Tổng hợp Báo Chí Quốc Tế về chuyến thăm Việt Nam của chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình

VOA tiếng Việt

Việt Nam bắn đại bác, ‘trang trọng’ chào đón Chủ tịch Trung Quốc


Lễ đón ông Tập Cận Bình tại Phủ Chủ tịch ở Hà Nội do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì hôm 12/12.
 

Cổng thông tin chính phủ Việt Nam (VGP News) đưa tin rằng lễ đón ông Tập và phu nhân được tiến hành “với nghi thức trang trọng nhất dành cho nguyên thủ quốc gia, trong đó có nghi thức bắn 21 phát đại bác chào mừng”.

Theo VGP News, trước đó, đích thân Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính cùng các quan chức cấp cao khác, trong đó có Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Nội chính Trung ương Phan Đình Trạc và Trưởng Ban Đối ngoại Trung ương Lê Hoài Trung đã ra sân bay quốc tế Nội Bài đón ông Tập…

Trong một bình luận chia sẻ trên trang Facebook, chuyên gia từ Australia về các vấn đề liên quan tới Việt Nam, Giáo sư Carl Thayer, nói rằng chuyến thăm của ông Tập cộng với việc Trung Quốc mong Việt Nam gia nhập cái gọi là “cộng đồng chung vận mệnh” cho thấy “Trung Quốc muốn chứng tỏ một mối bang giao đặc biệt với Việt Nam, tách biệt khỏi mối quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giữa Việt Nam và Hoa Kỳ”.

Báo Nikkei Châu Á

HÀ NỘI – Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng hôm thứ Ba đã nhất trí rằng hai nước sẽ xây dựng một “tương lai chung” và tăng cường mối quan hệ song phương.

Ba mươi sáu văn kiện đã được ký kết khi các nhà lãnh đạo gặp nhau tại Hà Nội, trong đó có bản ghi nhớ về tăng cường hợp tác viện trợ trong phát triển đường sắt xuyên biên giới Việt – Trung.

Chuyến đi của ông Tập diễn ra chỉ ba tháng sau khi Tổng thống Mỹ Joe Biden đến thăm quốc gia Đông Nam Á này vào tháng 9. Với chuyến thăm của ông Tập, Việt Nam trở thành quốc gia duy nhất trên thế giới mà cả ông Biden và ông Tập đến thăm trong năm nay, cho thấy tầm quan trọng chiến lược ngày càng tăng của Việt Nam – một trung tâm sản xuất quan trọng của châu Á – khi sự cạnh tranh Mỹ-Trung ngày càng gia tăng.

Trong một bài viết đăng trên báo Đảng Cộng sản Việt Nam trước chuyến thăm, ông Tập nói rằng “tương lai chung” giữa hai nước sẽ mang ý nghĩa chiến lược. Ông Tập cũng cho biết hai nước nên mở rộng hợp tác về kết nối, cải cách doanh nghiệp nhà nước, năng lượng xanh và khoáng sản quan trọng.

Trong chuyến đi đầu tiên tới Việt Nam sau sáu năm, ông Tập sẽ gặp các nhà lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam vào thứ Tư, bao gồm Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, Thủ tướng Phạm Minh Chính và Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ.

Hà Nội đang chào đón ông Tập với sự tôn trọng và chấp nhận ở mức độ cao nhất mà các nhà lãnh đạo các nước khác không thường có được. Trong số các buổi lễ đã được lên kế hoạch, Trọng sẽ tổ chức một sự kiện chia tay để tiễn ông Tập vào thứ Tư.

Mặc dù hai nước có tranh chấp trên Biển Đông , nhưng truyền thông nhà nước của cả Việt Nam và Trung Quốc đều đăng tải nhiều bài viết ca ngợi mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước và các đảng cộng sản hai nước.

Giới quan sát trong nước cho rằng Hà Nội đang chịu áp lực sau khi nâng cấp quan hệ lên mức cao nhất với Mỹ và Nhật Bản trong năm nay. Động thái tương tự sẽ sớm được công bố với Australia. Một số người cho rằng Hà Nội sẽ không thể cưỡng lại những lời đề nghị của Bắc Kinh trong chuyến công du của ông Tập, bao gồm cả việc chính thức công nhận “tương lai chung” và nhiều dự án khác thuộc Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường của Trung Quốc.

Báo cáo bổ sung của Kim Dung Tông tại TP.HCM.

Con trai tiễn mẹ già vào viện dưỡng lão

Một ngày nọ, một người con trai quyết định đuổi người mẹ già của mình ra khỏi nhà riêng, buộc bà phải sống trong viện dưỡng lão. Một tài xế taxi đến đón bà, và sau đó người tài xế đã thay đổi cuộc đời con trai bà mãi mãi.

*****

Jack chán việc chăm sóc mẹ anh, bà Annabel, vì bà đã già và cần được chăm sóc nhiều hơn. Iack sắp cưới vợ, vì vậy anh ấy không muốn gánh thêm trách nhiệm chăm sóc mẹ già, và cũng vì muốn có nhà riêng tư cho hai vợ chồng.

Một ngày nọ, mẹ anh vô tình làm rơi một tách trà đầy trà nóng xuống sàn. Jack vô cùng tức giận, và anh ta lấy đó làm cái cớ để cuối cùng để đuổi mẹ ra khỏi nhà.

“Con không thể chịu được mẹ nữa! Con đã có quá nhiều thứ để lo rồi!” anh ấy hét lên.

Trái tim của bà Annabel chùng xuống. Bà không muốn trở thành gánh nặng cho con trai mình. Bà nhanh chóng xin lỗi, hy vọng Jack cảm thấy đở giận hơn.
“Mẹ xin lỗi, con trai. Cái cốc đã tuột khỏi tay mẹ. Mẹ sẽ dọn nó, con đừng bận tâm”.
Dù vậy, Jack vẫn khẳng định rằng mẹ anh cần được chăm sóc và tốt hơn hết là đưa mẹ anh vào viện dưỡng lão. Dù rất buồn nhưng mẹ anh muốn cho cuộc sống của con dễ dàng hơn, nếu không còn sống chung được với nhau nữa, bà sẽ chấp nhận:

“Đó có phải là điều con muốn không con?”..

“VÂNG!” anh ta hét lên trước khi rời khỏi phòng.

