Cổ Phiếu VinFast rớt giá trị, xuống hạng cổ phiếu tiền xu đúng như mọi người từng dự đoán

Tổng Hợp báo chí về tài chánh ở Mỹ

Phan sinh Trần – Kẻ đi tìm

 

SỰ THĂNG TRẦM CỦA CỔ PHIẾU VINFAST, VFS

 

Vinfast debuts two electric SUVs at LA Auto Show – Green Reporter

Cập Nhật tình hình chứng khoán VFS, ngày 23-10-2023

Cập Nhật Giá Cổ Phiếu VFS, $4,76, chính thức rơi vào loại Cổ Phiếu Xu (10:21 AM EST, 23-10-2023)

  • VFS có trị giá đổ dốc không phanh như dự đoán.
  • Chúng ta hãy nghe các nhà phân tích tài chánh cho lời giải về tương lại của VinFast ở Mỹ.
  • Tạp chí Invezz.com:  “Đầu tiên, công ty đang mất đi sự nổi tiếng đối với các nhà đầu tư bằng chứng là lượng tìm kiếm trên Google và khối lượng tìm kiếm trên Google tương đối thấp. Thứ hai, VinFast nằm trong một ngành có tính cạnh tranh cao và đang trải qua thời kỳ suy thoái lớn.”
  • Tạp Chí Investor.com:     Bất chấp tin tức về nguồn tài trợ bổ sung (từ công ty Yorkville với quyền mua không bắt buộc cổ phiếu VFS trị giá có thể lên đến 1 tỷ USD trong vòng 36 tháng) , cổ phiếu VFS không có nhiều biến động trong ngày hôm nay 20-10-2023. Tính đến thời điểm viết bài này (10 giờ sáng), khoảng 1 triệu cổ phiếu đã được giao dịch, so với mức trung bình hàng ngày là khoảng 5,8 triệu cổ phiếu.   Cổ phiếu VFS giảm 1,4% tính đến sáng thứ Sáu và giảm 84,9% kể từ đầu (ra IPO, tháng 8-2023)

Invezz.com nhận định về  mệnh giá tương lai của VFS như sau:

  • Chỉ số sức mạnh tương đối (RSI) đã giảm xuống dưới mức quá bán. Mặc dù vậy, tôi dự đoán giá cổ phiếu VinFast sẽ tiếp tục giảm khi người bán nhắm mục tiêu hỗ trợ chính ở mức 5 USD. 
  • Tôi không thể loại trừ khả năng nó trở thành cổ phiếu penny.

Seeking Alpha hy vọng rằng VFS sẽ bật lên khi nó chạm đáy $5 USD, lời bàn của  một nhà phân tích ẩn danh  có but hiệu “Nhà Đầu Tư Châu Á”:

  • Cổ phiếu VinFast đã giảm hơn 90% kể từ mức đỉnh sau khi niêm yết trên NASDAQ vào tháng 8.
  • Nhà sản xuất xe điện Việt Nam tiết lộ kết quả sơ bộ quý 3 năm 2023, cho thấy công ty nhận thấy động lực phân phối xe điện vững chắc.
  • VinFast đã giao 10.027 xe điện trong quý 3, so với 153 chiếc cùng kỳ năm ngoái.
  • Định giá của VinFast đã giảm đáng kể và mức độ rủi ro được cải thiện nghiêm túc. Tôi ước muốn thiết lập một vị thế mua đầu cơ ở mức khoảng 5 USD.

Kẻ Đi Tìm sẽ tiếp tục thông tin về trị giá của VFS vào tuần tài chánh kế tiếp. Kính mời quý độc giả đón xem.

Lãnh tụ Fidel Castro. Anh hùng dân tộc hay ngược lại?

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả:  Nguyễn Văn Lục 

Cách đây sau hơn nửa thế kỷ dưới sự cai quản của nhà lãnh tụ Fidel Castro, người dân Cuba tự hỏi và chờ đợi xem có thể nào có một cuộc cách mạng thực sự xảy ra hay không? Hay ngược lại chỉ là sự trì trệ thoái hóa và tham nhũng? Câu trả lời có tính khẳng định  là: Hãy nhìn cuộc sống và hoàn cảnh xã hội người dân Cuba để tìm ra lời giải đáp.

  • Cuộc đời tuổi trẻ của Fidel Castro(13-08-1926. 20-11-2016)

Như nhiều lãnh tụ khác, Fidel Castro sinh ra trong một gia đình quyền quý thuộc giới quý tộc. Cha ông là chủ một đồn điền trồng mía danh tiếng. Vì thế  ông được gửi học tại các trường danh tiếng như Dolorès của Dòng Tên tại Santiago, sau đó ông tiếp tục học luật, đỗ tiến sĩ luật, ngành ngoại giao và tiến sĩ ngành khoa học xã hội năm 1950.

Việc đỗ đạt thành công như thế, gia đình quyền quý như thế, ông dễ dàng có một địa vị cao sang trong xã hội mà nhiều người mơ ước cũng không dễ gì có được.

Nhưng khi ra trường, ông đã chọn tham gia vào các hoạt động xã hội, chính trị chống lại chủ nghĩa cộng sản, đồng thời chống lại chủ nghĩa đế quốc như chống lại chế độ thối nát của Ramon Grau San Martin. Ông cũng tham dự vào các cuộc lật đổ nhà độc tài Trujillo ở Cộng hòa Dominique cũng như chống lại Jorge Eliécer ở Bogota.

Có thể nói, ông “xuất cảng” các hệ ý thức chống lại chủ nghĩa đế quốc và chống lại sự tham nhũng của các chế độ ấy trước khi thực hiện chống lại lại chủ nghĩa đế quốc trên chính quê hương mình.

Có thể nói các nước thuộc khối thứ ba và nhất là các nước thuộc Châu Mỹ La Tinh vẫn coi Fidel Castro là mẫu mực điển hình lý tưởng tại các nước như Bresil, Venezuela, Bolivie, Nicaragua và ngay cả Argentina.

Ngoài Fidel Castro, còn phải kể đến trường hợp một người như Che Guevara. Ông được kính nể như những mẫu người anh hùng cách mạng được tôn sùng vì là những kẻ “soi đường về chính trị và luân lý của Mỹ Châu La tinh”.

Fidel Castro gặp Che Gueavera  tháng 7/1955 tại Mexico và từ đó trở thành đôi bạn không tách rời nhau. Có Fidel thì có Che. Các tấm áp phích trên các bức tường của Havana với khuôn mặt của hai người.  (Che sinh năm 1928, kém Fidel Hai tuổi). Chính Che là người mua chiếc Yatch Gramma cùng 80 quân nhân phong trào “M-26-7” đổ bộ vào Cuba ngày 2/12/1956 mở đầu cho cuộc chiến tranh du kích. Và với đội quân chỉ có 800 người, họ đánh gục 80.000  quân chính quy có máy bay, trọng pháo của Batistuta. Và đến ngày 1/1/1959, Fidel cùng đoàn quân chiến thắng kéo vào Havana

(Xem thêm bài viết của Phạm Cao Phong: Che Guevara trách Fidel Castro “hèn” gửi cho BBC tiếng Việt từ Paris).

Ông được Fidel bổ nhiệm làm Thống đốc ngân hàng Cuba. Nhưng ông đã thẳng thắn phản đối gay gắt bệnh giáo điều, dập khuôn khổ kinh tế Liên Xô. Chỉ một năm sau, ông đã từ bỏ chức vụ để dấn thân vào các cuộc cách mạng tại các nước Nam Mỹ. Ngày  8/10/1967, Che bị giết ở Bolivia trong một ngôi trường nhỏ chấm dứt một cuộc đời cách mạng huyền thoại.

 Ông được xây dựng một công viên tại Havana như một thánh tử đạo Ernesto Guevara- tự Che-.

Nếu hình ảnh Fidel Castro có thể bị phai mờ, nhưng hình ảnh Che hầu như bất diệt mãi mãi trong tâm hồn người Cuba.

Cuộc cách mạng ở Cuba 1953-1959

  • Vị thế địa lý của Cuba và tài nguyên thiên nhiên trong giai đoạn này thật dồi dào và đa dạng. Với hơn 5500km bờ biển, khí hậu ôn hòa với những bãi biển tuyệt đẹp như thiên đàng hạ giới. Cuba rất gần với bờ biển phía Nam của Florida và chỉ cách đất nước Hoa Kỳ 145 km. Chưa kể Hoa Kỳ có một căn cứ hải quân là vịnh Guatanamo, rất gần với Santiago của Cuba. Sự tiếp cận biên giới như thế đáng nhẽ cần một sự giao hảo láng giềng tốt, tránh mọi đụng chạm với một láng giềng vừa giàu, vừa nạnh nhất thế giới mới phải!!
  • Về tài nguyên

Các chuyên viên ngoại quốc thăm dò thềm lục địa cho thấy trữ lượng giàu hỏa của Cuba là từ 5 đến 9 tỉ thùng dầu. Công ty dầu hỏa của Nga GAZPROM đã thăm dò vào năm 2012. Công ty REPSOL của Tây Ban Nha vì một lý do nào đã rút lui vào năm 2012.

Các nhà máy lọc dầu siêu quốc gia như  Esso,Texaco và Shell được chính quyền Hoa Kỳ năm 1960 khuyến cáo đã giới hạn việc nhập cảng dầu sang Cuba. Họ còn từ chối dầu từ Liên Xô nhập cảng sang Cuba.

Vì vậy mà Cuba vẫn phải nhập cảng giàu của Venezuela.

(Trích dẫn tờ  National Geographic, France, số 2-2013, trang 14)

Một kỹ nghệ không kém phần quan trọng là đường mía mà kỹ thuật canh tác đã được tư bản Mỹ, canh tân và tự động hóa trải rộng hầu như khắp Cuba. Vào năm 2002 có chương trình cải thiện năng xuất trồng mía, nhưng đã đi đến thất bại mà đến 66% diện tích cây trồng bị bỏ hoang để cho cỏ mọc hoang. (trích dẫn Ibid, trang 14)

Mỹ đã từ chối không nhập cảng 700.000 tấn đường của Cuba.

Một nguyên liệu khác là mỏ Nickel Nicaro được coi là kim loại được xuất cảng nhiều nhất cũng bị Hoa Kỳ đóng cửa mà trước đây do vốn đầu tư Cuba-Canada khai thác và xuất cảng sang Alberta.

Cuộc Cách mạng Cuba vào năm 1959 đã tịch thu và quốc hữu hóa các cơ sở, xí nghiệp của các công ty Mỹ biến Cuba thành một nhà nước độc tài và cảnh sát trị. Đồng thời lật đổ nhà độc tài Batista năm 1958, một cánh tay nối dài, sân sau của tư bản Mỹ.

Sở dĩ có việc quốc hữu hóa này vì các đại công ty Mỹ thường mua với giá rẻ mạt mà phần thiệt thòi là người nông dân Cuba phải âm thầm gánh chịu.

Để trả đũa, Hoa Kỳ qua Tổng thống John Kennedy đã dùng chính sách cấm vận Embargo, cắt mọi nguồn cung ứng vật chất, vật liệu.

Việc cấm vận Embargo, tiếng Tây Ban Nha là el bloqueo này gồm ba mặt: kinh tế, thương mại và ngân hàng của Hoa Kỳ kể từ ngày 3 tháng hai năm 1962 sau khi Cuba áp dụng chính sách quốc hữu hóa các công ty thương mại của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ đã không nhập cảng đường của Cuba là 700.000 tấn. Nhiều nước cũng hưởng ứng theo Mỹ.

Sự thiệt hại do cấm vận tính chung là vào khoảng 70-80 tỉ Đô la do không xuất cảng được ra bên ngoài.

Cuba bị cô lập hầu như trên toàn thế giới với việc Hoa Kỳ dưới thời TT John Kennedy còn cho phép CIA ám sát Fidel Castro trong khoảng thời gian từ 1961-1963 cũng như việc cho đổ bộ vào vịnh Baie des Cochons, nhưng thất bại.

(Trích tóm lược tác giả Arthur M. Schlesinger. Jr. Robert Kennedy et son temps..19-La Cuban Connection, tóm lược các trang 250-255)

Tất cả những yếu tố ấy kéo gần Cuba về phía cộng sản Liên Xô. Liên Xô vui vẻ lãnh vai trò thay thế Mỹ, viện trợ kinh tế cho Cuba..

Hệ quả trực tiếp là sự sụp đổ nền nông nghiệp cũng như kỹ nghệ của Cuba.

Mọi nguồn cung ứng nay lệ thuộc vào Liên Xô, nhưng sự sụp đổ của liên bang Xô Viết năm 1991 làm Cuba càng thêm  trắng tay.

Và hiện nay, nền kinh tế của Cuba lệ thuộc một cách mong manh vào sự trợ giúp của Venezuela và Tây Ban Nha.

  • Kỹ nghệ Du lịch và ngoại tệ từ nước ngoài.

Hiện nay nguồn tài trợ ở Cuba chủ yếu là sự phát triển kỹ nghệ du lịch- khoảng 2 tỉ đô la- cộng thêm tiền gửi về của các người dân Cuba từ ngoại quốc, nhất là từ Hoa Kỳ gửi về giúp đỡ cho họ hàng còn kẹt lại. Số tiền lên đến hàng tỉ đô la.

