Dân: Vào hang trốn nóng – Nhà nước: Mất bò vẫn chưa làm được chuồng

Blog Hoàng Trường

Đại dịch Covid19 vừa dứt, dân Hà Nội lại rơi vào cơn hoảng loạn khác: Từ đầu hè, cả ngày lẫn đêm, người dân náo loạn do mất điện diện rộng trong cái nóng hầm hập như bị ai hắt lửa vào người. Cả nước nguyền rủa Tập đoàn điện lực (EVN).

May be pop art of one or more people, poster, Shwedagon Pagoda and text that says 'TỚỞMỸ TỚ VỪA VỀ ĐÂY. CHẠY ĐÂU DỮ VẬY??? 中 TỊ ĐIỆN NẠN SẬP!!! HE'

Tranh biếm họa của Fb La Thanh Hiền

Thảm cảnh

Hà Nội và các tỉnh miền Bắc và miền Trung đang nắng nóng như thiêu trên diện rộng trong những ngày qua, có nơi nóng gay gắt với nhiệt độ từ 36, 39 lên 40 độ. Độ ẩm 40 – 55%, càng làm dân tình thêm điêu đứng. Nắng nóng ở Hà Nội thường được dự báo kéo dài từ 10h đến 18h mỗi ngày. Nắng nóng gay gắt khiến cuộc sống của người dân, đặc biệt là những người lao động tự do bị đảo lộn, buộc họ phải tìm đủ cách chống chọi với thời tiết khắc nghiệt. Tổng công ty Điện lực (EVN) thông báo trong ngày 8/6, “nhiều nơi trên địa bàn TP Hà Nội bị cắt điện luân phiên. Đáng chú ý, tại thị xã Sơn Tây và huyện Thanh Oai mất điện trên rất nhiều địa điểm”. Danh sách các địa chỉ tại Hà Nội bị cắt điện trong ngày này dài gần 4 trang giấy A4.

Từ ngày 5/6, nhiều khu vực của Hà Nội bị mất điện kéo dài, người dân sinh sống gần chùa Trầm (huyện Chương Mỹ) đã rủ nhau vào hang động để tránh nóng, đợi có điện mới về nhà. Hàng chục gia đình mang theo nước đóng chai, chiếu, quạt giấy… vào hang động bên trong chùa Trầm để tránh nhiệt. Bà Trương Thị Quỳnh Như (45 tuổi, thôn Phượng Nghĩa, xã Phụng Châu, Chương Mỹ) cho biết, nắng nóng kéo dài lại mất điện, cả gia đình bà ăn vội bữa cơm rồi mang chiếu lên hang chùa Trầm nằm nghỉ. Theo bà, chùa Trầm cách nhà khoảng 1km, không khí mát mẻ hơn so với cái nóng hầm hập ở nhà. “Tôi người Sài Gòn, lấy chồng ra đây hơn chục năm nhưng vẫn chưa quen được cái nóng ngoài Bắc”. Mấy ngày qua, trời oi nồng, lại thêm mất điện, chồng và con bà không chịu được, ăn vội cho qua bữa rồi chạy trốn vào hang đá để tránh nóng.

Chật vật giữa cái nắng gay gắt, anh Vũ Văn Diện (quê ở Thường Tín), hiện đang làm tài xế GrabBike cho biết: “Nắng nóng đỉnh điểm khiến công việc chạy xe rất mệt. Nền nhiệt cao, không khí khô nóng khiến cho những người lao động mưu sinh ngoài đường như chúng tôi chịu không nổi, nhưng vì cuộc sống mưu sinh nên tôi cũng phải chấp nhận chống chọi lại nóng. Lúc trước chạy 5 – 7 cuốc xe vẫn bình thường, nhưng bây giờ chạy khoảng chừng 1 – 2 cuốc là mệt lử, nắng nóng quá khủng khiếp. Chạy mệt quá chẳng muốn ăn cơm, chủ yếu là uống nước rồi nghỉ ngơi cho khỏe lại rồi chạy tiếp”.

Một vài bác xe ôm tìm ngay cho mình một gốc cây để tránh nóng. Chú Quân chạy xe ôm khu vực Hồ Tùng Mậu có chia sẻ: “nắng nóng quá, khách vắng, chú chờ dài cổ mà không có cuốc nào, đành “án binh” chờ đến tắt nắng vậy”. 

Biết bao dân lao động chịu thảm cảnh mất người, mất của, cuộc sống ngắc ngoải. Mất điện dẫn đến vô vàn câu chuyện đau lòng. “Ba cha con ở Hải Phòng bị ngạt khi nằm ngủ trong ô tô vào ngày mất điện có lẽ là sự việc đau lòng nhất trong “mùa mất điện” năm nay. Em P.M.H. 20 tuổi, được đưa vào viện trong tình trạng đã ngừng tuần hoàn hô hấp. Sau gần 4 giờ được các bác sĩ hồi sức cấp cứu tích cực nhưng cô sinh viên này đã không qua khỏi. H. ra đi bỏ lại nhiều ước mơ dang dở khi đang là sinh viên đại học và được đánh giá là người ngoan ngoãn, chăm chỉ”. Chủ trại gà Chu Văn Dũng (xã Thạch Hòa, huyện Thạch Thất, Hà Nội) kể: “Sau khi khu vực trại gà bị mất điện, tôi đã gọi lên người phụ trách điện của thôn, lúc đầu họ bảo 13h. Đến 13h chưa thấy, gọi tiếp thì họ lại bảo 14 – 15h… Tôi gọi liên tục không biết bao nhiêu cuộc, vậy mà 21h mới có điện. Chỉ nửa ngày, hơn 1.000 con gà sốc nhiệt lăn đùng ra chết”.

Mất bò vẫn chưa làm nổi chuồng…

Nguyên nhân sâu xa của việc mất điện triền miền trên diện rộng mấy tháng nay là do đâu? Để giải mã khối nguyên nhân này, điều ngạc nhiên là không chỉ mạng xã hội, mà ngay báo chí nhà nước cũng “hăng hái” vào cuộc. Chứng tỏ, từ đâu đó, đã có bật đèn xanh cho việc “giải phẫu” căn bệnh trầm kha này. Nguyên nhân của mọi nguyên nhân là do nạn phá rừng và bán rừng có hệ thống và chủ ý, đồng thời kết hợp với tư duy dựa dẫm vào nhập điện từ Trung Quốc, được cho là giá rẻ hơn, so với thu mua điện từ các cơ sở sản xuất trong nước. Phác họa nguyên nhân như thế là đủ, và nghe ra cũng khá đơn giản để hiểu ra những vấn đề nhức nhối hiện nay. Tuy nhiên, để đi sâu vào “mổ sẻ” mạng lưới mafia, moi ra cho hết mọi ngóc ngách của cách thức “ăn xổi ở thì”, tư duy tham nhũng trục lợi, ăn hối lộ và làm giàu trên mồ hôi nước mắt của muôn dân, thì mọi việc không hoàn toàn đơn giản.

Mới đây, Thủ tướng vừa giao cho Bộ trưởng Bộ Công Thương chỉ đạo thành lập đoàn thanh tra chuyên ngành, theo quy định của pháp luật về quản lý và cung ứng điện của EVN từ ngày 1/1/2021 đến ngày 1/6/2023. Ngày 6/6, Thủ tướng Phạm Minh Chính ban hành Công điện về việc thực hiện các giải pháp bảo đảm cung ứng điện mùa khô năm 2023 và thời gian tới. Công điện gửi Bộ trưởng Bộ Công Thương, Chủ tịch Ủy ban Quản lý vốn nhà nước tại doanh nghiệp, Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, Chủ tịch, Tổng giám đốc các tập đoàn: Điện lực Việt Nam, Dầu Khí Việt Nam, Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam. Xin Thủ tướng một câu bình luận: Giao cho Nguyễn Hồng Diên (đương kim Bộ trưởng) hay Trần Tuấn Anh (cựu Bộ trưởng Bộ Công thương) kiểm tra khâu quản lý và độc quyền cung ứng điện của EVN thì cũng như giao còi cho những trọng tài vừa thổi, vừa đá bóng. Tất cả rồi sẽ vô can!

Bởi vì, họa phúc phải đâu một buổi. Đáng ra Thủ tướng phải cho thanh tra EVN từ lâu rồi mới phải. Giờ thì “cháy nhà mới ra mặt chuột”. Mất điện trên diện rộng hiện nay đang đặt ra rất nhiều câu hỏi cho EVN. Một đất nước có thể gọi là cường quốc về điện gió và điện mặt trời như Việt Nam, nhưng tỉ trọng điện năng lượng tái tạo trong cơ cấu điện chỉ chiếm khoảng 26%? Tại sao bao nhiêu năm EVN vẫn không cân đối được nguồn điện, để điệp khúc thiếu điện – cắt điện không phải lặp lại mỗi khi vào thời kỳ cao điểm, trong khi phải nhập khẩu và giá điện liên tục tăng? EVN hiện nay cũng đang trực tiếp quản lý khai thác một số nhà máy điện, cơ bản đến nay các nhà máy điện ấy đã hết khấu hao, không phải mất chi phí nguyên liệu đầu vào, chỉ việc khai thác và lãi, tại sao vẫn báo cáo lỗ? Có lẽ Cơ quan của Hiệp hội Năng lượng điện Việt Nam là đơn vị hữu quan nhất có thể trả lời những câu hỏi này.

Theo Bộ Tài nguyên và Môi trường, tính đến ngày 6/6, hầu hết các hồ thủy điện lớn miền Bắc đã về mực nước chết gồm: Lai Châu, Sơn La, Tuyên Quang, Bản Chát, Hủa Na, Thác Bà. Riêng hai hồ Thủy điện Lai Châu và Sơn La đã phải chạy xuống dưới mực nước chết. Trong khi đó, trên cả nước, duy nhất chỉ có Thủy điện Đa Nhim là vẫn hoạt động trơn tru. Đây là biểu tượng vững chắc cho mối quan hệ thâm giao giữa hai nước Việt Nam – Nhật Bản. Công trình được khởi công xây dựng với sự tài trợ của chính phủ Nhật Bản. Tại thời điểm Cụm thuỷ điện đạt sản lượng 50 tỷ kWh, toàn Công ty CP Thuỷ điện Đa Nhim – Hàm Thuận – Đa Mi đã sản xuất được 85,072 tỷ kWh điện góp phần vào công cuộc phát triển kinh tế xã hội đất nướ, đồng thời cấp nước phục vụ dân sinh và canh tác nông nghiệp cho hạ du các tỉnh Ninh Thuận, Bình Thuận. Thủy điện Đa Nhim được khởi công từ ngày 1/4/1961 và hoàn thành toàn bộ công trình vào cuối năm 1964. Nhà máy có công suất lắp đặt 160 MW. Với độ cao cột áp 800 m, đây là nhà máy thủy điện có suất tiêu hao nước rất thấp, vào khoảng 0,55 m3/kWh. Bên cạnh nhiệm vụ phát điện, công trình còn cung cấp nước sinh hoạt và phục vụ thâm canh nông nghiệp cho đồng bằng tỉnh Ninh Thuận với diện tích khoảng 16.000 ha

“Lạy ông cơ chế, lạy bà tư duy…”

“Xin đừng hót nữa những lời chim chóc mãi…” Cách đây hơn phần tư thế kỷ, có một người cầm bút gan dạ đã đã dám lột trần bản chất “nửa dơi nửa chuột” của nền kinh tế thị trường định hướng XHCN, căn nguyên của mọi thảm họa. Đó là nhà thơ Nguyễn Duy. Ông suýt bị bắt, vì tội “thóa mạ Tổ quốc”. Nguyễn Duy thoát nạn do một sự tình cờ. Nếu như ngày nay thì ông đã bị bắt rồi, như Bộ Công an đã và đang bỏ tù một loạt các nhà hoạt động môi trường, từng dũng cảm tố giác nạn phá rừng và bán đất rừng có hệ thống. Nếu những ai đã nhìn thấy các bức ảnh về các bộ xa lông, tràng kỷ của những Nông Đức Mạnh, những Lê Khả Phiêu… của hằng hà sa số các nhà lãnh đạo cao cấp và các đại gia trọc phú khác, thì hiểu các khu rừng nguyên sinh đã bị bức tử ra sao, để có được những bộ xa lông, tràng kỷ ấy… Và đó là nguyên nhân sâu xa dẫn đến không còn những cánh rừng để giữ và điều tiết nước cho sông hồ, khiến các đập thủy điện bị cạn kiệt, dẫn đến “những mùa mất điện” như hiện nay.

Thảo luận dự thảo nghị quyết của Quốc hội về thí điểm một số cơ chế, chính sách đặc thù phát triển TP.HCM ngày 8/6, đại biểu Đinh Ngọc Minh (Cà Mau) đề nghị “giao cho TP.HCM tính toán và tự cho phép các hộ dân và doanh nghiệp trên địa bàn tự lắp, tự dùng và có thể chuyển Điện lực TP.HCM về cho TP.HCM quản lý để giảm bớt độc quyền của Tập đoàn Điện lực Việt Nam”. Đề nghị này được dân Sài Gòn rất ủng hộ vì điện tiêu dùng của họ không thể phó thác cho EVN độc quyền mãi được. Không chỉ Sài Gòn mà các địa phương khác cũng muốn chủ động nguồn điện cho mình nếu có điều kiện. Bởi vì người dân đã hiểu quá rõ nếu mua điện và phân phối điện vẫn thuộc về độc quyền Nhà nước thì EVN chỉ có giải pháp mang tính “định hướng” là bắt chẹt giả thu mua trong nước để ưu tiên nhập điện của Trung Quốc!

