Ai cho quan làm người lương thiện?

Ai cho quan làm người lương thiện?

Bởi  AdminTD

 Dương Quốc Chính

26-6-2021

Vụ anh Cảm cựu giám đốc CDC Hà Nội được 500 anh em Giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ đồng loạt xin giảm án với lý do anh là người tận tâm với công việc, chuyên môn tốt… cho thấy rằng anh Cảm chính là một nạn nhân của chế độ, đen thì nhập kho chứ đỏ thì có khi thành anh hùng lao động thời kỳ mắc dịch chứ chả đùa.

Sở dĩ anh được anh em, đồng chí, toàn trí thức hàn lâm trong giới y khoa và dịch tễ thương xót là do họ chỉ nhìn thấy một mặt của tấm huân chương. Mỗi người trí thức, nhất là cán bộ xã nghĩa, nằm trong hệ thống đều là tù nhân dự khuyết.

Người cán bộ thời nay không thể vừa tài năng vừa tử tế mà lại trung thành được. Người tài thì tham mà người có tử tế thì ngu, thế mới éo le. Các đồng chí chức to, có tài, thì thực ra là chưa bị lộ mà thôi.

Đã dấn thân vào quan trường thì đương nhiên phải tham nhũng. Bởi tham nhũng là để kiếm sống, chứ lương TBT mới gần 20 ‘củ’ thì cán bộ sống bằng khí trời và quang hợp, nếu không được nhân dân tin yêu, nuôi nấng, gọi một cách tế nhị là xã hội hoá tiền lương cho anh em quan lại.

Thời buổi bây giờ muốn tiến bộ, thành đạt thì ngoài hồng và chuyên thì cần phải có ‘tài’, tài ở đây là tiền ý. Không có tiền chạy chức thì cùng lắm chỉ làm culi cao cấp, cỡ phó phòng cấp Sở hoặc phó chủ tịch xã. Nếu không thì cũng phải có ô dù nâng đỡ, lúc đó không phải chạy tiền nhưng bản chất là cũng là sự mua bán, ân huệ của ô dù với cấp trên của đương sự.

Công bằng mà nói, bần nông chúng ta nếu rơi vào vị trí của anh Cảm thì cũng phải đục đẽo như anh thôi. Lý do như trên. Ngoài ra, với tình hình nước sôi lửa bỏng của dịch bệnh, được phép bỏ qua nhiều quy tắc đấu thầu, thì việc thổi giá, đục đẽo là đương nhiên phải có. Việc này mình đã viết tút dự báo khi mới có dịch. Dịch bệnh là cơ hội cho cánh tả và CS trỗi dậy cũng là cơ hội cho anh em đục đẽo mà nhân dân vẫn tin yêu.

Vấn đề là cơ chế nó tạo điều kiện cho quan lại ăn tiền. Nếu làm quan mà lương 15 ‘củ’ thì lấy đâu ra cán bộ? Vì thế, tham nhũng là phần thưởng cho cán bộ, là động lực cho anh em phấn đấu tiến thân và cống hiến. Vấn đề là tham nhũng tới mức độ nào để an toàn và quan hệ với những ai để không bị làm củi mà thôi.

Vì thế 99,69% anh em quan lại là củi dự khuyết hết. Anh Cảm không ngoại lệ, anh phải hi sinh sự nghiệp để giữ uy tín cho chế độ được phần nào. Để nhân dân tin rằng bác cả đốt lò không có vùng cấm.

Ngành y tế lâu nay vẫn có tiếng là dễ đục đẽo thiết bị y tế. Chứng tỏ đây là bất cập lớn của ngành. Thông thường, quan lại vẫn kiếm ăn nhất khi đầu tư xây dựng, vì đó là món to để chi tiêu công. Nhưng kiếm tiền qua xây dựng cơ bản giờ cũng khó, vì thổi giá không thể quá 30-50%, ăn bớt quá hay thổi giá quá đều dễ bị lộ. Nhưng với tiền mua sắm thiết bị y tế thì anh em thổi giá từ 300% trở lên là trong tầm tay. Vì thiết bị đặc biệt mua đi bán lại lòng vòng thậm chí chính hãng bên giãy chết cũng sẵn sàng nhập hàng Tàu về dán mác Tây để giúp anh em thổi giá. Chính vì chuyện đó nên anh Cảm phải vào lò để răn chúng. Khi có tin anh Cảm và các anh em vào lò thì lập tức CDC các tỉnh đều công bố giá máy móc y tế tụt xuống khủng khiếp, thậm chí có tỉnh còn MƯỢN được máy của nhà cung cấp. Doanh nghiệp bây giờ tốt bụng quá!

Sau vụ anh Cảm thì một mớ BS khác vào lò như lãnh đạo BV Bạch Mai, Viện Tim HN… Nếu mà cứ mò vào thanh tra tất cả các BV và các CDC về thiết bị y tế thì chắc cũng hết sạch cả cán bộ lãnh đạo, lấy ai chống dịch nữa? Thế nên chắc bác cả chỉ giơ cao đánh khẽ?

Quay lại chuyện các GS, TS, BS xin giảm án cho anh Cảm. Mình cho là hầu hết họ đều làm trong các Viện, BV, CDC nhà nước. Cùng là trí thức hàn lâm ngành y chắc họ đều thấy bóng dáng mình trong đó nên đứng ra xin cho đồng chí?

Nhưng sống dưới chế độ này thì ai cho quan làm người lương thiện?

Ông Trump từng muốn quân đội Mỹ “đập bể sọ” những người biểu tình!

Ông Trump từng muốn quân đội Mỹ “đập bể sọ” những người biểu tình!

Bởi  AdminTD

Jackhammer Nguyễn

26-6-2021

Lại một minh chứng nữa cho chuyện quân đội đứng ngoài chính trị có ích như thế nào cho một thể chế dân chủ.

Ngày 25/6/2021, truyền thông Mỹ đưa tin về một quyển sách của nhà báo Michael Bender, mang tựa đề “Frankly, We Did Win This Election”, tạm dịch, “Thật sự chúng ta đã thắng cuộc bầu cử”.

Ông Bender là phóng viên của tờ báo khuynh hữu Wall Street Journal, ông phụ trách tin tức từ tòa Bạch Ốc. Trong quyển sách mới mà nhiều nhà bình luận gọi là một tiếng sấm giữa trời quang, ông Bender tường thuật một buổi họp tại tòa Bạch Ốc, tìm cách đối phó với những cuộc biểu tình đòi bình đẳng của người da đen, sau khi ông Georges Floyd, một người đàn ông da đen bị một cảnh sát da trắng là Derek Chauvin đè chết (ngày 25/6/2021, Chauvin bị kết án 22 năm rưỡi tù giam).

Những cuộc biểu tình giận dữ bùng nổ khắp nước Mỹ, làm cho uy tín tổng thống đương nhiệm là Donald Trump lúc đó sa sút, trong khi chỉ còn vài tháng là đến ngày bầu cử.