Đến nỗi người ta cho rằng càng nhiều Cuba rời khỏi nước thì số tiền chảy vào theo tỉ lệ thuận. Cộng chung là có khoảng 1.104 679 người Cuba đến Hoa Kỳ. Chưa kể một số nhỏ họ sang Tây Ban Nha, Đức, Pakistan, Mexique, Venezuela, Italia, Canada.

(National geographic, trang 14)

  • Đời sống người dân Cuba

Phải nhìn nhận với nhau rằng dân Cuba là những con người tính tình phóng khoáng, hiếu khách và bình dị, chân thực, không gian dối. Họ có truyền thống văn hóa lâu đời truyền lại từ thời thuộc địa Tây Ban Nha. Họ ưa nhảy múa và ca hát, nhất là vũ điệu Salsa trên quảng trường Plaza de revolution. Vũ điệu này trở thành huyết mạch của người Cuba đến nỗi từ trẻ đến già, nhất là phụ nữ khi có dịp là nhảy múa ngay cả trên đường phố. Phần những người đàn ông Cuba với điếu xì gà cuốn phì phèo trên môi..biểu tuợng một Cuba phóng khoáng và lạc quan. Phóng khoáng ở đây được hiểu là về về vấn đề tình dục..

Một đất nước trọng âm nhạc, ca hát nhảy múa, tâm thức phóng khoáng, lạc quan với một đám dân ăn uống ồn ào làm sao có kẻ thù? Dù là nội thù hay ngoại thù?

Trong hơn nửa thế kỷ dưới thời Fidel Castro, người dân Cuba vẫn bám víu vào một cơ may có thể xảy ra cho họ. Nhưng lần này họ không chờ đợi một cuộc cách mạng.

Mặc dầu vậy, phải nói trắng ra là đa số người dân Cuba sống túng thiếu nếu không nói là nghèo đói. Thực phẩm được phân phối theo tiêu chuẩn đầu người. Mỗi người dân được phân phối một mẩu bánh mì cho một người. 220 gram dầu ăn. 200 gram đậu.

Sữa và thịt hoàn toàn cấm.

Nó có thể giống như thời bao cấp sau 1975 ở Việt Nam. Những nhu yếu phẩm ấy như gạo, đường, dầu ăn thường dưới giá thị trường chợ đen và nạn tham nhũng lợi dụng kẽ hở đó để hoành hành.

Trong cuốn Le livre noir du Communisme tiết lộ cho thấy có hàng 100.000 dân Cuba bị bắt tù đầy vì chống đối hoặc bất đồng chính kiến và có khoảng từ 15.000 đến 17.000 bị xử bắn trên tổng số dân 11 triệu người.

Những xáo trộn xã hội như thế thường do có hai thị trường:thị trường chính thức của nhà nước và thị trường chợ đen bên ngoài. Nhiều người muốn có thêm thu nhập đã sinh ra nghề trộm cắp, hoặc buôn bán vặt. Thị trường chợ đen nhờ thế càng phát triển qua việc mua qua bán lại.

Trên thị trường đen, người ta có thể mua được bất cứ thứ gì mà người ta cần nếu có tiền.

Đã thế, 85%-khoảng 11 triệu dân- dân chúng Cuba đều là công chức nhà nước được trả tiền lương tối thiểu không đủ sống. Nó tạo ra một tình trạng mà một nhà báo chỉ ra rằng: “Ils font semblant de nous payer. On fait semblant de travailler.” (Họ làm như thể trả lương chúng tôi. Và người ta làm như thể là đang làm việc.

(Ibid, trang 23)

Vì thế, có trường hợp một ông bác sĩ được gọi là Dr.M. làm ở một bệnh viện công mà thu nhập quá thấp. Ông có một chiếc xe cũ của thời Liên Xô còn giữ lại. Ông làm thêm nghề tài xế taxi chở khách du lịch ngoài giờ công sở tiền kiếm được gấp 15 lần hơn tiền lương bác sĩ..

Những chiếc xe chở khách du lịch ở Cuba mà số tuổi đời có thể trên 50 năm tuổi. Nó chỉ có cái bề ngoài của các loại xe du lịch Mỹ, to lớn, kềnh càng như xe Plymouth, Ford, Dodge mà bên trong là các phụ tùng thay thế được lắp ráp đủ loại xe, miễn là xe vẫn chạy. Đó là một cuộc diễn hành xe cộ từ những thập niên 40-50 như một bảo tàng di động xe cộ chạy trên các đường phố. Có đến hơn 60.000 xe hơi cũ của Mỹ còn sót lại. Mãi đến năm 2016 mới có nghị định cho phép mua xe mới.

Thu nhập nghề trở khách du lịch này 15 lần cao hơn đồng lương chính thức.

Quyền lực hiện nay nằm trong tay của bọn cầm quyền mà phần lớn là quân nhân các cấp và những nhà lãnh đạo.

Đó là thứ Democratie one man rule. Các khẩu hiệu tuyên truyền cho một nước Cuba giàu mạnh, tiến bộ vẫn viết nhan nhản trên các bức tường thành phố.

Nó là một nghịch lý giữa nguồn hy vọng và hãnh diện pha lẫn sự tủi nhục của người dân Cuba.

Có những khu dành cho những người giàu có, các trung tâm thương mại mua bán các đồ nhập cảng phần lớn từ Tây Ban Nha. Nơi đây, từ đồ dùng đến các nhu yếu phẩm như thịt cá, hoa quả có sẵn, nhưng với điều kiện phải trả bằng đô la.

Trong khi, nhiều khu phố trước đây sang trọng, dành cho giới thượng lưu nay rơi vào cảnh tượng đổ nát, sụp đổ. Nhiều du khách Việt Nam như Lại Ngứa Chân đã ghi lại hình ảnh hãi hùng về cảnh tượng này. Các ngôi nhà sụp đổ một phần như các tầng trên cao, mái sụp, hoặc sụp đổ hoàn toàn như những  căn nhà hoang hoặc như thể sau một trận động đất vì không có tiền để sửa chữa. Có những ngôi nhà xây dựng từ năm 1840 nay vẫn tồn tại trong đổ nát.

Dầu vậy, vẫn có những người nghèo bám trụ mà có thể sự sụp đổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nhiều người đã chết vì sụp đổ của các căn nhà này.

Những người dân ở nơi đây làm đủ thứ nghề không tên ăn xin, làm thuê, buôn chợ đen, đổi tiền và đăc biệt có nghề như Phân loại rác thải, bán bất cứ điều gì trên thị trường đen để thêm thu nhập.

Nhiều nhà có cửa nhà nằm ở mặt tiền bầy ra trước cửa nhà bán một món ăn, một thứ gì đó để thêm thu nhập.

Nhiều người Cuba có thể đã thực sự yêu đất nước của họ, nhưng thấy rằng không có một tương lai nào dành cho họ hoặc con cái họ.

Nhiều người trở thành kẻ bất đồng chính kiến, bất mãn và bằng mọi giá vượt biển. Nhiều người may mắn đã đến được bến bờ tự do, nhiều người không may mắn đã bỏ mạng, làm mồi cho cá mập trên biển nào ai còn biết đến họ?

 Và những người này không biết là bao nhiêu và không bao giờ người ta còn nghe đến họ nữa.

Sau này, quyền lực được trao cho người em của Fidel Castro là Raoul Castro. Ông này mềm dẻo hơn và thực tế hơn người anh của ông? “Ông là mẫu người Cuba điển hình hòa trộn giữa niềm phấn khởi, sự mất niềm tin, sự tính toán với sự khôi hài đen và sự lo ngại một sự thay đổi không chắc hiện thực sau nửa thế kỷ dưới sự cai trị của Fidel Castro? Sự tái kiến thiết lại ngôi nhà Cuba  bởi nhà truyền đạo Roberto Verga trong một bài giảng của ông trong bài:”La reconstruction de la casa Cuba.

(Ibid trang 13)

Và người ta nghĩ rằng guồng máy quốc gia là do sự tham nhũng do vậy mà dân chúng đói khổ. Và chính quyền cần khai trừ ½ triệu công việc để thanh lọc hàng ngũ.

  • Đôi dòng kết luận

Đất nước Cuba đã chìm đắm trong khó nghèo mà như thể không lối thoát. Nhiều người tự hỏi, số phận người dân Cu Ba hiện nay và tương lai họ sẽ ra sao ra sao? Nhất là thế hệ con cái họ sống đời sống ngục tù, đói khổ.

Hẳn là hiện nay có khá hơn vì có nhiều nới lỏng chuyện cấm vận!Đồng ý một phần. Trong đó có sự nới lỏng của chính quyền Jimmy Carter cho phép những người Mỹ gốc Cuba được phép về thăm gia đình ở Cuba từ năm 1977.Thời TT. Barack  Obama đã cho phép người Mỹ gốc Cuba được về thăm gia đình không hạn chế và được phép gửi tiền về Cuba.

Tuy nhiên, về mặt lý thuyết, người ta vẫn còn phải ghi nhớ làm lòng là lịch sử một đất nước sẽ ra sao tùy thuộc vào những kẻ lãnh đạo.

Lãnh đạo tốt thì người dân được nhờ. Lãnh đạo độc đoán, bất tài, không mở ra thế giới bên ngoài thì người dân lãnh đủ.

Nhưng trớ chêu thay, lịch sử một đất nước thường được viết ra do sự tuyên truyền dối trá và bịa đặt, che dấu những thực tại yếu kém mà đại đa số dân chúng bị bịt mắt, bịt tai cúi đầu lãnh chịu.

Đó cũng là trường hợp của các nước cộng sản như Cuba, Triều Tiên, của Việt Nam, của Đặng Tiểu Bình..hiện nay. Có thể thu nhập tính theo đầu người thì cao, nhưng đa phần người dân vẫn sống trong nghèo khổ, thiếu an sinh xã hội như nhà ở, bệnh viện phí và giáo dục với những bất công xã hội và một thứ luật pháp tùy tiện với những án oan sai chồng chất, tù đầy.

Đã đến lúc, những dân oan, những kẻ phải làm thinh phải được cất lên tiếng nói. Nói như nhà nhân bản Stéphane Hessel là Indignez-vous. Các anh cần phải phẫn nộ, bất nhẫn. Các anh cần xếp hàng đứng chung với những thành phần bất đồng chính kiến.

Tắt một lời, mỗi người hãy tự hỏi  lương tâm mình và câu trả lời đã nằm sẵn trong câu hỏi.


 

KHOE CÁI SỰ HỌC-Chu Mộng Long

Alexender và William du lịch sang xứ Lĩnh Nam. Chàng Vương quen mặt ra chào. Ba nhân tài hàn huyên suốt đêm.

Alexender khoe: “Hồi nhỏ tôi phải học dưới ngọn nến”. William khoe: “Còn tôi phải học dưới đèn đường!”

Chàng Vương tấm tắc: “Thế đấy, thiên tài đều phải trải qua tuổi thơ hàn vi. Thiên tài càng lớn thì học dưới ánh sáng càng bé!”

William khiêm nhường, tự xem ánh đèn đường của mình lớn hơn ngọn nến của Alexender. Còn Alexender thì kiêu ngạo hỏi: “Có còn thứ ánh sáng nào nhỏ hơn ngọn nến không?”

Đến đây chàng Vương mới lên tiếng: “Hồi bé, tôi học bài dưới ngọn đèn đom đóm!”

Lúc đó, điện tắt, có con đom đóm bay qua. Alexender và William tóm lấy và xem. Con đom đóm bé tí cứ lập loè lập loè. Hai người thả cho nó bò trên trang sách và bật cười: “Thế này thì chắc là ngài học chữ được chữ mất. Học chữ được chữ mất mà biết tuốt thì đúng là thiên tài xứ Lĩnh Nam. Bái phục!”

Chu Mộng Long


 

Những gì đang chờ đợi đoàn quân Do Thái khi họ tiến vào dải Gaza

Tổng Hợp Báo Chí và WSJ về cuộc tiến cống dải Gaza sắp diễn ra

Liam Collins, một đại tá quân đội Mỹ đã nghỉ hưu từng phục vụ trong Lực lượng đặc biệt cho biết: “Địa hình này thách thức hơn bất kỳ nơi nào khác”. “Hầu hết quân đội đều ghét chiến tranh đô thị đến mức học thuyết của họ là tránh nó.”

Hôm thứ Năm, Bộ trưởng Quốc phòng Israel Yoav Gallant đã gặp gỡ các binh sĩ tập trung gần biên giới Dải Gaza và nói với họ rằng ông sẽ sớm ra lệnh cho họ tham chiến. 

Trong chiến tranh đô thị, những khu vực đông đúc với đường phố và đường hầm chật hẹp có thể cản trở ngay cả những lực lượng mặt đất tinh nhuệ nhất.


 

Theo Bộ Y tế Gaza, hơn 3.750 người Palestine – chủ yếu là phụ nữ và trẻ em – đã thiệt mạng vì bị không kích.

Hỏa tiễn tự chế từ thép ống nước của Hamas

RPC-7 , vũ khí chống tăng của Hamas

Israeli troops patrolled along the Israel-Gaza border on Tuesday.