Phê phán EVN là đúng nhưng chưa đủ. Trên EVN là cái cơ chế quái đản để EVN hàng năm tuy khai lỗ hơn 26 ngàn tỷ VND nhưng các Công ty con của nó thì vẫn lãi hàng nghìn tỷ và có hàng chục nghìn tỷ gửi Ngân hàng. Trò “úm ba la” đẻ ra cái “quái thai” này thì chỉ có nền kinh tế thị trường “định hướng xã hội chủ nghĩa” mới sản xuất được mặt hàng “đặc chủng” ấy. EVN là Tổng công ty nhà nước duy nhất có chức năng phân phối điện, nại lý do vì an ninh quốc gia (Cũng như người ta đang nại ra lý do vì an ninh quốc gia mà bắt giữ các nhà đấu tranh bảo vệ môi trường hiện nay!) Đó là lý do để EVN không nghĩ được cách “làm chuồng” như thế nào để có được một mạng lưới “hòa đồng bộ” các dòng điện khắp trên ba miền. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng còn sống mà thiêng thật! Các hộ dân Thủ đô cả tháng nay, đêm ngày vừa khấn “đất nước chưa bao giờ… được như hôm nay”, vừa cầu xin hôm nay, khu phố mình đừng bị cắt điện. Thời chiến tranh, Nixon – Kissinger quyết đưa Bắc Việt trở về thời đồ đá. Sau nửa thế kỷ, nhờ đi theo mô hình cùng “bạn vàng”, dân Thủ đô đang đua nhau vào hang để tránh cái nóng như ai bốc lửa ném vào mặt.


 

Đắk Lắk: 26 nghi phạm bị bắt giữ – những gì chúng ta biết cho đến nay

Theo Đài Á Châu Tự Do

RFA

2023.06.12

Đắk Lắk: 26 nghi phạm bị bắt giữ - những gì chúng ta biết cho đến naySúng, dao và giấy tờ tùy thân bị thu giữ trong vụ việc

 Bộ Công an

Tính đến 11 giờ 30 sáng ngày 12/6/2023, lực lượng Công an bắt giữ thêm bốn nghi phạm liên quan đến vụ tấn công vào trụ sở Ủy ban nhân dân 02 xã Ea Tiêu và Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk, nâng số người bị bắt giữ lên đến 26 người, thu giữ nhiều dao, súng.

Ban đầu, thông tin từ hai tờ báo nhà nước đăng tải và rút bài sau đó cho biết, có bốn công an và hai lãnh đạo xã tử vong trong vụ việc xảy ra vào rạng sáng 11/6/2023, cùng đó là một tài xế lái xe bán tải bị giết hại. 

Tuy nhiên, thông tin chính thức từ Bộ Công an cho hay, chỉ có bốn công an chết trong vụ việc và được Bộ trưởng Bộ Công an ký quyết định truy thăng cấp bậc hàm, hỗ trợ tiền mai táng. Ngoài ra, hai viên công an khác cũng bị thương trong vụ tấn công. 

Trong bài viết “Lãnh đạo Bộ Công an và lãnh đạo tỉnh Đắk Lắk thăm, viếng các nạn nhân trong vụ việc xảy ra tại Đắk Lắk” cũng trên Cổng thông tin điện tử Bộ Công an, nêu cụ thể hơn cho biết có tổng cộng 9 người thiệt mạng trong vụ việc, trong đó có ba người dân, hai cán bộ xã và bốn công an xã, cùng với hai công an xã bị trọng thương. 

Sự việc dùng súng tấn công vũ trang hai trụ sở ủy ban xã là một sự việc hiếm khi xảy ra ở Việt Nam, nơi súng đạn được kiểm soát chặt chẽ, người dân bình thường không được sở hữu súng. 

Nguyên do của hành động của nhóm người có vũ trang chưa được nêu rõ, tuy nhiên xung đột sắc tộc, đất đai và đàn áp của chính quyền đối với người bản địa ở Tây Nguyên không phải là vấn đề mới xảy ra gần đây. 

Nhiều vụ bắt giữ những thầy truyền đạo tin lành, các nhà hoạt động tôn giáo ôn hòa diễn ra trong thời gian gần đây với các điều luật như 117 “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”. 

Một số cuộc biểu tình của người dân liên quan đến việc phản đối các dự án xả thải gây ô nhiễm môi trường ở địa phương, hay cưỡng chế đất đai đều kết thúc bằng việc đưa Cảnh sát cơ động vào và bắt giữ những người bị cho là đứng đầu có liên quan. 

Hàng trăm người Thượng ở Tây Nguyên hiện nay phải bỏ nước ra đi vì các lý do bị đàn áp tôn giáo và đang xin tị nạn chính trị ở Thái Lan, chờ để được định cư một nước thứ ba. 

Tuy rằng, Bộ Công an chưa đưa ra thông tin chính thức về nguyên do vụ việc tuy nhiên các trang Facebook thân chính phủ đều chĩa mũi dùi về các tổ chức Đề Ga hay FULRO của người đồng bào.

___________________

 

CÁCH MẠNG MUÔN NĂM.

Linh Cao

Thật lòng mà nói, biểu hiện của Cộng sản ngày nay so với ngày xưa đã được Tây hóa lên rất nhiều,nhưng hình như bản chất vẫn còn là Cộng sản.

Thái Bá Tân

Trích truyện ngắn (NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ TẮM) của Thiết Ngưng (chủ tịch hội nhà văn Trung Quốc) về cách mạng văn hóa Mao ít.

… Một ngày mùa thu năm 1966, Khiêu mới là học sinh lớp 1, được dự đại hội phê đấu rất ồn ào náo loạn diễn ra ở sân trường

Cứ từng đợt từng đợt học sinh lại giơ cánh tay non nớt, từng đợt từng đợt hô rất mạnh mẽ những khẩu hiệu như: “đả đảo con đĩ Đường Tân Tân” là cô giáo của trường, dạy toán bậc trung học phổ thông. Khiêu còn nghe những bạn nam bàn luận ở phía sau, chẳng nhẽ cô giáo ấy lại là một con đĩ sao?

Cô giáo Tân bị mấy nữ học sinh dẫn lên sân khấu, trước ngực viết mấy hàng chữ bằng mực đen: “Tôi là một con đĩ”… dòng chữ làm Khiêu ghê người, trong ý niệm của cô bé, con đĩ không chỉ là xấu xa mà còn là xấu xa nhất trong những người xấu xa, xấu hơn cả địa chủ, nhà tư bản. Khiêu nghĩ không hiểu một người lớn lại tự nhận “tôi là một con đĩ” nhỉ ?

Cô giáo Tân chừng 30 tuổi, da trắng, người gầy, quá gầy và trắng, cắt tóc ngắn và sống mũi cao, trông như một cây tăm… Cô đúng là một cây tăm mà không phải là cây dương liễu, bởi trông cô mảnh mai nhưng cứng rắn, cô như cây tăm cắm trên mặt bàn, mấy nữ học sinh lớp trên cứ xô đẩy nhưng cô vẫn không chịu quì mà cũng không cúi đầu… Khiêu có phần đồng tình với cô giáo Tân bởi cô đẹp. Đẹp, chỉ thế thôi.

… chợt có một phụ nữ trạc tuổi trung niên mặc áo cánh xẻ tà mầu mỡ gà lên sân khấu, xỉa xói vào cô giáo Tân:

– “Gọi mày là con đĩ oan ức lắm à? tao hỏi mày, mày đã lấy chồng chưa? Mày chưa bao giờ lấy chồng, mày chưa lấy chồng mà đã có con, thế thì mày ngủ với ai? khai thật ra”.

Tiếng hô khẩu hiệu lại vang lên:

“Mụ Tân phải khai ra! không khai thì thầy giáo và học sinh cách mạng sẽ không tha!”…

Một học sinh nam lớn tuổi đi vòng ra phía sau cô giáo Tân đạp mạnh vào khuỷu chân cô giáo, cô giáo “hự” lên một tiếng rồi ngã quỵ xuống. Cả sân trường hoan hô, vậy là cái cô giáo chết cũng không chịu quỳ đã bị bọn học sinh lớn khuất phục. Đại hội phê đấu tiếp tục, mấy giáo viên trẻ thay nhau lên phát biểu, chỉ trích gay gắt cô giáo Tân đã giấu giếm chuyện quan trọng trong cuộc sống riêng, lừa dối để được đồng nghiệp tin tưởng, nhà trường tín nhiệm, học sinh tin yêu. Các em học sinh hãy nghĩ xem, một sự việc ghê tởm biết chừng nào, một phụ nữ suy đồi về đạo đức, tác phong xấu xa như thế mà có thể là cô giáo… Tiếng hô khẩu hiệu lại vang lên: – “Mụ Tân phải cút khỏi trường, không cút thì những người kế tục sự nghiệp cách mạng của nhà trường sẽ không tha!”… “còn nữa, hàng xóm của mụ còn phản ánh, ở trường mụ Tân giả bộ giản dị, ở nhà thì sống theo lối sống của giai cấp tư sản, mụ nuôi mèo, đối với mèo còn tốt hơn đối với người, có hôm mụ ta dám ngồi ngoài sân ôm con mèo, hôn hít nó! trời đất ơi, hôn mèo!”

Cả sân trường cười ồ lên, tiếp theo là khẩu hiệu tỏ ra phẫn nộ hơn: “đả đảo con đĩ Tân Tân”

Những cái xấu của cô giáo Tân càng nói càng nhiều, chỉ bắt cô quỳ nghe khẩu hiệu thôi thì chưa đủ. Nhất là khuôn mặt gầy, trắng trẻo kia tỏ vẻ đối địch, nhất định không nói điều gì càng làm cho những người trên sân khấu thêm phần nộ khí xung thiên. Một học sinh nam lớn tuổi gí ngay chiếc giầy lính hắn đang đi vào mặt cô giáo và nói:

– “Mèo của giai cấp tư sản mày còn hôn, chẳng nhẽ mày không hôn giầy của giai cấp vô sản hay sao!”

Hắn vừa nói vừa gí giày vào mặt cô giáo. Một nữ sinh đến gần ấn đầu cô giáo xuống, bắt cô áp miệng vào chiếc giày của thằng kia; rất nhiều cái chân cùng giơ ra, bắt cô giáo phải áp miệng vào những chiếc giầy đầy bụi bẩn.

Cả sân trường sôi sục, trên sân khấu người đứng lố nhố. Học sinh ngồi dưới cũng không trật tự nữa, chúng xô đẩy, có đứa trèo lên ghế, có đứa chen nháo nhào lên sân khấu để xem cho rõ…

Bỗng có mùi thối, không hiểu ai đã đem đến 1 ca phân. Chỉ nghe có tiếng nói:

– “Quá lắm, mụ Tân không chịu hôn giầy của chúng ta, mồm mụ chỉ xứng đáng ăn cứt! Đúng, đúng… bắt mụ phải khai thành thật , không khai phải ăn cứt!”

Phân xuất hiện làm cả sân trường trật tự trở lại, mùi thối làm mọi người ngơ ngác. Đúng là phân được đựng vào ca uống nước đưa lên sân khấu đã kích thích dây thần kinh sâu nhất trong cơ thể con người. Sức uy hiếp của phân đã lên đài như thế.

Những người chen đến sát sân khấu bỗng lùi lại, những người đứng trên ghế ngồi cả xuống. Giống như một vở diễn, bắt đầu mở màn người xem còn nhốn nháo, khi vở diễn đến hồi gay cấn thì mọi người cùng chăm chú thưởng thức. Bắt cô giáo ăn phân có thể là hồi gay cấn của đại hội phê đấu này.

Ca phân đặt trước mặt cô giáo Tân, chỉ cách cô chừng 1 mét. Vẫn khuôn mặt trắng trẻo. Mọi người chờ cô khai báo thành thật, vì cớ gì mà không nói…

Trái tim Khiêu như có ai bóp chặt, nó cứ mong cho cô giáo nói ngay ra, như thế cô giáo không phải ăn phân. Nhưng nhiều người không nghĩ như Khiêu, bon họ không muốn cô giáo khai báo. Khi mọi người phải lựa chọn khai báo và ăn phân thì bọn họ muốn không phải là thấy người kia khai báo, mà muốn thấy người đó ăn phân.

Cô giáo không nói mà cũng không chịu ăn. Lúc này có 1 một thằng học sinh lớn đến nói với cô giáo Tân:

– “Nếu mụ không chịu khai báo, không chịu ăn cứt thì chúng ta còn có cách khác, lẽ nào quần chúng cách mạng lại chịu thua con đĩ này, chúng ta điệu đứa con gái của mụ lên đây cho mọi người thấy, cho mọi người trông thấy đứa con gái của mụ, bằng chứng cho hành động đĩ thõa tội lỗi của mụ ta”.

