Quỷ hiện ra với ba thầy dòng và nói với họ:
– Nếu ta cho các thầy quyền lực để thay đổi một điều gì đó của quá khứ, các thầy sẽ thay đổi điều gì?
Vị thầy đầu tiên đầy sự nhiệt thành trong việc tông đồ trả lời:
– Ta sẽ ngăn cản để lũ ma quỷ các ngươi không thể dụ dỗ Adam và Eva phạm tội khiến nhân loại phải xa rời Thiên Chúa.
Thầy thứ hai, một người đầy lòng thương xót, nói với ma quỷ:
– Ta sẽ khiến các ngươi tránh xa khỏi Thiên Chúa và tự kết án mãi mãi trong lửa hoả ngục. Vị thầy thứ ba là người giản dị nhất, thay vì đáp lại cám dỗ của ma quỷ, thầy quỳ gối xuống, làm dấu thánh giá và cầu nguyện:
– Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi cám dỗ của việc suy nghĩ về những điều có thể đã xảy ra và những điều đã không xảy ra trong quá khứ.
Nghe vậy, quỷ dữ la hét và giãy dụa trong đau đớn và biến mất.
Hai thầy dòng kia ngạc nhiên quay sang thầy tu thứ ba và hỏi:
– Sao thầy lại làm như vậy?
Thầy dòng thứ ba trả lời:
– Thứ nhất: chúng ta không bao giở được đối thoại với ma quỷ, kẻ thù của chúng ta.
-Thứ hai: Không ai trên thế gian có quyền lực thay đổi quá khứ.
-Thứ ba: Điều ma quỷ quan tâm không phải là thử thách lòng đạo đức của chúng ta, mà là đã dụ dỗ chúng ta mãi miết đuổi theo quá khứ mà bỏ bê hiện tại là khoảng thời gian quý báu duy nhất mà chúng ta đang có.
(Phỏng dịch từ trang fb Apple of God’s Eyes)
Giữa những toan tính bon chen của cuộc sống hằng ngày, vào lúc cuối năm, Phụng vụ nhắc chúng ta đừng quên tính sổ với Chúa, để “kết toán” những gì chúng ta đã sống, đã hành động, đồng thời đừng quên ơn mà chúng ta đã lãnh nhận từ Chúa. Những ơn đó cũng chính là số vốn mà Chúa trao cho chúng ta quản lý và sinh lợi. Có những người sử dụng ơn Chúa ban một cách siêng năng và sinh lợi gấp nhiều lần, nhờ vậy mà được ban thưởng; nhưng cũng có những người biếng nhác, chẳng chịu làm gì, để rồi bị chúc dữ và chịu án phạt. Vào lúc năm cùng tháng tận, chúng ta cần suy xét cuộc đời, nhờ đó, xác định hướng đi, với hy vọng đạt tới hạnh phúc vào lúc cuối cuộc đời.
Bài Tin Mừng hôm nay được đặt vào ngữ cảnh một chuỗi những bài giảng về cánh chung, tức là ngày tận thế. Chúa Giêsu đã giáo huấn bằng 5 dụ ngôn liên tiếp, đó là dụ ngôn về đại hồng thủy (Mt 24,37-42); về kẻ trộm ban đêm (Mt 24,43-44); về người đầy tớ trung tín (Mt 24,45-51); về mười cô trinh nữ (Mt 25,1-13). Như vậy, dụ ngôn những nén bạc (Mt 25,14-30) là dụ ngôn cuối cùng của chuỗi dụ ngôn này, trước khi Chúa nói về cuộc phán xét chung (Mt 25,31-46).
Thật hiếm thấy tác giả Tin Mừng dùng ngôn ngữ của thương mại để diễn tả giáo huấn của Chúa Giêsu. Nên lưu ý, trong tiếng Anh và tiếng Pháp, chữ “Talent” vừa có nghĩa là “yến bạc” hoặc đơn vị tiền tệ, vừa có nghĩa là “tài năng.” Một tác giả đã nghiên cứu lịch sử và lượng giá một “Talent” hay một yến bạc thời Chúa Giêsu tương đương với thu nhập của 15 năm đối với một người lao động bình thường. Dụ ngôn muốn nói với chúng ta, những gì chúng ta có được, kể cả tài năng và của cải, đều là Chúa trao cho chúng ta quản lý và sinh lợi. Sẽ đến lúc chúng ta phải tường trình về cách sử dụng những tài năng và của cải đó.
Ông chủ trong dụ ngôn vừa khôn ngoan và vừa quảng đại. Ông khôn ngoan vì biết khả năng của mỗi đầy tớ. Ông quảng đại vì không hề ra điều kiện buộc phải sinh lợi bao nhiêu với số vốn đã trao. Ông chủ chính là hình ảnh Thiên Chúa. Ngài ban cho chúng ta những yến bạc, những tài năng để chúng ta sinh lợi. Người ban nhiều hay ít là tùy theo khả năng của mỗi người. Chúa trao cho chúng ta sức khỏe, trí thông minh, hoàn cảnh gia đình, bạn bè và những điều kiện thuận lợi. Đó là vốn liếng chúng ta được nhận từ Chúa và chúng ta có bổn phận phải sinh lợi. Sau khi trao phó của cải cho các đầy tớ, ông chủ đi xa lâu ngày. Thiên Chúa cũng dường như vắng bóng trong cuộc đời của chúng ta. Chúng ta không nhìn thấy Ngài. Nhưng chắc chắn có ngày Ngài đến để thanh toán sổ nợ với chúng ta. Người Kitô hữu tin rằng đó là lúc sau hết của cuộc đời con người. Khi ấy, Thiên Chúa sẽ đến gặp gỡ chúng ta và chúng ta phải trả lời trước mặt Chúa về số vốn được trao.
Người đầy tớ thứ nhất và thứ hai được ông chủ khen là “tài giỏi và trung thành,” vì họ đã làm lợi gấp đôi số vốn được trao. Khi tuyên bố: “Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh,” ông chủ đã đưa anh từ địa vị đầy tớ lên ngang hàng với ông chủ, không còn phân biệt “chúa-tôi” nữa. Nói cách khác, nhờ sự trung thành và cần mẫn, hai người đầy tớ đã thoát khỏi thân phận nô lệ mà trở nên như con cái của ông chủ, được cho hưởng niềm vui và vinh quang. Đây cũng là mạc khải Kitô giáo về ý nghĩa và phẩm giá con người. Những ai tin vào Chúa Giêsu và thực hành giáo huấn của Người sẽ trở nên những nghĩa tử của Thiên Chúa. Sau khi kết thúc cuộc sống đời này, họ được đón nhận vào nhà Chúa để hưởng hạnh phúc vĩnh cửu. Họ không còn phải than khóc, buồn sầu, nhưng được hưởng niềm vui trọn vẹn mà Thiên Chúa dành cho những ai yêu mến và phụng sự Ngài.
Thân phận của người đầy tớ thứ ba thì lại không được như thế. Anh bị ông chủ mắng là “vô dụng, xấu xa và biếng nhác.” Anh không thật tâm với ông chủ. Bằng chứng là mặc dù anh chịu ơn ông chủ, nhưng trong đầu óc của anh luôn nghĩ xấu về chủ mình. Những nhận định của anh về ông chủ vừa thiếu thiện chí vừa mang tính vu khống: “Tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi…” Tại sao lại nói ông chủ là người “gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi” trong khi chính ông chủ đã trao tận tay anh ta một yến bạc để làm vốn? Hơn nữa, trong khi hai người đầy tớ trước rất tự tin nói với ông chủ: “Ông đã trao cho tôi năm (hai) yến, tôi đã gây lời được năm (hai) yến khác đây,” thì anh đầy tớ lười nhác này lại nói với ông chủ: “Của ông vẫn còn nguyên đây này!” Cách nói “Nén bạc của ông” và “Của ông vẫn còn nguyên” ở câu 25 cho thấy người đầy tớ xấu xa và lười nhác chưa bao giờ coi số vốn đó là như của mình, để rồi anh quan tâm làm cho sinh lợi. Anh là người vô trách nhiệm và thiếu thiện chí. Một điều nhỏ nhất anh có thể làm được mà anh cũng bỏ không làm, đó là đem gửi số bạc đó vào ngân hàng để hưởng lợi. Anh đáng khiển trách không phải vì đã làm điều xấu, nhưng vì anh biếng nhác không chịu làm gì. Hơn thế nữa, anh còn có lối suy nghĩ không tốt về chủ mình, người chủ đã tin tưởng trao vốn cho anh một yến bạc, dù biết khả năng anh khiêm tốn. Hình phạt cho anh đã rõ ràng và thích đáng: anh bị tước mất một yến bạc được trao phó và bị tống ngục. Ngục giam ở đây được trình bày như một nơi tăm tối và khóc lóc, là nơi thiếu vắng tình yêu. Đó chính là cách diễn tả hỏa ngục theo niềm tin của Do Thái giáo.
Siêng năng là một đức tính cần thiết trong đời sống Đức Tin cũng như trong đời sống xã hội. Tác giả sách Châm ngôn diễn tả sự siêng năng qua chân dung một người phụ nữ đức hạnh. Nàng biết miệt mài làm việc trong gia đình. Nơi nàng, người chồng đặt niềm tin tưởng hoàn toàn. Nàng luôn biết quan tâm đến những người xung quanh, mang cho họ niềm vui và nụ cười (Bài đọc I). Đó là vẻ đẹp nội tâm, vượt xa những vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài.
Siêng năng cũng mang một khuôn mặt khác là tỉnh thức. Vâng, chúng ta cần tỉnh thức, vì cuộc sống này chính là một cuộc chờ đợi không ngừng. Chúa sẽ đến vào giờ chúng ta không ngờ, ngay cả lúc người ta nghĩ là yên ổn và an bình. Hãy tỉnh thức và sống tiết độ, đó là lời khuyên của Thánh Phaolô gửi cho tín hữu Thessalonica (Bài đọc II). Đó cũng là thông điệp mà Giáo Hội gửi đến chúng ta trong những ngày cuối năm này.
Bốn điều mà thế hệ trẻ nên suy gẫm:
– Thất bại là gì? Bỏ cuộc là thất bại lớn nhất.
– Kiên cường là gì? Một khi bạn đã kinh qua gian khó, uất hận và thất vọng, chỉ khi đó bạn mới hiểu được kiên cường là gì.
– Nghĩa vụ của bạn là: Siêng năng hơn, chăm chỉ hơn, và tham vọng hơn người khác.
– Chỉ kẻ ngu muội mới dùng miệng để nói. Người thông minh dùng trí óc, và người sáng suốt dùng trái tim (Samuel Johnson).
– Tâm sự của 1 người thành đạt ở VN nhưng vẫn chấp nhận sang Mỹ làm “culi”
Hiện nay tôi đi làm culi trong hãng Mỹ, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 11 giờ đêm, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống mình cũng vui vẻ khi nhìn thấy hai đứa con tôi tung tăng đi học và tôi biết chắc chắn rằng các cháu sẽ thành đạt.
Thời gian qua có nhiều ý kiến đóng góp và tranh luận về vấn đề nên đi hay ở lại Việt Nam cho những trường hợp ra nước ngoài, nhất là đi Mỹ. Tôi xin phép được viết một bài về vấn đề này.
Mong các bạn đóng góp ý kiến nếu có chỗ nào chưa đúng, để bản thân tôi rút kinh nghiệm và làm cho vấn đề đi hay ở thêm phong phú.
Hiện tôi 51 tuổi, định cư Mỹ được một năm. Trước khi đi tôi là kỹ sư trưởng phòng trong một Tổng công ty thuộc Bộ. Tuy chức vụ bé xíu nhưng trong công ty, tôi chỉ dưới 3 người và trên 12 người. Tôi có hai căn nhà nội thành (Quận 1 và 3) – một để ở, một cho thuê. Tôi cũng đi công tác và du lịch một số nước. Vợ tôi làm kế toán cho công ty liên doanh. Tổng thu nhập hàng tháng khoảng 2500 USD (không tính khoản đột xuất).
