Phi Thuyền tự đáp Starship sẽ phóng thử vào ngày mai 14 tháng 3

Theo Các Báo của Hoa Kỳ
Starship của SpaceX đã sẵn sàng cho chuyến bay

Starship của SpaceX đã sẵn sàng cho chuyến bay, ảnh của SpaceX

  SpaceX sẽ phóng tên lửa Starship khổng lồ lần thứ ba vào ngày 14 tháng 3, sau hai lần thử nghiệm chỉ thành công một phần. Đây là tất cả mọi thứ bạn cần biết về Starship.

Phi thuyền Starship là gì?

Starship là tên lửa mạnh nhất từng được chế tạo. Nó dài 121 mét và tầng phóng có thể tái sử dụng của nó có thể hạ cánh an toàn sau khi thực hiện giai đoạn bay thứ hai ở độ cao hơn 70 km. Giai đoạn thứ hai đó cũng có thể tái sử dụng, nhằm mục đích biến Starship trở thành một phương tiện đáng tin cậy, giá cả phải chăng có khả năng quay vòng và khởi động lại nhanh chóng. Mục đích cuối cùng của dự án là đưa con người lên mặt trăng và sau đó là sao Hỏa .
Tàu SpaceX Starship cất cánh từ bệ phóng

Tàu SpaceX Starship cất cánh từ bệ phóng trong chuyến bay thử nghiệm từ Starbase ở Boca Chica, Texas, vào ngày 20 tháng 4 năm 2023.

Lần ra mắt này, SpaceX có tham vọng cao nhất cho đến naySpaceX đang đặt mục tiêu thực hiện thành công giai đoạn phóng đầu tiên và giai đoạn thứ hai, đưa Starship vào không gian, nơi nó sẽ mở và đóng van tải trọng của mình như một cuộc thử nghiệm cho việc chuyển nhiên liệu từ thùng chứa này sang thùng khác. Đây là bước đầu tiên hướng tới việc tiếp nhiên liệu trên không gian lần cuối cho một Starship bởi một chiếc phi thuyền tiếp liệu khác – điều này sẽ rất quan trọng đối với các sứ mệnh phi hành viễn thám. Sau đó, Starship sẽ thử nghiệm việc khởi động lại động cơ phản lực của nó để tái nhập trở lại, bay về bầu khí quyển Trái đất một cách có kiểm soát. Lần phóng này sẽ đi theo một quỹ đạo mới, giai đoạn thứ hai, tầng đầu của hỏa tiễn Starship sẽ rơi xuống Ấn Độ Dương. Mặc dù nó được thiết kế để trở thành một chiếc tàu có thể đáp xuống bệ phóng và để tái sử dụng, nhưng sứ mệnh lần này nhằm mục đích khiến nó hạ cánh từ từ, có điều khiển, rơi xuống trên đại dương thay vì trên đất liền hoặc đáp xuống boong tàu. Điều này dễ dàng và an toàn hơn ở giai đoạn đang phát triển này. Đây sẽ là lần phóng thứ ba của tên lửa cao gần 400 feet. Chuyến bay đầu tiên của tên lửa đẩy vào tháng 4 năm ngoái đã kết thúc với việc tên lửa phát nổ trong màn trình diễn rực lửa vài phút sau khi cất cánh. Lần phóng Starship thứ hai vào tháng 11 đã đạt được một số cột mốc quan trọng, bao gồm việc tách tàu tăng áp giai đoạn đầu được gọi là Super Heavy và tàu vũ trụ Starship giai đoạn trên, nhưng cuối cùng công ty đã mất liên lạc với phương tiện này . So sánh kích thước lớn nhất của Starship với các hỏa tiển trước nó
 

Video Chuyến thử nghiệm trước đây của Starship vào ngày 18-11-2023.

Kỹ Thuật thời đại: Máy bay chở hàng khổng lồ nhằm cách mạng hóa nghành năng lượng gió

Theo Nhật Báo Phố Wall và Các Báo Kỹ Thuật

Công ty khởi nghiệp của Lundstrom, Radia, có trụ sở tại Boulder, Colo., đã giữ kín thiết kế này trong nhiều năm. Bây giờ, họ cho biết WindRunner đã đi được hơn nửa chặng đường dài 8 năm mà họ ước tính sẽ mất để thiết kế, chế tạo và chứng nhận máy bay để chuyên chở cánh quạt gió khổng lồ này.

Lundstrom thành lập Radia vào năm 2016 khi ông tìm cách kết hợp ngành hàng không vũ trụ với quá trình chuyển đổi năng lượng khi ông đọc được rằng việc cung cấp những lưỡi cánh quạt khó sử dụng là một trong những công việc hậu cần khó khăn nhất trong ngành kinh doanh năng lượng.

WindRunner sẽ là máy bay lớn nhất xét theo chiều dài và khối lượng hàng hóa nếu được hoàn thành. ẢNH: RADIA INC.

Những cánh quạt gió có kích thước lớn cho điện gió đặt ngoài khơi ngày nay không thể sử dụng dễ dàng trên đất liền vì chúng không thể di chuyển bằng đường sắt hoặc xe tải. Chúng quá lớn để có thể rẽ ở hầu hết các góc và quá rộng để có thể chui qua cầu và đèn giao thông. Vận chuyển chúng ra nước ngoài cần có tàu chuyên dụng.

Theo PitchBook, Công ty khởi nghiệp Radia đã huy động được 104 triệu USD và được định giá 1 tỷ USD. Nhân viên và cố vấn bao gồm các giám đốc điều hành hiện tại và trước đây từng làm việc tại Boeing, , Cục Hàng không Liên bang, các nhà phát triển tiện ích và năng lượng tái tạo.

 Những người ủng hộ cho dự án của Radia bao gồm gã khổng lồ dầu mỏ ConocoPhillips và các công ty liên doanh Caruso Ventures, Capital Factory và Good Growth Capital.

Cựu Bộ trưởng Năng lượng Ernest Moniz , thành viên ban cố vấn của Radia, cho biết các công ty điện lực đang tăng dự báo nhu cầu của họ dựa theo những yếu tố rất lớn. Việc sử dụng điện đang tăng mạnh do điện khí hóa giao thông và sưởi ấm trên khắp nước Mỹ, cộng với sự bùng nổ trong sản xuất và các trung tâm dữ liệu cho trí tuệ nhân tạo.

Theo PitchBook, Công ty Radia đã huy động được 104 triệu USD và được định giá 1 tỷ USD. ẢNH: RADIA, INC.

Lundstrom có ​​kế hoạch cung cấp cánh quạt cho các nhà phát triển dự án gió và trong một số trường hợp, tự mình phát triển các dự án ở giai đoạn đầu, mặc dù họ không có kế hoạch sở hữu hoặc vận hành các địa điểm này.

Máy bay WindRunner bao gồm bánh lốp cao ngang vai và có khả năng hạ cánh trên đường băng dài 6.000 foot đầy đất, cần được xây dựng cho từng dự án. Lundstrom cho biết các dự án sẽ bao gồm khoảng 25 tuabin siêu lớn cho điện gió ở trên bờ mà ông dự kiến ​​sẽ mang lại lợi nhuận. Khách hàng đầu tiên của Radia là một nhà sản xuất điện độc lập lớn đã mua một dự án công suất 1 gigawatt ở Nevada.

Lớn hơn là tốt hơn trong điện gió. Cánh quạt lớn hơn có thể thu được nhiều gió hơn, trong khi các tháp cao hơn đặt cánh quạt ở nơi có gió ổn định hơn. Nó bổ sung nhiều điện hơn trong nhiều giờ hơn trong ngày, ngay cả ở những khu vực có tốc độ gió trung bình thấp hơn. Radia ước tính các tuabin lớn hơn có thể giảm chi phí năng lượng tới 35% và tăng tính ổn định của quá trình phát điện lên 20% so với các tuabin trên bờ hiện nay.

Gió cung cấp khoảng 10% sản lượng điện quy mô lớn ở Mỹ vào năm 2022. Đây là nguồn sản xuất điện chính ở miền trung đất nước, đặc biệt là ở Iowa, Illinois, Texas, Oklahoma và Kansas.

Jesse Jenkins , giáo sư tại Đại học Princeton, người đã thực hiện nghiên cứu cho Radia với tư cách là cố vấn , cho biết các cánh quạt lớn hơn được gắn vào các tòa tháp cao hơn sẽ khiến sức gió trở nên mạnh hơn ở mọi nơi, đồng thời giúp Hoa Kỳ có khả năng phát triển gió tốt hơn. Nhưng những tòa tháp lớn hơn sẽ được nhiều người nhìn thấy hơn, điều này có thể gây ra sự phản đối của cộng đồng . Jenkins nói: “Dấu hỏi lớn nhất là giấy phép đồng thuận trong xã hội và khả năng chấp nhận của xã hội.

Theo Hiệp hội Năng lượng Sạch Hoa Kỳ, năm ngoái là năm chậm nhất trong việc lắp đặt hệ thống năng lượng gió mới trong một thập kỷ khi các dự án phải đối mặt với các vấn đề như sự không chắc chắn về chính sách và các rào cản về địa điểm. Các nhà sản xuất đã phải đối mặt với các vấn đề về độ tin cậy đối với các sản phẩm lớn nhất của họ, chủ yếu xuất phát từ vấn đề kiểm soát chất lượng.

Lundstrom cho biết WindRunner sẽ sử dụng các công nghệ và thành phần hiện có quen thuộc với các cơ quan quản lý, có sẵn thông qua chuỗi cung ứng hàng không vũ trụ hiện có. Công ty sẽ sử dụng các nhà sản xuất máy bay để chế tạo máy bay.

Rachel Kelley , cựu giám đốc kỹ thuật của Boeing và phó chủ tịch phát triển máy bay của Radia, cho biết mục tiêu của thiết kế máy bay là “Không làm gì mới cả”.

Nếu việc chế tạo một chiếc máy bay mới nghe có vẻ cực đoan, Kelley cho biết các biện pháp khác để di chuyển những cánh quạt lớn là không thực tế. Khí cầu không thể hạ cánh trong điều kiện có gió. Máy bay trực thăng đắt hơn máy bay và việc bay với một cánh quạt lủng lẳng được thiết kế để đón gió sẽ tỏ ra phức tạp và nguy hiểm. Bỏ qua hoàn toàn vấn đề hậu cần và xây dựng cơ sở sản xuất di động tại chỗ sẽ đòi hỏi những công trình tạm thời lớn như sân bóng đá.