Bà Annabel khóc, chấp nhận số phận của mình. Bà sợ hãi khi phải sống với những người lạ, và bà sợ sẽ không thể gặp lại con trai mình.

Ngày hôm sau, Jack thông báo cho mẹ về viện dưỡng lão bằng cách đưa cho bà một tờ quảng cáo. Anh nói với mẹ một cách thản nhiên:
“Đây là nơi mẹ sẽ sống”. “Con có việc nên không thể chở mẹ đến đó. Thay vào đó, con đã gọi taxi để đưa mẹ vào”

Bà Annabel thở dài và gật đầu, bà nài nỉ.

“Không sao đâu, con. Con sẽ đến thăm mẹ chứ? Hãy nói với mẹ là con sẽ đến thăm thường xuyên”, Jack nhún vai. “Con sẽ cố gắng hết sức để đến thăm. Hiện tại con có rất nhiều việc phải làm, nhưng con đoán mình có thể cố gắng giải quyết để có một chút thời gian”.
Bà Annabel hỏi con trai mình.

“Con định không đưa mẹ vào viện dưỡng lão à?” Jack lắc đầu. “Con có rất nhiều việc phải làm ở nhà đây. Con đã gọi taxi rồi”.
Bà Annabel rất buồn vì bà ấy sẽ phải sống phần đời còn lại trong viện dưỡng lão. Bà Annabel thở dài. Bà kéo chiếc vali nhỏ của mình về phía cửa trước trong khi Jack đang làm việc gì đó trong phòng khách.

Khi tài xế taxi, Tom, lái xe đến, anh thấy ngôi nhà trông cũ kỹ và yên tĩnh một cách kỳ lạ. Anh ta đi về phía cửa trước và gõ. “Xin chào, Tom đây. Tôi được gọi đến chở một người đến viện dưỡng lão”.

Sau một vài giây, Tom nghe thấy một giọng nói yếu ớt của một người phụ nữ lớn tuổi từ bên trong.
“Xin vui lòng đợi một phút”. “Jack, mẹ đi đây. Tạm biệt, con trai. Mẹ yêu com, ” Bà nói, nước mắt giàn giụa. Jack đi về phía cửa và vẫy tay tạm biệt.

Bà Annabel mở cửa với chiếc áo khoác cũ sờn, kéo theo chiếc vali nhỏ, bà chào Tom.

“Thưa bà, để tôi mang cái đó giúp bà,”

Tom nói, cầm lấy vali và anh đưa một cánh tay về phía Bà Annabel để hướng dẫn bà đến xe taxi. Bà Annabel nói với anh ta

“Cảm ơn chú, chú thật tốt bụng”.
Tom mỉm cười và lắc đầu.

“Không có gì đâu. Tôi cố gắng đối xử với những hành khách lớn tuổi theo cách mà tôi mong muốn xưa kia mẹ tôi cũng được người khác đối xử như vậy”.

Trái tim của bà Annabel “tan chảy” khi nghe câu nầy, và bà nhớ đến con trai mình. Bà nói với Tom
“Chú tốt quá”. “Mẹ của chú thật may mắn, chú là một người con rất có hiếu.”

Jack nhìn người tài xế trẻ tuổi dìu mẹ vào xe. Một phần trong anh cảm thấy tội lỗi vì đã đuổi mẹ mình ra ngoài, nhưng những ham muốn ích kỷ của anh lớn hơn cảm giác tội lỗi.

Tom đóng cửa xe lại, và Jack nhìn thấy mẹ mình lần cuối qua cửa kính xe trước khi xe chạy đi.

Bà Annabel đưa cho Tom tờ quảng cáo về viện dưỡng lão, Tom lập tức nhận ra địa chỉ, nói rằng đó là nơi người mẹ quá cố của anh đã từng sống. Anh nói:

“À, nơi này gợi lại một số ký ức buồn”. “Điều hối tiếc duy nhất của tôi trong đời là đã gửi mẹ tôi vào viện dưỡng lão,” Tom nói thêm. “Tôi chỉ không thể tha thứ cho bản thân vì đã để mẹ vào đó.”

Bà Annabel không thể nói như vậy với con trai mình, vì bà chắc chắn rằng Jack rất vui khi khỏi phải chăm sóc mẹ. Bà thở dài.

Bà Annabel đột nhiên nói.

“Tom, chú có phiền đi đường vòng bằng cách lái xe vào trung tâm thành phố không?”

Bà Annabel yêu cầu Tom đưa bà vào trung tâm thành phố.

Tom bối rối, vì điều này sẽ khiến chuyến đi dài hơn rất nhiều. “Chúng tôi có thể bị kẹt xe nếu đi vào trung tâm thành phố,”

Bà Annabel buồn bã nói.
“Tôi không vội đến viện dưỡng lão. Con trai tôi đuổi tôi ra khỏi nhà, và tôi sắp bị gửi đến một nơi đầy những người xa lạ trong suốt quãng đời còn lại của tôi. Đây có thể là hương vị cuối cùng của tôi được tự do”. Tom nhận thấy bà Annabel đã rơi nước mắt, và Tom cảm thấy có lỗi. Anh đồng ý đưa bà vào trung tâm thành phố, nơi bà chỉ cho anh tất cả những nơi đã từng là kỷ niệm quan trọng đối với bà. Bà Annabel chỉ vào tòa nhà nơi bà làm thư ký, ngôi nhà đầu tiên mà vợ chồng bà sống, nhà thờ nơi bà kết hôn, và nhiều điểm tham quan khác có ý nghĩa rất lớn đối với bà. “Chú có nhìn thấy nhà kho đó ở dưới phố không? Đó từng là một phòng khiêu vũ. Tôi đã từng đi khiêu vũ ở đó trong thời niên thiếu”, bà cười khúc khích.

Bà Annabel cảm thấy hạnh phúc khi đi trên con đường đi về ký ức.

Sau một giờ lái xe lòng vòng, bà cụ thở dài. “Tôi khá mệt. Chúng ta nên đi thôi”.
Tom có thể cảm nhận được nỗi buồn của bà Annabel và ước mong mình có thể làm gì đó để giúp bà.

Khi họ đến viện dưỡng lão, hai người nhân viên đã ra đón dường như đã lo lắng là bà đến muộn hàng giờ đồng hồ.
Bà Annabel nói:

“Cảm ơn chú, Tom. Đó là một buổi chiều tuyệt vời – một trong những buổi chiều tuyệt vời nhất mà tôi có được sau nhiều năm tháng tuổi già”. “hãy nói cho tôi biết, tôi nợ anh bao nhiêu tiền?”

