Hoàng đế đỏ Tập Cận Bình

Image may contain: 1 person, sitting and indoor

Hoang Le Thanh

Hoàng đế đỏ Tập Cận Bình

Hoàng Thủy Ngữ

Báo Tiếng Dân – 25/09/2019

Ảnh: Hoàng đế đỏ Tập Cận Bình. Nguồn: Todd Penson

15 tháng Giêng năm 2017 là ngày đáng nhớ trong lịch sử thế giới. Lần đầu tiên, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình khai mạc Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Davos, Thụy Sĩ.

Đây là một sự kiện rất đặc biệt do sự có mặt của người lãnh đạo một quốc gia cộng sản lớn nhất thế giới. Ông ta đã cho giới tinh hoa kinh tế thế giới một bài học về thị trường tự do. Tập tuyên bố: ”Chúng ta phải mở rộng tự do mậu dịch và đầu tư toàn cầu và thúc đẩy tự do kinh tế”.

Đây là biến cố lớn vì Trung Quốc luôn có cái nhìn tiêu cực về thị trường tự do. Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump với quan điểm bảo hộ và bà Angela Merkel, người được coi là trụ cột chính của Âu châu không tham dự diễn đàn lần này. Do đó, nó tạo cơ hội cho Trung Quốc “củng cố vị thế của mình như một cường quốc trưởng thành, đáng tin cậy, cởi mở và gần gũi hơn với các mối quan hệ song phương cũng như mở rộng vai trò lãnh đạo trong cộng đồng quốc tế”, theo nhận xét của giáo sư Eswar Prasad tại đại học Cornell, Ithaca, New York, Hoa Kỳ.

Tập là chính khách rất lão luyện và có sức lôi cuốn của một nhà lãnh đạo. Ông ta chụp ngay những cơ hội có được. Ông ta giành được mọi sự chú ý tại Liên Hiệp Quốc và tại những quốc gia ông đến thăm, đặc biệt ở Phi Châu. Và nhân dịp này, Tập đã đưa ra mục tiêu của mình. Trong Đại hội Đại biểu Toàn quốc lần thứ 19 Trung Quốc, Tập tuyên bố “ Chúng ta sẽ cải tạo hệ thống kiểm soát toàn cầu”.

Tháng Ba 2018, Tập bất ngờ thông báo là ông ta không rời bỏ quyền lực, nhưng sửa đổi hiến pháp để trở thành chủ tịch trọn đời. Lần đầu tiên Trung Quốc có một nhà lãnh đạo có quá nhiều quyền lực và đầy bí ẩn. Theo Francois Bougon, ký giả của tờ báo Le Monde, “Đây là sự kết hợp giữa một hệ thống độc tài với Silicon Valley”. Và Kerry Brown, chuyên gia về lịch sử Trung Quốc viết: ”Tập Cận Bình là sản phẩm của bộ máy tuyên truyền khổng lồ và vô cùng hiệu quả của đảng cộng sản”.

Trước kia, Trung Quốc chưa bao giờ có uy thế mạnh mẽ và đầy tham vọng như vậy. Quốc gia này hiện đang tìm cách khuynh đảo cán cân quyền lực trên thế giới.

Như vậy, Tập Cận Bình là ai và xuất thân từ đâu? Ông ta muốn làm đảo lộn thế giới như thế nào? Và Tập có những kế hoạch gì ẩn giấu sau mối quan hệ đôi bên cùng có lợi (win-win situation)?

Để hiểu được Tập, chúng ta cần đào sâu vào đảng Cộng sản Trung Quốc. Đối với Tập, trở thành đảng viên đảng Cộng sản giống như một phần của giáo hội. Sau khi được bầu làm lãnh đạo đảng, ông ta đến Đại Lễ Đường Nhân Dân để tuyên thệ nhậm chức như vào một thánh đường: ”Tôi hứa bảo vệ các bí mật của đảng. Tôi hứa đấu tranh cho chủ nghĩa cộng sản”. Theo Tân Hoa Xã, đây là lần đầu tiên một chủ tịch Trung Quốc thề trung thành với Hiến Pháp khi tuyên thệ nhậm chức.

Kerry Brown nói: ”Tập Cận Bình là người phục vụ cho chính sách của đảng, gần giống như một linh mục công giáo. Vì vậy ông ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Ông ta là một phần của hệ thống, được đào tạo để sẵn sàng làm công việc này”.

Yu Jie, tác giả và là người đấu tranh cho dân chủ nói rằng “Tập Cận Bình đã nói rõ chủ nghĩa cộng sản là con đường duy nhất của sự thật, chủ nghĩa này phải lan rộng khắp thế giới chứ không chỉ ở Trung Quốc”.

Tập Cận Bình là nhân vật số một, cầm đầu một đảng cộng sản lớn nhất thế giới với trên 90 triệu đảng viên. Họ phải tuyệt đối trung thành với đảng và với chính cá nhân Tập – trên tất cả mọi thứ.

Vài tháng sau ngày nhậm chức, vào cuối năm 2012, những cái mặt nạ đầu tiên bị rơi xuống. Các đối thủ chính trị lén giao cho báo chí một tài liệu nhạy cảm liên quan đến học thuyết của Tập. Jean-Pierre Cabestan, giáo sư khoa học chính trị tại Hongkong Baptist University, cho biết “ngay sau khi lên cầm quyền Tập đã bí mật đưa ra ‘Tài liệu số 9’ (Document No.9). Chúng tôi nghe đến nó vào mùa xuân 2013. Đó là cuộc tấn công toàn diện vào các giá trị tự do. Tài liệu cho thấy Tập lo lắng về các thế lực thù địch nước ngoài và liệt kê bảy ý tưởng của phương Tây gây nguy hiểm nhất cho Trung Quốc như dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí…”. Điều này có nghĩa Tập xem Tây phương như mối hiểm họa.

Cũng theo Yu Jie, “Tài Liệu số 9” là cái nhìn đầu tiên về cương lĩnh của riêng Tập. Nó dập tắt ảo tưởng của một vài người đã dành cho ông ta”.

Căn nguyên tư tưởng chiến tranh và nhân cách của Tập xuất phát chính từ lý lịch bản thân ông ta trong bối cảnh chung của lịch sử Trung Quốc.

Cũng như xã hội cộng sản trước kia, thời niên thiếu của Tập đầy sóng gió. Ông ta từng được gọi là “thái tử đỏ”. Tập là con của một quan chức hàng đầu trong đảng. Cha ông, Tập Trọng Huân, là đồng chí thân thiết của Mao Trạch Đông và cùng với Mao thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa. Những năm đầu, Tập sống chung với giới tinh hoa cộng sản ở Tử Cấm Thành và được đi học ở một trong ba trường nổi tiếng nhất Bắc Kinh. Nhưng cha Tập rất nghiêm khắc và độc đoán, chẳng hạn như bắt Tập tắm với nước lạnh vào mùa đông.

Năm 1962, khi Tập lên 9 tuổi, Tập Trọng Huân bị thất sủng. Ông bị Mao kết tội âm mưu chống đảng. Đợt thanh trừng toàn diện trong cuộc cách mạng văn hóa bắt đầu. Ông bị đánh đập và phải tự kiểm điểm trước quần chúng. Giờ đây Tập không còn là “thái tử đỏ” nữa mà là kẻ phản bội. Ông ta phải kết tội cha mình trong các buổi họp tự kiểm điểm và chính bản thân cũng bị vệ binh đỏ hành hạ. Một cơn ác mộng sẽ mãi mãi ám ảnh Tập, mặc dù nó chỉ được nhắc qua loa trong phần tiểu sử của ông ta.

Vào năm 2000, trong cuộc phỏng vấn do một tạp chí Trung Quốc thực hiện, Tập kể lại: “Vệ binh đỏ nói hàng trăm lần họ sẽ bắn tôi. Họ đe dọa xử tử tôi. Rồi bắt tôi đọc những câu trích dẫn của Mao cả ngày”.

Li Datong, một nhà báo Trung Quốc nói: “Khi đó ông ta mới 9 tuổi. Cha ông bị kết tội phản cách mạng. Để sống còn, ông ta phải chứng tỏ mình còn cách mạng hơn những người khác. Để chứng minh mình là ‘đứa con ngoan của Mao’, ông ta học tập rất cần mẫn tất cả những lời nói của Mao. Vì vậy, di sản của Mao luôn khắc sâu trong tâm trí ông. Khi ông ta phát biểu, đó là những lời của Mao tuôn ra”.

Tập đã đứng trước một sự chọn lựa khó khăn: hoặc tránh xa người cha để sống còn hay quay lưng với đảng rồi bị thanh toán.

Francois Bougon, ký giả của Le Monde nhận xét: “Tôi nghĩ rằng chúng ta đã đánh giá quá cao chuyện cha ông ta bị hạ nhục đã tác động đến Tập nhiều như thế nào. Người ta tin rằng Tập căm thù đảng Cộng sản, nhưng ông ta đã không làm như vậy. Có hai loại con cái: những đứa muốn tìm cách trả thù và những đứa muốn làm tốt trở lại. Tập muốn sửa chữa những gì đã xảy ra, xóa bỏ sự nhục nhã”.

Cũng theo Yu Jie, “Cha ông ta đã bị hành hạ tàn nhẫn trong cuộc cách mạng văn hóa và Tập đã quyết định sẽ không bị kết thúc như ông bố. Mao trở thành tấm gương để ông noi theo. Ông ta không muốn chịu chung số phận với cha mình”.

Ít năm sau, Tập lại phải nếm cay đắng mùi đời thêm một lần nữa dưới cuộc cách mạng văn hóa. Cùng với hàng triệu thanh thiếu niên có học vấn, ông ta bị đẩy đi cải tạo lao động ở vùng quê. Mao muốn họ phải biết thế nào là công việc đồng áng khổ cực của nông dân. Lúc đó, Tập mới 15 tuổi nhưng sốt sắng ra đi. Tập thuật lại là gia đình đã theo tiễn ông tại sân ga và mọi người đều khóc, nhưng ông thích đi vì muốn thoát khỏi cái không khí chính trị đầy thù hận.

Tập bị đày một mình về làng Lương Gia Hà. Đó là một vùng quê hẻo lánh nghèo khổ, trên cao nguyên hoàng thổ màu vàng, nơi người dân đào xuống đất để làm nhà, được gọi là nhà hang (cave home). Tiếng xấu của người cha cũng bay theo đến đó và Tập bị gọi là “kẻ thù của nhân dân”, liệt vào danh sách đen – những kẻ cần phải theo dõi quản lý và sử dụng vào công việc lao động. Tập đã cố chạy trốn nhiều lần.

Francois Bougon cho biết thêm: “Tập không thích ứng được. Ông ta đuối sức trên ruộng đồng và trong cuộc sống ở thôn quê. Suốt 7 năm góp phần vào công việc nặng nhọc cùng những nông dân nghèo khổ, ông ta sống trong một cái nhà hang tối tăm không điện nước và đi lao động mỗi ngày”.

Nhà sử học Kerry Brown nói: “Dưới cuộc cách mạng văn hóa, Tập đa phần sống như một tù nhân trong nhà giam. Người ta như không còn bản sắc riêng. Họ làm việc theo chỉ thị và thường bị đối xử tàn bạo. Tôi tin rằng có thể thấy ở Tập và nhiều người cùng thế hệ với ông ta một dạng hiệu ứng muộn, sau khi bị tổn thương tâm lý”.

Trong thời gian đó, hàng triệu nạn nhân của cuộc cách mạng văn hóa chết vì đói, kiệt lực hay bệnh dịch.

Người chị cả của Tập tự tử nhưng Tập sống sót.

Tập trở về từ kiếp lưu đày, quyết chí trả thù và phục hồi danh dự cho gia đình. Nay Tập đã 22 tuổi và nuôi một tham vọng: sự nghiệp chính trị. Và để không trở thành nạn nhân thêm một lần nữa, Tập phải nắm được quyền lực bằng cách áp dụng các phương pháp của Mao. Có thể nói Tập là một mini Mao Trạch Đông.

Một người bạn đã giúp Tập “tô son điểm phấn” lý lịch cá nhân và xóa bỏ cái quá khứ phản động của cha mình ra khỏi hồ sơ. Nhờ đó, Tập được kết nạp vào đảng, sau 9 lần bị từ chối.

