Khi Ta Già Đi

Hai tuần lui tới bệnh viện, tận mắt chứng kiến những bệnh nhân cao tuổi ở Khoa tim mạch, tiếp xúc, nói chuyện với những bệnh nhân già, chợt nghĩ đến một ngày ta già đi, ta sẽ tự nhủ mình rằng:

*Khi ta già đi, ta sẽ không lo nghĩ mấy cái chuyện bao đồng của con cháu 3 đời như cha mẹ ta thường lo lắng. Bởi con cháu đứa nào cũng có cuộc sống riêng của nó, ta cần sự tĩnh lặng để thư thái, nghỉ ngơi và cứ để mọi thứ thuận theo quy luật tự nhiên của cuộc sống.

* Khi ta già đi, ta sẽ không nhắc nhở con cháu về một điều gì đó quá cũ, rót vào tai chúng mãi một câu chuyện xa xưa, hay dặn dò chúng những điều hết sức lạc hậu. Cho dù nói nhiều hay ít thì con cháu nó vẫn cho rằng, đó chỉ là lý lẽ vớ vẩn của người già.

* Khi ta già đi, ta học cách buông tay, ta chẳng cần phải nghĩ ngợi những người trẻ mỗi ngày nó lướt qua đời ta một cách nhẹ nhàng như thế nào, ta chỉ mong mình đủ sức để tự nấu một món ăn thật nhừ, đủ sức để tự tắm rửa hàng ngày, ta cũng không câu nệ mọi ngóc ngách trong nhà đều phải tinh tươm sạch sẽ, mà chỉ chú ý đến sức khỏe của bản thân mình, nhằm giảm bớt áp lực cho con cháu khi phải chăm sóc ta.

*Khi ta già đi, ta cũng mong trời thương, nằm xuống, nhắm mắt một phát là đi ngay. Bởi ta đã nhìn thấy nhiều cảnh đau lòng xảy ra khi con cái chăm sóc cha mẹ già. Có nhiều chuyện bấy lâu nay ta cứ nghĩ nó chỉ có trong văn học thời hiện thực phê phán, nhưng không, nó vẫn được diễn ra trong cuộc sống thường nhật. Mà nghĩ đi rồi cũng nghĩ lại, thực ra thì con cái ai cũng tốt và có hiếu với cha mẹ cả thôi, nhưng khi bố mẹ trở thành gánh nặng hàng ngày, nhiều ngày thì tình cảm sẽ mai một dần đến mức không còn thấy thương yêu nữa, chỉ còn thấy chịu đựng, thấy khổ sở, nhất là con rể hoặc con dâu và các cháu, những người không trực hệ, không được ông bà trực tiếp đẻ ra.

*Và khi ta già đi, ta muốn chẳng nợ nần gì nhau trong cuộc đời này, chỉ cần được an yên, bởi ta nghĩ bất cứ ai, cho dù một thời trẻ hoài bão, ngang dọc, vội vã, và rồi cũng đến lúc già, chỉ cần hai chữ an yên mà thôi.

Sưu Tầm

From: KimBang Nguyen

Bầu cử giữa kỳ Mỹ : Tập đoàn truyền thông Murdoch dường như bỏ rơi Donald Trump

RFI Tiếng Việt 

Sau nhiều năm ủng hộ Donald Trump, Fox New và nhiều kênh truyền thông thuộc tập đoàn Murdoch dường như đang quay lưng lại với ông. Những hàng tít lớn trên nhật báo New York Post và các bài xã luận của Wall Street Journal là một minh chứng. Những nhật báo này cáo buộc cựu tổng thống Mỹ đã « phá hoại » cuộc bầu cử giữa kỳ của đảng Cộng Hòa.

RFI.FR | BY RFI TIẾNG VIỆT

Bầu cử giữa kỳ Mỹ : Tập đoàn truyền thông Murdoch dường như bỏ rơi Donald Trump

Sau nhiều năm ủng hộ Donald Trump, Fox New và nhiều kênh truyền thông thuộc tập đoàn Murdoch dường như đang quay lưng lại với ông. Những hàng tít lớn trên nhật báo New York Post và các bài xã luận của…

Câu chuyện gia đình An Phong

Thứ bảy 29.10.2022, lúc 10g sáng, tại Nhà Nguyện của Tu Viện DCCT Vũng Tàu, mình sẽ dâng Lễ Tạ Ơn nhân ngày giỗ lần 8 (2014 – 2022) cha Louis NGUYỄN VĂN QUI, DCCT, người sáng lập GIA ĐÌNH AN PHONG, GIA ĐÌNH CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CÓ GIA ĐÌNH tại Vũng Tàu, người ta quen gọi là “BỤI ĐỜI CHA QUI”. Nhân dịp này mình xin đăng lại trọn bài viết của của chính cha Qui kể lại lai lịch của Nhóm hết sức đặc biệt này… ( Giuse Lê Quang Uy, DCCT )

GIA ĐÌNH AN PHONG: GIA ĐÌNH CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔNG GIA ĐÌNH

Con người sinh ra, ai cũng có cha, có mẹ, có một gia đình… Không có ai từ đất nẻ mà chui lên… Nhưng vì hoàn cảnh, vì xã hội, vì giáo dục v.v… có một số người kém may mắn, mất hoặc xa cha mẹ sớm, nên phải sống lang thang, không gia đình… Đó là trường hợp các em mà người ta gọi tắt là bụi đời; nghề sinh sống của các em thường là đi đánh giầy…

Lúc đó, năm 1963, tôi làm quản lý trong Dòng Chúa Cứu Thế ở Rạch Dừa, Vũng Tàu. Trong những lúc đi chợ cho Nhà Dòng, tôi có dịp gặp nhiều em đánh giầy, và lần lần quen thân với các em…

Một hôm, tám em đánh giầy tới xin tôi ở… Tôi cười và nói: “Bộ tụi con muốn đi tu hả, nhà này là một Tu Viện mà ?” Các em trả lời: “Không, tụi con muốn ở với cha”… Ở với cha mà không chịu đi tu: đó là cả một vấn đề. May phước tôi làm quản lý Nhà Dòng, nên có một khu riêng dành cho gia nhân, những người giúp việc cho Nhà Dòng. Để tám đứa ở chung với những gia nhân đó, trong bụng tôi nghĩ thầm: ở đây buồn chết, chúng nó ở ít ngày rồi sẽ đi sống lại ngoài chợ, vui nhộn hơn…

Dè đâu, chúng nó không đi, mà còn rủ thêm các đứa khác đến ở… Thấm thoát, con số lên tới hơn hai chục. Bấy giờ “Chúa mới can thiệp vào vấn đề”.

Trước mặt Nhà Dòng là một phi trường. Phi cơ và trực thăng của quân đội Mỹ bốc lên đáp xuống liên lỷ, làm các Cha dạy học ở Đệ Tử Viện, không dạy được. Các Cha phàn nàn với Cha Bề Trên Giám Tỉnh, và Cha Bề Trên Giám Tỉnh mới giải quyết: đưa Nhà Đệ Tử lên Sàigòn.Thế là cả Nhà Dòng và Nhà Đệ Tử ra đi di tản, để lại mấy chục em bụi đời. Và tôi ở lại với các em…

GIA ĐÌNH AN PHONG bắt đầu tự túc: nuôi gà để nuôi nhau; khởi sự với hai mươi con, đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, số gà lên tới hơn 6.000 con, và từ trước đến lúc đó đã ăn không biết bao nhiêu và đã bán biết bao nhiêu… Bàn tay của Chúa thấy rõ ràng. Chúa sinh Chúa dưỡng.

Nhờ đường lối Chúa soi sáng mà số các em mỗi ngày mỗi tăng thêm. Tôi nói với các em: Chúa dựng nên con người và cho hoàn toàn tự do. Cho nên trong nhà của mình, chúng con muốn làm gì thì làm. Đứa nào muốn đi học, cha cho đi học. Đứa nào muốn học nghề, cha cho học nghề. Còn đứa nào muốn ở không chơi, không làm gì hết, vẫn cứ được như thường. Không làm gì hết mà đến bữa ăn, có quyền đến ăn như mọi người, vì mình là đứa con trong nhà thì mình có quyền ăn, còn làm việc là chuyện khác. Nghe vậy, đứa nào cũng thích, và tụi nó mới rủ nhau đến ở càng ngày càng đông…

Một hôm, mấy anh lớn có ý kiến giáo dục hay, mới bàn với tôi. Chúng con muốn chia nhóm. Chia nhóm là làm sao ? Tất cả tụi con đều là bụi đời. Vậy thì mấy em nhỏ, đi học, là nhóm “Bụi Non”. Còn các anh lớn, học nghề, là nhóm “Bụi Già”. Còn mấy anh em không làm gì hết là nhóm “Bụi Cà Nhỏng” !

