Một vài “tự bạch” về nhân sinh quan của ông Nguyễn Hiến Lê

 

Nguyễn Hiến Lê (1912 – 1984) là một nhà văn, dịch giả, nhà ngôn ngữ học, nhà giáo dục và hoạt động văn hóa độc lập, với 120 tác phẩm sáng tác, biên soạn và dịch thuật thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau như Giáo dục, Văn học, Ngữ học, Triết học, Lịch sử, Du ký, Gương danh nhân, Chính trị, Kinh tế,..

Một vài “tự bạch” về nhân sinh quan của ông :

  1. Khi nghèo thì phải tận lực chiến đấu với cảnh nghèo vì phải đủ ăn mới giữ được sự độc lập và tư cách của mình. Nhưng khi đã đủ ăn rồi thì đừng nên làm giàu, phải để thì giờ làm những việc hữu ích mà không vì danh và lợi. Giá trị của ta ở chỗ làm được nhiều việc như vậy hay không.
  2. Chỉ nên hưởng cái phần xứng đáng với tài đức của mình thôi. Nếu tài đức tầm thường mà được phú quý hoặc được nhiều người ngưỡng mộ thì sẽ mang họa vào thân.
  3. Hôn nhân bao giờ cũng là một sự may rủi. Dù sáng suốt và chịu tốn công thì cũng không chắc gì kiếm được người hợp ý mình; phải chung sống năm ba năm mới rõ được tính tình của nhau.
  4. Có những hoa hữu sắc vô hương mà ai cũng quý như hoa hải đường, hoa đào; nhưng đàn bà nếu chỉ có sắc đẹp thôi, mà không được một nét gì thì là hạng rất tầm thường. Chơi hoa tôi thích nhất loại cây cao; có bóng mát, dễ trồng và có hương quanh năm như ngọc lan, hoàng lan. Ở đâu tôi cũng trồng hai loại đó .

5 . Xã hội bao giờ cũng có người tốt và kẻ xấu. Như Kinh Dịch nói, lúc thì âm (xấu) thắng, lúc thì dương (tốt) thắng; mà việc đời sau khi giải quyết xong việc này thì lại sinh ra việc khác liền; sau quẻ Ký tế (đã xong) tiếp ngay quẻ Vị tế (chưa xong). Mình cứ làm hết sức mình thôi, còn thì để lại cho các thế hệ sau.

6 . Hồi trẻ, quan niệm của tôi về hạnh phúc là được tự do, độc lập, làm một công việc hữu ích mà mình thích, gia đình êm ấm, con cái học được, phong lưu một chút chứ đừng giàu quá. Nhưng hồi năm mươi tuổi tôi thấy bấy nhiêu chưa đủ, cần thêm điều kiện này nữa: sống trong một xã hội lành mạnh, ổn định và tương đối thịnh vượng.

Nguồn: St

Thiết quân luật là …

 

Thiết quân luật là giải pháp dùng quân đội quản lý đất nước tạm thời thay thế vai trò của luật pháp. Mục đích là bảo vệ người dân không bị tấn công bởi thế lực bên ngoài, hay bảo vệ người dân trong trường hợp hoảng loạn phát sinh do thảm họa mà cảnh sát có thể không đủ khả năng đảm bảo. Mà khi luật pháp tạm thời bị vô hiệu hóa thì tòa án xem như cũng vô dụng. Cho nên đất nước trong tình trạng thiết quân luật là công dân không được xét xử công bằng. Lúc đó mọi quyền cơ bản của con người cũng bị vô hiệu hóa.

Đấy là giá trị cao cả của thiết quân luật, tuy nhiên nếu dùng thiết quân luật để giành lấy quyền lực cho cá nhân thì đó chính là trường hợp lạm quyền tồi tệ nhất. Khi một cuộc bầu cử dân chủ được đảm bảo và anh đã thua cuộc, sau đó anh lại dùng thiết quân luật để đoạt lấy chiến thắng thì đó rõ ràng là hành động cướp chính quyền. Tuy nhiên, từ khi có tin đồn tổng thống Trump sẽ dùng “thiết quân luật” thì nhiều người vẫn đang chờ tổng thống Trump lên tiếng xác quyết điều đó. Và mới đây ông đã tweet “Thiết quân luật= tin thất thiệt” thì xem như tổng thống Trump đã nhìn nhận đúng vai trò của thiết quan luật. Ông đã không lạm quyền dùng nó để đoạt lấy quyền lực cho mình. Ở điểm này phải thừa nhận, tổng thống Trump đã đúng.

Đến nay tổng thống Trump vẫn chưa thừa nhận thất bại trong bầu cử, đó là việc của ông. Ông nghi ngờ mình oan, ông có quyền kiện vì kiện là quyền. Ông còn 30 ngày nữa để đòi hỏi quyền lợi mà ông cho là “bất công với ông”, thì đó cũng là điều hợp pháp. Ông nghi ngờ mình oan, ông có quyền kêu gọi dân biểu tình phản đối, ông có quyền làm điều đó vì luật pháp quy định biểu tình cũng là quyền. Ông kêu gọi biểu tình rầm rộ cỡ nào cũng được, miễm ông không kích động bạo lực. Ông còn 30 ngày để làm điều đó. Tuy nhiên đến giờ này thì thực tế cho thấy ông đã hết cửa, còn việc kiện cáo hay kêu gọi biểu tình chỉ cho thấy ông quá luyến tiếc với quyền lực thôi chứ chẳng đẹp đẽ gì.

Rồi Ai Cũng Phải Già!

 

Rồi Ai Cũng Phải Già!

Hồ Ngọc Minh

Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí.

Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già, và thiếu chuẩn bị cho đến khi quá trễ.

Có thể là bạn đã để dành đủ tiền để về hưu, hay đang sống vui, sống khoẻ, thế nhưng, có bao giờ bạn nghĩ sâu xa về những khía cạnh khác của tuổi già về sau? Hoặc giả: tới đâu hay tới đó?

Quan niệm về tuổi già đã không ngừng thay đổi trong suốt thập niên vừa qua vì tuổi thọ ngày càng tăng nhờ vào các phát minh về y khoa, thuốc men, tiện nghi vật chất đã giúp kéo dài tuổi thọ. Cho dù gần đây đà tăng của tuổi thọ con người đã bắt đầu chậm lại, nhưng ngay chính con người vẫn chưa bắt kịp và chuẩn với tuổi thọ tăng cao, với những năm tháng sau tuổi hưu trí ngày càng dài hơn.

Theo một nghiên cứu đăng trên tờ báo y khoa “The Lancet”, một em bé sanh vào năm 2007 trở về sau, sẽ sống trên 103 tuổi. Sự thật, không ít người đang ở độ tuổi 50, cái tuổi gọi là “tri thiên mệnh” của người xưa, trên thực tế,ngày nay, chỉ đáng gọi là “nửa chừng xuân” mà thôi.

Dựa trên thống kê của Bộ Y Tế Hoa Kỳ, một người ở độ tuổi 45 sẽ hy vọng sống thêm 43 năm nữa, tuổi 55 sẽ còn 33 năm, 65 sẽ còn 23 năm, và 75 sẽ còn 13 năm. Tức là tuổi thọ trung bình độ 88 tuổi!

Thế thì chúng ta sẽ làm gì cho hết nửa cuộc đời sau?

Trước hết, sức mạnh và khả năng giữ thăng bằng sẽ giảm đi sau 40 tuổi. Trung bình cứ mỗi một năm sau tuổi 40, khối lượng cơ bắp sẽ giảm đi 8%. Vào tuổi 70 ngoài, 70% sẽ bị bệnh thấp khớp.

