ĐI BẤT CỨ NƠI ĐÂU- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

ĐI BẤT CỨ NƠI ĐÂU

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thứ Sáu Tuần XXIV – Mùa Thường Niên

“Cùng đi với Ngài, có Nhóm Mười Hai và mấy phụ nữ đã được Ngài trừ quỷ và chữa lành”.

David Livingstone, nhà truyền giáo tiên phong đến Châu Phi, đã đi bộ hơn 46.000km. Là một bác sĩ, nhà thám hiểm, người chống chế độ nô lệ, người tử đạo; David nêu gương một cuộc sống bần hàn! David chết, nhật ký của ông ghi, “Lạy Chúa, hãy đặt trên con bất cứ gánh nặng nào, chỉ cần Chúa nâng đỡ con! Hãy cắt đứt khỏi con bất cứ ràng buộc nào, chỉ cần ràng buộc con với sứ vụ và trái tim của Chúa! Hãy gửi con ‘đi bất cứ nơi đâu’, chỉ cần Chúa đi với con!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hãy gửi con ‘đi bất cứ nơi đâu’, chỉ cần Chúa đi với con!”. Đó là câu nói của một người được Chúa Giêsu chạm đến! Một khi để Chúa Giêsu chạm vào cuộc sống, chúng ta sẽ ‘đi bất cứ nơi đâu’ Ngài đi, làm bất cứ điều gì Ngài muốn! Tin Mừng hôm nay cho biết, Chúa Giêsu không lên đường thi hành sứ vụ một mình; đi theo Ngài, còn có Nhóm Mười Hai và mấy phụ nữ đã được chữa lành. Câu nói gọn ghẽ này tiết lộ nhiều điều!

Trước hết, ước muốn đi theo Chúa Giêsu không chỉ là một cảm xúc; chắc chắn sẽ có những cảm xúc liên quan. Nhưng đúng hơn, đó là một cảm nhận biết ơn đáng kinh ngạc và kết quả là, một mối dây tình cảm sâu sắc triển nở; bởi lẽ, quan hệ đã trở nên sâu sắc hơn. Đó là một tình yêu mới được tạo ra bởi quà tặng ân sủng và cứu rỗi. Nghĩa là những người theo Chúa Giêsu trải nghiệm sự tự do thoát khỏi tội lỗi ở một mức độ cao hơn so với trải nghiệm trước đó. Ân sủng đã biến đổi cuộc sống của họ; và kết quả là, họ sẵn sàng và sẵn lòng biến Chúa Giêsu thành trung tâm đời mình. Họ sẽ theo Ngài ‘đi bất cứ nơi đâu’, làm bất cứ điều gì Ngài muốn!

Thứ đến, nhờ ân sủng và lòng nhiệt thành này, các môn đệ Giêsu không chỉ loan báo Tin Mừng và thiết lập Nước Trời bằng lời nói và việc làm, bằng rao giảng và gương sáng; nhưng họ còn làm bất cứ điều gì Thiên Chúa muốn! Họ hỗ trợ việc loan báo Tin Mừng bằng cách cung cấp vật chất và các phương tiện cho đại cuộc; ở đây là những phụ nữ khá giả mà Tin Mừng cho biết. Hai vai trò này bổ sung cho nhau và cùng làm nên công cuộc truyền giáo của Giáo Hội.

Sau cùng, nhóm phụ nữ Galilê này sẽ được Luca nhắc đến khi từ đỉnh đồi Canvê, họ theo dõi tất cả những gì diễn ra chung quanh cái chết của Thầy mình. Họ thấy ngôi mộ và cách thi hài Ngài được đặt; sau đó, họ đến mồ ngày thứ nhất trong tuần; Maria Mađalêna và Gioanna được nêu đích danh với câu chuyện ly kỳ khi thiên thần hỏi họ, tại sao lại tìm người sống giữa kẻ chết. Họ trở nên mẫu mực về sự cởi mở để đón nhận ân sủng từ Chúa Giêsu, về sự sẵn sàng cho đi một cách hào phóng những gì đã nhận được và về lòng yêu mến Đấng họ đã đi theo!

Anh Chị em,

“Cùng đi với Ngài”. Các môn đệ và các phụ nữ đã đi theo Chúa Giêsu ‘bất cứ nơi đâu’, vì họ đã được Ngài chạm đến; đồng thời, nhận ra Ngài là Đấng sẵn sàng ‘đi bất cứ nơi đâu’, làm bất cứ điều gì Chúa Cha muốn. Họ rao giảng Tin Mừng theo cách thức của mình; các tông đồ giảng dạy, các phụ nữ lấy của cải để cung cấp những gì cần cho Thầy và trò. Cũng thế, mỗi người chúng ta được Chúa gọi cộng tác vào chương trình của Ngài theo cách rất riêng, và ai nấy nên thánh theo cách rất riêng ấy. Vấn đề là chúng ta cần cộng tác với ơn Chúa để chu toàn bổn phận và trách nhiệm mình. Chính Thánh Thần đang ở trong chúng ta, Ngài sẽ giúp sức để trước mỗi việc, chúng ta can đảm thưa lên với Chúa, “Xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa!”; “Con sẵn sàng ‘đi bất cứ nơi đâu’, làm bất cứ điều gì Chúa muốn!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin chạm vào con, biến đổi con; giúp con nhận ra ân sủng và đầu phục Chúa với lòng biết ơn sâu sắc, hầu con có thể ‘đi bất cứ nơi đâu’, làm bất cứ điều gì Chúa muốn!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

HÃY THONG THẢ SỐNG -TRẦN MỘNG TÚ

HÃY THONG THẢ SỐNG -TRẦN MỘNG TÚ

Khi đến tuổi nào đó, hãy chuẩn bị, dọn sẵn con đường  đi cho mình, ai rồi cũng sẽ tới đích, chỉ có người trước người sau thôi …thong thả mà sống để hưởng trọn vẹn những gì mình đang có

   HÃY THONG THẢ SỐNG
          TRẦN MỘNG TÚ

Suy ngẫm.

“Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước.”

Trần Mộng Tú

Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là mình có thể chết bất cứ lúc nào. Ta hối hả sống, vui, buồn, khỏe, yếu, ta cứ lướt qua rồi không ngoái đầu lại nhìn chuỗi ngày tháng ta đã tiêu hao của một đời người.

Cho đến khi có một người bạn vừa ngã bệnh, bệnh nặng, không biết sẽ mất đi lúc nào, lúc đó ta mới xa, gần, hốt hoảng gọi nhau.

Tưởng như chưa từng có người bạn nào “Chết” bao giờ…

Hay ta có một người thân trong gia đình, đang rất khỏe vừa báo tin bị bệnh hiểm nghèo. Gia đình, họ hàng cuống lên, sợ hãi như chưa nghe đến ai nói về cái chết bao giờ, chưa chứng kiến cảnh vào bệnh viện, cảnh tang ma bao giờ.

Cả hai người trên có thể đã ngoài 70 tuổi. Lạ thật ! Cái tuổi nếu có chết thì cũng đã sống khá lâu trên đời rồi, sao những người chung quanh còn hoảng hốt thế. Hóa ra người ta, không ai muốn nghe đến chữ “Chết”, dù chữ đó đến với mình hay với người thân của mình.

Hình như không ai để ý đến mỗi sáng chúng ta thức dậy, nhìn thấy mặt trời mọc (nếu còn để ý đến mặt trời mọc) là chúng ta đã tiêu dùng cái ngày hôm qua của đời sống mình . Có người vì công việc làm ăn, cả tuần mới có thời giờ ngửng mặt nhìn lên mặt trời.

Buổi sáng còn tối đất đã hấp tấp ra đi, buổi chiều vội vã trở về lúc thành phố đã lên đèn, làm gì nhìn thấy mặt trời. Nhưng mặt trời vẫn nhìn thấy họ, vẫn đếm mỗi ngày trong đời họ. Họ tiêu mất cái vốn thời gian của mình lúc nào không biết.

Tiêu dần dần vào cái vốn Trời cho mà đâu có hay. Rồi một hôm nào đó bỗng nhìn kỹ trong gương, thấy mình trắng tóc.

Hốt hoảng, tiếc thời gian quá! Khi nghe tin những người bạn bằng tuổi mình, bệnh tật đến, từ từ theo nhau rơi xuống nhanh như mặt trời rơi xuống nước, họ vừa thương tiếc bạn vừa nghĩ đến phiên mình.

Thật ra, nếu chúng ta bình tâm nghĩ lại một chút, sẽ thấy “Cái chết” nó cũng đến tự nhiên như “Cái sống”.

