Chuyện để đời

Le Tu Ngoc

Chuyện để đời

Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ tướng Anh thời đó. Trong buổi lễ, như thông lệ, trưởng khoa đứng lên chia sẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường. Lần này ông kể về một sự cố đã xảy ra với ông:

“Lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và bà nói với tôi: “Ôi bác sĩ ơi, con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin ông hãy cứu nó”!

Tôi vội chạy ra theo bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.

Nhà bà ta ở ngoại ô Luân Đôn, và sau một hành trình khó khăn, chúng tôi mới tìm đến nơi. Bà sống trong một căn phòng nhỏ với con trai. Khi bước vào phòng, tôi thấy cậu bé nằm trên giường kê ở góc phòng và đang rên rỉ vì đau đớn.

Sau khi tôi khám và kê đơn cho đứa trẻ người mẹ đưa cho tôi một ít tiền. Tôi từ chối và nhẹ nhàng nói với bà rằng tôi không thể nhận vì họ cần chúng hơn tôi nhưng tôi sẽ chăm sóc con bà cho đến khi cậu bé khỏe lại. Trưởng khoa kết thúc bài diễn văn bằng câu:

“Đây chính là cách hành nghề y thực sự vì trở thành Bác sĩ tức là đến gần nhất với Lòng Nhân Ái và là một trong những nghề nghiệp gần gũi nhất với Thiên Chúa”!

Ngay khi Bác sĩ trưởng kết thúc bài phát biểu của mình, Thủ tướng đã bước ra khỏi chỗ ngồi và tiến lên bục giảng.

Ông nói với Trưởng khoa: “Hãy cho phép tôi được hôn tay ông. Tôi đã tìm ông suốt hai mươi năm nay vì tôi chính là đứa trẻ mà ông đã cứu trong câu chuyện vừa rồi. Ôi, mẹ tôi sẽ hạnh phúc và yên lòng yên nghỉ. Trước khi lâm chung bà đã tha thiết yêu cầu tôi đi tìm ông để cảm tạ lòng tốt của ông với chúng tôi khi chúng tôi rơi vào cảnh nghèo khổ”.

Đứa trẻ đáng thương ngày nào chính là Sir Lloyd George, người đã trở thành Thủ tướng Anh!

#Gota chia sẻ từ FB Luong Nguyen

***

Ảnh Wikipedia

David Lloyd George

May be an image of 1 person

TỔNG THỐNG ABRAHAM LINCOLN-Một Tổng Thống Vĩ Đại.

Một Tổng Thống Vĩ Đại.

TỔNG THỐNG ABRAHAM LINCOLN

Cuộc nội chiến nam bắc Mỹ 1861 – 1865 vừa kết thúc . Bắc Mỹ đã chiến thắng và chế độ nô lệ ở nam Mỹ đã được xóa bỏ . Công việc sau chiến tranh thật bề bộn , cửa văn phòng tổng thống luôn bỏ ngỏ để bất kỳ ai cũng có thể gặp tổng thống bất kỳ lúc nào .

Tổng thống Abraham Lincoln đang đứng , hai tay chống mép bàn , đầu cúi xuống tấm bản đồ trải rộng.

– Kính trình  Tổng thống – Lincoln ngẩng lên , trước mặt ông là tổng tư lệnh quân đội.

– Có việc gì – Lincoln hỏi rất từ tốn.

– Thưa Ngài còn hơn 500 ngàn tù binh định giải quyết ra sao ạ ?

– Tù binh nào  ????  – Lincoln sẵng giọng.

– Những lính miền nam bị ta bắt ạ – viên tổng tư lệnh lúng túng . Lincoln ngồi xuống ghế , chậm rãi:

– Tôi nhắc lại , đây là những công dân của nước Mỹ thống nhất , không có tù binh , tôi đã ra lệnh cho các anh phải cấp lương thực , nông cụ cho họ về quê sản xuất rồi kia mà . Các anh làm ngay đi.

– Vâng , thưa ngài ! Viên tư lệnh quay người đi ra.

– À này – viên tư lệnh vừa tới cửa quay lại – nhớ là phát súng và năm cơ số đạn cho mỗi đầu người – Lincoln ra lệnh.

– Cái này…viên tư lệnh lưỡng lự…

– Họ phải có vũ khí chống thú dữ , bảo vệ mùa màng chứ.

– Rõ – viên tư lệnh đưa tay lên vành mũ rồi quay ra.

Lincoln đã có mấy hành động  quan trọng

1 – Trợ cấp tử sỹ tính theo đầu người đã hy sinh cho cả hai bên.

2 – Xây một tượng đài vĩ đại với dòng chữ “Đời đời nhớ ơn những người đã ngã xuống cho sự thống nhất nước Mỹ”.

3 – Các nghĩa trang của hai bên tự xây dựng và tự chăm sóc , được chính phủ yểm trợ như nhau . Sau này tại thủ đô Washington chính phủ Mỹ đã xây dựng nghĩa trang Arlington để thu tập  các tử sỹ của cả hai bên nam bắc Mỹ , từ chiến sỹ đến các vị tướng .

Sau khi tổng thống Abraham Lincoln qua đời thì ý tưởng của ông đã được các đời tổng thống sau này thực hiện triệt để.

Tôi cứ hình dung , sau những hành động của tổng thống Lincoln thì các bà mẹ của hai miền sẽ ôm chầm lấy nhau mà khóc và họ không nghĩ rằng đã có một cuộc chiến tranh . Nước Mỹ phát triển nhanh là phải .

Ông là một tổng thống vĩ đại , có tư tưởng vĩ đại , ông đã khuyến khích người dân Mỹ góp ý cho chính phủ với câu nói nổi tiếng:

“Tự do ngôn luận là chìa khóa của sự phát triển”

Tôi đã ghi lại lịch sử nước Mỹ với câu chuyện về tổng thống Abraham Lincoln.

Lời bàn xin giành cho người đọc.

From: Helen Huong Nguyen

Công an, nỗi kinh hoàng của người dân Việt Nam

Công an, nỗi kinh hoàng của người dân Việt Nam

Bởi  AdminTD

Lý Trần

30-9-2021

Khi còn mồ ma Liên Xô, người dân nước này có cách phản kháng chế độ Soviet tàn ác, bằng những mẩu chuyện tiếu lâm. Một một trong những mẩu chuyện được bình chọn nằm trong nhóm top 10 truyện tiếu lâm hay nhất Liên Xô kể như sau:

Một cụ già đang nằm hấp hối trong căn lều thì bỗng nghe thấy tiếng đập cửa.

Cụ cất giọng yếu ớt hỏi: “Ai đấy?”

“Ta là thần Chết đến đón nhà ngươi đi đây.”

Cụ già thở phào: “Thế mà tôi cứ tưởng là KGB.” Rồi cụ trút hơi thở cuối cùng.

KGB còn đáng sợ hơn thần Chết.

Nói một cách vắn tắt, KGB là cơ quan công an, mật vụ, sinh ra để bảo đảm an ninh cho xã hội, nhưng nhiệm vụ chủ yếu thực tế của nó là theo dõi, đàn áp người dân Liên Xô.

Nay ở Việt Nam có một siêu bộ mà hành vi của nó không thể không khiến người ta liên tưởng đến câu chuyện tiếu lâm nói trên. Đó là Bộ Công an.

Tên của bộ này được dịch sang tiếng Anh là “Ministry of Public Security”, còn lực lượng CA và cảnh sát  thường được dịch chung là “police”.

Mặc dù từ “police” đã đủ gây phản cảm: Người ta thường dị ứng với các police states (nhà nước cảnh sát). Nếu chỉ nhìn vào bề mặt của từ police, không ai ở ngoài có thể mường tượng được sự kinh hoàng mà từ CÔNG AN này thể hiện trong tâm trí người Việt trong nước.