Máy bay sẽ có thể lắp một cánh quạt lớn, có kích thước cho loại điện gió ngoài khơi trong một chuyến bay hoặc có thể mang tối đa bốn cánh quạt ngắn hơn. Lundstrom cũng cho rằng nó còn có những ứng dụng khác để di chuyển các thiết bị lớn cho ngành quân sự hoặc dầu khí.

‘Chàng khờ’ Đà Nẵng về với gia đình sau 18 năm thất lạc ở Trà Vinh

Ba’o Nguoi-Viet

March 12, 2024

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Sau 18 năm thất lạc, sống nhờ vào sự cưu mang của bà con xóm chợ Phường 6, Trà Vinh, chiều 12 Tháng Ba, anh Trần Công Chung quê ở Đà Nẵng, đã được đoàn tụ với gia đình, theo báo Tuổi Trẻ.

“Ôi Chung, Chung ơi… ba đây. Ba, ba này… kêu ba đi. Trời ơi con tui,” ông Trần Công Bót, 88 tuổi, cha anh Chung, 44 tuổi, òa khóc giữa phi trường Đà Nẵng chạy ào tới ôm chầm lấy con trai khờ khạo lưu lạc 18 năm trời trở về.

“Chàng khờ” Trần Công Chung (phải) tựa vào bờ vai người cha già. (Hình: Đoàn Nhạn/Tuổi Trẻ)

Anh Chung cũng ú ớ gọi “Ba… ba,” rồi khóc mếu máo như đứa trẻ.

Đón con trong vòng tay, ông Bót giàn giụa nước mắt. “Ba gặp con được rồi Chung ơi. Ba chết cũng nhắm mắt rồi!”

Nghe tin “chàng khờ” Chung đi lạc 18 năm trước đã trở về, làng trên xóm dưới ai cũng muốn tận mắt gặp mặt. Chiều, lối vào căn nhà nhỏ của ông Bót ở xã Hòa Khương, huyện Hòa Vang, Đà Nẵng, chật kín người.

Kể với báo Tuổi Trẻ, do sức khỏe đã yếu, không còn nhớ được gì rõ rệt nhưng ông Bót vẫn nhớ ngày lạc mất con trai 18 năm trước. Khi ấy anh Chung đã 26 tuổi, lên chuyến xe buýt rồi đi mất biệt.

Chuyến xe vô tình năm ấy đưa anh Chung lưu lạc nhiều nơi, rồi vào tận tỉnh Trà Vinh, cách xa quê nhà cả ngàn cây số.

Bà con tiểu thương xóm chợ Phường 6, Trà Vinh, không nhớ rõ ngày anh Chung đến. Họ chỉ nhớ có một chàng khờ hiền lành, gầy gò và hôi hám, không nói được gì ngoài vài từ ú ớ, xưng mình tên Chung.

Những ngày đầu, bà Mười ở xóm chợ cũ đưa anh Chung về tắm rửa, cho đồ ăn, chỉ chỗ nằm rồi thương và cưu mang anh gần chục năm ròng rã.

Đến khi bà Mười qua đời, xóm chợ mới Phường 6, Trà Vinh, được dựng lên. Tiểu thương về buôn bán lại thấy anh Chung nằm co ro, nhặt đồ ăn nơi thùng rác.

Thương tình, người cho bộ quần áo mới, người cho chén cơm ăn, người cho ngủ nhờ ở sạp hàng. Vậy là anh Chung gọi bằng ngoại, mẹ, anh, chị… như người thân.

Ông Trần Công Bót (phải), 88 tuổi, òa khóc giữa phi trường Đà Nẵng khi gặp lại con trai Trần Công Chung (thứ hai từ trái), 44 tuổi, sau 18 năm thất lạc. (Hình: Đoàn Nhạn/Tuổi Trẻ)

Bà Huỳnh Thị Nghiệp (thường gọi cô Hiền), bán tạp hóa ở chợ Phường 6 kể: “Chung tốt bụng lắm nên ai cũng thương. Sáng ra phụ bà con dọn hàng, treo bảng hiệu, giữ xe… không nề hà việc gì, giúp gì bà con lại cho tiền. Tối Chung ngủ có ‘ngoại’ Hiền móc mùng, tóc dài có bố hớt tóc, cạo râu. Quần áo, giày dép có mẹ Thảo mua cho.”

Cứ thế suốt hơn tám năm qua, khu chợ Phường 6 tiếp tục cưu mang anh Chung.

“Tôi nghĩ nếu nó chết trước, hằng đêm tôi ngủ đây một mình cũng buồn lắm. Nhưng tôi chết trước nó sẽ bơ vơ. Rồi tôi nhớ có kênh anh Tuấn Vỹ kết nối tìm thông tin người lưu lạc. Tôi quyết liên hệ để xem còn hy vọng nào tìm lại gia đình cho Chung không,” bà Nghiệp nhớ lại.

Một ngày đầu Tháng Ba, từ những thông tin mờ nhạt của bà Nghiệp kể và tấm hình của anh Chung được chia sẻ lên mạng xã hội, đã có người phát hiện ra Chung là chàng khờ ở Đà Nẵng thất lạc ngày nào.

Hôm chị gái và anh rể từ Đà Nẵng vào chợ Phường 6 đón anh Chung, bà con xóm chợ vây quanh. Ai cũng khóc, khóc vì mừng cho anh Chung, vừa bịn rịn vì sắp phải rời xa một phần quen thuộc của khu chợ này.

Bà Thảo, người chăm sóc anh Chung từng cái ăn, cái mặc nên được anh gọi là mẹ, cứ thút thít khóc suốt buổi. Cặm cụi gấp từng tấm áo, chiếc quần vào chiếc vali rồi dặn dò kỹ người chị gái của anh Chung: “Chị lấy cái số của tôi, đặng mai mốt ra đó có gì gọi cho tôi hay.”

Bà Thảo (thứ hai từ trái) và bà Nghiệp (thứ hai từ phải) là hai người đã giúp đỡ anh Trần Công Chung nhiều nhất trong những ngày anh bơ vơ ở Trà Vinh. (Hình: Tuổi Trẻ)

“Sống với nó lâu cũng quen cũng lưu luyến rồi. Nhưng con người ta sống cũng cần có cội nguồn, ruột rà, máu mủ nên dẫu buồn nhưng mình cũng mừng cho nó. Chỉ lo Chung sống ở đây đã quen, khi về quê lạc lõng, lại khổ thân. Nếu một ngày con muốn trở lại đây, bà con khu chợ này vẫn rộng tay chào đón,” bà Thảo nói.

“Nhiều đêm tôi vẫn thắp nhang lên bàn thờ mẹ nó để cầu mong ngày đứa con trai duy nhất trở về. Nhà có mỗi hai chị em, nó lại khờ khạo từ bé, mẹ mất sớm đã thiệt thòi, giờ lại thất lạc không biết nơi đâu. Ơn trời sao mẹ nó hay nguyện vọng của tôi, lại đưa nó về khi tôi gần đất xa trời,” ông Bót nghẹn ngào nói. (Tr.N) [qd]


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Lenin & cuộc cách mạng Tháng Mười

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

22/10/2020

Duyên nợ của Lenin với đất nước Việt Nam, xem ra, mặn mà hơn ở bất cứ một nơi nào khác. Ngay tại chính quê hương của mình, có lẽ, ông cũng không bao giờ được nhi đồng Liên Xô dành cho những câu thơ ưu ái đến như thế này đâu:

Ông Lê Nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam

Tượng đài Lenin được dựng tại nhiều nơi, tên của ông được đặt cho không ít những đường phố trên thế giới nhưng (chắc chắn) chỉ ở Việt Nam nó mới trở thành địa danh của sông/suối mà thôi:

Non xa xa, nước xa xa
Nào phải thênh thang mới gọi là
Đây suối Lê-nin, kia núi Mác
Hai tay xây dựng một sơn hà

(2/1941 – Thơ Hồ Chí Minh, NXB Nghệ An, 2005)

Thiệt là quá đã (và quá đáng) nhưng chưa hết!

Trước khi chuyển qua từ trần, Hồ Chủ Tịch còn không quên trăn trối là “sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin” – thay vì gặp ông bà tổ tiên của chính mình. Bởi vậy không có gì ngạc nhiên khi nhìn thấy hình ảnh của ông cũng được trưng bầy trang trọng khắp nơi, và băng rôn khẩu hiệu (“Chủ Nghĩa Mác Lê Nin Vô Địch Muôn Năm”)  được giăng mắc đến tận hang cùng ngõ hẻm ở đất nước VN.

Sông có khúc người có lúc!

Lenin không vô địch muôn năm, cũng chả vô địch được đến trăm năm. Cách Mạng Mùa Thu Cộng Sản (1989) đã xóa bỏ mọi “kỳ tích” của Cuộc Cách Mạng Tháng Mười (1917) và xoá sổ luôn “sự nghiệp vỹ đại” của ông.

Từ Moscova, ký giả Phương Đoàn tường thuật:

“Một điểm đặc biệt của chợ trời Nga là bày bán rất nhiều những gì thuộc về ‘tàn tích, tàn dư’ thời Xô Viết. Chân dung các lãnh tụ Cộng Sản như Lenin, Kark Marx… nằm la liệt giữa những đống xoong nồi lủng củng, giữa đám đất lầm bụi… khiến người xem thoáng có những suy tưởng so sánh chua xót, mỉa mai và hài hước về lý tưởng cao xa và thực tế trần trụi.

Những lá cờ nhung màu đỏ thêu chỉ vàng ca ngợi về những thành quả của Chủ Nghĩa Xã Hội với những câu khẩu hiệu đanh thép, tự tin về sự bất diệt của Marx-Lenin… giờ nằm lăn lóc trên các tấm ni lông sơ sài đặt trên mặt đất. Một quá khứ đầy hoang tưởng… Tôi bỗng nhớ lại thời điểm đứng ở Quảng Trường Ðỏ, vỗ vai nói với người đóng giả Lenin: ‘Nếu không có Lenin thật thì anh đã không phải làm Lenin giả để kiếm sống như vầy. Nước Nga xứng đáng nhiều lần hơn thế này.”