Nói rồi và làm liền… Mấy anh em nhóm “Cà Nhỏng” hơi quê xệ một chút. Nên từ từ rồi mấy anh em đó gia nhập nhóm “Bụi Học Trò” hay “Bụi Học Nghể”… Thế là ý kiến giáo dục của mấy anh lớn đã thành công mỹ mãn.

Lúc ấy, cơ quan viện trợ Công Giáo Mỹ có cho bột mì, làm bánh mì cho học sinh nghèo. Tôi mới kêu một ông thợ làm bánh mì người Trung Hoa, Chú Hai. Chú Hai xây một cái lò củi nướng bánh mì. Tôi nói với các em: đứa nào muốn học làm bánh mì thì đi với Chú Hai. Một số mấy anh lớn đi với Chú Hai… Tôi cũng có mướn hai ông thợ máy: anh Hai và anh Ba. Tôi nói với các em: đứa nào muốn học nghề thợ máy sửa xe hơi thì đi với anh Hai, anh Ba…

Thế là mấy tháng sau, trong nhà có hai băng thợ làm bánh mì và thợ máy sửa xe hơi… Như thế là GIA ĐÌNH AN PHONG đã khai trương Lò Bánh Mì AN PHONG và Garage AN PHONG, thêm phương tiện nuôi sống các em.

Với thời gian, theo đường dây Radio-Á Rập, GIA ĐÌNH AN PHONG và xe camionnette Peugeot 404 của cha Qui được các em đánh giầy chẳng những ở Vũng Tàu mà cả Sàigòn-Chợ Lớn biết và nhận diện. Các em rủ nhau vô ở càng đông…

Một hôm tôi đi chợ ở Chợ Lớn. Đi chợ xong, trở lại xe, tôi thấy mười một em với thùng giầy trên tay, ngồi sẵn trên xe: các em ngồi chơi vì biết là xe của cha Qui. Tôi ngó các em, các em nhìn tôi cười, chào nhau. Tôi mới buột miệng hỏi các em: “Cha đi về Vũng Tàu nè, đứa nào muốn đi Vũng Tàu tắm biển vài ngày rồi trở về Chợ Lớn lại, cha sẽ chở về… Các em dòm nhau, hỏi ý kiến, rồi bảo nhau: Mình phải đi trả thùng giầy cho “anh nuôi” đã… Mỗi em có “anh nuôi” và thùng giầy riêng của anh đó. Mấy em nhanh chân, nhẩy xuống xe và trong mấy phút, chạy trở lại, nhẩy lên xe, ngồi gọn gàng, vui cười khoái chí…

Thế là 11 em đánh giầy ở Chợ Lớn, không cần tính toán lâu, bắt đầu đi Vũng Tàu tắm biển… Thứ hai tuần sau, tôi có dịp lên Sàigòn. Tôi gọi 11 em hôm trước đến và hỏi: “Cha đi Sàigòn đây, tụi con muốn về thì lên xe”. Các em ngó nhau, cười và đồng thanh: “Không, tụi con không về, tụi con ở lại đây với cha…”

Vậy là GIA ĐÌNH AN PHONG tăng số thêm 11 người nữa…

Cùng với các em bụi đời, có nhiều gia đình nghèo, cũng đến xin ở. Dần dần số những người này cũng lên đến mấy chục gia đình…
Lại có những em sơ sinh: cha mẹ sinh ra, rồi không thể nuôi được, đem đến gởi GIA ĐÌNH AN PHONG nuôi giúp. Hoặc các bà mẹ ôm con ra ngoài chợ, rồi nhờ các bà biết đường giây, ẵm vào GIA ĐÌNH AN PHONG giùm… Thành phần thứ ba này gia tăng cũng nhanh; cuối cùng trong nhà cũng được ba phòng, mỗi phòng 40 chục cái nôi…

Cùng với các em, Chúa cũng gởi mấy bà, mấy chị đến tình nguyện nuôi các em… Việc của Chúa làm bao giờ cũng lạ lùng…

Thêm các gia đình nghèo và các em sơ sinh, thì thêm miệng ăn. Chúa lại gởi quân đội Mỹ, Úc đem đồ giặt đến: GIA ĐÌNH AN PHONG lại thêm nhà giặt ủi để nuôi sống nhau…

Tạ ơn Chúa. Nhờ Chúa soi sáng và dẫn dắt, đường lối làm việc trong GIA ĐÌNH AN PHONG tóm tắt trong một câu: “Tôn trọng tự do và yêu thương lẫn nhau”. Cho nên GIA ĐÌNH AN PHONG không từ chối một người nào đến xin giúp đỡ. Kết quả: ngày 30 tháng 4 năm 1975, con cái Chúa, tính ra được: hơn 300 em bụi đời, hơn 100 ông bà gia đình nghèo, và hơn 100 em bé cô nhi…

Đó là tiểu sử ngắn gọn của GIA ĐÌNH AN PHONG, hôm nay được gởi lên mạng internet.  Hy vọng ông bà anh chị nào đã sống cùng nhau thời gian ngắn dài nào đó, tìm dịp về gặp lại nhau, chia sẻ vui buồn với nhau.

Liên lạc với GIA ĐÌNH AN PHONG ở Pháp: Lm. Nguyễn Văn Qui, 11 rue des Bornes – 95120 Ermont – France, điện thoại trong nước Pháp: 0134150584; điện thoại từ ngoài nước Pháp: 33134150584.

Lm. Louis NGUYỄN VĂN QUI, DCCT

From: Anh Dang & KimBang Nguyen

“BÁT PHÚC” – BÀI THƠ CẦU NGUYỆN – Nguyễn Đức Cung

Nguyễn Đức Cung

“BÁT PHÚC” – BÀI THƠ CẦU NGUYỆN

Viết tặng tám vị có tên sau đây: Phó Tế HUỲNH MAI TRÁC, PT ĐỖ NGUYÊN CHƯƠNG, PT NGUYỄN SĨ BẠCH, Bà NGUYỄN THỊ BÍCH-LÊ, Ông NGUYỄN PHI THỌ, Ông TRẦN TẤN ĐỊNH, Ông PHÙNG VĂN PHỤNG và tác giả, Ông NGUYỄN ĐỨC CUNG trong dịp Lễ Mừng Thượng Thọ Bát Tuần (*)

***

Ôi tuyệt diệu Bản Hiến Chương Nước Trời,
Được ghi dấu dưới tay vài Thánh Sử
Hai nghìn năm Hội Thánh hằng tuân giữ
Như khuôn vàng thước ngọc đến muôn năm.
Tám Mối Phúc nay mở hội trăng rằm
Con của Chúa mừng Bát Tuần thượng thọ.
Sách xưa dạy, “Ngọc Bất TRÁC” … không bỏ,
Cứ mài đi, giũa lại sẽ nên người,
CHƯƠNG là gì ? là vẻ sáng đẹp tươi
Đã trang điểm cả một trời tinh tú.
Niềm thanh BẠCH như hoa hồng điểm nụ
Ở trong vườn thượng uyển Giê-ri-cô
Tôi van lơn thầm nguyện Chúa Giê-su
Ban ơn xuống cho Mùa Xuân Phó Tế” (1)
Là như Trác, những Chương vừa được kể
Lại có thêm Sĩ Bạch, cùng các em:
Cường, Phúc, Rõ ràng thay tự cao thiên
Với Dũng, Hưng tựa trời cao vầng Nhật
Như ngọn đuốc thắp sáng những vùng đất,
Và Ân tình Chúa Tể rủ lòng thương,
Nơi Sơn cùng, thủy tận, gió ngàn phương
Lời truyền giáo vang nẻo đường lữ thứ,
Chưa từng hay có một vì Thiên Chúa,
Còn tối tăm, mù mịt, biết về đâu?
Ba mối phúc đầu đã kết những câu:
Sống nghèo khó, hiền lành và buồn tủi
Vì Nước Trời của người được an ủi,

Là gia nghiệp kẻ sống theo tinh thần.
Biết coi thường giá trị của phù vân,
Như CUNG bậc thăng trầm, cành LÊ trước gió,
Đã đa đoan trong cuộc đời nghèo khó,
Đã kinh qua dâu bể chốn lao tù,
Những tháng năm dài vụng dại đường tu
Ngày chung thẩm cũng là ngày phán ĐỊNH
Ngài nghe tiếng tôi” qua lời Thánh Vịnh
Xin PHỤNG thờ Ngài, tuổi THỌ dư đầy
Phúc cho ai sống công chính hôm nay

