LỰA CHỌN CÁCH SỐNG

LỰA CHỌN CÁCH SỐNG

Ta chọn làm người lương thiện không có nghĩa là mềm yếu, mà bởi vì ta hiểu rằng lương thiện là bản tính nguyên sơ của con người, “nhân chi sơ, tính bổn thiện”. Làm người thì không thể chọn con đường trở thành kẻ ác, người ác tất sẽ có báo ứng.

Ta chọn “khờ khạo” không phải vì ta khờ khạo thật, mà bởi vì ta hiểu rằng, khi đối diện với hiểu lầm, oan ức, bất công thì không nên so đo tính toán quá, cứ nở nụ cười mà lặng nhìn thế thái nhân tình. Đôi khi chủ động ngốc không phải là ngốc thật, mà chỉ là muốn cấp cho đối phương thêm một cơ hội nữa.

Ta chọn nhường nhịn không có nghĩa là ta thụt lùi, mà vì ta hiểu rằng, “một sự nhịn, chín sự lành”, nhịn một chút sóng yên biển lặng, lùi một chút biển rộng trời cao.

Ta chọn tha thứ không phải vì ta nhu nhược, mà bởi vì ta hiểu rằng tha thứ là một trong những đức tính tốt đẹp nhất trên đời, không bao giờ là sai cả. Ta lựa chọn tha thứ còn một nguyên nhân nữa, không phải vì ta không giữ vững lập trường, mà bởi vì ta hiểu rằng mọi chuyện không nên làm cho tuyệt tận…

Ta chọn chân thành và nói lời thẳng thắn là bởi vì ta hiểu rằng, những lời nói dối, trái với lương tâm chỉ dùng để đối phó tình huống, trong khi thật lòng đối đãi, nói lời chân tình mới thật sự giải quyết tận gốc vấn đề và không có hậu họa về sau.

Cuộc đời vốn dĩ có nhiều điều dù ta có muốn hay không chúng vẫn tồn tại. Tuy nhiên khi đối diện với cuộc đời thì bản tính của mình như thế nào mới là điều quan trọng nhất.

St ảnh “Ta béo, không phải vì ta muốn béo.

Mà nhìn món ăn, đã muốn ăn rồi “.

Đặng Đài

Image may contain: 1 person, sitting

VÔ THƯỜNG

VÔ THƯỜNG

Tương lai là những điều không thể biết trước và đời người có những chuyện không thể thay đổi, không nên sợ và có những chuyện không thể lựa chọn. Đời người luôn có 2 chuyện không thể đợi, 2 việc không thể sợ và 2 việc không thể lựa chọn.

Đời người có 2 thứ không thể sợ, không nên sợ, bạn có biết là gì không?

Thứ duy nhất bạn có thể làm là đối mặt !

Hai điều không nên sợ

Sợ cái chết

Đã là con người ai cũng phải theo vòng tuần hoàn của trời đất, sinh ra, lớn lên, trưởng thành và già đi rồi trở về với cát bụi. Thế nhưng cũng có những người số phận ngắn, bệnh tật hay tai nạn khiến họ không thể ở lại thế gian lâu hơn nữa. Cuộc đời sinh lão bệnh tử đó là quy luật của tự nhiên, không thể nào làm trái, đến một ngày nào đó ai cũng phải mất đi.

Nếu sống mà chỉ như “tồn tại”, sống không có ý nghĩa, không mục đích thì cuộc sống ấy bạn có thấy hạnh phúc hay không. Nếu chết mà như không chết, được người đời tôn trọng, lưu danh và mãi mãi khắc ghi những thành tựu của bạn, thì đó không phải là chết. Đó là “sống mãi’, trong tim mọi người, được người đời yêu quý.

Hãy coi trọng từng ngày sống trên thế gian để làm việc thiện, việc có ích, có lý lẽ sống. Như vậy mỗi ngày sống của bạn không hề hoài phí, không hề vô vị. Và cái chết khi ấy đã bị bạn xem thường.

Sợ nỗi cô đơn

Rất nhiều người chia sẻ họ sợ cô đơn, vì vậy họ luôn cố gắng tìm một mối quan hệ mới để khỏa lấp chỗ trống. Thực ra con người từ khi sinh ra đã đối diện với nỗi cô đơn, khi bé thì sợ ở nhà một mình, sợ bóng tối nên khóc đòi mẹ. Khi lớn đi đến trường lại sợ cô đơn nếu không có ai chơi cùng, bị bạn bè xa lánh. Khi đó ai cũng cố gắng tìm kiếm cho mình một người bạn.

Lớn lên vì sợ nỗi cô đơn nên ta tìm một nửa yêu thương để san sẻ tình cảm, để cuộc sống trở nên bận rộn, sinh động hơn. Khi những đứa con đủ lông đủ cánh để bay xa, ta lại sợ nỗi cô đơn vì thiếu vắng, vì nhớ nhung chúng. Khi đó là lại tìm tới những người bạn và những thú vui tuổi già.

Như vậy ta luôn trốn tránh nỗi cô đơn trong một mối quan hệ mới, nhưng ít người biết học cách đối diện, tìm cách tự bản thân cảm thấy vui vẻ, hài lòng. Ví như những người tu luyện trên núi, rừng quanh năm chẳng gặp bóng người, há chẳng phải rất cô đơn lạc long sao? Thế nhưng tại sao họ lại vẫn cảm thấy an yên, vui vẻ. Đó là cách họ học cách đối diện với nỗi cơ đơn, làm bạn với thiên nhiên, tự khắc lòng mình bình lặng lại.

Hai điều không thể đợi

Đợi báo hiếu

Tình thương của cha mẹ luôn vô bờ bến và không bao giờ phải đợi chúng ta “đền đáp”. Rất nhiều người nhầm tưởng rằng hiếu thảo là ‘trách nhiệm”, không đâu đó là việc hiển nhiên, xuất phát từ chính cái tâm chúng ta. Đừng biến nó thành khuôn khổ.

Lòng hiếu thảo với cha mẹ như dòng chảy tự nhiên trong con người, nhưng người ta vẫn cần nhiều nỗ lực – để chữ hiếu còn là một chuẩn mực hành vi.

Sự hiếu thảo của con cái không phải là việc cho bố mẹ tiền bạc, nhung lụa mà đơn giản là những hành động, quan tâm nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Bởi ở tuổi già, bố mẹ chẳng cần gì cả, chỉ cần con cái cháu chắt khôn ngoan, lễ phép với ông bà.

Đừng đợi để báo hiếu, bởi ba mẹ già “như chuối chín cây”, không thể biết cha mẹ có thể ở bên cạnh chúng ta bao lâu. Vì vậy hãy trân quý thời gian bên cạnh họ, bù đắp lại nỗi vất vả, hi sinh vì con cái. Cảm ơn ba mẹ đã sinh ra, dưỡng dục thành người.

Giữ gìn sức khỏe

Sức khỏe là thứ đáng quý trong cuộc sống này, bạn có thể có tiền bạc của cải nhưng lại không có sức khỏe. Khi ấy tiền chẳng còn nghĩa lý gì, có tiền nhưng chẳng tiêu vào bản thân được. Khi chết cũng không thể nào mang đi được. Đừng nghĩ chúng ta còn trẻ mà coi thường sức khỏe, có những thứ khi đã mất đi rồi có bao nhiêu tiền cũng không thể lấy lại.

