Những giọt nước mắt của những tên quan lại bị lộ có khác gì nhau

Những giọt nước mắt của những tên quan lại bị lộ có khác gì nhau

Bởi   AdminTD

9-6-2022

Ông Tất thành Cang khóc trước toà. Ảnh trên mạng

Lãnh đạo của xứ ta thời nay dù xuất thân nguồn gốc khác nhau, nhưng khi ngồi được vào ghế lãnh đạo cũng như lúc sa cơ, ra toà, đều xử sự giống nhau của một lũ hèn. Từ Bộ trưởng cho đến Thứ trưởng, từ Cục trưởng cho đến Chủ tịch, Bí thư. Lúc đương chức thì hét ra lửa, nịnh trên nạt dưới, thái độ ngông nghênh, xem dân bằng nửa con mắt. Khi còn ghế, tìm mọi cách vơ vét, chiếm đất, chiếm nhà của dân. Xây nhà to, đào hầm chứa bạc vàng. Mặt lúc nào cũng nghếch lên trời, đi đứng khệnh khạng.

Xuất thân từ thôn quê hay dân thành thị, đa số là từ nghèo khó phấn đấu, nịnh bợ mà lên. Đến khi có quyền chức thì bắt chước sống như quý tộc, rượu ngon, gái đẹp, món ăn cao cấp đắt giá hơn vàng. Sống như thế nhưng đến đâu cũng phát biểu đạo đức cách mạng, vì dân, vì nước. Quan ngày nay còn quan liêu, hạch sách dân còn hơn quan chức thời phong kiến, thời Pháp thuộc. Bởi chúng chẳng còn lương tâm, chẳng còn bổn thiện. Chỉ biết bòn rút, tham nhũng, hối lộ cho tiền đầy túi, vàng bạc đầy kho.

Tất Thành Cang là một trong những khuôn mặt đấy. Từ một bộ đội xuất ngũ, hoạt động Đoàn Thanh niên rồi ngoi lên thành quan chức cấp cao của thành phố lớn nhất nước, năng động nhất nước, đóng góp cho ngân sách nhiều nhất nước. Bằng cấp khoe tá lả nhưng nghe đồn thời đi học toàn copy với paste. Nhưng cần chi, chỉ cần có băng cao cấp lý luận từ trường Đảng ra thì làm chi mà không được. Tài năng chưa bộc lộ được gì nhưng tài đục khoét, hối lộ, tham ô thì đúng là thượng thừa, đàn anh cũng phải nể mặt.

Được chống lưng bởi quan thầy, y xem trời bằng vung, bán đất, bán ruộng, sang tay này qua tay kia tha hồ hốt bạc. Ăn chơi khét tiếng trời Nam. Ăn nhậu mỗi đêm như vua chúa, rượu ngoại đắt như vàng tràn như suối. Đi công tác cũng có đàn em bay theo với nhiều thùng rượu quý.

Đùng một cái, trở thành người bị lộ, y lật đật sang nhà, bán vi la, ly dị vợ để phân tán tài sản. Ngày ra toà, mang dép nhựa, mặc áo sờn, diễn giỏi còn hơn các danh hài. Đến khi cho phép nói lời cuối, khóc như cha chết, từ hài kịch chuyển sang bi kịch, hai mắt đỏ lòm. Cha ông ta gọi là nước mắt cá sấu.

Nhưng đố lừa được ai. Dân biết hết, dân rành từng tên một. Tất Thành Cang giờ Tan Thành Cứt, diễn chẳng khác gì cả đám cán bộ lãnh đạo ra toà xưa nay. Tay nào cũng diễn, tay nào cũng khóc lóc xin tha. Bộ mặt đạo đức giả rớt xuống, bộ mặt của kẻ nói láo rơi xuống, bộ mặt vênh váo một thời bay đi đâu mất. Hèn nhát, nhục nhã chẳng có chút bản lĩnh nào của một người đã từng hét ra lửa. Hoá ra đây mới là bản chất thật của chúng. Chúng chỉ là một lũ hề múa may theo đúng một kịch bản y chang nhau.

Chiếm đất của dân, gieo tội ác, làm giàu trên xương máu của đồng bào đến lúc phải đền tội. Tiếng rên siết của người dân Thủ Thiêm còn đó, nỗi oan khiên của dân còn đó, trốn sao khỏi quả báo. Lưới trời thưa mà khó thoát. Những giọt nước mắt cá sấu giả tạo làm sao che hết tội lỗi của y và đồng bọn.

Y đã bị lộ, bị ra toà. Còn bao nhiêu kẻ như y hay thầy y chưa lộ mặt, vẫn còn nhởn nhơ. Rồi có ngày chúng sẽ bị lôi ra hết và rồi cũng sẽ có những giọt nước mắt giữa toà như hôm nay y đã giả khóc, kêu than. Lúc đấy lòng dân mới hả dạ.

VN: Vì sao Đảng khai trừ quan chức tham nhũng rồi mới để tòa xử? – BBC News Tiếng Việt

  BBC News Tiếng Việt 

Nhà sử học, cựu ĐBQH Dương Trung Quốc nói với BBC phần lớn sai phạm về tham nhũng đều do quan chức trong nội bộ Đảng gây ra “chỉ có điều ở Việt Nam mình khôn ngoan hơn đó là khai trừ khỏi Đảng trước khi ra vành móng ngựa.”

Và theo ông: “Nếu không đấu tranh chống tham nhũng, chống nội xâm thì chính Đảng không còn lý do để tồn tại nữa.”

Còn luật sư Phùng Thanh Sơn thì bình luận, việc bắt các quan chức cấp cao như ông Chu Ngọc Anh, ông Nguyễn Thanh Long chỉ chỉ là cuộc “tiểu phẫu” ở tay, chân.

“Muốn làm một cuộc “đại phẫu” cắt đi tế bào ung thư tham nhũng thì Đảng không thể tự làm được. Giống bác sĩ không thể tự mổ não, nội tạng của mình mà phải nhờ đến bác sĩ khác. Muốn xử lý triệt để tham nhũng thì phải sử dụng một lực lượng khác ngoài ĐCS, đó là người dân.”

BBC.COM

VN: Vì sao Đảng khai trừ quan chức tham nhũng rồi mới để tòa xử? – BBC News Tiếng Việt

Ý kiến từ một cựu ĐBQH Việt Nam nói phần lớn sai phạm là do quan chức gây ra nhưng có ‘sự khôn ngoan’ là Đảng CS loại họ trước khi đưa ra vành móng ngựa.

Nước cộng sản Lào khủng hoảng, báo chí Việt tránh đưa tin

Đài Á Châu Tự Do 

Trao đổi với Đài Á châu Tự do, giáo sư Carlyle Thayer, chuyên gia nghiên cứu quan hệ quốc tế khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, cho biết có hai lý do để phía Việt Nam tránh đưa tin về tình trạng ở quốc gia láng giềng.

Lý do thứ nhất mà vị giáo sư người Úc đưa ra đó là vì chính quyền Việt Nam không muốn tạo điều kiện cho một cuộc thảo luận về nguyên nhân dẫn đến cuộc khủng hoảng ở Lào, vì như vậy sẽ khó tránh khỏi việc quy trách nhiệm cho Nga:

“Họ không muốn cuộc chiến ở Ukraine được nhắc đến. Nếu cho phép báo chí mổ xẻ vấn đề ở Lào thì đương nhiên câu hỏi được đề cập sẽ là tại sao tự dưng Lào lại gặp vấn đề? Tại sao nó lại xảy ra lúc này?

Lào là một ví dụ điển hình của tình trạng các nước kém phát triển trên toàn thế giới bị tác động nặng nề qua nhiều hình thức khác nhau, trực tiếp hay gián tiếp, bởi sự gián đoạn của chuỗi cung ứng toàn cầu, trong đó có nhiên liệu và thực phẩm.

Rõ ràng là phải có một động cơ đằng sau việc ngăn chặn các cuộc thảo luận về nguyên do của cuộc khủng hoảng tại Lào, bởi vì Nga là nước mà Việt Nam không muốn chọc giận lúc này.”

#RFAVietnamese #tudobaochi

https://www.rfa.org/…/vn-state-medias-avoid-reporting…

RFA.ORG

Nước cộng sản Lào khủng hoảng, báo chí Việt tránh đưa tin

Dù báo chí khu vực và quốc tế đã theo dõi và đưa tin về những gì đang diễn ra ở Lào hàng tháng qua, tuy nhiên đến bây giờ, các tờ báo lớn ở Việt Nam vẫn im bặt về tình hình ở quốc gia vốn được gọi là anh em, đồng chí. 

SỨ MỆNH CUỘC ĐỜI – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

“SỨ MỆNH CUỘC ĐỜI”

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Mỗi chúng ta sinh ra ở đời đều có một sứ mệnh.  Bổn phận của chúng ta là phải khám phá ra đâu là sứ mệnh mà Chúa gửi gắm cho cá nhân mình.  Đức Thánh Cha Phanxicô đã viết trong Tông huấn “Niềm vui Tin Mừng” như sau: “Sứ mệnh của tôi giữa lòng dân không chỉ là một phần của đời tôi hay một cái phù hiệu mà tôi có thể gỡ bỏ; nó không phải một cái gì “phụ thêm” hay chỉ là một khoảnh khắc khác trong cuộc đời.  Trái lại, nó là cái mà tôi không thể dứt bỏ khỏi mình nếu không muốn tiêu diệt chính mình.  Tôi là một sứ mệnh trên trái đất này; đó là lý do tại sao tôi có mặt trên trái đất này” (số 273).  Sứ mệnh này đến từ Chúa, là ơn gọi Ngài gửi đến mỗi người.  Phân định đúng ơn gọi của mình và chuyên chăm thực thi sứ mệnh cuộc đời, sẽ đem cho chúng ta niềm vui và hạnh phúc lâu bền.  Nhiều người không nhận ra sứ mệnh đích thực của mình, mà thích “đuổi hình bắt bóng” chạy theo người khác.  Trong Tông huấn “Chúa Kitô đang sống”, Đức Thánh Cha trích dẫn gương sáng của vị Chân phước trẻ Carlo Acutis và câu nói của vị Chân phước này: “Ai cũng được sinh ra như là bản gốc, nhưng nhiều người lại chết đi như những bản sao” (số 106).  Đức Thánh Cha nhắn nhủ các bạn trẻ: “Con hãy cầu khẩn Chúa Thánh Thần và tin tưởng tiến về mục tiêu cao cả là nên thánh.  Như thế, con sẽ không trở thành một bản sao.  Con sẽ hoàn toàn là chính mình” (Sđd, số 107).

Các Bài đọc Lời Chúa trong Phụng vụ đều nhấn mạnh đến lời mời gọi của Chúa.  Êlia là một trong bốn gương mặt của các “ngôn sứ lớn” của Cựu ước.  Ông đã thi hành sứ mệnh trong một bối cảnh vô cùng phức tạp.  Ông đã chiến đấu với 450 tiên tri của thần Baal trên núi Carmel và đã chiến thắng (x. 1 V 18,20-40).  Êlia cũng đã can đảm tố cáo những hành động của vua Akháp và hoàng hậu Giêzabel, trước hành động bất công đã gây ra cho Nabốt (x. 1V chương 21).  Để có người tiếp nối, ông tuyển mộ một môn sinh là Elisa.  Sau khi ông Êlia được cất về trời, ông Êlisa đã nhiệt thành với sứ vụ và đã làm nên những kỳ công, nhờ quyền năng của Thiên Chúa.