Có khoảng 2/3 người trên 40 tuổi tăng cân, nhiều mỡ hơn, ít bắp thịt đi. Nếu thấy mình cần mua sắm quần áo ngày càng rộng hơn, là một dấu hiệu cần phải giải quyết về sức nặng của cơ thể. Nói chung là để ý chuyện ăn uống và vận động nhiều hơn… một tí.

Chuẩn bị luyện tập ngay từ độ tuổi 40, hoặc càng sớm càng tốt, sẽ giúp cho tuổi 70 đỡ bớt những khó khăn do sự yếu đuối của cơ thể gây ra. Hầu hết những sự rèn luyện nầy không đòi hỏi những chuyện to lớn như đi phòng tập để cử tạ nặng chẳng hạn. Nói chung chung, nên đi bộ nhiều hơn, khoảng 30 phút mỗi ngày, làm công việc nhà, và tránh ngồi nhiều. Còn trẻ thì chơi tennis, lớn tuổi hơn thì tập khiêu vũ, làm vườn. Và ở mọi lứa tuổi, nên tránh dùng thang máy khi lên xuống lầu.

Có nghiên cứu cho rằng, người già chơi video game sẽ giúp giảm trí nhớ, nhưng không hoàn toàn đúng hẳn. Ngược lại, chơi nhiều video games cũng đem lại những cái hại của việc ngồi nhiều. Trong khi đó, chơi cờ tướng, hay học một ngoại ngữ mới, cho dù vài chữ, vài câu một ngày cũng giúp cho trí tuệ, tư duy kém hao mòn.

Có bạn bè, giao thiệp nhiều cũng là điều tốt. Một chút bạn gần trên mạng ảo Facebook cũng không hại gì, nhưng nên dành thì giờ cho người thật, việc thật bên ngoài đời thật, nhất là những người thân yêu trong gia đình, bà con thân thuộc. Nên tạo những dịp thăm viếng, gặp mặt, đi chơi chung, ăn tối với nhau chẳng hạn.

Một điều không kém quan trọng là chuyện tài chánh. Người Á Châu với người Việt là tiêu biểu, có khuynh hướng dành dụm tiền bạc suốt cuộc đời, để lại cho con cháu sau khi mình ra đi. Để dành tiền là một chuyện, nhưng chỉ nên để dành vừa đủ cho nhưng năm còn lại. Ngược lại, cũng nên tiên liệu, và để dành cho đủ, không những để tiêu, nhưng còn có thể cung cấp cho người phục vụ săn sóc mình khi cần.

Cuối cùng, nên sống có tự tin, tránh tiêu cực. Đã đành, ai cũng già, nhưng già không phải là một tai hoạ, mà là một giai đoạn đương nhiên của cuộc sống.

Theo một nghiên cứu từ trường Đại Học Yale Uiversity, bi quan về tuổi già lại làm giảm thọ đi bảy năm! Sống lạc quan, sẽ kép dài tuổi thọ và ít sanh bệnh tật hơn. Ví dụ, khi bị đau lưng ở tuổi 70, đừng tự an ủi và chấp nhận là tại mình… già, và không chịu đi khám bác sĩ, để cho bệnh càng ngày càng nặng thêm. Sống lạc quan và tự tin còn biểu hiện qua những khía cạnh khác của cuộc sống. Thí dụ như, khi bị một trắc trở gì đó, không nên tự cho là mình già và chịu thua.

Tự trách, tự an phận lấy mình là kẻ thù của mọi lứa tuổi, nhưng tệ nhất là ở tuổi… già.

Ai cũng già. Một nghiên cứu khác cho thấy, người cao tuổi thuộc vào hai nhóm chính: một bên là sống lạc quan, mạnh khoẻ cho đến ngày cuối, bên kia là sống để đếm ngày đếm tháng của thời gian còn lại. Bạn chọn theo bên nào?

White Christmas

 

White Christmas –

Nguyễn Thị Thêm

Chúng ta đang ở giữa tháng 12. Tháng cuối cùng của một năm đầy biến cố.

Con gái, con rể tôi loan tin ở bệnh viện chúng làm việc rất đông bệnh nhân nhiễm Covid. Một người bác họ của tôi trên 90 tuổi nhập viện gần tuần nay vì dịch cúm này. Cũng may đem cấp cứu sớm nên cơ may còn có thể có cơ hội sống sót. Tuy nhiên bà không ăn được, nói không rõ ràng. Gia đình con cái không thể thăm viếng. Bà không biết tiếng Anh lại không thể nói chuyện nên rất là tội nghiệp trong phòng cách ly. Trong nhà bà đã có mấy người con bị dính Covid chắc họ đã lây cho mẹ. Họ còn khỏe có thể vượt qua. Còn bà không biết sẽ thế nào.

Bên kia trời Âu gia đình con trai tôi gọi về báo tin tình hình dịch cũng lây nhiễm mạnh. Lớp cháu gái tôi có một học sinh bị Covid thế là lớp đóng cửa. Rồi cả trường cho học sinh học online. Tôi cũng an tâm khi mỗi sáng cháu tôi không phải băng qua con đường ngập tuyết để đón xe bus tới trường. Không phải mang khẩu trang bịt kín mà vẫn hồi hộp lo sợ bị lây nhiễm.

Nhà tôi các cháu đều học online. Thức ăn tôi nấu xong để sẵn. Học xong cháu tự lấy ăn. Con tôi về cũng cách ly vì sợ ảnh hưởng tới mẹ. Cuộc sống cách biệt, ai về phòng nấy. Không khí nặng nề mùa dịch bệnh.

Khi cái lạnh kéo về là tạo thêm cơ hội cho coronavirus phát tán. Cali là một tiểu bang ấm áp. Mùa này thường các bạn ở những tiểu bang giá rét chạy về Cali trốn lạnh. Thức ăn Cali ngon nổi tiếng, Cali hiếu khách và thân thiện. Cali là tiểu bang các bà mẹ già ở xa về ăn Tết mỗi năm.

Thế nhưng năm nay Cali buồn như thế thì thôi. Lệnh mới được ban ra. Các tiệm ăn bàn ghế chất chồng để một góc. Khách chỉ được mua đem đi. Những tiệm làm móng tay, làm tóc đóng cửa. Tội nghiệp quá, mùa này là mùa hái ra tiền, mùa kiếm cơm của chị em. Vào cuối tháng 12 họ làm quên cả ăn, tối mịt hết khách mới về nhà. Bây giờ ở nhà suốt ngày lại không thể đi đâu.

Coronavirus đã đánh sập biết bao nhiêu công ty. Phá vỡ biết bao nhiêu kế hoạch. Chia cách biết bao nhiêu gia đình hạnh phúc. Nước mắt chảy xuống nghẹn ngào, tang thương.

Kinh tế đi xuống dịch bệnh lại tăng lên. Như hai đầu của cái bập bềnh mà người chơi là nạn nhân của tạo hóa. Cả thế giới bị nhấn chìm vào cơn sóng dữ. Con đường dài thăm thẳm không có lối ra. Ngoài ra còn biết bao nhiêu thiên tai nhân họa như bão tố, ngập lụt, động đất , cháy rừng. Nạn nhân không ai khác hơn là con người nhiều nghiệp ác của chúng ta.