Tom lắc đầu và vẫy tay.
“Bà không nợ tôi gì cả. Đừng lo lắng về điều đó. Chính tôi cũng đã có một khoảng thời gian tuyệt vời”.Bối rối, bà Annabel khẳng định bà sẽ trả tiền cho Tom, bà đã làm mất quá nhiều thời gian của Tom.

Tom ôm bà từ giả và nói:

“Xin bà đừng bận tâm. Tôi phài đi vì còn nhiều hành khách khác đang đợi. Xin bà hãy cẩn thận”.

Bà Annabel siết chặt lấy anh và không buông ra. Bà nói, giọng nói như vỡ vụn.
“Cảm ơn chú,” “Cảm ơn vì đã cho tôi sống lại những giây phút vui vẻ, có lẽ đó là lần cuối cùng trong đời tôi”.

Tom nhìn bà bước vào viện dưỡng lão. Khi anh nghe thấy tiếng cửa đóng lại, anh cảm thấy như thể đó là âm thanh cuộc đời của một người khác đang khép lại. Anh tự nghĩ.

“Những đứa con để cha mẹ chết trong viện dưỡng lão là không đúng. Tôi đã học điểu đó một cách đắt giá, và tôi đã hối hận mỗi ngày”. Tom suy nghĩ về tình cảnh của bà Annabel khi anh lái xe đi.

Đêm đó, khi nằm trên giường, Tom không thể ngủ được. Anh muốn sửa chữa một sai lầm mà anh đã từng mắc phải.

Vì vậy, ngày hôm sau, anh quay trở lại viện dưỡng lão và yêu cầu gặp bà Annabel. Anh cho bà biết rằng anh muốn được chăm sóc bà và mời bà đến sống tại nhà của anh.

Bà Annabel rất biết ơn, và đồng ý về ở nhà Tom.

Khi bà Annabel bị bịnh nặng, bà quyết định gọi luật sư để sửa đổi di chúc của mình. Bà dành cả tài sản của mình, đặc biệt là ngôi nhà cũ của bà cho Tom thay vì cho con trai của bà là Jack.

Jack tự bị kích động vì ghen tị, nhận ra sự sai lầm lớn của mình đã bỏ bê mẹ ruột, anh ta đã đánh mất ngôi nhà mà anh mong muốn.

From: Tu-Phung


3 điều ước cuối cùng của Alexander Đại đế

Trong giờ phút lâm chung, Alexander Đại đế triệu tập các cận thần của mình và nói với họ 3 điều ước cuối cùng của ông:
1. Hãy để các ngự y giỏi nhất khiêng quan tài của ta.
2.Hãy rải tài sản của ta, bao gồm tất cả tiền, vàng, kim cương, đá quý trên đường đến nghĩa trang.
3. Hãy để đôi bàn tay của ta được thả lỏng và để nó bên ngoài cho tất cả mọi người thấy.

Một trong những vị tướng của ông đã rất bất ngờ trước những yêu cầu bất thường này nên đã yêu cầu Alexander giải thích. Alexander Đại đế đáp lại:

Ta muốn các ngự y giỏi nhất khiêng quan tài của ta để chứng minh rằng khi đối mặt với cái chết ngay cả những ngự y giỏi nhất trên thế giới cũng không có sức mạnh cải tử hoàn sinh

Ta muốn rải hết tiền vàng trên đường để muốn mọi người biết rằng sự giàu có về vật chất có được trên Trái Đất này thì sẽ phải ở lại Trái Đất.

Ta muốn bàn tay ta đung đưa trong gió, để muốn mọi người hiểu rằng chúng ta đến với thế giới này bằng hai bàn tay trắng, thì chúng ta rời thế giới này cũng với hai bàn tay trắng, chúng ta sẽ không còn gì sau khi tài sản quý giá nhất của chúng ta đã cạn kiệt đó là SỨC KHOẺ và THỜI GIAN.

Sưu tầm.

From: NGOC PHAN & KimBang Nguyen

Houston – Thành phố đa dạng nhất nước Mỹ 

Selen Ozturk

Một khu thương mại ở Houston, Texas. (ảnh: Trang Nguyên)

Một báo cáo mới của Viện Chính sách Di cư (Migration Policy Institute-MPI) cho thấy Houston là thành phố đa dạng nhất trong một quốc gia ngày càng đa dạng hóa.

Tại cuộc hội thảo do Dịch vụ Truyền thông Dân tộc Houston tổ chức hồi trung tuần Tháng Mười Một, Valerie Lacarte, nhà phân tích chính sách cấp cao, tác giả chính của báo cáo, đã chia sẻ ba phát hiện chính về sự đa dạng hóa ngày càng tăng của chính cộng đồng người nhập cư, sự hòa nhập của cộng đồng này vào cơ cấu xã hội của thành phố và các rào cản hội nhập bao gồm các tình trạng pháp lý phức tạp.

Một cộng đồng nhập cư đa dạng

MPI công bố báo cáo Tháng Mười Một năm 2023, cho thấy Houston, nơi cũng được coi là thành phố đa dạng nhất của Hoa Kỳ vào năm 2021 – để xem những người đến Houston trong những năm gần đây “đã ảnh hưởng đến động lực của cộng đồng người nhập cư ở đó như thế nào,” cho biết Lacarte. “Chúng tôi nhận thấy rằng khi cộng đồng người nhập cư Houston phát triển theo thời gian, cũng làm đa dạng hóa nơi này.”

Từ năm 2010 đến năm 2021, khi cộng đồng người nhập cư của thành phố tăng 32% – gấp đôi tốc độ tăng trưởng của Hoa Kỳ – tỷ lệ người nhập cư không phải người Mexico cũng tăng đáng kể, từ 54% lên 63%. Các quốc gia có người nhập cư đông nhất, với hơn 30,000 người, gồm Venezuela, Nigeria, Ấn Độ, Honduras, Guatemala, Trung Quốc, Pakistan và Cuba.

Hội nhập xã hội và lực lượng lao động

Khi những cộng đồng này phát triển, họ cũng ngày càng trở nên không thể thiếu trong cơ cấu xã hội của Houston.

