Tôi mệt, rất là mệt với những người đem mộ phần của ông tổng thống Pháp – Jacques Chirac ra so bì với mộ phần của ông chủ tịch Trần Đại Quang, hay lăng chủ tịch Hồ chí Minh. Họ rằng, tổng thống Pháp cũng chôn chung với các thường dân, và mộ ông ấy cũng 5m2 như bao người khác. Trong khi đó, phần đất mộ ông Trần Đại Quang to gấp 11.000 lần ông Jacques Chirac, hay khuôn viên lăng ông Hồ cũng to gấp hàng nghìn lần ông ấy. Hâydza!!
Mệt quá! Các người đã hiểu “thành quả cách mạng” là gì chưa mà dám so bì như thế? Những người đi làm cách mạng như ông Hồ, ông Quang….họ “chiến đấu giành thắng lợi” thì phải được hưởng thành quả cách mạng chứ? Ví dụ như ông Quang, trong thời gian làm bộ trưởng công an, ông cho đám lính lác dưới quyền đi cưỡng chế, ăn cướp hàng trăm ngàn ha đất của dân, thì nay ông chết, ông chỉ lấy có 5,5 ha xây mộ mà mấy người cũng la làng? Hoặc như ông Hồ, trong thời gian làm chủ tịch nước, ông tổ chức chiến dịch CCRĐ, tịch thu được hàng triệu mẫu đất của địa chủ, phú nông. Vậy nhà nước bỏ ra vài chục mẫu xây lăng cho ông thì có gì đâu mà quý vị so bì nào? Thử hỏi, suốt nhiệm kỳ làm tổng thống từ năm 1995 đến 2002 ông Jacques Chirac có cưỡng chế được m2 đất nào của dân Pháp không mà đòi mộ phần hoành tráng?
Vậy đấy, người cộng sản đi làm cách mạng thì họ hưởng thành quả cách mạng. Không những kẻ chết mà người chưa chết cũng thâu tóm ít nhất 5-7 lô đất vàng mặt tiền đó chứ. Mà làm cách mạng là làm gì quý vị biết không? Cách mạng, nó nằm trong cụm từ “cách cựu – mạng tân”. Có nghĩa là xóa bỏ cái cũ, thay vào cái mới đấy ạ.
Từ xa xưa, ông bà ta làm ăn theo kiểu cá thể. Ai thích làm gì thì làm (miễn là không phạm pháp luật hiện hành), ai muốn làm bao nhiêu thì làm, và ai làm nấy ăn. Đến khi người cộng sản đi làm cách mạng, họ xóa bỏ phương pháp làm ăn cá thể, thay vào đó bằng phương pháp kinh tế tập trung. Nghĩa là, người dân phải làm theo hướng dẫn và phân bổ của đảng, sản phẩm làm ra nhà nước thu hết rồi phân bổ một phần lại cho dân lao động. Dân muốn làm nhiều cũng không được, làm ít cũng không xong.Trống đánh, mới được đi làm. Trống tan chầu, phải về. Người thành phố biết buôn bán thì đưa lên rừng phát rẫy, kẻ thất học thì đưa vào bán hàng mậu dịch quốc doanh…. Thực hiện phương pháp đó chừng mươi năm thì dân đói rả họng, nhà nước kiệt quệ ngân sách. Đảng lại phải làm cách mạng tiếp, nghĩa là bỏ phương án kinh tế tập trung, cho người dân về tự làm kinh tế tư nhân. Ha ha!!! Đổi mới mà!
Giáo dục cũng cách mạng, cũng đổi mới, cũng cải cách. Năm này cải cách không ra gì thì sang năm cải cách cách cải cách của năm trước. Vẫn chẳng ra cái quần què gì thì lại cải cách cách cải cách của cải cách năm vừa rồi. Cứ thế, họ cải cách, họ đổi mới, họ cách mạng để rồi giáo dục càng ngày càng te tua….
Đấy! người cộng sản đi làm cách mạng lần xà quầng như thế đấy! Hậu quả cách mạng của họ để lại đến đời cháu con chúng ta vẫn chưa gỡ nỗi. Nhưng, thành quả thì họ lập tức hưởng vô biên. Mấy chục ngàn mét vuông đất nghĩa địa có là gì đâu mà quý vị càm ràm mãi hè?
Riêng Chủ Tịch Đầu Tiên của nước VNDCCH, kiêm Chủ Tịch Đảng, đã để lại cho hậu thế Hồ Chí Minh Toàn Tập (trọn bộ) tới 15 cuốn lận. Người còn làm thơ (tiếng Tầu) viết kịch (tiếng Tây) và đặc biệt nổi bật trong thể loại tự truyện – autobiography – với những bút danh xa lạ: Trần Dân Tiên hoặc Th. Lan. Ngay cho đến nay, bài viết (“Địa Chủ Ác Ghê”) của Bác – xuất bản năm 1953, với bút hiệu CB – vẫn còn được dư luận rất quan tâm và vô cùng … ái ngại!
T. S Mạc Văn Trang nhận xét: “Cái này là mốt của những nhà cộng sản, bất kỳ ai làm Tổng Bí thư đều có sách, từ xưa đến giờ: ông Lê Duẩn có rất nhiều sách, ông Trường Chinh, ông Nguyễn Văn Linh, ông Đỗ Mười cũng rất nhiều sách.”
Đến như cỡ ông Đỗ Mười mà “cũng rất nhiều sách” thì đủ biết là giới lãnh đạo CSVN thích “trước tác” đến cỡ nào. Có điều ít ai để ý là ngoài việc chăm chỉ viết lách, họ còn vô cùng nhiệt tình … đốt sách nữa cơ. Họ đốt từ Hà Nội đến Sài Gòn. Một người dân ở lại miền Bắc sau năm 1954, ông Tự Do, cho biết:
“Tôi phải học năm cuối cùng, tú tài 2, cùng một số ‘lớp chín hậu phương,’ năm sau sẽ sát nhập thành ‘hệ mười năm.’ Số học sinh ‘lớp chín’ này vào lớp không phải để học, mà là ‘tổ chức hiệu đoàn,’ nhận ‘chỉ thị của thành đoàn’ rồi ‘phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!’ Họ truy lùng…đốt sách!
