Hai bé gái với chim bồ câu và “sự đối lập” của hai nền giáo dục Âu – Á
Hai bé gái với chim bồ câu và “sự đối lập” của hai nền giáo dục Âu – Á
18:30 24/12/2018.
Tôi thấy thương cho dân Châu Á mình, nhất là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta đi chơi là để…chụp hình!
Úc: Đảng Lao Động hứa hẹn một khoản đầu tư khổng lồ cho ngành giáo dục mầm non, nếu đắc cử
Tôi còn nhớ đó là một buổi trưa hè trời rất đẹp ở Venice. Gió và nắng nhẹ. Tôi lang thang ở quảng trường vắng gần một nhà thờ cổ thì thấy có một cặp vợ chồng mang theo 1 đứa con nhỏ dạo ở đây.
Cô bé chạy chơi với bầy chim. Chim ở Châu Âu nói chung và ở Venice nói riêng cực kỳ thân thiện. Cô bé đang chơi thì mẹ cô thong thả rút ra một mẩu bánh mì. Rồi cô bé ngồi bệt xuống đất bắt đầu cho chim ăn. Bé cẩn trọng, đáng yêu, đút từng mẩu bánh cho từng chú chim.
Tôi ngồi đó quan sát em. Và cha mẹ em nữa. Trên đôi mắt cặp vợ chồng trẻ là niềm hạnh phúc bất tận long lanh khi nhìn con chơi đùa. Họ cười một nụ cười tỏa nắng và dựa đầu vào nhau.
Cô bé chơi chừng 20 phút thì có một cặp vợ chồng du khách người Trung Quốc đi qua. Có một cô bé khác cũng thấy đàn chim. Cô bé lân la đến. Và tôi đọc trong mắt em là sự thèm muốn được vào cuộc với cô bé kia. Có đứng đó chừng 2, 3 phút thì ba bé chạy đến và chụp ảnh lia lịa…con gái với chim. Xong kêu bé tạo dáng để chụp các kiểu. Con bé ngoan ngoãn làm xong phận sự rồi lại ngắm cô bé cho chim ăn. Lúc này tôi nghe tiếng mẹ em the thé (xin lỗi cho dịch đúng nguyên bản vì tiếng Hoa tôi khá tốt): nhanh nhanh về mà còn đi chỗ khác chụp hình!
Cô bé luyến tiếc mãi.
Mẹ lại dụ: chim có ở mọi nơi mà con. Lát nữa mình lại thấy các bạn chim mà.
Cô bé vẫn đứng đó.
Lúc này ba cô quát ầm lên làm chim bay hết và thay đổi cả không gian nơi này: Mau lên! Chim với chả chóc!
Rồi ông xốc đứa bé và lôi nó xềnh xệch trong tiếng khóc ré của con và tiếng lầm bầm của chị vợ!
Cặp vợ chồng người Châu Âu nhìn, khẽ lắc đầu, rồi họ trở lại cuộc sống yên tĩnh vốn có. Chim lại bay về và cô bé ngẩn ra một lúc lại cho chim ăn và nô đùa với chúng.
Bức ảnh thể hiện sự đối lập của hai nền giáo dục Âu – Á
Tôi thấy thương cho dân Châu Á mình. Nhất là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta đi chơi là để…chụp hình. Không phải chụp cảnh vì yêu thích và cảm nhận mà ảnh nào cũng phải…có mình! Chụp mình hay chụp cảnh?
Ừ thì thôi cũng được. Nhưng trẻ con không cần những thứ như thế. Trẻ con cần là được cảm nhận, được hoà vào thiên nhiên.
Nhìn hai đứa trẻ ấy xem, một đứa con nhà giàu Trung Quốc đó còn một đứa là bố mẹ cũng chỉ là dân backpacker, hai gia đình không hề nghèo hơn nhau mẩu bánh mì nhưng cách xử sự rất khác nhau. Đứa trẻ kia được hoà vào thiên nhiên, học cách sống với chính mình, trân quý cuộc sống và yêu thương muôn loài.
Trên hết trong em là những kỷ niệm đẹp và đầy tình yêu. Mà trên hết là tình yêu sáng suốt mà cha mẹ dành cho em. Khi lớn lên, em không cần biết là giàu hay nghèo, đều có thể sống hạnh phúc và tỏa sáng theo cách của em. Mọi người sẽ trân trọng em như một con người thực sự!
Đứa trẻ Trung Quốc, những tấm ảnh bày đủ loại kiểu dáng ấy có thể mang đến cho cha mẹ em niềm hãnh diện, hoặc sưu tập những tấm ảnh đẹp cho con, để rồi sao? Khi nhìn những tấm ảnh đó là sự nuối tiếc về một kỷ niệm buồn buồn và tiếc nuối đối với đứa trẻ. Đứa trẻ ở đâu cũng vậy, cũng trong sáng và thánh thiện. Nhưng người lớn chúng ta nợ con chính bản thân con. Chúng ta hủy hoại đứa trẻ.
Những tấm ảnh ấy rồi sao, mỗi lần nhìn lại là một sự tự mãn, tự mãn vì mình đã đi qua nơi này, vì mình …trên người khác. Nếu được khen thì tốt, bị chê thì ghét, bảo người ta …gato mình. Thế thì mình đang dạy con những gì: tự phụ (bệnh của rất nhiều trẻ học trường “có yếu tố quốc tế” bây giờ), cao ngạo, vô cảm, khoe mẽ …nhưng hoàn toàn thiếu hạnh phúc đích thực và thiếu cảm nhận cuộc sống sâu sắc. Đứa trẻ đó lớn lên có thể giàu có và thành công, nhưng người ta không nhớ về em, người ta có thể xu nịnh em nhưng hoàn toàn không trân quý em!
Cùng một hoàn cảnh, cùng một thời điểm vậy mà đã cho ra đời hai đứa trẻ khác nhau đến thế!
Tôi nghĩ cái thời ngày xưa nghèo khó không được đi du lịch mà chắc mình chỉ ngồi dưới gốc cây mơ mộng mà còn có nhiều thời gian cảm nhận về cuộc sống hơn là bây giờ!
Tôi biết nhiều bậc phụ huynh cho con đến trường chỉ để xem cô giáo có thương con không là đủ. Chính mình cũng nghĩ cưng nó thôi là đủ. Cho nó đi chơi thì bảo con con chơi cái này đi, đừng chơi cái kia bẩn, cái này hay nè, tốt nè ! Rồi nó bỏ không thèm chơi nữa hay khóc ré lên.
Ta tự hỏi mình cho con nhiều thế, cho nó ăn uống vất vả thế mà nó vẫn …không hài lòng. Nó vẫn …bất hiếu. Rồi ta vin vào chữ hiếu, khiên cưỡng bắt con có hiếu. Ta tước đoạt cái đẹp trong con trắng trợn để thỏa mãn lòng tham, rồi bắt đứa trẻ đó phải cảm ơn mình.
Nhìn lại xem mình làm gì với đứa trẻ và mình đã bị làm gì khi còn là 1 đứa trẻ?
Chính chúng ta không hiểu và không phân biệt nổi đâu là tình yêu đích thực đâu là tình yêu khiên cưỡng và gông cùm vào thứ gọi là: trách nhiệm phải yêu.