Ông Trump giận dữ, đòi quân đội Mỹ can thiệp, “đập vỡ sọ” những người biểu tình, và bắn họ chết hết.

Tướng Mark Milley, Tham mưu Trưởng Liên quân Mỹ lúc đó từ chối và nói rằng, đó là những cuộc biểu tình. Ý ông Milley nói rằng, đó là vấn đề chính trị, không dính dáng tới quân đội.

Donald Trump và tướng Mark Milley (phải), Tham mưu Trưởng Liên quân Mỹ. Nguồn: Mark Wilson/ Getty Images

Stephen Miller, cố vấn thân cận của ông Trump, nói rằng, quân đội phải thiết lập những vùng chiến sự, tướng Milley nói ông Miller, hãy câm miệng lại, theo Michael Bender.

Sau khi thất bại trong cuộc bầu cử tổng thống ngày 3/11/2020, ông Trump liên tục tung tin vịt là ông bị gian lận. Ngày 6/1/2021, ông ta kích động những người ủng hộ ông một cách cuồng tín, làm loạn, tấn công vào điện Capitol, trong lúc Quốc hội Mỹ chuẩn bị tuyên bố chính thức, ông Joe Biden là tổng thống. Cuộc nổi loại đã bị cảnh sát và vệ binh quốc gia dẹp tan. Đến nay có khoảng 500 người bị bắt, chờ ngày ra tòa.

Gần 1 tháng sau, ngày 1/2/2021, quân đội Miến Điện lật đổ chính quyền dân sự của bà Aung San Suu Kyi và cầm quyền cho đến nay. Miến Điện thật sự bước vào một cuộc nội chiến mới.

Hãy tưởng tượng rằng, tướng Mark Milley nhúng tay vào chính trị, ủng hộ ông Trump “đập bể sọ” những người biểu tình, rồi sau đó cùng nhóm bạo loạn ngày 6/1 bắt nhốt hết các dân biểu và thượng nghị sĩ Mỹ, chuyện gì sẽ xảy ra? Chắc chắn nước Mỹ sẽ xảy ra nội chiến như ở Miến Điện!

Nhưng nước Mỹ không phải là Miến Điện. Tường trình của Michael Bender cho thấy, vị trí phi chính trị của quân đội đủ mạnh đến mức vô hiệu hóa tham vọng độc tài của những kẻ như Trump, Miller.

***

Các nhà lãnh đạo Việt Nam hãy nhìn vào đó để đừng mắng chửi những người mong muốn phi chính trị quân đội Việt Nam. Quân đội Việt Nam phải trung thành với tổ quốc Việt Nam, không nên trung thành với đảng Cộng sản Việt Nam.

Chuyện gì sẽ xảy ra, khi ông Nguyễn Phú Trọng với ông Nguyễn Tấn Dũng tranh quyền hồi Đại hội đảng 12, quân đội đứng về phía ông Dũng, lật đổ ông Trọng? Chắc chắn Việt Nam sẽ rơi vào trường hợp nội chiến như Miến Điện hiện nay.

Quân đội Mỹ đứng ngoài chính trị, nên những cuộc chuyển giao quyền lực luôn xảy ra êm thắm từ nội chiến (1861-1865) đến nay. Tham vọng của một kẻ độc tài như Donald Trump, kích động bạo loạn, cũng không qua được cấu trúc nhà nước dân chủ đó.

Không chỉ đảng Cộng sản Việt Nam nên đọc quyển sách của Michael Bender, mà những người đối kháng với đảng Cộng sản cũng nên đọc quyển sách ấy, vì có một số “nhà bất đồng chính kiến” Việt Nam ủng hộ Donald Trump, ủng hộ cả chuyện quân đội Mỹ nên can thiệp để giúp Trump tiếp tục nắm quyền.

“Những nhà bất đồng chính kiến” mà ông Trương Nhân Tuấn gọi là những nhà “dân chủ xà bần” này không hiểu gì về một thể chế dân chủ, trong huyết quản của họ vẫn chảy một dòng máu quân phiệt độc tài, y như những người mà họ chống.

Tựa cuốn sách của Michael Bender như một lời tán thán, chúng ta thắng cuộc bầu cử rồi, chúng ta ở đây là tất cả những người dân Mỹ, nền dân chủ Mỹ, không phải Donald Trump.

Cuộc bầu cử Quốc hội ở Việt Nam cũng vừa diễn ra hồi tháng Năm, nhưng ngược lại, dân tộc Việt Nam thì thất bại.

ÂN TÌNH

ÂN TÌNH.

Lawrence Anthony sinh ra ở Nam Phi, từ nhỏ đã yêu thích động vật và thiên nhiên. Giữa những năm 1990, ông quyết định từ bỏ sự nghiệp bảo hiểm và bất động sản đang trên đà phát triển, cùng với vợ mua một mảnh đất và xây dựng Khu bảo tồn sinh thái Thula Thula ở Zululand, tỉnh KwaZulu-Natal, Nam Phi.

Nơi đó, họ xây cho mình một căn nhà gỗ nhỏ để ở, tận hưởng không khí yên bình cùng thiên nhiên và các loài động vật hoang dã như tê giác, trâu, báo, hươu cao cổ và chim…

Vào năm 1999, một cuộc gọi điện thoại đã phá vỡ cuộc sống bình yên của họ. Người quản lý của Công viên Quốc gia Kruger gọi điện cho Lawrence và nói với ông rằng, họ có 7 con voi đã thoát khỏi hàng rào do bị thợ săn tấn công, bắt đầu phá hủy mùa màng và đe dọa con người xung quanh.

Họ hỏi Lawrence có thể tạm thời giữ chúng trong khu sinh thái không, hoặc những con voi sẽ bị bắn chết vì chúng gây nguy hiểm cho dân làng.

Với tình yêu thương động vật, đương nhiên ông Lawrence không cho phép bi kịch xảy ra và đã đưa chúng về chăm sóc tại khu bảo tồn của mình.

Do đã từng bị tấn công bởi những người thợ săn, đàn voi dường như mất niềm tin vào con người và luôn cố gắng trốn thoát hết lần này đến lần khác. Mặc dù vậy, Lawrence cũng không hề nản lòng.

Ông chuyển đến sống bên ngoài nơi ở của chúng, cùng ăn, cùng ngủ, xem chúng như bạn, trò chuyện, ca hát và thổi kèn harmonica cho chúng nghe.

Đối với con voi đầu đàn Nana, ông Lawrence dành nhiều tâm huyết hơn cả. Ông không chỉ chăm sóc kỹ càng mà còn kể chuyện cho nó nghe nhiều hơn các con khác. Mỗi ngày ông đều chăm sóc chúng bằng tình yêu thương vô bờ bến.

Và ông đã thành công, những chú voi hung dữ trở nên thân thiện. Nana đã chủ động đến gần Lawrence, vui đùa cùng ông. Khoảnh khắc này khiến ông cảm động rơi nước mắt.