Hai mươi mốt năm sau, tình trạng này lại tái diễn:
Trần Bích San: “Sau khi dùng bạo lực cưỡng chiếm miền Nam, Cộng Sản thực hiện cấp thời, qui mô chính sách tieu diệt toàn bộ văn hóa phẩm Việt Nam Cộng Hoà. Khoảng hơn 180,000,000 quyển sách đủ loại bị tịch thu, thiêu hủy.” (Trần Bích San. Văn Học Việt Nam. New Orleans, LA: Cảo Thơm, 2018).
T. Vấn: “Đó là những ngày tháng tủi hổ nhất cho lịch sử Việt nam, khi hàng ngàn thanh niên sinh viên học sinh của bên thua trận bị chính quyền mới ra lệnh vào tận những nhà sách, nhà xuất bản, cả những kệ sách tư nhân, tịch thu tòan bộ sách báo, ấn phẩm, tất cả những gì được in ấn, phát hành ở miền Nam trước tháng 4 năm 1975 đem ra đốt.”
Nguyễn Ngọc Chính: “Không có con số thống kê chính thức nhưng người ta ước đoán có đến vài trăm ngàn sách báo và băng, đĩa nhạc bị thiêu đốt trong chiến dịch truy quét văn hóa phẩm đồi trụy-phản động tại Sài Gòn. Sách báo trên kệ sách trong nhà của tư nhân bị các thanh niên đeo băng đỏ lôi ra hỏa thiêu không thương tiếc.”
Thời gian, may thay, không đứng về phe những kẻ phần thư. Những tác phẩm bị thiêu hủy đều có thể được tái tạo, dưới hình thức khác (gọn gàng, nhẹ nhàng, và dễ tiếp cận hơn nhiều) trong thời đại mới. Internet là một phát kiến ngoài dự đoán của Geroge Orwell nên nhà tiên tri của thế kỷ XX đã bị thời đại vượt qua. Trong tác phẩm Nineteen Eighty-Four (1984) ông viết: “Who controls the past controls the future: who controls the present controls the past. Ai kiểm soát được hiện tại, kiểm soát được quá khứ. Ai kiểm soát được quá khứ, kiểm soát được tương lai.”
Những phương tiện truyền thông đại chúng hiện nay khiến cho chế độ toàn trị mất ráo mọi thứ quyền “kiểm soát.” Hơn chục năm trước, báo Công An Nhân Dân (số ra ngày 05/10/2007) đã than thở rằng “blog như là một thứ hệ lụy và quản lý blog là … chuyện buộc cẳng chim trời.” Đến nay thì tình hình đã có phần (hơi) đổi khác: buộc chỉ chân voi. Vậy thì đành phải theo thời thôi!
Thế là Đảng và Nhà Nước CSVN cho ra đời hằng trăm trang mạng. Tất cả đều tưng bừng khai trương và âm thầm đóng cửa – theo nhận định của Vnexpress, đọc được vào hôm 18/09/2019: “Rất ít mạng xã hội của Việt Nam tồn tại được quá một năm. 9 năm trước, mạng xã hội Go.vn ra đời kèm theo tuyên bố chắc nịch từ lãnh đạo của dự án này là: Soán ngôi Facebook sau 6 tháng với 5 triệu người dùng. Đơn vị này cũng đặt mục tiêu chiếm 40–50% lưu lượng truy cập mạng xã hội tại Việt Nam vào năm 2015. Nhưng rồi dự án mau chóng thất bại, chuyển thành một trang tin tức tổng hợp. Tương tự Go.vn, còn nhiều cái tên mạng xã hội cũng ra mắt đình đám nhưng sớm ‘chết yểu’ như Zingme, Tamtay.vn, Yume.vn…”
Tất cả mọi người đầu biết những sự kiện này, trừ mỗi ông tân Bộ Trưởng (TT & TT) Nguyễn Mạnh Hùng. Tại lễ ra mắt mạng xã hội Lotus, nhân vật này tuyên bố rằng: “Người Việt có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm.” Nói vậy (chắc) chưa đã miệng nên đương sự còn thêm: “Thành công của Lotus sẽ góp phần để đến 2020, người dùng các mạng xã hội Việt Nam sẽ tương đương người Việt Nam dùng các mạng của nước ngoài.”
Ông Nguyễn Thế Tân, Tổng Giám Đốc Công Ty Cổ Phần VCCorp (đơn vị phát triển mạng xã hội Lotus) cũng hùng hổ, và hùng hồn, không kém: “Kỳ vọng sẽ đạt mốc 4 triệu người dùng mỗi ngày, sau đó sẽ tăng lên 20 triệu, thậm chí 50 triệu người dùng.”
Hai ông Trời con này khiến tôi nhớ đến mấy câu thơ ngụ ngôn của Thái Bá Tân:
Con Ếch ngu ngốc ấy/Nổ đánh bùm thật to/Thế là hết con Ếch/Muốn to bằng con Bò.
Còn công luận thì nhận xét ra sao?
TS Nguyễn Đức An: Trên thực tế, họ ra mắt rầm rộ nhưng có lẽ là hơi vội vì hiện vẫn chưa có giao diện trên web, chỉ là một ứng dụng trên thiết bị di động … nội dung thì có vẻ rất nhiều thứ vô thưởng vô phạt, với lượng tin bài gái xinh-trai đẹp và những chuyện cướp-giết -hiếp chiếm tỉ trọng lớn.
Chuyên gia Lê Ngọc Sơn (Đại Học Công Nghệ Ilmenau): Họ nói là mạng xã hội dựa trên nội dung, nhưng nội dung kiểu gì mà khi vào thì toàn nội dung rẻ tiền.
L.S Nguyễn Văn Đài: Mạng xã hội Việt chỉ lãng phí tiền và người.
Báo Lao Động: Mạng xã hội 1.200 tỉ: Chỉ toàn hot girl vậy sao?
