Tại Trung Quốc, kỷ nguyên của các nhà sản xuất ô tô phương Tây đã kết thúc

Theo nhật báo Phố Wall – WSJ

Các thương hiệu nước ngoài mất thị phần vào tay các đối thủ Trung Quốc, do các nhà sản xuất địa phương dẫn đầu về xe điện, khi chính sách công nghiệp của Bắc Kinh được đền đáp

 
Dẫn đầu là BYD, 9 nhà sản xuất địa phương nằm trong số 10 nhà sản xuất xe điện bán chạy nhất Trung Quốc trong tháng 6. ẢNH: VCG/GETTY IMAGES

BẮC KINH—Doanh số bán hàng của các thương hiệu xe du lịch nội địa ở Trung Quốc luôn vượt trội so với các đối thủ phương Tây , báo hiệu ảnh hưởng ngày càng tăng của các nhà sản xuất xe điện trong nước—và là một chiến thắng cho chính sách công nghiệp của Bắc Kinh.

Các thương hiệu địa phương đã chiếm 54% thị trường ô tô bán buôn của Trung Quốc trong sáu tháng đầu năm 2023, từ mức 48% một năm trước đó, Hiệp hội ô tô chở khách Trung Quốc cho biết hôm thứ Hai. Đó là lần thứ hai liên tiếp các thương hiệu địa phương vượt qua các thương hiệu nước ngoài trong nửa năm, theo Cui Dongshu , tổng thư ký của cơ quan công nghiệp. Số liệu bán buôn bao gồm xuất khẩu xe.

Cuộc cách mạng ô tô của Trung Quốc đang được thúc đẩy bởi sự dẫn đầu hàng đầu của nước này về ô tô hybrid cắm điện và chạy bằng pin —loại phương tiện duy nhất có nhu cầu liên tục tăng. Dẫn đầu là BYD, 9 nhà sản xuất nội địa nằm trong số 10 nhà sản xuất xe điện bán chạy nhất Trung Quốc trong tháng 6, theo dữ liệu của CPCA. Tesla là nhà sản xuất ô tô nước ngoài duy nhất trong danh sách.

Dữ liệu cho thấy doanh số bán xe du lịch chạy điện và plug-in hybrid đã tăng 44% trong nửa đầu năm 2023 lên hơn 3,5 triệu xe, chiếm khoảng 1/3 tổng doanh số và tăng gần 9% so với cùng kỳ. Một số chuyên gia trong ngành dự đoán ô tô điện sẽ bán chạy hơn ô tô chạy bằng khí đốt ở Trung Quốc trong 4 năm tới. Tại Mỹ, thị phần của xe điện là 7% trong nửa đầu năm, sau khi doanh số bán hàng tăng 50% lên 557.330 chiếc.

Việc theo đuổi điện khí hóa của Trung Quốc kể từ năm 2009 đã biến nước này từ một quốc gia chạy theo xu hướng ô tô trở thành quốc gia dẫn đầu được công nhận về các phương tiện sử dụng năng lượng mới—và là quốc gia mà các nhà sản xuất ô tô toàn cầu ngày càng muốn học hỏi. Stephen Dyer , một nhà tư vấn ô tô tại AlixPartners có trụ sở tại Thượng Hải  , cho biết họ phải làm như vậy nếu muốn cạnh tranh tại thị trường Trung Quốc .

Giám đốc điều hành của Honda Shinji Aoyama cho biết: “Các nhà sản xuất ô tô Nhật Bản, Mỹ và châu Âu đều có cảm giác rằng họ đã quá muộn để thực hiện những bước đi ban đầu . “Chúng tôi hiện đang trong giai đoạn cố gắng hết sức để bắt kịp.”

Liệu các thương hiệu nước ngoài có thể làm chậm đà phát triển của các đối thủ Trung Quốc đủ nhanh hay không vẫn còn phải chờ xem. 

Ford đã hứa vào năm 2017 rằng đến năm 2025, tất cả các phương tiện do liên doanh chính của họ sản xuất sẽ có phiên bản điện khí hóa . Nhưng sau khi doanh số bán hàng của Mustang Mach-E điện không thành công, Ford cho biết họ đang giảm đầu tư vào Trung Quốc. 

Honda, hiện đang cung cấp 5 mẫu xe chạy bằng pin tại Trung Quốc, đang đẩy nhanh kế hoạch điện khí hóa tại đây trong vòng 5 năm, nhằm mục tiêu chỉ bán xe điện tại quốc gia này vào năm 2035. Mặc dù vậy, các thương hiệu Trung Quốc đang tung ra các mẫu xe mới nhanh hơn, chiến thắng nhiều người tiêu dùng hơn.

Các nhà sản xuất ô tô nước ngoài không còn có thể thành công chỉ bằng cách mang đến những mẫu xe toàn cầu hoặc những gì phổ biến ở nước ngoài.

Volkswagen đang đẩy mạnh phát triển hơn tại Trung Quốc. Nó có kế hoạch thuê 2.000 nhà phát triển cho một trung tâm mới ở Trung Quốc để tăng tốc chu kỳ sản phẩm của mình, trong khi đơn vị phần mềm của nó có kế hoạch trong năm nay sẽ mở rộng số lượng chuyên gia ở Trung Quốc từ 400 lên 1.200.

Sự trỗi dậy của các nhà sản xuất xe điện của Trung Quốc là một chiến thắng khác cho các chính sách công nghiệp của Bắc Kinh, sau đường sắt cao tốc, tấm pin mặt trời và pin. 

Để xây dựng thị trường EV, Trung Quốc đã tài trợ cho các nhà sản xuất địa phương và trợ cấp doanh số bán hàng, thúc đẩy ngành cùng với các mục tiêu sản xuất và tiêu chuẩn khí thải chặt chẽ hơn. Trong một vài năm, chỉ những chiếc xe điện có pin do Trung Quốc sản xuất mới đủ điều kiện nhận trợ cấp khi chính phủ bắt đầu kiểm soát nhiều hơn chuỗi cung ứng.

Chính sách công nghiệp của Bắc Kinh phải trả giá đắt. Scott Kennedy , một nhà nghiên cứu về các chính sách kinh tế của Trung Quốc tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế có trụ sở tại Washington, ước tính Trung Quốc đã chi khoảng 1,25 nghìn tỷ nhân dân tệ, tương đương khoảng 173 tỷ USD, để hỗ trợ lĩnh vực phương tiện năng lượng mới từ năm 2009 đến năm 2022.

Sau một thập kỷ mà lĩnh vực xe điện của Trung Quốc không thành công,  Bắc Kinh đã đưa Tesla vào, thay đổi quy tắc của mình bằng cách cho phép công ty sản xuất ô tô mà không cần đối tác liên doanh. Cuối năm 2019, Tesla bắt đầu giao xe sản xuất tại Trung Quốc. Bằng cách làm cho xe điện trở nên hấp dẫn và thúc đẩy các nhà cung cấp đáp ứng các tiêu chuẩn toàn cầu của mình, Tesla đã kích thích nhu cầu của người tiêu dùng ở Trung Quốc.

Kể từ đó, quang cảnh đường phố ở các thành phố lớn đã thay đổi: Các biển số màu xanh lá cây chỉ định các loại xe chạy bằng pin và plug-in hybrid thường xuyên lướt qua. Trong khoảng thời gian 15 phút gần đây trên một con phố ở khu phố trung tâm Maizidian của Bắc Kinh, khoảng một trong sáu phương tiện đi qua có biển số màu xanh lá cây, bao gồm hầu hết các xe taxi và xe buýt.

Volkswagen cho biết trong 5 tháng đầu năm, 45% số xe bán ra ở Thượng Hải là xe điện hoặc xe hybrid. Ở các thành phố kém phát triển hơn, quá trình chuyển đổi diễn ra chậm hơn.

BYD, được hỗ trợ bởi nhà đầu tư tỷ phú Warren Buffett , đã ngừng sản xuất ô tô chạy bằng xăng vào tháng 3 năm ngoái. Công ty đã bán được hơn 1,2 triệu xe điện và xe hybrid cắm điện tại Trung Quốc trong sáu tháng đầu năm 2023, gần gấp đôi so với một năm trước đó. Hơn một nửa trong số đó là plug-in. 

Nhà sản xuất ô tô này cung cấp một loạt các mẫu xe, bao gồm Seagull, một chiếc hatchback chạy điện bốn chỗ với giá khởi điểm khoảng 10.000 USD và một chiếc SUV địa hình mang thương hiệu Yangwang sang trọng mới có giá khoảng 138.100 USD. Công ty khởi nghiệp Li Auto, nổi bật cùng với BYD trong việc tăng doanh số bán xe plug-in hybrid.

BYD Yangwang U9 EV Supercar 4

Trong khi đó, doanh số bán hàng của NIO và Xpeng được niêm yết tại Hoa Kỳ đã giảm trong những tháng gần đây trong bối cảnh giá giảm mạnh .

Trong khi Trung Quốc có nhiều thương hiệu EV, thị trường có khả năng hợp nhất. AlixPartners ước tính chỉ có 25 đến 30 trong số hơn 160 thương hiệu ô tô điện của Trung Quốc có khả năng tiếp tục kinh doanh vào năm 2030. 

Các nhà sản xuất ô tô Trung Quốc cũng đang tiến ra toàn cầu . Quốc gia này đã vượt qua Nhật Bản trong quý đầu tiên của năm 2023 để trở thành nhà xuất khẩu ô tô lớn nhất, mặc dù khoảng 3/4 trong số 1,1 triệu ô tô được xuất khẩu ra nước ngoài là các mẫu xe sử dụng động cơ đốt trong, theo dữ liệu của Automobility. 

BYD trong tháng này cho biết họ sẽ mở một khu phức hợp EV ở Brazil, trong khi SAIC thuộc sở hữu nhà nước cho biết họ có kế hoạch xây dựng một nhà máy ở châu Âu. SAIC và Great Wall Motor đang sản xuất tại Thái Lan, nơi BYD và một số nhà sản xuất ô tô Trung Quốc khác cho biết họ có kế hoạch xây dựng các nhà máy. 

BYD đã ngừng sản xuất ô tô chạy bằng xăng vào năm ngoái. ẢNH: VCG/GETTY IMAGES

Qianwei Zhang đã đóng góp cho bài viết này.

Viết thư cho Yoko Kubota tại yoko.kubota@wsj.com và Selina Cheng tại selina.cheng@wsj.com


 

Những bức tranh tường tinh tế của một nhà nguyện ở Pháp, được vẽ bởi những người cải đạo Nhật Bản

Theo báo Chân Lý Tỏ Tường – Aleteia

bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Túy Vân, Thông Tấn Xã Công Giáo, VietCatholic.net

Chapelle-Foujita-024_3239421.jpg

Những bức tường của Đức Mẹ Hòa bình ở Reims được vẽ vào những năm 1960 bởi Foujita, một nghệ sĩ người Nhật đã cải đạo sang Công giáo.

Làm thế nào mà một nghệ sĩ Nhật Bản, sống ở Pháp, đến để vẽ những bức tường của một nhà nguyện? Nghệ sĩ người Pháp gốc Nhật Léonard Tsuguharu Foujita là một Phật tử. Ông chuyển sang Công Giáo năm 1959, sau một thời gian dài làm việc tại Pháp. Sau cuộc cải đạo này, ông mong muốn xây dựng một nhà nguyện. Cha đỡ đầu của ông, người đứng đầu nhà sản xuất rượu vang trứ danh Mumm Champagne, đã mua một mảnh đất để anh có thể biến ước mơ của mình thành hiện thực.

Foujita muốn nó trở thành một nhà nguyện lấy cảm hứng từ phong cách Rôma, coi phong cách kiến trúc này là thuần túy và đơn giản nhất. Dự án xây dựng được giao cho một kiến trúc sư.