Bí tích Thánh tẩy làm cho chúng ta trở nên những môn đệ của Chúa Giêsu.  Người tín hữu không bị “bứng” ra khỏi môi trường và bối cảnh cuộc sống, nhưng lại được Chúa sai đến làm chứng cho Ngài tại nơi mình đang cư ngụ.  Mặc dù đang sống tại chính gia đình và quê hương, người tín hữu vẫn có ơn gọi “thừa sai”, tức là sứ mạng được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng.  Khi nói về sứ mạng thừa sai của người tín hữu, Đức Thánh Cha đã viết: “Tôi muốn nhắc lại rằng không cần phải làm một khoá đào tạo dài hạn để biến người trẻ thành những nhà truyền giáo.  Ngay cả những người yếu kém nhất, bị giới hạn và nhiều thương tổn, cũng có thể là những nhà truyền giáo theo cách riêng của mình” (Tông huấn Chúa Kitô đang sống, số 239).  Theo Đức Thánh Cha, bất kỳ ai, dù trong hoàn cảnh nào, cũng có thể thi hành nhiệm vụ thừa sai, tức là làm chứng cho Chúa.

Chúa vẫn luôn gọi chúng ta, nhưng lại để cho chúng ta tự do đáp trả.  Bởi lẽ lời mời gọi xuất phát từ tình yêu, mà nếu bó buộc thì chẳng còn phải là tình yêu nữa.  Thánh Luca kể lại ba trường hợp xin theo Chúa để làm môn đệ của Người.  Xin lưu ý là Chúa không từ chối bất cứ trường hợp nào.  Câu trả lời của Chúa “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu” có thể được hiểu như là một gợi ý Chúa đưa ra để người đó suy nghĩ và quyết định.  Ba trường hợp được kể lại trong Tin Mừng như muốn nói với chúng ta, người nào muốn theo Chúa phải dành cho Người một chọn lựa ưu tiên.  Chọn lựa ấy là lý tưởng sống, vượt lên mọi tình cảm và mọi mối liên hệ khác.  Khi dốc quyết theo Chúa, chúng ta trở thành người tự do, thanh thản nhẹ nhàng trong niềm tin yêu và tín thác.

Chúa Giêsu là mẫu mực cho chúng ta về sự hy sinh và lòng trung thành với chọn lựa của mình.  Thánh Luca đã diễn tả điều đó khi ngài viết: “Người nhất quyết đi lên Giê-su-sa-lem.”  “Đi lên Giêsusalem” đồng nghĩa với việc đi vào chốn đầy nguy hiểm chống đối, thậm chí là bước vào cái chết.  Vì cớ Người đi Giêsusalem mà dân làng người Samari khước từ việc đón tiếp Người.  Chúa Giêsu đã can đảm bước đi, trong niềm phó thác nơi Chúa Cha.  Trong hành trình lên Giêrusalem, trước sự khước từ của người đời, Chúa không hành xử theo đề nghị của anh em ông Giacôbê và Gioan muốn “xử” người dân Samari theo luật giang hồ.  Như thế, cùng với sự can đảm trung thành, Đức Giêsu còn nhắc nhở những ai muốn trở thành môn đệ phải kiên nhẫn và bao dung trước những lập trường và quan điểm khác biệt với mình.

Trong thư gửi giáo dân Galát, thánh Phaolô lên án bạo lực, cổ võ tình yêu thương.  Thánh nhân khẳng định: anh em được gọi để hưởng tự do.  Đây là tự do của các con cái Chúa.  Tự do này đồng nghĩa với sự thanh thoát, thánh thiện và bình an.  Chính Chúa Thánh Thần là Đấng hướng dẫn giúp chúng ta sống hoàn thiện và nối kết chúng ta trong tình huynh đệ thân thương.  Chúng ta chỉ có thể chu toàn sứ mệnh cuộc đời, nếu chúng ta biết thành tâm lắng nghe và tuân theo sự chỉ dạy của Chúa Thánh Thần.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

NIỀM VUI TUỔI CAO NIÊN

NIỀM VUI TUỔI CAO NIÊN

(Ai đang ở tuổi cao niên, người ta còn gọi là Tuổi Vàng, hãy nên đọc kỹ bài viết này, vì nó nói lên những thực trạng cao quí nhất của tuổi cao niên, mà nhiều người không hề để ý đến thực trạng cao quí này của Thượng Đế ban cho con người, trước khi nhắm mắt vĩnh viễn, buông xuôi hai tay để trở về với cát bụi)

***

Khi đã lớn tuổi, thì con người được nhiều tự do hơn, được thong thả hơn để sống. Không còn phải như em bé bị cha mẹ ép buộc, bây giờ thì muốn làm chi thì làm, muốn thức khuya dậy sớm gì, cũng chẳng còn ai la mắng dọa nạt, rầy la.

Nếu vợ vì thương, sợ mất sức khỏe, thì cũng cằn nhằn chút chút thôi, mình không nghe thì cũng chẳng bị roi đòn gì.

Không còn phải khổ công học tập, lo lắng cho tương lai mai sau, chẳng phải học thêm chi cho mệt trí, biết quá nhiều, biết quá đủ rồi. Nếu đã nghỉ hưu, thì học thêm làm chi. Nếu còn đi làm, thì cũng đã rành nghề, quen tay quen việc, làm việc dễ dàng.

Khi già tình yêu cũng không còn là mối bận tâm, không quan trọng quá, chưa nghe báo đăng các cụ già trên dưới sáu mươi tự vẫn chết vì thất tình. Tội chi mà chết vì tình trong tuổi già, vì cũng sắp thấy Diêm Vương rồi, việc chi mà đi sớm hơn. Khôn quá rồi, chết vì tình yêu là nông nỗi.

Đời sống tình cảm của tuổi già êm đềm hơn, ít đau đớn ít sôi động, và bình lặng. Tuổi già rồi, các ông không còn tính chuyện mèo mỡ lăng nhăng, khỏi phải lo lắng sợ vợ khám phá ra chuyện giấu giếm mà nhà tan cửa nát. Đỡ tốn tiền quà cáp, đỡ tốn thì giờ lui tới các nơi bí mật. Hồi hộp, đau tim. Các bà khỏi phải lo chuyện đi đánh ghen, không còn cần phải chăm chút nhan sắc làm chi nữa, vì như chiếc xe cũ rệu, có sơn phết lại cũng xộc xệch, cũng méo mó. An tâm và chấp nhận, thì khỏi băn khoăn mà vui.

Cũng có một số ít những cặp vợ chồng già đem nhau ra tòa chia tay, vì khi già cả hai đều trở thành khó tính. Hậu quả của ly dị trong tuổi già không trầm trọng như khi còn trẻ, vì con cái đã lớn, đã tự lập, không còn ảnh hưởng nhiều đến tương lai chúng và tương lai của chính mình. Vì còn sống bao lâu nữa mà lo lắng chi cho nhiều. Xa được ông chồng khó tính, độc tài là mừng. Dứt được bà vợ đanh đá, bạc ác là phải sung sướng. Khỏe trí.

Tuổi già, cố giữ cho còn có nhau, khi đã đến nước ly dị, thì hai bên đều đúng, đều có lý. Đây là hành động tự cứu mình, và cứu người ra khỏi cảnh khổ lúc cuối đời, khi mà mộ bia đã thấp thoáng trước mắt, không còn bao nhiêu ngày nữa.

Có điều ít ai nghĩ đến, là càng già, thì càng dễ tìm một người bạn đời để nối lại, để an ủi nhau trong tuổi xế chiều. Vì chung quanh họ, có thiếu chi người đứt gánh nửa đường. Chồng chết, vợ chết, ly dị. Vấn đề là không sao tìm được một người có chung nhiều kỷ niệm, nhiều tình nghĩa, nhiều chia sẻ như người phối ngẫu cũ.

Tình già cũng nhẹ nhàng, thong thả, ít khổ đau, ít sôi nổi hơn tình khi còn trẻ trung. Sức lực cũng có còn bao nhiêu mà ghen tương nhau chi, mà lo lắng chi cho thêm mệt, những người lớn tuổi kinh nghiệm và biết rõ như vậy. Nhiều người trẻ, sau khi gia đình tan vỡ thì xuống tinh thần, uống ruợu đánh bài tìm quên, đôi khi không phải vì họ quá thương yêu người cũ mà tự hủy hoại đời mình, mà chính vì họ tự thương thân, tự ái bị xúc phạm, và rồi sa lầy vào ruợu chè cờ bạc. Người lớn tuổi thì suy nghĩ khác. Họ nghĩ rằng ta cũng đã gần đất xa trời rồi, có sống thêm bao lâu nữa mà sầu khổ cho mệt. Mất củ khoai lang, thì kiếm củ khoai mì bù vào.

Tuổi già biết giá trị tương đối của tình yêu nên không tìm tuyệt hão, không tìm lý tưởng, và nhờ vậy không bị thực tế phũ phàng làm vỡ mộng, đau khổ. Khi già rồi, có ai hỏi tuổi, thì cũng không cần giấu diếm, không cần sụt đi năm bảy tuổi làm chi. Sướng lắm. Vì có sụt tuổi, cũng không giấu được những nếp nhăn, mà chẳng có ích lợi gì. Nếu tự cọng thêm cho mình chừng chục tuổi, thì không chừng được thiên hạ nức nở khen là còn trẻ, trẻ quá, và họ mơ ước được như mình.

Các ông có vợ đẹp, khi lớn tuổi cũng đỡ lo bọn dê xồm dòm ngó, lăm le dụ dỗ vợ mình. Con người, ai mà không nhẹ dạ, ai mà không ưa lời nói ngon ngọt êm tai, ai mà không có khi thiếu sáng suốt. Vợ chồng cũng có khi bất hòa, buồn giận nhau, và những khi nầy, lòng người dễ chao đảo lắm. Bởi vậy, các ông đỡ nghe các bà hăm he ly dị, hăm he bỏ nhau. Tuổi nầy các bà cũng thừa khôn ngoan để biết những tên ngon ngọt, hứa hẹn nhiều, thường chỉ là những tên phá đám, chứ không thể tin tưởng được.

Đàn bà có chồng hào hoa, đẹp trai, khi lớn tuổi cũng bớt lo, vì các ông cũng bớt máu nóng, bớt chộn rộn và khôn ngoan hơn thời trẻ trung. Biết kềm chế hơn, và biết rõ giá trị hạnh phúc gia đình cần gìn giữ hơn là chơi ngông.

Tuổi già, vợ chồng sống chung với nhau lâu rồi, chịu dựng nhau giỏi hơn, quen với cái thói hư tật xấu của nhau. Không còn thấy khó chịu nhiều nữa. Dễ dung thứ cho nhau, chấp nhận nhau, vì họ biết rõ bên cạnh cái chưa tốt của người bạn đời, còn có rất nhiều cái tốt khác.

Vợ chồng, khi đó biết bao nhiêu là tình nghĩa, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu thân thiết, cho nên hạnh phúc hơn, vui hơn.

Tình yêu trong tuổi già thâm trầm, có thì giờ bên nhau nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn. Cũng có nhiều ông bà già ưa cãi vã nhau, cũng dễ hiểu, khi đó tai của cả hai ông bà đều lãng, người nầy nói một đường, người kia hiểu nẻo khác, cho nên buồn nhau giận nhau, không gây gổ sao được?

Tuổi già, thì tất cả mộng ước điên cuồng của thời trẻ trung đã tan vỡ, đã lắng xuống, không còn khích động trong lòng, không còn thao thức nhức nhối. Họ biết sức mình đến đâu, và không tội chi mà ôm cao vọng cho khổ thân. Họ còn biết thêm rằng, nếu những cao vọng điên cuồng ngày xưa mà có thành đi nữa, thì e cũng chỉ là hư không, chẳng đáng gì.

Khi tuổi già, thì biết khôn ngoan mà an phận, biết vui với bình thường. Biết đâu là hạnh phúc chân chính. Nhiều người già rồi mới tiếc suốt một thời son trẻ không biết sống, phí phạm thời gian theo đuổi những huyễn mộng, làm đau khổ mình, làm điêu đứng người khác.