BBC: Phát triển mạng xã hội của Việt Nam có đang đi sai hướng?
Câu trả lời xin được nhường cho một nhân vật có thẩm quyền, ông Trần Anh Dũng – CEO & Founder của công ty cổ phần MOG: “Việc phát triển một sản phẩm công nghệ là luôn đổi mới, không dừng lại nên nếu số vốn đầu tư không đủ lớn, mô hình không đủ tốt thì sẽ ‘đốt’ tiền rất nhanh. Và khi đó, trào lưu phát triển mạng xã hội sẽ lại gặp thực trạng như vài năm trước là chết như ngả rạ.”
Hai cựu bộ trưởng TT& TT Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn (trái) khai nhận tổng cộng là 3,2 triệu đôla hối lộ từ ông Phạm Nhật Vũ. Ảnh chú thích: BBC
Cái gì chứ “đốt tiền” thì giới quan chức Việt Nam đều có năng khiếu cả. Hai vị bộ trưởng tiền nhiệmđã thể hiện khả năng thiên phú của họ một cách vô cùng ngoạn mục. Nay thì đến lượt ông Nguyễn Mạnh Hùng. Tiền đến tay ai thì người ấy cất thôi. Good luck, sir!
Thằng “Tai dơi mỏ chuột” này, nó ra chính trường quốc tế, nó kêu tên cúng cơm từ Tập Cận Bình, Carrie Lam, đảng CS Trung Quốc ra mà tố cáo. Và nó cũng khẳng định sắt thép rằng công cuộc đòi tự do cho Hong Kong là trách nhiệm của thế hệ nó.
Chứ không như PTT Phạm Bình Minh, báo cáo xung đột tại biển Đông tại Liên Hiệp Quốc, mà phải mặc tả, run cầm cập và không dám kêu đích xác TQ xâm lược.
Và PTT Vũ Đức Đam thì tuyên bố rằng “Nếu đời ta không đòi được HS-TS thì giao cho con cháu chúng ta đòi.” thật là khỏe re!
Thiết nghĩ, Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam nên xin thằng “Tai dơi mỏ chuột” ị ra một ít làm thuốc uống mà có thêm can đảm để đảm trách vai trò một phó thủ tướng lãnh đạo đất nước…
Vài hôm trước, ngày 24 tháng 9 là cuộc họp thường niên của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc UNGA (UN General Assembly) tổ chức ở tổng hành dinh New York. Trong cuộc họp, phần phát biểu của Tổng thống Trump gây chấn động với những lời kết tội Trung Quốc trực diện, nặng nề, chính xác.
Ông lên án Trung Quốc từ kinh tế, chính trị đến cả nhân quyền ở Hong Kong. Đại ý như sau:
1. Trung Quốc đã từ chối thực hiện những cải cách như đã hứa khi được cho vào WTO.
2. Trung Quốc không tuân theo kinh tế thị trường, mà thao túng tiền tệ, bao cấp các công ty để cạnh tranh bất chính.
3. Trung Quốc ăn cắp sở hữu trí tuệ, ăn cắp bí quyết thương mại ở quy mô lớn.
4. Trung Quốc cưỡng bức chuyển giao công nghệ với những công ty ngoại quốc đến Trung Quốc đầu tư.
5. Trung Quốc là nền kinh tế đứng thứ 2 thế giới mà lại tuyên bố mình là 1 quốc gia còn đang phát triển để lạm dụng những ưu ái dành cho các nước thuộc nhóm này.
*** Khi đến phiên phát biểu của mình, ông từ từ rời ghế và đến bục nói. Như thường lệ, ông nói chậm rãi, chính xác, quả quyết, khẳng định vị thế của 1 quốc gia hùng mạnh đứng đầu thế giới. Đến phần nói về Trung Quốc mới thật là ghê gớm. Mình có cảm giác như ông đang móc dao từ trong túi ra, bình tĩnh ngắm, rồi phóng thẳng vào tim đối phương, từng nhát một, không trật phát nào. Ống kính quay về phía đại diện Trung Quốc cho thấy một gương mặt đứng hình, đơ cứng, không còn cảm xúc.
Từ trước tới nay chưa có 1 lãnh đạo quốc gia nào, kể cả các đời Tổng thống Mỹ, dám chửi Trung Quốc như tát vào mặt vậy. Thông thường họ dùng những từ ngữ ngoại giao lịch sự để thể hiện các bất đồng. Nhưng đây là Trump. Ông không cần màu mè, lịch sự, hay xã giao, mà chửi đích danh Trung Quốc với lời lẽ rất đanh.
Đã qua rồi những ngày dễ dàng lươn lẹo để làm giàu. Trung Quốc hôm nay đã gặp phải con diều hâu già lọc lõi, với cặp mắt tinh anh nhìn thấu tận tâm can của mình.
Trung Quốc không nên được xếp vào quốc gia đang phát triển hay đã phát triển, mà phải được xem là quốc gia luôn gian manh cần đặc biệt quan tâm ở mọi nơi mọi chốn.
Nhiều năm qua, vì nhiều lý do, sự gian manh của Trung Quốc được phớt lờ, hoặc ít ai chú trọng đúng mức. Nay thì khác rồi. Tên móc túi chỉ thành công khi không ai chú ý. Một khi mọi cặp mắt đổ dồn về hắn thì chỉ còn cách bỏ nghề.
Ngày nào còn Tổng thống Trump và nước Mỹ thì phải tập làm ăn và hành xử lương thiện thôi Trung Quốc ơi.
Đã xa rồi những ngày dễ dãi đó. “The days are over”, như Tổng thống Trump chốt lại trong phần phát biểu, và có lẽ từ đây bắt đầu chu kỳ suy tàn của 1 Trung Quốc gian manh độc ác, kẻ thù ngàn năm của Việt Nam.
Chính trị là nồi cơm, là manh áo, là giá xăng điện, là những kế sách an sinh xã hội vv…
Chỉ vì chúng ta sống trong một xã hội ngu dân , bị kẻ cai trị nhồi sọ và tẩy não nên chúng ta cho rằng . Chính trị là thứ gì đó to lớn mà những kẻ dân đen như ta ko thể hiểu .