Theo tôi, hai từ Công an nên được giữ nguyên hình thái tiếng Việt khi viết bằng ngoại ngữ và kèm theo chú giải để người ngoài hiểu được nỗi kinh hoàng mà lực lượng này gây ra và viết tắt CA như KGB, vì nó gây ra nỗi kinh hoàng không kém gì KGB.

Ngoài những việc thông thường mà lực lượng CA ăn lương của nhân dân để thực hiện như lực lượng cảnh sát ở các nước khác, CA Việt Nam gần gũi với KGB của Nga Xô nhiều hơn. Do vậy, tên giao dịch quốc tế của bộ Công An phải là “Ministry of Công An”.

Công an đồng nghĩa với đàn áp, bắt bớ những người bất đồng ý kiến với nhà cầm quyền, lên tiếng phản kháng TQ xâm lược,  thay vì bảo vệ dân lành, chống lại tội phạm…

Công an Việt Nam đồng nghĩa với bọn bảo kê đánh bạc và bảo kê cho những người buôn bán ma túy, … . Không một động mại dâm nào có thể tồn tại được quá 1 ngày mà không có công an bảo kê; không có bãi trông giữ xe ở Hà Nội gồm toàn đầu trâu mặt ngựa cai quản mà không có công an bảo kê; cựu tướng CA Nguyễn Đức Chung (con) cho biết 80% quán bia hơi (chiếm) vỉa hè ở Hà Nội có CA chống lưng …

CA đồng nghĩa với lực lượng khủng bố, lùa 3000 lính có vũ trang đến tận răng, đang đêm tấn công vào làng Đồng Tâm để giết chết người nông dân 84 tuổi, chỉ vì cụ kiên quyết bảo vệ lẽ phải, rồi vu cho người dân tội giết người.

Công an đồng nghĩa với hành động tùy tiện phá cửa vào nhà dân như phường thảo khấu “đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”, chỉ để ‘ngoáy mũi’ họ. Việc đơn giản như vậy mà chúng dám làm thì những việc lớn hơn, chúng tha gì không thượng cẳng chân hạ cẳng tay giết dân!

Chỉ người dân sống trong đất nước Việt Nam mới có thể cảm nhận được nỗi ám ảnh hinh hoàng khi nghĩ đến cụm từ “công an”.

Có lẽ CA ngày càng có thể lộng hành trong xã hội chống lại người dân, nên thanh niên đổ xô vào các trường công an, vừa không phải đóng học phí, không mất tiền mua quần áo, … vừa tìm chỗ dễ kiếm tiền, vừa tìm chỗ an toàn cho bản thân và gia đình khi ra trường.

Việc thí sinh chọn thi vào lực lượng an ninh … nếu ở các nước khác chẳng có gì đáng bàn. Thí sinh cho rằng mình sẽ đóng góp cho an ninh xã hội, … song ở VN, sự việc lại khác về bản chất. Ta hãy xem qua một vài con số thống kê.

Chắc mọi người chưa quên trường hợp một thí sinh ở Quảng Bình khước từ lời mời của ĐHY Huế để nhất quyết theo học trường Công an.

Ta thấy gì qua cái nguyện vọng rất “khù khoằm” ấy? Hãy nghe các cử nhân tương lai giãi bày.

Làng tôi có đứa học sinh cũng có nguyện vọng rất “khù khoằm” như thế. Năm ngoái, với điểm thi tốt nghiệp PTTH rất cao (29.5/30), bất chấp mọi khuyên can của cha mẹ và thầy cô, khuyên nó chọn ngành khoa học, nó nằng nặc chỉ đăng ký vào ngành CA, cùng 3 đứa khác cũng có kết quả thi cao. Ba trong 5 đứa đã được thỏa mãn “mơ ước” thành hung thần.

Đây là lời nó giải thích với cha nó: “Vào ngành khoa học, sau khi tốt nghiệp lấy tiền đâu để chạy việc. Bố không thấy cái Lan hàng xóm mất hơn 500 triệu chỉ để có một chân dạy cấp I đó sao. Bây giờ nó phải dạy thêm tối mặt tối mũi chưa biết đến bao giờ mới hoàn vốn. Nếu học y như chị Giang, chạy vào bệnh viện công mất gần tỷ đồng. Con bố có giỏi mấy mà không có tiền chạy việc thì cũng chỉ làm đến chức … Grabiker (lái xe máy Grab), bố có tiền cho con không? Bố lại quên là năm ngoái bố ốm phải vào BV, không có bảo hiểm nên phải về, vì không có đủ tiền để trả viện phí.

Con đã tính rồi, khi con là CA, bố mẹ sẽ được bảo hiểm y tế 100% (?) suốt đời. Bố chẳng từng khen anh Hùng con chú Lãm làm sỹ quan CA là ở thế ‘trị người chứ không để người trị’, tức là mình có thể bắt người mà người không dám bắt mình. Chỉ cần thấy bộ quân phục CA là mọi người sợ vãi đái rồi, đứa nào dám bắt nạt nhà mình”.

Đó không phải là tính toán riêng của thằng nhóc người làng tôi, mà của rất khá nhiều thanh niên Việt Nam ngày nay, trong đó có cháu gái Quảng Bình kia. Nhiều đến mức mà các trường CA phải …

Chẳng lẽ mơ ước của thanh niên Việt nam chỉ đến thế thôi sao?

Một xã hội mà trong đó ước mơ của tuổi trẻ, mà lại ở những đứa đỗ điểm cao, là thành công an chứ không phải thành kỹ sư, giáo viên, bác sĩ hay công nhân, … là một xã hội mạt vận!

LÊNIN

Thái Bá Tân

LÊNIN

Năm kia, đi hội nghị,

Tôi trở lại nước Nga,

Muốn tìm con phố cũ

Mà tìm mãi không ra.

Tôi gặp cậu cảnh sát.

“Ông hỏi phố Lênin?

Không có tên phố ấy.

Chỉ có phố Elsin.”

Biết tôi, anh ngốc nghếch,

Phố đổi tên từ lâu,

Mà còn tìm đến hỏi,

Hắn diễu tôi, lắc đầu:

“Lênin là ai nhỉ?

Chưa nghe tên bao giờ.”

Thực ra là hắn biết,

Ghét ông, nên giả vờ.

*

Liên quan đến thần tượng,

Phải khẳng định một điều:

Lênin là vô địch,

Được thờ như giáo điều.

Ông nổi tiếng hơn Chúa.

Sách nhiều hơn Thánh Kinh.

Tượng cả trong hẽm phố.

Tư tưởng trong giáo trình.

Mà tôi, thằng trai ngốc,

Tuổi chưa đến hai mươi,

Thế là tin sái cổ.

Ông Lênin nhất đời.

Ông, lãnh tụ vĩ đại

Của giai cấp công nông.

Ông, ngọn đuốc rực sáng

Soi đường cho phương Đông.

Như người dân Xô-viết,

Trong một thời gian dài,

Đương nhiên tôi đã nghĩ

Lênin không thể sai.

*

Sau hội nghị lần ấy

Tôi đi chơi một ngày.

Thủ đô nước Nga mới

Không mới, cũng chẳng hay.

Giá cả cao ngất ngưởng,

Người Nga mặt đăm chiêu,

Công khai ghét người Việt.

Người da đen cũng nhiều.

Quảng trường Đỏ vẫn thế.

Vẫn thế lăng Lênin,

Không ai xếp hàng viếng,

Thậm chí chẳng ai nhìn.

Tượng ông bị đập hết.

Cả tượng đồng chí ông.

Lênin ư? Không biết.

Báo không nói một dòng.

Ngọn đuốc tắt, cờ gãy.

Xe cẩu cẩu đầu ông,

Cứ như bị treo cổ.

Dẫu sao cũng chạnh lòng.

Hậm hực, tôi đi tiếp,

Không một lần ngoái nhìn.

Gã cảnh sát cười khẩy:

“Giờ còn hỏi Lênin!”

Lại đi, lại hậm hực,

Lầm lũi giữa ban trưa,

Với cảm giác chua xót

Nửa thế kỷ bị lừa.

