ĐIỆN KHÍ HOÁ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA

Giờ dạy môn Chủ nghĩa xã hội khoa học, thầy giáo dẫn lời Lê Nin:

– Điện khí hoá là sự sống còn của chủ nghĩa xã hội…

Thầy chỉ tay lên cái máy quạt, gương mặt đầy tự hào:

– Chế độ phong kiến và cả thế giới tư bản vẫn còn đang dùng quạt mo, các em ạ!

Nói đoạn thầy khe khẽ hát: Thằng Bờm có cái quạt mo…

Đúng lúc đó thành phố bị cúp điện. Trời ngoài sân nắng như đổ lửa. Lũ ve đồng loạt reo lên như nhạo báng. Học trò dùng vở làm quạt. Cả phòng học kêu lạch phạch, to hơn cả tiếng thầy. Lưng thầy toát mồ hôi ướt đẫm.

Cái khó ló cái khôn, trước tình thế ấy thầy nhấn thêm mệnh đề phủ định:

– Không có điện loài người sẽ chết!

Một học sinh đứng lên hỏi:

– Thế người nguyên thủy thì sao ạ?

Thầy lại tỏ ra rất thông minh:

– Vấn đề là ở đấy. Các em có thấy người nguyên thủy nào còn sống không?

Học sinh nhìn nhau và bái phục trình độ lý luận của thầy. Trong lúc thầy đang đắc ý thì có học sinh đứng lên:

– Thưa thầy, em thấy người nguyên thủy vẫn còn sống. Bằng chứng, khi chủ nghĩa xã hội thiếu điện thì họ chui về lại hang động, bỏ qua thời kỳ quá độ để tiến thẳng lên chủ nghĩa cộng sản.

Học sinh đưa màn hình điện thoại cho thầy xem. Mắt thầy lại sáng lên:

– À, đó là chủ nghĩa cộng sản nguyên thủy!

Chu Mộng Long


 

Sáu điều kỳ quặc thấy ở Việt Nam

Số Đỏ

Bà Mỹ này viết đúng y những thói hư tật xấu của người mình!

Li giới thiệu (của người dịch Trần Văn Giang)

– Bài viết này phổ biến trên trang “Blog” của cô Blossom O’Bradovich, một nữ y tá trẻ tuổi người Mỹ gốc Anh Quốc. Cô O’Bradovich là một tay du lịch loại “backpacking” (người trong nước gọi là “Tây Ba-lô”) không biết mệt mỏi. Cô ta ghi lại chi tiết các kinh nghiệm trong thời gian cô đi du lịch các nước Á châu; trong đó có Việt nam.

Tôi chỉ dịch lại phần kinh nghiệm về Việt Nam của cô O’Bradovich để chúng ta cùng nhau suy gẫm về vấn đề văn hóa và giáo dục của người Việt hiện sống trong xã hội Việt Nam qua cái nhìn của một người ngoại quốc – nhất là người Tây phương.

Trần Văn Giang

*

Đây là 6 điều kỳ quặc tôi thấy chỉ có ở Việt Nam:

1- Bóp còi xe liên tục

Người Việt Nam bóp còi xe liên tục với chủ ý muốn nói là “Ê, tôi đang đi tới đây…” khác hẳn với người Tây phương chỉ bóp còi khi tức giận người đi xe phía trước, hay tỏ ý muốn họ tránh ra ngay. Nói cách khác, người Việt bóp còi xe có kèm với nụ cười và một cái gật đầu có ý thông báo là “Tôi đang đi đàng sau bạn” hơn là “một dấu hiệu của sự tức giận, muốn chửi thề.”

Ngoài ra, sự việc người đi bộ lao đầu thẳng vào các dòng xe nhộn nhịp đang đi tới là chuyện hoàn toàn bình thường; bởi vì người lái xe sẽ không bao giờ dừng lại nhường cho bạn đi qua, mà họ sẽ tìm mọi cách tránh bạn. Thật ra, nếu không đi như vậy (lao thẳng vào) thì vô phương mà băng qua đường ở phố xá Việt Nam.

Chạy xe ở Việt Nam không phải là chuyện dễ dàng đâu. Dù đã biết bấm còi hoàn toàn không có hiệu quả gì cả nhưng người chạy xe vẫn cứ bấm túi bụi y như là muốn gọi phép lạ.

Có lần một anh xe ôm chở tôi, thình lình anh ta dừng xe ngay giữa đường lộ, tắt máy để… dùng “Google Translation” cấp tốc (trên điện thoại di động?) và gõ cho tôi biết bằng dòng chữ Anh ngữ là “Cô thật xinh đẹp!” trên màn hình trong khi hàng loạt xe vận tải phải chạy vòng quanh chúng tôi để tránh. Tôi hoảng hồn tưởng sắp có tai nạn xẩy đến; nhưng kỳ lạ vẫn chỉ thấy dòng xe đông đảo chạy tránh chúng tôi! Chuyện này không thể xảy ra ở Tây phương hay các nước phát triển. Nếu ở Mỹ, thì có lẽ chúng tôi đã bị xe cộ cán chết mất đất rồi!

2– Không có khái niệm về thời gian

Dường như Việt Nam không hề có chút khái niệm gì về thời gian. Mỗi khi tôi hỏi một người Việt Nam về thời gian cần để làm xong một chuyện gì đó thì không có một ai biết trả lời tôi như thế nào? Thời gian có một ý nghĩa khác biệt ở Việt Nam: Mọi người cho là “cứ khi nào xong là xong. Xem giờ giấc làm quái gì?” Ngược lại, đối với người Tây phương thời gian là vấn đề rất quan trọng đã ăn sâu vào tiềm thức từ bé chứ không thể xem là “sao cũng được!” Kể ra ở đây (VN) vì vấn đề thời gian khá cởi mở cũng làm đời sống thoải mái, dễ thở, đỡ căng thẳng hơn. Ngoại trừ trường hợp bạn đang bấn lên khi muốn bắt cho kịp chuyến tàu sắp rời bến, và sau khi hỏi người Việt khi nào tàu chạy thì được trả lời là “sắp rồi” hay “đừng quá lo lắng.”

Một trường hợp khác khi tôi dạy học ở một Trung tâm Anh Ngữ. Tôi nhận một bảng phân giờ mà thực ra chẳng có ý nghĩa gì cả. Chẳng hạn, một buổi sáng, tôi vào lớp lúc 7 giờ và bắt đầu công việc dạy học thì một nhân viên người Việt bước vào lớp, kéo tôi ra khỏi lớp và nói: “Buổi học đã bị hủy bỏ.” Nghĩa là tôi phải ngồi chờ loanh quanh đâu đó trong sân trường cho đến giờ của lớp kế tiếp (?)

Tôi chỉ được thông báo sự thay đổi quan trọng vào phút chót, hoặc đã quá muộn. Người đến thông báo thường nói với tôi là: “Đừng lo lắng. Mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Bạn cứ ngồi chờ.” Rồi sau đó, mọi người tự nhiên xem như không có vấn đề gì phải quan tâm – Cứ kiên nhẫn và chấp nhận thôi. Trong khi đó họ lại không muốn thầy giáo nước ngoài có những thay đổi vì lý do riêng vào phút chót.

3- Thức ăn, thức uống quái đản

Người Việt nổi tiếng về các món ăn quái đản (bất bình thường) đối với khẩu vị người ngoại quốc, như là: xơi thịt chó, thịt mèo, hột vit lộn, thịt rùa, thịt chuột, và cả thịt nhím. Đối với người Việt đó là chuyện bình thường; nhưng với khẩu vị của người Tây phương thì lại quá rùng rợn (downright offensive). Bạn có thể nhìn thấy sâu bọ còn sống bò lổn nhổn cho đến đầu chó nhăn răng treo lủng lẳng; cà phê “cứt chồn” (weasel “poo” coffee) cho đến việc cắt cổ rắn sống lấy máu tươi, tim còn đập phì phọp để dân nhậu ăn tươi nuốt sống ngay giữa đường phố đông đảo (?) Từ dế (crickets), gián (cockroaches), bướm (butterflies) và sâu bọ chiên dòn được dân nhậu nhâm nhi với bia… Bạn cũng đừng có ngạc nhiên khi thấy thịt nhím (porcupines) với lông gai góc thấy mà hãi được liệt kê hàng đầu trên thực đơn các món nhậu. Họ cho biết, thịt nhím, sau khi bỏ bộ lông gai góc ghê sợ, ăn lại ngon như thịt vịt vậy(!)

4- Không có khái niệm về “đời tư” (personal space) của người khác

Thiệt tình! Hoàn toàn không có một tí nào cả! Thật muốn chửi thề hết sức bởi vì theo họ: Chuyện cá nhân của bạn cũng là chuyện cá nhân của tôi?! Mà thiệt không hà? Bất cứ người nào cũng tự nhiên, có quyền dí đầu vào nói lung tung với bạn khi bạn đang làm chuyện riêng tư. Đừng có ngạc nhiên khi thấy tôi mở điện thoại di động để đọc và gõ trả lời các tin nhắn của cá nhân tôi, sẽ có một anh bạn Việt Nam nào đó đứng lảng vảng quanh quẩn đang nhìn chằm chặp vào màn hình của tôi. Và cũng đừng ngạc nhiên nếu một người Việt Nam lại gần chào bạn bằng một câu đại khái như: “Ái chà! Trông bạn hôm nay khoẻ mạnh và béo tốt ghê.” Họ nghĩ đó là một lời khen.

5- Thuốc lào (Khói thuốc – Smoking)

Ở miền Bắc Việt Nam, rất thường tình khi sau mỗi bữa ăn, dân Việt chuyền tay nhau những cái điều cày (bamboo pipe). Họ hút thuốc lào sau bữa ăn vì tin là làm như thế (hút thuốc lào) giúp cho sự tiêu hóa được dễ dàng, tốt hơn (?) Hầu hết các nhà hàng ăn đều có thủ sẵn loại điếu cày này cùng với thuốc lào trong quán để “nicotin” có thể làm bạn ho sù sụ và tay chân run rẩy cả ngày.

6- Nhìn chăm chăm (Staring)

Ở Việt Nam, ngay cả tại thành phố lớn như Hà Nội, mỗi khi đi xuống phố thì y như rằng tôi bị người dân địa phương nhìn chằm chằm rất lâu – Điều này cũng thường thấy ở Ấn Độ, nhưng ít thấy ở các nước Á châu – Đối với văn hóa Tây phương, “nhìn chằm chằm” (staring) như vậy được xem là rất thô lỗ (rude); nhưng ở Việt Nam “nhìn chằm chằm” chỉ đơn giản là sự “tò mò.”

Tôi cảm thấy căng thẳng không phải chỉ riêng vì cái nhìn chăm chăm của đàn ông con trai mà ngay cả phụ nữ khi tôi tản bộ thể dục vào buổi sáng. Đôi khi ánh mắt nhìn chỉ có vẻ tó mò; đôi khi có vẻ “khám xét” (scrutinizing) làm tôi có cảm nghĩ là họ không muốn thấy tôi hiện diện ở đây! (I didn’t feel so welcome!)

