Vụ nổ súng chết người ở Đắk Lắk: trấn áp sẽ không giải quyết tận gốc vấn đề!

Vụ nổ súng chết người ở Đắk Lắk: trấn áp sẽ không giải quyết tận gốc vấn đề!Cảnh sát cơ động (minh họa)  
‘Bàng hoàng’ và ‘buồn lo’ là từ ngữ của giới quan sát tình hình thời sự Việt Nam qua sự kiện vụ nổ súng ở tỉnh Đắk Lắk chia sẻ với Đài Á Châu Tự Do hôm 13/6/2023. Biến cố bạo lực xảy ra hai ngày trước đó gây thương vong cho chín người và hàng chục người bị chính quyền bắt giữ.

Tuy nhiên, các ý kiến sau khi bước đầu tìm hiểu nguyên nhân của vấn đề, cũng bày tỏ với RFA Tiếng Việt mong muốn sẽ sớm có được giải pháp đối với những vấn đề xung đột và mâu thuẫn xã hội ở khu vực là nơi sinh sống từ xa xưa của nhiều nhóm sắc dân, cư dân bản địa. Đây cũng là khu vực vốn được coi là điểm ‘nhạy cảm’ lâu nay với chính quyền và nhà nước cộng sản Việt Nam.

Từ Sài Gòn, nhà thơ, dịch giả Hoàng Hưng, bình luận trên quan điểm riêng.

“Cảm nghĩ đầu tiên của tôi, khi tôi nghe tin, là tôi thấy rất buồn, tức là mâu thuẫn xã hội bây giờ đã đến mức mà người ta dám dùng vũ lực một cách công khai và không còn sợ bị pháp luật nghiêm trị nữa. Bởi vì rõ ràng việc này pháp luật sẽ nghiêm trị, thế nhưng người ta còn không sợ nữa, có nghĩa là bất chấp cả mạng sống của mình, để làm việc phản đối một điều gì đó, dù tôi chưa biết rõ nguyên nhân thực sự là gì”.

“Tôi rất buồn vì cảm thấy xã hội ở mức mà phải bạo động, bởi vì lâu nay tôi vẫn có một quan niệm là đất nước mình (Việt Nam) đang rất cần một sự hòa hợp, đoàn kết mọi người để chung tay xây dựng một đất nước có rất nhiều khó khăn nhưng hướng tiến lên của nó cũng đã khá rõ ràng và còn đối phó với kẻ thù xâm lược nữa, hai nhiệm vụ này đang cần có một mối đoàn kết, hòa hợp và thống nhất tất cả từ trên xuống dưới, tất cả các thành phần, các tầng lớp, nay xảy ra việc này thì rất là buồn và lo.

Tôi không biết nguyên nhân cụ thể trực tiếp như thế nào, và không biết sự hình thành của nhóm (tấn công) này ra sao mà có thể trong thời đại Internet này, người ta có thể làm việc đó một cách bí mật, khó nắm bắt được hết. Ngay ở những nước tiên tiến văn minh như nước Mỹ, những nhóm ‘khủng bố’, hay ‘bạo loạn’ vẫn có thể hình thành ngoài sự kiểm soát của nhà nước, thì điều đó cũng dễ hiểu.

Nhưng nhìn rộng ra, tôi chỉ thấy rằng những vấn đề xã hội của Việt Nam, mâu thuẫn giữa các tầng lớp mà bây giờ bộc lộ như thế này thì làm cho mình rất đau lòng, tất nhiên những người dân bình thường không bao giờ tán thành hay đi ủng hộ những chuyện dùng vũ lực để mà ‘bạo loạn’ như thế cả, nhưng tôi muốn nhìn ở tầm của những người có trách nhiệm quản lý xã hội, điều hành chung xã hội, cần có một cái nhìn như thế nào cho thật sáng suốt, để không đẩy mâu thuẫn ở trong nội bộ của xã hội lên mức cao hơn.”

‘Không tin vào trấn áp, hãy khuyến khích phản biện ôn hòa’

Theo ông Hoàng Hưng, ở đây có một khía cạnh là việc ‘trấn áp’ những hành động như vừa xảy ra là ‘tất yếu’, nhưng ông không tin vào việc chính quyền chỉ hành động như vậy mà có thể giải quyết vấn đề, ông nói:

Việc trấn áp, việc phải nghiêm trị của pháp luật những hành động như thế này là tất yếu, thế nhưng nếu như mình (chính quyền) cho rằng dùng biện pháp trấn áp như thế mà giải quyết được vấn đề thì tôi không tin. Bởi vì về sâu xa, nó không có kết quả, do những cuộc trấn áp như thế một số năm trước đã diễn ra rồi, từ vụ Văn Giang cho đến vụ Đoàn Văn Vươn, cho đến một vụ mà trước đây có một người cũng giữ rẫy của mình và đã bắn chết mấy người mà cũng ở vùng gần Tây Nguyên.

Thế rồi lớn nhất là vụ Đồng Tâm mà cũng đã có trấn áp cả rồi, mà đến mức mọi người không đồng tình như vụ Đồng Tâm, mà trấn áp quá nặng nề (khiến) mọi người thấy là không cần thiết. Đến nay lại tiếp tục nổ ra như thế này, thì chứng tỏ biện pháp trấn áp đơn thuần như thế không phải là hay, mà tôi nghĩ người điều hành xã hội vẫn phải có một cái nhìn rộng rãi hơn, để làm sao giải quyết những vấn đề mâu thuẫn trong các thành phần, trong các tầng lớp xã hội một cách hài hòa, đảm bảo được những lợi ích của các bộ phận, kể cả đa số lẫn thiểu số.

Và một điều quan trọng hơn nữa là lâu nay, hình như người ta rất sợ tiếng nói phản biện, hay những nhóm phản biện, bởi vì mấy năm nay thấy rằng sự e sợ, sự ngăn chặn những tiếng nói phản biện càng ngày càng khắt khe hơn, tôi cho rằng như thế không hay, không đúng, bởi chính trong tình trạng xã hội có nhiều vấn đề, nhiều mâu thuẫn, thì lại phải rất khuyến khích những tiếng nói phản biện ôn hòa.

Tôi là một trong những người có tham gia phản biện, đương nhiên tôi phản biện những lĩnh vực về văn hóa và nghệ thuật là những vấn đề mà tôi nắm vững, hay một vài lĩnh vực khác là vấn đề mà tôi nắm được thì tôi phản biện; chứ không phải vấn đề gì của nhà nước cũng phản biện – cái đó không đúng, tôi không đồng ý với cách như thế, không phải bất cứ vấn đề gì của nhà nước đưa ra cũng tự động gọi là ‘automatic’ phê phán – cái đó không đúng.

Thế nhưng rất nhiều nhóm, rất nhiều cá nhân phản biện một cách có tình, có lý, ôn hòa, thì tôi nghĩ những người này rất nên được khuyến khích, thay vì quá lo sợ rằng họ hình thành những nhóm chống nhà nước, hay mầm mống của những nhóm chống nhà nước, vì thế mà tìm cách ngăn chặn những tiếng nói phản biện, những người có thiện chí. Cái đó cũng là một yếu tố có thể dẫn đến (vấn đề) khi người ta không có cách nào để lên tiếng một cách ôn hòa, hay để đấu tranh cho quyền lợi của người ta, mà người ta coi là chính đáng, thì cái đó sẽ dẫn đến việc không còn lối thoát nữa, người ta sẽ nổi loạn. Đó là điều rất không hay, và nhìn rộng ra là như thế, còn tôi cũng nói lại rằng với vụ việc cụ thể này tôi không có điều kiện để tìm hiểu kỹ sâu.”

‘Cứ theo lối của ‘đa số’, sẽ không bao giờ giải quyết vấn đề’

Từ thành phố Lognes, ngoại ô mạn Đông của Paris, nước Pháp, nhà nghiên cứu Dân tộc học, Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy, đưa ra bình luận trên quan điểm cá nhân với RFA Tiếng Việt:

“Khi nghe tin này, tôi cũng rất bàng hoàng, tại vì những người sắc tộc sống trên Tây Nguyên là đề tài tôi nghiên cứu khi tôi làm Luận văn Tiến sĩ hồi năm 1993, tôi thấy những gì tôi viết từ thời đó đến nay không thay đổi. Tức là cộng đồng người Thượng sinh sống trên Tây Nguyên ngày nay là một thành phần thiểu số trên quê hương của họ. Thành ra vấn đề này mà cứ giải quyết theo lối của người Kinh, tức là chỉ huy người Thượng, thì sẽ không bao giờ giải quyết được hết vấn đề.

An ninh trật tự toàn tỉnh Đắk Lắk đã trở lại trạng thái bình thường - Ảnh 2.

Bởi vì người Thượng sống theo phong tục, mà phong tục đó có thể đã cả ngàn năm; nhưng dưới thời Pháp thuộc, phong tục đó được người Pháp tôn trọng, chúng ta phải hiểu rằng nước Pháp là một quốc gia rất tôn trọng những sắc dân, thành ra họ đề cao vấn đề quyền và truyền thống của những người sắc tộc sinh sống trên đất đai của mình, mà người Pháp gọi họ là ‘autochtone’, tức là những người bản xứ, bản địa. Thành ra, từ trước tới nay, những người Thượng vẫn nhìn vấn đề đó như là quyền lợi của họ.