Đơn giản, mình phải hiểu giữa sống và chết là một sự liên hệ mật thiết, vì lúc nào cái chết cũng đi song song từng ngày với cái sống. Dẫu biết rằng, đôi khi có những cái chết đến quá sớm, nhưng ta cũng đâu có quyền từ khước chết.

Tôi biết có người mẹ trẻ, con của bạn thân tôi. Chị bị ung thư, chị cầu xin Thượng Đế cho sống đến khi đứa con duy nhất của mình vào Đại Học.

Chị không cưỡng lại cái chết, chị chỉ mặc cả với Thượng Đế về thời gian vì con chị lúc đó mới lên 3 tuổi. Thượng Đế đã nhận lời chị. Ngày con chị tốt nghiệp Trung Học, chị ngồi xe lăn đi dự lễ ra trường của con và tuần lễ sau chị qua đời.

Trong suốt mười mấy năm trị bệnh, chị vẫn làm đủ mọi việc: chị đội tóc giả đi làm, đến sở đều đặn, lấy ngày nghỉ hè và ngày nghỉ bệnh đi trị liệu.

Những bạn làm chung không ai biết chị bị ung thư, ngay cả xếp của chị. Khi họ biết ra, thì là lúc chị không đứng được trên đôi chân mình nữa. Chị sửa soạn từng ngày cho cái chết với nụ cười trên môi. Vẫn vừa đi làm, vừa cơm nước cho chồng con, ân cần săn sóc cha mẹ, hiền hòa giúp đỡ anh em trong nhà, chị mang niềm tin đến cho tất cả những người thân yêu của mình.

Sau ba năm chị mất, cậu con trai mỗi năm vẫn nhận được một tấm thiệp sinh nhật mẹ viết cho mình (Mẹ đã nhờ qua người dì gửi hộ).

Hôm sinh nhật 21 tuổi của cậu cũng vào ngày giỗ năm thứ ba của Mẹ, cậu nhận được tấm thiệp mừng sinh nhật mình, với dòng chữ nguệch ngoạc, chị viết cho con: “Mừng sinh nhật thứ 21 của con. Hãy bước vui trong đời sống và nhớ rằng mẹ luôn luôn bên cạnh con. “

Tôi đọc những dòng chữ mà ứa nước mắt. Tôi nghĩ đến chị với tất cả lòng cảm phục. Chị là người biết sống trong nỗi chết. Khi không thắng được bệnh tật, chị biết hòa giải với nó để sống chậm lại với nó từng ngày cho con mình. Chắc “Cái chết” cũng nhân nhượng với chị, thông cảm với chị như một người bạn.

Một chị bạn kể cho nghe về một bà bạn khác. Bà này mới ngoài sáu mươi, nhanh nhẹn, khỏe mạnh và tính nết vui vẻ, yêu đời. Nhưng khi nào đi ra khỏi nhà bà cũng mang theo một bộ quần áo đặc biệt, đủ cả giầy vớ bỏ vào một cái túi nhỏ riêng trong va-li.

Hỏi bà, sao lại để bộ này ra riêng một gói vậy, bà thản nhiên nói:“Nếu tôi chết bất thình lình ở đâu, tôi có sẵn quần áo liệm, không phiền đến ai phải lo cho mình.”

Bà mang theo như thế lâu lắm rồi, tôi không biết có khi nào bà ngắm nghía mãi, thấy chưa dùng tới, bà lại đổi một bộ mới khác cho ưng ý không?

Giống như người phụ nữ sắp đi dự tiệc hay cầm lên, để xuống, thay đổi áo quần sao cho đẹp. Đi vào cái chết cũng có thể coi như đi dự một đám tiệc.

Tôi nghĩ đây là một người khôn ngoan, sẵn sàng cho cái chết mà bà biết nó sẽ đến bất cứ lúc nào. Bà đón nhận cái chết tự nhiên, giản dị như đi dự tiệc, hay một chuyến đi xa, đi gần, nào đó của mình. Nhưng không phải ai cũng nghĩ về cái chết giản dị như vậy. Phần đông muốn được sống lâu, nên bao giờ gặp nhau cũng thích chúc cho nhau tuổi thọ.

Thích hỏi nhau ăn gì, uống gì cho trẻ trung mãi. Loài người nói chung, càng ngày càng thích sống hơn chết.

Họ tìm kiếm đủ mọi phương thuốc để kéo dài tuổi thọ. Người ta ức đoán, trong một tương lai rất gần, loài người có thể sống đến 120 tuổi dễ dàng với những môn thuốc ngăn ngừa bệnh tật và bồi dưỡng sức khỏe.

Rồi người ta sẽ còn tạo ra những bộ phận mới của nội tạng để thay thế cho những bộ phận gốc bị nhiễm bệnh. Gan, ruột, bao tử v.v, sẽ được thay như ta thay những phần máy móc của một cái xe cũ. Chúng ta, rồi sẽ sống chen chúc nhau trên mặt đất này.

Chỉ tiếc một điều là song song với việc khám phá ra thuốc trường thọ người ta cũng phải phát minh ra những người máy (robot) để chăm sóc những người già này, vì con cháu quá bận (chắc đang chúi đầu tìm thuốc trường sinh) không ai có thời giờ chăm sóc cha mẹ già.

Theo tôi, ngắm nhìn hình ảnh một cụ ông hay một cụ bà lưng còng, tóc bạc, đang cô đơn ngồi trong một căn buồng trống vắng, được một người máy đút cơm vào miệng, thật khó mà cảm động, đôi khi còn cho ta cái cảm giác tủi thân nữa.

Nhưng sống như vậy mà có người vẫn thích sống.

Một người đàn ông ngoài bẩy mươi, bị bệnh tim nặng, đang nằm trong phòng đặc biệt (ICU) lúc mơ màng tỉnh dậy, nhắn với các con cháu là khi nào vào thăm không ai được mặc áo mầu đen. Ông kiêng cữ mầu của thần chết. Ông quên rằng thần chết, đôi khi, có thể đến với chiếc áo mầu hồng. Thật ra, chính nhờ “cái chết” cho ta nhận biết là “cái sống” đẹp hơn và có giá trị hơn, dù có người sống rất cơ cực vẫn thấy cuộc đời là đẹp.

Những bậc thiên tài, những nhà văn lớn đã tự tìm về cái chết khi họ bắt đầu nhìn thấy cái vô vị trong đời sống như nhà văn Ernest Hemingway, Yasunari Kawabata và họa sĩ Vincent van Gogh, v.v… Chắc họ không muốn sống vì thấy mình không còn khả năng hưởng hết vẻ đẹp của “cái sống” nữa.

Họ là một vài người trong số nhỏ trên mặt đất này sau khi chết để lại tên tuổi trên những trang sử, lưu lại hậu thế, còn phần đông nhân loại, sau khi chết một thời gian, không để lại một di tích nào Con cháu có thờ cúng được một hai thế hệ, sau đó tên tuổi mờ dần, mất hẳn theo ngày tháng, vì chính những kẻ thờ phụng đó lại tiếp theo nằm xuống cùng cát bụi.

Ðời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích.(Thánh Vịnh)

Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước. Chúng ta cứ thong thả sống từng ngày, khi nào chết thì chết, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, bông hoa nở rồi bông hoa tàn, thế thôi.

Tại sao ta phải cay cú với cái chết? Hãy dùng trí tưởng tượng của mình, thử hình dung ra một thế giới không có cái chết(*)

Chắc lúc đó chúng ta sẽ không còn không khí mà thở chứ đừng nghĩ đến có một phiến đất cho bàn chân đứng.

Trần Mộng Tú

From: LUCIE 1937

Vì sao đa số người Anh vẫn muốn duy trì chế độ quân chủ?

Vì sao đa số người Anh vẫn muốn duy trì chế độ quân chủ?

Song Chi

20-9-2022

Tang lễ của Nữ hoàng Elizabeth II hôm nay cho thấy lịch sử lâu đời của Vương quốc Anh và chế độ quân chủ.

Nữ hoàng qua đời ở tuổi 96 tại nhà riêng của bà, Lâu đài Balmoral, ở Aberdeenshire, Scotland. Bà đã sống một cuộc sống lâu dài, luôn phục vụ cho đất nước của mình và cho Khối thịnh vượng chung. Tại Balmoral, chỉ hai ngày trước khi băng hà, bà chấp nhận sự từ chức của Thủ tướng Boris Johnson và bổ nhiệm người tiếp theo, Lizz Truss. Truss là Thủ tướng thứ 15 dưới triều đại của Nữ hoàng, người đầu tiên là Winston Churchill. Hàng tuần, bà tổ chức một buổi tiếp kiến với Thủ tướng, thể hiện sự quan tâm đến công việc của chính phủ, của đất nước.

