Lệnh trừng phạt của thế giới bóp nghẹt nền kinh tế Nga
Van Pham
Lệnh trừng phạt của thế giới bóp nghẹt nền kinh tế Nga
NEW YORK, New York (NV) – Sau gần hai tháng xâm lăng Ukraine, Nga bắt đầu có những biện pháp đặc biệt nhằm ngăn chặn các lệnh trừng phạt từ phương Tây, song dường như nỗ lực của họ đã không thành khi các tác động ngày càng rõ rệt hơn, theo AP hôm Thứ Bảy, 23 Tháng Tư.
Khi phương Tây cắt đứt khả năng của Nga nhằm sử dụng các nguồn dự trữ ngoại hối, hạn chế nhập cảng các kỹ thuật quan trọng và hàng loạt biện pháp trừng phạt khác, điện Kremlin đã đưa ra một số biện pháp quyết liệt để bảo vệ nền kinh tế. Các biện pháp này bao gồm tăng lãi suất lên tới 20%, kiểm soát vốn và buộc doanh nghiệp Nga phải chuyển lợi nhuận thành đồng rúp.
Kết quả là giá trị của đồng rúp dần phục hồi sau đợt lao dốc ban đầu, và tuần trước, ngân hàng trung ương đã đảo ngược một phần lệnh tăng lãi suất. Tổng Thống Vladimir Putin tuyên bố đất nước đã chịu đựng được “hàng loạt các lệnh trừng phạt” của phương Tây.
“Chính phủ muốn vẽ lên bức tranh là mọi thứ không tệ như thực tế,” theo ông Michael Alexeev, giáo sư kinh tế tại Đại Học Indiana, chuyên nghiên cứu về nền kinh tế Nga trong quá trình chuyển đổi sau khi Liên Xô sụp đổ.
Khi có sự quan sát sâu rộng hơn, người ta thấy các lệnh trừng phạt rõ ràng đang đè nặng lên nền kinh tế Nga.
Điển hình là Nga đang chịu đợt lạm phát trầm trọng nhất trong hai thập niên. Tỷ lệ lạm phát vào tháng trước lên đến 17.3%, cao nhất kể từ năm 2002. Một số công ty của Nga buộc phải đóng cửa, trong đó có nhà máy xe hơi Lada thuộc công ty Avtovaz của Nga.
Thị trưởng Moscow nói rằng 200,000 người ở Moscow thất nghiệp do các công ty ngoại quốc ngừng hoạt động. Hơn 300 công ty đã rút lui và các chuỗi cung ứng quốc tế phần lớn đình trệ sau khi công ty container Maersk, UPS, DHL và các công ty vận tải khác rời khỏi Nga.
Chưa hết, Nga đang phải đối mặt với một vụ vỡ nợ lịch sử với trái phiếu, khiến sẽ không có nhà đầu tư nào muốn mua lại các khoản nợ của nước này trong nhiều năm tới. Nếu Nga không có được nguồn vốn hoặc nguồn cung ứng phù hợp theo thời gian, nhiều nhà máy và doanh nghiệp sẽ phải đóng cửa, dẫn đến tỷ lệ thất nghiệp cao hơn.
– Một cửa hàng đổi tiền ở Moscow. (Hình minh họa: Alexander Nemenov/AFP via Getty Images)
Hàng loạt tài phiệt dầu khí Nga tử vong với đầy nghi vấn ???
Lmdc Viet Nam
*** Ở thiên đường CSVN thường tử vong té lầu, còn ở Nga thì treo cổ :
* Hàng loạt tài phiệt dầu khí Nga tử vong với đầy nghi vấn ???
Đã có 6 nhà tài phiệt, tên tuổi trong lãnh vực năng lượng Nga đã tử vong một cách mờ ám kể từ sau cuộc xâm lăng Ukraina.
– Trường hợp mới nhất là Sergey Protosenya, 55 tuổi, cựu tổng giám đốc tập đoàn khí đốt Novatek, được tìm thấy trong tư thế treo cổ trong một biệt thự ở Tây Ban Nha ngày 19/04 với một chiếc búa và một con dao đẫm máu bên cạnh, vợ con ông cũng bị đâm chết. Protosenya đã điều hành tập đoàn khí đốt tư nhân lớn nhất nước Nga suốt 20 năm.
– Cái chết của nhà tài phiệt này có nhiều điểm giống vụ Vladislav Avayev, cựu viên chức Kremlin và là cựu phó chủ tịch Gazprombank, nhánh tài chánh của tập đoàn Gazprom. Ngày 18/04, xác đầy vết đạn của doanh nhân 51 tuổi cùng với vợ con được phát hiện trong ngôi biệt thự ở Matxcơva được khóa từ bên trong.
– Trước đó hôm 24/03, nhà tỉ phú Vasily Melnikov, 43 tuổi cũng đã tử vong tại nhà ở Nijni Novgorod, thành phố lớn thứ sáu của Nga, vợ và hai con bị sát hại bằng nhiều nhát dao. Melnikov là người đứng đầu hãng dược MedStom, chuyên cung cấp thiết bị cho các cơ sở y tế tư nhân. Láng giềng và người thân cho nhật báo Nga Kommersant biết đó là một gia đình mẫu mực không hề có xung đột.
– Ngày 28/02, đúng bốn ngày sau khi Putin xua quân sang Ukraina, Mikhail Watford, nhà tài phiệt Nga gốc Ukraina 66 tuổi, cũng được tìm thấy trong tư thế treo cổ trong ga ra ở ngoại ô Luân Đôn. Chính quyền địa phương bác bỏ khả năng tự tử. Watford làm giàu nhờ dầu khí sau khi Liên Xô sụp đổ, và sau đó xây dựng một đế chế địa ốc ở Anh.
– Và ngay sau hôm Nga xâm lăng Ukraina, xác của Alexander Tyulyakov, 61 tuổi, phó tổng giám đốc tài chính Gazprom cũng « treo cổ » trong ga ra ở khu nhà ở sang trọng Leninskoye gần Saint-Pétersbourg. Tờ báo độc lập Novaya Gazeta cho biết cảnh sát hình sự đang làm việc tại hiện trường thì bộ phận an ninh của Gazprom đến nơi, đuổi tất cả nhà báo và cảnh sát ra ngoài.
– Còn nạn nhân đầu tiên của loạt feuilleton đen này là Leonid Shulman, 60 tuổi, lãnh đạo bộ phận vận chuyển của Gazprom. Ông này là một cán bộ quan trọng tương đương với Tyulyakov, cũng ngụ tại khu Leninskoye dành riêng cho giới ưu đãi của tập đoàn, tử vong trong nhà tắm với một lá thư tuyệt mệnh.
* Ông Grzegorz Kuczyński, giám đốc chương trình Eurasia của Warsaw Institute nhận định, loạt « tự sát » trên đây rất đáng ngờ, nhưng ai đã dàn dựng những vụ này và vì sao ?
TL – RFI & Libération & Newsweek
Nhân tròn 3 năm ngày ông Zelensky được nhân dân Ukraine lựa chọn làm Tổng thống
Nhân tròn 3 năm ngày ông Zelensky được nhân dân Ukraine lựa chọn làm Tổng thống
Nhìn lại để cảm nhận
Nguyễn Ngọc Chu
Với Việt Nam, sự lựa chọn của cử tri Ukraina hôm qua nhắc nhở, rằng già nua và cũ rich, đã trị vì nhiều năm thì phải loại bỏ. Bởi thế Việt Nam rất cần những khuôn mặt hoàn toàn mới mẻ.
Phải thay đổi. Dù khuôn mặt mới rất xa lạ.
Với Việt Nam, sự lựa chọn của cử tri Ukraina hôm qua nhắc nhở, rằng già nua và cũ rích đã trị vì nhiều năm thì phải loại bỏ. Bởi thế Việt Nam rất cần những khuôn mặt hoàn toàn mới mẻ.
CHÚC CHO LỰA CHỌN MỚI CỦA NHÂN DÂN UKRAINA TOÀN THẮNG
1. Nhân dân Ukraina đã có một lựa chọn mới. Volodymyr Zelensky, 41 tuổi, trước đây là diễn viên nổi tiếng trong vai từ giáo viên trở thành tổng thống của chương trình truyền hình “Người phục vụ Nhân dân”, thì bây giờ, ông thực sự đã từ diễn viên trở thành tân Tổng thống Ukraina sau cuộc bỏ phiếu vòng 2 ngày 21/4/2019. Với số phiếu đã kiểm, Volodymyr Zelensky được 73% cử tri lựa chọn, vượt xa đương kim tổng thống Poroshenko chỉ có 27% cử tri ủng hộ. Ông Poroshenko tuyên bố rời phủ tổng thống vào ngày 3/6 /2019, nhưng không rời chính trường.
Cử tri Ukraina không lựa chọn ông Poroshenko vì ông đã có một nhiệm kỳ mà không làm được điều gì đáng kể. Vẫn tham nhũng. Vẫn không giải quyết ổn thỏa quan hệ với Nga. Vẫn chưa gia nhập Liên minh châu Âu. Bầu ông vẫn chỉ thế mà thôi. Tương lai không có gì sáng sủa.
Ông Zelensky đã lấy tên phim “Người phục vụ Nhân dân” làm tên cho chính Đảng tranh cử. Bây giờ thì ông thực sự trở thành “Người phục vụ Nhân dân”. Chúc cho ông Zelensky hãy là “Người phục vụ Nhân dân” chứ không phải là “Đầy tớ của Dân”.
Ông Volodymyr Zelensky còn trẻ và chưa bao giờ hoạt động chính trị. Vậy mà nhân dân Ukraina đã lựa chọn ông. Đó là vì cử tri Ukraina hy vọng vào sự đổi mới. Có ông Zelensky thì mới có cơ hội hy vọng vào tương lai tốt hơn. Nếu xấu thì thay đổi. Còn hơn ông Poroshenko là khuôn mặt đã cũ, chỉ có như bây giờ cho đến xấu hơn.
2. Tân tổng thống Volodymyr Zelensky sẽ có một nhiệm kỳ vô cùng khó khăn. Khó khăn nhất của ông không phải là phát kinh tế mà là tìm ra con đường đối thoại với chính quyền ông Putin.