Năm nay không hề có một niềm vui. Mùa lễ Halloween vắng vẻ, ma trẻ con không xuất hiện trên đường, kẹo bánh nhớ con nít. Mùa lễ Tạ Ơn gia đình không thể sum họp. Bây giờ mùa lễ Giáng Sinh không thể đến nhà thờ, không có lễ nửa đêm. Chúa Hài Đồng chắc cũng sẽ buồn vì thế gian nhiều tội lỗi.

Mùa Giáng Sinh không thể đi chơi, người ta tìm cách tạo một niềm vui nhỏ cho gia đình cho con cái . Có thể vì vậy năm nay những nơi bán cây thông được người ta chiếu cố hơi nhiều. Những vật dụng trang trí trong mùa lễ hình như bán khá. Nhiều gia đình trang hoàng phía trước sân thật đẹp để thay đổi không khí gia đình. Những ánh đèn lấp lánh tạo thêm sinh khí, hy vọng và niềm tin mới cho con người. Khi mọi người không thể ra ngoài vui chơi, thì một cây thông trang trí xinh đẹp sáng rực rỡ sẽ khiến căn nhà ấm cúng và hạnh phúc hơn. Hãy cùng nhau quỳ xuống cầu nguyện. Chúa sẽ ban phước lành cho tất cả.

Hôm nay hai cháu tôi trang hoàng cây thông dưới nhà. Chúng mở nhạc Giáng Sinh. Những bản nhạc hay truyền thống vọng lên đã làm tôi nằm im thưởng thức. Bất kể có đạo hay không, nhạc Giáng Sinh đã đem đến cho con người một sự an bình thiêng liêng. Âm vang bản nhạc White Christmas vang lên:

I’m dreaming of a white Christmas,

Just like the ones I used to know.

Where the tree-tops glisten

And children listen

To hear sleigh bells in the snow…”

Đoạn nhạc mở đầu của bài hát làm tim tôi nhói đau. Khúc phim quá khứ quay về chua xót. Bài hát “White Christmas” có nghĩa là Giáng Sinh trắng diễn tả sự nhớ nhung cảnh Giáng Sinh có tuyết rơi rất nổi tiếng của nhạc sĩ Irving Berlin. Một bài hát bán chạy nhất trên thế giới với hơn 50 triệu dĩa với tiếng hát Bing Crosby.

Thế nhưng vào cuối tháng 4 năm 1975, trên làn sóng đài phát thanh quân đội Mỹ báo tin thời tiết : “The temperature in Saigon is 112 degrees and rising” (Nhiệt độ ở Sài Gòn bây giờ là 112 độ F và đang tăng lên) tiếp theo là bài hát I’m Dreaming of The White Christmas do Bing Crosby hát được truyền đi 15 phút một lần.

Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn. Bài hát là một tín hiệu mật của quân đội Hoa Kỳ. Hiệu lệnh bỏ rơi VN. Chiến dịch Frequent Wind “Cơn gió thường lệ” Di tản tất cả người Mỹ còn kẹt lại VN về nước. Người bạn Đồng Minh Hoa kỳ đã bán đứng miền Nam VN một cách bí mật. Bản nhạc White Christmas vang lên trên đài phát thanh là một mật lệnh.

Người Mễ, người Đại Hàn, người Mỹ không ai hiểu sự bi ai đau thương của người dân VN mất nước. Ngay cả con cháu của chúng tôi cũng không biết được bí mật của bài hát đó ngày xưa.

Khi bài hát được phát trên làn sóng radio, tất cả người lính Mỹ và gia đình được di tản lên máy bay về nước. Những người làm việc cho các công ty Mỹ, các cơ quan quân sự Mỹ, tòa đại sứ Mỹ được máy bay bốc đi gấp. Những tướng lãnh, sĩ quan cao cấp tìm cách đem gia đình trốn chạy. Ngoài kia VC tấn công, trong này người cầm đầu bỏ lại anh em. Dân chúng chạy loạn chết bỏ xác trên đường. Người lính phơi thây ngoài trận địa. Một đất nước tan hoang, một Sài Gòn hỗn loạn.

Chỉ một bài hát ‘White Christmas” giữa mùa hè nóng bức đã làm bao nhiêu mạng người VN nằm xuống, một chính thể mất chủ quyền. Chúng tôi những người lính, vợ lính, con lính sống một cuộc đời tăm tối, đọa đày, áp bức. Biết bao người dân VN đã bỏ thây dưới lòng biển sâu, trên núi đồi xuyên biên giới , trong những tại tù cải tạo. Chết tức tưởi mất xác vì hai chữ tự do.

45 năm qua rồi ngày tang tóc tháng tư đen, đáng lý tôi không nên nhắc hôm nay giữa lòng miền Nam Cali nước Mỹ. Nhưng điệu nhạc vẫn vang vang dưới nhà, cháu tôi đang say sưa thưởng thức. Tôi đã là công dân Mỹ, vô hình chung vừa là nạn nhân, vừa cùng gánh chịu trách nhiệm bi ai này.

Đã hơn 1 tháng 10 ngày sau ngày bầu cử Tổng Thống, nước Mỹ của tôi cũng chưa chính thức có người làm chủ tòa Bạch Ốc. Hiến pháp, luật pháp, Tòa Án Tối Cao vân vân và vân vân được nêu lên mà rồi vẫn không có một kết quả rõ ràng.

Theo tôi, một người công dân quèn của Hoa Kỳ, chỉ muốn đất nước an bình, cuộc sống an cư lạc nghiệp. Tôi nghĩ chỉ cần giải quyết cái gút mắc của vấn đề là: “Bầu cử lần này có thực sự gian lận hay không?”

Nếu thực sự có gian lận phiếu bầu thì dù ông Biden có bao nhiêu phiếu cử tri đoàn cũng vất đi. Đó là trọng tội không xứng đáng làm Tổng Thống của đất nước và người dân Hoa Kỳ.

Nếu sự thật không hề có gian lận thì Tổng Thống Trump nhường đường cho người đắc cử. Người dân Mỹ đã chọn ai thì người đó làm việc.

Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.

Cứ nghĩ đến VN 45 năm trước với bài White Christmas, tôi thấy sợ.

Nguyễn Thị Thêm

Image may contain: 1 person

ĐỘT QUỴ ĐANG NGÀY CÀNG TRẺ HÓA…

 
ĐỘT QUỴ ĐANG NGÀY CÀNG TRẺ HÓA, ĐỪNG CHỦ QUAN! Trung tâm Đột quỵ, Bệnh viện Bạch Mai, một tháng qua tiếp nhận 1.000 ca cấp cứu, trong đó tới 10% là bệnh nhân dưới 44 tuổi.

*Trung tâm Đột quỵ của Bệnh viện Bạch Mai mới thành lập một tháng qua. Trước đó, bệnh viện tiếp nhận bệnh nhân đột quỵ rải rác điều trị ở nhiều khoa như Cấp cứu, Thần kinh, Tim mạch, Hồi sức tích cực, Phẫu thuật Thần kinh… Tổng số bệnh nhân đột quỵ hàng năm khoảng 6.000-8.000 ca. Hiện có Trung tâm Đột quỵ, tất cả bệnh nhân đột quỵ điều trị ở Bạch Mai được tập trung về đây.

Phó giáo sư Mai Duy Tôn, Giám đốc Trung tâm Đột quỵ, cho biết hiện trong số bệnh nhân trung tâm tiếp nhận trong tháng qua có khoảng 10 bệnh nhân rất trẻ, có người chỉ mới 14 tuổi.

“Bệnh nhân 14 tuổi đột quỵ do dị dạng động tĩnh mạch bẩm sinh, đến viện với bệnh cảnh đau đầu dữ dội, kết quả chụp cắt lớp vi tính phát hiện bị chảy máu não”, bác sĩ Tôn nói.