Tuổi già, vui khi thấy mình hết nông nỗi, nhìn đời bằng cái tâm tĩnh lặng hơn. Ai khen không hớn hở mừng, ai chê không vội vã hờn giận. Vì biết rõ mình không có gì xuất chúng để thiên hạ khen nịnh. Và biết mình cũng có nhiều cố tật không chừa được, đáng chê. Chê thì chê, khen thì khen. Khen cũng thế, mà chê cũng thế, thì ta vẫn là ta, là một kẻ già, đáng được khoan thứ hơn là trách móc.

Lúc nầy, không còn muốn làm giàu, không bị con ma tham lam thúc bách để kiếm và tích trữ cho nhiều tiền nhiều bạc. Con cái cũng đã lớn, không phải chi tiêu nhiều thứ, thì tiền bạc, chỉ cần đủ sống thôi, cũng là thỏa nguyện. Họ cũng không cần se sua, tranh hơn thua với ai, tinh thần họ vui vẻ, dễ chịu và khỏe khoắn hơn.

Mối lo âu về tài chánh cũng nghẹ gánh. Bởi khi đó, nhiều người đã tích trữ được một số tiền nhỏ. Nhà cửa cũng đã có. Nợ nhà, nợ xe cũng ít đi, hoặc không còn nữa. Con cái cũng đã lớn, không còn là gánh nặng cho mình. Chúng nó đã có nghề nghiệp, đã làm ăn được. Chắc chắn tương lai chúng khá hơn mình nhiều. Người già không chi tiêu nhiều, ăn cũng ít đi rồi, chơi cũng không còn phung phí dại dột như tuổi trẻ.

Khi già, thời gian mới là thực sự của mình, vì không còn phải chạy ngược chạy xuôi kiếm sống nữa. Không còn bị bó buộc bởi trách nhiệm bổn phận. Có thể ngồi mơ mộng hàng giờ trên ghế đá công viên,thưởng thức thiên nhiên tuyệt thú, có thể tìm được an bình tuyệt đối,không như thời còn trẻ, đi nghỉ mát, mà thỉnh thoảng cũng bị công việc nhà ám ảnh, nhắc nhở.

Tuổi già về hưu, là một mong ước của gần như của tất cả mọi người. Nhiều người gắng làm sao kiếm cho nhiều tiền để dược về hưu sớm hơn. Nhiều thanh niên, ngày về hưu còn xa lắc, xa lơ mà vẫn mơ ước.

Người Mỹ, trẻ già chi cũng nghĩ đến hưu trí. Hưu trí trong tuổi già là một phần thưởng của tạo hóa, của xã hội. Cho sung sướng, nghỉ ngơi. Già là nghỉ ngơi, là khỏe khoắn.

Mỗi buổi sáng nằm dài trên giường, sáng nào cũng là chủ nhật trong tuần, muốn dậy lúc mấy giờ cũng được, muốn nằm cho đến trưa đến chiều cũng không sao. Nằm thoải mái, không ai chờ, ai đợi, không có việc gì gấp gáp phải làm, ngoại trừ cái bọng tiểu nó thúc giục, không cho mình nhịn lâu thêm được nữa. Thế thì sao mà không sung sướng?

Nếu chưa về hưu, còn đi làm việc, thì cái tâm của người lớn tuổi cũng nhẹ nhàng, ít bị những sức căng, bị áp lực đè nén. Vì tài chánh cũng quan trọng, nhưng không quá quan trọng đến nỗi khi thất nghiệp thì mất xe, mất nhà, mất vợ mất con như những người còn trẻ. Khi này, nhiều thứ trong cuộc sống đã ổn định, nhu cầu tiền bạc cũng không quá nhiều. Vả lại, già rồi, kinh nghiệm công việc nhiều, cho nên giải quyết mọi sự trong dễ dàng, thong thả.

Bạn đồng sự cũng có chút nể nang, phần vì tuổi tác, phần vì kinh nghiệm. Có trường hợp, còn có việc thì tốt, mất việc thì mừng hơn, vì có lý do chính đáng để về hưu cho khỏe. Vì nếu việc có hoài, việc lại dễ dàng, thì tiếc, không muốn về hưu. Tuổi lớn, không cần thăng tiến, không cần đua chen với ai, cho nên tinh thần thoải mái, được bạn bè chung quanh thương mến hơn. Những người về hưu rồi, trở lại làm việc, thì đi làm, như đi chơi, chứ không phải “đi cày” như nhiều người khác quan niệm. Vui thì làm tiếp, chán thì về nhà nghỉ ngơi.

Người lớn tuổi, thì sức khỏe xuống, bệnh hoạn ồ ạt đến tấn công, không ai thoát khỏi bệnh hoạn. Nhưng họ lại cảm được cái sung sướng của một ngày khi bệnh thuyên giảm. Một ngày khi cảm thấy gân cốt ít nhức mỏi hơn, dễ chịu trong từng khớp xương hơn. Ngưới trẻ đâu có thấy được những nỗi sung sướng này? Vì họ chưa kinh nghiệm, chưa trải qua, nên chưa biết. Họ có sức khỏe, nhưng họ không biết đó là sung sướng, cho nên, xem như chẳng có giá trị gì. Anh chị xem, nếu anh chị có một tảng ngọc to bằng cái bàn nằm trong vườn, mà anh chị không biết đó là chất ngọc, thì không biết quý, không biết mình sung sướng có tảng ngọc, mà chỉ quý và sướng vì viên ngọc nhỏ xíu nằm trên chiếc nhẫn mà thôi.

Có người viết sách rằng, tuổi già, buổi sáng ngủ dậy, nghe xương cốt đau nhức mà mừng, vì biết mình chưa chết. Tôi thêm rằng, biết mình còn sống là mừng, biết mình đã chết nhẹ nhàng, càng mừng hơn.

Nầy anh chị có nhớ câu chuyện Thượng Đế khi đuổi tổ phụ loài người là ông Adam và bà Eva xuống trần gian, có chỉ mặt mà phán: “Từ nay chúng mi phải đổ mồ hôi trán mới có hạt cơm vào mồm”. Đó là câu nguyền rũa độc địa nhất, là lời phán ý nghĩa nhất, là con người phải sống trong nhọc nhằn. Sách Phật cũng có viết đời là đau khổ, và tu để tránh khổ. Đó, đời nầy đáng sống lắm, nhưng cũng nhiều khổ đau lắm. Bởi vậy nên tôi nói, được sống là mừng, mà được chết, cũng mừng. Tôi đi đám ma ông bạn già, thấy gia đình khóc lóc, rên rỉ thảm thương, con cháu mếu máo kể lể. Tôi cười trong bụng, nghĩ rằng bọn nầy không biết luật của tạo hóa. Có sinh thì có diệt. Chúng nó muốn thân nhân của chúng sống đời đời sao? Biết đâu chỉ là khởi điểm của một cuôc rong chơi. Nầy, tôi đọc cho anh chị nghe một đoạn thơ của anh bạn tôi:

Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó …

Ai thay da mãi mãi sống muôn đời?

Kẻ trước, người sau xếp hàng xuống mộ,

Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi …

Khi tuổi già, thì xem cái chết như về. Ai không phải chết mà sợ. Sống qua khỏi tuổi năm mươi, là đã lời lắm. Tuổi trung bình của con người trên thế giới này chưa được con số năm mươi.Thì mình nên tự xem như được sống thêm đời thứ hai.

Đời trước đã hoàn tất, có cả khổ đau lẫn hạnh phúc. Đời sau nầy, thì chắc chắn là sung sướng hơn hạnh phúc hơn đời trước. Vì đã từng trải, đã gom được kinh nghiệm của đời trước, để thấy đâu là hạnh phúc chân thật, đâu là phù du huyễn hão. Chết là về. Nhưng chỉ sợ không về được đến nơi đến chốn, mà như chiếc xe hư máy dọc đường. Làm khổ chủ xe, bắt nằm liệt mê man, không sống mà cũng không chết, đó mới là cái đáng sợ. Tôi biết vậy, nên đã làm di chúc, khi nào tôi bị mê ba ngày, thì xin rút ống cho tôi đi. Đi về bình an.

Này, anh chị nghĩ sao về ông bác sĩ mà người ta đặt cho tên là bác sĩ tử thần? Già rồi tôi không nhớ rõ tên, hình như ông ta tên là “Ki-Vô-kiên” (Kevokian — THD) phải không? Cái tên gần gần như vậy. Theo tôi, thì ông nầy là một vị Bồ Tát, cứu độ cho chúng sinh mau qua khỏi khổ đau, để bị ra tòa, bị tù tội. Chỉ có cái tâm Bồ Tát thật lớn mới làm được việc đó. Tôi cố tìm một cái ảnh ông ta để thờ sống, mà không có. Tôi nghĩ, trong tương lai, luật pháp sẽ không ngăn cấm việc cho người đau đớn ra đi sớm hơn, vì đàng nào cũng chết, tại sao phải kéo cái đau đớn ra dài hơn mới được chết. Trừng phạt người ta hay sao?

Trong tuổi già, người ta biết ơn sự nhiệm mầu của tạo hóa. Có bộ máy nào, không phải là gang thép, bạch kim, mà chạy một mạch sáu bảy chục năm không ngưng nghỉ, mà vẫn còn hoạt động như quả tim, buồng phổi, trái thận, cái bao tử, não bộ. Có hệ thống ống dẫn nào hoạt động sáu bảy chục năm mà chưa thay thế như các mạch máu của hệ thống tuần hoàn. Thì dù có rò rỉ van tim, chất mỡ đọng nghẹt trong vài ba mạch máu, thì cũng là sự thường tình, và mừng là còn sống, còn sinh hoạt được. Dù có phải liền liền đi vào cầu tiểu mỗi ngày nhiều lần, thì họ vẫn sung sướng là cái vòi xài mấy chục năm mà vẫn chỉ mới rò rỉ sơ sơ. Mấy cái vòi nước trong nhà, bằng kim khí cứng, không rỉ sét, thế mà năm bảy năm đã phải thay rồi…

Bài trên viet-studies

Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San gởi

 CHÚA HẠNH PHÚC

 CHÚA HẠNH PHÚC

  Rev. Ron Rolheiser, OMI

Kitô giáo, Do thái giáo và Hồi giáo cuối cùng đều tin cùng một Thượng đế.  Điều thú vị là, trong tâm trí bình dân, tất cả đều có khuynh hướng quan niệm Chúa theo cùng một cách, cụ thể là nam giới, sống độc thân, và đặc biệt không hạnh phúc.

Chắc chắn giới tính của Chúa là điều chúng ta không bao giờ khái niệm được.  Thượng đế không đàn ông cũng không đàn bà, cũng không phối hợp nam tính nữ tính của giới tính.  Vì thế làm sao chúng ta có một khái niệm về giới tính của Thượng đế được?  Chúng ta không thể, thuần túy và đơn giản.  Theo kiểu cổ điển, chúng ta nói Thượng đế là nam giới, dù chúng ta biết điều này hoàn toàn không đúng, vì về mặt giáo điều chúng ta khẳng định, Thiên Chúa là khó tả nên lời, không bao giờ có thể đặt Ngài trong một khái niệm nào được.  Điều này cũng áp dụng cho quan niệm của chúng ta về Thiên Chúa độc thân, không có vợ.  Kết hợp nam tính và nữ tính nơi Chúa cũng không thể tả nên lời được, không thể nhận thức nhưng chúng ta biết Chúa không chỉ đơn giản là một đấng nam nhi độc thân.

Nhưng còn quan niệm phổ biến khác, cụ thể là Chúa đặc biệt không hạnh phúc, nhất là với chúng ta? 

