Số người chết vì virus corona và động đất ở Thổ Nhĩ Kỳ

Tính đến ngày 17 tháng 02 năm 2023, ảnh hưởng của Virus Corona như sau:

Số người chết trên toàn thế giới là: 6, 788, 398 người

Số người chết ở Hoa Kỳ là:  1,141, 862 người

https://www.worldometers.info/coronavirus/?fbclid=IwAR1jM_jCvde2y6ra5PY1Zs_3hutCzj1EQGizYObaUVcJHMZm5UQQjADei1M

Động đất ở Thổ Nhĩ Kỳ và Syria:

Tính đến ngày 16 tháng 02 năm 2023 số người chết là 43, 885 người

Đến hết ngày 16-2, tức 10 ngày sau khi trận động đất kinh hoàng, tổng số người chết ở Thổ Nhĩ Kỳ và Syria là 43.885; một số đội cứu hộ nước ngoài đã rời đi khi hy vọng tìm kiếm người sống sót mờ dần.

https://plo.vn/dong-dat-gan-44000-nguoi-thiet-mang-lhq-noi-so-nguoi-chet-o-syria-se-con-tang-tong-thu-ky-nato-tham-tho-nhi-ky-post720250.html

Hành động Nga xâm lược Ukraine đã giúp Liên minh NATO đoàn kết và giúp Mỹ bán thêm nhiều máy bay & vũ khí cho các nước Đông Âu cũ…

Lmdc Viet Nam

Hành động Nga xâm lược Ukraine đã giúp Liên minh NATO đoàn kết và giúp Mỹ bán thêm nhiều máy bay & vũ khí cho các nước Đông Âu cũ…

*BaLan đã và Đức … cũng sẽ mua nhiều máy bay tàng hình F-35 cùng các trang thiết bị và vũ khí như tên lửa của Mỹ .

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Lloyd Austin ngày 16/2 tuyên bố Mỹ sẵn sàng bảo vệ các quốc gia vùng Baltic là Estonia, Latvia và Lithuania nếu có yêu cầu.

Phát biểu trong một cuộc họp báo ở Tallinn sau cuộc hội đàm với các nhà lãnh đạo Estonia, ông Austin nhấn mạnh: “Mỹ vẫn kiên định cam kết bảo vệ tự do và chủ quyền của các đồng minh vùng Baltic của chúng tôi.”

“Chúng tôi đoàn kết với các bạn để ngăn chặn và bảo vệ chống lại bất kỳ mối đe dọa nào đối với an ninh chung của chúng ta”, ông nói thêm.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ nói việc Nga xâm lược Ukraine đã củng cố NATO: “Ông Putin nghĩ rằng ông ấy có thể chia rẽ NATO, nhưng hành động gây hấn của ông ấy đã đạt được điều ngược lại. Liên minh NATO đoàn kết và mạnh mẽ hơn tôi từng thấy.”

Bộ trưởng Quốc phòng Estonia nói Estonia, một thành viên của NATO và EU, là quốc gia đi đầu trong viện trợ cho Ukraine và cần phải làm nhiều hơn nữa.

“Mỹ là nước đóng góp lớn nhất (cho Ukraine) về mặt tuyệt đối, Estonia là nước đóng góp tương đối… Hỗ trợ quân sự của Estonia cho Ukraine gần đây đã vượt quá 1% GDP của chúng tôi. Tuy nhiên, chúng tôi có thể và phải làm nhiều hơn nữa”, Bộ trưởng Quốc phòng Estonia tuyên bố.

TL VOA

Du khách Tây đến Thái Lan 8 lần, thì đến VN một lần ???

Lmdc Viet Nam

*** Nhắc nhở giữ gìn vệ sinh công cộng coi chừng bị đòn, một đất nước bạo lực thiếu văn minh vô giáo dục….

Đọc một bài của Jacey Tran vừa được đăng trên vnexpress mà thấy buồn cho đất nước VN mình…

* Du khách Tây đến Thái Lan 8 lần, thì đến VN một lần ???

Đó là câu chuyện khi tôi gặp một cặp vợ chồng Canada ở Thái Lan.

Một trong những vấn đề lớn nhất, tạo ấn tượng không tốt khi du lịch tới Việt Nam chính là câu chuyện “rác thải”.

Theo thống kê, VN đứng thứ tư trên thế giới về xả rác thải nhựa ra biển. Thế nên, dù được tạo hóa ưu ái cho những bờ biển đẹp, phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ, Việt Nam vẫn không thể khiến du khách nước ngoài muốn quay lại khi nhìn đâu cũng thấy rác.

Nói về chuyện xả rác ở nước ta, bản thân tôi có hai trải nghiệm không mấy vui vẻ khi nhắc nhờ người dân ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường.

– Lần đầu tiên là khi tôi đi bộ trên đường. Từ xa, tôi đã thấy có một người đàn ông lớn tuổi dắt chó đi dạo. Tôi không khó để nhận ra con vật có dấu hiệu sắp phóng uế ra đường. Trong khi đó, người đàn ông không hề mang theo giấy hay túi theo người để dọn phân chó. Tôi vội chạy lại gần và nhẹ nhàng nhắc: “Chú không mang theo cái túi bóng để hốt phân chó ạ?”.

Thấy vậy, người đàn ông trừng mắt, mắng chửi tôi xối xả. Bất ngờ trước thái độ gay gắt đó, tôi vội vàng rời đi. Thế nhưng, ông ta còn lên xe đuổi theo, liên tục đe dọa tôi bằng ngôn từ rất khó nghe. Lúc ấy, tôi chỉ biết đứng chết lặng vì quá sợ hãi.

– Lần thứ hai, tôi tình cờ thấy có một ôtô đậu lại bên đường. Cánh cửa xe hạ xuống, và bên trong, một đứa bé thò tay ra vứt thẳng hộp sữa vừa uống xong xuống đường. Thấy vậy, tôi không nói gì, âm thầm chạy lại, nhặt hộp sữa dưới đường và để lại lên nóc ôtô, hy vọng cha mẹ của đứa bé sẽ hiểu và dạy lại con. Thế nhưng, một lần nữa tôi khiến người ta nổi giận. Người đàn ông ngồi ghế lái bật tung cửa, cầm hộp sữa và ném thẳng về phía tôi. Rồi ông ta bắt đầu chửi, dọa đánh. Chị vợ cũng cùng lúc xuống xe và mắng chửi tôi không tiếc lời.

Sau hai sự việc đó, tôi bắt đầu thấy sợ, không dám lo chuyện bao đồng, nhắc nhở người khác giữ vệ sinh môi trường nữa. Đáng lẽ, nếu làm ngơ như không thấy hoặc tự nhặt lên và đi kiếm thùng rác mà vứt thì có khi tôi đã không bị người ta mắng chửi thậm tệ, không khéo còn bị đánh như vậy. Phải chăng tôi mới là người sai khi “mới tí tuổi đầu mà đi dạy đời người khác”?

>> Dọn ‘rác’ cho du lịch Việt

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đa số khách du lịch tới Việt Nam không có ý định quay trở lại, đó là thực tế đáng buồn. Theo Tổ chức Du lịch Thế giới (WTO), 2019 được xem là năm hoàng kim của du lịch Việt Nam nhưng tỷ lệ khách nước ngoài trở lại Việt Nam chỉ khoảng hơn 10%, trong khi của Thái Lan và Singapore lần lượt là 82% và 89%. Năm 2022, chúng ta chỉ đón được 3,5 triệu lượt khách quốc tế, đặt ra thách thức lớn cho ngành du lịch trong giai đoạn phục hồi sau dịch Covid-19.

Năm 2020, tôi có dịp đi du lịch Phuket (Thái Lan). Trên đường di chuyển bằng taxi ghép từ khách sạn đến thị trấn, tôi đi cùng một cặp vợ chồng người Canada. Hỏi chuyện qua lại một lúc, họ hào hứng kể đây là lần thứ tám đến Thái Lan, trong đó có năm lần ghé Phuket. Tôi thực sự ngạc nhiên vì điều đó. Rồi tôi quay qua hỏi họ đã đến Việt Nam chưa? Họ nói có đến TP HCM một lần rồi. Nghe đến đây, tôi không hỏi thêm gì nữa, vì cũng ngầm hiểu ra vấn đề.

Rõ ràng, Việt Nam có nhiều thứ hấp dẫn du khách quốc tế đến khám phá, nhưng đó chỉ là lần đầu tiên. Còn để níu chân, khiến họ muốn quay lại lần hai, lần ba, thậm chí lần tám như câu chuyện của đôi vợ chồng kia lại là một bài toàn không dễ gì tìm được lời giải.

TL vnexpress

Không thể lấy đặc điểm của Miền Bắc áp vào xã hội Miền Nam

Lê Vi

Không thể lấy đặc điểm của Miền Bắc áp vào xã hội Miền Nam

Đường Lê Thánh Tôn, Trần Nhân Tôn, Ngô Thời Nhiệm không hề sai

Mấy ông này muốn ngự trên đường lộ ở Miền Nam thì tên phải như vậy vì người dân Miền Nam đọc tên mấy ổng kiểu đó thì tên đường sẽ kiểu đó

Nhập gia tùy tục.Đất lề quê thói

Tất cả đô thị Miền Nam đều đặt tên như vậy.Nếu đổi tên là chứng tỏ sự kém hiểu biết nhưng thích áp đặt

Lịch sử Việt Nam đã có sự khác biệt từ thời Trịnh Nguyễn phân tranh. Nó khác nhiều cái, từ suy nghĩ,cách sống, ý thức hệ,quan điểm sống, cả ẩm thực, chữ nghĩa, ăn mặc

Thí dụ đàn bà Bắc Kỳ mặc váy thì đàn bà Miền Nam mặc quần hai ống

Thí dụ Miền Bắc kêu “con sen” thì Miền Nam kêu con ở,thành ra làm thơ “Con ở Miền Nam ra thăm lăng bác” thì người Miền Bắc thấy bình thường,nhưng người Miền Nam thấy trợn ngược

Thí dụ Miền Bắc kêu nước dùng,thịt ba chỉ thì Miền Nam kêu nước lèo,thịt ba rọi.Và cũng không ai có quyền nói “ba chỉ”,”nước dùng” mới đúng chuẩn,đúng chánh tả để khẳng định “nước lèo”,”ba rọi” là không chuẩn,sai chánh tả được

Hoàng đế Trần Nhân Tông (1258 –1308) mà người Miền Nam đọc là Trần Nhân Tôn là vị hoàng đế thứ ba của nhà Trần,thời của ông qua hai cuộc động binh chống quân xâm lược Nguyên Mông hùng mạnh

“Xã tắc hai lần lao ngựa đá

Non sông ngàn thuở vững âu vàng”

Sau 14 năm làm vua,hoàng đế Trần Nhân Tôn nhường ngôi cho con là Trần Anh Tôn để lên làm Thái Thương Hoàng

Một năm sau đó, tháng 7 năm Giáp Ngọ (1294), Thượng hoàng Trần Nhân Tôn xuất gia tại hành cung Vũ Lâm

Rồi tháng 7 năm Kỷ Hợi (1299), Thượng hoàng lại rời hành cung Vũ Lâm về Yên Tử tu hành 10 năm rồi viên tịch ở đó (1308)

Có tư liệu nói năm 1299, Trần Nhân Tôn mới chánh thức xuất gia, lên núi Yên Tử tu Phật và sáng lập ra phái Thiền Trúc Lâm mà ông là tổ thứ nhứt.Pháp hiệu ông là là Hương Vân đại đầu đà hoặc Trúc Lâm đại đầu đà.