Israel đã dành gần hai tuần để không kích Dải Gaza. Nó đã thả hàng nghìn quả bom xuống hàng nghìn mục tiêu, gây lãng phí cho toàn bộ khu dân cư, lật đổ các tòa nhà chung cư cao tầng và giết chết các thủ lĩnh của Hamas. Mục tiêu của các cuộc không kích là làm suy yếu khả năng của các chiến binh Hamas trong việc bảo vệ Dải Gaza khi quân đội và xe tăng Israel tiến vào.

Israel đã thề sẽ giết tất cả những người liên quan đến vụ tấn công, từ các lãnh đạo cấp cao nhất trở xuống. Theo Bộ Y tế Gaza, hơn 3.750 người Palestine – chủ yếu là phụ nữ và trẻ em – đã thiệt mạng, và đó là trước khi bất kỳ lực lượng mặt đất nào của Israel tiến vào lãnh thổ. Trong giai đoạn tiếp theo, lực lượng Israel sẽ phải đối mặt với loại binh lính chiến trường đáng sợ. 

Trong những năm kể từ khi quân đội Israel tham chiến lần cuối ở Gaza, các chiến binh Hamas đã phát triển một mạng lưới đường hầm phức tạp hơn — từ lâu được gọi là “Tàu điện ngầm Gaza” — có thể mang lại cho họ lợi thế của phe nổi dậy.

Mê cung dưới lòng đất bên dưới Dải Gaza, dài khoảng 25 dặm và rộng 8 dặm, kéo dài khoảng 500 dặm. Một số đường hầm sâu hơn 200 feet dưới lòng đất nên có thể chịu được sự bắn phá từ trên cao. Nhiều nơi được trang bị đèn chiếu sáng, phòng chứa đồ, vật tư và vũ khí cho phép các chiến binh Hamas ẩn náu dưới lòng đất trong nhiều ngày, nếu không muốn nói là vài tuần. 

Brian Michael Jenkins, cố vấn cấp cao tại tổ chức tư vấn an ninh Rand và là chuyên gia về khủng bố, cho biết: “Chiến tranh đường hầm và chiến tranh đô thị vốn đã khó khăn. “Nhiều lợi thế mà quân đội hiện đại có sẽ bị suy thoái do môi trường đô thị.”

Các đường hầm cũng là một câu hỏi hóc búa mới đối với Israel: Chúng có thể được sử dụng để trốn khỏi Israel và các nước khác nhiều đàn ông, phụ nữ và trẻ em bị Hamas bắt cóc trong cuộc tấn công ngày 7 tháng 10 . 

Các nhà lãnh đạo Israel đang nỗ lực để đạt được một thỏa thuận, nhưng các quan chức cho biết họ sẽ không trì hoãn một cuộc tấn công quá lâu nếu các cuộc đàm phán sa lầy như dự kiến. Hamas nói rằng một số con tin đã bị giết bởi các cuộc không kích của Israel. 

Trong khi các nhà lãnh đạo quân sự Israel nói rằng họ đã mất cảnh giác trước cuộc tấn công của Hamas, họ sẽ mang hỏa lực áp đảo vào cuộc chiến ở Gaza. 

Vũ khí tiên tiến nhất của Hamas là kho vũ khí lên tới 15.000 tên lửa hiện được sử dụng để nhắm vào Israel hàng ngày. Hiện tại, hệ thống phòng không Iron Dome của Israel phần lớn có thể vô hiệu hóa mối đe dọa. Nhưng nếu chiến tranh kéo dài, Israel có thể cạn kiệt số tên lửa dùng để bắn hạ tên lửa của Hamas.

Trên bộ, Israel sẽ điều động các đơn vị pháo binh, xe tăng, xe bọc thép, lính bắn tỉa, máy bay không người lái, thiết bị điều khiển từ xa, máy ủi cỡ lớn, máy bay trực thăng và máy bay chiến đấu phản lực tham gia chiến dịch quân sự lớn nhất từ ​​trước đến nay chống lại Hamas. Các máy bay chiến đấu của Hamas thường được trang bị tên lửa dẫn đường chống tăng, lựu đạn phóng tên lửa và bom ven đường.

Vũ Khí tối tân, quân đội Israel đã sẵn sàng ra trận

Iron Dome của Israel dùng để nghênh cản hỏa tiễn của Hamas

Xe tăng Merkava của quân đội Do Thái

Bộ Binh Do Thái.

Pháo Binh của Do Thái

Không lực Do Thái trang bị F16 và F35

Quá trình tranh chấp ở dải Gâza trong 50 năm qua

Diện tích đất của dân Palestine bị thu tóm và nhỏ dần theo năm tháng

A guide to the Gaza Strip | Middle East | Al Jazeera

A Palestinian fighter from the Izz el-Deen al-Qassam Brigades, the armed wing of the Hamas movement, gestures inside an underground tunnel in Gaza in this August 18, 2014 file photo

Israel has struggled to destroy the tunnels because they are extremely difficult to detect from the air (file image: an IDF officer inspects a tunnel in Gaza)

Sức chống trả của quân Hamas ở Gaza

Israel đã tiến hành 4 cuộc chiến tranh chống lại Hamas kể từ khi nhóm này giành quyền lực từ tay Chính quyền Palestine vào năm 2007, nhưng binh lính Israel đã không chiến đấu bên trong Thành phố Gaza kể từ năm 2009. 

Cựu chỉ huy đại đội Israel cho biết: “Điều quan trọng nhất sẽ là khi bạn phải đi từng nhà. “Một khi bạn tiến vào khu vực đô thị, mọi lợi thế của lực lượng lớn sẽ bị giảm đi.”

Các loại vũ khí của Hamas bao gồm bom ven đường có sức công phá lớn, có khả năng làm nổ tung xe bọc thép của Israel. 

Thêm vào sự phức tạp là những máy bay chiến đấu không người lái  nhỏ mà Hamas đã từng sử dụng trong cuộc tấn công bất ngờ để thả lựu đạn vào các trung tâm liên lạc của Israel, cản trở phản ứng quân sự của họ.

Máy bay không người lái, thường là mẫu thương mại rẻ tiền, là công cụ quan trọng giúp quân đội Ukraine đẩy lùi cuộc tấn công của Nga vào Kyiv năm ngoái.

Chiến tranh đô thị được coi là địa hình lý tưởng cho các tay súng bắn tỉa. Các tay súng bắn tỉa cho biết các tòa nhà che chắn và bóp méo âm thanh, khiến việc theo dõi chúng khó khăn hơn. 

Các chiến binh Hồi giáo Palestine hoạt động  trong một mạng lưới phức tạp gồm các đường hầm, mệnh danh là  ‘Tàu điện ngầm Gaza’ , chúng được gia cố bằng bê tông, một số đường hầm được chôn sâu tới 40 feet dưới lòng đất và tất cả đều có thể che giấu. Đường hầm giúp cho các cuộc phục kích, gài bẫy – hoặc tệ hơn – chứa đầy chất nổ và được chuẩn bị sẵn sàng để chờ quân Do Thái – IDF chui vào. 

Hamas vào năm 2011 cho biết họ đã xây dựng hơn 300 dặm hệ thống đường hầm và mặc dù các nhà phân tích nghi ngờ rằng con số đó đã bị thổi phồng, nhóm này chắc chắn đã mở rộng đáng kể mạng lưới kể từ đó. 

 

Địa Đạo rất lợi hại của Hamas bên trong Gaza

Cuộc đời ngắn ngủi và đầy bất trắc của con gái đầu của Lê Duẩn với Bảy Vân: Lê Vũ Anh (1950-1981)

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả:  Nguyễn Văn Lục

Lê Vũ Anh (1950-1981)

Victor Maslov, nói về quyển Daring to touch Radha ( tạm dịch “ Dám chạm vào Radha )

“Tác phẩm này là tâm sự của tôi. Tôi đã cố gắng truyền tải những sự kiện và những cuộc trò chuyện một cách trung thực, nhưng tôi vẫn không biết điều gì ẩn giấu đằng sau chúng.”

Victor Maslov, Daring to touch Radha

Maslov Viktor Pavlovich:

“Tôi là một nhà toán học chuyên nghiệp. Đã viết câu chuyện “Tình yêu không vũ trang“ dưới bút danh, mặc dù nó là tự truyện. Năm 1989, kiểm duyệt khá gắt gao, dưới tên họ của tôi, tôi không thể phát hành. Bằng tiếng Anh, câu chuyện đã được xuất bản dưới họ của tôi với tiêu đề “Daring to Touch Radha” (nó nằm trên trang của tôi). Bút danh của tôi đã được tiết lộ khá sớm, vì câu chuyện này đã được bạn bè của tôi biết đến. Bây giờ tôi có thể tiết lộ những cái tên khác mà tôi đã phải mã hóa các ký tự chính.

Có lẽ mọi chuyện đã có thể khác đi nếu ngay từ đầu tôi biết Lê Vũ Anh là con gái của ai. Khi sự thật được phơi bày thì đã quá muộn. Tôi đã yêu điên cuồng và không thể từ chối nó.

Tôi hy vọng mong manh là không phải như vậy. Tội tình gì mà con gái ông phải gánh cái hệ lụy ấy chứ? Phải thú thực rằng TBT đảng cộng sản như Lê Duẩn-quyền năng có thể nói là bao trùm thiên hạ một cách tuyệt đối như một thứ Ông Trời con thì những gì thuộc gia đình ấy, dù là con cái, những tình cảm riêng tư, cuộc sống của mọi thành viên trong gia đình đều không thuộc về họ..

Vì lợi ích chính trị. Vì quyền thế, nhân danh  tiếng nói của dân tộc, tiếng nói của TBT trở thành tiếng nói tuyệt đối của một thứ ông Trời con.(Tiếng nói của người dân là tiếng nói của Thượng Đế.)

Vài lời giới thiệu của người viết bài này

Nhiều người rất dị ứng với các chế độ độc tài – dù là độc tài cá nhân hay độc tài đảng trị. Việt Nam hiện bị cai trị bởi một trong những chế độ độc tài ấy mà chính ông Lê Duẩn (1907 – 1986) đã tỏ ra là một người sắt máu với dân miền Nam.

Như nhiều người dân miền Nam, tôi rất dị ứng và căm ghét với Lê Duẩn cũng như những người cộng sản khác khác như Trường Chinh, Đỗ Mười, v.v.

Nhiều người vì những người như ông Duẩn mà đã phải liều mạng sống mình và vợ con đã phải bỏ nước ra đi.

Sự hận oán là không tả xiết.

Cuộc đời chính trị của ông đã là một lẽ, Lê Vũ Anh, con gái đầu lòng với bà vợ thứ hai – bà Bảy Vân (Nguyễn Thụy Nga) – phải chăng cũng mang một phần cái nghiệp của cha theo cách mà người đời thường nói: Đời cha ăn mặn, đời con khát nước.

Lê Duẩn và con gái Lê Vũ Anh (1950-1981)

Nhưng ngày nay, người ta nhận thức rõ ra được rằng, ngay cả những ông trùm cộng sản như Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, đến Hồ Chí Minh, Lê Duẩn họ trở thành nạn nhân của chính họ, nạn nhân của cái guồng máy đảng mà họ dựng lên.

Cái chính họ không thể thoát ra được.

Tuy nhiên, phải thấy rằng quyền lực có cái quyến rũ đến độ con người như những con thiêu thân lao vào ánh sáng, vì những đặc quyền trước mặt. Cho nên, trong một chế độ độc tài cá nhân hay độc tài đảng trị thì chuyện con cái họ được ưu đãi cách này khác là một việc rất bình thường đến hiển nhiên.

Không được ưu đãi mới là điều bất thường.

Nhưng con  cái của một người độc tài được ưu đãi đặc quyền vị tất đã là điều hay. Đôi khi họ trở thành nạn nhân của chính cái quyền uy ấy. Phải chăng Bà Lê Vũ Anh nằm trong số nạn nhân ấy, nạn nhân của cái quyền uy của chính cha mình?

Cái mâu thuẫn của người viết là có phần oán giận Lê Duẩn, giận oán cái guồng máy ấy, nhưng càng giận bao nhiêu lại càng thương cho số phận vắn vỏi và cuộc đời đầy bất trắc của bà Lê Vũ Anh.

Hận một phần mà thương bà thì đến hai ba phần. Đấy cũng là cái điểm nhược của những người Quốc gia miền Nam. Vì thế mà có bài viết này như nhắc lại số phận mong manh của một người phụ nữ thay vì phê phán một chế độ độc tài.

Đã thế, trong những tình trạng chiến tranh hoặc hoàn cảnh chính trị cực đoan, khắc nghiệt nói chung, phần thiệt thòi không hẳn chỉ người dân mà cái phần lớn vẫn là phụ nữ, những người gánh chịu nhiều hơn cả. Điều ấy xưa nay thường thấy trong thời chinh chiến; khi chồng xông pha nơi lằn tên lửa đạn, thì người ở lại trong khung cửa lo lắng trông chờ khổ cả trăm bề.

Nỗi khổ ấy đã để lại trong văn chương như trong Chinh Phụ Ngâm, trong Cung Oán ngâm khúc và trong cả truyện Kiều.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại; qua câu chuyện bà Lê Vũ Anh, ngoài con cái của Lê Duẩn, còn có con cái của Võ Nguyên Giáp, và con của Chủ tịch thành phố Hà Nội. Họ đều là những kiều nữ đều được ân điển, đều được gửi sang học ở bên Nga. Nhưng xem ra số phận của họ có phần may mắn hơn bà Lê Vũ Anh, dù cũng có chung một hoàn cảnh xã hội, chung một thế hệ và cùng theo học dưới mái trường ở Liên Xô.