Tập thuật lại: “Khi đặt chân đến ‘vùng đất hoàng thổ màu vàng’, lúc mới 15 tuổi, tôi đã sững sờ và sợ hãi. Khi trở về, năm tôi 22 tuổi, mục tiêu đời tôi đã rõ ràng và tràn đầy tự tin”.

Năm 1979, Tập Trọng Huân được Đặng Tiểu Bình, người kế nhiệm Mao, thả và cho phục chức. Tập được cha mình giúp bước chân lần đầu vào con đường chính trị. Ông ta trở thành thư ký riêng của một tướng lãnh cao cấp, là bộ trưởng bộ quốc phòng.

Nhưng ở tuổi 29 Tập đã biết rằng kinh nghiệm lao động thực tế là yếu tố quyết định nếu muốn xóa hẳn hình ảnh thái tử. Vì vậy, để thuyết phục cấp lãnh đạo, ông ta đã áp dụng chiến lược: bắt đầu từ nấc thang thấp nhất rồi leo lên dần, từng bước một, từ các địa phương. Đó là bước khởi đầu của sự nghiệp chính trị và nó sẽ đưa ông đến đỉnh cao quyền lực.

Zhang Lifan, một sử gia Trung Quốc nói: “Cấp lãnh đạo đảng không thích những nhân cách mạnh mẽ bởi vì, theo quan điểm của giới lãnh đạo già, họ khó bị kiểm soát hơn. Do đó họ thích chọn những người bình thường. Và họ đã chọn Tập, một người không hề có tì vết nào trong sự nghiệp chính trị”.

Để tách mình ra khỏi đám đông và được đảng tín nhiệm, Tập luôn tuyệt đối trung thành.

Tập cưới Bành Lệ Viện, nữ ca sĩ nổi tiếng của Giải phóng quân nhân dân Trung Quốc. Nhờ vậy, ông được nhiều người biết đến hơn. Trong một cuộc phỏng vấn, bà ta đã nói đùa là mình nổi tiếng hơn chồng vì đã là ca sĩ của Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc. Theo Xia Ming, một cựu đảng viên đảng Cộng sản: “Bà ấy là người mở cánh cửa cho Tập. Bà ấy đã giúp ông ta có được hình ảnh dễ thiện cảm hơn. Mỗi khi họ đi ra ngoài, chính bà ấy bảo ông ta sẽ làm gì. Khi nào ông ta phải cười, khi nào vỗ tay v.v… Người ta có thể thấy bà ấy ra dấu”.

Tập tạo cho mình hình ảnh hoà nhã, cấp tiến và tự do để thu hút lòng người. Do đó, vào năm 2008, khi đảng Cộng sản Trung Quốc tìm người kế vị Hồ Cẩm Đào, Tập là người xứng đáng nhất để được chọn.

Đây là sự nghiệp chính trị điển hình trong guồng máy đảng Cộng sản, cả về mặt chiến thuật, đấu đá tranh giành quyền lực và lòng trung kiên với ý thức hệ.

Ngày 15 tháng 11 năm 2012, Tập Cận Bình đã loại được mọi đối thủ và tận hưởng chiến thắng. Hiện nay, ông ta là Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc và là Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa. Tập đã trả được thù nhà và đang muốn trả thù cho dân tộc, đồng thời nỗ lực thực hiện mục tiêu to lớn của đảng.

Tạo chính danh và Giấc mơ Trung Hoa

Tập muốn kết hợp lịch sử của đế chế Trung Hoa với chủ nghĩa Cộng sản. Ông ta cố gắng tạo ra chính danh mới cho chế độ cộng sản. Chính danh ưu việt của đảng Cộng sản đã bị mất dưới thời Mao, sau cuộc Cách mạng Văn hóa và chiến dịch Đại Nhảy vọt. Giờ đây Tập phải tìm một chính danh mới cho đảng bằng cách khai thác chủ nghĩa dân tộc và thổi phồng sự vĩ đại của đất nước.

Để đoàn kết nhân dân, Tập lập ra chương trình “Giấc mơ Trung Hoa”. Đến năm 2049, khi nền Cộng hòa Nhân dân tròn 100 tuổi, ông ta muốn Trung Quốc sẽ lãnh đạo thế giới, cả về kinh tế và quân sự. Tập kêu gọi: “Tất cả con dân trai gái của quốc gia Trung Quốc sẽ cùng cộng tác để hiện thực hóa giấc mơ Trung Quốc, đổi mới quốc gia. Trung Quốc sẽ chiếm vị trí trung tâm trên thế giới và cống hiến nhiều hơn cho nhân loại”.

Tập khích động tự ái dân tộc bằng cách nhắc lại tất cả những nỗi nhục mà người Trung Quốc đã gánh chịu trong thế kỷ 19. Cuộc chiến tranh nha phiến do Tây phương gây ra đã làm sụp đổ đế chế Trung Hoa, dẫn đến bao tủi nhục cho người Trung Quốc. Mặc cảm ăn rất sâu trong tâm hồn dân tộc này. Nay họ muốn làm Trung Quốc vĩ đại trở lại. Tập đã yêu cầu toàn dân gác bỏ mọi chống đối, nhắm mắt tin tưởng tuyệt đối vào ông ta, như tin một đấng tiên tri, cùng đồng hành tiến về “Giấc mơ Trung Hoa”, chinh phục thế giới.

Kerry Brown nói: “Tập muốn trở thành nhà lãnh đạo vĩ đại thực hiện được việc này. Đôi mắt Tập biểu hiện một người có niềm tin lớn vào định mệnh và rất đáng sợ. Câu chuyện lịch sử này chỉ nói đến một thứ về ông: Trung Quốc sẽ không thất bại”.

Con đường tơ lụa

Tập đề ra một dự án vô tiền khoáng hậu: con đường tơ lụa. Đây là dự án của một pharao, sẽ bao phủ trái đất với những con đường thương mại của Trung Quốc. Đây cũng là lần đầu tiên một chủ tịch Trung Quốc cho tiến hành một dự án khổng lồ ngoài nước.

Tập phê chuẩn chi 1000 tỷ dollars để xây dựng hệ thống hỏa xa và đường hàng hải – ưu tiên trước cho châu Á thiết lập cơ sở hạ tầng. Sau đó đến lượt châu Âu, Trung Đông, châu Phi và Nam Mỹ. Mục đích đơn giản chỉ để gia tăng thương mại, bán thật nhiều sản phẩm Trung Quốc và thúc đẩy phát triển kinh tế quốc gia.

Theo Jean – Pierre Cabestan: “Dự án con đường tơ lụa nhằm vượt mặt Hoa Kỳ và các quốc gia Tây phương khác, dần dần sẽ làm suy yếu chỗ đứng của Tây phương trên khắp thế giới – trước tiên ở Trung Á, sau đó Pakistan và Đông Phi”.

Cựu đại sứ Mỹ ở Trung Quốc, ông Max Baucus nói: “Một vành đai, một con đường. Đây là tầm nhìn quan trọng của chủ tịch Tập Cận Bình. Đây là một kế hoạch trường kỳ. Ở Hoa Kỳ, chúng ta không có kế hoạch dài hạn nào. Các quốc gia phương Tây khác cũng không, cho dù Trung Quốc có trỗi dây hay không”.

Bài học Sri Lanka

Tập sẵn lòng cho các quốc gia nghèo vay tiền để xây dựng cơ sở mậu dịch hạ tầng. Hơn 60 quốc gia bị cám dỗ do ước muốn hiện đại hóa. Sri Lanka là một trong những quốc gia đầu tiên đã hớn hở vay tiền của Trung Quốc để xây dựng một cảng thương mại khổng lồ ở phía Nam hòn đảo. Một viễn cảnh tốt đẹp trước mắt. Nhưng khi quốc gia này không có khả năng trả món nợ kếch xù với khoản tiền lãi cắt cổ, Trung Quốc đề nghị một hợp đồng mới, dựa vào việc tái cơ cấu nợ. Thay vì nhận tiền, Bắc Kinh sẽ làm chủ hải cảng trong 99 năm. Đây là ví dụ một quốc gia từ bỏ chủ quyền của mình để đổi lấy cơ sở hạ tầng quan trọng.

Giấc mơ của Tập đã biến thành cơn ác mộng cho Sri Lanka. Quốc gia này mất cả chì lẫn chài: một hải cảng trong 99 năm và tất cả chỗ làm trong khu vực kỹ nghệ rộng 100.000 mẫu.

Tiến vào Âu châu

Tập tiếp tục tiến bước sang Âu châu với các hợp đồng và chiến thuật khác.

Ông ta bắt đầu mua các cơ sở hạ tầng chiến lược như cảng Pireás của Hy Lạp và phi trường Toulouse ở Pháp và đề nghị mọi hình thức trao đổi. Lúc ban đầu, các nhà lãnh đạo châu Âu rất hứng khởi và thường xuyên gặp Tập để lôi kéo Trung Quốc đầu tư. Trong chuyến thăm Pháp vào tháng 3/2014, Tập đã ký 50 hợp đồng trị giá 18 tỷ dollar với nước chủ nhà.

Francois Holland, tổng thống Pháp (2012 – 2017) nhấn mạnh: “18 tỷ dollar nghĩa là tạo việc làm và tăng trưởng”. Đổi lại, Trung Quốc và Pháp hợp tác chế tạo 1000 chiếc trực thăng, tập đoàn Đông Phong Trung Quốc góp vốn vào hãng xe hơi Pháp PSA Peugeot Citroen. Tập thông báo ông ta đã ký được nhiều hợp đồng và thỏa thuận với Âu châu về nguyên tử, hàng không, kỹ nghệ xe hơi, năng lượng, tài chính… trong chuyến đi của mình.

Phản ứng tốt xấu của các quốc gia Âu châu nhiều ít khác nhau. Một vài quốc gia tích cực ủng hộ và tin rằng họ sẽ có lợi trong việc hợp tác và nếu nó giúp sự phát triển toàn cầu được cân bằng thì cũng là điều tốt.

Đức là quốc gia đầu tiên đánh chuông báo động, vào tháng 9/2016, sau khi Trung Quốc mua Kuka, một hãng chế tạo robot công nghiệp hàng đầu của Đức, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã công khai vạch mặt Con Đường Tơ Lụa.

Sigmar Gabriel, cựu bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đức (2017 – 2018) nói trong Hội nghị an ninh thường niên lần thứ 54 tại Munich, ngày 16 tháng 2 năm 2018, như sau: “Không như một số người đã nghĩ, Con Đường Tơ Lụa không phải là một dự án tình cảm Marco Polo. Trung Quốc nỗ lực thiết lập một hệ thống toàn cầu để phục vụ quyền lợi của họ. Nó không chỉ thuần túy về kinh tế. Trung Quốc phát triển một hệ thống toàn diện, không giống như mô hình của chúng ta vốn dựa vào tự do, dân chủ và nhân quyền”.

Năm 2018, Trung Quốc đã kiểm soát 10% hoạt động của các hải cảng Âu châu. Đó là 1 trong 10 hải cảng.

Đối với những quốc gia có kinh tế lệ thuộc vào Trung Quốc như Hy Lạp, Hungary và Serbia, đường lối chính trị của họ cũng không thể thoát khỏi sự chi phối của Trung Quốc. Những quốc gia này phá vỡ mối liên hệ với Âu châu và ngả về Trung Quốc nhiều hơn.

Hy Lạp là trường hợp điển hình. Đây là con ngựa thành Troy đầu tiên của Tập ở Âu châu. Năm 2018, lần đầu tiên Liên Minh châu Âu (EU) không thể đệ trình báo cáo thường niên về tình hình nhân quyền ở Trung Quốc lên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vì Hy Lạp phủ quyết.

Ủy ban châu Âu (European Commission), ngày 23 tháng 6 năm 2017 tại Bruxelles, đã thông qua đạo luật không cho phép Trung Quốc mua các doanh nghiệp chiến lược.

Bước sang Úc châu

Trung Quốc đầu tư rất mạnh ở Úc, tập trung chính vào các lãnh vực xã hội. Úc và New Zealand là hai phòng thí nghiệm giúp cho Trung Quốc xâm nhập vào quốc gia dân chủ, bằng một chiến lược hoàn hảo đã được nghiên cứu kỹ để gây ảnh hưởng chính trị.

Jean-Pierre Cabestan nhận định: “Chiến lược của các đảng Cộng sản là huy động các thế lực không cộng sản bằng cách vô hiệu hóa họ và mua chuộc để họ trở thành đồng minh. Người Trung Quốc sử dụng nhiều phương tiện để tác động đến chính sách đối nội của quốc gia đối tác”.