Người đương thời và các đời sau tôn xưng ông là Điều Ngự Giác Hoàng hoặc Điều Ngự Đệ Nhứt Tổ

Hoàng đế Lê Tư Thành có hiệu Lê Thánh Tông (1442 –1497) mà người Miền Nam đọc là Lê Thánh Tôn là vị Hoàng đế thứ 5 của nhà Hậu Lê

Chữ Tông ở Miền Nam có thể là kị húy nên đọc thành chữ Tôn.Và đó là cái của Miền Nam hơn 300 năm nay

Nên đặt tên đường Trần Nhân Tôn và Lê Thánh Tôn ở Sài Gòn là đúng,là chính xác

Cũng vậy,có đường Tôn Đản ở quận 4,có Tôn Thất Thuyết,và sau 1975 ông Tôn Đức Thắng cũng phải theo cuộc chơi này

Nói nghe!

Người Bắc họ Vũ,họ Lã,họ Hoàng thì họ người Miền Nam Võ ,Lữ và Huỳnh

Nói sai chánh tả thì ai mang họ Võ,Huỳnh,Lữ là sai chánh tả hay sao?

Mà âm Hán Việt chánh thống lại là Lữ, mà người Bắc họ đọc là Lã,còn tại Miền Nam thì Lữ,vậy ai sai chánh tả?

Người Miền Nam nói “viết chánh tả”,”bàn chánh trị”,”chánh phủ”,”chánh đảng”.Người Miền Bắc lại nói “chính tả”,”chính đảng”,”chính phủ”

Dân Nam Kỳ mình viết thích viết chữ “chánh” trong chánh trị,chánh danh,chánh đáng ,ít xài chữ “chính” như người Bắc

Chữ chánh (正) gồm có hai chữ Thượng 上 và Hạ 下 ghép lợi, tức là người có tâm chánh thì không nịnh bợ người trên, không hiếp đáp người dưới mà người đời cho rằng “Thượng đội Hạ đạp”

Sài Gòn có đường Trần Thiện Chánh

Trong lịch sử VN ,đọc trường thành tràng lại là dân Bắc Kỳ chánh cống

“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài

Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”

Hoa lài thì đọc thành hoa nhài,Trường An thì thành Tràng An

長安 Trường An có nghĩa là “bình an bền lâu,lâu dài ” trong tiếng Hán.Chữ Trường 長 là dài, lâu,mô tả người xõa tóc dài

Trường An tên gọi kinh đô của hai triều đại phong kiến thạnh trị,hùng cường của Tàu thuộc vùng Tây An là :Tiền Hán (206 T CN – 8 Sau CN) và Đường (618 – 907). Xuất phát từ tên vùng đất là Tây An

Tràng An ở đây hiểu theo từ đồng nghĩa là Trường Yên

Hà Nội tự cho mình là Tràng An và dưới Ninh Bình cũng có Tràng An

Vì sao từ Trường An thành Tràng An?

Có lẽ là do những người xài chữ Trường An đầu tiên đã nói đớt líu lo .Người Ninh Bình từ Hoa Lư theo Lý Công Uẩn lên đã mang theo chữ Tràng An nói ngọng này

Bắc Kỳ rõ nhứt là phát âm L , N là cái sai cố hữu ,từ Linh thành Ninh,từ long linh thành nong ninh, “Tôi đi Hà Lội mua cái lồi về lấu cơn lếp”

Người Bắc cũng phát âm Tr và Ch như nhau

Đọc từ “ường” thàng “àng” là cách nói làm biếng,là do bị đớt cần rút gọn câu

Người Bắc có nhiều bút tích đã chuyển đổi chữ trường (dài) thành tràng ,mà trong tiếng Hán cũng có chữ tràng với nghĩa khác hẳn

Từ Trường An người Hà Nội kéo qua biến luôn Trường Tiền thành Tràng Tiền

Thời Nguyễn vua Gia Long cho lập ra một xưởng đúc tiền tên là Bảo Tuyền Cục tại làng Cựu Lâu, huyện Thọ Xương ,dân quen gọi là Trường Tiền ,dân Bắc đọc thành Tràng Tiền

“Sống làm lính gác Tràng Tiền

Chết làm Thành hoàng làng Mơ”

Kinh thành Huế cũng có một cái xưởng đúc tiền tên Trường Tiền,sau đó có cây cầu gần đó tên là cầu Trường Tiền

Người Huế đặc biệt không có phát âm từ trường thành tràng,nên năm 1991 cầu Trường Tiền được trùng tu do công ty cầu 1 Thăng Long HN làm .Khi xong thì tự ý gắn tấm biển đồng ở đầu cầu ghi chữ “Cầu Tràng Tiền” thay cho “Cầu Trường Tiền” làm dân Huế,dân Nam Kỳ chửi nhoi trời,mấy năm sau mới thay tên lại là Trường Tiền

Miền Nam chỉ có Trường Bình,Trường An,Trường Tây,Trường Thành,Trường Khánh

Miền Nam chỉ có châu,không có chu như ngoài Bắc.Ai dám đổi Châu Đốc thành Chu Đốc?Châu Thành thành Chu Thành?

Nhà chánh trị Phan Châu Trinh,hiệu Tây Hồ, biệt hiệu Hy Mã sanh ra ở xứ Quảng Nam thì khai sanh không thể là Phan Chu Trinh được

Bản thân cụ Phan Tây Hồ ký tên là Phan Châu Trinh

Người Nam Kỳ vẫn gọi Chu là Châu ,thí dụ châu sa ,châu thành ,hỏa châu,rồi dịch tên ra Châu Bá Thông,Châu Tinh Trì ,Châu Tấn …

Châu là một đặc trưng của người Nam ,thành ra đường xá sau 1950 đặt tên là Phan Châu Trinh ngay chợ Bến Thành ,bản đồ trước 1975 là Phan Châu Trinh

Sau 1975 thì đường Phan Châu Trinh chợ Bến Thành lập tức bị đổi thành Phan Chu Trinh cho chuẩn kiểu Bắc HN

Do lịch sử và quá trình khai phá Nam Kỳ mà ngôn ngữ Miền Nam rất đặc biệt

Thí dụ nhiều nơi đọc thái thành thới,chữ nguyên thành chữ nguơn ,chữ thái thành chữ thới,quờn là chữ biến âm chữ hoàn

Quơn là đọc biến âm của chữ “Quan”.Khang thành khương,tính thành chữ tánh ,nghĩa thành ngãi,quế thành quới,phúc thành phước,đọc Kim Bôn như Kim Biên…

Kết luận và đề nghị:

Rue de Ký Hòa là viết sai của Chí Hòa.Đại đồn Chí Hòa nằm trên đất làng Chí Hòa,Pháp viết sai thành Kỳ Hòa ,Chợ Lớn sai hơn khi lập đường Ký Hòa

Sài Gòn có đường Tôn Thất Thiệp và Tôn Thất Đạm ,hai anh em ruột.Tôn Thất Thiệp và Tôn Thất Đạm là hai con đường ở khu trung tâm Chợ Cũ,trung tâm là đại lộ Hàm Nghi,hai tên đường này sai tên thiệt

Tên đúng phải là Tôn Thất Đàm và Tôn Thất Tiệp

Cũng như Trương Quốc Dung phải sửa thành Trương Quốc Dụng

Nhưng đường Trần Nhân Tôn,Lê Thánh Tôn,Tôn Đản,Ngô Thời Nhiệm là đúng chánh tả với lịch sử Sài Gòn .Vì tra lý lịch cũng là chính xác những nhân vật lịch sử đó thôi

Đổi tên là không tôn trọng lịch sử Miền Nam

Không cần biết là kị húy hay dân đọc như vậy.Nhưng trên 300 năm nay đó là cách đọc của Miền Nam ,đọc đúng đàng hoàng trên đất Miền Nam này,yêu cầu phải được tôn trọng

Đó là tiếng Miền Nam,thành đặc điểm của Sài Gòn,nói thẳng là thành “thổ ngơi” thơn phức của Sài Gòn rồi đó

“….dưới thổ ngơi Sài Gòn

từng chưn tóc mùi bùn đất nhiệt đới

không cách gì gột rửa

cho bay mùi..”

Nếu các ông đổi tên Trần Nhân Tôn,Lê Thánh Tôn,Tôn Đản,Ngô Thời Nhiễm ra thành Trần Nhân Tông,Lê Thánh Tông,Tông Đản,Ngô Thì Nhậm mới là sai chánh tả ,vô duyên với đất Sài Gòn này

Vậy đề nghị đổi tên những tên đường sau đây nếu tính “sai chánh tả” với chuẩn Bắc:

-Tôn Đức Thắng phải đổi thành Tông Đức Thắng

-Võ Văn Tần phải đổi thành Vũ Văn Tần

-Võ Văn Kiệt đổi lại thành Vũ Văn Kiệt

-Võ Thị Sáu phải đổi thành Vũ Thị Sáu

-Võ Nguyên Giáp phải đổi tên thành Vũ Nguyên Giáp

-Đường Võ Chí Công phải đổi thành Vũ Chí Công

-Tôn Thất Thuyết đổi thành Tông Thất Thuyết

-Tôn Thất Tùng phải thành Tông Thất Tùng

-Đổi tên đường và cư xá Lữ Gia thành Lã Gia

-Đổi tên đường Huỳnh Tấn Phát thành Hoàng Tấn Phát

-Đổi đường Trần Thiện Chánh thành Trần Thiện Chính

-Đổi đường Hồ Biểu Chánh thành Hồ Biểu Chính cho đúng chánh tả HN

-Đổi Trường Chinh thành Tràng Chinh cho đúng

-Đổi Trường Sơn thành Tràng Sơn cho chuẩn HN

Đổi Ngô Thời Nhiệm thành Ngô Thì Nhậm thì làm ơn đổi tên luôn đường Nguyễn Thời Trung ở quận 5,đổi tên luôn huyện Trần Văn Thời ở Cà Mau thành Nguyễn Thì Trung và Trần Văn Thì cho chuẩn Bắc

Đổi tên luôn đường Bình Thới ở quận 11 thành Bình Thái cho chuẩn Bắc.Đổi luôn Tân Thới Hiệp,Tân Thới Hòa,Bình Quới,Quới Sơn,Quới Thiện….thành Tân Thái Hiệp,Tân Thái Hòa,Bình Quế,Quế Sơn,Quế Thiện cho đúng chánh tả chuẩn Bắc

Rồi đề nghị bà quyền chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân cúng chè đổi họ thành Vũ Thị Ánh Xuân luôn cho đúng chánh tả

Nếu làm sát rạt thì đổi đường Lê Lợi,Lê Lai,Lạc Long Quân,Lý Thường Kiệt luôn.Đổi thành đường Nê Nai,Nê Nợi,Nạc Nong Quân,Ný Thường Kiệt cho đúng âm Bắc

Nếu ai đó nói “khai sanh” mà xét thì làm ơn trả lại tên cho ông Phan Châu Trinh.

Nguyễn Gia Việt

Nga: một sinh viên đối mặt với 10 năm tù vì một bài đăng trên Instagram…

 Lmdc Viet Nam

*** Cùng 1 lò CS Liên Xô mà ra, nhà nước độc tài Nga & CSVN khuyến khích mọi người đấu tố lẫn nhau…

* Nga: một sinh viên đối mặt với 10 năm tù vì một bài đăng trên Instagram…

Cô bị cáo buộc tội gì?

