TẠI SAO NGƯỜI VIỆT LẠI CHỌN TIỂU BANG TEXAS LÀ NƠI ĐỂ ĐỊNH CƯ LÂU DÀI?
TẠI SAO NGƯỜI VIỆT LẠI CHỌN TIỂU BANG TEXAS LÀ NƠI ĐỂ ĐỊNH CƯ LÂU DÀI?
Nước Mỹ là một thiên đường mà nhiều người dân mong muốn được nhập cư để được sinh sống và làm việc tại đây, trong đó phải kể đến người Việt Nam. Trong nhiều năm trở lại đây, đông đảo người Việt đã và đang định cư tại Hoa Kỳ với nhiều diện khác nhau và sống rãi rác ở nhiều tiểu bang khác nhau tại Mỹ, nhưng có 05 tiểu bang phổ biến nhất, đó là: tiểu bang California, tiểu bang Texas, tiểu bang Washington, tiểu bang Florida và tiểu bang NewYork. Những nơi ấy đã tạo thành một cộng đồng dân cư Người Việt sống chan hòa và đoàn kết. Theo xu hướng gần đây, đại bộ phận người Việt đều mong muốn đến sống tại tiểu bang Texas. Vậy nơi đây có những sức hút đặc biệt nào gây chú ý, vậy chúng ta hãy cùng tìm hiểu qua bài viết sau.
Tiểu bang Texas nơi sống lý tưởng của cộng đồng dân cư người Việt
Texas là một tiểu bang nằm ở khu vực trung tâm vùng Tây Nam của Hoa Kỳ, có lượng dân số người Việt sinh sống đứng thứ hai tại Mỹ. Với người việt ở Mỹ sống tại bang Texas, mùa đông là thời điểm có khí hậu dễ chịu nhất trong năm. Khu vực này có khí hậu nhiệt đới ẩm, ở các vùng gần bờ biển khí hậu có phần ôn hòa hơn và chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm không quá lớn. Vào mùa hè, cái nóng bao phủ trên khắp tiểu bang Texas, đỉnh điểm của sự nóng nực có khi lên đến 35 độ C.
Tiểu bang Texas nổi tiếng là rộng lớn, ồn ào, và kiêu ngạo. Các cư dân tại đó tôn thờ tiểu bang quê hương của họ và không sợ phải biểu lộ điều đó. Tiểu bang Texas, thường được gọi là tiểu bang Ngôi Sao Đơn Độc (Lone Star State), vì có một ngôi sao trên lá cờ của Cộng Hòa Texas sau khi ly khai khỏi Mexico vào năm 1836 và tuyên bố độc lập.
Texas gia nhập liên bang vào năm 1845 với tư cách tiểu bang thứ 28 của Hoa Kỳ. Dù bạn là một người ưa thích lịch sử hay một người say mê thể thao, Texas cung cấp đủ thứ cho mọi người. Sau đây là một vài sự kiện vui về vùng đất rộng lớn và đa dạng này.
Những điều đặc biệt mà tiểu bang Texas gây sức hút với cộng đồng dân cư người Việt tại Mỹ là gì?
Thứ nhất, đó là giá cả, chi phí sinh hoạt
Người Việt định cư tại Mỹ từ California đang có xu hướng chuyển sang định cư ở Texas do giá nhà cửa rẻ hơn và nhiều cơ hội việc làm hơn. Nhiều người Việt bị hấp dẫn bởi giá nhà cửa và sinh hoạt rẻ cùng với nếp sống văn hoá nhộn nhịp tại tiểu bang Texas đã kéo nhau tới định cư tại đô thị ven biển này. Từ trước đến nay, quận Cam thuộc tiểu bang California vốn vẫn là nơi có cộng đồng người Việt đông đảo nhất ở nước Mỹ. Tuy nhiên, thời điểm này, với giá cả đắt đỏ và ít cơ hội làm ăn, quận Cam đang bị mất dần ưu thế nhường lại vị trí cho thành phố Houston của tiểu bang Texas giàu có nổi tiếng nhờ dầu hoả này.
Nhiều người Việt khi định cư tại California rất nhiều năm những họ vẫn không đủ tiền để mua một căn nhà, họ đã quyết định thay đổi nơi sống và họ đã có được ngôi nhà như mong ước khi chuyển đến vùng ngoại ô của thành phố Houston thuộc tiểu bang Texas. Họ cho rằng, giá nhà cửa ở đây rẻ hơn, giá sinh hoạt thấp, các cơ hội làm ăn tốt hơn và đặc biệt cũng có đông đảo cộng đồng dân cư người Việt sinh sống tại đây.
Những nhà kinh doanh gốc Việt tại California cũng mở rộng hoặc dịch chuyển hoạt động kinh doanh của họ sang Houston, cố gắng khai thác cộng đồng người Việt đang gia tăng tại đây, trong khi thị trường nơi đây chưa bị cạnh tranh khốc liệt như ở Little Saigon đông đúc.
Thành phố Hoston – nơi phồn vinh của Texas
Nhiều người Việt sống lâu năm ở Houston cho biết họ chứng kiến số lượng người Việt đến đây từ California trong những năm trở lại đây đã tăng vọt, chính yếu do giá nhà cửa khá rẻ. Mặc dù sau cơn bão Katrina, nhiều người mất nhà cửa từ Lousiana đã tới đây nhưng con số định cư đến từ California vẫn đông hơn.
Thứ hai, về lịch sử Texas
Tiểu bang Texas tràn đầy lịch sử. Tiểu bang đã nằm dưới ảnh hưởng của Tây Ban Nha, Pháp, Mexico và Hoa Kỳ trong suốt lịch sử ngắn ngủi của nó, và là chiến trường của một số trận đánh nổi tiếng. Địa điểm lịch sử được thăm viếng thường xuyên nhất là Alamo ở San Antonio. Texas cũng là nơi tọa lạc Trung Tâm Phi Thuyền Không Gian Có Người Điều Khiển của NASA, nơi phi thuyền Apollo 11 được phóng đi, đánh dấu chuyến bay đầu tiên của con người lên mặt trăng.
Là tiểu bang được tiếng là dễ sống, có 3 trong 5 thành phố phát triển thịnh đạt nhất Hoa Kỳ nằm ngay tại Texas: Austin, Dallas và Houston. Trong số 20 thành phố lớn nhất quốc gia, thì có đến 6 cũng thuộc Texas: Houston, Dallas, San Antonio, Austin, Fort Worth, và El Paso. Trên nhiều khảo sát uy tín quốc gia, Texas thường được xếp hạng cao về môi trường làm ăn thuận lợi.
Thứ ba, thuế tại Texas
Texas là một trong những tiểu bang của Hoa Kỳ không thu thuế lợi tức tiểu bang. Đối với những người lo ngại về tài chính, đây chắc chắn sẽ là một điểm hấp dẫn. Ngoài ra, phí tổn sinh hoạt ở Texas là một trong những phí tổn thấp nhất trong nước Mỹ. Nếu bạn trở thành một cư dân của Texas, tiền bạc của bạn chắc chắn sẽ phục vụ cho bạn khi bạn sinh sống tại đây.