Cuối năm 2017, nước Úc rúng động vì một vụ bê bối chính trị khi một thượng nghị sĩ phải từ nhiệm vì đã nhận hối lộ của Trung Quốc. Trung Quốc đã có thể hối lộ thành công các chính trị gia để họ có quan điểm tích cực đối với các vấn đề nhạy cảm của Trung Quốc.

Sau cơn địa chấn chính trị này, nước Úc đã thông qua một đạo luật cấm người Trung Quốc đầu tư vào các đảng phái chính trị và các cơ sở kinh doanh chiến lược.

“Chính sách gây ảnh hưởng của Trung Quốc rất có hiệu quả trong xã hội dân sự, thương trường và giới khoa bảng. Nó tác động đến cộng đồng người Trung Quốc ở các quốc gia khác và hỗ trợ tài chính cho các cuộc tranh cử của các ứng cử viên có quan điểm thân Trung Quốc”…“Trung Quốc có thể dùng sức mạnh kinh tế để ngăn cản những chỉ trích về chế độ mình. Cái họ muốn xuất khẩu là ảnh hưởng và đặt ưu tiên hàng đầu là sự im lặng. Họ không muốn nghe những gì trái tai. Họ muốn các nước phải chấp nhận đường lối chính trị quốc tế của mình”, theo ông Stein Ringen, nhà khoa học chính trị và xã hội học.

Châu Phi và tham vọng bá quyền

Giấc mơ Trung Hoa của Tập có nhiều triển vọng nhất ở châu Phi. Con đường tơ lụa mới hiện đã chạy khắp nửa lục địa. Ông ta thường bay đến đây để rao giảng giấc mơ chính trị của mình. Ông ta gọi đây là “giải pháp của Trung Quốc”, một kế hoạch trong đó sự phát triển kinh tế là quan trọng nhất cho nhân quyền.

Ý tưởng của Tập được Francois Bougon giải thích như sau: Chỉ sau 30 năm, Trung Quốc đã thoát khỏi cảnh nghèo đói. Nền kinh tế đứng hàng thứ hai trên thế giới. Trung Quốc không làm theo cách của phương Tây. Hệ thống chính trị không mở cửa cho dân chủ nhưng quốc gia giàu có và phát triển. Vì vậy hệ thống tồn tại. Đây là giải pháp của Trung Quốc. Các nước khác nên học hỏi và thực hiện giống như vậy.

Trung Quốc đã đi bước trước. Họ đứng sau và xây dựng hầu hết các dự án hạ tầng ở Phi châu, từ 30 đến 50 phần trăm. Để bảo đảm cho việc trao đổi mậu dịch với Phi châu và tiến hành đầu tư, Tập bạo gan hơn những người tiền nhiệm: ông ta thiết lập một căn cứ quân sự đầu tiên của Trung Quốc ở nước ngoài, tại Djibouti. Quốc gia Đông Phi này có vị trí chiến lược, ngay cạnh một trong những con đường thương mại tấp nập nhất thế giới. Ngày 1 tháng 8 năm 2017, cả thế giới sửng sốt khi Trung Quốc khánh thành căn cứ quân sự này. Chuyện xảy ra quá nhanh. Căn cứ được hoàn thành chưa đến một năm. Từ lâu Trung Quốc vẫn thường xuyên bác bỏ tin đồn là họ sẽ xây dựng căn cứ quân sự ở nước ngoài. Họ sẽ không làm giống người Mỹ.

Jean-Pierre Cabestan cho biết thêm: “Mọi người đều ngạc nhiên vì Djibouti nhỏ và quân đội Tây phương đã có mặt từ trước ở đó: Mỹ, Pháp, Ý, Nhật. Có quá nhiều người tập trung tại một nơi nhỏ và để mắt đến nhau. Tập gửi 10.000 quân đến đó, gấp đôi số lượng quân nhân Mỹ. Ông ta tuyên bố có vai trò giữ an ninh cho lục địa Phi châu”.

Căn cứ quân sự Trung Quốc ở Djibouti được cộng đồng quốc tế đặc biệt quan tâm. Đây là một biến chuyển quan trọng vì chắc chắn Trung Quốc sẽ tiếp tục những kế hoạch như vậy. Họ sẽ theo bước Hoa Kỳ mặc dù luôn chỉ trích chính sách quân sự Mỹ.

Tập dự trù đến năm 2049, Trung Quốc sẽ có lực lượng quân sự hùng mạnh nhất thế giới, hơn cả Hoa Kỳ. Cũng như Mao, ông ta tin rằng quyền lực đến từ nòng súng. Trong vòng 4 năm, số lượng tàu chiến và tàu ngầm Trung Quốc đã nhiều bằng nước Pháp. Tập luôn phô trương sức mạnh quân sự trong những dịp lễ lớn. Hải và không quân Trung Quốc đã diễn tập ở Biển Đông và Thái Bình Dương, gần các khu vực Mỹ đã xây dựng căn cứ quân sự từ sau thế chiến thứ Hai.

Trung Quốc yêu sách lãnh hải và các hòn đảo thuộc chủ quyền của các quốc gia láng giềng như Việt Nam, Nhật Bản, Malaysia, Brunei và Philippines. Họ chiếm một phần quần đảo Trường Sa của Việt Nam năm 1988, bãi cạn Scarborough của Philippines năm 2012. Với tấm bản đồ đường chín đoạn, bất chấp phán quyết của toà án trọng tài quốc tế tại The Hague, Tập tuyên bố có chủ quyền lịch sử không thể tranh cãi gần 90% Biển Đông. Ông ta đã âm thầm cho bồi đắp, xây dựng căn cứ quân sự, phi đạo, hải cảng trên các hòn đảo, bãi đá nổi chiếm được của Việt Nam, gửi quân đội, điều động tàu chiến và máy bay chiến đấu đến đó. Những tháng giữa năm 2019, tình hình trở nên rất căng thẳng và có thể xảy ra xung đột. Tập đặt thế giới vào sự đã rồi.

Trật tự mới

Bây giờ Tập đã sẵn sàng dọn đường cho một trật tự mới trên thế giới. Để tiến đến mục tiêu đó, ông ta dùng Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (Shanghai Cooperation Organisation – SCO) của mình. Đây là tổ chức chính trị, kinh tế và an ninh liên chính phủ Âu – Á gồm Trung Quốc, Nga, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan, Uzbekistan.

Tháng 6/2018, hội nghị thượng đỉnh của Tập diễn ta cùng thời điểm với G7 của các cường quốc dân chủ. Dự án con đường tơ lụa của Trung Quốc giờ được liên minh chính trị và quân sự SCO hỗ trợ. Tập chủ trì hội nghị thượng đỉnh SCO, bên cạnh là Vladimir Putin, người đã bị trục xuất khỏi G7, sau khi xâm chiếm Crimea của Ukraine. Ngoài bốn quốc gia thành viên khác, lần này, Tập đã mời và hoá giải được mối hận thù giữa Ấn Độ và Pakistan. Hai quốc gia nguyên tử này gia nhập SCO. Tập tuyên bố “đây là hội nghị lịch sử vì lần đầu tiên tám nhà lãnh đạo cùng tham dự và SCO sẽ lớn mạnh”. Nhiều quốc gia Âu-Á khác như Israel, Saudi Arabia, Egypt, Ukraine, Turkey… cũng quan tâm tìm hiểu hay muốn gia nhập tổ chức này.

Jean-Pierre Cabestan nhận định: “Chiến lược của Tập Cận Bình là thành lập một trật tự mới, theo cách ‘đi nước đôi’ như Mao từng nói. Điều này có nghĩa là tạo nhiều ảnh hưởng hơn trong các tổ chức đa phương hiện có và thành lập các tổ chức đa phương phi Tây phương mới, lấy cảm hứng từ Trung Quốc – ở cấp độ ý thức hệ phản ánh lợi ích và giá trị của Trung Quốc. Cách tốt nhất để vô hiệu hóa một tổ chức lớn là thành lập những tổ chức mới và gây ra một sức ép nhất định”.

Tập mơ tái tạo trật tự toàn cầu. Ông ta muốn tập hợp cả thế giới – với Trung Quốc là trung tâm. Phía sau những lời hứa hẹn về một tương lai huy hoàng là âm mưu vô cùng thâm hiểm của đảng Cộng sản. Ngay từ thời Mao, Trung Quốc đã mơ một thiên đường cộng sản trên khắp thế giới. Thiên đường này sẽ nằm dưới sự chỉ đạo của một đảng Cộng sản toàn năng. Nó đóng vai trò nhà nước và có toàn quyền sinh sát, đưa ra đường lối chính sách, luật lệ mà không ai được chỉ trích chống đối. Đó là một thế giới mà các ý tưởng dân chủ, tự do, nhân quyền không có cùng ý nghĩa như ở phương Tây. Và chuyện này cũng không cần phải đợi lâu. Nó đã đang diễn ra ở những nơi chịu ảnh hưởng của Trung Quốc. Việt Nam là trường hợp điển hình.

Ngay sau khi lên cầm quyền, Tập đã thanh toán hàng loạt đối thủ chính trị. Ba cơ quan truyền thông lớn nhất ở Trung Quốc giờ có tên chung là The Voice of China.

Francois Bougon kể: “Ông ta nói với các nhân viên: Họ của các đồng chí là đảng. Đảng Cộng Sản! Đừng quên là các đồng chí đang ở đó để phục vụ gia đình này, đó là đảng Cộng sản”.

Tập đã đập tan mọi hy vọng về dân chủ ở Trung Quốc. Tự do báo chí, ngôn luận, tôn giáo, internet, mạng xã hội bị kiểm soát chặt chẽ. Chỉ trích đảng là phạm pháp. Một sai phạm nhỏ nhất cũng bị xử phạt. Để nắm vững quyền lực, Tập loại bỏ các đối thủ bằng cách nhân danh chiến dịch bài trừ tham nhũng.

Kerry Brown nhận xét: “Về mặt đạo đức, đảng theo chủ nghĩa vị lợi (utilitarianism). Điều này có nghĩa 99% người dân được xem là OK và 1% phải biến mất trong cái hố đen. Trong xã hội chúng ta, đây là vấn đề. Chúng ta bị phê phán do cách chúng ta đối xử với kẻ xấu hay với những người phải bị cách ly như thế nào. Đối với đảng, chuyện đó không quan trọng và những người này bị đối xử rất tàn nhẫn”.

Để thiên đường cộng sản sẽ được hoàn hảo và duy trì sự ổn định của chế độ, Tập theo dõi và xếp hạng công dân bằng một hệ thống có tên là “tín dụng xã hội”. Với sự trợ giúp của công nghệ nhận diện khuôn mặt và hệ thống tín dụng xã hội, thông tin cá nhân của tất cả mọi người trong nước đều bị lưu trữ. Hệ thống camera – con mắt của nhà nước – theo dõi họ suốt ngày đêm và ở khắp mọi nơi. Khởi đầu mỗi công dân được cấp 1000 điểm. Số điểm này tăng hay giảm tùy vào cách cư xử của họ trong cuộc sống riêng tư hay ngoài xã hội. Điểm tăng được thưởng. Điểm giảm bị phạt.

Đây là một hệ thống kiểm soát toàn hảo giúp nhà cầm quyền quyết định vận mệnh của con người. Tương lai cá nhân nằm trong tay nhà nước. Trung Quốc đang hiện đại hóa thế giới của Orwell.

Vấn đề này sẽ quyết định số phận thế giới. Các công ty công nghệ thông tin Trung Quốc đang tìm cách xâm nhập các quốc gia khác. Yu Jie cho biết, Facebook thông báo đóng tài khoản của ông 24 tiếng, sau khi ông đăng một bài viết chỉ trích đảng Cộng sản, mặc dù ông đang sống ở Mỹ. Facebook đã theo chỉ thị của Bắc Kinh. Chuyện này cho thấy bàn tay lông lá của Bắc Kinh đã thò vào lòng các quốc gia dân chủ. Nó đang tìm cách lũng đoạn quyền tự do ngôn luận trên khắp thế giới.

Hiện nay, rất nhiều người Trung Quốc đang ôm chung giấc mộng vàng sẽ đến vào năm 2049 cùng với Tập. Từ đây đến năm đó, Trung Quốc là mối đe dọa toàn cầu.