Đứa trẻ nó không cảm nhận giống bạn, bạn đến một nơi, chụp chụp đủ thứ hình ảnh, ăn uống, khách sạn … Đứa trẻ về cuối cùng chỉ nhớ mỗi cái …hồ bơi dù nó đi biển, hay chỉ nhớ mỗi cái hoa bồ công anh dù bạn có hàng trăm hoạt động ở trên núi! Hãy nhìn bằng cảm nhận của con hay ít nhất là để con được tự do! đừng cố lấy cái nhìn của mình áp lên tâm hồn non nớt và trong trẻo của con. Hãy để con cảm nhận cuộc sống theo cách của con!
Tôi thích đi du lịch một mình, hoặc với trẻ con, vì các em trong sáng, chụp ảnh các em vui chơi là một điều cực kỳ thú vị, chụp ảnh cuộc sống và con người nơi đó cũng vậy, đưa được hồn nơi ấy vào trong ảnh là một công việc khó khăn và nâng cao tâm hồn mình.
Tôi yêu du lịch và cuộc sống xê dịch đó đây, ở đó ta cảm nhận thế giới rất khác. Nếu một lần nào đó đi du lịch mà bạn quẳng cái máy chụp hình đi mà cảm nhận thôi, hoặc chỉ chụp khi cảm được nơi ấy thôi. Bạn sẽ thấy mỗi một ngọn cây đã nói với bạn bao điều. Bạn sẽ nhớ hết vì bạn sợ quên mất. Sẽ yêu vì bạn thổi chính mình vào đó. Vào những buổi chiều trên những lâu đài cổ với những đàn chim hay chỉ là một cánh đồng xanh cuộn sóng mùa lúa chín.
Đừng đi xem hoa sen mà chỉ để uốn éo với cái hoa.
Riêng về trẻ em, xin đừng đầu độc con bằng chính tâm hồn bị nhiễm bẩn của mình, ít nhất hãy theo con và cho con là chính mình. Hãy để ý xem hành động của mình xây dựng một đứa trẻ như thế nào.
Còn tôi, chỉ muốn đi du lịch một mình!



Cựu chiến binh gây quỹ xây tường biên giới hơn $15 triệu trong 5 ngày
Cựu chiến binh gây quỹ xây tường biên giới hơn $15 triệu trong 5 ngày
(Washington Post) – Nếu Mexico và Quốc hội Mỹ, không bên nào chịu chi trả tiền cho bức tường biên giới của Tổng thống Trump, thì cựu chiến binh Brian Kolfage có kế hoạch phù hợp và nhanh chóng hơn trên GoFundMe.
Chỉ trong vòng 5 ngày, chiến dịch gây quỹ “Chúng tôi, Nhân dân sẽ Tài trợ Xây tường” của Kolfage đã thu hút hơn 200.000 người tham gia, với hơn $15 triệu Mỹ kim. Mục tiêu của cựu chiến binh cụt mất ba chi được tặng huy chương Trái tim Tím (Purple Heart) trong thời gian phục vụ chiến trường Iraq gây quỹ số tiền $1 tỉ Mỹ kim trên GoFundMe.. Theo cựu chiến binh chia sẻ trên GoFundMe, nếu mỗi một người trong số 63 triệu cử tri bỏ phiếu cho ông Trump đóng góp $80 Mỹ kim thì họ sẽ có được bức tường như ông Trump hứa hẹn, tương đồng với ý kiến trong một bài xã luận được đăng trên tờ New York Post vào cuối tuần.
Trong email hồi đáp tờ Washington Post, cựu chiến binh Không lực Hoa Kỳ, 37 tuổi, ở Miramar Beach, Florida, cho hay, anh quyết định khởi sự chiến dịch gây quỹ vào hôm Chủ nhật vì “những trò chơi chính trị từ lưỡng đảng” đã ngăn chặn ngân sách xây tường. “Đã đến lúc dừng việc đùa giỡn với cử tri,” Kolfage ghi trong thư điện tử. “Nếu người ta bảo chúng ta sẽ nhận được gì đó, thì hãy thực hiện.”
Chiến dịch gây quỹ bắt đầu được cỗ võ trong tuần này từ khi ông Trump vào hôm thứ Ba từ bỏ yêu cầu Quốc hội chi tiền $5 tỉ Mỹ kim xây tường hoặc một phần chính phủ phải đóng cửa. Trước đó, trong cuộc họp với lãnh đạo Dân chủ, ông Trump tuyên bố “lấy làm hãnh diện đóng cửa chính phủ để có tiền xây tường. Nhưng các nhà lập pháp lưỡng đảng rõ ràng không ưa thích việc này. Vào hôm thứ Tư, Quốc hội thông qua một dự luật chi tiêu ngắn hạn nhằm giúp chính phủ tiếp tục hoạt động cho đến ngày 8 tháng 2. Tuy nhiên, dự luật này không có tiền xây tường. Hạ viện sau đó nhanh chóng thông qua dự luật chi tiêu có $5 tỉ Mỹ kim theo yêu cầu của ông Trump, nhưng dự luật này vấp phải phản đối từ Thượng viện. Đến chiều thứ Sáu, hai bên vẫn đang thương lượng.
Chính phủ có thể chấp nhận số tiền gây quỹ trên GoFundMe hay không? Chuyện này không đơn giản.
Các nhà lập pháp Cộng hòa đã giới thiệu dự luật nhằm cho phép Bộ Ngân khố chấp nhận các khoản đóng góp từ công chúng cho mục đích xây tường. Dự luật “Quỹ Xây tường Biên giới” do Dân biểu Warren Davidson (Ohio) và Dân biểu Diane Black (Tennessee) đề xướng hiện vẫn còn nằm trong trong ủy ban với số phận mong manh sau khi Dân chủ nắm quyền Hạ viện.
Tuy nhiên, Kolfage tỏ ra lạc quan về khả năng một dự luật mới, bảo đảm “100% tiền đóng góp sẽ được tài trợ cho bức tường của ông Trump.” Anh chỉ ra dự án khôi phục Tượng đài Washington vào năm 2012. Quốc hội cấp $7,5 triệu Mỹ kim dùng sửa chữa tượng đài sau vụ động đất ở bờ Đông nước Mỹ vào năm 2011, và kêu gọi khu vực tư đóng góp khoản tiền tương tự.
Kolfage cho hay, anh đã liên lạc với chính phủ Trump nhưng từ chối tiết lộ thông tin cụ thể. Tòa Bạch Ốc cũng chưa đưa ra lời bình luận.
Chiến dịch của cựu chiến binh khác xa với kế hoạch kêu gọi khu vực tư nhằm hỗ trợ Tổng thống xây tường, nhưng lại thành công nhất cho đến nay. Hàng chục người khác trước đây cũng nỗ lực kêu gọi đóng góp giúp ông Trump hoàn thành lời hứa xây tường nhưng không đâu vào đâu. Tuy nhiên, Kolfage có một điều những người gây quỹ khác không có: anh là cựu chiến binh, một phi công Không lực Hoa Kỳ bị thương nặng.
Hương Giang (Washington Post)
Mùa Lễ 12-2018 : Lại ẫm ĩ chuyện ông Trump ….

Mùa Lễ 12-2018 : Lại ẫm ĩ chuyện ông Trump ….