Hà Nội, 17. 7. 2012

May be an image of 1 person and text that says 'Chúng ta phải căm thù- lòng căm thù là điều cơ bản của chủ nghĩa cộng sản. Trẻ con phải được dạy để chúng biết căm thù cha mẹ chúng nếu họ không phải là những người cộng sản."- Vladimir Lenin'

Một thể chế chính trị côn đồ-Hành động phá cửa xộc thẳng vào nhà

Lê Vi

Một thể chế chính trị côn đồ

Hành động phá cửa xộc thẳng vào nhà

Chị Lan, kéo chị ấy đi bởi lệnh của tay Bí thư đảng uỷ Vĩnh Phú, Võ Thanh Quan, đã nổ ra một cuộc tranh luận dữ dội trên mạng xã hội. Một bên dư luận bảo vệ đảng, nhà nước thì tìm ra kẽ hở của Chị Lan để biện minh cho hành động phạm pháp của những kẽ khoác áo công quyền là đúng đắn. Còn một bên thì lên tiếng bảo vệ nạn nhân cũng như mong luật pháp phải thực thi là hãy khởi tố vụ án, bắt giam những kẻ có liên quan để giữ gìn kỷ cương phép nước.

Việc đúng sai đã được chỉ ra, phải khẳng định một lần nữa chị Lan không hề sai hay vi phạm bất cứ một điều luật hay nghị định nào của CP. Phá cửa nhà người ta để tấn công một phụ nữ, ép đi làm một việc bị các chuyên gia lên án, đích thị đó là một chuỗi tội ác, mà không ai khác là đảng viên một đảng đang nắm quyền thực hiện. Không thể biện minh hay nhân danh chống dịch vì như thế lại càng sai, vì BD đang cho test tại nhà thì chị Lan từ chối là rất đúng đắn.

Đây là rõ ràng là sự lạm quyền, coi thường pháp luật, biết phạm luật nhưng vẫn làm, đó là tâm thế của bọn đang xem Dân như nô lệ để cai trị. Nói Quan biết hành vi mình đang làm là vì “nhiệt tình” chống dịch nên lạm quyền thì quá sai, vì Quan hiểu việc mình đang làm bởi trường đảng dạy cho Quan.

Quan học lớp 7 thì bỏ học, sau này làm chân bảo vệ, rồi quen biết mua bằng cấp 3, sau đó ghi danh học trường đảng với chuyên ngành xây dựng đảng. Vào làm đoàn mà đi lên. Quan thấu hiểu đảng đã dạy gì Quan. Có thể hành vi của Quan đã đạp trên cả Hiến pháp, nhưng có nghĩa lý gì? Vì tới ngay ông tổng bí thư NP trọng còn khẳng định rằng: cương lĩnh đảng cộng sản nó đứng trên cả Hiến pháp cơ mà.

Việc phá cửa nhà chị Lan, làm người ta liên tưởng đoàn quân sấm sét 3000 người kéo vào Thôn Hoành đêm 08 rạng sáng 09/-01-2020 để sát hại một cụ già cả đời tin đảng tin ông trọng. Và sau đó còn tru di cả gia đình cụ đảng viên ấy. Thì Quan là bí thư làm vậy với chị Lan, chẳng phải là học ông trọng đó sao?

Nhìn lại những gì đang diễn ra trên đất nước này, ta nhận ra chúng ta đang bị một tập đoàn tội phạm cai trị. Trên nền tảng một thể chế chính trị côn đồ, hành xử với Dân như những nô lệ dưới xã hội chiếm hữu.

Thương cho Dân tôi, một kiếp lầm than.

– Phạm Minh Vũ

May be a black-and-white image of 1 person and standing

Cái giá của “một vốn bảy lời”

Cái giá của “một vốn bảy lời”

Đỗ Ngà

29-9-2021

Bộ kit test giá gốc chỉ 25.000 đồng/bộ, khi nhập về bán 200.000 đồng/bộ, giá chênh lệch gấp 8 lần. Tức là chính quyền CS và đám sân sau của nó không phải ăn “một vốn bốn lời” như gian thương xưa nay mà là ăn đến “một vốn bảy lời”. Đó là lý do tại sao chi phí xét nghiệm 8 triệu dân đủ để chích ngừa cho 6 triệu dân nhưng chính quyền vẫn ưu tiên cho xét nghiệm toàn dân.

Việt Nam là nước có tiến độ chích ngừa đứng hạng bét trong khu vực là do đâu? Là do chính quyền CS dồn lực cho xét nghiệm toàn dân để kiếm tiền nhét cho đầy túi trước đã. Lỡ hứa chích ngừa miễn phí cho dân rồi, nếu tập trung vào chích ngừa sao kiếm ăn đậm được? Vậy nên nhà cầm quyền bất lương mới chọn cách “ngoáy mũi” thay vì chích ngừa. Đối với CS, tiền bỏ túi quan trọng hơn mạng dân đen.

Hậu quả của việc dồn lực “ngoáy mũi kiếm lời” là Việt Nam có đến 19.000 người phải chết, và trong đó có 1.500 trẻ em mồ côi cả cha lẫn mẹ. Điều đáng nói là, hầu hết những trẻ em mồ côi cả cha lẫn mẹ ấy được doanh nghiệp nhận nuôi nấng chứ nhà nước chẳng có trách nhiệm gì, có chăng chỉ là quẳng các em ấy vào trại như trẻ em vô gia cư mà thôi. Mà cách chăm sóc của chính quyền CS với trẻ em vô gia cư cũng phần lớn là tiền quyên góp chứ nhà nước bỏ ra bao nhiêu?

Để có “một vốn bảy lời” cho chính quyền và đám sân sau thì xã hội phải trả giá bằng bao nhiêu là không thể cân đo được. Thiệt hại kinh tế đất nước, thiệt hại kinh tế nhân dân, thiệt hại kinh tế doanh nghiệp, thiệt hại sinh mạng dân, thiệt hại cuộc đời hàng ngàn trẻ em. Lợi nhuận cho bọn CS bất lương thì có giới hạn, nhưng thiệt hại cho toàn dân là vô hạn.

Ông tổ CS Karl Marx từng nói: “Với một lợi nhuận thích đáng thì tư bản trở nên can đảm, được bảo đảm 10% lợi nhuận thì người ta có thể dùng tư bản vào đâu cũng được, được 20% thì nó hoạt bát hẳn lên, được 50% thì nó trở nên thật sự táo bạo, được 100% thì nó chà đạp lên mọi luật lệ của loài người, được 300% thì không có tội ác nào nó không dám phạm dù có nguy cơ treo cổ.” Như vậy với lợi nhuận 700% thì ĐCS ngại gì không vứt đi vài vạn sinh mạng để kiếm tiền chứ?

CHIÊM NGẮM TÌNH YÊU

CHIÊM NGẮM TÌNH YÊU

   Đối với người đời, hình ảnh thập giá là một điều gì đó đau đớn tột cùng và một sự thất bại thê thảm.  Tuy nhiên, với người Công giáo thì khác, thập giá là biểu tượng của hy sinh, của tình yêu và vinh quang.

     Hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta cùng nhau suy tôn Thánh giá, tức là chiêm ngắm tình yêu tự hủy của Thiên Chúa dành trọn cho con người.  Chính nơi thập giá ấy, ơn cứu chuộc đã đến với con người và cánh cửa trong thân phận làm con Thiên Chúa được rộng mở.

   Chúa Giêsu đã không chỉ tự hạ mình để đến với nhân loại trong thân phận con người.  Nhưng hơn thế nữa, Ngài đã tự hiến thân mình trên cây thập giá để tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa được tuôn đổ trên con người.

  Thay vì thập giá là biểu tượng của sự ô nhục và thất bại thì ngang qua cái chết của Đức Giêsu, thập giá đã trở nên biểu tượng của sự chiến thắng tội lỗi và đem lại vinh quang cho con người bằng một tình yêu vô vị lợi.