Cô giáo Tân không còn giữ nổi bình tĩnh nữa. Khiêu thấy cô lê bằng đầu gối đến trước ca phân, cô không chờ cho tiếng hò hét đinh tai nhức óc của bọn người kia tắt đi mà đi đến quyết định dứt khoát, để lại cho Khiêu một ấn tượng suốt đời không thể quên. Cô giáo quì gối bưng ca phân lên, nhìn vào trong ca một lúc, rồi trước mặt mọi người, đưa lên ăn…

Khiêu về nhà, việc đầu tiên là đánh răng súc miệng, tưởng như phải dùng hết ống kem đánh răng. Đánh răng làm Khiêu nôn ọe, nôn ọe rồi lại đánh răng. Đánh răng xong, Khiêu đưa nhẹ cái bàn chải vào họng cho nôn thốc nôn tháo. Khiêu nôn ra thức ăn, cuối cùng là nước nhờn. Nôn xong lại đánh răng, hai tay bịt mũi bịt miệng, bịt thật chặt, hà hơi thật mạnh. Rồi Khiêu cũng yên tâm trong miệng mình sạch sẽ, sạch như kem đánh răng. Khiêu lấy khăn lau miệng, lau đi lau lại, miệng đỏ lên, bật cả máu, đau cả miệng… Khiêu ở trong nhà vệ sinh rất lâu…

(Coppy từ: Lê Tích).

CÁCH NHÌN CỦA NGƯỜI VIỆT VỀ SỰ THÀNH CÔNG (Trần Hùng)

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Cách đây ít lâu một bài viết về chủ đề thành công với đàn ông Việt Nam được đón đọc khá nhiều trên Thông Luận (1). Đây là một chủ đề khá thú vị và có lẽ cần được thảo luận nhiều hơn. Mọi hành động của chúng ta xét cho cùng đều hướng tới một mục đích nào đó, và mục đích cao nhất của đời người chính là thành công. Cách mỗi chúng ta định nghĩa về sự thành công vì vậy sẽ tác động lớn tới cách suy nghĩ và hành động của mỗi người trong hiện tại. Tất nhiên là do sự đa dạng của xã hội nên sẽ có vô số câu trả lời khác nhau cho câu hỏi “thế nào là thành công”. Nhưng cũng vì chúng ta là sống trong một xã hội, cùng chia sẻ một ký ức lịch sử, văn hóa và ngôn ngữ nên chúng ta chia sẻ khá nhiều điểm giống nhau ở cách nhìn về thành công. Những điểm giống nhau này ít nhiều lý giải thực tại vô lý của đất nước hiện nay.

Thành công là hơn được người khác

Trong giáo dục gia đình, dường như việc so sánh con mình với ai đó là việc mà đa số các bậc phụ huynh đều làm. Thủa còn nhỏ tôi học tương đối khá nhưng mẹ hay ông bà tôi vẫn luôn có thể tìm ra cái gì đó khiến họ không hài lòng và so sánh với những bạn bè cùng trang lứa. Tôi biết họ có ý tốt, họ xem đó như là một cách để khích lệ con cái mình. Nhưng họ tin chắc ở điểm vươn lên có nghĩa là hơn được người khác, và họ dạy con cháu mình về cạnh tranh thay vì hợp tác. Đây là tâm lý của các thế hệ phụ huynh 197x trở về trước mà tôi đã được rèn giũa trong hơn 18 năm. Có vẻ tới nay nó cũng chưa thay đổi nhiều. Thế hệ trẻ thường dùng cụm từ “con nhà người ta” để miêu tả (và cả châm biếm) tâm lý này của các bậc phụ huynh, và rằng sẽ là “ác mộng” với ai đó có một thằng hàng xóm chăm chỉ, giỏi việc nhà mà học cũng giỏi!

Trong trường học, vào mỗi kỳ thi hay mỗi học kỳ kết thúc luôn có một bảng xếp hạng điểm của các học sinh trong lớp (nhiều khi là trong trường) được đưa ra công khai. Thời trung học, tôi nằm trong nhóm đầu, thỉnh thoảng ở vị trí số một, có vẻ nhóm đầu ai cũng thích vị trí này, mọi người đều cố để hơn được người khác, và với cái bảng xếp hạng công khai này việc giúp những bạn bè cùng nhóm học khá lên, thậm chí giỏi hơn mình là điều không một ai nghĩ tới ! Nhóm đầu là thế, nhưng cũng có những người ở nhóm cuối. Em họ của tôi, trong một lần được hỏi về thành tích học tập, phụ huynh nói rằng em ấy “xếp thứ tư từ dưới lên”. Phải nghĩ gì? Một nền giáo dục man rợ thay vì nâng đỡ lại chà đạp lên những người yếu kém. Tuy vậy điều này được xem là bình thường, là hiển nhiên. Ít có học sinh nào có một sự phản kháng nào đó với triết lý giáo dục này, dù là nhóm đầu hay nhóm cuối. Giới trẻ đã được huấn luyện để tin rằng hơn được người khác chính là cách để leo lên những nấc thang cao hơn trong xã hội. Học càng giỏi tâm lý hơn thua càng nặng, bằng cấp càng cao càng bị đầu độc bởi triết lý giáo dục độc hại này.

Trong gia đình và nhà trường như vậy thì ngoài xã hội cũng khó mà khác. Trong kinh doanh tôi vẫn thường nghe nhiều người, trong đó có những người bạn tương đối lương thiện của mình, nói rằng “chẳng ai đem bí quyết kiếm cơm của mình cho không người khác cả”. Vẫn chỉ biết có mình! Trong nhiều lĩnh vực, ai cũng có thể bắt gặp nhan nhản những người tìm mọi cách để hơn được người khác, để vươn lên, kể cả việc dẫm đạp lên người khác, phá rối đối thủ của mình. Một người quen của tôi đã rất phiền lòng khi so sánh tinh thần hợp tác của người Việt với cộng đồng người Hàn tại Việt Nam, họ luôn giúp đỡ, hỗ trợ nhau, có cơ hội hay dự án kinh doanh nào thì họ luôn ưu tiên người Hàn trước hết. Một đàn anh cùng quê có lần tâm sự với tôi rằng anh rất buồn chán khi mỗi lần về thăm quê và ngồi lại với những người bạn cũ của mình, dù anh rất tha thiết với quê hương, khi mà “mỗi lần ngồi lại bọn nó chỉ toàn hơn thua nhau tiền bạc, đất đai, con tao làm chức vụ này, có lương lậu thế này thế kia” – anh kể.

Sự tranh đua, nếu chỉ dừng lại ở một mức độ nào đó có lẽ cũng cần thiết, ít nhiều nó tạo ra sự năng động cho xã hội, nhưng với nhiều người Việt, nó lại được đặt lên trên hết. Từ gia đình tới nhà trường rồi cả xã hội đều xem nó là bình thường, là hiển nhiên, cố tôn vinh nó thay vì tìm cách làm nó dịu đi trong một xã hội có quá ít cơ hội và quá khó để vươn lên. Người ta hơn thua nhau từ điểm số trong nhà trường, rồi ra xã hội là tài sản, là nhà, là xe, là vị thế xã hội, là danh tiếng, là chức quyền… rồi về già là chức vụ, lương lộc của con cái.

Chắc chắn phải có một di sản lịch sử nào đó, hay một chấn động tâm lý nào đó rất mạnh khiến tâm lý hơn thua hằn sâu như vậy trong tâm trí người Việt. Nhưng nó là gì?

Một giải thích có thể đến từ văn hóa khoa bảng của Khổng Giáo. Trong các xã hội Khổng Giáo, con đường khoa bảng, cặm cụi đèn sách, học để thi rồi ra làm quan được xem là con đường duy nhất và vinh quang nhất để thay đổi số phận, cả về tài sản lẫn vị thế xã hội. Thay đổi số phận thì có hàng triệu người muốn, nhưng mỗi kỳ thi cơ hội chỉ đến với vài chục người. Tình trạng này buộc người ta phải luôn cố gắng, tìm mọi cách để hơn được những người khác. Giúp đỡ người khác đỗ đạt là giảm cơ hội thành công của mình, một điều có lẽ không người nào nghĩ tới trong các xã hội Khổng Giáo. Gần cả ngàn năm được nuôi dưỡng bởi văn hóa này, nó đã trở thành một phần của chúng ta, không dễ để nhận diện và phản bác nó, nhất là với một dân tộc có khả năng phê phán kém như người Việt Nam.

Dù vậy, vẫn còn một lý do quan trọng khác bên cạnh văn hóa khoa bảng : sự nghèo đói.

“… (năm 1182) Mùa hạ, tháng 4, sao Huỳnh Hoặc đi vào chòm Nam Đẩu. Đói to, dân chết gần một nửa…”.

Đây là một đoạn trích trong cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư. Thật là kinh hoàng ! So với nạn đói năm 1182 thì có vẻ nạn đói năm Ất Dậu (1944-1945) “chẳng là gì”. Không khó để bắt gặp những nạn đói lớn khi đọc cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư. Sự nghèo đói là một phần của lịch sử Việt Nam, có lẽ vì thế mà từ “ăn” hiện diện rất nhiều tiếng Việt, vượt ra cả ngoài hành động ăn uống thông thường, được “ăn” còn có nghĩa là hạnh phúc, là thành công.

Sự nghèo đói tới mức cùng cực này kéo dài trong hàng ngàn năm làm người ta tin chắc nịch vào truyện thuyết rằng hoạt động kinh tế chỉ là “một trò chơi có tổng không đổi”, có người no tức là có người đói, có người giàu lên thì có người nghèo đi, để cho người khác vươn lên đồng nghĩa với việc để cho mình bị dìm xuống, thành công của kẻ khác chính là thất bại của mình. Tính hơn thua, tranh giành càng trở nên khốc liệt. Hàng ngàn năm sống trong tâm lý này, 30 năm ra khỏi cảnh đói khổ vẫn là quá ngắn. Không có gì đáng ngạc nhiên khi tâm lý này còn hiện diễn mãnh liệt trong tâm trí của nhiều người.

Một lý do khác, thậm chí còn quan trọng hơn, giải thích cho tâm lý hơn thua của người Việt Nam là chúng ta thiếu hẳn một ý thức cộng đồng. Khi không có một tinh thần cộng đồng mạnh mẽ, sự vị kỷ sẽ lên ngôi và người ta sẽ chỉ tìm kiếm thành công cho cá nhân. Tâm lý hơn thua nhau là cái tự nhiên sẽ đến.

Thành công chỉ là thành công cho mình, ý niệm tìm kiếm thành công cho cộng đồng, cho đất nước vắng mặt

Đây là một cách nhìn khác về thành công của người Việt Nam. Nó hiện diện quá mạnh mẽ và quá rõ ràng. Trong sinh hoạt cá nhân, tôi chưa bao giờ nghe từ những thế hệ cha chú rằng mình phải có trách nhiệm hay nghĩa vụ, hay phải đóng góp gì đó cho cộng đồng hay cho đất nước, “cộng đồng” đối với họ chỉ dừng lại ở khuôn khổ gia đình, cùng lắm là dòng họ. Với những người bạn cùng thế hệ (199x) tuyệt đại đa số không có một dự án hay tham vọng gì cho đất nước cả, đa số vẫn chỉ lao đi trên con đường tìm kiếm sự giàu có cho mình. Rất ít người có những đóng góp cho cộng đồng thông qua các tổ chức thiện nguyện, số người muốn đóng góp cho đất nước thông qua các tổ chức chính trị còn ít hơn. Nhiều người bạn tôi thù ghét chế độ cộng sản, họ đều biết nếu đất nước có một thể chế như nhiều nước Châu Âu, Bắc Mỹ, chính họ và đất nước sẽ khá hơn nhiều, nhưng nếu phải chấp nhận một rủi ro nào đó cho đất nước thì không, họ sẽ đứng ngoài. Những từ ngữ như “lòng yêu nước” không bao giờ được nhắc tới trong những cuộc trò chuyện cá nhân, có lẽ vì nó làm người ta ngượng ngùng. Đây không phải là tâm lý của một vài người, mà là cả xã hội, thậm chí là cả những trí thức được xem là danh giá nhất, nếu quan sát những gì họ nói và viết.

Dĩ nhiên tôi không đánh giá thấp thành công cá nhân, ở một mức độ nào đó nó cũng rất quan trọng với mỗi người, với xã hội và với đất nước. Vấn đề của chúng ta là chỉ tìm kiếm thành công cho cá nhân, và cũng vì thế chúng ta sẽ không tiến xa được ngay cả khi chỉ xét trên mặt cá nhân, vì những thành công lớn của cá nhân đều được đặt nền tảng trên những thành công của tập thể. Đằng sau những doanh nhân lớn là những công ty tầm vóc, đằng sau những nhà khoa học nổi danh là cả một nền giáo dục, khoa học công nghệ, đằng sau những chính trị gia xuất sắc không thể thiếu những chính đảng lớn.

Tâm lý “vì mình” được đẩy quá xa này chủ yếu là một di sản của lịch sử.

Lý do trước hết là nội chiến. Theo thống kê của các sử gia, trong khoảng 50 năm đầu triều đại nhà Nguyễn có tới hơn 400 cuộc nổi dậy, chỉ riêng trong 21 năm vào thời Minh Mạng, có tới hơn 200. Nếu cứ giả sử mỗi cuộc nổi dậy kéo dài hai năm (một ước lượng thiếu chính xác) thì mỗi năm có tới hơn 20 cuộc nổi dậy. Tất cả các cuộc nổi dậy này đều thất bại, và đa số các lãnh đạo bị hành quyết, có những cuộc khởi nghĩa bị hành quyết tới cả ngàn người. Đây đều có thể xem là những cuộc nội chiến, dù ở quy mô nhỏ. Nếu so với những ông Vua khác, Minh Mạng không phải là kém. Trong lịch sử Việt Nam nội chiến áp đảo so với những cuộc chiến chống ngoại xâm, nó đã trở thành một phần của linh hồn Việt Nam. Cuộc nội chiến cuối cùng, và cũng là tàn khốc nhất từ năm 1945-1975 chỉ mới trôi qua chưa đầy nửa thế kỷ.