Không có gì lạ đáng ngạc nhiên. Những gì ông này làm đều đã được báo trước trong lúc tranh cử. AMERICA FIRST . Ngay trong diễn văn nhậm chức , ông ta nói thẳng băng vào mặt các ông cựu Tổng Thống đang ngồi trước mặt rằng ông sẽ sửa sai lại hết, sẽ làm sạch vũng lầy chính trị tại Hoa Thịnh Đốn …. Già lụ khụ như tớ mà cũng đã đoán trước , không những nước Mỹ mà cả thế giới sẽ náo loạn lên vì ông này.
“Các anh lợi dụng nước Mỹ đã quá lâu …. Bây giờ tôi muốn chấm dứt việc đó. Chơi Fair với nhau nhé”. Ông ta chưa hề ngần ngại khi nói thế, kể cả với đồng minh ! Ông cũng chẳng tha những người sống trên đất Mỹ mà cứ ù lì ngồi hưởng trợ cấp xã hội, welfare, foodstamps ! Những ai sống bất hợp pháp, phạm tội hình sự … sẽ được trả về nguyên quán. Ai chửi cứ chửi. Ông làm cứ làm, với một luận cứ rất đơn giản : – Dân bầu tôi vì những lời tôi hứa lúc tranh cử. Bây giờ tôi chỉ thực hiện lời hứa đó với cử tri.
Ai muốn làm ăn với Trung cộng thì tùy, nhưng đối với ông Trump, Trung cộng là kẻ thù nguy hiểm nhất đối với Mỹ , – không phải Nga sô. Vì thế mặt trận Á châu – Thái Bình Dương quan trọng hơn bất cứ nơi nào khác. Vì thế mà liên minh quân sự Ấn – Nhật – Úc – Mỹ ra đời. Hòa dịu với Nga để chống Trung cộng !
Rút quân dàn trải nhiều nơi khác để tập trung quân lực vào mặt trận chính là quan tâm hàng đầu của chính quyền Trump, nhất quyết không để sa lầy tại Trung đông.
Một số tướng lãnh tài ba, hay một số giới chức khác, nhìn vấn đề dưới cái nhìn quân sự, hay đạo đức chính trị, có thể khác với cái nhìn chiến lược trước thời thế hiện nay của ông Trump. Ông ta đã nói trước, Mỹ sẽ không vì ai cả, – America first. Ông không hứa hẹn, cam kết chung thủy gì với ai, nên không cảm thấy có lỗi với ai. Ông làm vì nước Mỹ.
Giới chức nào không đồng ý, sẽ được tùy nghi từ chức , hoặc sẽ bị sa thải .
“You are fired” là câu nói thường xuyên của ông Trump đối với thuộc cấp nào không đáp ứng được nhu cầu của doanh nghiệp, khi ông còn là một doanh nhân.
Cuộc đọ sức giữa chính quyền Trump và phe của đảng Dân Chủ đang diễn ra quyết liệt đều nhắm vào mục tiêu tranh cử sắp tới : 2020. Mỗi bên đều có chiến lược, chiến thuật của riêng mình. Sẽ còn nhiều gay cấn.
Đó là điều vẫn thường xãy ra trong những nước Dân Chủ.
N.L
Tuyên truyền đến độ phát tởm
Thuong Phan shared a post.

Thú thật, đời mình chưa bao giờ cảm thấy lợm giọng và sởn hết da gà như khi đọc bài này. Tởm quá ! Những thằng đồ tể giết người hàng loạt đã bị cả thế giới phỉ nhổ nhưng cộng sản VN lại đi tuyên truyền đến độ phát tởm thế này.
Hà Sĩ Phu Đánh Bại Luận Điểm Khát Máu Mác Lê nin Bằng Một Luận Điểm
Phạm Thành is with Hoa Kim Ngo and 11 others.
Hà Sĩ Phu Đánh Bại Luận Điểm Khát Máu Mác Lê nin Bằng Một Luận Điểm.
Đúng ngày Thiên chúa Phục sinh tôi nhận được móm quà vô cùng quy giá: “ Chia tay ý thức hệ”, sách triết luận về xã hội của tiến sĩ sinh học Hà Sĩ Phu ( Nguyễn Xuân Tụ).
Thực ra, tôi đã đọc nghiêm cẩn tác phẩm này trên không gian mạng từ hơn 10 năm trước đây, và đã tải toàn bộ tác phẩm này, in thành quyển để đọc.
Với một lối viết triết luận như một nhà văn kể một câu chuyện của tiểu thuyết, “chia tay ý thức hệ”, đặc biệt là phần “Dắt tay nhau, đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”, đã cuốn hút tôi một cách ghê gớm. Đọc mà thích, đọc đến đâu, đầu óc mình được khai sáng đến đấy. Và tôi đã nhận ra, Hà Sĩ Phu, với tác phẩm này đã nâng ông lên thành một nhà triết học đích thực mang tầm thế giới.
Tại sao? Vì, bất kỳ một tác giả lý luận nào, nếu anh không có tác phẩm cùng các luận điểm triết học của riêng mình, thì dù anh có vạn chữ, trăm đầu sách bàn về triết học, suy cho cùng, anh cũng chỉ là kẻ xay sàng gạo, hay nói chữ là chế biến thóc thành gạo, trên nền tảng thóc lúa đã có sẵn. Nghĩa là, anh muốn anh là nhà triết học, anh phái là hạt thóc của anh. Anh chưa có luận điểm riêng của anh, tức anh chưa phải là hạt thóc. Anh không thể là một nhà triết học.
Luận điểm triết học của Hà Sĩ Phu là gì? Đó là luận điểm về sự tiến hóa của sinh vật nói chung, trong đó có con người. Luận điểm của ông là: chỉ có trí tuệ mới là động lực để phát triển xã hội, chứ không phải đấu tránh giai cấp là động lực phát triển xã hội. Và ông đã chứng minh đầy thuyết phục rằng: “cái lõi bên trong của dòng tiến hóa là dòng phát triển của trí thức nhân loại, còn sự đấu tranh giữa tập đoàn người này với tập đoàn người khác, tức là sự đấu tranh giai cấp, chỉ là cái vỏ, là những hiện tượng xã hội kèm theo mà thôi. Dòng gia tăng tri thức của xã hội là cái lõi, nó phản ánh bản chất của sự tiến nên không thể thiếu và tồn tại xuyên suốt từ đầu đến cuối lịch sử loài người. Còn sự đấu tranh giai cấp chỉ là cái vỏ bên ngoài, là một trong những hiện tượng xã hội kèm theo nên nó có tính tạm thời, luôn thay đổi màu sắc, và con người có khả năng vận dụng nó, hoặc giảm nhẹ hay loại trừ nó đi trong nhiều giai đoạn trong dòng tiến hóa bất tận” ( Hết trích). Và ông đã chứng minh luận điểm này một cách hết sức thuyết phục, từ đời sống xã hội của con ngươi đến đời sống của những sinh vật dạng đơn bào. Sinh vật dạng đơn bào, không có trí tuệ, nên chúng chỉ có khả năng biến thái mình cho phù hợp với môi trương để tồn tại, vĩnh viễn không có tiến hóa lên động vật cấp cao hơn được. Những sinh vật có trí tuệ thì ngược lại, luôn tìm cách để chiến thắng hoàn cảnh (vượt lên hoàn ảnh) để tồn tại và phát triển. Nghĩ và tạo ra công cụ lao động để cải biến thế giới, để chiến thắng hoàn cảnh, chính là trí tuệ.