Báo cáo cho thấy 30% lực lượng lao động của thành phố là người ngoại quốc, với tỷ lệ cao hơn nhiều trong một số ngành công nghiệp chính như xây dựng (gần một nửa), thực phẩm và dịch vụ (37%) và sản xuất (34%).

Lacarte giải thích, một dấu hiệu chính của sự hội nhập này là quyền sở hữu nhà, trong đó công dân mới nhập tịch thậm chí còn thể hiện mức độ cao hơn so với những người sinh ra ở Hoa Kỳ, và “chúng tôi rất ngạc nhiên khi thấy rằng ngay cả một tỷ lệ đáng kể những người nhập cư không có giấy tờ cũng mua được nhà, là chủ sở hữu nhà”.

Bà tiếp tục, một chỉ số khác về sự hòa nhập cao là thành phần gia đình: Ở Houston, 48% thanh thiếu niên dưới 18 tuổi sống với cha mẹ là người nhập cư.

Tuy nhiên, các rào cản hội nhập vẫn tồn tại, dai dẳng nhất là ở trình độ tiếng Anh hạn chế, liên quan đến thu nhập thấp hơn và khả năng nhập tịch sau này của những người nhập cư.
Báo cáo cho thấy 67,000 người nhập cư ở Houston đang thiếu việc làm, tức là những sinh viên tốt nghiệp đại học không có việc làm hoặc làm những công việc lao động chân tay.
Ước tính có khoảng 360,000 người nhập cư đủ điều kiện nhập tịch ở Houston, với 40% trong số này đã sống ở Mỹ ít nhất 20 năm.

Lacarte nói: “Những rào cản về thu nhập và ngôn ngữ mà nhiều người phải đối mặt, thường là do những người nhập cư lớn tuổi có ít cơ hội tiếp cận với điều hướng nhập tịch và các tình trạng pháp lý khác.

Một khu thương mại ở Houston, Texas. (ảnh: Trang Nguyên)

Tình trạng pháp lý phức tạp

Khi Houston đa dạng hóa, các tình trạng pháp lý này ngày càng trở nên phức tạp.
Báo cáo cho thấy 68% người nhập cư của thành phố có một số hình thức pháp lý – với tư cách là công dân, hoặc thông qua thẻ xanh hoặc thị thực – nhưng ngày càng nhiều người nhập cư càng rơi vào tình trạng… nhập nhằng.

Lacarte nói: Với tình trạng tạm thời “có thể họ được cấp một số quyền lợi và giấy phép làm việc, nhưng con đường phía trước là một tương lai không chắc chắn”.
Bà cho rằng nền kinh tế đang phát triển mạnh của Houston, thị trường nhà ở và thông điệp chính trị địa phương thân thiện với người nhập cư là những yếu tố chính thu hút người di cư tìm kiếm sự bảo vệ pháp lý.

Mức độ thu hút của nó thật đáng ngạc nhiên: Báo cáo cho thấy ở Harris County, quận hàng đầu về trẻ em không có người đi cùng kể từ năm 2014, trong khi chính Houston là thành phố tiếp nhận những người Afghanistan được ân xá đông nhất.

Khi cả nước đa dạng hóa, “tất nhiên bạn sẽ mong đợi sự đa dạng hơn ở Houston,” Lacarte nói. “Nhưng điều thú vị nhất là mức độ Houston đang phản ánh các xu hướng và điều chúng ta đang thấy là mức độ hội nhập cao, đặc biệt là với giới trẻ, nơi gần một nửa có cha mẹ là người nhập cư, và rào cản hội nhập chính là ngôn ngữ.

Nhìn vào Houston là để biết đất nước chúng ta sẽ đi về đâu, và tìm hiểu cách chúng ta có thể hỗ trợ tốt nhất cho cư dân của mình.”

(theo EMS – TN chuyển ngữ)

From: NGOC PHAN & KimBang Nguyen


 

Trách nhiệm của Bộ Giáo dục và Đào tạo để ở đâu?

Ba’o Tieng Dan

Chu Mộng Long

11-12-2023

Xung đột giữa cô giáo và học trò, theo tôi, không còn là cá biệt ở Tuyên Quang. Theo báo chí và dư luận, đã từng diễn ra không ít ở nhiều nơi, phổ biến nhất là thầy bạo hành trò. Trò tấn công ngược lại thầy là hy hữu, coi như giọt nước tràn ly. Quy trách nhiệm cho toàn xã hội, nếu không có ý đánh bài khuấy loãng trách nhiệm, thì có lẽ ông Thứ trưởng muốn nói đó là lỗi của cơ chế, của hệ thống.

Ảnh: Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Hoàng Minh Sơn nói: Toàn xã hội phải có trách nhiệm vụ học sinh ‘quây’ cô giáo. Nguồn: CAĐN

Ý này tôi hoan nghênh. Nhưng ông nên cụ thể hoá, rằng xã hội là một kiến tạo với cơ chế, hệ thống nhất định, chi phối lối sống của cả cộng đồng, kể cả tâm lý cá nhân. Tâm lý là hiện tượng xã hội và “con người là tổng hoà các mối quan hệ xã hội”. Ai kiến tạo nên xã hội mà chúng ta đang sống? Và ai kiến tạo nên nền giáo dục mà những rối loạn đã đến mức sinh bạo loạn như vậy?

Tôi cứ giá như Bộ Giáo dục và Đào tạo không chỉ có trách nhiệm tạo ra các dự án ngàn tỉ để tiêu tiền ngân sách và thu các loại phí từ phụ huynh, học sinh, mà có trách nhiệm chấn chỉnh các tiêu cực trước thì giáo dục đã không đến mức rối loạn như một cơ thể bị mất kiểm soát của lý trí.

Tôi cứ giá như mỗi khi xảy ra tiêu cực trong ngành, Bộ Giáo dục và Đào tạo cùng lãnh đạo các cấp Sở, Phòng không vì thành tích mà cố tình bưng bít, che giấu đến mức cấm giáo viên và học sinh chia sẻ, bình luận thì giáo dục đã không thành cái ung nhọt đến ngày vỡ mủ với đủ loại giòi bọ phá hoại từ trong ra.

Tôi cứ giá như mỗi khi lộ các vụ bạo hành, dù là từ phía thầy hay trò, Bộ, Sở, Phòng không trấn áp, đe doạ các chia sẻ, bình luận mà chỉ đạo đến tất cả các trường, các bộ môn tổ chức sinh hoạt thảo luận công khai về những sự vụ ấy để răn đe và tìm ra giải pháp tích cực, thì ngành giáo dục đã không như kẻ mù, kẻ điếc làm càn.