Nhiều lần, có người đang đi xe gắn máy dừng lại bên đường rồi ngoái đầu hẳn về phía sau để nhìn tôi như thể tôi là một con thú vật hiếm trong sở thú (an animal in the zoo). Điều này (nhìn chăm chăm) đôi khi làm tôi không thấy thoải mái chút nào và không muốn đi ra ngoài phố.

Gia Nguyễn

chia sẻ từ Trần Văn Giang

Ơn nước Mỹ

Lê Vi

Coi hết những clip youtube của bạn “Lại Ngứa Chân” quay về mọi thứ, đường hẻm, mặt tiền, từng khu phố, từng người dân nghèo khổ, thiếu thốn của Cuba để nhận ra một chân lý

Vì sao người dân Cuba nghèo khổ,thiếu thốn? Vì sao Cuda đổ nát,tan tành,teng beng như vậy? Câu trả lời là do Mỹ cấm vận Cuba đã mấy chục năm và hiện tình vẫn cấm vận dù Liên Hiệp Quốc nhiều lần vận động Mỹ bỏ cấm vận

Nghĩ tới xứ Việt Nam

Té ra cái mà dân Việt Nam không còn bao cấp,không còn thiếu thốn thốn,không còn rách rưới là nhờ Mỹ bỏ cấm vận Việt Nam từ năm 1994

Xuất khẩu hàng Việt Nam sang Mỹ năm 2022 đạt giá trị 109,38 tỉ USD

Trong những ngày dịch cúm Tàu,cũng Mỹ,đã đưa tay ra cho người dân Việt Nam.Mỹ đã trao tặng gần 40 triệu liều vaccine cho Việt Nam

Ơn ai?ơn nước Mỹ.Mỹ thương thì sống,Mỹ ghét thì chết

Thứ nhì là ai nữa?là Việt Kiều

Báo Tuổi Trẻ đưa tin,theo chuyên gia Nguyễn Trí Hiếu, trong năm 2022 ngoại tệ của VK gửi về Việt Nam là gần 19 tỉ USD. Điều đó có nghĩa hiện nay bình quân một người Việt Nam ở nước ngoài gửi về nhà khoảng 4.000 USD/năm, tương đương với GDP bình quân đầu người ở Việt Nam năm 2022 là 4.163 USD

Ơn Việt Kiều.Những người đã từng nửa đêm bỏ nhà bỏ cửa băng mình vào đêm đen của biển rộng,đại dương tìm con đường sống

Rất đơn giản như đang giỡn.

Nguyễn Gia Việt

Bốn cảnh giới khó đắc nhất của đời người

1)Một là, đau mà không than: Thể hiện sự kiên cường trong nội tâm

Đại bàng đau thì cất tiếng kêu thảm thiết, nó sẽ không thể cất cánh giữa bầu trời cao xanh. Thỏ đau thì sẽ dừng lại kêu gào, có khi nó sẽ trở thành một bữa tối ngon lành. Có thể thấy rằng, nếu đau mà than vãn thì sẽ mất đi cơ hội được tôi luyện, quỹ đạo của đời người cũng theo đó mà đổi thay. Khi bị đau tức là cuộc đời đang cung cấp nền tảng thành công cho chúng ta.

“Đau mà không than”. Không than không phải là không đau, mà là dám đối mặt với nỗi đau buồn, niềm đau thương và sự đau đớn. Muốn làm được “Đau mà không than”, chúng ta cần có sự kiên cường để san bằng những khó khăn trở ngại. Chúng ta cần có trí huệ kiếp người để chống đỡ lại sóng gió trên đường đời. Kỳ thực, đau mà không than chỉ có thể bắt nguồn từ một nội tâm lạc quan, mạnh mẽ: “Sau khi mưa gió qua đi, ánh cầu vồng sẽ lung linh màu sắc”.

2)Hai là, cười mà không nói: Thể hiện sự khoáng đạt, tiêu diêu tự tại trong tâm hồn

Có những khi bạn phải đối mặt với những lời giễu cợt của bạn bè, cũng có khi bạn sẽ thấy bất lực vì bị người khác hiểu lầm. Nếu bạn cứ nhất quyết phải nhiều lời đôi co, giải thích, thanh minh với họ thì chỉ càng đẩy họ sang bên thái cực đối lập với bạn. Cái tâm của bạn cũng sẽ bị khuấy động, do đó loạn càng thêm loạn. Lúc này chi bằng chỉ cần giữ một nụ cười trên môi và để mặc cho người đời bàn luận đúng sai, tốt xấu.

Mỉm cười có sức mạnh dời một ngọn núi. Một nụ cười nhẹ nhàng đôi khi còn thắng cả thiên binh vạn mã hùng mạnh.

Người xưa có câu quân tử lúc nào cũng đường hoàng, chỉ có kẻ tiểu nhân mới thường sợ sệt. Đôi khi một nụ cười có thể làm tan chảy ân oán giữa đôi bên, có thể khiến những người xa xứ, tha hương nơi đất khách quê người cảm thấy ấm áp cả cõi lòng. Nở một nụ cười thật đơn giản nhưng lại thể hiện sự bình thản, an nhiên tự tại trong tâm hồn bạn và đạo lý làm người nơi thế gian.

Đời người khó tránh sẽ có lúc gặp phải những chuyện không vừa ý. Nếu chỉ oán trách không ngừng cũng chẳng ích chi, chỉ khiến lòng người càng thêm nặng nề, rối ren mà thôi. Lúc này chi bằng bạn hãy tĩnh tâm xuống mà suy ngẫm.

Sự trầm tĩnh như dòng nước chảy mãi không ngừng. Nó sẽ làm dịu nỗi đau đang bùng cháy trong tim bạn. Sức mạnh nội tâm này cũng sẽ lắng đọng thành một trải nghiệm, hun đúc thành một trí huệ ẩn sâu trong tim và thắp sáng tâm hồn. Khi gặp chuyện không vừa ý, chỉ cười mà không nói thể hiện tấm lòng bao dung của một người. Đó không chỉ là tố chất tốt đẹp có thể trấn tĩnh những dòng cảm xúc nông nổi, mà còn khiến bản thân mình không buột miệng nói ra những lời khiến người khác phải tổn thương.

3)Ba là, mê mà không mờ: Thể hiện của người trí huệ

Muốn không bị mê hoặc bởi những chuyện trên thế gian thì điều bạn cần chính là sự mạnh mẽ trong nội tâm. Cổ nhân có một câu rất hay rằng: “Buồn mà không thương cảm” (Ai nhi bất thương). Khi nhiều chuyện đau khổ ập tới, chúng ta có thể buồn bã. Đây cũng là những cảm xúc rất tự nhiên và cần thiết của con người. Nhưng khi buồn phiền bạn cũng đừng quên rằng luôn có một con mắt thứ 3 đang trông chừng tất cả. Chỉ cần giữ vững thiện lương trời xanh sẽ tự có an bài.

Nếu có thể coi nhẹ được mất trên thế gian, thì khi đột nhiên phải đối mặt với sự mất mát, bạn mới có thể không bị mê mờ. Có thể sức ảnh hưởng của thế giới bên ngoài quá mạnh mẽ, khiến bạn chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn mà không thể kiềm chế bản thân. Nhưng khi bạn có đủ trí huệ, một thời gian sau bạn sẽ dần dần học được cách cân bằng.

Tâm hồn con người có khả năng tự chữa lành vô cùng kỳ diệu. Mê mà không mờ là định lực tu luyện của kiếp người, còn mê muội và không thể kiểm soát bản thân sẽ làm tổn thương chính mình.

4)Bốn là, hoảng mà không loạn: Là sự tĩnh tại nhờ tu dưỡng

Khi đối mặt với vinh nhục, con người rất khó tránh khỏi sự bàng hoàng, thảng thốt. Tâm hoảng thì ắt sẽ động, mà trong động lại có tĩnh. Hoảng mà không loạn mới là vẻ đẹp khác biệt.

Cổ nhân có câu rằng: “Nếu gặp chuyện oan ức mà không kinh sợ, gặp chuyện uất hận mà không hoảng loạn, thì người này có thể đảm nhận trọng trách”. Đời người không thể tránh khỏi có những lúc bị oan khuất.

Nhưng “Gặp đại sự mà không loạn, gặp sóng lớn mà không mất đi thói quen thường hằng”. Đây là một tâm thái xử thế ung dung tự tại, giỏi ứng biến linh hoạt. Làm được vậy thì khi đại sự đến mới không hoảng không loạn, mới có thể trầm tĩnh và điềm đạm. Khi gặp chuyện quan trọng họ sẽ không lo lắng, mà vẫn giữ được tâm thái bình hòa.

Cảnh giới nhân sinh được đúc rút ra từ trong cuộc sống, được ngưng kết lại theo dòng chảy thời gian. Chỉ cần có mong muốn ngày càng hoàn thiện bản thân, luôn tiến về phía trước không mệt mỏi, thì bạn sẽ ngày càng trưởng thành.

Sẽ có một ngày, vào một buổi ban mai rực rỡ hay dưới bóng hoàng hôn êm đềm nào đó, ký ức thuở xưa của bạn sẽ mở ra. Bạn sẽ phát hiện ra rằng tất cả những hiểu lầm, những nỗi đau sớm đã tiêu tan theo cơn gió của ngày hôm qua tự bao giờ, chỉ còn lại nụ cười thật tươi trên trên khuôn mặt rạng ngời của bạn.

(S.T.)

From: Phi Phuong Nguyen

SAU CÁI CHẾT LÂM SÀNG CẬU BÉ KHIẾN CHA MẸ NGẠC NHIÊN VỀ NHỮNG GÌ CON MÌNH NÓI

Niềm Vui Tin Mừng

Ki-tô hữu tin rằng có sự sống đời sau, trong khi những người vô thần nói rằng sau khi chết không có gì cả. Cậu bé này đã có một trải nghiệm tâm linh và khiến mọi người sửng sốt với những tuyên bố của mình … Đến mức các nhà làm phim đã sản xuất một bộ phim mang tên, Thiên Đàng là có thật (Heaven is For Real)

Năm 4 tuổi, cậu bé Colton Burpo bị viêm ruột thừa cấp tính và phải phẫu thuật khẩn cấp. Cuộc phẫu thuật với tỉ lệ rủi ro rất cao, và đứa trẻ đã đi vào hôn mê như một cái chết lâm sàng. Khi tỉnh dậy, bé đã tiết lộ một trải nghiệm đáng kinh ngạc …

Bé Colton đã đi vào cận kề cái chết, và tuyên bố đã ở trên Thiên Đàng, đã gặp gỡ một số thành viên trong gia đình đã qua đời.

Lúc đầu, không ai tin những gì bé nói, nhưng khi cậu bé bắt đầu kể những câu chuyện về những người thân đã khuất diễn ra trong quá khứ, cha mẹ của cậu rất đỗi ngạc nhiên. Cậu kể lại những chuyện bí mật mà ít người biết đến, chẳng hạn như những cuộc cãi vã giữa người cha với ông nội, hay sự tồn tại của người em gái cậu không bao giờ được sinh ra, do những biến chứng trong thai kỳ và buộc phải phá bỏ.

Cha cậu đã thừa nhận: “đức tin của tôi bị tác động mạnh khi nghe những bí mật mà con tôi nói ra” cha của cậu bé nói.