Vì họ sẽ được no đầy trong dư dả.
Trước cửa nhà có người nghèo đói lả,
Xin cho con tình rộng rãi xót thương.
Phúc cho ai lòng trong sạch khiêm nhường
Vì họ sẽ thấy Chúa Trời trực diện

Phúc cho ai không đảo điên láu liến,
Mưu hoà bình cho khắp cõi gần xa,
Sẽ là con cái của chính Chúa Cha.
Và phúc thật cho ai bị cấm cách,
Vì Đạo Chúa bị ngăn trở, cưỡng bách.
Tôi nhớ lại, thuở lọt lòng hôm nao
Ơn sinh thành, lời mẹ trong ca dao:
Ai ai phụ mẫu, sinh ngã cù lao (2)
Năm mười tuổi, trẻ thơ vừa khôn lớn,
Sách giáo lý vừa học, vừa nô giỡn…
Mấy “Bà O Nhà Phước” cứ răn đe
Tay cầm roi, hậm họa chẳng kiêng dè
Hai mươi tuổi ung dung vào Đại Học
Làm sáng tỏ Đức Sáng ngời gấm vóc
Của tiền nhân trong nước với năm châu.
Ba mươi tuổi, đứng thẳng ngẫng cao đầu
Tuổi “nhi lập”, sao chân còn khập khiễng.
Bốn mươi tuổi, không sai lầm, khuyết điểm,
Thế mà nay xét lại, vẫn ngây thơ.
Tuổi Năm mươi, mệnh Trời biết lơ mơ
Chẳng như lời bao Thánh Hiền giảng dạy.
Sáu mươi tuổi
, tai nghe và mắt thấy,
Cái gì cũng gật, cũng bảo là hay,
“Nhĩ thuận” là đây, hôm qua hôm nay
Nhịp nhàng theo bước đi của Lịch sử.
Bảy mươi tuổi, “cổ lai hi”, “bất du củ”…
Theo lòng mình mà bước, chẳng hề sai
Tuổi tám mươi 
nay, nhìn lại, thở dài (3)
Thượng thọ bát tuần, chỉ kém thua Bành Tổ. (4)
Trước mặt Chúa sẽ tới ngày tính sổ,
Cuốn sách dày trên nắp ván đong đưa,
Như lưỡi gươm Damoclès lững lơ (5)
Treo lơ lững thấy rụng rời kinh hãi.
Xin cho Tám Mối Phúc Thật ở lại
Cùng chúng con trên dặm cuối đường dài.
Chúa Là Tình Yêu mà cuộc sống an bài,
“Xin chọn Chúa, mà không chọn việc Chúa.”

Houston, TX, Nov. 05 – 2022

CHÚ THÍCH:
*Những chữ in đậm là tên các vị Phó Tế Vĩnh Viễn: Huỳnh Mai Trác, Đỗ Nguyên Chương, Nguyễn Sĩ Bạch và một số các PT thân hữu tại TGP Galveston-Houston.
*Tên các quyến thuộc tuổi trên tám mươi: Nguyễn Đức Cung, Nguyễn Thị Bích Lê là anh em của PT Huỳnh Mai Trác và PT Nguyễn Sĩ Bạch.
*Các cụm từ được dùng trong sách Luận Ngữ: Tam thập nhi lập, Tứ thập bất hoặc, Ngũ thập tri thiên mệnh, Lục thập nhi nhĩ thuận, Thất thập nhi tòng tâm sở dục, Bát thập thượng thọ… được diễn giải vắn gọn trong lời thơ cầu nguyện.
*Tên các thân hữu của tác giả có tuổi tám mươi hay trở lên: Ô. Ô. Nguyễn Phi Thọ, Trần Tấn Định, Phùng Văn Phụng.
*Câu cuối là linh đạo của Đức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận (1928- 2002)

  1. Mượn ý thơ Hàn Mặc Tử (1912-1940).
  2. Theo sách Minh Tâm Bửu Giám.
  3. Theo sách xưa.
  4. Theo thần thoại Trung Hoa.
  5. Theo thần thoại Hy Lạp.                                                                                                              (*) Mừng Thượng Thọ bát tuần thầy Phó Tế Nguyễn Sỹ Bạch                                             

Vét tiền để đốt

Bởi  AdminTD

Đỗ Ngà

9-11-2022

Mượn nợ ngân hàng thì gọi là vay tín dụng, mượn nợ người dân thì gọi là phát hành trái phiếu. Trái phiếu thực chất là giấy ghi nợ giữa nhà đầu tư và doanh nghiệp thôi. Doanh nghiệp cam kết trả lãi suất cao hơn lãi suất ngân hàng thì mới hút được nhà đầu tư chọn lựa. Trong trò chơi này, nhà đầu tư nhận giấy, doanh nghiệp nhận tiền.

Ông Phạm Nhật Vượng lập ra công ty VMI JCS, mua lại bánh tồn kho (tức bất động sản tồn kho) và bánh vẽ (tức là những bất động sản vẫn còn trên giấy) của Vinhomes rồi sau đó xẻ (tưởng tượng) những những cái bánh đó ra thành từng phần nhỏ mỗi phần trị giá 120 triệu đồng để bán cho nhà đầu tư với lãi suất cam kết lớn hơn lãi suất ngân hàng. Cuối cùng thì nhà đầu tư nhận tờ giấy, VMI SJC nhận tiền.

Vậy thì về bản chất, cách ông Phạm Nhật Vượng huy động vốn thông qua chiêu bán giấy lấy tiền, như thế khác nào cách mà ông Đỗ Anh Dũng và Trương Mỹ Lan bán trái phiếu doanh nghiệp trên thị trường chứng khoán? Câu hỏi đặt ra là, tại sao ông Phạm Nhật Vượng không mượn tiền bá tánh trên thị trường trái phiếu như hai người kia mà ông ta lại mượn trực tiếp?

Xét về mức độ an toàn thì mua trái phiếu Tân Hoàng Minh và trái phiếu An Đông sẽ an toàn hơn mua tờ giấy chứng nhận của VMI JCS, vì sao? Vì trái phiếu được kiểm soát bởi luật chứng khoán nhà nước, còn giấy ghi nợ VMI của ông Phạm Nhật Vượng có gì kiểm soát? Cực kỳ rủi ro. Đó là cảnh báo cho những nhà đầu tư.

Hiện nay VinGroup đang có Vinhomes và Vinfast là hai nhánh đầu tư chính. Lâu nay Vinhomes là mỏ vàng kiếm lợi nhuận cho tập đoàn, còn Vinfast thì vẫn đang trong giai đoạn đốt tiền. Nói đơn giản là Vinhomes in tiền cho Vinfast đốt. Vậy câu hỏi đặt ra là, liệu rằng Vinhomes có moi ra đủ tiền cho Vinfast đốt hay không?

Ban đầu, dự định của ông Phạm Nhật Vượng là cho Vinfast IPO gọi vốn từ thị trường nước ngoài trong năm 2022 để đốt tiền kiếm tăng trưởng, nhưng kế hoạch này đến nay vẫn chưa thực hiện được, và e là không thể làm được. Gọi vốn đến 5 tỷ đô la không phải là dễ với một doanh nghiệp không mấy tên tuổi trên thị trường thế giới như Vinfast.

Việc ông Phạm Nhật Vượng né thị trường trái phiếu và vẽ ra cách tương tự để mượn tiền trực tiếp từ bá tánh, điều đó cho thấy Vin Group đang gặp 2 vấn đề lớn. Vấn đề thứ nhất là Vin Group đang thiếu tiền cho Vinfast đốt và vấn đề thứ hai là cơ thể Vin Group đang mang mầm bệnh như Tân Hoàng Minh và Vạn Thịnh Phát. Vì sao vậy? Vì có bệnh Vin mới né thị trường trái phiếu chứ khỏe mạnh thì việc gì? Cứ danh chính ngôn thuận mà phát hành trái phiếu chứ?

Sau khi ông Vượng vẽ ra cách huy động vốn ngoài thị trường trái phiếu, mạng xã hội đã vạch ra âm mưu của ông Vượng thì ngay sau đó là hàng loạt bài báo cho biết Vinhomes lãi ròng 14,5 ngàn tỷ. Theo tôi, đây là hình thức lùa gà chứ thực chất Vin Group vã lắm rồi.