Tại sao ở xã hội độc tài người dân luôn sợ nói tới chính trị, sợ nó như 1 loại bệnh dịch? Trong khi ở các nước dân chủ người dân nói chính trị như ăn cơm, uống nước mỗi ngày. Trẻ em 6 ,7 tuổi đã được bố mẹ và nhà trường giáo dục các vấn đề trong xã hội , như bảo vệ môi trường ,bảo vệ động vật , nêu các chính sách cho người già , người vô gia cư vv…
Trong khi ở chế độ độc tài họ lại không muốn người dân tham gia chính trị , thậm chí còn sử dụng nền giáo dục ngu dân để khống chế . Là vì họ muốn giữ được quyền lực lâu hơn , để có thể tham nhũng nhiều hơn ,để có thể ăn tàn phá hoại và thậm chí bán cả lãnh thổ quốc gia mà không bị người dân chỉ trích .
Bởi vì dốt chính trị nên bạn không biết nhà nước thu thuế như thế nào , và nguồn thuế của bạn đã đi đâu .
Bởi vì dốt chính trị thay vì chỉ trích chính phủ đã đưa ra những chính sách tệ hại làm ảnh hưởng môi trường sống . Bạn lại cong mông đi chửi những người đi biểu tình đòi môi trường sạch cho bạn hưởng .
Bởi vì dốt chính trị thay vì bạn dồn sức chửi những kẻ đang tham ô ngàn tỷ, phá hoại đất nước . Bạn lại đi chu mỏ qua cali chửi đồng bào bên đó là những người phá hoại , trong khi họ cách xa bạn nửa vòng trái đất và ko hề ăn cướp của bạn 1 đồng , họ cũng không rước giặc về nhà giết biển phá rừng hay tăng giá xăng điện , cũng không lập bot hút máu của bạn .
Bởi vì dốt chính trị nên bạn mới cho rằng , không nơi đâu bình an , hạnh phúc như ở Việt Nam . Trong khi đó mỗi ngày ở VN có 315 người chết vì ung thư và cứ mỗi năm lại có 165 .000 ca mới được phát hiện .Tai nạn giao thông mỗi năm lên tủ ngồi gần 8000 người ,chưa kể những ca bị tàn phế , thực phẩm độc hại tràn lan thị trường và len lỏi vào tận bàn cơm gia đình bạn vv…
Bởi vì dốt chính trị nên bạn mới cảm thấy sợ hãi , và cho rằng những người đang lên tiếng đấu tranh đòi quyền sống , đòi công bằng là phản động . Trong khi nếu bạn có kiến thức về chính trị và cùng lên tiếng đồng hành như chúng tôi thì sẽ tạo ra một xã hội tốt đẹp biết nhường nào ,bóng tối và sự giả dối sẽ bị đẩy lùi cho một tương lai tươi sáng hơn .
Hãy quan tâm chính trị , bởi chỉ có sự hiểu biết chính trị mới kiến tạo ra được một xã hội tốt đẹp và mang lại sự công bằng cho chính bạn .
Một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”
Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đó chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”
Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”
Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!” Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”
Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai. “Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.
“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”
3- Joshua Wong, 22 tuổi đã tổ chức một cuộc họp báo cùng cộng sự để tuyên bố ra tranh cử trong cuộc bầu cử hội đồng quận vào tháng 11 tới. Dưới đây là những hình ảnh mới nhất của Joshua và những người ủng hộ anh trong cuộc họp báo vừa diễn ra cách đây 30 phút.
Tối nay, hàng ngàn người dân cũng dự kiến sẽ tập trung tại trung tâm Hong Kong để tiếp tục chiến dịch biểu tình phản đối sự can thiệp của Trung cộng và đòi Tự Do, quyền bầu cử phổ quát cho Hồng Kông. ____ Hình : Stand News ./.
Mình là người BẮC nhưng nghe những người cao tuổi đã từng sống qua hai chế độ kể rằng :
Việt Nam bây giờ, thực sự chẳng khác gì một cỗ máy quay ngược thời gian với ngày xưa.
Xưa SG có cây xăng tự động vào những năm trước 30.4.1975 thì giờ cả xã hội trầm trồ vì một cây xăng có ông quản lý cúi chào khách.
Xưa SG có các chính khách nói tiếng Anh, tiếng Pháp như gió, giao tiếp không cần phiên dịch thì giờ sau 30.4.1974, các chính khách nói tiếng Việt còn bị ngọng, giăng mác êu rô với cờ lờ vờ mờ. Phải cầm giấy đọc như mấy cháu lớp 1 trường làng.
Xưa SG có nhà thương thí (nhà thương miễn phí), giáo dục miễn phí thì giờ sau 30.4.1975, bệnh viện sẽ không chữa nếu không đóng tiền trước và học sinh sẽ bị cho nghỉ học nếu không đóng đủ tiền, thậm chí đóng tiền muộn còn bị bêu tên để làm xấu.
Xưa SG lúc người dân bị thương thì có trực thăng tới đưa đi nếu là các trường hợp cấp cứu, giờ xe đi đón bệnh nhân cấp cứu gặp tắc đường là bệnh nhân chỉ còn nước theo ông bà xuất ngoại sang thế giới bên kia, đã vậy còn bị cả cảnh sát giao thông đón lại bắt đóng bánh mì.
Xưa SG nếu nhà dân hay các xí nghiệp bị cháy thì có trực thăng cứu hoả múc nước ở sông lao đến dập lửa. Giờ nhà dân hay các xí nghiệp có cháy đi nữa thì đội cứu hoả đến như để làm cảnh, đám cháy chỉ được dập tắt khi đã cháy không còn gì và tài sản cứu được là… miếng đất còn tất cả tài sản thì được bà hoả mang đi.