Tuy Lê Nin phải lê la kiếm ăn tại Moscova (và bị nguyền rủa, hay đập mẻ đầu, vỡ trán… ở nhiều nơi khác) từ mấy thập niên qua nhưng “uy tín” của ông ở VN thì vẫn không hề sứt mẻ – theo tường trình, với ít nhiều hậm hực, của nhà báo Từ Thức:

“Cái anh Lenin khát máu của một thời đại tưởng đã thuộc về dĩ vãng đó, tập đoàn cầm quyền Hà Nội đã dựng dậy làm bùa hộ mệnh…  Trong dịp tưởng niệm 100 năm Cách mạng Tháng 10, hiện tượng không đâu có, kể cả ở Nga, là cả tập đoàn lãnh đạo VN, không thiếu một mạng, đã kính cẩn xếp hàng tri ân và nguyện sẽ trung thành với chủ nghĩa Lenin.”

Ơ hay! Cái ông nhà báo này lạ nhỉ? “Cả tập đoàn lãnh đạo VN, không thiếu một mạng, đã kính cẩn xếp hàng tri ân và nguyện sẽ trung thành với chủ nghĩa Lenin” thì đã sao nào? Người ta ăn cây nào thì rào cây nấy chứ, đúng không?

Tôi chỉ thấy có mỗi một chuyện hơi sai – theo lời kể của nhà văn Nguyên Ngọc, trong tập bút ký (Đồng Bằng) sống động của ông – xin phép được ghi lại ngắn gọn sau đây, để rộng đường dư luận:

Và rồi lại có cả chuyện yêu đương, cũng lạ, bắt đầu từ anh chàng ngô nghê nhất trong chúng tôi về mặt này: Nguyễn Chí Trung. Trung yêu cô V., người Phú Thọ, là đàn chị ở đội múa chỉ thua cô Đào đã được học ít nhiều nghề biên đạo.

 Động lực và cách yêu của anh rất độc đáo. Anh muốn giúp V. trở thành đảng viên. Một buổi sáng biết văn công sắp đi công tác, anh dậy rất sớm, bồn chồn ra đón ở ngã ba đường đoàn sẽ đi qua, túi áo gói cẩn thận món quà quý định tặng V.

 Anh gặp được V. thật và trao quà, gói trong giấy trắng bong. V. cám ơn và mở ra: một cuốn Điều lệ Đảng! Về sau V. đã trở thành đảng viên thật. Rồi lại có trục trặc lớn về mặt này, nhưng là rất lâu sau, và lại có liên quan đến một nhân vật nguyên cũng từng ở chỗ chúng tôi, anh Phương, cục phó Cục Chính trị, người tôi được ở gần và rất kính trọng suốt thời đánh Mỹ.

 Anh Phương từng có một tiểu sử rất đẹp.

 Sau năm 1975 anh là thiếu tướng, phụ trách thanh tra ở Bộ Tư lệnh Quân khu 5. Và có việc anh xử lý một vụ liên quan đến cô V. văn công Nguyễn Chí Trung từng đón đường tỏ tình vào sáng tinh mơ âu yếm tặng một cuốn điều lệ Đảng…

Đoàn văn công tiên nữ duyên dáng và can trường trong chiến tranh của nhà Mỹ học Thái Minh Viên vậy mà đến hòa bình thì lại bị quên…Mà theo chỗ tôi biết, sau 1975 không có một chính sách nào đàng hoàng, chu đáo cho những người làm các nghề đó khi họ đã cống hiến khoảng tuổi đời nghề nghiệp dồi đào và đẹp nhất của họ trong chiến tranh.

 Một thế hệ mới, trẻ, đẹp, được đào tạo bài bản hơn, đã chiếm sân khấu, thay thế. Là tất yếu thôi. Còn họ? Bây giờ, đơn giản, họ thất nghiệp. Không ai, không tổ chức nào lo cho họ chẳng hạn đi học nghề, chuyển nghề.

 Cô Hồng thập lục vẫn rất tiểu thư có hôm đến chỗ tôi ngồi khóc kể “chuyên môn” của cô lúc này là đi dọn các nhà vệ sinh. Về sau cô đi xuất khẩu lao động ở Đức mấy năm, trở về có khá hơn đôi chút. Nói chung, tán lạc cả.

Cô V. lấy một anh làm đoàn trưởng, tìm được một chân nhân viên ở thư viện quân khu tại Đà Nẵng… Đại hội VI của Đảng 1986 được coi là đại hội đổi mới, nhưng tình trạng bao cấp còn kéo dài đến đầu những năm 90.

 Nhưng ở chỗ cô V. lại có một thứ rất giàu: những bộ toàn tập Lênin sang trọng, bìa cứng, màu nâu đậm, gáy chữ vàng nghiêm trang, dịch rất công phu, do Liên Xô in và cho không, thư viện lớn hàng trăm bộ, thư viện cỡ quân khu cỡ của cô cũng mấy chục bộ.

Vừa rồi tôi thử tìm đếm, ông ấy viết khỏe thế, mỗi bộ những 54 tập, trung bình mỗi tập khoảng 7-8 trăm trang. Mà ai cũng biết có ma nào đọc đâu. Chưng cho oai, cho phải đạo như anh Hoàng Ngọc Hiến nói ngày nào. Cho ra ‘kiên định’.

 Thỉnh thoảng cô V. lại phải vất vả lau mốc. Và tới lúc bao cấp túng bấn quá, tới bo bo cũng không đủ mà ăn, cô bèn đem bán bớt đi một bộ. Có ít đâu, ta đã nói rồi, ông ấy viết khỏe lắm, những 54 tập dày cộp. V. đã cẩn thận bóc hết bìa và xé hết những trang có ảnh lãnh tụ, cũng đã là một việc khá nặng nhọc.

Bán cho ai? Chỉ có thể các bà đồng nát. Giấy rất tốt, gói xôi không gì bằng. Thiếu đi một bộ cũng khó nhận ra. Kệ sách có hạn, chỉ chưng vài bộ, còn thì cất trong kho. Vậy mà vẫn có người tỉ mỉ đi soi đếm, và ‘chỉ điểm’.

Đời vẫn thế, loại ấy không thiếu. Sự việc bị tiết lộ. Xử vụ này là thanh tra quân khu, thiếu tướng Phương. Án phạt tối đa đối với một đảng viên. Bởi vì đây là kết luận của anh Phương, sau khi cân lên đặt xuống kỹ lưỡng mọi mặt. Phân tích rất đúng và nghiêm, không còn cãi vào đâu được. Không phải, không chỉ tội tham nhũng, còn có thể thông cảm nhẹ tay. “Đằng này,” anh Phương bảo, “nó bán cả chủ nghĩa kia mà!”.

Tôi ở Hà Nội nghe mà kinh ngạc, anh Phương, chính anh Phương tôi từng biết đã nói ra được câu ấy ư?”

Tôi thì không kinh ngạc nhưng cảm thấy vô cùng bất nhẫn, dù không rõ là với cái tội danh “bán cả nhủ nghĩa” thì cô V. đã phải lãnh cái “án phạt tối đa” nặng nề đến cỡ nào? Leninism được nhập cảng từ Nga bởi ĐCSVN nên giới lãnh đạo hiện nay muốn suy tôn, kỷ niệm, thờ cúng, xưng tụng (hay lợi dụng) kiểu gì cũng được – tuỳ nghi – vì họ có toàn quyền.

Nhưng mang cái chủ nghĩa (thổ tả) này quàng vào cổ của cả dân tộc Việt thì đâu có được. Cô văn công tên V., cũng như bao nhiêu lương dân khốn khổ và thấp cổ bé họng khác ở đất nước tôi, chả ai có liên quan hay dính dáng gì đến nó cả. Sao lại có thể bị kết án là “buôn bán đồ quốc cấm” được nhỉ? Đừng có suy bụng ta ra bụng người như vậy chứ!

  Phiên tòa Vạn Thịnh Phát: Tấu hài trên những xác người

Ba’o Dat Viet

March 12, 2024

Có ít nhất là sáu người đột tử liên quan Vạn Thịnh Phát, trong đó có ba quan chức cấp cao

Nhiều người thắc mắc vì sao công an Việt Nam tài ba lỗi lạc, đảng quang vinh sáng suốt lãnh đạo toàn diện lại để cho Trương Mỹ Lanmột bà bán vải chưa qua trung cấp chính trị, rút ruột quốc gia số tiền khổng lồ như vậy trong suốt 10 năm trời.

Ngay khi vụ án khởi tố đã liên tiếp xảy ra ba vụ đột tử bí ẩn. Đầu tiên là ngày 7/10/2023 ông Nguyễn Tiến Thành, Chủ tịch Chứng khoán Tân Việt, thành viên Hội đồng Quản trị độc lập của ngân hàng SCB “bị đột quỵ” (theo cáo phó của gia đình). Theo hồ sơ vụ án, ông Thành chết ngay trước khi bà Trương Mỹ Lan bị bắt.

Tiếp đến là bà Nguyễn Phương Hồng, bị can được thông báo đã bị bắt cùng doanh nhân Trương Mỹ Lan, bất ngờ qua đời vào ba ngày sau đó. Bà Hồng được giới thiệu là trợ lý Công ty cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát nhưng đồng thời cũng là thành viên Hội đồng Quản trị Ngân hàng SCB.

Ông Nguyễn Ngọc Dương, Giám đốc Công ty Sài Gòn Peninsula, kiêm cựu Tổng Giám đốc Công ty Vạn Phát Hưng, cũng đột ngột qua đời vào ngày 14/10/2022.

Cả ba cái chết này đều không được cơ quan điều tra thông tin lý giải và báo chí trong nước hầu như im lặng. Hiếm hoi có báo đưa tin online nhưng vài giờ sau bị rút xuống ngay.

Đối chiếu với lời khai của bà Trương Mỹ Lan, ông Nguyễn Tiến Thành, Chủ tịch Chứng khoán Tân Việt, thành viên Hội đồng Quản trị (HĐQT) độc lập của ngân hàng SCB đã chết bí ẩn một ngày sau khi bà bị bắt. Với vai trò quan trọng mật thiết của cả hai pháp nhân đều mối của vụ án là Chứng khoán Tân Việt lẩn SCB liệu ông Nguyễn Tấn Thành có thể tại ngoại khi bà Lan đã bị bắt không? Ông Thành thật sự đã chết ở đâu, vì sao ông chết, ông đã tiết lộ điều gì trước khi chết? Vì sao cơ quan tố tụng đã có độ trễ hai ngày khi xác định thời điểm khởi tố, bắt giam bà Trương Mỹ Lan?