Những cuộc nội chiến huỷ hoại một cách toàn diện ý thức cộng động. Còn gì là tinh thần cộng đồng khi cầm gươm, cầm súng lên giết nhau. Nền tảng tinh thần cộng đồng là sự quý mến, sự gắn bó, là tâm lý mong muốn, giúp đỡ những người trong một cộng đồng cùng vươn lên, một tâm lý không thể có một khi đã tìm mọi cách để hạ nhục, để tàn sát lẫn nhau. Chúng ta đã trải qua một cuộc nội chiến dài và tàn khốc nhất trong thế kỷ 20, sau đó cũng không có một cố gắng hoà giải nào, và vì thế ý thức cộng đồng và tinh thần dân tộc của ta có lẽ cũng nằm trong nhóm thấp nhất khi so sánh với những quốc gia cùng chiều dài lịch sử. Thay vì tâm lý giúp nhau, chúng ta chỉ còn tâm lý hại nhau.

Một lý do khác cho sự thiếu vắng ý thức cộng đồng là sự đói nghèo, như đã nhắc tới ở phần trên, trong suốt dòng lịch sử, nó là mối nguy hằng ngày với dân tộc ta. Sự đói khổ tới mức như vậy nó đặt con người luôn nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Trong tình trạng này thì khó mà nghĩ được tới cái gì khác hay ai khác ngoài việc giúp mình sống và tồn tại. Phải vì mình trước hết. Những người không nghĩ tới mình trước hết có lẽ đã chết đói hết rồi ! Di sản của hàng ngàn năm đói khổ này, hàng ngàn năm sống qua hết thảm kịch này tới thảm kịch khác, vẫn hiện diện rất rõ trong mỗi người Việt Nam ngày này, chúng ta luồn lách rất giỏi, và có khả năng thích nghi với tình thế ở mức độ rất cao. Nó giúp mỗi cá nhân người Việt có thể vươn lên nhanh chóng tại nhiều nước phát triển, nhưng cũng chính nó làm cho những cộng đồng người Việt hải ngoại không phát triển được. Một cộng đồng không thể gắn kết được nếu tâm lý luồn lách vẫn nằm trong bản năng và phản xạ.

Vẫn còn một lý do quan trọng khác là chúng ta thiếu hẳn những suy tư mang tính trừu tượng, cho tới gần đây chúng ta không có những triết gia hay những nhà xã hội học. Mọi kết hợp đều chỉ là những hư cấu, là những thực thể mang tính trừu tượng. Không thể kết hợp được, và cũng không thể có những liên kết cộng đồng mạnh mẽ nếu thiếu những suy tư mang tính trừu tượng. Hãy lấy một ví dụ là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, nó là gì ? Nó không là ai cả và cũng không gắn liền với cái gì cụ thể cả. Nó là một sự tưởng tượng, được định nghĩa bởi những lý tưởng mà nó theo đuổi. Khó có thể cảm nhận, gắn bó, và muốn đóng góp cho nó nếu không có những suy tư, hay không nhìn thấy tầm quan trọng của những thứ trừu tượng.

Hay rộng hơn là đất nước Việt Nam, gồm cả những thứ cụ thể (lãnh thổ, ngôn ngữ, dân số và chính quyền), và cả những cái trừu tượng hơn là đồng thuận dân tộc về một khế ước sống chung và xây dựng một tương lai chung. Những cái cụ thể giúp ta tồn tại, nhưng cái trừu tượng mới là cái giúp ta vươn lên, xét theo kinh nghiệm của mọi quốc gia thịnh vượng, và cũng là cái mà hiện chúng ta không có. Dân chủ xét cho cùng cũng chỉ là một cách tổ chức xã hội để tìm kiếm đồng thuận này, hiến pháp chỉ là một cách thức để văn bản hóa, để cụ thể hóa thứ vô hình này. Như vậy việc quan trọng nhất của người tranh đấu cho đất nước là tìm kiếm và xây dựng một đồng thuận dân tộc. Tuy nhiên, tới này vẫn ít người nhìn rõ vấn đề. Nhiều người đấu tranh, tức là những người có tâm hồn nhất của dân tộc, vẫn nói cần phải làm cái gì đó cụ thể hơn là “những lý luận cao siêu”.

Sự thiếu vắng những suy tư mang tính trừu tượng tới mức độ nghiêm trọng như vậy có lẽ là di sản của của nền văn minh phù sa, cái đã nuôi dưỡng tổ tiên ta. Nó đã được ông Nguyễn Gia Kiểng giải thích khá kỹ trong cuốn Tổ Quốc Ăn Năn :

“Các xã hội nông nghiệp hình thành bên các dòng sông lớn đều mang một tật nguyền chung của các nền văn minh phù sa là tư tưởng và sáng kiến bị thui chột. Phải hàng ngàn năm mới đắp xong những con đê lớn với những chịu đựng ghê gớm. Cuộc sống đày đọa và gắn chặt với đất đó đã nhồi nặn ra những con người chỉ quanh năm vật vã với đất để kiếm miếng ăn, dần dần sự thủ cựu và thiển cận biến thành một bản chất, con người không biết nghĩ và không dám nghĩ. Chúng ta là một dân tộc như thế. Cả lịch sử lập quốc của ta đã chỉ là lịch sử con đê sông Hồng Hà. Ta hệ lụy với dòng sông hơn mọi dân tộc khác, đến nỗi gọi quốc gia là nước. Quốc gia của ta chỉ quanh quẩn là đất nước, núi sông, sơn hà. Chúng ta còn tật nguyền hơn mọi dân tộc phù sa khác. Trí tuệ của ta thui chột một cách thê thảm”.

Rất tai hại cho sinh hoạt tổ chức

Sự kết hợp của hai cách nhìn về thành công này lý giải sự yếu kém về khả năng sinh hoạt tổ chức của người Việt. Trong khi đây lại là khả năng quan trọng nhất để một dân tộc vươn lên, dù là về kinh tế, chính trị, văn hóa hay xã hội. Chúng ta có rất ít những tổ hợp kinh tế lớn mang tầm vóc quốc tế, các tổ chức thiện nguyện lớn tại Việt Nam chủ yếu là một chi nhánh của các tổ chức quốc tế, trong khi các tổ chức chính trị thì nhỏ cả về tầm vóc lẫn số lượng. Nó ngăn cản sự vươn lên của mỗi chúng ta và cả đất nước của chúng ta.

Cụ thể trong chính trị, việc quan niệm thành công là chỉ biết tới mình, và cố gắng để hơn được người khác khiến “những người đấu tranh nhìn những người khác như là đối thủ thay vì là anh em, nhìn những tổ chức có đường lối đúng đắn như là những đe dọa cho mình thay vì là những hi vọng cho đất nước” (2). Có lẽ tâm lý này trong các tổ chức xã hội dân sự cũng không khá hơn. Kết quả là nó giúp cho chế độ cộng sản có thể tiếp tục tồn tại khi không gặp phải một chống đối đáng kể nào dù đa số người dân Việt Nam đều đã rất bất mãn với chế độ. Những chống đối trên phương diện cá nhân không thể nào đe dọa sự tồn vong của một chế độ độc tài, chỉ có những hoạt động đấu tranh ở quy mô tổ chức, dù là tổ chức chính trị hay xã hội dân sự, mới có thể tạo ra sự thay đổi. Nhưng “cách nhìn của người Việt về sự thành công” ngăn cản sự ra đời của những tổ chức lớn.

Cái tệ hại nhất trong văn hóa của Đảng cộng sản là họ luôn đặt mình lên trên đất nước, khi làm một việc gì đó câu hỏi họ đặt ra trước hết là việc này có lợi hay có hại cho đảng, thay vì cho đất nước. Những người dân chủ chắn chắn đều thù ghét cái văn hóa này. Khi làm một việc gì đó câu hỏi mà chúng ta đặt ra trước hết phải là việc đó đúng hay sai, có hại hay có lợi cho đất nước. Và cách nhìn về thành công theo truyền thống của chúng ta rất có hại cho đất nước. Đã tới lúc ta phải vứt nó đi.

Trần Hùng

(10/06/2023)

Ngày giỗ lần thứ 40 của anh Nguyễn Văn Hoàng

Tandaiviet.org

Ngày đất nước được Tự Do, thanh bình trở lại, Dân Tộc sẽ ghi công Anh Nguyễn Văn Hoàng và các liệt sĩ khác của Ðảng TÐV cùng tất cả các Tổ chức yêu nước khác đã hiên ngang nằm xuống vì Tự Do, Dân Chủ cho quê hương Việt Nam thân yêu. BBT

Lê Minh Nguyên

Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 40 của anh Nguyễn Văn Hoàng, một người sếp kính quý của tôi ở Phòng Thuế Vụ Gò Vấp, một đồng chí can trường trong đảng Tân Đại Việt, một nhà ái quốc hiên ngang và dũng cảm.

Nguời chết chỉ thực sự chết đi khi không còn ai nhắc gì đến họ nữa. Trong ý nghĩa đó, anh vẫn sống cùng Anh Em và Dân Tộc.

Xin thắp một nén hương để tưởng nhớ anh – ngày anh bị CS sát hại 31/5/1983.

Tưởng Niệm Nhà Chí Sĩ Nguyễn Văn Hoàng
(18/10/1947 – 31/5/1983)

Anh Nguyễn Văn Hoàng tự Nguyễn Chính Nghĩa sinh tại Biên Hoà trong một gia đình nghèo có 8 anh em mà anh Hoàng là anh cả. Anh có một vợ ba con và cha mẹ già cần phụng dưỡng.

Khi còn học tiểu học, anh vừa đi học anh vừa đi bán quà vặt để giúp gia đình. Khi học trung học, anh là học sinh xuất sắc của trường Trung Học Ngô Quyền, Biên Hoà và được giải thưởng danh dự của Tổng Thống VNCH trao tặng. Khi xong tú tài toàn phần, anh học Đại Học Khoa Học Sài Gòn, đến năm thứ ba anh được học bổng chính phủ để đi học ngành hoá học ở Algeria. Nhưng vì có cha mẹ già cần phụng dưỡng, và các con trong gia đình cần cha dạy dỗ, nên anh bỏ dở chương trình du học này để thi vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Ban Tham Sự khoá 4. Trong khi học QGHC, anh còn học thêm tại Đại Học Luật Khoa Sài Gòn ban Tư Pháp. Anh tốt nghiệp QGHC năm 1969 và được bổ nhiệm làm việc ở Ty Thuế Vụ Quận I thuộc Tổng Nha Thuế Vụ.

Cuối năm 1969, thi hành lệnh động viên, anh nhập ngũ khoá 2/1969 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức và sau đó về làm việc ở Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH. Hai năm sau, anh được biệt phái về Tổng Nha Thuế Vụ và làm Trưởng Phòng Thuế Vụ Quận Gò Vấp – Lê Minh Nguyên biết anh ở đây khi về làm việc dưới quyền anh. Ban đêm anh đi làm bán thời gian trong vai trò giáo sư phụ khảo cho trường Cao Đẳng Thương Mãi Minh Trí. Chức vụ sau cùng của anh là Trung Uý Quân Lực VNCH được biệt phái về Tổng Nha Thuế Vụ và được bổ nhiệm làm Phó Ty Thuế Vụ Tỉnh Gia Định.

Trong thời gian anh làm Trưởng Phòng Thuế Vụ Quận Gò Vấp, Lê Minh Nguyên có mời anh và hai nhân viên khác tham gia Đảng Tân Đại Việt do GS Nguyễn Ngọc Huy lãnh đạo. Anh trực thuộc Biệt Bộ Lê Trí Vị, một biệt bộ công chức của TĐV.

Anh tốt nghiệp cử nhân ban tư pháp trường Đại Học Luật Khoa SG năm 1973, GS Nguyễn Văn Ngôn làm Chánh Chủ Khảo. GS Ngôn là cố vấn của Tổng Đoàn Sinh Viên Cấp Tiến và là ca sĩ bài Đường Xưa Lối Cũ của Tổng Đoàn khi có sinh hoạt văn nghệ.

Sau ngày 30/4/1975 anh bị đi tù tại trại 15-NV ở Long Thành. Đến tháng 11/1975 vì CSVN bị lúng túng trong vấn đề thiếu chuyên viên thuế vụ phụ trách việc thu thuế ở Miền Nam nên anh được tha nhưng bị quản chế 6 tháng để làm việc cho họ trong lãnh vực chuyên môn này.

Sau 6 tháng anh xin nghỉ việc và đứng ra thành lập Tổ Hợp Nông Sản, nhưng đó chỉ là mặt nổi bên ngoài, bên trong là tổ chức chính trị có tên là Binh Đoàn Lê Văn Duyệt. Đến tháng 10/1977 anh bị bắt, nhưng đến tháng 3/1978 anh được thả ra vì CS không khai thác được gì.

Ra tù anh tiếp tục hoạt động ngấm ngầm cho đến ngày 4/2/1979 tức vào ngày mùng 4 Tết Kỷ Mùi, anh cùng một số bạn bè thành lập tổ chức kháng chiến có tên là Mặt Trận Tự Do Cứu Quốc Việt Nam, có cơ sở chính tại Sài Gòn và chính anh là chủ tịch. Mặt Trận này có địa bàn hoạt động từ miền Đông qua chiến hữu Trần Quang Mẫn, cho đến miền Tây qua chiến hữu Nguyễn Văn An ở vùng Long Xuyên, Rạch Giá.