Bệnh nhân này được hội chẩn đa chuyên khoa, phẫu thuật điều trị triệt để, tránh nguy cơ tái phát trong suốt cuộc đời vì còn quá trẻ.

Theo bác sĩ Tôn, hầu hết đột quỵ ở người trẻ liên quan đến yếu tố nguy cơ, như tăng huyết áp, rối loạn chuyển hóa, bệnh lý tim mạch, lối sống không lành mạnh như lạm dụng thuốc, rượu bia, ít vận động thể lực… Đột quỵ ở người trẻ còn do những bất thường bẩm sinh như dị dạng mạch máu não vốn có từ bé, đến thời điểm các phình mạch đủ lớn gây ra vỡ.

Hầu hết, bệnh nhân đột quỵ có những tổn thương vùng chức năng như vận động, nhận thức xung quanh, như hôn mê kéo dài, không nói năng được, liệt… Ít bệnh nhân đột quỵ tử vong trong thời gian ngắn, song có thể xảy ra ở những trường hợp bị dị dạng mạch máu não.

“Trong thời gian ngắn, lượng máu chảy ồ ạt trong não, chèn ép các chức năng về hô hấp, tuần hoàn nên bệnh nhân tử vong nhanh”, bác sĩ Tôn giải thích.

*Phó giáo sư Lương Ngọc Khuê, Cục trưởng Quản lý Khám chữa bệnh, Bộ Y tế, cho biết đột quỵ là nguyên nhân phổ biến hàng đầu gây tàn tật và phổ biến thứ ba gây tử vong tại Việt Nam. Mỗi năm Việt Nam ghi nhận khoảng 200.000 ca đột quỵ, khoảng 50% trong số đó tử vong.

“Nhiều người may mắn sống sót sau đột quỵ, nhưng phải chịu các di chứng nặng nề, thậm chí mất khả năng lao động, tạo ra gánh nặng cho gia đình và xã hội”, ông Khuê nói.

Độ tuổi đột quỵ ngày càng trẻ, xu hướng ngày càng gia tăng. Người trẻ và người trung niên chiếm khoảng 30% tổng các ca đột quỵ. Theo thống kê tại các bệnh viện, tỷ lệ đột quỵ ở người trẻ tuổi trung bình tăng khoảng 2% mỗi năm, trong đó số nam giới nhiều gấp 4 lần nữ.

Theo Bộ Y tế, mỗi bệnh viện tuyến tỉnh cần xây dựng một trung tâm/khoa điều trị đột quỵ, từ nay đến năm 2025. Hiện cả nước có 11 trung tâm đột quỵ.

Ảnh: Một bệnh nhân thăm khám tại Trung tâm Đột quỵ, Bệnh viện Bạch Mai.

Theo: Vnexpress

Image may contain: one or more people, text that says '心 னD CANH BÁO! 1.000 ca đột quy trong một tháng o viện Bach Mai. Trung tâm Đột quy, Bệnh viện Bach Mai, một tháng qua tiếp nhận 1.000 ca cấp cúu, trong dó tới 10% là bệnh nhân dưới 44 tuoi.'

HỒNG TRẦN MẤY KIẾP RONG CHƠI … – Ngọc Hằng

HỒNG TRẦN MẤY KIẾP RONG CHƠI … – Ngọc Hằng

Ở trường học, việc được gặp những nhân vật cấp cao, gặp giám đốc của trường hay là ngay cả gặp trưởng khoa cũng là điều hiếm thấy. Vậy mà trong viện dưỡng lão cao cấp này, những nhân vật nổi tiếng ấy lại vô tình trở thành bệnh nhân của con. Ngoài ra còn có cả những cựu thị trưởng hay cựu tổng giám đốc của các tập đoàn lớn. Thật không thể nào tin được giờ những người ấy về hưu sống ở đây, bệnh tật triền miên, mất trí, trầm cảm cùng những loại bệnh khác của vô thường kéo đến làm cho họ trông thật thảm thương, tội nghiệp. Vì thế mỗi khi khám bệnh, trả lời, lấy máu hay chẩn đoán họ xong, con cũng hốt hoảng khi được giới thiệu về lịch sử của họ.

<!>

Những người nổi tiếng, sang trọng, quyền uy tột bực ngày xưa giờ lại là như thế này sao? Mấy mươi năm về trước có bao giờ họ nghĩ đến lúc mình như thế này không? Giờ họ ở đây dù giữa môt viện dưỡng lão hiện đại, sang trọng, nhưng vẫn sống một mình giữa những ngôi nhà lớn.

Họ đã ở độ tuổi thất thập cổ lai hy nhưng vẫn muốn cố gắng sống một mình, tự làm mọi việc, cần lắm họ mới thuê người và tự lo cho cuộc sống của bản thân mình. Tuy nhiên, một số người phải chuyển đến nơi cần có y bác sĩ chăm sóc nếu họ không thể tự mình làm hoặc nếu tâm trí của họ có vấn đề. Nhìn cảnh những người sống ở đây dù là tự lập hay có sự giúp đỡ đều thầy ảm đạm, thương cảm làm sao ấy.

Đi ngang qua phòng ăn trong giờ trưa, những cụ ông, cụ bà thiểu não ráng nhai từng muỗng cơm rất tội nghiệp. Đôi khi họ vừa ăn vừa ngủ và chỉ tỉnh dậy ăn tiếp nếu ai nhắc nhở họ. Xung quanh những chiếc ghế sang trọng là một số cụ già đang nằm thất thểu, một số mất trí cuồng loạn nói liên hồi và một số chẳng buồn cử động chẳng thấy một sức sống nào. Cả một màu ủ rũ, ảm đạm bao phủ trên những con người một thời vĩ đại giữa bao nhiêu của cải vật chất, tiện nghi hiện đại thuộc quyền sở hữu của họ nhưng chẳng ai còn có thể biết mình đang tận hưởng và làm gì cả.

Tự nhiên, con lại thấy thương và buồn cười với sự ngược đời. Con người ta phải khổ đau lặn ngụp suốt ngày, hành hạ thân xác của mình để kiếm tìm cho được những thứ ngũ dục thế gian, những vật chất bên ngoài trang hoàng lên cho bản thân mình, để mua vui thoáng chốc với tâm hơn thua và để thỏa mãn chút ham muốn của tâm. Để rồi giờ đây ở những giờ phút cuối đời, bên những tiện nghi ấy cũng vẫn chẳng ham đua, sao mà lại khổ đến vậy.

Những cụ ông, cụ bà trong viện dưỡng lão này đã sắp đến ngày lần lượt về bên kia thế giới. Chỉ một làn gió làn sương vô tình cũng có thể đưa thân trở về cát bụi. Kiếp người thật mong manh nhẹ thoảng bay ngang.

Tất cả như một vở tuồng biến chuyển đủ thứ vai, hết vở lại xuống.

Còn chăng là những hơi ấm tình thương lan tỏa trên khắp các nẻo đường 

và giữ tâm mình bất động giữa khổ đau của dòng đời.

Một kiếp sống nhẹ tựa lông hồng sa chân biết đến chừng nào mới có thể mong trở lại làm người. Thiên nhiên đẹp như thế nhưng chẳng ai lo chăm giữ vui chơi. Tâm mình đẹp trong thuần khiết với bổn tâm thanh tịnh nhưng chẳng ai muốn giữ lấy chỉ mãi chạy theo ngã trần. Bình yên thanh tịnh sao khó giữ mình giữa chốn trần gian đầy cám dỗ này quá đi thôi.