Những địa điểm nơi diễn ra tang lễ, đều được xây dựng từ lâu đời và chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử của vương quốc Anh. Quan tài của Nữ hoàng đầu tiên được đưa đến Cung điện Holyroodhouse ở Edinburgh, dinh thự chính thức của chế độ quân chủ Anh ở Scotland.

Từ Edinburgh, quan tài của Nữ hoàng đã được đưa đến London. Linh cữu được quàn trong Hội trường Westminster, bên cạnh Nhà Quốc hội, để công chúng đến viếng. Hội trường Westminster được xây dựng vào năm 1097 bởi Vua William II, con trai của William the Conqueror. Ngoài việc được sử dụng làm nơi quàn linh cữu các thành viên của Hoàng gia và một vài chính khách quan trọng (trong đó Winston Churchill), tòa nhà cũng được sử dụng như một tòa án, bao gồm cả việc luận tội Vua Charles I và xét xử Guy Fawkes, người định làm nổ tung Nhà Quốc hội và Vua James I.

Lễ tang diễn ra tại Tu viện Westminster. Một nhà thờ được xây dựng lần đầu tiên ở đó vào khoảng năm 1080, nhưng tòa nhà hiện tại được khởi công vào năm 1245. Được chôn cất trong tu viện là 3.300 người Anh lỗi lạc, bao gồm ít nhất 16 quốc vương, tám thủ tướng, nhà thơ, diễn viên, nhà khoa học và nhiều người khác.

Lễ tang có sự tham dự của hoàng gia, các nguyên thủ quốc gia và những người đứng đầu chính phủ từ khắp nơi trên thế giới. Trong số các nhà lãnh đạo nước ngoài có những người đứng đầu chính phủ của các vương quốc Khối thịnh vượng chung (Commonwealth realms), thuộc địa cũ của Đế quốc Anh nơi Nữ hoàng vẫn là nguyên thủ quốc gia, và nguyên thủ quốc gia của các nước thuộc Khối thịnh vượng chung (Commonwealth countries), nay đã trở thành các nước cộng hòa.

Sau đó, quan tài của Nữ hoàng được đưa đến lâu đài Windsor, nơi ở của hoàng gia ở phía tây London. Lâu đài được khởi công bởi William the Conqueror sau Cuộc chinh phạt Norman của Anh vào năm 1066. Tại lâu đài, một nghi lễ được tổ chức trong Nhà nguyện St George (được xây dựng vào năm 1348), nơi quan tài của bà được hạ xuống hầm bên dưới nhà thờ. Nơi an nghỉ cuối cùng của Nữ hoàng sẽ là trong nhà nguyện tưởng niệm Vua George VI, bên cạnh cha của Nữ hoàng (George VI), mẹ, em gái và người chồng yêu dấu là Vương tế Philip, Công tước xứ Edinburgh. Nhiều quốc vương và hoàng gia khác được chôn cất trong nhà nguyện (bao gồm Henry VIII, Charles I, George III, George IV, Edward VII, George V).

Tất cả những điều này cho thấy rằng Nữ hoàng, cũng như tất cả mọi người, là một phần của lịch sử lâu dài và đa dạng, một sự tiếp nối lâu dài của sự sống quý giá trên hành tinh này. Hầu hết chúng ta sẽ không đóng một vai trò quan trọng trong lịch sử, như Nữ hoàng, nhưng tất cả chúng ta vẫn là những sợi dây trong tấm thảm lớn của cuộc sống.

Một sự kiện xảy ra dưới triều đại của George III, tất cả thu nhập từ Crown Estates (trừ Công quốc Cornwall), đất đai và tài sản thuộc về Quốc vương (nhưng không phải tài sản cá nhân của Vua hoặc Hoàng hậu), đều do chính phủ nắm giữ. Đổi lại, chính phủ trả lại một số tiền cho George III để chi trả cho chế độ quân chủ và hoàng gia. Sự sắp xếp này vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay, được Nữ hoàng cải tổ lại. Thu nhập từ toàn bộ đất đai, bất động sản đó, tính ra chế độ quân chủ Anh trả nhiều tiền hơn cho chính phủ so với chi phí để điều hành các hộ gia đình hoàng gia, hoàng gia không phải sống bằng tiền đóng thuế của người dân như nhiều người lầm tưởng.

Nữ hoàng là Người bảo trợ của hơn 600 tổ chức và hội từ thiện lớn nhỏ, ví dụ như tổ chức từ thiện lớn Nghiên cứu Ung thư của Vương quốc Anh và Hội Chữ thập đỏ Anh. Sự hỗ trợ và bảo trợ của bà đã giúp các tổ chức này gây quỹ (ước tính hơn 1,4 tỷ bảng Anh trong thời gian bà trị vì) và tiếp thêm tinh thần cho các tình nguyện viên và nhân viên của họ. Bà đã tham dự hàng trăm sự kiện mỗi năm để hỗ trợ các tổ chức này, cùng với hoạt động ngoại giao trong các chuyến viếng thăm các nước, chiêu đãi các nguyên thủ nước ngoài và những người đứng đầu chính phủ ở Vương quốc Anh. Khi còn sống, khối lượng công việc mà Vương tế Philip đảm nhận còn nhiều hơn, ông bảo trợ cho khoảng 800 tổ chức, đặc biệt tập trung vào môi trường, công nghiệp, thể thao và giáo dục, trong đó có việc sáng lập và là Chủ tịch của Quỹ Động vật Hoang dã Thế giới (World Wildlife Fund (WWF), thành lập Học bổng Kỹ thuật, sau này là Học viện Kỹ thuật Hoàng gia (Fellowship of Engineering, Royal Academy of Engineering)…

Các thành viên chịu trách nhiệm làm những công việc của Hoàng gia khác cũng vậy, họ cũng tham dự hàng trăm sự kiện mỗi năm, họ không ngồi không một chỗ cả ngày không làm gì cả như nhiều người lầm tưởng.

Hoa Kỳ tự hào về sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước. Tại Vương quốc Anh, Quốc vương là người đứng đầu Giáo hội Anh và Nữ hoàng là một tín đồ Cơ đốc sùng đạo, cũng như Vua Charles III. Phần lớn ý thức về bổn phận của họ đến từ đức tin Cơ đốc. Thay vào đó, ở Anh, có sự tách biệt giữa chính trị và đời sống công dân. Các chính trị gia đến rồi đi. Nữ hoàng luôn ở đó, là sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, gắn kết mọi người. Với các chính trị gia, tất cả mọi lời nói, việc làm của họ trước hết phải thỏa mãn người dân ngay nhiệm kỳ này, thế hệ này, đồng thời phải đặt quyền lợi đảng của họ, những người bỏ phiếu bầu cho họ lên trên và không bao giờ có thể có sự hài lòng của toàn bộ người dân đối với một Tổng thống hay Thủ tướng. Vì vậy luôn luôn có sự chia rẽ, cứ nhìn Hoa Kỳ chẳng hạn.

Còn một chế độ quân chủ kiểu như Vương quốc Anh với Nữ hoàng hay Vua ở bên ngoài chính trị, bên trên chính trị, với tầm nhìn xa, cao hơn, cho một bức tranh lớn hơn.

Nữ hoàng hay Nhà Vua ở Anh hoàn toàn không can thiệp vào công việc chính trị. Quyền lực của họ là một thứ quyền lực mềm, dựa trên uy tín, hình ảnh, tư cách, ý thức về bổn phận, trách nhiệm của họ. Nếu làm tốt công việc và giữ gìn tốt hình ảnh, Quốc vương sẽ đại diện cho một lý tưởng và có sức mạnh truyền cảm hứng cho mọi người nỗ lực hết mình, cống hiến thời gian, công sức và nguồn lực cho những mục đích lâu dài, và đoàn kết mọi người. Và Nữ hoàng đã thể hiện điều đó trong suốt 70 năm trị vì của mình.

Tất nhiên sẽ khó khăn hơn nhiều để duy trì chế độ quân chủ, khi thiếu vắng một Nữ hoàng Elizabeth luôn sáng suốt, điềm tĩnh, đáng tin cậy và vững vàng. Tân vương Charles III chắc chắn hiểu rõ điều này.

Không có hệ thống nào tỏ ra hiệu quả như một bức tường thành chống lại chế độ chuyên chế. Hoa Kỳ có các giải pháp – phân chia quyền lực giữa các nhánh tư pháp, lập pháp và hành pháp, nhưng có lẽ là không đủ.

Mỗi quốc gia đều cần một người gánh vác gánh nặng biểu tượng của nhà nước. Nếu người đó không phải là quân chủ, được thiết lập rõ ràng để quản lý vai trò đó, trách nhiệm, và sự cám dỗ, có xu hướng rơi vào người đứng đầu nhà nước, người đứng đầu cơ quan hành pháp. Tại sao đó lại là một vấn đề? Chẳng hạn, trong chế độ Tổng thống, với quyền lực tập trung quá nhiều vào Tổng thống, rất có nguy cơ trở thành độc tài.