Ông Putin không muốn Ukraina gia nhập Liên minh châu Âu, càng không thể gia nhập NATO. Một là Nga mất đi một đồng minh anh em Slavơ máu mủ gần gũi nhất – đã cô lập lại còn cô lập thêm. Hai là biên giới NATO có thể tiến đến sát Matxcơva, chỉ cách vài trăm km.
Điều ông Zelensky phải làm là khởi động lại tiến trình đàm phán với ông Putin có sự tham gia của đại diện các nước từ Liên minh châu Âu. Từ Liên minh châu Âu chứ không phải là đại diện của Mỹ. Vị thế địa chính trị và lịch sử của Ukraina đối với Nga rất khác so với Ba Lan hay các nước Slavơ ở Đông Âu. Cho nên phải có cách tiếp cận mới. Trong đó cần phải ghi nhớ rằng, ở thời điểm hiện tại, vấn đề Ukraina gia nhập NATO là phản đối không lùi bước của ông Putin.
Một quan hệ thành viên không đầy đủ với Liên minh châu Âu là điều có thể đạt được với Ukraina trong sự chấp nhận miễn cưỡng của lập trường Nga. Thực ra ông Putin đã không có cái nhìn hoàn toàn giống ông Tập Cận Bình trong vấn đề đội quân thứ 5.
Người Nga ở Ukraina rất đông, chiếm đến 17,3% dân số. Việc Ukraina có quan hệ mật thiết với Liên minh châu Âu, ngoại trừ gia nhập liên minh quân sự, sẽ rất có lợi cho Nga. Nền kinh tế của Nga và một bộ phận người Nga được hưởng lợi từ quan hệ kinh tế tốt đẹp giữa Ukraina và Liên minh châu Âu. Thêm vào đó là sự hòa nhập và “Tây tiến” của người Nga vào châu Âu.
Mặt khác, chừng nào ông Putin còn tại vị và còn chưa tiếp nhận văn hóa dân chủ châu Âu dành cho các dân tộc – bình đẳng không kể lớn nhỏ, thì chừng đó quan hệ Nga – Ukraina vẫn còn những vấn đề không suôn sẻ. Bài toán của ông Zelensky là phải cân bằng quan hệ Đông – Tây, một điều rất không dễ trong thời ông Putin trị vì.
3. Số phận đã đưa 2 dân tộc Việt Nam và Ukraina đến vị thế có những điểm tương đồng – cùng phải sống cạnh những đế chế sô vanh dẫn đầu bởi những cá nhân cuồng vọng. Riêng ách đô hộ tư tưởng ngoại bang, Ukraina diễm phúc hơn khi đã tự mình tháo bỏ.
Nhưng có điều khác biệt căn bản, rằng nền công nghiệp và trình độ khoa học công nghệ của Ukraina là mơ ước nhiều chục năm của Việt Nam. Ukraina sở hữu công nghệ hạt nhân, hàng không, tên lửa và nhiều lĩnh vực công nghệ cao khác. Ukraina từng là cường quốc hạt nhân số 3 thế giới sau Mỹ và Nga. Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung quốc có xuất xứ từ Ukraina. Động cơ tên lửa đẩy tầm bay 10.000 km mà cuối cùng Bắc Triều Tiên có được để đe dọa Mỹ cũng có xuất xứ từ Ukraina…
Việt Nam đáng lý ra đã sở hữu nhiều công nghệ hiện đại nếu biết cách hợp tác với Ukraina. Hơn là chỉ đơn thuần mua vũ khí rồi chuyển giao dây chuyền sản xuất vài mặt hàng cố định mà không sở hữu sáng chế cốt lõi. Tiếc rằng hợp tác mua bán vũ khí với Nga đã là yếu tố áp đảo quá mức làm lu mờ đi các kênh sống sót khác. Nói đến các kênh sống sót khác là bởi vì Trung Quốc mua nhiều vũ khí hiện đại của Nga hơn Việt Nam. Nói đến các kênh sống sót khác là bởi vì mua vũ khí nhưng không sở hữu được công nghệ.
Cần phải chỉ ra rằng, một rào cản căn bản là khi muốn sở hữu công nghệ thì phải trả tiền, dù là giá rất rẻ. Trong khi mua bán vũ khí thì dẫu phải trả đắt, vẫn có cơ hội nhận lại được tiền. Hai nhân tố đó đã khép lại cơ hội sở hữu công nghệ đỉnh cao mà Việt Nam có thể có trong hợp tác với Ukraina – điều mà Trung Quốc và nhất là Bắc Triều tiên trông chờ đến chảy máu mắt.
4. Ukraina sở hữu cơ thể và tố chất của một cường quốc. Tiếc là các hệ quả hậu Xô Viết đã hủy hoại từng phần và đang kìm hãm sức phát triển của Ukraina. Nhất là cuộc nội chiến giữa những người ruột thịt Nga – Ukraina ở miền đông Ukraina – gây ra bởi những thế lực tranh giành quyền lực, chứ không phải là do nhân dân Nga – Ukraina. Nhưng đó chỉ là tạm thời. Không ai có thể cản ngăn được bước tiến của quốc gia Ukraina thống nhất.
Biết là rất gian truân, nhưng từ sâu trong tâm khảm, chúc cho sự lựa chọn của nhân dân Ukraina toàn thắng. Để đất nước Ukraina tươi đẹp sớm được sống trong hòa bình và thịnh vượng.
5. Với Việt Nam, sự lựa chọn của cử tri Ukraina hôm qua nhắc nhở, rằng già nua và cũ rích đã trị vì nhiều năm thì phải loại bỏ. Bởi thế Việt Nam rất cần những khuôn mặt hoàn toàn mới mẻ.
Phải thay đổi. Dù khuôn mặt mới rất xa lạ.
Những câu chuyện về mại dâm – bản án dành cho xây dựng CNXH
Những câu chuyện về mại dâm – bản án dành cho xây dựng CNXH
Bởi AdminTD
Trân Văn
25-4-2022
Sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ, không ai dám hoặc không thể tồn tại như những Nam Cao, Ngô Tất Tố, Nguyên Hồng, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Tam Lang, Nguyễn Đình Lạp, Kim Lân, … ngày xưa!
Cuối tuần qua, ngẫu nhiên mà hệ thống truyền thông chính thức cùng đề cập đến tệ nạn mại dâm ở Hà Nội, TP.HCM – hai đô thị lớn nhất Việt Nam: Phỗ vẫy tại Công viên Hòa Bình (quân Bắc Từ Liêm, Hà Nội) và một thiếu nữ 22 tuổi ngụ tại TP.HCM được cho là điều hành mạng lưới mại dâm có 1.500 thành viên…
Với vấn nạn mại dâm tại Việt Nam, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền, hệ thống truyền thông chính thức chỉ nhìn thấy hành vi phạm tội, thành tích của công an nhân dân, còn nguyên nhân dẫn đến tội phạm – càng nỗ lực xây dựng CNXH, càng tạo thêm nhiều thảm cảnh vì đói nghèo, bế tắc – thì hoặc là không thể thấy, hoặc là không dám đụng đến!
***
Trong hai ngày 21/4/2022 (1) và 22/4/2022 (2), báo điện tử Dân Việt giới thiệu video clip được phân thành hai kỳ cho cái gọi là… “Phóng sự điều tra độc quyền của Trung tâm Truyền hình số Dân Việt” về… “Phố ‘vẫy’ quanh Công viên Hòa Bình”. Dẫu việc dán nhãn “phóng sự điều tra” cho sản phẩm vừa đề cập là một kiểu thậm xưng nhưng đó là chuyện sẽ bàn vào dịp khác.
Ở đây, bài viết này đề cập đến “Phố ‘vẫy’ quanh Công viên Hòa Bình” vì có một số thông tin đáng bận tâm: Đa số cá nhân mại dâm ở khu vực quanh Công viên Hòa Bình là phụ nữ đã… 60 tuổi hay trên 60 tuổi. Giá “dịch vụ mại dâm” tại Công viên Hòa Bình rẻ đến mức gây ái ngại – chỉ 25.000 đồng cho một lần khẩu dâm, khoảng 100.000 đồng (khoảng 4 Mỹ kim) cho một lần ân ái tại chỗ!
Vào lúc này 25.000 đồng xấp xỉ… 1 Mỹ kim, tương ứng với… hai ký gạo loại thường theo thời giá tại Việt Nam. Còn 100.000 đồng xấp xỉ… 4 Mỹ kim, tương ứng với… tám ký gạo loại thường theo thời giá tại Việt Nam. Những phóng viên thực hiện “Phố ‘vẫy’ quanh Công viên Hòa Bình” kể rằng, mỗi phụ nữ ở “phố vẫy” có thể tiếp từ năm đến mười khách/đêm.
Tuy nhiên quan sát cách tiếp cận những phụ nữ lớn tuổi mại dâm khi thực hiện “phóng sự điều tra” có thể thấy, ước đoán của báo điện tử Dân Việt không chính xác. Những phụ nữ lớn tuổi mại dâm không đắt khách đến như vậy, đó cũng là lý do giá “dịch vụ mại dâm” ở Công viên Hòa Bình khiến người ta não lòng!
Ngoài “Phố ‘vẫy’ quanh Công viên Hòa Bình”, trong hai ngày 21/4/2022 và 22/4/2022, nhiều cơ quan truyền thông chính thức tại Việt Nam cùng loan báo, Công an TP.HCM vừa tạm giữ một thiếu nữ 22 tuổi hiện là sinh viên năm thứ nhất của một đại học tại TP.HCM. Nữ sinh viên này bắt đầu “môi giới mãi dâm” từ cuối năm ngoái nhưng đến lúc này cô đã tạo được mạng lưới mại dâm có tới 1.500 thành viên là thiếu nữ.
Phụ nữ lớn tuổi tham gia mại dâm hay mại dâm trở thành sinh kế của nhiều thiếu nữ không phải là hiện tượng mới song hiện tượng ấy thường chỉ xảy ra khi một quốc gia rơi vào khủng hoảng, dân chúng bế tắc về sinh kế, rớt dần xuống đáy của đói nghèo, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền bất lực do tham nhũng và bất tài.
Hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam đã từng đề cập nhiều lần tới hiện tượng này ở Venezuela từ 2014 đến nay. Nếu Hugo Chavez không tiến hành “xây dựng chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21”, quốc gia Nam Mỹ này không rơi vào tình trạng thê thảm kéo dài đến như vậy (4). Chẳng riêng phụ nữ lớn tuổi, thiếu nữ mà ngay cả giáo viên, kỹ sư, bác sĩ cũng vượt biên sang các lân bang mại dâm để nuôi thân, nuôi gia đình (5). Việt Nam chưa tệ đến thế nhưng không thiếu những dấu hiệu tương tự, không loại trừ khả năng có thể trở thành như thế.
Cuối tuần này là tròn 47 năm ngày “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” (30/4/1975 – 30/4/2022). Cứ nhìn vào thực trạng kinh tế – xã hội sau 47 năm toàn thắng, nhìn người Việt dắt díu nhau đi làm thuê ở ngoại quốc càng ngày càng nhiều, kể cả xâm nhập – cư trú bất hợp pháp ở ngoại quốc để có cơ hợi kiếm tiền nuôi thân và nuôi gia đình ở Việt Nam, những phụ nữ lớn tuổi phải mãi dâm, công an liên tục lập thành tích qua việc “phá” hết mạng lưới mại dâm qui tụ hàng ngàn thiếu nữ này đến mạng lưới mại dâm qui tụ hàng ngàn thiếu nữ khác,… có lẽ dễ cảm nhận chính xác ý nghĩa thật sự của… “quang vinh” và… “muôn năm”!
Hệ thống giáo dục tại Cộng hòa XHCN Việt Nam từng khai thác tận tình tác phẩm của những nhà văn như: Nam Cao, Ngô Tất Tố, Nguyên Hồng, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Tam Lang, Nguyễn Đình Lạp, Kim Lân,… viết về xã hội Việt Nam trong giai đoạn trước 1945 để lên án “thực dân, phong kiến”, dùng những tác phẩm đó đề cao vai trò, công lao của đảng CSVN.
Con người trong dòng văn học “hiện thực phê phán” dẫu đáng thương, xã hội trong các tác phẩm thuộc dòng văn học này dẫu đầy những bất toàn nhưng cứ ngẫm sẽ thấy con người và xã hội Việt Nam hôm nay có hơn gì chăng? Sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ, không ai dám hoặc không thể tồn tại như những Nam Cao, Ngô Tất Tố, Nguyên Hồng, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Tam Lang, Nguyễn Đình Lạp, Kim Lân,… ngày xưa!
Macron tái đắc cử trong cuộc bầu Tổng thống 2022 ở Pháp
Macron tái đắc cử trong cuộc bầu Tổng thống 2022 ở Pháp
Bởi AdminTD
Vũ Ngọc Yên
26-4-2022
Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tái đắc cử nhiệm kỳ 2. Nguồn: WSJ
Gần 48,7 triệu cử tri Pháp được kêu gọi đi bỏ phiếu vòng 2 vào Chủ Nhật 24-4-2022 để bầu ra người lãnh đạo đất nước trong 5 năm tới. Theo kết quả chính thức của cuộc bầu cử, Tổng thống đương nhiệm Emmanuel Macron, 44 tuổi của Đảng Cộng hoà Tiến lên (La Republik en Marche-LREM) đã tái đắc cử với 58,55% (18.779.641 phiếu bầu) trong khi ứng cử viên cánh hữu đối nghịch Marine Le Pen, 53 tuổi, Tập hợp Quốc gia (Rassemblement National-RN) nhận được 41,45% (13.297.760 phiếu bầu).
Trong cuộc bầu lần này, Macron đã nhận được số phiếu bầu ít hơn so với cuộc bầu cử Tổng thống cách đây 5 năm (66,1%). Le Pen nhận được nhiều phiếu bầu hơn, nhưng không đủ để vượt qua Macron. Tỷ lệ cử tri không đi bầu khoảng 28%, chiếm gần một phần ba tổng số cử tri đã không bỏ phiếu vì họ không thể xác định được sự chọn lựa giữa Marine Le Pen và Emmanuel Macron. Ngoài ra còn có 8% bỏ phiếu trắng “vote blanc“ để phản đối.
Trước ngày bầu cử, nhiều đảng phái và tổ chức kêu gọi ngăn cản chiến thắng của Le Pen và bỏ phiếu cho Macron trong vòng hai của cuộc bầu cử Tổng thống Pháp. Nhiều cử tri đã hành xử theo lời kêu gọi – ngay cả khi họ thật sự không hài lòng với các chính sách của Macron.Không chỉ vì thái độ chống châu Âu của Le Pen, cuộc bầu cử cũng được quốc tế quan sát một cách đầy lo ngại, đặc biệt tại Brussels và Berlin. Một số chính trị gia hàng đầu của châu Âu đã gián tiếp kêu gọi bầu Macron. Trong một bài viết đăng trên báo Le Monde, Thủ tướng Đức Olaf Scholz và những người đồng cấp từ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, Pedro Sánchez và António Costa đã ngầm kêu gọi công dân Pháp bỏ phiếu cho Emmanuel Macron: “Các công dân Pháp đang phải đối mặt với một sự lựa chọn quan trọng – cho nước Pháp và cho mỗi người trong chúng ta ở châu Âu. Đây là sự lựa chọn giữa một ứng cử viên dân chủ, người biết rằng sức mạnh của Pháp đang tăng lên trong một Liên minh châu Âu độc lập và hùng mạnh. Và một ứng cử viên cực hữu công khai thể hiện tình liên kết với những kẻ đang tấn công tự do và dân chủ của chúng ta“.
Phản ứng sau kết quả bầu cử
Cuộc bầu cử được công luận nhận xét không chỉ là một cuộc bỏ phiếu định mệnh cho EU, mà còn quyết định về phương hướng chính trị cho cả Pháp. Cử tri Pháp cũng sẽ phải chọn lựa giữa hai mô hình xã hội và hai đề xuất chính trị rất tương phản.
Nếu ứng cử viên cực hữu Marine Le Pen trở thành tổng thống, không chỉ Pháp sẽ là một quốc gia khác, mà châu Âu cũng sẽ là một lục địa khác. Le Pen muốn lợi ích quốc gia hơn lợi ích của châu Âu và Pháp rời khỏi cơ cấu chỉ huy quân sự của NATO. Le Pen muốn đàm phán lại các hiệp ước châu Âu và bảo vệ lợi ích của Pháp trước các hiệp ước châu Âu. Le Pen muốn đặt luật quốc gia lên trên luật châu Âu, đàm phán lại khu vực giao lưu tự do Schengen và chấm dứt tất cả các dự án vũ trang với Đức.
Về nội chính, Le Pen hướng tới chính sách cứng rắn chống người nhập cư và hạn chế phúc lợi xã hội dành cho người nước ngoài. Le Pen hứa với cử tri của mình, rằng sẽ giảm thuế giá trị gia tăng VAT đối với điện, khí đốt và dầu sưởi từ 20% xuống 5,5%.
Tổng thống đương nhiệm Emmanuel Macron, chủ trương đấu tranh cho dự án châu Âu tự chủ, độc lập thông qua tăng cường đối tác Pháp – Đức để thúc đẩy dự án này tiến lên. Macron muốn định vị lục địa châu Âu như một cường quốc địa chính trị so với Mỹ và Trung Quốc. Về nội chính Macron muốn sẽ thực hiện nhiều cải cách, tăng tuổi hưu từ 62 lên 65 và coi việc bảo vệ môi trường là mối ưu tiên đối với một chính phủ tương lai.
Với sự thắng cử, Macron đã cứu nước Pháp và châu Âu tránh được một trận động đất chính trị.
Charles Michel, Chủ tịch Hội đồng Liên minh Âu châu (EU) cảm thấy nhẹ nhõm về việc Macron tái đắc cử khi viết trên Twitter “Chúng tôi có thể trông đợi vào Pháp trong 5 năm nữa. Trong thời điểm hỗn loạn này, chúng ta cần một châu Âu mạnh mẽ và một nước Pháp can dự hoàn toàn cho một Liên minh châu Âu có chủ quyền và chiến lược hơn“. Ursula von der Leyen, Chủ tịch Ủy ban EU cũng chúc mừng Macron tái đắc cử: “Tôi rất vui khi có thể tiếp tục sự hợp tác tốt đẹp của chúng ta và cùng nhau, chúng ta sẽ thúc đây phát triển Pháp và châu Âu“.
Trong bài phát biểu mừng thắng cử đọc trước những người ủng hộ tụ tập trong công viên Champ-de-Mars gần tháp Eiffel, Macron nói: “Những năm tới chắc chắn sẽ khó khăn, nhưng sẽ trở nên lịch sử và chúng ta cùng nhau viết những trang sử này cho các thế hệ mới. Cử tri đã quyết định cho một dự án nhân bản, cộng hoà, xã hội và sinh thái dựa trên lao động và sáng tạo. Một dự án nhằm giải phóng sức mạnh học thuật, văn hóa và kinh doanh của chúng ta. Chúng ta phải đề ra yêu cầu cao và nhiều ước vọng. Chúng ta có quá nhiều việc phải làm và cuộc chiến ở Ukraine hiện nay nhắc nhở rằng chúng ta đang ở trong thời kỳ bi thảm mà Pháp phải tìm con đường cho chính mình“.
Macron hứa sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai phía sau: “Chúng ta cũng phải nhân từ và tôn trọng lẫn nhau bởi vì đất nước của chúng ta đang chìm sâu trong sự nghi ngờ và chia rẽ. Chúng ta phải mạnh mẽ lên“. Macron nói sẽ lưu tâm giải quyết những bất bình của các cử tri bỏ phiếu cho đối thủ của ông, cũng như của nhnữg người không đi bầu.
Phản ứng ban đầu về kết quả bầu cử, Le Pen đã tỏ ra gay gắt khi phát biểu trước những người ủng hộ: “Cuộc đấu tranh vẫn chưa kết thúc. Vì bây giờ cuộc vận động bầu cử quốc hội mới bắt đầu. Tập hợp Quốc gia mở cửa chào đón tất cả những những ai muốn đoàn kết chống lại Macron“. Theo bà, kết quả bầu cử đã minh chứng cho “một sự bất tín nhiệm lớn của nhân dân Pháp đối với những người nắm quyền ở Pháp và châu Âu“. Le Pen hứa sẽ không kết thúc sự nghiệp chính trị của mình: “Tôi sẽ tiếp tục dấn thân cho nước Pháp và người Pháp bằng nghị lực, lòng kiên nhẫn và tình cảm mà mọi người biết từ tôi“.