– Olesya bị bắt vì đăng bài phản chiến trên mạng xã hội. Một trong số đó có liên quan đến vụ nổ hồi tháng 10 năm ngoái trên cây cầu nối Nga với Crimea đã bị sáp nhập.

“Tôi đã đăng một story (tính năng trên Instagram) về cây cầu,” Olesya nói với BBC, “phản ánh việc người Ukraine vui mừng thế nào với những gì đã xảy ra.”

Cô cũng chia sẻ bài đăng của một người bạn về cuộc chiến.

Sau đó, sự việc bắt đầu.

Olesya nhớ lại: “Tôi đang nói chuyện điện thoại với mẹ thì nghe thấy tiếng cửa trước mở. Rất nhiều cảnh sát ập vào. Họ thu điện thoại của tôi và quát tôi nằm xuống sàn”.

Olesya bị buộc tội biện minh cho chủ nghĩa khủng bố và làm mất uy tín của lực lượng vũ trang Nga. Cô phải đối mặt với án tù lên tới 10 năm.

“Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được ai đó có thể lãnh án tù lâu như vậy vì đã đăng một thứ gì đó lên mạng. Tôi đã xem báo cáo về những bản án điên rồ ở Nga, nhưng tôi không chú ý nhiều và tiếp tục lên tiếng”, Olesya nói.

Olesya nhớ lại: “Khi tôi nhận ra mình bị liệt vào danh sách giống như những kẻ xả súng trong trường học và nhóm Nhà nước Hồi giáo, tôi nghĩ điều đó thật điên rồ.”

Theo quy định bị quản thúc tại gia, cô bị cấm nói chuyện điện thoại và lên mạng. Cô phải đeo một vòng điện tử trên chân của mình. Cảnh sát có thể theo dõi mọi hành động của cô.

“Một người bạn đã cho tôi xem một bài đăng về tôi trong một nhóm chat,” Olesya nói, “về việc tôi đã phản đối ‘chiến dịch quân sự đặc biệt’ như thế nào và các bạn học đã tố cáo tôi với cơ quan chức năng.”

Một đoạn trích từ nhóm chat :

“Tố cáo là nghĩa vụ của người yêu nước,”

Khi danh sách các nhân chứng được đọc lên trước tòa, Olesya đã nhận ra những cái tên từ nhóm chat của các sinh viên bạn học của cô.

Đã một năm kể từ khi Điện Kremlin phát động “chiến dịch quân sự đặc biệt” ở Ukraine – thuật ngữ được sử dụng cho cuộc xâm lược toàn diện nước láng giềng của Nga. Trong vòng vài tuần sau vụ tấn công, Tổng thống Putin đã kêu gọi công chúng Nga tách “những người yêu nước chân chính khỏi những kẻ cặn bã và phản bội”.

Kể từ đó, trên khắp nước Nga đã có những báo cáo về những lời tố cáo theo kiểu Liên Xô chống lại những người chỉ trích chiến tranh. Họ bao gồm học sinh tung tin về giáo viên và công nhân tố cáo đồng nghiệp.

“Nhà nước không có gan tranh luận, cho dân chủ hay tự do,” Olesya nói. “Nhưng họ không thể tống tất cả mọi người vào tù. Đến một lúc nào đó họ sẽ hết phòng giam.”

TL BBC

Cảm nhận quê nhà (Phần 5): Từ cần câu đến củi gộc

Báo Tiếng Dân

Nguyễn Thọ

16-2-2023

Tiếp theo Phần 1 — Phần 2 — Phần 3 và Phần 4

Khi CNXH sụp đổ ở Đông Âu cuối năm 1989 thì Trung Quốc đã có kinh tế tư nhân “Mèo trắng-Mèo đen” từ lâu rồi. Ba nước Việt Nam, Cuba, Bắc Hàn loay hoay tìm lối thoát. Đảng Cộng sản Việt nam đã chọn “Đổi mới”, chấp nhận kinh tế tư nhân. Điều này đã khiến xã hội Việt Nam thay đổi, giúp cho chế độ tồn tại. Giả sử Việt Nam chọn con đường XHCN kiên định của Cuba hay chủ nghĩa CS đồ đá của Bắc Hàn thì nhà nước này đã sụp đổ từ lâu, vì không có đủ tiềm lực kinh tế, xã hội như hai nước bạn.

Ngược lại, nếu Cuba mở cửa như Việt Nam thì có thể La Habana nay đã như Miami. Người Cuba văn hóa Tây Ban Nha vốn không ưa sự “nhờ nhờ”, sẽ mở toang cửa để đâu vào đó! Có người từng khuyên Cuba học tập Việt Nam. Nhưng bạn không theo và nay mừng húm vì vẫn giữ nguyên chế độ. Dân khổ là tội của bọn cấm vận!

Cha con nhà Kim thì biết chắc kinh tế nhà nước sẽ không có cơ sống sót với tư bản. Chỉ cần một khe hở thì làn sóng TBCN từ Nam Hàn đã phá toang cánh cửa từ lâu. Thế nên họ cự tuyệt mọi cải cách. Nhờ công nghiệp hóa sâu hơn Việt Nam nên cả Cuba và Bắc Hàn dù đóng cửa nhưng vẫn sống sót. Dân Cuba khổ nhưng không chết đói, vẫn tự hào vì xuất khẩu bác sỹ. Trẻ em Bắc Hàn suy dinh dưỡng thì đã có UNICEF lo. Đảng chỉ chuyên tâm làm bom các loại.

Xem ra “Chủ nghĩa Duy vật Lịch sử” của Marx cũng có lý, nếu đem soi quá trình phát triển ở ba nước này.

Chấp nhận tinh tế tư nhân tức là mở cửa cho CNTB. Muốn có tư bản thì phải có tích lũy. CNTB phương Tây xuất hiện trên nền tảng tư hữu nên các nhà tư bản cạnh tranh, tước đoạt, nuốt chửng nhau để tích lũy. Đó là cạnh tranh khốc liệt nhưng tự do. Ở Việt Nam tích lũy phải lấy từ công hữu, xưa nay do đảng và nhà nước nắm, để biến thành tư bản. Lấy từ công chuyển sang tư rất dễ thành tham nhũng. Do vậy tích lũy TBCN do nhà nước chỉ đạo đã tạo ra tiền đề cho tham nhũng.

Ở đâu cũng có tham nhũng, vì lòng tham và thói tư hữu nằm trong mỗi con người. Nhưng nếu nhà nước không làm kinh tế, tức là không có nhiều tiền chùa, nếu có sự kiểm soát của các lực lượng chính trị khác nhau, có pháp chế độc lập, có tự do báo chí để người dân lên tiếng, có một xã hội dân sự thì tham nhũng sẽ bị chế ngự ở một mức độ nhất định. Ở Việt Nam, cái không cần là tiền chùa thì lại quá nhiều, vì nhà nước nắm kinh tế. Còn các cơ chế kiểm soát và chế tài nói trên thì không có. Mô hình “Công nghiệp hóa XHCN” thì đã biến mất theo Liên Xô, chỉ còn cách tư bản hóa để phát triển. Tham nhũng vô hình trung trở thành con đường tất yếu để “công hữu” chảy sang “tư bản”.

Các công cụ: “Công tác cán bộ”, “Nâng cao đạo đức”, “Phê và tự phê” chỉ là những ước mong giáo điều, duy ý chí.

Giả sử như tài sản công bị biến thành các cơ sở sản xuất tư nhân thì có thể gây ra những hỗn loạn ban đầu, nhưng chúng sẽ giúp hình thành một tầng lớp tư sản mới, tạo công ăn việc làm, của cải cho xã hội. Không may, ngồi ở các vị trí lãnh đạo, có quyền chia chác bòn rút tài sản, đa số là bọn bất tài, cơ hội. Chúng chui vào đó vì biết sẽ có đặc quyền. Tiền bòn rút bị biến thành các sân golf, các lâu đài nữa gotic, nửa hiện đại, những tài khoản kếch sù ở trời tây… Tiếng lành đồn xa, rất nhiều người ít tài, nhưng nhiều tham vọng nhìn thấy ở cái “cần câu cơm” cơ hội đổi đời. Thế là ở tất cả các cấp, từ cấp thôn, xã lên đến trung ương, bọn bất lương nhung nhúc chui vào đảng. Rồi chúng phát hiện ra một điều: Tham nhũng quyền lực là ngon nhất, vì không dính đến hình sự. Chỉ cần tập trung vào “Công tác cán bộ”, thâu tóm cho đồng bọn, cho gia đình các vị trí ngon nhất là họ sẽ làm việc đó hộ mình.

Không phải tất cả đảng viên đều xấu, nhưng cái đặc quyền đặc lợi họ được hưởng khiến bọn xấu trong họ rất đông. Khi một kẻ nham hiểm đầy âm mưu ngồi bên một ông hiền lành thì hắn sẽ đè đầu ông, dìm ông chìm nghỉm.

Cứ như vậy, một lớp váng càng ngày càng dày nổi lên ngự trị xã hội. Và cũng cứ như thế, những cái “cần câu” to dần lên. Đến lúc nào đó nó to quá, gây khó chịu, sẽ thành cây củi. Càng lên cao, củi càng to.

Tôi không quan tâm đến chuyện đốt lò, dù nó làm không ít người hả dạ và cũng bị đàm tiếu rất nhiều. Khi đã coi là củi thì người đốt phải hiếu rõ nguyên tắc “Tre già măng mọc”. Sẽ không có cái kết.

Điều tôi quan tâm là tham nhũng ở ta đã thành căn bệnh toàn dân.

Nạn mua bán chức quyền được báo Thanh Niên cảnh báo từ 2016. Nhưng căn bệnh càng ngày càng trầm trọng, tinh xảo. Ảnh chụp màn hình báo Thanh Niên

Ở Đức cũng có tham nhũng. Nhưng tham nhũng chỉ xảy ra ở những dự án đầu tư của nhà nước từ hàng chục triệu EUR trở lên. Ở châu Phi đen tôi từng đến cũng vậy, tham nhũng chỉ xảy ra ở cấp cao nên cuộc sống của dân ít bị ảnh hưởng. Ở Việt Nam nạn tham nhũng xảy ra tràn lan, ở mọi nơi, mọi cấp. Cứ dính đến nhà nước thì từ trường học, bệnh viện, ra phường, lên thôn, xã, đến công an, công chứng, chỗ nào cũng khó. Người dân cùng cực.

Tôi hay dính đến bệnh viện vì có cha mẹ già. Vậy chỉ dám kể về nó. Đây là khâu gây nhiều nhức nhối cho dân, nhất là người nghèo ở xa về. Nhức nhối này được nhân đôi, nhân ba, vì chăm sóc người bệnh là việc của bao người nhà đi theo.