Ngoài không đánh thuế thu nhập cá nhân, nói chung các chính sách thuế khóa của Texas nhẹ nhàng và ít luật lệ ràng buộc vào bậc nhất Hoa Kỳ. Tòa án Texas hiếm có các vụ kiện tụng kéo dài nhiều năm. Đây cũng là tiểu bang có nguồn nhân lực hữu hiệu, giàu sáng kiến, nổi tiếng có nhiều ý tưởng táo bạo, được huấn luyện từ các trường đại học Texas, cũng như từ các kỹ nghệ vốn là lợi thế của xứ cao bồi như dầu hỏa, không gian… Mức sống và nhất là giá nhà cửa tại Texas cũng rất phải chăng.
Thứ tư, về nhạc sống tại Texas
Austin của Texas được coi như thủ đô nhạc sống của thế giới. Vùng đô thị đang phát triển này tổ chức nhiều lễ hội âm nhạc khác nhau quanh năm và thu hút các du khách từ khắp nơi trên thế giới. Điều tốt đẹp về Austin là địa điểm trung tâm của nó đối với phần còn lại của tiểu bang. Hầu hết các cư dân đều chỉ cần 4 đến 5 giờ lái xe tới thành phố nổi tiếng này. Nếu bạn yêu nhạc, đây chắc chắn là một đặc điểm hấp dẫn để bạn sinh sống.
Austin – nhạc sống của Texas
Thứ năm, các công công viên của tiểu bang
Nếu bạn là một người thích phiêu lưu, bạn sẽ thích sống ở Texas. Có hơn 120 công viên thuộc tiểu bang trên khắp Texas và hầu hết các công viên đều mở cửa cho công chúng miễn phí hoặc với một lệ phí nhỏ. Vài trong số những công viên nổi tiếng nhất gồm có Palo Duro Canyon, Longhorn Caverns State Park, và Garner State Park. Mỗi công viên đều cung cấp một sự khám phá độc đáo về phong cảnh đa dạng của tiểu bang.
Vườn Tiểu bang Palo Duro Canyon – hẻm núi lớn thứ hai trong cả nước nằm ở trung tâm của Texas Panhandle
Ngoài ra, Texas còn có khoảng 624 dặm bờ biển lộng lẫy dọc theo Vịnh Mexico. Có nhiều thứ để mọi người chiêm ngưỡng và thực hiện cho tinh thần thám hiểm của mình.
Điểm hút cuối cùng là các môn thể thao tại Texas
Thể thao là một phần đáng kể của truyền thống Texas, đến độ tiểu bang có hai đội bóng chày nhà nghề (Houston Astros và Texas Rangers), hai đội bóng bầu dục nhà nghề (Dallas Cowboys và Houston Texans), và ba đội bóng rổ nhà nghề (San Antonio Spurs, Houston Rockets, và Dallas Mavericks). Cũng có những môn như đua ngựa nhà nghề, khúc côn cầu trên băng (ice hockey) và túc cầu. Nếu bạn là một người mê thể thao, chắc chắn bạn sẽ có dịp thưởng thức mọi thứ mà Texas cung cấp trong lãnh vực này.
Đây là một tiểu bang khổng lồ, là môt trong những nơi hùng vĩ của Mỹ. Nơi đây trong thời gian tới sẽ có nhiều công ty hãng xưởng chọn làm ăn tại Texas, càng thêm nhiều công ăn việc làm, thêm thu nhập cho các gia đình, thêm thuế cho các địa phương và cả tiểu bang. Thị trường địa ốc cũng nhộn nhịp hơn vì có thêm người săn lùng mua nhà… Với các chánh sách hữu hiệu, Texas ngày càng phát triển mạnh, khiến không ít dư luận gọi là vùng đất “tương lai của Hoa Kỳ”.
From: TU-PHUNG
ĐẦU GIOAN TẨY GIẢ
ĐẦU GIOAN TẨY GIẢ
LM Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
Ngày sinh nhật của một người lại dẫn đến cái chết của một người khác. Nếu sự kiện xảy ra đúng như truyền thống mà Máccô nhận được và ghi lại thì thật là khủng khiếp. Ai có thể tưởng tượng nổi chuyện trong bữa tiệc sinh nhật của Hêrôđê, một cô bé dám bưng mâm, trên có cái đầu vừa bị chặt của một người, máu còn chảy ròng ròng, mắt đang nhắm hay mở? Cô bưng và vui vẻ trao cho mẹ cô. Mẹ cô sẽ bưng và trao cho ai cái đầu của Gioan, người mà bà căm ghét?
Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho ta một số kinh nghiệm của Hêrôđê. Trước hết là kinh nghiệm bị giằng co giữa cái tốt và cái xấu. Hêrôđê Antipas đã bắt ông Gioan tẩy giả và xiềng ông trong ngục. Lý do vì Gioan đã cản trở cuộc hôn nhân sai trái của ông với Hêrôđia. Dầu vậy Hêrôđê vẫn biết Gioan là người công chính thánh thiện, vẫn sợ ông và che chở ông khỏi sự trả thù của Hêrôđia (cc. 19-20). Hêrôđê còn lương tâm khi ông thích nghe Gioan nói, dù rất bối rối khi nghe.
Kế đến là kinh nghiệm về sự thiếu chín chắn của Hêrôđê khi thề hứa. Cái gì đã xui khiến ông nói câu dại dột này với cô bé Salômê: “Con xin gì ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được” (c. 23)? Bầu khí cuồng nhiệt của bữa tiệc sinh nhật, hay điệu vũ đẹp mê hồn, hay rượu đã ngà ngà say, hay muốn chứng tỏ mình đầy quyền lực? Hay sự cộng hưởng của mọi yếu tố trên? Có những lời nói vội vã mà sau đó ta phải hối tiếc và trả giá.
Cuối cùng là kinh nghiệm về sự mất tự do trước khi quyết định. Khi cô bé xin cái đầu của Gioan, Hêrôđê hẳn đã sửng sốt ngỡ ngàng. Ông buồn hết sức vì mình đã lỡ thề hứa như vậy (c. 26). Ông có thể rút lại lời đã nói không? Dĩ nhiên là có. Nhưng nỗi sợ đã khiến ông không dám làm. Sợ từ chối cô bé, làm cho cô buồn và mẹ cô nổi giận, sợ bị mang tiếng là nuốt lời trước mặt bá quan văn võ. Nói chung ông sợ mất danh dự của mình, mất thiện cảm của người khác. Bởi vậy, dù Hêrôđê thấy việc giết Gioan là điều sai trái, ông vẫn không dám xin rút lại lời thề thiếu suy xét của mình. Cần can đảm để giữ lời hứa, nhưng có khi cần can đảm hơn để không giữ. Danh dự hão của Hêrôđê được mua bằng máu của một vị ngôn sứ lớn.