Hệ thống quân chủ thực hiện một mục đích tâm lý/tinh thần và xã hội quan trọng. Nó cũng có tiện ích thực tế to lớn, về mặt văn hóa – và kinh tế. Ai có thể phủ nhận sức hút to lớn của các truyền thống của Vương quốc Anh, ví dụ, đối với thương mại, du lịch?

Và cuối cùng, ý thức về lịch sử, sự trường tồn, về truyền thống phát triển, về sự phục vụ và cống hiến, là một phần của điều gì đó vĩ đại hơn, đó là lý do tại sao hơn quá nửa người dân Anh vẫn tiếp tục ủng hộ và tôn trọng chế độ quân chủ của họ.

Còn nếu một ngày nào đó đa số người Anh cảm thấy chế độ quân chủ không còn có ích lợi gì nữa, thì họ cũng sẽ nhẹ nhàng dứt bỏ thôi.

KHÔNG THỂ GIÁP MẶT-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

KHÔNG THỂ GIÁP MẶT

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Họ không thể giáp mặt Ngài, vì dân chúng quá đông.”

Một nhà tu đức nói, “Ngài là Vua các vua, chói lọi vinh quang, Chúa vũ trụ vô tận, huyền ảo; toàn tri, toàn năng, toàn trị; thánh khiết không thể tả, không thể chạm tới, không thể giáp mặt, không thể đổi thay…  Ấy thế, Ngài được bao bọc trong thân xác một con người thấp hèn, sinh ra như một con cái Giuđa bị khinh dể, trong một hang lừa bẩn thỉu, từ lòng một phụ nữ giản dị và không phô trương. Đấng ‘không thể giáp mặt’ nên rốt hèn, để mọi người ‘có thể giáp mặt!’”

Kính thưa Anh Chị em,

“Đấng ‘không thể giáp mặt’ nên rốt hèn, để mọi người ‘có thể giáp mặt!’” Ngày xưa cũng như ngày nay, không ít người trong nhân loại khát khao giáp mặt Chúa Giêsu, một con người rất dễ gặp trên mọi nẻo đường cuộc sống của mỗi người; thế nhưng, Tin Mừng hôm nay cho thấy một điều xem ra ngược lại.  Nhiều lúc, gặp Chúa Giêsu không phải luôn luôn dễ!  Luca cho biết, “Mẹ và anh em Ngài đến tìm Ngài, nhưng họ ‘không thể giáp mặt’ Ngài, vì dân chúng quá đông.”

Mỗi người có lý do riêng của mình để tìm đến Chúa Giêsu!  Một số người cần được chữa lành, như Bartimê, anh mù thành Giêricô, la hét cho đến khi được Ngài xót thương; một số vì tò mò, như Giakêu, người đã leo lên cây để xem cho được Ngài; một số muốn nghe Ngài, như đám đông chen lấn bên hồ Gênêzareth; một số muốn chăm sóc Ngài, như Mẹ Maria, chị em Matta Maria.  Bạn và tôi, chúng ta có muốn gặp Chúa Giêsu không; tại sao tôi muốn gặp Ngài; điều gì đang ngăn cản khiến tôi ‘không thể giáp mặt’ Ngài?

Rõ ràng, nhiều lúc, thật không dễ dàng để chinh phục Chúa Giêsu; thậm chí cũng không dễ gặp Ngài.  Mặc dù chúng ta có thể tìm kiếm Ngài với ý định thuần khiết nhất, nhưng không phải lúc nào cũng toại nguyện.  Chắc chắn sẽ có những trở ngại, và chúng ta phải chuẩn bị!  Satan luôn tìm cách đẩy chúng ta ra xa Thiên Chúa qua tội lỗi, thậm chí đặt ra nỗi sợ, để cản ngăn chúng ta đến với phép Giải Tội, khiến chúng ta không nhận được ơn thứ tha và chữa lành.  Thế giới ra sức lôi kéo chúng ta càng xa Thiên Chúa càng tốt; nó cung cấp hàng ngàn sự xao nhãng và thú vui khiến chúng ta rời bỏ việc cầu nguyện, hồi tâm và hoán cải.  Bản thân chúng ta cũng rất ít có khuynh hướng thiên về điều lành, phục vụ tha nhân và sống các nhân đức.  Ngay cả lười biếng và ươn ế cũng có thể dập tắt những gì tốt nhất nơi chúng ta.  Vì thế, bạn và tôi, cần để Chúa Giêsu biết chúng ta đang tìm Ngài; nói cho Ngài lý do chúng ta ‘không thể giáp mặt’ Ngài.

Anh Chị em,

“Họ không thể giáp mặt Ngài.”  Tại sao bạn và tôi ‘không thể giáp mặt’ Ngài?  Đó là một câu hỏi quan trọng!  Vậy mà, với Chúa Giêsu, thật thú vị, được nhìn Ngài hay gặp Ngài vẫn không quan trọng!  Quan trọng là làm sao ‘được Ngài chạm’ hay ‘chạm được Ngài’; nhờ đó, được chữa lành và biến đổi.  Tuyệt vời thay!  Tin Mừng hôm nay tiết lộ, có một cách khác để có thể thường xuyên ‘được Ngài chạm’ hay ‘chạm được Ngài’, đó là khi chúng ta trở nên những con người biết “nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”  Bấy giờ, như Mẹ Maria, chúng ta sẽ sống mối tương quan với Chúa Giêsu đến một mức độ thân thiết còn hơn cả quan hệ huyết tộc.  Đây chính là vẻ đẹp của tình yêu Thiên Chúa, Đấng kêu gọi chúng ta đạt đến phẩm giá và sự thân mật ngày càng cao hơn với Ngài.  Càng yêu mến Chúa, chúng ta càng yêu thương anh chị em mình.  Sách Châm Ngôn hôm nay nói, “Thực hành công bình và bác ái, thì đẹp lòng Chúa hơn là hy lễ.”  Quý biết bao khi chúng ta sống Lời Chúa như Ngài mong ước; Thánh Vịnh đáp ca thật ý nghĩa, “Trên đường mệnh lệnh Chúa, xin dẫn con đi!”

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đẩy xa mọi áp lực của ma quỷ và sự uể oải thiêng liêng nơi con; vì nó, con ‘không thể giáp mặt’ Ngài.  Xin chạm vào con, cho con chạm được Ngài; để con được biến đổi!”  Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

NGÀY TẢO MỘ – Jos. Nguyễn Văn Sơn, C.Ss.R.

Kẻ Đi Tìm

NGÀY TẢO MỘ

Jos. Nguyễn Văn Sơn, C.Ss.R.

Hôm nay kỷ niệm 14 năm tôi chết. Tôi về tạo mộ lần thứ 14. Nhìn ngôi mộ của tôi, tôi thấy cỏ mọc xanh rì, rào chắn xung quanh không còn nữa. Quanh tôi, không chỉ là một mình tôi mà mỗi năm số người chết ngày càng tăng. Lúc đầu tôi còn nhớ tên họ, dần dần những người xa lạ đến tôi chưa kịp làm quen họ đã chuyển đi nơi khác, kẻ đến người đi thay phiên nhau.

Tôi đứng cạnh cây Thánh Giá đã sờn bạc vì mưa gió. Tên tôi vẫn còn đó. Ngày sinh, ngày chết, quê quán… chung quanh vắng lặng như tờ. Càng về khuya càng lặng vắng!

Tôi ngồi đây một mình trong ngày tảo mộ. Hồi tưởng lại kỷ niệm 14 năm trước. Ngày đó… ngày định mệnh 17/09/2008. Tôi nhập viện trong tình trạng nguy kịch, toàn thân đau tê tái… Bác sỹ sau khi chụp XQ, siêu âm, chuẩn đoán. Họ quyết định tôi phải mổ gấp, nếu chậm sẽ không còn hy vọng sống. Người ta hỏi tôi có sẵn sàng cho ca mổ chưa? Tôi trả lời sẵn sàng. Thân xác tôi trao cho họ, linh hồn tôi dâng chọn cho Thiên Chúa. Bởi tâm hồn, thân xác tôi là của Thiên Chúa.