    Thay vì thập giá là biểu tượng của sự đau khổ và vô cảm, thì ngang qua sự hiến thân của Đức Giêsu, thập giá đã trở nên biểu tượng của sự hòa giải và tình liên đới với Thiên Chúa bằng một tình yêu khiêm hạ.

   Thay vì thập giá là biểu tượng của sự hận thù và chết chóc, thì ngang qua việc hy sinh mạng sống của Đức Giêsu, thập giá đã trở nên biểu tượng của một Đức tin tinh tuyền và một tình yêu son sắt mà Thiên Chúa dành tặng cho nhân loại.

    Thật thế, mỗi một người Công giáo luôn xác tín rằng, thập giá không phải là một kết thúc, nhưng là một sự bắt đầu.  Thập giá không phải là sự yếu đuối nhưng là sức mạnh của tình yêu đến nỗi thí mạng sống cho người mình yêu.  Và thập giá không phải là sự chết, nhưng hơn thế đó chính là sự sống mới của con người trong tư cách làm con Thiên Chúa.

    Suy tôn Thánh giá là cơ hội để chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Thiên Chúa – Người là cội nguồn của tình yêu.  Đây cũng là giây phút thiết thực để mỗi chúng ta nhìn lại hành trình sống chứng nhân tình yêu của mình đối với Chúa và tha nhân.

   Trong một thế giới đang mải mê tìm kiếm vật chất như hôm nay, tình yêu dường như đang trở nên khan hiếm và rẻ mạt.  Khi mà mọi thứ xung quanh đang được cung cấp một cách đầy đủ và tiện nghi hơn, thì xem ra tình yêu lại đang bị thiếu hụt và xem thường một cách trầm trọng.

   Tình người đang được cân đong đo đếm bằng những lợi lộc vật chất và địa vị.  Tình yêu nam nữ đang được xây dựng trên trên những quy chuẩn của tiền tài và dục vọng.  Do đó, sự khủng hoảng đời sống gia đình đang trở nên báo động hơn bao giờ hết.  Sự thờ ơ vô cảm trở nên lối sống chung của con người thời hiện đại.  Và xã hội trở nên như một chiến trường của sự tranh giành, đấu đá và chỉ biết nghĩ cho riêng mình.

   Một trong những nguyên nhân dẫn đến những đổ vỡ đó chính là sự thiếu vắng tình yêu.  Và cốt lõi của đó chính là sự đánh mất niềm tin vào một Thiên Chúa – Đấng đầy tình yêu thương.

  Lễ Suy tôn Thánh giá mời gọi chúng ta chiêm ngắm tình yêu vô tận của Thiên Chúa.  Một tình yêu tự hạ để đến và sẻ chia với thân phận con người.  Một tình yêu tự nguyện để đồng hành và thấu hiểu nỗi thống khổ của phận người.  Một tình yêu tự hiến để hàn gắn tình nghĩa phụ tử của Thiên Chúa với con người.

   Suy tôn Thánh giá không chỉ dừng lại ở việc nhận ra tình yêu hải hà của Thiên Chúa trên cuộc đời mình, mà còn mời gọi mỗi người chúng ta sống tình yêu đó một cách triệt để và cụ thể nơi cuộc sống hằng ngày.  Để ngang qua đời sống chứng nhân đó, hình ảnh một Thiên Chúa đầy tình yêu thương và giàu lòng thương xót đến được với nhân loại đang quặn mình trong đau khổ và tội lỗi.

    Dẫu biết rằng dòng đời vẫn còn đó lắm vất vả gian truân, nhưng sẽ đẹp biết mấy nếu mỗi chúng ta biết dành tình thương cho nhau.  Xã hội sẽ trở nên giá trị và bình yên hơn nếu mỗi chúng ta biết tôn trọng phẩm giá con người bằng tình liên đới và sẻ chia trong cuộc sống.  Và tất cả điều đó sẽ được bắt đầu khi mỗi chúng ta biết nhìn lên Thập giá Đức Kitô, chiêm ngắm tình yêu Thiên Chúa và thực hành tình yêu đó mỗi ngày trong đời.

J.B Lê Đình Nam 

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen                                

Tuệ Ngữ

Tuệ Ngữ

  1. Nếu bạn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt phán xét, thế giới này sẽ chỉ toàn những người có khiếm khuyết.

– Nhìn bằng đôi mắt kiêu ngạo, thế giới này sẽ chỉ toàn những người thấp hèn và ngu ngốc.

– Nhìn bằng đôi mắt trí tuệ, bạn sẽ phát hiện ra rằng mỗi người bạn gặp phải, đều có những điểm đáng để bạn học hỏi và tôn trọng.

  1. Thuốc tốt trên đời này, mỗi một loại thuốc chỉ có thể chữa một loại bệnh; còn thuốc tốt của tâm linh, trí tuệ và từ bi thì có thể chữa trị tất cả mọi khổ đau.
  2. Con người vẫn hay than phiền không thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, nhưng kỳ thực, trước giờ nó vẫn ở sâu trong lòng, bạn không cần phải tìm kiếm. Chỉ cần bạn có thể giữ tâm bất động, không “vì dục vọng mà cực khổ, bận rộn suốt cả ngày” thì tự nhiên sẽ cảm nhận được sự hiện hữu của nó.
  3. Khi trong lòng bạn ngập tràn sự yên vui, thì đi đến đâu cũng đều là hoan hỷ tự tại; khi trong tâm tràn đầy trí huệ thì một cành hoa, cọng cỏ cũng khiến bạn nhìn ra được chân lý.
  4. Thế giới mà bạn đang nhìn thấy, chỉ là phản ứng của nội tâm. Trong lúc tâm trạng cởi mở, nhìn thấy ai cũng là bạn bè thân thiết; còn khi đang buồn bực, đi đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt đáng ghét.
  5. Tâm là nguồn gốc của sự an vui và cũng là nguồn gốc của sự đau khổ. Thân – khẩu – ý do một cái tâm chứa đầy hận thù và tham vọng gây ra thì chỉ mang đến đau khổ; ngược lại, những hành động, suy nghĩ, lời nói mà xuất phát từ một cái tâm thiện lành thì điều mang lại chính là phúc lạc.

Vô Vi

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

DẬY ĐI CON

Những Câu Chuyện Thú Vị – Ncctv.net

Phạm Minh Luân  · 

Hôm nay, Fb nhắc lại.

DẬY ĐI CON

Dậy đi con… ra Huyện ngắm cổng chào…

Mới xây xong to cao đẹp lắm đấy

Không giống như cột điện bị gió đẩy

Bão nhẹ thôi đã bị gẫy làm đôi

Cổng trường con các bạn nghịch đổ rồi

Để vài bạn giờ thôi không học nữa

Dậy đi con… sắp sửa được uống sữa

Cán bộ trên đã hứa chuẩn bị cho…

Dậy đi con…mẹ đi bán con bò…

Mua bao tải sách to… vào lớp một

Sách tham khảo Bộ bảo giờ rất tốt…

Chục quyển dày không học dốt nữa nghe…

Dậy đi con lớp học có mái che…

Thủng vài chỗ bàn ghế què… nền nhão.

Xin ông trời đừng có làm mưa bão…

Đừng gió lùa làm ướt áo con tôi…

Dậy đi con trống trường đã điểm rồi

Tiền đánh trống hơn trăm thôi… quy định

Tết trung thu ngắm trăng xuông là chính

Bánh kẹo ư… để Huyện Tỉnh sắp cho..

Dậy đi con… đi ngắm cổng chào to…!!!

Con xin Mẹ… cho con no đủ bữa

Bớt cổng chào cho con xin hộp sữa

Bớt tượng đài cho con nửa… Bánh Trung thu…!

Tác giả: Vũ Mạnh Cường

Nguồn: Thấy share trên facebook hay nên copy về đây!

Thân mến!