Ở đây chúng ta có một câu trả lời rõ ràng: Chúa hạnh phúc.  Làm thế nào Chúa không thể hạnh phúc?  Nếu Chúa là Đấng trọn hảo duy nhất, trọn hảo lòng lành, chân lý trọn vẹn, đẹp toàn mỹ, viên mãn trọn vẹn về mọi mặt, thì làm sao Chúa lại không thể hạnh phúc trọn vẹn được?  Một Chúa không hạnh phúc sẽ không phải là Chúa vì như vậy Chúa không có quyền năng để làm cho mình hạnh phúc trọn vẹn được sao.  Không có một bất cập nhỏ nào với Chúa.  Vì thế một Thượng đế hoàn hảo cũng là một Thượng đế hoàn toàn hạnh phúc.  Nhưng đó là lời tuyên bố siêu hình.  Chúng ta vẫn có thể hỏi, Chúa có hạnh phúc về mặt tình cảm và Chúa có hạnh phúc với chúng ta không?  Hẳn đôi khi Chúa cũng phải nhíu mày và lắc đầu thất vọng trước hành vi của chúng ta đó sao?  Chắc chắn Chúa không thể hài lòng với rất nhiều điều đang xảy ra trong thế giới.  Chúa không thể hạnh phúc trước tội lỗi.

Và cũng giống như mọi điều khác về Chúa, có những điều ở đây chúng ta không thể hiểu được.  Tuy nhiên, cần phải khẳng định điều này, cả từ điều sâu sắc nhất được mặc khải trong Sách Thánh và trong chứng từ của vô số người tốt: Chúa hạnh phúc!  Chúa không quen thất vọng về chúng ta, không nhíu mày trước các yếu đuối của chúng ta và đưa đa số chúng ta xuống địa ngục.  Nhưng ngược lại, Chúa như cha mẹ yêu thương đứa con bé bỏng của mình, Chúa luôn hướng chúng ta đi về phía trước, vui với năng lượng của chúng ta, muốn chúng ta thăng tiến, buồn khi chúng ta cư xử không tốt với người khác và với chính chúng ta, nhưng Ngài thông cảm yếu đuối của chúng ta hơn là tức giận và không hạnh phúc.

Nhà thần nghiệm danh tiếng Julian de Norwich mô tả Chúa theo cách này: Chúa ở trên thiên đàng, mỉm cười, hoàn toàn thoải mái, gương mặt giống như bản giao hưởng kỳ diệu.  Cách đây vài năm khi đọc đoạn này lần đầu tiên, tôi đã sửng sốt vừa về khái niệm Chúa mỉm cười vừa hình ảnh Chúa “thoải mái.”  Tôi chưa bao giờ nghĩ Chúa “thoải mái.”  Với tất cả những gì xảy ra trong thế giới, và chắc chắn với tất cả các phản bội lớn nhỏ trong cuộc sống chúng ta, Chúa hẳn căng thẳng, thất vọng và lo lắng.  Hình dung Chúa đang cười (ít nhất là đôi khi) thì khó nhưng còn dễ hơn, nhưng cực kỳ khó để hình dung Chúa thoải mái, không căng thẳng về tất cả những gì không ổn với chúng ta và thế giới chúng ta.

Và đây là hành trình của tôi trong việc đấu tranh với điều này.  Tôi đã được ân phước vô cùng trong môi trường tôn giáo của tôi.  Từ cha mẹ và gia đình, từ cộng đoàn giáo xứ tôi lớn lên, từ các nữ tu Dòng Ursuline đã dạy tôi ở trường, quý vị không thể nào có một một môi trường đức tin lý tưởng hơn.  Tôi đã trải nghiệm đức tin và đời sống tu trì trong đời sống thực, và nó đã mang đến lòng tin tưởng cho tôi và trở nên hấp dẫn.  Việc đào tạo ở chủng viện và nghiên cứu thần học của tôi đã củng cố mạnh mẽ cho điều này.  Nhưng, trong suốt quá trình, bên dưới vẫn có bức tranh của một vị thần không được hạnh phúc cho lắm và người chỉ mỉm cười trong trường hợp xứng đáng và điều này cũng không thường xuyên cho lắm.  Hậu quả là trong đời sống của tôi luôn có khuynh hướng lo âu để ở tầm cao, để khá tốt, để không làm Chúa buồn và để được Chúa chấp thuận và yêu mến.  Nhưng chắc chắn, chúng ta không bao giờ có thể đủ tốt, không bao giờ ở tầm cao và vì thế, thật tự nhiên khi chúng ta nghĩ Chúa chẳng bao giờ thực sự hài lòng với chúng ta và Ngài cũng không bao giờ thực sự hạnh phúc.

Dĩ nhiên về lý thuyết chúng ta biết rõ hơn.  Chúng ta thường có khái niệm lành mạnh hơn về Chúa; nhưng trái tim không dễ dàng để ở bên cạnh.  Thật khó để tôi cảm nhận trong tôi Chúa hạnh phúc, hạnh phúc với chúng ta, hạnh phúc với tôi.  Tôi đã mất bảy mươi năm để nhận ra, chấp nhận, an ủi và cuối cùng đắm mình trong sự thật, rằng Chúa hạnh phúc.  Tôi không chắc điều gì đã khơi trong tôi tất cả yếu tố thúc đẩy bên trong giúp tôi thay đổi, nhưng thực tế, bây giờ mỗi khi tôi cầu nguyện hết lòng, trần trụi và chân thành, tôi cảm nhận Chúa hạnh phúc.  Và đó cũng là điều xảy đến với tôi khi tôi nhìn các vị thánh trong cuộc đời tôi, các thánh nam nữ tôi tôn kính nhất trong đức tin, những người phản ánh khuôn mặt của Chúa cho tôi.  Họ vui vẻ, thoải mái và ít khi nhíu mày vì không hài lòng.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Người mù thắp đèn

  Người mù thắp đèn

Trong màn đêm tối đen như mực, có một vị tăng nhân tu khổ hạnh bôn ba nghìn dặm tìm Phật, đến một ngôi làng hoang vắng, trên đường xá tối đen như mực, người dân trong làng đang đi đi lại lại rất tấp nập. 

Khổ hạnh tăng đi đến một con hẻm nhỏ, ông trông thấy một chiếc đèn lồng sáng choang, từ nơi sâu thẳm trong một con hẻm vắng lặng, từ từ chiếu rọi qua đây. Một người trong thôn la lên: “Thằng mù đến rồi kìa!”.

“Mù ư?”, khổ hạnh tăng sửng sốt, ông hỏi một thôn dân bên cạnh : “Người xách chiếc lồng đèn kia có thật là bị mù không?”. Người đàn ông gật đầu khẳng định. 

Vị tăng nhân khổ hạnh nghĩ mãi nhưng vẫn nghĩ không ra, một người đã bị mù cả hai mắt, anh ta vốn dĩ không có khái niệm ngày hay đêm, anh không nhìn thấy sông chảy từ núi cao, cũng không được xem phong cảnh hữu tình cùng vạn sự vạn vật trên thế gian, thậm chí anh còn không biết ánh đèn là như thế nào, vậy anh ta xách theo chiếc đèn lồng, không phải khiến người ta cười chê sao? 

Chiếc đèn lồng đó càng lúc càng đến gần, ánh đèn sáng choang, từ từ trong con hẻm tiến đến, chiếu sáng lên đôi giày của vị tăng nhân. Vị tăng nhân nghĩ mãi nhưng vẫn nghĩ không ra, nên bèn hỏi: “Dám hỏi thí chủ, cậu có thật là một người mù không?”. 

Chàng trai mù xách theo ngọn đèn lồng trả lời: “Đúng vậy, từ khi đến thế gian này, hai mắt tôi đã không trông thấy gì nữa”. 

Vị tăng nhân hỏi: “Nếu cậu đã không trông thấy gì cả, vậy tại sao lại xách theo chiếc đèn lồng?”. 

Chàng trai mù đáp: “Bây giờ là buổi tối phải không? Tôi nghe nói, trong màn đêm mà không có ánh đèn chiếu sáng, vậy thì mọi người trên thế gian này cũng đều sẽ giống như tôi, không trông thấy gì cả, vậy nên tôi đã thắp một ngọn đèn”.

 Vị tăng nhân dường như có phần hiểu ra, nói: “Thì ra cậu là vì muốn chiếu sáng cho những người khác?”. Thế nhưng, chàng trai mù lại nói: “Không, tôi là vì chính mình”. “Vì chính cậu ư?”, vị tăng nhân lại càng sửng sốt.

Chàng trai mù chậm rãi nói: “Ông có bao giờ đi trong đêm tối, mà bị những người đi đường khác đụng phải chưa?”.

Vị tăng nhân nói: “Đúng vậy, cũng như lúc nãy, tôi không có để ý nên đã bị hai người khác đụng phải“.

Chàng trai mù nghe xong, trầm lặng nói: “Nhưng tôi thì lại không bị, tuy tôi là kẻ mù, cái gì tôi cũng không trông thấy, nhưng tôi xách theo chiếc đèn lồng này, vừa để soi sáng đường cho những người khác, nhưng quan trọng hơn là để người khác trông thấy tôi. Như vậy, họ sẽ không vì không trông thấy mà đụng phải tôi.

 Khổ hạnh tăng nghe xong, lập tức ngộ ra. Ông ngửa mặt lên trời thở dài, nói: “Ta đã đi khắp chân trời góc biển, bôn ba nghìn dặm tìm Phật, thật không ngờ rằng Phật đang ở bên cạnh ta. Thì ra, Phật tính cũng giống như một ngọn đèn, chỉ cần ta thắp sáng nó, dù cho ta không nhìn thấy Phật, thì Phật cũng sẽ nhìn thấy ta thôi!”.

 Thế nên, vì người khác, hãy thắp sáng ngọn đèn sinh-mệnh của chính mình!   Như vậy, trong bóng đêm của đời người, chúng ta mới có thể tìm thấy bình-an và sự chói-lọi của chính mình

From: Tu-Phung

Bộ Phim: Giải phóng một đại lục: Gioan Phaolô II và sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản

Nhật Duy is with Ulitmate Quạt

Bộ Phim: Giải phóng một đại lục: Gioan Phaolô II và sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản

“Liberating a Continent: John Paul II and the Fall of Communism – Giải phóng một đại lục: Gioan Phaolô II và sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản” là tiêu đề bộ phim tài liệu mới về Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đang được trình chiếu tại Hoa Kỳ.

Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II qua đời vào ngày 2/4/2005. Trong thánh lễ an táng của ngài có hàng trăm nguyên thủ quốc gia và có khoảng 4 triệu người đã tuôn về Roma để tiễn biệt ngài lần cuối. Đông đảo tín hữu tham dự thánh lễ đó đã hô vang: “Santo subito- phong thánh ngay lập tức.” Sau đó, tiến trình hồ sơ phong thánh cho ngài được tiến triển tốt đẹp. Vào ngày 19/12/ 2009, Đức Bênêdictô XVI đã ký sắc lệnh tuyên bố ngài là bậc đáng kính và ngày 1/5/2011 Đức Gioan Phaolô II đã được phong lên hàng chân phước. Ngày 27/4/2014, Đức Phanxicô đã nâng ngài lên bậc hiển thánh. Bộ phim tư liệu mới này sẽ giúp thế hệ trẻ hiểu biết thêm về con người vĩ đại- Đức Gioan Phaolô II.

Bộ phim “Giải phóng một đại lục: Gioan Phaolô II và sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản” được tường thuật bởi Jim Caviezel, người đóng vai Chúa Giêsu trong bộ phim “Cuộc khổ nạn của Chúa Kitô” do Mel Gibson đạo diễn. Bộ phim đã phóng vấn rất nhiều nhân vật quan trọng bao gồm Đức Hồng Y Stanislaw tổng giám mục Krakow, nguyên thư ký riêng của Đức Gioan Phaolô II, Hanna Suchocka thủ tướng Ba Lan từ 1992-1993, Richard Allen cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ thời tổng thống Reagan từ 1981-1982, cùng các sử gia, chính trị gia, nhà báo, các giáo sư.