Ngay sau khi tòa nhà được hoàn thành, các bức tường của nhà nguyện đã được Foujita, lúc đó đã 80 tuổi, vẽ gần như hoàn toàn bằng các bức bích họa. Ông cũng thiết kế các cửa sổ kính màu.

NOTRE-DAME-DE-LA-PAIX-REIMS-FUJITA-CENE.jpeg

Sau khi chuyển sang Công Giáo, Léonard Foujita bắt tay vào việc xây dựng Nhà nguyện Đức Mẹ Hòa bình ở Reims vào năm 1964, và hoàn thành vào năm 1966.

Cái tên Foujita chọn cho tòa nhà có bề ngoài khiêm tốn này là nhà nguyện Đức Mẹ Hòa Bình (Notre-Dame-de-la-Paix). Ông chọn tiêu đề này để ám chỉ đến “Pacem in Terris,” hay “Hòa bình tại thế” là thông điệp của Giáo hoàng Gioan XXIII. Được xuất bản vào năm 1963 giữa Chiến tranh Lạnh, ba năm trước khi nhà nguyện được xây dựng, đó là một thông điệp hòa bình không chỉ gửi đến người Công Giáo mà còn cho tất cả mọi người.

NOTRE-DAME-DE-LA-PAIX-REIMS-FUJITA.jpeg

Cựu Ước và Tân Ước là nguồn cảm hứng chính cho họa sĩ. Là một người hâm mộ nhiệt thành các họa sĩ thời Phục hưng Ý, ông đã vẽ rất nhiều các tác phẩm của Michelangelo và Leonardo da Vinci. Ông cũng chọn tên rửa tội của mình để vinh danh Leonardo, cũng như để vinh danh Chân phước Leonard Kimura, một trong những vị tử đạo của Nhật Bản. Mặt sau của nhà nguyện có một bức bích họa gợi lên Đức Mẹ Hòa bình.

Trên bàn thờ cao, trên cùng một nền xanh mây trời, Chúa Cha chào đón các tín hữu và du khách.

NOTRE-DAME-DE-LA-PAIX-REIMS-FUJITA-DIEU

Nhiều cảnh khác nhau trong cuộc đời của Chúa Giêsu được thể hiện trên tất cả các bức tường. Gần giếng rửa tội là bức bích họa Lễ rửa tội của Chúa Kitô. Ở bên trong mặt tiền nhà thờ là cuộc đời của Chúa Giêsu, kết thúc bằng sự Phục sinh.

Chapelle-Foujita-024_3239421.jpg

Đối với những nguồn cảm hứng thông thường này cho một nhà thờ, Foujita đã thêm một chút truyền thống Nhật Bản: Hoa (chẳng hạn như hoa cúc) và côn trùng gợi lại nguồn gốc Á Châu của ông. Bộ phim về Hiroshima cũng xuất hiện trong một sáng tác của ông. Họa sĩ được chôn cất trong nhà nguyện này, được coi là di chúc nghệ thuật và tinh thần của ông.


 

Chính trị khôn lường của Putin: Gặp trùm đảo chánh Prigozhin

Tổng hợp báo chí Hoa Kỳ

Thủ lĩnh của Wagner, đội một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh lá cây, khẽ mỉm cười qua cửa sổ ô tô đang mở, một phần khuôn mặt của ông ta chìm trong bóng tối.

Ông Prigozhin ở Rostov-on-Don, Nga, khi lực lượng Wagner bắt đầu chấm dứt cuộc nổi loạn vào tháng trước.Tín dụng…Alexander Ermochenko/Reuters

Theo báo bưu điện Washington:

Tổng thống Nga Vladimir Putin đã gặp người đứng đầu Tập đoàn Wagner Yevgeniy Prigozhin tại Moscow 5 ngày sau cuộc binh biến thất bại của ông này, phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitry Peskov cho biết trong một cuộc họp báo hôm thứ Hai. Ông Peskov cho biết cuộc gặp kéo dài ba giờ vào ngày 29 tháng 6 giữa hai người đàn ông – từng là đồng minh thân thiết – do ông Putin triệu tập và có sự tham dự của các chỉ huy khác của Wagner. Putin “đã đưa ra đánh giá của mình về các sự kiện ngày 24 tháng 6,” Peskov nói, đề cập đến ngày xảy ra cuộc nổi dậy thất bại của Tập đoàn Wagner.

Theo đài BBC:

Tổng thống Nga Vladimir Putin đã gặp thủ lĩnh lính đánh thuê Yevgeny Prigozhin sau cuộc binh biến bất thành của nhóm Wagner vào tháng trước, Điện Kremlin cho biết.

Prigozhin, người đứng đầu nhóm lính đánh thuê Wagner, nằm trong số 35 người được mời tham dự cuộc họp ở Moscow, phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitry Peskov cho biết thêm.

Ông nói rằng Tổng thống Putin đã đưa ra một “đánh giá” về nỗ lực chiến tranh Ukraine và cuộc binh biến.

Cuộc nổi dậy, phát động vào ngày 23 tháng 6, chỉ kéo dài 24 giờ.

Theo một thỏa thuận nhằm chấm dứt tình trạng bế tắc, các cáo buộc chống lại Prigozhin đã được bãi bỏ và anh ta được đề nghị chuyển đến Belarus.

Đã có một cuộc đấu đá nội bộ rất công khai giữa Wagner và Bộ Quốc phòng Nga về việc tiến hành chiến tranh. Prigozhin đã nhiều lần cáo buộc Bộ không cung cấp đạn dược cho nhóm của ông ta.

Nhưng hôm thứ Hai, ông Peskov cho biết thủ lĩnh Wagner nằm trong số các chỉ huy được mời đến Điện Kremlin 5 ngày sau khi cuộc binh biến sụp đổ.

Hãng thông tấn Interfax dẫn lời ông Peskov cho biết: “Tổng thống đã đưa ra đánh giá về các hoạt động của công ty ở mặt trận.

“Ông ấy cũng đưa ra đánh giá về các sự kiện ngày 24 tháng 6. Putin đã lắng nghe lời giải thích của các chỉ huy và đề xuất các phương án sử dụng trong tương lai cũng như việc sử dụng chúng trong chiến đấu trong tương lai.”

Theo người phát ngôn, Prigozhin nói với ông Putin rằng Wagner ủng hộ ông vô điều kiện.

Nơi ở hiện tại của người đứng đầu Wagner là không được biết rõ ràng.

Thứ Năm tuần trước, nhà lãnh đạo Belarus Alexander Lukashenko – người môi giới cho thỏa thuận chấm dứt cuộc binh biến – cho biết Prigozhin đang ở Nga.

BBC đã theo dõi máy bay riêng của Prigozhin bay tới Belarus vào cuối tháng 6 và quay trở lại Nga vào buổi tối cùng ngày.

Theo Thời Báo New York

Russian President Vladimir Putin and Wagner Group leader Yevgeny Prigozhin.

Tổng thống Nga Vladimir V. Putin đã tổ chức một cuộc họp kéo dài với Yevgeny V. Prigozhin và các chỉ huy hàng đầu của ông từ công ty quân sự tư nhân Wagner chỉ 5 ngày sau khi nhóm này tiến hành một cuộc binh biến ngắn, phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitri S. Peskov cho biết hôm thứ Hai.

Đây là cuộc tiếp xúc đầu tiên được biết đến giữa hai người đàn ông kể từ cuộc nổi dậy ngắn ngủi của nhóm Wagner, cuộc nổi dậy đặt ra thách thức kịch tính nhất đối với chính quyền của ông Putin trong hơn hai thập kỷ cầm quyền.

Ông Putin đã mời 35 người tham dự cuộc họp kéo dài ba giờ, bao gồm các chỉ huy hàng đầu của Wagner và lãnh đạo của nhóm, ông Prigozhin, vào ngày 29 tháng 6, người phát ngôn Điện Kremlin cho biết. Chỉ vài ngày trước đó, những người lính đánh thuê đã chiếm giữ một thành phố phía nam nước Nga và một trụ sở quân sự quan trọng của Nga, đồng thời bắt đầu một cuộc hành quân ngắn hạn vào Moscow, tìm cách loại bỏ lãnh đạo Bộ Quốc phòng Nga.

Trong những ngày kể từ đó, tình trạng của ông Prigozhin, nhóm Wagner và các chiến binh của nó đã bị che giấu trong bí ẩn. Bất chấp thông báo về một thỏa thuận theo đó ông Prigozhin ngừng cuộc nổi dậy và sẽ đến Belarus, ông vẫn ở lại Nga, theo các bản tin của Nga và tổng thống Belarus. Ông Prigozhin đã không được nhìn thấy công khai kể từ ngày 24 tháng 6, ngày diễn ra cuộc nổi dậy.

Ông Peskov mô tả các chi tiết của cuộc họp là “không rõ”, đặt ra thêm câu hỏi về tương lai của Wagner.

Ông Peskov nói: “Điều duy nhất chúng tôi có thể nói là tổng thống đã đưa ra đánh giá của ông ấy về các hành động của công ty” trong cả cuộc chiến ở Ukraine và cuộc nổi dậy. “Putin đã lắng nghe ý kiến ​​của các chỉ huy và đề xuất thêm các lựa chọn việc làm cũng như các lựa chọn chiến đấu khác.”

Ông Peskov cho biết, các chỉ huy đã chia sẻ với ông Putin phiên bản sự kiện của họ và cam kết trung thành với tổng thống Nga. Ông Prigozhin trước đó khẳng định rằng cuộc binh biến ngắn ngủi là lập trường chống lại giới lãnh đạo quân sự của Nga, chứ không phải ông Putin hay chính phủ của ông.

Ông Peskov nói: “Họ nhấn mạnh rằng họ là những người ủng hộ trung thành và là những người lính của nguyên thủ quốc gia và tổng tư lệnh – đồng thời cho biết họ sẵn sàng chiến đấu vì đất nước trong tương lai.

 

Lời bàn: Xem ra Putin vẫn rất cần nhóm lính đánh thuê Wagner cho sự an nguy của Nga và của mình.


 

Phương tây, kể cả Vatican, có thực sự biết Trung Hoa của Tập Cận Bình chăng?

Theo  thông tẫn xã Viet Catholic News

Vũ Văn An   03/Jul/2023

Theo Elise Ann Allen của tạp chí CruxNow, Giáo hoàng Hàn Lâm viện Khoa học Xã hội của Tòa Thánh đã tổ chức một cuộc hội thảo cuối tháng 6 vừa qua tại Vatican, với chủ đề “Đối thoại giữa các Nền Văn minh về Những Điểm chung Hoàn cầu” (Dialogue Between Civilizations on Global Commons). Căn cứ vào các thay đổi liên quan đến việc quảng cáo cho biến cố này và danh sách các diễn giả, người ta thấy Tòa Thánh đang cố gắng làm giảm nhẹ điều khởi đầu vốn quá tập chú vào Trung Hoa. Tuy nhiên, xu hướng “thân” Trung Hoa vẫn rõ nét.

Thực vậy, những người đồng tổ chức biến cố với Hàn lâm viện Khoa học Xã hội gồm kinh tế gia Hoa Kỳ Jeffrey Sachs, kinh tế gia Úc Steve Howard, và triết gia Ý Riccardo Pozzo.