Về kết quả cục bầu cử, ứng cử viên Tổng thống cánh tả Jean-Luc Mélenchon nói: “Le Pen và Macron thậm chí không đại diện cho một phần ba số cử tri đã đăng ký”. Tuy nhiên, Mélenchon mô tả, thất bại của Le Pen là “tin rất tốt cho sự đoàn kết của nhân dân“.
Mélenchon muốn trở thành thủ tướng trong cuộc bầu cử Quốc hội dự kiến vào tháng Sáu năm nay. Ông kêu gọi cử tri không bầu Macron “chọn một con đường khác“, hãy bỏ phiếu cho các ứng viên phe tả. Bản thân ông sẽ sẵn sàng thách thức Macron với tư cách là người đứng đầu một chính phủ đối lập.
Những thách thức cho MacronEmmanuel Macron hiện phải tìm cách thống nhất đất nước này, vốn đang bị phân hoá một cách kỳ lạ sau 5 năm kể từ chiến thắng của ông vào tháng 5/2017. Nó được chia thành ba khối chính trị, trong đó, bên cạnh đảng cầm quyền Tập hợp Cộng hoà tiến lên LREM trung tâm, còn có hai đảng ở rìa trái và phải – cánh hữu Tập hợp Quốc gia (RN) của Marine Le Pen và chính đảng Nước Pháp bất khuất (La France insoumise – LFI) của Jean-Luc Melenchon.
Còn có một khối thứ tư bao gồm 28% cử tri đã không đi bầu và 9% cử tri bỏ phiếu trắng “vote blanc”, một lá phiếu đã cố tình làm vô hiệu. Về mặt số lượng và so với kết quả của cuộc bỏ phiếu vòng một thì khối này sẽ là đảng mạnh nhất của Pháp, của những người không còn tin vào sự cạnh tranh dân chủ.
Macron, Tổng thống mới cũng là người đương nhiệm đã ý thức được đa số người dân vẫn còn bất mãn với đường lối cầm quyền của ông trong nhiệm kỳ qua. Ông hứa vào buổi tối kết thúc ngày bầu cử: “Kể từ hôm nay, tôi sẽ không còn là ứng cử viên của một phe nữa mà là ứng cử viên của tất cả người Pháp”.
Muốn trở thành Tổng thống của toàn thể nhân dân Pháp, cho đến nay điều này thật không đơn giản đối với Macron. Ông vốn bị nhiều cử tri nhận xét là Tổng thống của giới giàu, đại gia và thượng lưu tư sản – Những người không phải lo sợ về cuộc sống như tầng lớp lao động.
Macron đã công bố một cách thức quản lý mới để lôi kéo người dân tham gia nhiều hơn vào các dự án và kế hoạch cải cách trong các lãnh vực giáo dục, y tế. Ông hứa sẽ cải cách hệ thống chính trị và áp dụng luật bầu cử theo tỷ lệ. Để phong phú bối cảnh chính trị, Macron có thể bổ nhiệm một thủ tướng và các thành viên trong nội các đến từ một chính đảng khác. Công luận phỏng đoán, Macron sẽ phải làm điều gì đó để bù đắp công bằng cho 42% cử tri cánh tả LFI của Mélenchon, đã dồn phiếu cho Macron ở vòng chung kết.
Macron đã mê hoặc nhân dân 5 năm trước với lời hứa thay đổi chính trị, giờ phải chứng minh cho người Pháp rằng ông hiểu lá phiếu của họ và quyết tâm thực hiện một cách nghiêm túc. Đây là nhiệm kỳ cuối cùng của Macron theo quy định của Hiến pháp. Nhưng nhiệm kỳ này sẽ quyết định, liệu Macron có thể phục hồi sự đoàn kết và phục hưng nước Pháp được không? Hay liệu Macron có phải là người mở đường cho những người theo chủ nghĩa dân túy cánh hữu lên nắm quyền trong 5 năm tới?
Macron có thể trở thành một Tổng thống sẽ làm nên lịch sử. Điều mà Macron mơ ước. Trong bài phát biểu ngắn của mình, để cám ơn cử tri, ông nói về một dự án cộng hòa, xã hội và hứa hẹn sự tiến bộ cho giới trẻ Pháp: “Những năm tới chắc chắn sẽ khó khăn, nhưng chúng sẽ mang tính lịch sử và chúng ta cùng nhau viết chúng cho các thế hệ mới”.
CẢM NHẬN VÀ LÀM CHỨNG CHO LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG
CẢM NHẬN VÀ LÀM CHỨNG CHO LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II được gọi là Tông đồ của Lòng Chúa thương xót. Ngài đã cổ võ lòng sùng kính Lòng Chúa thương xót và đã có sáng kiến thiết lập ngày lễ kính Lòng Chúa thương xót vào Chúa nhật II Phục sinh hằng năm. Trong một bài giảng về Lòng Chúa thương xót, vị Giáo Hoàng người Ba Lan đã tuyên bố như sau: “Chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa về Tình Yêu của Ngài, Tình Yêu ấy mạnh hơn sự chết và tội lỗi. Tình Yêu ấy được mạc khải và được thực hành là Lòng Thương Xót, thúc giục mỗi người đáp lại tình yêu với Đấng bị đóng đinh… Với những tâm tình đó, chúng ta cử hành Chúa nhật thứ II sau lễ Phục sinh từ Năm Toàn Xá (năm 2000). Chúa nhật thứ II sau lễ Phục sinh được gọi là Chúa nhật Lòng Thương Xót (Divine Mercy Sunday).”
Thực ra, giáo huấn về Lòng Chúa thương xót không phải là một khám phá mới của Thánh Gioan Phaolô II. Lòng Chúa thương xót được thể hiện trên từng trang của Kinh Thánh, Cựu ước cũng như Tân ước. Lịch sử Thánh, hay lịch sử Cứu độ ghi lại một chuỗi liên hoàn những phản bội của con người và lòng bao dung của Thiên Chúa. “Ngài là Đấng chỉ nổi giận trong giây lát, nhưng yêu thương suốt cả đời” (Tv 29, 6). Hôm nay cũng vậy, con người lãng quên Thiên Chúa, thậm chí muốn gạt bỏ Ngài ra khỏi cuộc đời, nhưng Thiên Chúa vẫn yêu thương, vì yêu thương là bản chất của Ngài. Thánh Gioan Phaolô đã có công khơi gợi lại hình ảnh của Lòng Chúa thương xót, dựa vào nền tảng Kinh Thánh và những mạc khải tư Chúa tỏ cho thánh nữ Faustina, người đồng hương với Ngài, và cũng là người tông đồ được Chúa chọn làm sứ giả của Lòng Chúa thương xót.
Một ngày nọ, Chúa Giêsu đã nói với nữ tu Faustina: “Nhân loại sẽ không có hòa bình cho đến khi biết tin vào Lòng Thương Xót của Chúa” (Nhật Ký, 300). Bối cảnh xã hội hiện tại cho thấy nhiều lo âu: Đại dịch Covid-19 chưa chấm dứt, thì lại nổ ra cuộc chiến tranh tàn khốc tại Ucraina. Trong thời đại vẫn được mệnh danh là thời hoà bình, mà cuộc chiến sát nhân vẫn xảy ra. Mặc dù biết bao lời kêu gọi, phê phán và lên án, cuộc chiến vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, trái lại còn đang nguy cơ leo thang và lan rộng. Tôn vinh Lòng Chúa thương xót và thiết tha cầu nguyện sẽ giúp cho thế giới tìm lại hoà bình. Chúa đã hứa với chúng ta như vậy, qua thánh nữ Faustina.
Thánh Gioan Phaolô II đã gọi Lòng Chúa thương xót là tặng phẩm Phục Sinh. Trong Mùa Chay và Tuần Thánh, chúng ta đã cử hành và suy niệm cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Thập giá diễn tả một cách hoàn hảo Lòng Chúa thương xót. Hình ảnh người Tôi tớ đau khổ của Đức Giavê được mô tả trong sách Ngôn sứ Isaia đã thực hiện nơi Đức Giêsu: Người không còn hình dạng cho chúng ta nhìn ngắm. Người mang lấy trên thân mình tất cả tội lỗi nhân gian. Thiên Chúa đã “đánh phạt” Người (x. Is 52,13-53,12). Quả vậy, trên cây thập giá, Đức Giêsu như một tội nhân khốn khổ và như một người nghèo khó tới mức tột cùng. Dường như Thiên Chúa cũng bỏ rơi Người: “Lạy Thiên Chúa! Lạy Thiên Chúa! sao Ngài bỏ rơi con?” (Mt 27, 46).
Khi tôn vinh Lòng Chúa thương xót, chúng ta hãy nhận ra Người đang hiện diện giữa chúng ta. Đức Giêsu Phục sinh không phải một câu chuyện huyền thoại, cũng không phải một câu chuyện của thời xa xưa. Trái lại, Đấng Phục sinh đang sống và hiện diện giữa chúng ta. Ngỏ lời với người trẻ trong Tông huấn “Chúa Kitô đang sống,” Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định: “Chúng ta cần luôn tự nhắc mình là Chúa Kitô đang sống, bởi vì chúng ta có nguy cơ coi Chúa Giêsu Kitô chỉ như một mẫu gương trong quá khứ, như một kỷ niệm, như một Đấng đã cứu chúng ta cách nay hai ngàn năm. Điều này không ích gì cho chúng ta, vì nó sẽ để chúng ta cũ kỹ y như trước, nó sẽ không giải thoát chúng ta. Đấng đổ đầy ân sủng của Người trên chúng ta, Đấng giải thoát chúng ta, Đấng biến đổi chúng ta, Đấng chữa lành và an ủi chúng ta là Đấng đang sống. Người là Đức Kitô Phục Sinh, tràn đầy sức sống siêu nhiên, mặc lấy ánh sáng vô hạn. Vì thế Thánh Phaolô đã nói: “Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lòng tin của anh em thật hão huyền” (1 Cr 15,17) (số 124).
Tông đồ Tôma đại diện cho trường phái hoài nghi, chỉ tin vào những gì cảm nghiệm bằng giác quan và sẵn sàng thách thức những điều kiện để tin. Cuộc gặp gỡ với Đấng Phục sinh đã cho ông một kinh nghiệm: Không phải chỉ những gì động chạm được bằng chân tay hay nhìn thấy tận mắt, thì mới đáng tin. Hơn nữa, “phúc cho những ai không thấy mà có lòng tin.” Cuộc gặp gỡ này giúp ông tin mà không cần “thấy dấu đinh ở tay Người, xỏ ngón tay vào lỗ đinh, đặt bàn tay vào cạnh sườn Người.” Đứng trước Đấng Phục sinh, những thách thức này trở nên vô nghĩa.