Hãy giữ cho tâm hồn luôn khoáng đạt, yêu thương cộng đồng và gia đình. Ăn uống và luyện tập lành mạnh để có sức khỏe tốt nhất, để có thể giải quyết những khó khăn của cuộc sống. Người đời thường nói “có sức khỏe, là có tất cả”, quả đúng như vậy.

Hai điều không thể thay đổi

Vận may

Sống trên đời ai chẳng muốn bản thân gặp được nhiều may mắn, mọi chuyện suôn sẻ, hanh thông. Tuy nhiên nếu gặp chuyện xui xẻo bạn cũng đừng nên nản lòng, đã là vận thì không thể thay đổi. Hãy đối diện và tìm cách hóa giải nó.

Hãy sống có ích cho đời, sống an yên và làm những việc thiện, tự khắc bạn sẽ thấy cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn

Xuất thân

Không ai có quyền lựa chọn thân phận khi mới sinh ra. Là người giàu, người nghèo hay những người có số phận kém may mắn đều không thể lựa chọn. Xuất thân như thế nào không quan trọng, quan trọng là bạn có biết cách khiến cuộc đời bạn trở nên ý nghĩa hay không. Có dám vượt lên số phận để có một tương lai mới mẻ hay không? Đó là ở quyết định, nghị lực của chính bạn.

Như vậy xuất thân không thể thay đổi nhưng tương lai của bạn, chính bạn có thể thay đổi.

S.T.

From: TU-PHUNG

 Ba câu chuyện ý nghĩa…

 Ba câu chuyện ý nghĩa, đọc đi đọc lại để thấy lẽ đời trong từng nhịp sống

*******

Câu chuyện thứ nhất.

Người thợ mộc chặt được một cây gỗ, anh làm ra 3 cái thùng.

Một thùng đựng phân gọi là “thùng phân”, mọi người đều tránh xa;

Một thùng đựng nước gọi là “thùng nước”, mọi người đều dùng nó;

Một thùng đựng rượu vang gọi là “thùng rượu”, mọi người cùng thưởng thức rượu ngon trong thùng.

Ba chiếc thùng giống nhau hoàn toàn từ chất liệu đến hình thức, nhưng vì chứa các vật chất khác nhau mà nhận được “sự đối xử” khác nhau. Cuộc đời cũng như vậy. Giá trị của chúng ta không nằm ở ngoại hình hay địa vị, mà là ở bên trong mỗi người.

Câu chuyện thứ hai

Báo chí đưa tin về một trường hợp trúng số độc đắc, mọi người liền đổ xô đi mua vé số với mong muốn vận may sẽ đến với mình. Nhưng khi báo đưa tin về một vụ tai nạn, trong 50 hành khách trên xe thì có 2 người mua bảo hiểm nhân thọ, mỗi người đều được bồi thường một khoản tiền rất lớn.

Chắc hẳn bạn cũng đồng ý rằng họ đã mua đúng thứ cần thiết, nhưng không vì điều đó mà bạn đi mua bảo hiểm vì cho rằng rủi ro này không thể xảy ra với bạn được. Hai sự việc này đã phản ánh rõ tâm lý mâu thuẫn của con người.

Câu chuyện thứ ba

Sói đi ngàn dặm để săn mồi, ngựa đi ngàn dặm để có cỏ xanh tươi, cá để sinh tồn phải bơi ngược dòng, đến khi chết xác sẽ xuôi theo dòng nước.

Có một câu nói như thế này: “Bạn thực sự mệt ư? mệt là đúng rồi, thảnh thơi là chỉ khi ta không còn sống!”

Khổ mới là cuộc sống,

Mệt mới là công việc,

Biến mới là số phận,

Nhẫn mới là tôi luyện,

Dung (bao dung) mới là trí tuệ,

Tĩnh mới là tu dưỡng,

Xả (bỏ qua) mới là có,

Tác (làm việc) mới là sở hữu!

Nếu bạn thấy mình đang quá vất vả, hãy nhắc nhở bản thân: Đoạn đường dễ đi đều là những đoạn xuống dốc, hãy cố gắng lên vì đoạn đường bạn đang đi là đoạn lên dốc!

Tác giả Quỳnh Chi.

So sánh mức sinh hoạt ở Mỹ và Việt Nam

Một chiếc xe Lexus 570 ở Mỹ được bán ra với giá khoảng 2 tỷ đồng nhưng ở Việt Nam được bán với giá 9 tỷ đồng, cộng thêm thuế và phí để lăn bánh được thì khoảng 10,5 tỷ đồng.

Thu nhập bình quân đầu người ở Mỹ khoảng 60 nghìn USD/năm (tương đương 1,35 tỷ đồng) trong khi thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam khoảng 3 nghìn USD/năm (tương đương 70 triệu đồng).

Như vậy, để mua 1 chiếc xe Lexus 570 thì dân Mỹ phải làm 1 năm 4 tháng trong khi người Việt Nam phải làm khoảng 145 năm.

Nếu giá xe tham chiếu trên mức thu nhập bình quân đầu người thì giá chiếc Lexus 570 ở Việt Nam chỉ là 94 triệu. Nói dễ hiểu thì nếu dân ta là dân Mỹ với mức thu nhập hiện tại thì chỉ phải bỏ ra 94 triệu để sở hữu chiếc xe này.

Người Mỹ thu nhập cao hơn ta 20 lần nhưng lại mua xe với giá rẻ hơn 5 lần. Tại sao vậy? Giá xe thì nhà sản xuất bán ra ở đâu cũng gần giống nhau, chẳng qua ở ta phải mua giá cao là do nhà nước thu thuế, phí cao.

Thuế, phí đánh lên xe ô tô quá cao như hiện nay đã tước đi cơ hội sở hữu xe ô tô của phần lớn dân chúng trong khi hệ thống giao thông công cộng yếu kém buộc người dân phải chọn xe máy để đi lại, đây là nguyên nhân số người chết vì tai nạn giao thông ở ta rất cao vì phần lớn bị thiệt mạng trong các vụ TNGT đều là người đi xe máy.

Thuế, phí cao đánh lên xe hơi thì nhà nước tăng thu nhưng dân lại chết nhiều, đó là sự thật.

Chỉ khi nào chi tiêu ngân sách minh bạch, bộ máy nhà nước tinh gọn và không còn các hội đoàn ăn bám vào ngân sách thì người Việt Nam mới được mua 1 chiếc xe hơi có giá như người dân các nước trong khu vực.

Ls Nguyễn Danh Huế

 CHỨNG NHÂN LẶNG LẼ

 CHỨNG NHÂN LẶNG LẼ

“Người ta nghe tiếng khóc than nức nở,

đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ rất ngạc nhiên khi nói, trước cả cái chết của Têphanô, vị thánh phó tế, các trẻ sơ sinh thời Chúa Giêsu giáng thế là những chứng nhân tử đạo đầu tiên của Ngài; bằng chứng là Giáo Hội tôn kính các Thánh Anh Hài như các vị thánh tử đạo. Thật bất ngờ, những trẻ này nói với chúng ta nhiều điều nhân dịp Giáng Sinh, dẫu đó là những ‘chứng nhân lặng lẽ’ không mấy ai chú ý.