Những câu hỏi tương tự cũng có thể đặt ra với bà Nguyễn Phương Hồng và ông Nguyễn Ngọc Dương. Đặc biệt bà Phương Hồng chết trong thời điểm đang bị tạm giam trong vụ trọng án thì càng khó hiểu.

Các câu hỏi trên không có lời đáp từ các cơ quan tố tụng. Nhưng điều ai cũng bết những yếu nhân ấy là mắt xích, là nguồn thông tin quan trọng nhất. Họ đột tử sẽ mang theo rất nhiều tình tiết, sự kiện về việc làm, sự hiểu biết, những mối quan hệ của họ xuống mồ.

Không dừng lại ở đó. Trong khoảng thời gian khởi tố, bắt giam ông Nguyễn Cao Trí nhưng không công bố, (15-1-2023 đến tháng 8 2023) đã xảy ra thêm vụ đột tử của một quan chức tầm cỡ gây xôn xao dư luận. Không chỉ báo trong nước mà cả báo Nga cũng thông tin thật ý nhị “Về thăm nhà ở TP.HCM, Phó Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Minh đột tử”.

Sputniknews dẫn thông tin báo chí trong nước cho biết: Sáng 4/3, ông Trần Văn Minh, Phó Tổng thanh tra Chính phủ, đột ngột qua đời tại TP.HCM ở tuổi 56. Thông tin ban đầu, ông Minh bị “ngưng tim, ngưng thở” tại nhà, được các bác sĩ bệnh viện Nguyễn Tri Phương cấp cứu trong 3 giờ liên tục nhưng không qua khỏi.

Ông được giao nhiệm vụ giúp Tổng Thanh tra Chính phủ chỉ đạo thực hiện chức năng quản lý nhà nước về công tác thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo khối văn hóa, xã hội; công tác thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo khu vực 2 (gồm 18 tỉnh miền Trung – Tây Nguyên)

Mạng xã hội dẫn thông tin nội bộ thông tin khác hoàn toàn “ông Trần Văn Minh đã treo cổ tự tử tại nhà riêng vào rạng sáng ngày 4-3-2023. Gia đình phát hiện nên cắt dây, hô hấp nhân tạo và gọi điện thoại cho bệnh viện Nguyễn Tri Phương. Khi xe cấp cứu đến nơi, bác sĩ xác định ông Minh đã chết, trạng thái “ngưng tim, ngưng thở”, nhưng chìu theo ý gia đình, vẫn đưa vào bệnh viện để “còn nước, còn tát”.

Hiện nay cơ quan điều tra công an đang vào cuộc, theo hướng bịt miệng và dẫn dắt dư luận đi theo thông tin chính thống của đảng, là ông Trần Văn Minh tử vong do đột quỵ vì bệnh lý.

Tuy nhiên, thông tin rò rỉ cho hay, ông Minh đã nhận hàng chục tỷ đồng từ Tập đoàn Vạn Thịnh Phát và các quan chức tại các tỉnh thành. Vụ việc đang bị các cơ quan nội chính của đảng soi kỹ, nên ông Minh bị dồn đến đường cùng. Ông Trần Văn Minh cùng với ông Nguyễn Văn Hùng, đều là nhóm theo phe cựu chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc.

Trước đó, chiều ngày 21-11-2022, tại trụ sở Ủy ban Kiểm tra Trung ương, ông Nguyễn Văn Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng khoá XIII, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, cũng đã nhảy lầu và tử vong tại chỗ. Cái chết của ông Hùng cũng được cho là bị các đồng chí của ông ta bức tử, vì liên đới đến tập đoàn Vạn Thịnh Phát”.

Theo hồ sơ vụ án, sai phạm của Vạn Thịnh Phát đã bắt đầu từ 2012. Đến ngày 17/10/2022, nhóm khách hàng của bà Trương Mỹ Lan còn 1.284 khoản vay với tổng dư nợ là 677.286 tỷ đồng (gồm 483.971 nợ gốc và 193.315 nợ lãi) không thể thu hồi. Con số 677.286 tỷ đồng được chia làm hai giai đoạn. Từ năm 2012-2017 là 132.247 tỷ (68.305 tỷ nợ gốc và 63.942 tỷ lãi). Từ năm 2018-2022 là 545.039 tỷ (415.666 tỷ nợ gốc và 129.373 tỷ lãi) gấp bốn lần giai đoạn trước.

Nhiều người thắc mắc vì sao công an Việt Nam tài ba lỗi lạc, đảng quang vinh sáng suốt lãnh đạo toàn diện lại để cho một bà bán vải chưa qua trung cấp chính trị, rút ruột quốc gia số tiền khổng lồ như vậy trong suốt 10 năm trời. Điều đáng nói hơn, có cơ hội mười mươi, một sự kiện chấn động xảy ra từ năm 2014 tố cáo đích danh Trương Mỹ Lan, Vạn Thịnh Phát. Nếu xử lý ngay thẳng vụ việc từ thời điểm ấy mức thiệt hại sẽ thấp hơn nhiều. Nhưng đảng, pháp luật tự bịt mắt mình, bịt miệng dân để Trương Mỹ Lan tự do tác quái, bành trướng theo cấp số nhân.

(Theo RFA)


 

Hãng xe điện hàng đầu BYD của Trung Cộng bắt đầu bị lùi doanh số bán xe ở Âu Châu

Theo nhật báo Phố WallCác Báo

Nhà sản xuất xe điện Trung Quốc BYD đang gặp phải thách thức trong việc mở rộng ra nước ngoài, nhận thấy rằng tốc độ tăng trưởng nhanh chóng ở trong nước không nhất thiết dẫn đến thành công nhanh chóng ở các thị trường nước ngoài lớn như châu Âu.

BYD đã đưa ngành công nghiệp xe điện trở thành cơn bão với tốc độ tăng trưởng chóng mặt. ẢNH: FOCKE STRANGMANN/AGENCE FRANCE-PRESSE/GETTY IMAGES

Các giám đốc điều hành tại BYD, công ty đã vượt qua Tesla vào cuối năm ngoái để trở thành nhà bán xe điện hàng đầu toàn cầu, cho biết các vấn đề bao gồm nhu cầu thị trường yếu, giá quá cao, kiểm soát chất lượng và căng thẳng nội bộ về việc BYD nên tìm cách giành thị phần nhanh như thế nào. Họ cho biết sự thiếu kinh nghiệm của công ty thể hiện ở một số vấn đề nảy sinh, chẳng hạn như việc xử lý nấm mốc trong ô tô và việc hàng nghìn phương tiện chất đống trong các kho hàng ở châu Âu.

BYD đã đưa ngành công nghiệp xe điện trở thành cơn bão với tốc độ tăng trưởng chóng mặt, chủ yếu ở thị trường quê nhà, nơi họ đã trở thành nhà sản xuất ô tô số 1 tính theo tổng doanh số bán hàng.

Các giám đốc điều hành cho biết công ty khó có thể đạt được mục tiêu nội bộ của ban lãnh đạo là bán được 400.000 xe bên ngoài Trung Quốc trong năm nay, so với 242.765 chiếc được bán ra vào năm ngoái. Sự thiếu hụt một phần là do tốc độ tăng trưởng doanh số bán xe điện trên toàn cầu chậm lại cũng như các vấn đề cụ thể liên quan đến BYD. Tại châu Âu, BYD đã bán được khoảng 16.000 xe vào năm 2023, theo dữ liệu đăng ký do Jato Dynamics tổng hợp, thấp hơn mục tiêu nội bộ đặt ra vào năm trước cho lục địa này.

Tổng số xe bán ở Âu Châu trong năm 2023:

Đại diện của BYD cho biết báo cáo của The Wall Street Journal “không nhất quán với thực tế”. Tuy nhiên,  Công ty không cung cấp thông tin chi tiết về sự khác biệt. Người đại diện cho biết: “BYD rất hài lòng với những thành tựu mà các nhóm ở nước ngoài của chúng tôi đã đạt được, bao gồm cả nhóm ở Châu Âu”, đồng thời cho biết thêm rằng công ty mới xuất khẩu xe điện được hai năm và tự tin về hoạt động kinh doanh ở nước ngoài. Dưới sự dẫn dắt của Chủ tịch Wang Chuanfu , BYD hy vọng sẽ tiếp bước các nhà sản xuất ô tô Nhật Bản và Hàn Quốc nhằm xây dựng thương hiệu toàn cầu.

BYD-EV-share-Europe

Theo trang Electrek, BYD của Trung Quốc sẽ thách thức các nhà sản xuất ô tô ở châu Âu với kế hoạch tăng gấp ba thị phần trên thị trường xe điện vào năm 2025. Sau khi thống trị thị trường quê nhà, BYD đang mở rộng thương hiệu của mình ra nước ngoài.

Công ty được Warren Buffett hậu thuẫn đang xây dựng từ một nền tảng vững chắc, kiếm được số tiền tương đương khoảng 4 tỷ USD vào năm 2023, gần gấp đôi con số của năm trước. Vốn hóa thị trường của hãng đã giảm hơn 1/5 kể từ mùa hè năm ngoái do lo ngại về tốc độ tăng trưởng xe điện đang chậm lại nhưng vẫn ở mức trên 70 tỷ USD, nhiều hơn cả Ford Motor hay General Motors.

Theo trang Nhìn tổng quan Toàn Cầu

Điều bất ngờ là hãng xe điện Trung Quốc BYD lại nhắm tới thị trường Hàn Quốc. Xét đến quy mô thị trường không lớn và thị phần của Hyundai và Kia vượt quá 90%, điều này là bất ngờ, đặc biệt là trong bối cảnh sở thích của người tiêu dùng đối với ô tô Trung Quốc đang ngày càng giảm.

Ngành này tin rằng chiến lược của BYD là sử dụng Hàn Quốc làm bước đệm để xuất khẩu sang Mỹ và châu Âu thay vì hướng tới thành công tại thị trường Hàn Quốc. Vì lý do này, khả năng thiết lập mạng lưới bán hàng và cơ sở sản xuất tại Hàn Quốc đang được xem xét.

Theo các nguồn tin trong ngành, vào ngày 8, BYD có kế hoạch thảo luận về việc chứng nhận với Bộ Thương mại, Công nghiệp và Năng lượng và Bộ Môi trường về việc bán ô tô du lịch điện tại Hàn Quốc. Họ đang tuyển dụng nhân sự để được công nhận và đã tăng cường đều đặn lực lượng lao động nội bộ kể từ cuối năm ngoái.