Và khi chính quyền của Thủ tướng Ngô Đình Diệm năm 1955 thay đổi quy chế Hoàng triều Cương thổ của Quốc vương Bảo Đại, thì quy chế này kết nạp người Thượng thành người Việt Nam và họ theo luật lệ của Việt Nam và sinh sống như người Việt Nam. Từ đó nảy ra một số bất mãn và một số bất đồng ý kiến giữa người Thượng và người Kinh, mới xảy ra những chuyện như phong trào Barakaja hoặc là Fulro, và sau này người ta kêu là Đề-ga. Tôi nghĩ rằng đến nay chuyện không tôn trọng quyền lãnh cư và thổ cư của họ mà không giải quyết được, sau này sẽ có một số cuộc xung đột khác, mặc dù ngày nay họ là thiểu số, họ yếu hơn người Kinh.”

Theo nhà dân tộc học này, cộng đồng người bản địa này tại Việt Nam không có đòi hỏi gì đặc biệt, ngoài quyền tự do được sinh sống trên chính đất đai của ông bà, Tổ tiên để lại từ trước, ông nói tiếp:

“Nhưng thực sự theo tôi, người Thượng không đòi gì hết, họ chỉ đòi được tự do sinh sống trên đất đai Tổ tiên của họ để từ ngàn xưa trở lại, mà đất đai của họ là những vùng rừng núi hoang vu chẳng có ai khai thác được gì hết, chỉ trồng được cà-phê hoặc cây cao su, hoặc khai thác một vài khả năng khoáng sản, vi phạm cái đó không đem lại quyền lợi cho đất nước Việt Nam nhiều, nhưng lại xúc phạm quyền lợi sinh sống của người bản địa, người Thượng ở đó.

Lần lượt từng người trong gia đình cầm cần rượu ché thứ nhất, thứ hai, thứ 3. Từ nay trở đi cần rượu không được buông bỏ khỏi tay người.

Thành ra tôi nghĩ đây là một vấn đề rất quan trọng mà nếu chính quyền Việt Nam không giải quyết tường tận, mà cứ áp dụng luật của người Kinh, tức là luật của đa số áp đảo thiểu số, vấn đề sẽ không được giải quyết và có thể người Thượng có thể bị diệt chủng trong tương lai nếu cứ bị đối xử cứng rắn. Nhưng tôi nghĩ đây là một ‘tội ác’ đối với nhân loại, tại vì không tôn trọng quyền của người thổ cư là một trọng tội, bởi vì các quốc gia ngày nay đều tôn trọng quyền này hết.

Người Mỹ cũng đã hối hận vì ngày xưa họ đã tiêu diệt người Da đỏ, người Úc ngày nay cũng hối hận về việc đã tiêu diệt những người thổ cư đầu tiên, và ngày nay người ta đang phục hồi, vì đó cũng là những con người như chúng ta, họ có những quyền lợi mặc dù phong tục, tập quán của họ khác. Nên tôi nghĩ ở Việt Nam phải tôn trọng họ, bởi vì đất nước Việt Nam có 100 triệu người, thì 1,5 triệu người trên Tây Nguyên không thấm thía gì hết, nên phải tôn trọng quyền đất đai mà Tổ tiên của họ để lại từ xưa đến nay.

Nhà Dài dân tộc Ê Đê - vietnamhoc.net

Còn nếu (chính quyền) Việt Nam không tôn trọng quyền tự do canh tác trên đất đai mà Tổ tiên của họ để lại, việc đó sẽ gây rất nhiều xáo trộn trong tương lai, và (dằn vặt) lương tâm của người Việt, những người có hiểu biết sẽ kéo dài trong nhiều thế hệ, nếu như chúng ta không giải quyết tường tận vấn đề này. Bởi vì tôi nghĩ, theo quan điểm riêng của tôi, luật đất đai của chính quyền Việt Nam hiện nay quá quyết đoán, cái gì cũng thuộc Nhà nước hết, thì cái này là một chuyện vô lý.

Một người đã khai thác, đã sống ở trên một vùng đất cách đây 100, 200 năm rồi, nay mình ào tới và mình nói đất đai đó của tôi, thì cái đó cũng quá đáng. Rồi sau đó áp dụng đưa những người không biết gì đến họ để tới đó chiếm đóng, rồi làm những việc trái với phong tục tập quán của họ, thì những phản ứng mà phẫn nộ của họ là đúng rồi.

Thành ra tôi nghĩ, chính quyền Việt Nam phải nhìn vấn đề này rất cẩn thận, nếu không sẽ không bao giờ có sự bình yên trong xã hội, nhất là trên Tây Nguyên.”

Vụ án cô giáo Lê Thị Dung

Kim Dao Lam

Fb Xuân Ly

Tất cả đều mong cô Dung trắng án, tất nhiên. Nhưng đến mức cả nước dậy sóng suốt một thời gian dài và tập thể luật sư đã đấu tranh sắc bén, bền bỉ, thì bản án 15 tháng tù mới là một phản ánh chân thực cho bức tranh tư pháp hiện tại. Và như thế, nó có sức mạnh lay tỉnh nhiều hơn là một kết cục viên mãn nhưng cá biệt.

Chào mừng cô Dung về với gia đình, để tiếp tục con đường theo đòi công lý, bảo vệ danh dự và nhân phẩm thiêng liêng của mình.

Văn minh, đường tuy rất dài, nhưng nếu đi ắt sẽ tới.

*Một bức hình đẹp và nhiều ý nghĩa.

Thái Hạo

HUYỀN THOẠI KẾ HOẠCH NHỎ

Lê Vi

Tố Hữu viết: “Dọn tí phân rơi nhặt từng ngọn lá/… Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ”. Thơ tả thực và phát động phong trào thực chứ không mang nghĩa hàm ẩn, biểu trưng, rằng đó là chủ trương thực hành tiết kiệm để xây dựng đất nước.

Thời đó, từ kinh nghiệm ngoài Bắc XHCN, phong trào làm phân bắc, phân xanh được áp dụng cho miền Nam. Ngoài hợp tác xã buộc người lớn mỗi hộ gia đình đều phải có hố xí hai ngăn để lấy phân bón, đoàn đội cũng phát động phong trào “Kế hoạch nhỏ”, đặt chỉ tiêu trẻ em mỗi tuần cũng phải gom góp bao nhiêu ký phân.

Để đạt thành tích, nhà nhà thi đua, người người thi đua, từ già đến trẻ con thi nhau tích góp từ phân bò phân heo đến phân bắc để nộp. Thế là bọn trẻ chúng tôi sáng đi học, chiều đi nhặt phân, tranh nhau với cả người lớn. Để không bị phê bình, kiểm điểm, cả đám thiếu nhi chúng tôi thi nhau, hùa nhau tranh cứt. Hết tranh cứt ngoài đồng thì chui vào gầm của hố xí hai ngăn, chờ người đi ỉa phóng ra là hớt ngay.

Có năm phong trào gặp khó khăn. Vì đói quá thì cứt cũng khan hiếm. Tôi buộc phải lén trộm cứt của bố. Bố bắt được mắng cho một trận: “Tháng này tao gom được có vài ba mươi ký, mày lại hốt cả bao thì tao lấy gì mà nộp?”. Tôi khóc: “Tháng trước con bị thiếu chục ký, tháng này đội trưởng bắt phải nộp bù!” Bố càng mắng dữ: “Cơm không đủ ăn lấy cứt đâu mà ỉa? Đội trưởng của mày tham thế?”

Tôi còn nhỏ, chỉ biết đội trưởng vì “xây dựng cơ đồ”, chẳng biết anh ta tham gì?

Sau này ra Hà Nội học, tôi mới biết đó là văn hoá làng Cổ Nhuế: “Thanh niên Cổ Nhuế xin thề/ Không đầy hai sọt không về quê hương!” Văn hoá địa phương thành văn hoá miền Bắc và văn hoá miền Bắc thành văn hoá toàn dân. “Miền Nam đi trước về sau”, là đi trước trong chiến tranh, về sau là ở văn hoá tranh cứt. Sau mấy chục năm rồi nhớ lại còn thấy ghê!

Sau này, thời con tôi đi học, nó không còn nộp đuôi chuột hay nộp cứt cho lãnh đạo nữa nhưng vẫn còn phong trào “kế hoạch nhỏ” là nộp giấy lộn, lon bia, ve chai. Nó phải học cả ngày thì lấy đâu ra thời gian đi nhặt? Thế là để nó không bị lãnh đạo của nó phê bình, kiểm điểm, xếp loại, thằng bố nó, một giảng viên đại học, phải đi lang thang nhặt hoặc mua lại đồng nát, gom góp cho đủ để con lấy thành tích.

Lao động là vinh quang. Nhặt ve chai, lon bia, nhặt cứt, tôi đều đã làm, làm cho lãnh đạo hưởng, vinh quang chưa?

Chu Mộng Long

An Ninh Cộng Sản bắt người già trẻ em thay vì lính chuyên nghiệp trong vụ tấn công đồn Công An Ea Tien và Ea Ktur

Luật sư Nguyễn văn Đài cho biết:

  • Những người dân bị bắt trông rất ngơ ngác, sợ hãi và có tuổi đã già hoặc còn trẻ, không phải là lực lượng chiến đấu chuyên nghiệp, những người thực sự tấn công vào đồn Côn An.
  • Bản Chất Côn An là tạo ra tội phạm nếu không tìm ra tội phạm. Tạo ra tội phạm để báo cáo láo hoặc báo cáo giả.
  • Côn An đã từng tạo ra nhiều kẻ thù bằng cách tạo ra các tổ chức kháng chiến giả để dụ dỗ, xúi giục người ngây thơ tham gia và bị bắt rồi lực lượng an ninh báo cáo để được thưởng.
  • Gia tăng ngân sách và con số tướng lãnh cho Côn An bằng cách báo cáo tội phạm năm sau cao hơn năm trước.
  • Nguyễn Phú Trọng và Tô Lâm sẽ càng tăng quyền lực, hưởng lợi sau vụ nổi loạn giả này.
  • Côn An tạo ra xì căng đan vũ trang tấn công với mục đích gây chú ý của nhân dân vào vấn đề an ninh và đồng thời làm giảm bớt sự căm phẫn của nhân dân về sự bất tài, tham nhũng, thối nát của Đảng CS cầm quyền.
  • Ngân sách tốn kém, khổng lồ của Bộ Công An càng được duy trì sau màn kịch nổi dậy.
  • Tham vọng của Tô Lâm càng được thỏa mãn.