Trước khi có hồ sơ phỏng vấn ở Lãnh sự Mỹ, tôi cũng rất phân vân. Bạn bè, người thân, cả cha mẹ tôi (vì tôi đi theo bên vợ) đều khuyên tôi nên ở lại Việt Nam. Sau khi suy nghĩ thận trọng và cân nhắc được gì và mất gì cho bước ngoặt của cuộc đời, tôi quyết định ra đi. Và hiện nay đối với tôi thì:
– Tôi mất đi công việc rất tốt mà nhiều người mơ ước và cuộc sống của một gia đình trung lưu ở Việt Nam.
– Tuổi đã chớm già mà phải làm lại từ đầu – đây là điều vô cùng khó khăn.
– Xa những người thân yêu (Cha mẹ, anh chị em và bạn bè thân thiết) cùng những sinh hoạt hằng ngày làm mình rất nhớ khi ra đi.
Và tôi được:
– Hai đứa con (một trai, một gái) được học hành trong nền giáo dục đại học hàng đầu thế giới. Một cháu học ngành máy tính, một cháu học dược sĩ được chính phủ hỗ trợ tài chính (hỗ trợ học phí và cho vay không lấy lãi) cho đến khi tốt nghiệp (đây là chính sách chung của nước Mỹ). Tôi không phải lo lắng gì về tiền bạc cho các cháu học hành.
– Tôi được những thứ nếu có nhiều tiền ở Việt Nam cũng không thể mua được, đó là môi trường sống tốt như không khí, nước… không bị ô nhiễm, không phải lo lắng về vệ sinh an toàn thực phẩm. Về giáo dục ở Mỹ nếu cố gắng học hành dù gia đình thu nhập thấp vẫn được chính phủ giúp đỡ. Về y tế không phân biệt đối xử người có tiền hay không có tiền, khi vào bệnh viện chữa trị ai cũng như nhau.
Cơ sở hạ tầng và ý thức chấp hành luật lệ giao thông của mỗi người rất tốt, ra đường không sợ tai nạn giao thông rình rập. Con người được tự do sáng tạo, luật lệ rõ ràng. Đặc biệt là xã hội Mỹ luôn tạo ra cơ hội đồng đều cho mọi người vươn lên tùy theo năng lực của mỗi người, nếu biết cố gắng học tập và làm việc.
Tôi viết bài này vì tôi thấy nhiều người Việt trên diễn đàn đang sống ở Việt Nam hay Mỹ thường đứng trên quan điểm vật chất là tiền bạc để đánh giá cuộc sống bên nào tốt hơn, mà quên rằng con người sống trong xã hội nào đi nữa thì ngoài tiền bạc còn có những giá trị tinh thần mà nếu thiếu đi thì cuộc sống sẽ mất hết ý nghĩa và buồn chán, cho dù ta có rất nhiều tiền.
Hiện nay tôi đi làm (culi) trong hãng, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 10-11 giờ đêm, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống mình cũng vui vẻ khi nhìn thấy hai đứa con tôi tung tăng đi học và tôi biết chắc chắn rằng các cháu sẽ thành đạt nếu các cháu cố gắng học tập. Tôi không đặt nặng vấn đề qua Mỹ để tìm cơ hội mà vì tương lai của con tôi nên tôi cảm thấy thanh thản và tự giải đáp rằng trong cuộc sống cái gì cũng có cái giá của nó, và cũng như không có cái gì là “ngon, bổ, rẻ” cả. Vấn đề khi đã chọn thì phải chấp nhận để mà vui sống.
Rất mong nhận được sự đóng góp của các bạn trên tinh thần xây dựng.
Không tìm ra tội nào của Ông Nhưỡng, Côn An lập biên bản cánh cửa gỗ nhà thờ từ đường của ông đại biểu quốc hội.
Làm sao một người giảng viên đại học kỳ cựu trên 22 năm, trưởng khoa Pháp Luật của Đại Học Luật lại đi làm ăn vặt vãnh, cưỡng đoạt tài sản, với giang hồ nhà quê tên là Cường Quắt, chuyện vô lý, vô nghĩa chỉ có thể xảy ra ở nước XHCN Việt Nam.
Tiếng nói nhỏ nhoi và cuối cùng của Quốc Hội thế là bị dập tắt nốt.
Tới giờ cũng không biết ông Nhưỡng cưỡng đoạt tài sản của ai? Số tài sản là bao nhiêu? Cưỡng đoạt bằng cách nào?
Không có báo nào được phép điều tra mà chỉ là đăng lại một đoạn tuyên bố không đầu đuôi của Côn An Thái Bình.
Báo Lao Động xâm mình nêu các phát biểu trăn trở, tâm huyết của ông Nhưỡng, phó ban dân nguyện ở nghị trường Quốc Hội
Duyên nợ của Lenin với đất nước Việt Nam, xem ra, mặn mà hơn ở bất cứ một nơi nào khác. Ngay tại chính quê hương của mình, có lẽ, ông cũng không bao giờ được nhi đồng Liên Xô dành cho những câu thơ ưu ái đến như thế này đâu:
Ông Lê Nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam
Tượng đài Lenin được dựng tại nhiều nơi, tên của ông được đặt cho không ít những đường phố trên thế giới nhưng (chắc chắn) chỉ ở Việt Nam nó mới trở thành địa danh của sông/suối mà thôi:
Non xa xa, nước xa xa
Nào phải thênh thang mới gọi là
Đây suối Lê-nin, kia núi Mác
Hai tay xây dựng một sơn hà
“Một điểm đặc biệt của chợ trời Nga là bày bán rất nhiều những gì thuộc về ‘tàn tích, tàn dư’ thời Xô Viết. Chân dung các lãnh tụ Cộng Sản như Lenin, Kark Marx… nằm la liệt giữa những đống xoong nồi lủng củng, giữa đám đất lầm bụi… khiến người xem thoáng có những suy tưởng so sánh chua xót, mỉa mai và hài hước về lý tưởng cao xa và thực tế trần trụi.
Những lá cờ nhung màu đỏ thêu chỉ vàng ca ngợi về những thành quả của Chủ Nghĩa Xã Hội với những câu khẩu hiệu đanh thép, tự tin về sự bất diệt của Marx-Lenin… giờ nằm lăn lóc trên các tấm ni lông sơ sài đặt trên mặt đất. Một quá khứ đầy hoang tưởng… Tôi bỗng nhớ lại thời điểm đứng ở Quảng Trường Ðỏ, vỗ vai nói với người đóng giả Lenin: ‘Nếu không có Lenin thật thì anh đã không phải làm Lenin giả để kiếm sống như vầy. Nước Nga xứng đáng nhiều lần hơn thế này.”
Tuy Lê Nin phải lê la kiếm ăn tại Moscova (và bị nguyền rủa, hay đập mẻ đầu, vỡ trán… ở nhiều nơi khác) từ mấy thập niên qua nhưng “uy tín” của ông ở VN thì vẫn không hề sứt mẻ – theo tường trình, với ít nhiều hậm hực, của nhà báo Từ Thức:
“Cái anh Lenin khát máu của một thời đại tưởng đã thuộc về dĩ vãng đó, tập đoàn cầm quyền Hà Nội đã dựng dậy làm bùa hộ mệnh… Trong dịp tưởng niệm 100 năm Cách mạng Tháng 10, hiện tượng không đâu có, kể cả ở Nga, là cả tập đoàn lãnh đạo VN, không thiếu một mạng, đã kính cẩn xếp hàng tri ân và nguyện sẽ trung thành với chủ nghĩa Lenin.”
Ơ hay! Cái ông nhà báo này lạ nhỉ? “Cả tập đoàn lãnh đạo VN, không thiếu một mạng, đã kính cẩn xếp hàng tri ân và nguyện sẽ trung thành với chủ nghĩa Lenin” thì đã sao nào? Người ta ăn cây nào thì rào cây nấy chứ, đúng không?
Tôi chỉ thấy có mỗi một chuyện hơi sai – theo lời kể của nhà văn Nguyên Ngọc, trong tập bút ký (Đồng Bằng) sống động của ông – xin phép được ghi lại ngắn gọn sau đây, để rộng đường dư luận:
Và rồi lại có cả chuyện yêu đương, cũng lạ, bắt đầu từ anh chàng ngô nghê nhất trong chúng tôi về mặt này: Nguyễn Chí Trung. Trung yêu cô V., người Phú Thọ, là đàn chị ở đội múa chỉ thua cô Đào đã được học ít nhiều nghề biên đạo.
Động lực và cách yêu của anh rất độc đáo. Anh muốn giúp V. trở thành đảng viên. Một buổi sáng biết văn công sắp đi công tác, anh dậy rất sớm, bồn chồn ra đón ở ngã ba đường đoàn sẽ đi qua, túi áo gói cẩn thận món quà quý định tặng V.
Anh gặp được V. thật và trao quà, gói trong giấy trắng bong. V. cám ơn và mở ra: một cuốn Điều lệ Đảng! Về sau V. đã trở thành đảng viên thật. Rồi lại có trục trặc lớn về mặt này, nhưng là rất lâu sau, và lại có liên quan đến một nhân vật nguyên cũng từng ở chỗ chúng tôi, anh Phương, cục phó Cục Chính trị, người tôi được ở gần và rất kính trọng suốt thời đánh Mỹ.
Anh Phương từng có một tiểu sử rất đẹp.
Sau năm 1975 anh là thiếu tướng, phụ trách thanh tra ở Bộ Tư lệnh Quân khu 5. Và có việc anh xử lý một vụ liên quan đến cô V. văn công Nguyễn Chí Trung từng đón đường tỏ tình vào sáng tinh mơ âu yếm tặng một cuốn điều lệ Đảng…
Đoàn văn công tiên nữ duyên dáng và can trường trong chiến tranh của nhà Mỹ học Thái Minh Viên vậy mà đến hòa bình thì lại bị quên…Mà theo chỗ tôi biết, sau 1975 không có một chính sách nào đàng hoàng, chu đáo cho những người làm các nghề đó khi họ đã cống hiến khoảng tuổi đời nghề nghiệp dồi đào và đẹp nhất của họ trong chiến tranh.
Một thế hệ mới, trẻ, đẹp, được đào tạo bài bản hơn, đã chiếm sân khấu, thay thế. Là tất yếu thôi. Còn họ? Bây giờ, đơn giản, họ thất nghiệp. Không ai, không tổ chức nào lo cho họ chẳng hạn đi học nghề, chuyển nghề.
Cô Hồng thập lục vẫn rất tiểu thư có hôm đến chỗ tôi ngồi khóc kể “chuyên môn” của cô lúc này là đi dọn các nhà vệ sinh. Về sau cô đi xuất khẩu lao động ở Đức mấy năm, trở về có khá hơn đôi chút. Nói chung, tán lạc cả.
Cô V. lấy một anh làm đoàn trưởng, tìm được một chân nhân viên ở thư viện quân khu tại Đà Nẵng… Đại hội VI của Đảng 1986 được coi là đại hội đổi mới, nhưng tình trạng bao cấp còn kéo dài đến đầu những năm 90.
Nhưng ở chỗ cô V. lại có một thứ rất giàu: những bộ toàn tập Lênin sang trọng, bìa cứng, màu nâu đậm, gáy chữ vàng nghiêm trang, dịch rất công phu, do Liên Xô in và cho không, thư viện lớn hàng trăm bộ, thư viện cỡ quân khu cỡ của cô cũng mấy chục bộ.