Nói như thế là đổ thừa cho số phận rồi và như thế thì trách ai bây giờ.

Nói cho cùng, phải chăng số phận của bà Lê Vũ Anh đã được chính cha ruột của mình định đoạt vì ý hướng mong muốn con gái thành công. Lê Duẩn, dù là cộng sản thứ thiệt, cả đời vẫn dành những gì tốt nhất, an toàn nhất cho con.

Ý hướng tốt đẹp ấy tại sao trở thành nỗi bất hạnh? Có thể, nếu làm trái ý của cha sẽ là điều không thể tha thứ chăng? Như một cái vòng luẩn quẩn của một guồng máy không có lối thoát.
Đây có thể là mấu chốt của vấn đề và cần tìm ra được câu trả lời thích đáng và công bằng nhất.

Được biết sau ngày quy định di chuyển của dân hai miền theo của Hiệp Định Genève, Lê Duẩn đã quyết định ở lại miền Nam chiến đấu. Nhưng ông vẫn cẩn thận gửi vợ con ra Bắc. Sự an toàn của vợ con ông đã được cân nhắc kỹ càng và chu đáo.
Nhưng lúc mà Trung Hoa và Việt Nam còn thuận hảo thì Vũ Anh và bà mẹ, vốn gốc Tàu, được gửi sang Bắc Kinh để ăn học.
Vũ Anh đã sống nhiều năm bên Tàu cho đến khi tình hình căng thẳng giữa Trung Hoa với Việt Nam.

Xin nhường lại cho Maslov:

Maslov viết “Truyện trinh thám thường mô tả các sự kiện và cuộc trò chuyện, và người ta chỉ biết được suy nghĩ của các anh hùng ở cuối truyện. Tác phẩm này là tâm sự của tôi. Tôi đã cố gắng truyền tải những sự kiện và những cuộc trò chuyện một cách trung thực, nhưng tôi vẫn không biết điều gì ẩn giấu đằng sau chúng. Vì vậy, sẽ không có giải pháp cho bí ẩn ở cuối sách. Tôi đã cố gắng trích dẫn lời nói trực tiếp một cách chính xác. Có lẽ tôi đã quên điều gì đó, trình bày một câu chuyện lộn xộn hoặc bỏ sót một số dữ kiện, nhưng xác suất như thế không cao lắm. Sẽ rất thú vị nếu so sánh truyện của tôi với bản ghi âm các cuộc trò chuyện được thực hiện vào thời điểm đó.”

Tài liệu tham khảo là Hồi Ký của Viktor Maslov, con rể cố TBT Lê Duẩn do Phan Độc Lập dịch. Người viết bài xin dùng bản dịch của Phan Độc Lập.

Từ đây sẽ gọi là Hồi ký.

Người viết xin chép sơ lược phần tài liệu và góp phần giải thích bằng vài nhận xét cá nhân nhằm làm sáng tỏ những khúc mắc.
Hồi Ký này được coi như tài liệu khả tín nhất về bà Lê Vũ Anh. Vì hơn ai hết Maslov là người thân nhất, gần kề nhất với bà. Maslov (15 tháng 6, 1930, hiện 92 tuổi)(2) viết về nguồn gốc của bà Bảy Vân, vốn được dấu kín:

Bà Bảy Vân (Thụy Nga), mẹ của Lê Vũ Anh

“Sau này tôi được biết, dòng máu đang chảy trong cơ thể không chỉ dòng máu Việt Nam, mà một phần trong đó có dòng máu Trung Hoa. Mẹ nàng, bà Bảy Vân mang trong người một phần tư dòng máu Trung Hoa. Ở Việt Nam, không ai biết về điều này, gia đình đã dấu kín “mối quan hệ huyết thống” với người Trung Hoa của mẹ nàng. Sự thật là nàng khi còn nhỏ đã sống nhiều năm ở Trung Quốc. Bạn thân của nàng là con gái Đặng Tiểu Bình, người đã từng là bạn của bố nàng và là người số hai dưới bầu trời Trung Quốc sau Mao. Với người cầm lái vĩ đại, nàng cũng đã quá quen thuộc. Nàng đã cho tôi xem một bức ảnh nàng đang ngồi trên đùi của Mao.”
Năm 1964, bà Bảy Vân (Thụy Nga) quyết định trở về miền Nam nên giao con gái cho em của Lê Duẩn. Bà Vũ Anh lúc bấy giờ 14 tuổi, là học sinh giỏi miền Bắc và được kết nạp Đảng từ năm lớp 10. Tới năm 1973, 23 tuổi bà Vũ Anh mới gặp lại mẹ mình ở Moskva.
Sau đó bà được gửi sang Moskva, bà theo học ngành toán vật lý ở khoa Vật lý, đại học Tổng hợp Lomonosov. Cùng khoa này còn có Võ Hạnh Phúc, con gái tướng Võ Nguyên Giáp.
Theo Maslov, bà Lê Vũ Anh say mê toán và có tham dự một lớp chuyên đề do Viktor Maslov trực tiếp giảng; khi những sinh viên khác bỏ học hết thì cuối cùng chỉ còn hai người thảo luận với nhau. Khởi đầu của mối tình Thầy-Trò đuổi bắt-trốn chạy lúc ban đầu cũng là lẽ thường tình, theo Maslov:
“Khi nàng ở lại một mình với tôi, nàng luôn luôn khiêm tốn, giữ khoảng cách và giữ mình rất đúng mực, nhưng tôi có cảm giác nàng đang phải đấu tranh dữ lắm với những cảm xúc của mình. Có một lần trong buổi hẹn hò định kỳ ở nhà nghỉ ngoại ô của tôi, suýt chút nữa thì nàng đã không làm chủ được mình.

Tôi không thể biết được, kết quả sau đó sẽ ra sao khi chúng tôi quấn chặt lấy nhau với những nụ hôn sâu đặm nồng nàn nếu như không có tiếng chuông gọi cửa bất ngờ vang lên của người hàng xóm. Tôi ra và nói chuyện ngoài cổng với người hàng xóm chỉ khoảng 5 phút không hơn, lúc quay lại thì phòng trống không. Nàng đã vọt ra ngoài qua cửa sổ, thức tỉnh từ sự quyến rũ của tình yêu và bỏ chạy về nhà.

Tôi hiểu, nàng đã phải trải qua thử thách quá lớn như thế nào khi tìm và đạt bằng được tình yêu của mình với một người đàn ông Âu Châu.”

Lê Vũ Anh cho thấy đã say mê cuồng nhiệt lao vào cuộc tình bất kể các tiêu chuẩn đạo đức truyền thống kéo dài hàng thế kỷ, cũng dẫm đạp lên kỷ luật nội bộ trong Đảng và các mối quan hệ quốc tế của cha.

Đúng như nhận xét của Maslov:

“Tình yêu của chúng tôi có thể làm tổn thương đến ba của nàng, trở thành con át chủ bài của các đối thủ trong cuộc đấu đá quyền lực. Phía sau lưng ông là Trường Chinh, đối thủ chính trị cạnh tranh đã từng là Tổng Bí Thư trước ông. Lê Duẩn định hướng phát triển kinh tế của đất nước theo mô hình Liên Xô, còn Trường Chinh muốn theo mô hình của Trung Quốc. Nàng tính toán rằng, Việt Nam sẽ sụp đổ nếu đối thủ của ba nàng giành được quyền lực. Và Liên Xô cũng mong muốn điều đó xảy ra.”

Nhưng rồi thực tế cái gì phải đến, sẽ đến, Maslov đề nghị làm đám cưới. Vũ Anh từ chối viện cớ rằng hai nước đã có thỏa thuận ngăn cấm công dân Xô Viết và Việt nam cưới nhau. Sau đó Lê Vũ Anh đã trốn biệt khi kỳ nghỉ hè bắt đầu. Cuộc trốn-đuổi vẫn tiếp tục mà nhiều phần gạo đã thành cơm. Maslov đã không đủ kiên nhẫn, nhất quyết truy tìm nàng. Ông viết:
“Tôi không thể chịu đựng được nữa và quyết định gọi điện thoại tới bà Trưởng Khoa quản lý sinh viên nước ngoài:

– Bà có thể cho tôi biết sinh viên Lê Vũ Anh hiện đang ở đâu không ạ? Cô ấy ở Khoa chúng tôi và cô ấy đã đạt được nhiều kết quả tốt.

– Vũ Anh đã lấy chồng là đồng hương; cậu ấy cũng là sinh viên của trường ta; cô ấy đã về nước. Tên cậu sinh viên ấy là Văn. Họ sẽ trở lại cuối tháng này cùng với ba của cô ấy. Ông ấy sẽ gặp Brezhnev, bà trưởng khoa khẽ trả lời.

Tôi gần như ngã quỵ khi nghe điều này. Gặp gỡ với Brezhnev cuối tháng này ư? Chắc chắn phải là Lê Duẩn.”

Biết là mình đang đùa với lửa, nhưng Maslov vẫn tiến tới, một cuộc dàn cảnh với sự có mặt của Phúc làm trung gian. Sau đó, Maslov đã thuyết phục được nàng đến nhà nghỉ ngoại ô của ông cùng với Phúc. Rồi còn thuyết phục được nàng ly dị với chồng để hai người có thể kết hôn.

Đây là một cuộc săn đuổi ngoạn mục, đầy đam mê và quyến rũ giữa một người đàn ông dạn dầy kiến thức, lại đầy quyền lực, giao du rộng rãi, quen đủ giới thượng lưu trí thức, giới chính trị gia và một người con gái mà tuổi đời mới chập chững còn rất nhiều non nớt.

Sự áp đảo ấy mấy ai có thể trốn tránh được.

Hồi ký của Maslov cho thấy rằng ông đã tìm đủ mọi cách bằng sự quảng giao để giữ và bảo vệ Lê Vũ Anh và con của hai người sau này bằng mọi giá.

Điều này nếu xét về quy luật thiên nhiên giữa muôn loài là điều hiểu được. Các con đực thường khỏe mạnh, sức vóc to lớn đế chế ngự và bảo vệ các con cái. Nhiều loài chim trống còn có giọng hát hay hoặc vẻ ngoài lộng lẫy sắc mầu như loài công thường có bộ cánh tuyệt đẹp để quyến rũ những con công mái.
Nó như thể cái yếu và cái mạnh là một bù trừ và một hấp lực hút vào nhau. Hiểu như thế, có thể hiểu được mối liên hệ giữa Maslov và Vũ Anh. Maslov cao lớn còn Vũ Anh thân hình bé bỏng, cân nặng chỉ trên 30 kí lô. Đừng coi thường sự khác biệt bề ngoài ấy. Bởi vì, chính sự khác biệt ấy lại cái cớ chính đáng để bù trừ cho nhau. Maslov có đủ điều kiện để lấy những cô gái Nga xinh đẹp, thân hình nảy nở chứ?

Vậy mà họ đã quấn lấy nhau, thể hiện điều mà quy luật thiên nhiên đã quy định.

Ở đây, có một vài chi tiết cần nói rõ thêm về cá tính của Maslov. Ông là người dị thường, một người không có khuynh hướng chấp nhận cuộc sống bình thường. Nhưng Maslov đẩy cái đam mê tình ái ấy đến cái ham muốn cái lạ, tìm đến một cái gout exotique nơi một xứ sở xa xôi nào đó.

Maslov viết trong hồi ký:

“Thành thật mà nói, tôi thường thích phụ nữ phương Đông. Một trong những người bạn tôi nói đùa ‘Maslov của chúng ta là một nhà Đông phương học lớn.’ Ở Khoa Vật lý cũng có nhiều sinh viên Việt Nam, tôi nhanh chóng kết bạn với họ, đặc biệt với hai cô gái Phúc và Tình. Phúc là con gái của nhà quân sự chính trị nổi tiếng Võ Nguyên Giáp, lúc đó là Bộ trưởng bộ Quốc phòng, còn Tình là con gái của Chủ tịch thành phố Hà Nội. Cả hai cô gái đều giấu giếm bố mình là ai cũng như các sinh viên Việt Nam khác xuất thân từ giới quý tộc Việt Nam, họ đề phòng lộ diện để tránh các mưu đồ và hành động khiêu khích chính trị từ chính quyền Xô Viết.”

Maslov viết tiếp về trường hợp Phúc-con gái Võ Nguyên Giáp:
“Tôi thích Phúc, tôi giúp đỡ cô ấy học tốt môn toán, tôi không chỉ một lần mời cô ấy đến nhà chơi, lúc thì một mình, lúc thì chơi với các bạn. Cô gái Việt Nam dễ thương tránh tôi chỗ đông người như tránh lửa vậy. Có một lần tôi dẫn Phúc đến gặp và làm quen với nhân viên đánh máy để giúp cô bản bá cáo khoa học, sau đó cả hai cùng nhau ra về. Đi cùng tôi trên đường phố Moskva nhộn nhịp, cô thể hiện như một nữ du kích trong hậu phương của địch: tỏ vẻ sợ sệt và suốt thời gian luôn cảnh giác quan sát tứ phía. Đặc biệt giao thông công cộng làm cô mất bình tĩnh. Chẳng hạn tại bến đỗ, xe buýt hoặc xe buýt điện vừa đến, cô đã nhanh chóng ẩn mình vào trong xe ngay.