Vừa rồi có học viên khoe với tôi rằng, “em có cách trừng phạt học sinh mà chúng khiếp sợ đến mức thấy thầy là cắm mặt xuống chứ đừng nói chuyện dám hỗn một câu!” Tôi hỏi cách gì vậy? Thì ra là vẫn dùng bạo lực, đấm đá, nhét giẻ lau vào mồm, nhốt vào toilet… Tôi hỏi, anh không đọc báo, không kết nối với mạng xã hội để nghe dư luận phản ứng về những sự vụ tương tự sao? Anh ta ngơ ngác như bò đội nón.

Tôi hiểu vô số giáo viên bị mù, bị điếc như anh ta. Họ không biết gì cả ngoài việc hàng ngày lên mạng khoe đủ thứ, kể cả khoe quà và phong bì để tự tôn vinh mình. Họ làm càn như côn đồ vô học chứ không phải nhà giáo được đào tạo những kĩ năng sư phạm.

Tôi không đòi các cấp quản lí phải ra tay trừng phạt từng vụ nhỏ nhặt mà chỉ cần công khai, minh bạch; nhờ công khai, minh bạch với tương tác xã hội cũng đủ dẹp các loại tiêu cực, các thành phần cặn bã vào sọt rác!

Trách nhiệm thuộc về ai thì ông Thứ trưởng tự hiểu!

_____

Bài liên quan: Bộ GD-ĐT: Toàn xã hội phải có trách nhiệm vụ học sinh ‘quây’ cô giáo (VNE).


 

Nạn nhân của Trần Quí Thanh sắp hầu tòa vì ‘lừa đảo’

Ba’o Nguoi-Viet

December 10, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Theo dự trù, ông Nguyễn Văn Chung, tổng giám đốc công ty DCB, sẽ ra tòa hôm 12 Tháng Mười Hai tại Sài Gòn với cáo buộc “lừa bán đất nền cho nhiều khách hàng.”

Oái oăm là theo báo VNExpress hôm 10 Tháng Mười Hai, ông Chung, 37 tuổi, là một trong những nạn nhân, tố cáo dẫn đến vụ bắt giữ ba cha con ông Trần Quí Thanh, tổng giám đốc tập đoàn nước giải khát Tân Hiệp Phát.

Bị can Nguyễn Văn Chung (phải), tổng giám đốc công ty DCB. (Hình: Thanh Niên)

Cáo trạng cho biết, hồi Tháng Ba, 2018, ông Chung đặt cọc mua một khu đất nông nghiệp tại phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân, Sài Gòn.

Các thừa đất này là đất trồng lúa thuộc diện quy hoạch bị thu hồi để thực hiện dự án, chưa đủ điều kiện để tách thửa nên hợp đồng đặt cọc giữa bị can Chung và chủ đất sau đó bị hủy bỏ.

Tuy nhiên, bị can Chung vẫn tự lập bản vẽ phân lô, ký các hợp đồng đặt cọc, chuyển nhượng, hợp tác kinh doanh với tổng cộng 45 khách hàng, chiếm đoạt 77 tỷ đồng ($3.1 triệu).

Liên quan vụ án Trần Quí Thanh, Bộ Công An cho hay, hồi năm 2019 ông Chung cần tiền để nhận chuyển nhượng một khu đất trên đường 230 Hồ Học Lãm, phường An Lạc, quận Bình Tân, Sài Gòn, nên hỏi vay ông Thanh 35 tỷ đồng ($1.4 triệu) với lãi suất thỏa thuận là 3% mỗi tháng.

Để thế chấp cho khoản vay, ông Chung phải làm thủ tục chuyển nhượng cho phía ông Thanh 29 thửa đất trị giá 48 tỷ đồng ($1.9 triệu).

Đến Tháng Ba, 2019, ông Chung đề nghị trả 35 tỷ đồng tiền gốc trước thời hạn nửa tháng thì ông Thanh yêu cầu ông này phải nộp thêm 14 tỷ đồng ($577,796) mà không cho biết lý do.

Do không chịu nộp khoản tiền được coi là phạt vì trả nợ trước hạn, ông Chung bị ba cha con ông Thanh chiếm đoạt 29 thửa đất nêu trên.

Hồi Tháng Mười Một, 2020, ông Nguyễn Văn Chung làm đơn tố cáo ông Trần Quí Thanh và hai con gái.

Theo báo Thanh Niên hồi Tháng Mười Một năm ngoái, do bị cáo buộc tội danh “lừa đảo chiếm đoạt tài sản,” ông Nguyễn Văn Chung đối mặt với bản án 12-20 năm tù hoặc chung thân.

Hồi trung tuần tháng trước, ông Trần Quí Thanh cùng hai con gái, bị truy tố với cáo buộc “chiếm đoạt tài sản 767 tỷ đồng ($31.6 triệu).”

Ông Trần Quí Thanh, chủ tập đoàn Tân Hiệp Phát. (Hình: Người Lao Động)

Báo VietNamNet hôm 24 Tháng Mười Một dẫn bản kết luận điều tra của Bộ Công An Việt Nam cho hay ông Thanh cùng hai con gái, Trần Uyên Phương (phó tổng giám đốc) và Trần Ngọc Bích (phó tổng giám đốc, kiêm giám đốc công ty Number One Hà Nam), cho một số doanh nghiệp, cá nhân vay tiền nhưng không ký hợp đồng cầm cố tài sản mà buộc ký hợp đồng giả cách chuyển nhượng rồi chiếm đoạt tài sản với khoản tiền nêu trên.

Hiện chưa rõ thời điểm ba cha con ông Thanh sẽ bị đưa ra tòa. (N.H.K) 


 

Linh mục Công Giáo bị đánh chết trong khu vực nhà thờ ở Nebraska

Ba’o Nguoi-Viet

December 10, 2023

OMAHA, Nebraska (NV) – Một linh mục Công Giáo quản nhiệm một cộng đồng nhỏ ở Nebraska đã chết hôm Chủ Nhật sau khi bị tấn công tại khu vực cư trú trong nhà thờ, theo đài ABC News.