Hêrôđê đã can dự vào cái chết của Gioan. Ông chịu áp lực từ khách dự tiệc và mẹ con Hêrôđia. Philatô đã can dự vào cái chết của Đức Giêsu. Ông này chịu áp lực từ dân chúng và các thượng tế. Cả hai ông đều không có tự do, không có can đảm để tha cho người vô tội. Cả hai ông đều nghĩ đến mình, cái ghế của mình, danh dự của mình. Quyền lực được sử dụng như bạo lực, khiến người lành phải chết oan. Chúng ta xin cho mình luôn có tự do, để mọi quyết định phù hợp với ý Chúa.
***
Lạy Chúa Giêsu,
sám hối không phải là điều dễ dàng,
bởi lẽ chúng con không đủ khiêm tốn
để nhận mình lầm lỗi.
Chúng con ngỡ ngàng
khi thấy Chúa là Đấng vô tội
mà lại đứng chung với các tội nhân,
chờ Gioan ban phép Rửa.
Chúa đã muốn nên bạn đồng hành
với phận người mỏng dòn yếu đuối chúng con.
Xin cho chúng con biết thường xuyên điều chỉnh
lối nghĩ và lối sống của mình,
tỉnh táo để khỏi rơi vào ảo tưởng,
thành thật để khỏi tự dối mình.
Ước gì Chúa ban cho chúng con ơn hoán cải,
dám đi đến những hành động cụ thể,
và chấp nhận những cắt tỉa đớn đau.
Nhưng xin đừng quên ban cho chúng con
niềm vui của Giakêu,
hạnh phúc vì được tự do và được yêu mến.
LM Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
From: Langthangchieutim
TÌNH CHỈ ĐẸP KHI CÒN DANG DỞ.
Hoai Linh Ngoc Duong
TÌNH CHỈ ĐẸP KHI CÒN DANG DỞ.
Ngày nay trên đường phố nước Mỹ thỉnh thoảng ta vẫn bắt gặp hai ông bà cụ dắt tay nhau qua đường, cụ bà nắm tay cụ ông sợ chồng thất lạc, vào tiệm nail làm chân cụ bà đỡ cho chồng ngồi lên ghế yên vị rồi mới lo đến mình hoặc trong nhà dưỡng lão có những cặp vợ chồng già sống bầu bạn với nhau đến cuối đời, nếu một người ra đi trước thì người còn lại cũng lặng lẻ đi theo sau không lâu. Có những người phụ nữ khi chồng còn sống thường hay cãi nhau với chồng nhưng khi chồng mất rồi lại giấu con cái đem ảnh chồng ra ngồi một góc phòng để hồi tưởng và rơi nước mắt nhớ những kỷ niệm ngày mới quen nhau. Trên đời có những cái chỉ khi mất đi rồi mới cảm thấy tiếc. Hạnh phúc đơn giản không phải là những thứ tiền tài vật chất cao xa, hạnh phúc chỉ ra sự dung hòa giữa 2 cá tính.Gieo tính cách gặt số phận. Nhiều người sống cô độc và chết trong cô đơn vì có cái tôi cá nhân quá lớn.
Khi phong trào nữ quyền lan rộng trên toàn thế giới người phụ nữ có nhiều quyền bình đẳng với nam giới thì tỷ lệ các vụ ly hôn cũng xuất hiện nhiều hơn. Xã hội càng hiện đại thì ly hôn được xem như là mốt .Trong khi đó ở xã hội truyền thống thì mối quan hệ gia đình bền chặt hơn, không hề có chuyện con anh con tôi con chúng ta. Và bài hát ” Rồi mai tôi sẽ đưa em đến cuối cuộc đời” có triển vọng thành sự thật hơn. Còn bây giờ người ta chỉ đưa nhau đến nửa cuộc đời hay chỉ một vài năm.
Đa số các trường hợp ly dị vì có người thứ ba xen vào. Nhưng trước khi có người thứ ba thì đó là hai cái tôi quá lớn không thể chung sống hòa bình dưới cùng một mái nhà.
Xã hội truyền thống gạt đi một trong hai cái tôi hoặc là những bà vợ chiều chồng hoặc là những người đàn ông sợ vợ như MC Nguyễn Ngọc Ngạn vẫn hay đem ra làm đề tài mua vui.Nếu cả hai mỗi người chịu nhường một bước như bài hát” Làm lại từ đầu” “Hãy thứ tha cho nhau thì con người sẽ không bao giờ hối hận vì đã lạc mất nhau trong cuộc đời này.
Đi đến nửa cuộc đời tóc đã điểm bạc để rồi làm lại từ đầu với một cá thể khác và cũng lặp lại những cái tôi y như cũ và những bi kịch như cũ để rồi hối hận khi những đứa con không thể có một gia đình trọn vẹn cũng là điều đáng suy ngẫm. Nhưng đa phần những người ly hôn không bao giơ nhớ đến những đêm trăng hò hẹn, những đêm ngồi nói chuyện thâu đêm suốt sáng hay những ngày rau cháo nghèo khổ hoạn nạn có nhau. Người nào cũng sẽ đổ lỗi cho người kia để thỏa mãn tự ái của mình. Ta nhất định đúng địch nhất định sai. Và kẻ nào nhường bước nhất định sẽ bị kẻ kia đè đầu.
Trên thực tế những cặp vợ chồng như của Trần Huỳnh Duy Thức, Trương Duy Nhất hay của một số tù nhân lương tâm khác lại vượt qua được những cái tôi cá nhân này. Bởi họ có cùng lý tưởng và vượt lên trên những ham muốn vật chất tầm thường.
Suy cho cùng người phụ nữ nào cũng muốn có những ông chồng giàu có, có địa vị để nhàn hạ tấm thân. Nhưng theo quy luật bù trừ những người giàu có quyền lực lại đâm ra tha hóa, ngoại tình có nhân tình,vợ lẻ lung tung. Và họ phải chịu sự rẻ rúng của quyền lực để rồi đau khổ. Thế nhưng đàn bà vẫn không thích “hai trái tim vàng,một túp lều lý tưởng”. Họ thích được như Trần Lệ Xuân huênh hoang trên đỉnh cao quyền lực, tuyên bố vung vít ngay cả tổng thống cũng sợ ,cha mẹ cũng lắc đầu tuyên bố từ con, để rồi cuối đời phải chứng kiến quả báo và phải sám hối vì tham vọng của mình.
Và cũng có những người chồng gia trưởng, độc đoán cờ bạc rượu chè phá gia chi tử trai gái lăng nhăng, bạo hành gia đình để chứng tỏ quyền uy rồi cũng phải hối hận khi thất cơ lỡ vận.