Cậu bé cũng nói rằng Chúa Giêsu cho cậu quay lại sự sống trần gian vì lời cầu nguyện khẩn thiết của cha mình.

Gx. Cần Giờ – DCCT

HEAVEN IS FOR REAL – Official Trailer

https://www.youtube.com/watch?v=N-ewaCVARtM

ĐẢNG CÓ BAO GIỜ NGHĨ CHO DÂN?

Nhìn hình ảnh được lan tải trên mạng về bữa cơm bữa ăn chỉ có cơm nguội và… xác ve sầu của những đứa trẻ nghèo vùng cao mấy hôm nay cứ ám mãi trong đầu, cứ một câu hỏi trong đầu sao lại ra nông nổi như thế?

Việt Nam đâu phải đất nước nghèo nàn? Là rừng vàng biển bạc cơ mà. Ai đã ăn hết rồi?

Trong khi quan chức như Hội đồng lý luận trung ương Nguyễn Quang Thuấn, lương tháng 14 triệu mà thẻ Golf 3 tỷ, nhà ở 3 căn liền kề, ăn cao lương mỹ vị, đi xem nhạc phải có tay vịn tay ôm tiền vung như nước, nhìn lại cái bữa cơm của em toàn ve sầu như thế liệu đảng có xót xa!

Nhìn những lâu đài quan tỉnh hàng trăm tỷ mọc lên như nấm của bí thư này, chủ tịch nọ, khắp Việt Nam, khi hàng ngày chính những tay cán bộ đảng viên đó dạy đàn em luôn sống yêu thương, sống mẫu mực mà nhìn hình ảnh này, tôi không biết đám quan chức luôn dạy đạo đức nghĩ gì?

Khi bỏ ra hơn 18 ngàn tỷ để làm đường sắt Cát Linh- Hà Đông thì đảng bao giờ nghĩ rằng, nó sẽ trở thành đống phế liệu không? Khi cố gắng tước đoạt từng miếng thịt trong bữa cơm đáng lý ra đảng phải lo thì vứt thành một đống, liệu rằng đảng có vì thấy vĩ đại chăng.

Đảng là đạo đức là vinh quang, sao chẳng bao giờ chói rọi vào những hoàn cảnh như thế này, phải chăng, ánh sáng của đảng chỉ chói rọi vào đảng viên, quan chức, sao lại có sự phân biệt như thế?

Bao nhiêu chủ trương, bao nhiêu nghị quyết nói là lo cho dân, nhưng thực chất chỉ là cái vỏ bề ngoài, vì những kẻ chống tham nhũng thực chất là bọn tham nhũng nhiều nhất, những kẻ chống buôn lậu thực chất là bọn buôn lậu chuyên nghiệp nhất. Tất cả là vì đảng lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện, đảng bản chất đã là đảng cướp nên mạnh ai người nấy sống, cờ tới tay ai người đó phất. Chẳng có gì là một chút trắc ẩn, liêm sỉ trong đảng cả.

Dẫu biết rằng uống nửa lít rượu không đổ được hoàng kỳ, ăn một bữa cơm không sập được giang sơn. Nhưng đảng ăn nhiều, ăn không chừa một thứ gì cho dân, thì dân ăn cơm độn ve sầu là tất yếu. Ăn đến cái lai quần của dân như thế, chẳng mấy khi giang sơn cũng đổ.

Ăn là bản năng của mọi loài, nhưng ăn mà đến giọt cuối cùng thì chỉ có loài ve chó mới có mà thôi.

Và cuối cùng, nhìn hình ảnh này, chợt nhớ lời của tổng bí thư NPT mà hỏi rằng: Nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không?

ĐANG CÓ ‘ĐẠI DỊCH’ SÚNG ĐẠN Ở MỸ

Những cái chết lượn lờ trên đầu dân Mỹ

Tuần hành kêu gọi kiểm soát súng tại Mỹ, Washington DC, tháng Giêng, 2013.

Hoa Kỳ cùng thế giới đã bước ra khỏi đại dịch Covid 19, nhưng ‘đại dịch súng đạn’ ở Mỹ vẫn chưa kết thúc.

Thêm một vụ xả súng vào chiều muộn ngày 6/6 ở bờ Đông, tại Richmond, Virginia sau buổi lễ tốt nghiệp trung học, làm chết tại chỗ hai người và khiến 5 người khác bị thương.

Vụ xả súng mới nhất này đưa số vụ xả súng ở Mỹ từ đầu năm đến nay lên 279 vụ.

Theo trang web trực tuyến phi lợi nhuận về bạo lực súng đạn có trụ sở tại thủ đô Washington, tính đến thời điểm này, nước Mỹ có 18.550 người bị chết vì súng đạn và làm 15.571 người bị thương.

Trong số những người chết có 780 em tuổi từ 17 trở xuống và ở độ tuổi này có hơn 2.000 bị thương. Trong khi đó, từ đầu cuộc chiến Nga xâm lược Ukraine tính đến nay mới chỉ có 535 trẻ em Ukraine thiệt mạng vì các loại vũ khí của người Nga bắn ra. So sánh này để thấy nỗi đau của các gia đình và xã hội Mỹ vì súng đạn là vô cùng lớn.

Nước Mỹ Đang Có Đại Dịch Súng Đạn

Hoa Kỳ cùng thế giới đã bước ra khỏi đại dịch Covid 19, nhưng ‘đại dịch súng đạn’ ở Mỹ vẫn chưa kết thúc.

Số vụ xả súng ở Mỹ gia tăng đáng lo ngại trong những năm trở lại đây: Năm 2018 có 336 vụ, sang năm 2019 có 415 vụ, qua năm 2020 có 610 vụ, đến năm 2021 có 690 vụ, và năm 2022 có 646 vụ.

Trường học, bệnh viện, văn phòng, khu mua sắm, đường phố, công viên, gõ cửa nhầm nhà… chẳng còn nơi đâu an toàn trước việc súng đạn được bán tràn lan và dễ dàng có được chúng.

Tổng thống đương nhiệm Joe Biden không ngừng nhắc lại, “Bạo lực súng đạn ở Mỹ là một dịch bệnh”. Nhìn vào số vụ xả súng trong suốt thời gian qua và nạn nhân của súng đạn thì nhận định này không quá.

Dù không có chiến tranh, nhưng mỗi năm súng đạn vẫn giết nhiều chục ngàn người Mỹ. Theo thống kê, năm 2021, nước Mỹ có gần 49 ngàn người ở Mỹ bị chết vì súng đạn. Trong khi đó, số người chết vì tai nạn giao thông ở Mỹ năm 2021 thấp hơn 6 ngàn.

Con số này trong năm 2022 có đảo ngược, nhưng số người chết vì súng đạn ở Mỹ vẫn ở mức là 43.7 ngàn người.

So sánh với số lính Mỹ chết trong hai cuộc chiến gần đây mà nước Mỹ trực tiếp tham gia. Có 2401 lính Mỹ chết trong 20 năm tham chiến tại Afghanistan và 4550 lính Mỹ chết khi tham chiến ở Iraq.

Thời điểm hiện tại, nước Mỹ có khoảng 337 triệu người, nhưng có hơn 460 triệu khẩu súng. Tỷ lệ súng trên dân ở Mỹ cao hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.

Càng đáng lo ngại, doanh thu các loại súng tấn công tăng theo cấp số nhân trong những năm gần đây.

Nước Mỹ Chia Rẽ Vì Súng

Và hậu quả là hàng chục ngàn cái chết oan ức, vô nghĩa vì súng đạn vẫn cứ tiếp diễn và nước Mỹ thêm chia rẽ vì súng đạn.

Các dân biểu, đại diện các đảng phái dùng việc sở hữu, hoặc kiểm soát súng nghiêm ngặt hơn để kiếm phiếu, tranh thủ cử tri.

Trong khi đảng Dân Chủ muốn siết chặt hơn về việc sở hữu súng đạn thì đảng Cộng Hòa vẫn muốn hiểu và bảo toàn Tu chính án số 2. Một quyền được xác lập từ hơn 234 năm trước theo một cách cực đoan của thời khai phá và lập quốc khi dân Mỹ còn đối mặt với mọi loại kẻ thù xung quanh.

Dù nước Mỹ hôm nay với thiết chế, tổ chức nhà nước, xã hội có nhiều thay đổi, không còn là một nhà nước lỏng lẻo, mà đó là một nhà nước mạnh về mọi mặt.

Xét về công nghệ vũ khí hiện nay là một trời một vực so với thời điểm Tu chính án số 2 hình thành. Lúc đó, ở thế kỷ 18, chỉ có súng kiểu hỏa mai có tốc độ bắn chậm, độ sát thương không cao. Ngày nay, công nghệ vũ khí phát triển cho ra lò những khẩu súng hạ gục đối phương nhanh nhất trên chiến trường với tốc độ bắn hàng chục đến hàng trăm lần nhả đạn mỗi phút.

Những khẩu súng hiện đại tưởng chừng như chỉ dùng trong quân đội, trên chiến trường này lại được bày bán một cách công khai, dễ dàng mua được trong các siêu thị, cửa hiệu bán súng đạn hiện diện trên khắp nước Mỹ. Các số liệu thống kê cho thấy, AR-15 là khẩu súng giết nhiều nạn nhân nhất trong các vụ xả súng ở Mỹ.

Nhiều tiểu bang của nước Mỹ muốn có luật để kiểm soát tốt hơn để các loại súng tấn công không được phép bán, cũng như kiểm tra lý lịch được phép mua súng một cách nghiêm ngặt hơn.

Mới đây ngày 25/4 vừa rồi, ông Jay Inslee, Thống đốc bang Washington, nơi tôi đang sống đã ký một bộ ba dự luật nhằm ngăn chặn bạo lực súng đạn, gồm: dự luật cấm bán một số loại súng trường có độ sát thương cao như R15, M 16…, dự luật áp đặt thời gian chờ 10 ngày đối với việc mua súng và dự luật dọn đường cho các vụ kiện chống lại các nhà sản xuất súng cũng như nơi bán trong một số trường hợp.

Tiểu bang Washington là một trong 9 tiểu bang ở Mỹ gần đây đã ra thêm luật để kiểm soát súng đạn tốt hơn. Những điều luật này không phải tước súng khỏi người dân mà chỉ là không cho phép bán các loại súng tấn công, kiểm tra lý lịch kỹ hơn… Các tiểu bang có luật kiểm soát súng đoạt nghiêm ngặt hơn thường do đảng Dân Chủ kiểm soát.

Vì Dân chNhững cái chết lượn lờ trên đầu dân Mỹ

ĐANG CÓ ‘ĐẠI DỊCH’ SÚNG ĐẠN Ở MỸ

Hoa Kỳ cùng thế giới đã bước ra khỏi đại dịch Covid 19, nhưng ‘đại dịch súng đạn’ ở Mỹ vẫn chưa kết thúc.

Thêm một vụ xả súng vào chiều muộn ngày 6/6 ở bờ Đông, tại Richmond, Virginia sau buổi lễ tốt nghiệp trung học, làm chết tại chỗ hai người và khiến 5 người khác bị thương.

Vụ xả súng mới nhất này đưa số vụ xả súng ở Mỹ từ đầu năm đến nay lên 279 vụ.