Bộ phim tư liệu này đã lột tả vai trò quan trọng của Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong việc giải phóng cả một đại lục rộng lớn tại Châu Âu. Theo David Naglieri, người viết kịch bản và đạo diễn bộ phim nói với CNA rằng: “Sự khác biệt bộ phim của chúng tôi và các tác phẩm cùng loại trong quá khứ ở chỗ chúng tôi nhìn toàn cảnh cục diện của Trung Tâm và miền Đông Âu và sứ điệp của ngài không những lay động riêng Ba Lan mà cả các quốc gia khác nữa.”

Cuộc đời của Đức Gioan Phaolô II từ thời thơ ấu đến khi làm linh mục, giám mục, Hồng Y và sau đó là Giáo Hoàng cũng được đề cập trong bộ phim. Lời hiệu triệu của ngài khi khởi đầu sứ vụ Giáo Hoàng, “đừng sợ- hãy mở cửa cho Chúa Kiô”, đã làm xúc động trái tim thế giới.

Nhiều chứng nhân được phóng vấn đã kể lại các cuộc trở về quê hương Ba Lan của Đức Gioan Phaolô II, các hoạt động công khai hay âm thầm của ngài nhằm thúc đẩy việc sụp đổ chế độ cộng sản tại Ba Lan, Liên Xô và Đông Âu. Cuộc trở về Ba Lan lần thứ nhất với 9 ngày vào năm 1979 là điểm đặc biệt. Đức Hồng Y Stanislaw đã nhận định cuôc trở về quê hương lần này của Đức Gioan Phaolô II là khởi đầu cho sự sụp đổ chế độ cộng sản tại Balan và làm thay đổi thế giới:“ Không có gì nghi ngờ, bạn có thể nói rằng mọi sự bắt đầu từ đó.” Trong dịp này, Đức Gioan Phaolô II khẩn khoản mời gọi dân chúng Ba Lan hãy can đảm và ngài ngỏ lời: “Hãy để Chúa Thánh Thần ngự đến! xin người canh tân bộ mặt trái đất, canh tân bộ mặt miền đất này.”

Suốt hơn 26 năm can đảm lên tiếng bảo vệ phẩm giá và quyền con người trong triều đại Giáo Hoàng của Đức Gioan Phaolô II đã được tường thuật trong bộ phim. Mặc dù đã thành mục tiêu tấn công và bị bắn tại quảng trường Roma vào ngày 13/5/1981 ý chí của ngài không giảm trong việc giúp giải phóng Ba Lan, Liên Xô và các nước Đông Âu thoát khỏi chế độ cộng sản.

Bộ phim tư liệu này là một tin vui cho mọi người hiểu biết hơn về Đức Gioan Phaolô II. Đặc biệt cuộc đời và sứ vụ giáo hoàng của ngài có một ý nghĩa trổi vượt đối với quê hương và dân tộc Việt Nam. Với tư liệu dồi dào trong bộ phim, nó sẽ đem lại những giá trị thiêng liêng và khuyến khích người Việt noi gương Đức Gioan Phaolô II để cống hiến những khả năng của mình cho sự tự do của dân tộc.

Nếu bạn quan tâm: Bộ phim tài liệu “Liberating a Continent: John Paul II and the Fall of Communism” đang được phát sóng trên truyền hình PBS trong tháng sáu này tại Hoa Kỳ. Để biết thêm thông tin về lịch trình chiếu hoặc để mua DVD bộ phim, ghé thăm: https://jp2film.com

Tâm thế thấp thì vị thế thấp

Tâm thế thấp thì vị thế thấp

Bởi  AdminTD

Nguyễn Ngọc Chu

20-6-2022

1. QUAN HỆ GIỮA CÁC QUỐC GIA KHÔNG PHẢI LÀ QUAN HỆ ANH EM

Không nhớ năm chính xác. Nhưng bắt đầu ở thập niên 50 của thế kỷ 20, không biết xuất phát từ đâu, lại khoác cho Liên Xô là “anh cả”, Trung Quốc là “anh hai”, tự nhận VNDCCH là “em”.

Nếu biện minh rằng đó là cách ví von, thì đó là cách ví von không đúng, hơn nữa rất có hại.

Bởi vì quan hệ bang giao giữa các nước, có thể bị cai trị, bị phụ thuộc, là chư hầu, phải cống nạp… nhưng không bao giờ là quan hệ “anh em”.

Bởi vì khi gọi quốc gia nào đó là “anh cả”, “anh hai” thì mình là “em út”, phải khép nép, thậm chí cam chịu bị “mắng mỏ”. Tức là tự mình đặt mình vào vị thế thấp kém, rất có hại trong bang giao.

Mỹ là nước lớn, mạnh, đứng đầu NATO. Nhưng các quốc gia có diện tích và dân số bé hơn trong NATO không gọi Mỹ là “anh cả”, cũng không gọi Anh hay Pháp hay Đức là “anh hai”.

Tự nhận Việt Nam ở thế “em” của Liên Xô, Trung Quốc đã là điều phi lý, còn phi lý hơn khi có người gán cho Ukraine là “em” của Nga. Rồi cho rằng “anh” có quyền “dạy bảo” “em”.

Nga và Ukraine là hai dân tộc khác nhau. Không có “anh em” trong quan hệ các dân tộc. Dù lớn hay bé, mạnh hay yếu, các dân tộc đều bình đẳng. Và nên nhớ rằng tư duy của người châu Âu không giống tư duy của một số người ở Việt Nam. Người Ukraine, người Phần Lan… dẫu có thời kỳ là thuộc địa của Đế quốc Nga, nhưng chưa bao giờ tự nhận là “em” của người Nga. Lấy tâm thế của mình để gán cho tâm thế của người khác là một vi phạm tiên đề.

2. QUAN HỆ ĐẢNG PHÁI CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ QUAN HỆ ANH EM

Tương tự như vậy là quan hệ đảng phái. Đảng phái là các tổ chức chính trị. Trong một quốc gia, quan hệ giữ các tổ chức chính trị bình đẳng, tuân theo pháp luật của quốc gia. Trong quan hệ quốc tế, quan hệ của các tổ chức chính trị cũng bình đẳng, tuân theo luật pháp quốc tế. Quan hệ giữa các đảng phái, các tổ chức chính trị không phải là quan hệ “anh em”.

Dẫu cho rằng đó là cách nói, cách viết mang tính tượng trưng, thì đó vẫn là cách nói, cách viết sai, và có hại. Có hại vì nó dẫn đến ngôi thứ. Bỗng đảng nào đó nghiễm nhiên là “đảng anh”, và đảng nào đó lại phải chịu vị thế là “đảng em”. Rất bất lợi trong bang giao.

Cách dùng “đảng anh em” chỉ tồn tại trong khối XHCN trước đây và trong các đảng theo xu hướng “phong trào cộng sản quốc tế”. Ở các nước phát triển, chắc không ai dùng từ “đảng anh em”. Chẳng hạn, ở Hoa Kỳ, có ai gọi đảng dân chủ và đảng cộng hoà là đảng anh em không?

Thiết nghĩ, cách dùng “đảng anh em” trong tiếng Việt tồn tại mấy chục năm nay nên thay đổi. Nên thay đổi vì nó phản ánh không đúng bản chất quan hệ giữa các đảng. Nên thay đổi vì đó là cách dùng không đúng. Nên thay đổi vì nó dẫn đến những bất lợi trong quan hệ quốc tế.

3. TÂM THẾ THẤP THÌ VỊ THẾ THẤP

“Biết người biết ta” khác với “tâm thế thấp”. “Khiêm tốn” khác với “tâm thế thấp”. “Tâm thế thấp” thì “vị thế thấp”.

4. PHẢI DẠY CHO TRẺ EM TÂM THẾ BÌNH ĐẲNG

Nói những điều trên là để đi đến mục đích dưới đây.

Cho nên, phải dạy cho trẻ em Việt Nam TÂM THẾ BÌNH ĐẲNG. Trong quan hệ quốc tế, giữa các quốc gia, dân tộc, đảng phái – dù lớn hay bé, dù mạnh hay yếu – phải bình đẳng. Trong quan hệ công việc và cá nhân – dù chức vụ cao hay thấp, dù giàu hay nghèo, dù nổi danh hay chưa nổi danh – phải bình đẳng.

Khi có TÂM THẾ BÌNH ĐẲNG thì chưa mạnh sẽ mạnh, chưa nổi danh sẽ nổi danh. Khi có TÂM THẾ BÌNH ĐẲNG thì đối ngoại không làm tổn hại đến quốc gia, đối nội không gây nên thù oán.

Có TÂM THẾ BÌNH ĐẲNG thì có VỊ THẾ BÌNH ĐẲNG.

Phiên điều trần thứ ba: Ông Mike Pence thoát chết trong gang tấc

Phiên điều trần thứ ba: Ông Mike Pence thoát chết trong gang tấc

Hiếu Chân

Phiên điều trần chiếu lại hình ảnh Phó Tổng thống Mike Pence trong một hội nghị, ở đó ông khẳng định chắc chắn ông không có thẩm quyền bác bỏ kết quả bầu cử của các tiểu bang như yêu cầu của Tổng thống Trump. Và vì vậy, ông bị đám đông nổi loạn theo ông Trump đòi treo cổ Ảnh Drew Angerer/Getty Images

Ủy ban Hạ viện điều tra vụ tấn công Điện Capitol ngày 6 tháng Giêng 2021 đã tổ chức phiên điều trần thứ ba tập trung làm sáng tỏ chiến dịch gây áp lực của Tổng thống Donald Trump nhằm buộc Phó Tổng thống Mike Pence đảo ngược kết quả cuộc bầu cử tổng thống tháng Mười Một năm 2020; và khi ông Pence tỏ ý không làm theo yêu cầu đó, ông Trump đã kích động đám đông tấn công vào Quốc Hội, ngăn chặn ông Pence chủ trì việc kiểm phiếu và gây nguy hiểm cho tính mạng của ông Phó Tổng thống.

Phiên điều trần đã mời hai nhân chứng trực tiếp tham dự là ông Greg Jacob, luật sư, cố vấn pháp lý của Phó Tổng thống Mike Pence và ông J. Michael Luttig, cựu thẩm phán bảo thủ. Ủy ban cũng cho trình chiếu nhiều video tài liệu và lời khai của các nhân vật liên quan như ông Marc Short, chánh văn phòng của ông Pence, ông Jason Miller, cố vấn của ông Trump và nhiều nhân vật khác. Khác với hai phiên trước, phiên này liên quan tới nhiều vấn đề pháp lý, luật lệ và hiến pháp hơn là các sự kiện thực tế.

Kế hoạch đảo chính

Trong phần đầu cuộc điều trần, Dân biểu Pete Aguilar (Dân Chủ – California), thành viên ủy ban Hạ Viện, đã yêu cầu các nhân chứng tường thuật chi tiết cuộc đấu tranh pháp lý giữa các cố vấn của Phó Tổng thống Pence và luật sư bảo thủ John Eastman, giáo sư luật trường Đại học Chapman về việc ông Pence có hay không có thẩm quyền đảo ngược kết quả bầu cử và tuyên bố chiến thắng cho ông Donald Trump.