Để dung hòa hai cái tôi nhằm nắm tay nhau đi đến cuối cuộc đời như các cụ già cũng là một bài toán khó giải khi con người vẫn tâm niệm” Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ kiên quyết không chịu làm nô lệ”.
NỀN GIÁO DỤC LẤY TÍN NGƯỠNG & ĐẠO ĐỨC LÀM CỐT LÕI
NỀN GIÁO DỤC LẤY TÍN NGƯỠNG & ĐẠO ĐỨC LÀM CỐT LÕI
Bài: Thu Hiền – Hồng Liên.
Trong các nền giáo dục tiên tiến trên thế giới, nếu như Phần Lan coi trọng “công bằng và miễn phí”, nước Đức nhấn mạnh “bình đẳng giữa mọi người”, và Mỹ đề cao “quyền tự do của công dân”, thì giáo dục của người Nhật lại coi đạo đức là cốt lõi, là bài học đầu đời của mỗi người.
Đối với người Nhật, một nền giáo dục tiên tiến phải thực hiện được tiêu chí “mỗi học sinh sẽ trở thành cá nhân hoàn thiện đạo đức”. Do đó, khác với nhiều nước coi giáo dục đạo đức chỉ là một môn học, thì Nhật Bản “dạy người” qua tất cả các môn cũng như trong sinh hoạt hàng ngày.
Ví dụ như giờ ăn trưa của học sinh Nhật Bản không chỉ là để ăn trưa, mà còn là một tiết học về tính tự lập, cách phục vụ bạn bè và lòng biết ơn. Trẻ được phân công mang đồ ăn cho các bạn, mặc đồng phục như một người phục vụ thật sự: Giáo viên sẽ múc thức ăn vào bát, rót sữa vào ly, và trẻ sẽ bưng đến bàn cho từng bạn… Sau đó, những trẻ phục vụ sẽ cùng đứng trước lớp đồng thanh chúc các bạn ăn ngon miệng, còn các bạn sẽ đồng thanh nói cảm ơn.
Trẻ em Nhật không chỉ được tìm hiểu về thế giới tự nhiên, mà quan trọng hơn là học cách yêu thương muôn loài và có ý thức bảo vệ môi trường. Ví dụ như khi gieo hạt trồng cây, các em được hướng dẫn nói những lời tình cảm: “Cây ơi, hãy lớn lên nhé”, “Hãy nở hoa thật đẹp nhé”. Một cách tự nhiên, trẻ em Nhật đã hình thành nhân cách thiện lương, không chỉ quan tâm và yêu thương mọi người xung quanh, mà còn biết nâng niu cả cây cỏ và những đồ vật vô tình.
Có người hỏi, vì sao người Nhật lại coi trọng giáo dục đạo đức đến vậy? Đó là bởi, Nhật Bản là một dân tộc có tín ngưỡng và đức tin, và tín ngưỡng ấy cũng chính là chiếc chìa khoá hướng con người tới các chuẩn mực đạo đức cao.
Gốc rễ của nền giáo dục đạo đức chính là tín ngưỡng và đức tin
Đa số người Nhật theo Thần đạo (Shinto) và đạo Phật. Theo thống kê của Tổng cục văn hóa Nhật Bản vào năm 2006, có 84% người dân Nhật Bản theo Thần đạo và 70% người dân theo đạo Phật, nghĩa là có những người sẽ thực hành theo cả hai đức tin.
Thần đạo là tín ngưỡng chỉ có riêng ở Nhật Bản. Tư tưởng chính của Thần đạo là khuyên con người hướng tới sự trong sáng và tránh làm điều ác. Giết chóc bị coi là điều ác, nên con người không được sát sinh, trừ khi là vì sự sống còn của bản thân. Vậy nên, trước khi ăn người Nhật luôn cảm ơn các sinh linh đã nguyện hy sinh để trở thành thức ăn cho mình. Đây cũng là lý do vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc để nguyên, không thu hoạch. Nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để lại 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
Thần Đạo có rất nhiều các vị Thần, có đến 8 triệu Thần, đa phần có liên quan đến thiên nhiên như linh hồn của đất, trời, Mặt Trăng, cây cỏ, hoa lá, núi sông… Ngay cả đá, núi, hay động vật như cáo, gấu và người quá cố đã trở thành linh hồn cũng được xem là Thần. Tất cả mọi vật đều có linh hồn và có tiếng nói của riêng mình. Người Nhật tin rằng con người chẳng qua chỉ là một phần trong thế giới tự nhiên, do đó mà phải yêu thương và tôn trọng muôn loài. Nhưng không chỉ thực vật hay động vật, mà còn cần tôn trọng cả những vật vô tri, bởi kami, tức linh hồn, có thể trú ngụ ở bất cứ nơi đâu.
Ngoài ra Nhật Bản cũng chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín của Nho giáo (do Khổng Tử đề xướng). Với những ai sống ở các quốc gia bị ảnh hưởng bởi thuyết vô Thần thì khi nói đến “đức tin” họ sẽ chỉ bật cười, đơn giản bởi vì họ không còn tin nữa, mà không nghĩ rằng bản thân mình đã bị học thuyết vô Thần tẩy não cắt đứt mất mối liên hệ với cội nguồn văn hóa truyền thống, đến mức không còn hiểu tin để làm gì.
Còn tại Nhật Bản thì đức tin đó là tự nhiên và đã ăn sâu vào trong tiềm thức của mỗi người. Người Nhật đã áp dụng đức tin của mình khi đối mặt tất cả những vấn đề trong cuộc sống, kể cả những tình huống hiểm nguy nhất.
Nếu thiếu mất tín ngưỡng và đức tin, con người sẽ mất đi cội rễ của đạo đức. Nếu thay thế tín ngưỡng bằng các học thuyết đấu tranh, con người sẽ xem nhau như thù địch, đối đãi với nhau bằng trái tim lạnh giá, vô tình.
Chỉ khi sống có tín ngưỡng, có đức tin, thì dân tộc ấy mới có chuẩn mực đạo đức làm thước đo, mới có thể phân biệt tốt-xấu, thiện-ác, chính-tà. Chỉ khi có đạo đức, có đức tin, con người mới có thể trở về, tìm lại bản tính ban sơ thuần thiện của mình.
Vì sao người Nhật có thể làm nên nhiều kỳ tích, có thể sinh ra những công dân sống ý thức và giữ gìn phẩm giá của mình? Bí quyết chẳng đâu xa, bởi tất cả chỉ nằm ở điều mà họ vẫn gìn giữ, nhưng chúng ta thì đang dần mai một!
Đó chính là tín ngưỡng và đức tin của mỗi người.