Một câu hỏi được đặt ra: Các quốc gia dân chủ phải làm gì trước một Trung Quốc độc tài và đầy tham vọng như vậy? Bài học của Hitler vẫn còn đó.

_____

Tham khảo: Kerry Brown: “The World According to Xi: Everything You Need to Know About New China”

Shanghai Cooperation Organisation – SCO: Tổ chức Hợp tác Thượng Hải

Ảnh: Hoàng đế đỏ Tập Cận Bình. Nguồn: Todd Penson

Nguồn: Báo Tiếng Dân
https://baotiengdan.com/2019/09/25/hoang-de-do-tap/…

HỌ ĐÃ LÀM GÌ CHO ĐẤT NƯỚC?

HỌ ĐÃ LÀM GÌ CHO ĐẤT NƯỚC?

– Đỗ Ngà

Đu càng là từ mà nhóm dư luận viên hay dùng để miệt thị những người Việt chạy trốn khỏi súng đạn và sự trả thù sau đó của quân đội Bắc Việt khi vào “giải phóng” miền Nam. Nghĩa đen của nó là đu càng trực thăng di tản, nhưng sau này Cộng Sản họ ám chỉ cho những người bỏ nước ra đi vì không chịu nổi sự hà khắc của Cộng Sản. Nhìn những thước phim lịch sử không ai không xót cho cảnh ấy. Người Việt bị chia rẽ đến cực độ, tức người Việt kinh sợ người Việt nhất chứ không phải là ngoại bang nào cả. Khi đó, người Việt tự do sợ người Việt Cộng Sản còn hơn sợ thú dữ, họ nháo nhào di tản trong hoảng hốt và tuyệt vọng.

Sau ngày 30/04/1975 thì làn sóng trốn chạy Cộng Sản vẫn tiếp tục và tạo ra một thảm cảnh đi vào lịch sử nhân loại, hình ảnh thuyền nhân (boat people) trốn chạy trên những chiếc ghe gỗ chở đầy người, và rất nhiều trong số họ đã phải làm nạn nhân cho cướp biển hoặc làm mồi cho cá.

Người Việt tự do chạy là đúng, vì sao? Vì chính người Bắc di cư vào Nam sau hiệp định Geneve đã nếm trải nỗi kinh hoàng Cộng Sản. Chính họ đã phải chạy trốn Cộng Sản vì phong trào Cải Cách Ruộng Đất đã giết người vô tội một cách bừa bãi và quá dã man. Cộng thêm vào đó là quân Cộng Sản nổi lên ở miền Nam cũng chuyên đi giết hại thường dân để khủng bố chính quyền VNCH, làm cho người dân Miền Nam thời đó thấy thất kinh khi nhắc đến từ “Việt Cộng”.

Và điều quan trọng là, những trí thức chân chính Miền Nam thời đó họ nhận ra rằng, sở dĩ những người CS cầm súng vô cùng nguy hiểm là bởi trong họ hội tụ cả 2 yếu tố dốt và ác. Cái nguy hiểm của cái ác nằm trong thằng dốt là nó biến con người làm điều cực ác và phi nghĩa nhưng lại nghĩ rằng nó đã làm điều chính nghĩa, đồng thời nó không có khả năng giác ngộ. Đứng trước đội quân như vậy mang súng đạn tràn vào Miền Nam thì người dân không hoảng hốt tháo chạy mới lạ. Câu nói “nếu cột đèn biết đi cũng bỏ nước ra đi” đã nói lên tất cả. Sống với CS là nỗi kinh hoàng.

Người Việt tự do là kẻ thua cuộc, và từ cột mốc thua cuộc đó họ trở thành nạn nhân, họ sống trong kinh hoàng đúng nghĩa. Cho nên, họ có “đu càng” cũng là điều rất đáng thương, hoàn toàn không phải là nỗi nhục. Sau chuỗi ngày kinh hoàng đó, tưởng dân đã hết “đu càng”, ai dè đến hôm nay vẫn xảy ra cảnh “đu càng” ấy, mà càng nhục hơn nữa, kẻ “đu càng” hôm nay không phải là những nạn nhân chế độ mà là những kẻ ăn trên ngồi trốc trong tay có quyền lẫn tiền.

Trong chuyến thăm của bà Nguyễn Thị Kim Ngân sang Hàn Quốc là một phái đoàn 162 người, trong đó có 20 bộ trưởng và thứ trưởng. Đi trong đoàn này chắc chắn đều là những kẻ có quyền có tiền không ít thì nhiều, ấy vậy mà có đến 9 người trốn ở lại Hàn Quốc một cách bất hợp pháp. Một nỗi nhục ê chề cho ĐCSVN. Đấy! Có quyền có tiền vẫn đu càng một cách nhục nhã.

Giàu như ĐặngThị Hoàng Yến thì bỏ hàng núi tiền để “đu càng” sang Mỹ, ít tiền hơn thì “đu càng” sang Hàn Quốc. Kết quả cai trị của ĐCS sau 74 năm thì mọi tầng lớp đều thấy Việt Nam thực sự là nơi không phải để sống mà chỉ là nơi để đấu tranh sinh tồn. 9 người được tháp tùng đoàn của bà Chủ Tịch Quốc Hội là thành phần có quyền và có tiền, nhưng sao họ trốn ở lại Hàn Quốc? Chắc chắn dù đang nắm quyền tiền thì họ cũng không còn thấy an toàn vì hiện nay ĐCS như là bầy thú hoang không chỉ cắn xé dân mà còn cắn xé nhau.

Trước đây bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch hỏi những người Việt Nam chỉ trích chế độ rằng “họ đã làm gì cho đất nước?”, thì này nay 9 người trốn lại Hàn Quốc đã cho câu trả lời thích đáng rằng, hãy đừng hỏi dân làm gì cho tổ quốc mà hãy hỏi chính ĐCS đã làm gì cho dân cho nước mà sao thành phần nào cũng muốn bỏ nước ra đi? 9 người bỏ trốn này chính là câu trả lời rằng, ĐCS đã và đang đưa con tàu đất nước ngày một chìm sâu trong sự bất an và đói nghèo. Đáng lẽ ra đây chính là là một nỗi nhục của ĐCS, nhưng rất tiếc họ không hề biết nhục, dù có nỗi nhục lớn cỡ nào thì họ vẫn tự cho mình là “quang vinh muôn năm” mà thôi. Thế đấy, cái “quang vinh muôn năm” của họ là như thế, một thứ tinh thần AQ đúng nghĩa.

-Đỗ Ngà-

Image may contain: 1 person, smiling, text

Chiếc Ghế – Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Chiếc Ghế – Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Phần lớn những cuộc tranh chấp ở đời thường xoay quanh những chiếc ghế. Lúc đầu, ghế tượng trưng cho chức vụ, chức năng. Dần dần, nó tượng trưng cho chức quyền, chức tước.Ai cũng thích ghế cao và bảo vệ ghế của mình. Người Pharisêu thích ngồi ghế danh dự trong hội đường. Giacôbê và Gioan thích ngồi hai bên tả hữu Thầy Giêsu. Philatô cho đóng đinh Ðức Giêsu vô tội, vì ông sợ mất ghế.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy các khách dự tiệc cứ chọn ghế nhất mà ngồi. Con người vẫn bị ám ảnh bởi những chiếc ghế. Chiếu trên, chiếu dưới chẳng phải là chuyện xưa ở đình làng. Ngày nay vẫn có những bạn trẻ cố kiếm được mảnh bằng và chỗ làm lương cao để ung dung hưởng thụ một chỗ đứng trong xã hội.
“Ai tôn mình lên, dù lộ liễu hay kín đáo, sẽ bị Thiên Chúa hạ xuống. Ai thực tâm hạ mình xuống qua việc phục vụ, sẽ được Thiên Chúa tôn lên.” Ðức Giêsu mời ta vượt qua thói háo danh, để sống khiêm tốn. 
Khiêm tốn không phải là giả vờ tự hạ để được nâng lên. 
Khiêm tốn không phải là coi thường mình hay sợ người khác. 
Khiêm tốn không phải là rụt rè, không dám nhận trách nhiệm.
Khiêm tốn là biết mình đã nhận tất cả từ Chúa, và lớn lên mỗi ngày nhờ tha nhân. 
Người khiêm tốn không sợ chức vụ cao hay ghế nhất. 
Chiếc ghế không phải là mục đích họ cần chiếm được, nhưng là phương tiện để phục vụ mọi người. 
Chức vụ cho họ cơ hội cúi xuống thật gần với nỗi đau của nhân loại đang chờ họ giúp đỡ. 
Người khiêm tốn không tự tìm vinh quang cho mình, họ hồn nhiên vô tư để Thiên Chúa tự do định liệu. Chúng ta dễ đánh giá người khác dựa trên ghế của họ. Nhưng một người quét đường có lương tâm còn giá trị hơn một giám đốc tham ô lãng phí.
Ðức Giêsu nói đến việc chọn khách để mời ăn. Ngài khuyên nên mời những kẻ nghèo khó, tật nguyền, hơn là mời những người ruột thịt, thân quen, giàu có. Ngài đưa chúng ta vượt qua óc tính toán vụ lợi, để đi vào thế giới của những người bất hạnh. Chúng ta thường thích giao du với người có thế giá, có học thức, có của cải, để dễ nhờ vả khi cần. Chính vì thế xã hội vẫn còn nhiều người bị bỏ rơi, vì nghèo túng, kém cỏi về mọi mặt. Hãy ra khỏi thế giới quen thuộc của mình, để đến với những người cần chúng ta hơn. Bao trẻ em ở vùng xa cần giáo viên. Bao bệnh viện ở các huyện cần bác sĩ. Ước gì chúng ta hạnh phúc khi cho không tính toán vì thấy mình đã nhận được gấp trăm điều mình cho.
Cầu Nguyện
Giữa một thế giới chạy theo tiện nghi, hưởng thụ,xin cho con biết bằng lòng với cuộc sống đơn sơ. 
Giữa một thế giới còn nhiều người đói nghèo,xin cho con đừng thu tích của cải. 
Giữa một thế giới mà sự sống bị chà đạp, xin cho con biết quý trọng phẩm giá từng người.
Giữa một thế giới không tìm thấy hướng sống, xin cho con biết xây lại niềm tin.
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con cảm được cơn đói đang giày vò bao người,
xin cho con nghe được lời mời của Chúa:
“Các con hãy cho họ ăn đi.”
Ước gì chúng con dám trao tất cả những gì chúng con có cho Chúa, để Chúa trao tất cả những gì Chúa có cho chúng con và cho cả nhân loại.
Tác giả Nguyễn Cao Siêu, S.J.
Bài suy niệm Chúa Nhật 22 Năm C

NỖI NHỤC QUỐC THỂ

Luân Lê

ĐỦ ĐƯỜNG THOÁT LY

Cũng chỉ tháng 12 năm trước, có một đoàn khoảng 152 người đi du lịch sang Đài Loan rồi toàn bộ bỏ trốn ở lại. Cũng vào tháng 12 năm ngoái, một đoàn gồm 162 cán bộ cấp cao của chính quyền, trong chuyến làm việc sang Hàn Quốc, có 09 vị bỏ trốn để cư trú bất hợp pháp tại nước này.

Trong đó, con số thống kê, người Việt xuất khẩu lao động sang các quốc gia nước ngoài ở mức cao nhưng phần lớn là lao động phổ thông (lao động tri thức, chuyên môn, kỹ thuật cao là rất khiêm tốn). Đơn cử như qua các nước như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Malyasia (4 quốc gia đứng đầu về tiếp nhận lao động đến từ Việt Nam), tỷ lệ lao động phổ thông lên tới 99%. Và tỷ lệ lao động chuyên môn cao so với Indonesia hoặc Philippines là không đáng kể gì so với họ. Và hàng năm Việt Nam nhận lượng kiều hối chuyển về nhờ xuất khẩu lao động từ 2.5 – 3 tỷ USD, chiếm 1.5% GDP (với khoảng hơn nửa triệu người đi xuất khẩu tại hơn 40 quốc gia trên khắp thế giới).

Trong khi, hiện có đến khoảng 300.000 cử nhân, thạc sỹ trong nước rơi vào tình trạng thất nghiệp tại chỗ.