17h người ta đưa tôi vào phòng mổ. Quang cảnh phòng mổ thật hãi hùng. Xung quanh tôi toàn là dao kéo, dây rợ chằng chịt; xa xa những ánh đèn sáng chói như muốn nuốt chửng đôi mắt tôi. Một màn hình to đùng hiện ra trước mắt với toàn bộ thân xác, bộ lòng, những thớ da thớ thịt của tôi. Một đội ngũ Bác sỹ vây quanh tôi. Người dao, người kéo, người chích thuốc mê, người cầm đèn rọi… từng lát cắt, từng miếng mổ như đâm thâu thân xác tôi. Tôi như lịm đi rồi lại tỉnh dạy, từng giờ, từng phút như thế cứ trôi đi. Lúc tỉnh lúc mê… dù mê, nhưng tôi vẫn nghe văng vẳng bên tai những lời trao đổi, những thắc mắc, những lo lắng của đội ngũ Y, Bác sỹ. Người ta thì thầm với nhau, tôi sẽ chết, chết không còn một chút hy vọng. Bởi người ta mổ bụng tôi ra, trong ổ bụng người ta thấy có rất nhiều máu, có tới 3 lít. 3 lít đã đông cứng vì để quá lâu. Vâng! Các Bác sỹ đã bó tay. Bó tay thật sự trước sức mạnh của thần chết. Họ đầu hàng vì ngoài khả năng của họ. Thần chết đã tới, lôi tôi ra khỏi thế gian, khỏi vòng tay yêu thương của bạn bè, người thân, khỏi nỗ lực hết mình của đội ngũ Y, Bác sỹ…

Tôi nhớ rất rõ, một người to cao, nhưng thân mình đen nháy lôi tôi đi. Nó lôi tôi đi từng cửa này tới cửa khác. Khung cảnh nơi đó thật hãi hùng, cảnh tan thương tràn lan, khóc lóc, rên riết, kêu la… thời tiết ở đó thật oi bức, lửa bập bùng cháy suốt ngày đêm. Tiếng kêu la ai oán từ khắp nơi vọng về làm tôi sợ hãi, vùng vẫy, kêu la inh ỏi…

Vậy là tôi đã chết thật. Chết 100%. Xa rồi những kỷ niệm thân thương bên gia đình, thầy cô, bạn bè… giờ đây xung quanh tôi toàn là tiếng kêu la ai oán, hãi hùng. Quỷ đưa tôi đi khắp nơi này tới nơi khác. Tôi không dám nhìn cảnh vật xung quanh bởi nó rất hãi hùng. Nó kéo tôi tới một vực thẳm, thẳm sâu hun hút. Từ trên cao, nó ném tôi xuống dưới. Tôi như người mất hồn, kêu lên những tiếng nỉ non, tôi kêu tên Thiên Chúa, kêu tên Mẹ Maria, tôi dâng linh hồn tôi trong tay Thiên Chúa và Mẹ Maria. Tôi rơi như một hòn đá bay xuống vực thẳm hun hút, khi tôi không còn một chút hy vọng. Tưởng chừng như đời tôi sẽ mãi mãi đi vào dĩ vãng, đi xuống vực thẳm mênh mông… vậy mà kìa!!! Một bàn tay, rồi hai bàn tay kéo tôi lại. Kéo tôi khỏi vực thẳm hun hút. Một ánh sáng chói lòa soi sáng cả bóng đêm u tối đưa tôi trở về với hiện tại. Trở về với kiếp sống trần gian. Tôi đã thoát khỏi hình bóng của bóng tối, thần chết. Thần chết đã kéo tôi xa rời mọi thứ ở trần gian, nhưng chính Thiên Chúa đã đoái thương và lôi tôi về cùng với Ngài. Tôi chỉ là phận hèn mọn, yếu đuối mỏng dòn và tội lỗi. Vậy mà Chúa vẫn đoái thương. ÔI TÌNH YÊU THIÊN CHÚA THẬT VÔ BỜ BẾN!

Tôi đã chết, chết cho kiếp phận người hèn yếu, tội lỗi… chết cho một kiếp người. Hôm nay, tôi trở về tảo mộ. Nhớ lại những kỷ niệm đã qua, tôi thấy phận mình thật yếu đuối, mỏng manh và đôi lúc thật tệ trước tình yêu vô biên mà Thiên Chúa đã dành cho mình. Như cánh hoa kia sớm nở chiều tàn. Cuộc đời con người cũng vậy, có sinh có tử. Vậy mỗi người sẽ làm gì trước vận mệnh của cuộc đời? Thiết nghĩ cuộc đời này chỉ là chóng qua, thân xác ta chỉ là tro bụi, rồi cũng sẽ trở về bụi tro. Ta hãy sống sao cho cuộc đời này có ý nghĩa.

Jos. Nguyễn Văn Sơn, C.Ss.R.

Tổng thống Biden tuyên bố sẽ bảo vệ Đài Loan

Tổng thống Biden tuyên bố sẽ bảo vệ Đài Loan

Đặng Sơn Duân

19-9-2022

Tổng thống Biden trả lời phỏng vấn trong chương trình 60 Minutes. Ảnh: CBS

Tổng thống Joe Biden một lần nữa tuyên bố quân đội Mỹ sẽ bảo vệ Đài Loan trong trường hợp Trung Quốc phát động cuộc tấn công xâm lược hòn đảo này.

1. Chuyển động quân sự

– Nhiều tàu hải cảnh Trung Quốc được triển khai xuống quần đảo Trường Sa trong vài ngày qua. Cụ thể, tàu 5304 từ Tam Á di chuyển xuống phía nam Bãi Tư Chính, nơi tàu 5403 đã hiện diện vài tuần qua. Tàu 5302 cũng đang hướng xuống Trường Sa trong khi các tàu 5204 và 5305 cũng đang từ Tam Á di chuyển xuống phía nam. Chưa rõ đây chỉ là đợt thay thế luân phiên các tàu hải cảnh Trung Quốc ở khu vực phía nam hay là sự tăng cường hiện diện của các tàu này.

– Tàu sân bay Sơn Đông hiện ở vẫn Tam Á song tàu Liêu Ninh đã rời Thanh Đảo khoảng ngày 16.9, chưa rõ di chuyển đi đâu.

– Những ngày vừa qua, Trung Quốc vẫn thường xuyên triển khai máy bay quân sự vào khu vực Vùng nhận diện phòng không của Đài Loan và vượt qua đường trung tuyến ở eo biển như thường thấy trong thời gian qua. Tuy nhiên, vài ngày gần đây chứng kiến sự gia tăng sử dụng các máy bay không người lái trong các đợt triển khai này, bao gồm các chiếc máy bay trinh sát WZ-7, BZK-007 và máy bay chiến đấu CH-4.

– Truyền thông Hàn Quốc đưa tin nhóm tác chiến tàu sân bay USS Ronald Reagan của Mỹ sẽ ghé cảng Busan trong tuần này và tham gia cuộc tập trận chung với phía Hàn Quốc.

2. Đài Loan

Tổng thống Joe Biden một lần nữa tuyên bố quân đội Mỹ sẽ bảo vệ Đài Loan trong trường hợp Trung Quốc phát động cuộc tấn công xâm lược hòn đảo này. Đây ít nhất là lần thứ tư ông Biden phát biểu về việc bảo vệ Đài Loan, song những gì ông tuyên bố trong cuộc phỏng vấn với chương trình 60 Minutes của CBS là câu trả lời rõ ràng và dứt khoát nhất từ trước đến nay về vấn đề này.

Như thường lệ, một đại diện của Nhà Trắng sau đó khẳng định chính sách của Mỹ về Đài Loan vẫn không thay đổi. Nhưng một số nhà quan sát cho rằng ông Biden không hề lỡ lời và ông đã xác định rất rõ ràng về vấn đề này, rằng Mỹ sẽ bảo vệ Đài Loan nếu Trung Quốc tấn công.

Một vấn đề đáng chú ý nữa là ông Biden phát biểu rằng: “Đài Loan đưa ra phán xét của riêng họ về nền độc lập của họ. Chúng tôi không khuyến khích họ độc lập. Đó là quyết định của họ”.

Phát biểu này dường như có chút thay đổi so với chính sách lâu nay của Mỹ là “không ủng hộ Đài Loan độc lập”.

Thay vì khẳng định điều này, ông Biden chỉ nói rằng Đài Loan đưa ra phán xét riêng của họ và Mỹ chỉ “không khuyến khích”.

Chi tiết này gợi nhớ đến việc Bộ Ngoại giao Mỹ từng xóa câu “chúng tôi không ủng hộ Đài Loan độc lập” trong Fact Sheet của họ về Đài Loan trong một thời gian ngắn vào tháng 5 trước khi cập nhật nó trở lại.

Hai sự việc này khiến người ta không khỏi nghi ngờ liệu có phải Nhà Trắng muốn tạo ra thêm sự mơ hồ về việc họ có phản đối Đài Loan độc lập hay không.

THẮP SÁNG TỪ BÊN TRONG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

THẮP SÁNG TỪ BÊN TRONG

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

Thứ Hai Tuần XXV – Mùa Thường Niên

“Đèn được đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng”.