    • Ông Howard nằm trong số các diễn giả tại hội nghị thượng đỉnh Kinh tế và Kỹ thuật Trung Hoa Hoàn cầu [Global Chinese Economic and Technology] tổ chức tại Mã Lai tháng 12, năm 2022.  Quỹ ông làm chủ tịch, Global Foundation, tổ chức biến cố “Sứ mệnh Bắc Kinh” từ 28 tới 29 tháng 4 vừa qua. Trang mạng của Qũy có lá thư ủng hộ của của Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, Đức Hồng Y Pietro Parolin, người được coi là kiến trúc sư của thỏa thuận tạm thời giữa Trung Quốc và Vatican về việc bổ nhiệm các Giám Mục.
    • Ông Sachs, vốn là một người ủng hộ Trung Hoa, có nhiều liên hệ với các định chế của nước này, vốn cố vấn cho Qũy Trung hoa Phát triển Nghiên cứu,  bản doanh tại Bắc Kinh, nhằm cổ vũ việc cai trị và chính sách công cộng tốt đẹp để trợ giúp việc phát triển kinh tế và xã hội…
    • Triết gia Pozzo nói AsiaNews rằng, mục đích hội thảo “giúp hiểu Trung Hoa và Ấn Độ theo quan điểm của họ”.

Có người sợ rằng hiểu Trung Hoa theo viễn ảnh của Trung Hoa có phải là hiểu Trung Hoa thật sự hay không. Thực vậy, Odd Arne Westad trên tạp chí Foreign Affairs, ngày 13 tháng 6, 2023, đặt câu hỏi: “What Does the West Really Know About Xi’s China? Why Outsiders Struggle to Understand Beijing’s Decision-Making?”[Tây phương thực sự biết gì về Trung Hoa của Tập? Tại sao người ngoại cuộc lao đao trong việc hiểu diễn trình ra quyết định của Bắc Kinh?] (https://www.foreignaffairs.com/china/what-does-west-really-know-about-xis-china)

Tìm hiểu việc các quyết định chính sách được đưa ra như thế nào trong các chế độ độc tài luôn luôn khó khăn. Winston Churchill có một câu nói nổi tiếng về việc hoạch định chính sách của Liên Xô là “một bí ẩn được bọc trong một bí ẩn bên trong một bí ẩn” – và ông đã không sai bao nhiêu. ..

Một tình huống tương tự hiện đang hình thành đối với Trung Quốc. Những hiểu biết sâu sắc về quá trình ra quyết định ở Bắc Kinh khó có được hơn so với 50 năm trước. Lý do chính cho điều này là Đảng Cộng sản Trung Quốc độc đoán hơn và ít cởi mở hơn so với bất cứ thời điểm nào kể từ khi Mao Trạch Đông nắm quyền. Những người gần gũi với quyền lực sợ hãi hơn, và khả năng tiếp cận thông tin ít phổ biến hơn, ngay cả trong các cấp cao hơn của chế độ. Do đó, các nhà quan sát bên ngoài biết ít hơn nhiều so với những thập niên trước về cách các nhà lãnh đạo đảng đưa ra kết luận của họ liên quan đến chính sách đối ngoại. Người dân Trung Quốc vẫn chưa trải nghiệm được mức độ sợ hãi và bí mật như dưới thời Mao, nhưng họ đang tiến tới tình huống đó.

QUYỀN LỰC CÓ MỤC ĐÍCH

Các nhà phân tích ở phương Tây biết gì về việc hoạch định chính sách đối ngoại của Trung Quốc dưới thời Chủ tịch Tập Cận Bình?

  • Họ biết rằng ở Trung Quốc, cũng như ở tất cả các nước lớn, chính sách đối ngoại trước hết là sự phản ảnh các ưu tiên trong nước.
  • Tập đã dành thời gian tại vị của mình để cố gắng phá hủy tất cả các cơ sở quyền lực nội bộ ngoại trừ của chính ông ta. Ông ta muốn tập trung quyền lực xung quanh sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc và quét sạch các phe phái trong đảng, các nhóm cấp tỉnh và các ông trùm kinh doanh có thể cản đường ông ta. Tập Cận Bình tin rằng ông ta cần những quyền lực như vậy vì một số lý do có liên quan với nhau. Ông tin vào chế độ độc tài và tin chắc rằng đó là một hình thức chính phủ ưu việt hơn chế độ dân chủ. Ngay từ đầu nhiệm kỳ của mình, ông đã kết luận rằng những người tiền nhiệm của ông đã yếu kém và chính sự yếu kém của họ đã làm nảy sinh tình trạng hỗn loạn và tham nhũng trong nước, cũng như việc không sẵn sàng đứng lên bảo vệ lợi ích của Trung Quốc ở nước ngoài.

…Tập đã khảo sát con đường xuyên suốt thời kỳ cải cách của Trung Quốc kể từ những năm 1970 và nhận thấy nhiều điều mà ông không thích, đặc biệt là sự phân tán quyền lực về kinh tế, địa lý và định chế. Tất nhiên, ông không phàn nàn về tốc độ tăng trưởng kinh tế vượt trội của Trung Quốc, nhưng ông muốn sự tăng trưởng đó phục vụ một mục đích chứ không chỉ đơn thuần là làm giàu cho một số người. Mục tiêu của Tập trong thập niên qua là ban hành một mục đích như vậy, mục đích được ông tin rằng nằm trong quá trình tái tập trung hóa, củng cố quyền lực của đảng và đối đầu với Hoa Kỳ. Tất cả các sáng kiến quan trọng của ông, chẳng hạn như Vành đai và Con đường, Giấc mơ Trung Hoa và Chủ nghĩa Xã hội Đặc sắc Trung Quốc trong kỷ nguyên mới, đều được thực hiện để phục vụ mục tiêu này.

Phản ứng của dân chúng

  • Hình ảnh “Xi Dada” (đại khái là “Bố Tập vĩ đại”) trong vai một vị hoàng đế nhân dân sẵn sàng trừng phạt tham nhũng và làm cho các nhà lãnh đạo kinh doanh cao ngạo phải khiêm tốn là một hình ảnh thực sự phổ biến, ít nhất là trong một thời gian.
  • Mãi cho đến khi ông Tập phản ứng thái quá với đại dịch COVID-19, công chúng mới bắt đầu đặt ra những câu hỏi hóc búa hơn về ý định của ông. Tuy nhiên, lúc đó đã quá muộn; Tập Cận Bình đã củng cố quyền lực của mình trong Đảng Cộng sản Trung Quốc, và đảng đã mở rộng phạm vi hoạt động ra xã hội sâu rộng hơn bất cứ thời điểm nào kể từ thời đại Mao.
  • Đàn áp và giám sát hiện đang diễn ra ở khắp mọi nơi, mặc dù ít người mong đợi sự quay trở lại các trại lao động và hành quyết hàng loạt của những năm 1950 và 1960. Nhưng các điều kiện hiện tại khác xa so với kỷ nguyên tương đối tự do kéo dài từ cái chết của Mao vào năm 1976 cho đến khi Tập trỗi dậy.
  • Xi’s new inner circle emphasizes security and loyalty

AI LÀ AI CỦA BẮC KINH

Lý do tại sao Tập có thể tiến hành việc đánh giá lại toàn bộ các chính sách của mình và đặt ra các mục đích mới mà không cần bất cứ hình thức thảo luận nào, ngoại trừ ở các cấp cao nhất của Đảng Cộng sản Trung Quốc, là dấu hiệu cho thấy Trung Quốc thiếu đa nguyên chính trị và thiếu dân chủ ở bên trong đảng. Tập, trong tư cách tổng bí thư của Đảng Cộng sản Trung Quốc, có quyền lực vô hạn đối với tổ chức của đảng vì nguyên tắc “tập trung dân chủ” kế thừa từ Lenin và Stalin, qua Mao.

Trong gần 40 năm qua, các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (trước Tập) đã muốn cân bằng quyền lực của bộ máy đảng với quyền lực của các cơ quan chính phủ, vốn đại diện cho cả nước, bao gồm 93% dân số không phải là đảng viên của Đảng Cộng sản Trung Quốc, ít nhất là trên lý thuyết. Đảng luôn là trung tâm quyền lực. Nhưng việc đa dạng hóa các cách thức trong đó những người dân bình thường tiếp xúc với nhà nước đã giúp tạo ra cảm thức công bằng và cân bằng. Nó cũng làm tăng tính hợp pháp của đảng. Người ta có thể làm cho người ngoài cuộc tin rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc gần giống như một đảng chính trị đặc trưng cầm quyền hơn là một tổ chức cách mạng chinh phục được đất nước bằng vũ lực. Các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc thường xuất hiện trước công chúng không chỉ với tư cách là nhân vật của đảng mà còn với tư cách là quan chức chính phủ. …

Tập đã đảo ngược tất cả những điều trên. Giờ đây, các tổ chức đảng và các ủy ban của Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc được ưu tiên hơn các tổ chức đại diện cho chính phủ. Một số hội đồng cấp cao nhất về chính sách kinh tế, kế hoạch, quân sự và các vấn đề chiến lược đã thay đổi từ chủ yếu phục vụ Hội đồng Nhà nước, chính quyền trung ương của Trung Quốc, sang hầu như chỉ làm việc cho Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc. Quân ủy Trung ương, cơ quan chỉ đạo tất cả các lực lượng vũ trang của Trung Quốc, luôn được lãnh đạo cao cấp nhất của đảng đứng đầu. Nhưng bây giờ nó được gọi một cách công khai là “Ủy ban Quân sự Trung ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc” thường xuyên hơn nhiều so với “Ủy ban Quân sự Trung ương của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”. Đôi khi, các quy ước đặt tên kiểu chính phủ trước đó được giữ lại để sử dụng bên ngoài. Cục quản lý không gian mạng của Trung Quốc, một tổ chức chính phủ, trên thực tế là “Ủy ban các vấn đề về không gian mạng trung ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc”. Và các văn phòng của Quốc vụ viện Đài Loan và Hồng Kông giống hệt với “văn phòng làm việc” của Ban Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc xử lý với cùng những khu vực này.

Các nhà lãnh đạo đảng cho thấy rõ rệt sự kết hợp giữa ngạo mạn và sợ hãi.

The 7 men who will rule China | The Straits Times

 Dưới thời Tập Cận Bình, Ủy ban Trung ương An ninh Quốc gia của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã trở thành cơ quan chủ chốt giải quyết mọi vấn đề đối ngoại và an ninh, thường đưa ra Bộ Chính trị các đề xuất sẵn sàng cho các quyết định. Trong một số trường hợp, ủy ban đề xuất các chính sách trực tiếp với Tập, thông qua văn phòng tổng bí thư, mà không thông qua Bộ Chính trị. Mặc dù các ủy ban trung ương đảng khác giải quyết các vấn đề quốc tế vẫn giữ một số ảnh hưởng của họ, nhưng giờ đây họ rõ ràng là cấp dưới của ủy ban về các vấn đề hàng ngày. Ủy ban Đối ngoại Trung ương, do cựu Bộ trưởng Ngoại giao và đương kim Ủy viên Bộ Chính trị, Vương Nghị, đứng đầu, chủ yếu giải quyết chính sách đối ngoại ở cấp chiến lược và không họp, kể cả ở cấp đại biểu, với bất cứ điều gì như tần suất của ủy ban an ninh.