Nói đến điều đó để thấy, việc tìm cách đi lao động, dù chỉ là lao động giản đơn tay chân đối với dân nghèo hoặc trung bình, hòng thoát ly khỏi quê hương khốn khó để tìm kiếm cuộc sống tốt hơn là một hiện thực đầy xót xa. Việc quan chức hoặc giới giàu có bỏ xứ bằng cách bỏ quốc tịch hoặc nhập thêm quốc tịch thứ hai ở các quốc gia văn minh, hoặc mua nhà, đầu tư rồi cho con cái học tập, sinh sống ở các nước phương Tây, Âu-Mỹ-Úc được thực hiện, vẫn tăng lên theo thời gian, lại tỏ ra âm thầm hơn.

Image may contain: 9 people, people sitting and indoor

Luân LêFollow

NỖI NHỤC QUỐC THỂ

Tin mới nhất mà Hàn Quốc đưa, trong số người thuộc đoàn cán bộ cấp cao đi cùng Chủ tịch quốc hội nước Việt Nam, trong chuyến làm việc cấp nhà nước, có 09 vị đã bỏ trốn lại ở Hàn Quốc (để làm gì không biết).

Sự việc diễn ra từ năm 2018, nhưng nay do có 1 trong số những người bỏ trốn ở lại xứ Tư Bản ra đầu thú nên truyền thông xứ Kim Chi mới đưa tin, còn số còn lại chưa biết ở đâu và ra sao.

Quan chức chính quyền cấp cao bỏ trốn trong chuyến công tác, đó mới là nỗi nhục quốc thể. Vì sao họ bỏ xứ bằng mọi cách, kể cả phạm pháp, chỉ để được trú ngụ ở xứ Tư Bản tự do?

Tổ chức bàn tròn hội luận này tại Trung tâm nghiên cứu của tôi vì cô Phạm Đoan Trang

Image may contain: 1 person, smiling
Image may contain: outdoor

Trần Bang is with Pham Doan Trang.

RFA 22.9.2019:

Thứ bảy, ngày 21 tháng 9, Viện Nghiên cứu Á Châu, Đông Phương tại Lyon đã tổ chức một bàn tròn hội thảo về đề tài «Quyền tự do Phát biểu tại nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam » nhân dịp Tổ Chức Phóng Viên Không Biên giới trao giải thưởng năm 2019 với hạng mục “Ảnh Hưởng ” cho nhà báo, nhà văn, blogger, đồng sáng lập viên và là biên tập viên của Luật khoa Tạp chí Phạm Đoan Trang. Bà Ngoc Anh, thuộc hội Người Việt vùng Rhône, là một trong những người tổ chức buổi hội thảo cho biết tại sao bà muốn tổ chức buổi hội thảo này cho người Pháp và Việt đang sống tại Lyon và vùng phụ cận :

« Tôi sống tại Pháp, nơi là đất nước của quyền con người, và một trong những quyền cơ bản đó là quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng. Đối với chúng tôi dù có dòng máu Việt trong người hay không thì đều cảm thấy đấy là một chủ đề hay và quan trọng, liên quan đến cả người Pháp lẫn người Việt. Nên chúng tôi quyết định tổ chức buổi nói chuyện này nhân dịp Phạm Đoan Trang, một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội đoạt giải tuần trước ở Berlin »

Francois Guillemot, một nhà nghiên cứu về lịch sử cận đại của Việt Nam, làm việc tại Viện Nghiên cứu Á Đông và cũng là người đồng tổ chức buổi hội thảo này, nói việc tổ chức buổi hội thảo này là cần thiết :

« Chúng tôi tổ chức bàn tròn hội luận này tại Trung tâm nghiên cứu của tôi vì cô Phạm Đoan Trang là một trường hợp rất là thú vị cho việc nghiên cứu về Việt Nam nói chung và cho tình trạng tự do ngôn luận hiện tại tại Việt Nam nói riêng.

Thứ nhất, Phạm Đoan Trang là một phụ nữ tranh đấu. Cô nói về sự tranh đấu của phụ nữ Việt Nam hiện nay phải làm như thế nào ? phụ nữ Việt Nam phải tiến lên phản kháng một cách mạnh mẽ ra sao ?

Phần thứ hai của buổi hội thảo là về tự do ngôn luận. Tự do ngôn luận là vấn đề chính của Việt Nam. Cái mâu thuẩn lớn của chế độ này là nó phát triển rất nhiều mạng lưới về thông tin, về các tờ báo online, các phương tiện truyền thông đại chúng, nhưng để làm một tờ báo độc lập thì rất khó, nguy hiểm và khó phát biểu ý kiến riêng của mình. Nếu đề cập đến vấn đề chính trị là không thể làm được vì đó là một lãnh vực riêng biệt của đảng cộng sản Việt Nam. Vì thế, nêu lên trường hợp Phạm Đoan Trang là vô cùng quan trọng vì nó đề cập đến 3 đề tài : phụ nữ, giới tính và tự do ngôn luận»

Nhân dịp kỷ niệm 25 năm thành lập chi nhánh của Tổ chức phóng viên không biên giới tại Đức, ngày 12/9 vừa qua tại thủ đô Berlin (Đức), Tổ chức Phóng viên Không Biên Giới (Reporters sans frontières) có trụ sở chính tại Paris đã trao giải Tự Do Báo Chí năm 2019 cho 3 người và tình cờ, đó cũng là 3 phụ nữ : Giải Độc Lập cho cô Caroline Muscat (người Malta) , giải « Can Đảm » cho cô Eman Al Nafjan (người Saudi Arabia) và giải « Ảnh Hưởng » cho cô Phạm Đoan Trang ( người Việt Nam). Là một người bạn thân của Phạm Đoan Trang, bà Ngọc Anh cho biết cảm xúc của bà khi nghe tin bạn mình nhận được một giải thưởng từ đất nước mà bà đang sinh sống :

« Cái cảm giác đầu tiên là rất là cảm động, thực sự là chúng tôi đã khóc khi xem truyền hình trực tiếp lễ trao giải đó. Vì tôi là bạn thân của Đoan Trang nên biết rõ những gì mà Đoan Trang trải qua từ nhiều năm nay, hoàn cảnh sống, quyết tâm và những việc làm cụ thể của Trang, cho nên chúng tôi cảm thấy đây là một phần thưởng mà Trang rất là xứng đáng, chúng tôi cũng ý thức được là phần thưởng này có một giá trị tinh thần rất lớn, không chỉ với Trang mà với tất cả các anh em đồng đội đang làm việc với Trang tại Việt Nam »

Anh Minh Toàn, một sinh viên du học và làm việc tại Lyon cho biết cảm tưởng sau buổi hội thảo :

« Buổi hội thảo này tốt cho những người Pháp, đẻ họ có thể hiểu thêm về tình hình tự do báo chí tại Việt Nam và họ có thêm thông tin, tức tiếng nói từ Việt Nam có thể ra đến bên ngoài »

Chủ tịch Phóng viên Không Biên giới, ông Christophe Deloire nói: Từ ngày thành lập giải thưởng này năm 1992 đến nay, hầu hết những người nhận giải thưởng « Tự do Báo chí » đều không tự đi nhận giải được vì họ bị ngăn cấm bởi nhà cầm quyền. Ngày 12/9 vừa qua, cả ba người đều không đi nhận giải được, thay mặt cho nhà báo Phạm Đoan Trang, luật sư Trịnh Hữu Long, sáng lập viên và là Tổng Biên tập của Luật Khoá Tạp Chí đã đi nhận giải tại Berlin. Cũng có mặt tại buồi Hội thảo ở Lyon, ông Trịnh Hữu Long nhận định dù giải Tự do Báo chí năm này được chia làm ba hạng mục, thế nhưng nó cùng nói lên một điều duy nhất là sự can đảm, dấn thân để đạt được tiêu chí của một nhà báo :

« Đây là 3 tên gọi mang tính chất tượng trưng là chính, vì tất cả những nhà báo được giải thưởng hay đề cửa cho giải thưởng này, tất cả đều có ảnh hưởng rất là lớn, như cô nhà báo ở Malta được giải « can Đảm » thì ảnh hưởng của cô vô cùng lớn vì cô đã điều tra, phanh phui ra những đường dây tham nhũng cua quan chwusc chính phủ Malta. Đây chỉ là những tên gọi : 3 yêu tố mà họ trao giải : « Can đảm, Độc lập và Ảnh hưởng » là 3 yếu tố đánh giá sự hoạt động của một nhà báo. »

Tại Việt Nam, dưới sự kiểm duyệt gắt gao của nhà cầm quyền Hà Nội, liệu những tác phẩm của nhà báo Phạm Đoan Trang như “Chính trị Bình dân, Phản kháng Phi Bạo Lực, Carm Nang Nuôi Tù.v.v..” có đến được với quần chúng và tầm ảnh hưởng của nó ra sao đối với đa số người dân hãy còn chưa vượt qua nỗi sợ ? Theo ông Francois, ảnh hưởng của những cuốn sách này hiện nay chưa được lan toả rộng rãi vì nó chưa đến tay của đại đa số quần chúng, nhưng ông tin rằng, những nhà nghiên cứu trong tương lai sẽ cần đến nó như một nguồn thông tin độc lập để biết về tự do báo chí một trong một giai đoạn lịch sử tại Việt Nam :

« Đến bây giờ, sự ảnh hưởng chắc là không lớn lắm tại vì tìm ra các cuốn sách này thì rất khó. Nhưng hoạt động viết ra cuốn sách và xuất bản nó là một hoạt động rất là quan trọng. Ví dụ ở Lyon này, tôi có một kho tư liệu về Việt Nam với khoảng 8000 cuốn sách bằng tiếng Việt, hôm này nó sẽ có thêm những cuốn sách của Phạm Đoan Trang, tại vì nó thuộc hoạt động văn hoá Việt Nam nói chung. Trong tương lai nó sẽ có ảnh hưởng nếu các nhà nghiên cứu chọn đề tài tự do báo chí ở Việt Nam thì họ sẽ cần sử dụng những cuốn sách của Đoan Trang »

Những tác phẩm của nhà báo Phạm Đoan Trang không được viết trong một bối cảnh bình thường, Bà Phạm Đoan Trang thường xuyên phải sống trong cảnh trốn tránh sự theo dõi của an ninh cộng sản Việt Nam, những quyển sách được ra đời giữa những cuộc di chuyển liên tục từ nhà trọ này sang nhà trọ. Thế nhưng, nó vẫn tiếp tục được xuất bản. Theo bà Ngọc Anh, bằng một cách nào đó, những quyển sách đầy những kiến thức cụ thể và gần gủi cho mọi giới cũng đã đến tay người đọc đặc biệt là giới lao động bình dân:

“Khi trở về tiếp xúc với người đọc ở Việt Nam, tôi mới thấy rằng cuốn sách đã đến được tay của rất nhiều những người dân lao động, những người mà không có thời gian buổi tối để ngồi trước màn hình truy cập internet, truy cập báo mạng. Những người lao động đó họ mong muốn có một quyển sách trong tay để trong những giờ phút rãnh rổi, trong những giờ nghĩ giải lao thì họ có thể mở ra đọc. Tôi đã nhìn thấy những bà bán hàng rau, nhưng bác chạy xe ôm dắt những quyển sách ở dưới yên xe và khi nhìn thấy những hình ảnh đó thì thật sự rất là ấn tượng, rất là cảm động. Nhìn lại Việt Nam : khi có điều gì bất bình thì cũng đã lên tiếng nói và nói một cách mạnh mẽ, dù chỉ mới là nói, chưa biến thành hành động cụ thể nhưng nó cũng đã khác xa với cách đây 5 năm. Chính vì nhìn thấy sự khác biệt đó mà tôi biết rằng những cuốn sách như sách của Phạm Đoan Trang đã đem lại những tác động rất là cụ thể, nhất là đối với tầng lớp người dân lao động”

Ông Trịnh Hữu Long, Tổng biên tập Luật khoa tạp chí phát biểu tại hội thảo
Ông Trịnh Hữu Long, Tổng biên tập Luật khoa tạp chí phát biểu tại hội thảo Photo: RFA

Trước đây, vào năm 2013, blogger Huỳnh Ngọc Chênh cũng đã nhận được giải Netizen của Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, Ngoài giải thưởng của Tổ chức Phóng viên không Biên Giới, nhà báo Phạm Đoan Trang cũng đã được vinh danh là “một trong những nhân vật hàng đầu của bất đồng chính kiến Việt Nam đương đại » qua giải thưởng Homo Homini của tổ chức People In Need (Cộng Hoà Czec) cũng như một số các tổ chức quốc tế khác. Ông Trịnh Hữu Long cho biết ý nghĩa của các giải thưởng này đối với những người còn do dự, chưa dám dấn thân tại Việt Nam :