Cảnh bên ngoài khoa cấp cứu A1, bênh viện Bạch Mai – Hà Nội. Người nhà bệnh nhân nằm la liệt mọi chỗ có thể được. Ảnh chụp vào dịp tết 2016, khi vào thăm bố vợ tôi bị ốm, cấp cứu ở đó. Ảnh: Nguyễn Thọ

Theo Worldbank Việt Nam chi hàng năm 5,25% GDP cho y tế, Thailand chi 3,97%, Singapore 4,08%. Việt Nam có 2,6 giường bệnh/1.000 dân, Thailand có 2,1 và Singapore 2,5 [1]. Còn nhiều con số khác cho thấy y tế Việt Nam tương đương với mức độ của khu vực. Nếu kể cả số tiền khổng lồ mà người dân phải bỏ ra mỗi khi đến bệnh viện, từ lót tay y tá đến tiền mổ, tiền chụp chiếu v.v… thì có lẽ phải 7-8% GDP của dân ta đổ vào ngành y.

Tôi không biết về miền Nam, chỉ biết nền “Y tế ba cấp ở miền Bắc” trước 1975 tuy nghèo nhưng vẫn là một điểm sáng ở Đông Nam Á. Nay thì người Việt có tiền toàn chạy sang Sing hoặc Thailand để chữa. Nếu kể cả số tiền đó, có lẽ người Việt mất đến 9% GDP cho chữa bệnh. Với 40 tỷ USD/năm, một nhà nước mạnh sẽ tạo ra một nền y tế nghiêm chỉnh.

Ở Việt Nam, được chữa bệnh không phải là quyền, mà là được ban ơn. Điều này đi vào tiềm thức của người dân nên họ sợ từ ông bảo vệ bệnh viện đến cô hộ lý bán nước sôi. Còn bác sỹ là thánh sống.

Tôi chăm má tôi ở bệnh viện, phải làm tất cả mọi việc mà lẽ ra y tá, điều dưỡng phải làm. Y tá đến bảo đưa bà đi chụp phim, siêu âm. Tôi bế bà lên xe lăn, đẩy đi. Cô y tá cầm giấy tờ đi bên cạnh. Đến đâu cô cũng vào nói chuyện với bác sỹ, rồi kêu tôi vào nhấc bà lên giường siêu âm hay đỡ bà vào máy x-quang. Tôi vui vẻ làm thay cô, vì gì cũng là chăm má mình. Cô không đòi gì cả, nhưng má tôi cứ giục phải lấy tiền biếu cô. Đối với bà, lót tay là đương nhiên. Dù cô y tá không vòi tiền, nhưng việc bắt người nhà bệnh nhân làm công việc của mình chính là tham nhũng về đạo đức.

Lạ ở chỗ, không mấy ai khó chịu về điều đó.

– Lương thấp thì chỉ làm vậy thôi! Có người nói.

Thế mà phải mất nhiều tiền mới được nhận làm điều dưỡng, y tá ở bệnh viện. Nhìn vào cuộc sống của họ cũng vô vàn điều cám cảnh. Rốt cuộc họ cũng là nạn nhân.

Những chuyện ngành y tôi kể chỉ là một ví dụ cho cái thực trạng chấp nhận là nạn nhân để coi đó là cái cớ cho vô trách nhiệm. Ở nơi khác người ta có thể đình công phản đối để đòi lương xứng đáng. Dàn xếp xong lại làm việc tâm huyết. Ở ta đình công thì không được, nhưng lười và vô trách nhiệm thì thoải mái.

Đấu tranh đòi tăng lương là cách hợp pháp để bảo vệ quyền của người lao động. Công An Đức đang đấu tranh, đình công đòi tăng lương. Nguồn: Công đoàn ngành Công an Đức GdP

Cả xã hội chấp nhận cái thực trạng đó. Kinh tế vẫn tăng trưởng, các nhà đầu tư đang rút khỏi Trung Quốc để chuyển sang Việt Nam. Đúng thế, vì chi phí nhân công và môi trường ở Việt Nam rẻ hơn bên đó, chứ không phải vì họ kém ta. Việt Nam vẫn tiến, nhưng vẫn tụt hậu. Người có tiền vẫn sang Sing, sang Thái chữa bệnh, cho con cái ra nước ngoài học. Hàng Thái vẫn thắng hàng Việt Nam trên thế giới, kể cả nông, hải sản.

Tụt hậu thì ai cũng thấy, nhưng không nói ra nữa. Cả xã hội cứ chậm rãi, ổn định tiến lên nhờ lối sống mà người ta gọi là “giòng chính” (mainstream) này. Ở trên vẫn an tâm tung cái cần câu ra để giữ quyền lực, khi cần biến thì nó thành củi để chứng tỏ sự nghiêm minh. Người ở dưới thì vẫn chạy theo cái cần câu, bụng đinh ninh rằng ta đã tiến xa thời buổi bo-bo trộn bột mỳ Liên Xô.

Trước mắt tôi, cái mainstream đang lừ đừ chảy.

Nhưng tôi cũng nhận ra một thiểu số khác luôn tìm cách lội ngược dòng. Tuy lác đác, phải nhìn kỹ mới thấy, nhưng chúng làm cho bức tranh bớt đơn điệu.

_____

[1] https://data.worldbank.org/indicator/SH.MED.BEDS.ZS

Phẩm cách quốc dân

Báo Tiếng Dân

Thái Hạo

16-2-2023

Cách đây 2 ngày (14/2) 35 công dân Hàn Quốc, gồm thường dân, luật sư, nhà nghiên cứu chiến tranh Việt Nam, nhiếp ảnh gia, đã tham dự một lễ tưởng niệm đặc biệt trên đất Quảng Nam. Họ đến để làm gì vậy?

Hình: Người dân Hàn Quốc cúi đầu trước bia tưởng niệm những người dân Việt Nam bị lính Hàn thảm sát năm xưa. Nguồn: Thái Hạo

Năm 1968, lính Hàn Quốc khi tham chiến tại Việt Nam đã thảm sát 135 thường dân tại Hà My, để lại lòng căm hờn và nỗi đau vô hạn cho những người còn sống. Chiến tranh đã lùi xa, mọi thứ tưởng chừng như đã phai mờ, nhưng từ một vụ kiện lạ lùng của một người nông dân Quảng Nam kiện chính phủ Hàn Quốc – vì cả 5 người trong gia đình bà đã chết oan khốc trong tay lính Hàn. Và mới đây, phiên tòa có một không hai ấy đã tuyên thắng kiện cho người phụ nữ nông dân Việt Nam.

Vụ kiện kéo dài mấy năm trời, như lời bà Thanh kể trong bộ phim tài liệu do đạo diễn Doan Hong Le thực hiện, lúc đầu bà rất căm thù người Hàn Quốc, nhưng trong quá trình theo kiện, rất nhiều người dân xứ kim chi đã đứng cạnh bà, từ sinh viên, luật sư, ký giả đến dân thường, họ hoạt động bằng tất cả thái độ công chính phi quốc gia, đòi hỏi chính phủ nước mình phải thực hiện trách nhiệm đối với tội ác đã gây ra, và bà Thanh dần thay đổi cái nhìn của mình.

Họ góp tiền để cô Thanh đi kiện chính phủ của mình, bởi vì với họ, chính phủ hay bất cứ đảng phái nào cũng chỉ là một tổ chức quản lý điều hành xã hội, cái họ yêu mến và đấu tranh cho nó chính là những giá trị dân chủ và nhân quyền – những thứ vì con người – đứng ngoài thể chế và ý thức hệ, từ những học sinh đứng cúi đầu bên bia tưởng niệm vụ thảm sát lắng nghe câu chuyện lịch sử bi thảm do quốc gia mình gây ra; những sinh viên cầm tấm bảng đề “Tôi Muốn Sự Thật” trong các cuộc biểu tình trước Bộ Quốc phòng, những nhà hoạt động xã hội làm việc quên cả tuổi thanh xuân; những luật sư đeo đuổi vụ việc hàng năm trời miễn phí; những nhà báo – bất chấp sự đe dọa từ các cựu chiến binh Hàn từng tham chiến ở Việt Nam – quyết bảo vệ sự thật đến cùng, đến một hệ thống truyền thông vây quanh cô Thanh trong các cuộc họp báo ở Seoul – để chỉ mong đem tới cho công chúng một điều: sự thật” (Đoàn Hồng Lê).

Một vụ kiện trở thành một cuộc hòa giải, và lớn hơn nữa, thành một sự tha thứ và tình yêu thương, vượt qua bờ cõi quốc gia. Người Hàn Quốc đã thể hiện một phẩm cách quốc dân tử tế, họ xứng đáng được sống trong thịnh vượng và hạnh phúc.

Cũng ngày này cách đây 44 năm, một đội quân xâm lược của Tàu đã tràn qua biên giới Việt Nam, giết hại hàng vạn người, “Độc ác thay, trúc Nam sơn không ghi hết tội/ Nhơ bẩn thay, nước Đông hải không rửa sạch mùi”. Nhưng, không biết đến khi nào chúng ta mới được nhìn thấy một sự tử tế như thế từ nước láng giềng?

Xin mượn lời đạo diễn Đoàn Hồng Lê, “Một xã hội đẹp vì sự đấu tranh cho lương tri con người, cho phẩm giá của quốc gia họ, và vì thế nó đem lại cho con người niềm tin. Niềm tin đó được khẳng định ngày hôm qua, khi tòa án Seoul phán quyết rằng bị cáo- chính phủ Hàn quốc thua kiện! Một xã hội mang tinh thần như vậy chẳng phải là điều đáng mơ ước hay sao?”.

Có ai mơ ước?

Xem phim: https://vtv.vn/video/phim-tai-lieu-duong-den-hoa-binh-596232

VIỆT MINH & VIỆT CỘNG – MẸ TÔI – KINH CUNG CHI ĐIỂU

Thôi thì quê hương yêu dấu dù có như chùm khế ngọt cũng đành nén lòng nhớ nhung… Chờ đợi vậy!

VIỆT MINH & VIỆT CỘNG – MẸ TÔI -KINH CUNG CHI ĐIỂU

Lỗ trí Thâm

Mẹ tôi qua đời đã được hơn ba năm, cụ mất ở tuổi thọ 93. Năm 1946 bà mới ở tuổi 28 đã là góa phụ! Bố tôi bị Việt-Minh giết bằng cái vồ đập đất đánh vào gáy rồi đạp thẳng xuống hố, lấp đất. Ông là đảng viên Việt-Nam Quốc-Dân Đảng. Vì thấm nhuần đạo lý Khổng Mạnh “tam tòng, tứ đức” nên mẹ tôi ở góa thờ chồng, nuôi con cho đến khi tay xuôi mắt nhắm. Tôi năm nay đã qua cái tuổi “bát thập cổ lai hy”, cũng đang chờ để đi gặp mẹ mình; chứ không như “bác” Hồ ở tuổi già ước mơ được đi gặp cụ Mác cụ Lê!

Người ở lại thương nhớ người ra đi. Nhớ bóng, nhớ dáng, nhớ lời, nhớ tiếng, nhớ tập tục, nhớ thói quen v..v.. Phần tôi, tất nhiên cũng không tránh khỏi tâm trạng đó. Những kỷ niệm, những lời mẹ dạy thì không sao kể xiết.. tất nhiên có cái nhớ cái quên! Thế nhưng đặc biệt câu nói mà mẹ tôi lẩm bẩm suốt quãng đời bà: “tôi như con chim chết hụt” mỗi khi có ai nhắc tới Việt-Minh, Việt-Cộng; thì anh em, vợ chồng, con cái, cháu chắt chúng tôi không bao giờ quên được!