– Chuyện gì đã xảy ra vậy, tôi hỏi, em sợ gì chứ.
– Anh nhìn xem, đằng kia hình như có người Việt Nam.
– Có gì đáng sợ ở đây.
– Nếu họ nhìn thấy em đi với người Nga, em sẽ gặp rắc rối lớn.”

Cái rủi hay phải chăng là cái may cho Phúc là không rơi vào lưới tình của Maslov. Giả dụ rủi do duyên phận thì cuộc đời Phúc sẽ ra sao. Nào ai biết được?

Và thật đến kinh ngạc, hai người có một mối chân tình sâu đậm đến như thế. Và mỗi bước đi của thời gian là một lấn sâu không gỡ ra được. Họ đã phải lòng nhau. Không lạ gì, trước khi đưa bé Lena, con của hai người, đã bị ốm và phải nhập viện. Nàng đã viết cho Maslov một bản tuyên bố chính thức như sau :

“Nếu tôi bị bắt mang đi một mình hoặc cùng con gái và đưa đến Đại sứ quán Việt Nam, mọi người cần phải biết, điều này được thực hiện bằng võ lực, trái với ý muốn của tôi, bất cứ điều gì do người thân trong gia đình tôi hoặc Đại sứ quán phát ngôn đều không giá trị. Tôi muốn sống với chồng Viktor Maslov ở Liên Xô, và tôi muốn chồng tôi nuôi dưỡng con gái của chúng tôi trưởng thành và thấm nhuần nền văn hóa Nga.

Tôi cho cất giữ tờ giấy này vào một nơi an toàn.”

Thật tuyệt vời và không còn lời lẽ nào quý giá và trân trọng hơn nữa. Sự gắn kết đến hầu như tuyệt đối theo nghĩa từ tôn giáo: “Điều gì mà Thiên Chúa ràng buộc, con người không thể tháo gỡ ra được.”

Và cũng người con gái ấy vẫn đến trường Đại Học Tổng Hợp Moskva, cố gắng hoàn thành chương trình nghiên cứu sau đại học. Và Maslov đã bộc lộ:

“Nàng có khả năng làm việc tốt hơn nhiều so với tôi, và nếu nàng tham gia vào nghiên cứu khoa học, tất cả mọi thứ hóa ra không đến nỗi quá phức tạp như tôi tưởng. Nàng đã bảo vệ luận án thành công và trở thành phó tiến sỹ khoa học và vật lý và toán học.”

Chỉ còn một vướng mắc không nhỏ như cái sà ngàn cân đang lơ lửng trên đầu họ. Đó là yếu tố phân biệt chủng tộc và chính trị của chính quyền cộng sản miền Bắc đã gây ra rắc rối chính trị không tháo gỡ được mà Vũ Anh trở thành nạn nhân của chính cha mình và của chế độ.

Vì thế, thoạt đầu, bà Lê Vũ Anh đã muốn trốn thoát, đã về nước lập gia đình với một sinh viên người Việt cùng trường đại học và muốn ở lại Việt Nam để quên đi mối tình với Maslov. Tuy nhiên, cô ta bị cha bắt buộc trở lại Nga để hoàn thành khóa học.
Khi trở lại Moskva, Vũ Anh mới biết là mình không yêu chồng mình và không thể quên được người tình.

Bà quyết định sống ly thân với chồng và tiếp tục qua lại với người hướng dẫn khoa học của mình là Maslov.

Sau khi có thai lần thứ nhì, lần đầu bị sảy thai, Vũ Anh đã có đủ nghị lực để xin ly hôn với chồng để có thể làm hôn thú (không cho gia đình biết) với Maslov. Hai mươi bảy tuổi, Vũ Anh sinh con gái đầu lòng vào ngày 31 tháng 10 năm 1977 tên là Elena và con gái kế là Tatyana, 1979, cuối cùng là người con trai, Anton, 1981, rồi qua đời.

Hôn lễ bí mật của Lê Vũ Anh và Viktor Pavlovich Maslov, 1975 tại Troitsk

Gặp cha tình cờ khi sang Nga công tác, Vũ Anh đã thú nhận mọi chuyện tình cảm của mình. Ông Lê Duẩn đã không chấp nhận việc đó, cho người theo dõi và tìm cách dụ con về nước.
Theo Maslov, liên quan đến cuộc hôn nhân, Lê Duẩn từng sỉ nhục bà Vũ Anh vì dòng máu người Hoa bên ngoại của bà.

Tuy nhiên, dần dần, Vũ Anh đã hòa giải được với gia đình. Lê Duẩn trong những lần đi Moskva, lúc nào cũng muốn gặp đươc cháu ngoại Lena, nhưng ông lại không muốn gặp Maslov. Vũ Anh sau khi tâm sự với chị Muội, một người chị thân thiết nhất của Vũ Anh. Chị Muội cho biết, Lê Duẩn bị sốc khi được tin con gái có cháu ngoại, ông mất ngủ. Nhưng Vũ Anh đã quyết định đưa cháu gái đến gặp cha cho thấy tình cảm cha-con sâu đậm như thế nào. Maslov viết:

“Khi Lê Duẩn đến Moskva lần sau đó, nàng đem theo Lena đến gặp ông. Ông ngay lập tức yêu cháu. Ông đề nghị để Vũ Anh và cháu ở lại cùng ông cho đến khi ông về nước. Lúc đầu cháu bé còn lạ, nhưng dần quyến luyến với ông ngoại. Ông chú ý giấu tất cả chuối trong nhà để tự mình đãi Lena- mong chiếm được cảm tình của đứa cháu.

Lê Duẩn luôn yêu cầu đưa Lena đến gặp ông mỗi lần đến Moskva. Còn gặp tôi thì dứt khoát không muốn.
Có lần Lê Duẩn đưa Lena và Vũ anh đi xem xiếc rồi đưa họ đi theo dự khai mạc Olympic Moskva. Con bé lên cơn đỏng đảnh đúng lúc long trọng nhất kêu to, “Mẹ ơi, con muốn đi đái.”
Ôi dễ thương làm sao. Sự ngây thơ của cháu bé hóa giải được tất cả những bất đồng của hai cha con.
Sau khi sinh Tania, 1979, bà Vũ Anh tiếp tục sinh thêm một cậu con trai là Anton, nhưng bà đã qua đời ngay khi sinh vì bị băng huyết vào năm 1981.
Thi thể bà được hỏa táng; bình tro được bà Bảy Vân đem về Việt Nam. Trong dịp này, bà Bảy Vân cũng tha thiết để mang được cháu trai Anton vừa lọt lòng đã trở thành đứa trẻ mồ côi mẹ. Bà đã hết lòng nuông chiều cháu, đó là lý do cháu được đưa về Việt Nam cho đến lúc nó được cứng cáp. Năm Anton được 4 tuổi, 1985, bà Bảy Vân đã sang Moskva vào giao Anton lại cho bố nó.
Cho nên, dù sao đi nữa thì cái hệ lụy ấy nếu đã xảy ra thì cả hai đều phải chung vai gánh vác không thể đổ cho ai được. Cùng chia xẻ hạnh phúc và cùng cam khổ chịu đựng nếu xảy ra điều bất hạnh. Hình như số phận họ đã gắn kết với nhau như một thứ duyên tiền định mà kết cục là cái chết bi thảm của Vũ Anh khi sinh Anton.
Đọc Mastov mà thấy buồn và xúc động cho mối tình oan nghiệt. Tại sao Vũ Anh lại có thể chết trẻ và lãng xẹt như thế? Oan ức quá, ông Trời ơi. Nhưng tình lụy bao giờ cũng là thứ tình đẹp nhất trên đời này mà dân gian thường ngưỡng mộ.
Nếu mọi chuyện đều bằng phẳng thì chẳng có chuyện gì để nói. Như Phúc, như Muội, như Tình và nhiều người khác.
Vì thế, sau này có người cho rằng, chuyện tình Nga-Việt là cảm động nhất thời Sô Viết. Có người nói đến cuộc tình xuyên biên giới.

Vài nhận xét của Lê Kiên Thành, em trai của Vũ Anh.

Tôi thiển nghĩ đưa ra một vài nhận xét của Lê Kiên Thành về chị mình cũng là một góc nhìn khác.
Dưới con mắt của Lê Kiên Thành về Maslov, về Lê Vũ Anh và về cha mình TBT Lê Duẩn cho thấy:
Lê Vũ Anh – Lê Kiên Thành -Lê Kiên Trung – năm 1968
“Về Maslov và về Vũ Anh. Chính cái vẻ vừa thiên tài, vừa lập dị của Maslov đã lôi cuốn chị Vũ Anh và khiến chị mê đắm. Vì chị Vũ Anh cũng là người tự trong sâu thẳm, luôn cất giấu sự nổi loạn ngấm ngầm. Chị tôi hiểu hoàn cảnh của mình, hiểu xuất thân của mình, nên đã tìm mọi cách để cưỡng lại tình yêu đó, thậm chí là cả việc kết hôn với một người bạn học vốn chị không yêu.
Nhưng cuối cùng chị tôi vẫn đi theo tiếng gọi của trái tim. Chị ly dị một cách bí mật với người chồng đầu tiên, bí mật có con, bí mật đăng ký kết hôn với Maslov rồi mới báo tin cho ba tôi biết. Dĩ nhiên ba tôi giận dữ. Dĩ nhiên là ba tôi phản đối cuộc hôn nhân đó.

Về Lê Duẩn. Khi chị Muội (con gái của Lê Duẩn và bà Lê Thị Sương, người vợ đầu của Lê Duẩn) yêu và muốn kết hôn với một gia đình có xuất thân là quan lại triều Nguyễn, cơ quan nơi chị công tác đã đề xuất phản đối cuộc hôn nhân đó, lại là ba tôi đã gặp phải rất nhiều khó khăn để xin cho chị Muội được phép kết hôn với người mình yêu.
Nhưng chuyện hôn nhân của chị Vũ Anh là một chuyện hoàn toàn khác. Ba tôi chưa từng hình dung ông sẽ có một người con rể nước ngoài, và sẽ có những đứa cháu chỉ có dòng máu có một nửa Việt Nam. Tôi nhớ có lần, nhìn con tôi và con chị Vũ Anh chơi đùa với nhau, tôi chợt nghe ông nói một mình: “Người Việt Nam đẹp thật.”
Tôi hiểu ông và thấy nhói đau một tình yêu với ông và cả với chị mình.
Tôi vẫn nhớ năm 1977, tôi gặp Ba khi ông từ Moskva về Hà Nội sau khi chị Vũ Anh thông báo kết hôn, ông chỉ nói: “Có lẽ phải chờ 5, 10 năm nữa, ‘người ta’ mới chấp nhận cuộc hôn nhân của chị con.” Đó cũng là năm mà mối quan hệ của Việt Nam và Trung Quốc bắt đầu căng thẳng. Mỗi khi gặp ba tôi luôn luôn cảm nhận được những gánh nặng khủng khiếp đang đè lên vai ông.
Và cuộc hôn nhân của chị Vũ Anh với Maslov, vào đúng thời điểm đó cũng gây cho ba nhiều khó khăn và áp lực. Một số người có suy nghĩ không tốt đã nói rằng: “Ông Lê Duẩn vì muốn kết thân với Liên Xô mà bán con gái mình, để con gái mình kết hôn với người nước ngoài.”
Thật là bất công nếu ai đó nghĩ rằng một người cha có thể làm điều gì ảnh hưởng đến sự an nguy của con mình, dù là vì lý do gì chăng nữa. Sự thật rất đơn giản: chị tôi đã qua đời vì băng huyết, ngay khi sinh hạ người con thứ ba Anton. Chị tôi qua đời vì không một bác sĩ nào ở bệnh viện khi đó dám mạo hiểm quyết định việc phẫu thuật cho chị, bởi vì họ đều biết chị tôi là con gái của Tổng Bí Thư Đảng cộng sản Việt Nam.
Lúc chị tôi rơi vào tình trạng hiểm nghèo, người ta đã gọi các bác sĩ đầu ngành đến bệnh viện nơi chị tôi đang nằm cấp cứu sau sinh để hội chẩn. Nhưng chị Vũ Anh đã qua đời trước khi họ kịp đến. Chị tôi qua đời vì sự cẩn trọng thái quá của những người biết chị tôi là ai, chứ không phải vì bất cứ âm mưu chính trị nào đằng sau đó.”

Sơ lược báo Công An Nhân Dân Online, ngày thứ sáu 26-08-2016

Về cái chết bi thảm của Vũ Anh khi sinh Anton

Theo như lời kể lại của Maslov:
“Ở đây các bác sĩ lập tức khám và nói, tất cả đều ổn, quá trình sinh nở bình thường. Tôi chuẩn bị ngồi chờ ở phòng tiếp nhận. Vào lúc bảy giờ sáng, Vũ Anh sinh bé trai. Người ta gọi điện cho tôi từ nhà hộ sinh thông báo điều đó, tôi hỏi tình trạng của người mẹ ra sao, đầu giây bên kia im lặng. Sau một khoảng im lặng dài, họ đề nghị tôi nói chuyện với bác sĩ. Ở Moskva tôi được biết rằng Vũ Anh bị chảy máu rất nhiều, chưa cầm được.