Ông Eastman cố vấn cho ông Trump rằng, ông Pence là người duy nhất có thể tuyên bố ông Trump thắng cử với cương vị chủ tịch Thượng Viện, người chủ trì phiên họp khoáng đại của Quốc Hội để chứng nhận số phiếu đại cử tri mà các tiểu bang trình lên để công nhận kết quả bầu cử. Ông Eastman đã viết một bản ghi nhớ mà các thành viên của cả hai bên đã mô tả như một bản kế hoạch cho một cuộc đảo chính, theo đó ông Trump đã dùng đủ cách gây áp lực buộc ông Pence hoặc từ chối công nhận số phiếu của bảy tiểu bang “chiến trường” mà ông Joe Biden chiến thắng, hoặc trả kết quả về cho nghị viện các tiểu bang xem xét lại, thậm chí tạo ra các nhóm đại cử tri ủng hộ Trump ở các tiểu bang mà ông Biden Jr chiến thắng.

Trong khi đó, ông Jacob khai rằng, ông Pence biết rất sớm rằng kế hoạch của ông Trump là bất hợp pháp và không có cách nào biện minh được. Ngay cả chánh văn phòng của ông Trump, ông Mark Meadows cũng biết rằng, hành động lật ngược kết quả bầu cử đã được các tiểu bang chứng nhận và trình lên là bất hợp pháp.

Ngày 4 tháng Giêng, hai ngày trước cuộc họp Quốc Hội, ông Trump và ông Pence còn có một cuộc họp nảy lửa ở Tòa Bạch Ốc, trong đó ông Pence cố chống lại áp lực của ông Trump và quyết định làm đúng theo nhiệm vụ đã quy định trong Hiến Pháp – quan hệ giữa hai nhà lãnh đạo cao nhất của đất nước bắt đầu đổ vỡ. Những áp lực và đe dọa từ ông Trump đã khiến ông Mark Short phải báo cho sở Mật Vụ và yêu cầu gia tăng các biện pháp bảo vệ an ninh cho ông Phó Tổng thống.

Các cố vấn pháp lý của ông Pence nói rằng, ông Pence không thể làm như vậy và vai trò của ông điều hành cuộc kiểm phiếu của Quốc Hội chỉ có tính cách thủ tục; ông không thể làm trái với ý chí của cử tri trong việc bầu ra nhà lãnh đạo mới của đất nước. Dân biểu Liz Cheney (Cộng Hòa – Wyoming), Phó Chủ tịch Ủy ban, cho rằng, làm như vậy không chỉ sai lầm mà còn trái luật, trái hiến pháp, gây nguy hiểm cho nền dân chủ Hoa Kỳ.

Cuộc tranh chấp pháp lý giữa luật sư của ông Pence và luật sư Eastman của ông Trump kéo dài trong gần một tháng trước ngày họp Quốc Hội. Ông Jacob khai rằng, phải hai ngày trước cuộc bạo loạn, ông Eastman mới thú nhận với ông Trump rằng kế hoạch ép ông Pence cản trở việc chứng nhận kết quả bầu cử là vi phạm pháp luật, dù ông Eastman vẫn tiếp tục cổ vũ cho việc đảo ngược kết quả bầu cử. Theo tài liệu của Ủy ban điều tra, sau cuộc bạo loạn, ông Eastman đã yêu cầu ông Trump “ân xá” khi ông chưa hề bị truy tố hay kết tội, nhưng yêu cầu đó không được ông Trump đáp ứng.

Các nhân chứng G. Jacob (trái) và M. Luttig tuyên thệ khai báo sự thật tại phiên điều trần. Ảnh chụp màn hình ti-vi.

“Treo cổ Mike Pence”!

Do ông Pence không làm theo yêu cầu của ông Trump, trong bài phát biểu trước ủng hộ viên tại công viên Ellipse trưa ngày 6 tháng Giêng 2021, lúc đám đông bạo loạn đã bắt đầu tràn lên đồi Capitol nơi ông Pence chủ trì phiên họp Quốc Hội, ông Trump đã dùng những lời lẽ kích động để lên án ông Pence “phản bội”. Rồi ngay trong lúc cuộc bạo loạn đang diễn ra căng thẳng, ông Trump tiếp tục tung ra nhiều tweet kết án ông Pence đã không ngăn chặn tiến trình kiểm phiếu. “Mike Pence đã không có can đảm làm những gì cần phải làm để bảo vệ Đất nước và Hiến Pháp, để cho Đất nước một cơ hội chứng nhận các dữ kiện chính xác, không phải những dữ kiện gian trá và sai lầm. Nước Mỹ đòi hỏi sự thật!”, ông Trump viết tweet hôm 6 tháng Giêng 2021.

Đám đông bạo loạn, được sự cổ vũ của ông Trump, đã lùng sục khắp Quốc Hội để tìm ông Pence, hô vang những khẩu hiệu “Lôi cổ Mike Pence ra”, “Treo cổ Mike Pence” và một mô hình giá treo cổ được dựng lên bên ngoài khuôn viên Quốc Hội. Từ Tòa Bạch Ốc, ông Trump biết Quốc Hội đang bị bao vây và phá hoại, biết ông Pence đang ở trong Quốc Hội nhưng thay vì ngăn chặn vụ tấn công, bảo vệ người phó của mình, ông Trump đã hướng đám đông tấn công ông Pence, theo nhận định của ông Bernie Thompson, Chủ tịch Ủy ban.

Cùng với những dân biểu và nghị sĩ, ông Pence được Mật Vụ đưa đến một nơi trú ẩn an toàn trong tòa nhà Quốc Hội; ở đó ông liên tục gọi điện cho các tướng lĩnh chỉ huy quân đội yêu cầu đưa binh lính đến lập lại trật tự khi ông biết ông Trump đã không làm gì để ngăn chặn cuộc bạo loạn càng lúc càng dữ dội. Tài liệu của Ủy ban điều tra cho biết ông Pence đã phải trú ẩn tới bốn tiếng rưỡi đồng hồ và chỉ trở lại cuộc họp Quốc Hội khi trật tự được vãn hồi, đám đông bạo loạn bị giải tán. Có lúc căng thẳng nhất ông Mike Pence chỉ còn cách đám bạo loạn đòi treo cổ ông chỉ 40 feet (10 mét). Ông Thompson nói tinh thần  dũng cảm của ông Mike Pence trong ngày 6 tháng Giêng là một điều may mắn cho nền cộng hòa.

Chuyên gia pháp lý J. Michael Luttig, cựu chánh án tòa phúc thẩm liên bang, nói rằng, nếu ông Pence bị giết trong vụ bạo loạn, cuộc kiểm phiếu của Quốc Hội không thực hiện được thì đó là một cuộc đảo chánh, một vụ khủng hoảng hiến pháp nghiêm trọng nhất kể từ khi thành lập nước Mỹ. Ông Trump, các đồng minh và người ủng hộ ông là mối nguy “hiện hữu và rõ ràng” cho nền dân chủ Mỹ, ông Luttig nói tại phiên điều trần.

Như vậy, Ủy ban Điều tra của Hạ viện đã hoàn thành ba phiên điều trần công khai, phiên đầu cung cấp một cái nhìn toàn cảnh về vai trò trung tâm của ông Trump trong vụ bạo loạn tấn công Quốc Hội ngày 6 tháng Giêng năm 2021; phiên thứ hai về nguồn gốc phát sinh lời nói dối lớn (Big Lie) của ông Trump về “cuộc bầu cử bị gian lận” và phiên thứ ba về kế hoạch gây áp lực với ông Pence để đảo ngược kết quả cuộc bầu cử.

Trong phiên điều trần kế tiếp vào thứ Ba 21 tháng Sáu, Ủy ban sẽ tập trung vào việc ông Trump đã gây áp lực lên các quan chức phụ trách bầu cử thuộc đảng Cộng Hòa ở các tiểu bang, các vị dân cử Cộng Hòa trong Quốc Hội để đảo ngược kết quả và giúp ông ta tiếp tục nắm giữ quyền lực như thế nào.

H.C.

Nguồn: SaiGonnhoNews

CHA-CON

CHA-CON

 Giuse Bùi Thế Dũng, S.J.

Lâu nay,  hình ảnh tốt lành của người cha đã trở thành nguồn cảm hứng cho mỗi cuộc đời, mỗi con người.  Những tảo tần, vất vả của cuộc sống mưu sinh đều in hằn trên khuôn mặt dấu yêu của cha.  Những nếp nhăn, mái tóc bạc, bàn tay thô ráp và đôi vai gầy guộc là những chứng tích thành lời của một cuộc đời hy sinh.  Dẫu quy luật “tre già măng mọc có gì lạ đâu!”, nhưng không có tre già che chở thì làm sao măng có thể thành hình?  Chắc hẳn cuộc đời mỗi người con nếu không có đôi tay người cha thì làm sao khôn lớn thành người.  Cha đã chuyển trao cuộc sống, sức trẻ và cả những mơ ước cho con.  “Ngày của cha” cho ta cơ hội để ngẫm nghĩ về cha, để tình yêu và nỗi nhớ luôn chất chứa trong lòng mỗi người con.

Tiếng nói bệp bẹ đầu tiên của trẻ nhỏ là “ba ba, ma ma…”  Tiếng gọi ấy khởi phát từ niềm tin và tình yêu của trẻ nhỏ vào người cha, người mẹ.  Qua đó ta thấy được vai trò khơi mào nhân cách của cha mẹ nơi con cái.  Tâm hồn con trẻ như trang giấy trắng để cha là người họa sĩ vẽ lên những đường nét đầu tiên trong bức tranh cuộc đời của người con.  Khi mới bập bẹ biết nói, cha dạy con hai tiếng cám ơn.  Khi chập chững những bước đầu đời, cha dạy con nghị lực đứng dậy.  Rồi cha dạy con bài học yêu thương, chia sẻ khi cùng con trên đường đến lớp.  Cha chỉ cho con chữ tín trong đời trước khi con bước vào cuộc sống xa quê.  Rồi khi con lầm lỗi, cha sửa dạy nhưng không loại trừ, cha trừng phạt nhưng không ghét bỏ, cha đồng cảm chứ không thoả hiệp với lỗi lầm của con.  Để rồi từng ngày, tình thương của cha đã cho con nghiệm được tình yêu con người là gì.

Cha đã vun trồng cuộc đời cho chúng con.  Những mầm cây non cần được chăm sóc kỹ lưỡng.  Chúng cần những mảnh đất tơi sốp, cần đến ánh nắng mặt trời.  Chúng cũng cần được che chắn khỏi những cơn giông tố, khỏi cái nóng gay gắt.  Chúng cần một chế độ tưới bón kỹ càng.  Chúng cần được cắt tỉa, phong ngừa những dịch bệnh.  Để rồi, hy vọng rằng, chúng sẽ trở thành những tán cây vững trải giữa sóng gió cuộc đời.  Cha ơi, cuộc đời chúng con như một tán cây có thể đứng vững là nhờ được chăm sóc khi còn thơ dại.  Gia đình là mảnh đất tơi xốp để cây non nớt bám vào hút nhựa mà sống.  Như ánh mặt trời, cuộc sống cho chúng con những mục tiêu để vươn lên.  Thế nhưng, không có đôi tay chăm ẵm, không có sự lao nhọc xới bón của cha thì cuộc đời non yếu của chúng con sẽ bị dập nát dưới sự tàn phá của những cơn giông tố.  Cha là người tuyệt vời vì đã ươm trồng cuộc đời chúng con trong mảnh đất yêu thương của tình cha.