Ban đầu ông Phạm Nhật Vượng tính xẻ bánh vẽ (bất động sản tồn kho hay bất động sản trên giấy đều là bánh vẽ tất, vì không nhà đầu tư nào sở hữu được bánh mà chỉ sở hữu tờ giấy) ra trị giá 120 triệu. Tuy nhiên với miếng bánh vẽ lớn thế thì những người ít tiền như chị bán rau, chị bán hủ tiếu gõ, anh xe ôm, anh công nhân v.v… không đủ tiền để mua một miếng. Vậy nên ông Vượng đã cho xẻ miếng bánh vẽ 120 triệu thành 3 miếng, mỗi miếng trị giá cỡ 40 triệu để dụ những người ít tiền tham gia vào việc góp vốn cho ông.

Việc xẻ nhỏ miếng bánh vẽ ấy cho thấy, ông Phạm Nhật Vượng đang rất khát vốn và vì quá khát nên ông vét từng giọt tiền nhỏ để góp lại cho Vinfast tiếp tục đốt để duy trì ngọn lửa. Hiện nay các ông lớn như Toyota, Ford, Honda, Hyundai, Nissan, Volkswagen v.v… đang chuẩn bị hàng chục tỷ đô nhảy vào thị trường xe điện. Những ông lớn này đang có hạ tầng phân phối rất lớn, chỉ cần đưa xe điện thay xe xăng là xong. Như vậy không biết Vinfast đốt bao nhiêu tiền mới tồn tại được giữa rừng những ông lớn này? Chắc đốt không xuể.

Tiền trong túi anh công nhân, chị bán rau, anh xe ôm mà đem ra đốt để đấu với Toyota, Honda, Hyundai, Nissan, Volkswagen thì chẳng khác nào trứng chọi đá. Nhà đầu tư nên thận trọng. Trước khi bị dính đến pháp luật, Tân Hoàng Minh, FLC, Vạn Thịnh Phát đều rất uy tín. Đó là bài học, học lại cũng chưa muộn.

Vài suy nghĩ về tuổi 80

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Thứ bảy ngày 05 tháng 11 năm 2022 tôi đi dự thánh lễ tạ ơn, mừng thọ 80 tuổi của thầy Phó Tế Nguyễn Sỹ Bạch ở nhà thờ Prince of Peace Catholic Church – để Tạ Ơn Chúa về Ân Sủng của Sự Sống.

Tôi cũng được lên gần cung thánh để Cha chủ tế và cộng đoàn dân Chúa đưa tay cầu nguyện, chúc mừng vì thọ được 80 tuổi, trong số những người này có Phó tế Huỳnh Mai Trác, Phó tế Đỗ Nguyên Chương, Phó Tế Nguyễn Sỹ Bạch, Ông Nguyễn Đức Cung, Bà Nguyễn Thị Bích Lê- Ông Trần Tấn Định

Trong quyển sách nhỏ  gởi đến các thân nhân, bà con, thân hữu để dùng trong nhà thờ, tôi đã nhận được hai câu sau đây – tôi rất cảm kích và xin được ghi nhận và chia sẻ:

-1)Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con. Con ca ngợi Chúa đã dựng con nên cách lạ lùng, Công trình Ngài xiết bao kỳ diệu! Hồn con đây biết rõ mười mươi” Tv 139:13-14

– 2) “Được sống đến tuổi già là một ân huệ. Không phải vì chỉ một số người có thể sống đến tuổi này, nhưng vì trước hết, tuổi già cho chúng ta khả năng đánh giá quá khứ, được hiểu và sống mầu nhiệm Vượt Qua một cách sâu xa hơn, và được trở nên kho tàng kinh nghiệm quý báu cho Giáo hội”.

(Thánh Giáo Hoàng Gioan Phao Lô II)

***

Theo giáo sư Đào Duy Anh trong tác phẩm Hán Việt Từ điển thì: 60 tuổi gọi là Hạ thọ, 70 tuổi gọi là Trung thọ, 80 tuổi gọi là Thượng thọ.

Tuổi Thượng Thọ – 80 tuổi rất hiếm.

Vì tuổi thọ trung bình (cả hai giới tính) ở Việt Nam là 75,6 tuổi. (Nguồn: https://danso.org/viet-nam/)

Trong khi tuổi thọ trung bình của dân số thế giới (72 tuổi). Tuổi thọ trung bình của nam giới là 71,5 tuổi. Tuổi thọ trung bình của nữ giới là 79,7 tuổi. (Nguồn: https://danso.org/viet-nam/)

Tổng số dân của Việt Nam vào thời điểm 0h ngày 01/4/2019 là 96.208.984 người,

Việt Nam chính thức bước vào giai đoạn già hóa dân số từ năm 2011 và hiện có khoảng 10,1 triệu người cao tuổi, chiếm 11% dân số. Riêng số người từ 80 tuổi trở lên là 2 triệu người, tỉ lệ khoảng 2% dân số.

Ở Mỹ có 6 triệu 500 ngàn người trên 80 tuổi, dân số Mỹ là 332 triệu 400 ngàn người, tỷ lệ gần ~2% dân số.

Cho nên dầu ở Mỹ hay ở Việt Nam tỉ lệ người sống trên 80 tuổi rất hiếm và họ là tấm gương sống và là kho tàng kinh nghiệm sống cho con cháu.

***

+Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời” (Gv 3:1)

Ân huệ được sống tới tuổi già vì sống tới tuổi 80 rất hiếm. Đầu tháng 11 này được tin, Nguyễn H. N. , một người bạn học chung lớp B1 trường trung học Cần Giuộc, niên khóa 1955-1959, đã ra đi, anh nhỏ hơn tôi một tuổi.

“Tuổi già là một ân huệ” vì rồi đây còn phải chịu đựng những sự đau đớn, mệt mỏi trong bịnh hoạn trước khi lìa đời. Làm sao “vui để đợi chết”? Khó khăn lắm chứ không phải dễ dàng gì đâu. Nhưng niềm tin phục sinh cho ta niềm hy vọng, an ủi để chịu đựng đau khổ ở đời này để hưởng vĩnh phúc ở đời sau, một “sinh nhật mới” trong nước trời vĩnh cửu.

***

Người Việt Nam cũng thường có tổ chức mừng lễ thượng thọ cho cha mẹ. Trong lễ thượng thọ, cha mẹ trong y phục trang trọng, thường là y phục khăn đống, (trang phục có màu đồng nhất, màu đỏ hoặc màu vàng) ngồi trước bàn thờ hay nơi sang trọng nhất trong căn nhà như gian chính con cháu lần lượt đến kính cẩn dâng rượu (thọ), rồi lễ bái cha mẹ, sau đó mời các cụ dự tiệc mừng . Đôi khi họ mời bà con xa gần đến chung vui và chúc mừng các cụ.

Hình lượm trên net, tượng trưng trong lễ thượng thọ

Bìa tập sách nhỏ dùng cho thánh lễ

Xem thêm:

1)VẤN ĐỀ VỀ NGƯỜI CAO TUỔI Ở VIỆT NAM HIỆN NAY

2)Lễ mừng thượng thọ   

Tác giả: Phùng Văn Phụng

tháng 11 năm 2022

Việt Kiều là ai?

Bởi  AdminTD

Yên Khê

8-11-2022

Ngày 5-11-2022, BBC có đăng bài viết của tác giả Joaquin Nguyễn Hòa: Việt kiều và cán bộ VN: Cùng một dân tộc mà hai ngôn ngữ khác nhau. Bài viết kể lại những câu chuyện tiếp xúc giữa Hà Nội và một số người Việt hải ngoại mà tác giả chứng kiến.

Nếu tôi không lầm, thì ý ông Hòa muốn chứng minh một luận điểm là sự khác biệt về môi trường chính trị xã hội, đưa đến sự khác biệt về ngôn ngữ, tức là cách suy nghĩ và nhìn nhận vấn đề. Vì thế, Hà Nội và nhóm “Việt kiều” trong câu chuyện của tác giả không thể có cùng chung tiếng nói với nhau.

Đây là một khái niệm khá thú vị. Tuy nhiên, tựa đề của ông Hòa đặt có vẻ không chính xác, khi ông dùng cụm từ “Việt kiều”.

Ai là “Việt kiều?”

Tôi thấy là nhóm người ông Hòa gặp vào năm 1996 ở Montreal, cũng như những nhân vật và những nhóm người mà ông đề cập suốt bài, đâu thể đại diện cho “Việt kiều” được!

Bỏ qua gốc gác của từ “Việt kiều” hiện vẫn còn gây tranh cãi, cứ mặc định rằng “Việt kiều” là người Việt sống bên ngoài Việt Nam. Trả lời câu hỏi họ là ai, có lẽ không đơn giản. Mà “họ là ai này” cũng thay đổi theo thời gian, năm 1996 khác hẳn năm 2022, và cả vị trí địa lý nữa, Đông Âu khác hẳn ở Úc.