Theo trang web trực tuyến phi lợi nhuận về bạo lực súng đạn có trụ sở tại thủ đô Washington, tính đến thời điểm này, nước Mỹ có 18.550 người bị chết vì súng đạn và làm 15.571 người bị thương.

Trong số những người chết có 780 em tuổi từ 17 trở xuống và ở độ tuổi này có hơn 2.000 bị thương. Trong khi đó, từ đầu cuộc chiến Nga xâm lược Ukraine tính đến nay mới chỉ có 535 trẻ em Ukraine thiệt mạng vì các loại vũ khí của người Nga bắn ra. So sánh này để thấy nỗi đau của các gia đình và xã hội Mỹ vì súng đạn là vô cùng lớn.

Nước Mỹ đang có đại dịch súng đạn

Hoa Kỳ cùng thế giới đã bước ra khỏi đại dịch Covid 19, nhưng ‘đại dịch súng đạn’ ở Mỹ vẫn chưa kết thúc.

Số vụ xả súng ở Mỹ gia tăng đáng lo ngại trong những năm trở lại đây: Năm 2018 có 336 vụ, sang năm 2019 có 415 vụ, qua năm 2020 có 610 vụ, đến năm 2021 có 690 vụ, và năm 2022 có 646 vụ.

Trường học, bệnh viện, văn phòng, khu mua sắm, đường phố, công viên, gõ cửa nhầm nhà… chẳng còn nơi đâu an toàn trước việc súng đạn được bán tràn lan và dễ dàng có được chúng.

Tổng thống đương nhiệm Joe Biden không ngừng nhắc lại, “Bạo lực súng đạn ở Mỹ là một dịch bệnh”. Nhìn vào số vụ xả súng trong suốt thời gian qua và nạn nhân của súng đạn thì nhận định này không quá.

Dù không có chiến tranh, nhưng mỗi năm súng đạn vẫn giết nhiều chục ngàn người Mỹ. Theo thống kê, năm 2021, nước Mỹ có gần 49 ngàn người ở Mỹ bị chết vì súng đạn. Trong khi đó, số người chết vì tai nạn giao thông ở Mỹ năm 2021 thấp hơn 6 ngàn.

Con số này trong năm 2022 có đảo ngược, nhưng số người chết vì súng đạn ở Mỹ vẫn ở mức là 43.7 ngàn người.

So sánh với số lính Mỹ chết trong hai cuộc chiến gần đây mà nước Mỹ trực tiếp tham gia. Có 2401 lính Mỹ chết trong 20 năm tham chiến tại Afghanistan và 4550 lính Mỹ chết khi tham chiến ở Iraq.

Thời điểm hiện tại, nước Mỹ có khoảng 337 triệu người, nhưng có hơn 460 triệu khẩu súng. Tỷ lệ súng trên dân ở Mỹ cao hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.

Càng đáng lo ngại, doanh thu các loại súng tấn công tăng theo cấp số nhân trong những năm gần đây.

Nước Mỹ chia rẽ vì súng

Và hậu quả là hàng chục ngàn cái chết oan ức, vô nghĩa vì súng đạn vẫn cứ tiếp diễn và nước Mỹ thêm chia rẽ vì súng đạn.

Các dân biểu, đại diện các đảng phái dùng việc sở hữu, hoặc kiểm soát súng nghiêm ngặt hơn để kiếm phiếu, tranh thủ cử tri.

Trong khi đảng Dân Chủ muốn siết chặt hơn về việc sở hữu súng đạn thì đảng Cộng Hòa vẫn muốn hiểu và bảo toàn Tu chính án số 2. Một quyền được xác lập từ hơn 234 năm trước theo một cách cực đoan của thời khai phá và lập quốc khi dân Mỹ còn đối mặt với mọi loại kẻ thù xung quanh.

Dù nước Mỹ hôm nay với thiết chế, tổ chức nhà nước, xã hội có nhiều thay đổi, không còn là một nhà nước lỏng lẻo, mà đó là một nhà nước mạnh về mọi mặt.

Xét về công nghệ vũ khí hiện nay là một trời một vực so với thời điểm Tu chính án số 2 hình thành. Lúc đó, ở thế kỷ 18, chỉ có súng kiểu hỏa mai có tốc độ bắn chậm, độ sát thương không cao. Ngày nay, công nghệ vũ khí phát triển cho ra lò những khẩu súng hạ gục đối phương nhanh nhất trên chiến trường với tốc độ bắn hàng chục đến hàng trăm lần nhả đạn mỗi phút.

Những khẩu súng hiện đại tưởng chừng như chỉ dùng trong quân đội, trên chiến trường này lại được bày bán một cách công khai, dễ dàng mua được trong các siêu thị, cửa hiệu bán súng đạn hiện diện trên khắp nước Mỹ. Các số liệu thống kê cho thấy, AR-15 là khẩu súng giết nhiều nạn nhân nhất trong các vụ xả súng ở Mỹ.

Nhiều tiểu bang của nước Mỹ muốn có luật để kiểm soát tốt hơn để các loại súng tấn công không được phép bán, cũng như kiểm tra lý lịch được phép mua súng một cách nghiêm ngặt hơn.

Mới đây ngày 25/4 vừa rồi, ông Jay Inslee, Thống đốc bang Washington, nơi tôi đang sống đã ký một bộ ba dự luật nhằm ngăn chặn bạo lực súng đạn, gồm: dự luật cấm bán một số loại súng trường có độ sát thương cao như R15, M 16…, dự luật áp đặt thời gian chờ 10 ngày đối với việc mua súng và dự luật dọn đường cho các vụ kiện chống lại các nhà sản xuất súng cũng như nơi bán trong một số trường hợp.

Tiểu bang Washington là một trong 9 tiểu bang ở Mỹ gần đây đã ra thêm luật để kiểm soát súng đạn tốt hơn. Những điều luật này không phải tước súng khỏi người dân mà chỉ là không cho phép bán các loại súng tấn công, kiểm tra lý lịch kỹ hơn… Các tiểu bang có luật kiểm soát súng đoạt nghiêm ngặt hơn thường do đảng Dân Chủ kiểm soát.

Vì Dân Chủ Nên Cần Phải Có Súng?

Tại Mỹ, không khó để bắt gặp một người nào đó đeo súng khi vào siêu thị, dạo trong công viên…

Trên các trang Facebook, group của người Việt ở Mỹ tôi thường xuyên thấy những cảnh báo, khu mua sắm này, chỗ kia đang có bắn nhau, hoặc mới xảy ra bắn nhau, cẩn thận khi đến đó để không nguy hiểm.

Với lý do bảo vệ, nhưng thực tế việc người dân được phép sở hữu súng đạn ở Mỹ gây ra nhiều nguy hiểm cho xã hội hơn.

Không ít người Việt tôi quen biết đã khoe về việc sở hữu súng. Thứ mà ở Việt Nam và đa số các quốc gia khác trên thế giới không dễ gì được phép có. Ngoại trừ các quốc gia đang có chiến tranh.

Thích súng, sở hữu súng, nhưng liệu những người Việt có thật sự hiểu được lịch sử việc sở hữu vũ khí cá nhân ở Mỹ? Hay chỉ xem đó là món đồ trang trí, thể hiện sự mạnh mẽ, nam tính… và biện minh cho xứ dân chủ cần có súng.

Anh Cường, sống tại Mỹ hơn 30 nay nói với tôi về việc sở hữu súng, vì ở Mỹ là nước dân chủ nên cần phải có súng để bảo vệ bản thân và gia đình.

Một người Việt mà tôi quen biết tên Nhật lại cho rằng, ở Mỹ người ta lịch sự với nhau nhờ quyền sở hữu súng. Bởi không ai biết người kia có súng hay không, nếu không lịch sự sẽ bị xử bằng súng.

Cả hai nhận thức về việc sở hữu súng đều không ổn. Nó làm cho người nghe có cảm giác như Hoa Kỳ là quốc gia không có chính quyền, không có luật pháp… một xã hội còn hoang dã, lý lẽ do súng chi phối.

Hơn 400 triệu khẩu súng đang tạo ra những cái chết lởn vởn, lượn lờ trên đầu mỗi người dân Mỹ.

Võ Ngọc Ánh

https://www.voatiengviet.com/…/dang-co-mot…/7130492.html

CON ĐẤU TỐ CHA

Trần Mạnh Hảo

CON ĐẤU TỐ CHA

Chuyện kể của chính tác giả trong giai đoạn “Cải cách ruộng đất”.

Quê tôi làng Bình Hải, năm ấy có tên là xã Thúc Kháng, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định được trên ưu ái cho long trời lở đất làm cuộc cải cách ruộng đất vào đông xuân 1956-1957 khi tôi đã 10 tuổi; nên tôi đã là chứng nhân, là một thành viên trong cuộc cải cách đầy máu và nước mắt này.

Như có lần tôi đã kể, tôi có hai ông nội. Một ông nội nuôi bố tôi từ thơ bé, theo đạo Thiên Chúa, đã dựng vợ gả chồng cho bố tôi, rồi năm 1954 di cư vào Nam nên ông nội họ Trần của tôi và các cô chú tôi thoát khỏi tai nạn cải cách ruộng đất. Ông nội sinh ra bố tôi họ Phạm, theo đạo Phật, gia đình nuôi cán bộ trong kháng chiến nên không bị quy lên địa chủ, chỉ phải nhục nhã kiểm thảo trước nhân dân vì tội có học, biết chữ Hán và chữ quốc ngữ, nhà có nhiều sách, để cho ông em ruột có chữ, được vua ban cho chức quan thấp nhất là cửu phẩm.

Chính ra ông nội họ Phạm của tôi đã bị xử bắn vì bị quy lên hàng trí thức, nhưng vì có quý nhân là quan lớn cải cách che đỡ nên cho thôi. Chỉ có một ông em ruột, em út của ông nội họ Phạm của tôi là cụ sư Niên ( Phạm Văn Niên) là sư cụ trụ trì một ngôi chùa to trong huyện bị quy lên địa chủ và bị đội cải cách lệnh cho phá chùa. Trước ngày bị đấu tố, biết chắc chắn sẽ bị chúng xử bắn, cụ sư Niên đã treo cổ chết phản đối chính quyền đã vu oan giá họa cho sư cụ nhằm phá chùa.

Bố tôi bị quy lên địa chủ, bị trói nhốt chuồng trâu chờ ngày đấu tố. Tôi đã chứng kiến Tậy đi càn quét nhưng không khí làng tôi những ngày cải cách đấu tố bắn bỏ địa chủ còn kinh khủng hơn nhiều đầu năm 1954 quân Pháp càn quét tìm Việt Minh. Cùng với các ông đội bà đội trên cử xuống, hai ông Chi và Bính ( hai anh em ruột) trước kia làm nghề ăn trộm giờ là cốt cán trong cuộc đấu tố, đêm đêm đi vận động người tố điêu địa chủ : rằng vợ phải đấu tố chồng, con phải đấu tố cha mẹ, anh em phải đấu tố nhau, con dâu phải tố bố chồng hãm hiếp mình, phật tử nữ phải đấu tố nhà sư, vu cho sư cưỡng hiếp mình thì mới dễ xử bắn sư…

Bọn thiếu nhi thiếu niên chúng tôi con địa chủ cũng được hai ông Chi, Bính quán triệt trước, rằng các cháu chịu khó đấu tố bố mình đi thì bố mới được thả về, bằng không đội bắn bỏ đừng khóc…Tin vào hai ông thần đấu tố ở làng và các ông bà đội, mấy đứa con địa chủ chúng tôi chấp nhận đấu tố bố mình trước đội thiêu nhi thiếu niên theo kịch bản tố điêu của cấp trên để hòng cứu bố khỏi bị bắn. Để việc đấu tố bố tôi sáng mai tốt đẹp theo ý ông đội, họ tổ chức cho các con địa chủ đấu tố bố mình tối hôm trước. Đến lượt mình, tôi run bắn ấp úng thưa :

– Kính thưa các bác đội, con xin đấu tố bố con là bố Hiền ạ !