Trước hết, các trẻ này nói rằng, ‘Kìa, sự độc ác của con người sâu xa đến mức, khi ai đó muốn duy trì quyền lực, họ có thể cướp đi mạng sống của người khác!’. Thế nhưng, chính những trẻ thơ này lại âm thầm nhắc cho chúng ta về một thực tế khác rằng, ‘Có một nơi mà các chế độ chuyên chế không thể ngự trị; bởi lẽ, sẽ có một vị Vua trị vì thần dân Ngài bằng tình yêu; Vương Quốc Ngài không thể bị đánh bại bởi sự ác’. Những trẻ thơ này là sứ giả của Vương Quốc đó, Vương Quốc tình yêu của Giêsu. Các bé thơ này đã được kêu gọi để đưa ra một chứng tá lặng lẽ, gãy gọn, nhưng đầy sức mạnh về một cuộc chiến mà Vua Giêsu sẽ đích thân nghinh chiến vì tình yêu; các em là những ‘chứng nhân lặng lẽ’ đã đi trước Ngài; mẹ các em sẽ gặp lại con mình, bồng ẵm chúng mãi mãi vào một ngày nào đó trước sự chứng kiến của vị Vua đầy yêu thương.

Tiếp đến, các trẻ này đã đọc trước Kinh Lạy Cha mà vị Vua của họ sẽ dạy cho các môn đệ của Ngài, “Nước Cha trị đến!”; đây là tiếng khóc, tiếng nài van, cũng là lời cầu nguyện đầu tiên của những tâm hồn thánh thiện thơ bé. Một ngày nào đó, Tân Vương của họ sẽ trị vì trong Nước Cha; nhưng trước đó, sẽ có một cuộc chiến khủng khiếp giữa Ngài với quyền lực sự dữ; các trẻ này là những ngôn sứ quyền năng tiên báo bi kịch lịch sử của nhân loại cũng như cuộc chiến giữa vị Vua ánh sáng và ác thần của bóng tối; thư Thánh Gioan hôm nay nói, “Thiên Chúa là sự sáng, nơi Người không có sự tối tăm nào”.

Sau cùng, tiếng khóc của các thơ nhi này còn là một lời cầu nguyện mạnh mẽ được Chúa Cha nhậm lời vì Người đã lắng nghe; tiếng khóc của các em, những ‘chứng nhân lặng lẽ’ này đã khơi dậy trong trẻ Giêsu ước muốn hiến dâng mạng sống mình làm giá chuộc các linh hồn. Thật tuyệt vời! Ngài sẽ trị vì bằng cách hiến trọn đời mình đến nỗi chết trên thập giá như một quà tặng ân sủng cho những trẻ này và cho vô số các linh hồn qua muôn thế hệ sau Ngài và cả trước Ngài.

Hoài niệm những hài nhi vô tội cách đây hơn 2,000 năm, chúng ta nhớ các hài nhi vô tội hôm nay, hàng triệu thai nhi trên thế giới phải chết mỗi năm. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nói, “Chúng ta thường xuyên nghe nói về những bước tiến nhảy vọt kỹ thuật phục vụ con người, nhất là y khoa. Tuy nhiên, bác ái và lòng nhân là những thứ mà hình như ngày càng vắng bóng hơn”.

Trong một bữa tiệc khoản đãi tại toà bạch ốc, đệ nhất phu nhân Hillary Clinton hỏi nhỏ một thực khách cùng bàn, “Bà nghĩ sao, khi mãi đến hôm nay chúng ta vẫn chưa có một phụ nữ làm tổng thống?”; người phụ nữ nhỏ thó đồng bàn không chần chừ trả lời, “Có lẽ bởi vì người phụ nữ ấy đã bị bóp chết ngay từ lúc còn là bào thai”. Đúng là câu trả lời của một vị thánh! Người phụ nữ nhỏ thó ấy không ai khác là Mẹ Têrêsa. Và ngày 22/01/1994, trong bữa điểm tâm truyền thống, cũng tại toà bạch ốc, Mẹ được mời làm diễn giả. Trước vợ chồng Bill Clinton cùng quan khách, Mẹ dõng dạc nói, “Tôi tin rằng, thủ phạm tồi tệ nhất đang huỷ hoại nền hoà bình thế giới là nạn phá thai, đó là cuộc chiến trực tiếp giết hại trẻ thơ vô tội, mà kẻ giết người chính là mẹ của chúng. Nếu nhẫn tâm chấp nhận để người mẹ ra tay sát hại con mình, làm sao chúng ta có thể nói cho người khác đừng giết nhau?”. Những tràng pháo tay từ phía cử toạ đang nhất loạt đứng lên biểu tỏ lòng ngưỡng mộ, ngoại trừ vợ chồng Bill; ông bà không đứng lên, cũng chẳng hề vỗ tay.

Anh Chị em,

Để duy trì quyền lực người ta có thể giết chết những người khác; để duy trì Vương Quốc tình yêu, Chúa Giêsu hiến dâng mạng sống Ngài. Là môn đệ Chúa Giêsu, mỗi người chúng ta được mời gọi mỗi ngày, dâng lời cầu nguyện cho “Nước Cha trị đến”, đồng thời, như một ‘chứng nhân lặng lẽ’, chúng ta ra sức bảo vệ quyền lợi trẻ em; bảo vệ quyền sống, quyền học hành và quyền vui đùa của các thiên thần; đó chính là con em của chúng ta, xóm giềng của chúng ta.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con muốn dành những gì tốt nhất của bản thân con cho các trẻ thơ Chúa trao cho con; xin cho đời con luôn là ‘chứng nhân lặng lẽ’ của tình yêu Chúa, Đấng luôn yêu mến và đề cao trẻ thơ”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

image.png

Hoa Thốt Nốt & Đàn Ta Lư

Hoa Thốt Nốt & Đàn Ta Lư

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Tôi qua Cambodia chơi, nhìn quanh, thấy thiên hạ xếp hàng nườm nượp đi thăm Đế Thiên – Đế Thích nên tôi cũng đi luôn cho nó… giống với người ta. Tới nơi mới biết – té ra – hồi đầu thế kỷ XX, học giả Nguyễn Hiến Lê đã tìm đến nơi này rồi. Ông ghi nhận:

“Người Miên ưa đục hình trên đá. Ở điện Angkor Vat có trên 12.000 thước vuông đá đục hình về đời các vị thần thánh. Ở đền Bayon, hình diễn lại đời sống hàng ngày và phong tục đương thời. Ở Sân Voi tại Angkor Thom, trên bốn trăm thước chiều dài, hiện lên hình những loài vật lớn bằng vật thiên nhiên.”

Qua đầu thế kỷ XXI thì nhiếp ảnh gia NgyThanh cũng đã vác máy đến đây, và thu vào ống kính nhiều hình ảnh tuyệt vời:

“Tôi không có thói quen mang thước và máy ảnh theo người nên không biết Đế Thiên – Đế Thích dài/rộng cỡ nào, và kỳ vỹ ra sao. Chỉ nhớ mình vừa qua khỏi cổng chính là đã thấy… mấy mợ hàng rong. Họ chào mời du khách mua nước thốt nốt ướp lạnh.

Tôi cũng muốn thử chơi một ly cho biết nhưng ngần ngừ một lát rồi tiếp tục đi. (Mới ực hai lon bia Cambodia xong, còn chưa biết W.C chỗ nào, ngu sao mà uống nữa). Vừa đi, vừa nhớ tới một người bạn cũ: Hà Trung Liêm.