Dù nhanh chóng mở rộng để trở thành quốc gia bán ô tô điện hàng đầu toàn cầu trong 2-3 năm qua nhưng thị trường Hàn Quốc không mang lại nhiều lợi thế cho BYD. Nguyên nhân là do quy mô thị trường ô tô điện còn nhỏ và thị phần của Hyundai, Kia cao.

Giáo sư Kim Pil Soo thuộc Khoa Kỹ thuật Ô tô của Đại học Daelim cho biết: “Hàn Quốc có nhiều FTA nhất và do BYD hiện phải đối mặt với mức thuế cao ở Mỹ và châu Âu nên khả năng cao việc sử dụng Hàn Quốc làm cơ sở xuất khẩu là rất cao. Họ không thể bán ở thị trường rộng lớn của Mỹ. Xung đột kinh tế giữa Mỹ và Trung Quốc có thể là mối quan tâm lớn nhất của BYD và họ có thể sử dụng Hàn Quốc làm cửa ngõ”.


THUỞ LANG THANG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra!”

“Để tôi kể cho bạn một câu chuyện bi thảm nhưng có thật. Một phụ nữ nọ cùng đứa con đi dạo dọc bờ sông.  Đột nhiên đứa trẻ trượt xuống sông.  Cô hét lên kinh hãi.  Cô không biết bơi; hơn nữa, cô đang ở giai đoạn cuối của thai kỳ.  Cuối cùng, có người nghe tiếng và lao xuống bờ sông.  Bi kịch tột cùng là, khi họ bước xuống dòng nước đục ngầu để vớt đứa trẻ đã chết lên, họ phát hiện nước chỉ sâu đến thắt lưng!  Người mẹ đó lẽ ra có thể dễ dàng cứu con mình nhưng cô đã không làm được vì thiếu hiểu biết” – Ray Comfort.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không nói đến ‘một dòng sông cạn’ giết chết một đứa bé, nhưng nói đến ‘một dòng sông sâu’ cứu sống muôn người!  Nước từ đền thờ thời Êzêkiel báo trước dòng nước ân sủng thời Giêsu!  Một người bại liệt lây lất bên hồ những 38 năm, tương đương với ‘thuở lang thang’ gần 40 năm của Israel trong sa mạc.  Và xem ra anh này cũng đã ‘lang thang’ trong sa mạc đời anh gần 40 năm.

‘Lang thang!’, một hành động mang tính biểu tượng cho sự ‘tê liệt’ của một con người.  Đó là hình ảnh hậu quả của tội lỗi trong cuộc sống.  Khi phạm tội, chúng ta ‘tê liệt’ và ‘lang thang’ trong sa mạc đời mình.  Tội lỗi có những hậu quả nghiêm trọng đối với cuộc sống khiến chúng ta không thể đứng dậy và bước đi đúng hướng.  Đặc biệt, tội trọng, nó khiến chúng ta bất lực trong việc yêu thương và sống trong tự do; cùng lúc, không thể quan tâm đến đời sống tinh thần của mình hoặc của người khác.

Chúa Giêsu tự nguyện đi đến với người bại liệt này; Ngài bước vào sự cô lập của anh dù không được mời!  Ngài thấy anh, biết hoàn cảnh của anh, Ngài đến và trực tiếp nói với anh, “Anh có muốn khỏi bệnh không?”  Không trả lời Ngài, anh chỉ phàn nàn, “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ.”  Anh mắc bệnh bi quan, phát ốm vì buồn; anh mắc bệnh lười! “Đúng, tôi muốn lành, nhưng…,” và anh đợi ở đó.  Thế mà mấu chốt là chính cuộc gặp gỡ của anh với Chúa Giêsu; dẫu xem ra, anh “thiếu hiểu biết”, anh không cần Ngài.  Và nhường như anh vẫn tiếc nuối ‘thuở lang thang?’

Thật tuyệt vời!  Ngài đã chữa lành anh mà không cần dìm anh xuống hồ Bêthesda.  Bêthesda có nghĩa là “Ngôi nhà của lòng thương xót,” hoặc “Ngôi nhà của ân sủng” theo tiếng Do Thái.  Đúng thế, người này đang cần lòng thương xót và ân sủng cả khi không ý thức.  Và Chúa Giêsu không phải là ‘dòng nước cạn giết chết’ nhưng là ‘dòng sông sâu’ cứu sống!  Augustinô viết, “Vết thương của chúng ta rất nghiêm trọng, nhưng vị Thầy Thuốc thì toàn năng.  Tôi sẽ tuyệt vọng về vết thương chí mạng của tôi, nếu tôi không tìm thấy một Thầy Thuốc vĩ đại như Ngài!”

Anh Chị em,

“Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra!”  Giêsu là dòng sông sâu cứu sống!  Ngài là đền thờ mới mà Êzêkiel đã thấy trước dòng nước tuôn ra từ cửa đông của nó.  Đỉnh của đền thờ là Canvê, nơi nước ngọt ngào của phép Rửa chảy ra từ cạnh sườn Ngài.  Và ngày nay, dòng nước cứu độ ấy vẫn tiếp tục chảy, tiếp tục nuôi sống, rửa sạch mọi thương tích trong tâm hồn chúng ta.  Nước Giêsu đem lại hạnh phúc viên mãn ngay trong sa mạc trần gian khô khốc này, Ngài nói với bạn và tôi, “Thôi! Đừng thiếu hiểu biết!”

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con tiếc nuối ‘thuở lang thang.’  Xin giải thoát con, dìm con vào Chúa mà đừng thèm hỏi con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

 Một mảnh đời – Một giấc mơ-Lộc Dương

 

Hình từ bài chủ

Lộc Dương

Nghe cái tên bọn trẻ gọi “Dì Hai khoai lang” tưởng là ghê gớm lắm, nhưng thật ra Dì mới chỉ đi bán khoai khoảng 5 năm nay thôi. Và việc phải chọn gánh khoai làm kế mưu sinh hoàn toàn là do “bọn chó đẻ nhà nước này xui khiến”, theo như lời Dì nói.

Dì sinh ra trong một gia đình cha làm phụ hồ, mẹ bán khoai lang, nhưng là con một trong nhà, nên Dì được đi học và học rất giỏi. Các loại giấy khen nhà trường cấp dán đầy trên tường. Rồi Dì tốt nghiệp đại học. Đó là năm hạnh phúc nhất trong đời Dì. Cuộc đời như thể màu hồng.

Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu khi thực tế ập đến. Dì không xin được việc làm. Đi tới đâu người ta cũng nháy mắt đòi thủ tục “đầu tiên”, toàn là trăm triệu, có nơi còn đòi tiền tỷ. Đào đâu ra “bác hồ” bây giờ? Thế là Dì phải ở nhà loanh quanh phụ mẹ với nồi khoai. Cha Dì buồn quay quắt, suốt ngày lôi rượu ra uống và chửi chính phủ từ trên xuống dưới, từ thằng lớn tới thằng nhỏ. Tổ dân phố sợ lắm, dạo trước còn thỉnh thoảng đến thu tiền hoặc nhắc nhở treo cờ, bây giờ cạch không dám đến, thể nào cũng có xô xát. Cả mấy chàng trai theo đuổi Dì cũng biệt tăm, không ai dám léo hánh tới vì sợ “dính líu tới phản động”.

Dì chỉ lấy được chồng khi cha Dì chết ít năm sau đó vì uất ức. Dì lấy chồng không phải vì yêu, mà vì cảm kích người đàn ông xấu xí, từng có một đời vợ , đã bỏ tiền ra lo cho đám ma cha Dì được phần tươm tất.

Chồng Dì là tài xế xe hàng. Hai vợ chồng có được 3 đứa con. Cuộc sống hạnh phúc, thỉnh thoảng mới đánh nhau một trận. Dì cảm thấy mãn nguyện. Nhưng cái số Dì là số ăn mày, mới sướng được một chút thì tại họa ập tới liền liền: Mọi lần chạy xe, chồng Dì vẫn phải hối lộ, đút tiền cho cảnh sát giao thông là chuyện thường tình, tự dưng bữa đó chồng chị nổi cơn, không chịu hối lộ lại còn cự cãi quyết liệt, thế là bị bắt về tội chống người thi hành công vụ. Cò chạy án tới nhà rần rần: “Tội này nhẹ, 50 triệu tại ngoại, 100 triệu bảo đảm miễn tố luôn”. Dì đâu có tiền, đi mượn cũng không ai cho. Người ta đưa chồng Dì vào trại tạm giam. Ở chưa được ba tháng thì xích mích sao đó, tụi đại bàng đầu gấu đánh chồng chị chết trước khi đưa tới bệnh xá.

Còn lại một mình Dì với 3 con và mẹ già phải nuôi, Dì dành phải nối nghiệp mẹ gánh gánh khoai ra đường tìm lấy cái ăn. Dẫu rằng Dì chẳng bao giờ được ăn no. Cơm thì nhường cho 3 đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn. Khoai cũng không dám ăn nhiều vì sợ cụt vốn. Dì chỉ thấy mình được no khi ăn trong những giấc mơ thôi. Giống như một lời thơ của Trần Mạnh Hảo:”Củ khoai không vùi trong bếp, củ khoai vùi trong giấc ta mơ…”. Cho nên Dì rất thích, rất thèm được ngủ. Như mới hôm qua thôi, trời mưa nên Dì vào ngồi trú dưới một mái hiên. Được một chốc thì Dì ngủ, và giấc mơ đẹp lại đến với Dì.

Dì mơ thấy mình đi lạc vào một cung điện, trên bộ bàn ghế sang trọng có hai người ngồi uống rượu. Một ông cao lớn, mặt giống ba tàu ra hiệu sẽ mua mão hết số khoai và đậu phộng ế của Dì. Nhưng cái ông đầu bạc ngồi đối diện lại nói:”Khoai Việt Nam không ngon bằng khoai Trung Quốc, đậu phộng Việt Nam cũng không ngon bằng đậu phộng Trung Quốc, xin ngài đừng mua”. Nghe vậy ông người Tàu bên kêu gia nhân lôi Dì ra ngoài. Ra tới cửa, người gia nhân lén đưa cho Dì một nồi cơm to, Dì chưa kịp ăn thì có người lay lay vai Dì.