‘Chúng tôi làm tất cả những gì có thể. Bác sĩ nói- Sắp tới họ chuyển máu tới. Ông tốt nhất nên quay về nhà. Đợi ở đây là vô nghĩa.’

Tôi chạy đến các bác sĩ quen để hỏi ý kiến. Họ không vui, nói rằng trong trường hợp như vậy, phải lập tức cắt bỏ tử cung. Nhưng các bác sĩ Kremlin có lẽ sợ lãnh về mình trách nhiệm đó, bệnh nhân không phải nhân vật bình thường.

Tôi quay về nhà hộ sinh. Lúc ấy người ta đã phẫu thuật cho Vũ Anh. Bác sĩ phãu thuật chính của Cục 4 được mời đến xử lý cho nàng. Khi ông vừa ra khỏi phòng mổ, tôi lao đến:

– Cô ấy sẽ không chết. Cơ thể trẻ trung. Chúng ta hi vọng vào điều tốt nhất.

Vài tiếng sau, Vũ Anh qua đời. Người ta cho phép tôi vào phòng bệnh. Vũ Anh nằm trên giường, phủ tấm ra- trông nàng xinh đẹp làm sao, như đang ngủ. Một cục gì chẹn lấy cổ họng tôi, tôi quỳ xuống, hôn tay người tôi yêu dấu. Tấm ra phủ di chuyển, hé lộ thân thể vợ tôi, phủ đầy các vết xanh-đỏ. Tôi kêu lên vì sợ hãi.

Mọi người chạy đến bên, đỡ lấy tôi và đưa ra hành lang.
– Lần cuối cùng tôi nhìn thấy Vũ Anh là ở chỗ hỏa táng- mười ngày sau đó. Quyết định hỏa táng không phải do tôi đưa ra. Nói chung không ai hỏi ý kiến tôi muốn an táng vợ mình ra sao.Tại sao phải đợi lâu thế vẫn mãi là câu hỏi. Có thể Lê Duẩn đã bí mật đến Moskva. Tôi không gặp ông, còn bà mẹ thì bay sang ngay. Tro cốt cúa Vũ Anh được đưa về Việt Nam, bình tro được giữ ở nhà bà Bảy Vân, trong một căn phòng riêng.

– Còn tôi trong thời gian đầu rơi vào một trạng thái quên lãng, mù mờ sao đó. Trí nhớ của tôi từ chối tin vào những gì vừa xảy ra..Một lần tôi tỉnh dạy giữa đêm trong hoảng hốt. Trái tim bóp nghẹt trong lồng ngực. Tôi mơ thấy một luồng sáng: Người ta đã đầu độc Vũ Anh. Tôi chia xẻ phỏng đoán với các bác sĩ. Họ không loại trừ khả năng ấy, nhưng cho rằng các vết xanh-đỏ trên da có thể xuất hiện trong trường hợp chảy máu nghiêm trọng.”

Những lời trần tình của Maslov trong lúc mê xảng không lấy gì làm thuyết phục về một âm mưu đầu độc. Mà ai đầu độc. Và đầu độc đạt được ích gì. Về tình nghĩa cha con, liệu Lê Duẩn có đủ đảm và nhẫn tâm đầu độc con mình hay không? Và làm sao ông có thể có những quyết định như thế và thuyết phục được giới bác sĩ tuân thủ. Mà bác sĩ nào dám làm điều ấy?

Thật ra về mặt y học, sản phụ bị xuất huyết là điều có thể xảy ra. Hoặc phải nạo thai, lấy hết nhau còn sót lại trong tử cung. Hoặc phải buộc tử cung để cầm máu. Trong trường vỡ tử cung thì phải cắt bỏ tử cung.

Maslov ghi nhận tiếp diễn tiến về âm mưu đầu độc như sau:

Sau đó nhiều năm, khi nằm điều trị tim tại một bệnh viện tim mạch, tôi quan sát thấy người ta đã tiêm Heparin cho các bệnh nhân để làm loãng máu. Và trên người họ cũng xuất hiện những vết đúng như thế. Theo quan điểm của tôi đã xuất hiện thêm một phương án khả tín: Việc chảy máu là do tác động cố ý, bằng cách tiêm thứ thuốc đó. Không phải tự nhiên Vũ Anh đã cảm thấy tai họa. Và máu đã chảy cạn.

Trong đám tang bà mẹ đau khổ đến mất trí. Bà ấy nói rằng cha của Vũ Anh đã giết con và muốn giúp đỡ tôi, đưa bọn trẻ về Việt Nam.”

Cái chết của Lê Vũ Anh còn trở nên bi kịch của Maslov với con gái Lena. Maslov đã phải nói dối con như sau:

“Tôi nói với Lena là Vũ Anh ở trong bệnh viện, và sau đó, rằng mẹ đã đi có việc, nhưng con bé cũng hiểu hết. Một lần nó kéo tôi ra bên và thì thầm hỏi tôi:

‘Bố ơi, người ta chôn mẹ rồi phải không?’

Lena luôn than thở về nỗi buồn vắng mẹ, nó khóc.

‘Bố hãy đi Việt Nam, mua mẹ cho con.’

Về những gì Maslov bày tỏ, tôi chỉ biết im lặng trước những nỗi đau tận cùng của ông. Nhưng tôi vẫn tin rằng tình cha con và cháu mà ông vô cùng thương tiếc, ông Lê Duẩn đã không đủ đảm lược và ra tay ám hại con mình.

Cuộc đời còn lại của Maslov và các con của ông

Viktor Maslov và 3 con

Tôi thật không thể ngờ được cuộc đấu tranh của Maslov để bảo vệ các con bên mình. Nhất là Anton. Khi ở Việt Nam, họ đã đổi tên Anton Maslov mà thành Nguyễn An Hoàn với sổ thông hành Việt Nam.

Maslov ghi lại:

“Lê Duẩn không có ý định trao cháu cho tôi. Ngược lại, ông hy vọng sẽ mang luôn cả các cháu gái về.

Con trai không nói được tiếng Nga, nó lạ tôi và không rời bà bảo mẫu người Việt nuôi cháu từ trứng nước. Ở Việt Nam Anton thực sự là hoàng tử: nó được ở cả một tầng nhà.

Bắt cóc Anton thật vô nghĩa: cháu là công dân Việt Nam và họ sẽ ngay lập tức đưa cháu đi khỏi nhà tôi.

Nhưng tôi không có ý định đầu hàng. Bấy giờ là thời của Gorbachev, tôi đã viết đơn đi khắp nơi. Một chị bạn tôi đã gợi ý nên cầu cứu Anatoly Gromyko, con trai Chủ tịch Xô viết tối cao Liên Xô Andrei Andreyevich Gromyko .

Gromyko con tỏ ra chia xẻ và nói:

“Anh hãy viết đơn cho chính Gorbachev. Tôi hứa rằng ông ấy sẽ nhận và sẽ đọc. Nhớ kèm theo cả những bức ảnh, đặc biệt bức chụp cùng bọn trẻ này. Nó mạnh hơn bất kỳ bức thư nào.”

Kết quả không đi đến đâu. Bạn bè Maslov đã tìm được một ngôi nhà ở Belorussia. Maslov viết:

“Trong vòng bán kính 5 kilômét quanh đó không có ai cả. Chúng tôi ở đó chừng vài tháng-Lenia,Tania, Anton, bà bảo mẫu của chúng. Pussia quả thật là một chốn thiên đường. Lũ trẻ đến giờ còn còn nhớ khu rừng nguyên thủy, những bãi cỏ đầy nấm và quả rừng, có thể sờ tay vào lũ thú rừng và chim chóc. Lũ hươu kéo đến tận nhà, làm bà bảo mẫu sợ chết khiếp. Lũ bò rừng nhởn nhơ đi lại đằng xa. Anton trở thành một đứa trẻ khác hẳn khi ở Belorussia, chơi với các chị và bắt đầu nói một ít tiếng Nga.”

Sau đó, cái may đã đến. Một người bạn thân với gia đình của Vũ

Anh cho biết:

“Nếu cha chúng nó yêu chúng như vậy, thì cứ để chúng sống với anh ta.

Có vẻ hai nước đã có một nhận thức chung về chuyện này, Gorbachev và Lê Duẩn đã thỏa thuận để gia đình chúng tôi được yên. Sự đau khổ của tôi kết thúc. Mấy năm sau Lê Duẩn từ trần.”

Đôi dòng kết thúc

Và cuối những năm 80-90, Maslov thường đi giảng dạy ở nhiều nơi trên thế giới như ở Mỹ, Anh, Pháp để kiếm thêm tiền để nuôi dạy các con. Mỗi lần như thế, ông thường dẫn đám trẻ đi theo. Trong dịp này, một biến cố lớn đã xảy ra trong cuộc của đời bốn cha con. Theo Maslov:

“Nhưng năm 1991, ông cưới Irina mà ông quen biết đã lâu, từ khi Vũ Anh còn sống. Cô ấy cùng tuổi với Vũ Anh. Ira là một nhà ngôn ngữ, phó tiến sĩ khoa học. Sau khi Vũ Anh mất, giống như nhiều bạn bè và người thân của tôi, cô ấy đã giúp tôi trông nom bọn trẻ. Đối với tôi, mối quan hệ của cô với chúng cũng quan trọng không kém tình cảm giữa chúng tôi.

Irina là một phụ nữ đáng kinh ngạc. Sau khi cưới, cô ấy quyết định không sinh thêm một đứa con nữa, đứa con chung của chúng tôi, để không phải làm dì ghẻ, mà hoàn toàn thay Vũ Anh làm mẹ của Lena,Tania và Anton.”

Câu chuyện là các con của Maslov thoạt đầu đều theo học tại MGU mà không phải một trường học Tây Phương nào cả. Nhưng tình cờ xảy ra sự kiện hiểu lầm theo lời kể của Maslov:

“Về sau có nhiều dòng người từ Châu Á tràn vào Moskva và bắt đầu nảy sinh các vấn đề. Một nhân viên cảnh sát đến Datra nơi Tania theo học. Nhân viên này nhìn thấy cháu và cho rằng đây là một người di cư bất hợp pháp đến từ Trung Á, và suýt nữa tôi bị cáo buộc vào tội “che dấu”.

Chúng tôi họp gia đình và quyết định rằng sẽ tốt hơn nếu đưa lũ trẻ sang Châu Âu, ở đó đã quen với việc có nhiều sắc tộc. Kết quả là Tania và Anton sang sinh sống ở Anh, còn chị cả Lena, ở Hà Lan. Cháu lấy chồng là người Hà Lan xuất thân từ một gia đình quý tộc tỉnh lẻ lâu đời. Chồng cháu làm nghề phân tích nghiệp vụ và có thời gian là khách hàng của một hãng máy tính của Anh, nơi Lena làm việc. Mối tình bắt đầu ở nước Anh. Lena có một con nhỏ, cháu sinh con gái Anna năm ngoái.

Phần Tania chuyển nghề làm lập trình, sống với chồng là người Anh ở thị trấn ngoại ô Bristol.

Còn Anton, tốt nghiệp MVK, khoa toán học tính toán và điều khiển học ở MGU. Cháu cũng làm việc không xa chỗ chị gái. Cậu chàng chưa có vợ, và tôi sợ sẽ còn lâu. Có vẻ cháu giống tính tôi.”

Maslov thú nhận:

Khi làm việc, tôi luôn luôn cảm thấy Vũ Anh đang nhìn mình. Trong phòng làm việc đã nhiều năm vẫn treo bức ảnh chân dung lớn của nàng. Tôi cảm thấy Vũ Anh hài lòng về cuộc sống của các con chúng tôi, có nét tán đồng. Tôi thường mơ thấy nàng, trẻ trung và hạnh phúc.

Vũ Anh giao phó cho tôi các con của chúng tôi. Không có Irina, tôi không thể thực hiện được sự ủy thác của nàng. Cái chính là bọn trẻ không lúc nào cảm thấy chúng là trẻ mồ côi.”

Người viết bài này thấy đủ và không cần phải viết thêm một dòng nào nữa.


 

Một bà ở Sài Gòn quay clip con trai 3 tuổi bị người tình hành hạ ‘để giải trí’

Ba’o Nguoi-viet

October 19, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Mỗi khi người tình hành hạ con trai mình, một bà ở quận Tân Bình, Sài Gòn, dùng điện thoại quay lại rồi gửi cho người khác “để giải trí.”

Theo báo VNExpress hôm 19 Tháng Mười, Viện Kiểm Sát ở Sài Gòn đã hoàn tất cáo trạng truy tố cô Nguyễn Thảo Nguyên, 23 tuổi, ở quận Tân Bình, về tội “hành hạ người khác,” và ông Lê Văn Bậm, 45 tuổi, ở huyện Củ Chi, về hai tội “hành hạ người khác” và “tàng trữ trái phép chất ma túy.”

Hình ảnh bé Trần Nguyễn An T., 3 tuổi, nghi bị người tình của mẹ cho hút ma túy đá, đe dọa bạo hành. (Hình: VNExpress)

Cáo trạng cho hay năm 2018, cô Nguyên kết hôn với anh Tài, có hai con chung 5 tuổi và 3 tuổi.