Linh Mục Stephen Gutgsell bị hành hung “trong một vụ xâm nhập tại khu vực cư trú” của nhà thờ Công Giáo St. John the Baptist ở Fort Calhoun, Nebraska, Tổng Giáo phận Omaha cho biết trong một tuyên bố hôm Chủ Nhật, 10 Tháng Mười Hai.

Nhà thờ Công Giáo St. John the Baptist ở Fort Calhoun, Nebraska. (Hình: Google Map)

Các giới chức nhà thờ cho biết Linh Mục Gutgsell được đưa đến bệnh viện ở Omaha và qua đời vì vết thương quá nặng.

Thành phố Fort Calhoun, với dân số khoảng 1,000 người, cách Omaha khoảng 20 dặm về phía Bắc.

Cảnh sát nhận được cuộc gọi 911 về một vụ đột nhập vào nhà thờ khoảng 5 giờ sáng.

Khi đến nơi, cảnh sát phát hiện ông Gutgsell bị thương và người được cho là kẻ tấn công còn bên trong khu nhà.

Cảnh Sát Trưởng Mike Robinson của Washington County tuyên bố rằng nhà chức trách đã bắt giữ nghi phạm: “Cuộc điều tra đang diễn ra và tên của nghi phạm cũng như nguyên nhân cái chết sẽ chưa được tiết lộ vào thời điểm này.” (MPL) 


 

Nguyễn Thông: Tên đường (Kỳ cuối)

Tiếng Dân News 

Cần phải coi đường, đường sá, phố xá, đường giao thông là tài sản chung của nhân dân, chứ không phải của riêng một tổ chức chính trị, đảng phái, đoàn thể nào. Nó cũng không phải của riêng nhà nước, chính quyền, bởi chính quyền chỉ thay mặt dân quản lý nó thôi. Vì vậy, đặt tên cho mỗi con đường, tiêu chuẩn tiên quyết phải là “dân”.

Từ lâu lắm rồi, ở xứ này, việc đặt tên đường bị chính trị chi phối. Lẽ dĩ nhiên đó không phải là sự áp đặt tuyệt đối nhưng gần gần như vậy. Phe nắm quyền, bên thắng cuộc, cụ thể là người cộng sản, cứ lấy những ai, những gì họ thích, họ đề cao, ca ngợi, có lợi cho họ để đặt tên đường.

Mỗi con đường đều “làm nhiệm vụ chính trị”. Vì thế, dù tên cũ đã rất ổn rồi, ăn sâu bắt rễ vào đời sống rồi, được dân chúng tán đồng rồi, vẫn bị đổi thay. Những tên đường Điện Biên, Điện Biên Phủ, Xô Viết Nghệ Tĩnh, 3 Tháng 2, Ấp Bắc, Chiến Thắng B52, 29 Tháng 3, 30 Tháng 4, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Cách Mạng Tháng 8… ra đời từ nguyên tắc đặt ấy.

Rồi danh nhân, trước hết cũng cứ xét lý lịch có phải cán bộ đảng viên, anh hùng, liệt sĩ, lãnh đạo của bộ máy từ trước tới nay thì đặt, chứ nếu “người ngoài” dù lừng lẫy, nổi tiếng bao nhiêu chăng nữa, dân chúng biết kỹ mấy chăng nữa, cũng bị lờ đi.

Chính vì thế, hầu hết những cái tên, nếu hỏi dân thì dân cũng chả biết, chẳng hạn Hồ Hảo Hớn, Trần Đình Xu, Nguyễn Thị Nhỏ, Hồ Thị Kỷ, Đoàn Văn Bơ, Huỳnh Văn Bánh, Kha Vạng Cân, Võ Văn Tần, Lý Chính Thắng… Đành rằng dân chúng không thể biết hết lai lịch mọi “danh nhân”, nhân vật lịch sử, nhưng ít ra người được đặt tên đường phải được số đông tỏ tường. Tôi dám cam đoan có những tên đường, nếu hỏi người tại chỗ rằng “danh nhân” đó là ai, phần lớn đều ú ớ tắc tị, bởi nào có biết.

Đổi tên đường, đặt tên đường theo cảm quan chính trị thường dẫn tới hành vi vô văn hóa, phi lịch sử, lúng túng, quẩn quanh. Do ghét phong kiến, căm thù nhà Nguyễn nên họ dẹp hết cả Gia Long, Minh Mạng, Tự Đức, Nguyễn Hoàng, Ngô Tùng Châu, Võ Tánh, Nguyễn Văn Thoại, Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản… đã đi một nhẽ, dù đó là những nhân vật lịch sử, công lao thống nhất đất nước, mở mang bờ cõi, sống trong lòng dân. Đằng này, những Trần Quốc Toản, Cường Để, Duy Tân, rồi Trần Quý Cáp, Yên Đổ, Phan Đình Phùng (tên người), Chi Lăng (tên đất)… tội tình gì mà phải thay bằng: 3 Tháng 2, Tôn Đức Thắng, Phạm Ngọc Thạch, Võ Văn Tần, Lý Chính Thắng, Hai Bà Trưng, Phan Đăng Lưu… Không nói tới sự tốn kém, hành chính phiền hà, làm khổ dân, chỉ riêng chuyện vô văn hóa, ngu dốt lịch sử dân tộc, thiếu sự kính trọng tiền nhân có công đã rất đáng lên án rồi. Tôi chỉ nêu một ví dụ: Hà cớ gì mà phải xóa bỏ Trần Quý Cáp để thay bằng Võ Văn Tần?

Ngu dốt, chính trị thô thiển thì không thể bền. Đã xảy ra những loanh quanh đèn cù, phải trả lại hoặc phục hồi những tên đường có giá trị bền vững, ví dụ đường Lê Văn Duyệt, đường Thành Thái, Duy Tân, mà cũng chả thấy xin lỗi, rút kinh nghiệm gì. Bộ máy cai trị này là vậy, kinh tế tập trung quan liêu bao cấp là họ, đổi mới phá bỏ bao cấp cũng là họ, chả hề xin lỗi ai, thậm chí còn tự nhận có công. Họ đặt tên đường theo chủ quan của nhà cai trị chứ không theo ý dân. Đó là thói phán xét một chiều, thiên kiến, thù dai, thiếu văn hóa, bất cần lịch sử, bất cần dân, thậm chí độc tài, chỉ cho mình là đúng.