Ông đội hét : Không được gọi bố, vì nó là giai cấp bóc lột, em phải gọi nó bằng thằng !

Tôi run run lí nhí :

– Dạ em đấu tố thằng bố em ạ !

– Không, nó không còn là bố em nữa, em là con của đảng, nó là thằng đối kháng giai cấp, đã đảo tên địa chủ Hiền…

Tất cả bọn thếu nhi hô to đả đảo làm tôi mất hết tinh thần, run lên như chính mình sắp bị xử bắn. Tôi bèn kể lể dông dài một cách điêu toa là thằng địa chủ Hiền kia đã bóc lột con gà nhà bà Lộng, bóc lột con chó nhà bà Y, bóc lột gạo thóc ngoài ruộng nhà bần cố nông…Ông đội chỉ đạo cuộc đấu tố thí nghiệm hét lên :

– Tội nó ác hơn nhiều, em không đấu tố nó thì nó sẽ bị xử bắn.

Tôi hết hồn, điên lên hét thật to :

– Thằng địa chủ Hiền gian ác đã giết cả làng ta, đả đảo !

Trong tiếng hô đả đảo vang trời của bọn thiếu niên thiếu nhi con cái các ông bà nông dân, thì ông đội tát cái bốp vào mặt tôi, khiến tôi ngã dúi, vừa tát ông vừa hét :

– Thôi, câm ngay, đấu tố, chửi bố mình vượt chỉ tiêu trên giao !

Nghĩa là tôi đấu tố bố mình điêu hơn, ngoa hơn cả bài tố điêu tố gian của toàn đảng toàn dân ta đang long trời lở đất, kinh quá !

PHỎNG VẤN NGÀNH TRÀ ĐÁ Ở VIỆT NAM – Từ Thức (*)

Từ Thức (*)

H: Thưa bà Tổng Giám Đốc công ty trà đá, bà nghĩ gì về câu của một đỉnh cao trí tuệ, tuyên bố ngành trà đá có lợi nhuận cao nhất thế giới?

Đáp: Thằng đó ăn nói vung vít, sẽ gây khó khăn cho kỹ nghệ trà đá nói riêng, cho kinh tế VN nói chung. Các hãng cạnh tranh ngoại quốc như Coca Cola, Pepsi, sẽ nhẩy vào thị trường.
Hỏi : Anh ta nói mặc dầu vậy, các bà không đóng thuế.

Đáp : Tiên sư nó. Hãy hỏi công an vỉa hè xem chúng tôi đóng thuế tới mức nào. Chúng nó lượn qua lượn lại, không đóng thuế mà yên với chúng.

Hỏi : Đó là thuế gián tiếp, thuế không chính thức.

Đáp : Đừng bắt chước mấy bác lãnh đạo, ăn nói ngớ ngẩn. Ở xứ này, cái gì là chính thức, cái gì là bán chính thức. Cái gì là công, cái gì là tư ? Xứ này, ai không còng lưng đóng góp ? Chết, nó còn dựng dậy đòi thuế.
Hỏi : Sau lời tuyên bố đó, uy tín của các hãng trà đá có bị suy yếu ?

Đáp : Nhiều người ganh tị. Nhiều khách đòi hỏi hơn : đòi ly sạch, đòi nước trong, đòi trà không ướp hóa chất…Công an vòi vĩnh kỹ hơn…
Hỏi : Các công ty trà đá đã có biện pháp gì ?

Đáp : Với công an, đành chào thua. Như cả nước đã chào thua… Đối với khách hàng, đó là một vấn đề marketing. Từ nay, khách hàng sẽ không phải trả phí tổn uống trà nữa.

Hỏi : Nghĩa là uống ‘’ free ‘’ ?

Đáp : Không có gì ‘’free ‘’ trong XHCN. Chữ ‘’ free ‘’không có trong từ điển XHCN. Nhưng từ nay, khách hàng không trả tiền uống trà, chỉ trả  ‘’giá dịch vụ giải khát ‘’..

Hỏi : Rẻ hơn trước đây ?

Đáp : Đắt hơn. Vì các công ty trà đá phải đóng góp nhiều hơn cho công an . Nhưng khách hàng sẽ hài lòng, vì không còn chuyện trả tiền uống trà.
Hỏi : Bà nhìn nhận các công ty trà đá có tỷ số lợi nhuận lớn nhất thế giới ?

Đáp : Tôi không biết chính xác lợi nhuận của các công ty cùng ngành, Coca Cola, Pepsi, Lipton..
Hỏi : ‘’ Chiffres d’affaire’’ Coca Cola 2017 : trên 43 tỷ dollars Mỹ, lời trên 8 tỷ, sau thuế má còn gần 6 tỷ ( 5 .975 .000 .000 US Dollars )

Đáp : Khó so sánh. Chúng tôi chưa có kế toán 2017; hội đồng quản trị chưa họp đại hội thường niên.

Hỏi : Đầu tháng 6, chưa họp đại hội thường niên ?

Đáp : Ông phó chủ tịch, chồng tôi, hiện vắng mặt. Đi du hí với vợ bé. Dù sao, ở VN, không phải chỉ có trà đá. Một anh dân biểu khác nói người tàn tật kiếm hàng trăm triệu mỗi năm. Chưa kể những tài phiệt xe ôm, những thương phế binh ăn xin đầy đường, những nhà kinh tài lượm ve chai.

Nhưng đừng làm rùm beng. Nếu lãnh đạo, cán bộ, tướng tá, dân biểu ham làm giầu, bỏ đi bán trà đá, bán vé số, lượm ve chai, ai chăn dân, ai giữ nước ?. Một nước hùng cường, nếu không có cán bộ, tướng tá hy sinh lo việc công, giúp dân, giúp nước, sớm muộn gì cũng dẫy chết như các nước tư bản.

Hỏi : Từ ngày biết bán trà đá có tỷ suất lời cao nhất thế giới, nhiều giới doanh thương muốn nhẩy vào. Cả một thế hệ trẻ mơ ước . Bà có thể cho biết những điều kiện để thành công trong ngành này ?

Đáp : Thứ nhất, phải có ngân khoản đầu tư. Thứ hai, kế hoạch thương mại. Thứ ba, phương pháp quản trị kinh doanh. Chúng ta sống trong thời đại kinh tế toàn cầu, không thể kinh doanh tài tử như ngày xưa.

Hỏi : Hãy nói về ngân khoản đầu tư, cho một công ty trà đá trung bình.

Đáp : Phải dự trù đủ ngân khoản để trang bị cơ sở thương mại. Một cái bàn, ít nhất hai cái ghế đẩu, một ký lô trà Tây Nguyên, một thùng nước. Chưa kể khăn lau bàn, quạt đuổi ruồi, nếu là một công ty cấp cao.
Hỏi : Kế hoạch thương mại ?

Đáp : Kinh doanh thành công hay thất bại, là tại marketing giỏi hay dở. Phải nghiên cứu, nắm vững các yếu tố cung, cầu trưóc khi đặt cơ sở thương mại. Một công ty trà đá phải có địa điểm tốt. Ở một hẻm có bóng mát, nhiều người qua lại, nhưng không quá ồn ào.
Hỏi :  Phương pháp quản trị ?

Đáp : Về nhân sự, phải có ít nhất hai người : tổng giám đốc và phó giám đốc. Chức tổng giám đốc, nên trao cho bà vợ, vì các ông chồng hay nhậu nhẹt, bỏ bê công việc. Công ty có tầm vóc lớn hơn, phải có ba người, thay nhau quản trị, để có thể hoạt động suốt ngày, 365 ngày một năm. Khi mình đóng cửa, khách sẽ tới các công ty cạnh tranh. Phải có liên hệ tốt với công an khu phố, cảnh sát giao thông, dân biểu.
Hỏi : Tại sao cảnh sát giao thông ?

Đáp : Bởi vì nếu nó đứng rình xe kiếm ăn ở đầu đường, khách sẽ bỏ, đi uống trà đá ở khu khác.

Hỏi : Tại sao dân biểu ?

Đáp : Bởi vì các cha nội này ngủ gà ngủ gật suốt ngày, khi thức dậy hay nói bậy, ra vẻ bận tâm tới việc nước. Nước, nói riêng: trà đá, nói chung : chuyện quốc gia.
Hỏi : Công ty của các bà có gia nhập thị trường chứng khoán VN hay không ?

Đáp : Nhìn mặt tôi xem có phải ngu độn hay không. Ki cóp cho cọp nó ăn à. Chúng tôi cũng không gởi tiền cho ngân hàng ma, nó cao hứng tuyên bố phá sản là mình ăn mày. Tiền bạc, ông phó chủ tịch cuộn tròn, nhét dưới gầm giuờng. Hay chôn trong vườn. Ngày đêm lo nó cướp giường, cướp vườn. Sẽ phải nghĩ tới giải pháp khác.
Hỏi : Thí dụ ?

Đáp : Thí dụ đấm mõm mấy thằng vẽ bản đồ, phụ trách hoạch định thiết kế khu phố. Nó mà lơ đãng đánh mất bản đồ, vẽ lại là bỏ mẹ.
Hỏi : Để kết luận, bà có thể cho biết vài bí quyết nghề nghiệp, để giúp những người trẻ mới đầu tư ?

Đáp : Thứ nhất : Ghế ngồi phải tốt để khách khỏi đau đít, nhưng không quá êm để nó ngồi quá lâu.

Thứ hai : Phải dán hình Bác trên bàn, trên tủ kính, để công an không dám vứt vào thùng rác. Nó không sợ ai hết, chỉ chưa dám đụng tới Bác.

Thứ ba : Hai phần ba khách hàng phải là tiến sĩ, giáo sư, để nâng cao phẩm chất văn hóa của cơ sở kinh doanh.

Thứ tư, quan trọng hàng đầu : Phải biết nói tiếng Tàu, vì kinh doanh ngày nay tiếng Tàu cần hơn tiếng việt. Không cần thông thạo 29 thứ tiếng, nhưng phải biết tiếng Tàu.
Hỏi : Đó là trường hợp ở các đặc khu.

Đáp :  Kinh doanh phải có kế hoạch ngắn, trung và dài hạn. Sẽ có càng ngày càng nhiều đặc khu. Trong tương lai gần, VN sẽ chỉ là tổng hợp những đặc khu của người Tàu.
Hỏi : Xin cám ơn bà Tổng Giám Đốc.