« Giải thưởng này là một ghi nhận cho những nổ lực không biết mệt mỏi, vô cùng bền bỉ và rất nhiều nước mắt, thậm chí cả máu nữa của Phạm Đoan Trang. Thực lòng mà nói, là một người làm việc cực kỳ gần gủi với Đoan Trang và theo dõi sát những bước tiến của chị Trang, chúng tôi thấy rằng khó có giải thưởng nào mà có thể ghi nhận hết những hy sinh của người phụ nữ vô cùng can đảm này. Tôi nghĩ rằng đó là một ghi nhận không những riêng cho Đoang Trang mà cho tất cả những ai đang dấn thân mình vào lãnh vực hoạt động dân chủ, họt động nhân quyền, hoạt động báo chí độc lập, hoạt động xuất bản độc lập. Và hy vọng rằng phần thưởng này cũng sẽ khuyến khích, động viên nhiều người khác dấn thân vào con đường này hơn »

Những quyển sách của nhà báo Phạm Đoan Trang được xuất bản và phát hành bởi Nhà xuất bản Tự do. Những thành viên của Nhà xuất bản này đã bị theo dõi, gây áp lực và thậm chí họ đã đóng rất nhiều tài khoản của nhà xuất bản khiến họ không còn tài chánh để hoạt động. Để có thể phát sách miễn phí cho người dân trong nước, nhà xuất bản chủ trương :« mỗi quyển sách được mua ở nước ngoài là một quyển sách được tặng cho người dân trong nước » bà Ngọc Anh, một ủng hộ viên, kêu gọi :

« Để ủng hộ cho nhà xuất bản tự do, có hai cách :

– Vào Faceboook của Nhà xuất bản Tự do mua sách. Mỗi quyển sách được mua sẽ là một quyển sách được tặng cho độc giả ở Việt Nam

– Vào trang Gofundme.com và gõ : « Hãy giúp độc giả Việt Nam có sách »

Mặc dù việc Nhà xuất bản tự do hiện nay đang gặp nhiều khó khăn, trở ngại, thậm chí nguy hiểm. Luật sư Trịnh Hữu Long vẫn tin tưởng vào một tương lai sáng lạng cho nền báo chí cũng như thị trường xuất bản tại Việt Nam :

« Việc bị đàn áp, bắt bớ, hạn chế hoạt động đã xảy ra từ nhiều tháng, nhiều năm nay rồi, tuy nhiên sách của nhà xuất bản vẫn tiếp tục được xuất bản, các đầu sách mới vẫn tiếp tục được ra đời.»

CƠ CHẾ NÀO ĐÃ LOẠI BỎ TÍNH CÔNG BẰNG CỦA PHÁP LUẬT?

CƠ CHẾ NÀO ĐÃ LOẠI BỎ TÍNH CÔNG BẰNG CỦA PHÁP LUẬT?

– Đỗ Ngà

Từ năm 2014, Nhóm VN Pharma bị phát hiện làm giả giấy tờ nhập thuốc ung thư giả do Nguyễn Minh Hùng và Võ Mạnh Cường chủ mưu. Vụ án được khởi tố sau đó và được đưa ra xét xử với 2 tội danh là tội buôn lậu và tội buôn tân dược giả. Ngày 25/8/2017, tại phiên tòa sơ thẩm, Tòa án nhân dân TP.HCM tuyên phạt bị cáo Nguyễn Minh Hùng và Võ Mạnh Cường cùng bị 12 năm tù về tội “Buôn lậu” và bỏ lọt tội buôn tân dược giả.

Vấn đề là khung hình phạt tội buôn lậu luật pháp quy định tối đa 20 năm, nhưng tội buôn tân dược giả có thể bị tử hình. Vụ xét xử sơ thẩm, tòa án nhân dân TP. HCM đã trắng trợn bỏ lọt tội của bị cáo Hùng và Cường. Phiên tòa này có mùi của sự mua chuộc, nếu cơ quan điều tra vào cuộc một cách nghiêm túc thì chắc chắn sẽ lòi ra nhiều vấn đề chạy chọt đằng sau đó. Có thể nói đây là một hành động buôn bán công lý trắng trợn. Nếu không làm vậy thì cán bộ tư pháp đâu giàu có?

Tuy nhiên, sau đó 2 tháng tại tòa phúc thẩm, ngày 30/10/2017, Tòa án nhân dân tối cao tại TP.HCM đã tuyên huỷ toàn bộ bản án, yêu cầu điều tra lại và kiến nghị điều tra hàng loạt cá nhân liên quan. Sau một thời gian điều tra lại thì dự kiến ngày 24/09/2019 đến ngày 30/09 sẽ xét xử sơ thẩm vụ án này. Những gì mà bên bị cáo chi cho tòa án Nhân dân TP.HCM để có bản án nhẹ thì với lần xử lại này thì xem như mất trắng. Vụ án này có liên quan đến Bộ Y Tế, mà những sai phạm của cấp bộ thì khi nào các thế lực chính trị lợi dụng nó để đấu đá thì lúc đó họ mới xua Thanh tra vào cuộc. Lúc này là lúc cần xới lên những sai phạm để loại nhau ra khỏi danh sách cơ cấu cho đại hội 13, nên họ khơi dậy sai phạm của Bộ Y Tế chính vì thế mà họ mới cho xử lại vụ án, chứ không thì họ ém chìm xuồng lâu rồi.

Trong vấn đề phạm tội của VN Pharma, được chia làm 2 phần, phần 1 là phía doanh nghiệp buôn tân dược giả và phần 2 là sự tiếp tay của phía cơ quan nhà nước mà cụ thể trong trường hợp này là Cục Quản lý Dược – Bộ Y tế. Cơ quan này hiện nay đang được Thanh Tra Chính Phủ thanh tra trách nhiệm của cán bộ liên quan đến vụ án này. Điều đáng nói là, trong quá trình thanh tra, Thanh Tra Chính Phủ đã vấp phải tảng đá lớn, đó là sai phạm của những nhân vật thuộc Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư quản Lý thì bắt buộc Thanh tra Chính phủ phải chuyển hồ sơ lên Ủy ban Kiểm tra Trung ương để xem xét, xử lý.

Như ta biết ở cấp bộ với người đứng đầu là Ủy Viên Trung Ương Đảng như Bộ Y Tế, thì chỉ có Bộ Trưởng là người thuộc Bộ Chính Trị quản lý, còn thứ trưởng là người thuộc Ban Bí Thư quản lý. Như vậy câu hỏi đặt ra là, nếu người đứng đầu Bộ chính Trị và Ban Bí Thư quyết định không xử lý người này thì xem như luật pháp bất lực sao? Đúng! Vụ buôn tân dược giả này có trót lọt hay không là bởi sự tiếp tay từ phía Cục Quản Lý Dược của Bộ Y Tế. Vậy nếu không có bàn tay của Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư Trung Ương thọc vào mang tính bắc buộc trong quy định của ĐCS, thì chắc chắn những người có trách nhiệm của bộ này đã bị truy tố từ hơn 2 năm trước. Đó chính là quy trình xử lý những lãnh đạo phạm pháp của ĐCS, quyền xử lý này đã không trao cho luật pháp mà lại trao cho người đứng đầu ĐCS.

Tại Hội nghị tổng kết 10 năm thi hành Luật Phòng chống tham nhũng do Bộ Tư pháp tổ chức ngày 04/03/2016, ông Phạm Trọng Đạt – Cục trưởng Cục Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ đã nói “chống tham nhũng có khi chúng tôi chết trước”. Đây là câu nói thật lòng của ông này, nó thể hiện bản chất của bộ máy nhà nước CS. Thanh tra phát hiện sai phạm của quan chức rồi, đủ cơ sở để đề nghị khởi tố rồi, nhưng nếu kẻ sai phạm kia là người của Bộ Chính Trị hoặc của Ban Bí Thư quản lý thì phải gởi hồ sơ về nơi đó để quyết định. Nếu chẳng may người đứng đầu của 2 tổ chức này xem những bộ hồ sơ gởi về là cái cớ để trả thù những Thanh tra, thì xem như xong đời mấy ông Thanh tra luôn. Đó là lý do vì sao ông Cục trưởng Cục Chống Tham hũng phải thốt lên câu nói như vậy.

Ai cũng biết, người đứng đầu Ban Bí thư và cả Bộ Chính trị chính là Tổng bí thư. Vậy thì có phải tất cả những sai phạm những cán bộ thuộc hàng thứ trưởng trở lên thì bắt buộc phải có cái gật đầu của tổng bí thư không? Đúng! Như vậy rõ ràng là, ông Nguyễn Phú Trọng chính là kẻ ra quyết định cho phép luật pháp sờ gáy ai tha cho ai. Chính cơ chế này của ĐCS, mà pháp luật bị tước mất tính công bằng của nó và trao cho ông Trọng quyền dẹp bỏ vai trò luật pháp. Khi được nắm quyền dẹp bỏ vai trò luật pháp, chính người này hướng luật pháp vào mục đích thanh trừng rất dễ dàng. Lúc đó luật pháp chỉ trừng phạt những kẻ phạm pháp mà tổng bí thư muốn trừng phạt mà thôi. Tức tính công bằng trong luật pháp không còn nữa.

Điều làm cho những người dân rất bức xúc trong thời gian gần đây là tình trạng tội phạm Trung Quốc được đặt cách không chịu tội hình sự khi phạm pháp trên lãnh thổ Việt Nam. Đây rõ ràng là một dạng của sự can thiệp vào luật pháp từ người đứng trên pháp luật. Chính người này đã cho bộ máy chính quyền dẹp bỏ luật pháp Việt Nam để ưu ái cho tội phạm Trung Quốc. Điều này đưa đến một mối nguy khôn lường cho đất nước, đó là đất nước này sẽ dễ dàng bị kiểm soát bởi ngoại bang nếu kẻ đứng trên pháp luật mà rắp tâm làm việc cho ngoại bang. Và Việt Nam ta đang như vậy. Bất hạnh thay!

-Đỗ Ngà-

No photo description available.

Hồng Kông: Ân Xá Quốc Tế LÊN ÁN BẠO LỰC CẢNH SÁT

Mai Vân/RFI: Hồng Kông:
Ân Xá Quốc Tế LÊN ÁN BẠO LỰC CẢNH SÁT
(20-09-2019)
__________

Tổ chức Ân Xá Quốc Tế ngày 20/08/2019 tố cáo cảnh sát Hồng Kông sử dụng vũ lực một cách quá đáng đối với người biểu tình mong muốn dân chủ. Amnesty International lên án những « chiến thuật điên rồ và phi pháp ». Tổ chức nói đến cả các hành vi « tra tấn ».

Trong một bản báo cáo dựa trên lời chứng của khoảng 20 người biểu tình mà một số được đưa vào bệnh viện sau khi bị bắt, tổ chức bảo vệ nhân quyền, khẳng định là cảnh sát Hồng Kông thường xuyên sử dụng vũ lực quá mức luật pháp cho phép tại đặc khu và luật pháp quốc tế.

Ông Nicolas Bequelin, giám đốc đặc trách Đông Á của Ân Xá Quốc Tế đã tố cáo : « Trong cơn khát trả đũa thấy rõ, lực lượng an ninh Hồng Kông cho thấy xu hướng đáng ngại là sử dụng các chiến thuật điên rồ và phi pháp chống lại người dân trong các cuộc biểu tình ».

Ông Bequelin nêu lên « những vụ bắt giữ tùy tiện, bạo hành trả đũa đối với những người bị giam giữ với một số hành vi không khác gì tra tấn ».

Tổ chức Ân Xá Quốc Tế yêu cầu thành lập một ủy ban điều tra độc lập, đây cũng là yêu cầu của những người biểu tình mà chính quyền luôn bác bỏ.

Cảnh sát Hồng Kông hoàn toàn phủ nhận báo cáo của Ân Xá Quốc Tế.

Trong một thông cáo công bố hôm nay, họ cho rằng nhân viên công lực Hồng Kông đã « luôn luôn hết sức tự kềm chế trong việc sử dụng vũ lực ».

Tuy nhiên, theo hãng tin Pháp AFP, nhiều đoạn video lan truyền trên mạng cho thấy những cảnh cảnh sát tấn công vào người biểu tình, đánh đập thô bạo bằng dùi cui.