Cùng với Tôma, chúng ta hãy tôn thờ Đấng Phục sinh và tuyên xưng Đức tin: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Câu tuyên xưng này cũng đồng nghĩa với lời kinh chúng ta vẫn đọc khi tôn vinh Lòng Chúa thương xót: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa!” Hãy để Đấng Phục sinh đi vào cuộc đời chúng ta, để Người thay đổi tận căn trái tim và hành động của chúng ta. Nhờ được thấm nhuần Lòng Chúa thương xót, người Kitô hữu trở nên chứng nhân của Lòng Chúa xót thương.
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
From: Langthangchieutim
Một cõi đi về …
Những người ưu tú của Việt Nam Cộng Hoà (Tú Tài 1 trở lên) đa số đều đi tù và cuối cùng đi đến các nước như Pháp, Mỹ, Úc. Có phải “chất xám” này và con cái họ của họ được hưởng Gen di truyền, đã đóng góp cho đất nước tiếp nhận họ, phải không? Những người ưu tú bị bạc đãi, bị tù đày, bị đuổi đi, có phải là sự thiệt thòi cho đất nước Việt Nam sau chiến tranh phải không? 47 năm rồi, hậu quả rất rõ ràng, tụt hậu về mọi mặt. Nếu không thì Việt Nam đâu có thua kém gì Singapore, Đại Hàn…
Van Pham
BÀI VIẾT ĐÃ CŨ NHƯNG VẪN HỢP THỜI VÌ CÁI CHẾ ĐỘ CÓ THAY ĐỔI GÌ ĐÂU?!
***
Một cõi đi về …
Mượn tựa đề của một bài hát của Trịnh Công Sơn để mô tả cảm giác của tôi về sự “qui cố hương” của Đại tá Lê Bá Hùng.
Thật ra, nói “qui cố hương” là không đúng; anh ta chỉ viếng thăm chính thức thôi. Ngày rời quê mẹ là một cậu bé 5 tuổi, ngày trở về là một đại tá, chỉ huy cả hai chiếm hạm thuộc loại hiện đại nhất của hải quân Mỹ.
Sự trở về của anh ta, một lần nữa, minh chứng cho câu nói bất hủ của ông Phạm Văn Đồng … quá bậy bạ & ngu xuẫn. Ông trả lời báo chí Tây và nói rằng những người vượt biên là “thành phần đĩ điếm, xì ke, trộm cướp chạy theo tàn dư Mỹ Nguỵ”.
Dĩ nhiên, người di tản không phải là thành phần trộm cướp, mà thời đó đa số là thành phần ưu tú của miền Nam Việt Nam. Họ là những người học hành đàng hoàng (không có bằng dỏm tràn lan như ngày nay), họ được đào tạo bài bản từ các nước tiên tiến hay ngay trong nước. Họ là những chuyên gia rất tài giỏi của chế độ VNCH.
Họ có thể không tốt, không giỏi trong việc bắn giết ngoài chiến trường, nhưng họ là những người có học nghiêm chỉnh và có lòng nhân từ bác ái. Nếu có đi tị nạn thời đó và có dịp sống trong các trại tị nạn Đông Nam Á thời đó, các bạn thấy họ là những chuyên gia thứ thiệt, nói tiếng Anh không hề thua kém, thậm chí hơn hẳn, các quan chức Thái. Khi đến Thái Lan, họ rất dễ làm việc với người Mĩ và phương Tây vì cùng “bộ lạc” và nói cùng ngôn ngữ [tiếng Anh] nên rất dễ biết nhau.
Tôi nhớ hoài một kỉ niệm khi ở chung trại với một người mà lúc đó chúng tôi chỉ gọi là “Chú Ba Trung Tá”. Chú là người Bình Định, lúc đó chắc cỡ 50 tuổi nhưng đầu bạc trắng. Chú đi tị nạn một mình, nghèo rớt mồng tơi như tôi, suốt ngày chú chỉ có cái quần short và áo thun đã ngã màu vàng.
Chú từng là trung tá không quân thời VNCH và từng đi học ở Mỹ nhiều năm, nên chú nói tiếng Anh rất giỏi, y như người Mỹ. Nhưng chú có óc hài hước vui lắm, suốt ngày kể chuyện tiếu lâm.
Lúc đó, tôi có biết tiếng Anh tiếng U gì đâu, nên nhìn thấy cách nói chú tiếng Anh rất tự tin và tự nhiên, tôi phục sát đất, và trong lòng thì lo ngại chẳng biết bao giờ mình mới nói được như chú ấy.
Một hôm, phái đoàn Cao Uỷ tị nạn Liên Hiệp Quốc ghé trại làm thủ tục cho các thuyền nhân đi nhập trại Songkhla (cách đó vài trăm cây số), và chú Ba Trung Tá là người thay mặt nhóm làm thủ tục, điền đơn. Một quan chức Thái khen chú là “Your English is very good”, chú ba nhìn đám tụi tôi lúc đó đang đứng quanh chú, rồi cười nói bằng chất giọng nẫu: “Thằng mọi này nó khen tao nói tiếng Anh giỏi. Đồ dốt, tao nói giọng nước mắm, sao giỏi được.”
Tôi nhớ chú nói như thế. Nhớ hoài. Và nhớ câu tiếng Anh giọng nước mắm từ đó. Sau này, chẳng biết chú Ba Trung Tá định cư ở bang nào bên Mĩ, vì khi lên trại Songkhla chú chọn đi Mĩ (dĩ nhiên), còn tôi thì đi Úc.
Lúc đó, người miền Nam vẫn rất tự cao, và xem các dân tộc khác trong vùng là “mọi”. Thú thật, lúc tôi mới lên bờ Thái Lan, ở một vùng xa lánh gọi là Budi (gần biên giới Mã Lai), thấy xe hơi chạy vù vù, nhà cửa đâu ra đó, đường xá ngon lành, người thì nhìn có vẻ sáng láng, tôi thấy mình mới chính là mọi, chứ họ đâu phải là mọi mà văn minh hơn mình nhiều.
Những người như chú ba là thuộc thế hệ 1. Đó là thế hệ ưu tú của VNCH, đúng như ông Lý Quang Diệu từng nhận xét. Ông Lý từng lo ngại rằng nếu những người này có một hòn đảo để định cư thì có thể trở thành đối thủ cạnh tranh với Singapore của ông ấy.
Nếu chính quyền mới đối xử với họ đàng hoàng, trong tình anh em cùng một nhà, thì tôi nghĩ rất có thể Việt Nam mình không thê thảm như thời thập niên 1980 – 1990. Đọc những hồi kí cải tạo của họ mới thấy tiếc cho Việt Nam, có một đội ngũ chuyên gia giỏi mà không biết dùng, lại còn cho họ vào tù và tống khứ khỏi quê hương!
Anh bạn vong niên, là bác sĩ quân y thời đó mà tôi quen thường hay kể chuyện rằng lúc mấy bác ngoài Bắc vào tiếp thu tuy mang danh là “bác sĩ” nhưng họ rất kém, tên thuốc và bệnh danh viết còn sai tùm lum, còn kiến thức thì … ôi thôi quá tệ. Tệ đến nỗi người ta phải dùng danh từ “bác sĩ cách mạng” để phân biệt với bác sĩ nguỵ cho chắc ăn. Còn loại đỡ hơn chút thì suốt ngày ca ngợi … xuyên tâm liên và bo bo. Hài hước đến khó tin.
Nhưng những người đó, trớ trêu thay, lại là người điều hành bệnh viện. Đọc lại những câu chuyện mà các “bác sĩ” cách mạng này đối xử với mấy thầy cô ở BV Bình Dân còn ngao ngán hơn, giống như ếch nhái lên làm sếp vậy. Phải đợi đến khi ông Tôn Thất Tùng vào thì họ (các thầy cô miền Nam) mới được dễ thở và kính trọng hơn.
Điều đáng mừng là thế hệ thứ 2 thì khá hơn thế hệ thứ nhất nhiều. Lợi thế của thế hệ thứ 2 là họ hoàn toàn học hành bên này, do đó không tốn thời gian để hội nhập như thế hệ 1. Họ cũng có cơ hội bình đẳng hơn thế hệ 1. Do đó, không ngạc nhiên, thế hệ này có nhiều “ngôi sao”. Phần lớn là ngôi sao trong khoa học và giáo dục, chứ rất ít sao trong … quân đội. Thành ra, những người như Đại tá Lê Bá Hùng, Chuẩn tướng Lương Xuân Việt, Đ/tá Phi công Elizabeth Pham, đ/tá Lý Vĩnh Thắng, v.v. là những người khá hiếm hoi trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài.
Thử tưởng tượng một người Á châu, nhỏ con, mà vươn lên hàng tá, tướng, thậm chí phi công chiến đấu cơ trong quân đội toàn người Mỹ, thì chúng ta sẽ thấy họ xuất sắc như thế nào. Tôi thường hay nói với các bạn trẻ tuổi hơn là, người mình muốn ngang hàng với người Úc, người Mỹ thì mình phải “cao” hơn họ 2 cái đầu (nếu tiêu chuẩn là X thì được A, thì người mình phải phấn đấu có 2X) thì họ nới nể phục, chứ bằng họ thì chưa đâu. Mấy người mang hàm tá tướng này chắc chắn cũng phải hơn đồng nghiệp Mỹ “hai cái đầu”. Có thể nói không ngoa rằng họ là niềm tự hào của Việt Nam.
Dĩ nhiên, họ chỉ thành công khi ra nước ngoài làm người di tản thôi, chứ ở trong nước thì chắc gì họ được như ngày nay. Nói như Ts Võ Tá Đức là nếu còn ở Việt Nam thì có thể em cũng còn hành nghề đạp xích lô. Còn như Lê Bá Hùng nếu còn ở Việt Nam thì chắc chắn anh ta không thể vào đại học được do cái “lí lịch Nguỵ”.