Không cho con sự giàu sang phú quý, nhưng cái quý nhất cha cho con là tình yêu.  Thánh Giáo hoàng Gio-an XXIII kể lại rằng: khi còn nhỏ, cha là người hay dẫn ngài đi tham dự các nghi lễ tại nhà thờ.  Một ngày kia, hai cha con phải lặn lội một ngày trời để có thể tham dự lễ hội tại nhà thờ chính tòa.  Đến nơi, ngài đã thất vọng vì đoàn người tham dự rất đông, mà ngài lại thấp bé.  Ngài chẳng trông thấy gì cả!  Không ngần ngại, người cha đã cõng ngài trên vai, và ngài đã nhìn thấy toàn bộ khung cảnh của buổi lễ.  Ngài vui mừng khôn xiết!  Sau này, trong cuộc đời giáo hoàng, khi vất vả hay khó khăn, ngài nhớ lại hình ảnh đôi vai ngày nào của người cha.  Qua đó ngài có thể cảm nhận tình yêu sống động của Thiên Chúa.  Thiên Chúa cũng đang nâng ngài lên như cha ngài ngày xưa.  Bằng chính cuộc đời và tình thương thầm lặng, cha đã chỉ cho con Thượng Đế là ai, và tình yêu của Ngài cao cả biết chừng nào!  Cha không giảng thuyết hùng hồn, không suy tư sắc sảo, nhưng cha đã định hướng cuộc sống tâm linh của con bằng giờ kinh gia đình, bằng niềm tin, sự phó thác và tình yêu nơi Thiên Chúa.  Là thầy dạy Đức Tin, cha đã cho con điều quý giá nhất mà cha xác tín.

Những khó khăn, vất vả của cuộc sống gia đình đổ dồn lên đôi vai cha.  Nuôi nấng con cái thành người đã bào mòn sức lực của cha.  Cha bươn trải với đời để cho con miếng cơm manh áo.  Cha đánh đổi sức lực của mình để dành lấy cho con một tương lai rạng ngời.  Cha đã quên những đam mê thời trai trẻ, đã xa rời thời kà kê ở chốn ăn chơi.  Nhờ đó, sự khôn lớn từng ngày của chúng con được cha hết mực quan tâm.  Gác lại những dự tính cho riêng mình, cha đã hy sinh cuộc đời cho chúng con!

Lời tri ân dành cho cha nói sao cho xứng.  Cuộc đời con có thể vươn xa trên con đường hạnh phúc là vì con đang tựa vào bờ vai vững chãi của cha.  Cám ơn cha đã cho con sự sống; tri ân cha đã cho con cuộc đời; biết ơn cha đã dẫn con đến với Thiên Chúa và chúc tụng Chúa đã cho con có cha!

Chúc cha luôn bình an và hạnh phúc trong cuộc đời!  Đặc biệt ngày hôm nay, Chúa nhật thứ 2 của tháng 6, cha của con và con của cha luôn nhớ nhau trong lời cầu nguyện!

Mừng ngày của cha,

Giuse Bùi Thế Dũng, S.J.

Nguồn: https://dongten.net

From: Langthangchieutim

Oan án Tịnh Thất Bồng Lai: Thị Kính tái sinh cũng phải bó tay! (RFA)

Oan án Tịnh Thất Bồng Lai: Thị Kính tái sinh cũng phải bó tay!

Bình luận của blogger Gió Bấc
2022.06.16

Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ/ RFA edit

Nỗi oan Thị Kính là thành ngữ của người Việt lấy từ truyền thuyết của Phật Giáo Đại Thừa về đức nhẫn nhục của Phật Bà Quan Âm trong một kiếp tu. Nguyên Thị Kính là cô dâu bị hàm oan giết chồng nên giả trai đi tu pháp danh là Kỉnh Tâm bị cô Thị Mầu lẳng lơ đổ tội tư tình làm cô có mang. Kỉnh Tâm vẫn nhẫn nhục chịu đựng hình phạt của nhà chùa và nhận nuôi đứa trẻ mãi đến khi qua đời mới lộ ra thân phận. Tai tiếng, mức độ oan ức và sự trừng phạt mà Thị Kính phải chịu đựng quá đơn giản, so với Tịnh Thất Bồng Lai chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Trí tuệ đôn hậu của các Thầy Tổ Phật Giáo đại thừa sáng tạo ra hình tượng Quan Âm Thị Kính là tấm gương thuyết phục hàng vạn tỉ người suốt hơn ngàn năm qua. Thế nhưng so với thủ thuật vo oan, đổ tội cho người ngay và hệ thống truyền thông, hệ thống tư pháp cường quyền thì nỗi oan Thị Kính chỉ là một cá nhân, chỉ là lời thị phi đàm tiếu, là kỷ luật của nhà chùa, quá đơn giản so với nỗi oan mà các nạn nhân là thành viên Tịnh Thất Bồng Lai đã, đang và sẽ phải gánh chịu.

Học phật tu nhân, tu tại gia – truyền thống tín ngưỡng của Miền Nam

Năm năm qua, có quá nhiều thông tin sai lệch gây nhiễu loạn, đến không chỉ người thường mà ngay trong giới trí thức nhiều người cũng hoang mang, hoài nghi về những tội ác rợn người là hang ổ loạn luân mang tính bầy đàn. Đến nay, đã có kết luận điều tra, cáo trạng buộc tội, họ “chỉ vi phạm” mỗi một tội duy nhất theo Điều 331 Bộ luật Hình sự – Lợi dụng quyền tự do dân chủ – hành vi phạm pháp chỉ là lời ăn tiếng nói trong năm cái clip không hề có loạn luân, không hề lợi dụng chiếm đoạt tài sản của ai, cũng không hề có vi phạm nào khác. Chỉ bao nhiêu đó họ đang đối diện với bản án bảy năm tù và chắc chắn sẽ không có mức giảm khinh. Hãy một lần nữa nhìn lại hành trình bị vu oan, hàm oan của người dân lành, người tu không đăng ký theo đạo quốc doanh của xứ thiên đường cộng sản.

Từ thập kỷ 1980, cụ Lê Tùng Vân, quê ờ An Giang, lên TPHCM mua đất lập “trung tâm Thánh Đức” nuôi trẻ mồ côi, cơ nhỡ, thuần túy là hoạt động cá nhân, không kêu gọi từ thiện, đóng góp. Ngoài số trẻ ông tự nhận nuôi, còn có một số trẻ do làng SOS Gò Vấp gửi nhờ.

Do bị quy hoạch giải tỏa và cơ sở bị cháy một cách bất thường, cụ về Hòa Khánh, Đức Hòa, Long An, tạo lập cơ sở mới trên phần đất của bà Cao Thị Cúc lấy tên là Tịnh Thất Bồng Lai, tiếp tục nuôi dạy trẻ mồ côi. Những trẻ được làm khai sanh theo họ Lê và được cụ cùng những người khác trong gia đình đứng tên cha mẹ trong khai sanh để làm các chứng thư hộ tịch và đi học, đi làm.

Thế hệ trẻ nuôi đầu tiên như Lê Thanh Minh Tú (đã tách riêng nhưng vẫn liên hệ với Tịnh Thất), Lê Thành Tùng Dương, Hoàng Nguyên, Nhất Nguyên, Huyền Trân, Kỳ Duyên… vẫn tiếp tục sống tại Tịnh Thất và cùng nuôi dạy các trẻ thế hệ tiếp theo. Họ tu tại gia, cạo đầu thờ phật, mặc áo nâu nhưng sống khép kín, không giao tiếp với xã hội chung quanh, không truyền đạo, không hoạt động hay thực hiện nghi thức tôn giáo với bên ngoài. Thu nhập chính thời kỳ đầu là trồng rau, nuôi cá, làm nhang …

Cần nói thêm về tín ngưỡng ở miền Nam từ thời khai hoang đến trước năm 1975, cuộc sống cộng cư của ba dân tộc Việt, Khmer, Hoa, sự giao thoa Đạo Giáo, Khổng Giáo và hai giòng Phật Giáo Đại Thừa và Nguyên Thủy đã hình thành nên nền tín ngưỡng đa dạng và những tôn giáo bản địa mà ra đời sớm nhất, ảnh hưởng mạnh nhất là đạo Bửu Sơn Kỳ Hương do Phật Thầy Tây An sáng lập, kế thừa đạo này còn có Tứ Ân Hiếu Nghĩa và Phật Giáo Hòa Hảo.

 Những tôn giáo này theo tinh thần từ bi, nhân quả của đạo Phật, hướng người ta học phật tu nhân, làm lành lánh dữ, không ràng buộc xuất gia, không câu thúc nghi thức, lễ bái, cũng không câu nệ kinh sách mà chủ yếu là theo lời truyền ngôn của người đi trước hoặc các thi kế bài giảng của Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ. Các đạo này không kêu gọi cúng dường mà khuyến khích người ta hành thiện giúp đời, tùy theo hoàn cảnh khả năng. Phật Thầy Tây An và 12 đại đệ tử nổi tiếng nhờ trị bệnh, khống chế thú dữ cop beo, cá sấu, phì trợ người dân khẩn hoang Tứ Giác Long Xuyên. Giáo chủy Huỳnh Phú Sổ cũng nỗi tiếng trị bệnh cứu người và hướng dẫn tín đồ đoàn đùm bọc tương trợ lẫn nhau. Hiện nay, ở Miền Nam nhiều địa phương có đội xe cấp cứu miễn phí, cơm từ thiện miễn phí, bệnh viện miễn phí của Phật giáo Hòa Hảo.

Không chỉ với các tín đồ chính thức, những tôn giáo, tín ngưỡng bản địa này ảnh hưởng sâu rộng đến lối sống của người Miền Nam, hình thành nên lối sống trọng nghĩa khinh tài, nhân hậu đùm bọc sẻ chia. Theo nhà nghiên cứu chủ biên nhiều sách khảo luận về tôn giáo thì các đạo này hữu ích thiết thực, dễ thực thi và cận nhân tình.

Hiện nay một số chi phái của các đạo này đã đăng ký và được Nhà nước Việt Nam cấp phép hoạt động, được là thành viên Mặt trận Tổ quốc, do Ban Tôn Giáo chính phủ quản lý. Những tổ chức này bị biến thái theo đường lối cộng sản với hệ thống chức sắc, danh hiệu, nghi tiết rườm rà. Nhưng vẫn có một số chi phái, cá nhân giữ truyền thống tu tập tự do tại gia và bị đàn áp khủng bố thường xuyên.

Cụ Lê Tùng Vân từng là Phó Hội trưởng Bửu Sơn Kỳ Hương tỉnh An Giang. Cách tu tập của cụ Tùng Vân là theo truyền thống này. Công việc cụ thể là nuôi dạy các trẻ mồ côi phát triển toàn diện cả về văn thể mỹ. Tất cả các con nuôi đều được đi học mà theo Lê Thanh Minh Tú cho biết thì cụ Tùng Vân khuyến khích học càng cao càng tốt. Tịnh thất sống đạm bạc nhưng có đủ thiết bị luyện tập thể dục, nhạ cụ. Hầu hết các thành viên Tịnh Thất đều có khả năng ca hát. Các thầy Nhất Nguyên, Nhị Nguyên được nhiều giải thưởng trong các cuộc thi thể hình.

Cụ Lê Tùng Vân và các em nhỏ ở Tịnh Thất Bồng Lai. Hình: FB 5 chú tiểu – Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ

Oan án 1 : Giả sư trục lợi!

Năm 2014, Huyền Trân đạt giải á quân cuộc thi The Voice. Năm 2017, Hoàng Nguyên, Nhất Nguyên dự cuộc thi hát Tuyệt Đỉnh Song Ca được nhiều người mến mộ nên được gọi là đôi song ca triệu view nhưng hình ảnh hai thanh niên cạo đầu và mặc áo nâu sống dự thi làm dư luận thắc mắc, tranh cãi.

Dù ban tổ chức cải chính họ không phải nhà sư, cả hai đã tự rút khỏi cuộc thi, nhưng các quan chức tôn giáo như đồng chí Hòa Thượng Thích Minh Thiện, Trưởng Ban Trị Sự Giáo hội quốc doanh tỉnh Long An, đồng chí Thượng Tọa Thích Nhật Từ trụ trì Chùa Giác Ngộ – chức sắc cao cấp của giáo hội quốc doanh – đã lên tiếng phê phán. Thích Minh Thiện công bố Tịnh Thất Bồng Lai không nằm trong hệ thống Phật giáo Quốc doanh tỉnh Long An, cho rằng Tịnh Thất Bồng Lai có nhiều tượng Phật là sai phạm, giả tu, đề nghị chích quyền tịch thu số tượng phật này.