Từ Thứctuthuc-paris-blog.com )

—————–

PS: Người trả lời muốn ẩn danh. Hình ảnh trong bài lấy trên Internet không liên hệ gì tới bài phỏng vấn

(*) Nhà báo Từ Thức, từng là Phóng viên Việt Nam Thông tấn Xã thời VNCH. Anh là Phóng viên duy nhất được cử theo dõi Hòa đàm Ba Lê kết thúc chiến tranh Việt Nam  từ 1968-1973.

From: Tu-Phung

Cuba cho phép thành lập căn cứ gián điệp bí mật Trung Quốc nhắm vào việc do thám Mỹ

Theo Nhật Báo Phố Wall và Các Báo Hoa Kỳ

 Cuba đánh dấu một bước xâm nhập khác của Trung Quốc trong một khu vực mà Hoa Kỳ từ lâu đã coi là khu bảo tồn của họ. ẢNH: AMANDA PEROBELLI/REUTERS

Kế hoạch của Trung Quốc về một trạm nghe lén ở Cuba đóng vai trò như một điểm đánh dấu cho tham vọng quyền lực toàn cầu của Bắc Kinh, gieo rắc sự cạnh tranh ngày càng gay gắt của nước này với Hoa Kỳ ngay trước cửa nước Mỹ.

Trạm nghe lén, cách Florida 160 km, có khả năng cung cấp cho quân đội Trung Quốc khả năng giám sát thông tin liên lạc trên một dải rộng lớn ở miền nam nước Mỹ.

Quan trọng hơn, cơ sở này bắt nguồn từ Trung Quốc trong một khu vực có tầm quan trọng về kinh tế và địa chính trị , mở rộng sân chơi khi nước này tranh giành ảnh hưởng của Washington và lật ngược thế cờ về một điểm nhức nhối lâu dài đối với Bắc Kinh – Mỹ do thám các bờ biển của Trung Quốc (bằng phi cơ do thám P-8A Poseidon).

 

Chính quyền Biden đã thực hiện các bước để xích lại gần chính phủ ở Havana. ẢNH: YANDER ZAMORA/EPA/SHUTTERSTOCK

Trung Quốc và Cuba đã đạt được một thỏa thuận bí mật để Trung Quốc thiết lập một cơ sở nghe lén điện tử trên đảo, trong một thách thức địa chính trị mới của Bắc Kinh đối với Hoa Kỳ, theo các quan chức Hoa Kỳ quen thuộc với tình báo tuyệt mật.

Một cơ sở nghe trộm ở Cuba , cách Florida khoảng 100 dặm, sẽ cho phép các cơ quan tình báo Trung Quốc thu thập các thông tin liên lạc điện tử khắp vùng đông nam Hoa Kỳ, nơi có nhiều căn cứ quân sự, và giám sát giao thông của tàu Mỹ.

Các quan chức quen thuộc với vấn đề này nói rằng Trung Quốc đã đồng ý trả cho Cuba vài tỷ đô la tiền mặt để cho phép nước này xây dựng trạm nghe lén và hai nước đã đạt được thỏa thuận về nguyên tắc.

Tiết lộ về địa điểm được lên kế hoạch đã làm dấy lên báo động trong chính quyền Biden vì Cuba gần lục địa Hoa Kỳ. Washington coi Bắc Kinh là đối thủ kinh tế và quân sự quan trọng nhất của mình . Một căn cứ của Trung Quốc với khả năng quân sự và tình báo tiên tiến ở sân sau của Mỹ có thể là một mối đe dọa mới chưa từng có.

Vào ngày thứ Năm, John Kirby, phát ngôn viên của Hội đồng An ninh Quốc gia cho biết  sau khi bài báo này được xuất bản, Kirby cho biết, “Báo cáo này không chính xác,” mà không cung cấp bất kỳ chi tiết nào. Ông nói thêm: “Chúng tôi vẫn tự tin rằng chúng tôi có thể đáp ứng tất cả các cam kết an ninh của mình ở trong nước và trong khu vực.”

Đại sứ quán Cuba tại Washington cho biết hôm thứ Năm rằng bài báo là “thông tin hoàn toàn dối trá và vô căn cứ.” Đại sứ quán Trung Quốc không có bình luận.

Các quan chức Mỹ khác đã mô tả thông tin tình báo về địa điểm dự kiến ​​ở Cuba, dường như được thu thập trong những tuần gần đây, là thuyết phục. Họ cho biết căn cứ này sẽ cho phép Trung Quốc tiến hành các tín hiệu tình báo, được biết đến trong thế giới gián điệp là sigint, có thể bao gồm việc giám sát một loạt các thông tin liên lạc, bao gồm email, cuộc gọi điện thoại và đường truyền vệ tinh.

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lý Thượng Phúc và Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Lloyd Austin tại Singapore tuần trước. ẢNH: VINCENT THIAN/ASSOCIATED PRESS

Các quan chức từ chối cung cấp thêm chi tiết về vị trí đề xuất của trạm nghe hoặc liệu việc xây dựng đã bắt đầu hay chưa. Không thể xác định chính quyền Biden có thể làm gì, nếu có, để ngăn chặn việc hoàn thành cơ sở.

Trong một tuyên bố chung, các nhà lập pháp hàng đầu trong Ủy ban Tình báo Thượng viện cho biết cơ sở nghe lén của Trung Quốc ở Cuba sẽ gây ra “mối đe dọa nghiêm trọng đối với an ninh và chủ quyền quốc gia của chúng ta” và kêu gọi chính quyền hành động.

Thượng nghị sĩ Mark Warner (D., Va.), chủ tịch hội đồng, và Marco Rubio ( R. , Fla.), phó chủ tịch Nikki Haley , cựu thống đốc Nam Carolina, đồng thời là đại sứ Liên Hợp Quốc và là ứng cử viên tổng thống hiện tại của Đảng Cộng hòa, đã viết trên Twitter: “Joe Biden cần thức tỉnh trước những mối đe dọa thực sự của Trung Quốc ngay trước cửa nhà chúng ta.”

Hoa Kỳ đã từng can thiệp để ngăn chặn các cường quốc nước ngoài mở rộng ảnh hưởng của họ ở Tây bán cầu, đáng chú ý nhất là trong Cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba năm 1962 . Hoa Kỳ và Liên Xô đã đứng trước bờ vực chiến tranh hạt nhân sau khi Liên Xô triển khai tên lửa có khả năng mang đầu đạn hạt nhân tới Cuba, khiến Hải quân Hoa Kỳ phải cách ly hòn đảo này.

Liên Xô lùi bước và loại bỏ tên lửa. Vài tháng sau, Mỹ lặng lẽ loại bỏ các tên lửa đạn đạo tầm trung khỏi Thổ Nhĩ Kỳ mà Liên Xô đã phàn nàn.

Tháng trước, Tổng thống Biden đã cử Giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương William Burns trong một chuyến đi bí mật tới Bắc Kinh , và cố vấn an ninh quốc gia Jake Sullivan đã có cuộc hội đàm với một quan chức hàng đầu của Trung Quốc tại Vienna. Không thể xác định liệu trạm nghe lén theo kế hoạch của Trung Quốc có tìm thấy trong những cuộc trao đổi đó hay không.

Ngoại trưởng Antony Blinken dự kiến ​​sẽ tới Bắc Kinh vào cuối tháng này và có thể gặp nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình .

Các nhà phân tích cho biết, Bắc Kinh có thể sẽ lập luận rằng căn cứ ở Cuba là hợp lý vì các hoạt động tình báo và quân sự của Hoa Kỳ gần Trung Quốc. Máy bay quân sự Hoa Kỳ bay qua Biển Đông, tham gia giám sát điện tử. Hoa Kỳ bán vũ khí cho Đài Loan, nơi mà Trung Quốc coi là một tỉnh nổi loạn, triển khai một số lượng nhỏ binh sĩ ở đó để huấn luyện quân đội và đưa các tàu Hải quân đi qua eo biển Đài Loan.

Năm 2017, Trung Quốc đánh dấu việc mở căn cứ quân sự ở Djibouti, phía đông châu Phi. ẢNH: AGENCE FRANCE-PRESSE/GETTY IMAGES

Bộ trưởng Quốc phòng Lloyd Austin và Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, Tướng Li Shangfu , đã có những lời lẽ trái ngược tại một hội nghị ở Singapore vào cuối tuần trước, mặc dù cả hai đã bắt tay nhau trong một cử chỉ được công bố rộng rãi. Austin phàn nàn về việc Bắc Kinh thiếu liên lạc về các vấn đề quân sự và việc Li từ chối gặp anh ta. Trung Quốc cho biết họ sẽ không đồng ý tổ chức một cuộc gặp như vậy cho đến khi Washington dỡ bỏ lệnh trừng phạt mà nước này áp đặt đối với ông Li vào năm 2018.

Chính quyền Biden đã cố gắng xích lại gần Havana, đảo ngược một số chính sách thời Trump bằng cách nới lỏng các hạn chế đối với việc đi lại từ Cuba và thiết lập lại chương trình đoàn tụ gia đình . Chính quyền cũng đã mở rộng các dịch vụ lãnh sự để cho phép nhiều người Cuba đến thăm Hoa Kỳ hơn và đã phục hồi một số nhân viên ngoại giao đã bị loại bỏ sau một loạt sự cố sức khỏe bí ẩn ảnh hưởng đến nhân viên Hoa Kỳ tại Havana .

…Bắc Kinh đã và đang xây dựng các mối quan hệ ngoại giao và kinh tế chặt chẽ hơn với hòn đảo này. Chủ tịch Cuba Miguel Diaz-Canel gặp ông Tập tại Bắc Kinh vào tháng 11.

Trong Chiến tranh Lạnh, Liên Xô đã vận hành cơ sở tình báo tín hiệu lớn nhất ở nước ngoài tại Lourdes, ngay bên ngoài Havana. Địa điểm này, bị đóng cửa sau năm 2001, được cho là đã tiếp đón hàng trăm sĩ quan tình báo Liên Xô, Cuba và các Khối phía Đông khác.

Một trạm nghe tiếng Nga bên ngoài Havana năm 2001. ẢNH: GETTY IMAGES

Đã có báo cáo vào năm 2014 rằng Nga sẽ mở lại nhà ga Lourdes, nhưng điều đó dường như đã không xảy ra và không thể xác định được tình trạng hiện tại của nó.

Chính quyền Biden đã làm việc chăm chỉ để tăng cường hợp tác quốc phòng với các đồng minh trong khu vực của Trung Quốc. Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Ely Ratner hôm thứ Năm đã ca ngợi những thành tựu mà Hoa Kỳ đã đạt được trong việc mở rộng quyền tiếp cận các cơ sở quân sự và hợp tác với các quốc gia như Nhật Bản, Úc, Ấn Độ và Philippines, mô tả những mối quan hệ đó là “quá mức”.

“Hiện tại có một tín hiệu rất mạnh về nhu cầu để Hoa Kỳ đóng vai trò ổn định truyền thống của mình,” ông Ratner phát biểu tại một cuộc thảo luận tại Trung tâm An ninh Hoa Kỳ Mới, một nhóm chuyên gia cố vấn của Washington. “Không có gì bí mật rằng sự quyết đoán và ép buộc của Trung Quốc đã thực sự nhấn mạnh tầm quan trọng của việc làm việc cùng nhau.”


Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn tới Canada: ‘Tôi không muốn trở thành món hàng để VN trao đổi’

Theo VOA tiếng Việt

 

Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn (thứ 4, từ trái sang) và vợ con đến phi trường Pearson ở Toronta, Canada, vào ngày 31/5/2023.

Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn (thứ 4, từ trái sang) và vợ con đến phi trường Pearson ở Toronta, Canada, vào ngày 31/5/2023.

 

Nhà hoạt động trẻ Nguyễn Anh Tuấn vừa đến định cư tại Canada dưới sự bảo trợ của một tổ chức châu Âu chuyên bảo vệ các nhà hoạt động nhân quyền gặp hiểm nguy trên thế giới.

Nguyễn Anh Tuấn từng được biết đến với biệt danh “sinh viên tự thú” khi vào năm 2014, lúc còn là một sinh viên ở Việt Nam, trong một hành động nhằm phản đối việc Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ bị đưa ra toà xét xử vì tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước”, anh đã gửi đơn cho Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao đề nghị truy tố mình vì cũng có “tàng trữ” tài liệu mang nội dung chống đối Nhà nước.

Sinh viên Nguyễn Anh Tuấn và các tài liệu nói tới trong đơn

NGUỒN HÌNH ẢNH,INTERNET

28-04-2011, Một sinh viên Việt Nam, anh Nguyễn Anh Tuấn, vừa gửi đơn lên Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao tự thú việc “tàng trữ” một số bài viết của TS Cù Huy Hà Vũ.

“Từ sau chuyện Đồng Tâm hồi tháng Giêng 2021. Chuyện bắt đầu là khi đó có những rủi ro về mặt an ninh. Do đó, tôi phải tạm lánh trong Việt Nam. Nay đây mai đó, lúc thì chỗ này lúc ở chỗ khác để tránh rơi vào tầm kiểm soát của bên cơ quan an ninh. Và chuyện kéo dài trong suốt hai năm, hơn hai năm, ngay cả trong thời gian dịch bệnh”, Nguyễn Anh Tuấn kể lại với VOA.

“Sau đó khi có những chuyện riêng của gia đình, tôi trở ra lại Hà Nội và phải sống dưới sự kiểm soát rất chặt của bên phía cơ quan an ninh. Tôi có nhớ một lần lúc đó con còn nhỏ và phải đi mua thuốc. Hôm đó trúng vào ngày Chủ nhật có sự kiện thánh lễ cầu nguyện cho Ukraine, được tổ chức ở nhà thờ Cửa Bắc Hà Nội, tôi nhớ là như vậy. Nhưng khi tôi bước ra khỏi căn hộ của mình thì người an ninh chặn lại, người ta cấm cản không cho tôi đi mua thuốc. Những cái chuyện như vậy càng lúc diễn ra càng nhiều hơn và khi bắt đầu có những dấu hiệu rõ ràng là tôi có thể bị bắt, tôi đã quyết định rời khỏi Việt Nam”.

 

Nguyễn Anh Tuấn là một trong những gương mặt trẻ khá nổi bật trong giới hoạt động tại Việt Nam. Sau khi tốt nghiệp với tấm bằng xuất sắc chuyên ngành Hành chính Công vào năm 2012, Tuấn bắt đầu đi khắp thế giới, với hơn 20 nước trong vòng 3 năm, để học tập và vận động cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Anh từng cùng với nhà báo Phạm Đoan Trang và một số nhà hoạt động khác tham dự buổi Kiểm định định kỳ phổ quát về Nhân quyền của Việt Nam ở Geneva, Thuỵ Sĩ, vào năm 2014, tiếp xúc với các tổ chức nhân quyền quốc tế, Văn phòng Cao uỷ Nhân quyền Liên Hiệp Quốc… để báo cáo tình hình thực tế và thúc đẩy cho nhân quyền tại Việt Nam.

Để đi đến quyết định rời khỏi Việt Nam, Nguyễn Anh Tuấn cho VOA biết anh đã mất nhiều thời gian suy nghĩ mới đi đến quyết định khó khăn này.

“Chính quyền người ta cũng thay đổi chính sách. Người ta coi mỗi người hoạt động, mỗi tù nhân chính trị như một món hàng để trao đổi. Do đó, người ta muốn giữ lại chứ không muốn ai đi đâu. Tôi hiểu tất cả những chuyện đó nên sau một thời gian dài suy nghĩ, tôi quyết định là phải chủ động tìm cách cho mình. Mình không muốn bị rơi vào hoàn cảnh như vậy. Thực sự nếu mình vẫn còn ở Việt Nam thì trước sau gì cũng bị bắt bớ, giam cầm và bị đưa vào hoàn cảnh là bị coi như một ‘món hàng’ thì đó là điểm mà chính mình không chấp nhận được”.

Nguyễn Anh Tuấn cho biết lúc đầu anh chỉ định tạm lánh khỏi Việt Nam một thời gian.

“Sau khi qua nơi tạm lánh được khoảng mươi ngày, vợ con tôi cũng định bay sang để ở cạnh nhau thôi, nhưng khi ra sân bay thì bị cấm xuất cảnh. Khi làm việc, họ nói rõ là họ giữ vợ tôi lại để tôi trở về nước trình diện với họ, làm việc với họ”.

Trong thời gian ở đất nước tạm dung, một tổ chức đối tác đã từng làm việc nhiều năm với Nguyễn Anh Tuấn là Protect Defenders EU, có trụ sở đóng tại Brussels, Bỉ, biết được tình trạng của anh nên giới thiệu với chính phủ Canada.

“Họ là một tổ chức nhân quyền có ký biên bản ghi nhớ với Chính phủ Canada cho một chương trình tái định cư đặc biệt gọi là chương trình tái định cư toàn cầu dành cho người bảo vệ nhân quyền gặp rủi ro, do đó chính phủ Canada đã chấp nhận hồ sơ của tôi và cho gia đình tôi tái định cư tại Canada”, Tuấn cho biết thêm.

Nói thêm về lựa chọn “đi” hay “ở” của các nhà hoạt động tại Việt Nam, Nguyễn Anh Tuấn cho rằng không có một “mẫu số chung” cho quyết định liên quan đến cuộc đời và hoàn cảnh của mỗi cá nhân người hoạt động.

“Tôi tin tưởng chuyện là mỗi người hoạt động ở mỗi thời điểm trong cuộc đời của họ, họ sẽ biết được đâu là việc cần làm, nên đưa ra quyết định như thế nào để vừa có thể đảm bảo được an toàn để tiếp tục hoạt động, tranh đấu, và như thế nào để cho việc hoạt động tranh đấu đó có hiệu quả nhất có thể vào mỗi giai đoạn cụ thể. Nó sẽ khó có một câu trả lời cho tất cả, khó có một mẫu hình nào cho việc hoạt động, mà mỗi người hoạt động, mỗi cá nhân sẽ phải tự cân nhắc vì đó là cuộc đời của họ”, Nguyễn Anh Tuấn giải thích.

Khi được hỏi về bức tranh có vẻ “ảm đạm” hiện nay về tình hình dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, nhà hoạt động trẻ vẫn nuôi một cái nhìn tích cực và đầy hy vọng vào khoảng không gian hẹp nhỏ nhoi trên không gian mạng ở Việt Nam so với tình trạng bị kìm kẹp hoàn toàn ở nước láng giềng Trung Quốc.

“Tự do thông tin dù rất là nhỏ bé ở Việt Nam hiện tại bây giờ thì tôi nghĩ nó vẫn nở ra rất là nhiều hoa trái tốt tươi cho xã hội trong khoảng thời gian vừa qua, nếu không muốn nói rằng là những cái gì mà Việt Nam chúng ta có được có được là một cộng đồng, những người hoạt động tranh đấu có được một cái thế ít nhất là được nhắc đến sự hiện diện trong xã hội, trong các cuộc thảo luận công cộng, tôi nghĩ nó có công rất lớn của sự tự do thông tin dù là nhỏ bé và nó nằm ngoài sự mong muốn của chính quyền trong khoảng thời gian 10-15 năm qua. Tôi nghĩ chừng nào những không gian đó vẫn được duy trì, những sự tự


 

Liệu Trump có trở lại Nhà Trắng?

Báo Tiếng Dân

Project-Syndicate

Tác giả: Joseph S. Nye, Jr.

Đỗ Kim Thêm dịch

Lời người dịch: Theo kết quả của các cuộc thăm dò gần đây về cuộc bầu cử sơ bộ cho thấy, cựu Tổng thống Trump vẫn đứng đầu với hơn 52.1% phiếu bầu, Thống đốc Florida Ron DeSantis chiếm vị trí thứ hai với khoảng 22.9%, cựu Phó Tổng thống Pence và cựu Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc Nikki Haley đang ở vị trí thứ ba với khoảng từ 4-5%. Các ứng cử viên khác đang bắt đầu vận động gồm có cựu Thống đốc New Jersey Chris Christie, Thượng nghị sĩ Tim Scott, cựu Thống đốc Arkansas Asa Hutchinson và doanh nhân ngành dược phẩm sinh học Vivek Ramaswamy.

Ngược lại với dự đoán này, giới hoạch định sách lược về bầu cử của Đảng Dân chủ có những nhận định khác hơn. Từ nay cho đến ngày bầu cử, Trump còn phải lo đối phó với khoảng 17 vụ tranh tụng trước tòa và nhiều vụ điều tra hình sự khác. Hai phán quyết trong vụ kiện liên quan đến tài tử Stormy Daniels và nhà báo E. Jean Carroll làm cho uy tín cá nhân Trump xuống thấp đến độ có thể không còn được đảng Cộng hòa đề cử; nhưng cho dù nếu có, ông cũng không thể đánh bại được Tổng thống Biden.

Nhưng Tổng thống Joe Biden cũng sẽ không vì thế mà lạc quan hơn về triển vọng thắng cử, vì hiện nay ông chỉ còn khoảng 41%, dân chúng ủng hộ, tức gần như là mức thấp nhất kể từ khi ông nắm quyền.

Với việc ban hành hai đạo luật Inflation Reduction Act và CHIPS and Science Act, Biden đã mang lại một niềm tin mới cho dân chúng trong việc chống lạm phát, biến đổi khí hậu và đầu tư sau trận đại dịch. Dù nền kinh tế Mỹ đã bắt đầu đi đúng hướng, nhưng mối quan tâm lớn hiện nay của dân chúng là mức lạm phát còn tương đối cao, gây ảnh hưởng trực tiếp đến các chi phí trong việc mượn nợ mua nhà và xe hơi. Ngân Hàng Trung Ương Mỹ đang cố  kiểm soát tình hình, nhưng không có gì bảo đảm cho tương lai đất nước ổn định và khởi sắc.

Bài viết sau đây, tác giả Joseph S. Nye, Jr. chỉ thảo luận đến chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ nếu Trump trở lại Nhà Trắng vào tháng 1 năm 2025. Thời gian sắp tới, chính trường Mỹ sẽ sôi động hơn với nhiều tranh luận và còn gây nhiều ngạc nhiên. Do đó, các kết quả thăm dò hay nhận định trong bước đầu này sẽ còn nhiều thay đổi. Sau đây là bản dịch.