Như vậy, với luận điểm này, Hà Sĩ Phu đã hoàn toàn hạ gục, luận điểm “đấu tranh giai cấp là động lực để phát triển xã hội” của Mac Lenin.
Các triết gia trên thế giới đã phải ngã mũ kính phục và thừa nhận tính đúng đắn và khoa học về luận điểm này của Hà Sĩ Phu. Đó là lý do để ông ( Hà Sĩ Phu), cho đến thời điểm này, là nhà triết học duy nhất của Việt Nam có đóng góp vào kho tàng triết học của nhân loại. Ngoài ông ra, đến nay, tôi chưa thấy ở Việt Nam hiện nay còn có ai nữa.
Tôi sướng vì ngày Thiên chúa Giáng sinh nhận được món quà vô giá này, nên vội vàng ghi lại những kiến thức đã đọc được từ cả hơn chục năm trước, qua tác phẩm của ông phổ biến trên không gian mạng.
Những ngày tới, tôi sẽ đọc kỹ lại từ sách mới, hẳn sẽ cho tôi những cảm nhận thích thú mới.
Nhắn nhủ với các bạn. Người có học ở Việt Nam, mà không biết, không đọc tác phẩm này, lý luận gì, biết gì, cũng chỉ là kẻ mù sờ voi.
Hãy đọc “Chia tay Ý thức hệ” của Hà Sĩ Phu để đầu óc mình được khai sáng.
STT NGÔ TRƯỜNG AN
STT NGÔ TRƯỜNG AN
Nghe tiếng chó sủa, Nghị Quế đang ngồi đếm USD vội nhìn ra thấy chị Dậu tay bưng rổ chó con, tay đẩy cổng bước vào. Nghị quát:
– Mày đến đây làm gì hả con mụ Dậu kia?
Chị Dậu đặt rổ chó con xuống nền nhà, khép nép thưa:
– Dạ bẩm ông! Nhà con hết gạo, nên con đem mấy con chó nhỏ này đến đây xin thoái vốn ạ!
– Thoái vốn là sao?
– Dạ, nghĩa là ông đưa tiền cho con rồi lấy mấy con chó này ạ.
– Đệch!! Mầy bán chó thì nói mẹ bán cho đi, bày đặt thoái vốn với thoái hóa!!
– Ậy, ậy!! Dạ đúng là thoái hóa thiệt đấy ạ! Đây là con chỉ học theo cách nói của các quan mà thôi.
– Mày láo! Quan các ông làm gì có chuyện bán chó?
– Dạ không phải bán chó mà bán cảng Quy Nhơn, bán tập đoàn sữa Vinamilk, bán công ty bia Sài Gòn…. Họ bán tất tần tật, nhưng họ không nói bán mà chỉ nói thoái vốn thôi ạ.
– À, bởi vì vốn đó của nhà nước được trích ra từ tiền thuế của dân. Thực chất, tất cả các tài sản đó là của nhân dân. Mà của dân thì không thể dùng từ «bán» cho nên phải nói thoái vốn cho nó trí tuệ, mày hiểu chưa?
– Dạ, vậy, các xe công cũng được mua từ tiền thuế của dân, sao khi bán các quan không nói thoái vốn mà nói thanh lý ạ?
– Con mụ Dậu kia! Mày đến đây bán chó hay đến để chất vấn ông hả?
– Dạ con nghĩ, sự việc nó thế nào thì cứ nói toạc ra thế đó cho dễ hiểu ạ. Dùng những mỹ từ tốt đẹp, văn hoa cũng không thể che đậy được bản chất của nó. Tài sản, tài nguyên của dân các ông cứ tranh nhau bán ăn hết. Sau này không còn gì để bán nữa, chắc các quan trấn lột luôn cái quần của dân đang mặc để bán ăn chớ gì…..
– Á, á!!! Cái con đĩ Dậu kia! Mày dám nói các quan chúng ông ăn luôn cái quần của mày hử? Đội cờ đỏ đâu? Lôi cổ nó ra….
Tha Thứ
Tha Thứ
Ghen ghét, hận thù chính là hòn than nóng ném vào người khác nhưng chính chúng ta lại bị bỏng tay. va người bạn nên tha thứ để sống thanh thản
- Tha thứ cho bạn bè
Bạn bè là những người dồng hành cùng chúng ta cả cuộc đời này, họ giống như gia đình thứ 2. Vậy nên không có lí do nào để chúng ta không thể tha thứ lỗi lầm của họ. Cuộc đời, con người vốn dĩ không hề hoàn hảo và chúng ta luôn cần những người bạn. Có đôi khi, bạn chỉ cần thông cảm với những lỗi lầm, lối thoát tự nhiên sẽ xuất hiện trong một mối quan hệ bạn bè.
- Tha thứ cho kẻ thù
Trong xã hội mà sự cạnh tranh diễn ra khốc liệt như hiện nay, bạn sẽ không biết được lúc nào mình có “kẻ thù” và cũng không biết được mình có bao nhiêu “kẻ thù”.
Đặc biệt là tại công tác ngoài xã hội càng ngày áp lực càng lớn, khó tránh khỏi sẽ có người không cùng suy nghĩ với bạn, họ có thể sẽ ở sau lưng mà bàn tán về bạn, phỉ báng bạn và biến bạn thành kẻ thù của họ.
Dù cho bạn là một người không muốn tranh giành quyền thế, nhưng phiền toái sẽ hết lần này lần khác tìm đến bạn, lúc đó bạn sẽ làm thế nào? Hãy tha thứ vì biết đâu một ngày họ trở thành bạn của chúng ta, đừng biến hận thù ngày càng trở nên sâu sắc không thể hoá giải.
- Tha thứ cho kẻ hãm hại mình
Những lỗi lầm, những điều vô cùng tệ bạc mà họ đối xử với chúng ta có thể chỉ là một đố kị nhất thời. Thay vì khắc sâu sự căm ghét ấy trong lòng, hãy học cách cho nó đi. Có đôi khi, những người ấy lại giúp chúng ta mạnh mẽ, sắt đá hơn.
- Tha thứ cho những người phản bội
Một câu hỏi mà nhiều người dằn vặt đến hết cả cuộc đời, liệu có nên tha thứ cho những người phản bội. Có thể là phản bội trong tình yêu, phản bội trong tình bạn,…Dù nỗi đau ấy có sâu đến như thế nào, nếu bạn có thể tha thứ nó sẽ nguôi ngoai đi phần nào. Chúng ta không nhất thiết phải lấy oán báo oán, chính sự rộng lượng của con người mới là chìa khoá dẫn đến sự giải thoát.
- Tha thứ cho chính mình
Và cuối cùng, chúng ta phải học cách tha thứ cho chính bản thân mình. Mọi người, ai ai cũng đều phạm qua sai lầm và cũng không thể đạt được sự tán thành của tất cả mọi người.Nếu như bạn cứ đắm chìm trong sự hối hận và tự trách mình, qua một thời gian dài như vậy, cuộc đời bạn sẽ trở nên bi quan, sai lầm cũng sẽ không biến mất thậm chí còn xuất hiện nhiều hơn. Cho nên bạn hãy mỉm cười và tự tha thứ cho bản thân mình.Trong cuộc đời này, không có lỗi lầm nào là không thể tha thứ, không có con người nào là không đáng tha thứ cả.