Tội nghiệp mẹ tôi, tại sao bà lại mang nặng cái tâm trạng “kinh cung chi điểu” kia suốt đời bà? Chẳng lẽ cái “đồng bào” Việt-Minh, Việt-Cộng kia là cái hoảng sợ đeo đẳng nặng nhọc cho tới ngày bà nhắm mắt? Chồng bà yêu Nước, chống “Tây”, bị “đồng bào” Việt-Minh lấy vồ đập đất đánh vào gáy chôn sống; Con bà thì được “đồng bào” Việt-Cộng “thống nhất đất nước” và cái “không có gì quý hơn độc lập tự do” cho đi “học tập cải tạo” mút mùa nơi rừng thiêng nước độc miền Bắc! Thế là mẹ tôi thân già còm cõi lại phải gánh gồng vượt ngàn dặm tiếp tế nuôi con!

**Bà có người anh ruột, ly khai gia đình theo Việt-Minh từ khi mới 15 tuổi thơ. Năm 1954, khi tiếp thu Hà-Nội, ông vội vàng tìm em. Tay mới vừa bắt, mặt mới vừa mừng thì lời nói đầu tiên đầy sợ sệt hoảng hốt: “cô hãy tìm đường vào nam ngay!..”. Và rồi, sau 30/4/1975 ,lại một lần nữa, ông vội vào Nam tìm gặp em mình. Dù đã hơn 20 năm sau, vẫn tâm trạng sợ sệt hoảng hốt như xưa, ông nghẹn ngào: “sao không đi Mỹ?Khổ rồi!!”

Gần trọn cuộc đời cống hiến cho “cách mạng”, tới lúc gần đất xa trời, ông được “Bác” và “Đảng” chiếu cố, cấp cho cái gốc cây đa ở đầu làng: Căng cái bạt, đóng cái kệ, kê cái ghế… làm nghề “lao động là vinh quang”: Hớt tóc! Miệng ông luôn lẩm bẩm: “bị lừa.. bị lừa!!”. Và nỗi uất ức “bị lừa” này khiến ông vẫn cứ lẩm bẩm câu ấy tới tận giây phút nhắm mắt lìa trần.

Trong suốt những năm dài “học tập cải tạo”, tôi được người của “đỉnh cao trí tuệ” “giáo dục” rằng “khỉ là tổ tiên của loài người”; Và tiến trình văn hóa bắt đầu từ “đồ đá.. đồ đồng.. qua tới đồ “Độc”, đồ “Đểu”; Sau cùng, tiến lên “Tư-Bản Xã-Hội Chủ-Nghĩa!”.

Vậy thế nào là đồ “Độc”?

**Tôi có người bác họ, trước ngày 30-4-1975 ông nhất định ở lại, không theo vợ con di tản. Ngày đó ông đã ngoài sáu mươi, người hom hem như cây sậy, ông nghĩ ở lại chắc Việt Cộng chẳng tính tới ông, vì suốt cuộc đời ông chỉ là một anh thư ký quèn! Cái nghề cạo giấy, trói gà không chặt, lính Việt-Nam-Cộng-Hòa chê!

Thế nhưng ngày “đại thắng mùa xuân”, lính “cụ Hồ” vào Sài-Gòn chia nhau đóng quân rải rác trong nhà dân. Nhà ông bác tôi cũng bị “chiếu cố”. Mười tên cán ngố “cơm niêu, nước lọ” ở nơi rừng rú đã quen, nay vào thành phố văn minh, không biết sử dụng những tiện nghi “hiện đại”! Ăn ở bừa bãi, bê bết, bẩn thỉu, bụi bặm v..v.. Bác tôi không chịu được, ôn tồn đề nghị họ luân phiên ở các nhà khác. Chúng không chịu.. ở lì! Bác tôi khóa nước, tắt điện. Ông bắc võng nằm trước nhà nhìn chúng sinh hoạt. Cuối cùng chúng chịu thua, dọn sang nhà hàng xóm. Khi ra khỏi cổng nhà, tên đội trưởng quay lại nói: “Rồi mày sẽ biết tay ông!”.

Vậy thì “tay ông” ra sao?

Chị người làm sau ngày “giải phóng” đã xin nghỉ, đột nhiên trở lại thăm ông. Sau những câu hỏi thăm tình nghĩa, chị góp ý: “Bà và các cô cậu ra đi để lại ông một mình, nay ông phải tự lo mà sống, con đề nghị ông mang cái bàn nhỏ và cái máy đánh chữ ra để ở đầu ngõ, đánh máy thuê, may kiếm được đồng vào đồng ra cho qua ngày”. Sau khi chị người làm giã từ, ông suy nghĩ thấy có lý. Ngay hôm sau, người qua lại đã thấy ở đầu ngõ xuất hiện một ông già đánh máy thuê.

Ngày qua ngày, tạm đủ sống. Ông nghĩ tới chị người làm trung thành tốt ý mà mang ơn! Thế nhưng, chợt một hôm chị người làm lại xuất hiện. Lần này chị mang đến cho ông một tin mừng, chị đưa ra một xấp giấy đề cập tới những người làm sở Mỹ trước kia sẽ được Mỹ can thiệp cho đi, đặc biệt với ông vì có bà nhà đã làm sở Mỹ. Chị yêu cầu ông gấp rút đánh máy ra nhiều bản để chị bán cho những người làm sở Mỹ còn kẹt lại, và hẹn hôm sau chị trở lại.

Ông thức gần trắng đêm để đánh vội ra nhiều bản, và chờ! Tội nghiệp, Thay vì chị người làm “trung thành” thì là những tên công an áo vàng ập đến! Khám xét, hò hét.. Rồi cái gì xảy đến? Ông bị bắt vì tội “âm mưu phát tán tài liệu phản động”. Còng tay, bỏ tù, giam ở nhà tù Phan-đăng-Lưu. Sau đó đưa đi đâu không ai hay biết, vì không có thân nhân! Cuối cùng, không bao giờ ông trở lại mái nhà xưa! Căn nhà của ông ít lâu sau người ta thấy có người ở, lớn bé, nói tiếng Bắc giọng léo lắt, lươn lẹo.. khó nghe.

Hơn ba mươi năm qua, các con ông mòn mỏi tìm xác cha mình nhưng vẫn biệt vô âm tín. Tóc họ đã hoa râm, nhưng hàng năm vẫn thay phiên nhau về quê cũ, đứng trước cửa nhà xưa, tay cầm nén nhang tưởng nhớ cha mình, hồi tưởng một thời thơ ấu trong căn nhà êm ấm hạnh phúc của một thuở đất nước thanh bình thịnh vượng! Phần tôi, trong âm thầm tận cùng ở đáy lòng, tôi ước mơ ở tuổi già, tôi và họ quên được những hận thù để nhẹ nhàng ra đi. Nhưng dễ gì! tâm tư nào hóa giải được nỗi đau tình phụ tử, lòng hiếu đễ?

Ngày giỗ mẹ tôi, đứa cháu lớn hỏi tôi rằng: “Cụ nội bị ‘kinh cung chi điểu’, thế còn ông nội thì sao?”. Tôi không trả lời, vì ở tuổi chúng chưa biết gì về hận thù! Thế nhưng câu hỏi đó đã đánh thức trong tôi niềm đau ngủ yên của những năm tháng tù đày. Những cái “Độc”, cái “Đểu” của người Bắc Việt-Cộng ở những ngày xa xưa nơi rừng thiêng nước độc mà tôi và các chiến hữu của tôi đã nhiều lần chết hụt lạnh người, lại từ ký ức lũ lượt trở về.

Vậy thế nào là đồ “Đểu”?

**Ngày 29-6-1976 trên bến Hạ-Lý, Hải-Phòng, miền Bắc, trước mặt chúng tôi (những tù bại binh biệt xứ), một tên bộ đội sau khi dựng chiếc Vespa màu xanh dương (cướp được từ miền Nam), hắn chậm rãi mở cốp xe lấy ra một lá cờ vàng ba sọc đỏ rồi từ từ hắn lau xe, hắn lau khắp “thân thể” cái xe. Cuối cùng khi lau tới cái yên xe, hắn quay mặt nhìn chúng tôi.. cười đểu. Ngày đó tôi ghi nhận được nỗi đau đớn uất hận hằn lên khuôn mặt những đồng đội tôi! Những ánh mắt đổ lửa của thân phận tù đày ở ngày xa xưa đó, còn đeo đẳng tôi tới hôm nay!

**Cũng chính ngày đó, trước khi chích ngừa tù binh, tên bác sĩ Việt-Cộng qua loa phóng thanh, hắn cao giọng nói: “Đây là miền Bắc Xã-Hội-Chủ-Nghĩa lành mạnh, các anh sẽ được tiêm phòng để ngừa những bệnh truyền nhiễm của miền Nam ở trong người các anh”. Thế nhưng mỉa mai thay, chỉ ít tháng sau, Sài-Gòn bị dịch ghẻ ngứa chưa từng có, tràn lan khắp nơi. Người dân nhỏ to: “bộ đội và bọn thổ phỉ miền Bắc mang vào!”

**Một tên cai tù trả lời “anh vào hỏi nợn” sau khi một chiến hữu của tôi hỏi xin hắn cho nhặt những mẩu đầu gân khoai mì mà lợn chê, nằm dưới hố rác đã nhiều ngày. Tôi không sao quên được nét mặt thèm khát và thất vọng của người chiến hữu ấy! Thật là đểu cáng và tàn nhẫn. Làm sao có thể tìm được trên trái đất này một tên cai ngục đểu độc như tên cai tù Việt Cộng kia?

**“Ngụy quân, ngụy quyền”. Trong một lần khác, một tên cai tù nhẹ nhàng kể với tôi: “Thời thơ ấu, hắn và các bạn thường nghịch ngợm phá phách hàng xóm. Mỗi lần hư hỏng như vậy, mẹ hắn thường chửi hắn “thằng ranh con nghịch như ngụy“.” Sau đó hắn nhìn tôi cười đểu. Những cái đểu như đã có sẵn bàn bạc khắp trong người dân thường cho đến kẻ lãnh đạo ở miền Bắc!

**Hồ-chí-Minh khi còn sống, đánh chiếm miền Nam, ông xúi bọn Mặt-Trận Giải-Phóng Miền Nam rằng: “Miền Nam đi trước, về sau”. Bọn Nguyễn-hữu-Thọ, Nguyễn-thị-Bình, Trịnh-đình-Thảo, Trần-văn-Trà v.v.. tưởng bở, cắm đầu đánh chí mạng! Sau 30-4-1975, Mặt-Trận bị giải tán; Lính nón tai bèo cùng những thủ lãnh lũ lượt lơ láo bị cho về vườn. Bọn Bắc Việt Cộng-Sản chính hiệu tràn vào. Cướp của, lấy nhà, chia nhau chức trọng quyền cao; Tham ô, hủ hóa, ăn cắp, ăn trộm v.v.. Mà “mức độ lẫn cường độ” tăng lên mãi tới ngày hôm nay!.

**Trong cuộc cầu nguyện lặng lẽ cho hòa bình của giáo dân ấp Thái-Hà, đòi lại đất đai của giáo xứ bị cướp cạn từ nhiều năm qua, đã bị con cháu “bác Hồ”, người “đầy tớ nhân dân”, chơi đểu bằng trộn lẫn nước tiểu và phân người, rải rác vung vãi khắp nơi quanh nhà thờ. Cuối cùng, cả đức Tổng-Giám-Mục Hà-Nội lẫn giáo dân “chào thua”! Phần đất đó được bọn người “đểu” biến vội qua đêm thành công viên.