Luật sư Nguyến Văn Đài đã tìm được video ghi hình của Nhóm nổi dậy, ông sẽ công bố trước công luận sau khi Côn An kết thúc điều tra vì đang cần bảo vệ danh tính của họ trong lúc này.

Những người vú trang đã tuyên bố:

  • Họ không hề có tham vọng chính trị hay có ý định lật đổ Chính Quyền,
  • Họ chỉ muốn được giữ gìn đât đai của tổ tiên, và tự do tôn giáo.

Toyota tiết lộ pin mới cùng với các cải tiến sản xuất cho xe điện mới làm cho xe chạy được 1000 Km trong một lần sạc

Theo hãng tin Reuters

EV cars in Bangkok International Motor Show

TOKYO, ngày 13 tháng 6 (Reuters) – Toyota Motor (7203.T) đã tiết lộ một loạt công nghệ để cải thiện phạm vi, hiệu suất và chi phí của xe điện (EV) mà hãng dự định giới thiệu trong nửa sau của thập kỷ này.

Nhà sản xuất ô tô Nhật Bản, vốn bị một số nhà đầu tư chỉ trích vì chậm tung ra các mẫu xe điện chạy bằng pin, cho biết họ dự kiến ​​doanh số hàng năm là 1,5 triệu xe điện vào năm 2026.

Toyota đã tổ chức một cuộc họp báo nói về công nghệ, bao gồm các chi tiết về loại pin thể rắn mới, một ngày trước cuộc họp cổ đông thường niên, nơi các nhà quản trị, các người vận động hành lang về khí hậu và chiến lược xe điện họp mặt và duyệt xét kế hoạch tương lai của hãng.

Dưới đây là những thông báo quan trọng của Toyota:

CÔNG NGHỆ PIN

Toyota có một số sáng kiến ​​để cải thiện hiệu suất pin và giảm chi phí, đồng thời cho biết họ đã sẵn sàng chuyển từ nghiên cứu sang sản xuất pin thể rắn. Những loại pin như vậy hứa hẹn mật độ năng lượng cao hơn và thời gian sạc ngắn hơn so với pin lithium-ion hiện đang được sử dụng.

Nó đặt mục tiêu bán các phương tiện chạy bằng pin thể rắn vào năm 2027 hoặc 2028.

Toyota cho biết, tuy không cung cấp thông tin chi tiết, nhưng hãng đã đạt được một “bước đột phá về công nghệ” khắc phục các vấn đề được xác định trước đây về độ bền của pin thể rắn.

Họ cũng cho biết, sẽ cung cấp một loại pin tiết kiệm năng lượng hơn cho EV vào năm 2026, có phạm vi hoạt động 1.000 km trong một lần sạc, thời gian sạc là 20 phút hoặc ít hơn và giảm 20% chi phí so với EV hiện tại. , bZ4X.

Ngoài ra, Toyota cho biết họ sẽ sản xuất một loạt pin lithium-iron phosphate (LFP) chi phí thấp hơn để sử dụng vào năm 2026 hoặc 2027. Hãng cho biết họ đang nhắm mục tiêu tăng 20% ​​phạm vi hoạt động và giảm 40% chi phí so với bZ4X.

KỸ THUẬT SẢN XUẤT

Toyota cho biết họ sẽ sử dụng phương pháp đúc Giga, một quy trình sản xuất do Tesla tiên phong (TSLA.O) , để giảm độ phức tạp và chi phí sản xuất xe điện thế hệ tiếp theo của mình.

Máy ép Giga làm giảm các cụm hàn phức tạp trong sản xuất ô tô bằng một máy đúc nhôm lớn, duy nhất để hợp lý hóa sản xuất .

Toyota cho biết các dây chuyền lắp ráp linh hoạt hơn với xe tự hành và công nghệ kỹ thuật số có thể cắt giảm một nửa chi phí đầu tư nhà máy sản xuất xe mới và giảm các chi phí cố định khác, bao gồm cả nhân công.

KHÍ ĐỘNG HỌC

Toyota cho biết họ đang làm việc với các nhà thiết kế tên lửa tại Mitsubishi Heavy Industries (7011.T) để cải thiện tính khí động học của xe điện và mở rộng phạm vi hoạt động của chúng.

Hệ số cản càng thấp – thước đo lực cản của gió tác động lên ô tô – thì ô tô chạy trên đường càng hiệu quả.

Chẳng hạn, Model Y bán chạy nhất của Tesla có hệ số cản khoảng 0,23. Lucid Air, một chiếc EV hiệu suất sang trọng của Lucid Motors ngang hàng của Hoa Kỳ có giá khởi điểm từ 138.000 USD tại Hoa Kỳ, có hệ số dẫn đầu thị trường là 0,197.

Toyota cho biết họ có thể đạt được hệ số 0,1 cấp khi sử dụng công nghệ của Mitsubishi.

CÔNG NGHỆ TỪ CÁC NHÀ CUNG CẤP

Toyota cho biết họ sẽ giới thiệu các “eAxles” nhỏ hơn kết hợp động cơ điện và các bộ phận để đẩy EV, từ các nhà cung cấp bao gồm Aisin (7259.T) và Denso (6902.T) .

Nó cho biết những thành phần đó sẽ tăng thêm phạm vi hoạt động cho EV và tăng không gian chở hàng ở phía sau xe, nơi đặt bộ truyền động.

Eaxles – Hình minh họa (Courtesy of Vitesco Technology)

Toyota cũng cho biết họ đang phát triển các tấm silicon carbide cho chất bán dẫn sẽ được sử dụng trong bộ biến tần EV thế hệ tiếp theo, công nghệ cũng đang được phát triển bởi Denso.

Toyota cho biết những con chip này hứa hẹn sẽ giảm tổn thất điện năng cho động cơ điện của xe điện tới 50%.

Báo cáo của Daniel Leussink ở Tokyo; Viết bởi Kevin Krolicki ở Singapore; 

Ngoại giao Hoa Kỳ đã làm chậm quá trình mở rộng hoạt động gián điệp, đặt căn cứ ở nước ngoài của Trung Quốc, Blinken nói

Theo hãng tin Reuters,

Bởi và , ngày  12/06/2023

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Antony Blinken nói chuyện với các thành viên của giới truyền thông trong Phòng Hiệp ước của Bộ Ngoại giao ở Washington

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Antony Blinken nói chuyện với các thành viên của giới truyền thông trong Phòng Hiệp ước của Bộ Ngoại giao ở Washington, Hoa Kỳ, ngày 12 tháng 6 năm 2023. Mandel Ngân/Pool qua REUTERS

WASHINGTON, ngày 12 tháng 6 (Reuters) – Chính quyền Biden đã thực hiện các bước ngoại giao làm chậm nỗ lực của Trung Quốc nhằm phô trương sức mạnh quân sự trên khắp thế giới, Ngoại trưởng Antony Blinken cho biết hôm thứ Hai trước chuyến thăm Bắc Kinh vào cuối tuần này .

Nhà ngoại giao hàng đầu của Washington đã được hỏi tại một cuộc họp báo về phản ứng của Washington đối với một báo cáo của Wall Street Journal tuần trước trích dẫn các quan chức Mỹ nói rằng một nỗ lực gián điệp mới đang được tiến hành ở Cuba.

Blinken cho biết những nỗ lực của Trung Quốc tại Cuba là một phần trong nỗ lực toàn cầu của Bắc Kinh nhằm mở rộng sự hiện diện của họ ở nước ngoài và các hành động của Hoa Kỳ nhằm giải quyết vấn đề này kể từ khi Tổng thống Joe Biden lên nắm quyền vào tháng 1 năm 2021 đã mang lại kết quả, mà không nói rõ những kết quả đó là gì.

“Các chuyên gia của chúng tôi đánh giá rằng các nỗ lực ngoại giao của chúng tôi đã làm chậm nỗ lực này của CHND Trung Hoa,” Blinken nói, đề cập đến Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Trung Quốc hôm thứ Hai phủ nhận việc sử dụng Cuba làm căn cứ gián điệp.

Blinken cho biết chính quyền của cựu Tổng thống Donald Trump đã biết về việc Trung Quốc nâng cấp các cơ sở thu thập thông tin tình báo ở Cuba vào năm 2019 nhưng những nỗ lực giải quyết vấn đề này “không đạt được đủ tiến bộ”.

Blinken cho biết các quan chức tiếp theo của chính quyền Biden đã được thông báo về những nỗ lực của Trung Quốc nhằm “mở rộng cơ sở hạ tầng hậu cần, căn cứ, thu gom ở nước ngoài, để cho phép họ triển khai và duy trì sức mạnh quân sự ở khoảng cách xa hơn”, bao gồm cả việc nâng cấp ở Cuba, Blinken cho biết.