Sau này, vì đàn voi không ngừng tăng lên về số lượng, Thula Thula đã không còn đủ chỗ cho chúng nữa, ông Lawrence đành phải đưa đàn voi đến khu bảo tồn bên cạnh. Khi muốn thăm chúng ông sẽ phải lái xe đến, mà mỗi lần thấy ân nhân đến thăm, chúng đều vui mừng chào đón ông.

13 năm sau, năm 2012, đàn voi đã phát triển từ 7 con lên thành 21 con. Nhưng đó cũng là lúc tai họa giáng xuống gia đình Lawrence. Ông qua đời vì một cơn đau tim ở tuổi 61.

Ngày ông mất, Nana dẫn đàn đến từ sáng sớm. Chúng đứng xếp hàng trước căn nhà gỗ của vợ chồng ông, chĩa vòi lên trời, phát ra tiếng kêu bi ai giống nghi thức tiễn đồng loại của chúng, để tiễn đưa ông Lawrence. Chúng ở quanh căn nhà suốt 2 ngày rồi mới rời đi.

Và đó không phải là lần duy nhất đàn voi làm điều này. Suốt 7 năm trôi qua, cứ vào ngày giỗ của ông Lawrence, đàn voi lại xuất hiện trước căn nhà gỗ để tưởng nhớ người bạn già đáng kính.

Được biết, đàn voi bình thường sống ở rất xa, chúng phải mất 12 tiếng đi bộ mới đến được ngôi nhà của hai vợ chồng.

Không ai có thể giải thích tại sao đàn voi ở một nơi xa xôi lại biết đến sự ra đi của ông Lawrence, tại sao một đàn voi lại nhớ ngày giỗ của con người.

Nhưng vợ ông Lawrence và những người làm ở Khu bảo tồn Thula Thula tin rằng giữa đàn voi và ông Lawrence đã có mối dây liên kết tâm linh kì lạ đủ để chúng có thể cảm nhận được việc người bạn thân yêu của chúng đã ra đi.

Câu chuyện của ông Lawrence và đàn voi khiến nhiều người nhận ra rằng động vật không phải là loài vô tri, chúng cũng có đời sống tình cảm và biết quan tâm thậm chí đau buồn trước sự ra đi của những người thân thiết với chúng.

(Trang sự thật kỳ bí)

May be an image of 1 person, elephant, outdoors and text that says 'KY T BI MỘT ĐÀN VOI ĐỨNG XẾP HÀNG TRƯỚC CAN NHÀ GÓ, CHĨA VÒI LÊN TRỜI, PHÁT RA TIÊNG KÊU BI AI GIỐNG NGHI THỨC TIỀN ĐỐNG LOẠI CỦA CHÚNG, ĐỂ TIÊN ĐƯA ONG LAWRENCE. CHÚNG ở QUANH CĂN NHÀ SUỐT 2 NGÀY RỐI MỚI RỜI ĐI. MỖI NĂM ĐẾN NGÀY GIÓ, ĐÀN VOI ĐI BỘ 12H ĐE ĐỂN NGÃI NHÀ GO, TƯỚNG NHỞ NGƯỜI BẠN GIÀ ĐÁNG KÍNH.'

Đây là cách mà người ta làm tượng tưởng niệm.

Đây là cách mà người ta làm tượng tưởng niệm. Giản dị nhẹ nhàng mà sâu sắc nhường bao. Nhìn một lần nhớ mãi, bồi hồi mãi.

Trăm tỷ nghìn tỷ xứ mình như những núi nợ đè lên vai dân. Nhà nghèo mà cứ thích đồ sộ, càng đồ sộ càng tỷ lệ nghịch với giá trị thông điệp. Tôi nhìn tượng đài xứ mình, khó thở vô cùng.

– Nguyễn Tiến Tường

May be an image of sculpture, outdoors and monument

ĐỐI DIỆN VỚI GIỜ PHÚT KHÓ KHĂN CỦA CHÚNG TA

ĐỐI DIỆN VỚI GIỜ PHÚT KHÓ KHĂN CỦA CHÚNG TA

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Phân định không phải là chuyện dễ dàng.  Chúng ta thử giải quyết vấn đề nan giải này: khi chúng ta thấy lòng mình ở trong tình trạng lo âu cực độ, liệu chúng ta có lơ đi cho rằng một đau đớn như thế là dấu chỉ rằng đây không phải là nơi phù hợp với chúng ta, rằng có cái gì đó sai lầm ở đây không?  Hoặc, như Chúa Giêsu, chúng ta chấp nhận ở lại và nói với chính mình, với người thân, với Chúa: “Con sẽ nói gì bây giờ, cứu con khỏi giây phút này sao?”

Khi Chúa Giêsu đối diện với cái chết sỉ nhục trên thập giá, Tin Mừng Thánh Gioan có ám chỉ đến việc Ngài được đề nghị một cơ hội để trốn thoát.  Một phái đoàn người Hy Lạp, qua trung gian thánh Philiphê đề nghị Chúa Giêsu đi với họ, đến một nhóm sẽ đón Ngài và thông điệp của Ngài.  Như thế Chúa Giêsu phải chọn: Chịu đựng nỗi thống khổ, tủi nhục và chết với cộng đoàn, hay từ bỏ cộng đoàn này để đến với cộng đoàn sẽ chấp nhận mình.  Chúa Giêsu đã làm gì?  Chúa Giêsu cũng sẽ đặt câu hỏi: “Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?

Dù câu này được xem là câu hỏi, nhưng đó là câu trả lời.  Ngài đã chọn ở lại, đối diện với lo âu, với sỉ nhục, với đau đớn vì Ngài thấy đây là lòng trung tín chính xác, Ngài được mời gọi trong chính tình yêu mà Ngài rao giảng.  Ngài xuống thế để nhập thể, để giảng dạy thế nào là tình yêu thực sự và bây giờ cái giá phải trả cho những chuyện này là sỉ nhục, là lo âu, Ngài biết và chấp nhận những gì đòi hỏi Ngài bây giờ.  Nỗi đau Ngài chịu không có nghĩa là Ngài đã làm cái gì đó sai, Ngài ở không đúng nơi, hoặc cộng đoàn này không đáng để Ngài chịu đau khổ này.  Ngược lại: nỗi đau được hiểu là cách thể hiện lòng trung tín sâu thẳm nhất của chính sứ vụ và thiên chức của Ngài.  Cho đến lúc này, chỉ có những lời kêu xin Ngài, bây giờ chúng ta xin Ngài nâng đỡ chúng ta trong thực tế; Ngài cần phải nuốt khó khăn để làm.

Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?  Chúng ta có đủ khôn ngoan và quảng đại để nói những lời này khi, trong sự dấn thân riêng của mình, chúng ta bị thách thức chịu đựng nỗi lo âu nóng bỏng trong lòng này không?  Khi Chúa Giêsu đặt câu hỏi này, những gì Chúa phải đối diện là tấm gương gần như hoàn hảo cho các tình huống mà đôi khi chúng ta phải đối diện.  Trong hầu hết mọi dấn thân, nếu chúng ta trung thành thì sẽ có khi chúng ta phải phải chịu đựng một nỗi lo âu trong lòng (và cũng có khi do hiểu lầm bên ngoài), chúng ta phải đối diện với một quyết định khó khăn: nỗi đau và sự hiểu lầm này (dù cho đó là do sự non nớt của chính mình) có phải là dấu chỉ tôi ở không đúng chỗ, tôi phải ra đi và tìm một ai khác, một cộng đoàn nào khác cần đến tôi không?  Hoặc bên trong nỗi lo âu nội tâm này, hiểu lầm do bên ngoài, do sự non nớt của cá nhân tôi, tôi được gọi để nói: Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?  Đây là điều tôi đã được gọi!  Tôi sinh ra để làm điều này!

Tôi nghĩ câu hỏi này rất quan trọng vì thường nỗi lo thường xuyên trong lòng có thể làm lung lay các cam kết dấn thân chúng ta, thúc đẩy chúng ta buông bỏ.  Các hôn nhân, các ơn gọi sống đời sống thánh hiến, các dấn thân làm việc cho công lý, cho cộng đoàn tu sĩ và các dấn thân cho gia đình, bạn bè có thể bị buông bỏ vì đương sự nghĩ rằng không ai được gọi để sống trong lo âu tột độ, bị sầu khổ và hiểu lầm như vậy.  Thật vậy, ngày nay nỗi đau, sầu khổ, hiểu lầm chung chung được xem như dấu chỉ để từ bỏ những chuyện mình đã dấn thân để đi tìm một ai khác, một cộng đoàn khác sẽ khẳng định mình, thay vì xem đây là dấu chỉ, bây giờ, chỉ có bây giờ, chỉ có giờ phút này, bên trong sự lo âu đặc biệt, sự hiểu lầm này, chúng ta mới có dịp mang lại ân sủng cho đời sống dấn thân của mình.

Tôi đã chứng kiến nhiều người từ bỏ hôn nhân, từ bỏ chức thánh, từ bỏ đời sống tu trì, từ bỏ cộng đoàn tôn giáo, từ bỏ bạn bè thân yêu, từ bỏ các dấn thân phục vụ cho công lý và hòa bình vì có một lúc nào đó họ cảm nhận mình quá đau và bị hiểu lầm.  Và trong nhiều trường hợp này, tôi cũng thấy thực tế hóa ra là một điều tốt.  Tình huống họ gặp không tốt cho họ cũng như cho người khác.  Họ phải được cứu khỏi “lúc này.”  Trong một vài trường hợp, điều ngược lại là đúng.  Họ đau đớn tột cùng, nhưng nỗi đau đó là lời mời đến một nơi sâu đậm hơn, mang lại sự sống hơn trong đời sống dấn thân của họ.  Họ rời đi, ngay lúc họ nên ở lại.

Chắc chắn, phân định không phải là chuyện dễ.  Không phải lúc nào cũng vì thiếu quảng đại mà chúng ta từ bỏ dấn thân.  Một số người quảng đại nhất, vị tha nhất mà tôi quen biết đã từ bỏ hôn nhân, chức thánh, đời sống tu trì hay bỏ giáo hội của mình.  Nhưng tôi viết điều này vì ngày nay, nhiều tài liệu tâm lý và thiêng liêng đáng tin cậy không đủ làm nổi bật thách thức, như Chúa Giêsu đã trụ vững bên trong nỗi đau đớn tột cùng, hiểu lầm, nhục nhã của mình, thay vì bỏ đi để đến với một ai đó, một cộng đoàn nào đó chấp nhận và hiểu nỗi khao khát của mình, thì chúng ta chấp nhận nó sẽ mang đến sự sống hơn khi nói: Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Phaolô Hiển Nguyễn

Ngoc Phan

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

  1. Học sinh đi học không cần đóng học phí.

Đây là chính sách khuyến học của Chánh phủ VNCH dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.

  1. Đi bịnh viện không tốn tiền. Các bạn khó tin ư? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.

Các bịnh viện do Chánh quyền VNCH quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân.

Và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân cho dù người giàu hay người nghèo.

  1. Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, cởi nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.
  2. Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.
  3. Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến phát ngán phải lén bỏ bánh mì vào thùng rác.
  4. Các bạn được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.
  5. Nếu không hài lòng về chánh sách quản lý đất nước của Chánh phủ, các bạn có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến.

Các bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của Chánh quyền.

  1. Ra đường các bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ bị cướp giật.
  2. Khi chạy xe trên đường, các bạn cũng không sợ Cảnh sát Công lộ xin bánh mì.
  3. Các bạn cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.

Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ hiện nay vẫn không hề có được.

(Đô Thành Sài Gòn. Sưu tầm)

Sống viên mãn

Sống viên mãn

TRẦM THIÊN THU

Thánh giáo phụ Irênê viết: “Vinh quang của Thiên Chúa là con người sống viên mãn”. Câu này hay quá! Ngài muốn nói rằng nên thánh thật là ý nghĩa. Nên thánh là sống viên mãn, là trở nên con người như Thiên Chúa đã tạo dựng.

Sống viên mãn không tương đương với khái niệm hiện đại về “cách sống tròn đầy nhất”. Nhiều người nói về cách sống này, họ muốn nói rằng chúng ta nên hưởng thụ càng nhiều càng tốt, càng thoải mái càng tốt. Không hẳn là sai, nhưng không đúng với cách sống mà Thánh Irênê đề cập.

Sống viên mãn nghĩa là tận hưởng sự sống kết hiệp với Thiên Chúa, kết quả của sự sống viên mãn là sống các nhân đức đối thần (tin, cậy, mến) và các nhân đức đối nhân (bác ái, công bình, can đảm, chịu đựng, nhịn nhục, cẩn thận, khiêm nhu, tha thứ, nhân hậu, tử tế, hòa đồng,…). Sống nhân đức sẽ được phần thưởng tốt lành là sinh hoa trái của Chúa Thánh Thần.

Chúng ta muốn biết cuộc sống của mình có ý nghĩa gì và với mục đích gì. Trái tim chúng ta khao khát tình yêu và sự viên mãn. Chúng ta có thể thỏa mãn bằng cách sống kết hiệp với Thiên Chúa, tức là sống thánh thiện.

Các thánh là gương mẫu về việc sống viên mãn. Thiết tưởng, Thánh GH Gioan Phaolô II hoặc Chân phước Nữ tu Teresa Calcutta là những người sống viên mãn. Họ lan tỏa hoa trái của Chúa Thánh Thần. Người ta được các thánh thu hút, nói đúng ra là được Thiên Chúa thu hút qua các thánh. Họ sống viên mãn vì họ sống tình bằng hữu sâu sắc với Chúa Giêsu, Đấng là vinh quang của Thiên Chúa nơi nhục thể.