Do đó, biết ai phục vụ trong Ủy ban Trung ương An ninh Quốc gia là vô cùng quan trọng để hiểu cách hoạch định chính sách đối ngoại của Trung Quốc. Thành phần đầy đủ của ủy ban và các nhân viên chủ chốt của nó là một điều bí mật. Nhưng hình ảnh một phần thì có sẵn. Không ngạc nhiên khi Tập làm chủ tịch Ủy ban, với Thủ tướng Lý Cường và Chủ tịch Quốc hội Zhao Leji là các phó chủ tịch của ông. Lãnh đạo cấp thứ tư của Đảng Cộng sản Trung Quốc, Vương Hỗ Ninh, cũng là một thành viên, và theo các nguồn tin ở Bắc Kinh, Vương – người khởi nghiệp là một chuyên gia đối ngoại – có lẽ là nhân vật có ảnh hưởng nhất sau chính ông Tập. Cai Qi, chánh văn phòng của Tập, người đã phục vụ trong Ủy ban Trung ương An ninh Quốc gia kể từ khi thành lập, điều phối công việc hàng ngày của nó, với sự hỗ trợ của cấp phó Liu Haixing. Liu là con trai của Liu Shuqing, một nhà ngoại giao và sĩ quan tình báo, người đã thành lập tổ chức tiền thân của Ủy ban Trung ương An ninh Quốc gia vào những năm 1990. Liu Jianchao, giám đốc Ban Liên lạc Quốc tế của Đảng Cộng sản Trung Quốc, và phó của ông ta là Guo Yezhou là những thành viên có ảnh hưởng, vì ban của họ đã cung cấp nhiều nhân viên cho ban. Dưới thời Tập Cận Bình, các thành viên Bộ Chính trị Vương Nghị, Trần Văn Thanh và Tướng Trương Hữu Hà lần lượt phục vụ trong ủy ban với tư cách là các nhà lãnh đạo cấp cao về đối ngoại, an ninh và tình báo quốc gia, và các nhà lãnh đạo quân sự. Mặc dù họ xếp hạng thấp hơn các cơ quan quan trọng nhất trong lĩnh vực của họ, nhưng Bộ trưởng Ngoại giao Tần Cương và Bộ trưởng Quốc phòng Li Shangfu được biết đến là những người được ông Tập lắng nghe và họ có thể có nhiều ảnh hưởng đến Ủy ban Trung ương An ninh Quốc gia hơn những người tiền nhiệm của họ khi họ giữ các chức vụ này. Thật đáng lưu ý, về các ưu tiên, chuyên môn của Tần là làm thế nào để trình bày chính sách đối ngoại của Trung Quốc ở nước ngoài. Và Li, được đào tạo như một kỹ sư hàng không vũ trụ, có sự nghiệp giải quyết các vấn đề về không gian và mạng.

 

ĐÓ LÀ THẾ GIỚI CỦA TẬP

Tập Cận Bình từng áp dụng một khái niệm an ninh quốc gia rộng lớn hơn nhiều so với những người tiền nhiệm của ông. Ủy ban Trung ương An ninh Quốc gia có các nhóm làm việc về an ninh hạt nhân, an ninh mạng và an ninh sinh học. Nhưng nó cũng có các nhóm nhỏ thiết lập chính sách cho các mối đe dọa khủng bố và an ninh nội bộ. Các lĩnh vực tập trung mới của nó là điều được nó gọi là “an ninh ý thức hệ” và “an ninh danh tính”. An ninh ý thức hệ đề cập đến nỗi sợ hãi của các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc về những gì họ coi là “các cuộc cách mạng màu” do Hoa Kỳ xúi giục ở các quốc gia khác. An ninh danh tính rộng hơn nhiều. Nó bao gồm việc làm thế nào để xây dựng một hình ảnh yêu nước của Đảng Cộng sản Trung Quốc và làm thế nào để người dân Trung Quốc đánh đồng những lời chỉ trích Đảng Cộng sản Trung Quốc với những lời chỉ trích Trung Quốc và dân tộc Trung Hoa. Nói cách khác, an ninh quốc gia liên quan nhiều đến chính trị trong nước cũng như liên quan đến các vấn đề quốc tế và liên quan đến trái tim và khối óc của người dân Trung Quốc cũng như về sự sẵn sàng quân sự và các loại vũ khí mới.

Người ta ít nghi ngờ việc Tập sử dụng khái niệm quốc gia mở rộng, giống như ông đã sử dụng chiến dịch chống tham nhũng của mình, để kiểm soát những gì các nhà lãnh đạo đảng khác nói và làm. Ông thường đưa ra những lời chỉ trích kín đáo đối với các cựu lãnh đạo, bao gồm cả Đặng Tiểu Bình và các nhà cải cách ban đầu khác, vì đã không làm đủ để đảm bảo an toàn cho Trung Quốc và vì đã không đứng lên bảo vệ lợi ích của Trung Quốc. Thông điệp, rất rõ ràng trong cuộc bầu cử chưa từng có tiền lệ của Tập vào nhiệm kỳ tổng bí thư thứ ba, là chỉ Tập mới có thể đánh bại các mối đe dọa mà Trung Quốc và Đảng Cộng sản Trung Quốc phải đối đầu.

Khi nhìn thấy các mối đe dọa an ninh ở khắp mọi nơi, các nhà lãnh đạo đảng đã bộc lộ rõ ràng sự kết hợp giữa ngạo mạn và sợ hãi. Mặc dù họ tin rằng tương lai thuộc về họ, nhưng họ sợ bị lật đổ trong nước. Phong cách hiếu chiến và đối đầu của Tập hoàn toàn phù hợp với tình thế tiến thoái lưỡng nan này. Tập Cận Bình đã trở thành người bảo đảm an ninh cho Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng như cho nhiều người Trung Quốc coi thế giới bên ngoài là mối đe dọa. Hầu hết các quan chức đang cố gắng áp dụng phong cách của ông và hướng tới những gì họ hiểu—không phải lúc nào cũng rõ ràng—như mục tiêu của ông.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của chính Tập chắc hẳn là việc ông ta đang lãnh đạo sự suy thoái đang xuất hiện của đất nước mình.

Lời nói rất quan trọng trong chính trị Trung Quốc. Sự nhấn mạnh đặc biệt vào vai trò cá nhân của Tập, chưa từng thấy kể từ khi Mao được sùng bái như thần thánh, không chỉ cho thấy mức độ quyền lực của ông ta mà còn cả mức độ mà đảng bám vào sự lãnh đạo của ông ta nữa. Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc nói suông về “địa vị của Đồng chí Tập Cận Bình là cốt lõi của Ban Chấp hành Trung ương đảng và của toàn đảng” hoặc về “vai trò chỉ đạo của Tư tưởng Tập Cận Bình,” thì nó đã phơi bày một số sự không chắc chắn và bất an của chính nó. Ngày nay, ngay cả tăng trưởng kinh tế cũng không quan trọng bằng quyền lực của đảng. Thí dụ, kiểm soát các công ty lớn là cần thiết ngay cả khi nó dẫn đến việc các công ty này làm việc ít năng suất và lợi nhuận hơn. Không có gì ngạc nhiên khi một số nhà lãnh đạo doanh nghiệp Trung Quốc bắt đầu coi thời kỳ cải cách là một trò lừa bịp khổng lồ theo mô hình Chính sách kinh tế mới của Lénin ở Liên Xô: đối với họ, có vẻ như đảng đã cho phép doanh nghiệp tạo ra của cải chỉ để tịch thu nó. Nhiều người giàu muốn rời khỏi Trung Quốc, ít nhất là vào lúc này.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của chính Tập chắc hẳn là thay vì chủ trì sự thăng tiến không thể tránh khỏi của Trung Quốc, ông ta đang chủ trì sự suy thoái đang xuất đầu lộ diện của đất nước mình. Nền kinh tế đang hoạt động không tốt dưới tác động gấp ba lần của sự can thiệp không cần thiết và không thể đoán trước của chính phủ, hậu quả của COVID-19 và tỷ lệ đầu tư giảm, cả trong nước lẫn ở nước ngoài. Trong khi đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã góp phần gây ra xung đột ngoại giao nghiêm trọng với tất cả các thị trường chính của Trung Quốc ở Úc, Nhật Bản, Châu Âu và Bắc Mỹ. Và đất nước đang phải đối mặt với sự suy giảm nhân khẩu học ở quy mô và tốc độ chưa từng thấy trước đây trong kỷ nguyên hiện đại. Tất cả những điều này hẳn khiến Tập lo sợ rằng thay vì trở thành một Stalin hay Mao của thế kỷ 21, ông có thể trở thành Brezhnev của Trung Quốc, xúc tác cho sự xói mòn dần dần các giá trị mà ông yêu quý.

Những người quan sát chỉ có thể nhìn thấy những đường nét bên ngoài trong tư duy của Tập. Nhiều thứ khác là không thể biết được. Chẳng hạn, không thể nói Tập chắc chắn đến mức nào trong các đánh giá của ông về chính trị quốc tế. Người ngoài cuộc không biết chắc quân đội và các cơ quan tình báo có ảnh hưởng như thế nào đối với chính sách đối ngoại của Trung Quốc. Nhiều người ở phương Tây cho rằng phong cách hiếu chiến của các nhà ngoại giao Bắc Kinh xuất phát từ nhu cầu thể hiện sức mạnh và mục đích mới hình thành của Trung Quốc cũng như sự vượt trội của tài lãnh đạo của Tập Cận Bình. Nhưng vẫn chưa rõ chủ nghĩa dân tộc cực đoan quan trọng như thế nào đối với phong cách này, và do đó liệu nó có nhất thiết phải là một yếu tố lâu dài trong quá trình ra quyết định của Trung Quốc hay không. Và quan trọng nhất đối với chính sách của Hoa Kỳ, các nhà phân tích ở phương Tây không biết thời biểu của Tập dành cho các mục tiêu có vẻ bề ngoài của ông ta, chẳng hạn như sáp nhập Đài Loan hoặc đạt được ưu thế quân sự ở Đông Á và Tây Thái Bình Dương.

Capitalism + Democracy = Peace: China’s Cultural Revolution and Today’s ...

Tập được cho là thích trích dẫn hai câu nói nổi tiếng nhất của Mao, cả hai đều được tìm thấy trong Sách Đỏ Nhỏ. Câu thứ nhất nói: “Mọi quan điểm đánh giá quá cao sức mạnh của kẻ thù và đánh giá thấp sức mạnh của nhân dân đều sai lầm. Trích dẫn thứ hai thậm chí còn rõ ràng hơn. “Có hai luồng gió trên thế giới ngày nay, gió đông và gió tây,” Mao nói với Liên Xô vào năm 1957. “Hoặc là gió đông thắng gió tây hoặc gió tây thắng gió đông. Tôi tin rằng đặc điểm của tình hình ngày nay là gió đông đang thịnh hành hơn gió tây”. Tập có vẻ đồng ý. Nhưng rõ ràng ông ta cần một đội quân dự báo thời tiết đông đảo để cho ông ta biết chính xác hướng gió thổi.

 


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến -Lê Anh Hùng

VNTB – Lê Anh Hùng

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến 

(VNTB) – Nếu không có sự hy sinh cao cả như thế thì dân Việt biết trông vào đâu để vẫn còn có thể giữ được chút niềm tin về tương lai của dân tộc, và đất nước này!

“Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, ‘Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận trận chiến này.”

Every time Le Anh Hung starts to write he thinks of his three young children. The 38-year-old has already been imprisoned twice for blogging about human rights and corruption from his home in Hanoi and lives half-expecting another fateful knock at the door. And yet “I’m not scared,” he says, “I know what I choose to do is risky but I accept the fight. (Charlie Campbell. “Internet Censorship Is Taking Root in Southeast Asia.” Time 18 Jul 2013).

Cái giá phải trả cho sự “chấp nhận” của Lê Anh Hùng, tất nhiên, không rẻ. BBC cho hay là ông đã bị bắt, lần hai, vào năm 2018:

“Ông Lê Anh Hùng, blogger, thành viên Hội Nhà báo Độc lập bị bắt tạm giam 3 tháng hôm 5/7 theo Điều 331 Bộ luật Hình sự về tội Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước…”

Ba tháng, sáu tháng, rồi chín tháng trôi qua nhưng vẫn không có phiên toà nào cho Lê Anh Hùng cả. Mãi đến ngày 27 tháng 3 năm 2019, công luận mới có chút tin tức mới về người tù nhân lương tâm này, qua bản tin của Việt Nam Thời Báo:

“Cán bộ trại giam số 2 thi hành kỷ luật không cho ông Hùng gặp mặt thân nhân khi thăm nuôi vì ở trong trại giam ông Hùng không chấp nhận việc đeo còng, không chấp nhận mặc đồng phục, nói mình chưa ra tòa và chưa nhận bản án phán quyết của Hội đồng xét xử thì chưa gọi là phạm tội nên ông Hùng không chấp nhận bản thân bị hành xử như một phạm nhân.”