Phạm Minh Luân sưu tầm

May be an image of child and outdoors

CẦU NGUYỆN GIỮA NHỮNG KHỦNG HOẢNG CUỘC ĐỜI

CẦU NGUYỆN GIỮA NHỮNG KHỦNG HOẢNG CUỘC ĐỜI

Chúa luôn ở đó với chúng ta, Ngài luôn muốn bày tỏ tình yêu thương của Ngài đối với chúng ta và an ủi chúng ta, đặc biệt trong những lúc khó khăn, đen tối nhất của cuộc đời.

Hơn bao giờ hết, những lúc gặp khủng hoảng, đau khổ lại là lúc cần thiết nhất để chúng ta tìm đến với Chúa.  Mỗi lần chúng ta kêu lên Chúa: “Lạy Chúa, xin Ngài hãy cứu con!” “Xin Chúa làm ơn cứu con!” “Xin cứu con!” chính là lúc Chúa muốn ở đó với chúng ta.  Chúa muốn chúng ta tìm đến Chúa và cầu xin Người giúp mình cảm nhận được sự thân mật, ủi an và trợ giúp của Người.

Tuy nhiên, giữa những lúc đau khổ, khủng hoảng, nhiều người trong chúng ta lại cảm thấy rất khó cầu nguyện.  Những lúc đó chúng ta thật sự không biết phải cầu xin điều gì.  Muốn cầu xin một phép lạ, thế nhưng, kinh nghiệm của những lần cầu nguyện trước, chúng ta cũng đã cầu xin phép lạ, nhưng phép lạ chẳng bao giờ xảy ra.  Chúng ta cảm thấy thất vọng hoặc tệ hơn nữa là nghi ngờ không biết có Chúa hay không.  Nếu Chúa có mặt thì tại sao mỗi lần chúng ta thực sự cần đến Ngài, tha thiết cầu xin với Ngài mà Ngài lại chẳng đáp ứng những điều chúng ta xin.  Điển hình là khi tôi cầu xin Chúa chữa lành cho bà nội được khỏi bệnh nhưng Chúa chẳng nhận lời.  Hoặc lúc chúng ta cầu xin cho kết quả sinh thiết của mình được tốt đẹp nhưng cũng chẳng được.  Có khi chúng ta cầu xin nhận được một sự hỗ trợ mà mình đang cần đến nhưng rồi điều đó cũng chẳng xảy ra.  Đã có khi nào chúng ta cầu nguyện cho việc hàn gắn một mối tương quan đã bị rạn nứt mà không được đáp lời chưa?

Thay đổi hình ảnh của Chúa

Nhiều lần trong cuộc đời, chúng ta thường nhìn Chúa như một nhà ảo thuật – một người hùng vô cùng quyền lực với đầy đủ mọi phép thần thông biến hóa có thể sửa đổi mọi thứ nếu Ngài muốn.  Một trong những lý do khiến chúng ta khó thay đổi hình ảnh này của Chúa là vì chúng ta không biết thay thế bằng hình ảnh nào cả.  Đường dẫn vào đời sống cầu nguyện là đường giúp chúng ta mở lòng đón nhận Chúa là Đấng nhân từ và xót thương.  Đấng đã được Kinh Thánh mô tả trong suốt dọc dài lịch sử cứu độ.  Đồng thời cũng là đường giúp chúng ta biết để cho Đức Giêsu bày tỏ Tin Mừng của Ngài cho chúng ta.  Thiên Chúa không điều khiển thế giới như một người múa rối, cứ giật giây và bắt mọi sự di chuyển theo.  Ngài cũng không phải là Đấng bác bỏ những quy luật tự nhiên để chiều theo và đáp ứng hết mọi lời cầu xin của chúng ta.  Trong đức tin, Thiên Chúa tỏ cho chúng ta thấy Ngài là một vị Thiên Chúa quyền năng ngay giữa những nơi mà Thiên Chúa dường như ít quyền lực nhất.  Trong đức tin, Thiên Chúa đau với nỗi đau của chúng ta.  Trong đức tin, chúng ta được Tin Mừng giải thoát và soi sáng để xác tín rằng Thiên Chúa đã đánh bại quyền lực cuối cùng của chúng ta là tội lỗi và sự chết.  Chúa không ngăn cản tội lỗi và sự chết nhưng khi chúng ta xác tín vào lòng thương xót của Thiên Chúa và tin rằng chúng ta được dựng nên cho đời sống vĩnh cửu của Chúa, lúc đó chúng ta sẽ được giải thoát khỏi sự sợ hãi của tội và sự hủy diệt của cái chết vốn làm tê liệt đời sống của chúng ta. 

Chúng ta hãy nhìn vào những khó khăn thường gặp để tìm ra cách thế giúp chúng ta trở về với Chúa ngay trong những khủng hoảng đó.  Từ “khủng hoảng – crisis” bắt nguồn từ chữ “krisis” trong tiếng Hy Lạp, đó là một quyết định – decision.  Nó hàm ý đến sự xác quyết mà chúng ta gọi là một quyết định then chốt trong những thời điểm gay go của cuộc đời.  Đây là một bước ngoặt, là thời điểm khi mà nỗi đau đã đến tột cùng hoặc khi mọi thứ dường như bị đảo lộn, đe dọa sẽ nhấn chìm chúng ta.  Chúng ta cảm thấy mình không biết phải xử lý cách nào và phải bắt đầu từ đâu.  Những lúc đó, sự sợ hãi bóp nghẹt chúng ta.

Nếm cảm về chính cái chết của mình

Dị tật, khiếm khuyết và cái chết đem đến những khủng hoảng lớn nhất trong cuộc đời chúng ta.  Hầu hết trong chúng ta cho rằng cái chết hoặc dị tật của một người thân là một trong những khủng hoảng lớn nhất mà chúng ta phải đối diện trong cuộc sống.  Cái chết cũng như những dị tật của bản thân làm cho chúng ta mất định hướng, làm tê liệt nhuệ khí của mình, làm cho chúng ta mất bình an và thất vọng.  Đôi khi chúng ta thường sống như thể không có cái chết hoặc “từ chối cái chết,” tuy nhiên, việc từ chối sự thật này tạo ra những tổn thương tâm lý trầm trọng trong lòng chúng ta.  Niềm tin vào mầu nhiệm sự chết và phục sinh của Đức Kitô đã cho chúng ta niềm hy vọng khi phải đối diện với cái chết hay những khiếm khuyết của mình, mặc dù xét về mặt tự nhiên của con người, điều đó không dễ đón nhận chút nào cả.

Tất cả chúng ta, lúc này hay lúc khác, đều đã trải qua những kinh nghiệm về sự bất lực.  Càng lớn tuổi, chúng ta càng cảm thấy mình bị giới hạn nhiều điều, khi tuổi đã cao, sức đã tàn, thể xác không còn khả năng làm được những thứ mà trước đây mình vẫn làm một cách dễ dàng.  Tuổi càng cao, sức khỏe thể lý cũng như tinh thần lại giảm theo chiều ngược lại.  Điều đó đôi khi làm cho chúng ta cảm thấy suy sụp hoàn toàn.  Tất cả mọi thứ, từ việc thoái hóa xương khớp, đến việc suy sụp tinh thần, tình cảm, hoặc có khi là những chứng nghiện thuốc giảm đau, từ sự mất kiểm soát trong việc tiểu tiện đến cảm giác bất an, sợ hãi, tất cả đều là những hệ lụy bởi sự giới hạn và mong manh của phận người.  Trong cầu nguyện, chúng ta hướng lòng lên với Chúa để xin Ngài giúp đỡ.  Những kinh nghiệm về sự bất lực, một mặt chúng có thể đẩy chúng ta đến chỗ thất vọng, mặt khác đó lại là cơ hội giúp chúng ta sống khiêm tốn hơn và xây dựng một lòng biết ơn sâu xa trước tình thương mà Chúa dành cho chúng ta.  Chính trong giới hạn của phận người, trong sự suy giảm về sức khỏe thể lý cũng như tâm lý, chúng ta lại càng cảm nghiệm sâu hơn về tình yêu và sự kiên nhẫn của Chúa dành cho mình.  Hơn bao giờ hết, ngay khi chúng ta cảm thấy bất lực, lại là lúc chúng ta cần đến Đức Giêsu – Đấng Cứu Độ chúng ta. Ngài luôn sẵn sàng giang rộng đôi tay của Ngài để ôm lấy chúng ta.