Thời đó, chính quyền phân chia học sinh thành 10 (?) thành phần dựa vào lí lịch, và nếu là con “Nguỵ” thì đừng nghĩ đến chuyện vào đại học. Nghĩ lại mới thấy đúng là một chính sách ngu xuẩn và kì thị kinh khủng. Chính vì chính sách này mà nền giáo dục Việt Nam mới tệ như hiện nay, bởi vì ngay từ đầu cái hệ thống đó chỉ ưu tiên cho thành phần mà nếu thi thố tài năng một cách công minh thì họ không bao giờ được nhận vào học tại ĐH, chứ đừng nói đến giảng dạy. Nhưng mà thôi, chuyện cũ đã qua, bây giờ là lúc Việt Nam phải nhận những quả đắng do chính cái hệ thống đó gieo trồng. Không nên trách ai.
Đời người nghĩ cho cùng như một chuyến xe: ra đi rồi trở về. Trở về trong vị thế của Lê Bá Hùng là một biểu tượng quá đẹp. Nhìn hình ảnh anh ta được các đồng nghiệp hải quân Việt Nam tiếp đón tôi thấy vui trong lòng (hi vọng là các vị phía Việt Nam thật tình).
Những thành công của những người như Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, Các Tướng Tá QĐ Mỹ như Lê Bá Hùng, Lương Xuân Việt, Elizbeth Phạm, Phạm Trần Anh Tuấn (và còn biết bao nhiêu người khác chúng ta chưa biết) là một minh chứng cho thấy người mình có thể sánh vai ngang hàng với các nước tiên tiến, ngay cả trong quân sự, nếu có điều kiện tốt và cơ hội bình đẳng.
Cái khó khăn hiện nay ở Việt Nam là làm sao tạo ra một môi trường bình đẳng và tạo cơ hội cho mọi người. Tôi e rằng đó là nhiệm vụ bất khả thi khi mà cái chủ nghĩa “con ông cháu cha” đang ngự trị trong xã hội. Nhưng những thành công của họ cũng là những sự thật sẽ còn chứng minh cho câu phát ngôn của ông Phạm Văn Đồng là mất dậy và ngu xuẩn…
Phần Lan và Thụy Điển quyết định – Ngô Nhân Dụng
Hai nước Phần Lan và Thụy Điển có thể trở thành hội viên Minh ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) trong mấy tháng tới. Chủ trương ngoại giao của ông Vladimir Putin thất bại. Đây cũng là một bài học cho ông Tập Cận Bình.
Vladimir Putin và Tập Cận Bình quan niệm rằng nước lớn có quyền ra lệnh cho các nước nhỏ. Đó là lối suy nghĩ của các vị hoàng đế ngày xưa, kể cả các “Sa hoàng” cầm đầu đế quốc Nga hay các vị “thiên tử” thay trời “bình thiên hạ.”
Trước khi đánh Ukraine Putin nêu một lý do là khối NATO đã bành trướng về phía Đông, đe dọa an ninh Nga. Trung Cộng không kết án Nga xâm lăng Ukraine vì cũng đồng ý, thông cảm với mối lo lắng này. Nếu có ngày một nước láng giềng của Trung Quốc như Việt Nam, Lào, Miến Điện hay Kyrgyzstan muốn liên minh với một khối an ninh khác, Trung Cộng có thể nói mình bị đe dọa để ra tay trước.
Thế giới phải lo có ngày các nước nhỏ bị một cường quốc nêu cùng một lý do đó để xâm lăng, như số phận Ukraine. Họ đã công khai bác bỏ chủ trương cường quyền đó. Một tuần sau khi ông Putin đánh Ukraine, Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc nhắc lại chủ trương phải tôn trọng chủ quyền các quốc gia, 141 nước đã bỏ phiếu yêu cầu Nga rút quân. Chỉ có 5 phiếu chống và 35 nước không tỏ ý kiến.
Đại sứ Martin Kimani nước Kenya đã ví cuộc xâm lăng của ông Putin như một nước thực dân trở lại đánh thuộc địa cũ. Ông Kimani rút kinh nghiệm châu Phi, nơi nhiều sắc dân sống rải rác trong các quốc gia mới thành lập, biên giới dễ gây tranh tụng. Ông nhấn mạnh quy tắc chống các nước lớn bành trướng bằng vũ lực, ép nước khác phải theo mình.
Nhưng các nước đồng ý phong tỏa kinh tế Nga vì xâm lăng Ukraine chỉ chiếm một phần ba dân số thế giới; phần lớn là các nước Âu Mỹ. Một phần ba thuộc những nước ủng hộ Nga, trong đó có Trung Quốc. Một phần ba còn lại sống trong các nước không bày tỏ thái độ, đặc biệt là Ấn Độ, các nước Saudi Arabia và United Arab Emirates vốn là đồng minh của Mỹ.
Những nước nhỏ ủng hộ Nga hoặc giữ thái độ trung lập không biết rằng chính họ có thể đến ngày bị xâm lăng với những lý do dựng đứng như ông Putin đã nêu ra. Cộng sản Việt Nam, Lào, quân phiệt Miến Điện ủng hộ Nga đánh Ukraine thì đến lúc bị Trung Cộng đánh sẽ chờ được nước nào cứu giúp?
Ông Putin nói rằng chính phủ Ukraine theo chủ nghĩa Quốc Xã (Nazi) và đàn áp người nói tiếng Nga. Tổng thống Volodymyr Zelensky nói tiếng Nga từ lúc ra đời; ông gốc Do Thái, một sắc dân đã bị Đức Quốc Xã giết sáu triệu người! Nước Ukraine có hàng trăm sắc tộc thiểu số, dân Nga đông nhất. Khi bị tấn công nhiều người gốc Nga đã chống cự hoặc bỏ chạy về phía quân đội Ukraine. Các nước khác ở Âu châu cũng rất nhiều dân gốc Nga; không những trong các nước thuộc Liên bang Xô Viết cũ mà ngay nước Đức cũng có ba bốn triệu người nói tiếng Nga. Rất nhiều nước sẽ bị đe dọa nếu ông Vladimir Putin tiếp tục tham vọng.
Tham vọng của ông Putin không chỉ giới hạn trong việc đánh chiếm lãnh thổ một nước láng giềng. Đánh Ukraine chỉ là một bước đầu; nếu thắng thế, ông sẽ có cơ hội xếp đặt một “trật tự” mới ở Âu châu; dùng áp lực buộc các nước nhỏ chung quanh ký hay không được ký các hiệp ước an ninh, thương mại, ngoại giao.
Đó cũng là ước muốn của ông Tập Cận Bình. Ngoại trưởng Trung Cộng đã từng nói thẳng rằng các nước nhỏ phải biết phận mình, không thể đứng ngang hàng nước lớn. Tất cả các lãnh tụ độc tài đều muốn một “trật tự thế giới” kiểu như vậy.
Trong thế giới văn minh, loài người sống với luật lệ. Một trật tự thế giới dựa trên pháp luật, các quốc gia lớn nhỏ đều phải được tôn trọng, như vậy mới hy vọng có hòa bình. Các quốc gia tự do dân chủ vẫn có tranh chấp nhưng thường không gây chiến với nhau bao giờ. Những lãnh tụ hiếu chiến chắc sẽ không được cử tri tín nhiệm lần thứ hai.
Ông Putin gieo gió nên gặt bão. Dân Ukraine đoàn kết chiến đấu, không phải vì ông tổng thống kêu gọi mà vì trong lịch sử các bộ lạc Cossacks là một thành phần quan trọng lập nên dân tộc này. Tên Cossack gốc từ tiếng Thổ Nhĩ Kỳ “kazak” có nghĩa là “dân tự do,” gồm các nhóm dân Tartar từ châu Á qua tụ tập trong vùng sông Dnieper từ thế kỷ 15. Họ đã được các Nga hoàng công nhận quyền tự trị.
Nhưng thất bại lớn nhất của ông Putin là chỉ hai tháng sau khi đánh Ukraine, các nước trong NATO đoàn kết với nhau hơn và sắp mở rộng thêm khi Phần Lan và Thụy Điển xin gia nhập. Cả hai nước này đều bảo vệ vai trò trung lập trong cả thế kỷ trước. Trong ba nước Bắc Âu chỉ có Na Uy ký kết vào NATO.
Tháng Giêng năm 2022, Thủ tướng Phần Lan Sanna Marin còn nói rằng tham gia khối NATO là một chuyện xa vời, khó xảy ra. Ngày 13 tháng 4, Bà Marin gặp Thủ tướng Thụy Điển Magdalena Andersson; rồi tuyên bố đang xin khối NATO thu nhận. Bà Andersson cũng nói sẽ quyết định sớm.
Các chính phủ Phần Lan và Thụy Điển hành động theo ý muốn của cử tri. Năm 2019 hơn một nửa trong 5.5 triệu dân Phần Lan chống việc gia nhập NATO. Ngày 28 tháng Hai năm nay, bốn ngày sau khi Putin đánh Ukraine, tâm lý đã đảo ngược, theo báo Economist. Ngày 30 tháng Ba, 61% muốn vào, chỉ còn 16% chống, 23% không có ý kiến.
NATO là liên minh quân sự ra đời trong Chiến Tranh Lạnh gồm Mỹ và các nước Tây Âu nhằm đối phó với Liên Xô. Trong hơn nửa thế kỷ, NATO và Nga chỉ chung một đường biên giới dài 196 cây số, nơi Nga giáp với Na Uy. Sau khi Liên Xô và các chế độ cộng sản ở Đông Âu sụp đổ, nhiều nước Đông Âu đã xin vào NATO. Năm 1999, thêm Ba Lan, ranh giới giữa NATO và Nga dài thêm 428 cây số, giữa Ba Lan và vùng Kalinigrad. Năm 2004, ba nước Estonia, Latvia và Lithuania miền Baltic mới tách khỏi Liên Xô cũng xin vào NATO, đường ranh dài thêm 1,233 km. Nếu thêm Phần Lan biên giới giữa NATO và Nga sẽ dài gấp đôi, thêm 1,340 km nữa.
Khi ông Putin chính thức yêu cầu NATO phải ngưng thâu nhận các hội viên mới, các nước Âu Mỹ đã trả lời bằng quan niệm chủ quyền quốc gia: Không nước nào có thể ép buộc các nước khác gia nhập hay không gia nhập bất cứ liên minh nào.