Học giả nổi tiếng, Rufus Jones, vừa có buổi thuyết trình về chủ đề, “Hãy rạng rỡ!”. Ngay sau đó, một phụ nữ “có khuôn mặt mộc mạc đến khó tin” đến hỏi, “Ông sẽ làm gì nếu có một khuôn mặt như tôi?”. Jones, trả lời, “Tôi cũng có những rắc rối tương tự về loại này, nhưng tôi khám phá ra rằng, nếu bạn ‘thắp sáng từ bên trong’, bất kỳ khuôn mặt nào của bạn cũng đủ rạng rỡ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Nếu bạn ‘thắp sáng từ bên trong’, bất kỳ khuôn mặt nào của bạn cũng đủ rạng rỡ!”. Khám phá của Rufus Jones được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay, khi Chúa Giêsu nói đến ánh sáng. Thật thú vị, một ánh lửa ‘thắp sáng từ bên trong’ lại có sức toả rạng bên ngoài. Sách Châm Ngôn hôm nay gọi nó là điều lành; Chúa Giêsu gọi nó là ánh sáng không thể che giấu, “Đèn được đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng”.

Mọi người cần “nhìn thấy ánh sáng!”. Điều này xảy ra khi những người khác hành động như những ngọn đèn chiếu sáng Đức Kitô cho chúng ta; hay ngược lại, khi những người chung quanh “nhìn thấy ánh sáng” Đức Kitô từ nơi chúng ta. Tác giả sách Châm Ngôn nói, “Hỡi con, khi có thể, con đừng từ chối làm điều lành!”. Điều lành ở đây là yêu thương, là cảm thông, chia sẻ; nó còn là cầu thay nguyện giúp, trăn trở… Đó là những người mà Thánh Vịnh đáp ca hôm nay gọi là những người ở trên núi của Chúa, “Lạy Chúa, ai được ở trên núi thánh của Ngài?”.

Bổn phận của chúng ta là trở nên ánh sáng Chúa Kitô cho một thế giới đang rất cần Ngài. Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho biết, khi chúng ta nhen nhóm ngọn lửa của Ngài trong lòng, thì hiệu quả là, Ngài sẽ toả sáng qua chúng ta để người khác nhìn thấy. Ngài nói, “Chẳng ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi, hoặc đặt dưới gầm giường!”; nói cách khác, nếu bạn không toả sáng Chúa Kitô, thì không phải vì bạn che giấu Ngài, mà là vì Ngài đã không thể ‘thắp sáng từ bên trong’ bạn. Một khi Ngài đã thắ
p sáng nội tâm bạn, ánh sáng của Ngài không thể bị che lấp!

Cách tuyệt vời, sự thật này giúp chúng ta đánh giá đúng mức mối quan hệ của linh hồn mình với Chúa. Nếu Chúa Giêsu đang sống trong bạn và tôi, nếu mối quan hệ yêu thương giữa Ngài với chúng ta thực sự được sống, hiệu quả của mối quan hệ ‘Chúa và tôi’ đó nhất định sẽ tác động nơi người khác; họ sẽ dễ dàng nhận ra ánh sáng không thể che giấu đó. Hiệu quả là, ánh sáng Chúa Kitô trong chúng ta phản chiếu tấm gương linh hồn, ‘một linh hồn có khuôn mặt Giêsu’ ngời sáng, phản chiếu cho người khác.

Anh Chị em,

Qua Bí Tích Rửa Tội, Chúa Kitô đốt lên ánh lửa Phục Sinh của Ngài trong tim chúng ta. Đó là ánh sáng của tình yêu, hy vọng, niềm vui, lòng thương xót và thiện hảo. Ngài giao nhiệm vụ gìn giữ ánh sáng ấy cho Giáo Hội; cụ thể là giáo xứ và cha mẹ. Qua từng biến cố, từng phút giây, Chúa Thánh Thần không ngừng khơi lên ánh sáng này để nó ngày càng toả rạng. Để được như thế, Thiên Chúa đặt mỗi người chúng ta vào đúng “đế” của mình, từ chức vụ, nơi chốn, hoàn cảnh… “Để mọi người nhìn thấy công việc tốt lành anh em làm mà ngợi khen Cha của anh em, Đấng ngự trên trời”. Như vậy, một khi người khác không thấy được ánh sáng Chúa Kitô từ cuộc sống chúng ta; hẳn vì ánh lửa của Ngài đang mai một. Hôm nay, bạn và tôi nhìn lại ánh sáng trên ‘đế cuộc sống’ mình; thử hỏi những người khác có được lôi kéo vào tình yêu của Chúa Kitô qua chúng ta không? Nếu không, hãy nhìn vào tim mình, xin Ngài ‘thắp sáng từ bên trong’ ngọn lửa của Ngài, lửa Giêsu; nói cách khác, thắp lại ngọn lửa tình yêu của Ngài trong linh hồn mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con rạng rỡ từ bên ngoài, nhưng ‘thắp sáng con từ bên trong’. Hãy sai con đi bất cứ nơi đâu, đến với bất cứ ai, để con rạng ngời ánh sáng Kitô cho họ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

LĂNG VUA NGÔ QUYỀN

LĂNG VUA NGÔ QUYỀN

–Chiêm ngưỡng Lăng vua NGÔ  QUYỀN  rồi  nhìn lại lăng tên bán  nước hồ chí minh hay ngôi mộ của các tên   tổng  bí  thư  vietcong khác  một trời một vực—- nhưng lăng mộ vua  NGÔ QUYỀN sẽ  trường cửu–còn mộ   của  những   tên  hèn với  giặc , ác với dân sẽ bị đào  thải  như  của  các  tên  Lenin… Ceaucescu mà  thôi !!

Cái lăng bé nhỏ này chính là Lăng Ngô Quyền, vị vua đầu tiên đã đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng vào năm 938, giúp dân tộc ta kết thúc hơn 1000 năm Bắc thuộc, giành nền độc lập. 

Lăng của Ngài ở quê hương là làng Đường Lâm, Sơn Tây (Hà Nội), lăng có diện tích chỉ vài m2, có mái che chỉ cao 1,5 mét, bia đá được khắc thời Tự Đức, có ghi bốn chữ Hán “Tiền Ngô Vương lăng”. Ngài mất năm 944, hưởng dương 47 tuổi.

Hàng cây duối cổ thụ màu xanh biếc ở gần đó tương truyền là nơi xưa Ngài buộc ngựa chiến và voi chiến mỗi khi về làng. Những cọc gỗ mà Ngài cho quân lính đóng dưới lòng sông Bạch Đằng nay vẫn còn nguyên…

Một vị vua hào hùng như vậy, có tên tuổi ghi dấu đậm nét trong lịch sử Việt Nam mà chỉ an nghỉ trong một khoảnh đất nhỏ nơi làng quê. Nhưng uy danh của Ngài thì có ở khắp nơi trên đất Việt. Đền thờ khiêm tốn của Ngô Quyền ở ngay trên đất Đường Lâm cũng đời đời được dân ta ngưỡng vọng và thờ phụng.

Tổ tiên ta thật khiêm cung, mà cũng đầy hiển hách. Không có lăng mộ, tượng đài nào là vĩnh cửu mà chỉ có lòng yêu mến, kính trọng của dân chúng là vĩnh cửu trường tồn!

Doãn Hồng Giang

From: Tu-Phung

Hãy để ngày ấy lụi tàn

Nghệ Lâm Hồng   · 

Hãy để ngày ấy lụi tàn

Chuẩn: Chúng ta đang bán tương lai để ăn

Fb Ls Nguyen Danh Hue

Nhiều người đi nước ngoài hoặc từng sinh sống ở nước ngoài hay có chung nhận xét rằng “không đâu sướng như ở Việt Nam”. Cá nhân tôi đã đi rất nhiều nước và cũng thấy có vẻ đúng như thế.

Trong khi dân Nhật, Hàn hay Anh, Pháp, Mỹ, Đức giàu có thế nhưng làm bục mặt ra, thậm chí cuộc sống rất áp lực trong khi Việt Nam là quốc gia nghèo đói, vẫn phải trông vào viện trợ nước ngoài nhưng dân thì ăn chơi, cafe, nhậu nhẹt suốt ngày.

Vậy tiền ở đâu ra? Sao không làm vẫn có tiền tiêu?

Thực ra quốc gia không làm ra tiền thì dân cũng lấy đâu ra tiền mà tiêu. Sở dĩ dân ta làm ít mà chi tiêu vẫn rủng rỉnh, vẫn ăn nhậu và có vẻ an nhàn như hiện nay là do chúng ta đang bán tương lai đi để ăn, nói thẳng ra là đi vay nợ, bán đất đai, tài nguyên, huỷ hoại môi trường và chấp nhận làm những thứ quốc gia khác không làm. Làm gì có chuyện không lao động để tạo ra của cải vật chất mà sung túc và nhàn hạ được.