Nguồn: Câu chuyện giáo dục
fb LE KHAC AI
Lòng tốt hiếm có của 3 sinh viên Mỹ
Lê Hoàng Nam
Lòng tốt hiếm có của 3 sinh viên Mỹ
Ba sinh viên tại Mỹ đã rất may mắn khi mua lại chiếc ghế sofa cũ với giá 20 đô la từ một cửa hàng từ thiện. Thật không ngờ là họ đã phát hiện ra 41 nghìn đô được giấu bên trong chiếc ghế cũ này. Tuy nhiên, cả 3 người sau đó lại có một quyết định không ngờ khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Không phải mua vé số, cũng không tham gia một trò chơi may mắn nào, ba sinh viên này đã “nhận” được 41 nghìn đô la (tương đương 900 triệu đồng) khi mua về một món đồ cũ.
Được biết, ba sinh viên này cùng thuê một căn hộ sống cùng nhau ở thành phố New York (Mĩ). Và chiếc ghế sofa cũ với giá 20 đô la được mua tại cửa hàng từ thiện, đã vô tình mang đến cho họ số tiền khá lớn, khiến cả ba người đều không thể tin vào sự thật này.
Ban đầu, họ phát hiện ra 700 đô la từ chiếc ghế sofa, nhưng vì nghi ngờ nó có thể sẽ chứa một kho báu lớn hơn thế, nên ba sinh viên này đã tiếp tục tìm kiếm. Quả không sai khi họ đã tìm thấy 41 nghìn đô ngay sau đó. Lúc ấy, cả ba sinh viên đều không thể kìm nén sự bất ngờ và vui mừng.
Thế nhưng, sau vài phút lấy lại bình tĩnh, họ bắt đầu nghĩ đến việc sẽ làm gì với số tiền lớn này. Với một số tiền được xem là từ trên trời rơi xuống, và không phải do trộm cắp có được, cả ba người đã nghĩ đến chuyện tiêu số tiền này vào những thứ mình thích.
Tuy nhiên, chiếc phong bì có ghi tên phía ngoài đã thức tỉnh họ rằng đây không phải là số tiền có thể lấy đi tùy tiện, và nó cần được trở về tay chủ nhân của mình. Vậy nên, cả ba người đã quyết định đem câu chuyện này kể cho ba mẹ mình để nhờ người lớn tư vấn cách xử lí tốt nhất. Và ba mẹ đã cho họ lời khuyên rằng nên giữ im lặng, và đi tìm người chủ của số tiền.
Cuối cùng, họ cũng biết được số tiền này là của một bà lão. Và đây là số tiền mà người chồng quá cố của bà đã để lại cho vợ mình. Nhưng thật không may, trong thời gian bà buộc phải nhập viện để thực hiện ca phẫu thuật, thì các con bà lại mang chiếc sofa cũ bán đi để thay vào một chiếc khác mới hơn.
Bà đã rất vui mừng khi nhận lại được số tiền tưởng chừng như không cách nào có thể tìm lại được nữa. Với bà, đây chính là một sự may mắn thật đặc biệt. Và bà đã hậu tạ ba bạn trẻ tốt bụng bằng một bữa tối cùng 3000 đô la thay cho lời cảm ơn.
Tiền là thứ khiến người ta có thể dễ bị làm mờ mắt và nổi lòng tham. Nhưng không phải vì thế mà nó có thể điều khiển nhân cách của một con người. Ba bạn sinh viên trong câu chuyện này chính là những tấm gương sáng về lòng trung thực và dũng cảm vượt qua những lợi ích cá nhân để nghĩ về người khác.
hoalyly@ sưu tầm
www.gotacoffee.vn share từ FB Chau Nguyen
Tướng Giáp, Nhạc Phi … Tần Cối
Chiếm 5,5ha đất lúa Bắc bộ, lăng vua cộng sản Trần Đại Quang hoành tráng xa hoa hơn mọi lăng vua suốt 4.000 năm lịch sử dân tộc.
—-
* Mời đọc thêm:
THỨ NĂM, 10 THÁNG 10, 2013
Tướng Giáp, Nhạc Phi … Tần Cối
* VÕ VĂN TẠO
Nhân đọc bài “Tôi trung” của Huỳnh Ngọc Chênh trên blog của anh, nhất là câu kết cuối bài: “Hôm nay thì ông (tướng Giáp) vĩnh viễn ra đi, để lại đàng sau một hệ thống. Cái hệ thống mà ông là bậc khai quốc công thần, ông là vị tôi trung hiếm có. Một hàng người dài bất tận xếp hàng chờ vào viếng ông với sự thành kính tận đáy lòng. Những người ấy mến mộ công trạng của ông và cũng có thể kèm thêm lòng thương cảm vì những gì ông phải chịu đến cuối đời. Ông như một Nhạc Phi.
Nhà nước cũng quyết định làm quốc tang trọng thể cho ông. Tôi chợt thấy khó hiểu, tại sao cả Nhạc Phi lẫn Tần Cối đều được hệ thống vinh danh như nhau?”, tự nhiên thấy phải có đôi lời.
Trong lịch sử Trung Hoa, câu chuyện Nhạc Phi – Tần Cối nhà Nam Tống rất đặc biệt, đã thành điển tích.
Nhạc Phi (1103-1142) là đại danh tướng văn võ song toàn, đánh 26 trận, toàn thắng giặc Kim xâm lấn, trong bối cảnh phái chủ hòa lấn át triều đình, Tống Cao Tông bạc nhược. Ganh ghét, Thừa tướng bán nước Tần Cối đặt điều ly gián các trung thần, gièm pha vu khống Nhạc Phi, khiến Tống Cao Tông ngờ vực, bãi chức và triệu cha con Nhạc Phi về kinh, tống ngục. Nguyên soái Hàn Thế Trung đòi Tần Cối trưng ra chứng cứ khép tội Nhạc Phi. Tần Cối phán: “Mạc tu hữu!” (Cần gì có!). Thấy thả ra cũng gay, theo mưu vợ là Vương Thị xúi giục, Tần Cối bí mật ra tay hạ độc, bức tử cha con Nhạc Phi. Án oan lòa nhật nguyệt. Hậu thế có người cho rằng, uy danh và thế lực Nhạc Phi quá lớn, Tống Cao Tông mượn tay Tần Cối sát hại, đề phòng nguy cơ bị đoạt ngôi(?).
Hiếu Tông (1163-1189) lên ngôi, minh oan, cải táng Nhạc Phi tại đất Ngạc, lập miếu thờ, phong tước hiệu “Trung liệt”. Năm 1211 (đời Ninh Tông), truy phong tước hiệu Ngạc Vương. Từ đó, chữ “mạc tu hữu” gắn với tên Nhạc Phi, đi vào tiếng Trung như sự buộc tội vô căn cứ.
Người Trung Hoa đến nay vẫn tôn kính Nhạc Phi như anh hùng dân tộc, bậc sĩ phu dũng liệt trung thần.
*
Trong chuyến thăm thú Hàng Châu – tiên cảnh nơi hạ giới Trung Hoa, người viết bài này có dịp thăm cụm di tích miếu thờ và lăng cha con Nhạc Phi bên bờ Tây Hà – lầu son gác tía thấp thoáng rèm liễu rủ. Bên ngoài ngôi miếu hoành tráng thờ Nhạc Phi là tượng vợ chồng Tần Cối đúc bằng gang, tay bị còng sau lưng, quỳ trong cũi sắt, hướng về phía ngôi mộ tròn lớn xanh cỏ của Nhạc Phi. Hướng dẫn viên giải thích, trước đây người ta đúc đôi tượng này để đây cho bách tính đến viếng Nhạc Phi xong, ra khạc nhổ lên đầu vợ chồng Tần Cối. Nay để giữ vệ sinh, xin du khách đừng khạc nhổ. Nhiều du khách trong đoàn không nén được cảm xúc khinh tởm, vẫn chúm miệng phun, xì mũi (khô) phì phì. Người Hoa đời sau nguyền rủa, tin rằng món quẩy (cặp bột quấn lấy nhau, chiên dầu) là tượng trưng vợ chồng Tần Cối bị trói vào nhau, ném vạc dầu.
Ra khỏi cụm di tích, cứ mải miết với ý nghĩ, người Trung Hoa cư xử với vợ chồng Tần Cối như thế, có lẽ lại hay. Vinh danh người có công có đức, phải đi liền với lên án, nguyền rủa kẻ có tội. May ra hậu thế lấy đó làm gương, chùn bàn tay tội ác. Lại nghĩ chuyện Liên Xô cũ, không biết bây giờ hết thời cộng sản, Nga và những quốc gia thuộc Liên Xô cũ có còn giữ cái lệ phân biệt đối xử như trước? Theo đó, cứ dịp kỷ niệm ngày chiến thắng Phát xít Đức, mọi người đều được nhà nước cấp tiền ăn mừng, trừ dân chúng các thành phố từng đầu hàng. Lưu học sinh nước ngoài tại các thành phố này cũng “vạ lây”. Nhục, vinh còn nhắc đến mai sau.
*
Trở lại chuyện tướng Giáp, Huỳnh Ngọc Chênh thắc mắc: “Tại sao cả Nhạc Phi lẫn Tần Cối đều được hệ thống vinh danh như nhau?”. Điều trớ trêu ấy, có lẽ mai sau mới sửa sai, nhưng có mấy quan trọng? Hàng vạn người tự tấm lòng thôi thúc, cứ đội nắng, dầm sương không dứt cả tuần nay trước tư dinh tướng Giáp; và câu chuyện mộ phần kẻ đầu têu hãm hại ông ở Nghĩa trang Mai Dịch bị liên tục ném phân, phải âm thầm cất bốc dời đi… mới là chuyện. Dân ta chẳng có câu: “Cọp chết để da, người ta chết để tiếng”?
Cao hơn, chuyện đời có “minh trung”, lại có “ngu trung”. Với hàng thức giả, dám liều thân phất cờ đại nghĩa, diệt lũ sâu dân mọt nước, cứu dân khỏi vòng tai họa, mới thật là bậc anh hùng, đại nhân, đại trí, đại dũng, chói danh muôn thuở. Vạn nhất, việc lớn bất thành như Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Thái Học… người đời đâu dễ quên?
V.V.T.
CHỌN CHỖ CUỐI-TGM Giuse Vũ Văn Thiên
CHỌN CHỖ CUỐI
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Sống khiêm tốn là một lời khuyên thường thấy trong kho tàng văn hoá Đông cũng như Tây, kim cũng như cổ. Sống giữa trời đất mênh mông, con người thật nhỏ bé, cần phải thành thật nhận ra sự nhỏ bé ấy. “Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ, tự kiêu một chút cũng là thừa” – người xưa nói thế. Cuộc đời chính là sự tôi luyện để biết học khiêm tốn và tránh xa tự kiêu. Chỉ một chút tự kiêu cũng có thể làm người ta danh bại thân liệt đổ vỡ sự nghiệp không thể cứu vãn. Lão Tử lấy hình ảnh nước để nói về sự khiêm tốn: “Bậc trọn lành giống như nước. Nước khéo làm ích cho muôn loài mà không tranh giành, ở chỗ mọi người đều ghét, cho nền gần Đạo” (Đạo Đức Kinh, chương 8). Bậc thánh nhân cũng phải như vậy, phải sống cuộc đời khiêm cung từ tốn, quên mình vì người, không tự cao tự đại, có như thế mới gần Đạo gần Trời.
Sống khiêm tốn cũng là chủ đề chính của các bài đọc Lời Chúa hôm nay, dù mỗi bài đọc khai thác đề tài này ở một góc nhìn khác nhau. Sách Huấn Ca của người Do Thái là một cuốn sách thuộc thể loại “văn chương khôn ngoan.” Nội dung sách này cũng tựa như những ca dao tục ngữ của người Việt chúng ta. Điều khác biệt ở chỗ đây là Sách Thánh, tức là được Thần Linh Chúa soi sáng cho các tác giả viết ra. Tác giả vừa như một bậc thầy khôn ngoan giáo huấn, vừa như một người cha nhẹ nhàng khuyên răn, với mục đích giúp con cái nên người. Những lời khuyên chân tình này sẽ đi cùng với các con trải dài suốt năm tháng, để góp phần hình thành nhân cách và giúp con nên người hoàn thiện. “Càng làm lớn, con càng phải tự hạ.” Lời khuyên này sẽ được nhắc lại trong giáo huấn của Chúa Giêsu: “Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em” (Mt 20, 27). Nét độc đáo được nêu trong sách Huấn Ca, là “Thiên Chúa được tôn vinh nơi các kẻ khiêm nhường.” Hãy chiêm ngưỡng Chúa Giêsu, Người là Thiên Chúa cao sang đã hạ mình sống thân phận con người như chúng ta, và Thiên Chúa đã được tôn vinh qua sự khiêm nhường, nhất là qua cuộc khổ nạn và phục sinh vinh quang của Người. Khi sống khiêm nhường, chúng ta nên giống Chúa Giêsu, để rồi nhờ Người mà đến cùng Chúa Cha. Thiên Chúa được nhận biết, được yêu mến và được tôn vinh qua sự khiêm nhường của chúng ta là những con cái của Ngài.
Khiêm nhường là gì? Thánh Tôma Aquinô trả lời: “Đó là một nhân đức đặc biệt, hệ tại ở sự tuân phục của con người đối với Thiên Chúa, và vì Thiên Chúa, hạ mình vâng phục những người khác.” Theo Thánh Tôma, cách đối xử với tha nhân chỉ được gọi là khiêm nhường đích thực, khi nó được thực hiện “vì Thiên Chúa.”
Trong truyền thống Kinh Thánh, người khiêm nhường cũng là người khó nghèo và là người công chính. Họ luôn tín thác cậy trông nơi Thiên Chúa. Tác giả Thánh vịnh 67 đã diễn tả niềm vui và hạnh phúc của người công chính (Đáp Ca). Họ là những người được Chúa chúc phúc và nâng đỡ chở che. Cuộc đời họ sẽ luôn thư thái và an bình. Họ sẽ dễ dàng vượt qua những gian nan thử thách, vì có Chúa luôn ở cùng.