Vừa rồi tôi thử tìm đếm, ông ấy viết khỏe thế, mỗi bộ những 54 tập, trung bình mỗi tập khoảng 7-8 trăm trang. Mà ai cũng biết có ma nào đọc đâu. Chưng cho oai, cho phải đạo như anh Hoàng Ngọc Hiến nói ngày nào. Cho ra ‘kiên định’.
Thỉnh thoảng cô V. lại phải vất vả lau mốc. Và tới lúc bao cấp túng bấn quá, tới bo bo cũng không đủ mà ăn, cô bèn đem bán bớt đi một bộ. Có ít đâu, ta đã nói rồi, ông ấy viết khỏe lắm, những 54 tập dày cộp. V. đã cẩn thận bóc hết bìa và xé hết những trang có ảnh lãnh tụ, cũng đã là một việc khá nặng nhọc.
Bán cho ai? Chỉ có thể các bà đồng nát. Giấy rất tốt, gói xôi không gì bằng. Thiếu đi một bộ cũng khó nhận ra. Kệ sách có hạn, chỉ chưng vài bộ, còn thì cất trong kho. Vậy mà vẫn có người tỉ mỉ đi soi đếm, và ‘chỉ điểm’.
Đời vẫn thế, loại ấy không thiếu. Sự việc bị tiết lộ. Xử vụ này là thanh tra quân khu, thiếu tướng Phương. Án phạt tối đa đối với một đảng viên. Bởi vì đây là kết luận của anh Phương, sau khi cân lên đặt xuống kỹ lưỡng mọi mặt. Phân tích rất đúng và nghiêm, không còn cãi vào đâu được. Không phải, không chỉ tội thamnhũng, còn có thể thông cảm nhẹ tay. “Đằng này,” anh Phương bảo, “nó bán cả chủ nghĩa kia mà!”.
Tôi ở Hà Nội nghe mà kinh ngạc, anh Phương, chính anh Phương tôi từng biết đã nói ra được câu ấy ư?”
Tôi thì không kinh ngạc nhưng cảm thấy vô cùng bất nhẫn, dù không rõ là với cái tội danh “bán cả nhủ nghĩa” thì cô V. đã phải lãnh cái “án phạt tối đa” nặng nề đến cỡ nào? Leninism được nhập cảng từ Nga bởi ĐCSVN nên giới lãnh đạo hiện nay muốn suy tôn, kỷ niệm, thờ cúng, xưng tụng (hay lợi dụng) kiểu gì cũng được – tuỳ nghi – vì họ có toàn quyền.
Nhưng mang cái chủ nghĩa (thổ tả) này quàng vào cổ của cả dân tộc Việt thì đâu có được. Cô văn công tên V., cũng như bao nhiêu lương dân khốn khổ và thấp cổ bé họng khác ở đất nước tôi, chả ai có liên quan hay dính dáng gì đến nó cả. Sao lại có thể bị kết án là “buôn bán đồ quốc cấm” được nhỉ? Đừng có suy bụng ta ra bụng người như vậy chứ!
Phó trưởng Ban Dân nguyện của Quốc hội, ông Lưu Bình Nhưỡng bị cáo buộc vể tội cưỡng đoạt tài sản, theo khoản 4 Điều 170 BLHS.
Công an tỉnh Thái Bình đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Nhưỡng tối 14/11, khi ông vừa xuống sân bay Nội Bài. Ông Nhưỡng bị điều tra về vai trò đồng phạm của nhóm giang hồ cưỡng đoạt tiền của nhiều doanh nghiệp khai thác cát. Ông Lưu Bình Nhưỡng cũng bị khám xét nhà ngay sau đó.
Trang thông tin của Công an tỉnh Thái Bình thông báo rằng, lệnh nêu trên đã được Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Thái Bình phê chuẩn.
Ông Lưu Bình Nhưỡng giảng viên Đại Học Luật trên 20 năm, phó ban Dân Nguyện Quốc Hội, lúc bị bắt. Ảnh của Công an Thái Bình
“Quá trình bắt, khám xét, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thái Bình thu giữ nhiều đồ vật, tài liệu có dấu hiệu vi phạm pháp luật phục vụ công tác điều tra mở rộng vụ án.”
Vẫn theo trang tin của Công an tỉnh Thái Bình, đây là kết quả điều tra mở rộng vụ án Phạm Minh Cường, sinh năm 1986 (thường gọi là Cường “quắt”, là đối tượng hình sự, có 03 tiền án), trú tại xã Thụy Xuân, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình về tội Cưỡng đoạt tài sản quy định tại Khoản 4, Điều 170 Bộ luật Hình sự.
Theo nhà chức trách, Cường nói việc khai thác cát ảnh hưởng việc nuôi thủy hải sản tại bãi triều để gây sức ép, buộc doanh nghiệp phải miễn cưỡng trả tiền theo khối lượng cát khai thác được hoặc bán lại với giá rẻ. Với thủ đoạn trên, từ năm 2020 đến năm 2022, nhóm ông Cường đã chiếm đoạt nhiều tỷ đồng.
Báo chí Việt Nam cũng đã đưa tin này, nhưng chỉ dừng lại ở việc dẫn lại thông báo của Cơ quan cảnh sát Điều tra công an tỉnh Thái Bình – bên phát lệnh bắt giam ông Lưu Bình Nhưỡng.
Ông Nhưỡng là Đại biểu quốc hội Việt Nam khóa 14 (2016-2021) thuộc đoàn đại biểu tỉnh Bến Tre, ủy viên Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội (2016-2021).
Ông hiện là Phó Trưởng Ban Dân nguyện của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Gần đây nhất, ông Nhưỡng có cuộc gặp với gia đình tử tù Nguyễn Văn Chưởng.
Tháng 10/2018, ông Nhưỡng gây chú ý dư luận với phát ngôn được cho là gây sốc tại nghị trường, chỉ đích danh vi phạm của cơ quan điều tra là “rất khủng khiếp”.
Nguyên văn lời ông Bình Nhưỡng khi chất vấn Bộ trưởng Bộ Công an: “Đối với lĩnh vực công an, tôi rất ủng hộ cuộc cách mạng trong lĩnh vực công an vừa qua nhưng mà qua báo cáo thì mới thấy rằng như thế này, vi phạm của cơ quan điều tra là rất khủng khiếp, không thụ lý tin tố giác 94%, chậm gửi quyết định cho Viện kiểm sát 86%, xử lý tin tố giác quá hạn 99,76%, vi phạm tống đạt 100%…
Tôi thấy đây là vấn đề hết sức nghiêm trọng và tôi đề nghị đồng chí Bộ trưởng Bộ Công an phải có thái độ hết sức nghiêm khắc đối với anh em trong cơ quan điều tra trong việc này.”
Sau phát ngôn “dậy sóng” của ông Nhưỡng, Bộ Công an đã phát đi thông cáo cải chính về các số liệu, đồng thời cho rằng phát biểu của đại biểu Lưu Bình Nhưỡng “gây dư luận không tốt”, dẫn đến việc nhiều trang mạng xã hội bình luận, xuyên tạc về đánh giá chất lượng hoạt động của các cơ quan tư pháp và cơ quan điều tra.
Cổng thông tin điện tử của Bộ Công an dẫn lời Đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Đức, lên án ông Bình Nhưỡng đã không tuân thủ nguyên tắc trong sinh hoạt tại nghị trường vì tống đạt ông Nhưỡng nêu là “tài liệu mật”.
Ông Nhưỡng có bằng Tiến sĩ luật và từng là luật sư cũng như có hơn 20 năm làm giảng viên Đại học Luật Hà Nội. Ông từng khẳng định trên trang cá nhân: “Tôi không nói sai, không hề bịa đặt, không sử dụng bất kỳ thông tin, tài liệu “ngoài luồng” và đặc biệt không áp đặt quan điểm cá nhân với dụng ý xấu xa.”
“Cái mà tôi nói có tính chất “cửa miệng” là “khủng khiếp” chẳng qua là một thói quen bình thường trước một tỷ lệ vi phạm cao, khi so sánh với các vi phạm của cơ quan khác trên lĩnh vực đó.”
WASHINGTON — Lực lượng Israel đã thực hiện một chiến dịch có chủ đích chống lại Hamas “tại một khu vực cụ thể” của bệnh viện lớn nhất Gaza, vài giờ sau khi Nhà Trắng ủng hộ khẳng định của Israel rằng các chiến binh Palestine đang tiến hành các hoạt động quân sự từ các bệnh viện của khu vực này.
Quân đội Israel cho biết họ đã phát động “một chiến dịch chính xác và có mục tiêu” tại Bệnh viện Al-Shifa ở Thành phố Gaza. Nhà Trắng trước đó đã cảnh báo Israel không thực hiện các cuộc không kích nhằm vào bệnh viện.
Hamas cho biết trong một tuyên bố rằng họ buộc Israel và Tổng thống Biden “hoàn toàn chịu trách nhiệm” về cuộc đột kích vào Bệnh viện Al-Shifa.
Tổ hợp y tế mà Israel và Mỹ cho rằng đang được Hamas sử dụng làm trung tâm hoạt động chính , đã trở thành một trong những tâm điểm trong cuộc chiến của Israel nhằm tiêu diệt tận gốc nhóm phiến quân. Hamas phủ nhận việc sử dụng bệnh viện để chống lại lực lượng Israel.
Bệnh nhân và nhân viên y tế tại Bệnh viện Al-Shifa ở thành phố Gaza hôm thứ Sáu. ẢNH: AGENCE FRANCE-PRESSE/GETTY IMAGES
Theo các bác sĩ ở đó, khi Israel tấn công bệnh viện trong những ngày gần đây và kêu gọi dân thường rời đi, một cuộc khủng hoảng nhân đạo đã gia tăng bên trong bệnh viện. Họ cho biết các bệnh nhân đang phải vật lộn để tồn tại khi không có điện và nhiên liệu khi nguồn cung cấp y tế ngày càng cạn kiệt.
Ahmed Mokhallalati, bác sĩ phẫu thuật bên trong tòa nhà chính của Al-Shifa, cho biết: “Chúng tôi nghe thấy tiếng súng bắn vào tường của tòa nhà và bây giờ tất cả chúng tôi đang ở hành lang vì nó hoàn toàn không an toàn”. Ông phát biểu ngay trước nửa đêm theo giờ địa phương, khi ông cho biết tiếng súng và tiếng nổ xung quanh bệnh viện ngày càng gia tăng, làm vỡ cửa sổ căn phòng nơi ông và các bác sĩ khác đang ở.
Ông nói: “Toàn bộ kính đã bị vỡ ở khu vực phía trước bệnh viện.
Quân đội Israel cho biết các lực lượng nhắm vào bệnh viện bao gồm các đội y tế và những người nói tiếng Ả Rập, những người được huấn luyện đặc biệt về môi trường và là một phần trong nỗ lực tránh thương vong cho dân thường. Quân đội cho biết họ đã cảnh báo Hamas đầu hàng khỏi bệnh viện, nơi mà họ cho rằng sẽ mất đi tư cách được bảo vệ theo luật pháp quốc tế do bị các chiến binh lợi dụng.
“IDF một lần nữa chuyển tới các cơ quan hữu quan ở Gaza rằng mọi hoạt động quân sự trong bệnh viện phải chấm dứt trong vòng 12 giờ”, một tuyên bố của quân đội Israel cho biết, đề cập đến Lực lượng Phòng vệ Israel. “Thật không may là nó đã không làm vậy.”
John Kirby, phát ngôn viên của Hội đồng An ninh Quốc gia, ủng hộ lập luận của Israel rằng Al-Shifa được phiến quân Palestine sử dụng và ông cảnh báo Israel không tấn công bệnh viện từ trên không. Hàng nghìn bệnh nhân và dân thường đang tìm nơi ẩn náu đã tập trung đông đúc trong khuôn viên bệnh viện.