Để dể hiểu, chúng ta hãy xem xét cộng đồng người Việt ở phương Tây, như Mỹ, Úc, Canada, Tây Âu, nơi mà nguồn gốc có vẻ đồng nhất. Có thể chia họ thành những đợt ra đi khác nhau. Đợt đầu họ rời Việt Nam ngay khi Sài Gòn sụp đổ, đợt 2 là các thuyền nhân và những người tù chính trị đi theo chương trình H.O. và đợt ba, kéo dài cho tới bây giờ, là những người thân nhân của hai đợt trước, rời Việt Nam bằng hồ sơ bảo lãnh, rồi sau đó nhiều người tiếp tục rời xa đất nước theo quan hệ gia đình, hôn nhân.

Vậy họ là ai? Chính kiến thế nào?

Độc giả có quan điểm chính trị “không đội trời chung với cộng sản” có thể sẽ cho rằng Việt kiều, hay người Việt hải ngoại, là một cộng đồng chống Cộng rất mạnh mẽ.

Các độc giả trong nước nghe theo báo chí chính thống của Đảng Cộng sản Việt Nam, sẽ bảo rằng “Việt kiều” là… khúc ruột ngàn dặm.

Thủ tướng Phạm Minh Chính gặp mặt “khúc ruột ngàn dặm” ở khu bờ Đông Hoa Kỳ trong chuyến đi Mỹ tháng 5/2022. Nguồn: Báo QĐND

Tôi thấy cả hai đều không đúng. Với cái nhìn chủ quan của tôi, dựa trên những quan sát đó đây trong suốt một thời gian dài ở hải ngoại, tôi thấy Việt kiều có thể chia làm bốn nhóm như sau:

1/ Nhóm mà tác giả đề cập trên BBC, thân Hà Nội, rất ít, nhóm này đang tàn phai theo năm tháng.

2/ Nhóm rời khỏi Việt Nam sau ngày 30/4/1975, là nhóm thuyền nhân, cựu tù chính trị. Nhóm này chống Cộng dữ dội nhưng dường như ngày càng ít đi.

3/ Thế hệ thứ 1 rưỡi (sinh ra ở Việt Nam, ra nước ngoài từ nhỏ) và thế hệ thứ 2, là con cháu của cả hai nhóm kể trên. Một số đông gia nhập vào dòng chính của đời sống và chính trị, văn hóa, sở tại, ít quan tâm đến Việt Nam.

4/ Nhóm di cư theo hồ sơ bảo lãnh, ra ngoại quốc khi Việt Nam không còn mô hình xã hội kinh tế thuần cộng sản nữa. Nhóm này có thể không đông bằng nhóm thứ ba, nhưng theo chủ quan của tôi thì nhóm này là nhóm còn có nhiều quan hệ với Việt Nam hơn hết.

Tôi có thể lấy nhóm thứ tư này để phản biện bài của ông Nguyễn Hòa, rằng có một nhóm Việt kiều có cùng “ngôn ngữ” với trong nước và họ cũng rất đông, ngày càng đông cho đến khi dòng người rời Việt Nam giảm hẳn đi (nhưng có lẽ còn lâu!) Tuy rằng trong số họ cũng có một số ít rời bỏ Việt Nam vì bất đồng quan điểm, mong sống trong một xã hội dân chủ, nhưng số đó ít thôi, đa số họ không có viễn kiến chính trị.

Số tiền hàng tỷ Mỹ kim từ hải ngoại gửi về Việt Nam có phần lớn từ nhóm thứ tư này. Chúng ta thường bị thu hút bởi những vụ nổi đình nổi đám như Trần Trường, Trịnh Vĩnh Bình,… như là những thất bại của quan hệ kinh tế giữa Việt kiều và trong nước, nhưng số tiền Việt kiều gửi về Việt Nam bởi các đại gia như Trịnh Vĩnh Bình, hay những người thuộc nhóm 1 và 2 không thể bằng nhóm tứ tư.

Có hai lý do: Thứ nhất là họ còn nhiều quan hệ họ hàng ở Việt Nam. Thứ hai, rất đông người thuộc nhóm thứ tư sống trong nền kinh tế tiền mặt (cash economy) ở nước sở tại. Họ có thể trốn (né) thuế, giảm chi phí cuộc sống, cho nên họ có nhiều tiền dư để gửi về cho thân nhân đang sống ở quê nhà.

Cash economy của người Việt có thể thấy rõ ở những khu người Việt như Little Saigon (Nam California), phía Đông San Jose (Bắc California), Bellair (Houston, Texas), Fowler (Úc), khu Eden (Virginia), với hoạt động thương mại rất sầm uất, nhưng điều kiện hạ tầng, vệ sinh… lại kém vì không có nhiều thuế để chi trả.

Những người này đóng góp cho xã hội sở tại không nhiều, nhưng đôi khi họ nhận được trợ giúp từ nơi họ sinh sống rất nhiều. Một người bạn của tôi làm công việc cán sự xã hội (social worker) ở Houston, người này từng chỉ cho tôi mấy khách hàng đến xin trợ cấp thực phẩm, y tế … họ ăn mặc rất chải chuốt, đeo nhiều vòng vàng, đi xe rất đẹp. Những người này, nếu thấy chiếc xe Camry đời 2007 gãy càng sứt gọng của tôi, có lẽ họ sẽ nhìn bằng nửa con mắt.

Đây cũng là cộng đồng theo dõi các kênh truyền thông từ trong nước như VTV4, Truyền hình Vĩnh Long, VnExpress…

Đây thực sự là những “Việt kiều” có cùng ngôn ngữ với Hà Nội, không như ông Nguyễn Hòa trình bày trong bài viết nói trên. Chính quyền Hà Nội cũng không cần mất công tiếp xúc với họ, vì họ đã, đang và sẽ tiếp tục là nguồn ngoại tệ khổng lồ gửi về Việt Nam.

NỖI SỢ BỊ BỎ LỠ

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Thật khó cho một đứa trẻ phải đi ngủ lúc buổi tối mới bắt đầu, lúc cả nhà còn ăn tiệc.  Không ai muốn đi ngủ lúc mọi người đang còn thức.  Chẳng ai muốn bỏ lỡ gì đó trong đời.

Ai rồi cũng nhớ khi còn nhỏ, dù đã quá mệt, hai mắt đã díu lại, chúng ta vẫn cố cự lại bất cứ ai bắt mình đi ngủ.  Dù mệt mỏi hay không, chúng ta cũng không muốn bỏ lỡ bất kỳ điều gì.  Chúng ta không muốn đi ngủ khi đời sống vẫn đang tiếp diễn.

Và chẳng bao giờ chúng ta bỏ được chuyện này.  Sự kháng cự đó là bẩm tại và nó vẫn còn trong chúng ta cho đến giờ lâm tử.

Một trong những nỗi băn khoăn day dứt nhất của chúng ta là ý thức rằng mình luôn mãi bỏ lỡ gì đó trong đời.  Đây cũng là một trong những yếu tố lớn nhất của nỗi sợ chết.  Với hầu hết mọi người, sự nặng nề và tăm tối của cái chết không hẳn đến từ nỗi sợ những điều sẽ gặp ở đời sau, sự phán xét và hình phạt, cho bằng đến từ nỗi sợ bị tiêu vong.  Hơn nữa, nỗi sợ này không hẳn là sợ thân phận của mình sẽ tiêu tan không còn gì, cho bằng sợ mình sẽ bị tước đi mọi phần cuộc đời mình đã có.  Nỗi buồn khi phải từ bỏ gì đó, khi biết rằng cuộc đời sẽ tiếp diễn mà không có mình, sợ phải đi ngủ khi tiệc vui chưa tàn.  Và nỗi sợ này nằm sâu, rất sâu trong lòng chúng ta, đến nỗi chúng ta khó mà hình dung nổi làm sao thế giới có thể tiếp tục công việc mà không có chúng ta.

Tuy nhiên, đây không phải là dấu hiệu về một vấn để bất ổn trong chúng ta, nó không phải là một thứ cần được sửa chữa, cũng không phải là một vấn đề luân lý hay tôn giáo cần phải lưu tâm.  Nó là bản chất con người, đơn giản là thế, và Thiên Chúa là Đấng tạo nên nó.  Nói tóm lại, chúng ta được dựng lên để dự phần trong cả tấm vải chứ không phải để làm một sợi chỉ đơn độc.