Sự sợ hãi về cái chết tự bản chất là một cú sốc tâm lý.  Sự sợ hãi trước bệnh tật, có thể là một khối u ở vú, hoặc kết quả xét nghiệm kháng nguyên tuyến tiền liệt dương tính khiến chúng ta tê liệt hay suy sụp tinh thần.  Những ngày tháng chờ đợi kết quả có thể là thời gian khiến chúng ta cảm thấy mỏi mệt, lo lắng, bất an.  Tuy nhiên, đó cũng có thể là thời gian giúp chúng lớn lên trong ân sủng của Chúa.  Chúng ta cảm thấy sợ trước những điều vô định, điều đó thật dễ hiểu và cũng rất bình thường.  Tuy nhiên, nỗi sợ này cũng có thể chuyển thành niềm tin, một sự trở về với Thiên Chúa và cậy trông vào lòng thương xót của Chúa.  Ngoài sự sợ hãi về cái chết, nỗi sợ phải mất người thân hoặc phải từ bỏ một công việc quan trọng cũng khiến chúng ta kiệt sức.  Càng đến với Chúa và nương tựa vào Chúa trong những lúc khó khăn, đau khổ, chúng ta lại càng đi sâu hơn vào mầu nhiệm sự chết, và sống sự khiêm tốn thẳm sâu về sự mong manh và bất lực của mình.  Lòng biết ơn về cuộc sống và mối tương quan hài hòa của chúng ta với sự sống luôn luôn được đổi mới.  Chính thái độ này sẽ mang đến cho chúng ta nguồn sinh lực mới.  Như thế, giữa cơn khủng hoảng về sức khỏe thể lý cũng như tâm lý, sự sợ hãi cũng có thể giúp chúng ta có cái nhìn tích cực hơn, cảm nhận được một sự bình an nội tâm, và tin tưởng vững vàng hơn vào Thiên Chúa, Đấng luôn yêu thương chúng ta.

Khi sự chết viếng thăm chúng ta, thế giới quanh ta dường như ngừng lại, mọi sự như đã kết thúc.  Tuy nhiên, trong đức tin, chúng ta có thể chạy đến với Chúa và cầu xin Chúa ban ơn để giúp chúng ta hiểu được cách Chúa Giêsu ngã vào vòng tay yêu thương của Chúa Cha như thế nào.  Chúng ta cầu xin Chúa ban ơn sức mạnh để chúng ta dám phó thác cuộc sống của người thân, hoặc của chính chúng ta trong vòng tay yêu thương của Chúa.  Chúng ta cầu xin Chúa giúp chúng ta biết đặt trọn tình yêu trong từng phút sống của mình.  Và nếu chúng ta sống trọn vẹn từng phút sống của mình thì cuộc sống của chúng ta vẫn còn mãi cho dù có phải trải qua những căn bệnh hiểm nghèo, hay thậm chí cả cái chết đi nữa.  Một trong những khủng hoảng của cái chết là sự chia cắt tương quan.  Trong một số trường hợp, chúng ta không thể mường tượng được cuộc sống sẽ như thế nào nếu không có người khác, hoặc nỗi đau phải lìa xa người thân là điều không thể chịu được.  Đức tin giúp chúng ta đi vào một mối tương quan mới vượt trên cả những hủy hoại của cái chết về thể lý.  Chúng ta tin rằng, ngay cả sau khi chết, chúng ta vẫn tiếp tục sống trong sự hiệp thông với những người thân yêu của mình.  Khi chúng ta để cho mối tương quan đó tiếp tục lớn lên, chúng ta sẽ được giải phóng khỏi những rào cản mà đôi khi làm cho cuộc sống của chúng ta bị khập khiễng, đem đến cho chúng ta sự an ủi thật sự và nếm trước sự sống vĩnh cửu.  Nỗi mất mát lớn nhất là không bao giờ được nhìn thấy hay được đụng chạm người thân của mình ở trên đời này nữa. Với đức tin và sự cố gắng, chúng ta có thể lớn lên trong sự hiệp thông sâu xa với những người thân yêu của mình, ngay cả sau khi chết.

Khủng hoảng trong mối tương quan

Khi mối tương quan bị rạn nứt hoặc tệ hơn nữa là vợ chồng phải ly thân hay ly dị, đó quả là một sự khủng hoảng lớn lao.  Trong những lúc đó, chúng ta không chỉ có cảm giác bị mất mát mà còn cảm thấy bị thất bại, bị lừa gạt, hoặc ảo tưởng.  Lòng trí chúng ta ngập tràn những cảm giác đan xen, vừa giận dữ, tội lỗi, thù hận, vô dụng, trầm cảm hoặc bị loại trừ.  Nếu những nỗi đau này lại còn liên quan đến con cái, thì những rối rắm và đau khổ cũng sẽ ảnh hưởng đến những đứa trẻ vô tội mà chúng ta hết mực yêu thương và thông thường nỗi đau đó sẽ khó phai hơn.  Khi ở trong những hoàn cảnh này, chúng ta cảm thấy rất khó cầu nguyện.  Có thể chúng ta cảm thấy rất xấu hổ khi đến với Chúa, hoặc cảm thấy lo sợ không biết Chúa sẽ nói gì, hoặc có khi đơn giản chỉ vì chúng ta giận Chúa, hờn Chúa, đổ lỗi cho Chúa vì đã không ra tay ngăn cản hoặc cứu chúng ta thoát khỏi những nỗi bất hạnh đó.  Vì thế, ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta cần xây dựng một mối tương quan mật thiết với Chúa.  Trở nên bạn thân với Chúa, chạy đến với Chúa bất cứ lúc nào.  Vì nếu trong những lúc vui vẻ, hạnh phúc, mà chúng ta còn không đến với Chúa, lơ là với Chúa thì những lúc khó khăn, khủng hoảng thì lại càng khó để xây dựng mối tương quan với Chúa biết bao.

Chúa muốn yêu thương và an ủi chúng ta.

Những lúc khó khăn, đau khổ là lúc chúng ta cần đến Chúa nhất, là thời gian quan trọng nhất để cầu nguyện.  Một điều giúp chúng ta tìm đến với Chúa, đó là chúng ta cảm nhận được sự an ủi nội tâm và tin tưởng rằng Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự.  Thiên Chúa, Đấng dựng nên chúng ta, hằng ở bên chúng ta trong từng phút giây của cuộc sống, Ngài không ngạc nhiên và cũng không bối rối trước những yếu đuối và tội lỗi của chúng ta.  Điều duy nhất Chúa muốn là an ủi chúng ta khi chúng ta cần đến Ngài, nương tựa vào Ngài.  Ngài tiếp tục dõi theo chúng ta và chất vấn chúng ta khi chúng ta bị cám dỗ rời xa Ngài.  Chúng ta chẳng cần phải giải thích tất cả với Chúa.  Chúng ta chỉ cần thầm thĩ với Chúa: “Lạy Chúa, con biết Ngài hiểu con.  Con biết Ngài cũng đang đau với nỗi đau của con.  Con biết duy chỉ có Ngài mới giúp con vượt qua được những thử thách này để bước tới tương lai tươi sáng hơn.”  Đây là một lời cầu nguyện rất sâu sắc, xuất phát tự đáy lòng.  Lời cầu nguyện này dẫn chúng ta đi sâu hơn vào tương quan mật thiết với Chúa, phó thác trọn vẹn cho Chúa, và biết phân định mọi tình huống cách chín chắn hơn.  Những khủng hoảng này cũng có thể trở thành những kinh nghiệm sâu sắc về lòng khiêm tốn và chân thành giúp chúng ta thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực, những nỗi đắng cay trong cuộc sống.  Những khó khăn, thử thách trong cuộc sống cũng có thể trở thành sức mạnh giải thoát chúng ta, chữa lành cho chúng ta và vực chúng ta dậy để tiếp tục sống một cuộc sống yêu thương và lạc quan hơn.