Đã tới lúc cần phải khách quan, văn hóa, khoa học, tôn trọng nhân dân trong chuyện đặt tên đường. Có những nhân vật lịch sử đã được đánh giá lại công bằng, vượt ngoài thiên kiến hủ lậu của quan điểm cách mạng vô sản, như Gia Long, Nguyễn Hoàng, Phan Thanh Giản… phải được tôn vinh bằng tên đường.

Có những con người kiêm đủ tài đức, đóng góp rất nhiều cho đất nước, nhân dân, ghi dấu ấn không phai trong lịch sử nước nhà, như Trần Trọng Kim, Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Hoàng Xuân Hãn, Trương Tửu, Hoàng Minh Chính, Vũ Đình Huỳnh… phải có những con đường mang tên họ. Và ngay cả những danh nhân mà tên tuổi chỉ thoạt nhắc tới đã có đông đảo dân chúng hiểu biết tường tận như Bùi Giáng, Hữu Loan, Phùng Quán, Nguyễn Hiến Lê, cả Phạm Quỳnh, Nhất Linh, Khái Hưng, Phạm Duy, Thích Tuệ Sỹ… hà cớ gì bộ máy cầm quyền này không chịu tôn vinh họ.

Tôi cho rằng ngay cả cái nguyên tắc máy móc người đã khuất cứ phải sau 10 năm mới được xét đặt tên đường là rất vớ vẩn, duy lý. Để đánh giá người nào đó tốt hay xấu, có công hay không có công, xứng đáng hay không xứng đáng, khi người ta còn sống đã tương đối rõ rồi, tới khi “cái quan định luận” thì cơ bản xong, không còn gì phải lăn tăn nữa.

Chẳng hạn, hai ông nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, Hoàng Vân, cứ hỏi dân Hà Tĩnh, Bến Tre, Quảng Bình xem có biết là ai không, có xứng đáng đặt tên đường không, thì rõ ngay. Cần chi phải 10 năm trôi. Tới giờ mà thành phố Hà Tĩnh, thành phố Bến Tre vẫn chưa có tên đường/ phố Nguyễn Văn Tý, thành phố Đồng Hới chưa có đường Hoàng Vân là khí muộn, vô tâm, vô tình.

Có những danh nhân gắn với vùng đất, địa phương nhất định bởi quê quán, nơi sinh sống nên đã có tên đường tại nơi ấy, là chuyện thường tình. Nhưng thủ đô Hà Nội thì không thể hà tiện thái độ văn hóa được, cần phải gương mẫu trong đặt tên đường. Chả hạn cụ Nguyễn Hữu Đang, dù quê Thái Bình nhưng tên cụ xứng đáng đặt cho một đại lộ gần quảng trường Ba Đình. Sài Gòn cũng vậy, con đường nào nên thơ nhất hãy cho nó mang tên Bùi Giáng, Trịnh Công Sơn. Dân chúng lại chả vỗ tay rầm rầm. Đó mới thực đường trong lòng dân.

Tôi nói thật, nếu các vị thấy khó quá, phức tạp quá thì nên bắt chước nhiều nước trên thế giới, chả cần tên tiếc, danh nhân danh nhiếc, địa danh địa diếc gì sất, cứ đặt đại tên theo số 1, 2, 3, 4, 40, 41, 51, 52… là xong. Khỏi ý kiến ý cò.

BAOTIENGDAN.COM

Tên đường (Kỳ cuối) | Tiếng Dân


 

Tương Phản trong hệ thống thuế khóa của California và Texas

Bài phân tích của báo Điện Tín Anh – Telegraph

California không bị phá sản. Chưa. Nhưng nó đang tiếp tục theo cách sẽ thúc đẩy nó bị rơi vào tình trạng giống như vậy. Vấn đề cơ bản là những người cấp tiến điều hành tiểu bang – và chính trị truyền thống của dân California không chọn bất cứ điều gì nếu không thuộc về chính sách của nhóm tiến bộ – đã không tìm ra điều cơ bản nhất về thu nhập dựa vào hệ thống thuế. Bạn không thể cứ chi tiêu tăng theo lũy tiến trên một hệ thống đánh thuế lũy tiến.

Vấn nạn hiện tại là nghiêm trọng đáng kể. Thâm hụt dự kiến cho năm tới là 68 tỷ đô la. Hầu hết chúng ta không có thước đo về quy mô của sự thâm hụt ngân sách này, đó là 30% thâm thủng ngân sách đối với tất cả mọi thứ họ sẽ chi tiêu. Đây cũng là một sự đảo ngược so với thặng dư dự đoán 100 tỷ USD chỉ mới có hai năm trước.

Làm thế nào mà điều đó xảy ra?

Vấn đề chiến thuật nhỏ dẫn đến sự đảo ngược này không phải là lần đầu xảy ra, đó là thói quên cho phép các chính trị gia có sổ séc ở bất cứ mục chi tiêu nào. Một khi có dòng tiền chảy vào ngân sách bằng cách đánh thuế lũy tiến thì mọi nhóm lợi ích và cử tri trong hệ thống chính trị đều được phân bổ nhiều tiền thuế hơn để chi tiêu. Đó là cách hệ thống chính trị hoạt động, yêu cầu các chính trị gia tiết kiệm giống như khăng khăng đòi những đứa trẻ giữ đồ ăn ngọt để dành cho đến tuần tới. Vì vậy, mỗi khi kho bạc California nhận được một số tiền, có vô số kế hoạch chi tiêu tất cả những thứ đó và hơn thế nữa. Những kế hoạch đó luôn tăng chi tiêu hàng năm và đòi hỏi nó cần phải được duy trì trong tương lai. Vì vậy,  khi doanh thu giảm, thâm hụt trở thành một con yêu tinh, như đang thấy bây giờ. Cắt giảm chi tiêu là vô cùng khó khăn vì bây giờ nó có nghĩa là gây thất vọng cho quần chúng và chiến đấu chống lại mọi nhóm lợi ích và cử tri chính trị phái tiến bộ-Progressive.