Tháng Mười, 2021, anh Tài bị bắt đi cai nghiện ma túy. Trong thời gian này, cô Nguyên sống như vợ chồng với ông Lê Văn Bậm ở xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn. Hai con riêng của cô Nguyên cũng sống tại đây.

Trong lúc sống chung, ông Bậm tức giận mỗi khi bé Trần Nguyễn An T., 3 tuổi, quấy khóc nên hành hạ để hù dọa và lấy đó làm thú vui.

Cụ thể, hôm 10 Tháng Tư, 2022, ông Bậm bắt bé T. cầm chai nước suối đặt lên chiếc loa thùng cao ngang đầu, hai tay giữ chai nước suối không được bỏ xuống. Bé T. mỏi tay bỏ xuống liền bị ông ta chửi bới, dọa nạt làm cháu khóc lóc.

Khoảng 15 ngày sau, ông Bậm trói tay chân bé T., để cháu nằm dưới sàn nhà trong tình trạng không mặc quần áo. Sau đó, ông ta dùng tua vít, búa, kéo nhiều lần hăm dọa đánh vào vùng kín con riêng của người tình làm cháu sợ hãi, khóc to.

Những lần ông Bậm hành hạ con trai, cô Nguyên đều chứng kiến và dùng điện thoại di động quay lại, sau đó gửi các clip này cho người bạn xem.

Hồi Tháng Ba vừa qua, anh Tài cai nghiện xong trở về tìm cô Nguyên để thăm các con, đồng thời mượn trang Facebook của vợ (trước đó hai người cùng bán hàng online) để tiếp tục kinh doanh, thì phát hiện trong tin nhắn cô Nguyên gửi cho bạn có các clip con trai bị hành hạ, và bốn đoạn video quay cảnh ông Bậm cho con trai anh sử dụng chất ma túy.

Tức giận, anh Tài nhờ bạn đăng các clip lên mạng xã hội tố cáo hai nghi can Nguyên và Bậm, đồng thời đến công an trình báo.

Hôm 26 Tháng Ba, Công An Huyện Hóc Môn khám xét nơi ở của hai bị can Bậm và Nguyên, thu giữ 0.2 gram ma túy đá cùng dụng cụ sử dụng.

Qua điều tra, ông Bậm thừa đã hành hạ cháu T.. Còn số ma túy trên mua của một người không rõ lai lịch ở quận 1, đề sử dụng một mình. Cô Nguyên không biết việc này.

Bị can Lê Văn Bậm tại cơ quan công an. (Hình: Tường Vân/VNExpress)

Trong khi đó, cô Nguyên khai “thấy thích thú” khi nhìn người tình hành hạ con trai nên quay clip lại gửi cho bạn bè xem “để giải trí.”

Đối với bốn clip quay lại cảnh ông Bậm cho bé T. sử dụng ma túy, do thời gian xảy ra đã lâu, không thu giữ được tang vật, kết quả xét nghiệm cháu T. âm tính… nên cơ quan điều tra “chưa đủ căn cứ xử lý” ông Bậm về tội “lôi kéo người khác sử dụng trái phép chất ma túy.” (Tr.N) 

Mỹ không ủng hộ mọi hành động tự ý của chính quyền Do Thái, Netanyahu

Theo thời báo Nữu Ước và các báo khác.

Tổng thống Biden với Thủ tướng Benjamin Netanyahu của Israel tại Tel Aviv hôm thứ Tư.

Kenny Holston/Thời báo New York

Sau chuyến thăm của Tổng thống Biden, người Israel hôm thứ Năm đã ca ngợi lòng dũng cảm của ông khi đến vào thời điểm chiến tranh và vì sự ủng hộ hết mình của ông, khi ông cam kết “chúng tôi sẽ không để các bạn cô đơn” sau các cuộc tấn công từ Hamas bị giết tại ít nhất 1.400 người Israel.

Nhưng trong khi những lời này được hoan nghênh, cũng có lo ngại rằng Thủ tướng Benjamin Netanyahu, bị tổn hại nặng nề do không bảo vệ người Israel, đã trao cho ông Biden quá nhiều ảnh hưởng đến cách Israel hiện nên tiến hành cuộc chiến ở Gaza chống lại Hamas, nhóm mà điều khiển khu vực bao quanh.

Ông Biden ủng hộ Israel, nhưng cũng cảnh báo nước này không nên hoạt động quá mức để gây bất lợi cho mình trong khu vực – và ngầm hiểu là gây bất lợi cho Hoa Kỳ. Ông thậm chí còn tham dự nội các chiến tranh để thông báo tóm tắt về các kế hoạch của Israel, như Ngoại trưởng Antony J. Blinken đã làm trước ông.

Các nhà phân tích Israel cho biết mức độ tham vấn này rất hiếm, nếu không muốn nói là chưa từng có, ngay cả trong một mối quan hệ thân thiết như vậy. Nếu nó mang lại lợi ích tiềm tàng cho ông Netanyahu, thì nó cũng tiềm ẩn rủi ro. Nó có thể mang lại cho anh ta vỏ bọc chính trị cho một cuộc chiến kéo dài, nhưng nó cũng có thể hạn chế cách anh ta tiến hành nó.

Ngoài ra, Washington có thể bị coi là người cộng tác nếu Israel bị đổ lỗi vì đã đi quá xa.

Người dân đứng sau rào chắn, cầm máy ảnh. Một người đàn ông cầm cờ Israel.
Người Israel xếp hàng khi đoàn xe của Tổng thống Biden đi qua Tel Aviv hôm thứ Tư. Anh của Kenny Holston/Thời báo New York

 

Bà viết, ông Netanyahu “sợ” kết quả của cuộc chiến này “và rất vui khi có Biden ở đó với tư cách là đối tác. Đó là lý do vì sao ông không từ chối sự giúp đỡ như những người tiền nhiệm đã làm. Nhưng đã tự mình ôm lấy một cái ôm có thể là một cái ôm.”

Gadi Taub, một người ủng hộ ông Netanyahu lâu năm và là giảng viên tại Trường Chính sách công và Khoa Truyền thông tại Đại học Do Thái ở Jerusalem, tỏ ra gay gắt hơn khi cho rằng ông Biden đã hạn chế khả năng chiến đấu của Israel đến mức cần thiết.

“Biden đã chặn mọi con đường dẫn đến bức tranh chiến thắng rõ ràng của Israel, điều gì đó sẽ khiến kẻ thù của chúng ta thấy rõ rằng chúng ta yếu đuối và phụ thuộc vào người khác,” ông Taub nói trong một tin nhắn trên mạng xã hội X. Bất chấp lời hứa về sự đoàn kết và viện trợ, ông Biden “đã góp phần quan trọng vào việc làm nghiêng cán cân quyền lực trong khu vực theo hướng bất lợi cho chúng ta”.

Nhưng những người khác lại coi sự giám sát của Mỹ là quan trọng khi ông Netanyahu bị mất uy tín như vậy. Einat Wilf, cựu thành viên Knesset, Quốc hội Israel, từ cánh tả, khen ngợi ông Biden vì đã thừa nhận rằng ông Netanyahu đã mất quyền lực và đất nước đang rơi vào tình trạng chân không và cần cả sự hỗ trợ lẫn hướng dẫn. “Không có chính phủ,” cô viết trên mạng xã hội X. “Mỹ hiểu điều này ngay lập tức và đang hành động phù hợp.”

Akiva Eldar, một nhà phân tích đáng kính của Israel, cho biết chuyến thăm của Biden quan trọng vì hai lý do, lưu ý rằng ông Biden không có tình cảm đặc biệt với ông Netanyahu, thường được biết đến với cái tên Bibi. Ông Eldar nói: “Đối với người dân Israel, ông ấy ủng hộ Israel và nền dân chủ Israel, mặc dù coi thường Bibi.

Nhưng chuyến thăm của ông Biden “cũng sẽ kiềm chế những kẻ quá khích từ cánh hữu”, những người thậm chí đang kêu gọi Israel tái định cư ở Gaza, ông Eldar nói, và thúc đẩy ông Netanyahu suy nghĩ về việc tái cam kết đối với giải pháp hai nhà nước sau chiến tranh .

Ông Eldar, người ủng hộ việc thành lập một “chính phủ hòa bình” đoàn kết dân tộc, cho biết điều đó sẽ giúp ích cho các chính trị gia trung dung để quản lý những gì xảy ra sau khi vụ xung đột kết thúc.

Ông nói, với sự hỗ trợ của Mỹ, “Bibi (Netanyahu) sau này sẽ khó có thể  lấy lại việc ủy quyền cho Mỹ tham gia chính sự ở giai đoạn sau chiến tranh”.


 

Thể chế, viên chức và cơ hội để lương thiện

Ba’o Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

19-10-2023

Ngay cả trong việc tăng lương, bảo đảm cho cán bộ, công chức đủ sống, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam cũng chật vật xoay chuyển trong vòng luẩn quẩn. Hình minh họa.

“…Chúng ta tạo ra tầng lớp công chức khi đi làm không bao giờ cho rằng lương là thu nhập mà thu nhập là từ những khoản khác. Chúng ta hay nói về ‘tham nhũng vặt’ nhưng tôi không đồng ý với khái niệm này vì không có loại tham nhũng nào là ‘vặt’ cả…”

Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam lại thảo luận về việc thực hiện kế hoạch điều chỉnh lương của cán bộ, công chức. Trong cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội hồi đầu tuần này, khi thảo luận về kinh tế – xã hội năm nay và kế hoạch phát triển của năm tới, một trong các Phó Chủ tịch Quốc hội đã nhắc lại điều mà nhiều người, nhiều giới đã từng lập đi, lập lại trong nhiều năm: Cải cách chính sách tiền lương phải gắn với nâng cao chất lượng, trách nhiệm của đội ngũ cán bộ, công chức (1).

Theo dự kiến, việc thực thi chính sách mới về trả lương cho cán bộ, công chức (trả lương theo chức vụ và mức độ phức tạp, tính chất, đặc điểm, quy mô hoạt động, đối tượng phục vụ; quy trình quản lý chuyên môn, nghiệp vụ của cán bộ, công chức) sẽ bắt đầu từ 1/7/2024. Ông Nguyễn Khắc Định – Phó Chủ tịch Quốc hội – yêu cầu chính phủ “rà soát, sắp sếp đội ngũ cán bộ công chức, xử lý những người thiếu tinh thần trách nhiệm, làm việc cầm chừng, đùn đẩy, né tránh; đưa người vi phạm, năng lực yếu ra khỏi bộ máy”…. Đây là lần cải cách tiền lương thứ năm. Bốn lần trước diễn ra vào 1960, 1985, 1993 và 2003 nhưng từ xưa đến nay, lương trả cho cán bộ, công chức chưa bao giờ đúng nghĩa là lương. Lương trả cho cán bộ, công chức luôn như… hương, như… hoa!

Hôm qua, tại cuộc tọa đàm liên quan đến “xây dựng văn hóa liêm chính trong giai đoạn mới” do trường Luật của Đại học Quốc gia Hà Nội phối hợp với tờ Pháp Luật TP.HCM tổ chức, ông Trần Văn Độ – cựu Phó Chánh án Tòa án Tối cao, cựu Chánh án Tòa án Quân sự Trung ương – bảo rằng: Muốn liêm chính không đơn giản! Thẩm phán lương tám triệu, mà nghề giúp việc lương hơn tám triệu thì liêm chính không nổi. Người làm nghề công chức phải đủ sống với nghề, đủ sống với lương. Ở Việt Nam, ngoài lương còn thu nhập, mà thu nhập là chính và mỗi người có một kiểu thu nhập, nên từ đó dẫn tới tham nhũng. Góp thêm vào thực trạng mà các thành viên tham dự tọa đàm cùng thừa nhận là “hoạt động công vụ nhũng nhiễu dân nhiều quá”, ông Độ lưu ý: Trong xã hội hiện nay không phải ai cũng chính trực được đâu, bởi không liêm khiết được (2)!

Trước đó, trong một tọa đàm khác, ông Ngô Thế Vinh – Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Dược phẩm Vinh Gia – cũng nhận xét tương tự về lương cán bộ, công chức, đại ý: Chúng ta tạo ra tầng lớp công chức khi đi làm không bao giờ cho rằng lương là thu nhập mà thu nhập là từ những khoản khác. Chúng ta hay nói về “tham nhũng vặt” nhưng tôi không đồng ý với khái niệm này vì không có loại tham nhũng nào là “vặt” cả. “Vặt” chỉ là với một người còn nếu mỗi ngày lấy 200.000 của một người nhưng thu mức đó với 100 người thì sẽ là bao nhiêu? Đó không phải là “vặt” nhưng lại được xem là rất bình thường vì nó là thu nhập chính của công chức, cho nên mới có những viên chức cao cấp biện minh “không nhận thức được đấy là tham nhũng” bởi họ đã nhận như thế suốt mấy chục năm không những không việc gì mà còn lên cao dần…

Ông Vinh nhấn mạnh: Ở đất nước này ai cũng biết điều ấy kể cả những vị quan tòa đang ngồi xét xử. Song nói đi thì phải nói lại, tại sao người ta làm như vậy. Chuyện trở thành rất bình thường vì xã hội chúng ta, cơ chế này, chính thể này tạo ra điều đó. Muốn sửa không đơn thuần là tống giam vì làm như thế có lẽ sẽ có đến 90% công chức vướng lưới. Cho nên không phải là nhắm vào từng con người mà phải thay đổi. Bất kỳ ai đi làm trước hết cũng vì cuộc sống của chính mình. Trong hòa bình, những người đứng đầu đất nước phải làm thế nào để con người có thể phát huy năng lực, có thu nhập cao, có cuộc sống tốt nhưng không phạm tội. Muốn thay đổi thì phải tăng lương, giảm biên chế. Một công chức đi làm phải nuôi được vợ con thì mới không nghĩ đến việc khác. Ngược lại thì như đã thấy. Đây là lỗi hệ thống, chúng ta phải thay đổi (3)

***

Ngay cả trong việc tăng lương, bảo đảm cho cán bộ, công chức đủ sống, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam cũng chật vật xoay chuyển trong vòng luẩn quẩn. Muốn tăng lương để nâng cao hiệu quả hoạt động thì phải tinh giản nhưng càng tinh giản thì bộ máy càng phình ra. Bộ máy quá cồng kềnh thì lương chỉ có thể như đã biết và đang thấy, chưa kể điều đó khiến các hệ thống chỉ có thể thu nạp những cá nhân xem việc gia nhập là cơ hội kiếm tiền bằng nhũng nhiễu.