Blinken cho biết, Biden đã chỉ thị cho nhóm của mình thực hiện một cách tiếp cận trực tiếp hơn, bao gồm việc lôi kéo các chính phủ đang xem xét tổ chức các căn cứ của Trung Quốc và trao đổi thông tin với họ.

“Chúng tôi đã thực hiện cách tiếp cận đó một cách lặng lẽ, cẩn thận – nhưng, theo đánh giá của chúng tôi, có kết quả – kể từ đó. Tôi không thể đi sâu vào từng bước mà chúng tôi đã thực hiện, nhưng chiến lược bắt đầu bằng ngoại giao”, Blinken nói.


Tin Thêm về nguyên nhân gây ra sự căm phẩn của đồng bào Ê Đê ở Ea Tiên và Ea Ktur

Theo đài BBC 

Về vụ tấn công vào hai đồn công an xã thuộc huyện Cư Kuin vào rạng sáng 11/6, Bộ Công an vẫn chưa đề cập đến nguyên nhân. Tuy nhiên, khi gõ từ khóa huyện Cư Kuin sẽ thấy đây là điểm nóng liên quan tới đất đai.

Từ ngày 27-31/5/2022, UBND huyện Cư Kuin cưỡng chế tháo dỡ 64 công trình được cho là xây dựng trái phép trên đất cà phê do Công ty Trách nhiệm hữu hạn Cà phê Việt Thắng quản lý tại xã Ea Tiêu.

Theo quy hoạch, các công trình này nằm trong khu đô thị mới Trung Hòa và từ khi thông tin này xuất hiện, giá đất sốt cao, nhiều người bỏ ra số tiền lớn mua lại và xây dựng công trình trái phép.

Hồi tháng 4, ở huyện Cư Kuin cũng nổ ra biểu tình của người đồng bào Ede ở xã Ea Bhốk, nhằm phản đối dự án Hệ thống thoát nước Khu Trung tâm hành chính huyện Cư Kuin. Người dân xung quanh hồ chống dự án vì lo ngại nước thải sẽ bị đưa vào hồ cùng với nước mưa, có thể gây ô nhiễm môi trường cũng như gây ngập lụt ở khu vực gần hồ. Hàng chục cảnh sát cơ động được điều đến trấn áp khiến nhiều người bị thương và bị bắt giữ trong ngày 21/4.

Tháng 2/2023, báo Đắk Lắk đưa tin huyện Cư Kuin đã tiến hành cưỡng chế thu hồi đất và giải phóng mặt bằng thực hiện Dự án đường Hồ Chí Minh đoạn tránh phía Đông TP Buôn Ma Thuột với chiều dài hơn 39km. Dự án có tổng kinh phí hơn 1.500 tỷ đồng, đi qua các thửa đất nông nghiệp do một số công ty cà phê đang quản lý.

Theo đó, nhà báo Nguyễn Văn Tuấn của tờ Tiền Phong đã điều tra hoạt động khai thác đất trái phép tự xã Ea Ktur, rồi chở đến đổ tại khu vực đang triển khai thi công dự án nói trên. Ngày 18/5, ông Tuấn nhận được các cuộc điện thoại dọa giết cả nhà nếu tiếp tục đến Cư Kuin điều tra. Bài phóng sự của nhà báo Tuấn đã được đăng vào ngày 28/5.

  • Ngày 20 và 21 tháng 4, 2023 đồng bào  Ê Đê phản đối việc đổ nước thải vào hồ nước uống của họ.
  • Đồng bào bị cảnh sát cơ động đàn áp bằng dùi cui và bạo lực.
  • Tức nước võ bờ đồng bào quá phẫn uất và không còn con đường sống nên đã có hành động phản kháng lại
  • Hơn một tháng sau đó sự kiện tấn công đồn Côn An đã xảy ra vào rạng sáng ngày 11, tháng 6, 2023.

Chuyện hay ở Mỹ: Nhân viên mới nhất của hãng SpaceX – do Elon Musk làm chủ – chỉ có 14 tuổi

Theo tạp chí Tài Sản Viết bởi  CHLOE TAYLOR,  Ngày 12 tháng 6 năm 2023 . Một bức ảnh chân dung của Kairan Quazi
Kairan Quazi, 14 tuổi, được thuê làm kỹ sư phần mềm cho công ty SpaceX của Elon Musk.  SHAE HAMMOND—MEDIANEWS GROUP/THE MERCURY NEWS/GETTY IMAGES
Một nhân viên mới tại một trong những công ty của người đàn ông giàu nhất thế giới gây chú ý vào cuối tuần qua, đó là một cậu bé thần đồng tốt nghiệp đại học sớm 8 năm sẵn sàng bắt đầu làm việc tại SpaceX — hay như cậu thiếu niên mô tả về nó, “công ty tuyệt vời nhất thế giới”. 

Nhân viên mới nhất của SpaceX, Kairan Quazi, 14 tuổi, sẽ tốt nghiệp vào cuối tuần này với Khóa 2023 của Đại học Santa Clara (SCU), sẽ chứng kiến ​​cậu trở thành sinh viên tốt nghiệp trẻ nhất trong lịch sử 172 năm của tổ chức.

Anh ấy sẽ gia nhập SpaceX vào tháng tới với tư cách là kỹ sư phần mềm trong nhóm Starlink của công ty.

Quazi đã lên LinkedIn vào thứ Năm để thông báo về việc chuyển hướng sự nghiệp sau khi tốt nghiệp của anh ấy, điều này sẽ chứng kiến ​​​​anh ấy chuyển đến tiểu bang Washington cùng với mẹ của mình.

“Điểm dừng tiếp theo:  SpaceX !” anh đã viết. “Tôi sẽ gia nhập công ty thú vị nhất hành tinh…một trong những công ty hiếm hoi không sử dụng tuổi của tôi như một đại diện độc đoán và lỗi thời cho sự trưởng thành và khả năng.”

Đại diện của SpaceX không có bình luận ngay lập tức.

“Xin chân thành cảm ơn nhóm của tôi tại SpaceX vì quá trình phỏng vấn thú vị, thách thức về mặt kỹ thuật và minh bạch nhất,” Quazi nói thêm trong bài đăng trên LinkedIn hôm thứ Năm. “Tôi đang đóng gói đôi ủng đi mưa và  chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi làm vào tháng 7 tới đây!”

Theo cuộc phỏng vấn của anh ấy với Mercury News , Quazi bắt đầu theo học trường cao đẳng cộng đồng Las Positas ở California khi mới 10 tuổi, bắt đầu thực tập ở cùng độ tuổi với Phòng thí nghiệm Intel với tư cách là thành viên hợp tác nghiên cứu AI. Anh ấy chuyển đến SCU năm 11 tuổi, tập trung học về khoa học máy tính và kỹ thuật.

Quazi đã viết trong bài đăng trên LinkedIn của mình rằng khóa thực tập tại Intel đã đưa anh đến con đường sự nghiệp của mình và cảm ơn giám đốc phòng thí nghiệm nghiên cứu hệ thống thông minh của công ty, Lama Nachman, vì đã cho anh cơ hội khi còn trẻ như vậy.

“Tôi bước vào cuộc gặp với Lama Nachman tại Phòng thí nghiệm Intel và bước ra với một cơ hội lớn về AI có thể thay đổi quỹ đạo sự nghiệp của tôi,” anh viết. “Lama nhận ra rằng những hoàn cảnh ngoại lệ đòi hỏi khả năng tiếp cận ngoại lệ với những người cố vấn có ảnh hưởng và những cơ hội đầy thử thách. Trong một biển rất nhiều từ ‘không’ của các công ty được ca ngợi nhất ở Thung lũng Silicon, việc một nhà lãnh đạo nói ‘có’ đã thay đổi mọi thứ.

Tuy nhiên, khả năng trí tuệ của Quazi đã không ngăn anh ta đối mặt với những trở ngại — trước khi đảm bảo một vị trí với SpaceX, anh ta đã nộp đơn cho hàng tá công việc và bị từ chối 95 lần cùng với ba lần chiến thắng, được mời làm việc toàn thời gian. Cố vấn học tập của anh ấy nói với Mercury News rằng Quazi đã phải vật lộn với việc muốn được coi trọng không vì tuổi đời còn non trẻ của mình.

Quazi nói với tờ báo: “Tôi luôn cố gắng ghi nhớ câu mà mẹ tôi nói, đó là, “chúng ta luôn ở nơi chúng ta phải ở.”

Theo đài TV CBS

Kairan sinh ra ở Pleasanton, California, với cha mẹ là người Mỹ gốc Bangladesh. Mẹ của anh, Jullia Quazi, nói với một chi nhánh của ABC News ở San Francisco rằng bà bắt đầu nhận thấy con trai mình có năng khiếu về trí tuệ khi cậu bé bắt đầu nói đủ câu từ năm 2 tuổi. 

Photo of Kairan Quazi meeting California Gov. Gavin Newsom during a dedication of Santa Clara University's $300 million STEM research center in 2021.   / Credit: @thepythonkairan

Hình ảnh Kairan Quazi gặp gỡ Thống đốc California Gavin Newsom trong buổi lễ khánh thành trung tâm nghiên cứu STEM trị giá 300 triệu đô la của Đại học Santa Clara vào năm 2021. / Tín dụng: @thepythonkairan© Được cung cấp bởi CBS News
Kairan sẽ nhận bằng cử nhân về khoa học máy tính và kỹ thuật từ SCU vào thứ Bảy – sinh viên tốt nghiệp trẻ nhất trong lịch sử 172 năm của trường, San Jose Mercury News  đưa tin .
Kairan Quazi.