John Kirby, phát ngôn viên của Hội đồng An ninh Quốc gia, ủng hộ lập luận của Israel rằng Bệnh viện Al-Shifa được phiến quân Palestine sử dụng. ẢNH: CHRIS KLEPONIS/PRESS POOL
Kirby cho biết hôm thứ Ba: “Chúng tôi không muốn chứng kiến một cuộc đọ súng trong bệnh viện, nơi những người vô tội, những người bất lực, những người bệnh tật chỉ đơn giản cố gắng nhận được sự chăm sóc y tế mà họ xứng đáng được hưởng, chứ không phải để bị vướng vào một làn đạn chéo”.
Sau khi Israel công bố hoạt động tại bệnh viện, một phát ngôn viên khác của Hội đồng An ninh Quốc gia đã nhắc lại bình luận của Kirby và nói thêm: “Các bệnh viện và bệnh nhân phải được bảo vệ”.
Các quan chức Mỹ, bao gồm cả những người ở Lầu Năm Góc, từ chối cho biết liệu thông tin tình báo của Mỹ về Bệnh viện Al-Shifa có phải do Israel cung cấp hay không hay nó dựa trên đánh giá độc lập. Kirby nói rằng thông tin đến từ “nhiều phương pháp tình báo khác nhau của chúng tôi” và chính quyền có thể hạ thấp mức độ phân loại của một số thông tin để chia sẻ nó một cách công khai.
Khủng hoảng con tin Iran đã giúp Tổng thống Ronald Reagan khi đó là cựu Thống đốc bang California đánh bại đối thủ là đương kim Tổng thống Jimmy Carter vào năm 1980
Một năm nữa, và tất cả dấu hiệu cho thấy cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2024 sẽ ‘bộ phim chiếu lại’ của năm 2020 nhưng với vai trò đảo ngược – Donald Trump đảm nhận vai tổng thống của Joe Biden.
Một bầu không khí không mấy hào hứng bao trùm khi các cử tri chỉ có một lựa chọn tương tự, và mọi chuyện dường như được thiết lập theo một mô thức quen thuộc. Thậm chí khi các cuộc thăm dò cho thấy một cuộc chạy đua vào Nhà Trắng đang ‘ngang tài ngang sức’.
Nhưng lịch sử sẽ cho thấy, mọi chuyện diễn ra trong một năm tới sẽ có thể đảo ngược kết quả cuộc tranh đua này.
Vào năm 1979, một cuộc khủng hoảng con tin đã khiến Tổng thống Jimmy Carter vuột mất cơ hội được tái đắc cử. Và trong năm 2020, đại dịch Covid đã định hình lại đất nước Hoa Kỳ.
Sau đây là bốn bất ngờ có thể đảo ngược tiến trình bầu cử tổng thống Mỹ 2024.
1- Chuyện gì xảy ra nếu một ứng viên độc lập giành được ưu thế vượt trội?
Robert F Kennedy Jr, người gần đây đã tuyên bố không theo đuổi vai trò là ứng viên của Đảng Dân chủ, thay vào đó trở thành ứng viên tổng thống độc lập –
Tường trình bởi Katty Kay:
Nếu một người không phải là ứng viên từ Đảng Cộng hòa hay Dân chủ, cơ hội trở thành tổng thống Mỹ là quá mong manh. Thế nhưng các ứng viên của một đảng thứ ba trong quá khứ đã đảo ngược được kết quả bầu cử – và chuyện này có thể lặp lại trong năm 2024.
Vào năm 1992, một doanh nhân giàu có Ross Perot đã giành được 19% số phiếu bầu, và được xem đã khiến phe Cộng hòa đánh mất một chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Năm 2000, ứng viên Đảng Xanh (Green Party) Ralph Nader giành được 97.488 phiếu ở Florida, giúp Tổng thống George W Bush giành được ưu thế ở những bang không phải chiến trường (swing state). Và một số người còn nhận định ứng viên Đảng Xanh, Jill Stein cũng đã khiến bà Hillary Clinton chịu tác động bất lợi trong cuộc bầu cử năm 2016.
Cuộc bầu cử lần này có thể có khả năng bất ngờ tương tự. Một chính trị gia cấp cao người Mỹ mà tôi phỏng vấn trong tuần qua cho biết tỷ lệ ủng hộ thấp dành cho cả Tổng thống Joe Biden và ứng viên hàng đầu của Đảng Cộng Hòa, Donald Trump, có thể mở rộng cửa cho thêm các ứng viên khác, cuộc thăm dò của Gallup mới đây cho thấy điều tương tự.
Hai ứng viên độc lập đã bước vào cuộc tranh đua. Nhà hoạt động Cornel West theo đường lối cấp tiến, và Robert F Kennedy Jr, người gần đây đã tuyên bố không theo đuổi vai trò là ứng viên của Đảng Dân chủ.
Trước động thái này, các cuộc thăm dò cho thấy ông Robert F Kennedy Jr có thể giành được sự ủng hộ của khoảng 20% cử tri Đảng Dân chủ. Hiện không có mối liên quan đảng phái nào, ông Kennedy, người cũng ‘được lòng’ các cử tri có tư tưởng theo thuyết âm mưu – cũng có thể lấy số phiếu khỏi tay của Trump.
Cuộc bầu cử lần này có khả năng là cuộc rượt đuổi sát nút, và thậm chí một vài phiếu bầu dành cho ứng viên đảng thứ ba cũng có thể tạo sự khác biệt.
2- Chuyện gì xảy ra nếu một trong các ứng viên chết trước ngày bầu cử?
Ông Biden bị ngã trong buổi lễ tốt nghiệp tại Học viện Không quân Hoa Kỳ hồi tháng 6/2023. Nhà Trắng nói ông vẫn “ổn”, và chỉ trượt ngã do một bao cát
Tường trình bởi Nomia Iqbal:
Đúng vậy, chúng ta đã nghe nhiều về điều này – cả Tổng thống Biden và cựu Tổng thống Trump đều đã cao tuổi. Vào ngày tuyên thệ nhậm chức tổng thống năm 2025, ông Biden sẽ 82 tuổi, còn ông Trump là 78 tuổi. Không có dấu hiệu cho thấy họ đang trong tình trạng sức khỏe kém, nhưng cuộc bầu cử sẽ thế nào nếu chuyện gì xảy ra với họ trong cuộc chạy đua nước rút?
Vâng, câu trả lời phụ thuộc vào khi nào.
Nếu họ bị bệnh nghiêm trọng hoặc chết trong khoảng từ nay đến năm mới 2024, thì cả hai phe đều có nhiều ứng viên sẵn sàng cạnh tranh để được chọn đại diện ứng cử. Thế nhưng tình hình trở nên phức tạp khi các bang hoàn tất số phiếu cho cuộc bầu cử sơ bộ.
Nếu tình hình xấu nhất xảy ra vào giữa tháng 10/2024, tên của họ sẽ vẫn nằm trên phiếu bầu quốc gia. Theo Hiến pháp Mỹ, ứng viên vẫn có thể tranh cử khi đã qua đời, thậm chí khi không thể tuyên thệ nhậm chức.
Chuyện này đã xảy ra trước đây: Vào năm 2000, Mel Carnahan chạy đua vào Thượng viện Mỹ khi ông bị thiệt mạng trong một vụ rơi máy bay trên đường đến một sự kiện vận động tranh cử. Ông ấy được bầu sau khi qua đời và vợ của ông ấy, Jean, đảm nhiệm chức vụ này cho đến khi diễn ra một cuộc bầu cử đặc biệt được tổ chức vào năm 2002.
Nếu một ứng viên thắng cử chết sau ngày bầu cử, thậm chí trước ngày tuyên thệ, thì phó tổng thống sẽ tuyên thệ thay. Họ sau đó thậm chí phải đề cử một phó tổng thống để thay thế mình – người này sẽ cần phải được Quốc hội phê chuẩn.
Vấn đề này trở nên vô cùng phức tạp nên chúng ta hãy cùng hy vọng tất cả các ứng viên đều thật mạnh khỏe!
3- Nếu một cuộc chiến tranh ở nước ngoài leo thang thì sao?
Tường trình bởi Barbara Plett Usher:
Cuộc chạy đua của Tổng thống Biden lần này diễn ra trong bối cảnh bị định hình trước bởi những cuộc khủng hoảng quốc tế – Nga xâm lược Ukraine và cuộc chiến giữa Israel chống lại Hamas. Ngoài ra phải kể đến Trung Quốc đang ngày càng gia tăng áp lực quân sự lên vùng không phận của Đài Loan, điều này cũng tạo một bối cảnh nguy hiểm.
Đội ngũ của ông Biden đang cố gắng đạt được lợi thế từ điều này, khắc họa ông như một vị tổng tư lệnh đáng tin cậy, và ông ấy cũng đạt được những điểm cộng tương đối trong các cuộc thăm dò ý kiến liên quan đến cách xử lý hai cuộc chiến tranh đang ‘nóng’ hiện nay. Thế nhưng cũng có một xu thế lo ngại về chiến dịch của vị tổng thống: ủng hộ sụt giảm từ các thành phần quan trọng của những cử tri trẻ theo phe Dân chủ, những người tức giận trong việc Biden ủng hộ mạnh mẽ Israel và thương vong của Palestine đang gia tăng.
Và nếu như có có bất kỳ cuộc chiến tranh nào vượt khỏi biên giới hiện tại – nếu Nga tấn công một quốc gia thành viên Nato, nếu các nhóm vũ trang liên minh với Iran để cùng Hamas chống lại Israel – điều này sẽ làm đảo lộn những tính toán bầu cử và thay đổi cục diện.
Liệu Mỹ sẽ bị kéo vào cuộc chiến thay vì đứng bên lề như lập trường hiện nay cùng sức mạnh ngăn chặn?
Liệu các cuộc khủng hoảng quốc tế sẽ làm tổn hại đến viễn cảnh dành cho đối thủ có thể của ông Biden là Donald Trump hay không? Hoặc nếu khi ông Trump đạt được sự ủng hộ từ các cử tri vốn đã chán ngán với việc viện trợ của Mỹ và, có thể cả về khả năng Mỹ tham chiến ở nước ngoài?
Nhiều nhân tố đang vượt khỏi tầm kiểm soát của họ, đặc biệt ở Trung Đông. Đây không phải là một vị thế tốt cho bất kỳ ứng viên tổng thống Mỹ nào.
4- Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Donald Trump phải ngồi tù?
Tường trình bởi Gary O’Donoghue:
Cựu tổng thống Mỹ đang đối mặt với 91 cáo buộc hình sự trong bốn vụ án riêng biệt, có thể tất cả sẽ được đưa ra xét xử vào năm tới.
Mức án có thể tối đa lên đến hàng trăm năm, thế nhưng ít chuyên gia pháp lý nghĩ chuyện này có thể xảy ra, thậm chí khi ông Trump bị kết án là có tội.
Ông Donald Trump đã trở thành cựu Tổng thống Mỹ đầu tiên bị chụp ảnh nghi phạm của cảnh sát tại bang Georgia vào tháng 8/2023, liên quan đến cáo buộc can thiệp bầu cử, đây là một trong số các vụ kiện pháp lý mà ông ta hiện đang đối mặt
Các luật sư của ông Trump đã ra sức rất nhiều, nhưng không giúp hoãn được phiên xét xử sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Họ biết việc chiến thắng cuộc bầu cử năm 2024 sẽ có thể đồng nghĩa một thời gian hoãn bốn năm, bởi vì hầu hết các ý kiến pháp lý đều loại trừ khả năng truy tố một vị tổng thống đương nhiệm, mà chỉ có một khả năng bị Quốc hội luận tội.
Nếu ông Trump đi tù trước cuộc bầu cử, thì không có gì có thể khẳng định rằng ông ta sẽ không chiến thắng.
Bị kết tội không ngăn chặn khả năng ông ấy chạy đua vào Nhà Trắng – 100 năm trước đây, một ứng viên đã đạt được gần một triệu số phiếu bầu khi ở sau song sắt.