Thánh Luca đã kể lại sự việc Chúa Giêsu đi dự tiệc. Nhân dịp này, Chúa giáo huấn các tông đồ về sự khiêm nhường. Trong xã hội Việt Nam, xưa cũng như nay, chỗ ngồi dự tiệc còn quan trọng hơn cả thực phẩm trên bàn tiệc, vì nó khẳng định vị thế của người được mời. Thực ra, Chúa dùng hình ảnh chỗ ngồi trong bữa tiệc để giáo huấn chúng ta về sự khiêm nhường trong cuộc sống. Trong thực tế, đôi khi chúng ta giả bộ khiêm nhường, mà chưa chắc đã thực tâm sống nhân đức ấy.
Trong phần cuối của bài Tin Mừng, Chúa Giêsu còn dẫn chúng ta đi xa hơn, với lời mời gọi thực thi bác ái và quan tâm đến những người bất hạnh, những người bị lãng quên. Những của cải làm phúc cho người nghèo sẽ không bị rơi vào quên lãng, nhưng được Thiên Chúa ghi nhận và Ngài sẽ thưởng công cho người nào rộng rãi đối với tha nhân.
Khuynh hướng tự nhiên nơi con người bao giờ cũng muốn thể hiện mình. Ngày nay, nhiều người khoe khoang học thức và bằng cấp (nhiều khi lại là bằng cấp mua!). Thực tế, “con người không giá trị ở cái mình có, nhưng giá trị ở điều mình là” (ngạn ngữ Pháp). Giá trị đích thực không ở bằng cấp, nhưng là ở con người có kiến thức và biết sử dụng kiến thức đi liền với bằng cấp ấy. Khiêm tốn bao nhiêu cũng không đủ, tức là còn phải khiêm tốn suốt đời. Cũng vậy, người tín hữu không bao giờ tự cho là đã đạt được sự hoàn hảo nơi bản thân, nhưng còn phải gắng sức phấn đấu để đạt tới mức “hoàn hảo như Cha trên trời” như Chúa Giêsu mời gọi.
Ông John Wooden (1910-2020), huấn luyện viên nổi tiếng môn bóng rổ người Mỹ, đã viết như sau:
Tài năng do Chúa Trời cho, hãy khiêm tốn.
Danh tiếng do người khác cho, hãy biết ơn.
Tính tự phụ do tự ta cho, hãy cẩn thận
“Chọn chỗ cuối” là một cách nói gợi hình, không chỉ là một vị trí hoặc một không gian, nhưng đúng hơn là một thái độ sống trong cuộc đời. Một cách thiết thực, chọn chỗ cuối là biết thu mình lại để Chúa được tôn vinh, và cũng giúp anh chị em được hạnh phúc. Xin Mẹ Maria giúp chúng ta biết sống khiêm tốn, để có thể thân thưa với Chúa lời “xin vâng” như Mẹ.
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Vụ Phạm Đoan Trang – xin chia buồn trước với Đảng Cộng sản Việt Nam!
Vụ Phạm Đoan Trang – xin chia buồn trước với Đảng Cộng sản Việt Nam!
Hà Sĩ Phu
Tiếp xúc với Phạm Đoan Trang tôi thấy cô chỉ là cô gái hiền thục, vui tươi, yêu đời, không hề thấy dấu hiệu của sự đa mưu túc kế hay tính mãnh liệt của một người làm chính trị, nhất là lúc cô say sưa gảy đàn guitare đệm hát. Nhưng những việc làm thông minh và tài năng, xuất phát từ cái Tâm trong sáng và chính trực như viết cuốn Chính trị Bình dân hay tóm tắt hồ sơ Vụ thảm sát Đồng Tâm bằng song ngữ Anh Việt… thì hiệu quả lại rất “chính trị”, khiến cho các nhà chính trị chân chính phải nể phục và kẻ chính trị tà tâm phải hoảng sợ. Vì thế mà cô đã phải chịu cái án 9 năm tù…, bị cắt đứt hoàn toàn tuổi thanh xuân của một đời phụ nữ.
Còn nhớ, trong đồn Công an, khi một cậu công an buông lời thóa mạ “Con đĩ vừa xấu lại vừa vô duyên, tao chỉ muốn đái vào mặt”, nói xong toan bỏ đi liền bị Đoan Trang quát lại “Thằng kia quay lại, đứng lên bàn này đái cho bà xem!”. Cậu công an xấu hổ bỏ đi. Phản ứng xuất thần của một cô gái hiền lành chưa chồng quá bất ngờ, chỉ vì trong máu Đoan Trang đã có sẵn cái gien của Bà Trưng Bà Triệu! “Quân tử kiến cơ nhi tác”, bản lĩnh đã cừ khôi thì gặp tình huống nhất định sẽ bật ra hành động cừ khôi.
Chỉ lên tiếng nói, không cần cầm đầu một cuộc biểu tình hay một tổ chức chống đối, mà cô dám tin cả một triều đại độc tài, vũ trang đông đặc như quân Nguyên, nhất định rồi sẽ phải sụp đổ nên cô mới quyết chống nó.
Xử phúc thẩm, cô bị y án tù 9 năm! LS Trịnh Vĩnh Phúc đã nói: “Nếu nỗ lực bào chữa của các luật sư, sự lên tiếng của nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế chưa làm thay đổi được quan điểm của quý vị, thì cứ kết án cô ấy. Lịch sử sẽ xóa án cho cô ấy!”.
Lịch sử của Dân tộc tử tế này chẳng những sẽ xóa án cho cô ấy, mà sẽ còn vinh danh. Bà Trưng Bà Triệu là những Anh thư trong sự nghiệp chống ngoại xâm. Phạm Đoan Trang vừa dâng cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp chống ngoại xâm lại vừa nâng cao Dân trí để đất nước thoát khỏi nạn độc tài cố hữu, thì có phần còn khó khăn hơn.
Lịch sử sẽ đi nhanh chậm ra sao chưa thể tiên đoán, nhưng triều đại nào rồi cũng qua đi, nếu nước Việt ta còn thì những Anh hùng cứu quốc quý hóa của giai đoạn này nhất định sẽ phải được vinh danh. Tôi tưởng tượng, nếu bên cạnh phố Bà Triệu, đại lộ Hai Bà Trưng ở Hà Nội mà rồi cũng sẽ có một con phố hay một Đại lộ Phạm Đoan Trang thì sao? Lúc ấy những hậu duệ của tàn dư Cộng sản sẽ lấy làm tiếc rằng tiền bối của họ đã vội vã đang tâm hành hạ một Anh hùng nữ lưu, mà nếu khôn ngoan hơn một chút thì họ đã có thể tránh được điều nhục nhã ấy trước Lịch sử.