XA LUÂN CHIẾN-NGÀY TÀN THIÊN TỬ

Mai Thanh Truyet Envirovn

CHIẾN TRANH TOÀN DIỆN KHÁC VỚI CHIẾN TRANH QUÂN SỰ.

Không phải chỉ khi xung trận, súng nổ giữa các bên giao chiến thì mới có chiến tranh xảy ra. Chiến tranh như thế chỉ thể hiện ở góc độ quân sự.

Thời nay, một cuộc chiến nó bao hàm nhiều yếu tố, chuỗi liên hoàn các khía cạnh: kinh tế, ngoại giao, lương thực, sinh thái, môi trường, tài nguyên, truyền thông, tôn giáo, nhân tâm…và cuối cùng mới là quân sự.

Chính vì thế nếu vẫn theo khái niệm cũ khi có xung đột quân sự thì mới gọi là đánh Tàu, đánh cs thì chúng ta cứ đợi chờ mãi mà chưa thấy. Nhưng nếu nhìn ở một góc độ, khái niệm của chiến tranh hiện đại thì cuộc chiến đó đã xảy ra rất lâu, đang diễn biến khốc liệt và sắp đi đến hồi kết. Phần thắng lợi sau cùng thuộc về bên nào thì không khó để dự đoán.

Không ngẫu nhiên mà dịch tả heo Phi Châu lại bùng phát đúng thời điểm như vậy?

Từ 1997 đến nay tại sao bây giờ Hongkong mới hành động?

Băng trên dãy Hy mã lạp sơn không đơn thuần tan do biến đổi khí hậu, sự ấm lên toàn cầu mà còn có yếu tố khác tác động vào làm cho quá trình tan chảy diễn ra nhanh hơn. “Thuận thiên” mà hành sự. Băng tan thì nước chảy, các lưu vực sẽ đầy nước và đổ về hạ lưu. Chuyện gì sẽ xảy ra cho các con đập trên các lưu vực sông đó? Không khó để liên tưởng đến sự biến dạng của đâp Tam Hiệp, vở đập tại Lào thời gian qua. Lượng nước ngày một tăng, ai có khả năng để ngăn chặn “thiên nhiên” đây?

Tất cả các vũ khí hiện đại đều cần đến sự điều khiển của hệ thống viễn thông, vệ tinh, công nghệ. Huawei là linh hồn của các công nghệ viễn thông, không gian của Tàu. Nay bị bóp chết vậy thì các vũ khí hiện đại sẽ bắn đi đâu, theo quỹ đạo nào? kiểm soát chúng ra sao khi rời khỏi bệ phóng? Hay đang bay nó nhớ nhà quay về thì sao?

Dân Tàu không thể không có đậu nành, thịt heo để ăn hàng ngày. Nay cả 2 nguồn đều bị cạn thì dân sẽ đói, dân đói thì nói gì đến lý tưởng, học thuyết?

Nguồn cung dầu từ Venezeula, Iran, Phi Châu đều bị cắt, nền công nghiệp khổng lồ đang thiếu nhiên liệu trầm trọng, chắc chắn sẽ phải cắt giảm sản lượng, cắt giảm nhân công. Thất nghiệp sẽ làm cho xã hội đáng đói ăn sẽ càng trở nên phức tạp hơn. Nguồn dầu bị cắt nhưng giếng dầu Biển Đông nằm ngay dưới chân “cám treo để heo nhịn đói” nên sẽ bất chấp luật pháp quốc tế, hiểm nguy, uy tín quốc tế mà moi ra cho bằng được. Tuy nhiên, không hề dễ vì mọi thứ đã vào thế cả rồi. PCA đã có phán quyết từ 2016.

Cái hay của môn cờ tướng không phải đánh nhau để ăn các quân cờ đối phương mà tinh túy ở chỗ vẫn còn đầy đủ xe pháo mã mà vẫn phải bó tay xin hàng thì mới đạt được cái hồn của cờ tướng.

Thế cờ 100 năm cũng sắp đến hồi kết.

XA LUÂN CHIẾN-NGÀY TÀN THIÊN TỬ

Binh Pháp Tôn Tử, có chiến thuật gọi là “xa luân chiến” là các cánh quân xa thay nhau tấn công làm đối thủ xoay xở không kịp, liên tục bị động, không biết nên tập trung đối phó với bên nào.

Tình hình Tàu Tập hiện nay cũng rơi vào chiến thuật này của Hoa Kỳ và đồng minh:

– Venezuela giảm nhiệt thì thương chiến gia tăng.

– Thương chiến tạm lắng thì Ấn Độ đánh Pakistan căng hơn.

– G20 tạm lắng thì TT Trump thăm Bắc Hàn

– Hongkong chưa yên thì Đài Loan thăm Mỹ mua vũ khí

– Chưa xong vụ chìm tàu của Phi Luật Tân thì tới Bãi Tư Chính với Việt Nam.

– Bên ngoài chưa yên thì đến Vũ Hán biểu tình, ngập lụt, đập Tam Hiệp “biến dạng”

Cứ xoay vòng “xa luân chiến” các vấn đề trên Lữ Bố cũng kiệt sức, nói chi đến Tập!

Và còn rất rất nhiều điểm nóng khác, tình hình cứ theo chiều hướng gia tăng chứ không giảm nhiệt. Nếu tiếp tục kéo dài như thế thì vết xe của Liên Xô thập niên 90 sẽ hiện ra trước mắt.

Trong khi chỉ mới là những đối tác, đồng minh “xa”, các đồng minh thân cận thì vẫn đang tọa sơn xem hổ đấu, cách sông ngắm lửa cháy. Lực lượng của các đồng minh thân cận: Úc, Nhựt, Nam Hàn, Singapore, Phi Luật Tân, Mông cổ, Canada và cả khối EU còn nguyên vẹn chưa động đến 1 binh 1 tốt nào.

Tây Bắc một mình Ấn Độ đang cận kề biên giới Tây Tạng (Đức Đạt Lai Lạt Ma đang điều hành chính phủ lưu vong tại Ấn Độ, Tây Tạng là nơi khởi nguồn của các lưu vực sông quan trọng của Á Châu và thế giới.) Ấn vừa mua thêm 1.000 hỏa tiển, đạn pháo thông minh, đạn súng trường, trong lúc chiến loạn 1 vài hỏa tiển hay đạn pháo hoặc phi cơ “rơi nhằm” vào lưu vực sông Mekong hay Trường Giang thì các đập thủy điện bên dưới sẽ ra sao? Nhứt là Tam Hiệp!?

Trung Đông một mình Israel đã làm cho các quốc gia lân cận thân Tàu và LX đang phải thất quốc sang bang.

Nga thì bị Ukraine giữ chân không dám bỏ thành mà đi xa. Với diện tích 17.098.246 km2 mà dân số chỉ chưa đầy 150 triệu, trong khi TQ chỉ có 9.596.961 km, dân số gấp 10 lần Nga. Hơn ai hết TQ cũng đang rất thèm muốn chia sẻ sự mất cân đối này. Chính vì điều đó Nga sẽ không mặn để giúp Tàu, vì sau khi Tàu hết kẻ thù sẽ “giết bạn mình luôn”.

Từ viễn cảnh trên cho thấy với chiến thuật “xa luân chiến”, chia nhỏ các đồng minh của Tàu, cho đàn em ra đánh “tiên phong” trước, cứ mỗi thằng đâm một giáo rồi chạy, thủ, hết thằng này đến thằng khác, khi những thằng nhỏ coi bề đuối sức thì các thằng to hơn đang còn khỏe sẽ nhảy vào tiếp ứng. Cứ như vậy cuối cùng đại ca Hoa Kỳ cho một viên ân huệ là xong.

Tàu còn sức được bao lâu, ĐCSTQ có để cho Tập yên vị khi tình thế mỗi ngày một nguy? Dân Hán có để cho ĐCS tiếp tục cai trị hay nhân cơ hội này mà lột xác?

Tình thế đã rất cận kề, dân Việt cần có sự chuẩn bị!

BAOMOI.COM

Trung Quốc phải đối mặt với sự thiếu hụt thịt lợn trầm trọng và cần tìm nguồn cung thay thế là điều cần thiết để duy trì sự ổn định xã hội.

Tại sao người ta không xây bệnh viện, xây trường học lại chỉ xây chùa ?

Image may contain: mountain and outdoor
1 BÀI VIẾT CỰC HAY CỰC CHUẨN.

Đất nước mình quá lãng phí!

Tại sao người ta không xây bệnh viện, xây trường học lại chỉ xây chùa ?

– Bởi vì xây hai thứ kia đều cần phải có đạo đức có tâm đức , có trách nhiệm , có sự hy sinh bản thân mình vì người !

– Xây trường học để dạy người thì phải có trách nhiệm với người , với tương lai của dân tộc . Nhưng người dạy còn không uốn nắn nổi mình thì dạy được ai ?
Bán cho người ta được một cuốn sách , lãi được vài đồng bạc còn bị nói tới nói lui, chẳng bõ thì bao giờ mới có của ăn của để.

-Xây bệnh viện thì phải có trách nhiệm với mạng người , phải có lòng thương xót với kẻ đau người khổ .

Những cái trách nhiệm nặng nề đó ko phải thầy thuốc nào cũng dám gánh . Muốn giàu thì phải bán thuốc giả , muốn tận tâm với bệnh nhân thì phải vắt kiệt sức mình . Nên người thầy bây giờ hầu hết đều chọn cách thương lấy mình trước tiên….vì đồng tiền vì danh vọng cho gia đình mình trước .

Nhưng còn xây chùa người ta chẳng cần phải có tâm đức hay có trách nhiệm với bất kì thứ gì cả …chỉ cần có tiền và kiếm ra tiền là được.

Buôn thần bán thánh chẳng ai chửi , người ta còn phải khúm lúm lậy vái dâng tiền cho mình nữa là.

Nhân danh sự phồn vinh của dân tộc , phải có kì quan to lớn để hãnh diện với cường quốc năm châu , phải có di sản để con cháu đời sau đưa vào sử sách.

Tiền nhân ngày xưa xây chùa để khai ngộ cho dân , để hướng dân đi theo đường thiện . Ấy thế mà một số kẻ phàm phu mang tiền nhân ra so sánh với đại gia trong thời mạt pháp này .
Tiền nhân vì mộ đạo mà xây chùa , đại gia vì tiền mà xây chùa …báng bổ cho kẻ nào nói đều giống nhau .

Một đất nước sớm người ta đi bái phật tối về lại chửi mẹ chém cha ngay được 

Một đất nước người ta cho kẻ nghèo một xu thì tiếc nhưng cho phật thánh 10 xu thì mừng , bởi cho phật thánh mới có lộc cho kẻ nghèo sợ bị lừa .

Một đất nước người dân còn chết đói vì thiếu miếng cơm, y khoa đại nạn , giáo dục thối nát nhưng chùa chiền lại được dải hoàng tráng từ nam ra bắc.

Đất nước vạn chùa có chắc là đất nước hoà bình , người dân lương thiện , nhà nhà ấm no ?
Đất nước này Phật giàu lắm , tiền chồng chất tiền , kẻ phụng sự Phật nhà cao cửa rộng , thỉnh kinh tứ xứ bằng cả siêu xe.

Người ta tôn sùng sự nguy nga và cho rằng điều đó là tốt đẹp hưng thịnh . Đúng nhưng chỉ là hưng thịnh cho một nhóm người thôi , không phải là sự mát mẻ cho đại dân tộc này.

Vậy xây chùa để làm gì ?
Tất nhiên để làm giàu cho kẻ giàu và để kẻ nghèo càng trở lên khốn đốn mê muội !

Ps Giá như ai cũng hiểu được “Phật ở trong Tâm” thì tốt biết mấy.

Nguồn : Từ trong Tâm – “Cảm nhận theo quan điểm cá nhân”.

CHIẾC ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ

CHIẾC ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ

Khi tôi 20 tuổi, tôi bán hàng thuê cho một hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi lại nhận được một “đơn đặt hàng” là một bưu thiếp từ vùng Đông Nam Missouri. Trên bưu thiếp đó có viết: “Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu gụ đỏ tới cho cháu tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đôla mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà”.

Qua nét chữ có thể đoán được người viết là một bà cụ. Bà ấy viết câu đó lặp đi lặp lại kín mít tấm bưu thiếp, viết cả ra những diềm giấy còn thừa ở mặt trước cho đến khi chỉ còn chừa ra một khung nhỏ ghi địa chỉ.