Có nhiều nỗi khủng hoảng khác trong cuộc sống như sự khủng hoảng về tài chánh, bị mất việc, con hư hỏng vì sự nuông chiều của mình, hoặc những khủng hoảng của người thân cũng làm chúng ta cảm thấy rất khó để cầu nguyện.  Có những cảm giác hoặc những tâm trạng, chưa hẳn là sự khủng hoảng, nhưng cũng làm chúng ta phân tâm, đó là cảm giác không hài lòng, chưa mãn nguyện với những gì mình đang có hoặc đang làm.  Những lúc phải đối diện với những lo âu, hoảng sợ, hoặc cảm giác bất an, đó là thời điểm quan trọng để chúng ta chạy đến với Chúa, cảm nhận tình yêu và sự giải thoát của Chúa.  Không gì có thể cướp mất sự bình an của chúng ta trừ khi chúng ta để cho nó bị cướp đi, hoặc trừ khi chúng ta giải quyết theo những suy nghĩ hơn thua của người đời mà không dựa trên niềm tin, tình yêu, và niềm hy vọng mà Chúa muốn ban cho chúng ta.  Khi chúng ta thưa với Chúa “Lạy Chúa, cuộc sống của con ở trong tay Chúa” là lúc chúng ta tìm thấy ước muốn sâu thẳm nhất và nguồn sức mạnh lớn nhất của chúng ta.  Mọi sự mất mát, mọi suy nghĩ và tình cảm của chúng ta sẽ được biến đổi khi chúng ta sống trong tình yêu của Đấng đã sống và chết cho chúng ta.  Tất cả nguồn sức mạnh của một cuộc sống anh dũng và tình yêu hy hiến được nảy sinh từ một tâm hồn dám sống cái trần trụi của phận người để từ đó xác tín rằng mình là người được yêu và tự do.

Chuyển ngữ: Nt. Theresa Nguyễn Thị Ngọc Hà

Nguồn: https://onlineministries.creighton.edu/CollaborativeMinistry/OrdinaryTime/Praying-crisis.html

From: Langthangchieutim

Đại dịch và nhân quyền – nên tường trình với thiên hạ!

Đại dịch và nhân quyền – nên tường trình với thiên hạ!

Bởi  AdminTD

 Blog VOA

Trân Văn

28-9-2021

Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc phát biểu tại phiên thảo luận chung cấp cao Đại hội đồng LHQ Khóa 76 tại New York, Hoa Kỳ, ngày 22-9-2021, theo giờ Hoa Kỳ. Photo chụp từ UN Web TV.

Cuối tuần trước, tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc, ông Nguyễn Xuân Phúc – Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam – kêu gọi cộng đồng quốc tế… ủng hộ Việt Nam tham gia Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHRC) nhiệm kỳ 2023 – 2025 và các cơ chế quan trọng khác của Liên Hiệp Quốc. Lần này, Việt Nam tham gia ứng cử UNHRC không chỉ với tư cách quốc gia mà còn như đại diện của ASEAN ở UNHCR (1).

Trước giờ đã có rất nhiều cá nhân, tổ chức quốc tế vừa chỉ trích hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam chà đạp nhân quyền, vừa nhắc nhở cộng đồng quốc tế, rằng Việt Nam đã cũng như đang tiếp tục vi phạm các cam kết bảo vệ, thăng tiến nhân quyền theo tiêu chuẩn chung của cộng đồng quốc tế dù hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam vẫn thừa nhận: Nhân quyền có giá trị phổ quát (2).

Theo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam, do khác biệt về hoàn cảnh lịch sử, chế độ chính trị, trình độ phát triển, giá trị truyền thống văn hóa… nên cách tiếp cận về nhân quyền có thể khác nhau, việc Việt Nam sách nhiễu, tống giam những người bất đồng về chính kiến, vận động dân chúng thúc giục hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam thực thi dân chủ theo tiêu chí chung là vì… dân chủ của Việt Nam có bản sắc riêng, là dân chủ xã hội chủ nghĩa, lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm tư tưởng chỉ đạo. Tại Việt Nam không có tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị, những người bất đồng về chính kiến bị khủng bố tinh thần, bị phạt tù đều đã… vi phạm pháp luật và Việt Nam xử lý các hành vi phạm pháp này theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam, hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế.

Trong các Bạch thư về nhân quyền và Báo cáo theo cơ chế kiểm định theo định kỳ về việc thực hiện nhân quyền, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam, kể lể rất nhiều về việc… luôn lấy người dân là trung tâm của mọi chính sách và vì vậy càng ngày càng đáp ứng tốt hơn các nhu cầu chính đáng của dân chúng, qua đó vừa bảo vệ, vừa thúc đẩy sự thăng tiến về nhân quyền (3).

***

Khoan bàn tới cuộc tranh luận vốn bất tận giữa Việt Nam với cộng đồng quốc tế về tự do tư tưởng, tự do chính trị, cũng như đúng – sai trong việc hành xử đối với những cá nhân bất đồng chính kiến…

Bởi chính phủ Việt Nam đang vận động tham gia UNHCR lần thứ ba (lần đầu – 2011 không thành công, lần hai – 2013 trở thành thành viên của UNHCR nhiệm kỳ 2013 – 2016) …

Bởi đại dịch COVID-19 vốn là đại họa của nhân loại, tất cả quốc gia cùng phải đối diện với hàng loạt vấn đề giống nhau do COVID-19 tạo ra, song cách thức ngăn ngừa thảm họa và giải quyết hậu quả thì có nhiều khác biệt. Khi cùng hoàn cảnh, cùng tình thế thì những khác biệt về ứng xử chính là cơ hội giúp đánh giá, nhận định đối với cả nhận thức lẫn bản chất của các hệ thống chính trị, hệ thống công quyền về nhân quyền…

Thành ra cần tường trình cặn kẽ với cộng đồng quốc tế về hoạt động phòng chống COVID-19 tại Việt Nam. Những hoạt động này sẽ giúp thiên hạ hình dung thế nào là… … lấy dân làm trung tâm nhằm bảo vệ và thúc đẩy thăng tiến nhân quyền ở Việt Nam.

Cộng đồng quốc tế cần được biết những câu chuyện liên quan đến qui định về… hàng hóa thiết yếu mà thẩm quyền xác định… thiết yếu thuộc về bất kỳ cá nhân nào nhân danh công vụ, cho nên bánh mì (4), rau muống (5), kể cả bình chứa oxy (6) nhằm cứu những cá nhân đang trong tình trạng thập tử – nhất sinh đều có thể bị cấm vận chuyển vì… không thiết yếu nếu những kẻ thi hành công vụ… cho là như thế! Họ cần được biết để suy nghĩ thêm về việc vợ bị cấm về nhà chăm sóc chồng do… không chính đáng (7) …

Cộng đồng quốc tế cũng cần được biết việc thực thi chủ trương “đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng đối tượng”. Không chỉ những người chẳng may nhiễm COVID-19 (F0) bị săn lùng, tống vào các trại tập trung – một trong những nguyên nhân chính khiến số ca nhiễm, số ca tử vong tăng vọt – mà nhân viên công quyền còn xông vào nhà, phá cửa phòng, trói những người vô tình tiếp xúc với F0 (F1) tống vào trại tập trung như ở huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An (8), như ở phường 1 – thành phố Cà Mau – tỉnh Cà Mau (9) …

Cộng đồng quốc tế cần được biết cả về chỉ đạo… mỗi phường xã phải trở thành một pháo đài. Để ngăn ngừa lây nhiễm, những cá nhân quản trị các… pháo đài từ Bắc vào Nam được phép dựng hàng rào ngăn không cho dân chúng của cả một khu vực ra khỏi khu vực đó (10), hay khóa cổng nhốt dân cư của một xóm (11), hoặc khóa cửa nhốt thành viên của một gia đình (12) như ngăn, nhốt… gia súc, gia cầm. Thậm chí những cá nhân, nhóm cũng bị ngăn, bị phạt chỉ vì cứu trợ đồng loại!