**Thiền sư Thích nhất Hạnh sau bao năm lưu vong, được chúng cho phép về quê hương yêu dấu! Hí hửng dẫn theo cả đoàn tăng ni Việt có, Tây có, rầm rộ cờ súy diễn hành từ Nam ra Bắc.. Cầu siêu.. Cầu hồn.. Được chủ tịch nhà nước Việt cộng Nguyễn minh Triết khen: “Thiền sư Thích nhất Hạnh và đoàn tăng thân Làng Mai đã có những đóng góp tích cực vào hoạt động tôn giáo ở Việt Nam..” Được lời như cởi tấm lòng, thiền sư vội vàng bỏ ra cả triệu đô la Mỹ, lập dựng tu viện Bát-Nhã ở Bảo Lộc, tập trung được 400 tăng sĩ nam nữ. Mới chưa được bao lâu thì nhà nước xem ra thấy không ổn, bèn cho bọn côn đồ lưu manh tới phá phách, dùng bạo lực đánh đuổi tăng sĩ ra khỏi chùa! Dư luận đàm tiếu thì Nhà Nước giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!

**Những đòn “đểu, độc” không những chỉ ra chiêu với đối tượng không phải Cộng Sản, mà ngay trong đảng viên CS chính hiệu cũng chơi nhau sát ván! Đơn cử như ông Hoàng minh Chính, viện trưởng viện triết học Mác và Lênin của Hà-Nội được Nhà nước cho qua Mỹ chữa bệnh. Ngày 28-9-2005, ông “Triết gia” Triết phát biểu tại trường đại học Harvard về tính chất không thật của chủ nghĩa Marx và Engels, đồng thời đề nghị dân chủ cho Việt-Nam. Khi trở lại Sài-Gòn, liền bị một nhóm côn đồ đến trước cổng vứt phân người vào nhà ông. Ông đưa đơn khiếu nại thì chính quyền giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!

Bây giờ, sắp tới, bốn mươi tám năm trước, ngày 30-4-1975; ngày mà miền Nam thân yêu rơi vào tay bọn Bắc Việt-Cộng. Chúng cướp bóc, bỏ tù, trả thù, chém giết, đày đọa… Đất nước gặp khổ nạn! Cả miền Nam tràn ngập máu lửa, hừng hực hận thù. Kinh hoàng, hoảng hốt, người dân lành vô tội ùa nhau băng rừng vượt biển chạy trốn! Người chết nổi, kẻ chết chìm, xác người bồng bềnh phủ kín biển Đông! Người dân miền Nam gọi tháng đó là “Tháng Tư Đen”!

Bản thân tôi giờ đây có được những tháng năm cuối đời sống bình an  ở đất nước tự do này là nhờ tấm lòng nhân ái của người chủ nhà, một dân tộc hiếu khách, hiền hòa, thẳng thắn . Nhưng ngây ngô trước những cái “độc”, cái “đểu” của Việt Cộng!..

Những năm tháng còn lại ở cuối đời, tôi thường tự nhủ: “ơn hãy đền, oán thôi trả!” Ơn cha ơn mẹ, ơn bạn bè thân thích; ơn đồng bào miền Nam yêu thương, hiền hòa; ơn tổ quốc miền Nam tự do no ấm. Từ mang nặng những ơn đó,tôi sẽ kiên định lập trường giữ vững lằn ranh Quốc-Cộng: Không chao đảo, bấp bênh, bội bạc.

“Oán không trả”! Những vết thương tuy đã đóng vảy liền da qua nhiều năm tháng.. Thế nhưng gặp phải những ngày trở mưa , trở gió, tránh sao không khỏi nhức nhối? Nhiều bạn trẻ trách tôi rằng: “sao cứ thấy hình ông Hồ-chí-Minh thì phát dị ứng , khó chịu?” Tôi thừa nhận điều đó. Vì chính ông ta là “cây cung” đã làm hoảng sợ mẹ tôi, bác tôi, bản thân tôi và những chiến hữu của tôi.

Từ biệt quê hương yêu dấu đã lâu năm, lòng hoài cảm, tình hoài hương luôn chập chờn thôi thúc… nhưng chưa một lần thực hiện được. Cũng chỉ tại cái “cây cung Hồ-chí-Minh” kia in trên đồng tiền ở Việt-Nam đang luân lưu trên tay người dân mua bán, tiêu xài. Về thăm quê hương yêu dấu mà phải để cả triệu đồng tiền giấy có hình ông Hồ trong túi quần túi áo của mình qua ngày qua đêm thì… kinh hoàng quá! Thôi thì quê hương yêu dấu dù có như chùm khế ngọt cũng đành nén lòng nhớ nhung… Chờ đợi vậy!

Lỗ trí Thâm

Thủ Đô Little Saigon

From: T. Nguyễn

Lại nói về Tình yêu – Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Dòng Tên Viêt Nam

Tình yêu bắt đầu từ một cuộc gặp gỡ hết sức huyền nhiệm của hai con người. Họ hoàn toàn xa lạ với nhau, chẳng có huyết thống với nhau, vậy mà cảm thấy từ nơi nhau một sức hút mãnh liệt đến lạ kỳ. Cuộc gặp gỡ đó hệt như một định mệnh được an bài, cái mà người ta vẫn gọi là duyên, là nợ. Thế giới này đâu phải chỉ có hai người, hay một vài người lẻ tẻ. Tại sao ta lại không thấy thu hút bởi người khác mà lại là người này? Tại sao người khác, tuy nổi bật hơn, xuất chúng hơn lại chẳng để trong ta một ấn tượng nào, còn với người này, chỉ cần một lần gặp gỡ thì hình bóng đã như ở lại trong tim ta chẳng thể xoá nhoà? Có một cái gì đó vượt ngoài tầm kiểm soát của lý trí ta. Có một sự bất tuân của con tim dành cho lý trí mà dù ta có cố gắng kìm nén hay điều chỉnh thế nào, tình yêu muốn đến thì cứ đến, muốn đi thì cứ đi.

Lạ lắm cái cảm giác khi yêu, vì nó đụng chạm đến tầng sâu thẳm nhất của con người. Nó không phải chỉ dừng lại ở cảm giác thích thú vì gặp được một người cùng chí hướng, cùng sở thích… như ta có với bạn bè, đồng nghiệp. Nó là một sự khoả lấp tròn đầy của hữu thể, là một nửa còn thiếu lúc tạo thành của ta. Tìm thấy tình yêu và được nên một với người mình yêu, những gì trống vắng trong ta được đong đầy, ta trở thành ta trong cái trọn vẹn nhất, mình và cả người kia. Sức cuốn hút ấy mạnh đến nỗi nó loại trừ sự can thiệp của người thứ ba. Nó không chấp nhận một sự chia sẻ nào. Nó cũng bao hàm một sự chiếm hữu, một lời mời gọi kết hiệp với nhau để thăng tiến nhau và làm cho sự kết hiệp này được sinh hoa kết trái.

Chẳng ai trên đời này sống mà chưa một lần trải nghiệm hương vị của tình yêu. Mọi hạnh phúc đau khổ trên đời cũng đến từ hai chữ này. Cũng nhờ yêu mà người ta trở nên dễ thương, hoà đồng, vui vẻ… và cũng tại yêu mà có hận thù, có đắng cay, có ghen ghét. Chính tình yêu đã làm cho cuộc sống nhân gian này trở nên muôn màu muôn sắc. Nó cho con người thấy mình nhỏ bé lắm, yếu đuối lắm. Nó thúc bách người ta lên đường để kiếm tìm. Nó cho người ta sức mạnh để vượt qua bão giông… Ai đã trải qua một lần yêu, dù là thành công hay thất bại, sẽ thấy mình được lớn lên rất nhiều, sẽ học được nhiều bài học hay, sẽ trở nên cứng cáp hơn, trưởng thành hơn và nghiệm ra được nhiều điều mới mẻ. Họ biết rằng mình đã lớn và sẽ phải “lìa khỏi cha mẹ mà kết hợp với người mình yêu”. Người ta sinh ra từ gia đình, lớn lên trong gia đình nhưng lại chung chia cuộc sống mình đến suốt cuộc đời với một người xa lạ. Cái huyền nhiệm của tình yêu là thế: hai là một, một mà là hai.

Yêu một người là yêu chính con người ấy, chẳng cần lý do hay vì mục đích tư lợi gì. Yêu luôn cả cái hay cái dở, yêu cả cái xấu lẫn nét đẹp, yêu cả quá khứ lẫn tương lai. Yêu ai, chưa hẳn vì người ấy hoàn hảo, nhưng là nhìn mọi sự nơi người ấy trong sự toàn hảo của tình yêu, ví như một người không nhìn khoảng đen trên nền trời đêm, mà chăm chú thưởng ngoạn ánh sao đang lấp lánh và thấy chúng sao xinh đẹp lạ thường. Có đôi khi, người ta yêu nhau vì khác nhau nhưng lại bổ khuyết cho nhau, chứ không phải vì giống nhau đến từng chi tiết. Nếu ai đó chưa tìm thấy cho mình một tình yêu, có khi là do họ tự cho mình ở một vị trí cao, rồi đặt ra quá nhiều tiêu chuẩn; họ đóng con tim mình, không để nó thoả sức tung tăng dạo chơi để bắt gặp một con tim khác cùng tần số. Tình yêu không thể nảy sinh khi bị gượng ép; tình yêu cũng không thể lớn lên bị cái gì đó kiềm kẹp.

Nhưng tình yêu không chỉ là những cảm xúc lâng lâng khó tả, những vần thơ đẹp, những bài hát hay. Tình yêu còn bao gồm một trách nhiệm rất lớn. Khi yêu, người ta lìa bỏ tất cả để đến với người mình yêu. Đó là khoảnh khắc đánh dấu sự chín muồi của một giai đoạn. Quá khứ êm đềm bỏ lại đằng sau, tay nắm tay tiến về phía trước. Người ta bước vào cuộc đời nhau, đón nhận nhau và trao gửi cho nhau tất cả. Chính từ đây mà người ta thấy mình không còn nhỏ bé nữa. Người ta phải sống như một người lớn, phải biết nghĩ đến ngày sau, phải học cách hy sinh, nhẫn nhịn, phải biết từ bỏ điều không giúp ích dù ta rất thích và học yêu cái chẳng khiến ta vui. Rồi đây, khi đã là vợ chồng, rồi có con cái, một gia đình nhỏ được tạo lập, cả hai người sẽ còn phải lao lực nhiều hơn nữa. Sắc đẹp sẽ phôi phai, sự cường tráng cũng không còn, cơn bão cuộc đời lại cứ không ngừng kéo đến… tất cả những điều này sẽ chứng thực cho một tình yêu tinh ròng và thuần khiết mà cả hai đã có với nhau lúc ban đầu. Không có tình yêu, người ta sẽ không thể nào hoàn thành được trách nhiệm nặng nề là quan tâm lo lắng và chăm sóc nhau trên từng bước đi cho đến khi không còn hơi thở.