Nhìn cảnh tượng buồn thương ấy con chỉ biết niệm Phật rồi nhanh chóng mở cửa thoát ra ngoài. Thế giới bên ngoài giữa thiên nhiên cỏ cây mới là nơi con muốn đến. Đường rộng thênh thang, gió thổi qua những rặng cây thêm âm thanh vi vu vui thích. Con ngồi xuống trên băng ghế kế bên vệ đường khuất tầm nhìn ngắm cây xanh và nghe chim hót. Không biết bao nhiêu tiếng chim hót, ve kêu tạo nên một bản hòa nhạc của núi rừng. “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” Không, đây là tiếng chim hót giữa rừng cây ở viện dưỡng lão làm tăng thêm chút sinh khí buồn ảm ở đây. Cảnh quá đẹp và hữu tình nhưng chẳng ai dạo bước chỉ mỗi mình con. Thỉnh thoảng lắm mới có một hai người giúp việc hay một ông cụ nào đó đi xe đạp chạy qua cũng ngoái cổ ngước nhìn con một thân đi dạo khi đang mặc trên mình chiếc áo blouse trắng của thầy thuốc. Khung cảnh thật bình an làm tâm con không hề nổi sóng.

Lâu lắm rồi con mới thấy dễ chịu, sảng khoái và thích được ở mãi giữa thiên nhiên như vậy. Dưới chân là hoa nở, cỏ xanh trải thảm ngút ngàn còn trên đầu là cây xanh hòa điệu với biết bao nhiêu tiếng chim hót liên hồi. Chỉ cách nhau một vài con đường và một cánh rừng thì bên ngoài kia là cả một cuộc sống tấp nập, bon chen, ồn ào, mỏi mệt mà đôi khi con cũng dừng lại tự hỏi mình đang chạy đi đâu.

Chỉ cách một cánh cửa nhưng bên trong là một sự ảm đạm của những con người một thời quyền uy lỗi lạc. Con ước ao ngày nào mình cũng được sống và đi dạo trong khung cảnh như thế này thì làm sao còn biết đến tham sân si.

Tiếng chuông từ đâu điểm canh kéo con về với thực tại. Đã đến giờ con phải trở vào tiếp tục vật lộn với bệnh tật, mang lại những gì có thể cho sức khỏe, bình an của bệnh nhân mình. Người sung sướng giàu sang hay nghèo khổ khi thân bệnh đến đều như nhau, đều đau khổ cả. Bao nhiêu năm con đã nhờ thân này bước đi trả nghiệp liệu còn được bao nhiêu lâu nữa thì sẽ được thoát ly lưới trần này.

Nghiệp duyên bao phủ hằng sa chỉ mong tịnh tâm để bớt đi phiền muộn và không phải tạo thêm ác nghiệp. Mong cho tâm mình ngày nào cũng được thanh thản bình yên như cuộc dạo chơi giữa hồng trần nơi bên ngoài viện dưỡng lão hôm nay.

 

“Xin cho bốn mùa

Đất trời lặng gió

Đường trần con đi

Hoa vàng mấy độ.”

Ngọc Hằng

“Khéo Dư Nước Mắt…”

GÓC SUY TƯ…

“Khéo Dư Nước Mắt…”

Huy Phương,

Mới năm trước đây thôi, vào lúc nửa đêm, tại một tiệm bánh pizza Papa John ‘s ở thành phố Helena, Montana, một người đàn ông bịt mặt vào tiệm, tiến đến quầy thu ngân, đưa ra một mảnh giấy đòi nộp tiền.

Công nhân của cửa tiệm vội vã mở hộc, hốt hết tiền đưa cho “kẻ cướp,” nhưng không, người đàn ông bịt mặt, ngần ngừ rồi bỗng bật khóc và nói rằng, ông ta chỉ cần ít thức ăn cho các con ông ở nhà đang đói, chứ ông không phải là tên ăn cướp chuyên nghiệp.

Người đàn ông, sau đó rời khỏi tiệm với một hộp pizza và một ít cánh gà, cho gia đình của ông, đang không có gì ăn tối nay. Chủ tiệm đã báo cảnh sát ngay sau đó, nhưng chắc là không có ai nỡ bỏ tù một người khốn khổ như vậy.

********

Người ta thường lên án nạn cướp bóc, trấn lột, nhưng nghĩ sao trong trường hợp này, liệu nhân viên cửa tiệm có thể rộng lượng cho đi một ít thức ăn, nếu có một người đàn ông đói khát bất ngờ, thay vì bỏ tiền ra mua thức ăn, lại ngữa tay xin một vài cái cánh gà, hay một miếng bánh cho gia đình và chính ông ta không?

Trong tám tiếng đồng hồ chạy theo công việc, tám tiếng đồng hồ sống với gia đình và tám tiếng nghỉ ngơi hay đắm mình vào giấc ngủ, có thời gian nào chúng ta nghĩ đến những đồng loại bất hạnh đang ở gần với chúng ta đây thôi, trong nước Mỹ giàu có, hạnh phúc và cả ở trên quê hương khốn khổ đã xa bên kia của mình.

Chúng ta lên án người khác thì dễ nhưng mở lòng bao dung thì khó! Ở gần chỗ đèn xanh, đèn đỏ đầu đường phố, chúng ta thường miệt thị những kẻ không nhà đang đứng hàng giờ để ngữa bàn tay xin lòng đoái thương của kẻ qua đường. Chúng là kẻ chây lười, hút xách, nghiện ngập, lười biếng, bỏ tù chúng đi là vừa, chúng chỉ làm mất đi vẻ mỹ quan của thành phố.

Trưng bảng xin tiền ra giữa đường là phạm luật, làm tiền là thương mại, phải có giấy phép của chính quyền địa phương, nhưng rồi cảnh sát cũng phải làm ngơ.

Ngoài phố Bolsa, trong những ông sư cùng mặc áo vàng đứng “khất thực” nơi đây, ai giả, ai thật, vậy tốt hơn là tôi ngoảnh mặt làm ngơ đi cho đỡ suy nghĩ. Trước một ngôi chợ ở khu Việt, vào những ngày giáp Tết, giữa dòng người tấp nập, vội vàng, tôi trông thấy một người đàn ông cầm một cái hộp quyên tiền có ghi dòng chữ: “Giúp trẻ em khuyết tật và mồ côi.” Người ta thấy ông nhưng không ai nhìn ông. Với sự nghi ngờ cố hữu, có lẽ mọi người đều có câu hỏi, “ông này thuộc cơ quan, tổ chức nào, quyên góp cho ai” hơn là đặt vào tay ông một đồng bạc lẻ.

Ai cũng cho rằng cách đây vài chục năm, ở Mỹ chúng ta có thể dừng xe lại để cho một người xin quá giang, hay là khi chúng ta gặp hoạn nạn, có thể ra dấu chặn một chiếc xe đang chạy trên đường để xin giúp đỡ. Nhưng ngày nay thì không! Thà làm ngơ đi, lương tâm nếu có cắn rứt đôi chút cũng chẳng sao, trái lại những việc qua đường có khi mang đến tai hoạ cho bản thân mình, mà còn bị mang tiếng là dại dột.