Chẳng quốc gia nào có thể phát triển nếu phần lớn nội lực được trút vào việc nuôi bộ máy quản trị, điều hành. Lấy gì bảo đảm điều chỉnh lương của cán bộ, công chức sẽ nâng cao hiệu quả hoạt động khi tuyển dụng, bổ nhiệm vẫn theo phương thức “hồng hơn chuyên” và chính phương thức này đã tạo ra bộ máy vừa cồng kềnh, vừa kém năng lực? Khi tinh giản được xem là điều kiện cần và đủ để thực thi tiêu chí cán bộ, công chức phải sống được bằng lương nhưng vẫn duy trì hai hệ thống – một do đảng thiết lập để chỉ đạo, giám sát và một vận hành hệ thống công quyền thì tiền đâu để tăng lương, tiền đâu để thực hiện các kế hoạch phát triển? Bởi cả hai hệ thống giống hệt nhau, trong khi cần tinh giản số cán bộ, công chức hưởng lương, nhận phụ cấp, giữa thập niên 2010, giới lãnh đạo đảng CSVN bắt đầu xiển dương “nhất thể hóa”…

Nhất thể hóa” là gom bộ phận lãnh đạo đảng và lãnh đạo bộ máy công quyền ở các cấp, các ngành, các địa phương thành một nhằm giảm sự cồng kềnh, chồng chéo khi thực hiện chức năng, nhiệm vụ. Song chưa biết vì sao “nhất thể hóa” lại chết non sau khi thử nghiệm ở cấp xã, cấp huyện tại Quảng Ninh và cấp xóm, thôn, tổ dân phố ở Hà Nội. Có thể vì giảm số lượng nhân sự theo kiểu “nhất thể hóa” đụng chạm đến quyền lợi của nhiều băng nhóm. Cũng có thể vì “nhất thể hóa” làm diện mạo của “dân chủ XHCN” biến dạng, bởi làm như thế, đảng sẽ hiện nguyên hình là “độc tài” và không còn cơ hội biện minh trước chỉ trích “đảng trị”. Thôi thì chúc cán bộ, công chức may mắn khi phục vụ “sự nghiệp cách mạng” – sự nghiệp mà liêm chính hay không phụ thuộc hoàn toàn vào may rủi, vào việc có bị đưa vào diện cần trừng trị để… “làm gương” hay không.

Chú thích

(1) https://vnexpress.net/pho-chu-tich-quoc-hoi-tang-luong-phai-di-kem-voi-trach-nhiem-can-bo-4665244.html

(2) https://dantri.com.vn/xa-hoi/trung-tuong-tran-van-do-hien-nay-khong-phai-ai-cung-chinh-truc-duoc-dau-20231019133813546.htm

(3) https://www.facebook.com/watch/?extid=CL-UNK-UNK-UNK-AN_GK0T-GK1C&mibextid=Nif5oz&v=303516455610206


 

Điều Bất Ngờ Thứ 7: Bạn bắt đầu sống biến cố Nhập Thể-Cha Vương

Ngày Thứ 5 an lành trong Chúa và Mẹ yêu nhé. Đừng quên cầu nguyện cho nhau.

Cha Vương

Thứ 5: 19/10/2023

Bạn biết không nơi Đức Mẹ, Thiên Chúa ban cho bạn một Người bảo vệ nhiệt tình nhất. Mọi sự ưu ái của Mẹ đều nằm trong Kinh Mân Côi. Nếu bạn cầu nguyện thường xuyên với chuỗi Mân Côi nó sẽ mang lại cho bạn nhiều điều bất ngờ.

Và sau đây là Điều Bất Ngờ Thứ 7: Bạn bắt đầu sống biến cố Nhập Thể—Sức mạnh của chuỗi Mân côi nằm ở trong sự đơn giản của nó. Nó quá đơn giản đến nỗi mà dường như có thể ngu ngốc đối với những bộ óc thông minh. Vậy nên chúng ta thường nghĩ rằng, chúng ta cần phải tìm những giải pháp phức tạp, thông thái và đòi hỏi kiến thức tổng hợp để giải quyết những vấn đề phức tạp, khó khăn. Chúng ta tập trung vào vực thẳm của những vấn đề của mình và tự hỏi làm sao có thể tìm thấy giải pháp với một vấn đề quá lớn như vậy. Chúng ta không cần phải như thế. Thiên Chúa đến thế gian như một em bé nhỏ nhắn, yếu đuối và đơn độc khi sinh ra trong hoàn cảnh khó nghèo. Kinh Mân côi quá đơn giản tới mức mà nó có thể cầu nguyện trong bất cứ hoàn cảnh nào, đó là vũ khí mạnh mẽ nhất của đời sống cầu nguyện mà chúng ta có. “Chẳng có vấn nạn nào mà chúng ta lại không thể được giải quyết bởi chuỗi Mân côi, dầu có khó khăn đến đâu, dẫu là vấn đề thuộc thế gian hay trời cao, trong đời sống cá nhân hay gia đình.” Sr. Lucia (một trong các thị nhân Đức Mẹ Hiện ra tại Fatima).

Xin Bạn đọc 10 Kinh Kính Mừng với tâm tình dâng hiến cả cuộc đời của Bạn cho Đức Mẹ.

From: Do Dzung

Tận Hiến Cho Mẹ 

TRUYỀN GIÁO THEO GƯƠNG MẸ TÊRÊSA – ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

TRUYỀN GIÁO THEO GƯƠNG MẸ TÊRÊSA

 

Pope John Paul II Blood | Fr Brian D'Arcy: ‘It’s too early to make John ...

 

Hôm nay, toàn thể Giáo Hội cầu nguyện cho việc truyền giáo.  Ngày Đức Thánh Cha Gioan Phaolô đệ nhị tuyên phong Mẹ Têrêxa lên bậc Chân Phúc mà ta quen gọi là Á thánh cũng là ngày cầu nguyện cho việc truyền giáo.  Và Đức Thánh Cha khuyên nhủ chúng ta hãy truyền giáo theo gương Mẹ Têrêxa.  Vậy Mẹ Têrêxa là ai và Mẹ đã truyền giáo như thế nào?

 

 

  1. CUỘC ĐỜI

Mẹ Têrêxa sinh tại nước Anbani cũ.  Mẹ đã xin gia nhập dòng Đức Mẹ Loretto và được sai đi Ấn độ để phục vụ người nghèo.  Khi đến Ấn độ, Mẹ được chứng kiến cả một đại dương mênh mông những người nghèo đói.  Trẻ sơ sinh bị bỏ rơi nằm la liệt ngoài đường.  Những người già cả bệnh tật nằm chờ chết bên những đống rác, và khi chết, bị vất vào đống rác như một con thú vật.  Xúc động trước cảnh nghèo khổ.  Mẹ lăn xả vào phục vụ người nghèo.  Việc đầu tiên là mở những trung tâm đón tiếp, đưa những người hấp hối ngoài đường về, săn sóc để họ được chết như một con người.  Rồi mở cửa nhà cô nhi nuôi dưỡng trẻ em bị bỏ rơi.  Rồi mở bệnh viện chăm sóc chữa trị những người nghèo khổ.  Rồi mở trường cho trẻ em nghèo đến học.  Công việc càng ngày càng phát triển.  Số người theo giúp Mẹ càng ngày càng đông.  Chẳng bao lâu, một dòng mới được thành hình với tên Nữ tử Thừa sai Bác ái.  Ngoài 3 lời khấn như những nữ tu khác, còn có lời khấn phục vụ người nghèo.  Mẹ được thế giới biết tiếng.  Cả thế giới gọi Mẹ là Mẹ Têrêxa.  Khi Mẹ qua đời, 80 nhà lãnh đạo quốc gia trên toàn thế giới, trong đó có phu nhân tổng thống Mỹ Bill Cliton và phu nhân tổng thống Pháp Jacques Chirac đã đến nghiêng mình kính cẩn trước thi hài của Mẹ.  Nước Ấn độ có đa số dân theo Ấn độ giáo, vốn không ưa đạo Công giáo, thế mà đã nghi thức quốc táng cho Mẹ, đã bắn hai mươi mốt phát súng đại bác tiễn đưa linh hồn Mẹ về thiên đàng.

  1. TRUYỀN GIÁO

Mẹ Têrêxa đã truyền giáo cách nào mà thành công như thế?  Thưa, Mẹ đã dùng 4 phương cách sau:

Phương cách thứ nhất: cầu nguyện.  Có nhiều người tưởng Mẹ Têrêxa là con người hoạt động.  Không phải thế.  Trước hết Mẹ là con người cầu nguyện.  Những giờ cầu nguyện triền miên phát xuất từ nỗi niềm khao khát Chúa.  Cầu nguyện đã đưa Mẹ đến phục vụ người nghèo.  Rồi việc phục vụ người nghèo đã đưa Mẹ trở về với kinh nguyện.  Dòng chảy cầu nguyện liên lỷ không bao giờ ngừng.  Có thể nói cuộc đời Mẹ là cuộc đời chiêm niệm trong hoạt động.

Phương cách thứ hai: thấm nhuần Lời Chúa.  Mẹ tha thiết yêu mến Lời Chúa.  Lời Chúa thấm vào tận mạch máu thớ thịt, để Mẹ suy nghĩ, nói năng và hành động theo Lời Chúa.  Mẹ thường nói: Lời Chúa phải ở trên đầu ngón tay ta.  Theo Mẹ 5 từ ngữ quan trọng khắc ghi tên 5 đầu ngón tay của Mẹ là: You did it for me.  Đó là 5 từ tóm tắt 25 chương Tin Mừng theo thánh Mátthêu: “Mỗi lần các con làm những việc này cho một trong những anh em bé nhỏ nhất, đó là các con làm cho Thày.”

Phương cách thứ ba: yêu mến người nghèo.  Nơi Mẹ, yêu mến người nghèo không phải là cảm tính nhất thời.  Yêu mến người nghèo thực sự phát xuất từ một đức tin sâu xa.  Tin thật Thiên Chúa đang ở trong nhưng người nghèo.  Vì yêu mến người nghèo Mẹ đã tự nguyện sống nghèo.  Mẹ sống trong một căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một bàn nhỏ, một ngọn đèn và một chậu nước.

Phương cách thứ tư: phục vụ bằng tình yêu.  Vì tin Chúa đang ngự trong người nghèo, nên phục vụ người nghèo chính là phục vụ Chúa.  Vì thế, phục vụ người nghèo là một bổn phận phải thực hiện trong khiêm nhường.  Phải phục vụ một cách kính cẩn.  Phải phục vụ bằng tình yêu.

Giữa thế kỷ 20 tôn trọng vật chất, quay lưng lại với đời sống tâm linh, Mẹ Têrêxa đã trở nên một nhân chứng sống động của thế giới thần linh.  Giữa nước Ấn độ xa lạ với Kitô giáo, Mẹ Têrêxa đã trình bày được khuôn mặt dễ thương dễ mến của Chúa, làm cho mọi người yêu mến đạo Chúa.  Mẹ xứng danh là nhà truyền giáo của thế kỷ 20.  Giữa những bế tắc Mẹ đã khai thông một lối đi.  Lối đi vào thẳng trái tim con người.  Trong bóng tối dày đặc, Mẹ đã thắp lên một ngọn đèn.  Ngọn đèn đó chiếu lên ánh sáng niềm tin.  Giữa trần gian lạnh lẽo, Mẹ đã đốt lên ánh lửa yêu mến.  Ánh lửa đó sưởi ấm tình người.

Chúng ta hãy noi gương Mẹ Têrêxa, biết tha thiết cầu nguyện, biết yêu mến Lời Chúa, nhất là biết yêu mến người nghèo và biết phục vụ bằng tình yêu.  Để mỗi người Công giáo thực sự là một ngọn đèn chiếu toả ánh sáng của Chúa.  Để mỗi người Công giáo là một niềm vui cho những người chung quanh.

Lạy Mẹ Têrêxa, xin cầu cho chúng con.  Amen!

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

From: Langthangchieutim

Hoạt Động của Mẹ Teresa

Suy Tư Thần Học của Mẹ Teresa