Ngày 27/4/1979, trên đường về chiến khu miền Tây, anh và các chiến hữu bị bắt, do sự phản bội của một người trong tổ chức có tên là Nguyễn Hải Đăng chỉ điểm.

Ngày 11/8/1981 anh bị toà Sơ Thẩm Nhân Dân CSVN tại Sài Gòn kết án tù chung thân. Trước toà anh hiên ngang và dũng cảm đối đáp với chánh án, gọi họ và nhà cầm quyền Hà Nội là tay sai bán nước, đưa nhân dân vào cảnh bần cùng đói rách, bóp nghẹt tự do dân chủ. Lúc quá căm phẩn, anh đã bất thần hô to “Đả đảo Cộng Sản! Đả đảo Hồ Chí Minh!” ngay trước phiên toà. Bị sỉ nhục quá bất ngờ, CS liền dùng bán súng đánh anh quỵ ngay tại chỗ. Sau đó họ xin lệnh Hà Nội để lập phiên toà khác xử lại.

Ngày 27/5/1983 cả ba anh đều bị kết án tử hình. Trước đó, các bạn bè ở Âu Châu liên lạc với Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế tại Luân Đôn qua văn thư số UA234/82 ngày 7/10/1982 để can thiệp và xin ân xá, nhưng CSVN không đáp ứng.

Ngày 31/5/1983, chỉ 4 ngày sau khi kết án, lúc 9:00AM sáng, CSVN đem anh Hoàng và anh Mẫn ra xử bắn tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, riêng anh An thì bị họ đánh chết trong tù.

Chị Trần Mỹ Hường, vợ anh Hoàng, phải vội vã chạy lo lót tiền cho bọn cai ngục để được nhìn mặt chồng lần cuối, nhờ đó mới biết được sự đánh đập anh Hoàng dã man trong lúc xử án, cũng như việc đánh chết anh An trong tù.

Khi biết mình bị án tử hình, anh đã xin lỗi người vợ hiền vì đã không làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha, và cũng tạ lỗi với cha mẹ già vì đã không còn dịp để phụng dưỡng!

Trước khi bắn, CS nhét hai quả chanh thật to vào miệng hai anh vì sợ hai anh nhục mạ chế độ và lãnh tụ của họ. Sau đó họ vùi xác hai anh và cắm lên mỗi mộ phần – được lấp đất sơ sài – một tấm bảng với hàng chữ ” Âm mưu lật đổ chính quyền”.

Chị Hoàng núp sau lùm cây xa xa để lén nhìn chồng đang bị hành huyết nhưng không dám kêu gào mà chỉ âm thầm rơi lệ vì sợ bị lộ nơi ẩn nấp!

Anh Hoàng đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ – 36 tuổi!

Khi tin anh bị bức hại được loan truyền ra hải ngoại vào khoảng tháng 11/1983, GS Nguyễn Ngọc Huy, người thầy khả kính của những sinh viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, đã điếu học trò mình qua bài thơ “Điếu Một Môn Sinh” nói lên sự hy sinh anh hùng của anh cho quốc gia dân tộc.

Theo thư của chị Hoàng cho biết, năm 1993 hài cốt anh Hoàng đã được chị đưa về an táng nơi quê nhà của anh ở Biên Hoà để gia đình tiện việc hương khói. Các con của chị – con trai lớn Hiển và hai con gái Hân, Hạnh – cũng rất ngoan và chăm chỉ học hành. Tất cả đều tốt nghiệp đại học, có việc làm và đều đã lập gia đình.

Anh Hoàng mất cho đến nay – 2022 – là 39 năm. Xin thành kính dâng lên anh một nén hương lòng và luôn nhớ về anh, một nguời anh hùng đất Việt.

(Dựa theo bài viết của anh Nguyễn Văn Sáu, người bạn QGHC của anh Hoàng, trong Biên Khảo Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Tập II, trang 426-431)

Điếu Một Môn Sinh

    • Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy
      Houston, Texas 26/11/1983

Năm trước cùng chung một mái trường
Trong chương trình phục vụ quê hương
Thầy trao trò nhận truyền tri thức
Giúp nước trong thời đại nhiễu nhương

Đến lúc non sông cát bụi lầm
Thầy đi nơi hải ngoại xa xăm
Trò bên trong nước đầy tang tóc
Nhưng vẫn cùng chung một quyết tâm

Đập nát xiềng gông lũ bạo tàn
Làm cho toàn quốc được khương an
Trong niềm vui sống và no ấm
Cùng tự do về với quốc dân

Nhưng giữa phong ba nổi bất ngờ
Trên đường tranh đấu rủi sa cơ
Trò đà ngã gục ngày hôm ấy
Và chết hiên ngang dưới bóng cờ

Nghe tin trò đã phải hy sinh
Xao xuyến trong tâm mối nghĩa tình
Thầy thấp nén hương thờ liệt sĩ
Cho nhà ái quốc cựu môn sinh

Trên con đường giải phóng nhơn dân
Còn có bao người quyết dấn thân
Diệt lũ hung tàn, xây đất nước
Suối vàng trò hãy cứ an tâm


 

Xung đột sắc tộc ở Tây Nguyên

Báo Tiếng Dân

Dương Quốc Chính

11-6-2023

Ảnh chụp màn hình

Tây Nguyên, nguyên là hai nước Thuỷ Xá và Hoả Xá, đến thời Minh Mạng vẫn chỉ là thuộc quốc của Đại Nam. Có lẽ chúa rồi vua Nguyễn cũng không định xâm lược và sát nhập. Khi Pháp chiếm Đông Dương thì vùng này mới được nhập và An Nam (Trung Kỳ), vì người Pháp mới tận dụng được lợi thế về đất đai và tài nguyên ở đây, các đồn điền cafe, cao su… mới chỉ có từ khi người Pháp xâm lược. Có nghĩa là đây là vùng đất cuối cùng được nhập vào Việt Nam.

Đến giai đoạn Quốc gia Việt Nam, vùng này được quy chế tự trị dành riêng cho Hoàng gia, gọi là Hoàng triều cương thổ. Các lãnh đạo địa phương chỉ thần phục Quốc trưởng Bảo Đại. Đến thời VNCH, ông Diệm thống nhất quốc gia nên xoá bỏ Hoàng triều cương thổ, nhập vào VNCH.

Trong chiến tranh Việt Nam, dân Tây Nguyên vẫn có những nhóm chống quân cộng sản, chứ không phải trên dưới một lòng theo Việt cộng như sách báo chính thống viết đâu. Điển hình là vụ thảm sát Đắk Sơn, anh em Google để biết chi tiết, có cả ảnh. Đây là một vùng ở Đắk Lắk luôn. Tức là mầm mống xung đột nó có từ lâu đời rồi.

Khi chiến tranh Việt Nam kết thúc thì tổ chức FULRO vẫn tồn tại ở Tây Nguyên đến 1992. Anh em Google tiếp để biết FULRO là tổ chức nào. Đại khái đây là tổ chức đấu tranh để giành độc lập cho các dân tộc Tây Nguyên, gồm cả người Chăm và Khmer. Có nghĩa là họ chống lại sự cai trị của người Kinh gồm cả VNCH lẫn Việt Nam cộng sản.

Năm 1999, nhà nước DEGAR được thành lập, đây là nhà nước tự xưng của người dân tộc ở Tây Nguyên. Thủ đô cũng ở Đắk Lắk. Google để biết chi tiết. Nhà nước này trên lý thuyết vẫn tồn tại, lãnh đạo lưu vong.

Mấy hôm trước, trùng hợp thay, có ông thày giáo cũng ở Đắk Lắk mới bị kết án vì kêu gọi dân chủ, nhân quyền trên Facebook. Nên mình mới bảo là vùng này rất nhạy cảm chính trị, nên dân mà ngo ngoe chống đối là bị dính án ngay. Hôm qua xảy ra vụ cũng ở Đắk Lắk, hiện chưa công bố nguyên nhân chính thức dẫn tới vụ khủng bô’. Nhưng nhiều người đồn đoán là tổ chức Degar đứng sau, cũng có người cho rằng chỉ là tranh chấp đất đai.

Mình tóm lược lại một số thông tin về sự nhạy cảm chính trị, nguy cơ ly khai của vùng này để mọi người hiểu bản chất của lịch sử xung đột ở vùng đất Tây Nguyên. Chuyện tương tự diễn ra khá phổ biến trên thế giới. Đặc biệt là ở các nước cộng sản hay độc tài thì nó diễn ra càng bạo lực hơn. Bên Tàu thì Tân Cương, Tây Tạng cũng không khác gì Tây Nguyên. Các vụ khủng bố rồi đàn áp đẫm máu diễn ra nhiều ở Nga, TQ vì nguyên nhân sắc tộc. Vùng Kosovo cũng vậy, đang tái diễn bạo lực.

Nói chung là việc cai trị những vùng đất mới có lịch sử, văn hoá, dân tộc quá khác biệt với các nơi khác là không hề đơn giản. Ở nhiều nước hay nhiều giai đoạn lịch sử thì các vùng đất này phải có quyền tự trị tương đối thoáng. Ngay ở TQ cũng có khu tự trị dân tộc Choang ở Quảng Tây giáp Việt Nam. Nga cũng có nước CH tự trị. Việt Nam hiện không có và đã từng có ở Tây Nguyên và miền núi phía Bắc (người Mèo).

Hiện tại chưa rõ nguyên nhân vụ vừa xong là gì, nhưng mâu thuẫn sắc tộc thường không được công bố là nguyên nhân chính thức, dễ bị lái thành mâu thuẫn thuần tuý hình sự.

Xem thêm chi tiết sự vụ tấn công 2 đồn Công An ở đây.


 

Thêm tàu hải cảnh Trung Quốc xuất hiện ở vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam?

Tàu hải cảnh Trung Quốc

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES Chụp lại hình ảnh,

Một tàu hải cảnh Trung Quốc ở ngoài khơi tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc vào ngày 19/4/2023

Tàu hải cảnh Trung Quốc CCG 5901 hiện diện tại vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam (EEZ), ở phía tây bãi Tư Chính từ ngày 8/6, theo Tướng Raymond M. Powell từ Đại học Stanford.

Trong một dòng tweet hôm 8/6, Tướng Raymond M. Powell, Trưởng Dự án Myoushu, Trung tâm Gordian Knot Center for National Security Innovation, Đại học Stanford thông tin về đường di chuyển của tàu hải cảnh được mệnh danh là “monster” (con quái vật) này.

“Điều khiến sự kiện này đáng chú ý đó tàu China Coast Guard 5901 (CCG 5901) là một trong tàu hải cảnh lớn nhất thế giới, với chiều dài 165 mét và nặng 12.000 tấn của Trung Quốc. Con tàu này vượt trội hẳn so với những tàu kiểm ngư dài trên 56 mét của phía Việt Nam được cắt cử để theo sát các hoạt động của tàu Trung Quốc.” ông Raymond M. Powell nói với BBC News Tiếng Việt.

Ông Raymond cho biết thêm với BBC là con tàu CCG 5901 này chỉ phát tín hiệu AIS trong khoảng 7,5 giờ trong ngày thứ Năm 8/6, và sau đó “đen” ngay lập tức sau đó.

Trung Quốc tăng hơn gấp đôi số tàu cảnh sát biển tuần tra trên các vùng mỏ dầu khí của Việt Nam ở bãi Tư Chính trong năm 2022, tăng từ con số 142 ngày vào năm 2020 lên 310 ngày vào năm 2022, theo Tổ chức Sáng kiến Minh bạch Hàng hải (The Asia Maritime Transparency Initiative – AMTI).

“Mục tiêu của Trung Quốc trong việc tuần tra tại những khu vực này để thiết lập cái gọi là “quyền lịch sử” đối với tuyên bố đường chín đoạn. Trung Quốc đã liên tục gia tăng sự hiện diện của mình trong những năm qua với sự phản đối công khai rất ít ỏi từ Hà Nội”, ông Raymond M. Powell bình luận.

Đây là những diễn biến mới nhất trên Biển Đông sau khi tàu Hướng Dương Hồng 10 (Xiang Yang Hong 10) của Trung Quốc và các tàu hộ vệ, hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam trên Biển Đông trong gần một tháng qua đã rời vùng biển Việt Nam hôm Thứ Hai 5/6.

Hôm qua 10/6, Việt Nam phản bác luận điệu của Trung Quốc cho rằng “tàu khảo sát Hướng Dương Hồng 10 hoạt động hợp pháp ở Biển Đông”.

Trước đó ngày 6/6, ông Uông Văn Bân, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc khẳng định “Trung Quốc có chủ quyền với quần đảo Nam Sa và vùng biển lân cận”.

Con tàu khách khổng lồ San Sha 2 (Tam Sa 2) và tàu tuần tra Zhong Guo Yu Zheng 310 của hải quân Trung Quốc cũng đã hướng đến Bãi Tư Chính vào ngày 8/6

NGUỒN HÌNH ẢNH,RAYMOND M. POWELL Chụp lại hình ảnh,

Con tàu khách khổng lồ San Sha 2 (Tam Sa 2) và tàu tuần tra Zhong Guo Yu Zheng 310 của hải quân Trung Quốc cũng đã hướng đến Bãi Tư Chính vào ngày 8/6, theo Tướng Raymond M. Powell

Ông Raymond ngày 8/6 cũng cho biết thêm con tàu khách khổng lồ San Sha 2 (Tam Sa 2) và tàu tuần tra Zhong Guo Yu Zheng 310 của hải quân Trung Quốc cũng đã hướng đến Bãi Tư Chính trong một động thái khẳng định chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông.