Bây giờ trên đất Mỹ, nơi vùng đất có nhiều sắc dân cư ngụ, thường xẩy ra cướp bóc, ít khi bạn có thể hỏi một người Mỹ qua đường, chỗ ty bưu điện gần đây nhất hoặc đi đến đường Beach còn bao xa. Thường thì chúng ta được nhận một cái khoát ta hay một cái lắc đầu. Ở thời buổi này, thà làm người bất lịch sự còn hơn phải dây dưa vào những chuyện qua đường rắc rối!

Năm 1955, từ Huế vào Saigon, cậu thanh niên tỉnh lẻ mới lớn, là tôi, đang đi với một người bạn học trên đường Bonard, thì một người đàn ông, ăn mặc khá tươm tất, tiến lại phía tôi, – mà không phải là bạn tôi -, mở lời:

– “Tôi đói quá! Cậu cho tôi xin một đồng để mua một nắm xôi!”

Tôi không chút ngần ngại, móc túi trao cho ông kia một đồng. Có lẽ thấy kiếm một dồng bạc đầu tiên không khó khăn gì, người đàn ông chưa cất tiền vào túi vội, nài nĩ, nói thêm:

– “Cậu cho tôi xin thêm một đồng để mua tờ báo, tối lót lưng ngủ qua đêm!”

Tôi lại cho tay lên túi áo, nhưng lần này thì thằng bạn Saigon, vội giật cánh tay tôi kéo đi, và chửi thẳng vào mặt tôi là “đồ ngu!” Tôi quả là ngu, vì quá tin người, giữa một Saigon hỗn tạp, tập trung đủ hạng người tứ xứ!

Ở các thành phố, thỉnh thoảng chúng ta nhẹ dạ giúp đỡ, khi gặp một người than thở, là mới ở bệnh viện ra không có tiền xe về Cần Thơ. Nhưng cũng hôm sau, ở một địa điểm khác, chúng ta lại gặp người này, “mới ở bệnh viện ra,” không có tiền xe về Rạch Giá! Vậy thì chắc chắc chúng ta không bao giờ bị mắc lừa nữa, nhưng những người thật sự “mới ở bệnh viện ra, không có tiền xe” cần sự giúp đỡ của người khác, sẽ phải chịu thiệt thòi.

Thế giới động lòng, giang tay đón tiếp những người vượt biển tị nạn vào những năm 80, nhưng sau đó, ngày càng đông người ra đi, phương tiện cứu giúp có hạn, nhất là sau khi biết “nhà nước cộng sản” chủ trương đóng tàu bán vé, lấy vàng, thì chủ trương cứu vớt của nhiều quốc gia cũng phải xét lại. Cho đến hôm nay, “độc lập-tự do-hạnh phúc” đã 45 năm, người Việt vẫn còn đóng tàu để trực chỉ nước Úc, họ nghĩ là nơi đây, lòng trắc ẩn của người địa phương vẫn còn cao. Liệu chúng ta có sẵn lòng cứu vớt, giúp đỡ những người như thế hôm nay không?

Phải chăng, gian trá, bạo lực đã tàn phá hết tình nhân ái trong lòng chúng ta, tình thương người hầu như đã nguội lạnh qua thời gian, và hình như xã hội càng văn minh chừng nào, lòng người càng trở nên chai đá chừng ấy.

Liệu hôm nay, lỡ đường, như trong những tích truyện xa xưa, chúng ta có thể gõ cửa một ngôi chùa hay một nhà thờ để xin tá túc qua một đêm giá lạnh hay không. Chúng ta đã nghe câu chuyện cách đây gần hai mươi năm, một thi sĩ lang thang không nhà đã chết trong chiếc xe của ông đậu trước cửa chùa, phải chi cánh cửa chùa đêm ấy rộng mở!

Phải chăng đến lúc, lòng người đã nguội lạnh, con người đã chai đá, con tim đã trở thành vô cảm, không còn nước mắt để khóc thương cho những mảnh đời khổ, hoàn cảnh éo le của từng mỗi cá nhân hay cả mệnh nước khốn cùng nữa.

Tôi nghĩ rằng không!

Mỗi đêm trên đất Mỹ này, có bao nhiêu phụ nữ Việt Nam, già có, trẻ có, đã sụt sùi khóc cho Tổng thống Trump bị thất cử “bất công vì gian lận”. Hay rướm lệ cho những số phận bất hạnh của những nhân vật trong những cuốn phim bộ Hàn quốc hay Hongkong?.

Có điều nước mắt ấy chẩy ra không đúng chỗ, đúng lúc thôi! Cái tin hằng trăm phụ nữ, đồng bào ruột thịt của mình sang Nam Dương làm nghề “khui bia,” vụ 15 phụ nữ bị lừa sang Nga đi bán quán, để sau đó buộc phải bán dâm, một cô gái 14 tuổi bị bắt làm nghề mãi dâm khi đang có thai bốn tháng. Vụ 26 người phụ nữ Việt Nam bị bắt khi đang làm việc tại các tụ điểm Karaoke đèn mờ ở Hàn quốc. Hay người dân thứ ba bị công an cộng sản đánh chết trong năm nay, không đáng cho chúng ta nhỏ được một giọt nước mắt hay sao?

Người cộng sản chỉ biết tập trung khóc tập thể ở ngoài công trường khi lãnh tụ qua đời để “biểu diễn” lòng trung thành của họ.

Nhưng hình như họ không còn chút mảy may xót xa, động lòng với những gì khốn khổ đang xẩy ra chung quanh mình, ngay trong cuộc sống mỗi ngày bởi áp bức, bất công!

Hình như người Việt ngày hôm nay cũng đang lên đồng tập thể vì một con người cách xa nửa vòng trái đất. Nhưng chẳng mấy xót thương cho những nạn nhân của chế độ trải dài suốt, ít nhất là 45 năm qua!!!

Song Chi – Người Việt không bình an

 httpv://www.youtube.com/watch?v=4NGqE0m-Nmg

Song Chi – Người Việt không bình an

Bài nói chuyện nhằm tìm hiểu vì sao người Việt chúng ta không bình an, vì sao người Việt khổ? Câu trả lời có lẽ đến từ hai nguyên nhân: Nguyên nhân bên ngoài: việc phải sống trong một chế độ độc tài toàn trị là cái khổ lớn nhất. Nguyên nhân nội tại: Không có niềm tin vào chính phủ, vào luật pháp, vào con người; Không có một triết lý sống lành mạnh: quá bận bịu, quá nhiều nỗi lo, nỗi sợ; chạy theo những cái bên ngoài, chạy theo những giá trị ảo; bệnh sĩ diện, thói phô trương; tâm lý “ở trọ” trên quê hương…

Nhà Nước Tận Thu & Nhân Dân Tận Diệt

Nhà Nước Tận Thu & Nhân Dân Tận Diệt

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Wed, 11/11/2015 – 08:22 — tuongnangtien

http://www.rfavietnam.com/node/2901

Tỉ lệ thuế và phí dân VN phải chịu đóng/GDP cao từ 1,5 đến 3 lần các nước trong khu vực là để nuôi tới 3 bộ máy chồng chéo chéo chức năng, nhiệm vụ với nhau: đảng cộng sản, chính phủ, các tổ chức đoàn thể, chính trị xã hội trong Mặt trận tổ quốc từ TW tới địa phương.

Võ Thị Hảo

*

Mai tôi ra đi chắc Cambodia mưa …
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào cũng phải xa nhau …

Tui cũng thơ thẩn vài câu cho ông Nguyên Sa vui lòng (nơi chín suối) chớ chuyến này “xa nhau”  luôn cũng được, cũng không có gì đáng tiếc. Sau hai mùa nắng (như đổ lửa) và hai mùa mưa (như thác đổ) tui đã ớn cái xứ Chùa Tháp này tới tận ngón chân út của mình rồi.