Nếu cứ kéo dài tình trạng như hiện nay thì quốc gia này ắt sẽ không thể tồn tại. Chắc chắn thế!

Ls Nguyen Danh Hue

RỒI TẤT CẢ… ĐỀU LÀ PHÙ DU…!

RỒI TẤT CẢ… ĐỀU LÀ PHÙ DU…!

Công nương Diana mang một chiếc nhẫn kim cương trị giá 205 ngàn Mỹ kim, tương đương với tiền Việt Nam là 3 tỷ 71 triệu đồng. Món trang sức có viên ngọc sapphire Ceylon hình bầu dục 12 carat được bao quanh bởi 14 viên kim cương solitaire, cố định trên 18 karat vàng trắng. Đó là một phần quan trọng trong lịch sử hoàng gia Anh.

Lễ cưới của cô với hoàng tử Charles nước Anh đã tốn hết 3 triệu 500 ngàn Mỹ kim, tương đương với 52 tỉ 500 triệu đồng Việt Nam cùng 2700 khách mời danh dự…!

Thế mà Gia đình Hoàng gia nổi tiếng đó đã tan vỡ sau 15 năm tình lận đận…!

Số phận bi thương của công nương đã tử nạn xe vào lúc 10 pm, ngày 31 tháng 08 năm 1997 (giờ Paris) và khi được chôn cất…, công nương Diana không mang theo nhẫn kim cương trên tay, và cũng không mang được một Mỹ kim nào…!

Trong quan tài, chỉ có xâu chuỗi Mân Côi của mẹ Têrêsa thành Calcutta đã tặng cô mà thôi…!

Sống trong cuộc đời này, cho dù là giàu sang, vinh hoa, phú quý hay khốn khổ, cùng cực, bần hèn; cho dù là quan chức quyền uy, vua chúa hay người thấp bé, người cùng khổ…, thì khi nhắm mắt xuôi tay lìa đời cũng đều giống như nhau…!

Công nương Diana chỉ mang theo hành trang cho cuộc đời là những công phúc khi sinh thời mà cô đã làm cho đời, cho người…!

*Khi còn sinh thời…! Công nương đã có nói: “Hãy làm những điều tốt cho mọi người mà không mong được trả ơn và nhớ rằng một ngày nào đó họ cũng mang nhiều điều tốt đẹp đến cho bạn…!”.

S.T.

FDA khuyến cáo túi độn ngực có thể gây ung thư

WASHINGTON, DC (NV) – Cơ Quan Quản Trị Thực Phẩm và Dược Phẩm (FDA) hôm Thứ Năm, 8 Tháng Chín, cảnh báo giải phẫu thẩm mỹ ngực có liên quan đến một số ca bệnh ung thư hiếm gặp, theo UPI.

Theo đó, bệnh nhân phát triển ung thư biểu mô tế bào vảy (squamous cell carcinoma) và các khối u lympho xung quanh mô sẹo nơi cấy ghép túi độn ngực.

Một sản phẩm dùng độn ngực. (Hình minh họa: Francois Lo Presti/AFP via Getty Images)

Các giới chức thanh tra y tế liên bang đã xem xét các báo cáo về bệnh ung thư theo quá trình đánh giá thường kỳ. Họ cho hay nỗi lo ngại của họ về bệnh ung thư liên quan đến giải phẫu độn ngực đang ngày càng gia tăng.

Cho đến nay, số trường hợp như vậy vẫn còn khá ít. Báo cáo ghi nhận dưới 20 ca ung thư biểu mô tế bào vảy (SCC) và dưới 30 ca u lympho, FDA cho biết.

“FDA tin rằng SCC hoặc khối u bạch huyết có thể hiếm khi xuất hiện trong nang xung quanh mô độn ngực. Tuy nhiên, các nhà cung cấp dịch vụ thẩm mỹ và những người muốn độn ngực nên biết về những ca bệnh được báo cáo ghi lại,” FDA tuyên bố.

Triệu chứng của những bệnh ung thư này có thể bao gồm sưng, đau, nổi cục hoặc thay đổi trạng thái da. Ngoài ra, bệnh xảy ra ở những phụ nữ đã cấy ghép mô trong nhiều năm. Nghiên cứu xem xét cả túi ngực bằng nước muối và silicone, cũng như những loại có kết cấu và mềm mịn.

Túi ngực được sử dụng cho những phụ nữ bị mất mô do ung thư và chấn thương. Ngoài ra, những người muốn tăng kích thước ngực và chỉnh sửa các cuộc giải phẫu trong quá khứ cũng tìm đến dịch vụ làm đẹp này.

Túi ngực được cấy vào dưới mô vú hoặc cơ ngực. Thông thường, phụ nữ cần phải loại bỏ hoặc thay túi ngực sau một thời gian được cấy ghép.

FDA không kêu gọi phụ nữ phải loại bỏ túi độn ngay lập tức từ cảnh báo an toàn này. Tuy nhiên, những người gặp vấn đề nên gửi báo cáo qua MedWatch, chương trình Báo Cáo Thông Tin An Toàn Và Sự Việc Gây Hại (Safety Information And Adverse Events Reporting) của FDA. (V.Giang) [qd]

Putin hiện có những lựa chọn nào?

Putin hiện có những lựa chọn nào?

NTV

Tác giả: Judith Görs

Việt Hùng phỏng dịch

13-9-2022

Tổng thống Nga Vladimir Putin. Nguồn AP

Quân đội Nga hoàn toàn bị bất ngờ trước cuộc phản công thành công của Ukraine – và Putin phải thực hiện các biện pháp đáp trả. Nhưng các lựa chọn của ông ta bị hạn chế. Một cuộc tổng động viên thì nhạy cảm về mặt chính trị, và việc rút lui hầu như là không thể. Điều này làm tăng nguy cơ leo thang chiến tranh.

Khi quân của ông tháo chạy trước quân đội Ukraine ở Kharkiv hồi cuối tuần qua, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã khánh thành một vòng đu quay ở Moscow. Ngay từ đầu, điều quan trọng đối với ông chủ Điện Kremlin là không để cho cuộc xâm lược Ukraine được xem là “chiến tranh” – thậm chí không được dùng cả về mặt ngôn ngữ. Nhưng “chiến dịch quân sự đặc biệt” của ông ta không còn giấu giếm được nữa: Đột nhiên, những người Nga đi nghỉ ở Crimea nhìn thấy bom rơi, lệnh trừng phạt giáng xuống tầng lớp thượng lưu của Moscow khi họ đi mua sắm, và từ ngữ “chiến tranh” được nghe trên truyền hình nhà nước. Những thất bại ở Ukraine ngày càng khiến Tổng thống Putin chịu nhiều áp lực.

Cho dù Điện Kremlin đã nhiều lần nhấn mạnh rằng cái gọi là chiến dịch đặc biệt đang diễn ra theo đúng kế hoạch, nhưng giờ đây ông Putin phải thừa nhận rằng thực tế đã khác. Tatiana Stanovaya, nữ chuyên gia về Nga tại Quỹ Carnegie vì Hòa bình Quốc tế ở Washington D.C., đã cảnh báo về thời điểm này vài tuần trước. “Khi Putin nhận ra rằng kế hoạch của ông ta đang thất bại và sự thất vọng của ông ta là lớn nhất, ông ta có thể trở nên nguy hiểm nhất“, cô viết trên New York Times.

Hai trong số các mục tiêu của ông ta, sự đầu hàng của Kiev và sự khuất phục của Ukraine, là không thể đạt được. Chỉ có cuộc chinh phục Donbass mới đưa lại cơ hội thành công. “Putin tin rằng thời điểm cho mục tiêu này vẫn còn nằm trong tay ông ta“. Nhưng các báo cáo từ Luhansk rằng quân đội Nga đã rời khỏi thành phố lại chứng minh điều ngược lại. Putin đang bị áp lực phải hành động. Nhưng hầu hết các lựa chọn của Tổng thống Nga đều có điểm khó khăn:

Tổng động viên

Không có số liệu chính thức về binh lính Nga thiệt mạng trong chiến dịch. Ukraine nói, hơn 50.000 quân Nga đã chết kể từ khi cuộc xâm lược bắt đầu, Bộ Quốc phòng Anh coi một nửa là có nhiều khả năng đúng. Nhưng càng có nhiều thông tin rò rỉ về tình hình hoang tàn của quân đội Nga, thì việc tuyển mộ thêm binh sĩ càng trở nên khó khăn hơn. Ngay cả bây giờ, phần lớn các binh sĩ chiến đấu đến từ các vùng xa xôi của Nga – Caucasus, Siberia, Mông Cổ và Ural. Những người theo chủ nghĩa dân tộc Nga và những người ủng hộ chiến tranh, do đó đang kêu gọi một cuộc tổng động viên. Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitri Peskov muốn coi những đòi hỏi như vậy và chỉ trích hành động của chính phủ như một ví dụ về “chủ nghĩa đa nguyên” ở Nga.