Tất nhiên công ty chúng tôi không thể bán piano trả góp 10 đô mỗi tháng. Nên chúng tôi lờ tờ bưu thiếp đi.

Tuy nhiên, đến một ngày, ở vùng Đông Nam Missouri đó có thêm vài người đặt mua đàn piano và chúng tôi phải chở đàn đến đó. Vì tò mò, tôi muốn đến địa chỉ của bà cụ xem sao. Gần như giống hệt những gì tôi tưởng tượng: bà cụ sống trong một túp lều lụp xụp cạnh cánh đồng.

Sàn căn lều rất bẩn. Gà thì chạy lung tung: không xe, không điện thoại, không nghề nghiệp. Chẳng có gì cả trừ một mái nhà, và đó cũng không phải là một cái mái tốt. Cháu gái của bà cụ khoảng 10 tuổi, đi chân đất và mặc váy vá.

Tôi giải thích cho bà cụ rằng chúng tôi rất buồn vì không giúp được bà cụ. Nhưng dường như những gì tôi giải thích chẳng có hiệu quả. Cứ 6 tuần một lần, chúng tôi lại nhận được một cái bưu thiếp y như nhau. Cần có một cái đàn piano màu gụ đỏ, và thề thốt rằng bà sẽ trả 10 đôla/tháng.

Khoảng 2 năm sau, tôi mở được một công ty giao bán piano của riêng mình, và đôi khi tôi đăng quảng cáo trên báo địa phương Missouri. Tôi bắt đầu nhận được những bưu thiếp như từng nhận ở công ty cũ. Trong hàng tháng trời, tôi cũng lờ những tờ bưu thiếp đó đi, vì tôi biết làm gì cơ chứ?

Nhưng rồi, một hôm ở công ty tôi có nhập về một số đàn piano kiểu mới, trong đó có một chiếc đàn màu gụ đỏ. Dù biết mình có thể gây thua thiệt cho công ty, tôi vẫn quyết định đưa chiếc đàn lên xe ô tô chở tới nhà bà cụ và nói rằng nếu bà trả 10 đôla/tháng thì bà sẽ phải trả 52 lần. Tôi đặt piano vào nơi ít có khả năng bị dột nhất. Tôi cũng dặn bà và cháu bé giữ cho bọn gà đừng nhảy lên đàn piano. Rồi tôi lên xe về công ty đinh ninh rằng thế là coi như mình đã cho không một cây đàn.

Nhưng cứ 10 đôla được gửi đến cho tôi rất đều đặn mỗi tháng. Cả 52 tháng. Đôi khi không chỉ là tiền giấy mà là những đồng xu được dùng băng dính đính vào bưu thiếp.

Nhận đủ tiền, tôi không có liên lạc gì với bà cụ nữa trong suốt 20 năm. Cho đến một ngày khi đi công tác ở Memphis, tôi ghé vào một nhà hàng để dùng bữa. Ở đó, tôi được nghe thấy tiếng đàn piano hay nhất mà tôi từng được nghe. Và do một cô gái rất xinh đẹp đang chơi.

Tôi lại gần cô ấy và đứng nghe nhạc. Khi chơi xong bản nhạc, chúng tôi nói chuyện với nhau, và thật như một điều kỳ diệu, đó chính là cô bé mặc váy vá trong căn lều nhỏ 20 năm trước.

Cô gái kể từ khi được bà đặt mua cho chiếc đàn piano màu gụ đỏ, cô đã giành được nhiều giải thưởng âm nhạc ở trường và địa phương. Bây giờ cô đã có gia đình còn bà cô đã mất.

Tôi hỏi cô có biết chiếc đàn piano màu gụ đỏ có ý nghĩa như thế nào không. Cô gái nói hồi đó cô còn quá nhỏ, chỉ biết có một chiếc đàn mà không hiểu gì nhiều. Nhưng tôi thì hiểu.

Cuối cùng, tôi bảo cô:

– Tôi rất mừng được gặp lại cô, còn bây giờ tôi phải đi về đây!

Và tôi thực sự phải đi về, vì bạn biết đấy, đàn ông không bao giờ muốn bị nhìn thấy mình khóc ở nơi công cộng.

“Ai đó có thể ra đi, nhưng tình yêu của họ sẽ còn lại, mãi mãi…”

CÂY ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ – Phần 2

…Một buổi chiều, khi đi học về, tôi thấy Bà đang đợi trước cửa, khuôn mặt hồng lên vì sung sướng. Bà nắm chặt tay tôi dắt vào nhà, không nói gì.. Nơi đó, trong căn phòng gỗ tồi tàn cũ kĩ là một chiếc piano màu gụ đỏ mà tôi thường mong ước.

Tất cả như tan biến đi. Trước mắt tôi, cây đàn piano như một người bạn vĩ đại dang rộng vòng tay mời gọi. Như bị thôi miên, tôi rụt rè bước tới. Mùi gỗ mới làm tôi ngây ngất. Những phím đàn trắng muốt như thiên nga xếp thành hàng dài, bình thản và duyên dáng. Tôi đưa tay nhấn xuồng 1 phím đàn, rồi 2 phím, 3 phím,…những âm thanh trong trẻo, vang vọng. Căn phòng bỗng như tràn ngập ánh sáng. Tôi ngồi nhấn trên những phím đàn, say mê, cảm giác như mình là người nghệ sĩ đầy quyền năng trong bộ phim hoạt hình đã từng xem lúc trước, chỉ với tiếng đàn piano có thể làm cả khu rừng bị lời nguyền của mụ phù thủy làm héo tàn bỗng bừng sống lại.

Phải đến một lúc lâu, tôi chợt nhớ ra và giật mình quay lại: Bà vẫn đang đứng ngay cửa, mỉm cười hiền lành nhìn tôi, hai gò má nhăn nheo đẫm nước mắt…

Rồi từ đó, tôi đi học piano ở một thầy giáo già tốt bụng trong làng chung với những đứa trẻ giàu sang và xinh đẹp. Đôi lúc có những ánh mắt nhìn tôi lạ lẫm, như thể không hiểu được làm sao một đứa trẻ như tôi lại có thể hiện diện ở đây… Nhưng dường như tất cả lại tan biến khi tôi đặt tay lên phím đàn. Cuộc sống của tôi như thật sự bước sang một trang mới. Cả bầu trời mở rộng trước mắt. Những thanh âm trong trẻo làm từng ngày trôi qua tràn ngập trong ánh sáng. Tôi say sưa với những phím đàn, những giai điệu mới, những tác phẩm mới mà quên mất Bà đang ngày càng gầy đi, mà không nhận ra rằng từ lúc chiếc đàn piano xuất hiện, bữa ăn của chúng tôi bỗng ít lại và có lúc dường như Bà không ăn gì cả, rằng mỗi lúc nhận được tiền bán trứng Bà lại lo lắng, có lúc không ngủ được. Và những khi mùa đông đến, Bà vẫn chỉ mặc một chiếc áo khoác cũ kĩ mà không bao giờ nghĩ đến việc mua một chiếc áo mới cho mình.

Thời gian trôi. Đến một ngày, tiếng đàn của tôi đã được ông chủ một nhà hàng sang trọng để ý. Ông nói rằng sẵn sàng trả lương thật cao cho tôi nếu tôi đến đánh đàn cho nhà hàng của ông mỗi tối. Mọi thứ đến như một giấc mơ, đến nỗi một lần nữa, bà tôi lại khóc…

Cho một ngày Bà bị bệnh rất nặng. Tôi hốt hoảng, cuống quýt, lo sợ không nói nên lời . Bà chỉ nắm chặt tay tôi, thều thào: “ Đàn cho bà nghe một bài, được không? Rồi bà sẽ khỏi bệnh thật nhanh thôi.”
Tôi quẹt nước mắt, đứng dậy, run rẩy bước đến bên cây đàn và hít một hơi thật sâu. Bất chợt một hơi ấm bình yên ở đâu đó chảy tràn trong ngực . Tôi nhìn qua, bắt gặp ánh mắt Bà đang nhìn tôi hiền từ, chờ đợi. Tất cả bỗng vụt tan biến như ngày xưa ấy, chỉ còn lại Bà, chiếc đàn piano màu gụ đỏ và tôi. 
Và tôi ngồi xuống, đàn say sưa. “Lettre à ma mère” – Bài nhạc tôi thường chỉ đàn riêng duy nhất cho bà .Hơi thở tôi ấm nóng, tiếng đàn ấm nóng, tất cả hòa quyện như một ánh sáng kì diệu đưa tôi tan chảy trong tình yêu thương tràn ngập, như vòng tay ấm áp của Bà lúc trước…

Nốt nhạc cuối cùng vang lên. Tiếng tim tôi như vẫn còn đập theo một giai điệu nào đó, nồng nàn, chan chứa. Một lúc sau, tôi quay lại nhìn: Bà đang nằm, nhắm mắt, bình yên. Tôi lặng lẽ đến bên đắp chăn cho Bà thì bàng hoàng nhận ra: Bà đã ra đi, mãi mãi…

Rồi cuộc sống của tôi lại trôi đi, chỉ khác là không còn Bà nữa. Đôi lúc, tôi vẫn thường lấy tiếng piano để bù đắp khoảng trống quá lớn trong tim mình , nhưng dường như càng cố gắng lấp đầy, tôi lại càng thấy trống trải hơn , tuyệt vọng hơn.Tôi nép mình, lặng lẽ với những tiếng đàn,và tách mình khỏi tất cả.

♥ ♥ ♥

– Tiếng đàn của cô tuyệt quá. Nó làm tôi nhớ đến bà Magaret ở vùng này…
Tôi giật mình quay lại: Một người đàn ông đứng tuổi, có lẽ từ vùng khác tới, đang đứng nhìn tôi.
Tôi ngạc nhiên:” Ồ, thưa ông, đó chính là bà của cháu. Nhưng làm cách nào mà ông biết bà của cháu vậy?”
Người đàn ông lặng đi một chút như bất ngờ, rồi nói:” Ngày xưa, chính tôi là người đã bán chiếc đàn piano màu gụ đỏ cho bà của cháu.”
Đến lượt tôi như lặng đi. Trong kí ức non nớt của tôi là một người đàn ông ăn mặc lịch sự đến nhà và nói với bà một điều gì đó, và khi ông ấy quay mặt đi, bàn tay bà bỗng nắm chặt vai tôi, run run, …

“ Thế bà của cháu bây giờ thề nào rồi?”-Câu hỏi đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ trong tôi . Và khi người khách biết rằng bà tôi đã mất, khuôn mặt ông bỗng buồn rười rượi. Một lúc lâu sau, ông nhẹ nhàng hỏi:” Thế cháu có biết ngày xưa bà cháu đã làm thế nào để mua được chiếc đàn trị giá như thế này vào thời đó không?”.

– Lúc đó cháu còn quá nhỏ, bà cũng không kể cho cháu biết…

Người khách rưng rưng:
– Để có được chiếc đàn này, bà cháu đã phải mua trả góp bằng tiền bán trứng gà hàng tháng trong suốt hơn 4 năm đó.

Tôi bàng hoàng, cổ họng như nghẹn lại, nước mắt chợt trào ra. Những kí ức ngày xưa tràn về: những bữa cơm bà chỉ lặng lẽ gắp đồ ăn cho tôi, những mùa đông bà co ro trong chiếc áo cũ ra thăm chuồng gà và những lúc bà nhìn tôi say sưa bên cây đàn, hiền từ, lặng lẽ…Tôi ôm lấy mặt mình, bật khóc. Người khách vòng tay ôm lấy tôi, dịu dàng :” Hãy sống thật xứng đáng với những gì cháu đã được nhận . Ta tin cháu sẽ làm nên những điều kì diệu, như bà của cháu”…

Và thời gian lại trôi đi…

***********
Tôi mở một lớp dạy piano cho một trại trẻ mồ côi trong làng, những đứa trẻ kém may mắn hơn cả tôi lúc trước. Cuộc sống của tôi giờ đây lại tràn ngập ánh sáng, tràn ngập tiếng cười. Và có những lúc, khi ôm lấy những đứa trẻ, tôi chợt cảm nhận được hơi ấm vòng tay của Bà trọn vẹn như trước. Và tôi nhận ra: “Ai đó có thể ra đi, nhưng tình yêu của họ sẽ còn lại, mãi mãi…”

SƯU TẦM
(Bao Nguyen Quang st)

From: Luong vo van & Van Hanh Phung