Sau năm 1990, khi các chế độ cộng sản sụp đổ, Ba Lan, Romania, Hungary, Bulgaria ở Đông Âu lần lượt xin vào NATO. Các nước thuộc Liên Xô cũ như Moldova, Lithuania, Latvia và Estonia cũng lần lượt gia nhập.
Bây giờ, ông Putin đánh Ukraine vì muốn chặn không cho NATO mở rộng, nhưng kết quả ngược lại. Đây sẽ là một bài học cho Tập Cận Bình. Dân Ukraine chịu gian khổ, đã hy sinh giúp cả thế giới ý thức về tai họa nước lớn bắt nạt nước nhỏ. Các quốc gia nằm cạnh Trung Quốc cần phải ủng hộ dân Ukraine, vì không biết bao giờ sẽ đến lượt mình!
LẠI CHUYỆN THÁNG TƯ – Tưởng Năng Tiến
Phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để đổi lấy sự đểu cáng như thế thì (đ…ị…t… mẹ) không chửi thề sao được chớ
***
LẠI CHUYỆN THÁNG TƯ
Tưởng Năng Tiến
Tác giả câu thơ thượng dẫn là một chính khách rất tài tử, và vô cùng mờ nhạt. Không mấy ai nhớ rằng ông đã từng giữ những chức vụ như Thủ tướng, Phó Tổng thống, và Tổng thống trong thời Đệ II Cộng Hòa – ở miền Nam Việt Nam.
Dân chúng ở miền đất này thường chỉ nhớ đến Trần Văn Hương như một người lập dị. Ổng hay đi làm bằng xe đạp, trong thời gian là Ðô trưởng Sài Gòn, và thỉnh thoảng lại sáng tác ra những câu thơ (hơi) kỳ cục :
Ngồi buồn gãi háng, dái lăn tăn…
Ở miền Bắc phần lớn quí vị chính khách đều hành nghề cách mạng một cách bền bỉ, liên lỉ và chuyên nghiệp hơn nhiều. Họ cũng sính chuyện thơ văn hơn, và cách họ làm thơ (hoặc viết văn) cũng gây lôi thôi phiền phức nhiều hơn – cho cả đống người !
Khi ngồi buồn, họ không gãi háng. Lúc rảnh rỗi, họ cũng không chịu viết văn hay làm thơ chỉ để đọc chơi thôi. Văn thơ của họ khiến cho cả nước phải bận lòng, và không ít người phải bỏ mẹ, hay bỏ mạng ! Xin đơn cử một thí dụ, một câu thơ nổi tiếng hơn, của một chính khách tăm tiếng (và tai tiếng) hơn nhiều :
Bỗng nghe vần thắng vút lên cao…
Nói theo ngôn ngữ của binh pháp thì tác giả câu thơ vừa dẫn, ông Hồ Chí Minh, là một người cư an tư nguy. Ông Trần Văn Hương thì ngược lại. Ổng cư nguy tư an. Nói cách khác, và nói theo kiểu miền Nam, là thằng chả lè phè hết biết luôn !
Nghiêm túc, khẩn trương, hiếu chiến và hiếu thắng… không phải là quan niệm sống riêng của ông Hồ. Thi đua lập chiến công dâng Đảng, đánh cho Mỹ cút đánh cho ngụy nhào, một người làm việc bằng hai, nghiêng đồng cho nước chẩy ra ngoài… là chỉ thị của “trên” đưa xuống và nửa nước bắt buộc phải (triệt để) tuân hành.
Lè phè cũng không phải là thái độ sống chỉ có nơi ông Trần Văn Hương. Ðó là cung cách chung của hầu hết người dân miền Nam. Sự khác biệt giữa ông Trần Văn Hương và dân chúng, có chăng, chỉ là mức độ.
Không mấy người dân miền Nam, lúc buồn, chịu ngồi gãi háng (suông) như ông Tổng thống. Họ thường vừa gãi háng vừa nhậu lai rai (vài xị) cho vui – nếu là đàn ông. Họ đánh tứ sắc, đi coi cải luơng, hoặc đi cầm đồ để mua sầu riêng ăn chơi cho đỡ ghiền – nếu là đàn bà, ở đô thị. Và họ đi Hồng Kông hay Nhựt Bổn để mua đồ lót và son phấn, nếu là bà lớn. Họ đi buôn lậu (không chừng) nếu là ông lớn. Và cả đám đều hân hoan chơi tạt lon, thả diều, đá banh, đá bóng, đá dế, đá cầu, đá kiện, đá cá lia thia hay lắc bầu cua cá cọp – nếu là con nít nhỏ, ở thành phố.
Chuyện đánh đấm là “chuyện riêng” của môt giới người, tụi lính. Hứng chịu bom đạn, tai ương của chiến tranh là nỗi bất hạnh riêng của một số người khác nữa – đám nông dân.
Những chiến dịch hay phong trào hoàn thành kế hoạch nhỏ, nhi đồng cứu quốc, thay trời làm mưa, quyết tâm thu hoạch vượt chỉ tiêu vụ này vụ nọ… nếu phát động ở miền Nam (e) sẽ không có người tham gia, và tác giả của chúng – chắc chắn – sẽ bị dân chúng cũng như báo chí chửi cho… tắt bếp !
Chuyện Nam – Bắc đánh nhau kết thúc ra sao, vào ngày 30 tháng tư năm 1975, mọi người đều rõ. Viết thêm nửa chữ cũng thừa.
Cuộc chiến tàn. Theo sự hứa hẹn của quí vị lãnh tụ (của phe thắng trận) thì từ đây ta sẽ xây dựng đất nước gấp muời lần hơn, ta cũng sẽ đi tắt đón đầu nhân loại, và ta sẽ chuyển đổi từ ăn no mặc ấm qua ăn sang mặc đẹp…
Chuyện dân Việt ăn mặc (sang trọng và đẹp đẽ) ra sao để từ từ rồi tính tới nhưng riêng về cách họ dùng lon, thay gáo, uống nước thì ngó bộ quá tốn công và rất… cầu kỳ – theo như ghi nhận của nhà văn Bùi Ngọc Tấn :
“Lần về phép này Bá có thêm một thứ quà đặc biệt văn minh khác : những vỏ đồ hộp nước giải khát các loại. Các mầu xanh, đỏ, hồng, da cam, vàng, lon Heineken, lon Coca Cola, Pepsi Cola, những lon Tiger, San-Miguel, những lon nước ngọt đã uống cạn mà trong những lần xuống tầu đi nước ngoài anh lượm được cho vào túi ni lông mang về…
Anh Vận chọn ra những vỏ đẹp nhất, mỗi loại một chiếc, không móp, không méo, đem ra giếng súc rửa sạch rồi bầy vào tủ. Và nhặt bốn vỏ lon khác, mỗi chiếc một mầu bảo lũ trẻ con mài trên nền xi măng trong nhà. Mấy đứa trẻ lao vào mài theo đúng hướng dẫn của anh. Tiếng sào sạo sạo sạo ghê người. Chẳng mấy chốc, cái nắp hộp rời ra. Anh xếp bốn chiếc vỏ hộp lên bàn, nở nụ cười mãn nguyện :
– Làm cốc uống nước…
Những chiếc vỏ hộp trên bàn, trong tủ, những dấu vết ấy của văn minh làm nhà anh cứ sáng trưng lên, khác hẳn mọi nhà chung quanh. Nhà anh đã có hơi hướm của một thế giới khác, một thời đại khác khi các nhà chung quanh vẫn còn đang triền miên thời làm nương, thời lúa nước.
Và đến khi lũ trẻ được thoải mái chơi nghịch những vỏ lon còn lại mới thật tưng bừng. Đúng là một ngày hội…” (Bùi Ngọc Tấn, Biển Và Chim Bói Cá, Hội Nhà Văn, Hà Nội, 2008, tr 436 – 437).
Điều kiện sống, cũng như niềm vui “tưng bừng” trong “ngày hội” của dân Việt, như vừa được mô tả – dường như – có làm cho một số người cảm thấy bất an, hoặc không được hài lòng cho lắm. Tác phẩm Biển Và Chim Bói Cá (trong một buổi hội thảo, do công ty Nhã Nam tổ chức, vào ngày 20 tháng 3 năm 2009) đã được “bình” và “phê” như sau :
“…chi tiết rất quan trọng trong tiểu thuyết. Nhưng đưa quá nhiều chi tiết mà chưa được tổ chức một cách chặt chẽ như Bùi Ngọc Tấn, theo anh không hẳn đã là một thành công. Thanh Sơn cũng nhấn mạnh, sự ngồn ngộn của chi tiết khiến độc giả rất khó đọc, rất mệt để đọc đến những dòng cuối cùng”.
Có lẽ, người ta chỉ cảm thấy bớt mệt (và thở phào nhẹ nhõm) khi Hà Linh – người viết bài tường thuật thượng dẫn – cho biết thêm rằng “Biển và chim bói cá lấy bối cảnh thời bao cấp”. Thiệt là mừng hết lớn.
Đó là một thời đã qua rồi !
Lịch sử đã sang trang. Chuyện cầu cạnh, bon chen, cậy cục, vay muợn, chạy chọt cho có cơ hội được bước xuống tầu viễn dương – làm một chuyến viễn du, hay nói một cách lịch sự và lịch sử là Đông Du – đi đến những chân trời xa lạ (để mang về những cái chai và lon.. rỗng) không còn phải là đặc quyền của riêng một giới người nào nữa.
Hai muơi năm sau, kể từ lúc “Đảng dũng cảm và quyết tâm đổi mới”, vào năm 2006, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn lớn tiếng hô hào toàn dân “hãy bước ra biển lớn”. Mệnh lệnh của ông đã khiến cho dư luận (hết sức) xôn xao và (vô cùng) phấn khích – trong một thời gian rất dài – qua diễn đàn Vươn Ra Biển Lớn, trên Tuổi Trẻ Online.
Nhiều năm sau nữa, sau khi thuyền (đã) ra cửa biển, cuộc sống – xem chừng – cũng không khác trước là bao. Hãy thử đọc một đoạn văn khác, của một ngòi viết khác, về sinh hoạt của một vùng đất khác – ở Việt Nam – bây giờ :
“Cả bản xôn xao khi thấy người lạ xuất hiện. Đám trẻ con hầu hết không quần áo, hoặc trên mình chỉ mang một trong hai thứ, mặt mày chúng trông bẩn thỉu, lem luốc và chi chít vết ruồi vàng bọ chó cắn.