Năm 23 tuổi, tôi chứng kiến cha tôi mất trong phòng bệnh viện.  Ông chưa lớn tuổi, chỉ mới 62 và lẽ ra cha tôi phải được sống thêm nhiều năm nữa.  Nhưng ông sắp chết, ông biết thế, và dù đức tin đã giúp ông xoa dịu nhưng ông vẫn rất buồn.  Điều ông phải đấu tranh không phải nỗi sợ đời sau hay còn chuyện đền tội nào ông cần làm trong đời này.  Không phải thế.  Ông không có chuyện gì còn dang dở với Chúa hay với những vấn đề luân lý và tôn giáo.  Ông cũng không có những nỗi sợ không lành mạnh về đời sau.  Việc duy nhất ông còn đang dang dở với đời này, chính là (một cách trừu tượng) bị bắt đi ngủ khi tiệc chưa tàn.  Hơn nữa, với ông, bữa tiệc đó đang lúc vui nhất.  Các con lớn đã bắt đầu an cư lập nghiệp, sinh cho ông nhiều đứa cháu, các con nhỏ cũng đang hăng hái bước vào cuộc sống trưởng thành.  Ông sẽ không còn đó để xem mọi chuyện sẽ thế nào, và ông sẽ không còn đó để thấy hầu hết các cháu của mình.  Quan trọng hơn nữa, ông còn người vợ, người tri kỷ mà ông phải bỏ lại.  Thật sự, bị bắt đi ngủ vào lúc như thế không vui gì.

Hơn nữa, cha tôi vẫn còn các anh chị em ruột, hàng xóm, bạn bè, giáo xứ, cộng đồng, các đội bóng và vô số các mối dây khác trong đời.  Và ông ý thức trong đau đớn rằng, những chuyện này đều sẽ kết thúc, ít nhất là ở đời này.

Tại sao ông không nên buồn chứ?  Thật sự là, tại sao có ai trong chúng ta không nên buồn khi đối diện với cái chết như thế, khi chúng ta bị bắt đi ngủ lúc cuộc đời còn đang mở tiệc?

Chúng ta được cấu thành với tính cộng đồng.  Như chính Thiên Chúa đã nói khi Ngài tạo dựng gia đình nhân loại: con người ở một mình thì không tốt.  Chúng ta phải là một phần của gia đình và cộng đồng, một phần của tấm vải cuộc đời, một tấm vải được dệt nên bởi vô số sợi chỉ riêng lẻ.  Do đó, cũng không có gì lạ khi chúng ta buồn lúc sợi chỉ mỏng manh, riêng lẻ của mình bị kéo ra khỏi tấm vải.  Chẳng lạ gì khi trẻ con không muốn đi ngủ lúc mọi người vẫn đang chơi vui.

Hơn nữa, điều này không chỉ đúng khi chúng ta thấy buồn vào lúc lâm tử.  Cũng động năng đó bùng lên mỗi khi chúng ta trải qua những cái chết nho nhỏ trong lòng khi chúng ta bước vào tuổi già, mất đi sức khỏe, mất đi công việc dù là do nghỉ hưu hay bị sa thải, mất đi những người chúng ta yêu thương, mất đi hôn nhân, chuyển đổi chỗ ở, hay bất kỳ cách thức nào khác làm cho chúng ta bị đẩy ra rìa cái chúng ta gọi là dòng chảy chính của cuộc đời.

Vậy nên, sẽ tốt nếu chúng ta biết rằng cảm giác đó không có gì sai.  Giờ lâm tử khó khăn mà.  Buông bỏ khó khăn mà.  Bị đẩy ra rìa khó khăn mà.  Biến mất khỏi cuộc đời càng khó khăn hơn nữa.  Chính vì thế mà trẻ con chẳng muốn bị bắt đi ngủ.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

SỐNG ĐỜI BÌNH AN…!!!

  1. Nhân sinh muôn nẻo, đường đời muôn lối, trăm bước ngoặt, ngàn bước rẽ thì cuối cùng cũng trở về một điểm đích. Tham lam tranh đấu để có được tiền tài, địa vị cuối cùng tất cả đều để lại phía sau. Điều còn lại chính là nghiệp bước theo thân.
  2. Tiền tài giống như nước biển, uống càng nhiều, khát cũng càng nhiều.
  1. Đời người là một chuỗi dài lựa chọn, tương lai, vận mệnh mỗi người đều nằm trong tay của chính mình, mỗi một lựa chọn sẽ mang đến một tương lai. Sống thông minh không khó, khó là làm người thiện lương, bởi thiện lương là lựa chọn còn thông minh lại là thiên bẩm.
  1. Cuộc đời như bản tình ca, có trầm có bổng, có đắng có cay, có du dương có cả ngọt bùi, như vậy mới trọn kiếp người.
  1. Cho người khác một con đường chính là cho mình một cánh cửa, giúp người thuận tiện chính là giúp mình thuận tiện, lấy thiện đãi người cũng chính là lấy thiện đãi mình.
  1. Phiền phức, đa phần đều do tự mình tìm đến, nếu bản thân chúng ta không muốn nó sẽ chẳng thể bám được vào mình. Thái độ vui vẻ, hiểu được buông bỏ chính là chìa khóa để cởi bỏ phiền phức.
  1. Người yếu đuối thường sợ đối diện với nguy hiểm, tuy nhiên không dám đối diện với nguy hiểm lại chính là đặt bản thân vào chỗ nguy hiểm nhất.
  1. Hạnh phúc không phải là đích đến mà là con đường, mà trên đó, có gió có mưa, có cay đắng xen lẫn ngọt bùi, có yêu thương và cũng có cả hận sầu.
  1. Tình yêu là có thể cùng nhau vượt qua muôn ngàn khó khăn, nhưng đằng sau muôn ngàn khó khăn lại có trăm nghìn hạnh phúc khác.
  1. Cứ mỗi một lần tha thứ cho người khác, chúng ta lại thêm một lần tạo phúc, tha thứ càng nhiều, tâm càng rộng lớn, phúc phận càng cao.
  1. Thành công chính là số lần có thể đứng được vững nhiều hơn số lần vấp ngã.
  1. Cây không có vỏ, cây ắt sẽ chết, người không nhân cách, người ắt chẳng thể sinh tồn.
  1. Trên đời chỉ có người nghĩ không thông, chứ không có đường đi không lối thoát.
  1. Nghèo không sợ, chỉ sợ nghèo mà không chí phấn đấu.
  1. Vợ chồng yêu nhau không phải là khi bốn mắt nhìn nhau mà là khi bốn mắt cùng nhìn về một hướng.
  1. Làm người đôi khi bị người khác lợi dụng cũng là điều hạnh phúc, bởi vạn vật trên đời có được ắt sẽ có mất, không người thăm hỏi mới là điều đáng thương nhất.

(sưu tầm)

From: TU-PHUNG

Tòa tuyên y án 23,5 năm tù đối với 6 thành viên Thiền am Bên bờ vũ trụ

04/11/2022

VNews – Truyền hình Thông tấn loan tin về phiên phúc thẩm đối với các thành viên ở Thiền Am Bên bờ vũ trụ, Long An, ngày 3/11/2022. Photo VNews.

Một phiên tòa phúc thẩm ở Long An vừa tuyên y án tổng cộng 23,5 năm tù đối với 6 thành viên tại Thiền Am Bên bờ vũ trụ, một bản án mà cả đại diện của tổ chức này và các luật sư bào chữa đều cho là “rất thất vọng”.

Sau hai ngày làm việc, chiều 3/11, phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ án “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ” xảy ra tại cơ sở tu tại gia Thiền am Bên bờ vũ trụ, hay còn gọi là Tịnh thất Bồng Lai, kết thúc với mỗi bị cáo lãnh án từ 3 năm đến 5 năm tù.

Truyền thông trong nước cho biết Hội đồng xét xử tại Tòa án Nhân dân tỉnh Long An hôm 3/11 đánh giá rằng tòa cấp sơ thẩm “đã xét xử đúng người, đúng tội, không oan”.

Bà Tanya Nguyễn – Đỗ, một nhà vận động gốc Việt ở Hoa Kỳ, đồng thời là đại diện của Thiền am Bên bờ vũ trụ tại các diễn đàn nhân quyền quốc tế, cho VOA biết hôm 4/11 rằng các thủ tục tố tụng tại phiên tòa phúc thẩm ở Long An trong hai ngày qua là “không thể chấp nhận được”.

“Những bằng chứng và những lời giải thích không được [Hội đồng xét xử] chú ý và tiếp tục cho họ hình phạt 23 năm 6 tháng tù”.

“Một đoàn luật sư năm người đại diện cho Thiền am Bên bờ vũ trụ đã đứng lên để phản đối rằng họ không phục, không đồng ý”.