Một lối văn hóa quái gở, chỉ có ở Việt Nam

Kim Dao Lam

Fb Cathy Tran

Ông không uống là không tôn trọng tôi – đây là kiểu ép rượu – một lối sống văn hóa quái gở.

Không hiểu ở đâu ra cái văn hóa cứ làm gì cũng phải đi nhậu nhẹt thì mới… dễ nói chuyện, nhân viên thì phải biết tiếp rượu sếp, sếp thì phải uống với đối tác, anh em bạn bè mời đến mà không uống là không tôn trọng, đàn ông mà không uống được rượu là hèn…

Tửu lượng không phải mức thang đo đạo đức hay giá trị con người. Nó không chứng tỏ độ giàu có, chịu chơi hay độ “men” của đấng mày râu. Nhưng vì một sức ép vô hình nào đó, nhiều người ngày nay đang gắng sức thể hiện bản lĩnh của mình trên bàn nhậu chứ không phải trong công việc hay cách đối nhân xử thế.

Ép rượu, nốc rượu hay chuốc rượu đều là hành động thể hiện sự thiếu văn hóa.

Đừng bao giờ dùng bất kì lời lẽ hoặc cách thức khiêu khích, dụ dỗ nào để người khác phải uống bia rượu vào người. Nếu người ta không muốn uống, bạn đừng cố ép. Người vì bạn mà uống vài lon bia có sẵn sàng “vào sinh ra tử” vì bạn không? Sẵn lòng uống với bạn, xỉn với bạn khác xa hoàn toàn với việc sống chết vì bạn.

Rượu vốn là thức uống mỹ vị. Chính vì thế, người thưởng rượu cũng phải là người tinh tế. Uống rượu có văn hóa là phải nhấp từng ngụm rất nhỏ để cho hương rượu ngấm vào đầu lưỡi, cảm nhận đến tận cùng cái vị cay nồng đặc trưng. Cứ thế mà thưởng từng chút một để thấy tinh thần phấn khởi, tâm hồn nhẹ nhàng bay bổng, dễ trò chuyện, chia sẻ tâm tình.

Đừng bao giờ để rượu bia làm bạn mất kiểm soát, điều này cực kì quan trọng! Đừng bao giờ để cho bản thân mình phải uống rượu vì người khác ép buộc.

Nếu bạn không muốn uống, hãy giữ chính kiến của mình. Những người bạn sẵn lòng bỏ rơi bạn, “tẩy chay” bạn, xem thường bạn, thậm chí đòi nghỉ chơi với bạn… chỉ vì bạn không uống với họ “vài ly” thì không thể nào là người bạn tốt được.

Đó chỉ là những người xem bạn như một trò đùa, một thứ để họ thử xem “tầm ảnh hưởng” của họ đến đâu mà thôi.

Hãy để việc uống rượu thành một nét đẹp có văn hóa của người Việt!

Vụ giết nhân viên chính quyền ở Đắk Lắk: Nhiều người nói bạo lực không phải là giải pháp

12/06/2023


Công an Việt Nam bắt giữ 26 người sau vụ tấn công giết nhân viên chính quyền xã ở tỉnh Đắk Lắk hôm 11/6.

Hàng chục người chưa rõ danh tính đã tấn công 2 trụ sở chính quyền cấp xã ở tỉnh Đắk Lắk vào rạng sáng 11/6, giết chết ít nhất 7 người bao gồm 4 viên công an, báo chí Việt Nam tường thuật, dẫn lại thông tin từ chính quyền.

Bình luận về vụ việc, một số luật sư, nhà hoạt động, nhà báo nói với VOA rằng việc sử dụng bạo lực, kể cả để đấu tranh chống bất công, là điều không thể ủng hộ, song họ cũng cho rằng sự manh động tuyệt vọng của người dân không phải là vô cớ và phía chính quyền cần phải xem xét lại chính mình.

Vấn đề đất đai bị kích động?

Cổng thông tin điện tử của chính phủ Việt Nam cho hay một nhóm đông người vào sáng sớm ngày 11/6 đã dùng súng tấn công trụ sở công an của hai xã Ea Tiêu và Ea Ktur, thuộc huyện Cư Kuin (Chư Quynh), tỉnh Đắk Lắk, làm chết ít nhất 7 người, gồm 4 viên công an xã, những người còn lại là cán bộ xã và người dân.

Hai xã kể trên chỉ cách thành phố Buôn Ma Thuột hơn 5 km về phía đông nam theo đường chim bay và nằm rất gần sân bay Buôn Ma Thuột.

Tin cho hay đến trưa 12/6 công an bắt được “26 đối tượng” và thu giữ “một số vũ khí quân dụng, trong đó có súng trường CKC”. Một phát ngôn viên Bộ Công an cho hay lực lượng của bộ vẫn tiếp tục “truy quét các đối tượng còn đang lẩn trốn”.

Nhà nước nào cũng có đối lập, đúng không? Bên đối lập lợi dụng tình hình dân tộc và tình hình thu hồi đất để làm đường giao thông, các dự án phát triển kinh tế-xã hội để kích động nhóm đối tượng này.
Một người dân ở Ea Tiêu

Tin tức trên Cổng thông tin điện tử chính phủ và báo chí Việt Nam ở thời điểm chiều 12/6 không cho biết nguyên nhân nào đã dẫn đến vụ tấn công chết chóc.

Theo tìm hiểu của VOA, từ giữa năm 2022 đến tháng 3 năm nay, huyện Cư Kuin tiến hành giải phóng mặt bằng, bao gồm cả cưỡng chế, để lấy đất của hàng chục hộ dân ở hai xã Ea Tiêu và Ea Ktur.

Công tác giải phóng mặt bằng đó một phần là để phục vụ dự án xây dựng đường Hồ Chí Minh đoạn tránh phía đông thành phố Buôn Ma Thuột, một phần là để chấn chỉnh hành lang an toàn giao thông dọc theo quốc lộ 27.

Báo chí trong nước cho hay nhiều người bị “thiệt đơn thiệt kép” trong các cuộc giải phóng mặt bằng kể trên.

Vào cuối giờ hành chính ngày 12/6, VOA cố gắng liên lạc với ủy ban nhân dân và công an huyện Cư Kuin, các cơ quan cấp trên của hai xã có vụ tấn công, để hỏi xem liệu vấn đề đất đai có liên quan gì đến vụ tấn công, nhưng không có hồi đáp.

Một người dân không muốn nêu tên, sống gần trụ sở ủy ban nhân dân xã Ea Tiêu, nói với VOA rằng ông và nhiều người bàng hoàng về vụ tấn công và nêu nhận định về nguyên nhân:

“Nhà nước nào cũng có đối lập, đúng không? Bên đối lập lợi dụng tình hình dân tộc và tình hình thu hồi đất để làm đường giao thông, các dự án phát triển kinh tế-xã hội để kích động nhóm đối tượng này. Thực tế những người này theo tôi nghĩ là thành phần thiếu hiểu biết. Giờ xảy ra tình trạng như vậy cũng rất là đáng thương”.

Người dân này đưa ra nhận xét cá nhân về vị chủ tịch xã và bí thư đảng ủy xã bị thiệt mạng trong vụ tấn công:

“Chế độ này, chế độ tôi đang sống đây, có rất nhiều tiêu cực, nhưng hai đồng chí vừa mất được dân tin yêu, là hai cán bộ tốt thực sự. Là lãnh đạo cỡ chủ tịch, bí thư xã, họ không tham quyền, không tham chức, họ rất tốt với dân. Thứ bảy, Chủ nhật, họ đi làm rẫy. Hai người này thật hiếm có trong xã hội bây giờ”.

Nếu mà có điều tra phối hợp với một cơ quan độc lập, mọi chuyện sẽ tốt hơn. Điều tra của một cơ quan thì kết quả không thật như kỳ vọng đâu.
Nhà phản biện Chu Vĩnh Hải

Theo mô tả của người dân này, ban đầu, vụ tấn công làm người dân địa phương “sợ hãi” về mức độ “manh động”, nhưng sau khi được chính quyền,công an và bộ đội trấn an và thấy họ triển khai các lực lượng, người dân thấy “bình yên, không có xáo trộn gì”.

Ông Chu Vĩnh Hải, một cựu nhà báo lâu nay thường lên tiếng phản biện xã hội, nói với VOA rằng phía nhà nước Việt Nam cần phối hợp với một tổ chức độc lập để điều tra về vụ nổ súng ở Đắk Lắk vì nếu chỉ có cơ quan nhà nước điều tra sẽ không khách quan:

“Nếu mà có điều tra phối hợp với một cơ quan độc lập, mọi chuyện sẽ tốt hơn. Điều tra của một cơ quan thì kết quả không thật như kỳ vọng đâu. Nếu có điều tra độc lập nữa sẽ tốt hơn, có nghĩa là bất cứ tổ chức nào, trong nước hay ngoài nước, hay là điều tra độc lập của một cá nhân ở trong nước chẳng hạn”.

Hai xã Ea Tiêu, Ea Ktur (tỉnh Đắk Lắk) rất gần thành phố Buôn Ma Thuột và chính quyền huyện Cư Kuin.
Hai xã Ea Tiêu, Ea Ktur (tỉnh Đắk Lắk) rất gần thành phố Buôn Ma Thuột và chính quyền huyện Cư Kuin.

 

Những tiếng nói phản đối bạo lực

Trên mạng xã hội, một số người bình luận rằng vụ tấn công có thể là sự phản kháng bằng bạo lực của người dân sau những thua thiệt, bất công theo kiểu “con giun xéo lắm cũng quằn” hay “tức nước vỡ bờ”, theo quan sát của VOA.

“Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”, “Dân oan căm phẫn bất ngờ đứng lên”, “Đây là những anh hùng thực sự nếu họ đứng lên vì đấu tranh”, v.v… là ý kiến của không ít người bày tỏ trên mạng.

Tôi phản đối các hành vi, hành động bạo lực, khủng bố. Thời buổi đã khác rồi, cuộc sống văn minh hiện đại rồi, người ta phản kháng bằng ôn hòa bất bạo động chứ không thể phản kháng bằng bạo lực và khủng bố được.
Cựu nhà báo Chu Vĩnh Hải

Tuy nhiên, có những người khác lên tiếng phản đối bạo lực, cho rằng làm như vậy có hại cho cuộc đấu tranh lớn hơn để có dân chủ, tiến bộ xã hội ở Việt Nam.

Một trong những người đó, ông Chu Vĩnh Hải, người vẫn hay đưa ra các ý kiến phản biện xã hội, chia sẻ suy nghĩ với VOA:

“Tôi phản đối các hành vi, hành động bạo lực, khủng bố. Thời buổi đã khác rồi, cuộc sống văn minh hiện đại rồi, người ta phản kháng bằng ôn hòa bất bạo động chứ không thể phản kháng bằng bạo lực và khủng bố được. Phản kháng bằng bạo lực, khủng bố gây thiệt hại rất lớn cho các bên, gây mất trật tự, mất ổn định cho cuộc sống xung quanh”.

Từng là nhà báo nhiều năm trong hệ thống báo chí nhà nước Việt Nam, ông Hải chỉ ra rằng vụ việc ở Đắk Lắk mới xảy ra nói riêng và những mâu thuẫn, xung đột ở Tây Nguyên trong nhiều năm qua nói chung có nguyên nhân từ một trong ba, hoặc cả ba vấn đề “nổi cộm” là đất đai, sắc tộc và tôn giáo. Ông nói thêm:

“Người dân họ sẽ bức xúc. Mà bức xúc thì như ông cha ta đã nói ‘con giun xéo lắm phải quằn’. Nhưng ‘quằn’ theo kiểu nào? ‘Quằn’ bằng bạo lực, khủng bố là tôi phản đối”.

Để đấu tranh dân chủ, cần biết tập hợp lực lượng và đấu tranh ôn hòa chứ không phải là tạo cớ cho chính quyền đàn áp.
Luật sư Hà Huy Sơn

Cũng phản đối bạo lực, luật sư Hà Huy Sơn nói với VOA:

“Bạo lực sẽ đẻ ra bạo lực. Nếu người dân sử dụng bạo lực, chính quyền càng căn cứ vào đó, lấy lý do đó để càng siết chặt hơn cái đòi hỏi dân chủ, đòi hỏi nhân quyền. Với những lý do như thế, tôi phản đối bạo lực trong đấu tranh”.

Luật sư Sơn đưa ra quan sát rằng ở Việt Nam, không ít người dân có quan niệm là chính quyền “có lỗi” trong những bất công, nên họ “hả hê” khi thấy những vụ tấn công vào cán bộ, nhân viên chính quyền. Ông Sơn cho rằng cách phản ứng đó chỉ kích động thêm bạo lực và vi phạm pháp luật. Ngược lại, ông đề cao sự ôn hòa:

“Xã hội nào cũng cần có pháp luật. Để đấu tranh dân chủ, cần biết tập hợp lực lượng và đấu tranh ôn hòa chứ không phải là tạo cớ cho chính quyền đàn áp”.

Trụ sở xã Ea Tiêu, tỉnh Đắk Lắk, sau vụ tấn công chết người hôm 11/6.
Trụ sở xã Ea Tiêu, tỉnh Đắk Lắk, sau vụ tấn công chết người hôm 11/6.

Vấn đề về phía chính quyền

Nếu sử dụng bạo lực thì các ông định giành chính quyền thì các ông sẽ xây dựng một chính quyền như thế nào? Cũng sẽ ứng xử với nhau bằng bạo lực thì khác gì tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa?
Luật sư Hà Huy Sơn

Với hiểu biết về Việt Nam, luật sư Sơn khẳng định các mâu thuẫn, bất ổn cũng có nguyên nhân từ phía chính quyền, mà cơ bản là “các quyền dân chủ của người dân chưa được tôn trọng, pháp luật chưa hoàn thiện, chưa nghiêm minh”. Đây là vấn đề lớn có tính lịch sử, ông nói và cho rằng không thể giải quyết bằng “một hai phản ứng tức thời”. Ông nói thêm:

“Người dân phải kiên trì, phải tìm hiểu pháp luật hiện hành để mà đấu tranh dựa trên pháp luật đó để mà đòi hỏi quyền lợi của mình. Giới trí thức, người có hiểu biết nên làm cho người dân hiểu điều đó, vì đó là cách đấu tranh phải trả giá thấp nhất”.

Ông Sơn lưu ý rằng khi dùng bạo lực, tương quan lực lượng giữa người phản ứng và chính quyền quá là chênh lệch, đồng thời ông cũng đặt câu hỏi về hệ lụy của đấu tranh bằng bạo lực:

“Nếu sử dụng bạo lực thì các ông định giành chính quyền thì các ông sẽ xây dựng một chính quyền như thế nào? Cũng sẽ ứng xử với nhau bằng bạo lực thì khác gì tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa?”

Ở Việt Nam, bạo lực đều xuất phát từ nhà cầm quyền … người ta sử dụng chính luật pháp và tòa án để làm công cụ phục vụ lợi ích của thiểu số cầm quyền và chà đạp mọi quyền lợi, ước nguyện hợp pháp của người dân.
Nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên

Nhà hoạt động, cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên, nói với VOA rằng với tư cách là một người dân, bà “phản đối và lên án bạo lực, nhất là những vụ bạo lực gây ra cái chết”. Nhưng bà cũng chỉ ra rằng “bạo lực từ phía nhà cầm quyền cũng phải bị lên án một cách mạnh mẽ”.

Bà Nghiên và gia đình từng bị chính quyền Việt Nam o ép, ngăn cản đường sống trong nhiều năm và hiện sống tị nạn ở Mỹ. Bà đưa ra quan sát:

“Sự thực là ở Việt Nam, rất tiếc bạo lực đều xuất phát từ nhà cầm quyền. Luật pháp có, tòa án có nhưng người ta sử dụng chính luật pháp và tòa án để làm công cụ phục vụ lợi ích của thiểu số cầm quyền và chà đạp mọi quyền lợi, ước nguyện hợp pháp của người dân”.

Người dân sẽ chẳng bao giờ được biết sự thật đằng sau vụ việc kinh hoàng ở Đắk Lắk ngoài những gì được truyền thông nhà nước loan ra, bà Nghiên tiên liệu và nhận xét rằng cũng giống như tòa án, luật pháp, chính quyền Việt Nam “sử dụng truyền thông như là một phương tiện bạo lực để định hướng dư luận”.

Người phụ nữ từng bị chính quyền bỏ tù 4 năm và quản thúc 3 năm về tội “tuyên truyền chống nhà nước” cách đây hơn 10 năm giờ đây dự báo với VOA rằng “thế nào cũng có người bị bắt oan, bị xử oan. Một chế độ công an trị thì oan khuất ngút trời là lẽ đương nhiên”.

Nhắc lại quan điểm lên án bạo lực, giết chóc, song bà Nghiên cũng lưu ý đến yếu tố người dân bị công an, nhà cầm quyền “hãm hại, dồn nén quá mà ra thảm cảnh”. Người dân vốn rất sợ hãi công an và nhà cầm quyền, bà Nghiên nhận xét và nhấn mạnh rằng chính vì thế càng cần phải tìm hiểu điều gì dẫn đến việc họ dám manh động với kết cục như vậy.

Trong một bài có tựa đề “Người dân tuyệt đối không chia sẻ thông tin chưa kiểm chứng về vụ tấn công trụ sở công an 2 xã tại huyện Cư Kuin”, cổng thông tin của chính quyền tỉnh Đắk Lắk hôm 11/6 viết rằng Bộ Công an “đề nghị” bà con huyện Cư Kuin và các địa bàn lân cận “bình tĩnh, không hoang mang và thực hiện theo yêu cầu của chính quyền cơ sở và lực lượng chức năng”.

Trang web Đắk Lắk Điện tử còn dẫn lời phát ngôn viên Bộ Công an “khuyến cáo các cơ quan truyền thông cần kiểm chứng thông tin trước khi đăng tải để đảm bảo thông tin đúng sự thật”.


 

Xin đừng gọi tôi là: Việt cộng – Le Dinh

Le Dinh

Nếu tôi có làm anh buồn, giận anh muốn chửi tôi là đồ ma-cô, đĩ điếm, quân chó đẻ, … hay những gì bỉ ổi xấu xa nhất cũng được, nhưng xin đừng bảo tôi mầy là thằng: Việt cộng.

Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng, … nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.

Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói “Mầy là thằng Việt Cộng” thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chửi “Mầy là thằng Việt Cộng”. Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi.

Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác. Hai mẹ con đang đi, độ còn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại! Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó). Mẹ tôi run run nói:

– Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn.

– Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao?

– Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy.

– Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ.

– Dạ mẹ con tôi đội ơn ông.

Thật hú hồn hú vía. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn.

Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi. Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:

“Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều

Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo

Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều

Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…”

Hay hùng dũng, như:

“ Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”

Hoặc:

“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi

Nào có sá chi đâu ngày trở về…”

Và còn nữa:

“Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng

Kiếm nguồn tươi sáng…”

Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ:

“Tôi muốn tôi là một cứu thương

Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường

Nằm lăn trên lá hay rơm ủ

Băng trắng đầu mình những vết thương”

Thật là lãng mạn, thật là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương, … Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là … ủng hộ Việt Minh. Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng, rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu? Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.

Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng “Việt Cộng về” hay “Mấy ổng về” là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu, … Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tội bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu, Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng.

Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng nghĩ sao – nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy? Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam. Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bỏ chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình.

Tại sao và tại sao?

Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy? Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng tư năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biển lên đến cao điểm, từ năm 1975- 1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ? Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế? Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu?

Nhưng tôi nghĩ: Việt Cộng còn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa.

Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi cảm thấy rùng mình, ghê sợ. Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ, … thật không thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được. Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác, …

Nhưng như vậy cũng chưa đủ. Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ … 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha. Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộng cho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy “biết tàng hình” là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ “12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái” là gì, không hiểu cái bồn cầu “để rửa rau” hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam. Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngọai quốc để áp dụng … 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 36 năm trước.

Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng … thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do … con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng. Mầy là thằng “Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh biết không? Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thât nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiếng chửi đương thời. Vì hai tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu, … lọai quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt.

— Lê Dinh

https://saohomsaomai.wordpress.com/…/xin-dung-goi-toi…/

========

Vietnam 1970-71 by Inspector T. Xe đò trúng mìn. Thành tích của mấy ông ve chai.

Một chiếc cam-nhông (camion) bị trúng mìn của quý ông ve chai khủng bố. Đánh xe đò, giết toàn dân lành, đó là thành tích của Bên Thắng Cuộc. 1968. A civilian truck that hit a mine as our convoy was passing. Photo and caption by Gary Grace.

Thành tích vẻ vang của quý ông ve chai. Xe đò đụng mìn trên Quốc lộ 14 năm 1969. Photo by Michael T. Cunningham.

Hình chụp tháng Bảy 1969 tại Vĩnh Bình. Một chiếc xe đò bị trúng mìn của quý ông ve chai khủng bố. Đánh xe đò, giết toàn dân lành, đó là thành tích của Bên Thắng Cuộc.

Xe Lam đụng mìn Việt Cộng trên QL-1. This is a Lambretta that didn’t wait for us to complete a mine sweep of Ql-1. B Co 8th Engineer Bn 1st Cavalry. Photo and caption by Les White.

 

Rượu mùi Chartreuse của Pháp, mặt hàng ”quý hiếm” tại Hoa Kỳ

Theo Đài Radio Pháp Quốc Tê

Tu sĩ Jean-Jacques, một trong hai tu sĩ biết bí mật tinh chế rượu Chartreuse, kiểm tra việc sản xuất rượu Chartreuse, ngày 25/11/2011, tại Voiron, tỉnh Issère, vùng Auvergne-Rhône-Alpes, Pháp.Tu sĩ Jean-Jacques, một trong hai tu sĩ biết bí mật tinh chế rượu Chartreuse, kiểm tra việc sản xuất rượu Chartreuse, ngày 25/11/2011, tại Voiron, tỉnh Issère, vùng Auvergne-Rhône-Alpes, Pháp.Tu sĩ Jean-Jacques, một trong hai tu sĩ biết bí mật tinh chế rượu Chartreuse, kiểm tra việc sản xuất rượu Chartreuse, ngày 25/11/2011, tại Voiron, tỉnh Issère, vùng Auvergne-Rhône-Alpes, Pháp. AFP – JEAN-PIERRE CLATOT

Công thức gốc của Chartreuse có từ năm 1605 và giờ đây Chartreuse chủ yếu gồm hai loại : loại màu xanh lục có vị nồng đậm (55 độ cồn), còn loại màu vàng óng có vị dịu hơn một chút (43 độ). Từ đầu thế kỷ XVII cho tới nay, rượu mùi Chartreuse là đặc sản của tu viện dòng Chartreux (Carthusian trong tiếng Anh). Dòng này do vị thánh Bruno le Chartreux sáng lập vào năm 1084. Trong thời gian đầu, rượu Chartreuse chỉ được tìm thấy ở hai thành phố Grenoble và Chambéry, thuộc vùng Isère. Với thời gian, Chartreuse trở nên phổ biến ở khắp nơi. Riêng tại Hoa Kỳ, rượu mùi này lại càng được xem là một sản phẩm thịnh hành, nhất là tại các quán bar, nhà hàng hay khách sạn hạng sang. Chartreuse được dùng để pha chế các loại cocktail thời thượng. Dù ở Pháp hay ở Mỹ, khách hàng vẫn phải mua rượu gốc, chỉ được sản xuất tại tu viện Grande Chartreuse, ở vùng Isère.

Chỉ có điều là từ khoảng 4 tháng nay, rượu mùi Chartreuse ngày càng khan hiếm trên thị trường Hoa Kỳ. Theo báo New York Times, giá trung bình của một chai màu xanh lục (37cl) là khoảng 40 đô la, trong khi rượu Cognac, giá có thể cao hơn gấp đôi. Do giá cả phải chăng, cho nên trong mắt người tiêu dùng, Chartreuse không được xếp vào hàng xa xỉ phẩm. Tại Mỹ, nhiều khách hàng có thói quen dùng sản phẩm này từ nhiều thập niên qua, trước khi Chartreuse trở thành một loại rượu mạnh được nhiều thực khách yêu chuộng khi được pha chế thành nhiều loại cocktail có màu sắc quyến rũ và vị thơm hấp dẫn.

Vì cứ nghĩ rằng mặt hàng này dễ tìm, mua lúc nào cũng có, cho nên nhiều người thích uống Chartreuse chưa bao giờ thực sự quan tâm đến nguồn gốc của loại rượu mùi. Thế nhưng, theo báo New York Times, các cửa tiệm phân phối rượu tại các vùng đô thị lớn ở Hoa Kỳ đã hết sạch hàng kể từ đầu năm nay. Khách vẫn có thể đặt mua trên mạng từ các vùng địa phương khác hay mua hàng nhập thẳng từ Pháp, nhưng số chai được bán vẫn bị giới hạn.

Hạn chế số chai mua mỗi lần để tránh nạn tích trữ 

Theo tờ báo Mỹ, sự khan hiếm này không đến từ hệ thống phân phối hoặc vì thuế nhập khẩu gia tăng. Rượu Chartreuse ngày càng ít đi chủ yếu cũng vì giới tu sĩ ẩn dật vùng Isère quyết định giới hạn khối lượng sản xuất hàng năm. Tại cửa hàng Astor Wines & Spirits ở thành phố Manhattan, New York, khách hàng chỉ được mua mỗi lần một chai Chartreuse. Nhưng dù có hạn chế, cửa tiệm này vẫn không còn hàng để bán kể từ tháng Giêng năm 2023. Ngay cả khách đi du lịch ở Pháp khi đến tận vùng Isère để ghé thăm tu viện Grande Chartreuse cũng chỉ được quyền mua mỗi người hai chai mà thôi. Giá vẫn giữ nguyên y như cũ (khoảng 48 euro một chai 70cl) nhưng tu viện này tìm cách hạn chế tối đa việc phổ biến cũng như tích trữ, dòng tu sĩ Chartreux không muốn tăng thêm mức sản xuất hầu đáp ứng nhu cầu ngày càng gia tăng.

Quyết định hạn chế sản xuất ở đầu nguồn đã tác động đến toàn bộ mạng lưới phân phối. Tại Pháp, người dân không tiêu thụ nhiều Chartreuse cho lắm, cho nên điều đó không ảnh hưởng gì đến thói quen ăn uống của họ. Trong khi tại Hoa Kỳ, sự kiện Chartreuse trở nên khan hiếm đã tác động trực tiếp đến các nhà hàng, quán bar, nơi các loại cocktail pha chế với Chartreuse chẳng hạn như kiểu rượu pha ”Sammy’s Paradise” được bán với giá 24 đô la một ly. Còn loại rượu pha ”Last Word” dựa vào một công thức có từ đầu những năm 1910, kết hợp Chartreuse với một chút rượu gin, rượu mùi maraschino và nước chanh vắt được bán với giá gần 30 đô la một ly.

Do thiếu Chartreuse, nhiều quán bar, nhà hàng hay khách sạn tại Mỹ chuyển sang khai thác nhiều loại rượu mùi khác, thế nhưng thành phần thực khách có nhiều tiền cũng như dân sành điệu sẵn sàng chịu bỏ ra vài chục đô la cho một ly rượu, vẫn quan niệm rằng : thà uống một loại cocktail khác còn hơn là uống rượu pha Chartreuse (có mùi hồi, đinh hương và hạt thì là) mà lại dùng một thứ rượu khác để thay thế.

Từ lâu, rượu mùi Chartreuse vẫn được xem là loại rượu mạnh dành cho thế hệ trung niên hoặc người cao tuổi. Nhưng kể từ đầu những năm 2000, Chartreuse lại trở thành sản phẩm thịnh hành trong ngành ”mixology” gồm những người chuyên pha chế cocktail, nâng phong trào thủ công thành một bộ môn nghệ thuật. Vào mùa xuân năm 2020, khi đại dịch Covid khiến cho nhiều quốc gia ban hành lệnh phong tỏa. Vào lúc ấy, rất nhiều quán bar hay nhà hàng buộc phải đóng cửa trong nhiều tháng liền. Đáng lẽ ra, doanh thu của Chartreuse phải đi xuống. Bất ngờ thay, mức bán của loại rượu mùi này lại tăng gấp đôi, phần lớn cũng vì nhiều người học cách pha chế cocktail tại nhà. Theo công ty xuất khẩu Chartreuse Diffusion, lượng tiêu thụ tăng rất nhanh trên thị trường Mỹ. Doanh thu của Chartreuse nhờ vậy đạt 30 triệu đô la mỗi năm và tăng đều đặn trong ba năm liền.