Các thánh sống viên mãn vì họ không nô lệ đam mê hoặc các cảm xúc tiêu cực, nhưng các nhân đức tươi nở trong cuộc đời họ. Sống nhân đức sẽ dẫn chúng ta tới sự bình an đích thực và hạnh phúc ngay tại thế gian này.

Sống viên mãn là sống theo hoa trái của Chúa Thánh Thần. Khi ơn Chúa Thánh Thần phát triển trong chúng ta, chúng ta bắt đầu xác định cính mình bằng hoa trái: luôn vui mừng, vì thế mà bình an. Đó là trở nên hoa trái của Chúa Thánh Thần. Dù vui hay buồn, sự sống viên mãn vẫn ở trong chúng ta.

Hoa trái của Chúa Thánh Thần là kết quả của sự kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa. Chắc chắn rằng chúng ta càng sống theo hoa trái của Chúa Thánh Thần, hoa trái đó càng phát triển trong chúng ta. Tuy nhiên, hoa trái của Chúa Thánh Thần vừa là tặng phẩm vừa là sự chọn lựa. Nếu chúng ta muốn có kinh nghiệm về sự sống viên mãn, cách sống thánh thiện, chúng ta phải quyết tâm sống theo hoa trái của Chúa Thánh Thần hàng ngày. Vậy ngay từ hôm nay, chúng ta phải quyết tâm thực hiện 9 điều này:

  • Yêu thương mọi người chúng ta gặp.
  • Sống vui trong lúc khó khăn.
  • An tâm khi gặp nghịch cảnh.
  • Kiên tâm khi gặp thử thách.
  • Tử tế với người không tử tế.
  • Dịu dàng khi có điều trái ý.
  • Luôn luôn sống đại lượng.
  • Trung thành với điều nguyện ước và ơn gọi.
  • Kiềm chế khi bị cám dỗ.

Chúng ta bất toàn, nhưng nếu chúng ta càng hợp tác với ơn Chúa, chúng ta càng thêm nhân đức: “Hội Thánh là thân thể Đức Kitô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn” (Ep 1:23), và “Đấng đã xuống cũng chính là Đấng đã lên cao hơn mọi tầng trời để làm cho vũ trụ được viên mãn” (Ep 4:10).

TRẦM THIÊN THU

(Chuyển ngữ từ SpiritualDirection.com)

Bài học yêu thương của thầy B…

Mình đi giao dầu bồ kết cho người quen thì bất ngờ gặp lại thầy B. Thầy B là giảng viên dạy tại ĐHCT.

Mười lăm năm trước, khi vợ thầy B phát hiện mình bị ung thư, thầy B quyết định bán căn nhà nhỏ tại Cần Thơ để đưa vợ lên sài Gòn chữa trị. Hai đứa con gái sinh đôi của thầy cô khi ấy mới 3 tuổi. Thầy tìm thuê căn nhà nhỏ gần bệnh viện cho cả gia đình tá túc. Thầy vừa chạy đi chạy về lo cho hai con, vừa lo cho cô trong bệnh viện.

Và trong 10 năm trời thầy đã giúp vợ chiến đấu chống lại bệnh tật. Khi tiền bán căn nhà đã teo dần theo những toa hóa trị đắt tiền, thầy chọn nghề đấm bóp dạo để có vừa chút ít trang trải cuộc sống đắc đỏ nơi Sài Gòn, vừa có thời gian chăm sóc cho vợ khi vợ nằm liệt giường.

Trong bệnh viện ung bướu, một giường có khi phải chứa đến hai bệnh nhân. Ban ngày người nhà bệnh nhân đứng ngồi la liệt, ban đêm mọi người trải chiếu ra sân bệnh viện nằm ngủ. Trong gần mười năm, thầy B đã phải ngủ vật vờ như thế, nơi hành lang người ta đi qua đi lại, nơi mấy con chuột cống chạy ngời ngời, nơi gần toilet hay thùng rác bốc mùi hôi thối….Khi khối u đã di căn khắp cơ thể, thuốc giảm đau không mấy tác dụng, vợ thầy đau quá, cô thường níu tay thầy mà thì thào, hát một bài cho em nghe đi anh. Thầy B hát hay lắm. Thầy vừa bóp vai cho cô vừa hát khe khẻ, những tình khúc của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy…. Những người cùng phòng bệnh cũng im lặng lắng nghe, nghe mê mải và cảm thấy như vơi bớt nỗi đau. Cô vừa nghe vừa khóc, vì ngày xưa cô cũng mê giọng hát thầy mà về làm vợ thầy. Cô lặng nghe mà thấy bớt đau đớn hẳn bởi cô biết những bài hát ngọt ngào ấm áp chính là lời yêu thương thầy dành cho riêng cô trong cuộc đời này, giữa tử biệt sinh ly….

Mình từng rất thán phục thầy B bởi tình yêu và lòng tận tụy mà thầy dành cho vợ. Mình từng vài lần đi lấy tin viết bài nơi bệnh viên Ung bướu thành phố. Mình cảm giác nơi đó là nơi cô đặc nhất của nỗi đau và lòng yêu thương. Bệnh viện này dơ bẩn một cách kinh khủng. Rác khắp nơi, chuột cống thì to như những con mèo, chạy loạn xạ ngang nhiên cả ban ngày, toilet thì nhiều khi sâm sấp nước. Thật khó tưởng tượng… Trong những phòng bệnh nặng, lúc nào cũng có những tiếng rên la đau đớn của người bệnh, những người rụng hết tóc do hóa trị, xơ xác, lở loét, tiều tụy. Có cả những tiếng van xin được chết vang lên vào ban đêm rất rùng rợn… Thầy B có thể chăm lo cho vợ trong gần mười năm trong môi trường đầy thử thách như vậy. Chắc tình yêu mà thầy dành cho cô lớn lắm, sâu thẩm lắm.

Và rồi cô cũng ra đi mãi mãi, để thầy ở lại nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn.

Sau màn chào hỏi, thầy cho biết thầy đã kinh doanh không còn đi dạy nữa.

Trong cuộc đời có không ít những người đàn ông, những người chồng như thầy B. Mình dành câu chuyện này cho những ai đang gặp thử thách, chông gai, cho những ai đang cảm thấy chao đảo, chênh vênh khi mất niềm tin vào con người…. Đây là bài học yêu thương mà thầy đã “kể” bằng chính cách sống của thầy, một cách “kể” thật nhân ái và sâu lắng vô cùng.