Từ phòng đợi của phi trường Pochentong, nhìn Nam Vang ảm đạm trong bầu trời xám xịt (nói thiệt) tôi cũng cảm thấy có hơi ái ngại nhưng tiếc thương hay vương vấn thì không. Nhất định là không.

  • Adieu Phnom Penh!

Tôi vừa thầm thì lời từ giã xong thì một cậu nhỏ bán báo (bất ngờ) xuất hiện, miệng mồm liếng thoắng:

  • The Cambodia Daily! The Cambodia Daily! The Cambodia Daily!

Còn báo chí mẹ rượt gì vào giây phút giã từ này nữa, cha nội?  Nói “vĩnh biệt” rồi là kể như hết chuyện. Từ nay, đường ai nấy đi; tiền ai nấy sài; hồn ai nấy giữ. Bận lòng chi nữa lúc chia phôi ?

Đã định lắc đầu nhưng cái tựa bản tin nơi trang nhất (“Hun Sen Announces Broad Cuts of Petty Taxes”) khiến tôi đổi ý:

“The country’s lower class will receive a series of tax breaks starting in 2016, Prime Minister Hun Sen announced Thursday, with tariffs on motorbikes, tuk-tuks and farm machinery to be waived, along with fees at stalls in state-owned markets. “From next year onward, the road tax for motorbikes, tuk-tuks and agricultural machinery such as tractors, tillers and boats will no longer be charged,” he said. “It will be cut off.”

“Từ năm tới, xe gắn máy, xe tuk-tuk, xe máy cầy, ghe thuyền sẽ không phải chịu thuế nữa,” ổng nói vậy đó. “Sẽ bỏ luôn.”

Trời, sao cái thằng cha Thủ Tướng Hunsen này bảnh dữ vậy cà? Tôi chưa bao giờ nghe ông Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải “tuyên bố” một câu ngon lành (bằng một phần ngàn) cỡ đó. Và qua tới “trào” ông Nguyễn Tấn Dũng thì chuyện thuế phí khiến cho cả nước đều muốn “trào máu họng” luôn:

          – NLĐ: Phí chồng phí.

          – VOV: Ra ngõ gặp trạm thu phí.

          – MTG: Kỷ lục khó phá: Gần 10 cây số có 5 trạm thu phí.

          – VOVGT: Bức xúc thu phí, tài xế dàn xe chặn huyết mạch Tây Bắc.

          – TTO: Lệ phí đăng ký mới ôtô tại TP.HCM tăng lên 11 triệu đồng/xe, gấp 5,5 lần so với trước.

          – BVSC: Vận tải biển – Đang khó khăn lại còn tăng phí.

          – TTO: Hầm chưa xong đã thu phí: hàng triệu lượt xe khi đi qua đèo Cả phải chấp nhận đóng một khoản phí   đường bộ hết sức vô lý khi hầm đường bộ đèo Cả chưa đưa vào khai thác.

          – BAB: Tăng phí công chứng các loại hợp đồng.

          – ĐSPL: Hà Nội tăng phí trông giữ xe đạp, xe máy, ô tô bắt đầu từ tháng 9.

          – VOVTăng phí tham quan các di tích lịch sử cố đô Huế.

          – V.J.T : Phí tham quan Vịnh Hạ Long sắp tăng gấp đôi.

Riêng chuyện “tăng phí tham quan” khiến tôi nhớ đến sự phẫn nộ của dân bản địa, ở khu du lịch Đambri. Ông K’Vếu, một người K’Ho gần 70 tuổi, đến từ huyện Bảo Lâm trút bầu tâm sự:

Ngọn thác Đambri hùng vĩ này đã ngàn đời nay thuộc về tổ tiên chúng tôi, thuộc về cha ông chúng tôi, thuộc về chúng tôi. Vùng đất Đambri xinh đẹp này đã ngàn đời nay là của chung các tộc người K’Ho, Châu Mạ. Trước đây, chúng tôi tự do vào ra Đambri, tự do hẹn hò ở Đambri, tự do tổ chức các ngày lễ ở đây, tự do đốt lửa rồi nhảy múa ca hát và uống rượu cần ở đây….

Thật đau xót và cay đắng. Họ đột ngột xuất hiện, và xây dựng lên ở Đambri này một khu du lịch mà không hỏi chúng tôi lấy một tiếng, không xin phép tổ tiên chúng tôi, ông cha chúng tôi và dĩ nhiên là cả chúng tôi nữa. Giờ đây, chúng tôi chỉ là những vị khách xa lạ trên mảnh đất đã từng rất thân quen và gắn bó với chúng tôi. Và, buồn đau thay, chúng tôi phải mua vé để chiêm ngưỡng và tận hưởng những vẻ đẹp đã từng thuộc về chúng tôi. Chúng tôi mất và họ được. Mất mát của chúng tôi quá lớn… (“Nỗi Buồn Đambri” – Tâm Don).

Tác giả bài báo thượng dẫn cũng cho độc giả biết thêm đôi chút kinh nghiệm của ông, về chuyện thu phí, khi đi du lịch ở nước ngoài:

Quần thể di sản văn hóa của nhân loại Angkor ở tỉnh Seam Reap, Cambodia là một quần thể di tích có một không hai trên thế giới. Chính quyền vương quốc Cambodia đã giao quyền bảo quản và khai thác quần thể di sản này cho một công ty tư nhân có ông chủ là một người Cambodia gốc Việt.

Vé vào tham quan quần thể di sản này rất cao. Nhưng điều lạ lùng là, trước cổng mua vé luôn có tấm bảng có dòng chữ: MIỄN PHÍ CHO NGƯỜI CAMBODIA. Người hướng dẫn viên du lịch người Cambodia gốc Việt giải thích cho những du khách Việt Nam: Miễn phí vé cho người Cambodia là một điều hoàn toàn đúng, hoàn toàn hợp tình thấu lý. Quần thể di sản Angkor là di sản của đất nước Cambodia, là thành tựu chung của người Cambodia…

Những người dân Châu Mạ, K’Ho – hy vọng – sẽ bớt “buồn đau” phần nào nếu biết rằng chuyện “tận thu” không chỉ xẩy ra ở Đambri. Đây là chủ trương xuyên suốt của Nhà Nước từ tuốt miền ngược xuống đến miền xuôi, không sót một nơi nào.

Báo Người Lao Động, số ra ngày 11 tháng 8 năm 2015, kêu Trời: “Đừng ‘siết’ nữa, dân khổ lắm rồi! Dự thảo với hơn 1.000 loại phí và lệ phí về nông nghiệp vừa được trình lấy ý kiến của Quốc hội làm cho bất cứ ai cũng phải giật mình. Nếu cứ mạnh tay thu phí như thế này thì người dân sẽ kiệt quệ và chẳng mấy lúc chẳng còn gì để thu.”

http://www.rfavietnam.com/files/hunsen%201.jpg

Ảnh: Tuổi Trẻ

Theo nguyên văn lời của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan thì chế độ hiện hành đã chuyển hướng từ “tận thu” sang “tận diệt.” Cách nói của bà khiến tôi liên tưởng đến chhuyện bắt cá (bằng điện) rất phổ biến hiện nay của người dân Việt. Họ kích điện bằng tay trong những cánh đồng hoặc sông rạch nhỏ, hay bằng ghe có hai gọng lưới  trên những dòng sông lớn.

http://www.rfavietnam.com/files/hunsen%204.jpg

Ghe dùng xung điện để bắt cá trên sông Sài Gòn. Ảnh & chú thíchTuổi Trẻ

Dù giữa Biển Hồ hay trong những sông rạch lớn/nhỏ đan xen khắp xứ, tôi không hề thấy kiểu bắt cá “tân kỳ” như thế ở đất Chùa Tháp. Người Khmer không kiếm sống bằng cách tận diệt nguồn cá, và hủy hoại môi sinh. Chính phủ ở đất nước này cũng biết khoan sức dân nên không chủ trương tận thu thuế má.