***

Nhiệm kỳ tổng thống lần thứ hai của Donald Trump có ý nghĩa gì đối với chính sách đối ngoại của Mỹ và thế giới? Mặc dù bản thân ông không thể tiên đoán, nhiệm kỳ đầu tiên và hành vi của ông kể từ khi thất cử hồi năm 2020 đem lại nhiều manh mối, nhưng không có chứng cứ nào trong số đó sẽ gây thoải mái cho các đồng minh của Mỹ.

Khi cuộc vận động sơ bộ cho việc tranh cử tổng thống Mỹ năm 2024 bắt đầu, cuộc thi chung quyết có nhiều khả năng nhất là trận tái đấu giữa Tổng thống Joe Biden và Donald Trump. Đánh giá dựa theo lộ trình  bầu cử năm 2020, Biden sẽ có vị trí tốt để thắng cử. Nhưng nền chính trị Mỹ thì không thể tiên đoán, và các ngạc nhiên trong vấn đề y tế, pháp lý hoặc kinh tế có thể làm thay đổi triển vọng. Do đó, nhiều thân hữu ở nước ngoài đã hỏi tôi điều gì sẽ xảy ra với chính sách đối ngoại của Mỹ nếu Trump trở lại Nhà Trắng.

Câu hỏi phức tạp bởi vì thực tế bản thân ông Trump là người không thể tiên đoán. Nhiệm kỳ tổng thống là nhiệm sở chính trị đầu tiên của ông, và kinh nghiệm nền tảng của ông biến ông ta thành một loại phong cách chính trị cực kỳ độc đáo. Thành công của Trump với tư cách là một tài tử trong chương trình truyền hình thực tế có nghĩa là Trump luôn tập trung vào việc giữ sự chú ý của ống kính thu hình, thường bằng những tuyên bố đao to búa lớn hơn là sự thật và bằng cách phá vỡ các chuẩn mực thông thường của hành vi.

Bằng trực giác Trump có thể huy động sự bất mãn qua cách chỉ trích những hậu quả bất công trong kinh tế của nền thương mại toàn cầu và gây ra sự phẫn nộ về tình trạng nhập cư và thay đổi văn hóa, đặc biệt là ở giới trung niên da trắng không có trình độ đại học. Với một loạt các tuyên bố liên tục mang màu sắc dân tộc, dân tuý và bảo hộ, ông đã tạo được cho mình những bài tường thuật thường xuyên của các phương tiện truyền thông.

Trở lại năm 2016, nhiều người kỳ vọng rằng Trump sẽ chuyển đến tâm điểm để mở rộng sức thu hút chính trị, như hầu hết các chính trị gia bình thường sẽ làm. Nhưng thay vào đó, ông ta tiếp tục giao lưu với nhóm cử tri trung thành mà ông đã sử dụng nó như một đòn bẩy mạnh để chống trả bất kỳ một thành viên quốc hội nào trong đảng dám chỉ trích hoặc gây mâu thuẫn với ông ta. Những đảng viên Cộng hòa công khai phản đối ông có xu hướng thua cuộc bầu cử sơ bộ trước những đối thủ được ông ủng hộ. Kết quả là Trump đã thiết lập quyền kiểm soát gần như hoàn toàn trong đảng Cộng hòa. Tuy nhiên, trong cuộc bầu cử năm 2020, lời kêu gọi của ông đối với phe cực hữu có thể đã khiến ông mất đi sự ủng hộ của một số đảng viên Cộng hòa ôn hòa và thành phần độc lập ở các tiểu bang dao động quan trọng.

Trump là tổng thống khác biệt so với tất cả những vị tiền nhiệm. Ông thường công bố các chính sách mới quan trọng (hoặc sa thải các nhân viên nội các) trên Twitter, và dường như theo ý thích bất chợt. Do đó, những thay đổi thường xuyên trong thành phần nhân sự hàng đầu và các thông điệp về chính sách đầy mâu thuẫn là đặc trưng về chính quyền của ông, trong đó có việc tổng thống cắt giảm các quan chức cao cấp của mình. Tuy nhiên, những gì ông làm mất đoàn kết về mặt tổ chức được bù đắp bằng sự chủ động gần như hoàn tòan trong chương trình nghị sự. Tính cách bất khả tiên đoán là một trong những công cụ chính trị mạnh nhất của Trump.

Trong khi Trump có quan điểm chính trị sâu sắc, chúng là chiết trung, hơn là theo truyền thống của đảng Cộng hòa. Từ lâu, Trump đã bày tỏ quan điểm về bảo hộ mậu dịch và chuyển sự phẫn nộ theo tinh thần dân tộc bằng cách cáo buộc các đồng minh của Mỹ là đang trục lợi. Trump đã công khai thách thức sự đồng thuận sau năm 1945 về trật tự quốc tế tự do và tuyên bố rằng khối NATO đã lỗi thời, khiến cho John Bolton, một trong những cựu cố vấn an ninh quốc gia của ông lo âu rằng, Trump sẽ rút Mỹ ra khỏi liên minh nếu tái đắc cử. Về phần mình, gần đây, Trump hứa sẽ “hoàn tất tiến trình mà chúng ta đã bắt đầu dưới thời tôi cầm quyền là đánh giá lại một cách cơ bản về mục đích của khối NATO“.

Là tổng thống, Trump đã rút khỏi thỏa thuận về biến đổi khí hậu tại Paris và từ bỏ Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương mà Tổng thống Barack Obama đã đàm phán. Ông làm suy yếu Tổ chức Thương mại Thế giới; áp thuế nhập khẩu thép và nhôm từ các đồng minh; phát động chiến tranh thương mại chống lại Trung Quốc; rút khỏi thỏa thuận hạt nhân với Iran; chỉ trích khối G7; và ca ngợi các nhà lãnh đạo độc tài với các thành tích nổi tiếng về vi phạm nhân quyền. Ông nhẹ nhàng một cách đặc biệt trong quan hệ với Tổng thống Nga Vladimir Putin và hoài nghi về sự ủng hộ của Mỹ đối với Ukraine.

Các cuộc thăm dò cho thấy, quyền lực mềm của Mỹ đã suy giảm đáng kể trong những năm Trump cầm quyển. Mặc dù các dòng tweet có thể giúp cho ông thiết lập một chương trình nghị sự trong toàn cầu, giọng điệu và nội dung của chúng cũng có thể xúc phạm các quốc gia khác. Trump rất ít quan tâm đến các vấn đề nhân quyền, và các bài phát biểu của ông đã thu hẹp các nguyên tắc dân chủ mà từ tổng thống Jimmy Carter và Ronald Reagan đã áp dụng. Ngay cả giới chỉ trích hoan nghênh Trump trong lập trường cứng rắn hơn đối với Trung Quốc cũng đổ lỗi cho ông vì đã không hợp tác với các đồng minh để đáp trả hành vi của Trung Quốc. Hơn nữa, Trump đã cắt giảm những lợi thế mà Mỹ từ lâu đã tận hưởng như một ảnh hưởng hàng đầu trong các thể chế toàn cầu.

Như vậy, điều gì sẽ xảy ra trong nhiệm kỳ thứ hai của Trump?

Chúng ta hãy nhớ lại trước cuộc bầu cử năm 2016, có 50 cựu quan chức an ninh quốc gia của đảng Cộng hòa đã ký một bảng tuyên bố cảnh báo rằng: “Một vị Tổng thống phải có kỷ luật, kiểm soát các cảm xúc và chỉ hành động sau khi suy nghĩ và cân nhắc cẩn thận… Trump không có những phẩm chất quan trọng này. Ông ta không khuyến khích những quan điểm trái chiều. Trump thiếu tự chủ và hành động bốc đồng. Trump không thể chịu đựng được những lời chỉ trích về cá nhân. Trump đã báo động cho các đồng minh thân cận nhất của chúng ta bằng hành vi thất thường của ông ta”. Khi Trump thắng cử, giới chỉ trích này đã bị ông loại ra khỏi bất kỳ vai trò nào trong chính quyền, điều này có thể sẽ xảy ra một lần nữa.

Là một nhà lãnh đạo chính trị chỉ nghĩ đến việc thu tóm quyền lực, rõ ràng là Trump đã chứng tỏ rằng mình có khả năng [trong việc này]. Nhưng tính khí nóng nảy khi cầm quyền đã cho thấy rằng ông thiếu thông mình về cảm xúc, vốn vốn làm nền tảng cho sự thành công của các tổng thống như Franklin D. Roosevelt và George H.W. Bush.

Như Tony Schwartz, tác giả cuốn tự truyện của Trump, từng nói: “Ngay từ đầu, tôi đã nhận ra rằng cảm giác tự cao tự đại của Trump luôn ở trong tình trạng nguy hiểm. Khi Trump cảm thấy khó chịu, ông phản ứng một cách bốc đồng và phòng thủ, bịa chuyện để tự biện minh mà không dựa trên sự thật… Đơn giản chỉ vì Trump không quan tâm đến cảm xúc hoặc không quan tâm đến người khác… Một phần quan trọng của câu chuyện là bất cứ điều gì mà Trump cho là sự thật mà nó có vào bất kỳ một ngày nào đó. Là tổng thống, do nhu cầu cá nhân, Trump thường bóp méo động cơ và can thiệp vào các mục tiêu chính sách của ông.

Tính khí của Trump cũng đã hạn chế trí thông minh tuỳ theo hoàn cảnh. Mặc dù việc thiếu kinh nghiệm về chính quyền và các vấn đề quốc tế đã khiến cho ông kém trình độ hơn hầu hết những người tiền nhiệm, nhưng sau đó ông hầu như không quan tâm đến việc bổ sung những khiếm khuyết trong kiến thức của mình. Tệ hơn nữa, do nhu cầu thường xuyên trong việc muốn xác nhận giá trị cá nhân đã dẫn ông đến các lựa chọn chính sách thiếu sót mà nó làm suy yếu các liên minh của Mỹ, ví dụ như sau các cuộc họp thượng đỉnh năm 2018 với Putin và Kim Jong-un của Bắc Triều Tiên.

Không có gì thay đổi khi đánh giá về hành vi của Trump như là một cựu tổng thống, Trump vẫn không sẵn sàng chấp nhận việc thất cử năm 2020 và chiến dịch trở lại Nhà Trắng sau cuộc bầu cử năm tới đã đưa ra những tuyên bố cực đoan để huy động các nhóm cử tri trung thành của ông. Nếu ông thành công, đặc điểm duy nhất có thể dự đoán được trong chính sách đối ngoại của Mỹ sẽ là sự khó lường.

______

Tác giả: Joseph S. Nye, Jr., là giáo sư Đại học Harvard, Cựu trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ. Cuốn sách gần đây nhất của ông có tựa đề: Do Morals Matter? Presidents and Foreign Policy from FDR to Trump (do Nhà xuất bản Đại học Oxford ấn hành năm 2020).

Bài liên quan: Di sản đắt giá của Donald Trump — Trump là một bước ngoặt trong nền chính trị thế giới? — Trump: một con người, ba thái độ — Trump thiếu thông minh về cảm xúc