Gần 30 năm trước (lúc cả Khmer Rouge và lính Việt Nam đều còn hiện diện ở Cambodia) tôi và anh cũng đã lén chui từ tỉnh Aranyaprathet (Thái Lan) sang Poipet để “tham quan” Xứ Chùa Tháp mấy lần rồi.

Có lần, đang nằm võng giữa rừng thì Liêm móc trong ba lô ra tờ báo Quân Đội Nhân Dân, rồi chỉ cho tôi xem một đoạn thư tình của một anh lính bộ đội gửi (từ chiến trường phía Tây) về cho người yêu bé bỏng ở hậu phương Hà Nội: “Anh muốn cài lên tóc em một cành hoa thốt nốt…”

Hai thằng cười lăn, cười lộn thiếu điều muốn đứt võng luôn. Hơn một phần tư thế kỷ đã qua, tôi không còn nhớ được tên tác giả bức thư tình (“bất hủ”) nói trên nhưng vẫn còn giữ nguyên ấn tượng về sự liều lĩnh (quá cỡ) của tác giả.

Ông ấy chưa bao giờ nhìn thấy cây thốt nốt nên mới dám có ý nghĩ dại dột cài nguyên một buồng hoa (dám nặng cỡ chục kí lô) lên mái tóc của người yêu bé bỏng. Con nhỏ mà gẫy cổ là vô tù về tội ngộ sát (hay cố sát) như không, chớ đâu phải chuyện giỡn chơi – cha nội?

Sau này, có dịp nghe Huy Thục tâm sự trên báo Công An Nhân Dân (“Nhạc Sĩ Huy Thục Và Những Bài Ca Đi Cùng Năm Tháng”) tôi mới biết là ông nhạc sĩ này còn liều lĩnh và ẩu tả hơn nhiều: “Đi cùng các đơn vị chiến đấu ở Cam Lộ, Khe Sanh, hình ảnh các cô gái Vân Kiều gùi trên vai những quả đạn pháo, tên lửa nặng trĩu, vẫn với chiếc đàn Ta Lư đeo trước ngực, cất tiếng ca mừng các anh giải phóng quân đã làm tôi xúc động viết nên những nốt nhạc đầu tiên cho Tiếng đàn Ta Lư.” 

Tôi bảo đảm là đại tá nhạc sĩ Huy Thục cũng chưa bao giờ nhìn thấy một cái tên lửa. Thằng chả chỉ “suy đoán” rằng “tên lửa” và “tên tre” đều là tên cả, và chỉ khác nhau (xíu xiu) về kích thước và trọng lượng thôi nên mới dám “bắt” đám con gái Vân Kiều “gùi trên vai nặng trĩu” như thế. Đã thế, trước ngực mỗi cô còn đeo lủng lẳng chiếc đàn ta lư, và vừa đi vừa hát nữa chớ.

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Huy Thục nổi tiếng với hai bản nhạc cách mạng: “Tiếng Đàn Ta Lư” và “Cô Gái Pa Kô.” Ông cũng nhận được nhiều bổng lộc cùng khen thưởng: giải thưởng của Hội Nhạc sĩ Việt Nam (1993, 1995), giải thưởng Bộ Quốc Phòng (1994), giải thưởng Trung Ương Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh (1980), cùng với cả đống huy hiệu hay huy chương gì đó – ngó mà hoa mắt!

Thế còn còn mấy cô gái Vân Kiều và cô gái Pa Kô thì sao? Câu trả lời có thể tìm được qua một bài phóng sự (“Người Dân Tộc Thiểu Số Vân Kiều Và Pa –Kô”) của Nhóm Phóng Viên Tường Trình Từ Việt Nam, RFA:

“Có thể nói rằng đời sống của bà con đồng bào thiểu số Vân Kiều và Pa – Kô khổ cực không còn gì để nói. Đi dọc theo đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo, qua khỏi những dãy nhà ngói đỏ chói của thành phố chừng 10km, đến đoạn sông Dakrong chảy dọc đường 9 Nam Lào, nhìn sang bên kia sông là những mái nhà lụp xụp nằm lặng lẽ trên đồi, nhìn lại bên cánh rừng dọc đường 9 cũng nhiều mái nhà sàn lợp tranh nhỏ xíu, tuềnh toàng gió lộng nằm giữa các nương sắn hoặc giữa các ngọn đồi trọc. Cảnh nghèo đói hiện ra xác xơ, tiều tụy.

Thi thoảng, trên đường đi, bắt gặp vài cụ già gùi củi trên lưng khom người đi bộ, cố lê chân từng bước một, bước đi vô hồn, nghe có cả âm thanh réo sôi của bụng đói và nỗi buồn tuổi già bóng xế trong tiếng chân bước. Không những thế, có nhiều cụ bà già 60, 70 tuổi phải gùi củi, măng, bắp chuối đi từ 6 đến 9km từ nhà đến trung tâm thương mại Việt – Lào – Thái hoặc chợ Khe Sanh để bán.”

Mấy “bà già gùi củi trên lưng khom người đi bộ, cố lê chân từng bước một, bước đi vô hồn, nghe có cả âm thanh réo sôi của bụng đói” trên “đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo” hôm nay chính là những cô gái Vân Kiều hay Pa Kô mấy chục năm về trước. Chớ còn ai vô đó nữa?

Ngày trước: “Gùi trên vai súng đạn ra hoả tuyến/ Gạo ngàn cân em gùi ra chiến trường/Để bộ đội chúng ta ăn no mà đánh thắng giặc Mỹ…” Ngày nay họ “gùi củi, măng, bắp chuối đi từ 6 đến 9km” để mang đi bán kiếm tiền độ nhật. Và đời sống thường nhật của họ được thiên hạ mô tả là “khổ cực không còn gì để nói.”

Nghe như thế người ta rất dễ có cảm tưởng (hay hiểu lầm) rằng Chính Quyền Cách Mạng là cái đồ ăn cháo đá bát, hoặc cái thứ bạc nghĩa vô ơn.

Không dám “vô ơn bạc nghĩa” đâu!

Coi nè:

Tổng công ty Hàng không VN (Vietnam Airlines) cho biết, sẽ triển khai Quy định ưu tiên đối với người có công với cách mạng khi làm thủ tục lên máy bay…

Ưu tiên tại khu vực soi chiếu an ninh, khách được ưu tiên sử dụng lối đi riêng dành cho khách hạng thương gia hoặc khách hàng thường xuyên.

Dịch vụ ra tàu bay khách ra tàu bay trước cùng với các khách ưu tiên khác.

Hành khách là người có công với cách mạng cần xuất trình đầy đủ giấy tờ xác nhận đi kèm (bản sao không cần chứng thực) để được ưu tiên phục vụ.”

Thiệt là ơn nghĩa và tử tế hết biết luôn.

Còn bằng cách nào mấy bà già Vân Kiều, Pa Kô lọt vô được sân bay để các “hãng hàng không ưu tiên phục vụ đối tượng người có công với cách mạng theo quy định của nhà nước” thì lại là chuyện khác. Chuyện này nhà nước hoàn toàn vô can. Tui… cũng vậy.