Trong chương trình thăm cấp Nhà nước Việt Nam, sáng 13/11/2017, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đi dạo, thăm nơi ở và làm việc của Bác Hồ và dự tiệc trà tại Nhà sàn trong Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch. Trong ảnh : Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mời Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình thưởng thức trà. Ản

Hình từ bài chủ

Mở mắt ra, Dì thấy một người công an đang bóp vai Dì đau điếng: “Đi chỗ khác, sao lại

ngủ ở đây, muốn tù à?”. Sợ quá, Dì quảy gánh khoai đi một nước. Dì mang phận dân đen nên không biết rằng chỗ Dì ngủ là gần cổng sau của một quan lớn. Ở trong tòa nhà đó, ngồi trên bộ bàn ghế tiền tỷ là những ông quan lãnh đạo. Họ đang bàn về những dự án khủng sắp được vẽ vời ra, họ đang nói về những chuyện trên trời dưới đất, nhưng tuyệt nhiên không có chuyện nào liên quan đến việc cứu rỗi những mảnh đời bất hạnh như mảnh đời của Dì Hai Khoai Lang mà ngày xưa đã từng tốt nghiệp đại học, đã từng có lần mơ sánh vai cùng bạn bè thế giới.

From: Tu-Phung


 

Ngày tăm tối của tín ngưỡng trên quê hương.-Huỳnh Thị Tố Nga


Kimtrong Lam

Huỳnh Thị Tố Nga – 4 tháng 3, 2024

Xem một clip đang được phổ biến trên mạng xã hội, nội dung nói về một người khoác áo tu sĩ Phật giáo (người viết chưa biết danh tính và tu ở chùa nào), trong một buổi họp gồm có nhiều vị tăng ni, người này đề xuất cách dùng mạng xã hội kết bạn với phật tử để phật tử tự nguyện cúng dường tiền qua chuyển khoản và trực tiếp. Nội dung câu nói chỉ hơn một phút, nhưng làm không ít người giật mình, vì không nghĩ rằng một người đang khoác áo tu sĩ của một tôn giáo được xem là nền tảng của bi, trí, dũng lại có suy nghĩ và phát biểu mang tính thực dụng và thương mại như vậy. Đa phần mọi người xem qua clip này đều cười, nhưng trong sự cười cợt đó, quả thực đau lòng cho sự xuống cấp của văn hóa tín ngưỡng.

Lại có người bạn, hỏi rằng, thấy tôi từ khi ra tù hay đi chùa, nhưng sao toàn là chùa lạ, họ ít biết đến, chứ không phải là những ngôi chùa lớn ở Huế hay ở Sài Gòn như Hoằng Pháp, Việt Nam Quốc Tự, Ấn Quang,… Quả thực, có một thời gian cách đây hơn mười năm, người viết cũng từng đi đến những ngôi chùa này, nhưng sau này thì chỉ tìm đến sinh hoạt với những ngôi chùa nằm trong hệ thống Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.

Về mặt chính trị, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất từng là một tổ chức chính danh, tồn tại trước khi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam thành lập gần hai mươi năm. Sau này, khi nhà cầm quyền cộng sản nắm quyền lãnh đạo thì họ phủ nhận tính chính danh của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và chỉ công nhận tổ chức là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam do chính họ thành lập. Vì bị xóa bỏ, nên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã trải qua bao thăng trầm, nhà cầm quyền cộng sản đã gây rất nhiều khó khăn đối với các vị tôn đức trong việc tu tập độc lập và nhiều vị Hòa thượng, Thượng tọa đã bị đi tù vì bất đồng chánh kiến trong suốt hàng chục năm qua.

Tâm linh là con đường đưa con người đến ĐẠO. Nhưng bởi vì mỗi cá thể có một tâm thức, và có sự nhận thức riêng, vậy nên khi có nhu cầu về tâm linh, họ sẽ tìm đến tín ngưỡng, mà đại diện cho tín ngưỡng là tôn giáo, vậy nên mới xuất hiện đa dạng tôn giáo để đáp ứng nhu cầu tâm linh của con người. Điều quan trọng là tôn giáo phải đưa con

người đi đến được đúng con đường mà họ cần đi. Chỉ cần tôn giáo bị thao túng, sẽ đưa lớp lớp con người đi vào tăm tối.

Nếu những người hoạt động tôn giáo ở Việt Nam hiểu sự quan trọng trong việc thuyết pháp truyền giáo của họ quan trọng đến thế nào, hiểu được mỗi hành vi đạo đức của họ ảnh hưởng đến tín đồ như thế nào thì chắc họ sẽ không dám hời hợt, nông cạn và để cho tham, si đánh mất dần hình ảnh của tôn giáo như thế.

Phật giáo là tôn giáo với nền tảng bi, trí, dũng, ngũ giới căn bản và bát chánh đạo là con đường đưa con người dần hoàn thiện để có thể tìm đến Đạo, Phật Giáo chân chính đúng ra phải được kính ngưỡng và phát dương rộng khắp, nhưng vì đạo pháp hiện đang rơi vào tay một nhóm người u tối, vô minh, ếch ngồi đáy giếng lại muốn một tay che trời nên Phật Giáo ở Việt Nam, kể cả các tôn giáo khác, ngày càng suy tàn, tu sĩ không hiểu biết chánh pháp lại kéo theo vô số tín đồ u mê theo mình.

Quả thực là đau xót!


 

Luật sư Võ An Đôn và chuyện bị đàn áp vì bảo vệ người yếu thế ở VN

Luật sư Võ An Đôn và chuyện bị đàn áp vì bảo vệ người yếu thế ở VN

08:39 | Posted by BVN4

RFA 2024.03.07

Luật sư Võ An ĐônRFA

Luật sư Võ An Đôn, sau sáu năm bị tước thẻ luật sư do bào chữa miễn phí người nghèo trong các vụ án nhạy cảm như “người dân chết trong đồn công an”, đã đến Mỹ định cư theo diện tỵ nạn hồi tháng 10/2023 cùng gia đình.

Vào ngày 5/3/2024 ông đã dành cho RFA một cuộc trò chuyện, chia sẻ về chuyện hành nghề luật sư ở Việt Nam, chuyện ông đã bị chính quyền trả thù như thế nào đến mức phải quyết định ra đi.

Bảo vệ miễn phí cho dân nghèo

Cao Nguyên: Xin chào luật sư Võ An Đôn, trước khi sang Mỹ, ông nổi tiếng với các vụ án bảo vệ miễn phí cho người nghèo. Những vụ án nào mà ông cho là đáng nhớ trong khoảng thời gian mà ông còn hành nghề luật sư ở Việt Nam?

Trước kia, khi còn hành nghề luật sư thì mình đã tham gia rất là nhiều vụ án miễn phí cho người dân, khoảng hơn 200 vụ án hình sự, nhưng mà đáng nhớ nhất là những vụ mà liên quan tới chính quyền và rất là nhạy cảm mà công chúng quan tâm ấy.

Ví dụ như khi còn làm luật sư thì mình đã tham gia ba vụ công an đánh chết dân ở ba tỉnh khác nhau là ở Phú Yên, Khánh Hòa và Ninh Thuận. Ngoài ra còn có bào chữa những vụ án của các tù nhân Lương Tâm.

Cao Nguyên: Thế thì ông có thể nói rõ hơn về ba cái vụ án công an đánh chết dân trong đồn không?

Vụ thứ nhất là bị hại Ngô Thanh Kiều ở tỉnh Phú Yên, khi ra tòa khoảng năm 2014. Vụ thứ hai là công an xã Vạn Ninh đánh chết em bé học lớp 9 ở huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa. Vụ thứ ba là một anh ở tỉnh Ninh Thuận, thành phố Phan Rang Tháp Chàm.

Tổng cộng truy tố khoảng 13 sĩ quan công an với khoảng hơn 50 năm tù. Hiện giờ, mình đã nghỉ luật sư sáu năm rồi nhưng mà cũng còn một số công an Ninh Thuận vẫn còn ở tù.

Vụ án anh Ngô Thanh Kiều thì bên công an nói nghi ngờ anh tham gia vụ trộm cắp, rồi bắt giữ đánh chết. Mình giúp làm đơn tố cáo gửi cho các cơ quan trung ương và địa phương ở tỉnh Phú Yên và ở Hà Nội. Sau đó thì được Chủ tịch nước chỉ đạo giải quyết cái vụ này.

Cao Nguyên: Cơ duyên nào khiến ông biết được gia đình của anh Kiều để có thể bảo vệ pháp lý cho họ?

Gia đình mình và gia đình anh Kiều ở gần nhau. Khi xảy ra sự việc thì người nhà có tới nhờ và sau đó mình nhận làm.

Cao Nguyên: Ông đánh giá như thế nào về tình trạng tra tấn cũng như là người dân chết trong đồn công an?

Trước đây, tình trạng người dân chết trong tù rất là nhiều, công an họ tra tấn khủng khiếp lắm, khi chết thì họ nói là tự tử chết nhưng mà vô đó làm sao tự tử được.

Họ đánh đập rất nhiều trong giai đoạn đầu, đặc biệt là những vụ án hình sự mà giai đoạn đầu, ví dụ ngày đêm đầu bị bắt ra thì đánh dã man, có chết hay không là thời gian đó là đa số. Nhưng mà sau này những vụ bị đưa ra tòa rồi công luận nữa thì nó giảm bớt nhưng mà tình trạng đó vẫn còn.

Bị đàn áp

Cao Nguyên: Khi mà tham gia những vụ án như vậy thì ông phải chịu những cái áp lực gì?

Mình cũng vẫn biết là khi mà tham gia vào những vụ này thì rất là khó khăn cho việc hành nghề và cả tính mạng của mình, nhưng mà nếu mình không tham gia, mình sợ thì cái lương tâm mình cắn rứt. Dù biết trước điều đó nhưng mà mình vẫn tham gia, mình chấp nhận tất cả.

Cao Nguyên: Theo như báo chí trong nước thì từ sau khi tham gia vụ án Nguyễn Thanh Kiều vào khoảng năm 2015, ông bị đoàn luật sư Phú Yên đề nghị xoá tên ra khỏi đoàn luật sư tỉnh này. Sự việc đó diễn ra như thế nào?

Khi mà vụ án của anh Kiều đưa ra sơ thẩm tại tòa án Thành phố Tuy Hòa thì toà xử mức án các bị cáo là công an rất là nhẹ, trong đó bỏ lọt người phạm tội là ông Thượng tá Công an thành phố Tuy Hòa thì tôi đã đề nghị tăng hình phạt cũng như khởi tố cái người đứng đầu của Công an thành phố Tuy Hòa đó.