Xưa dân Nam Hàn, Phi qua SG làm thuê thì giờ sau 30.4.1975 dân Việt Nam qua đó làm culi ngược lại với con số đông hơn gấp nhiều lần. Nhưng giờ đang có nguy cơ các nước ko nhận lao động việt vì họ mang đến quá nhiều tệ nạn như trộm cắp đĩ điếm… buồn cho nền giáo dục thời nay. Xưa SG coi Cam coi Thái là mọi thì giờ ta qua đó bị coi ngược lại như thế, còn viết cả tiếng Việt để cảnh báo trộm cắp hay do ăn búp phê bỏ thừa quá nhiều.
Cái cỗ máy thời gian này nó đưa Việt Nam tụt hậu mấy chục năm so với Thái Lan và hơn cả trăm năm so với Singapore – những đất nước trước đây chỉ dám nhìn Hòn ngọc Viễn đông của ta với ánh mắt mơ ước, thèm thuồng và kính nể.
Sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là dễ dàng nổi nóng với người thân, nhưng lại kiên nhẫn và khoan dung với người xa lạ…
Một người bạn kể cho tôi câu chuyện anh vừa trải qua: “Anh biết không, tôi dùng tất cả những gì mình có, từ khả năng, vật chất, cho đến tiền tài để giúp đỡ cậu bạn thân đang gặp rắc rối. Nhưng kết quả thì… anh đoán xem cuối cùng thế nào? Một lời cảm ơn cũng không có! Thế mà anh ta còn nói đùa với tôi rằng hãy làm nhiều thêm một chút. Tốt xấu gì cũng là do tôi bỏ tiền túi, vận dụng các mối quan hệ quen biết, hết sức mình giúp đỡ anh ta. Tôi không cầu mong anh ta phải mang ơn, nhưng ít nhất cũng phải nói một câu cảm kích chứ!”.
Tôi an ủi anh bạn: “Có thể với cậu ấy anh là người quá thân thiết, nói lời cảm ơn thì dường như khách khí. Chẳng phải cậu ta đã nói đùa là anh hãy giúp lâu hơn chút nữa sao?”.
Chúng ta cũng vậy, rất dễ dàng phạm phải sai lầm tương tự: Đối xử với người ngoài thì cung kính, còn đối với thân nhân thì lại quá hà khắc. Chúng ta thường hay thể hiện phần bản tính xấu nhất trước mặt người thân thiết của mình.
Ví như những lúc tâm trạng không tốt, chúng ta có thể trút giận lên anh chị em thậm chí cả cha mẹ. Những lúc nghe cha mẹ nhắc nhở, chúng ta lại không ngừng oán trách phàn nàn, thậm chí lời nói ra cũng thiếu đi vài phần tôn kính. Nào là “Ba mẹ nói nhiều, con không chịu được nữa”, nào là “Cứ để con làm theo ý của con, ba mẹ nói nhiều quá con không chịu được”... Những lời nói vô tình của ta khiến cha mẹ đau lòng, cũng khiến bản thân lại mang tội bất hiếu.
Cha mẹ đã phải cực nhọc vất vả để nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn thành người. Nhưng chúng ta thì sao? Những lúc cha vì chúng ta mà rong ruổi mưu sinh, còn mẹ vì chúng ta mà tận tình chăm sóc, có bao giờ chúng ta nói một câu “Cám ơn cha mẹ, cha mẹ cực khổ quá rồi”? Hay chỉ là những lời than phiền trách cứ: “Con không thích cha chạy xe ôm, không thích cha làm phu hồ!”, “Thức ăn mẹ xào mặn lắm, con chẳng thể nuốt trôi”… Có khi nào chúng ta thử nghĩ một chút, rằng nghe những lời than phiền ấy cha mẹ có đau lòng hay không?
“Vạn cổ tình thâm ơn cúc dục Thiên thu nghĩa trọng đức sinh thành”
(Ảnh minh họa)
Sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là thể hiện bản tính tồi tệ nhất và mặt xấu nhất trước mặt người thân quen, nhưng lại dành sự kiên nhẫn và bao dung cho những người xa lạ.
Khi đối đãi với người thân thiết, chúng ta thường hành động theo thói quen dưỡng thành tự nhiên: Chẳng biết lễ phép, không dịu dàng hòa nhã, quên mất phải kính trên nhường dưới. Nếu không phải là kêu la om sòm, không ngừng trách móc, thì cũng là lơ đãng chẳng quan tâm, ngó lơ chẳng trả lời.
Cũng bởi vì quan niệm rằng người thân vốn đã quá quen thuộc, nên chúng ta quên mất phải lễ phép lịch sự, để rồi dần dần mất đi sự kiên nhẫn, khoan dung và tôn trọng.
Muốn thương yêu, đầu tiên phải thấu hiểu
Khi con đã trưởng thành, nhiều bậc cha mẹ lựa chọn sống tách biệt với con cái. Lý do là vì họ sợ gặp phải mâu thuẫn, sợ rằng con cái quay ra dạy bảo chỉ dẫn họ đủ điều. Hai thế hệ luôn có quan điểm và cách sống khác nhau.
Trong gia đình thường xảy ra sự bất đồng giữa cha mẹ và con cái. Nhẹ thì trách móc, hậm hực, nặng thì bất mãn, không nhìn mặt nhau. Hiển nhiên cha mẹ nào cũng muốn con cái được hạnh phúc, và ngược lại, có đứa con nào lại không mong cha mẹ hạnh phúc? Ấy vậy mà hai bên lại gây khổ cho nhau!
Tại sao cha mẹ không hiểu con? Tại sao con không theo ý cha mẹ? Cũng bởi vì cả hai bên không thể thấu hiểu nhau mà cứ cố tình đưa cho người kia thứ mình cho là đúng.
Có một cặp vợ chồng cao niên, mặc dù con cái họ vô cùng hiếu thảo, mỗi tháng đều chu đáo gửi tiền phụng dưỡng, nhưng ông bà vẫn kiên quyết không sống cùng các con.
Hai ông bà nói: Người già không thể sống cùng với những người trẻ hiện đại vì cả hai bên đều có lối sống khác nhau. Ở cùng một chỗ sẽ chỉ phiền toái đôi bên, tốt hơn hết là nên ở riêng, thoải mái không bị ai ràng buộc.