Chuyện này rõ ràng ngăn chặn bất kỳ chiến dịch vận động tranh cử nào thế nhưng các cuộc thăm dò cho thấy những cử tri Đảng Cộng hòa sẽ không từ bỏ.
Nếu được bầu làm tổng thống Mỹ từ trại giam, ông Trump có thể tự ân xá cho mình khỏi các tội danh liên bang, nhưng nếu ông ấy bị giam theo một trong hai vụ án cấp quốc gia, ông ta sẽ không có quyền hạn làm điều tương tự.
Điều này đã tạo nên một khả năng kỳ lạ về một vị tổng thống đương chức đằng sau song sắt nhà tù.
Chúng ta đang trong một tình huống thật sự chưa từng có trước đây, và thậm chí những bộ não pháp lý hàng đầu cũng phải ‘vò đầu bứt tai’ về câu chuyện này.
Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại buổi Ra Mắt Sách “Đời Tù Một Thiên Nga”, tác giả Nguyễn Thanh Thủy xuất bản năm 2023 tại Hoa Kỳ vào Thứ Bảy ngày 11 tháng 11 năm 2023 tại Phòng sinh hoạt Thư Viện Việt Nam, 10872 Westminster Ave, Suite 214-215, thuộc thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.
Bà Nguyễn Thanh Thủy là nhân chứng sống của nhà tù chế độ Cộng Sản ở Việt Nam.
Bà mô tả nó là Hỏa Ngục ở trần gian.
Quý vị ở xa hay ở gần không đến tham dự được buổi Ra Mắt Sách muốn mua sách “Đời Tù Một Thiên Nga”, tác giả Nguyễn thanh Thủy, xin quý vị text địa chỉ, tên người nhận và chi phiếu $25/một cuốn (cước phí khoảng trên ba đồng) đến cell của chị Thanh Thủy: (714) 837-5998.
Trước ngày 30 Tháng Tư, nữ biệt đội trưởng Biệt Đội Thiên Nga Nguyễn Thanh Thủy trăn trở không ngủ được, lúc nào cũng suy nghĩ phải giải quyết như thế nào về nhân viên, hồ sơ, và gia đình, mặc dù gia đình bà được đi trong một chuyến tàu sang Mỹ lúc ấy.
Vào những ngày cuối cuộc chiến, vì còn kẹt một số hồ sơ mật, bà Thủy phải chờ lệnh trên thì mới tiêu hủy được. Chiều 28 Tháng Tư, 1975, có người tài xế của một ông trưởng đoàn đặc nhiệm tới nhà, cho biết sẽ đem xe tới đón cả gia đình bà đi Mỹ.
Bà Thủy kể, khi nhìn thấy cái thẻ của ông trưởng gởi người tài xế mang tới, bà biết ngay là đã tới tình trạng khẩn cấp rồi. Người nào nhận được thẻ này là biết ám lệnh đã tới giờ cuối cùng nhưng bà quyết định không đi, để trở vô Khối Đặc Biệt đốt hết tất cả hồ sơ. Nhờ vậy tất cả hồ sơ nhỏ lớn gì cũng mất sạch, không còn gì. Nhưng bà thì không vượt thoát được.
“Bọn Việt Cộng vào tới nơi tìm mãi cũng không thấy hồ sơ ở đâu, về sau này khi bị biệt giam, tôi mới biết bọn chúng đã để ý từ lâu. Với nhận xét người chỉ huy Biệt Đội Thiên Nga là một người phụ nữ trẻ đẹp, thông minh và học giỏi, chính tôi đã ở trong mục tiêu của kế hoạch ám sát khi tôi còn làm việc trước 1975,” bà Thủy kể.
Ngay sau ngày 30 Tháng Tư, bà Thủy được lệnh tới Ủy Ban Quân Quản (văn phòng của Khối Đặc Biệt Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Việt Nam Cộng Hòa) hằng ngày. Sau đó có giấy kêu bà đến trình diện tại trại Trương Quốc Dung (Tân Định, Sài Gòn), sau thời gian ở đó, họ chuyển bà sang trại Long Thành, rồi qua trại Thủ Đức.
Đến 1978, họ chuyển bà qua trại Z 30D, căn cứ 5 Rừng Lá, thuộc huyện Hàm Tân, Phan Thiết, tiếng lóng dân tù gọi là trại “Án Sầm,” do cán bộ cấp trung ương về điều tra, khai thác. Trong trại cũng có những thành phần “phản động” nhốt chung. Chủ đích những câu hỏi lúc đó là hỏi về hồ sơ của bà, gồm những công tác gì, tình báo viên trong mạng lưới của bà gồm những ai, hoạt động ra sao.
“Họ hỏi tôi về địa chỉ các nhân viên cộng tác, và luôn nhận được câu trả lời vì đường Sài Gòn quá nhiều ngõ hẻm, mỗi lần đi hoặc đến đều có người chở nên tôi không biết, hoặc số nhà tôi cho toàn số giả không có thật, hoặc bọn chúng chận đầu khi nói là tôi là người học trường Luật Sài Gòn chuyên đi vào cổng chính và ra bằng cổng sau,” bà Thủy nhớ lại.
Vì hồ sơ đã bị thiêu hủy hết, nên bà phải hóa thân ra một Thiên Nga khác, nhập vai vào một Thiên Nga mới để đối phó, dựa vào đó làm mục tiêu để trả lời những câu hỏi lúc bị biệt giam. Như vậy bà tuyệt đối phải nhớ những gì đã khai và nhất là không được quên những gì đã khai trước đó.
“Và cứ như thế, những câu trả lời của tôi trong những cuộc điều tra tại trại biệt giam theo đó mà biến ảo đến nỗi sau khi bị đưa về trung ương do Đại Tá Liễn (có lẽ là tên giả, người ngoài Bắc vô) điều tra, ông ta chìa ra một xấp những hồ sơ, tài liệu do tôi trả lời, và nói rằng những câu trả lời của tôi đều ‘lửng lơ con cá vàng,’ nghĩa là chẳng đi tới đâu, đọc mà không khai thác được gì,” bà Thủy cho biết.
Có lần Việt Cộng nghi ngờ lục lọi xét phòng, giũ hết quần áo chăn mền của bà để tìm tìm tài liệu cất giấu, nhưng “Hôm đó tôi có nhét tờ giấy nhỏ ghi chú vài điều vào trong gối và ngồi lên đó nên bọn chúng không tìm được gì. Nếu chúng cứ xét như vậy, thế nào cũng có ngày bị lộ nên tôi không ghi vô giấy nữa mà học thuộc lòng, làm sao thiếu hơn là dư, thiếu còn khai thêm được nhưng dư rất nguy hiểm, thế là kịch bản được học thuộc lòng và trả bài được kéo dài trong suốt 10 năm ở trại Z30D, sao cho khớp với tinh thần của một Thiên Nga mới,” bà Thủy kể.
“Trong những lần hỏi cung, bọn chúng thường giáo đầu bằng câu ‘với chính sách khoan hồng của nhà nước, nên thành khẩn khai báo, cách mạng sẽ khoan hồng’ nhưng trong những lần đó, tôi không cần biết người hỏi cung mình là ai, cấp bậc gì, chỉ biết đó là kẻ thù, và mình phải chiến thắng kẻ thù. Nhất là tránh việc bọn chúng dùng tình cảm để khai thác mình, nếu yếu lòng sẽ bị lộ. Cấp như chúng tôi, bọn nó không đánh đập, thường để cho nói cái gì cũng được, cấm nói đến Tết Mậu Thân vì chúng bị thua cay trong trận ấy khi nắm chắc phần thắng, để tấn công bất ngờ vào miền Nam,” bà Thủy nói.
Tuy hồ sơ tại Khối Đặc Biệt đã bị bà thiêu hủy hết sạch, nhưng có vài hồ sơ ở các nơi khác chưa kịp tiêu hủy nên bị lọt ra ngoài. Trong một lần hỏi cung ngay tại phòng của ông trưởng khối đặc biệt cũ tại Tổng Nha Cảnh Sát, gồm năm người phụ trách, Việt Cộng đưa những lời khai của bà, dụ dỗ bà nếu chịu hợp tác khai hết về Thiên Nga sẽ được thả về lo cho con.
“Đằng đẵng 10 năm ở tù, cho ra rồi bị đưa trở lại mấy lần ở trại Z30D, đây là lần đầu tiên nghe nhắc đến con, cổ họng tôi nghẹn đắng. Lúc đó tình mẹ trỗi dậy mãnh liệt trong lòng bởi khi tôi vô tù thì ba đứa con còn nhỏ, một đứa 4 tuổi, đứa 5 và đứa lớn 7 tuổi, phải đưa về Mỹ Tho gởi bà ngoại nuôi. Nỗi nhớ con mãnh liệt dâng tràn khiến cổ họng nghẹn cứng, tôi phải giả vờ suy nghĩ hồi lâu để bình tĩnh, bèn hỏi lại muốn tôi hợp tác bằng cách nào cứ nói thẳng ra, đừng đem con tôi ra rào đón nữa,” bà Thủy kể tiếp.
Chuyển trại tù liên tục
Bà kể, ở trại Z30D, bà mắc bệnh kinh hoàng là sốt rét rừng, tưởng phải bỏ mạng. Có lần vào dịp Tết tù nổi dậy chống đối, sau đó bị phân tán ra nhiều nhóm đổi về Chí Hòa, nhóm ra miền Trung. “Còn ở trại Long Thành lúc mới vô trại, vấn đề vệ sinh thật là rắc rối và kinh khủng cho phái nữ vào những tháng mùa mưa dầm, khi con dòi (tù gọi là ‘thằng mập’) bò lổn nhổn khắp nơi, ai cũng mắc bệnh tiêu chảy liên miên,” bà nhớ lại.
“Lúc đó tôi còn ở chung với tù hình sự, nước là vấn đề cần thiết nhất, mỗi người một ngày chỉ được một lon gô nước, ăn uống sinh hoạt tắm rửa tùy thích! Trồng rau phải tưới bằng nước tiểu và phân người, thời gian đó tất cả người tù đều mắc bệnh sán lãi, ai cũng xanh mét. Người tù bị mắc bệnh sốt rét, lao phổi, dịch tả, riêng tôi bị sốt rét rừng trầm trọng, lại thêm đau bao tử tưởng đâu bỏ mạng trong tù rồi!” bà kể tiếp.
“Thời điểm đó người dân cả nước đều ăn bo bo thì người tù làm gì có cái ăn, chỉ có khoai mì mốc xanh, phải ráng nuốt để sống. Hoặc mì sợi luộc lên, tôi nhận phần chia thức ăn cho tù, có ngày phải vớt ra một con chuột cống bỏ thùng rác không nói gì, cả đội đều ăn hết không ai biết,” bà Thủy nhớ lại.
Từ trái, bà Nguyễn Thanh Thủy, bà Khúc Minh Thơ, bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, bộ ba trong công tác cứu trợ thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, trong dịp bà Khúc Minh Thơ đến California. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Năm 1980, có lần bà Thủy bị đưa về trại của Bộ Công An (Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia trước đây) đề điều tra trong bốn tháng sau khi có thêm hồ sơ về bà. Bà bị nhốt vô đó riêng biệt mỗi người một phòng, bịt kín không có máy hút nhiệt và người tù đi phát thức ăn không được mặc áo chỉ mặc quần đùi, bị cấm nói chuyện với bất cứ ai, chỉ có cán bộ mới được nói chuyện. Thức ăn để bên ngoài và người tù phải thò tay ra khỏi song sắt để lấy, phải ăn bốc bằng tay.