Ngày 23 tháng 10 vừa qua, Hunsen đã tuyên bố cắt những khoản thuế lặt vặt đánh vào xe gắn máy, xe tuk-tuk, xe máy cầy, ghe thuyền…

Ở Cambodia, ít nhiều, dân chúng (cũng như những kẻ đang nắm quyền) vẫn còn đặt niềm tin vào tương lai của chế độ và đất nước. Niềm tin này, rõ ràng, không có ở  Việt Nam.

Cách đây chưa lâu, tôi nghe nhà báo Huy Đức bầy tỏ nỗi băn khoăn: “Bao giờ bằng được Campuchia?” Câu hỏi của ông e sẽ không có lời giải đáp vì dân Việt không chung hướng đi với toàn thể nhân loại.

Việt Nam hiện có khuynh hướng bước lùi. Giới lãnh đạo đang hối hả vơ vét hay ra sức tận thu, và dân chúng thì cố sức tận diệt (bất chấp sự hủy hoại môi sinh) để đáp ứng nhu cầu bức thíết cho cuộc sống hàng ngày.

Tình trạng đất nước, tuy thế, vẫn chưa lấy gì đáng lo cho lắm – theo ý kiến của TS Vũ Minh Khương:

“Khó khăn trong quyết định của mỗi người chúng ta hôm nay không phải là làm cách gì để đất nước tiến lên mà là làm gì để chúng ta không lùi tiếp nữa, bởi đường lùi của chúng ta còn rộng rãi thênh thang lắm.”

“Ông cha chúng ta để lại cho chúng ta đất đai ở vị thế đẹp và nhiều tài nguyên quý giá. Thế giới lại thương cảm chúng ta đã trải qua những cuộc chiến tranh khốc liệt. Thế hệ chúng ta chỉ cần cho nhượng thuê đất trong các dự án đầu tư dễ dãi, bán tài nguyên, và vay nợ quốc tế cũng đủ sống xênh xang được 20-30 năm nữa. Ta nhượng đất của ông cha làm sân golf và dân ta sẽ không thể đói nhờ nghề nhặt bóng và đánh giày…”

Tôi thực sự tán thưởng sự lạc quan của T/S Vũ Minh Khương, dù tự thâm tâm vẫn lo ngại rằng người Việt khó mà “sống xênh xang được được 20-30 năm nữa” – nếu vẫn tiếp tục phải chịu đựng cảnh một cổ ba tròng, và tình trạng tận thu cũng như tận diệt không chấm dứt nay mai.

tuongnangtien’s blog 

BÀN VỀ CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO

BÀN VỀ CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO

Tỳ-khưu Thích-Chân-Tuệ

Chính Trị và Tôn Giáo là hai lãnh vực rất nhạy cảm, dễ gây tranh cãi và thường dẫn đến đấu tranh, chia rẽ và hận thù.

Tuy nhiên hai phạm trù này gắn liền với đời sống thế gian, nên dù muốn hay không con người cũng phải đối diện.

Bản chất của con người thường cảm thấy yếu đuối trước thiên nhiên và cuộc sống. Cho nên, con người thường cảm thấy khiếp sợ trước sự hùng vĩ của thiên nhiên, nhất là những khi phải đối diện với thiên tai, bão tố, lũ lụt, động đất, sóng thần, cháy rừng, sấm sét, sạt lỡ. Từ đó, con người tin tưởng có một vị thượng đế toàn năng, có quyền thưởng phạt, gây ra các thảm cảnh như thế. Thêm nữa, còn có các vị thần đất, thần sông, thần biển, thần núi, thần sấm, thần gió, thần hỏa. Các tín ngưỡng hay tôn giáo tin như vậy, thường được gọi là hữu thần. Trái lại, người nào không tin tưởng quá nhiều thứ thần linh như thế xưa nay, thường bị gọi là bọn vô thần, với ngụ ý là người xấu, bất lương bất thiện. Trong khi những người tự nhận là hữu thần với mặc ảm tự tôn hay thượng tôn, thường hành động tàn nhẫn độc ác, với ý tưởng xóa sổ bọn vô thần hạ đẳng, qua các cuộc chiến tranh tôn giáo còn gọi là thánh chiến, hoặc qua các hình thức kỳ thị trong cuộc sống hàng ngày.

Bản chất của con người thường hay dễ tin, dễ bị dụ đi theo các hình thức tôn giáo hay chủ thuyết chính trị, nhất là những điều nào, những sự kiện nào hợp với tính cách cá nhân mình. Từ đó, con người hành động, nói năng hay suy nghĩ một cách say mê gọi là mê tín, nhiều khi đưa đến điên cuồng gọi là cuồng tín. Điều này gây nên biết bao nhiêu đau thương, đổ vỡ, hận thù, nhiều khi đưa đến chiến tranh như trong lịch sử đông tây kim cổ có ghi rõ ràng.

Ngày xưa, các chế độ phong kiến, độc tài, phát xít gây đau khổ vô vàn cho nhân loại. Bởi con người thường ích kỷ, tham lam, sân hận, si mê, luôn nghĩ đến bản thân và những gì thuộc về bản thân, như gia đình mình, đoàn thể mình, phe đảng mình, tổ quốc mình, đạo giáo của mình, cho nên sẵn sàng ra tay chiếm đoạt, đánh cướp, hủy diệt đối phương, tạo ra các đế quốc với các lãnh tụ tàn nhẫn độc ác trong lịch sử nhân loại.

Ngày nay, với ánh sáng văn minh của nhân loại, con người tập sống với tư tưởng tự do dân chủ, tôn trọng ý kiến, tôn trọng nhân phẩm, tôn trọng tự do của người khác. Trên thế gian, có nhiều khía cạnh khác nhau của một vấn đề, không thể bắt buộc mọi người đều suy nghĩ giống như mình. Cho nên, việc chửi bới, nhục mạ, gây hấn với những ý kiến, những suy nghĩ của người khác, chứng tỏ người đó không có văn hóa, thiếu giáo dục và phi nhân cách. Nói cách khác, những người như vậy không biết giá trị của ánh sáng văn minh và không biết sống hạnh phúc với tư tưởng tôn trọng tự do dân chủ. Họ không khác chi với các lãnh tụ độc tài tàn bạo trong lịch sử xưa nay, cố chấp với định kiến, không thích ai nghịch ý với mình, họ chỉ gây phiền não khổ đau cho người và cái kết thường cay đắng đến với họ sau đó.

Tóm lại, đề tài chính trị và tôn giáo xưa nay đã có bao nhiêu tác giả và tác phẩm nghiên cứu đầy đủ chi tiết. Nơi đây, chỉ mong mọi người hiểu rằng không có kẻ thù, không có đối thủ trên cuộc đời, nếu con người biết tôn trọng tự do dân chủ, sẵn sàng chấp nhận những ý kiến trái chiều, xả bỏ cái tôi ích kỷ đáng ghét, con người sẽ được bình an và mọi người sẽ được hạnh phúc. 

From:TU-PHUNG