Ông lão kể rằng, các con đều đối xử với ông rất tốt, cũng rất hiếu thuận. Nhưng khi ở trước mặt chúng ông cảm thấy mình như đứa trẻ mắc phải sai lầm nào đó. Ông sợ rằng chúng xem ông bà như con trẻ mà quay ngược lại giáo dục mình:
– Sao cha không đánh răng trước khi đi ngủ, miệng của cha sẽ mùi lắm.
– Sao cha không thích tắm, cổ áo đều bị đen dơ thế này.
– Người già không nên ăn quá nhiều thịt và đồ ngọt, dễ mắc bệnh.
– Sao cha mẹ lại chăm cháu theo cách đó, như thế là không đúng, phải như vầy, như vầy…
Cha mẹ nào cũng hy vọng được con cái thể hiện tình yêu thương. Nhưng đôi khi con cái vì quá thân quen mà đánh mất đi sự tôn trọng và lòng kiên nhẫn, quên đi tâm trạng và lòng tự ái của cha mẹ mình.
(Ảnh minh họa: pakutaso.com)
Người cao tuổi rất khát khao tình cảm, ai chẳng muốn con cháu quây quần ríu rít. Nhưng ngoài những khoản chu cấp về vật chất, họ còn mong muốn được tôn trọng. Họ hồi tưởng con mình của ngày xưa, ngây thơ vui vẻ mà nắm lấy vạt áo họ không muốn rời. Trong mắt cha mẹ con dù có trưởng thành đến đâu cũng vẫn là đứa trẻ, vậy nên bản năng bảo vệ con cái của cha mẹ vẫn rất mãnh liệt, sợ rằng không có mình thì con cái sẽ lầm đường, sẽ lạc lối.
Vì sao chúng ta không thể kiên nhẫn với người thân của mình? Là bởi vì chúng ta cho rằng người thân thiết nhất sẽ chẳng bao giờ rời bỏ mình mà đi. Cho dù chúng ta có phạm sai lầm, và dù có làm họ tức giận, họ cũng sẽ không bao giờ trách tội chúng ta.
Lúc còn bé, cha mẹ nói gì chúng ta đều cho là đúng, mỗi người con đều tin rằng cha mẹ là toàn năng, không gì không làm được. Đến khi trưởng thành, ta mới phát hiện thì ra cha mẹ cũng chỉ là người bình thường, cũng có lúc phạm sai lầm, có những chuyện lực bất tòng tâm. Thế rồi những mộng tưởng tan tành và sụp đổ, kèm theo đó là sự nổi loạn bên trong chính chúng ta. Nhưng rồi theo thời gian, không biết từ khi nào chúng ta không còn đối chọi với cha mẹ nữa, thậm chí còn thấy thương tâm khi nhận ra rằng cha mẹ đã già rồi, cũng cần người chăm sóc. Lúc ấy trong lòng mỗi người đều cảm thấy day dứt, ý thức trách nhiệm cũng được nâng cao.
“Có phải cha mẹ hứa nhau từ kiếp trước Tạc lại hình con nguyên vẹn trái tim người”
Tình cảm thật sự rất mong manh, bất kể là tình thân, tình bạn bè, tình yêu hay là hôn nhân đều rất mong manh dễ vỡ. Đừng đợi cho đến khi có vết nứt thì mới bắt đầu hàn gắn, bởi một khi đã xuất hiện vết nứt thì dù cho bạn có làm bất kì điều gì cũng khó mà khôi phục trở lại hình dáng ban đầu.
Ngay cả những người thân thiết nhất, nếu như chúng ta có những lời nói vô tình hay hành động thiếu tôn trọng cũng sẽ dễ làm họ bị tổn thương.
Thế nên, dù như thế nào, thì hãy tinh tế, cẩn trọng trong lời nói và hành động của bản thân mà chăm sóc yêu thương họ nhiều hơn. Đây không chỉ là cách thể hiện sự trân trọng người thân yêu mà cũng là cách đối nhân xử thế của một người trưởng thành chân chính.
Chương 16 câu 26 của Tin Mừng Lu-ca khảng định: có một cái hố ngăn cách “Giữa chúng ta đây và các anh có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các anh cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta cũng không được.” Một trong các mục tiêu của dụ ngôn “ông phú hộ sang giầu và tên La-da-rô nghèo khổ” là: cho thấy cái hố này sâu tới mức nào. Cái hố ngăn cách giầu nghèo được đề cập tới trong câu truyện dụ ngôn này không thể được hiểu theo định hướng kinh tế xã hội, cách mạng chính trị, ý thức hệ, thậm chí theo nội dung luân lý đạo đức. Ở đây liên tục với nội dung trước đó của chương 16, Lu-ca muốn diễn đạt ý nghĩa Tin Mừng là điều duy nhất Đức Giêsu muốn rao giảng.
Khác hẳn với luật lệ của Cựu Ước nặng tính luân lý và đạo đức, trong đó quan trọng nhất là việc trung thành giữ luật, thì theo Tin Mừng Tân Ước, mạc khải tình yêu nhân hậu tha thứ của Thiên Chúa mới là điều quan trọng nhất cần phải là được đón nhận. Theo Cựu Ước, thiên đàng – hỏa ngục là phần thưởng – hình phạt dành cho người tốt / kẻ xấu, người trung thành giữ luật / kẻ bất trung phá luật, người đạo đức / kẻ khô khan, người thánh thiện / phường tội lỗi. Còn theo Tân Ước, được vào Nước Trời là được hưởng trọn tình yêu nhân hậu của Thiên Chúa từ nhân (“La-da-rô trong lòng tổ phụ Áp-ra-ham” là một điển hình), sẽ dành cho những ai đã từng biết đón nhận khi còn sống; còn bị loại ra khỏi Vương Quốc tình yêu đó (bị cực hình, bị lửa thiêu đốt) là số phận của những ai khi sống đã từ chối đón nhận tình yêu tha thứ này. Khi Đức Giêsu tuyên bố: “phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó vì Nước Thiên Chúa là của anh em… khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được no nê, vì các ngươi sẽ phải đói” (Lc 6:20.25) chắc hẳn Người đang công bố nội dung Tin Mừng này.