Sau đó vài ngày sau thì liên ngành Công an, Viện Kiểm sát, Tòa án cho ra văn bản đề nghị tước quyền hành nghề luật sư của tôi nhưng mà do dư luận trong và ngoài nước lúc đó ủng hộ tôi và lên án cái việc ra quyết định tước giấy phép hành nghề của tôi cho nên việc tước đó không được. Cho đến khi 2017, họ thực hiện lần thứ hai thì mới được tước vĩnh viễn cái việc hành nghề của tôi.

Cao Nguyên: Như vậy thì có thể hiểu là mặc dù những người công an đánh chết dân vẫn bị truy tố, nhưng mặt khác, những người luật sư bảo vệ người dân, dám lên tiếng tố cáo công an vẫn bị trả thù hay không?

Đúng vậy, nếu mình không đứng lên thì cái vụ án nó có thể bị không khởi tố. Người ta ghét mình bởi vì mình đi khiếu kiện, viết đơn thư rồi cho dư luận biết cho nên những công an sĩ quan đó mới bị ra tòa. Nếu mà không có mình thì nó sẽ im đi không có bị khởi tố.

Cao Nguyên: Cuộc sống của anh như thế nào sau khi bị tước thẻ luật sư?

Sau khi bị tước thẻ luật sư thì mình trở về làm nông giống như mọi người nông dân ở Việt Nam. Mình muốn ở lại Việt Nam để đỡ giúp người dân, dùng kiến thức mình để giúp người dân. Dù mình tư vấn và hoàn toàn miễn phí nhưng mà không ai dám tới hết.

Mình thấy ở lại Việt Nam tới nay là sáu năm nhưng mà cái việc mình ở lại để giúp người dân là không có đạt kết quả. Thứ hai là mình đi đâu cũng bị theo dõi nghe lén, mọi người thân, bạn bè, họ hàng không ai dám tới thăm. Con cái càng ngày càng lớn mà không làm gì có tiền, cho nên mình quyết định bỏ nước ra đi chứ thật sự là trong lòng không muốn.

Tới Mỹ t nạn

Cao Nguyên: Ông có thể nói về quá trình mình đã xin t nạn ở Hoa Kỳ như thế nào không?

Sau khi bị tước quyền hành nghề luật sư thì mình muốn ở lại mình phục vụ người dân như mình đã trình bày, nhưng mà kéo dài 5-6 năm không có tác dụng gì hết.

Mình muốn hy sinh, mình muốn phục vụ người dân thì người dân không dám tới, cho nên mình quyết định đi xin tỵ nạn ở Hoa Kỳ để cho gia đình qua đó sinh sống và tiếp tục hoạt động cho Việt Nam.

Riêng bản thân mình, mình làm cái đơn xin tỵ nạn sau đó gửi qua mail cho Lãnh sự quán Mỹ tại thành phố Sài Gòn. Sau đó vài ngày thì có anh nhân viên sứ quán gọi điện cho mình hỏi là có phải hay không, rồi anh có làm đơn xin tỵ nạn không thì mình nói có.

Sau đó Lãnh sự quán mời mình qua phỏng vấn hỏi lý do sao tỵ nạn, rồi sau đó một lần nữa thì họ yêu cầu cả gia đình vô, đem giấy khai sinh với giấy kết hôn vô rồi sau đó cho đi khám sức khỏe rồi cho đi định cư. Khoảng thời gian đó kéo dài khoảng một năm.

Cao Nguyên: Ông đã một lần bị chặn xuất cảnh ngay tại sân bay, trong suốt một năm sau đó cho tới khi ông được đi trở lại thì cuộc sống của gia đình anh như thế nào?

Thật sự đi thì khi mà bước chân đến sân bay, trước đó thì không bao giờ trong đầu mình nghĩ là mình bị cấm xuất cảnh, nhưng mà khi làm xong thủ tục, hành lý chuyển lên máy bay hết rồi, khi bước qua cổng an ninh thì vợ con đi trước, mình đi sau thì anh công an cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất hỏi anh có phải  Võ An Đôn hay không, mình nói phải thì bị mời vô phòng an ninh sân bay làm việc, rồi sau đó họ ra quyết định là cấm xuất cảnh mình vì lý do an ninh quốc gia.

Hồi đó bất ngờ quá, cả gia đình mình không đi được phải về thì may mắn là mình nhà mình ở nông thôn, không có giá trị cho nên vẫn còn nguyên nguyên nhà, vẫn còn đất nên về sống bình thường, hơi khó khăn đấy nhưng mà bình thường.

Nhưng mà mục đích của điều luật này thì rất là tàn ác, để trả thù những cái người đấu tranh, gây ra sự bất ngờ, thiệt hại về vật chất và tinh thần đối với những người bị cấm xuất cảnh như mình.

Cao Nguyên: Có bao giờ ông từng hối hận vì những việc mình đã làm? Nếu không tham gia đấu tranh bảo vệ người nghèo thì anh vẫn là một luật sư sống ổn định tại Việt Nam.

Không. Tôi rất là vui và hạnh phúc khi mình làm những vụ đó. Bởi vì, mình dùng kiến thức mình để mình phục vụ người dân. Mình muốn xã hội thay đổi tốt đẹp cho người dân thì rất là ý nghĩa chứ mình không có bao giờ nói rằng cái việc đó là mình không muốn.

Cao Nguyên: Vậy thì dự định sắp tới của anh là gì?

Mình mong muốn nhất trong lòng mà trước khi qua Mỹ cũng như ở đây là muốn tiếp tục hoạt động luật sư để giúp người dân trong nước, đặc biệt là mình muốn thành lập đoàn luật sư Việt Nam ở hải ngoại, quy

tụ những luật sư đang tỵ nạn đây và tiếp tục làm công việc luật sư. Ví dụ như là tư vấn pháp luật và soạn thảo đơn thư, cũng như lên tiếng với những bất công trong xã hội Việt Nam qua hệ thống mạng xã hội.

Một lần nữa cảm ơn luật sư đã dành thời gian cho RFA. Chúc cho những dự định của ông sẽ sớm được thực hiện.

Nguồn: RFA Tiếng Việt 


 

Chuyện Tếu đầu tuần của Trần Khốt thời chuyên chế bao cấp XHCN

Việt Nam Thư Quán – Trần Khốt

NHẤT TRÍ 100%

Một hôm, sau ngày làm việc cực nhọc ngoài đồng, Trâu ta vừa nằm nhai cỏ, vừa ngẫm nghĩ sự đời. Trâu thấy mình làm lụng chăm chỉ quanh năm suốt tháng, lại không hề kêu ca, đòi hỏi lấy nửa lời, rất xứng đáng với danh hiệu “Lao động tiên tiến”. Nghe nói Đảng đang cần kết nạp những người “Lao động tiên tiến” để tăng cường đội ngũ công nông, Trâu ta bèn quyết định nộp đơn xin vào Đảng.

Đơn của Trâu liền được đưa ra Chi bộ xem xét. Chi bộ nhận thấy đồng chí Trâu tuy làm việc rất đáng được trao danh hiệu “Lao động tiên tiến”, nhưng lại kém thông minh, nên đơn bị bác.

Ngựa thấy Trâu làm đơn xin vào Đảng, liền bắt chước. Trong đơn, Ngựa viết: “So với đồng chí Trâu, tôi chẳng những lao động không thua kém, mà lại thông minh hơn nhiều. Ngoài ra, tôi còn có thể làm vật cưỡi cho các đồng chí lãnh đạo cấp cao dạo chơi…”

Chi bộ cũng xem xét ngay đơn xin vào Đảng của Ngựa. Mấy ưu điểm mà đồng chí Ngựa nêu trong đơn đều được Chi bộ ghi nhận. Nhưng cuối cùng, đơn của Ngựa cũng bị bác với lý do chắc nịch: đồng chí Ngựa có cú đá hậu rất độc, ảnh hưởng nặng nề đến đoàn kết nội bộ.

Thấy đơn của Trâu và Ngựa đều bị Chi bộ bác, Rệp và Muỗi liền làm đơn xin vào Đảng. Đơn của hai đồng chí chuyên hút máu này viết hệt như nhau: “Tôi tuy chẳng phải là Lao động tiên tiến như đồng chí Trâu và đồng chí Ngựa, nhưng bù lại, tôi có cái cơ bản mà hai đồng chí đó không thể có: trong huyết quản của tôi từ bao đời nay đều có dòng máu công nông. Tôi cảm thấy mình hoàn toàn xứng đáng được đứng trong hàng ngũ Đảng của giai cấp công nông…”

Đơn của đồng chí Rệp và đồng chí Muỗi được Chi bộ chấp nhận với sự nhất trí 100%.

ĂN QUA LOA THÔI

Trong một lần “xuống cơ sở”, Bộ trưởng Bộ Lương thực-Thực phẩm Hồ Viết Thắng ghé thăm gia đình bác nông dân nọ. Để bày tỏ sự quan tâm của thượng cấp, ông Bộ trưởng ân cần hỏi chủ nhà:

“Bà con ta ở đây lâu nay ăn uống ra sao?”

“Dạ, chúng tôi chỉ ăn uống qua loa thôi ạ.”

“Đề nghị bác cho tôi biết cụ thể ăn qua loa là ăn những món gì để tôi còn về báo cáo lên Trung ương về thành tích cải thiện đời sống nông dân. Bữa ăn của bà con ta có đủ no không? Hằng ngày có thịt, có cá chứ?”

“Thưa Bộ trưởng, tôi đã nói cụ thể lắm rồi mà! Nhiều năm nay, bà con chúng tôi chỉ ăn qua loa thôi…”

Nói đến đây, bác nông dân liền chỉ tay lên… chiếc loa phát thanh công cộng đang đọc oang oang một bài của báo Nhân dân thống kê vô số thành tích vượt bậc về sản xuất lương thực – thực phẩm, cải thiện đời sống nhân dân, v.v…

PHẦN VIỆT NAM

Hội đồng Tương trợ Kinh tế mở cuộc họp cấp cao tại Moskva để bàn về phần đóng góp của mỗi nước thành viên, tuỳ theo thế mạnh của mình, vào kế hoạch sản xuất chung.