“Chỉ có tôi là bị điều tra nhiều nhất, ngoài ra những người khác được yên thân. Những người tù ‘phản động’ bị tra tấn ở đâu đó, khi đưa về có người bị dập nát ngón chân, hoặc có một chị bị đánh gãy cổ, vì chị ấy bị thêm tội ‘phục quốc,’ nhưng lúc đó Việt Cộng không biết chị ấy là Thiên Nga,” bà Thủy kể tiếp.
Năm 1975 bà bị tù ở Long Thành, năm 1976 qua trại Thủ Đức, năm 1978 sang trại Z30D, rồi trở về trại Long Thành lần thứ hai. Năm 1984 bà trở lại trại Z30D và ở đó đến năm 1988 khi về nhà. Tổng cộng người biệt đội trưởng Biệt Đội Thiên Nga trải qua 13 năm lao tù Cộng Sản.
Ra tù sau 13 năm
Sau 13 năm ở tù Cộng Sản, năm 1988 khi về lại xã hội bà phải đối diện với nhiều khó khăn khi nhà cửa bị tịch thu mất hết, không có giấy tờ hợp pháp. Cuối cùng, bà Nguyễn Thanh Thủy lập một chỗ bán cà phê lề đường hẻm Trương Quyền, Quận Nhất, gần bánh mì ông Lý Toét. Nhờ ơn trên mà quán nhỏ lề đường rất đắt khách, còn mua bán thêm món ăn sáng, nhờ vậy bà cũng tạm sống qua ngày.
Buổi ra mắt sách " Biệt Đội Thiên Nga" năm 2018
Theo Việt Báo,
Garden Grove (Bình Sa)- – Tại hội trường Thư Viện Việt Nam vào lúc 2 giờ chiều Thứ Bảy ngày 7 tháng 7 năm 2018, cựu Thiếu Tá Cảnh Sát Quốc Gia, Bà Nguyễn Thanh Thủy, Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Thiên Nga đã tổ chức buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” Mặt dù trong buổi chiều trời Nam California nóng kỷ khoảng 100 độ F, hội trường không có máy lạnh nhưng số ngưới tham dự đã ngồi chật hội trường, một số đồng hương thân hữu phải đứng bên ngoài để tham dự.
Điều hợp chương trình nghi thức chào cờ …
Sau đó ông Nhữ Đình Toán, thay mặt ban tổ chức lên chào mừng và cảm ơn tất cả mọi người tham dự, trong dịp nầy ông cũng cho biết: “Trước 1975, ít ai biết đến Thiên Nga, thật ra Thiên Nga là một một biệt danh để dùng cho những người nữ tình báo của lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia VNCH. Ho làï những người nữ hoạt động âm thầm từ Thủ Đô đến các tỉnh thành.
Bà Nguyễn Thanh Thủy (trái) ngồi ký tên sách theo yêu cầu của bạn đọc.
Sau nầy ra hải ngoại được nhiều người biết đến chị Nguyễn Thanh Thủy là Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Thiên Nga, do đó mà chị rất được nhiều người trong cộng đồng qúy mến, sang định cư tại Hoa Kỳ chị vẫn tiếp tục tham gia vào các sinh hoạt đấu tranh, từ thiện xã hội, chính vì vậy mà sau khi Cố Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn qua đời chị được bầu làm Hội Trưởng Hôị H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH.”
Sau đó Ban tổ chức mời cựu đại tá Trần Minh Cộng, Viện Trưởng Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia lên phát biểu, trong lời phát biểu ông cho biết: “Trước đây, tôi đã từng đọc quyển hồi ký ‘Đóa Hồng Gai’ của chị Nguyễn Thanh Nga, một cựu tù Cộng Sản bất khuất. Hôm nay, tôi lại được đọc cuốn hồi ký ‘Biệt Đội Thiên Nga’ của nữ Thiếu Tá CSQG Nguyễn Thanh Thủy, cũng là một cựu tù nhân bất khuất với 13 năm bị giam giữ khổ sai bởi nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam.”
Ông tiếp: “13 năm đọa đầy đã làm biến dạng một nữ sĩ quan xinh đẹp một thời là sinh viên Đại Học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt trước khi tham gia lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG). Tôi tiếc thương cho cuộc đời của một thiếu nữ vì yêu nước mà đã bị Cộng Sản đày đọa tàn phá dung nhan. Nhưng tôi không thể không cảm phục những con cháu Bà Trưng, Bà Triệu như nữ Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thủy, đã vì yêu nước mà chấp nhận mọi vất vả gian nguy để theo đuổi lý tưởng của mình”
Ông cho biết tiếp: “khoảng năm 1965, học viện CSQG tọa lạc trong vòng thành Biệt Khu Thủ Đô Sài Gòn, ông là liên đoàn trưởng Liên Đoàn Sinh Viên, trông coi và hướng dẫn tất cả các sinh viên sĩ quan (SVSQ) khóa 1, trong đó có gần 400 nam, và chừng 50 nữ. Sau Tết Mậu Thân (1968) đến ngày Miền Nam rơi vào tay Cộng Sản năm 1975, biệt đội này đã cài nhân viên vào các tổ chức Việt Cộng nằm vùng và ngay cả gài điệp viên vào mật khu của Việt Cộng để thâu lượm tin tức tình báo. Chính nhờ những tin tức tình báo thu thập được mà lực lượng CSQG đã kịp thời chuẩn bị và vô hiệu hóa nhiều hoạt động phá rối của Việt Cộng tại các tỉnh thành miền Nam Việt Nam trước 1975. Cũng chính vì sự hữu hiệu của Biệt Đội Thiên Nga do nữ Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thủy chỉ huy mà Việt Cộng đã trả thù, đày đọa và hủy hoại nhan sắc của bà trong suốt 13 năm tù đày.. .”
…
Nhà thơ línhTrạch Gầm, trong lời phát biểu ông nói: “Theo niên trưởng Trần Minh Công đã nói, ‘Nghề tình báo là nghề có nhiều sự việc sống để bụng, chết mang theo,’ cho nên trong quyển sách này mà chị Nguyễn Thanh Thủy đã viết, thì tôi cũng tin chắc rằng, những sự việc chị đã kể trong quyển sách, bắt buộc phải còn thiếu sót. Bởi vì những điều thiếu sót đó nếu trình bày ra, nó sẽ còn liên lụyä rất nhiều đến những người khác đã từng hoạt động trong Biệt Đội Thiên Nga, và họ đang còn kẹt lại ở quê nhà.”
…
Trong lời tâm tình “Biệt Đội Thiên Nga” Bà Nguyễn Thanh Thủy đã nói: “Tạ ơn Thượng Đế đã cho tôi nghị lực vượt qua những thử thách của cuộc đời. Tạ ơn song thân dưỡng dục tôi trở thành một người con đất Việt có lý tưởng quốc gia, cùng biết ơn người bạn đời Lê Thành Long và các con: Thủy, Thảo, Long Quân và Thủy Tiên đã đồng cam cộng khổ trong suốt những năm tháng tôi bị giam nơi ngục tù cộng sản. Riêng cảm ơn Minh Nguyệt, em gái út đã chăm sóc các cháu khi vợ chồng tôi đi tù.
Cảm ơn các Thầy, Cô đã mở mang kiến thức để rèn luyện tôi thành người hữu dụng cho đất nước Việt Nam Cộng Hòa.
Cảm ơn các chị em hoạt động với Biệt Đội Thiên Nga đã đã cống hiến tuổi thanh xuân, lòng nhiệt thành cho đất nước.
Sau cùng xin cảm ơn các chiến hữu và thân hữu góp tay giúp tôi hoàn tất cuốn sách: “Biệt Đội Thiên Nga”.
Bà Nguyễn Thanh Thủy tốt nghiệp khóa 1 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, Thiếu Tá Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Thiên Nga, Đệ Tam Đẳng Chiến Công Bội Tinh, Đệ Nhị Đẳng Danh Dự Bội Tinh, ở tù cộng sản 13 năm.
“Biệt Đội Thiên Nga dày hơn 200 trang trong đó có: Thời cắp sách- Thành Lập Biệt Đội Thiên Nga- Huấn Luyện Biệt Đội Thiên Nga- Công tác cụ thể – Công tác phối hợp – Các mục tiêu theo dõi – Tài Xế kiêm cận vệ Biệt Đội Thiên Nga- Những ngày cuối của Biệt Đội Thiên Nga- Công tác Bất Đắc dĩ.
Quán cà phê lề đường năm 1991, nơi ủng hộ của các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, sau khi bà Nguyễn Thanh Thủy ra tù. (Hình chụp lại: Văn Lan/Người Việt)
Gia đình đoàn tụ tại Hoa Kỳ, từ phải, bà Nguyễn Thanh Thủy cùng phu quân, ông Lê Thành Long; con trai Lê Long Quân, kỹ sư điện toán, cựu quân nhân Không Vận – Không Quân Hoa Kỳ; con gái Lê Thủy Tiên. (Hình của Văn Lan/Người Việt)
Chính phủ Việt Nam mong muốn thành lập các hội, đoàn của người việt tại 100% các địa bàn có cộng đồng người Việt ở nước ngoài với mục đích nhằm huy động nguồn lực người Việt Nam ở nước ngoài (NVNONN) tham gia phát triển đất nước trong giai đoạn đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
Đây là nội dung của một quyết định mới được Phó thủ tướng Trần Lưu Quang ký vào ngày 10/11/2023 phê duyệt Đề án nhằm huy động nguồn lực người Việt Nam ở nước ngoài (NVNONN) tham gia phát triển đất nước trong giai đoạn đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
Người Việt ở Mỹ diễu hành với cờ của VNCH và cờ Mỹ tại Washington hôm 26/5/2013 (minh hoạ). ẢnhAFP
Truyền thông Nhà nước trích dẫn quyết định này cho thấy Chính phủ Việt Nam xác định cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là nguồn lực quan trọng đóng góp cho sự nghiệp xây dựng, phát triển và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy mục tiêu được đặt ra trong đề án này là tạo môi trường, cơ chế trong nước để NVNONN yên tâm gắn bó, phát huy nguồn lực của mình với đất nước. Xây dựng hành lang pháp lý để NVNONN cơ bản được hưởng môi trường pháp lý tương đương với người trong nước khi tiến hành các hoạt động đầu tư, kinh doanh, khoa học công nghệ, văn hóa thể thao, nhân đạo…
Đề án cũng nhìn nhận tầm quan trọng của nguồn tiền người Việt ở nước ngoài gửi về nước. Điều này thể hiện trong mục tiêu đặt ra là “duy trì đà tăng trưởng của kiều hối; thu hút ngày càng nhiều vốn đầu tư FDI của NVNONN”.
Liên quan đến việc kết nới với NVNONN, đề án mới đặt ra mục tiêu là củng cố mạng lưới NVNONN trên toàn thế giới. Hoàn thành xây dựng Đề án cơ sở dữ liệu về người Việt Nam ở nước ngoài. Phấn đấu 100% các địa bàn có đông cộng đồng NVNONN thành lập được các hội, đoàn.
Theo thống kê của Uỷ ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao, tính đến cuối năm 2022, có khoảng hơn 5,3 triệu người Việt đang sinh sống, học tập, làm việc trên 130 quốc gia và vùng lãnh thổ, trong đó hơn 80% là ở các nước phát triển.
Về mặt kinh tế, tính đến cuối năm 2021, có 376 dự án của kiều bào đầu tư tại Việt Nam với tổng vốn đăng ký hơn 1,7 tỷ USD và hàng nghìn doanh nghiệp có vốn góp của kiều bào.
Kiều hối cũng được coi là nguồn thu quan trọng của Việt Nam. Theo thống kê của Ngân hàng Nhà nước, kiều hối về Việt Nam mỗi năm từ 10-12 tỷ USD.
Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 2003 đã có Nghị quyết 23 về phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc vì dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, và Nghị quyết 36 về công tác với người Việt Nam ở nước ngoài, nhìn nhận tầm quan trọng của Việt Kiều mà họ thường gọi là “khúc ruột ngàn dặm”.