Người Việt hẳn là cũng muốn biết, sắp tới: Thứ nhất, khi vận động thiên hạ ủng hộ Việt Nam tham gia UNHRC nhiệm kỳ 2023 – 2025, những viên chức ngoại giao của Cộng hòa XHCN Việt Nam sẽ biện giải với cộng đồng quốc tế thế nào về tương quan giữa… bản sắc riêng của dân chủ Việt Nam, dân chủ xã hội chủ nghĩa – lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm tư tưởng chỉ đạo với các chủ trương, biện pháp ngăn chặn COVID-19 trong thời gian vừa qua. Thứ hai, cộng đồng quốc tế suy nghĩ ra sao!

Lenin và giấc mơ thần đồng của người Việt

Lenin và giấc mơ thần đồng của người Việt

Bởi  AdminTD

Jackhammer Nguyễn

27-9-2021

Lâu lắm rồi, có thể hơn 25 năm trước, tôi có đọc một bài trên báo An ninh Thế giới của nhà nước Cộng sản Việt Nam, nói về ông tổ cộng sản Nga là Lenin. Bài này nói về việc ướp xác ông ta, cũng như mổ sọ để tách bộ não ra mà nghiên cứu. Có một câu trong bài báo mà tôi nhớ như in “Về nguyên tắc thì bộ não của Lenin là bộ não thông minh nhất” (sic).

Giữa đại dịch Covid ở thế kỷ 21, báo chí nhà nước Việt N,am đưa tin một em bé 10 tuổi ở Hà Tĩnh “quyết tâm” đọc trọn bộ “Lenin toàn tập” gồm 52 quyển.

Lần đầu tiên đọc được điều này trên mạng xã hội, tôi cữ ngỡ ai đó có ác ý với nhà nước Việt Nam của đảng Cộng sản Việt Nam, nên đặt điều để bôi bác. Nhưng báo chí Việt Nam quả là có đưa tin đó thật, bắt đầu bằng báo mạng VnExpress, rồi sau đó chủ đề này tiếp tục được “nâng cao quan điểm”, khen ngợi em bé và gia đình em trên các tờ báo khác, trong đó có báo Tuổi Trẻ của thành Hồ.

Một phần tư thế kỷ trôi qua, những niềm tin huyễn hoặc vô căn cứ tưởng đâu đã kết thúc với cuộc sống sôi động của kinh tế thị trường, của đầu óc thực dụng,… nhưng tôi đã nghĩ sai. Nếu những gì cha mẹ em bé, cũng như những người có liên quan đến câu chuyện, được báo chí đưa ra, cũng như những lời bình luận “vỡ òa” dưới các trang báo ấy, là thật, thì thật là đáng ngại cho dân tộc Việt Nam.

Lenin là người đặt nền móng cho mô hình “chuyên chính vô sản”, dựa trên lý thuyết ý thức hệ về đấu tranh giai cấp của Karl Marx. Chuyên chính là một cách nói trại đi của những người cộng sản của cụm từ “chuyên chế”, hay nói trắng ra là độc tài. Nếu không kể đến những lạm dụng về nhân quyền của mô hình này, thì cho tới nay nó cũng đã thất bại, và thật sự không còn tồn tại nữa.

Mô hình của Lenin được xem như là một phản ứng bạo lực, rất phản động, chống lại sự phát triển tiệm tiến của xã hội. Đã có những phân tích khái quát cho rằng, các tư tưởng cộng sản phản động ấy, thường xuất phát, hoặc được thực hiện từ những kẻ bị mất gốc về văn hóa, như Karl Marx, Lenin, Hồ Chí Minh, Fidel Castro,… và họ thường có những hoang tưởng, những ảo vọng hoang đường.

Nhưng hãy trở lại các bài báo về “em bé Lenin toàn tập”. Đã khá lâu, báo chí nhà nước cộng sản mới có kiểu bài về thần đồng cách mạng như thế này. Phải chăng đây là nỗ lực khôi phục hình ảnh ý thức hệ bằng con đường kích thích ước mơ thầm kín của hàng triệu người Việt bằng biểu tượng thần đồng?

Lenin toàn tập, cũng như các loại tương tự như Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh,… toàn tập khác, là một đống chữ nghĩa trừu tượng ghép nối với nhau, đưa ra những điều “siêu thực”, mà lại mong muốn thực hiện cho được trên cuộc đời thực này.

Tại Việt Nam (mà tôi nghĩ là tại bất cứ quốc gia cộng sản nào khác), các pho sách dày cộp này được lưu giữ ở ba hình thức. Thứ nhất là bám đầy bụi ở các thư viện nhà nước, vì không ai đọc cả. Thứ hai là trên kệ sách quan chức cộng sản, các “trí thức” cộng sản (như trường hợp bố mẹ em bé trong câu chuyện) để trang trí, ra oai.

Cả hai trường hợp trên đều là những biểu tượng kính nhi viễn chi của chế độ, gây ra một sự kính cẩn kinh viện, một sự sợ hãi của tầng lớp bình dân, bị tầng lớp kinh viện trí thức cộng sản ấy cai trị.

Cách lưu giữ thứ ba các toàn tập này là ở các bà ve chai đồng nát, dính chặt vào cuộc sống thường nhật, không màng tới những điều khó hiểu của đám lãnh đạo (của đáng tội là các lãnh đạo ấy chưa chắc đã hiểu). Bộ Lenin toàn tập đầu tiên tôi thấy, chính là trong đống giấy vụn của bà dì tôi sau năm 1975, ở miền Nam Việt Nam.

Nhưng dù là tầng lớp kinh viện lãnh đạo, hay bình dân, thì không ít người Việt, xuyên suốt lịch sử Khổng Nho khổ ải của họ, đều mơ mộng đến những hình ảnh “bán thần”, như Khổng tử chẳng hạn, hay những “chân mạng đế vương”, là “thiên tử”. Một lối thoát tinh thần, thụ động, ít rủi ro. Đó chính là ước mơ thần đồng của nhiều người Việt Nam, đã bắt đầu từ hàng ngàn năm trước với thần đồng Thánh Gióng, và mới nhất là thần đồng Lenin toàn tập 10 tuổi.

Cả hệ thống giáo dục Việt Nam hiện nay được xây dựng trên ý thức hệ thần đồng ấy, từ chuyện trường chuyên lớp chọn, “chương trình quá tải” của nhà nước, cho đến việc chạy vạy học ngoài giờ của phụ huynh học sinh. Ai cũng nghĩ rằng con em mình là thần đồng cả. Mà của đáng tội, cái ý thức hệ thần đồng này được người Việt mang sang cả hải ngoại. Hãy đến các khu người Việt ở Mỹ mà đếm bao nhiêu em bé bị cha mẹ bắt học trước hàng chục môn, học ngoại khóa piano, học các môn AP (Advanced Placement) nặng chình chịch,… cứ như là hễ con em họ mà sinh ra ở Mỹ thì em nào cũng có thể thành tổng thống Mỹ được.

Thần đồng là những hiện tượng có thật nhưng hiếm hoi của xã hội loài người từ xưa đến nay, nhưng thường nó xuất hiện và lớn lên ở những môi trường xã hội thuận tiện, tạo nên những đột phá về âm nhạc, phát minh khoa học lớn.

Phải nói rằng, có thể là ước mơ thần đồng của người Việt rất lớn, nhưng cho đến giờ phút này dân tộc Việt chưa đóng góp gì đáng kể cho sáng tạo của loài người cả.

Còn Lenin toàn tập ư? Đó có phải là thiên tài đâu, mà chỉ là một mô hình phản động đã thất bại.