Mới đi thăm quần thể Đế Thiên – Đế Thích về, lội bộ muốn rã cẳng luôn. Mệt thấy mẹ. Viết được bi nhiêu cũng đã muốn ứ hơi rồi. Thôi tui đi ngủ nha. Chuyện (dài) của mấy má Pako và mấy má Vân Kiều xin để lại bữa sau, hoặc kiếp sau, đi. Good night & good luck!

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

Cảm nghiệm của đời mình sau 16 năm bị Stroke  

Bài cảm nghiệm này của anh Nguyễn Ngọc Thụ đã đăng trên Website này rồi, nhưng lần này cũng xin gởi lại lần nữa. Anh Thụ là một bác sĩ chuyên khoa về tim, sau khi bị bịnh anh không làm bác sĩ nữa và đã sống bằng nghề khác. Anh Thụ đã gởi gấm cho chúng ta về Lòng yêu thương của Thiên Chúa. Chúa đóng cửa này thì Chúa cũng mở ra cửa khác cho chúng ta sống chứ Chúa không để chúng ta phải quá sức chịu đựng, và dân gian ta thường nói “tái ông mất ngựa”. Xin cám ơn anh Thụ và mời quý độc giả…

 Cảm nghiệm của đời mình sau 16 năm bị Stroke  

 16 năm về trước, vào ngày Giáng sinh 24/12/2004 tại Northern Virginia, con/tôi bị stroke vào nhà thương cấp cứu, ICU/hospital.  Hôm đó, con/tôi đi công tác ở Vancouver, Canada và Seattle, WA về đến Washington D.C trời xuống -36 độ lạnh.  Lúc con/tôi đi trời ấm như mùa xuân, lúc về buốt lạnh mùa đông. Từ terminal xe bus đưa tôi ra parking lot, không ngờ xe bus đưa tôi ra lộn parking lot.  Một tiếng rưỡi lội bộ đi tìm xe dưới nhiệt độ trừ  36 độ âm nhưng tôi không có áo lạnh.  Kết quả, tôi bị stroke sau 1-2 với cái shock bất ngờ đó. Một cái stroke rất là nặng tưởng chết, nhưng Chúa và Đức Mẹ đã cứu tôi và cho tôi sống lại một cuộc sống gần gũi với Chúa và Đức Mẹ hơn và được làm nhân chứng cho Chúa.

 Biến cố đó, gia đình và người thân và bạn bè đã đến thăm và care cho tôi nhiều lắm.  Bố Mẹ và một số người thân, 26 người đã hũy bỏ chuyến đi đến Indonesia/Malaysia/Thailand để chăm sóc cho tôi.  Một ngày rưỡi sau, là biến cố Tsunami làm cho 330,000 người đã bỏ mạng ở vùng Indonesia/Malaysia/Thailand, nhưng gia đình tôi đã được Chúa và Đức Mẹ cứu sống, và tôi từ dạo đó tôi chiêm niệm sống gần gũi với Chúa và Đức Mẹ.

 Tạ ơn Thiên Chúa đã cứu tôi và gia đình tôi. Tôi bị câm không nói được vài tháng, nhưng rồi trong mội buổi sáng Mai đã cùng tôi cầu nguyện để xin Sáng Danh Chúa, xin Chúa cho tôi được nói lời ca ngợi Chúa.  Và Chúa đã nhận lời, cho tôi lần đầu tiên bật lại tiếng là Kinh Lạy Cha và Kính Kính Mừng và tôi đã ca ngợi Chúa và Đức Mẹ đọc hết Chuỗi Mân Côi trong buổi sáng đó, và mỗi ngày từ đó về sau. 40 ngày nằm nhà thương như là mầu nhiệm được vào sa mạc 40 ngày với Chúa.

 Ba tháng sau khi bị stroke, tôi đã lập ra một đường dây để thông đạt với các Cha, các Soeurs, các Thầy, các Bác và các Anh Chị thân mến… bây giờ gần 16 năm rồi có Ngọc Nga, Kim Hà, Chị  Kim Nga, A Roger Phung, A Pham Trung, A Cao Tan Tinh, Tien Khuyat và các Cha Sáng Lập và Anh Chị Em và 10 năm có  Thu, Anh Anh, Anh Can….)

 Xin các Đức Giám Mục, các Cha, Thầy, các Soeurs, các Bác và Bố Mẹ, gia đình, người thân và tất cả mọi người cho chúng con/tôi được cám ơn, nhầm ngày kỷ niệm 16 năm tôi bị stroke, tận đáy lòng chúng tôi… một tình yêu mà Thiên Chúa cho kết hiệp.

 Xin chúc các Đức Giám Muc, các Cha, các Thầy, các Soeurs, các Bác và Anh Chị đầy Hồng Ân  Chúa Cứu Thế và tiếp tục hành trình sống với Chúa.

 MERRY CHRISTMAS 2020 AND HAPPY NEW YEAR 2021!

 Happy New year to you and your family.

Chỉ có một  thứ hạnh phúc trên đời này, đó là yêu thương và được yêu thương ~ George Sand

Giáng Sinh 2020, Mùa Giáng Sinh tràn đầy Hồng Ân Chúa Cứu Thế và tiếp tục hành trình sống với Chúa.

Bảo Trọng,

Thụ & Mai

Làm người yêu nước

Làm người yêu nước

Thứ Bảy, 12/19/2020  tuankhanh

Lần đến gặp nhà nghiên cứu Phan Thuận An ở Huế, ông giới thiệu cho thấy một văn bản thú vị có từ thời vua Bảo Đại – rất quan trọng – để chứng minh rằng Hoàng Sa thuộc về Việt Nam.

Bản gốc tấu chương năm 1939, của học giả Phạm Quỳnh, bấy giờ có chức Tổng lý đại thần, gửi cho vua Bảo Đại để xin ủy lạo cho binh sĩ đồn trú ở Hoàng Sa, nơi thuộc quyền kiểm soát của Việt Nam.

Vào thời ấy việc di chuyển ra Hoàng Sa bằng thuyền, đồn trú luân phiên của binh sĩ rất khó khăn. Không chỉ là trấn giữ phần đảo chủ quyền, mà đôi khi phải đánh nhau với hải tặc và cứu hộ cho ngư dân Việt.

Bắc Kinh thì luôn đưa ra những lý luận cho thấy rằng Hoàng Sa thuộc về Trung Quốc, lấn át và thách thức Việt Nam về các chứng cứ chủ quyền. Văn bản quý của nhà nghiên cứu Phan Thuận An đưa ra là một trong những chứng cứ mạnh mẽ và dứt khoát về việc Hoàng Sa thuộc người Việt Nam cho đến tận thời kỳ vương triều cuối cùng.

Với tấm lòng yêu nước, nhà nghiên cứu Phan Thuận An gửi tặng bản gốc tấu chương cho Hà Nội, để nhằm góp vào những cứ liệu bảo vệ chủ quyền tổ quốc, theo lời kêu gọi lúc ấy. Ông chụp lại để làm bằng chứng, và kỷ niệm, treo ngay trong phòng khách nhà mình. Nhưng không hiểu vì sao chưa bao giờ thấy Hà Nội chính thức sử dụng tư liệu này trong việc tranh cãi về chủ quyền Hoàng Sa với Trung Quốc, và cũng không thấy chia sẻ bản văn này với bất kỳ nhóm nghiên cứu hay nhà nghiên cứu nào về biển Đông trong việc chống lại các luận điệu xâm lược hàm hồ của Trung Quốc.