Hãy tập cách tha thứ cho người khác
Tha thứ nhiều khi là điều rất khó thực hiện, người kia làm điều sai trái, khiến bản thân tổn thương và ta lại phải tha thứ cho họ. Cái tôi của mỗi người sẽ không cho phép điều đó xảy ra, cũng giống như chuyện tình cảm tan vỡ vậy, nó rất khó quên vì cái tôi quá lớn ngăn cản chúng ta biết cách tha thứ.
Nhưng, một lần nữa hãy nhớ lại rằng, chúng ta chỉ là con người và con người thì phạm sai lầm. Những người làm điều không tốt với người khác cũng sẽ tổn thương trong thâm tâm. Nếu bạn thấy họ bị sự dằn vặt tổn thương, hãy hiểu và tha thứ cho họ.
Hãy nhớ cảm giác khi được tha thứ, nhớ tới những lần bạn phạm sai lầm và được người khác bỏ qua. Những thứ ấy sẽ giúp bạn hiểu được giá trị của sự tha thứ.
Kết
Tình yêu và sự tha thứ là chìa khóa dẫn tới hạnh phúc, sự viên mãn trong cuộc sống. May mắn thay, chúng ta có thể tập luyện nó mỗi ngày và thực hiện nó hàng ngày. Một khi sự tha thứ được thực hiện, tất cả mọi người đều là người chiến thắng, hãy làm nó thường xuyên hơn và bạn sẽ có một cuộc sống thành công, hạnh phúc hơn.
From ngocmaidl9 & NguyenNThu
Đầy Tràn Ân Sủng – Từ Bỏ Mọi Danh Vọng Để Trở Thành Linh Mục
httpv://www.youtube.com/watch?v=z2PYrI79Li8
Đầy Tràn Ân Sủng – Từ Bỏ Mọi Danh Vọng Để Trở Thành Linh Mục
Kết luận đã được xác thực: Trên 2 triệu người bị chính quyền Trung Quốc mổ cướp nội tạng sống

STTD Tưởng Năng Tiến Đường Văn Cao & Viện Khổng Tử
STTD Tưởng Năng Tiến Đường Văn Cao & Viện Khổng Tử
RFA
tuongnangtien
Những kẻ đặt Khổng Tử lên bàn thờ, thánh hóa ông chính là những kẻ cầm quyền, hoặc những kẻ muốn nắm quyền. Việc này hoàn toàn không phải là việc của dân chúng bình thường.
Tháng trước, nhân dịp kỷ niệm 95 năm sinh nhật của nhạc sỹ Văn Cao (15/11/1923 – 15/11/2018) nhà văn Đặng Văn Sinh đã chịu khó viết lại vài đoạn (“ghi chép vụn”) của bạn đồng nghiệp Hoàng Minh Tường, trên trang FB của ông:
Có chuyện này về cụ Văn Cao, chỉ mình hai bố con tôi chứng kiến – Long Bụi kể – Ấy là cái năm Hội Nhà văn hay Nhạc sỹ Hunggari có giấy mời đích danh Văn Cao sang chơi hay hội thảo gì đó. Tổ chức không muốn cho Văn Cao đi, vì ông thuộc diện văn nghệ sỹ bất hảo, nhưng chưa tìm ra cớ gì ngăn cản. Tối ấy, tôi lai bố Lê Chính cùng bác Văn Cao đi đâu đó. Đến ngã tư Trần Nhân Tông – Mai Hắc Đế, bỗng thấy hai thằng du côn tự nhiên xô vào xe bác Văn, rồi chửi ông và đánh ông túi bụi. Khi ấy tôi đã là một thầy dạy võ, có lò võ riêng. Điên tiết, tôi xông đến, giằng hai thằng côn đồ ra, định dạy cho chúng một bài học. Thấy tôi ra đòn, biết gặp cao thủ, chúng bí quá, liền dí tấm thẻ đỏ vào mặt tôi: “Mày không biết chúng bố là ai, hả? Xéo đi cho các bố làm việc.”
Long Bụi cùng bố vợ, hoạ sỹ Lê Chính, đau đớn đưa nhạc sỹ Văn Cao về nhà phục thuốc. Thế là chuyến đi Hunggari ấy của Văn Cao không thành.
Đọc lại trang ghi chép trên, buồn đến mấy ngày.
Vốn bản tính nông nổi nên tôi không “buồn đến mấy ngày” mà chỉ hơi lăn tăn vài phút, thế thôi, rồi lại khúc khích cười ngay khi chợt nhớ đến một mẩu đối thoại (thú vị) trong trí tưởng của một người cầm bút khác:
“Tôi thỉnh thoảng dạo phố vẫn hay dừng lại nhìn lên một tên phố mà chuyện trò lặng lẽ với con người ngồi ở trên cái bảng sắt tây dó. Để nghe anh ta giãi bày. Và cũng để anh ta đừng tưởng bở.
Thí dụ Văn Cao, ngày hai lượt ra trung tâm thành phố và về Cầu Giấy, tôi từng có lần hỏi anh: Cậu khỏe không? … Bây giờ ở trên cao này có thấy sao không?” Thì Văn Cao bảo tôi: “Tao làm nhạc, làm thơ, vẽ, ai hay nay làm diễn viên lên sân khấu đóng vai kịch ca ngợi đảng trọng hiền tài. Mày với tao sống trong cái chăn toàn rận này, mày lạ đ. gì nữa.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù II. Westminster, CA: Người Việt, 2014).
Tuy không phải nằm chung “trong cái chăn toàn rận” với nhị vị văn nhân (thượng dẫn) ngày nào cả nhưng tôi cũng chả “lạ đ. gì” với cái trò ma bùn của đám dân Ba Đình, Hà Nội. Họ cũng chỉ học lóm món “võ mèo” này từ “nước bạn láng giềng hữu hảo” thôi nhưng cách chơi của Tầu nổi trội hơn nhiều. Tên Khổng Tử không chỉ được tô vẽ ở Bắc Kinh mà còn có đến vài trăm Viện Khổng Tử (VKT) khắp nơi “trên toàn thế giới” – theo Theo Wikipedia, tiếng Việt:
“Học viện Khổng Tử (giản thể: 孔子学院; phồn thể: 孔子學院; bính âm: kǒngzǐ xuéyuàn; Hán Việt: Khổng Tử học viện; tiếng Anh: Confucius Institute) là hệ thống học viện công phi lợi nhuận, liên kết với bộ giáo dục Trung Quốc, thành lập với mục tiêu quảng bá tiếng Hoa và văn hoá Trung Hoa, giảng dạy tiếng Hoa cho mọi đối tượng trên toàn thế giới đồng thời tạo điều kiện thuận lợi giao lưu văn hóa và truyền bá tư tưởng cũng như văn hoá Nho giáo ra thế giới.”
Nhân loại tuy ngu thật nhưng không ngu mãi nên mấy cái viện thổ tả này đã, và đang, bị bãi bỏ ở khắp mọi nơi. Nhà báo David Volodzko tường thuật:
“Tháng Chín năm 2014, Đại Học Chicago đóng cửa VKT. Qua tháng sau Penn State cũng dẹp luôn, vì ‘thiếu sự minh bạch và tự do đại học.’ Hồi tháng Giêng đầu năm, Đại Học Chicago cũng vậy. In September 2014, the University of Chicago shut down its Confucius Institute. Penn State closed their Confucius Institute the following month, citing a lack of “transparency and academic freedom.” Then in January of this year, Stockholm University closed theirs as well. (“China’s Confucius Institutes and the Soft War” The Diplomat July 08, 2015).