Hành hạ một người rất tử tế, rất vinh quang của đất nước, lại đã được nhiều tổ chức quốc tế vinh danh, chỉ để giữ yên cái ghế cai trị của mình thì họ đã LỖ VỐN, vì chẳng những không đạt mục đích mà còn mang tiếng xấu đáng hổ thẹn đến muôn đời.
H.S.P. (25/8/2022)
Tác giả gửi BVN.
Bộ Ngoại Giao Mỹ ‘quan ngại sâu sắc’ việc Phạm Đoan Trang bị y án
Bộ Ngoại Giao Mỹ ‘quan ngại sâu sắc’ việc Phạm Đoan Trang bị y án
August 25, 2022
WASHINGTON, DC (NV) – “Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc đến việc y án chín năm tù đối với tác giả, nhà báo nổi tiếng Việt Nam Phạm Đoan Trang,” thông cáo do Bộ Ngoại Giao Mỹ phát đi hôm 25 Tháng Tám cho hay.
Vài giờ trước đó, không ngoài dự đoán, tòa án ở thành phố Hà Nội ra phán quyết y án với tác giả cuốn “Chính Trị Bình Dân” với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước.”
Blogger, nhà báo tự do Phạm Đoan Trang tại phiên tòa hôm 25 Tháng Tám. (Hình: Phạm Kiên/VietnamPlus)
Thông cáo của Bộ Ngoại Giao Mỹ cho biết: “Bà Trang, người từng đoạt giải thưởng Phụ Nữ Can Đảm Quốc Tế của Bộ Ngoại Giao Mỹ năm 2022, đã được quốc tế công nhận vì nỗ lực thúc đẩy nhân quyền ở Việt Nam. Vào Tháng Chín, 2021, Nhóm Công Tác Của Liên Hiệp Quốc Về Việc Giam Giữ Tùy Tiện đã xác nhận rằng bà Trang bị giam giữ tùy tiện và trái với các cam kết quốc tế về nhân quyền của Việt Nam.”
“Chúng tôi ghi nhận được các phúc trình về tình trạng sức khỏe bị sa sút của bà Trang và kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam bảo đảm chăm sóc y tế đầy đủ và cho phép bác sĩ tiếp cận để đánh giá tình trạng sức khỏe của bà,” ông Ned Price, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, nói thêm.
Theo Bộ Ngoại Giao Mỹ, việc cầm tù bà Phạm Đoan Trang “là minh chứng mới nhất trong chuỗi bắt giữ và kết án tù đối với các cá nhân ở Việt Nam chỉ vì những người này đã bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa.”
“Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho bà Trang và cho phép mọi cá nhân ở Việt Nam thực hiện quyền tự do ngôn luận mà không sợ bị trả thù, phù hợp với các quy định về quyền con người trong hiến pháp Việt Nam cũng như các nghĩa vụ và cam kết quốc tế của Việt Nam,” theo thông cáo Bộ Ngoại Giao Mỹ.
Tính đến sáng 26 Tháng Tám (giờ Việt Nam), chưa thấy Facebook Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam dẫn lại thông cáo nêu trên.
Cùng thời điểm, Facebook European Union in Vietnam dẫn phản hồi của Phái Đoàn EU tại Việt Nam: “Tòa phúc thẩm Hà Nội giữ nguyên bản án đối với bà Phạm Đoan Trang với tội danh mơ hồ là ‘tuyên truyền chống phá nhà nước.’ Trong Tháng Tám, các bản án phúc thẩm đối với các nhà hoạt động nhân quyền và xã hội dân sự khác cũng được giữ nguyên tương tự, bao gồm bản án dành cho ông Đặng Đình Bách và ông Mai Phan Lợi vì cáo buộc trốn thuế.”
Các luật sư trao đổi với đại diện sứ quán Tây phương trước cổng tòa án hôm 25 Tháng Tám. (Hình: Facebook Thu Đỗ)
Phái Đoàn EU nhận định rằng các vụ bắt giữ và kết án tùy tiện đối với bà Phạm Đoan Trang cùng các nhà hoạt động ôn hòa khác “là trái ngược với luật nhân quyền quốc tế.”
“Liên Minh Châu Âu tiếp tục kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho tất cả những người bảo vệ nhân quyền bị bắt giữ một cách tùy tiện. Chúng tôi cũng kêu gọi các nhà chức trách cho phép việc theo dõi phiên tòa và bảo đảm quyền được xét xử công bằng cho tất cả các cá nhân. Liên Minh Châu Âu sẽ tiếp tục theo dõi tình hình nhân quyền ở Việt Nam và tích cực hướng tới việc cải thiện tình hình nhân quyền,” thông cáo viết thêm.
Liên quan phiên tòa, Luật Sư Trịnh Vĩnh Phúc, một trong các luật sư bào chữa cho bà Phạm Đoan Trang, cho biết trên trang cá nhân: “…Nhiều viên chức ngoại giao của đại sứ quán các nước khối EU, Hoa Kỳ và các nước Đông Âu cũ… đăng ký tham dự ‘phiên tòa công khai’ của tòa án Việt Nam vì họ quan tâm sâu sắc đến số phận pháp lý của công dân Việt Nam – nhà báo Phạm Đoan Trang. Đáng tiếc, mong muốn chính đáng của họ, người nước ngoài và cả mẹ ruột và anh ruột của bị cáo Phạm Đoan Trang đều bị từ chối thẳng thừng từ các nhân viên an ninh chốt trực trước cổng tòa.” (N.H.K)
Quốc tế lên án chính quyền Việt Nam vì giữ nguyên bản án đối với bà Phạm Đoan Trang
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nhấn mạnh tình trạng sức khoẻ tồi tệ của bà Trang và thúc giục Việt Nam cung cấp dịch vụ chữa trị y tế, thuốc men và cho phép tiếp cận để đánh giá tình trạng của nhà báo này.
Cho rằng việc tiếp tục cầm tù bà Trang là hành động mới nhất của chiến dịch đàn áp quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ kêu gọi Hà Nội phóng thích bà và cho phép mọi người ở Việt Nam được thực hành quyền tự do biểu đạt như được quy định trong Hiến pháp Việt Nam và các công ước quốc tế về nhân quyền mà Hà Nội đã ký.
Ông JB Nguyễn Hữu Vinh, quyền Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam khẳng định:
“Việc nhà cầm quyền Hà Nội y án đối với nhà báo Phạm Đoan Trang là điều không ai lạ. Là sự trả thù đối với công dân, sự trả thù sự hằn học đối với một người viết báo người phụ nữ bị tàn tật vì sự tấn công của lực lượng an ninh.
Cả hệ thống bây giờ không buông tha một người phụ nữ và theo tôi đó là sự trả thù hèn hạ bỉ ổi của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với một người cầm bút có lương tâm đối với đất nước và dân tộc.”



