May be an image of animal

XIN THIÊN CHÚA THƯƠNG GIÚP CHÚNG CON SỐNG THEO Ý CHÚA

XIN THIÊN CHÚA THƯƠNG GIÚP CHÚNG CON SỐNG THEO Ý CHÚA

 Tuyết Mai

** Là nhắc nhớ chúng con ngay đầu ngày

Phủ phục sấp mình thờ lạy kính tôn

Trước một Thiên Chúa quyền năng cao cả

Để cảm tạ Người ban cho hết thảy

Chúng con từng hơi thở

Từng nhịp đập của trái tim

Để chúng con được sống khỏe mạnh

Mà ngày ngày chúng con sống quá vô tình

Không hề biết cảm tạ tri ân Chúa.

 

** Chúng con tha thiết mong muốn

Là xin Thiên Chúa giúp cho chúng con

 Luôn sống trong khiêm nhường

Trong bác ái kiên nhẫn và chờ đợi

Nhất nhất một lòng trung thành

 Bền đỗ với Chúa

 Trong suốt cuộc đời sống ở trần gian này.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Can đảm chịu đựng để sống từng ngày

Trong tình yêu thương của Chúa

 Là biết chấp nhận mọi khổ đau bệnh tật

Là biết quý trọng hết thảy mọi người

Như Chúa không ngừng yêu thương

Như nhịp đập của trái tim của mỗi người

Không hề biết mỏi mệt.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Thường xuyên tìm đến với Người

Để được dâng lên Chúa lời cảm tạ

Vì đã ban cho chúng con có khối óc

Còn biết suy nghĩ là còn được bình thường

Cùng ban cho chúng con

Một thân thể còn lành mạnh ít có ốm đau

Còn đi đứng bình thường

Và còn đi được đó đây – Cảm tạ Chúa!

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Hằng ngày có nhiều thời giờ

Nhất là trong thời dịch Covid-19 này

Để siêng năng đọc kinh Mân Côi

Để cầu nguyện, tâm sự và giãi bày

 Những khó khăn mà chúng con gặp phải

 

**Đó là thời gian chúng con mới thật sự

Được nghỉ ngơi, yên tĩnh và bình an

Là năng lượng thiết yếu ngày lại ngày

Chúng con được lãnh nhận từ Chúa

Để có cuộc sống dư đầy và sung mãn

Trong tình yêu thương

Cao vời diệu vợi của Thiên Chúa.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Phải cố gắng nhiều hơn thế nữa

Để chúng con sống trong Giới Răn Chúa

Cùng giữ Luật của giáo hội cho trọn

Cho nên để chứng minh lòng con thảo

Là để luôn được Chúa yêu thương.

 

** Xin Thiên Chúa mồi lửa yêu thương

Trong trái tim nguội lạnh của chúng con

Cùng hướng dẫn chúng con sống

Một cuộc sống đơn sơ và chân thật

Xem hết thảy mọi người như anh chị em

Có chung một Cha trên Trời

Và tôn trọng nhau vì tất cả là bình đẳng.

 

** Xin Thiên Chúa biến đổi chúng con

Nên hoàn thiện để xứng đáng

Làm con của Chúa ngày một hơn

Bắt chước Chúa Giêsu sống đức vâng lời

Công bằng, minh bạch và ngoan ngoãn

Cùng tránh xa mọi cám dỗ, mọi dịp tội.

 

** Xin Thiên Chúa luôn dìu dắt chúng con

 Cùng đi chung trên một con đường

Con đường Thập Giá (gai nhọn nở hoa)

Con đường về Nhà Cha … là cùng đích

Để nhắc nhở cuộc sống trần gian này

Chỉ là cõi tạm chỉ là phù du.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Dần bỏ được lòng tham lam ích kỷ

Luôn ham muốn danh lợi, thú trần gian

Giúp thân xác chúng con giữ cho thơm sạch

Để xứng đáng mời Chúa đến ngự vào lòng

Để linh hồn được Chúa tẩy sạch

Bao tội lỗi nhớp nhơ

Vì rằng linh hồn là giống thiêng liêng

Chúa ban tặng cho từng người

Không hề và chẳng thể chết được.

 

** Xin Thiên Chúa là Cha

Là Con và là Thánh Thần

Xin mở mắt tâm hồn chúng con ra

Để thấy rõ đường tìm lên Nước Chúa

Nơi có Chúa nhân lành đã dọn sẵn chỗ

Cho tất cả những ai khi còn sống

Luôn cố gắng thực thi hai Giới Răn:

Kính Chúa và yêu người

Bao gồm cả đức tính khiêm nhường Bác ái, tha thứ và hy sinh. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

 21 tháng 6, 2021

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

Kính Chúa Yêu Người

Kính Chúa Yêu Người

Chúa ở trên thuyền

 No photo description available.

Chúa ở trên thuyền

“Đời là bể khổ” – Tôi rất thường trích dẫn câu này của Đức Phật, bởi vì tôi thấy nó đúng. Liệu rằng tôi có tiêu cực quá chăng? Nhưng chẳng phải là ai trong chúng ta cũng đều có cảm nghiệm rằng những niềm vui trong đời thì ít, lại còn chóng qua; còn sầu đau thì vô số mà lại kéo dài dường như bất tận hay sao? Điều này có lẽ đến từ kinh nghiệm chủ quan khi tâm trí con người thường chú tâm và khái quát hoá vào những tiêu cực hơn là những tích cực.

Tuy vậy, đau khổ là có thật. Tôi khẳng định điều đó. Những đau khổ trên bình diện cá nhân như: mất mát, bệnh tật, nghèo khổ, bất hoà, thất tình, thất nghiệp, tai nạn, cái chết… Và những đau khổ trên bình diện nhân loại như: thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh, đói nghèo, bất công… Rõ ràng tất cả vẫn đang tiếp tục diễn ra trên đời này. Và trong thời kỳ lan tràn của dịch bệnh chết người, chúng ta càng dành nhiều thời gian hơn để suy ngẫm về cái gọi là đau khổ.

Ai tránh được đau khổ? Chẳng một ai! Đau khổ dường như là số mệnh của con người rồi. Ngay từ khi Adam và Eva đưa tay hái Trái Cấm, con người đã tự định đoạt cho mình đau khổ và cái chết. Ngay cả chính Chúa Giêsu, trong thân phận làm người, Ngài cũng không tránh khỏi việc “uống chén đắng”.

“Đời là bể khổ”. Từ “bể” ở đây không phải là bể nước nhỏ, mà nó có nghĩa là biển. Người Công giáo hay ví cuộc đời giống như một cuộc lữ hành trần thế để về với quê Trời (Thiên Đàng). Nếu là như vậy, thì ta hoàn toàn có thể tưởng tượng rằng mình đang “lữ hành” trên một chiếc thuyền giữa biển đời bao la – “biển khổ”. Biển thì cũng có lúc dịu dàng, yên ả; nhưng khi giông bão nổi lên, biển dường như muốn nuốt chửng ta trong muôn vàn những con sóng dữ. Để làm rõ hình ảnh này, chúng ta cùng đến với một sự kiện mang tính biểu tượng rất cao trong Tân Ước: Một chuyến đi của Chúa Giêsu và các môn đệ.