“Tại phần phát biểu sau cùng, các thầy cũng không được nói lên suy nghĩ của mình, không những vậy mà công an 3-4 người còn lôi, kéo các thầy về lại chỗ ngồi, không cho nói, không cho phát biểu”.

Luật sư Nguyễn Văn Miếng, một trong 5 luật sư bào chữa, viết trên Facebook sau phiên phúc thẩm: “Vào lúc 15 giờ ngày xét xử thứ hai, chủ tọa tuyên bố chấm dứt phần tranh luận, trong khi các bị cáo chưa được tranh luận với đại diện Viện Kiểm Sát”.

“Các luật sư đồng loạt đứng dậy yêu cầu Hội đồng xét xử áp dụng đúng tố tụng cho các bị cáo được tranh luận. Nhưng không được chấp nhận”, Luật sư Miếng cho biết thêm.

Ông Đặng Đình Mạnh, một luật sư bào chữa khác, nhận định trên trang Facebook cá nhân: “Sau 2 ngày xét xử căng thẳng, cấp phúc thẩm xét xử vụ án đối với ông Lê Tùng Vân và các thành viên của Thiền Am đã kết thúc theo cách rất đáng thất vọng: Y án sơ thẩm”.

Luật sư Mạnh viết: “Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần trước để đón nhận kết quả này. Tuy vậy, sau khi nghe tuyên án, lòng chúng tôi vẫn chùng xuống”.

Uỷ ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ (USCIRF) đưa ông Lê Tùng Vân và 5 thành viên khác của Thiền am Bên bờ vũ trụ vào danh sách “Nạn nhân tự do tôn giáo và niềm tin” toàn cầu. Photo USCIRF.

Sau phiên sơ thẩm ngày 21/7 vừa qua, Uỷ ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ (USCIRF) đã đưa tất cả 6 thành viên chịu án tù của Thiền am Bên bờ vũ trụ vào danh sách “Nạn nhân tự do tôn giáo và niềm tin” toàn cầu, cho rằng những thành viên này bị chính quyền Việt Nam giam cầm “chỉ vì hoạt động tôn giáo” và “bày tỏ ý kiến của mình”.

Sáu người bao gồm ông Lê Tùng Vân, 5 năm tù; bà Cao Thị Cúc, 3 năm tù, các ông Lê Thanh Nhất Nguyên, Lê Thanh Hoàn Nguyên, Lê Thanh Trùng Dương, mỗi người 4 năm tù; và ông Lê Thanh Nhị Nguyên, 3 năm 6 tháng tù.

VOA đã liên lạc Toà án Nhân dân và Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Long An, đề nghị họ cho biết ý kiến về các bình luận trên và phản ứng của USCIRF, nhưng chưa được trả lời.

Ngoài bản án trên, Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT) Công an tỉnh Long An cho biết rằng đang điều tra mở rộng hành vi “lừa đảo” đối với các thành viên ở Thiền am Bên bờ vũ trụ, báo Công an Nhân dân của Bộ Công an loan tin hôm 4/11.

Dựa vào điều mà Cơ quan An ninh điều tra gọi là “đơn tố giác”, cơ quan này nói rằng ông Lê Tùng Vân, bà Cao Thị Cúc và một số người trong hộ gia đình này đã “giả mạo cơ sở Phật giáo, nuôi trẻ mồ côi” để kêu gọi những nhà hảo tâm chuyển tiền bạc, vật chất đến ủng hộ.

https://www.youtube.com/watch?v=dJPVhUkfOlY&t=81s  

Tòa phúc thẩm y án với 6 thành viên ‘Thiền am Bên bờ vũ trụ’ | VOA Tiếng Việt

THẢ MÌNH VÀO TRONG CUNG LÒNG CỦA THIÊN CHÚA

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Ngài, tất cả đều đang sống”.

Tim Hansel kể, “Một ngày nọ, tôi và con trai, Zac, đi núi; nó leo ở một số vách đá. Bỗng một giọng nói từ phía trên tôi hét lên, “Này ba! Bắt lấy con!”. Tôi quay lại và thấy Zac vui mừng nhảy khỏi một tảng đá và đâm thẳng vào tôi. Tôi trở thành một diễn viên xiếc ngay lập tức, và bắt lấy nó. Cả hai đều ngã. Trong một khoảnh khắc, tôi hầu như không thể nói chuyện. Khi tìm được giọng nói của mình, tôi thở hổn hển trong bực tức, “Zac! Con có thể nói cho ba lý do con đã làm như vậy không?”. Với sự điềm tĩnh đáng kể, nó nói, “Chắc chắn rồi… vì ba là ba của con!””.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật bất ngờ khi Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay cũng nói với chúng ta về sự nhảy bổ về phía Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mời gọi mỗi người hãy làm. Thật an ủi, Ngài nói đến sự sống lại của chính chúng ta, “Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng của kẻ sống”. Vì sao? “Vì đối với Ngài, tất cả đều đang sống”. Quả thế, dầu đã chết, con người vẫn tồn tại trước Thiên Chúa. Để có thể hiểu hết chân lý và giá trị điều Chúa Giêsu nói, Karl Rahner đề nghị chúng ta ‘thả mình vào trong cung lòng của Thiên Chúa’ một cách vô điều kiện! Buông mình cho lòng thương xót của Ngài, chúng ta mới hiểu hết hạnh phúc khi thuộc về Ngài.

Đi theo Chúa Giêsu, niềm tin phục sinh của chúng ta được đính, được móc tận chóp cùng trên chính bản tính hằng sống của Thiên Chúa; và vì Ngài hằng sống, đời đời, nên tình yêu của Ngài cũng đời đời như Ngài! Hơn thế nữa, Đức Kitô, Đấng Cứu Độ chúng ta đã phục sinh; nhờ đó, sự sống mai ngày của chúng ta được định hình. Vì thế, chính tình yêu miên viễn của Thiên Chúa hằng sống sẽ làm cho chúng ta được sống lại và sống mãi, cho dù phải chết. Ngài yêu chúng ta, đang yêu và sẽ yêu chúng ta mãi mãi! Từ đó chúng ta hiểu được những gì Chúa Giêsu nói một cách mạnh mẽ và thuyết phục như hôm nay; vì đối với Ngài, tất cả đều đang sống”. Như vậy, “Ai yêu thương như Chúa yêu thương, có thể nói, người ấy không chết!”. Với ước mong táo bạo đó cho các tín hữu Thessalônica, Phaolô trong bài đọc hai hôm nay đã cầu xin Chúa cho tín hữu của mình được vững mạnh để sống và làm những gì tốt lành.

Thật thú vị, nếu người Sađuccêô không tin sự sống lại, đưa ra một kịch bản lố bịch để bắt bẻ Chúa Giêsu về một người vợ có đến bảy người chồng, và hỏi Ngài, sau này khi sống lại cô sẽ là vợ của ai; thì sách Macabê hôm nay lại kể lại tấm gương anh dũng của bảy anh em có cùng một bà mẹ dám chết để bảo vệ lề luật cha ông. Thử hỏi, nếu không dám ‘thả mình vào trong cung lòng của Thiên Chúa’ làm sao họ dám tỏ ra anh hùng một cách hào hiệp đến thế.

Anh Chị em,

“Với Ngài, tất cả đều đang sống”. Hiểu được ý nghĩa của chân lý này, chúng ta được an ủi biết bao. Bởi lẽ, một khi đã hiện hữu trên mặt đất này, chúng ta không bao giờ biến mất trước mặt Thiên Chúa; nói cách khác chúng ta đang sống trước thánh nhan Ngài cho dầu chúng ta đã chết. Chúng ta là con cái của sự phục sinh! Vinh dự lớn lao ấy đang dành cho chúng ta. Vậy còn ngần ngại gì mà chúng ta chưa ‘thả mình vào trong cung lòng của Thiên Chúa?’. Ước gì Lời Chúa lọt tai chúng ta, nhưng để lẽ thật của lời ấy ngấm vào trái tim chúng ta và thâm nhập vào mọi khía cạnh của cuộc sống chúng ta, có lẽ phải mất cả đời! Dẫu vậy, mỗi ngày chúng ta hãy cứ liều lĩnh ‘thả mình vào trong cung lòng của Thiên Chúa’, chúng ta sẽ hiểu Ngài hơn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, tạ ơn Chúa đã cho con biết, thân xác hay chết của con được đính, được móc tận chính bản tính hằng sống của Chúa. Xin cho con biết quý trọng sự sống từng ngày Chúa ban và hân hoan ‘thả mình vào trong cung lòng của Chúa!’”, Amen.