Tuy nhiên, vẫn có những ý kiến của các Việt Kiều ở các nước phát triển cho rằng Đảng và Chính phủ Việt Nam chưa thực tâm muốn đoàn kết với người Việt ở nước ngoài bằng nỗ lực hàn gắn vết thương chiến tranh, và vẫn còn cái nhìn thù địch với những người khác chính kiến.
Lời Bàn của Kẻ Đi Tìm
Phải từ bỏ thói tâm trạng vô lý “Yêu Nước là yêu CNXH”, nhất là quan niệm “đảng Cộng Sản Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người, bach chiến bách thắng” và nhận chân các sai lầm thì sẽ có hòa giải, sau đó, nhân tài mới có cơ hội tham gia vào việc nước nhà và đóng góp, vấn đề rất dễ mà rất khó cho Đảng CS khi mở rộng lãnh vực vận hành đất nước cho dân.
Ai mà không yêu nước và muốn cho VN cường thịnh, nhưng không ai muốn mình thì cứ xây, cứ đóng góp mà giặc cán bộ trong nhà nước thì tiếp tục phá cho tan nát. Cứ nhìn tình trạng ùn đẩy, lãng công của Cán Bộ Đảng hiện đang lan tràn thì biết.
Có thể lại thêm một lần làm theo lối Đầu Voi Đuôi Chuột của Đảng, giống như những lần nỗ lực hòa giải trước đây thời 2016 với Kiết Sang Dũng, rồi thời thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn với nghị quyết 36. Đâu có ai là gì sự bất lực của Đảng, trên nói mà dưới không làm.
Vào năm 2021, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã phổ biến khẩu hiệu biểu thị việc Trung Quốc dự kiến sẽ thay thế Mỹ trở thành cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới: “Phương Đông đang trỗi dậy, phương Tây đang suy thoái”.
Trung Quốc năm đó đã phần lớn ngăn chặn được đại dịch Covid-19 và tiếp tục ghi nhận mức tăng trưởng nhanh nhất trong một thập kỷ, trong khi Mỹ phải vật lộn với những đợt bùng phát liên tục của Covid và lạm phát gia tăng.
Trước cuộc gặp trực tuyến với Tổng thống Biden tại hội nghị thượng đỉnh Châu Á Thái Bình Dương vào mùa thu năm đó, Tập chính thức được tôn vinh là nhà lãnh đạo quyền lực nhất của Trung Quốc trong một thế hệ. Còn tổng thống Biden vẫn lao động dưới cái bóng của nỗ lực thất bại trong việc tiếp nối sứ vụ của người tiền nhiệm.
Cảnh một trung tâm mua sắm của Evergrande bị bỏ trống ở Trung Cộng vào tháng 9/2023. Ảnh của Andy Wong cộng tác viên.
Khi Tập và Biden chuẩn bị gặp nhau tại một hội nghị thượng đỉnh Châu Á Thái Bình Dương khác , lần này là gặp trực tiếp tại San Francisco, ngôn từ của Tập bắt đầu có vẻ bớt kiêu ngạo. Nền kinh tế Trung Quốc đang bị bao vây bởi nhiều thách thức, từ bong bóng bất động sản xì hơi và các khoản nợ khó quản lý của chính quyền địa phương cho đến niềm tin sụt giảm và giảm phát . Trong khi đó, Mỹ vừa ghi nhận quý mạnh nhất trong gần 2 năm trong khi lạm phát giảm dần. Tổng sản phẩm quốc nội của Trung Quốc, có quy mô bằng 75% của Mỹ vào năm 2021, đã giảm xuống 64% trong quý 3, gần bằng mức của năm 2017.
Điều gì đã xảy ra trong hai năm? Các quốc gia không đột nhiên thay đổi hướng đi. Thay vào đó, những vấn đề nhức nhối kéo dài ở Trung Quốc đã nổi lên bề mặt, và các chính sách của Tập Cận Bình, các chuyên gia phương Tây kết luận, đã khiến chúng trở nên tồi tệ hơn. Trung Quốc không thực sự suy thoái, nhưng tham vọng dẫn đầu nền kinh tế toàn cầu của nước này đã bị đẩy lùi, có lẽ là vô thời hạn.
Logan Wright, giám đốc nghiên cứu thị trường Trung Quốc tại Rhodium Group, cho biết: “Bắc Kinh sẽ không bao giờ có thể đưa ra tuyên bố đáng tin cậy về vị trí dẫn đầu kinh tế toàn cầu”. Ông nói, một ngày nào đó GDP của Trung Quốc có thể đạt 90% hoặc thậm chí 100% của Mỹ, nhưng không có kịch bản thực tế nào có thể đạt tới 150% hoặc 200%.
Tuy nhiên, kết luận về chiến thắng của Mỹ bây giờ sẽ còn quá sớm giống như tình trạng dẫn đầu của Trung Quốc vào năm 2021.
Trong thời gian tới, mức tiêu dùng của Mỹ có thể sẽ chậm lại và tốc độ tăng trưởng của Trung Quốc, dường như đã ổn định khi người tiêu dùng có dấu hiệu phục hồi, tốc độ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc vẫn sẽ vượt mức tăng trưởng của Mỹ trong nhiều năm cũng như trong thập kỷ tới. Quan trọng hơn, trong khi 3/4 nền kinh tế Trung Quốc phải đối mặt với những cơn gió ngược, thì một phần tư không như vậy, đó là về ngành sản xuất, nó sẽ khiến Trung Quốc trở thành mối đe dọa kinh tế và quân sự đối với phương Tây trong tương lai gần – ngay cả khi tăng trưởng tổng thể trở nên mờ nhạt.
Giảm tốc rõ nét hơn
Tăng trưởng của Trung Quốc, đạt mức trung bình 10%/năm từ năm 1980 đến năm 2012, hiện nay luôn có xu hướng chậm lại do dân số già đi, lượng di cư từ nông thôn ra thành thị ít hơn và cơ hội bắt kịp các nước giàu có hơn ngày càng giảm.
Nhưng sự chậm lại đã rõ ràng hơn dự kiến. Ngân hàng Thế giới hiện kỳ vọng tốc độ tăng trưởng hàng năm của Trung Quốc trong hai năm tới sẽ đạt trung bình 4,5%, chậm hơn khoảng 1 điểm phần trăm so với dự kiến một thập kỷ trước. Quỹ Tiền tệ Quốc tế dự đoán mức tăng trưởng trung bình chỉ là 3,9% trong 5 năm tới.
Một số vấn đề của Trung Quốc là hình ảnh tương phản với các vấn đề của Mỹ. Sự tăng trưởng của Trung Quốc từ lâu đã được thúc đẩy bởi đầu tư, còn của Mỹ là nhờ tiêu dùng, tạo nên bức tranh biếm họa biểu tỏ những người Trung Quốc có tầm nhìn xa trông rộng và những người Mỹ thiển cận.
Trong thập kỷ qua, công thức phát triển của Trung Quốc đã trở nên quá mức. Trong cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu 2007-09, Trung Quốc đã đưa ra một chương trình kích thích lớn nhằm vào cơ sở hạ tầng, nhà ở và sau đó là công nghệ. Chính quyền địa phương và các nhà phát triển đã tài trợ cho khoản đầu tư này bằng cách vay từ các ngân hàng và công chúng Trung Quốc, sử dụng các phương tiện tài chính mới để vượt qua các hạn hạn mức vay tín dụng do Bắc Kinh áp đặt.
Theo các nhà kinh tế Kenneth Rogoff và Yuanchen Yang, diện tích sàn nhà ở của Trung Quốc đã tăng gần gấp đôi từ năm 2010 đến năm 2021, vượt quá 400 feet vuông bình quân mỗi đầu người – ngang bằng với Anh và Pháp và gấp đôi con số của Nhật Bản.
Công trình xây dựng ở thành phố Thanh Châu, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc vào tháng 9/2023. ẢNH: CFOTO/NURPHOTO/ZUMA PRESS
Phần lớn khoản nợ tài trợ cho khoản đầu tư đó do các nhà phát triển và chính quyền địa phương phát hành cho các ngân hàng Trung Quốc hoặc Dân chúng, có nguy cơ vỡ nợ. IMF ước tính 30% nợ của chính quyền địa phương là không thể trả được. Doanh thu sụt giảm từ việc bán đất và thuế kinh doanh đã khiến chính quyền địa phương phải chịu mức thâm hụt lớn.
Một báo cáo tháng 8 của Rhodium do Wright đồng tác giả đã kết luận rằng Trung Quốc có ít dự trữ tài chính hơn nhiều so với những gì được nhiều người tin tưởng để tài trợ cho chính sách công nghiệp, quốc phòng và Sáng kiến Vành đai và Con đường cho các khoản vay cơ sở hạ tầng nước ngoài.
Một trong những lợi ích được cho là của hệ thống chuyên quyền của Trung Quốc là khả năng hành động dứt khoát, không bị ràng buộc bởi các cơ chế kiểm tra và cân bằng quyền lợi của hệ thống chính trị dân chủ. Tuy nhiên, Bắc Kinh vẫn chưa hành động dứt khoát đối với các khoản nợ địa phương và nợ xấu của ngân hàng bằng cách chuyển chúng sang bảng cân đối kế toán tương đối lành mạnh của chính quyền trung ương.
Thay vào đó, nó đang tái cơ cấu chúng từng phần. Gần đây họ tuyên bố sẽ vay số tiền tương đương 0,8% GDP để hỗ trợ tài chính cho chính quyền địa phương, đáp ứng một phần nhu cầu của họ . Điều này cho thấy Trung Quốc có thể rơi vào tình trạng sa lầy tài chính kéo dài nhiều năm giống như trường hợp của Nhật Bản vào những năm 1990. Ngược lại, khi bong bóng nhà ở Mỹ sụp đổ vào năm 2007-2008, chính phủ liên bang đã nhanh chóng huy động vốn để tái cấp vốn cho hệ thống ngân hàng.
Giống như vụ phá sản bất động sản, dân số giảm ở Trung Quốc là một vấn đề diễn biến chậm rồi đột ngột tăng tốc trong hai năm qua.
Năm 2017, tỷ lệ sinh, số con mà một phụ nữ có thể sinh ra trong suốt cuộc đời, là khoảng 1,6, dưới mức 2,1 cần thiết để duy trì dân số ổn định. Sau khi bãi bỏ chính sách một con, Bắc Kinh dự đoán mức sinh sẽ tăng lên khoảng 1,8 từ năm 2020 đến năm 2030. Thay vào đó, nó tiếp tục giảm xuống còn 1,1 vào năm ngoái theo một nghiên cứu, một trong những mức thấp nhất trên thế giới. Chính xác thì tại sao vẫn chưa rõ ràng, nhưng một số nhà phân tích đổ lỗi cho sự bi quan về kinh tế ngày càng sâu sắc ở phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ. Kết quả là dân số Trung Quốc năm ngoái đã giảm lần đầu tiên kể từ những năm 1960.
Các vấn đề về bất động sản và dân số của Trung Quốc có thể đang tác động lẫn nhau. Trong khi Hoa Kỳ có thể thoát khỏi tình trạng dư thừa nhà ở vào giữa những năm 2000 nhờ dân số và nhập cư ngày càng tăng thì Trung Quốc phải đối mặt với nhu cầu suy giảm về cơ cấu do dân số giảm và không có người nhập cư.
Trung Quốc cần một nguồn cầu mới để tiếp quản lĩnh vực đầu tư và bất động sản. Ứng cử viên rõ ràng nhất là người tiêu dùng, nhóm này chỉ chiếm tỉ trọng sản xuất là 37% GDP, so với 68% của Mỹ …
Tuy nhiên, bất chấp tất cả các căng thẳng về nhân khẩu học, tài chính và tài chính đối với Trung Quốc, lĩnh vực sản xuất của nước này, cho đến nay là lớn nhất thế giới, nó vẫn không hề suy giảm. Ngược lại: năm nay Trung Quốc đã thay thế Nhật Bản trở thành nước xuất khẩu ô tô lớn nhất thế giới .