Thứ duy nhất trên đời này có thể thắng được cái chết chính là tình yêu. Đó là lý do vì sao Thiên Chúa được định nghĩa là Tình Yêu, và câu chuyện khởi đầu trong Kinh Thánh là một câu chuyện về tình yêu. Thiên Chúa đã ghi dấu ấn tình yêu của mình nơi công trình tạo dựng của mình khi cho chúng hiện hữu và Ngài còn hiện thực hoá tình yêu ấy khi cho một người nam và người nữ kết hiệp với nhau, truyền cho họ phải sinh sôi nảy nở để thống trị vũ trụ này. Ai yêu thật sự khi không bao giờ chết. Dù có nhắm mắt xuôi tay về thể lý, họ vẫn sống sự sống bất diệt nơi người đã cầm giữ con tim họ. Yêu, chính là tình yêu, chứ không phải cái gì khác, mới làm cho người ta được sống và sống trong niềm hạnh phúc sung mãn, vì nó làm cho người ta nên giống Chúa, Đấng là Tình Yêu bất diệt.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐÃ ĐÀO TẠO CON NGƯỜI TRỞ NÊN DỐI TRÁ

 

Hình từ bài chủ

Hoa Mai Nguyen.

Quyền Được Biết

Hậu quả tất yếu của của một chế độ cộng sản độc tài luôn nhồi nhét để đào tạo ra những con người dối trá khiến cho đạo đức xã hội ngày càng xuống dốc. Sự xuống dốc của đạo đức xã hội khiến con người luôn đề cao cảnh giác lẫn nhau.

Những con người làm việc chung trong một guồng máy, cùng chung một lý tưởng cũng luôn cảnh giác và đấu đá tranh giành quyền lực, tìm cách triệt hạ nhau bằng mọi thủ đoạn. Tâm lý này đã thấm sâu vào tâm lý nghi ngờ đố kỵ của con người trong nhiều năm qua.

Chúng ta có thể nhìn thấy qua tư duy và hành động của họ, những con người đó hôm nay là bạn đồng nghiệp cùng làm ăn chia chác vui mừng chạm ly trong những đợt chiến thắng, nhưng ngày hôm sau sẵn sàng là kẻ thù của nhau, vì họ lúc nào cũng luôn đề phòng lẫn nhau.

Một anh bạn tôi mới về quê hương đón tết, sau khi trở lại nước Đức đã tâm sự với tôi rằng “Xã hội Việt Nam ngày nay đã trở nên cực kỳ phức tạp, chế độ độc tài đã làm cho người dân không còn tin tưởng chính quyền, chữ tín và đạo đức đối với cán bộ nhà nước đã không còn nữa”. Chính quyền coi nhân dân như cá nằm trên thớt để chặt chém. Chính quyền đại diện cho dân nhưng dân đã không còn niềm tin. Chỉ có niềm ngao ngán và bức xúc.

Chế độ độc tài đã trở thành hiện thân của nạn tham nhũng văn hóa và đạo đức. Xã hội mỗi ngày một suy đồi, người với người lừa dối nhau, chính phủ không tin nhân dân, nhân dân cũng không tin chính phủ, pháp luật không được thực thi theo đúng văn bản. Luật một đằng, cán bộ làm một nẻo. Đối với quốc gia thì tình trạng xã hội như vậy thật quả là một điều đáng buồn cho đất nước VN.

Nhiều năm qua tham nhũng tại VN đã trở thành một căn bệnh ung thư của các cán bộ chính quyền địa phương ở các cấp các nghành. Họ tham nhũng không trừ một thứ gì, từ gói mỳ tôm, những đồng tiền nhỏ bé để cứu trợ cho người dân trong những đợt lũ lụt, béo bở hơn nữa là những hợp đồng của những đám tay to mặt lớn đang bán dần đất đai, tài nguyên và khoáng sản cho các tập đoàn nước ngoài, chủ yếu là tập đoàn của Trung Quốc, trong khi đó người dân Việt Nam phải vật lộn với đầy những khó khăn trong cuộc sống. Đó là chưa nói tới nỗi lo âu đối với những mặt hàng hóa độc hại gây ung thư chết người nhập khẩu từ bên Trung Quốc đang làn tràn khắp mọi miền đất nước.

Chế độ độc tài luôn đào tạo ra những con người dối trá và luôn nghi ngờ đố kỵ lẫn nhau làm cho đất nước và xã hội kém văn minh, chậm phát triển về mọi mặt. Chúng ta chỉ còn cách tốt nhất là giải thể chế độ, xây dựng lại một thể chế mới, một thể chế dân chủ đa nguyên. Lúc đó chúng ta mới có thể xóa đi điều kiện và hoàn cảnh tạo nên tâm lý cảnh giác và lo sợ lẫn nhau. Trong một thể chế đa nguyên, con người có mọi quyền bình đẳng thể hiện qua các quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, lúc đó đất nước Việt nam sẽ có một xã hội văn minh, phát triển và hội nhập với thế giới bên ngoài.

Khi niềm tin nơi một chế độ đã bị lung lay, sự chán ghét của người dân đối với chế độ ngày càng lớn. Sự rạn nứt của chế độ sẽ đến từ mọi phía. Tinh thần đoàn kết của mọi tầng lớp trong nhân dân ngày một lớn mạnh, tương lai tới đây sẽ có nhiều hội đoàn đối lập ĐCSVN ra đời tạo nên những làn sóng mạnh để cuốn trôi chế độ CS độc tài tại Việt Nam, như nhiều quốc gia khác trên thế giới đã thành công.

ĐẢNG CỘNG SẢN XƯA VÀ NAY

Đảng xưa kia khờ dại.

Tôn thờ đám Mác-lê.

Tư tưởng Hồ-Trung Cộng.

Mộng bá quyền quê hương.

Đảng ngày nay mê say.

Đô la vơ đầy túi.

Mác-Lê không cần thiết.

Chỉ vỏ bọc bên ngoài.

Bên trong là tham nhũng.

Chúng bán sạch quê hương.

Qua mô hình phát triển.

Đất nước chẳng tiến lên.

Thấy giật lùi tụt hậu.

Quê hương của chúng ta.

Từ biển đảo đất liền

Nay sắp thành Trung cộng.

Lại bắc thuộc ngàn năm.

Nhìn về đất nước tôi.

Đứng bên đây tôi khóc.

Cho dân tộc Việt Nam.

Nỗi đau này đau quá.

Chẳng biết bao giờ nguôi.

Quê hương thuở một thời.

Ông cha ta giữ nước.

Nay con cháu thờ ơ.

Quê hương còn hay mất?

Vẫn ngủ gật không hay.

Về cái gọi là chính sách “hòa hợp, hòa giải dân tộc” của CSVN

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

12-2-2023

Vụ cô ca sĩ Hanni rốt cục đảng CSVN, qua hệ thống tuyên giáo, lại vi phạm những nội dung mà họ đã “nghiêm chỉnh đồng thuận” trong Nghị quyết 36 về công tác đối với người Việt ở nước ngoài.

Đó là việc “Xóa bỏ mặc cảm, định kiến, phân biệt đối xử do quá khứ hay thành phần giai cấp; xây dựng tinh thần cởi mở, tôn trọng, thông cảm, tin cậy lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai“.

Bởi vậy câu “đừng nghe… mà hãy nhìn…” của cố tổng thống Thiệu luôn là chân lý cho mọi thời đại.

Cam kết “xóa bỏ định kiến”, “không phân biệt đối xử” nhưng tuyên giáo của đảng luôn hành xử với người Việt ở nước ngoài trên tinh thần phân biệt “địch-ta”.

Thực thể VNCH đã tiêu vong từ năm 1975, không ai có thể “hà hơi” khiến chế độ này sống lại hết cả.

Làm gì có “tinh thần cởi mở” khi tuyên giáo CSVN luôn coi VNCH là “địch”. Làm gì có vụ “xóa bỏ định kiến”, xóa bỏ phân biệt giai cấp, thành phần xuất thân qua vụ 50 năm sau, cháu nội, cháu ngoại những người VNCH cũ vẫn bị xếp vào thành phần “địch”.

Thành quả về văn hóa của lớp con cháu VNCH cũ gầy dựng được ở nước ngoài vô hình trung trở thành “văn hóa phản động”. Không có luật nào cấm nhưng qua “bàn tay bí mật” là lực lượng tuyên giáo, đảng CSVN không cho phép thành phần này “kiếm tiền” trên đất nước Việt Nam.

Theo tôi vụ này “lợi bất cập hại”.

Mới đây phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam còn lên tiếng “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, sau khi vụ người Việt Nam kiện bồi thường chiến tranh thành công tại một tòa án Nam Hàn. Tức là CSVN sẽ không cho phép dân chúng kiện cáo tiếp để đòi bồi thường.

Nếu so sánh việc này với nội dung dẫn trên của Nghị quyết 36. Cả hai đều có một mục tiêu: Khép lại quá khứ, hướng tới tương lai.

Thực tế: Thấy vậy mà không phải vậy.

Việt Nam hiện nay cần Nam Hàn hơn là Nam Hàn cần Việt Nam. Việt Nam cần đủ thứ, từ kinh tế cho tới quân sự. Thử hỏi, nếu Nam Hàn không bán vũ khí cho Việt Nam, thì Việt Nam từ nay lấy gì để vũ trang?

Nhưng tuyên giáo Việt Nam “thọc gậy bánh xe”, vụ cô Hanni là vụ thứ hai. Vụ trước là vụ tập phim “Ba chị em” trình chiếu trên Nexflix bị cấm chiếu ở Việt Nam, do “xuyên tạc lịch sử”.

Theo tôi, chính phủ Nam Hàn nên xét lại các quan hệ với Việt Nam. Cũng như tập thể VNCH cũ.

Việt Nam là một đối tác chiến lược toàn diện với Nam Hàn. Quan hệ này không cho phép hiện hữu cái cách hành xử “như kẻ thù” của tuyên giáo đối với con người, cũng như sản phẩm văn hóa của Nam Hàn.

Tuyên giáo Việt Nam, qua cô Hanni, chống mọi sự “kiếm tiền ở Việt Nam” của các lực lượng “chống Cộng”.

Nam Hàn cùng VNCH cũ là đồng minh cật ruột, cùng đổ máu chống lại sự bành tướng của cộng sản. Nam Hàn vì vậy là một quốc gia chống Cộng xuất sắc, có hiệu quả tại khu vực châu Á. So sánh Nam Hàn với Bắc Hàn hay Việt Nam ta thấy rõ điều này.

Tuyên giáo là cánh tay ngầm, là bề mặt của ý thức hệ của đảng CSVN. Vì vậy các đầu tư của các tập đoàn Nam Hàn vào Việt Nam, cũng như cô Hanni, sẽ không được hoan nghênh tại Việt Nam.

Về tập thể VNCH cũ, đảng và nhà nước CSVN không hề có chính sách hòa hợp, hòa giải dân tộc. Họ chỉ có chính sách “đại đoàn kết dân tộc”. Mặt trận Tổ quốc là cơ quan có trách nhiệm thi hành mục tiêu này (điều 3, khoản 1, Luật về Mặt trận Tổ quốc).

Hai khái niệm hòa hợp và hòa giải dân tộc và “đại đoàn kết dân tộc” hoàn toàn khác nhau.

Mục tiêu (trách nhiệm) của MTTQ không hề nói bất cứ một điều gì liên quan đến “hòa hợp và hòa giải dân tộc”.

Một số các bài viết của tuyên giáo có đề cập đến cụm từ “hòa hợp và hòa giải dân tộc”, với mục đích “đánh tráo khái niệm”, gắn liền chính sách “đại đoàn kết dân tộc” hiện hữu từ thời trước 1954 với cái gọi là “hòa hợp và hòa giải dân tộc”. Những bài viết này chỉ mới xuất hiện vài năm gần đây.