Như vậy, cái vực thẳm lớn vĩnh viễn ngăn cách việc tiếp nhận hay khước từ Tin Mừng cứu độ chỉ có thể xuất hiện sau khi chết; “người nghèo này chết… ông nhà giầu cũng chết”; thế nhưng, ngay từ cuộc sống trần thế, nó đã khởi sự được hình thành; “người nghèo khó… nằm trước cổng ông nhà giầu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no.” Cái hố ngăn cách của tiếp nhận hay chối từ Tin Mừng cứu độ được hình thành và phát triển dựa vào định hướng trái chiều giữa giầu và nghèo trong nội dung Tin Mừng. Đó là lý do khiến Đức Giêsu nhiều lần lên tiếng cảnh giác sự giầu sang đồng thời tôn vinh nghèo khó, Người hoàn toàn trung thành với viễn cảnh đón nhận Vương Quốc tình yêu cứu độ.
Trong dụ ngôn, nếu ông nhà giầu chỉ “mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình”, thì đâu ông có làm gì nên tội để đáng bị cực hình thiêu đốt; cũng vậy, nếu La-da-rô chỉ “nghèo khó… mụn nhọt đầy mình…” thì đâu có làm nên công trạng gì để đáng được “thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham.” Chi tiết mô tả ông nhà giầu gợi ta nhớ đến cái cảnh “được no nê” thỏa mãn đâu cần được ai thương xót; còn người nghèo khó “thèm được những thứ trên bàn ăn rớt xuống… chó đến liếm ghẻ chốc” chính là thái độ mong đợi, cầu xin được xót thương. Đối với Tin Mừng, giá trị đích thực của giầu nghèo là ở chỗ đó: sống giầu dễ đưa tới tự mãn để không cần tới lòng xót thương (khốn cho), còn sống nghèo tạo điều kiện tự nhiên để mở ra đón nhận lòng thương xót (phúc thay). Nếu cứ tiếp tục “sống giầu” như thế (trường hợp ông nhà giầu), và nếu cứ tiếp tục “sống nghèo” như thế (trường hợp La-da-rô) thì việc bị loại khỏi hay được đón nhận vĩnh viễn vào Nước Trời sau khi chết sẽ chỉ là chuyện đương nhiên. Lúc đó cái hố ngăn cách giầu nghèo sẽ không còn gì có thể lấp đầy được (vẫn theo nghĩa Tin Mừng); “vực thẳm lớn đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.”
Giầu – nghèo, trong học thuyết Tin Mừng của Đức Giêsu, chỉ là hoàn cảnh / điều kiện nghịch hay thuận để đón lấy Nước Trời cứu độ; do đó “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” Đức Giêsu sống thân phận nghèo khó như “con cáo có hang, chim trời có tổ, Con Người không có lấy hòn đá gối đầu” là để Người rộng mở hoàn toàn cho Vương quốc của Cha. Và Người kêu gọi bất cứ ai muốn theo Người cũng hãy “bán đi hết những gì mình có và bố thí cho kẻ khó…” để có điều kiện thuận lợi mở tâm hồn đón nhận lòng thương xót cứu độ của Thiên Chúa. Ki-tô hữu, vì là người của Tin Mừng, phải luôn cảnh giác với cuộc sống giầu sang vì mối nguy cơ nó tiềm ẩn, nhưng phải vui mừng ôm ấp sự nghèo hèn đói khát chính vì thuận lợi Tin Mừng nó cống hiến. Nếu họ có giầu, thì chí ít họ cũng biết nhận ra “con đã nhận được phần phước của con”, tức là hồng ân của lòng từ bi Chúa, để biết khiêm tốn tạ ơn; còn nếu nghèo khổ “suốt một đời chịu toàn những bất hạnh… thì được an ủi nơi đây”, để vui mừng và hy vọng.
Đó chính là Tin Mừng đích thực đang được rao giảng cho những người nghèo khó!
Lạy Thiên Chúa là Cha! Đức Giêsu đã dạy chúng con cầu nguyện cùng Cha. Những điều con cầu xin Cha có thể là vô vàn và rất khác nhau vì con có quá nhiều nhu cầu cả về phần xác lẫn phần hồn, tuy nhiên con biết rất rõ: điều chính yếu trong cầu nguyện chính là tư thế khó nghèo của con. Xin Cha nhận lời cầu nguyện của con, không phải để thỏa mãn những điều con xin, nhưng là chấp nhận thân phận đớn hèn con mong hướng về Cha. Và xin Cha gìn giữ con luôn mãi trong sự nghèo hèn của mình để không ngừng hướng lòng con về tình nhân ái Cha. Amen.
Đạo dưỡng sinh của Đạo gia có một lịch sử lâu đời, truyền thừa đến nay đã được hơn 2.000 năm lịch sử lâu dài, vì vậy đã trở thành một bộ phận cấu thành quan trọng của văn hóa Đạo gia.
Sau khi đúc kết lại phương pháp dưỡng sinh độc đáo của Đạo gia, nay giới thiệu cùng độc giả “Thập dưỡng” của Đạo gia, bao gồm: Dưỡng thân, dưỡng thần, dưỡng thể, dưỡng khí, dưỡng tâm, dưỡng trí, dưỡng đức, dưỡng phẩm, dưỡng phúc, dưỡng thọ.
1. Vận động dưỡng thân
Đạo gia chú trọng “Tính mệnh song tu”. Phép “dưỡng thân” nên lấy “động” làm cơ sở chính yếu, lượng sức mà làm, kiên trì bền bỉ. Thông qua thường xuyên vận động, vừa có thể khoan khoái lòng dạ, vui vẻ, dưỡng tính, lại có thể làm gân cốt cường kiện, khí huyết thuận thông, giải uất tán trệ, tăng cường khả năng miễn dịch, phòng bệnh tương lai (bệnh chưa mắc).