Khi hỏi ông rằng, liệu ông có biết giờ này văn bản đó ở đâu không? Nhà nghiên cứu cả đời gắn với Huế cười buồn, “chỗ mô thì chỉ có họ biết thôi”. Ông nói rằng ông chỉ làm hết trách nhiệm của một công dân với tổ quốc – đặc biệt là một công dân ý thức mình là người Việt Nam – chứ không vì bất kỳ chuyện công danh hay lý tưởng chủ nghĩa gì cả.

Khác với những kẻ sau năm 1975 được tự tung tự tác chiếm đoạt các tài liệu quý của nhà Nguyễn, cũng như từ văn khố lưu trữ của nhà nước Việt Nam Cộng Hòa, rồi tự xưng mình là Huế học hay là nghiên cứu cách mạng gì đó, nhà nghiên cứu Phan Thuận An tự mình đã viết lên hàng trăm công trình nghiên cứu, chọn sống một đời kể lại quá khứ có thật, và khiêm tốn.

Theo lời của nhà nghiên cứu Phan Thuận An thì sau tấu chương của Phạm Quỳnh, các binh sĩ được Hoàng đế Bảo Đại thưởng hậu.

Cũng như hậu sinh Phan Thuận An, học giả Phạm Quỳnh cũng đã làm tất cả mọi thứ trong đời mình với một trách nhiệm công dân, chứ không chỉ là một quan chức dâng tấu chương. Thế nhưng tâm huyết của ông với đất nước và văn hóa Việt Nam được đổi lại bằng án tử hình bởi những người cộng sản, hay nói chính xác hơn là từ Ủy ban khởi nghĩa tỉnh Thừa Thiên, vào năm 1945.

Trong tạp chí Xưa và Nay số 269 (tháng 10/2006), do người chịu trách nhiệm là nhà sử học Dương Trung Quốc, cũng ghi chép lại việc tử hình ông bởi cách mạng. Toàn văn kết án của Ủy ban Khởi nghĩa Nguyễn Tri Phương kính gửi Tòa án quân sự Thuận Hóa ngày 9/12/1945, ghi rằng:

“Phạm Quỳnh, một tay cộng sự rất đắc lực của giặc Pháp trong việc củng cố địa vị của Pháp ở Đông Dương, đã bao phen làm cho quốc dân phải điêu đứng. Phạm Quỳnh đã giúp sức cho quân cướp nước làm mê muội dân chúng Việt Nam. Với cái nghề mãi quốc cầu vinh, Phạm Quỳnh đã từ một tên viết báo nhảy lên một địa vị cao nhất trong hàng quan lại Nam triều. Phạm Quỳnh lại còn dựa vào thế lực Pháp và địa vị của mình bóc lột, vơ vét tài sản của quốc dân. Mặc dầu chính quyền của giặc Pháp đã bị truất sau ngày đảo chính 9-3-1945, nhiều triệu chứng tỏ rằng Phạm Quỳnh chỉ chờ cơ hội rước bọn thực dân Pháp đến làm cho diệt nước chúng ta”. (trích)

Trong văn bản này, còn hai người nữa bị kết án tử hình nữa là Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Huân, thuộc gia đình của tổng thống đệ nhất VNCH Ngô Đình Diệm. Được biết, vừa khởi nghĩa chiếm chính quyền, Ủy ban Cách mạng vừa cho người đến bắt ngay cả ba ông, vào ngày 23-8-1945.

Xưa và Nay cũng có trích lời của nhà sử học Cộng sản Trần Huy Liệu rằng việc kết án và giết hại Phạm Quỳnh là điều sai lầm và hoàn toàn vô lý. Kết luận của bài nghiên cứu lịch sử rằng việc giết người đó, vô cùng “lạc lõng” trong thời đại cách mạng đang muốn chinh phục lòng người của ông Hồ Chí Minh. Tiếc thay sự thật thì vẫn còn đó, nhưng những câu chuyện để bảo vệ sự thật như ở Xưa và Nay, thì cũng hết sức lạc lõng trong một thời đại thiếu ánh sáng.

Đọc chuyện xưa, mà sợ. Những nỗ lực gây dựng và phát triển văn hóa Việt Nam với tư cách công dân yêu nước của học giả Phạm Quỳnh chỉ được đổi lại bằng cái chết, và sự thật bị bóp méo.

Nghe chuyện nay, rồi buồn. Tư liệu nghiên cứu công phu với tư cách công dân yêu nước của nhà nghiên cứu Phan Thuận An cũng được đổi lại bằng sự thờ ơ, và lãng quên.

Và cũng có rất nhiều công dân yêu nước khác trên đất nước này đã làm tất cả theo bổn phận và lương tâm, nhưng rồi chỉ được đổi lại bằng sự đe dọa, sách nhiễu hay tù đày như Trần Huỳnh Duy Thức Nguyễn Văn Hóa, Hoàng Bình, Trần Đức Thạch… và rất nhiều người khác nữa, không thể kể hết.

Ngẫm lại, sống với một lương tâm công dân yêu nước, thật khó biết bao.

Một ngày, một năm và đời người…

 Một ngày, một năm và đời người…

Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.

Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.

Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.

Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng: trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại…

Vì một khi đã lướt qua, thì khó có thể gặp lại.

️* Sau 20 tuổi thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.

* Sau 30 tuổi thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.

* Sau 40 tuổi thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau , học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.

* Sau 50 tuổi thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang .

* Sau 60 tuổi thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.

* Sau 70 tuổi thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi .

* Sau 80 tuổi thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.

* Sau 90 tuổi thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện gì nữa .

* Sau 100 tuổi thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì?

Vậy nên:

Trước hay sau, trẻ hay già, giàu hay nghèo, sang hay hèn, quan hay dân dù là bất cứ ai đều giống nhau.

Vậy nên hãy sống và giữ cho mình thứ tồn tại bất biến là: niềm tin, tình người và nhân nghĩa…

(st)

Image may contain: outdoor and nature

Vì sao nhiều người Mỹ giờ này vẫn quyết ủng hộ Trump ‘lật kèo’?

Vì sao nhiều người Mỹ giờ này vẫn quyết ủng hộ Trump ‘lật kèo’?

Bởi  AdminTD

Thien Dao

24-12-2020

Lý do nhiều nghị sĩ Cộng hòa vẫn ra mặt ủng hộ Trump dù Biden đã thắng thật ra rất dễ hiểu.

Đã hơn một tháng nay, nước Mỹ ồn ào vì những vụ kiện của ông Trump và những cuộc biểu tình của người ủng hộ ông. Trong khi đó các thành viên của đảng Cộng hòa cũng thay nhau đứng về phía Trump. Thậm chí còn nộp đơn lên tòa án tối cao và đưa ra những ý định về việc “lật kèo” vào ngày Quốc hội thông qua kết quả bầu của đại cử tri.

Vì sao người ủng hộ ông Trump lại “lì” như vậy? Thật ra thì trong cuộc bầu cử nào cũng vậy, phe thua cuộc đều rất ấm ức và trong nhiều trường hợp không chấp nhận kết quả.