Chartreuse : càng cất giữ lâu lại càng cao giá 

Sản phẩm càng đắt khách, đáng lẽ ra người bán hàng càng lấy làm mừng. Nhưng dường như điều đó không làm cho giới tu sĩ dòng Chartreux hài lòng cho lắm. Trong một bức thư được công bố hồi tháng Giêng năm 2023, tu viện Grande Chartreuse nhắc nhở việc sản xuất rượu mùi Chartreuse không phải là để kinh doanh làm giàu, mà chủ yếu nhằm mục đích đỡ bớt gánh nặng chi phí đời sống trong tu viện. Báo New York Times trích dẫn cha Michael K. Holleran, một tu sĩ từng giám sát công việc sản xuất Chartreuse từ năm 1986 đến năm 1990, cho biết : Không thể nào tăng thêm sản lượng Chartreuse mà không ảnh hưởng đến đời sống của tu viện. Bản chất dòng Chartreux là tu sĩ, chứ không phải là doanh nhân. Mục tiêu tối hậu của những người chọn cách tu ẩn dật là sống một cách hết sức đơn giản, họ cần sự im lặng và đức tin trong cầu nguyện.

Sản lượng của Chartreuse hiện ở mức 1,6 triệu chai mỗi năm, đây là mức sản xuất cao nhất tính từ cuối những năm 1800. Phần lớn (hơn 40%) được xuất khẩu sang Hoa Kỳ, kế đến là các nước Úc, Anh, Đức hay Mexico… Trong dòng văn hóa đại chúng, Chartreuse từng xuất hiện trong phim ”Death Proof” của Quentin Tarantino hay video ca nhạc của nhóm hard rock ZZ Top. Chartreuse bắt đầu trở nên khan hiếm tại Hoa Kỳ từ đầu năm 2023, trong khi giá trung bình ở Pháp vẫn không có gì thay đổi. Ngược lại, giá của Chartreuse có thể đạt tới mức cao ngất ngưỡng nhận các kỳ bán đấu giá quốc tế.

Vào trung tuần tháng 03/2023, văn phòng đấu giá Baghera Wines, có trụ sở tại Genève Thụy Sĩ, đã tổ chức một cuộc bán đấu giá rượu Chartreuse lớn nhất trong lịch sử. Tất cả các lô hàng, kể cả các kiểu chai Chartreuse xưa, đã được bán sạch nội trong hai tiếng đồng hồ. Theo tờ báo Pháp Le Figaro, đôi khi một chai Chartreuse bỏ quên trong hầm rượu, lại trở thành một sản phẩm đắt tiền : giới sưu tầm có thể chi 2.000 euro cho một chai Chartreuse sản xuất vào hai thập niên 1930-1940. Giá có thể lên đến 6.000 euro cho một chai có nhãn hiệu trước năm 1903 và 20.000 euro trước năm 1878. Từ một đặc sản của vùng Isère, rượu mùi Chartreuse trên đất Mỹ nay lại trở thành quý hơn Cognac, hiếm hơn Champagne.

______

Theo tạp chí Nếm Thử – Pháp (Taste France)

Bạn đã nhìn thấy nó, bạn đã nghe nói về nó và rất có thể bạn đã sử dụng nó vào một thời điểm nào đó trong đời — mặc dù bạn thực sự biết bao nhiêu về Chartreuse? Loại rượu mùi bí ẩn của Pháp này là một loại rượu chủ yếu trong văn hóa cocktail cả trong và ngoài nước Pháp và được các nhân viên khách sạn trên toàn cầu yêu thích. Vậy thức uống có màu neon bí ẩn này chính xác là gì và điều gì khiến nó trở nên đặc biệt? Chúng tôi đang chia nhỏ mọi thứ bạn cần biết về Chartreuse tại đây.

biểu đồ

Chartreuse là gì?

Chartreuse là một loại rượu mùi của Pháp được sản xuất với 130 loại thảo mộc và thực vật. Nó được biết đến như một trong số ít rượu mùi trên thị trường có khả năng trở nên tốt hơn theo thời gian. Chartreuse lần đầu tiên được sản xuất bởi Carthusian Monks vào năm 1737 từ một công thức được phát hiện bởi François Annibal d’Estrées vào năm 1605.

Chartreuse được sản xuất ở đâu?

Chartreuse được sản xuất tại thị trấn Voiron (Isère), không xa thành phố Grenoble.

Chartreuse được tạo ra như thế nào?

Chartreuse được sản xuất từ ​​một công thức bí mật được truyền lại bởi các Tu sĩ Carthusian. Green Chartreuse được sản xuất từ ​​rượi mạnh làm từ củ cải đường, trong khi đó Yellow Chartreuse được sản xuất từ rượi mạnh làm từ nho. Cả hai loại rượu mạnh này đều được chưng cất trong nồi đồng, ngâm rượu với công thức thực vật độc đáo và ủ trong gỗ sồi Pháp cháy thành than. Chỉ có hai người giám hộ, Dom Benoit và Frère Jean-Jacques, được phép vào ‘phòng thảo mộc’, nơi các loại thảo mộc khô. Những loại thực vật này có nguồn gốc từ khắp nơi trên thế giới và bao gồm từ vỏ cam quýt đến cỏ xạ hương đến nghệ tây và hơn thế nữa.

nhà máy chưng cất
nhà máy chưng cất

Làm thế nào để Chartreuse có được màu sắc của nó?

Chartreuse xanh có màu từ chất diệp lục, trong khi Chartreuse vàng có sắc tố từ nghệ tây. Cả hai màu đều xuất hiện tự nhiên.

Lịch sử của Chartreuse là gì?

Lịch sử của Chartreuse bắt đầu từ năm 1605, khi François Hannibal d’Estrées phát hiện ra một công thức bí mật được cho là đã giúp người tiêu dùng ‘sống lâu’. Anh ấy đã mang công thức đến cho Monks gần Paris, người cuối cùng đã gửi nó xuống tu viện La Grande Chartreuse. Công thức cuối cùng đã được thử nghiệm vào năm 1737, và khoảng 60 năm sau, nó đã được điều chỉnh để tạo ra Green Chartreuse. Chartreuse mới và cải tiến này có hương vị nhẹ nhàng hơn và là công thức vẫn được sử dụng cho đến ngày nay. 75 năm sau, Frère Bruno Jacquet đã tạo ra một phiên bản tinh chỉnh khác của công thức, phiên bản này trở thành Yellow Chartreuse mà chúng ta biết và yêu thích ngày nay.

Sự khác biệt giữa Chartreuse xanh và Chartreuse vàng là gì?

Green Chartreuse được sản xuất từ ​​130 loại thực vật và được ngâm trong tám giờ. Sản phẩm cuối cùng có ABV là 55% và có mùi vị thảo mộc/hơi dược liệu. Ngược lại, Yellow Chartreuse có nồng độ cồn thấp hơn một chút (40% ABV) và có hương vị ngọt ngào hơn.

biểu đồ

chai rượu Chartreuse

Có bao nhiêu loại Chartreuse khác?

Ngoài Chartreuse xanh và Chartreuse vàng, có năm phiên bản Chartreuse khác có sẵn trên thị trường: Chartreuse VEP, Élixir Végétal de la Grande-Chartreuse, Liqueur du 9° Centenaire, Génépi, và Cuvée des Meilleurs Ouvriers de France.

Chartreuse VEP (Vieillissement Exceptionnellement Prolongé) được sản xuất theo phương pháp tương tự như rượu cuvée truyền thống, mặc dù nó được ủ trong thùng gỗ sồi trong thời gian dài hơn. Chartreuse VEP được sản xuất ở cả định dạng màu xanh lá cây và màu vàng. Élixir Végétal de la Grande-Chartreuse có cơ sở giống như Green Chartreuse, mặc dù được chưng cất ở mức ABV cao hơn (khoảng 70%). Liqueur du 9° Centenaire được tạo ra để kỷ niệm 900 năm thành lập tu viện ban đầu. Nó ngọt hơn một chút so với Green Chartreuse ban đầu.

Génépi lấy tên của nó cho thuật ngữ địa phương được sử dụng để mô tả rượu mùi tự chế ở các vùng Alpine của Pháp. Loại cuvée đặc biệt này của Chartreuse hầu như chỉ được tìm thấy ở miền đông nước Pháp và được đóng chai ở mức khoảng 40% ABV. Cuvée des Meilleurs Ouvriers de France được sản xuất vào năm 2007 với sự hợp tác của MOF Sommeliers. Nó là một biến thể của Yellow Chartreuse và có khoảng 40% ABV.

Chartreuse có vị như thế nào?

Chartreuse, giống như nhiều loại rượu mùi, có hương vị rất mạnh và khác biệt. Nó hơi ngọt, mặc dù có nhiều hương vị thảo mộc và thực vật hơn. Chartreuse vàng ngọt hơn Chartreuse xanh. Chartreuse vàng được ghi nhận với hương vị của mật ong, nghệ tây và gia vị hồi, trong khi Chartreuse xanh cho thấy hương vị nổi bật hơn của chanh, gia vị cam quýt và các loại thảo mộc mới cắt.