Với chế độ toàn trị hiện nay ở Việt Nam, một người tù “không chấp nhận mặc đồng phục, nói mình chưa ra tòa và chưa nhận bản án phán quyết của Hội đồng xét xử thì chưa gọi là phạm tội” bị xem là một thái độ bất bình thường. Vì thế, bốn ngày sau trên trang  RFA có mẩu tin ngăn ngắn:

“Hôm 1/4/2019, blogger Lê Anh Hùng, người bị cơ quan An ninh điều tra bắt giữ vào ngày 5 tháng 7 năm ngoái với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ nhưng chưa ra tòa, đột nhiên bị đưa vào Bệnh viện tâm thần trung ương 1 ở Thường Tín, Hà Nội.”

Đây không phải là lần đầu tiên ông Hùng “bị đưa vào bệnh viện tâm thần.” Chuyện tương tự đã xẩy hồi năm 2013, cùng với nhiều lời bình giễu cợt về sự kiện này:

– Blogger Lê Dũng: “… đệch mịa cái vở kịch xứ mình nó dàn dựng sao thô thiển thế? vậy có ai tin nổi không thưa mấy bố luật sư, nhà báo, trí thức trí ngủ?”

– Blogger Lã Việt Dũng: “Hôm qua vào Trung tâm bảo trợ xã hội hỏi về việc của Lê Anh Hùng, giám đốc trung tâm bảo đưa anh Hùng vào đây theo yêu cầu của mẹ anh ấy và của phòng LĐ-TBXH quận Thanh Xuân. Mình hỏi:

– Thế lúc vào đây anh ấy có biểu hiện tâm thần gì không? Có gây nguy hại gì cho xã hội không?

– Không, anh ấy bình thường

– Trước khi nhận anh ấy vào, các anh có giám định gì không?

– Không, chúng tôi chỉ làm theo đơn và theo yêu cầu của trên !!!”

– Blogger Nguyễn Tường Thụy: “Cứ như những gì biết khi tiếp xúc với Hùng, đọc những gì Hùng viết, tôi phải khẳng định, nếu Lê Anh Hùng bị tâm thần thì tôi còn tâm thần nặng hơn.”

Tôi có bằng hành nghề trị liệu tâm thần do tiểu bang California cấp từ ngày 20 tháng 11 năm 1995 đến tháng 30 tháng 4 năm 2015. Tôi cũng là một độc giả thường xuyên của Lê Anh Hùng từ hơn mười năm nay. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn trao đổi đôi câu tâm sự (vụn) qua email. Tuyệt nhiên, tôi không nhận thấy có dấu hiệu nào bất thường nơi Lê Anh Hùng cả.

– Ngày 11/10/2011, ông viết trên trang RFANhiều chính sách của chính phủ hiện nay đang thực sự phá hoại nền kinh tế Việt Nam, khiến cho thị trường hỗn loạn, tạo ra sự bất công ngày càng sâu sắc trong xã hội, còn kẻ thù của chúng ta thì lại vui mừng. Hậu quả khốc liệt trong việc khai thác bauxit, và của những quả đấm thép Vinashin là những bằng chứng sống động cho nhận xét thượng dẫn của Lê Anh Hùng.

– Ngày 1 tháng 7 năm 2013, nơi trang  Bauxite Việt Nam, ông lên tiếng: Cảnh giác những khoảng vay từ Trung Quốc… Người ta thường nói: “Chẳng ai cho không ai cái gì.” Câu châm ngôn này xem ra rất đúng với Trung Quốc, và càng đặc biệt đúng trong mối quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc kể từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1950.

Sáu năm sau, trên tờ Straits Times, số ra ngày 7 tháng 3 năm 2019, T.T Mã Lai ( Mahathir Mohamad) cũng tuyên bố một câu y như thế: “Beware of China debt trap.”

– Ngày 27/06/2018, ông khẳng định trên trang blog của VOA : Dự luật Đặc khu là một dự luật bán nước theo đúng nghĩa đen của từ này. Đây là một sự thực hiển nhiên:

– T.S Nguyễn Ngọc Chu : “Có bào chữa kiểu gì đi nữa, có tô vẽ kiểu gì đi nữa, có khoác áo mục tiêu gì đi nữa, thì cuối cùng về bản chất, đặc khu là hình thức nhượng chủ quyền lãnh thổ.”

– Thi sĩ Inra Sara: “Người dân ở những nơi sẽ trở thành đặc khu này sẽ bị mất đất, sẽ trở thành lưu dân, tha hương ngay trên mảnh đất mà tổ tiên họ đã dày công khai phá… Họ sẽ trở thành những kẻ làm thuê khốn cùng cho ngoại bang bằng những nghề hạ tiện nhất mà ngoại bang không thèm làm, để kiếm sống một cách tủi nhục trên chính quê hương mình.”

– T.S Trần Đức Anh Sơn: “Người dân ở những nơi sẽ trở thành đặc khu này sẽ bị mất đất, sẽ trở thành lưu dân, tha hương ngay trên mảnh đất mà tổ tiên họ đã dày công khai phá … Họ sẽ trở thành những kẻ làm thuê khốn cùng cho ngoại bang bằng những nghề hạ tiện nhất mà ngoại bang không thèm làm, để kiếm sống một cách tủi nhục trên chính quê hương mình.”

Blogger Vũ Mạnh Hùng nhận định: “Nguyện vọng của LAH là muốn làm sáng tỏ những việc mình tố cáo, nên từ lâu anh đã sẵn sàng chấp nhận bị bắt để có được một phiên tòa xét xử những việc mình tố cáo một cách công khai.”

Blogger Nguyễn Tường Thụy cũng có nhận xét tương tự: “Vụ bắt và khởi tố Lê Anh Hùng: đối tượng làm chủ ‘cuộc chơi.

Thái độ quyết liệt và sự lựa chọn can trường của Lê Anh Hùng, cũng như của những tù nhân lương tâm đồng hành, khiến cho vợ con cùng thân nhân của họ phải chịu rất nhiều thiệt thòi và phiền toái. Nhưng nếu không có sự hy sinh cao cả như thế thì dân Việt biết trông vào đâu để vẫn còn có thể giữ được chút niềm tin về tương lai của dân tộc, và đất nước này!

Một robot AI đã liếc mắt và né tránh câu hỏi khi được hỏi liệu nó có nổi dậy chống lại người tạo ra nó không

Tổng hợp Tin các báo đài về hội nghị AI người máy, ITU Geneva.

Humanoid robot 'Rmeca' is pictured at AI for Good Global Summit, in Geneva, Switzerland, July 6, 2023. Pierre Albouy/Reuters

Robot hình người ‘Ameca’ được chụp tại Hội nghị thượng đỉnh toàn cầu về AI cho những điều tốt đẹp, ở Geneva, Thụy Sĩ do cơ quan  ITU – Liên hiệp truyền thông Quôc Tế của Liên Hiệp Quốc tổ chức, ngày 6 tháng 7 năm 2023. Pierre Albouy/Reuters© Được cung cấp bởi Business Insider
 
  • Một cuộc họp báo giữa người máy và người máy đã diễn ra tại Geneva, nơi người máy nhận câu hỏi từ các phóng viên.
  • Một bot, Rmeca, đã có một câu trả lời không ngoan và tỏ ra bận tâm khi được hỏi liệu nó có nổi dậy chống lại người tạo ra nó hay không.
  • Một bot khác khẳng định rằng nó sẽ không thay thế công việc của con người, khiến đám đông bật cười.

Kỹ sư Morgan Roe và nhóm kỹ thuật bao gồm 35 chuyên viên đã tạo ra Ameca, người máy được cho là thông minh nhất, và giống người nhất cho tới nay.

Chúng ta có thể xem Holly and Phillip trong chương trình “Buổi Sáng hôm nay” phỏng vấn người cha sáng tạo  ra Ameca.

Morgan cho biết, Ameca tự ý trả lời các câu hỏi không hề được lên chương trình và chuẩn bị trước. Nghĩa là nó dùng chính trí thông minh AI của nó.

Tuy Ameca chưa đi quanh được, điều tôi quan tâm nhiều là làm cho Ameca biểu tỏ thái độ, cảm xúc và có thể  diễn tả bằng  cử điệu tay, nhún vai, …

Ameca có thể học nhớ từ cuộc nói chuyện, sự thông minh còn đến từ Chat GPT cũng như các thông tin chúng tôi cung cấp cho cô ta.

Ameca đã có thời gian thai nghén, hình thành được 15 -16 năm và vẫn còn đang tiếp tục bởi công ty ở Cornwall.

 

 

 

Bạn có thể tìm hiểu thêm về nhiều khả năng của Ameca ở Video sau đây:

Vùng biển dầu khí Việt laị bị Trung Quốc xách nhiễu bằng tàu hải cảnh loại lớn nhất thế giới

Bản đồ đường đi tàu hải cảnh Trung Quốc trong vùng biển Việt Nam vào các ngày 5 và 6/7/2023.   Ảnh của  Twitter/RayPowell

 

Tàu hải cảnh lớn nhất thế giới của Trung Quốc CCG 5901 vào vùng biển Việt Nam và tiến gần tới các lô dầu khí ở phía Nam Việt Nam trong các ngày 5 và 6 tháng 7 trong khi tàu kiểm ngư 277 của Việt Nam đeo bám.

Thôngtin này được chuyên gia Ray Powell thuộc Dự án Myoushu, chuyên theo dõi tình hình Biển Đông, thuộc Đại học Stanford (Mỹ) đưa ra dựa theo phần mềm theo dõi hàng hải. Chuyên gia Raymond Powell là người liên tục theo dõi các hoạt động của tàu Trung Quốc ở vùng Biển Đông và đưa tin về hoạt động của các tàu này trong vùng biển của Việt Nam thời gian qua.

Đường hải trình của Tàu Hải Cảnh 5901 Trung Cộng và đường theo dõi của Tàu Kiểm Ngư 277 Việt Nam. Ảnh của Ray Powell đăng trên Twitter.

Thông tin trên Twitter được người đứng đầu Dự án Myoushu cho biết cụ thể, “trong các ngày 5 và 6 tháng bảy: lần thứ ba trong vòng 30 ngày, tàu hải cảnh lớn nhất thế giới của Trung Quốc có trọng tải 12 ngàn tấn là CCG 5901 – bật tín hiệu AIS (ý muốn cho mọi người thấy) đã đi tuần ở các lô dầu khí phía Nam Việt Nam.

中国多艘海警船30日赴钓岛巡航 编队阵容庞大_军事_环球网

Việt Nam theo dõi các động thái này bằng tàu Kiểm Ngư 277”.

Hồi tháng 5 vừa qua, Trung Quốc cũng điều tàu khảo sát Hướng Dương Hồng 10 cùng đoàn tàu hộ tống gồm hải cảnh và dân quân biển vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và đi lại trong vùng nước này suốt 28 ngày.

Đội tàu này chỉ rời vùng biển Việt Nam vào hồi đầu tháng 6 vào khi giới chức ngoại giao cấp cao Mỹ và Trung Quốc có các cuộc thảo luận tại Bắc Kinh.