‘Càng hung hăng hơn’

Từ Sài Gòn vào hôm nay, nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc nhận định với BBC News Tiếng Việt, trong hơn 10 năm qua, các tàu địa chất, tàu cảnh sát biển, kiểm ngư Trung Quốc “luôn xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, thậm chí đi vào thềm lục địa của Việt Nam”.

“Đây là chuyện hết sức bình thường của nhà nước Trung Quốc. Từ thời Đặng Tiểu Bình đến nay, Trung Quốc không bao giờ giấu giếm tham vọng chủ quyền trên Biển Đông. Tuy nhiên những người quan sát trên Biển Đông nhất là trong hai tháng qua đã đặt ra một câu hỏi là tại sao Trung Quốc đợt này lại rất hung hăn đến như vậy”, ông Đinh Kim Phúc đặt câu hỏi.

Ông Đinh Kim Phúc nhận định có ba lý do chính cho thái độ ngày càng xác lập hơn từ phía Bắc Kinh trên Biển Đông, cụ thể bao gồm tiến trình đàm phán Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) giữa Asean và Trung Quốc “dường như đang đi vào giai đoạn bế tắc và hành động của Trung Quốc là muốn đổ lỗi cho Asean nếu đàm phán thất bại”.

Được bắt đầu khởi động vào năm 2000, tiến trình đàm phán về Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (Code of Conduct – COC) giữa Asean và Trung Quốc cho đến nay chưa đạt kết quả cụ thể.

Cụm đảo Nam Yết

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES Chụp lại hình ảnh,

Các cấu trúc trên cụm đảo Nam Yết (Tizard bank) hiện do Việt Nam kiểm soát trên Biển Đông, ảnh ngày 22/4/2023

Hai lý do khác theo nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc là Trung Quốc muốn “lợi dụng sự suy yếu của Nga” trên chính trường thế giới, khi gây sức ép với lô dầu khí do Nga đang khai thác và vận hành trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam nhằm tiếp tục khẳng định chủ quyền

“Ngoài ra, trước những tin đồn dồn dập về nâng cấp quan hệ Việt-Mỹ thì Bắc Kinh dường như muốn gây sức ép cho phía Hà Nội. Lý do quan trọng nhất theo tôi là Trung Quốc muốn gây sức ép liên tục để Việt Nam từ bỏ tư tưởng đi với Phương Tây, đi với Mỹ, đánh bại ý chí tự do hóa, đa phương hóa quan hệ ngoại giao của Việt Nam. Trung Quốc muốn cho Việt Nam thấy các nước Phương Tây chỉ quan tâm đến tự do hàng hải, và sẽ không không muốn can dự liên quan đến tranh chấp chủ quyền”, ông Đinh Kim Phúc cho biết thêm.

Trong một bình luận trên Foreign Policy ngày 10/06, Giáo sư Peter A. Dutton, ngành luật quốc tế từ Đại học U.S. Naval War College và Đại học New York nhận định “Trung Quốc đang muốn viết lại luật biển”.

Cụ thể Giáo sư Peter A. Dutton đã đề cập đến quyển sách ‘China’s Law of the Sea: The New Rules of Maritime Order’ của tác giả Isaac B. Kardon, ấn bản hồi tháng Ba, về mong muốn thật sự của giới lãnh đạo ở Trung Nam Hải.

Đó là mong muốn của Bắc Kinh “một trật tự quốc tế hậu tự do [post-liberal international order]” khi định hình lại một trật tự quốc tế trên đại dương, một thuật ngữ do Tiến sĩ Isaac B. Kardon từ Carnegie Endowment for International Peace nêu trong sách.

Và Tiến sĩ Isaac B. Kardon cho rằng Trung Quốc đã “hưởng lợi vô cùng lớn” khi Mỹ “vắng bóng trong những đấu trường quan trọng” liên quan đến vấn đề Biển Đông trong những năm qua.


Hai đồn công an xã ở Dak Lak bị tấn công, nhiều người thiệt mạng

Theo BBC tiếng Việt

Chú thích ảnhTrụ sở UBND xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin nơi xảy ra vụ việc. Ảnh: Tuấn Anh/TTXVN
Giới chức Việt Nam nói một số người chết và bị thương sau các vụ tấn công bằng súng vào hai đồn cảnh sát tại Tây Nguyên.

Bộ Công an nói cho đến nay đã có 16 người bị bắt giữ liên quan đến các vụ nổ súng hôm Chủ Nhật ở huyện Cu Kuin, tỉnh Dak Lak.

Cảnh sát, viên chức địa phương và dân thường đều bị nhắm vào trong vụ tấn công vào trụ sở công an xã tại Ea Tieu và Ea Ktur hồi đầu giờ sáng Chủ Nhật, tuy nhiên giới chức chưa công bố các con số chi tiết.

“Nhiều đồng chí công an xã, cán bộ xã và người dân thiệt mạng và bị thương,” báo Tiền Phong đưa tin.

Căng thẳng sắc tộc lâu nay đã dâng cao tại Tây Nguyên, nơi được coi là khu vực nhạy cảm đối với chính quyền Việt Nam.

Từ lâu nay, nơi đây đã là điểm nóng, người dân bất mãn về một số vấn đề, trong đó có chuyện đất đai và quyền sử dụng đất.

Một số sắc tộc thiểu số sống trong khu vực, được gọi chung là người Thượng, từng đứng về phía Việt Nam Cộng hòa do Hoa Kỳ hậu thuẫn trong thời Cuộc chiến Việt Nam. Một số đòi có thêm quyền tự trị, một số khác muốn ủng hộ sự độc lập của vùng này.

Một số tờ báo của nhà nước đã sớm đưa tin ngay sau khi vụ việc xảy ra, nhưng rồi nhanh chóng rút bài. Tuy nhiên, sau đó vài tiếng, các báo đồng loạt đăng tải tin này.

Bộ Công an chưa cho biết nguyên nhân gì dẫn đến hai vụ nổ súng hôm Chủ Nhật, và những người nổ súng là ai, nói đang “tiếp tục điều tra, làm rõ”.

Bạo lực súng đạn và mâu thuẫn đất đai

Bạo lực súng đạn là điều hiếm khi xảy ra tại Việt Nam, nơi việc sở hữu súng là bất hợp pháp.

Bốn người bị bắn chết trong một vụ cá cược đá gà bất hợp pháp ở ngoại vi TP Hồ Chí Minh hồi tháng 1/2020.

Hồi 2016, hai lãnh đạo cao cấp của tỉnh Yên Bái bị một đồng nghiệp bắn chết tại trụ sở làm việc, trước khi tay súng tự sát.

Tuy nhiên, có nhiều vụ bạo lực nghiêm trọng xảy ra liên quan tới mâu thuẫn, tranh chấp đất đai.

Tháng 10/2016, tại tỉnh Dak Nong, một số người dùng súng tự chế bắn trong cuộc xô xát quanh việc san ủi mặt bằng, khiến ba người chết, 16 người bị thương.

Theo Báo Pháp Luật

Vụ dùng súng tấn công trụ sở Công an xã ở Đắk Lắk: Truy thăng cấp bậc hàm với 4 công an hy sinh ảnh 1

Bộ trưởng Bộ Công an đã ký Quyết định truy thăng cấp bậc hàm đối với bốn cán bộ, chiến sỹ Công an xã hy sinh trong vụ dùng súng tấn công vào trụ sở Công an xã Ea Ktur, tỉnh Đắk Lắk.

  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Hoàng Trung (sinh năm 1981, quê Nghi Lộc, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).
  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Nguyễn Đăng Nhân (sinh năm 1994, quê Yên Thành, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).
  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Trần Quốc Thắng (sinh năm 1989, quê Thạch Hà, Hà Tĩnh, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).
  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Hà Tuấn Anh (sinh năm 1991, quê Triệu Sơn, Thanh Hóa, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).

Vụ tấn công trụ sở công an ở Đắk Lắk: Truy thăng bậc hàm 4 cảnh sát hy sinh - 4

Vụ việc xảy ra tại xã Ea Tiêu và Ea Ktur – vùng khoanh đỏ (Ảnh: Google Maps).

Mời xem chi tiết cuộc tấn công ở đây.


 

Niềm Tự Hào của Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa trong ngày Lễ Hội Văn Hóa ở Nữu Ước

Ngày Hội Diễn Hành Văn Hóa tại New York – phóng sự của SBTN

Theo Kênh Sean Le TV
  • Tình tự Yêu Nước và tự hào dân tộc của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại trong ngày Hội Diễn Hành Văn Hóa, 10-6-2023.
  • Hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa nhớ ơn và tiếp nối bước đi của Hai Bà Trưng.
  • Niềm Vui trong ngày Hội Văn Hóa ở New York.

MUỐN BIẾT XHCN NHƯ THẾ NÀO THÌ HÃY NHÌN VÀO NHỮNG QUỐC GIA CỘNG SẢN

Báo Quyền Được Biết

Nguyên Anh.

 Hình Internet

Đảng cộng sản Việt Nam (csVN) thường tuyên truyền lếu láo đi lên xã hội chủ nghĩa (XHCN) là khát vọng của dân tộc ta. Qua nhiều bài viết tôi đã chỉ ra rằng không có người dân VN nào (ngoại trừ bọn đảng viên, dư luận viên) mong muốn đất nước tiến tới XHCN cả, mà họ cũng đâu có biết cái XHCN đó là như thế nào ngoài sự lèo lái nham hiểm của đảng cầm quyền?!

Hôm nay trong bài viết này chúng ta hãy cùng nhìn xem cái XHCN mà đảng csVN hô hào đi theo nó có hình dạng như thế nào bằng cách nhìn vào những quốc gia cộng sản, hay đã từng là cộng sản, đã từng đi lên XHCN để xem cái xã hội đó có đúng như những gì mà băng đảng csVN tuyên truyền hay không…

Trước khi phong trào cộng sản quốc tế tan rã thì Liên Xô là quốc gia dẫn đầu khối XHCN, là nước đàn anh xách động phong trào, nhưng đời sống người dân tại Nga luôn khốn khổ vì chế độ bao cấp tem phiếu, mọi nhu cầu thiết yếu đều được phân phối hàng tháng, những sản phẩm ngoại quốc chỉ có thể tìm thấy tại thị trường chợ đen, từ chai rượu cho đến gói thuốc lá, mà thị trường chợ đen không chỉ có mặt tại Nga mà xuyên suốt các quốc gia trong khối như Tiệp Khắc, Ba Lan, Đông Đức…; điều đó nói lên sự nghèo nàn, thiếu thốn của những người dân trong những quốc gia cộng sản.

Tại Cuba, theo những thông tin từ nhiều năm trước đây khi Fidel Castro còn cai trị, đồng lương bác sỹ trưởng của một bệnh viện chỉ tương đương 60USD/tháng, hiện nay không biết nhà nước Cuba có điều chỉnh đồng lương hay không, nhưng nếu có điều chỉnh thì con số thay đổi sẽ không là bao. Đây là một mô hình “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” mà người cộng sản thường tuyên truyền khoác lác. Nhưng, chính vì cách phân bổ cào bằng xã hội này sẽ làm cho đất nước nào duy trì sẽ lạc hậu và nghèo đi, bởi vì nó sẽ đem lại sự bất công trầm trọng khi học cho nhiều, làm cho giỏi, thì đồng lương cũng chỉ bằng một người lao động tay chân, cho nên sẽ không có ai muốn đóng góp công sức của mình để người khác thụ hưởng và thực tế đã chứng minh đúng như vậy, thành phần trí thức của Cuba đa số vượt biên vào Mỹ qua Vịnh Con Heo, tại đây nếu họ học lại và có bằng sẽ có mức lương gấp vài chục ngàn lần như ở quê nhà, còn nếu không thì lao động chân tay cũng sống và nuôi được gia đình. Riêng đất nước Cuba thì rơi vào đói nghèo, phải ngữa tay xin Việt Nam cứu đói, thật đúng là thằng nghèo đi xin thằng mạt, và cũng nhờ đó mà tên thánh nổ CTN Nguyễn Minh Triết mới có dịp hoa tay múa chân tại một trường đại học Cuba phét lác: “ … một anh ở bên Đông, một anh ở bên Tây, chúng ta thay nhau canh giữ cho hòa bình của thế giới… (!)” sau khi cứu trợ cho nước này vài chục tấn gạo.

Tại Đông Đức, người dân sống tại đây chán ngán đời sống nghèo nàn, họ thèm thuồng nhìn những sản phẩm tư bản mà người dân Tây Đức thụ hưởng, họ nhận ra cái chủ nghĩa cộng sản, CNXH chỉ làm cho họ đói nghèo lạc hậu, cống hiến nhiều nhưng nhận được chẳng bao nhiêu, cuối cùng người dân hè nhau giật sập Bức Tường Ô Nhục vào ngày 9/11/1989, thống nhất hai miền Đông và Tây hòa thành một khối đi theo con đường tư bản chủ nghĩa và ngày nay nước Đức đã trở thành một đất nước hùng mạnh, thành viên tích cực của khối NATO.