Năm 2016 chẳng hạn, bà Clinton thua đau, thậm chí là bà thắng cả phiếu phổ thông, nhưng vẫn thua phiếu đại cử tri, hàng triệu người cũng tổ chức biểu tình, hô to khẩu hiệu “Không phải tổng thống của tôi” để phản đối ông Trump.

Để giữ hòa khí, từ trước đến giờ các ứng viên thua cuộc đều nhanh chóng nhận thua và kêu gọi người ủng hộ họ chấp nhận kết quả. Bà Clinton đã nói rằng, ông Trump sẽ là tổng thống của tất cả chúng ta, chúng ta phải để cho ông ấy có cơ hội để lãnh đạo đất nước. Đó là cách mà các ứng cử viên thua cuộc bảo vệ nền dân chủ và giữ cho đất nước được trật tự, yên ổn.

Việc kiện cáo và đưa ra những cáo buộc vô căn cứ trên truyền thông trong khi không đưa ra được bằng chứng nào trước các tòa án khác nhau là chưa có tiền lệ. Những người ủng hộ tất nhiên tin tưởng ứng cử viên của họ nên không có gì đáng ngạc nhiên khi nhiều cử tri vẫn tin rằng ông Trump thắng hay, quả quyết là có gian lận. Tất nhiên họ chả đưa ra được bằng chứng nào cả, bởi nếu có thì họ đã tới đưa bằng chứng cho các luật sư của Trump, chứ đâu có tụ tập hô hào inh ỏi mà không làm gì thiết thực.

Đáng nói hơn là vì sao các quan chức trong phe Cộng hòa lại hùa theo ông Trump, từ việc trì hoãn chúc mừng ông Biden tới việc kiện cáo, như là thống đốc bang Texas đi kiện bốn bang chiến trường khác mà ông Biden đã thắng. Chỉ cần để ý một chút là ai cũng thấy rằng các quan chức này đều giữ chức vụ do người dân bầu ra.

Nói cách khác, họ đều phải trông chờ vào sự ủng hộ của cử tri đảng Cộng hòa để giữ ghế trong lần tranh cử tiếp theo. Các hạ nghị sĩ cứ hai năm phải tranh cử một lần trong khi thượng nghị sĩ là sáu năm. Nếu làm các cử tri phe mình nổi giận thì họ mất ghế.

Mặt khác, việc tham gia vào những vụ kiện giúp ông Trump chỉ là việc “màu mè”, có tác dụng làm vừa lòng cử tri trong khi chẳng thay đổi được kết quả. Như vụ kiện của bang Texas chẳng hạn, ai có chút kiến thức về luật pháp cũng biết rằng tiểu bang này đi kiện tiểu bang kia vì những việc nội bộ là thua ngay từ đầu. Ví dụ như một gia đình vợ chồng ly dị, hàng xóm nộp đơn kiện nói là vụ ly dị kia không đúng pháp luật thì tòa nào mà nhận đơn, bởi người đi kiện không có dính dáng gì tới việc bị đưa ra tòa.

Các kế hoạch “lật kèo” cũng thua chắc. Để có cơ hội chiến thắng thì đơn khiếu nại của các nghị sĩ Cộng hòa phải được lưỡng viện Quốc hội thông qua. Đảng Dân Chủ đang nắm hạ viện, làm sao mà họ thông qua được.

Nói tóm lại là các động thái liên quan tới việc bênh vực ông Trump của các quan chức Cộng hòa chỉ là đòn gió nhằm làm vừa lòng các cử tri đang thất vọng. Chính những người này cũng biết rõ là họ sẽ thua nên họ càng yên tâm. Một mặt họ được lòng cử tri, mặt khác họ không thay đổi kết quả bầu cử và cũng không vi phạm hiến pháp hay tạo ra tiền lệ nguy hiểm.

Các cử tri Cộng hòa đang bực tức thật ra đang bị “xỏ mũi” bởi cả ông Trump lẫn các quan chức. Những ai thuộc đảng Cộng hòa nhưng không cần sự ủng hộ của cử tri, hay quan tâm tới luật pháp hơn là làm vừa lòng cử tri, đều không làm như vậy.

Ông William Barr, bộ trưởng Tư pháp chẳng hạn, đã thẳng thừng tuyên bố là không có gian lận bầu cử. Ghế của ông không do dân bầu ra, mà ông cũng chả sợ bị mất chức. Vào lúc này ông Barr cùng lắm là bị sa thải. Ông Biden sẽ nhậm chức vào ngày 20/1 và ông Barr cũng mất ghế sau ngày này, có bị sa thải sớm ít bữa cũng chả sao (*). Ông Barr vì vậy chả sợ ai và đã tuyên bố như trên.

Kết cục chỉ có nước Mỹ là trở thành “trò cười” của nhiều người trên khắp thế giới.

Nhưng người Mỹ bầu cử trong hòa bình và rồi ai thua thì cũng đều nhanh chóng chấp nhận ý dân và luật pháp, ngay cả khi họ thua tức tưởi như bà Clinton.

_____

(*) Ghi chú của Tiếng Dân: Thật ra, ngày 14/12, Bộ trưởng Tư pháp William Barr đã có thư từ chức, ngày làm việc cuối cùng của Barr là 23/12, tức hôm qua.

CUỐI NĂM CUỐI ĐỜI

Rung Nga Nguyen

CUỐI NĂM CUỐI ĐỜI

Trong Phụng vụ cuối năm bước vào Mùa Vọng với màu tím mong, tím đợi, tím chờ đón con Thiên Chúa giáng trần trong cảnh cơ hàn, dạy cho nhân loại bài học “Khiêm nhường” sống đơn sơ chân thành.

Nhưng con người lại thích sống xa hoa hưởng thụ nên phải vất vả cả ngày, hành hạ thân xác mình kiếm tìm những của cải vật chất phục vụ cho đời sống mình, để mua vui một vài trống canh và thỏa mãn những đam mê hão huyền. Để rồi giờ phút cuối của cuộc đời, những của cải ấy cũng chẳng mang theo cho bản thân mình! Tại sao con người lại phải vất vả khổ sở cả cuộc đời để thủ đắc?!

Nhìn những cụ trong viện dưỡng lão một số cụ đang nằm cô đơn, một số mất trí cuồng loạn nói nhảm cả ngày, một số mòn mỏi mong đợi con cháu đến thăm, một số nằm bất động và không cảm nhận được điều gì nữa họ chẳng còn sức sống. Cả một màu tím ảm đạm bao phủ trên những con người một thời uy quyền giầu sang phú qúi, bao của cải vật chất tiện nghi dưới quyền sở hữu của họ bây giờ vô nghĩa chẳng còn giúp ích gì cho họ.

Sắp đến ngày về bên kia thế giới rồi thân xác ngày xưa bao kẻ đón người đưa, bây giờ chỉ nằm co ro một mình! Cuộc sống bây giờ như ngọn đèn trước gió chỉ một làn gió nhè nhẹ sẽ đưa thân xác trở về cát bụi với hai bàn tay trắng, bỏ lại tất cả danh vọng những gì cuộc đời bon chen kiếm tìm! Kiếp người thật mong manh làm sao để lúc ra đi con người không còn quyến luyến và nhẹ nhàng tựa lông hồng thoang thoảng như áng mây trôi?