Thường xuyên vận động có thể làm gân cốt cường kiện, khí huyết thuận thông, giải uất tán trệ. ảnh dẫn theo vietkhampha.com
2. Tĩnh tọa dưỡng thần
Đạo gia tu luyện dưỡng sinh chú trọng “hình thần cùng luyện”, đạo dưỡng sinh cho rằng “lấy động dưỡng thân, lấy tĩnh dưỡng thần”, tĩnh khắc thiên địa rộng lớn, tình chí ổn định, tâm tĩnh thần minh. Người bình thường trong cuộc sống sinh hoạt, dưỡng thần chú trọng cự tuyệt nghe nhìn, trừ tạp niệm, thông qua tĩnh tọa tu luyện, đạt tới vô vật, vô ngã (bản thân).
Tĩnh khắc thiên địa rộng lớn, tình chí ổn định, tâm tĩnh thần minh. Ảnh dẫn theo ZoekertjesNet.be
3. Tiết thực (giảm ăn) dưỡng thể
Ở đây “dưỡng thể” được nhắc đến, khác với khái niệm “dưỡng sinh”, là chỉ cơ thể gày béo cân đối, giữ được cân nặng tiêu chuẩn. Người tu luyện Đạo gia cho rằng, “Thần thanh (tĩnh) thể mới kiện”. “Dưỡng thể” và “dưỡng thần” có quan hệ mật thiết không thể tách rời. Đối với người bình thường mà nói, khuyến cáo “ ăn no 8/10”.
4. Quả ngôn (ít nói) dưỡng khí
Tu luyện Đạo gia nhấn mạnh “tam viên”. Tức: Người tiết dục tinh viên, người ít nói khí viên, người ít lo nghĩ thần viên. Người bình thường kinh nghiệm từng trải tương đối phong phú, có một số người dễ nói nhiều, thậm chí “trượng nghĩa chấp ngôn” (trượng phu bênh vực lẽ phải), như vậy không được. Cần biết “khai khẩu thần khí tán”, nói nhiều không có lợi cho dưỡng khí, nên nói thì nói, điều gì có thể nói điều gì không, thì không nói hoặc nói ít là tốt nhất. Nếu do lời nói không chính đáng mà dẫn tới tranh chấp đôi co với người khác, thì không tốt rồi.
5. Đọc sách dưỡng trí
Từ nhỏ luyện thành thói quen tốt học tập đọc sách, dùng đầu não hợp lý, đọc nhiều sách vở, vừa có kiến thức phong phú, mở rộng tầm mắt, không ngừng cập nhật thay đổi quan điểm, tiếp thụ sự vật mới mẻ, vừa có thể bồi dưỡng và gìn giữ trí lực, phòng ngừa trí nhớ suy thoái, đây cũng là phương pháp tiêu khiển tuyệt vời.
Đọc sách có thể bồi dưỡng và gìn giữ trí lực, phòng ngừa trí nhớ suy thoái. Ảnh dẫn theo 123rf.com
6. Thơ ca thư pháp dưỡng tính
Thơ ca thư pháp là hạng mục văn học nghệ thuật đặc thù của người Trung Hoa xưa, còn có tác dụng tu tâm dưỡng tính kỳ diệu. Bởi vì khi tiến hành sáng tác thơ ca thư pháp (hoặc tập luyện), yêu cầu tập trung ý chí, bách niệm bất sinh, tâm không tha dụng, như vậy mới có thể có ý tưởng, sáng tác ra tác phẩm hay. Cổ kim có rất nhiều thư pháp, thơ ca đại sư, đều là người trường thọ trăm tuổi.
7. Lao động dưỡng đức
Mọi người cần tránh “Ăn no rồi lại nằm khoèo”, nên phải tích cực tham gia vào các hoạt động công ích xã hội và công việc gia đình theo sức của mình, như vậy vừa trong lao động được rèn luyện, vừa có thể thoải mái tâm trạng, phát huy nhiệt lượng thừa, từ đó mà giành được sự tôn trọng của cộng đồng và sự yêu mến của các thành viên trong gia đình, thúc đẩy gia đình hòa hợp.
8. Thành thật dưỡng phẩm
“Thành thật”, “chất phác” và “mộc mạc”, là đạo đức tốt đẹp (mỹ đức) truyền thống ngàn đời đều tu dưỡng. Cổ nhân nói, “Nhân đáo phác tố vô cầu phẩm tự cao” (người đạt đến chỗ không mong cầu thì mới thực sự cao cả và đáng kính). Người hiện đại cũng nên chú trọng tu dưỡng phẩm đức, đồng thời dựa vào đó mà tạo ảnh hưởng và giáo dục con cháu đời sau, giáo dục chúng xây dựng lòng bác ái, đồng thời biết tôn trọng công sức của người nông dân, tuyệt đối không được lãng phí lương thực.
9. Khoan hậu (rộng lượng) dưỡng phúc
“Khoan” là khoan dung, “Hữu dung nãi đại, năng dung tắc nhân hòa, nhân hòa sinh bách phúc” (Có “dung” chính là to lớn vĩ đại, có thể “dung” ắt nhân hòa, nhân hòa sinh trăm phúc). Trong việc nhỏ trên cơ sở không vi phạm nguyên tắc, đối dãi khoan dung với mọi người, nhẫn nhường vi quý, coi thiệt thòi là phúc, càng không được nghị luận bàn bạc tốt xấu của người khác… thì hạnh phúc vô biên, phúc thọ lâu dài, cả đời thọ ích.
10. Nhân từ dưỡng thọ
Lòng nhân từ tức là là lòng lương thiện. Đạo giáo yêu cầu tín đồ (Bất cứ là quan đạo nhân, hay là tục gia đệ tử) đều là “Dữ nhân vi thiện”, “Trong tâm thường tồn thiện niệm”. Mỗi khi làm một việc thiện, trong tâm cảm thấy hạnh phúc vô cùng, dần dà, có thể ít sinh bệnh tật, càng có thể hưởng thọ sống lâu.