Vấn đề lớn hơn, mang tính cấu trúc, là hệ thống thuế California theo tiến bộ quá lố. Toàn bộ 50% thuế thu nhập tiểu bang (bản thân nó có thể lên tới 13,3%, trên mức cao nhất của Liên bang là 37%) đến từ 1% người nộp thuế hàng đầu. Hầu hết trong số đó, 33%, chỉ đến từ 0,1% hàng đầu. Đòi tiền người giàu là hành động tiến bộ khủng khiếp, tất nhiên là như vậy. Nhưng nó cũng hoàn toàn không thể cậy dựa vào. Đối với những người có thu nhập cao nhất, họ không làm tiền từ lương, chúng là thu nhập trong kinh doanh. Nền kinh tế suy thoái và những khoản thu nhập cao nhất đó giảm mạnh. Thị trường chứng khoán giảm và tăng vốn chuyển sang thua lỗ. Lãi suất tăng và giao dịch nhà đất giảm, giết chết nguồn thu từ thuế giao dịch. Chính xác những gì đang xảy ra ngay bây giờ, làm giảm đáng kể dòng tiền chảy vào để trả cho tất cả những lời hứa chính trị đó.

…Các chính trị gia California đã nhìn vào nền dân chủ xã hội châu Âu và thấy rằng nó là tốt. Nhưng họ đã thất bại trong việc học bài học về thuế. Bạn không thể mua quà tặng được tài trợ bằng thuế cho tất cả mọi thành phần xã hội bằng cách chỉ đánh thuế người giàu. Bạn phải đánh thuế tất cả mọi người, theo phong cách châu Âu – thuế suất VAT hấp dẫn, thuế biên chế, thuế thu nhập đáng kể của tầng lớp trung lưu. Hệ thống thuế của châu Âu ít tiến bộ hơn so với Hoa Kỳ vì lý do này – đó là cách bạn tài trợ cho nền dân chủ xã hội. Đối với thu nhập của người giàu, do đó, doanh thu thu được từ việc đánh thuế họ, rất khác nhau.

Như các nhà chính trị California đang nhận thấy, khi họ tăng lãi suất để bù đắp cho thâm hụt ngân sách, hậu quả là những người giàu có, và doanh nghiệp của họ, khởi hành đến tiểu bang Texas.

Chúng ta có thể nghĩ rằng điều này đang chiếu sáng, có thể là điều đáng buồn, nhưng bạn không thể tạo tiến bộ xã hội chỉ bằng cách sử dụng ví tiền của người giàu. Một bài học mà tất cả các chính trị gia, không chỉ những người ở California, có thể rút ra một cách hữu ích.

Kẻ đi tìm:

Một vài con số thành công của Tiểu Bang Texas, thặng dự ngân sách 32,7 tỷ USD cho dù Tiểu Bang không có thu nhập từ thuế lợi tức đánh vào cư dân của Texas. Đó là khoản thặng dư ngân sách khổng lồ mà Texas sẽ có vào cuối năm 2023.

Thặng dư 32,7 tỷ USD của Texas tương đương với quy mô ngân sách của Nam Carolina. Nó lớn hơn ngân sách của 24 bang.

 


7 PHƯƠNG PHÁP GIÚP BẠN THÔNG THÁI HƠN

Gieo Mầm Ơn Gọi

  1. Đọc sách và ngẫm nghĩ nhiều hơn:

Đọc sách, là khoản đầu tư có lãi nhất của đời người. Sách chính là nguồn sáng soi tỏ con đường đi của những người thành công. Hãy nhìn xem, những vị tỷ phú hàng đầu thế giới như Bill Gates, Mark Zuckerberg, Mark Cuban… đều là những người đam mê đọc sách và luôn dành ít nhất 3 tiếng mỗi ngày để thu nạp tri thức nhân loại.

Nhưng đọc sách không phải để lấy thành tích, mà cần đọc chọn lọc, đào sâu suy ngẫm và biến những lý thuyết khô khan kia trở nên sống động, hiệu quả khi áp dụng vào thực tiễn đời sống.

  1. Mạnh dạn và phát biểu ý kiến:

Ngại đưa ra ý kiến cá nhân là hiện trạng của không ít bạn trẻ hiện tại. Vì sợ sai, sợ phô bày sự thiếu hiểu biết của bản thân. Việc “giấu dốt” ấy vô cùng nguy hiểm, có khả năng hủy hoại tương lai của chính bạn. Đừng sợ hãi nói lên tiếng nói, chính kiến của mình, chỉ có trao đổi kiến thức mới giúp mở rộng vốn sống, vốn hiểu biết mà thôi.

  1. Tập trung vào những gì đã biết:

“Một nghề cho chín, còn hơn chín nghề”. Việc phát huy sở trường, thế mạnh của bản thân rõ ràng tốt hơn việc khởi đầu mông lung với con số 0.

  1. Luôn tự chất vấn chính mình:

“Tôi làm việc như vậy đã hiệu quả chưa?”, “Làm thế nào để gia tăng năng suất, sản lượng?”, “Cần rút lại bài học gì sau cuộc gặp gỡ đối tác ngày hôm nay…”, hãy liên tục để đầu óc vận động, tư duy bằng các câu chất vấn chính mình. Vạch những câu hỏi ấy trong đầu và nhất định tự tìm ngay câu trả lời thỏa đáng. Việc tự chất vấn, vừa là cách giúp bạn nhìn nhận lại thiếu sót, rút ra được kinh nghiệm quý báu, mà cũng là cách gia tăng độ linh hoạt cho bộ não.

  1. Coi trọng việc học ngoại ngữ:

Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên thế giới phẳng, tất nhiên, ngoại ngữ là tối quan trọng. Ngoài ngôn ngữ toàn cầu là tiếng Anh, các bạn trẻ hãy bỏ túi thêm những ngoại ngữ khác, phụ trợ cho công việc tương lai của mình: tiếng Nhật, tiếng Hàn, tiếng Pháp, Tây Ban Nha…

  1. Bớt phụ thuộc vào công nghệ:

Công nghệ, một mặt nâng tầm đời sống, biến đổi cuộc sống của chúng ta một cách chóng mặt. Nhưng, cũng chính công nghệ khiến mối quan hệ giữa người – người, thậm chí, mối quan hệ của chính bản thể dần trở nên xa cách. Quá phụ thuộc vào công nghệ khiến chúng ta lười tư duy, lười động não… khiến bản thân dễ rơi vào trạng thái thụ động, trì trệ.

  1. Kiên trì luyện tập thể dục thể thao:

Là cách vừa nâng cao sức khỏe, tăng cường khả năng sáng tạo. Hãy dành ít nhất 1 tiếng mỗi ngày để vận động, tập thể dục hoặc chơi một môn thể thao nào đó.

ST