Ước mong con người đừng quá đam mê tranh giành của cải vật chất thế trần, của cải không mua được sức khỏe, cũng chẳng mua được Thiên đàng! Đừng quá vất vả bon chen mà quên cả sức khỏe, làm sao cho tâm hồn mình được thanh thản bình yên như cuộc rong chơi giữa đường trần và “Cho đi thì quí hơn nhận lãnh”.

RN

Trump và tin vịt đã giúp đỡ các chính quyền độc tài như thế nào?

Trump và tin vịt đã giúp đỡ các chính quyền độc tài như thế nào?

Bởi   AdminTD

22/12/2020

Joaquin Nguyễn Hòa

 Một tác giả người Việt Nam, cô Mai Trương, nghiên cứu sinh khoa học chính trị từ đại học Arizona, có bài phân tích trên tạp chí The Diplomat, nói rằng nhiệm kỳ tổng thống Hoa Kỳ của ông Donald Trump và diễn biến cuộc bầu cử 2020 đã giúp các quốc gia độc tài châu Á giải quyết được sự chống đối chế độ độc tài từ người dân trong nước.

Tác giả Mai Trương mở đầu bài phân tích của mình bằng nhận xét rằng, với sự cầm quyền của Joseph Biden tới đây, các chính quyền độc tài sẽ bị tăng sức ép về dân chủ và nhân quyền từ Mỹ, nhưng họ không cần quá lo lắng vì bốn năm cầm quyền của ông Trump cho thấy rằng, dân chúng ở các nước này thích một nhà lãnh đạo mạnh mẽ hơn là một nền dân chủ mạnh mẽ, và dân chúng rất dễ bị thao túng bởi tin vịt.

Phân tích của cô Mai Trương chủ yếu dựa trên quan sát tại ba quốc gia và vùng lãnh thổ là Trung Quốc, Việt Nam và Hồng Kông. Tác giả nêu ba ý chính:

Thứ nhất, việc ông Trump không chấp nhận kết quả thua cuộc, cứ nằng nặc nói rằng cuộc bầu cử gian lận, là một món quà tuyệt vời cho các chế độ độc tài Đông Á. Các chế độ này xưa nay vốn lo lắng về mô hình dân chủ phương Tây mà dẫn đầu là Mỹ, hấp dẫn công dân của họ, kích thích họ phản đối, thách thức các biện pháp độc tài. Nay những lời buộc tội, dù vô căn cứ của ông Trump, giúp cho các chính quyền độc tài Đông Á, chứng minh cho dân chúng của họ thấy rằng, nền chính trị dân chủ Mỹ và phương Tây là yếu kém.

Tác giả nêu ví dụ về việc lần lữa không chúc mừng ông Biden thắng cử của nhà cầm quyền Việt Nam. Ngoài việc tính toán ngoại giao (ông O’Brien cố vấn an ninh của ông Trump lúc ấy đang thăm Việt Nam), có thể nhà cầm quyền Việt Nam cũng nghĩ rằng, kết quả có thể đảo ngược, và nếu nó xảy ra, có nghĩa là mô hình dân chủ là một mô hình yếu kém.

Song song với việc lần lữa đó, báo chí do nhà nước Việt Nam quản lý, liên tục đưa tin về các cáo buộc do phe ông Trump đưa ra, mà lại không đưa ra kết quả của những phiên tòa bác bỏ các cáo buộc này. Hình ảnh đó, trước mắt công chúng Việt Nam chứng tỏ dân chủ ở Mỹ chỉ là dân chủ giả hiệu.

Điều thứ hai, theo tác giả Mai Trương, hình ảnh của ông Trump hấp dẫn một số đông công chúng ở Hồng Kông, Hoa Lục và Việt Nam. Đây là hình ảnh một nhà lãnh đạo mạnh mẽ, sẵn sàng tất công cả các định chế hợp pháp. Đây chính là điều mà các chính quyền độc tài Đông Á xiển dương bấy lâu nay. Các nhà nước độc đoán này thường đưa hình ảnh các lãnh tụ mạnh mẽ lên trên hết (Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Jong Un, Tập Cận Bình, Hunsen…)

Một lý do nữa mà dân chúng Đông Á ủng hộ ông Trump, nhất là đối với Hồng Kông và Việt Nam, chính là lời lẽ cứng rắn của ông Trump đối với Trung Quốc, kẻ thù hiện nay của dân chúng Hồng Kông và Việt Nam. Lý do này cũng là lý do mà những nhà đối kháng ở những nơi này yêu thích ông Trump. Từ đó các chính quyền độc tài Đông Á mới phát hiện ra rằng, những lý do phản kháng của giới bất đồng chính kiến là chủ nghĩa dân tộc, quan trọng hơn là những giá trị dân chủ nhân quyền. Các chính quyền này thấy rằng, hóa ra họ và những người chống lại họ có cùng mục đích, thế thì tốt quá, miễn sao là đừng để cho giới bất đồng chính kiến ấy lên cầm quyền.

Điều thứ ba là hiện tượng tin vịt trong bốn năm cầm quyền của Trump và nhất là tin tức xoay quanh kết quả cuộc bầu cử. Tác giả Mai Trương cho rằng, hiện tượng này giúp cho các nhà cầm quyền độc tài hai cách để định hướng dư luận có lợi cho họ. Đầu tiên là họ thấy rằng, các nguồn tin vịt giúp họ thao túng được dư luận, sau đó là các nguồn tin vịt này làm cho người đọc bị lẫn lộn không biết đâu là thực, hư.

Những nguồn tin vịt xoay quanh cuộc bầu cử được người Việt và người Trung Quốc khai thác triệt để từ Epoch Times và các trang phụ của nó. Hệ thống này vốn của nhóm Pháp Luân Công chủ trương, nhằm chỉ trích chính quyền Trung Quốc, nhưng hiện nay là nơi phát tán tin vịt bằng tiếng Trung Quốc và tiếng Việt rất nhiều.

Người đọc tiếng Việt trong nước tiếp cận với Epoch Times rất dễ, qua phiên bản tiếng Việt là Đại Kỷ Nguyên, cũng như những phụ bản của nó như Trí Thức Việt, Tân Đường Nhân, mà lẽ ra, với các nhãn hiệu chống cộng, nó phải bị nhà cầm quyền cộng sản cấm và ngăn chận.

Tôi có dịp nói chuyện với một viên chức ngoại giao Việt Nam về các kênh này của người Việt ở hải ngoại. Mặc dù không nói ra, nhưng viên chức này cười với vẻ rất thích thú.

Một điều khác cũng rất tế nhị trong việc chính quyền cộng sản không ngăn chận các kênh tin vịt mà tác giả Mai Trương chưa đề cập đến, là đối với nhóm độc giả có thể phân biệt tin thật và tin giả, sự tồn tại của các kênh tin vịt ở hải ngoại là một phản ví dụ cho nhóm độc giả này thấy rằng, báo chí trong nước có khi lại đáng tin hơn.

Kết thúc bài phân tích, Mai Trương cho rằng sức ép của chính quyền Biden của Mỹ chắc chắn sẽ tăng lên, nhưng chuyện nội tại của các quốc gia độc tài là quan trọng hơn, và lịch sử đã chứng minh rằng, những yếu tố nội bộ (dân chúng) cho phép các chính thể này sống còn ngay cả trong điều kiện bị áp lực rất mạnh từ bên ngoài.