Ngày hôm đó, Chúa Giêsu cùng các môn đệ xuống thuyền để vượt Biển Hồ. Trên đường, Chúa gối đầu ở đàng lái và ngủ thiếp đi. Một trận cuồng phong bất ngờ ập xuống, nước tràn vào thuyền, mọi thứ chao đảo và toàn bộ những người trên thuyền rơi vào cảnh lâm nguy tính mạng. Tuy vậy, Chúa vẫn ngủ, và dường như là ngủ rất ngon. Thật lạ! Khó có thể tưởng tượng ra người nào đó lại ngủ được giữa trời giông bão. Các môn đệ hoảng sợ cực độ và gọi Chúa dậy: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?”. Ngài tỉnh giấc, ngăm đe gió và truyền cho biển phải lặng. Ngay lập tức, mọi sự yên ổn trở lại và Chúa bảo các môn đệ: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?” (x Mc 4, 35 – 41).

Rõ ràng Chúa Giêsu muốn tận dụng tình huống này để dạy các môn đệ nhiều điều. Tuy nhiên, tạm gác lại những suy tư quá sâu về Thần học vượt sức chúng ta, tôi chỉ muốn các bạn để ý một điều: Chúa ở trên thuyền.

Cũng như các môn đệ chèo chống trong cơn giông bão, chúng ta đang đi qua biển đời mình với đầy những điều không như ý và đau khổ. Và cũng lại thật giống các môn đệ khi nhiều người trong chúng ta, vì quá thất vọng mà thốt lên: “Chúa ở đâu? Chúa bỏ mặc con sao?”; trong khi Chúa đang đồng hành với ta, ngay trên thuyền đời của ta.

Chúa ở trên thuyền – điều này có nghĩa là Ngài luôn bên cạnh và cùng chịu mọi rủi ro với các môn đệ. Thử tưởng tượng rằng giả như thuyền bị lật, thì chắc chắn Chúa cũng sẽ phải cùng các học trò của mình rơi xuống biển. Nhưng Ngài vẫn bình thản, vẫn ngon giấc giữa giông bão. Cũng vì lẽ đó, chúng ta lại được dịp oán trách khi nghĩ rằng Ngài dửng dưng hay vô tâm trước tình cảnh ngặt nghèo mà ta phải đối diện. Không phải như vậy! Khi ngăm đe gió và bắt biển phải lặng im, Chúa muốn ta hiểu rằng mọi việc vẫn luôn nằm trong tầm kiểm soát của Ngài và Ngài luôn làm chủ mọi sự. Còn khi Chúa hỏi: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?”; Ngài muốn tìm nơi ta sự phó thác nơi Ngài, dù hoàn cảnh có ra sao. Chỉ là, trí khôn ta giới hạn và tinh thần ta nhát đảm; thật khó để ta hiểu thấu, chấp nhận và tin tưởng.

Có những giông bão sẽ bị Chúa đẩy lùi, như cách Chúa làm để bảo vệ con thuyền trong sự kiện kể trên. Nhưng cũng sẽ có những giông bão mà Chúa muốn ta đón nhận vì những ích lợi vĩnh cửu, như cách Chúa đã làm gương khi tự nguyện hiến mạng sống mình trên Đường Thập Giá. Thật khó để biết được rằng Chúa sẽ chọn cách thức nào cho đau khổ mà ta đang phải đối diện. Tuy nhiên, điểm chung của cả hai cách thức, đó là, Chúa đều muốn ta đặt cuộc đời trong tay Ngài và cộng tác vào kế hoạch của Ngài. Vậy ra bổn phận của ta là phải phó thác mọi sự cho Thánh Ý Chúa: Dù có ra sao, ta cũng vâng phục Ngài, như thái độ của ông Gióp khi thốt lên một cách đầy minh triết: “Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: xin chúc tụng Danh Đức Chúa!”

Chúa đã hứa rằng: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. Đừng bao giờ nghĩ là Chúa dửng dưng hay bỏ mặc ta bơ vơ giữa đau khổ. Ngài luôn bên cạnh ta mọi lúc. Ngài ở cùng người lính trên chiến trường; Ngài ngồi trên giường bệnh của người đau ốm; Ngài theo chân của những y bác sĩ, những người tình nguyện chống dịch bệnh; Ngài khóc cùng ta trong những mất mát…

Người Việt Nam hay dùng cụm từ “chung một thuyền” để chỉ những người sẵn sàng cùng nhau chia sẻ hoạn nạn. Chúa đang “chung một thuyền” với ta, điều này có ý nghĩa thật lớn lao.

Một ngày nào đó, khi thuyền đang lướt trên biển đời; nếu giông bão có nổi lên, gió biển có đe doạ, sấm chớp có gầm gừ hay sóng dữ có đòi nuốt chửng ta; thì mong các bạn đừng quên một điều: Chúa ở trên thuyền.

=Lỡ Hữu Trọng=

———-

Ảnh: Bức tranh “Cơn bão trên Biển hồ Galilee”, của họa sĩ nổi tiếng thế giới Rembrandt. Vẽ năm 1633.

Một tháng lương của Sơ là bao nhiêu?

Một tháng lương của Sơ là bao nhiêu?

“Một tháng lương của các sơ là bao nhiêu?”. Đó là câu hỏi mà anh tài xế taxi hỏi mình. Bạn ấy là người không cùng tôn giáo, nhưng gia đình bạn ở gần cổng một nhà Dòng nên cũng có chút khái niệm về các sơ.

“Mình cũng chẳng biết các sơ mỗi tháng được bao nhiêu tiền lương nữa! – Tôi trả lời. Nhưng mình thấy Nhà Dòng thì có trường Mầm Non, các sơ làm việc ở đó để có của nuôi sống nhau. Mọi sự, các sơ đều để vào làm của chung nên thường thì các sơ cũng không quan tâm mình có bao nhiêu lương cả! Các sơ đi tu không chỉ để kiếm tiền nuôi thân mà còn phải nghĩ đến người khác, giúp những người nghèo, những người bệnh, những người đau khổ cần sự giúp đỡ của các sơ…”.

Về tới nhà, tôi vẫn mải suy tư …“một tháng lương của sơ là bao nhiêu?” Tôi cười thầm, nghĩ bụng: “Lương của các sơ là niềm vui khi giúp được các em học sinh nghèo có cơ hội đến trường, những người bệnh tật nhận được sự ủi an, những người cô đơn nhận được sự cảm thông, những người nghèo đói nhận được sự chia sẻ… Lương của các sơ sau một ngày vất vả với sứ vụ là sự bình an nhẹ nhàng của các giờ kinh nguyện, là niềm vui nho nhỏ của tình yêu cộng đoàn, là tiếng cười của hạnh phúc, hay nhiều khi là nước mắt của khổ đau thân phận kiếp con người. Nước mắt ấy đến từ những khác biệt của nhau về quan điểm sống, về tính cách, về văn hóa. Nước mắt ấy cũng có thể rơi xuống do cuộc chiến đấu nội tâm của mỗi cá nhân… Lương của các sơ cao nhất vẫn là sự bình an, là sức khỏe, là thì giờ Chúa ban. Và niềm vui mỗi khi nhận được số lương ấy thể hiện ở hoa trái thu hoạch được, ấy là sự thăng tiến về đời sống thiêng liêng; hay nói cách khác, là mỗi ngày các sơ cảm thấy mình gần Chúa hơn. Đó chẳng phải là số lương khổng lồ sao?”