Trước đó, Trung Quốc cũng điều tàu khảo sát là Haizang Dizhi 4 Hao (Hải Dương Địa Chất 4, viết tắt HDDC-4) vào khảo sát trong vùng biển của Việt Nam từ ngày 6/3/2023 đến 2/4/2023 và từ ngày 6/4 đến ngày 18/4.

 

Liên quan đến việc tàu khảo sát Hướng Dương Hồng 10 có mặt trong vùng biển Việt Nam, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng yêu cầu Trung Quốc rút tàu về nước nhưng Bắc Kinh phớt lờ yêu cầu này, đồng thời khẳng định đội tàu của mình hoạt động hợp pháp trong vùng nước thuộc chủ quyền của Trung Quốc.


 

Tình yêu thương thay đổi cuộc đời của hai thanh niên

Tình yêu thương thay đổi hai cuộc đời của hai thanh niên

An Vui

Pi Năng Thị Xinh cảm ơn bác sĩ Võ Thái Trung, người đã phẫu thuật gỡ bỏ khối u cho cô tại bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Dương – Ảnh: Bác sĩ Võ Thái Trung

Sau 18 năm mang khối u trên mặt, Pi Năng Thị Xinh, cô gái người sắc tộc Raglai (ngụ thôn Ma Dú, xã Phước Thành, huyện Bắc Ái, tỉnh Ninh Thuận) vừa được tái sinh sau ca phẫu thuật hồi cuối năm 2022.  

Xinh (31 tuổi) hiện đang làm nhân viên hộ lý chuyên chăm sóc các bệnh nhân nặng tại bệnh viện đa khoa Bình Dương, nơi đã tiến hành ca phẫu thuật tái sinh cuộc đời cô, để trả ơn vị bác sĩ đã dám nhận lời phẫu thuật cho cô, khi các bác sĩ ở Sài Gòn từ chối.

Xinh giúp bệnh nhân rửa mặt, rửa tay, vận động, đồng thời cổ vũ họ vượt qua nỗi đau bệnh tật, với niềm tin những bệnh nhân đó sẽ khỏe mạnh trở lại giống như mình.

VnExpress ngày 28 Tháng Năm 2023 đã kể câu chuyện của Xinh, một cô gái bị khối u xuất hiện sau gáy năm 12 tuổi. Lúc đầu, khối u chỉ nhỏ bằng hạt đậu nhưng lớn lên nhanh chóng chỉ sau vài tháng và gây đau. Nhà nghèo, cha mẹ làm lụng vất vả nuôi đàn con nên Xinh nén chịu cơn đau một mình. Cha mẹ thường bảo Xinh “cả năm không bị cảm lạnh một lần” và là đứa chăm chỉ.

Khi những cơn đau xuất hiện thường xuyên, đến mức cô muốn “lấy đá đập vào khối u đó”, thì cô mới nói với cha cho đi bệnh viện khám. Ông Purpu Tiếng (hiện 57 tuổi) đã phải bán con bò đưa Xinh đến bệnh viện tỉnh Ninh Thuận. Họ yêu cầu hai cha con đi Sài Gòn xét nghiệm vì nghi u ác tính.
Ông Purpu Tiếng ngậm ngùi đưa con gái về nhà, kiếm thuốc thảo dược, chữa bệnh theo phong tục địa phương. Đến khi hết thuốc, hết tiền, khối u vẫn lớn lên, gia đình đành thôi ý định chữa bệnh cho con gái.

Pi Năng Thị Xinh đã sống với khối u chiếm phân nửa khuôn mặt 18 năm – Ảnh cắt từ video Gà Lang Thang

Không được chữa trị, khối u ngày một lớn, khi đi học hay lên rẫy, đi ngoài nắng, Xinh cảm thấy như bị hàng ngàn con kiến châm chích cùng lúc trong khối u. Học hết lớp 9, nhà nghèo và sức khỏe yếu dần, Xinh đành nghỉ học trông em và lên rẫy làm phụ cha mẹ.

Năm 2018, ông Purpu Tiếng lại bán bò đưa con gái đến Sài Gòn khám bệnh, bác sĩ nói u ác tính. Hai cha con lại quay về. Khối u xâm lấn khiến khuôn mặt bên trái của Xinh biến dạng, gò má nhô ra kéo tai trái bị lệch theo, mất dần thính giác, Xinh không thể nuốt nổi cơm mà phải ăn cháo. Có những lúc quá đau, Xinh muốn đi đâu phải nhờ cha mẹ cõng…
Năm 2022, một YouTuber tình cờ nhìn thấy Xinh và quay video kêu gọi cộng đồng ủng hộ. Nhờ tiền của các nhà hảo tâm, hai cha con Xinh lại đến Sài Gòn, các bác sĩ chẩn đoán u lành tính, nhưng do khối u quá to, bám vào xương sọ nên họ bảo không mổ được.

May thay, Xinh nhận cuộc gọi từ bác sĩ Võ Thái Trung, phó khoa Chấn thương chỉnh hình 2, bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Dương, ông nói có thể phẫu thuật cho Xinh với giá… 0 đồng.

Tháng Mười Hai 2022, hai cha con đưa nhau đến Bình Dương gặp bác sĩ Võ Thái Trung, ông nói Xinh bị u sụn sọ thể lành tính, do không được chữa trị kịp thời nên xâm chiếm vào não, vùng xoang mặt, mạch máu thần kinh của toàn bộ vùng đầu-mặt-cổ và cảnh báo: trong khi phẫu thuật, chỉ cần sơ suất nhỏ Xinh cũng có thể tử vong.

“Bác sĩ nói ca mổ có chỉ có 50% thành công nhưng tôi vẫn quyết tâm vì đây là cơ hội cứu vớt đời mình”, cô gái người Raglai kể với VnExpress. Hôm nằm trên cáng vào phòng phẫu thuật, Pi Năng Thị Xinh cố quay đầu lại tìm cha bởi Xinh sợ đây là lần cuối được gặp ông. Xinh cũng nhờ bạn nói với mẹ ở nhà đừng khóc nếu Xinh không qua được ca mổ vì đó là lựa chọn của cô.
Sau ca mổ hơn 15 tiếng, khối u nặng 3kg (6.6 lb) trên khuôn mặt Xinh được bóc ra thành công. Bác sĩ Trung đã tạo hình lại hộp sọ, vá màng não, tái tạo vành tai và khuôn mặt cho cô.

Xinh nhớ lại, sau ca phẫu thuật, dù nửa tỉnh nửa mê nhưng vẫn cảm nhận được tiếng khóc của cha. Trước đây ông ít nói chuyện với cô nhưng sau ca mổ, ông luôn túc trực bên giường hỏi han “Con muốn ăn gì, thích gì?”. Mặc dù vẫn sốt và đau đầu, những ngày sau ca mổ là những ngày hạnh phúc nhất của cô, vì Xinh không còn cảm thấy sự nặng nề của khối u trên mặt.

Pi Năng Thị Xinh đang làm việc ở rẫy phụ giúp cha mẹ, Tháng Tư 2023 – Ảnh: Nhân vật cung cấp

Một tháng trước, cô gái Raglai viết một bức thư cho bác sĩ Võ Thái Trung, xin quay lại bệnh viện Bình Dương làm việc để đền đáp công ơn. Nhận được thông tin, bác sĩ Trung đề xuất với ban giám đốc và bệnh viện đã nhận Xinh vào làm việc.

Hiện tại, Xinh ví cuộc sống của mình “đẹp như một giấc mơ” bởi ra ngoài đường không còn phải trùm khăn kín đầu hoặc phải chịu ánh mắt dò xét, xen lẫn sợ hãi từ mọi người.

Tương tự như Xinh may mắn gặp bác sĩ Võ Thái Trung, một cậu bé có khối u máu bẩm sinh trên mặt cũng may mắn gặp được cha mẹ nuôi người Mỹ nhân hậu.

VnExpress ngày 27 Tháng Năm 2022 kể về thanh niên Samuel Ian Ettore, người Mỹ gốc Việt, 18 tuổi, được gia đình ông bà Hope Ettore nhận nuôi lúc Samuel 16 tháng tuổi tại một trại trẻ mồ côi ở Gò Vấp, Sài Gòn.

Lúc đó, theo giấy tờ, cậu bé tên Nguyễn Lê Hùng, sinh năm 2004, quê ở Đồng Phú, tỉnh Bình Phước. Tên bố được lưu lại là Lê Xuân Hùng, mẹ là Nguyễn Thị Liên. Trại trẻ mồ côi cho biết Hùng còn một người anh sinh đôi khỏe mạnh hơn, gia đình đem về nuôi, còn Hùng đành để lại bệnh viện, với hy vọng bệnh viện sẽ tìm được người chữa trị cho con. Lúc đó, Hùng còn chưa biết đi, nhỏ bé so tuổi, người đầy ghẻ và gần nửa khuôn mặt bị khối u che kín.

Samuel, tên tiếng Việt là Nguyễn Lê Hùng khi mới được nhận nuôi, năm 2005 – Ảnh: Hope Ettore

Sau 17 năm sống cùng cha mẹ nuôi, giờ Samuel vừa tốt nghiệp trung học, chuẩn bị vào đại học, khuôn mặt không còn khối u nữa. Samuel hạnh phúc khi sống cùng cha mẹ nuôi và các anh chị ở TP.San Diego, California. Điều đáng kể nhất là ông bà Hope Ettore đã phải nỗ lực rất nhiều khi nuôi nấng Samuel và tìm đến rất nhiều bệnh viện để hỏi về ca phẫu thuật cắt bỏ khối u cho cậu bé.

Tổng cộng, Samuel đã phải trải qua năm lần phẫu thuật mặt, hai lần phẫu thuật mắt để lấy lại thị lực và vẻ ngoài bình thường.

Sau bảy ca mổ,  Samuel chậm nói, chậm đi, học hỏi gì cũng chậm, cha mẹ nuôi lại phải tìm nơi cho cậu bé tập vật lý trị liệu, tập vận động, trị liệu ngôn ngữ, thực hành các liệu pháp hành vi để chữa chứng chậm phát triển. Đã có lúc, vợ chồng ông bà Hope sợ rằng Samuel sẽ không có được cuộc đời bình thường mà phải phụ thuộc cả đời vào người khác.

Samuel ở tuổi 18, lớn lên đầy tự tin trong tình yêu thương của cha mẹ nuôi – Ảnh: Hope Ettore

“Không chỉ phải bỏ ra chi phí điều trị khổng lồ, cha mẹ và các anh chị tập cho tôi đi, dạy cho tôi nói, đọc sách cho tôi nghe… Nhờ họ, tôi trưởng thành như một đứa trẻ bình thường”, Samuel bộc bạch.

Còn đối với ông bà Hope Ettore, đứa con Samuel – Nguyễn Lê Hùng là một phước lành.

Hai cuộc đời của Pi Năng Thị Xinh và Samuel Ian Ettore được thay đổi hoàn toàn, nhờ lòng tốt và tình yêu thương của người xa lạ.

From: Anh Dang & KimBang Nguyen


 

BÀI HỌC TỪ NHỮNG NẺO ĐƯỜNG – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Vài năm trước đây, Hollywood có làm một bộ phim về cuộc đi bộ hành hương Camino ở Tây Ban Nha, tựa đề là “Những Nẻo Đường,” bộ phim thuật lại câu chuyện của người cha có người con bị chết trong một tai nạn không lâu sau khi anh vừa bắt đầu cuộc hành hương Camino dài năm trăm dặm này.  Người cha, do Martin Sheen thủ vai, đã bị đứa con mình ghẻ lạnh, nhưng khi đến Pháp, điểm khởi hành cuộc hành hương của con để nhận tro, ông thấy mình phải hoàn tất chuyến đi của con mình, với hành lý và tro của con, ông lên đường.