Các thương hiệu Trung Quốc có thể không tốt bằng các thương hiệu hàng đầu của phương Tây nhưng đủ tốt và rẻ hơn nên đang giành được thị phần trên toàn cầu. Cho đến nay, Mỹ đã cản trở khả năng sản xuất chất bán dẫn tiên tiến nhất của Trung Quốc. Tuy nhiên, đến năm 2026, Trung Quốc sẽ kiểm soát 42% công suất toàn cầu trong lĩnh vực chip kém tiên tiến, loại chip quan trọng trong các ứng dụng cho thiết bị gia dụng và ô tô, SEMI, một tập đoàn công nghiệp bán dẫn đã ước tính.
Cho dù ông Tập có quản lý yếu kém thì nền kinh tế rộng lớn hơn, năng lực sản xuất của Trung Quốc sẽ vẫn tồn tại nhờ những lợi thế cạnh tranhsẵn có: cơ sở sản xuất lớn, tích hợp và thích ứng, lực lượng lao động đáng tin cậy và được trả lương khiêm tốn cũng như bí quyết quản lý.
Điều này mang lại cho Trung Quốc một kênh ảnh hưởng toàn cầu quan trọng. Theo Abigail Dahlman và Mary Lovely của Viện Kinh tế Quốc tế Peterson, ngay cả khi chính quyền Biden tìm cách thu hút các nền kinh tế châu Á đến gần hơn thông qua Khung kinh tế Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, thì những nền kinh tế đó cũng đang ngày càng bị ràng buộc chặt chẽ hơn vào chuỗi cung ứng của Trung Quốc .
Năng lực sản xuất của Trung Quốc cũng là một tài sản quân sự đáng gờm. Các nhà máy đóng tàu khổng lồ và hiện đại hóa của nước này đã đóng 46% số tàu trên thế giới, cho phép nước này sản xuất một số tàu chiến và tàu ngầm mới mỗi năm.
Ngược lại, ngành đóng tàu của Hoa Kỳ, mặc dù đã có một thế kỷ bảo hộ, nhưng chỉ có chưa đến 1% công suất thế giới, khiến Hải quân chỉ dựa vào một số ít nhà máy đóng tàu thiếu lực lượng lao động cần thiết để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng. Việc giao hàng liên tục bị trễ và vượt quá ngân sách.
Sự chuyển hướng trong cuộc chiến sang các phương tiện không người lái, rẻ hơn cũng có lợi cho Trung Quốc, nhà sản xuất máy bay không người lái lớn nhất thế giới.
Một nhà máy ở thành phố Haian, tỉnh Giang Tô, miền đông Trung Quốc, vào tháng 9/2023. ẢNH: AGENCE FRANCE-PRESSE/GETTY IMAGES
Dan Wang , học giả thỉnh giảng tại Trung tâm Tsai China của Trường Luật Yale, người đã viết nhiều về ngành công nghệ Trung Quốc, cho biết Mỹ chủ yếu dẫn đầu về các công nghệ thâm dụng tri thức như trí tuệ nhân tạo và công nghệ sinh học hơn là các sản phẩm vật chất. “Hãy tưởng tượng một kịch bản trong tương lai khi các quốc gia này xung đột nghiêm trọng và ngừng giao thương, bạn muốn đặt cược vào ai: quốc gia có tất cả các mô hình ngôn ngữ lớn và phần mềm công nghệ sinh học và kinh doanh, hay quốc gia có cơ sở sản xuất lớn và thích ứng? Tiền của tôi sẽ đặt cược ở vế thứ hai.”
Một cách muộn màng, Mỹ đã nhận ra sự thiếu sót đó. Trong cái có thể được gọi là chủ nghĩa tư bản Trung Quốc theo đặc thù Mỹ, chính quyền Biden đang cung cấp các khoản trợ cấp và bảo hộ cho các ngành công nghiệp mục tiêu như xe điện và chất bán dẫn. Điều này đã tạo ra sự bùng nổ trong việc xây dựng nhà máy, nhưng vẫn chưa rõ nhu cầu sẽ thành hiện thực để giúp các nhà máy đó có lãi hay không.
Mỹ cũng đang thúc đẩy hoạt động liên kết : khuyến khích các công ty phương Tây xây dựng chuỗi cung ứng ở các nước thân thiện, từ đó đạt được nền kinh tế quy mô toàn cầu mà không cần phụ thuộc vào Trung Quốc. Xét cho cùng, GDP chung của “phương Tây” – Mỹ, Liên minh Châu Âu, Anh, Canada, Úc, Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan – gấp khoảng ba lần quy mô của “Phương Đông” – Trung Quốc, Nga và các đối tác khác như như Belarus, Iran và Pakistan.
Và mối bận tâm của các đồng minh là viễn cảnh Donald Trump có thể tái đắc cử tổng thống vào mùa thu tới. Trong nhiệm kỳ cuối cùng của mình, Trump đã rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương gồm 12 quốc gia, áp thuế lên thép và nhôm của các đồng minh và đe dọa điều tương tự đối với ô tô. Khi mãn nhiệm, ông đã đặt câu hỏi về sự ủng hộ dành cho Ukraine, đề xuất mức thuế 10% đối với tất cả hàng nhập khẩu và ám chỉ việc rút khỏi NATO.
Huotari nói: “Châu Âu kỳ vọng rằng nếu Trump quay trở lại, ông ấy sẽ chuẩn bị tốt hơn và tinh vi hơn trong việc gây áp lực lên châu Âu”. Ông nói, Trung Quốc sẽ khai thác sự chia rẽ nảy sinh bằng các biện pháp khuyến khích kinh tế đối với bất kỳ đồng minh nào đang dao động của Mỹ. Đối mặt với một nước Mỹ mới theo chủ nghĩa biệt lập và gánh nặng hỗ trợ Ukraine chống lại Nga, Đức có thể quay trở lại với Trung Quốc vì “nước này không đủ khả năng để chiến đấu với tất cả mọi người”.
Không gì có thể đáp ứng dự đoán của Tập Cận Bình về một phương Tây đang suy tàn cách có hiệu quả hơn việc Mỹ quyết định rằng phương Tây, với tư cách là nhà tổ chức chính sách quân sự và kinh tế, tự làm cho mình không còn tồn tại nữa.
LEMONT, Ill.—Bên trong một trung tâm dữ liệu rộng lớn ở ngoại ô Chicago, siêu máy tính mạnh nhất thế giới sắp ra mắt.
Được gọi là Aurora, khả năng hiệu suất cao của siêu máy tính sẽ phù hợp với những tiến bộ mới nhất của trí tuệ nhân tạo. Chúng sẽ cùng nhau được sử dụng bởi các nhà khoa học nghiên cứu về ung thư, phản ứng tổng hợp hạt nhân, vắc-xin, biến đổi khí hậu, mã hóa, vũ trụ học cũng như các ngành khoa học và công nghệ phức tạp khác.
Được đặt tại Phòng thí nghiệm quốc gia Argonne của Bộ Năng lượng, Aurora là một trong những loại máy mới được gọi là siêu máy tính “exascale”. Trong một giây, một máy tính exascale có thể thực hiện một triệu tỉ phép tính—một tỉ tỉ phép tính, hoặc một phép tính theo sau là 18 số 0.
Các nhà khoa học tại Argonne cho biết Aurora có kích thước bằng hai sân tennis, nặng 600 tấn và được kỳ vọng là siêu máy tính đầu tiên trên thế giới có khả năng thực hiện hai triệu tỷ phép tính một giây với hiệu suất cao nhất.
Siêu máy tính Aurora sẽ có thể tăng độ chính xác của dự báo biến đổi khí hậu.
Aurora đang được bật dần dần, từng ngăn một. Không giống như các máy tính thông thường, những cỗ máy công suất cao này phải mất nhiều tháng để đưa vào hoạt động khi các kỹ thuật viên tìm kiếm các sai sót, giống như các thợ máy đang kiểm tra một chiếc xe Công thức 1 trước cuộc đua. Argonne cho biết Aurora dự kiến sẽ đi vào hoạt động đầy đủ vào năm 2024.
Hôm thứ Hai, Top500 , một bảng xếp hạng các siêu máy tính, cho biết các cuộc thử nghiệm cho thấy Aurora, dù chỉ hoạt động một phần, đã là siêu máy tính mạnh thứ hai trên thế giới. Frontier của Phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge, được đưa vào hoạt động vào năm ngoái và là máy tính exascale hoạt động đầu tiên, vẫn giữ được danh hiệu là máy tính số 1 thế giới. Top500 cho biết Aurora có thể sẽ “vượt qua Frontier… khi hoàn thành”.
Sắp có thêm nhiều cỗ máy mạnh mẽ như thế này. Tuy nhiên, phòng thí nghiệm quốc gia Lawrence Livermore ở California đang chuẩn bị xây dựng một siêu máy tính exascale trị giá 600 triệu USD có tên El Capitan, lấy tên từ sự hình thành đá nổi tiếng ở Công viên Quốc gia Yosemite. Người phát ngôn của phòng thí nghiệm cho biết, nó dự kiến sẽ được triển khai vào năm tới và cuối cùng có thể vượt quá khả năng tính toán của Aurora.
Báo TomHardware cho biết siêu máy tính của Trung Quốc ngay từ phiên bản tiền nhiệm của nó, Sunway Oceanlite từ năm 2021, được ước tính cung cấp hiệu suất điện toán khoảng 1 ExaFLOPS.
Sau khi chính phủ Hoa Kỳ áp đặt các lệnh trừng phạt làm tê liệt đối với một số công ty công nghệ cao và siêu máy tính chọn lọc của Trung Quốc trong suốt năm 2019 và 2020, các công ty như Huawei đã phải ngừng phát triển chip; không thể xây dựng các bộ xử lý cạnh tranh nếu không có quyền truy cập vào các nút hàng đầu. Nhưng Phòng thí nghiệm máy tính Giang Nam, nơi phát triển bộ xử lý Sunway và Trung tâm siêu máy tính quốc gia ở Vô Tích vẫn tiếp tục chế tạo siêu máy tính mới và gần đây thậm chí còn gửi kết quả về chiếc máy mới nhất của họ cho giải thưởng Gordon Bell của Hiệp hội Máy tính.
Siêu máy tính Sunway mới do Trung tâm Siêu máy tính Quốc gia ở Vô Tích (Wuxi), Trung Cộng (một thực thể bị liệt vào danh sách đen ở Hoa Kỳ) chế tạo sử dụng khoảng 19,2 triệu lõi trên 49.230 nút, theo báo cáo của Supercomputing.org . Để so sánh thì Frontier, siêu máy tính có hiệu suất cao nhất thế giới của Mỹ, chỉ sử dụng 9472 nút và tiêu thụ tới 21 MW điện. Trong khi đó, Trung tâm Siêu máy tính Quốc gia ở Vô Tích không tiết lộ mức tiêu thụ điện năng của hệ thống mới nhất.
Điều thú vị là siêu máy tính mới dường như dựa trên bộ xử lý Sunway 390 lõi đã được biết đến từ CPU Sunway SW26010 và đã xuất hiện từ năm 2021. Do đó, hệ thống mới đã tăng số lượng bộ xử lý nhưng không tăng hiệu quả kiến trúc của chúng, vì vậy mức tiêu thụ năng lượng của nó có thể sẽ rất lớn. Trong khi đó, hiệu suất thực tế của máy vẫn chưa được xác định vì việc mở rộng quy mô cũng có giới hạn ngay cả trong thế giới siêu máy tính.