Nhưng đối với Putin, cuộc tổng động viên đặt ra một số vấn đề khác. Một mặt, việc tổng động viên mâu thuẫn với đường lối trước đây của Điện Kremlin, theo đó cuộc xâm lược Ukraine chỉ là một “chiến dịch quân sự đặc biệt” có giới hạn. Putin sẽ phải gọi cuộc chiến là gì – và có nguy cơ thay đổi cục diện trong dân chúng. Theo trung tâm thăm dò Levada, chỉ 48% người Nga ủng hộ cuộc chiến ở Ukraine. Cuối cùng, khi “thanh niên của những bậc cha mẹ giàu có từ Moscow và St.Petersburg, những người có liên hệ với nhà nước” phải chết trên chiến trường, thì Putin sẽ bị đe dọa phản kháng.

Tuyên chiến chính thức

Ngay từ tháng 5, phương Tây đã đồn đoán khi nào Tổng thống Nga có thể sẽ chính thức tuyên chiến với Ukraine. Điều đó sẽ có một số lợi thế cho Putin. Luật chiến tranh cho phép ông tổng động viên quân dự bị mà còn chuyển đổi ngành công nghiệp sang sản xuất vũ khí và ban bố tình trạng khẩn cấp. Tuy nhiên, cho đến nay, Putin đã né tránh bước đi này, cũng bởi vì ông ấy cần một lý do chính đáng cho nó.

Trong mắt nhiều người Nga, việc người Ukraine phải được giải phóng khỏi chế độ Phát-xít có thể biện minh cho một “chiến dịch quân sự đặc biệt”, nhưng không phải là một cuộc chiến kéo dài ngay trước cửa nhà họ. Ngoài ra, các chuyên gia cho rằng Nga, chưa chuẩn bị kỹ lưỡng cho một kịch bản như vậy. Quân dự bị sẽ không có sẵn trong thời gian ngắn hạn, quân đội hiện cũng không có trang thiết bị cần thiết để sẵn sàng chiến đấu. Điều đó sẽ mất hàng tháng.

Tấn công mới

Quân đội Ukraine đã đẩy lùi được quân Nga – nhưng điều đó không có nghĩa là tự động chiến tranh kết thúc. Các nhà phân tích quân sự cho rằng, ưu tiên của Putin lúc này là ngăn chặn sự tan rã trong lực lượng, tập hợp, củng cố và kiện toàn các lực lượng vũ trang. Theo truyền thống, điều này hoạt động tốt hơn ở vị trí phòng thủ. Tuy nhiên, Bộ chỉ huy quân đội Nga dường như gặp khó khăn khi tăng cường các tuyến phòng thủ với các đơn vị mới.

Không chỉ việc tuyển quân mới khó. Do một số lượng lớn tình nguyện viên cũng từ chối tham chiến, lãnh đạo ban đầu đã đình chỉ việc triển khai thêm binh sĩ, theo báo cáo của Viện Nghiên cứu Chiến tranh Hoa Kỳ (ISW), trích dẫn từ Bộ tổng tham mưu Ukraine. Nếu vậy, nó không chỉ ảnh hưởng đến tinh thần của các đơn vị chiến đấu còn lại, mà còn khiến quân đội Ukraine có thời gian để tập hợp lại và tiếp tục cuộc tấn công.

Tổng leo thang xung đột

Không chỉ từ phía Ukraine, những cảnh báo liên tục được đưa ra rằng, Điện Kremlin có thể cố gắng leo thang thêm xung đột bằng vũ khí hạt nhân chiến thuật và hóa học. Một số chuyên gia quân sự ở Đức cũng đang nói về “sự thống trị leo thang” của Nga – và kêu gọi Ukraine chấp nhận một giải pháp thương lượng, ngay cả khi nước này chấp nhận bỏ các vùng lãnh thổ của mình. Tuy nhiên, một cuộc leo thang hạt nhân sẽ phải trả giá đắt cho Putin.

Đối với NATO, điều này không có nghĩa là “trường hợp liên minh” tự động xảy ra. Nhưng không chỉ đơn giản là “liên minh phòng thủ” để cho Putin làm điều này. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, một cuộc leo thang hạt nhân cũng có thể có tác động đến các thành viên NATO. Ngoài ra, Nga cuối cùng sẽ bị cô lập trên bình diện quốc tế, không chỉ về mặt chính trị mà còn về kinh tế. Trong một tình huống mà Putin phụ thuộc hơn bao giờ hết vào các quan hệ đối tác kinh tế – chẳng hạn như với Ấn Độ hoặc Trung Quốc – thì cái giá phải trả của sự tẩy chay sẽ là quá cao.

Nhiều khả năng Putin sẽ tập trung nhiều hơn vào việc phá hủy có mục tiêu cơ sở hạ tầng dân sự bằng cách tiến hành các cuộc không kích trên diện rộng vào các thành phố của Ukraine, tương tự như những gì đã xảy ra ở Syria. Điều này đã được quan sát thấy ở thành phố Kharkiv: Sau nhiều lần bị bắn phá, nhà máy nhiệt điện bị mất điện, cùng nhiều thứ khác. Trong khi đó, không có nước máy hay internet. Bằng cách này, Putin có thể cố gắng làm dân chúng mất tinh thần.

Rút quân toàn diện

Ngay cả khi thông tin rằng ban đầu bộ chỉ huy quân đội Nga sẽ không gửi bất kỳ binh lính mới nào đến mặt trận cũng làm dấy lên hy vọng: hiện tại vẫn chưa có bằng chứng về việc Nga có kế hoạch rút quân khỏi Ukraine. Ngược lại: Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov hôm thứ Hai nhấn mạnh với các nhà báo rằng, “chiến dịch quân sự đặc biệt” sẽ được tiếp tục “cho đến khi đạt được các mục tiêu đặt ra ban đầu” – tức là ít nhất chinh phục hoàn toàn các khu vực Luhansk và Donetsk ở miền đông Ukraine.

Đối với Putin, rút ​​khỏi Ukraine sẽ tương đương với hành động tự sát chính trị, trừ khi ông có thể chuyển trách nhiệm về thất bại từ mình cho người khác, chẳng hạn như giới chỉ huy quân đội. Bộ trưởng Quốc phòng Nga Sergei Shoigu đã bị chỉ trích vì chuẩn bị kém cho “chiến dịch đặc biệt”. Tiếng nói từ phe cực hữu đang kêu gọi ông từ chức. Liệu điều đó có đủ để Putin “rửa trắng tay” hay không là một câu hỏi được đặt ra.

Đàm phán hòa bình

Các cuộc đàm phán đã bị trì hoãn trong nhiều tháng. Giờ đây, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov bất ngờ cho thấy mình đã sẵn sàng cho các cuộc đàm phán với Ukraine một lần nữa. Nhưng vấn đề là, Kyiv có sẵn sàng lắng nghe đòi hỏi của những kẻ xâm lược như thế nào. Cuộc phản công thành công giúp người Ukraine tự tin hơn. Tổng thống Volodymyr Zelensky gần đây tuyên bố rằng, ông có ý định tái chiếm các khu vực bị quân ly khai thân Nga chiếm đóng từ năm 2014 – và bán đảo Crimea đã bị Nga sáp nhập. Mặt khác, Nga đòi hỏi giữ Luhansk và Donetsk. Một nhượng bộ từ cả hai bên hiện khó có thể tưởng tượng được.

Zelensky biết rằng, trong tình hình hiện tại, việc nhượng lại lãnh thổ Ukraine cho Nga sẽ không có lợi cho người dân Ukraine, những người đang bị ảnh hưởng bởi tội ác chiến tranh của Nga. Nhiều người bây giờ nhìn thấy bước ngoặt của cuộc xung đột. Những thành công quân sự ở phía nam và phía đông không chỉ khuyến khích người Ukraine kiên trì, mà còn khẳng định hướng đi của Hoa Kỳ – cho đến nay là nước ủng hộ quân sự lớn nhất của chính phủ Kyiv. Và ở châu Âu cũng vậy, ngày càng có nhiều tiếng nói kêu gọi sự giúp đỡ nhiều hơn cho Ukraine, ví dụ như dưới hình thức xe tăng chiến đấu.