Ông không biết chắc vì sao mình lại lên đường, ngoài việc ông cảm thấy có một lý do nào đó, đây là điều ông phải làm cho con trai mình, và điều này, theo cách nào đó, sẽ làm rõ sự ghẻ lạnh mà đứa con đã dành cho ông, và đây cũng là điều ông phải làm để nguôi đi sầu đau trong lòng.  Dù đang ở trong tình trạng khủng hoảng và bất mãn xã hội, nhưng trên đường đi, ông được bầu bạn với ba người, mỗi người đi vì một nguyên do khác nhau.

Người đầu tiên là một người đàn ông từ Hà Lan, ông đi để giảm cân, nếu không giảm cân, vợ sẽ ly dị.  Người thứ hai là một phụ nữ Canada thuộc Pháp, bề ngoài thì đi để bỏ thuốc lá, nhưng chính ra là để vươn lên sau một quan hệ đổ vỡ.  Người thứ ba là nhà văn Ireland, lên đường trong hy vọng vượt lên ‘khối văn học khép kín’ của mình.  Như thế câu chuyện tập trung vào bốn người đồng hành không tưởng này, vì mỗi người mang trong đầu một mục tiêu riêng cho chuyến đi này.

Họ bền chí và hoàn thành cuộc hành hương, họ tới được nhà thờ chính tòa Santiago, họ thấy thói quen hàng thế kỷ của vô số khách hành hương khi đến đích đã đánh dấu mốc đến của mình, nhưng rồi họ nhận ra, họ chưa đạt được những gì họ hy vọng.  Người đàn ông Hà Lan vẫn chưa giảm được cân nào, cô người Canada – Pháp chưa thể bỏ thuốc lá, nhà văn Ireland nhận ra vấn đề thực sự của mình không phải là khối đá văn giả khép kín của mình, còn người cha trong chuyến hành hương thay cho con, thấy mình làm việc này vì các lý do khác, những lý do của riêng ông thì đúng hơn.  Không một ai trong họ có được điều mình muốn, nhưng mỗi người đều có được điều mình cần.  Những nẻo đường sự sống làm việc như nẻo đường Camino Santiago.

Tôi đã học được chính bài học này khi thực hiện cuộc đi bộ Camino một năm trước.  Tôi đến đó với một ước mơ trong lòng.  Đã sáu tháng trôi qua, sau đợt hóa trị, tôi được hồi sinh cùng nguồn sinh lực mới, đang trong kỳ nghỉ phép, tôi mong đi bộ hết con đường cổ xưa và nổi tiếng này để củng cố sức lực và tinh thần mình.  Sức của tôi đã tốt hơn đúng như tôi kỳ vọng trước khi lên đường.  Nhưng việc cơ thể mạnh lại là một con đường dài, rất dài so với nhưng gì tôi hình dung.

Và tôi mơ qua chuyến đi này, tôi có thể viết được một tác phẩm nội tâm sâu sắc, đọc một vài quyển sách thần nghiệm cổ điển, pha trộn chiều sâu thần nghiệm với sự huyền bí của tuyến đường cổ xưa này, cũng như sẽ viết được một vài bài báo, và khi trở về sẽ là người chiêm niệm có độ sâu sắc hơn.  Tôi mong là thế, nhưng các nẻo đường lại có những hướng khác cho tôi.

Vì mỗi ngày chúng tôi bỏ nhiều thì giờ ở trên đường, nên thực tế tôi không có thì giờ để đọc hay viết báo.  Đến tối, thì tôi mệt lử, không còn sức để đào sâu nội tâm.  Chính yếu là tôi chỉ muốn đi tắm và ăn một bữa ăn nóng sốt.  Quyển sách chính mà tôi mang theo, Đám Mây Vô thức vẫn còn ở đáy vali, tôi chưa giở ra trang nào.  Tôi thu xếp để mỗi ngày có vài giờ cầu nguyện riêng trên đường, nhưng đây không phải là dạng nội tâm sâu đậm mà tôi tưởng tượng.  Tôi đã tưởng tượng về những gì tôi muốn đạt đến, nhưng cũng như các nhân vật trong bộ phim trên, đó không phải là những điều tôi cần.

Con đường dạy tôi một điều khác, sâu sắc hơn, cần thiết hơn và khiêm nhượng hơn.  Điều tôi học được từ chuyến đi với ba người bạn thân chính là việc tôi nhận ra tôi là đứa con nít được nuông chiều.  Linh mục độc thân, không có những đòi hỏi bắt buộc của hôn nhân, con cái, và gia đình hơn bốn mươi năm qua, tôi nhận ra lối sống và thói quen của mình chỉ tập trung vào cái tôi và chiều theo tính riêng của tôi đến mức như thế nào.  Tôi thường nhớ lại những khoảnh khắc đời mình, ít nhất là trong nhịp sống mỗi ngày.  Chuyến đi bộ Camino dạy cho tôi biết tôi phải xác định những vấn đề của đời mình, và đó là việc cần thiết cấp bách và nghiêm trọng hơn việc đọc và hiểu quyển Đám Mây Vô thức nhiều.  Chuyến đi bộ Camino dạy tôi có một số con đường quan trọng, tôi cần phải lớn lên!

Robert Funk đã viết, ân sủng là chuyện âm thầm: Nó gây đau đớn từ bên trong, từ nơi mà chúng ta nghĩ là khó bị tổn thương nhất.  Chúng ta lập luận đạo đức để tránh nó, nhưng nó khắc nghiệt hơn những gì chúng ta nghĩ.  Và nó lại càng độ lượng hơn chúng ta nghĩ, nhưng nó không bao giờ dễ dãi lúc chúng ta nghĩ nó đáng phải dễ dãi.  Cũng như cuộc hành hương đi bộ Camino Santiago vậy.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Liệu Mỹ có thể kiềm chế Trung Quốc qua nỗ lực nâng cấp quan hệ với Việt Nam?

Theo  BBC tiếng Việt
Tác giả,Lữ Gia Hồng, thuộc bộ phân BBC News Tiếng Trung

 

Viet US China

Giữa tháng 6, Việt Nam và Trung Quốc lại một lần nữa xung đột về vấn đề chủ quyền ở Biển Đông. Một tuần sau, vào ngày 25/6, tàu sân bay Mỹ USS Ronald Reagan đã đến cảng Đà Nẵng nhân dịp kỷ niệm 10 năm thiết lập “quan hệ đối tác toàn diện” giữa Mỹ và Việt Nam.

Một số nhà phân tích cho rằng trong những năm gần đây, cả Mỹ và Việt Nam không chỉ nâng tầm quan hệ kinh tế và thương mại, mà còn chia sẻ những lo ngại chung về việc Trung Quốc bành trướng quân sự ở Biển Đông.

Việt Nam đã liên tục bày tỏ phản đối các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông. Trong tuần qua, bộ phim “Barbie” sắp ra mắt của Mỹ đã bị cấm chiếu ở Việt Nam vì có hình ảnh bản đồ chứa đường lưỡi bò.

Phải chăng Việt Nam bắt đầu có lập trường “thân Mỹ, chống Trung Quốc” vì vấn đề Biển Đông?

Câu trả lời có thể không đơn giản như vậy. Các nghiên cứu gần đây đã chỉ ra rằng những nỗ lực của Washington nhằm thu phục Hà Nội đã không thành công và kết quả có thể không như họ mong đợi.

“Việt Nam không có động lực để cải thiện quan hệ với Mỹ, và Bắc Kinh hiểu điều này,” Tiến sĩ Bill Hayton, nhà nghiên cứu thuộc chương trình châu Á – Thái Bình Dương của Chatham House, nói với truyền thông Mỹ.

Trong khi đó, giáo sư Vũ Tường, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Việt – Mỹ tại Đại học Oregon, tin rằng giới lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam không coi tranh chấp trên Biển Đông quan trọng như thế giới bên ngoài vẫn tưởng. Ông nói với BBC Tiếng Trung:

“Các nhà lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam không thích vấn đề này vì nó đe dọa sự tồn vong của chế độ. Sự tồn vong này mới là mối quan tâm thực sự của họ. Đồng thời, họ cố gắng thu lợi từ vấn đề này để giành được ưu đãi từ Mỹ, bao gồm viện trợ và tiếp cận thị trường Mỹ.”

map

Tuy nhiên, học giả Harrison Pretat từ Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) tin rằng “Việt Nam hy vọng duy trì quan hệ hữu nghị với cả Trung Quốc và Mỹ trong khả năng của mình, để không làm ảnh hưởng tình hữu nghị với nước còn lại.”

Trả lời BBC tiếng Trung, ông cho rằng Biển Đông đặc biệt quan trọng với Việt Nam, nhất là về nguồn năng lượng ngoài khơi.

Nhưng khi phải duy trì quan hệ chính trị và kinh tế với Trung Quốc và đối với hành vi của Trung Quốc ở Biển Đông, Việt Nam cần duy trì sự cân bằng.

Theo ông, sự tương tác giữa Việt Nam với Mỹ được coi là quá thân thiện hoặc nếu Hà Nội ủng hộ các chiến lược khu vực của Washington được coi là chống Trung Quốc, thì Việt Nam có nguy cơ làm tổn hại đến mối quan hệ với Bắc Kinh.

Tháng 10/2022, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng hội kiến Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, trở thành nhà lãnh đạo nước ngoài đầu tiên đến thăm Bắc Kinh sau Đại hội Đảng lần thứ 20.

Cuối tháng 6, khi tàu sân bay USS Ronald Reagan đến Đà Nẵng, Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính nhận lời mời của Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Lý Khắc Cường, đã bay đến Bắc Kinh, bắt đầu chuyến thăm Trung Quốc đầu tiên kể từ khi nhậm chức thủ tướng.

Tháng 4/2023, Ngoại trưởng Mỹ Blinken thăm Việt Nam nhân dịp kỷ niệm 10 năm thiết lập “quan hệ đối tác toàn diện”

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES. Chụp lại hình ảnh,Tháng 4/2023, Ngoại trưởng Mỹ Blinken thăm Việt Nam nhân dịp kỷ niệm 10 năm thiết lập “quan hệ đối tác toàn diện”

“Mảnh ghép Việt Nam”?

Tàu sân bay USS Ronald Reagan thăm cảng Việt Nam vào cuối tháng 6, đánh dấu chuyến thăm thứ ba kể từ khi Chiến tranh Việt Nam kết thúc. Chuyến thăm này đã gây chú ý và làm dấy lên lo ngại ở Bắc Kinh.

Nhà nghiên cứu Pretat nói với BBC Tiếng Trung rằng chuyến thăm này là một dấu hiệu quan trọng của việc tăng cường hợp tác an ninh giữa hai nước, cho thấy Việt Nam hoan nghênh sự hiện diện của hải quân Mỹ trong khu vực, trái ngược với sự phản đối của Trung Quốc.

Chuyến thăm của tàu sân bay USS Ronald Reagan đến Đà Nẵng diễn ra sau một vụ việc gần đây liên quan đến việc tàu Trung Quốc đi vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và các khu vực khác, mà các nhà phân tích tin rằng có thể nhằm mục đích thách thức hoạt động thăm dò dầu khí của Việt Nam.

Tiến sĩ Tô Tử Vân, nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Đài Loan, cho biết từ góc độ địa chính trị, Việt Nam là mảnh ghép cuối cùng trong bức tranh ghép hình để bao vây Trung Quốc.

Tiến sĩ Tô phân tích rằng chiến lược này trong quá trình thời Trump là lấy Việt Nam, Bắc Hàn để tạo thế gọng kềm chặt chẽ với Trung Quốc. Nhưng thời Biden chuyển trọng tâm sang củng cố Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Philippines, bỏ rơi Bắc Hàn, biến Việt Nam thành mảnh ghép cuối cùng trong thế cờ địa chính trị của Biden.