Tại Bắc Triều Tiên, điều dễ nhận thấy về đất nước này là màu sắc nghèo nàn, người dân có vẻ không tiếp cận được những phát minh văn minh phục vụ đời sống  của nhân loại, ngoài quân phục là chủ đạo cho cả nam lẫn nữ thì quần áo của người dân chỉ toàn một gam màu đen tối, lãnh tụ hiện nay của Bắc Triều Tiên là Kim Jong Un, một lãnh đạo trẻ đã từng du học nước ngoài, tiếp cận được nền dân chủ tiên tiến và những hành động xích lại gần Nam Hàn làm nhiều người lầm tưởng rằng hai miền Liên Triều sẽ thống nhất trong hòa bình sau cuộc nội chiến kéo dài 3 năm (1950-1953) ngăn cách hai miền tại vỹ tuyến 38. Tuy nhiên sau nhiều lần hiệp thương thì sự thống nhất quốc gia đã thất bại với sự không đồng ý ý thức hệ giữa hai miền. Điểm nhận thấy rõ ràng nhất tại Bắc Triều Tiên là sự ngu dân do tuyên truyền, người dân tin rằng các lãnh tụ họ Kim đều là thiên sứ, là tài năng xuất chúng do thượng đế phái xuống cho nên họ phải phục tùng tuyệt đối, đất nước Bắc Triều Tiên nghèo, người dân đói, thế nhưng Kim Jong Un không tập trung vào khoa học kỹ thuật phục vụ sản xuất nông nghiệp mà trái lại y tập trung giới tinh hoa đất nước để sản xuất ra vũ khi nguyên tử nhằm hù dọa thế giới. Mỗi khi Bắc Hàn phóng hỏa tiển hạt nhân là sau đó nhận lại được hàng viện trợ của các quốc gia giàu có, tuy nhiên thế giới ngày nay đã biết chiêu trò của Kim cho nên họ mặc cho y phóng và người dân cứ tiếp tục đói. Một đất nước có những tên tâm thần hoang tưởng như thế chỉ là một tên Chí Phèo rạch mặt ăn vạ. Kim có vũ khí hạt nhân. Đúng, nhưng loại hạt nhân của Bắc Hàn chỉ là sơ khai, mới phát triển và có thể bị đánh chặn bất cứ lúc nào nếu xâm phạm lợi ích của các quốc gia văn minh khác.

Cuối cùng là Trung Quốc, tức là bọn cộng sản Tàu, cái nôi mẹ của đảng csVN hôm nay. Nước Tàu ngày nay đã phát triển kinh tế vượt bậc sau nhiều thập kỷ làm ăn với Mỹ. Hàng hóa Tàu có mặt khắp nơi trên thế giới với giá thành rẻ mạt đã thống lĩnh được thị trường hàng tiêu dùng, trữ lượng dự trữ ngoại tệ cao đã làm cho những kẻ lãnh đạo bộc lộ cái dã tâm truyền đời của bọn chúng là thống nhất liên hạ, lên ngôi minh chủ, lãnh đạo cả thế giới. Dưới sự cai trị của tên độc tài Tập Cận Bình, nước Tàu đang vươn lên vị trí làm chủ thế giới bằng kinh tế và vũ lực. Tập cũng không khác gì tên già Nguyễn Phú Trọng, sửa đổi điều lệ đảng để ngồi 3 nhiệm kỳ vị trí Tổng Bí Thư. Tuy nhiên dã tâm thống nhất thế giới đặt ra trật tự thế giới mới của y đã vấp phải trở lực từ những quốc gia dân chủ văn minh mà điều khó nuốt nhất là những nước này đều là những quốc gia dẫn đầu công nghệ vũ khí hạt nhân. Do đó dã tâm của giới lãnh đạo TQ chỉ dừng lại trong khu vực Đông Nam Á, răn đe hù dọa Việt Nam với sự bạc nhược của đảng cầm quyền, đầu tư thuê đất dài hạn, rải tiền vào Lào và Cambodia, vẽ đường lưỡi bò chiếm trọn vùng biển quốc tế của các quốc gia trong khu vực. Quân đội Tàu phù hung hăng như tổ tiên bọn chúng đã từng, sẵn sàng gây hấn với những nước nhỏ và đánh võ mồm với những đối thủ lớn. Riêng tại VN, ngoài khống chế về kinh tế, cài cắm tình báo khắp các tỉnh thành, Bắc Kinh còn khống chế được thượng tầng lãnh đạo đảng csVN mà ai cũng có thể thấy qua sự hèn hạ quỵ lụy của người đứng đầu đảng và những đảng viên cao cấp phải đi chầu Bắc Kinh trước khi nhậm chức tại VN như thời phong kiến xa xưa.

Đời sống người dân Tàu dễ thở hơn vì kinh tế phát triển, nhưng nhà cầm quyền dùng bức màn thép để ngăn cấm người dân tiếp cận được các luồng thông tin chính thống của các quốc gia khác. Tại Tàu, người dân không được dùng Google, Youtube và Facebook, đổi lại nhà cầm quyền làm ra mạng Weboo, TikTok cho họ sử dụng, nguy hiểm hơn họ còn dùng công nghệ nhận dạng và camera khắp nơi để truy cập thông tin bất cứ ai bước vào lãnh thổ, điều này có thể hiểu là bất cứ người dân thường hay khách du lịch nào vào TQ bằng con đường hợp pháp họ đều biết rõ lý lịch. Đó là cách quản lý con người phi nhân quyền mà VN trong thời gian gần đây đã bắt chước theo như quản lý Sim ĐT, CCCD có gắn chip và gần đây nhất là công an một tỉnh phía Bắc đã chuẩn bị triển khai chương trình tại tỉnh của họ.

Đó là những nét đặc thù của những quốc gia cộng sản, những đất nước đang đi trên con đường tiến đến xã hội chủ nghĩa. Như thế chúng ta có thể tóm lược lại khi VN đến XHCN tức là người dân phải ngu, phải suy tôn lãnh tụ, yêu bác, yêu đảng (dù cái đảng đó bốc mùi thúi hoắc), phải ăn mặc tuềnh toàng, phải dùng mạng xã hội trong nước làm ra, phải đói và nghèo như người dân Cuba và Bắc Hàn, phải duy ý chí như Tàu khựa vv…

Như vậy cái xã hội đó đâu có phải là “Thiên đường XHCN” như đảng hằng phét lác tuyên tuyền mà đó chính là “Địa ngục XHCN” ngay chính trên thế gian do đảng cộng sản tạo ra!

Liệu Phạm Bá Hiền cũng sẽ lại là Út Trọc, Vũ Nhôm?

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

11-6-2023

Tiếp theo phần đầu

Thiếu tướng Phạm Bá Hiền quê ở xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh có nhiều điểm tương đồng với ông Phạm Bá Hiền thứ ba – cùng sinh năm 1972, cùng buôn vải ở Sài Gòn, cùng… có “quan hệ thương mại” với một đơn vị do quân đội thành lập…

Việc “một lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh” thừa nhận ông Phạm Bá Hiền thứ nhất cũng là ông Phạm Bá Hiền thứ hai (1) chính là sự thừa nhận những tuyên bố của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam về sự “quyết liệt” trong phòng chống tham nhũng chỉ đơn thuần là “quyết” làm cho… “liệt”.

Bởi các hệ thống “quyết” làm cho… “liệt” nên mới có chuyện từ tỉnh đến huyện, xã nhất trí lờ đi việc thâu tóm đất đai, xây dựng lâu đài không phép ở xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh, thậm chí còn công khai thú nhận với báo giới: “Không lập biên bản đình chỉ khi biết việc sai phạm là vì không ai dám ký vào biên bản sai phạm đó” (2).

Bởi hiểu các hệ thống “quyết” làm cho… “liệt” nên dù biết rất rõ lai lịch của ông Hiền – một người chỉ buôn vải ở Sài Gòn, do doanh nghiệp của ông ta sáp nhập với doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng mà trở thành sĩ quan quân đội rồi trở thành… tướng nhưng bởi ông Hiền đang… lên nên lãnh đạo Hà Tĩnh mới tổ chức đón rước trọng thể, mới thỏ thẻ mong ông Hiền… “tiếp tục theo dõi, dành nhiều tình cảm và luôn đồng hành cùng quê hương Hà Tĩnh, đặc biệt là trên lĩnh vực quân sự, quốc phòng địa phương” (3).

Không chỉ hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ xã huyện đến tỉnh xem sự ngang ngược khi thâu tóm đất, xây dựng lâu đài của gia đình ông Hiền là bình thường, xem sự giàu có bất thường của gia đình ông Hiền là bình thường, xem con đường trở thành Thiếu tướng, Tư lệnh một binh đoàn của Quân đội nhân dân Việt Nam là đương nhiên mà ở thượng tầng cũng vậy. Không như vậy, giới lãnh đạo toàn quân không dọn đường để cất nhắc đồng chí Phạm Bá Hiền.

Thiếu tướng Phạm Bá Hiền quê ở xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh có nhiều điểm tương đồng với ông Phạm Bá Hiền thứ ba – cùng sinh năm 1972, cùng buôn vải ở Sài Gòn, cùng… có “quan hệ thương mại” với một đơn vị do quân đội thành lập để “làm kinh tế”, hết sức “liều lĩnh” nên cùng vi phạm pháp luật (một ông dính líu đến tự tiện chuyển đổi mục đích sử dụng đất nông nghiệp, xây dựng lâu đài trái phép, một ông liên tục giả mạo giấy tờ để gian lận thương mại tới mức phải khởi tố [4]).

Thiếu tướng Phạm Bá Hiền – Tư lệnh Binh đoàn 16 và ông Phạm Bá Hiền – Phó Giám đốc Chi nhánh 3 của Công ty Thăng Long có phải là một chăng? Nếu phòng chống tham nhũng thật sự quyết liệt chứ không phải “quyết” làm cho… “liệt” thì các hệ thống đã phải vào cuộc để xác định thực – hư và công bố sớm để bảo vệ “niềm tin” của dân chúng, để làm rõ việc một “anh buôn vải ở Sài Gòn”, trở thành sĩ quan quân đội do doanh nghiệp sáp nhập với “đơn vị quân đội làm kinh tế” và gửi đi “đào tạo cơ bản qua các trường: Học viện Lục quân, Học viện Quốc phòng, Học viện Chính trị Hành chính Khu vực II,…” rồi phong tướng có phải là sắp đặt không? Những… “Huân chương Lao động hạng Ba, Bằng khen của chính phủ, Bộ Quốc phòng, danh hiệu ‘Chiến sĩ thi đua toàn quân’, ‘Chiến sĩ thi đua toàn quốc’ cùng nhiều phần thưởng cao quý của đảng, nhà nước” đã trao cho Đại tá Phạm Bá Hiền quan trọng hơn việc xem xét vì đồng chí đại tá giàu có bất minh và tai tiếng đến mức như vậy?

Làm sao có thể xem là “quyết liệt” phòng chống tham nhũng khi giới lãnh đạo toàn quân thản nhiên gạt bỏ tất cả những yếu tố lẽ ra phải xem là chính yếu để đề nghị chính phủ, quốc hội, nhà nước phong tướng cho một người có rất nhiều dấu hiệu đáng ngờ về mức độ trong sạch như đồng chí Đại tá Phạm Bá Hiền?

Chính phủ, quốc hội, nhà nước đã cũng như đang vận hành, giám sát thế nào mà giới lãnh đạo toàn quân dám qua mặt như thế? Về logic, giới lãnh đạo toàn quân chỉ có thể liều lĩnh như thế khi chính họ tin rằng “quyết liệt” chỉ là “quyết” làm cho… “liệt”. Sự… “quyết liệt” đã trưng bày khi xử lý những scandal như Đinh Ngọc Hệ (Út Trọc), Phan Văn Anh Vũ (Vũ Nhôm) không phải là quyết liệt theo đúng ngữ nghĩa của hai từ này. Sự “quyết liệt” đó chỉ có tác dụng khiến những cá nhân cảm thấy… trống lưng chùn tay, bất động làm cả hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tê liệt, kinh tế – xã hội hỗn loạn tới mức giới lãnh đạo các hệ thống phải vận động “dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm”.

Kỷ luật Ủy viên Bộ Chính trị này, Ủy viên BCH TƯ đảng kia, tống giam Bí thư nọ, phạt tù Chủ tịch một số tỉnh,… đã cũng như đang được trưng bày để giới thiệu sự “quyết liệt” trong phòng chống tham nhũng. Tuy nhiên việc trao cho ông Phạm Bá Hiền hàm Thiếu tướng hay việc ông thản nhiên phô bày sự giàu có bất minh của gia đình ông qua tổ chức “vinh quy bái tổ” trong bối cảnh các hệ thống rất… “quyết liệt”, chứng tỏ “quyết liệt” chỉ dược dùng như… trang sức. Đâu phải tự nhiên mà thay vì “quyết liệt đấu tranh với những biểu hiện sai trái”, giới lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh lại hoan hỉ chia vui với “bạn” Hiền dù biết rõ “bạn” thế nào. Ông Hiền không phải là trường hợp cá biệt mà chỉ là ví dụ mới nhất.

***

Tháng trước, Ban Nội chính của BCH TƯ đảng khóa 13 tổ chức họp báo để “thông báo về kết quả cuộc họp Thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng – chống tham nhũng, tiêu cực” (5). Người ta phát giác ông Nguyễn Văn Yên – một trong hai Phó Ban Nội chính mang đồng hồ hiệu Patek Philippe model World Time Mecca. Giá bán chiếc đồng hồ mà ông Yên sử dụng khoảng 260.000 Mỹ kim (6), nếu quy ra đồng Việt Nam thì chừng sáu… tỷ!