Sau mấy buổi thảo luận sôi nổi, cuối cùng Liên Xô lãnh phần sản xuất máy công cụ và dầu khí, Cộng hoà Dân chủ Đức sản xuất máy đo chính xác, Hungari sản xuất đồ điện tử, Ba Lan đóng tàu viễn dương, Cuba sản xuất đường, Mông Cổ sản xuất len và thịt gia súc…

Đến lượt Việt Nam, vị trưởng đoàn đứng dậy, trịnh trọng tuyên bố:

“Nước chúng tôi dù vừa vượt qua bom đạn chiến tranh, vẫn hăng hái lãnh phần sản xuất… nghị quyết!”

HỌ TÔN THẤT

Trong một cuộc họp Hội đồng Bộ trưởng, có vị lên tiếng: “Nước ta có nhà bác học lừng danh thế giới là giáo sư Tôn Thất Tùng. Vậy để thế giới khâm phục cơ quan hành pháp ta có lắm nhà bác học, tôi đề nghị tất cả các đồng chí bộ trưởng nhất loạt mang họ Tôn Thất”.

Mọi người vỗ tay rần rần và tranh nhau đặt tên mới.

Bộ trưởng Tài chính hí hửng giành tên “Tôn Thất Thu”.

Bộ trưởng Nông nghiệp khoái tên “Tôn Thất Bát”.

Bộ trưởng Nội vụ [6] và Bộ trưởng Y tế cùng đòi cho được cái tên “Tôn Thất Đức”, cuối cùng ông Nội vụ có tên “Tôn Thất Đức A” và ông Y tế có tên “Tôn Thất Đức B”.

Bộ trưởng Lao động được đặt tên “Tôn Thất Nghiệp”.

Bộ trưởng Giáo dục hài lòng với cái tên “Tôn Thất Học”, v.v…

Đến lượt Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng [7], ông đứng dậy nói:

“Tôi xin lãnh cái tên Tôn Thất Bại.”

 

CẢ NGÀY XẾP HÀNG

Một đám người già trẻ lớn bé đang xếp hàng rồng rắn trước cửa hàng lương thực phố Đặng Dung, Hà Nội. Đứng cuối hàng là người đàn bà có vẻ mặt cau có. Mãi một lúc lâu, hàng người rồng rắn mới nhích được một chút. Thấy vậy, bà nọ ca cẩm: “Cứ điệu này thì đến tận tối cũng chửa chắc đã mua được gạo. Dân Sài Gòn giễu bốn chữ viết tắt “chủ nghĩa xã hội” (CNXH) là ‘cả ngày xếp hàng’, cũng chẳng oan đâu. Tiên sư nhà chúng nó!”

Một ông lão đứng cạnh nghe vậy, bèn bàn góp: “Bà đứng đây chửi thì chỉ có bà và đám dân quèn này nghe thôi. Bà có gan, đến trước cửa nhà anh Ba mà chửi thì mới hả”.

Bà nọ hí hửng: “Cụ dạy chí phải. Nhờ cụ giữ chỗ hộ cháu, cháu chạy ù ra trước nhà anh Ba chửi một trận cho đã tức. Nhà anh Ba ở ngay đây thôi mà!”

Nói rồi, bà ta te tái đi.

Mươi phút sau, đã thấy bà hầm hầm quay lại. Ông lão bèn hỏi: “Sao chửi nhanh thế?” Bà nọ hậm hực nói: “Nào đã được chửi! Ở trước nhà anh Ba, muốn đứng chửi cũng phải… xếp hàng. Mà hàng ở đấy lại dài hơn ở đây nhiều lắm, đứng đến mai chửa chắc đã tới lượt mình. Cháu gửi chỗ đằng ấy rồi, giờ thì xếp hàng mua gạo cái đã. Tiên sư nhà chúng nó!”

 

CHUYỆN LƯƠNG

Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng được tiếng là người thực sự quan tâm đến đời sống nhân dân. Ông lại là một trong số rất ít cán bộ lãnh đạo cấp cao muốn và biết lắng nghe ý kiến của mọi người, kể cả những ý kiến “nghịch nhĩ”.

Một hôm, ông mời nhà văn Nguyễn Tuân đến chơi và hỏi:

“Anh nói thật cho tôi biết, trong xã hội ta hiện nay, lớp người nào sung sướng nhất?”

“Lớp người vô lương” – Nguyễn Tuân đáp liền.

“Anh có thể nói rõ hơn được không?”

“Đó là lớp cán bộ vô lương tâm và đám con phe… không ăn lương nhà nước.”

Một lần khác, Thủ tướng Phạm Văn Đồng về thăm vùng mỏ Quảng Ninh và ghé vào nhà một công nhân. Sau khi hỏi mức lương của hai vợ chồng, ông nói:

“Lương cô chú thấp như vậy, đời sống chắc khổ lắm?”

Anh chồng đáp:

“Lương thấp chưa hẳn đã khổ, chỉ lương… thiện mới khổ thôi ạ!”

Thấy Thủ tướng ân cần lắng nghe, chị vợ mạnh dạn “đế” thêm:

“Anh chị em công nhân chúng tôi thường kháo nhau về phong trào đấu tranh chống tiêu cực đang diễn ra rầm rộ trong cả nước: Bên trên các vị lãnh đạo cứ tha hồ mà tiêu, còn bên dưới dân đen chúng ta cứ tha hồ mà cực”.

Thủ tướng xo vai, im lặng…

NGƯỜI MỚI

Trước ngày Quốc hội khoá VII họp kỳ đầu tiên để bầu các vị lãnh đạo tối cao của bộ máy Nhà nước, dân Hà Nội mặc sức đoán mò tên tuổi những người sẽ được giao phó trọng trách. Thiên hạ rỉ tai nhau: “Kỳ này có hai vị họ Vũ và một vị họ Nguyễn, chúng ta chưa được nghe nói đến bao giờ!” Biết vậy, ai cũng mừng vì thế là cuối cùng đã có ba vị lãnh đạo mới.

Nhưng rồi ai nấy đều thở hắt ra khi được biết đầy đủ họ tên các vị mới: Vũ Như Cẫn, Vũ Các Cận và Nguyễn Giư

 

 


 

Hệ Thống Partriot đầu tiên của Ukraine đã bị trúng tên lửa của Nga

Tổng hợp Báo Tuần Tin và Forbes

Sự kiên trì và may mắn của người điều khiển máy bay không người lái người Nga đã được đền đáp vào hoặc ngay trước ngày thứ Bảy, khi họ định vị – bên ngoài Pokrovsk ở miền đông Ukraine – một đoàn xe của Ukraina bao gồm, có vẻ như, ít nhất hai bệ phóng bốn bệ gắn trên xe tải dành cho tên lửa đất đối không Patriot. -tên lửa phòng không.

Phản ứng nhanh hơn bình thường, một tổ hợp tên lửa đất đối đất siêu thanh Iskander của Nga đã nhắm mục tiêu và bắn trúng trực tiếp đoàn xe Ukraine từ khoảng cách hàng trăm dặm. Hai trong số các bệ phóng Patriot rõ ràng đã phát nổ , gần như chắc chắn sẽ giết chết phi hành đoàn của họ.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc chiến kéo dài hai năm của Nga với Ukraine, người Nga đã tìm được và nhắm mục tiêu vào một phần của khẩu đội Patriot của Ukraine. Và đối với người Nga, đòn tấn công không thể nào xảy ra vào một thời điểm quan trọng hơn thế. Các khẩu đội Patriot của Ukraine trong tháng trước đã bắn hạ hàng chục máy bay chiến đấu-ném bom của không quân Nga, làm suy giảm lợi thế trên không của Nga khi cuộc chiến rộng lớn bước sang năm thứ ba.

Thật vậy, có thể các bệ phóng và tổ lái mà Iskander tấn công tuần này, cách chiến tuyến 20 dặm, chính là các bệ phóng và tổ lái đã bắn hạ nhiều máy bay phản lực Nga đó. Không khí ở miền đông Ukraine có thể đã trở nên an toàn hơn rất nhiều đối với người Nga.

Lực lượng phòng không Ukraine chắc chắn đang quay cuồng vì sự mất mát lớn. Lực lượng phòng không, nằm dưới sự kiểm soát của lực lượng không quân, chỉ có ba khẩu đội Patriot – có thể có radar và từ bốn đến tám bệ phóng – cùng với bốn bệ phóng dự phòng. Hai khẩu đội pin và hai bệ phóng dự phòng đến từ Đức; Hoa Kỳ tặng một cục pin; Hà Lan tặng 2 bệ phóng. Tất cả những gì có thể nói là, người Ukraine đã mất tới 13% số bệ phóng Patriot của họ trong một thảm họa. Hoặc 7% nếu mỗi khẩu đội Ukraine có 8 bệ phóng.

Các bệ phóng di động là những thành phần quan trọng – cùng với radar, trạm chỉ huy và hệ thống nạp lại tên lửa – của hệ thống phòng không tốt nhất của Ukraine. Tên lửa Patriot PAC-2 có thể đã hạ gục hàng chục máy bay Nga và nếu bạn tin vào tuyên bố của Ukraine, hàng trăm máy bay không người lái và tên lửa. Một chiếc PAC-2 cơ động có tầm bắn xa tới 90 dặm.

Tại sao Patriot không bắn hạ tên lửa Iskander kẻ tấn công nó?

Patriots thường xuyên bắn hạ Iskanders siêu thanh. Nhưng chỉ khi các khẩu đội được triển khai và cảnh giác, thay vì di chuyển từ vị trí bắn này sang vị trí bắn tiếp theo. Không rõ tại sao các phi hành đoàn Patriot của Ukraine không có lực lượng phòng không riêng khi di chuyển. Có thể lực lượng không quân Ukraine đang bị dàn trải quá mỏng để bảo vệ các thành phố Ukraine và lực lượng bộ binh cũng để tự bảo vệ mình.

Mặc dù rõ ràng là các vết nứt cũng đang xuất hiện trong phạm vi bao phủ phòng không của lực lượng mặt đất. Chỉ trong tuần này, người Nga đã tuyên bố thêm một vụ tiêu diệt đầu tiên nữa : định vị bằng máy bay không người lái và tấn công bằng một chiếc Iskander khác, một bệ phóng Hệ thống tên lửa pháo binh cơ động cao của quân đội Ukraine.

Cho dù lực lượng phòng không của Ukraine đã được mở rộng quá mức trước khi người Nga cho nổ tung hai bệ phóng Patriot của họ và có khả năng giết chết các phi hành đoàn giàu kinh nghiệm của họ, thì lực lượng phòng không hiện nay thậm chí còn được mở rộng quá mức . Và họ có thể gặp khó khăn trong việc thay thế những bệ phóng bị mất đó.