Nhờ câu hỏi của anh bạn, tôi khám phá lương tháng của các sơ không hề tính bằng tiền. Đặc biệt hơn nữa, lương thưởng tháng Mười Ba của các sơ là những ngày nghỉ Tết với người thân tại quê nhà, là niềm vui được nghỉ ngơi với nhau, đón phúc lành của Chúa Xuân vào cộng đoàn, làm ấm thêm tình yêu thương khắng khít mà các sơ dành cho nhau, cho nhà Dòng….

Lương tháng của các sơ thật là “độc lạ”! Các sơ ơi! Các sơ hạnh phúc lắm đó!

=Trần Tây Sơn, MTG Tại Thế=

———-

Ảnh: Các sơ Hội Dòng Đức Mẹ Hiệp Nhất đang tham gia chống dịch tại Bắc Giang.

May be an image of 6 people, people standing and indoor

Bốn Điều Cần ghi Nhớ Để Vượt Qua Những Sóng Gió Trong Cuộc Đời

Bốn Điều Cần ghi Nhớ Để Vượt Qua Những Sóng Gió Trong Cuộc Đời

Trên những đoạn khúc khuỷu của đường đời, chúng ta thường dễ trượt ngã và oán trách số phận: “Sao đời lại bất công như thế?”. Nhưng người Ấn Độ khác hẳn lại luôn dùng kim chỉ nam là 4 quy tắc tâm linh đầy sâu sắc dưới đây để đi qua những cơn sóng của niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống.

  1. Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp
    Không ai ngẫu nhiên bước vào cuộc đời bạn mà không mang một ý nghĩa nào đó. Tất cả những người chúng ta gặp trên đường đời đều là những người “thầy” vô giá. Dù họ yêu thương bạn, bỏ rơi bạn, giúp đỡ bạn hay tranh đấu với bạn, tất cả chỉ để dạy bạn cách sống, cách yêu thương, cách bao dung và nhẫn nhường. Số phận luôn sắp đặt đúng người vào đúng thời điểm để tôi luyện ý chí và phẩm cách con người bạn, để bạn nhận ra đâu là giá trị cuộc sống và giá trị của bản thân mình. Vậy nếu bạn chỉ biết ơn những người trao cho bạn cơ hội mới, những người tặng bạn những khoảnh khắc ngọt ngào, và thù ghét những người để lại vết thương lòng trong bạn thì bạn mới chỉ hiểu một nửa thông điệp của tạo hóa
  2. Bất cứ điều gì xảy ra trong cuộc đời bạn đều là những điều nên xảy ra
    Không có điều gì chúng ta từng trải qua trong cuộc đời mình đáng ra không nên xảy ra cả, kể cả những điều nhỏ nhặt nhất. Trước mỗi một sai lầm hay vấp ngã, chúng ta đều than thở “Giá như mình không làm thế thì mọi chuyện đã khác”. Nhưng không, chẳng có cái giá nào hết bởi vì những gì nên xảy ra thì đều đã xảy ra.

Qua đó, chúng ta rút ra được bài học để hoàn thiện, phát triển bản thân hơn. Thay vì ngồi đó bực tức, bất lực, trách mình vì đã đánh đổ nước cam lên chiếc laptop ban sáng, bạn hãy bình tĩnh chấp nhận, lau chùi nó rồi nó đem chiếc máy tính đi sửa và rút kinh nghiệm lần sau không bao giờ để nước vào túi đựng laptop nữa, có phải là tốt đẹp hơn không? Khi bị kẹt cứng trên một tuyến đường đông đúc trong lúc đưa con đi học, bạn cũng sẽ không nghĩ rằng nếu đi nhanh hơn thì một chiếc xe tải lao như bay trên đường có thể cướp đi sinh mạng của mình và con mình?

Bởi vậy mới nói, đừng ngồi mà ước “giá như” bởi chẳng có gì xảy ra trong cuộc đời là không có nguyên do. Nhẹ nhàng chấp nhận mới có thể ung dung, tự tại. Không có gì chúng ta trải qua lại có thể khác đi và đừng tốn thời gian để hối tiếc về những chuyện đã qua.

  1. Chuyện gì đến, ắt sẽ đến
    Tất cả mọi chuyện trên đời đều xẩy đến vào đúng thời điểm nó xẩy ra, không sớm hơn hay muộn hơn. Chúng ta không thể đoán trước điều gì sắp xảy ra, cũng không thể ngăn chặn nó vì nó đã ở đó và sẽ xảy ra vào một thời điểm mình không ngờ tới. Việc lo sợ vào một ngày nào đó một chuyện tồi tệ ập đến sẽ khiến bạn quên đi những giây phút đáng quý của hiện tại. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, hãy học cách can đảm đón nhận nó. Bạn không thể kiểm soát thế giới xung quanh bạn. Chuyện gì phải đến cũng sẽ đến và phải học cách bình thản đối diện với những chuyện có thể bất ngờ xảy ra. Đôi khi, chúng ta phải chờ đợi rất lâu và trải qua rất nhiều những “chuyện sẽ đến” để hiểu hết ý nghĩa của thời điểm. Thời điểm luôn là món quà mà Thượng Đế trao cho những ai biết nhẫn nại, kiên trì và quyết tâm.

  1. Chuyện gì đã qua, hãy để cho nó qua
    Quy tắc này rất đơn giản. Khi một điều gì đó đã kết thúc, thì có nghĩa là nó đã hoàn thành trách nhiệm giúp ta phát triển. Duyên phận của chúng ta với điều đó đã chấm dứt để nhường chỗ cho mối nhân duyên khác hội tụ.

Đôi khi chia tay một người hay rời bỏ một công việc chưa chắc đã là điều không tốt, bởi vì biết đâu đó lại là cơ hội để mình tìm được một công việc mới tốt hơn hay một người khác tử tế hơn.

Đó là lý do chúng ta phải biết buông bỏ, để lại sau lưng những muộn phiền và quá khứ để dành sức tiếp tục cuộc hành trình của đời mình. Để có thể an nhiên, mỗi người nên biết tùy duyên và thuận theo tự nhiên mà sống.

Không phải ngẫu nhiên mà bạn đọc được bài viết này bởi vậy nếu cảm thấy đúng, đừng giữ cho riêng mình mà hãy chia sẻ! Hãy yêu thương bản thân, sống an nhiên và luôn hạnh phúc nhé!

 From: NguyenNThu