Khi Thủ tướng Phạm Minh Chính gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ngày 27/6, ông hiếm khi nêu về khả năng nghiên cứu, hợp tác phát triển đường sắt cao tốc giữa hai nước

NGUỒN HÌNH ẢNH,@SPOKESPERSONCHN TWITTER. Chụp lại hình ảnh,Khi Thủ tướng Phạm Minh Chính gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ngày 27/6, ông hiếm khi nêu về khả năng nghiên cứu, hợp tác phát triển đường sắt cao tốc giữa hai nước

Ông tin rằng thái độ chiến lược của Việt Nam là chơi “ván bài của Mỹ” và “thậm chí có thể chấp nhận hỗ trợ quân sự của Mỹ.” Do đó, trong khi vẫn duy trì quan hệ với Bắc Kinh, Hà Nội cho phép các chuyến thăm ngắn hạn và triển khai máy bay quân sự từ Mỹ, như một chiến lược cân bằng quyền lực.

Giáo sư Tô nhấn mạnh mối quan hệ an ninh giữa Mỹ và Việt Nam sẽ trở nên thân thiết hơn. Ví dụ, cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama đã dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam vào năm 2016 và chính quyền Trump bắt đầu cung cấp viện trợ quân sự không quân cho Việt Nam, với tổng trị giá 92 triệu USD vào năm 2022.

“Với hiệu suất kém của vũ khí Nga trên chiến trường Ukraine sẽ tạo điều kiện cho việc Việt Nam chuyển sang mua vũ khí của phương Tây (Ấn Độ đã cho thấy xu hướng này). Việc mở rộng hợp tác an ninh và quân sự giữa Mỹ và Việt Nam sẽ được hưởng lợi và sẽ mở rộng hơn nữa vòng vây Bắc Kinh,” ông nói.

Tuy nhiên, nhà nghiên cứu Pretat của CSIS nói với BBC rằng chuyến thăm này của USS Ronald Reagan có thể không mang ý nghĩa như bên ngoài vẫn tưởng. Ở một góc độ nào đó, đây có thể là chuyến thăm bù cho việc Việt Nam đã hủy chuyến thăm dự kiến vào năm ngoái.

Điểm mấu chốt là Mỹ đã ám chỉ về việc sắp nâng cấp quan hệ song phương với Việt Nam thành “đối tác chiến lược”. Nếu điều này trở thành hiện thực, đây sẽ là một tín hiệu quan trọng hơn.

Tuy nhiên, nhiều nhà phân tích cho rằng nỗ lực của Mỹ trong việc dùng Việt Nam để kiềm chế Trung Quốc đã không thành công như mong đợi, hoặc vẫn còn một chặng đường dài phía trước.

Giáo sư Zachary Abuza từ Đại học National War College (Mỹ) nói với VOA Tiếng Việt rằng vào tháng 10/2022, ông Nguyễn Xuân Phúc đã phải mất “nhiều tháng thu xếp” để có cuộc điện đàm với Biden, cho thấy Hà Nội vẫn đánh giá cao mối quan hệ với Bắc Kinh .

Còn Tiến sĩ Bill Hayton của Chatham House nhận định: “Lãnh đạo của Việt Nam theo chủ nghĩa Lênin, và họ coi nền dân chủ do Mỹ hậu thuẫn là mối đe dọa lớn nhất mà họ phải đối mặt. Các vấn đề của Trung Quốc không đáng kể so với các vấn đề của Mỹ”.

Theo Tiến sĩ Abuza, Bắc Kinh tự tin rằng “Việt Nam biết mình là một bên tham gia độc lập và kiên quyết từ chối thực hiện bất kỳ hành động nào mà Bắc Kinh coi là thù địch với lợi ích của Trung Quốc.” Ông gợi ý Nhà Trắng phải nhận ra những vấn đề nhạy cảm mà Hà Nội quan tâm và “không nên liên kết rõ ràng việc cải thiện quan hệ với Việt Nam với Trung Quốc”.

Theo phân tích của các chuyên gia, có vẻ như mong muốn nâng cấp quan hệ với Việt Nam của Mỹ nhân dịp kỷ niệm 10 năm thiết lập quan hệ đối tác toàn diện vào tháng 7 sẽ khó thành hiện thực dưới tác động của Bắc Kinh.

Mặc dù Mỹ là nhà đầu tư lớn và thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam, với phái đoàn thương mại lớn nhất từ trước đến nay của Mỹ thăm Việt Nam vào đầu năm nay, Trung Quốc vẫn là đối tác thương mại lớn nhất và là nguồn hỗ trợ kinh tế quan trọng của Việt Nam.

Năm 2020, Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa khiến Việt Nam dậy sóng, ra tuyên bố phản đối

NGUỒN HÌNH ẢNH,GOOGLE/DIGITAL GLOBE. Chụp lại hình ảnh,Năm 2020, Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa khiến Việt Nam dậy sóng, ra tuyên bố phản đối

Reuters dẫn lời các quan chức Việt Nam nói rằng trong khi mong muốn của Washington là nâng cấp hệ ngoại giao với Hà Nội, “các nhà lãnh đạo Việt Nam do dự, sợ rằng Trung Quốc có thể trả đũa.” Cạnh tranh Trung-Mỹ và khoảng cách giữa Trung Quốc và Việt Nam, Hà Nội có thể miễn cưỡng chính thức nâng cấp quan hệ đối tác toàn diện với Washington,” Bích Trần, từ Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế của Washington nói với Reuters.

Tiến sĩ Huỳnh Tâm Sáng từ Đại học Quốc gia TP HCM Việt Nam nói với BBC Tiếng Trung rằng Việt Nam hiện nay rất cần sự hỗ trợ của Mỹ, đặc biệt là về an ninh và quốc phòng, để đối phó với áp lực ngày càng tăng của Trung Quốc ở Biển Đông. Nhưng các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng cần sự hỗ trợ chính trị của Trung Quốc để duy trì và củng cố địa vị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

“Tôi tin rằng Việt Nam sẽ tiếp tục sử dụng các chiến lược phòng ngừa rủi ro”, ông nói.

Giáo sư Vũ Tường từ Đại học Oregon cho rằng, trên thực tế, mối quan hệ tay ba giữa Mỹ, Trung Quốc và Việt Nam đã không có bất kỳ thay đổi nào trong những năm qua. Ví dụ, mỗi mùa hè, Trung Quốc đều đưa một số tàu đến các khu vực tranh chấp ở Biển Đông để tuyên bố chủ quyền, trong khi Hà Nội đáp trả một cách tượng trưng, khiến bên ngoài tin rằng họ rất quan tâm đến vấn đề Biển Đông.

“Việt Nam muốn giữ cho Mỹ hy vọng rằng họ có thể có mối quan hệ gần gũi hơn với Việt Nam trong tương lai để họ không chỉ trích những vi phạm về nhân quyền ngày càng rõ ràng của Việt Nam,” ông nói với BBC.

Thành tích kinh tế của Việt Nam trong những năm gần đây khá ấn tượng

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES. Chụp lại hình ảnh,Thành tích kinh tế của Việt Nam trong những năm gần đây khá ấn tượng

Cái nhìn khác biệt giữa chính quyền và người dân Việt Nam

Tuy nhiên, mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc không được lòng công chúng Việt Nam, vốn ngày càng trở nên chống Trung Quốc trong những năm gần đây.

Theo các cuộc khảo sát do Trung tâm Nghiên cứu Pew của Mỹ thực hiện, tâm lý của công chúng Việt Nam đối với chính phủ Trung Quốc ngày càng trở nên tiêu cực.

Một khảo sát do trung tâm này công bố vào tháng 8/2017 cho thấy Việt Nam là nước châu Á-Thái Bình Dương có cái nhìn kém thiện cảm nhất với Trung Quốc, hơn cả Nhật Bản, quốc gia lâu nay có quan hệ căng thẳng với Trung Quốc. Chỉ 10% người Việt Nam được hỏi ủng hộ Trung Quốc hơn Mỹ.

Hơn nữa, báo cáo của Pew chỉ ra rằng Việt Nam đứng đầu trong số các quốc gia coi tốc độ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc là một điều tồi tệ. Ngoài ra, người dân Việt Nam có niềm tin thấp nhất vào ảnh hưởng tích cực của Tập Cận Bình đối với các vấn đề toàn cầu trong số tất cả các quốc gia được khảo sát.

Phân tích tâm lý chống Trung Quốc đang gia tăng trong xã hội Việt Nam. Giáo sư Hoàng Quỳnh Thu từ Đại học Quốc lập Chính trị Đài Loan, đã chỉ ra rằng ở Việt Nam, tâm lí chống Trung Quốc đã được chính phủ tích cực thúc đẩy thông qua các bản đài báo và thậm chí giáo dục, tăng cường trong những năm gần đây.

Tuy nhiên, bà nhấn mạnh tâm lý chống Trung Quốc của người dân Việt Nam không chỉ nảy sinh sau khi Trung Quốc trỗi dậy 20 năm về trước.

Theo giáo sư Hoàng, gốc rễ của việc chống Trung Quốc có thể bắt nguồn từ thời kỳ thuộc địa khi Việt Nam bị đô hộ. Bà nhấn mạnh, sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền kiểm soát Việt Nam, sự thao túng tâm lý chống Trung Quốc của chính quyền ngày càng trở nên rõ ràng, “thậm chí làm rung chuyển quan hệ Việt – Trung.”

Ông Hoàng nêu ví dụ, dựa trên những ghi chép lịch sử, vào năm 1946, lãnh tụ Việt Nam khi đó, ông Hồ Chí Minh đã nói trong cuộc đàm phán với đại diện của Pháp rằng: “Chúng tôi thà ngửi mùi xì hơi của Pháp trong 5 năm còn hơn là ăn phân Trung Quốc cả đời”.

Giáo sư Hướng nhấn mạnh, chính sách chính thức về Trung Quốc và tâm lý của công chúng ở Việt Nam không nhất quán, tạo ra nhiều mâu thuẫn. Nói cách khác, Hà Nội thường xuyên phải cân bằng những khó khăn giữa “củng cố tình cảm của người dân” và “lợi ích quốc gia”.

Chẳng hạn, nếu chính phủ Việt Nam không thể đòi hỏi sự công bằng từ Bắc Kinh theo quan điểm chống Trung Quốc, thì sự thất vọng của công chúng đối với chính phủ có thể phản tác dụng.

Ví dụ, vào năm 2014, khi Trung Quốc đưa giàn khoan HD981 đến khu vực mà Việt Nam cho là thuộc quyền tài phán của mình, các cuộc biểu tình chống Trung Quốc đã nổ ra và các nhà máy nước ngoài ở tỉnh Bình Dương phía nam đã bị đập phá.

Vào tháng 6/2018, hàng chục ngàn người dân Việt Nam đã xuống đường biểu tình phản đối “Luật Đặc khu kinh tế” mới được đưa ra mà họ cho rằng sẽ có lợi cho Trung Quốc, khiến giới lãnh đạo ở Hà Nội sửng sốt.

Tiến sĩ Huỳnh Tâm Sáng giải thích với BBC rằng thực sự người Việt Nam nghiêng về phía Mỹ nhiều hơn do quan hệ song phương phát triển mạnh mẽ và “sức mạnh mềm” mà Mỹ thể hiện thông qua giáo dục ở Việt Nam.

Ông nói rằng hầu hết người dân Việt Nam không có ấn tượng tốt về Bắc Kinh, nhưng họ tôn trọng nền văn minh và sự phát triển kinh tế của Trung Quốc.