Thích Nhật Từ yêu cầu họ phải đăng ký gia nhập Phật giáo Quốc doanh. Tịnh Thất Bồng Lai đổi tên thành Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ nhưng vẫn tu tại gia, không đăng ký với giáo hội quốc doanh.

Cần lưu ý là Trung Tâm Thánh Đức, Tịnh Thất Bồng Lai, Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ đều chỉ là danh xưng nơi cư trú. Có lẽ cái tên mới Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ là một cách ngầm nhấn mạnh là họ không thuộc về cái đạo phật quốc doanh thờ Hồ Chí Minh của xứ Đông Lào. Họ không xưng chùa, không xưng danh một pháp môn hay chi phái nào. Họ không tự nhận là sa di, tì kheo, đại đức, thượng tọa hay hòa thượng, không xưng là sư hay sãi. Các cháu nhỏ gọi Nhất Nguyên, Nhị Nguyên, …. là Thầy. Cụ Lê Tùng Vân được gọi là Thầy Ông Nội, một cách xưng hô hoàn toàn dân gian. Theo truyền thống Tây Nam Bộ, cách xưng hô trong gia đình rất cụ thể: em gái ông nội gọi là bà cô, em trai ông nội là ông chú, anh trai là ông bác, em gái bà ngoại là bà dì, chồng của bà vô hay bà dì là ông dương…. Sự khác biệt ấy chúng tỏ họ không giả sư nhưng vẫn bị người ta úp chụp và biếm nhẽ.

Từ phát súng lệnh của các đồng chí quan chức sư quốc doanh này, báo chí quốc doanh và các YouTuber lề phải rầm rộ lên đồng úp chụp quy kết họ là giả tu trục lợi với hàng trăm, hàng ngàn bài viết, phóng sự truyền hình, clip tô vẽ là hô giả sư trục lợi. Lý lẽ hết sức buồn cười là họ lấy quy định, giới luật của Phật giáo Quốc doanh làm căn cứ, là luật lệ để cáo buộc cụ Tùng Vân làm sai, tu giả.

Oan án 2: Quyến rũ gái tơ

Mến mộ giọng hát của Huyền Trân, Hoàng Nguyên, Nhất Nguyên, một mạnh thường quân ờ Úc đã đề nghị tài trợ học bổng cho ba em du học nhưng công an xã Hòa Khánh đòi hối lộ 300 triệu đồng mới làm Chứng Minh Nhân Dân. Bị tố giác, trưởng công an xã Hòa Khánh bị kỷ luật chuyển công tác sang xã khác.

Trong khoảng thời gian này, Võ Thị Diễm My, một sinh viên năm thứ nhất quen biết Huyền Trân trong một lần đi chùa (sau khi đoạt giải Á Quân cuộc thi The Voice Huyền Trân vẫn tiếp tục đi học và tỉnh thoảng đi hát phục vụ ở các chùa) đã có nguyện vọng đến cư ngụ ở Tịnh Thất Bồng Lai. Cụ Tùng Vân đồng ý với điều kiện phải được cha mẹ Diễm My chấp thuận.

Chuyện chưa đi đến đâu thì Diễm My vắng nhà và cha mẹ cô dẫn 50 người đến Tịnh Thất Bồng Lai đập phá tài sản, hành hung gây thương tích cho Nhị Nguyên. Tịnh Thất Bồng Lai tố giác sự việc về ba hành vi xâm nhập gia cư trái phép, gây thương tích, phá hoại tài sản nhưng công an và tòa án chỉ thụ lý xét xử những người đánh thuê hành vi cố ý gây thương tích với bản án nhẹ như lông hồng và còn được tòa phúc thẩm giảm hình phạt. Kẻ chủ mưu tổ chức vụ án là ba mẹ Diễm My hoàn toàn thoát tội.

Kẻ công khai phạm pháp được chính quyền bao che, giảm tội còn nạn nhân của vụ án là cụ Tùng Vân và các thành viện bị báo chí và YouTuber lề phải tiếp tục vu cáo thêm tội dụ dỗ gái tơ và thêu dệt hình ảnh Tịnh Thất như là hang ổ trụy lạc.

Oan án 3: Loạn luân!

Sau vụ tấn công này, được sự cho phép của cha mẹ, Diễm My lại đến Tịnh thất Bồng Lai xin cư trú và tu tập, có đăng ký hợp pháp với chính quyền địa phương. Tháng 12 năm 2020, Công An huyện Đức Hòa mời Diễm My lên trụ sở làm việc. Một số thành viên Tịnh Thất Bồng Lai cùng đi theo nhưng đến nơi, Diễm My bị cách ly với các thành viên khác và mất tích.

Nhiều tháng sau trên mạng xã hội xuất hiện hai clip của Diễm My tố cáo Công An huyện Đức Hòa đã bắt cóc cô giao cho cha mẹ cô. Cha mẹ cô đã giam giữ, bạo hành và lạm dụng thân thể cô. Diễm My cho rằng cô đã trốn thoát và gửi đơn tố cáo hành vi của cha mẹ. Cô cũng tố cáo Thích Nhật Từ hai lần đến gặp cha cô bàn mưu tính kế triệt hạ Tịnh Thất Bồng Lai. Trên mạng xã hội cũng xuất hiện những clip cho thấy cha mẹ Diễm My đã bàn bạc với Thám Tử Cao Nguyễn Trường Giang (nguyên là Trung Úy An Ninh, là YouTuber hai mang chuyện kết thân để thu thập thông tin rồi tung tin triệt hạ trong các vụ án Hồ Duy Hải, Trương Châu Hữu Danh) chi 100 triệu đồng mua công an để triệt hạ Tịnh thất Bồng Lai.

Năm 2019, 2020, năm em bé của Tịnh Thất Bồng Lai hai lần liên tiếp đoạt giải quán quân của thi Thách Thức Danh Hài làm nức lòng người hâm mộ vì tài năng diễn xuất duyên dáng, hồn nhiên.

Tịnh Thất Bồng Lai ra mắt kênh YouTube 5 chú tiểu nội dung chủ yếu là các tiểu phẩm hài từ sinh hoạt của các cháu nhỏ, các chương trình ca nhạc trong không gian Tịnh Thất Bồng Lai… thu hút sự chú ý của hàng triệu lượt người đăng ký và được Google trao danh hiệu nút phím Bạc, Vàng. Trong bối cảnh cạnh tranh khốc liệt trên thế giới mạng nhiều công ty truyền thông nhiều tiền lắm của mở kênh YouTube nhiều chiêu trò cạnh tranh, thu hút số lượng người hâm mộ, năm chú tiểu chỉ có phương tiện cây nhà lá vườn, diễn viên là các em bé và những nhà tu, trong bối cảnh đơn giản của Tịnh Thất đó là tài năng thật sự. Các cuộc thi mà các thành viên tinh thất tham gia là thi tài năng, không phải là thi lý lịch. Khán giả thích xem năm chú tiểu vì sức hấp dẫn chứ không phải do thương hại. Nhưng báo chí quốc doanh và các YouTuber kền kền đánh phá vu không Tịnh Thất Bồng Lai càng rầm rộ hơn. Côn đồ mạng Nguyễn Sin, Luật sư Trần Quốc Dũ được công an cung cấp khai sinh của các em và tung lên mạng cho rằng các em có mẹ sống chung và xem đó là bằng chứng loạn luân. Những quà tặng của người hâm mộ dành cho các thành viên Tịnh Thất bị quy kết là bằng chứng sự lừa đảo.

Hệ thống truyền hình Nhà nước từ trung ương đến địa phương như VTV, VTC, Long An làm phóng sự phát trên truyền hình, YouTube vu khống Tịnh Thất Bồng Lai loạn luân, mượn danh nghĩa nuôi trẻ mồ côi trục lợi. Nhân đợt dịch COVID lần thứ nhất, chính quyền dựng cớ có người nhiễm COVID đến Tịnh Thất Bồng Lai nên đưa toàn bộ thành viên di cách ly, lấy máu dù camera của Tịnh thất ghi nhận trong thời gian này không có người lạ nào đến đây và công an cũng không trưng ra được người gây lây nhiễm.

5 chú tiểu ở Tịnh Thất Bồng Lai – FB 5 chú tiểu – Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ

Oan án 4: Lợi dụng quyền tự do dân chủ

Năm 2021, do cơ sở xuống cấp, Tịnh Thất Bồng Lai xin phép sửa chữa nhưng bị gây khó dễ cấp phép. Đồng thời làn sóng khủng bố lại tăng thêm với sự tham gia của CEO Nguyễn Phương Hằng – Giám đốc khu du lịch Đại Nam.

Ngày 3-1-2022, báo chí lề phải thông tin rầm rộ khởi tố cụ Lê Tùng Vân và ba thành viên Hoàng Nguyên, Nhất Nguyên, Trùng Dương vì lừa đảo chiếm đoạt tài sản bị bắt quả tang. Ngày 4 -1 lại đưa tin khởi tố về ba tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, loạn luân và lợi dụng quyền tự do dân chủ. Báo, đài quốc doanh, YouTube kền kền lại tung ra bản kết luận giám định ADN, vẽ ra phả hệ loạn luân. Ngày hôm sau lại công bố chỉ khởi tố theo Điều 331 và tiếp tục xem xét các tội danh khác.

Đối tượng bị khởi tố chỉ là một cụ già 90 tuổi và mấy thanh niên tu hành tay không tấc sắt, các thành viên còn lại là phụ nữ trẻ em nhưng Tịnh Thất Bồng Lai chiếm giữ bên trong, bao vây phong tỏa bên ngoài, phá sóng điện thoại, wifi khu vực, huy động cho nghiệp vụ khám xét kéo dài hàng tháng trời.

Sau sáu tháng, kết luận điều tra, cáo trạng chỉ quy kết họ vi phạm Điều 331. Người bị lừa đảo chiếm đoạt tài sản, tang tài vật bị chiếm đoạt, hành vi loạn luân không hề được nhắc đến. Quy trình và các cơ quan tham gia tố tụng cũng thật hỗn mang. Đầu tiên báo chí công bố công an Long An khởi tố điều tra, sau đó lại công bố là công an huyện, đến tháng 2-2022, công an huyện chuyển hồ sơ cho công an tỉnh, khi có kết luận điều tra, Viện Kiểm sát tỉnh ra cáo trạng và chuyển vụ án về cho Tòa án huyện xét xử. Pháp luật công minh của xứ Đông Lào thật rối như nồi canh hẹ.

Ở xứ sở thiên đường muốn tu tại gia cũng phải đăng ký, muốn làm giấy chứng minh phải hốt lộ 300 triệu đồng mà lại có dân chủ tự do để cho người ta lợi dụng thù đến Phật Bà Quan Âm cũng phải kêu trời!

Hơn thế nữa, những tình tiết, các lời nói trong các clip được cáo buộc là xâm phạm lợi ích của tổ chức, cá nhân thì đến Phật Tổ Như Lai cũng phải cười té ghế.

 _________________________

Tham khảo

https://tuoitre.vn/vien-kiem-sat-truy-to-6-nguoi-trong-vu-tinh-that-bong…

https://www.facebook.com/t.nguyen.2016/posts/1497203167393662

https://laodong.vn/phap-luat/cong-an-mo-rong-dieu-tra-toi-loan-luan-lua-…

https://www.techz.vn/187-122-5-sao-nu-nong-mat-vi-so-do-huyet-thong-tinh…