Tin lời cán bộ CSVN về sự hiện hữu của chính sách “hòa hợp hòa giải dân tộc” là bán lúa giống.

Gần nửa thế kỷ, “cây cầu Hiền Lương” vẫn chưa được nối liền

Báo Tiếng Dân

Song Chi

12-2-2023

Đọc thấy trên trang facebook của một bạn viết như thế này: “Một bạn chia sẻ, ‘Cứ mỗi lần ra Bắc là thấy ấm ức thay cho người miền Tây, dù mình không phải là người dân nơi đây. Một vùng trọng điểm xuất khẩu nông thủy sản lớn nhất nước mà đường xá không bằng phân nửa của một tỉnh phía Bắc. Mình đi ra Bắc thấy đường xá ngon lành, rộng dư thừa, trong khi miền Nam thì quá tệ, trong khi kinh tế Miền Nam lao động sản xuất khó nhọc đóng thuế nuôi bộ máy công chức công quyền bộ ngành miền Bắc ăn trắng mặc trơn. Thật bất công! Vì sự bất công này mà ĐBSCL trở nên tụt hậu lam lũ và bị chê là có trình độ văn hóa thấp nhất, trở thành vùng trũng về kinh tế giáo dục y tế. Miền Tây đã bị lãng quên hơn một thập kỷ nay. Thương người miền Tây!

Sự bất công vùng miền là một thực tế mà không ai dám nói ra. Như Sài Gòn làm ra tiền nhiều nhất nhưng phải đóng thuế tới 82%, nhiều nhất nước (Hà Nội đứng thứ nhì 65%), nên không còn lại được bao nhiêu để xây dựng cơ sở hạ tầng. Cứ nhìn giữa Hà Nội và Sài Gòn là biết, hầu hết những công trình lớn đẹp của Hà Nội là do nhà nước đầu tư, còn ở Sài Gòn hầu hết những tòa nhà lớn, buiding đẹp đẽ là từ các công ty nước ngoài, công ty tư nhân, chứ bản thân Sài Gòn mấy mươi năm nay rồi một cái quảng trường cũng không có, một cái sân bóng đá quốc tế không có.

Thôi thì thủ đô của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa VN, được đầu tư nhiều nhất cũng phải thôi. Nhưng có những cái không hợp lý lắm như khi đại dịch xảy ra, trong khi Hà Nội dịch nhẹ thì được chích vaccine loại tốt, chích nhiều, chích sớm hơn Sài Gòn bị dịch nặng, mặc dù Sài Gòn đóng góp vào quỹ vaccine nhiều nhất; còn nữa, khi dịch xảy ra mới thấy hệ thống y tế ở cái thành phố làm ra tiền nhiều nhất mà thiếu thốn đủ thứ. Và có thể nói những điều đó cũng góp thêm nguyên nhân khiến nhiều người dân Sài Gòn chết oan ức trong mùa dịch, bên cạnh những chính sách chống dịch chủ quan, duy ý chí, ngu dốt, sai lầm của nhà nước.

Trở lại khu vực miền Tây làm ra lúa gạo xuất khẩu nuôi cả nước mà không được đầu tư gì, nên biết bao người phải bỏ xứ mà đi, lên thành phố làm công nhân, làm đủ thứ nghề hoặc như con gái thì đi lấy chồng Đài, chồng Hàn… Cả nước chỉ có 16/63 tỉnh thành có đóng góp về Trung Ương từ nguồn thu của mình. Một số tỉnh không đóng đồng nào, thậm chí bị xếp vào diện nghèo nhưng lại thường xuyên “đẻ” ra nhiều dự án để “vòi” tiền như xây tượng đài, xây phi trường, mà thực sự thì trong một quốc gia còn nghèo có quá nhiều phi trường để làm gì, ở những tỉnh nhỏ số lượng hành khách đi máy bay có đủ bù lỗ cho kinh khí vận hành một phi trường hàng năm không, trong khi ngành đường sắt quan trọng hơn, rẻ hơn thì lại không đầu tư, mãi đến bây giờ vẫn là loại đường sắt khổ nhỏ 1m đã xây từ thời Pháp thuộc?

Chưa kể, một vài tỉnh nói là nghèo nhưng dân đâu có nghèo? Ví dụ: “Tỉnh nghèo Nghệ An thuộc tốp sở hữu xe hơi nhiều nhất Việt Nam” (VOA), “Nghệ An – Hà Tĩnh là tỉnh nghèo lại mua nhiều ôtô” (Lao Động)… Nếu đi ra một số tỉnh miền Trung phía Bắc, miền Bắc thì thấy hạ tầng cơ sở, đường xá được xây dựng ngon lành gấp bao nhiêu so với miền Tây…

Còn trong chuyện đi du học, đi tu nghiệp ngắn hạn, dài hạn ở nước ngoài thông qua con đường nhà nước thì luôn luôn lọt vào Hà Nội và miền Bắc! Cho nên Tiến sĩ, Thạc sĩ, Giáo sư, Phó Giáo sư ngoài Bắc đầy, còn dân miền Tây bao nhiêu phần trăm tốt nghiệp được đại học?

Gần nửa thế kỷ rồi nhưng có những thực tế phũ phàng vẫn còn. Đó là sự bất công, bất bình đẳng giữa hai miền. Và sự hằn thù, thù hận đối với chính thể Việt Nam Cộng hòa, với lá cờ vàng, không chỉ từ đảng và nhà nước cộng sản mà ngay cả đám hậu sinh, sinh sau đẻ muộn không dính dáng gì tới cuộc chiến tranh Việt Nam cũng vậy. Từ câu chuyện buổi biểu diễn của ca sĩ Khánh Ly bị dẹp vì có bài hát “Gia tài của mẹ” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn với những câu, những cụm từ “hai mươi năm nội chiến từng ngày” hay “một lũ lai căng, một lũ bội tình”; cái miếu thờ “Người ở lại Charlie” – Trung tá Nguyễn Đình Bảo, tiểu đoàn trưởng cứ điểm Sạc Ly, tử trận ngày 12.4.1972, vừa bị ai đó đập phá tan nát, cho tới việc ca sĩ trẻ người Úc gốc Việt, Hanni Phạm bị tẩy chay vì cha mẹ gốc Việt Nam Cộng Hòa… chỉ là vài ví dụ gần đây nhất. Và nếu vào đọc những comment của cái đám dư luận viên cho tới đám trẻ bị “nhồi sọ” này bên dưới những trang được lập ra để “phong sát” cô ca sĩ này, bạn sẽ rùng mình vì những từ ngữ đầy hận thù của họ.

Nhìn lại, Việt Nam và Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ năm 1995 – 20 năm sau khi cuộc chiến tranh kết thúc.

Việt Nam và Trung Quốc bình thường hóa quan hệ vào năm 1991 – 12 năm sau cuộc chiến biên giới Việt-Trung năm 1979, nhưng trên thực tế xung đột, đụng độ vẫn tiếp tục cho tới năm 1988 cũng là năm Trung Cộng chiếm Đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, nghĩa là chỉ có 3 năm mà đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đã nhanh chóng “gác lại quá khứ, hướng tới tương lai” với đảng và nhà nước cộng sản Trung Quốc rồi.

Trong khi đó với chính những người cùng dòng máu tổ tiên, cùng chung lãnh thổ thì gần nửa thế kỷ rồi vẫn sùng sục căm thù, vẫn có những chính sách phân biệt Bắc-Nam. Tại sao vậy?

Có một so sánh dễ hiểu, trong đời thường, nếu bạn mất một việc làm, nếu bạn chia tay hay bị ai đó chia tay, bạn sẽ nhanh chóng quên đi và trở lại trạng thái tâm lý bình thường, hay xử sự bình thường, nếu bạn có một công việc mới tốt hơn, nếu bạn có được một người mới tốt hơn người cũ về nhiều mặt. Nếu hiện tại tốt đẹp hơn quá khứ thì quá khứ sẽ dễ dàng được quên đi, nhưng nếu hiện tại tồi tệ hơn thì quá khứ sẽ khó quên-hoặc tiếc nuối, hoặc thù hận. Và tôi không thấy có cách lý giải nào khác hơn.

Đối với những người miền Nam, tại sao gần nửa thế kỷ họ vẫn nhớ tới giai đoạn 1954-1975 là vì giai đoạn đó về nhiều mặt vẫn tốt đẹp hơn. Còn đối với đảng và nhà nước cộng sản, dù chiến thắng bằng quân sự nhưng cuối cùng họ lại là bên thua cuộc, thua cả Mỹ, thua cả VNCH. Với Mỹ, họ thua vì họ đã phải phản bội lại toàn bộ lý thuyết, lý luận, lý tưởng XHCN, CSCN để học theo cách làm ăn kinh tế thị trường của bên tư bản Mỹ và phương Tây, xài đồ Mỹ, cho con cháu đi du học ở Mỹ, mua nhà hưởng già ở Mỹ… Với VNCH, sau gần nửa thế kỷ, nước Cộng hòa XHCN VN bây giờ về nhiều mặt vẫn thua xa thời VNCH, nhất là về mặt tự do, dân chủ, nhân bản.

Chính đảng cộng sản đã gây ra cuộc nội chiến 30 năm tang thương trên đất nước này, và cũng chính họ, thay vì “gác lại quá khứ, hướng tới tương lai” như họ đã và đang làm với Trung Cộng, thì lại cứ tiếp tục gây chia rẽ, tiếp tục khoét sâu vết thương trong lòng người miền Nam!

Nếu như đối với Mỹ, một mặt thì đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam cần tới chính phủ Mỹ về cả kinh tế lẫn sức mạnh quân sự để tạo thế cân bằng trong khu vực châu Á–Thái Bình Dương, để Trung Cộng bớt bắt nạt, nhưng mặt khác thì họ vẫn gắn bó, lệ thuộc vào Trung Cộng về chính trị để bảo vệ chế độ, khi cần thì họ vẫn chọn Nga, Tàu chứ không phải chọn Mỹ và các nước dân chủ phương Tây. Bốn lần bỏ phiếu của Việt Nam trong cuộc chiến Ukraine hay việc ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là chính khách nước ngoài đầu tiên vội vã sang “triều kiến” ông Tập Cận Bình sau khi đại hội đảng Trung Quốc lần thứ 20 kết thúc là đủ rõ.

Đối với người miền Nam hay những người có liên quan đến chế độ cũ VNCH cũng vậy. Trong nước thì vẫn có sự phân biệt vùng miền như vừa nói, còn với cộng đồng người Việt ở hải ngoại, con cháu những người VNCH, một mặt thì đảng và nhà nước cộng sản ve vãn, dùng những cụm từ như “hòa giải hòa hợp”, “khúc ruột ngàn dặm” để chiêu dụ đồng bào gửi tiền về, vì kiều hối thực sự là một nguồn thu ngoan trọng đối với chế độ.

Báo chí cho biết, từ vài năm nay Việt Nam luôn luôn nằm trong top 10 quốc gia có lượng kiều hối gửi về nhiều nhất (ví dụ: “Việt Nam thuộc nhóm 10 nước có lượng kiều hối lớn nhất năm 2021” – CafeF, năm 2022 “Việt Nam lọt tốp 10 quốc gia nhận kiều hối lớn nhất trên thế giới” – Vietnam Plus…). Nhưng mặt khác, họ vẫn không bao giờ coi đó là những đồng bào thực sự của mình.