Sau khi phát giác vừa kể lan rộng trên mạng xã hội và bùng lên thành scandal (7), thay vì được thấy hệ thống chính trị, hệ thống công quyền – vốn không ngừng quảng cáo là đang… “phòng, chống tham nhũng một cách đồng bộ, quyết liệt” hành động… “kịp thời” hoặc ít ra, cũng hứa sẽ làm gì đó trước biểu hiện về sinh hoạt xa hoa đến mức khó tưởng của ông Yên để thêm một lần nữa… “khẳng định quyết tâm rất cao của đảng, nhà nước ta trong cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực” thì thiên hạ chỉ thấy các cơ quan truyền thông chính thức như Thanh Niên, VnExpress,… hoặc do thiếu kiến thức về xa xỉ phẩm, hoặc do… “thiếu cảnh giác cách mạng” khi lựa chọn hình ảnh, khiến ông Yên nói riêng và đảng nói chung bị… “xuyên tạc, bôi nhọ”, vội vàng cắt cụt cánh tay ông Yên mang đồng hồ trên tấm ảnh họ lỡ chọn đăng (8).

Ông Nguyễn Văn Yên vốn là Vụ trưởng Vụ Theo dõi xử lý các vụ án, vụ việc của Ban Nội chính BCH TƯ đảng. Ban Nội chính của BCH TƯ đảng là “cơ quan tham mưu, giúp việc cho BCH TƯ đảng và thường xuyên là Bộ Chính trị, Ban Bí thư về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực nội chính, phòng – chống tham nhũng, cải cách tư pháp, đồng thời là cơ quan chuyên về công tác nội chính của đảng, cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực và Ban chỉ đạo cải cách tư pháp Trung ương”. Đầu năm ngoái (1/2022), ông Yên được Ban Bí thư lựa chọn và bổ nhiệm làm Phó Ban Nội chính. Vào thời điểm đó, ông Phan Đình Trạc – vừa là Ủy viên Bộ Chính trị, vừa là thành viên Ban Bí thư – khẳng định, việc lựa chọn, bổ nhiệm ông Yên là “sự ghi nhận quá trình phấn đấu, rèn luyện lâu dài của ông Yên” (9).

Ai cũng biết, nếu thanh liêm, chẳng viên chức nào có thể dư giả tới mức không cần đắn đo về giá để sắm đồng hồ như vậy, song chuyện đó không quan trọng bằng việc lãnh đạo cơ quan chuyên trách “phòng, chống tham nhũng, tiêu cực” thản nhiên phô bày sự giàu có của ông ta trong sinh hoạt thường nhật. Tình huống này chỉ có thể xảy ra khi Tổng Bí thư, các thành viên trong Bộ Chính trị, các thành viên trong Ban Bí thư, các thành viên trong BCH TƯ đảng, các thành viên trong Ban Nội chính của BCH TƯ đảng cùng xem điều đó là bình thường. Khi giàu có bất thường được xem là đương nhiên thì chuyện điều tra người này, kỷ luật người kia, tống giam người nọ vì tham nhũng, tiêu cực làm sao có thể xem là… “quyết liệt”? Vẫn là “quyết liệt” nếu những người như ông Nguyễn Văn Yên sẽ điều tra những người như Thiếu tướng Phạm Bá Hiền và các “đối tượng có liên quan”?

Quyết liệt” nhưng vẫn từ chối công bố tờ khai tài sản của các viên chức trong diện mà luật buộc phải kê khai để dân chúng giám sát, góp ý,… “quyết liệt” nhưng vô hiệu hóa tất cả những nỗ lực đề nghị hình sự hóa việc giàu có bất minh, tịch thu sung công tài sản của những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc tài sản,… vừa “quyết liệt phòng chống tham nhũng”, vừa truy tìm và xử lý hình sự những cá nhân tố giác sự xa hoa bất thường của các viên chức, thậm chí điều động nhân sự sang cả Thái Lan để bắt cóc Đường Văn Thái, bởi một trong những “sai phạm nghiêm trọng” của Đường Văn Thái là tham gia thực hiện trang “Lều của đầy tớ” trên mạng xã hội nhằm “chống phá nhà nước” (10),… “quyết liệt” kiểu đó có khác gì dùng “quyết liệt” như bùa chú, một mặt, “quyết” làm cho các viên chức không cùng phe nhóm… “liệt”, mặt khác làm cho kinh tế – xã hội… “liệt” cả về hoạt động lẫn ý chí để tương lai xứ sở này, vận mệnh dân tộc này cho những cá nhân như ông Hiền, ông Yên và những kẻ “đồng hội, đồng thuyền” cùng… “quyết”!

Chú thích

(1) https://tienphong.vn/lanh-dao-tinh-ha-tinh-noi-gi-ve-bua-tiec-vinh-quy-bai-to-cua-thieu-tuong-pham-ba-hien-post1541249.tpo

(2) https://baovephapluat.vn/phap-luat-ban-doc/dieu-tra-theo-don-thu/cu-ba-78-tuoi-thinh-thoang-ra-cho-ban-rau-xay-biet-thu-khung-52840.html

(3) https://baohatinh.vn/luc-luong-vu-trang/lanh-dao-ha-tinh-chuc-mung-thieu-tuong-pham-ba-hien/249444.htm

(4) https://vnexpress.net/khoi-to-vu-tron-thue-tai-cong-ty-thang-long-2022845.html

(5) https://thanhnien.vn/pho-truong-ban-noi-chinh-tu-khong-co-chuyen-bat-duoc-ba-nguyen-thi-thanh-nhan-roi-giau-185230510174501541.htm

(6) https://www.chrono24.com/patekphilippe/patek-philippe-world-time-mecca–id20138658.htm

(7) https://www.facebook.com/photo/?fbid=643835531119791&set=p.643835531119791

(8) https://www.facebook.com/trung.lenghien/posts/pfbid023AXTK9Qf7Ke5ZMCm1PNJ6aTT1kCMXJ3HT6R3GoKTreYRJFfiWkaWUo3CSGQrAv7zl

(9) https://vnexpress.net/ban-noi-chinh-trung-uong-co-them-mot-pho-ban-4422308.html

(10) https://congthuong.vn/bo-mat-that-cua-doi-tuong-duong-van-thai-250542.html

Đắk Lắk: Bắt giữ 6 người liên quan đến vụ xả súng vào hai trụ sở công an xã

Theo Đài Á Châu Tự Do

Công an tỉnh Đắk Lắk đã bắt giữ sáu người liên quan đến vụ tấn công vào hai trụ sở công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur làm chết sáu cán bộ và công an.

Bộ Công an khoảng trưa ngày 11/6 có thông tin chính thức về vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại Tây Nguyên.

Một số đối tượng trong băng nhóm nổ súng tấn công trụ sở Công an xã vừa bị bắt giữ.

Cổng thông tin điện tử (trang web) của bộ này dẫn báo cáo của Công an tỉnh Đắk Lắk cho hay, sáng sớm ngày 11/6/2023 tại huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk xảy ra vụ việc một nhóm người chưa xác định danh tính dùng súng tấn công trụ sở Công an các xã Ea Tiêu và Ea Ktur làm chết và bị thương một số công an xã, cán bộ xã và người dân.

Bộ Công an chỉ đạo Công an tỉnh Đắk Lắk, các đơn vị nghiệp vụ triển khai vây bắt, hiện nay, lực lượng công an đã bắt giữ sáu người có liên quan, đang tiếp tục truy bắt những người còn lại.

Bộ Công an đề nghị người dân địa phương không hoang mang và làm theo yêu cầu của cơ quan chức năng, Bộ công an cũng đề nghị cơ quan truyền thông cần kiểm chứng thông tin trước khi đăng tải để đảm bảo thông tin đúng sự thật.

Trước đó, hai tờ báo nhà nước là VnExpress và báo Công Thương đăng tải thông tin chi tiết về vụ việc cho biết, vào rạng sáng 11/6 có 40 người mặc áo rằn ri chia ra hai nhóm tấn công vào trụ sở công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur, thuộc huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk làm sáu cán bộ xã, công an tử vong.

Hai bản tin của báo chí nhà nước về sự việc nghiêm trọng ở khu vực Tây Nguyên bị xóa không lâu sau khi đăng tải. 

Hai trụ sở công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur, thuộc huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk bất ngờ bị tấn công trong rạng sáng 11/6 khiến ít nhất 6 cán bộ tử vong và nhiều người khác bị thương, theo như bản tin của báo chí nhà nước.

Theo đó, Bộ trưởng quyết định truy thăng cấp bậc hàm

    • Từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Hoàng Trung (SN 1981), quê quán: Nghi Lộc, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk;
    • Từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Nguyễn Đăng Nhân (SN 1994), quê quán: Yên Thành, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk;
    • Từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Trần Quốc Thắng (SN 1989), quê quán: Thạch Hà, Hà Tĩnh, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk;
    • Từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Hà Tuấn Anh (SN 1991), quê quán: Triệu Sơn, Thanh Hoá, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk.

Mạng báo VnExpress sáng 11/6, dẫn thông tin từ Bộ Công an cho biết, báo cáo từ Công an tỉnh Đắk Lăk thể hiện, lúc 0 giờ 35 phút ngày 11/6, khoảng 10 người mặc đồ rằn ri, đi xe máy đến trụ sở Uỷ ban và Công an xã Ea Tiêu. 

Sau khi sát hại 2 cán bộ công an, những người này ra ngã ba Ea Sim, Quốc lộ 27, chặn ôtô bán tải và bắn chết tài xế.

Cùng lúc, một nhóm khác gồm 30 người đi hai xe Jeep và xe máy, tấn công trụ sở UBND và Công an xã Ea Ktur. 

Những người này dùng súng và dao tấn công một thiếu tá 42 tuổi, một đại uý 35 tuổi và hai thượng uý 21 và 29 tuổi. Bí thư xã, Chủ tịch xã và một thanh niên sau đó cũng bị bắn. 

Bước đầu ghi nhận có bảy người tử vong trong đó có một người dân, ba người khác bị thương, tuy nhiên hiện chưa rõ động cơ gây án. 

Bản tin này của VnExpress bị xóa sau khi đăng bài chỉ vài phút. 

Một số trong nhóm người này sau đó ra ngã ba Ea Sim, Quốc lộ 27, chặn ôtô bán tải và bắn chết một tài xế, theo bản tin của VnExpress bị xóa sau khi đăng tải không lâu.

Báo Công Thương cũng dẫn nguồn tin riêng cho biết sự việc tương tự, tờ báo này là tờ báo của nhà nước đăng tin sớm nhất về vụ việc, tuy nhiên hai tờ báo nêu trên đều rút bài.

Trưa cùng ngày, các báo đăng tải các bản tin ngắn gọn về vụ việc dẫn nguồn tin từ Người phát ngôn Bộ Công an Việt Nam Tô Ân Xô xác nhận có vụ việc xảy ra nhưng không nêu cụ thể số người thương vong.

Cập nhật từ báo VieetNamNet.vn và các báo lề phải

Các lực lượng chức năng đã bắt giữ 16 nghi phạm, giải cứu 2 con tin liên quan vụ nhóm người tấn công trụ sở công an xã ở huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk.

Trung tướng Tô Ân Xô, người phát ngôn Bộ Công an chiều 11/6 xác nhận với VietNamNet thông tin trên và cho biết, các đơn vị vẫn đang tiếp tục truy bắt nhóm đối tượng.

Lực lượng chức năng làm nhiệm vụ tại xã Ea Tiêu. Ảnh: HD
Ảnh: HD

Theo Trung tướng Tô Ân Xô, báo cáo của Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết, sáng sớm 11/6, một nhóm người chưa xác định danh tính dùng súng tấn công trụ sở Công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur làm chết và bị thương một số cán bộ công an xã, cán bộ xã và người dân.

Đồng thời, lực lượng chức năng đã giải thoát 2 công dân bị bắt làm con tin, công dân thứ 3 tự giải thoát. Hiện các đơn vị chức năng đang quyết liệt truy bắt số đối tượng còn lại.

Các đối tượng trong vụ nổ súng tấn công trụ sở bị bắt giữ.

Các đối tượng trong vụ nổ súng tấn công trụ sở bị bắt giữ.

Trước đó, như Báo CAND đã thông tin, sáng sớm cùng ngày tại địa bàn huyện Cư Kuin đã xảy ra vụ việc một nhóm người chưa xác định danh tính dùng súng tấn công trụ sở Công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur, làm một số đồng chí Công an xã, cán bộ xã và người dân tử vong và bị thương…

Tang vật vụ án.

Tang vật vụ án.

Bộ Công an đã chỉ đạo Công an tỉnh Đắk Lắk, các đơn vị nghiệp vụ triển khai vây bắt nhóm đối tượng nêu trên. Đến 12h cùng ngày đã bắt giữ 6 đối tượng.

Công an nhanh chóng điều phương tiện, lực lượng đến hiện trường.

Công an nhanh chóng điều phương tiện, lực lượng đến hiện trường.

Bộ Công an đề nghị bà con huyện Cư Kuin và các địa bàn lân cận bình tĩnh, không hoang mang; thực hiện theo yêu cầu của chính quyền cơ sở và các lực lượng chức năng. Nếu ai có thông tin liên quan đến nhóm đối tượng trên, đề nghị cung cấp ngay cho cơ quan Công an nơi gần nhất.

Đội ngũ truy bắt hung thủ.

Đội ngũ truy bắt hung thủ.

Bộ Công an đã chỉ đạo Công an tỉnh Đắk Lắk, các đơn vị nghiệp vụ triển khai vây bắt nhóm đối tượng nêu trên.

Lời Bàn: Tức nước vớ bờ, vũ khí quá thô sơ, dân đen thiểu số sắc tộc làm sao chống với Côn An trang bị tận răng quá đông đảo như  đàn sói của hung thần.