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: NguyenNThu

Vấn đề công nhân rẻ của Việt Nam

Bởi  AdminTD

Trương Nhân Tuấn

6-11-2022

Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Thái tử kế vị Đan Mạch Frederik dự lễ khởi công nhà máy thứ 6 và là nhà máy trung hòa carbon đầu tiên trên thế giới của Tập đoàn LEGO. Ảnh: VGP/Hải Minh

Trong lúc Trung Quốc bước qua giai đoạn mới, từ giã “xã hội tiểu khang” (1980) để bước qua cái gọi là “cộng đồng phú dụ” (2020). Thì VN vẫn đang “tự hào” với các chính sách gà què ăn quẩn, kiểu “vắt kiệt sức lao động” của dân nghèo.

Tập đoàn Lego (nghe nói) sẽ đầu tư vào VN, mở nhà máy ở Bình dương. Nhiều người tán dương xem đó là sự “thành công” của chính sách “ngoại giao cây tre”. Trước đó vài tháng, lúc các cửa khẩu vào TQ đóng cửa (do Covid-19), có lãnh đạo VN đã rất “tự hào” vì đã thành công thuyết phục hải quan TQ mở cửa cho sầu riêng của VN nhập qua TQ.

Tôi không biết trí thức VN sẽ nghĩ gì về sự thành công của “ngoại giao cây tre” VN cũng như sự “tự hào” của VN khi xuất được vài xe sầu riêng qua TQ. Cá nhân tôi thì chưa bao giờ bị “sốc”, bị “chấn động tâm lý” khi đọc những dòng chữ như vậy. Sốc, bởi vì khi có những cán bộ như vậy, khi có tập thể trí thức như vậy, tương lai dân tộc VN sẽ “đen như mõm chó”, kiểu “trai muôn đời làm nô, gái muôn đời làm nô tì”…

Nếu ta có đọc lịch sử về các mô hình phát triển ở các quốc gia Châu Á, từ mô hình “Saemae-Eul” thập niên 60 của Hàn quốc cho đến “xã hội tiểu khang” của Đặng Tiểu Bình đầu thập niên 80, nay bước qua “cộng đồng phú dụ” của Tập Cận Bình năm 2020. Tất cả các chính sách phát triển kinh tế của Nam Hàn, của TQ, của Đài loan (và trong chừng mực ở các quốc gia Đông Nam Á) đều thành công. Nam Hàn, Đài loan đã trở thành các quốc gia phát triển có mức sống tương đương với Mỹ và EU.

Còn TQ, ta phải nhìn nhận rằng họ đã thành công, vì họ đã đưa dân số trên tỉ người, từ mức 165 đô la/năm thời Đặng Tiểu Bình, lên tới 11.819 đô la/năm (GDP danh nghĩa, 18.931 đô la sức mua PPP) năm 2021. Ngay cả khi có sự bất bình đẳng rất lớn. Có khoảng 350 triệu người TQ có mức thu nhập bình quân từ 15 ngàn đến 75 ngàn đô một năm. Đa số còn lại (khoảng trên 1 tỉ người) chỉ ở mức 1600 đô một năm.

Nhưng nền tảng sự phát triển của TQ hiện thời ta thấy rất “ấn tượng”. TQ sản xuất các mặt hàng “made in China” có khả năng cạnh tranh với các mặt hàng tối tân nhứt của Mỹ và Tây phương. Họ có chương trình không gian độc lập (trạm không gian Thiên cung), có hệ thống xe lửa cao tốc không thua Đức, Nhật, Pháp… Có tập đoàn điện hạt nhân bề thế hơn cả Pháp. Có các mặt hàng xe cộ, đồ điện tử áp đảo cả thế giới…

Đảng CSTQ ít nhiều gì cũng đạt được sự chính danh trong lãnh đạo.

Từ lâu họ đã nói rằng mục đích sự hiện hữu của đảng CSTQ là vì hạnh phúc của nhân nhân. Mọi chính sách của họ là phục vụ cho nhân dân. Vì vậy họ có quan niệm về sự lãnh đạo của đảng là “qui luật”. Họ có chính danh là vì họ thành công. Họ đã thực hiện được những gì họ đã nói.

Theo tôi, đại đa số các chính sách phát triển của TQ đều “lấy hứng” từ cách chính sách phát triển của TT Phác Chánh Hy, Nam Hàn. Chính sách “cộng đồng phú dụ” của Tập, mọi người cùng giàu, kiểu nước biển dân lên thì mọi chiếc thuyền cũng đều được nước dâng lên. Thực tế lấy hứng từ chính sách Saemae-Eul, Chaebols của cố Tổng thống Phác Chánh Hy. Chính sách Saemae-Eul khá tương đồng với Ấp chiến lược của TT Diệm, có mục đích giúp đỡ nông dân nghèo. Khác nhau ở chỗ Ấp chiến lược của cố TT Diệm áp dụng cho quốc gia đang trong tình trạng chiến tranh. Các Chaebols lớn của Hàn quốc phụ trách việc đỡ đầu cho các làng quê nghèo, giúp dân ở đây nâng mức sống, bằng sản phẩm của chính họ.

Còn “cộng đồng phú dụ” của Tập thì buộc các tập đoàn lớn của TQ “kết nghĩa” với các huyện nghèo, giúp các huyện này phát triển.

Nam Hàn thành công là nhờ viện trợ của Mỹ, khoảng 1 tỉ mỗi năm. Còn VN? Kiều hối từ nước ngoài gởi về VN là bao nhiêu? Không cần biết nhưng lượng vốn này chắc chắn cao hơn bất kỳ viện trợ của một quốc gia nào.

VN từng bước bắt chước TQ, TQ thành công bao nhiêu VN thất bại bấy nhiêu.

Có nhều lý do khiến VN thất bại. Điều cốt lõi là VN luôn áp dụng phương pháp “đấu tranh”, từ đấu tranh giai cấp cho mọi thành phần dân chúng trong nước. Cho tới đấu tranh ý thức hệ đối đầu với số người Việt nước ngoài.

TQ đối đầu với một cộng đồng dân Hoa hải ngoại và Đài Loan. Họ luôn có đối lập về ý thức hệ. Nhưng TQ không coi họ là kẻ thù mà luôn coi họ là người Hoa. TQ chỉ cô lập các thành phần chủ trương lý khai”, như ở hong Kong và Đài Loan. Lịch sử TQ không hề bêu xâu “ngụy” họ Tưởng hay bọn “phản quốc” Đài Loan. TQ kế thừa toàn bộ di sản của Tôn Dật Tiên (Trung hoa dân quốc). Đảng CSTQ tranh giành với Quốc dân đảng (ở Đài Loan) về công lao đánh Nhật giành độc lập. Nhưng CSTQ không coi Quốc dân đảng là kẻ thù cần phải tiêu diệt.

Đảng CSTQ tự cho là họ có chính danh lãnh đạo TQ. Vì họ đạt được các mục tiêu kinh tế, chính trị, quân sự, khoa học v.v… đã đặt ra. Họ không áp dụng các phương pháp “đấu tranh giai cấp” trong lòng dân tộc, không áp dụng “đấu tranh ý thức hệ” để tạo mâu thuẫn “địch ta” trong khối dân tộc. Về văn hóa giáo dục họ không chủ trương “ngu dân” để dễ cai trị.

Đảng CSVN áp dụng tất cả các chính sách sắt máu của Lê Nin (và Stalin) kiểu “đấu tranh giai cấp” và đấu tranh ý thức hệ nhằm gây mâu thuẫn “địch ta” trong khối dân tộc với mục đích triệt tiêu mọi tiếng nói đối lập. Họ chủ trương ngu dân để kéo dài sự cai trị của đảng.

Ta có thể tranh luận về tính chính danh của đảng CSTQ. Nhưng dứt khoát đảng CSVN không hề có chính danh để lãnh đạo đất nước và dân tộc.

Khi bắt chước TQ, đảng CSVN đã mất chính danh rồi. Huống chi đảng CSVN liên tục thất bại mọi chính sách phát triển quốc gia (công nghiệp hóa, hiện đại hóa 2020). Điểm cốt lõi trong chính sách phát triển của VN từ khi “mở cửa” (1987) đến nay là “công nhân rẻ”.

35 năm sau yếu tố “công nhân rẻ” vẫn còn là trụ xương sống cho sự phát triển của VN. Trong khi Nhật, từ 1945 đến 1970, Nam Hàn, từ 1960 đến 1980, TQ, từ 1980 đến 2022… Cứ cho là tương đồng với VN về thời gian phát triển. Ngoại trừ VN là con giun sống ký sinh, các quốc gia khác không thành rồng cũng thành cọp.