Ảnh: viettimes
Từ đó đến nay thêm vô số VKT bị than phiền, kể cả những cáo buộc hoạt động gián điệp như loại ngựa thành Troy (China’s Trojan Horse) hay là “Cơ Quan Tình Báo Của Trung Cộng” và buộc phải đóng cửa:
- Shut down Confucius Institutes in the US
- Criticism of Confucius Institutes
- Teacher body calls for closure of Confucius institutes
- Confucius Institutes in NSW Face Termination
- Confucius Institute to close in Sweden
- Confucius institutes in the Mekong region: China’s soft power or soft border?
- Close Confucius Institutes on US campuses
- Cảnh Giác Với Viện Khổng Tử Của Trung Quốc
Ngay ở nước Tầu, Khổng Khâu cũng bị đồng bào của ông nhìn với ánh mắt nghi ngại hay ái ngại:
- Lý Linh: “Tôi chẳng hứng thú gì khi người ta cắm ngọn cờ Khổng Tử trên toàn thế giới. Khổng Tử không thể cứu Trung Quốc, cũng chẳng thể cứu thế giới.”
- Lưu Hiểu Ba: “Vị Khổng Tử mà các vua chúa và quần thần ‘phong thánh’ đã đánh mất hoàn toàn mọi mối liên quan với vị Khổng Tử đích thực, và đáng được xem như một món hàng giả vô cùng nguy hiểm.”
Sau khi “món hàng giả” này bị phát hiện, và cái mặt nạ quân tử đã rơi thì Trung Cộng chả còn phải “giữ gìn” hay “e ngại” điều tiếng chi nữa ráo. Họ biến ngay thành bọn tiểu nhân, với cách hành xử “thô bạo, côn đồ” và “vô liêm sỉ” – theo tường trình của Thuỵ Mi, trên trang RFI, vào ngày 22 tháng 11 vừa qua:
“Lần đầu tiên trong lịch sử 20 năm thành lập, hội nghị thượng đỉnh APEC kết thúc hôm Chủ nhật 17/11/2018 đã không ra được thông cáo chung, chỉ vì sự phản đối của một thành viên duy nhất – đó là Trung Quốc. Hội nghị thất bại, nhưng các quan chức Trung Quốc lại vỗ tay vang dội, trước sự ghét bỏ của những nhà ngoại giao các nước khác. Đó là ghi nhận của nhà báo Josh Rogin, được tờ Washington Post gởi đến Papua New Guinea để tường thuật về APEC.
Nhưng đó chỉ là sự cố cuối cùng trong suốt một tuần lễ qua. Đoàn đại biểu chính thức của Trung Quốc đã trình diễn một loạt những màn mà nhà báo Rogin đánh giá là hung hăng, dọa nạt, hoang tưởng và kỳ quặc, nhằm cố gắng khống chế, gây áp lực lên nước chủ nhà cũng như tất cả các thành viên khác, để rốt cuộc họ phải chiều theo yêu cầu của Bắc Kinh…
Tác giả Josh Rogin … việc Bắc Kinh hành xử theo cung cách làm các nước khác xa lánh – một điều đi ngược lại với quyền lợi của chính Trung Quốc – cho thấy những hành động chính thức của Trung Quốc được kiểm soát từ trên đỉnh xuống, và thường cản trở những quyết định đúng đắn. Ngay cả khi phái đoàn Trung Quốc thấy rằng chiến thuật của mình phản tác dụng, họ cũng không có quyền thay đổi.
Theo tác giả, đó cũng là hình ảnh của chính quyền Trung Quốc ngày nay: ngạo mạn, thiếu tự tin, thiếu kiềm chế, không còn muốn chứng tỏ sẽ tôn trọng các quy định của cộng đồng quốc tế từ nhiều thập niên qua.”
Mã tầm mã, ngưu tầm ngưu. Đối với Việt Cộng thì Trung Cộng vẫn là nước bạn láng giềng hữu hảo – một tấm gương để noi theo – trong tiến trình cùng đưa cả dân tộc đến chỗ diệt vong, lụn bại.
Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình
ĐTC PHANXICÔ – SỨ ĐIỆP HÒA BÌNH 2019
Ngày Hòa Bình Thế Giới Lần Thứ 52
Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình
“Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình.
Nó tôn trọng và cổ võ các quyền lợi căn bản của con người,
các thứ quyền lợi đồng thời bao gồm cả các thứ trách nhiệm hỗ tương,
giúp tạo nên một mối liên hệ về lòng tin tưởng và lòng biết ơn giữa thế hệ hiện tai và tương lai”.
“Hòa bình là ở chỗ tôn trọng từng người, cho dù họ là ai,
tôn trọng luật pháp và công ích,
tôn trọng môi sinh được ký thác cho chúng ta chăm sóc cũng như
tôn trọng sự phong phú của truyền thống luân lý được thừa hưởng từ các thế hệ trước”.
1- “Bình an cho nhà này”!
Khi sai các môn đệ của mình đi truyền giáo, Chúa Giêsu đã nói với các vị rằng: “Các con vào bất cứ nhà nào thì trước tiên hãy nói ‘Bình an cho nhà này!’ Và nếu nhà đó có con cái của sự bình an thì bình an của các con sẽ ở với họ, bằng không, nó sẽ trở về với các con” (Luca 10:5-6).
Việc mang lại bình an là tâm điểm nơi sứ vụ của các môn đệ Chúa Kitô. Bình an ấy được cống hiến cho tất cả mọi con người nam nữ đang mong đợi hòa bình, giữa những thảm họa và bạo lực hằn dấu lịch sử của con người (Cf. Lk 2:14). “Ngôi nhà” được Chúa Giêsu nói tới đây là hết mọi gia đình, cộng đồng, xứ sở và lục địa, nơi tất cả mọi tính chất đa dạng và lịch sử của nó. Trước hết và trên hết nó là chính mỗi một cá nhân con người, không phân biệt hay kỳ thị. Thế nhưng nó đồng thời cũng là “ngôi nhà chung”, tức là thế giới, nơi Thiên Chúa đã đặt để chúng ta ở đó và là nơi chúng ta được kêu gọi để chăm sóc và vun trồng.
Bởi thế mà lời chào đầu năm mới của tôi đó là: “Bình an cho nhà này!”
2- Cái thách đố của thứ chính trị tốt đẹp
Hòa bình giống như niềm hy vọng được thi sĩ Charles Péguy tán tụng (Cf. Le Porche du mystère de la deuxième vertu, Paris, 1986). Nó giống như một bông hoa tinh tế đang cố gắng triển nở nơi mảnh đất sỏi đá của bạo lực. Chúng ta biết rằng nỗi khát vọng quyền lực với bất cứ giá nào là những gì gây ra lạm dụng và bất công. Chính trị là một phương tiện thiết yếu để xây dựng cộng đồng cùng các cơ cấu của nhân loại, thế nhưng khi đời sống chính trị không trở thành một hình thức để phục vụ toàn thể xã hội, nó có thể biến thành phương tiện đàn áp, loại trừ, thậm chí hủy diệt.
Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng “nếu ai muốn làm đầu thì họ cần phải trở nên người rốt bét trong mọi người và là đầy tớ của mọi người” (Marco 9:35). Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đã nói: “việc đảm nhận một cách nghiêm cẩn chính trị ở các cấp độ khác nhau – địa phương, khu vực, quốc gia và quốc tế – đó là việc khẳng định nhiệm vụ của mỗi một cá nhân trong việc thừa nhận thực tại và giá trị của tự do được cống hiến cho họ để hoạt động cùng một lúc cho thiện ích của thành phố, quốc gia và toàn thể nhân loại” (Apostolic Letter Octogesima Adveniens [14 May 1971], 46).
Bởi thế, vai trò chính trị và trách vụ chính trị là những gì liên lỉ thách thức tất cả những ai được kêu gọi phục vụ xứ sở của họ trong việc hết sức cố gắng bảo vệ những ai sống ở đó và tạo nên những điều kiện cho một tương lai xứng đáng và công bằng. Nếu được thực thi bằng việc tôn trọng nền tảng đối với sự sống, tự do và phẩm giá của con người, thì đời sống chính trị mới có thể thực sự trở nên một hình thức bác ái trổi vượt.
3- Đức bác ái và các nhân đức nhân bản: căn bản của chính trị là để phục vụ nhân quyền và hòa bình
Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã ghi nhận rằng “hết mọi Kitô hữu được kêu gọi để thực hiện đức bác ái một cách tương xứng với ơn gọi của mình và tùy theo mức độ ảnh hưởng mà họ có được nơi thành đô / pólis... Một khi được tác động bởi đức bác ái, việc dấn thân vì ích chung cho một giá trị cao cả hơn là một vị thế thuần trần tục và chính trị có được… Hoạt động trần thế của con người, khi được đức bác ái gợi hứng và nâng đỡ thì góp phần vào việc xây dựng cái thành đô hoàn vũ của Thiên Chúa, một thành đô là đích điểm của lịch sử gia đình loài người” (Encyclical Letter Caritas in Veritate [29 June 2009], 7). Đó là bản thảo chuơng mà tất cả mọi chính trị gia, bất kể văn hóa hay tôn giáo của mình, có thể đồng ý, nếu họ muốn cùng nhau hoạt động cho thiện ích của gia đình nhân loại, và thực thi những nhân đức nhân bản ấy, giúp duy trì tất cả mọi hoạt động chính trị lành mạnh: công bằng, bình đẳng, tương kính, thành thực, lương thiện, trung tín.
Về vấn đề này, thật là hữu ích khi nhắc lại “Các Phúc Đức của Chính Trị Gia”, được ĐHY Việt Nam Phanxicô Nguyễn Văn Thuận liệt kê, một chứng nhân trung thành với Phúc Âm qua đời năm 2002:
Phúc cho chính trị gia có một cảm quan cao quí và sâu xa ý thức được vai trò của mình.
Phúc cho chính trị gia tỏ ra cho thấy bản thân khả tín.
Phúc cho chính trị gia hoạt động cho công ích chứ không cho tư lợi của mình.
Phúc cho chính trị gia biết một mực nhất trí.
Phúc cho chính trị gia hoạt động cho mối hiệp nhất.
Phúc cho chính trị gia nỗ lực hoàn thành những gì cần phải sâu xa thay đổi.
Phúc cho chính trị gia biết lắng nghe.
Phúc cho chính trị gia không biết sợ hãi.
(Cf. Address at the “Civitas” Exhibition-Convention in Padua: “30 Giorni”, no. 5, 2002)
Hết mọi cuộc tuyển chọn hay tái tuyển chọn, cũng như hết mọi giai đoạn của đời sống chính trị, đều là một cơ hội để trở về với những cứ điểm chính yếu làm nên công lý và luật lệ. Một điều chắc chắn đó là chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình. Nó tôn trọng và cổ võ các quyền lợi căn bản của con người, các thứ quyền lợi đồng thời bao gồm cả các thứ trách nhiệm hỗ tương, giúp tạo nên một mối liên hệ về lòng tin tưởng và lòng biết ơn giữa thế hệ hiện tai và tương lai.
4- Các thói xấu chính trị
Đáng buồn thay, cùng với những nhân đức của mình, chính trị cũng có những thói xấu nữa, gây ra do bởi thiếu khả năng cá nhân, hay bởi những khiếm khuyết nơi hệ thống và các cơ cấu của nó. Hiển nhiên là các thứ thói xấu ấy nói chung làm cho uy tín chính trị bị tác hại, bao gồm cả những quyết định cùng hoạt động của những ai tham gia chính trị. Những thói xấu gặm nhắm lý tưởng của một nền dân chủ chân chính này khiến cho đời sống công chúng không được hài lòng và đe dọa mối hòa hợp xã hội. Chúng ta nghĩ đến tình trạng băng hoại ở các hình thức khác nhau của nó: nào là biển thủ các nguồn lợi chung, nào là khai thác các cá nhân con người ta, nào là chối bỏ các quyền lợi, nào là coi thường các qui tắc cộng đồng, nào là chiếm thủ bất chính, nào là chứng tỏ quyền lực bằng võ lực hay độc đoán vị quốc, nào là chối từ việc từ bỏ quyền lực. Chúng ta còn có thể thêm vào đó nào là bài ngoại, nào là chủng tộc chủ nghĩa, nào là chẳng quan tâm gì đến môi trường thiên nhiên, nào là tước đoạt các nguồn nhiên liệu vì lợi ích mau chóng, nào là coi thường những con người buộc phải sống lưu vong.
5- Chính trị mà tốt đẹp thì cổ võ việc tham phần của giới trẻ và tin tưởng vào người khác.
Khi mà việc thực thi quyền lực chính trị chỉ nhắm đến chỗ bảo vệ lợi lộc của một số nhỏ cá nhân đặc biệt nào đó thì tương lai bị tổn thương và giới trẻ có thể đi đến chỗ mất lòng tin tưởng, vì chúng bị đẩy ra ngoài lề xã hội không còn cơ hội để giúp vào việc xây dựng tương lai. Thế nhưng thứ chính trị cụ thể nuôi dưỡng tài năng của giới trẻ và các khát vọng của chúng, thì bình an nẩy nở nơi ánh mắt của chúng và trên khuôn mặt của chúng. Nó trở thành như một thứ bảo đảm đầy tin tưởng mà rằng “tôi tin tưởng vào quí vị và cùng với quí vị tôi tin tưởng” rằng tất cả chúng ta có thể cùng nhau hoạt động cho công ích. Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình nếu nó thể hiện nơi việc nhận biết được các tặng ân và các khả năng của từng cá nhân. “Còn gì đẹp hơn là một bàn tay giơ ra chứ? Tức là Thiên Chúa muốn bàn tay cống hiến và nhận lãnh. Thiên Chúa không muốn bàn tay sát hại (cf. Gen 4:1ff), hay bàn tay giáng họa, mà là chăm sóc và giúp đáp cho đời. Cùng với tấm lòng của chúng ta và trí thông minh của mình, cả đôi tay của chúng ta cũng có thể trở thành phương tiện đối thoại” (BENEDICT XVI, Address to the Authorities of Benin, Cotonou, 19 November 2011).