Tôi hỏi thăm đường đến nhà mấy giáo viên cắm bản, nhưng chẳng có ai biết nói tiếng Kinh cả. Nhìn về phía cuối bản, tôi bỗng thấy một lá cờ đỏ bay phấp phới, đoán rằng đấy chắc là khu vực lớp học, tôi lại nặng nề lê bước về phía đó. Mấy thầy cô giáo thấy tôi xuất hiện, họ không khỏi ngỡ ngàng. Với họ, sự xuất hiện của người Kinh ở bản biên giới này hình như hiếm lắm…
Có lẽ cuộc sống người dân tộc La Hủ ở Pa Ủ cũng đơn giản như chính những ngôi nhà mái tranh vách phên của họ. Đơn giản đến lo ngại như những liếp phên cứ rung lên bần bật bởi gió rừng. Ở những túp lều bé nhỏ đến chật chội vì quá đông người đó, mỗi nơi lại có một câu chuyện về hoàn cảnh và những số phận con người.
Cuộc sống của mỗi gia đình ngày hai bữa sáng, tối phải lót dạ một cách dè dặt với canh sắn, ngô đồ, còn măng và rau sắn thì dường như ngự trị bữa ăn…, để có một nồi cơm độn sắn cũng hết sức khó khăn (“Thương lắm những búp non ở trên cành”, Mạnh Hà, phóng viên TTXVN tại Lai Châu).
Thôi chết mẹ ! Vậy là khi tầu hạ thủy – vì lu bu nhiều chuyện quá – Đảng và Nhà Nuớc đã quên (hú) những người dân ở miền sâu, miền xa, miền rừng núi rồi. Đúng không ?
– Thưa không ! Cả đống còn đang đứng (lóng ngóng) trên bờ, chớ đâu có riêng chi mấy đám dân bản địa.
Trong một cuộc chất vấn dành cho những đại biểu quốc hội, Bộ trưởng Nông nghiệp Cao Đức Phát cho biết ở thôn quê “vẫn còn hàng trăm nghìn đồng bào chỉ được ăn cơm khi ngày lễ, ngày tết, khi bị ốm !”.
Như vậy là đám nông dân, ở miền xuôi, cũng bị bỏ lại luôn sao ?
– Chắc bi họ đông quá nên mang theo (e) quá tải chăng ?
– Thế còn đám công nhân ?
Xin đọc qua đôi dòng tường thuật của ký giả Nguyễn Bay :
“Một ngọn đèn dầu, cái giỏ nhựa đựng đồ nghề đấm bóp, giác hơi, chiếu cói, gối hoa trải sẵn hoặc chỉ là một tấm áo mưa. Thợ giác hơi quanh Khu công nghiệp Tân Tạo đa số là nữ với các ‘chiếu’ trên vỉa hè, ven đường, thậm chí chỉ một mô đất giữa ruộng ; hoạt động từ 18g30 đến 3-4 giờ sáng…
Gần một năm nay, các “chiếu” giác hơi ngày một dài thêm hàng cây số (đường đi Long An, An Sương). Lúp xúp trong bụi cây, bờ cỏ, chúng tôi nhận ra nhiều thợ vốn là công nhân… Những khi tan ca, họ lẫn vào dòng thợ ‘chào hàng’… Tiền công 10.000 – 15.000 đồng/lần, bằng nửa ngày công… làm thợ”.
Dẫy chiếu “ngày một dài thêm” vì vật giá mỗi lúc một tăng mà đồng lương thì không. Lương bổng công nhân Việt Nam không thể nâng cao hơn vì những người lãnh đạo ở xứ sở này đã lựa chọn một… quốc sách thấp – theo lời ông Hồ Xuân Lâm, trưởng phòng quản lý lao động các khu chế xuất – khu công nghiệp Thành phố Hồ Chí Minh :
“Chúng tôi đã có cuộc họp với Hiệp hội Doanh nghiệp Đài Loan và tư vấn cho họ hãy trả lương cao hơn để tránh đình công. Họ nói là rất muốn trả cao hơn nhưng không thể vì quy định lương của Chính phủ Việt Nam quá thấp, các đối tác nước ngoài dựa vào đó kềm giá đơn hàng nên có muốn cũng không thể tăng hơn được”.
Nói tóm lại – và vẫn nói theo kiểu miền Nam – là thuyền đã ra cửa biển… mình ên ! Nhắc đến miền Nam, tôi lại chợt nhớ đến những chuyến tầu (bay) vội vã rời khỏi Sài Gòn – vào tháng Tư, bốn muơi năm trước – năm 1975. Trên một số những con tầu này chỉ có quí ông qúi bà tai to mặt lớn (cùng với của cải, thân nhân và gia nhân của họ) mà thôi.
Bây giờ, sau khi bước ra biển lớn, kiểm điểm lại cũng chỉ thấy duới thuyền không có ai khác – ngoài những kẻ cầm quyền, cùng với hành lý, thân nhân và gia nhân của họ. Thuyền đi càng xa, khoảng cách giàu nghèo (rõ ràng) càng rộng. Ông bạn Lê Diễn Đức gọi đó là sự đểu cáng thời vươn ra biển lớn.
Phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để đổi lấy sự đểu cáng như thế thì (đ… mẹ) không chửi thề sao được chớ.
Tưởng Năng Tiến (Sổ tay Thường dân).
Đây là bức tranh “Người Ukraine đang ngồi trong hầm tránh bom” của Kinder Album
Lê Vi
Đây là bức tranh “Người Ukraine đang ngồi trong hầm tránh bom” của Kinder Album
Kinder Album, là bút danh của một nữ nghệ sĩ sống ở miền tây Ukraine. Cô đã thề sẽ không bao giờ rời bỏ đất nước của mình. “Tôi không muốn đọc tin tức về chiến tranh,” cô nói, “Tôi cảm thấy điều quan trọng là phải ở lại và cảm nhận tất cả những sự kiện này. Tôi muốn thực sự trải nghiệm chúng. Toàn bộ bầu không khí sợ hãi, nơi trú ẩn và đe dọa, của các vụ đánh bom, đã giúp tôi tạo ra nghệ thuật của mình trong chiến tranh.
Còn tôi, một người đã trải qua chiến tranh thời còn nhỏ nhìn thấy trong bức tranh này người phụ nữ trung niên (rất giống mẹ tôi khi đó) là trung tâm của sức mạnh, bởi chắc chắn chồng và con trai lớn của chị đã ra chiến trường. Hai cánh tay dài ra che chở cho mẹ già, các con thơ và cả con chó cưng. Tất cả trái tim của họ đều bị tổn thương!
Fb Nguyễn Đình Bổn
Những người cho đi lòng thương xót cũng sẽ nhận lại được nó… từ Thiên Chúa.
Những người cho đi lòng thương xót cũng sẽ nhận lại được nó… từ Thiên Chúa.
Hôm nay Giáo Hội hoàn vũ mừng Kính Lòng Chúa Thương Xót, ước mong bạn hãy yêu thương như Chúa yêu thương bạn vậy nhé.
CN: 24/04/2022
TIN MỪNG: Hồi ấy, nhiều dấu lạ điềm thiêng được thực hiện trong dân, nhờ bàn tay các Tông Đồ… Nhiều người từ các thành chung quanh Giê-ru-sa-lem cũng lũ lượt kéo đến, đem theo những kẻ ốm đau cùng những người bị thần ô uế ám, và tất cả đều được chữa lành. (Cv 5:12a,16)
SUY NIỆM: Sứ vụ của các Tông đồ sau biến cố Phục Sinh là minh chứng cho Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Lòng Thương Xót mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Câu chuyện sau đây có thể giúp bạn hiểu được giá trị cao cả của hành động lòng Chúa xót thương:
Một buổi sáng sớm, có một ông lão bước đi trên bãi biển. Ông cúi mình xuống, nhặt những con sao biển và ném chúng trở về với lòng đại dương. Một thanh niên đi ngang qua và hỏi ông: “Này lão, lão đang làm gì đấy? ”.
Ông lão liền nói: “Những con sao biển này sẽ chết vì thiếu nước khi mặt Trời lên cao. Vì thế, ta ném chúng xuống biển để chúng có thể sống được”.
“Ha”! Chàng trai trẻ liền thốt ra những lời mỉa mai: “Có hàng triệu con sao biển trên bờ biển dài hàng dặm này thì việc làm của lão có ý nghĩa gì chứ”.
Ông lão nhìn con sao biển trên tay mình và sau đó ném nó trở về an toàn bên những con sóng. Ông liền nói: “Nó có ý nghĩa đối với sinh vật này”.
Điều gì bạn làm cho những người khác mới thực sự tạo ra sự khác biệt? Đó chính là những hành động của lòng xót thương. Vậy, bạn có phải là con người của lòng thương xót không? Có bao giờ bạn biện minh cho việc không thực thi lòng thương xót bằng câu nói “phớt đi” rằng: “Tôi không thể giúp đỡ tất cả mọi người”? Thiên Chúa đã đặt để bên cạnh bạn những con người mà bạn có thể giúp đỡ. Bạn có nhìn thấy những con người ấy chăng? Bạn có đồng cảm với nỗi đau khổ của họ? Bạn sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp đỡ họ? Những người cho đi lòng thương xót cũng sẽ nhận lại được nó… từ Thiên Chúa.
LẮNG NGHE: Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, / muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. (Tv 117:1)
CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa giàu lòng xót thương, xin cho con có được một tầm nhìn nhạy bén đối với các dấu chỉ, để trong mọi hoàn cảnh cuộc sống, giữa giòng đời hôm nay và bên những người cùng sống với con, con có thể nhận ra được dấu chỉ của lòng thương xót Chúa. Xin dạy con biết cách yêu thương như Chúa. Yêu thương không chỉ là trao cho nhau những nụ cười xã giao, cũng không phải nắm lấy tay nhau để chào hỏi những câu dư thừa, hay chúc bình an cho nhau mà trong lòng vẫn còn tức tối. Nhưng yêu thương là phải thật lòng tha thứ và tận tâm giúp đỡ nhau.
THỰC HÀNH: Hôm nay bạn hãy chọn tha thứ/giúp đỡ thay vì chờ để được thứ tha/giúp đỡ.
From: Đỗ Dzũng