Hết mọi người có thể đóng góp viên đá của mình vào việc xây dựng ngôi nhà chung này. Đời sống chính trị đích thực, được đặt nền tảng nơi luật lệ cũng như nơi các mối liên hệ thẳng thắn và công bằng giữa các cá nhân, thì cảm nghiệm thấy đổi mới bất cứ khi nào chúng ta xác tín rằng hết mọi con người nam nữ và thế hệ biết ôm ấp những gì là hứa hẹn của những năng lực mới về liên hệ, tri thức, văn hóa và tinh thần. Thứ tin tưởng ấy chẳng bao giờ lại là chuyện dễ dàng đạt được, vì các mối liên hệ của con người thì phức tạp, nhất là trong thời đại của chúng ta đây, đang hằn lên một thứ khí hậu bất tin tưởng bắt nguồn từ nỗi sợ hãi kẻ khác hay những kẻ xa lạ, hoặc từ mối lo âu về mối an toàn bản thân. Thảm thay, nó cũng xẩy ra ở lãnh vực chính trị nữa, nơi những thái độ loại trừ, hay những hình thức chủ nghĩa dân tộc đặt lại vấn đề tình huynh đệ là những gì rất cần đối với thế giới toàn cầu hóa của chúng ta đây. Ngày nay, hơn bao giờ hết, xã hội của chúng ta cần “các nhà tiểu công nghệ hòa bình”, thành phần có thể trở thành những sứ giả và chứng nhân đích thực của Thiên Chúa Cha, Đấng muốn thấy gia đình nhân loại được thiện ích và hạnh phúc.
6- Chối bỏ chiến tranh và chiến thuật sợ hãi
Một trăm năm sau Thế Chiến Thứ Nhất chấm dứt, lúc chúng ta nhớ lại giới trẻ bị chết trong các trận chiến ấy và cảnh thường dân trở nên tan hoang, chúng ta ý thức hơn bao giờ hết về bài học kinh hoàng được cống hiến bởi các cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn: hòa bình không bao giờ chỉ có thể là mức quân bằng giữa quyền lực và sợ hãi. Việc đe dọa người khác là hạ thấp họ xuống thân phận của các sự vật và chối bỏ phẩm giá của họ. Đó là lý do tại sao chúng ta muốn lập lại rằng việc leo thang dọa nạt và việc phát triển bất khả kiểm soát các thứ vũ khí, là những gì phản luân lý và việc tìm kiếm hòa bình đích thực. Nỗi kinh hoàng xâm chiếm những ai mềm yếu nhất là những gì góp phần vào tình trạng lưu vong của cả khối dân chúng muốn tìm kiếm một nơi bình an nào đó. Các bài diễn từ chính trị có khuynh hướng đổ lỗi cho hết mọi sự dữ nơi thành phần di dân và lấy đi niềm hy vọng của người nghèo là những gì bất khả chấp. Trái lại, cần phải tái khẳng định rằng hòa bình là ở chỗ tôn trọng từng người, cho dù họ là ai, tôn trọng luật pháp và công ích, tôn trọng môi sinh được ký thác cho chúng ta chăm sóc cũng như tôn trọng sự phong phú của truyền thống luân lý được thừa hưởng từ các thế hệ trước.
Chúng ta đặc biệt nghĩ đến tất cả những trẻ em hiện đang sống ở những vùng xung đột, và tất cả những ai đang hoạt động để bảo vệ đời sống của mình cũng như để bênh vực các quyền lợi của mình. Cứ 1 trong 6 trẻ em trong thế giới chúng ta bị ảnh hưởng bởi bạo lực chiến tranh, hay bởi các tác dụng của chiến tranh, ngay cả khi các em không ghi danh đầu quân làm thứ lính con nít, hoặc bị giữ làm con tin bởi các nhóm vũ trang. Chứng từ của những ai hoạt động để bênh vực các em cũng như phẩm vị của các em là những gì quí báu nhất cho tương lai của nhân loại.
7- Một dự án cao cả của hòa bình
Vào những ngày này, chúng ta đang mừng kỷ niệm 70 năm Tuyên Ngôn Phổ Quát về Nhân Quyền, được thừa nhận sau Thế Chiến Thứ Hai. Theo chiều hướng này, chúng ta cũng nên nhớ lại nhận định của Đức Giáo Hoàng Gioan XXXIII: “Việc con người nhận thức về các quyền lợi của mình dẫn họ tới chỗ bất khả tránh là nhìn nhận cả các nhiệm vụ của họ nữa. Việc sở hữu các quyền lợi này bao gồm cả nhiệm vụ áp dụng các quyền lợi ấy, vì các quyền lợi này là những gì thể hiện một thứ phẩm giá bản vị của con người. Và việc sở hữu các quyền lợi này cũng bao gồm cả việc họ nhìn nhận và tôn trọng các quyền lợi người khác” (Encyclical Letter Pacem in Terris [11 April 1963], ed. Carlen, 24).
Hòa bình thực sự là hoa trái của một dự án cao cả về chính trị, được đặt nền tảng trên mối tương trách và liên thuộc giữa con người. Thế nhưng nó cũng là một thách đố đòi phải được tiếp tục một cách mới mẻ hơn. Nó cần có một tấm lòng và một tâm hồn hoán cải; nó bao gồm cả nội tâm và cộng đồng; nó có 3 chiều kích bất khả phân ly:
– hòa bình với bản thân, bằng cách loại trừ những gì là bất khả uyển chuyển, giận dữ và bất nhẫn; như lời của Thánh Phanxicô Salêsiô nói là hãy tỏ ra “một chút dịu dàng với mình” để cống hiến “một chút ngọt ngào cho người khác”;
– hòa bình với người khác: đó là các phần tử trong gia đình, bạn hữu, kẻ xa lạ, người nghèo và người khổ đau, bằng cách không sợ gặp gỡ họ và lắng nghe những gì họ cần nói;
– hòa bình với tất cả mọi tạo vật, bằng cách tái nhận thức được tính chất cao cả của tặng ân Chúa ban, cùng với trách nhiệm chung riêng của chúng ta, như thành phần cư ngụ trên thế giới này, thành phần công dân và là kiến tạo viên tương lai.
Nền chính trị hòa bình, bằng ý thức và sâu xa quan tâm đến hết mọi trường hợp khiến con người bị tổn thương, bao giờ cũng có thể xuất hứng từ Ca Vịnh Ngợi Khen, thánh vịnh của Đức Maria, Mẹ của Chúa Kitô Cứu Thế và là Nữ Vương Hòa Bình, đã hát lên nhân danh toàn thể nhân loại: “Ngài đoái thương đến những ai kính sợ Ngài qua mọi thế hệ. Ngài đã vung cánh tay ra oai quyền lực; Ngài đã đánh tan người kiêu ngạo với những ý nghĩ kiêu căng của họ. Ngài đã hạ người quyền hành xuống khỏi tòa cao, và đã nâng người hèn mọn lên;… vì Ngài đã nhớ lại lới hứa hẹn thương xót của Ngài, lời hứa hẹn Ngài đã thực hiện với cha ông chúng ta và con cái của các vị cho đến muôn đời” (Luca 1:50-55).
Tại Vatican ngày 8/12/2018
Phanxicô
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu








