Hàng trăm người kêu gọi tổng bí thư và chủ tịch nước Việt Nam điều tra lại 3 vụ ‘án oan’

Ông Nguyễn Hòa Bình khẳng định trước Quốc hội không có án oanChánh án Tòa án Nhân dân Tối cáo Nguyễn Hòa Bình. Ảnh  toaan.gov

 

Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Nguyễn Hòa Bình hôm 6/11 nói trước Quốc hội rằng việc xét xử các vụ án hình sự bảo đảm nghiêm minh, đúng người, đúng tội, chưa phát hiện trường hợp kết án oan người vô tội hoặc bỏ lọt tội phạm.

 

(Từ trái sang) Ba tử tù Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng và Lê Văn Mạnh đều bị cáo buộc tội giết người mà họ nói là bị kết án oan. Ông Mạnh đã bị hành quyết hôm 22/9 còn ông Hải và ông Chưởng đang chờ ngày thi hành án.
(Từ trái sang) Ba tử tù Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng và Lê Văn Mạnh đều bị cáo buộc tội giết người mà họ nói là bị kết án oan. Ông Mạnh đã bị hành quyết hôm 22/9.

Hàng trăm người đã ký tên vào một thỉnh nguyện thư do các luật sư thảo ra để yêu cầu các lãnh đạo cao nhất của Việt Nam cùng các cơ quan có thẩm quyền xem xét và điều tra lại các vụ án mà họ cho là oan sai đối với các tử tù Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng và Lê Văn Mạnh.

 

Đây là những vụ án được chú ý nhiều nhất trong những năm trở lại đây bởi việc xét xử mà các luật sư cho là còn có nhiều “sai sót” và sự phản đối từ gia đình của các tử tù này. Nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế và cả đại diện Liên Hợp Quốc cũng đã lên tiếng kêu gọi chính phủ Việt Nam điều tra xét xử lại ba vụ án mà họ nói là có dấu hiệu oan sai.

Bất chấp sự phản đối của nhiều nước phương Tây và người dân trong nước, chính quyền Việt Nam đã hành quyết ông Mạnh vào ngày 22/9 trong lúc gia đình vẫn đang đi kêu oan cho ông. Một báo cáo viên đặc biệt của LHQ hồi đầu tháng 10 nói ông “bàng hoàng” và “thất vọng” trước việc chính phủ Việt Nam hành quyết ông Mạnh.

Giống như ông Hải và ông Chưởng, ông Mạnh bị buộc tội giết người và bị kết án tử hình chỉ với những lời thú nhận tội mà sau đó ông đã rút lại với lý do đã bị buộc phải nhận tội do tra tấn và nhục hình. Ông Mạnh bị giam giữ hơn 18 năm trước khi bị hành quyết. Còn ông Chưởng và ông Hải cũng đang bị giam giữ hơn 10 năm qua và đang chờ ngày thi hành án.

“Các Luật sư và gia đình các bị án đã gửi nhiều Kiến nghị, Tâm thư và đưa ra nhiều tài liệu chứng cứ chứng minh việc khởi tố, truy tố, xét xử và kết án tử hình đối với cả 03 tử tù Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải, Lê Văn Mạnh là không khách quan, thiếu thuyết phục, nhiều tài liệu chứng cứ mâu thuẫn nhưng chưa được làm rõ”, Luật sư Lê Văn Hòa, người đang tư vấn và hỗ trợ pháp lý cho ông Nguyễn Trường Chinh kêu oan cho con là tử tù Nguyễn Văn Chưởng, viết trong thỉnh nguyện thư hiện đã được 365 người ký tên tính đến ngày 6/11.

Ông Chưởng bị cáo buộc là chủ mưu và tham gia chém giết thiếu tá cảnh sát Nguyễn Văn Sinh “nhằm cướp tài sản” và bị Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng kết án tử hình vào năm 2008.

Gia đình ông Chưởng hôm 4/8 nhận được thông báo về việc Tòa đã ra quyết định tiến hành tử hình ông nhưng không được biết ngày thi hành án. Ông Chinh đã đi kêu oan cho con trai tử tù của mình trong hơn 16 năm qua.

Cùng với nhiều tiếng nói từ cộng đồng quốc tế, Văn phòng Nhân quyền LHQ hồi tháng 8 nói rằng họ “rất quan ngại trước các thông tin về việc Việt Nam sắp xử tử ông Nguyễn Văn Chưởng giữa những cáo buộc nghiêm trọng về tra tấn và vi phạm xét xử công bằng”.

Nói về vụ của ông Chưởng, LS Hòa, người từng có hàng chục năm làm việc trong ngành công an và Ban Nội chính Trung ương trước khi hành nghề luật, nêu ra trong thỉnh nguyện thư rằng có “vi phạm nghiêm trọng trong thủ tục tố tụng trong việc bảo vệ hiện trường”, việc thu giữ và quản lý vật chứng “rất tùy tiện”, khám nghiệm hiện trường “sơ sài, bỏ lọt nhiều vật chứng quan trọng”, và đặc biệt ông Chưởng “có chứng cứ ngoại phạm nhưng không được điều tra làm rõ”.

Ông Chinh nói với VOA rằng con trai ông ở Hải Dương tại thời điểm vụ án xảy ra ở Hải Phòng ngày 14/7/2007.

Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao đã nghi ngờ tính khách quan của bản án phúc thẩm đối với ông Chưởng nhưng Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao do Chánh án Trương Hòa Bình làm chủ tọa đã bác kháng nghị này.

Còn trong vụ án Hồ Duy Hải, thỉnh nguyện thư nói rằng có “dấu hiệu hành vi cố tình làm sai lệch hồ sơ vụ án” như “rút bớt các tài liệu quan trọng và không sử dụng những kết quả kiểm tra xác minh có lợi cho Hồ Duy Hải”.

Ông Hải bị buộc tội giết chết hai phụ nữ ở tỉnh Long An vào năm 2008. Hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm tuyên phạt bị cáo này mức án tử hình, song ông Hải và gia đình kêu oan. Hàng nghìn người trên khắp thế giới cũng đã từng kiến nghị đòi công lý cho ông hồi tháng 5/2020.

Thỉnh nguyện thư còn kiến nghị cho vụ án của Lê Văn Mạnh, người đã bị thi hành án vì bị kết tội giết và hãm hiếp một em gái vị thành niên ở Thanh Hóa vào năm 2005. Trong 7 phiên tòa xét xử, ông Mạnh đều nói mình không giết người. Mẹ của ông, bà Nguyễn Thị Việt, nói với VOA rằng con trai bà cùng bà đi chuyển nhà cho em gái vào thời điểm án mạng xảy ra nên không thể là kẻ giết người.

LS Hòa thắc mắc trong thỉnh nguyện thư về việc tại sao các cơ quan tiến hành tố tụng tỉnh Thanh Hóa lại phải vội vã thực thi Bản án tử hình đối với Mạnh đến như vậy.

“Phải chăng các cơ quan tiến hành tố tụng tỉnh Thanh Hóa sợ vụ án bị lật lại, nếu không thể chứng minh Lê Văn Mạnh có tội một cách thuyết phục, thì họ phải bị xử lý nghiêm khắc của pháp luật”, thỉnh nguyện thư viết.

Ngoài Tổng bí thư Trọng và Chủ tịch Thưởng, thỉnh nguyện thư còn đề nghị Ủy ban thường vụ Quốc hội, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, Viện trưởng VKSNDTC, Chánh án TANDTC và các đại biểu quốc hội “quan tâm xem xét, chỉ đạo các cơ quan chức năng có thẩm quyền ngay lập tức tiến hành các thủ tục đặc biệt để giải quyết dứt điểm 3 vụ án nêu trên”.

“Tôi thấy rằng các cơ quan tố tụng tiến hành vụ án Nguyễn Văn Chưởng nói riêng và các vụ án Hồ Duy Hải và Lê Văn Mạnh (nói chung) đều vi phạm nghiêm trọng về tố tụng”, LS Hòa, người đã dừng hành nghề luật từ năm 2021 “vì mất niềm tin vào nền tư pháp Việt Nam”, nói với VOA.

“Vụ án đối với sinh mệnh con người, đặc biệt là họ bị kết án tử hình mà có dấu hiệu oan sai thì điều đó rất là nghiêm trọng và xuất phát từ động cơ đó nên tôi luôn có kiến nghị để hy vọng các nhà lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, Quốc hội Việt Nam cũng như các cơ quan chức năng kiểm tra làm rõ các oan sai đối với họ”, vẫn lời ông.

LS Hòa cho biết ông sẽ gửi thỉnh nguyện thư tới ông Trọng, ông Thưởng và các cơ quan công quyền khi có 500 người ký ủng hộ để kiến nghị tạm dừng thi hành án vô thời hạn ông Chưởng và ông Hải trong khi giải quyết hậu quả việc truy tố kết tội oan cũng như xử lý theo pháp luật đối với các cá nhân người tiến hành tố tụng trực tiếp thụ lý giải quyết các vụ án oan này nếu không chứng minh được họ có tội.

VOA đã nhiều lần gửi đề nghị bình luận tới Bộ Ngoại giao Việt Nam về những phản đối của các gia đình, các luật sư và các tổ chức quốc tế đối với việc kết án và thi hành án các tử tù này nhưng không được hồi âm.

Ông Lê Văn Cường, em trai ông Mạnh, cho VOA biết việc xin chữ ký của tất cả mọi người trong và ngoài nước của LS Hoà để gửi thư thỉnh nguyện tới tổng bí thư, chủ tịch nước và các cơ quan công quyền là “hết sức cần thiết”.

“Vụ án Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải cũng đang trong tình trạng giống như của anh trai tôi (Lê Văn Mạnh) nếu không được cộng đồng mạng, những người yêu công lý trong và ngoài nước lên tiếng giúp đỡ thì cũng có thể họ sẽ bị công an, toà án và Viện Kiểm sát âm thầm giết chết như anh trai tôi vậy”, ông Cường nói. “Yêu cầu toà án Nhân dân tối cao hủy hồ sơ điều tra lại cả 3 vụ án trên”.

Còn theo LS Trần Anh Tùng, người cũng ký tên trong thỉnh nguyện thư, sẽ không có cơ hội để sửa chữa những sai sót sau khi thi hành án tử hình và tất cả mọi người cần phải lên tiếng trước khi quá muộn.

“Cái đó rất là đáng sợ,” LS Tùng, thuộc đoàn Luật sư TPHCM, nói với VOA. “Với tình trạng như thế này, tất cả mọi người cần phải đồng thanh để lên tiếng vì biết đâu đó một ngày nào đó án oan mắc vào gia đình mình. Mọi người cần phải có ý thức về việc đó. Khi mình thấy trường hợp có vấn đề mà không lên tiếng thì đến lúc gia đình mình mà (gặp án oan) thì ai lên tiếng.”

Ông Chinh, bố ông Chưởng nói với VOA rằng ông hy vọng thỉnh nguyện thư “có nhiều người biết và sẽ tới tai mắt người có tâm đức” để cứu con ông cũng như các tử tù khác.


Đạp Trên Dư Luận Mà Đi hay Dốt Nát, kém nhậy bén?

 

 

 

Chánh án Nguyễn Hoà Bình bị chê “kém nhạy bén” vì tự khen, bất chấp hàng loạt ‘án oan’Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Nguyễn Hòa Bình

Chánh án Nguyễn Hoà Bình tự khen, bất chấp hàng loạt ‘án oan’

Chánh án Toà án Nhân dân Tối cao Nguyễn Hoà Bình vừa phát động ‘cuộc thi sáng tác ca khúc về Tòa án’ hôm 1 tháng 11. Cuộc thi được nói là chiến dịch tuyên truyền, nhằm “ca ngợi, tôn vinh những cống hiến, thành tựu của ngành toà án”.

Sự kiện này diễn ra trong bối cảnh dư luận Việt Nam gần đây liên tiếp lên án các quyết định của Chính phủ Việt Nam liên quan đến ‘án oan’, mà tâm điểm là những vụ việc của các tử tù như Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, và Lê Văn Mạnh (vừa bị thi hành án tử hình trong tháng 9/2023).

 

Kém nhận thức thời cuộc

Trao đổi với đài Á châu Tự do, luật sư Lê Văn Hoà, người từng nắm vị trí tổ trưởng tổ kiểm tra án oan – Ban Nội chính Trung ương, cho biết phản ứng của ông trước thông tin ngành toà án mở chiến dịch tuyên truyền về họ:

“Cái việc mà ông Chánh án Nguyễn Hoà Bình, là chánh án tối cao, mà lại đi đặt phát động một cái chiến dịch kêu gọi các nhạc sĩ sáng tác những ca khúc để tôn vinh ngành toà án, thì tôi cho rằng đây là chuyện rất khôi hài.

Cá nhân tôi thì thấy ông Nguyễn Hoà Bình rất là kém về nhận thức thời cuộc, ông ta không nhận thức được liệu cái ngành của ông ấy, có xứng đáng với lòng tin yêu của người dân Việt Nam hay không, mà lại đưa ra vào thời điểm này, thì tôi cho rằng đấy là điều rất nực cười.”

Vị luật sư thuộc đoàn luật sư thành phố Hà Nội cũng khẳng định đang tồn tại tình trạng xử oán oan sai trong hệ thống toà án ở Việt Nam. Ông cũng cho biết bản thân đang theo đuổi bốn vụ án có dấu hiệu oan sai rất rõ ràng, và có tính chất nghiêm trọng. Trong đó bao gồm cả nỗ lực kêu oan của gia đình tử tù Nguyễn Văn Chưởng.

Do đó, luật sư Lê Văn Hoà cho rằng việc ngành toà án nói chung và ông chánh án Nguyễn Hoà Bình nói riêng, bất chấp thực tế án oan vẫn đang là đề tài nhức nhối, mà lại đi tự ca ngợi mình, là điều “thiếu tự trọng”, ông nói thêm:

“Nếu là người có tự trọng và có hiểu biết thì không ai lại tự đi ca ngợi mình, đó là điều không nhạy bén. Cái đó phải để cho xã hội tôn vinh, thực tế cuộc sống người ta tôn vinh. Chứ còn bây giờ trong ngành mình tự ca ngợi thì tôi cho rằng đó là điều không nhạy bén.

Ông ta phải biết rằng hiện nay ngành toà án, hệ thống thẩm phán, hiện nay là một trong những ngành, theo cá nhân tôi, chiếm rất ít lòng tin yêu của người dân Việt Nam.”

Không tin vào ngành tư pháp VN

chuong.jpeg
Ông Nguyễn Trường Chinh (cha của tử tù Nguyễn Văn Chưởng) trong một cuộc biểu tình đòi công lý cho con trai -FB Ng.Tr.Chinh

Một vị luật sư khác đang hành nghề ở trong nước cũng bày tỏ sự thất vọng với đài RFA, dưới điều kiện ẩn danh vì lý do an toàn, khi nghe tin vị thẩm phán của Toà Tối cao nhờ cậy giới văn-nghệ-sĩ để ca ngợi ngành toà án, ông này cho hay:

Tôi thấy họ giống như là con chim công đang tỉa tót bộ lông, bộ cánh của mình để làm sao cho nó sặc sỡ, trong khi bản chất của vấn đề là làm sao đấu tranh cho thẩm phán người ta độc lập, xét xử công bằng, hoặc là thư ký được tăng lương, thì họ không đi vào bản chất của vấn đề, không đi vào chiều sâu, bản chất lập pháp. Tôi thấy rất thất vọng!”

Vị Luật sư này nói thêm, có vẻ như lại một lần nữa bệnh hình thức tái phát trong bộ máy nhà nước ở Việt Nam. Do đó ông cho rằng bản thân ông đã không còn tin vào khả năng bảo vệ công lý của hệ thống toà án ở Việt Nam, bất chấp tuyên bố của chánh án Nguyễn Hoà Bình rằng, các thẩm phán luôn “bất chấp hiểm nguy và cám dỗ” để bảo vệ công lý:

Cá nhân tôi cho rằng ngành tư pháp ở Việt Nam không thể nào đáp ứng được kỳ vọng của người dân, và những người hành nghề luật. Bởi vì từ trước đến nay có bao giờ họ đạt được công lý đâu.

Nếu bên này đưa ra quyền lợi cho họ cao hơn, hoặc mua chuộc được thẩm phán, thì họ sẽ xử cho bên đó thắng. Còn bên kia không có tiền, không có quan hệ thì tất nhiên bị xử thua.

Tôi không bao giờ tin rằng hệ thống này có thể tự sửa chữa hoặc cái ngành tư pháp này có đạt được cái gì đấy gọi là công bằng, công lý ở Việt Nam.”

Câu hỏi đặt ra là liệu nỗ lực tuyên truyền này có mạng lại bất cứ tác động nào thực chất, để vực lại hình ảnh của hệ thống toà án Việt Nam trong con mắt công chúng không, hay đây sẽ lại là một dự án chỉ dừng ở việc tiêu tiền ngân sách?

Bình luận về khía cạnh này, luật sư Lê Văn Hoà khẳng định không những nỗ lực tuyên truyền này không thành công, mà còn phản tác dụng, ông nói thêm:

“Cá nhân tôi cho rằng việc này chắc chắn sẽ phản tác dụng, cá nhân tôi đánh giá, nếu các nhạc sĩ có lòng tự trọng, và người ta có nhìn nhận rất đúng về thời cuộc, thì chả ai dại gì đi viết bài, sáng tác ca khúc để ca ngợi ngành toà án trong thời điểm hiện nay. Tôi tin chắc điều đó!”

Chuyện chỉ có ở CHXHCN Việt Nam: Vùng đệm của Vịnh Hạ Long bị san lấp để xây dựng khu biệt thự và khách sạn!

Theo Đài RFA tiếng Việt
Vịnh Hạ Long có bị san lấp để xây dựng khu đô thị và khách sạn?
Hình ảnh khu đô thị mới bao vây Vịnh Hạ Lon.
Ảnh của báo Thanh Niên/LÃ NGHĨA HIẾU
  Vịnh Hạ Long – Di sản thiên nhiên thế giới của Việt Nam – có nguy cơ bị san lấp một phần ở vùng đệm để thi công một khu đô thị với hàng trăm căn biệt thự khiến dư luận xã hội lo ngại.
Trong quá trình thi công, chủ đầu tư để bùn đất trôi tự do xuống vịnh Ảnh Hoàng Dương

Trong quá trình thi công, chủ đầu tư để bùn đất trôi tự do xuống vịnh Ảnh Hoàng Dương

Báo chí trong nước và mạng xã hội những ngày qua liên tục đưa các hình ảnh và tin cho thấy hình ảnh xây dựng tấp nập với những đoàn xe chở đất đá đổ xuống vịnh Bái Tử Long.   Đây là dự án nằm bên bờ vịnh Bái Tử Long và gần với tuyến đường ven biển Hạ Long – Cẩm Phả với mức đầu tư 1.232 tỷ đồng. Dự án có diện tích khoảng 31,8 ha; trong đó có 3,88 ha thuộc vùng đệm Vịnh Hạ Long, theo truyền thông Nhà nước. Cũng theo tìm hiểu của báo Nhà nước, quy mô của dự án có các hạng mục bao gồm: 451 căn biệt thự và nhà ở liền kề; xây thô và hoàn thiện mặt ngoài 52 căn biệt thự. Ngoài ra còn có các công trình thương mại dịch vụ, trong đó có các khách sạn bảy tầng. Dự án đã được UBND tỉnh Quảng Ninh chấp thuận chủ trương đầu tư theo hình thức đấu giá quyền sử dụng đất và công nhận kết quả trúng đấu giá quyền sử dụng đất từ cuối năm 2021. Công ty TNHH Đỗ Gia Capital là công ty trúng đấu giá quyền sử dụng đất để thực hiện dự án. Dư luận trên mạng xã hội ở Việt
 

Thanh Niên cũng đã có bài phản ánh về Công ty TNHH Đỗ Gia Capital đang ồ ạt đổ đất xuống vùng đệm Di sản thiên nhiên thế giới vịnh Hạ Long để xây dựng khu đô thị. Điều đáng nói, việc thi công dự án đang uy hiếp tới môi trường, cảnh quan di sản nằm trong top 7 kỳ quan thiên nhiên của nhân loại.

Dự án lấp biển đang uy hiếp di sản thiên nhiên thế giới vịnh Hạ Long - Ảnh 6.

Những cánh rừng ngập mặn giáp ranh dự án đang chuyển màu từ xanh sang nâu. Ảnh của LÃ NGHĨA HIẾU báo Thanh Niên.

Theo Hồ sơ thuyết minh lập báo cáo nghiên cứu khả thi, dự án Khu đô thị 10B được Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh chấp thuận chủ trương đầu tư tại Quyết định số 3787/QĐ-UBND cấp lần đầu ngày 29/10/2021 với tổng diện tích 31,82ha, có 12,19% diện tích nằm trong vùng đệm di sản thiên nhiên thế giới Vịnh Hạ Long.

Hiện trạng lòng suối Lộ Phong thường xuyên bị bồi lấp đất đá vào mùa mưa bão.

Hiện trạng khu vực thực hiện dự án bao gồm đất bằng ven núi, đất mặt nước, đất bờ đầm, bờ thửa, đất đồi núi, đất ta luy, phần lớn là đất bãi triều ngập mặn, không có dân cư, không có công trình kiến trúc quốc gia và di tích lịch sử, an ninh quốc phòng, không có đất dành cho du lịch. Khu vực đề xuất thực hiện dự án nằm ở hạ lưu suối Lộ Phong, giáp ranh với thành phố Hạ Long, thường xuyên bị ứ đọng bùn đất khi mưa bão, gây mất mỹ quan khu vực giáp ranh Vịnh Bái Tử Long và Vịnh Hạ Long nhiều năm qua.

Theo đó phần dự án nằm trong vùng đệm di sản thiên nhiên thế giới vịnh Hạ Long có diện tích khoảng 3,88ha (chiếm 12,19% tổng diện tích), trong đó sẽ dành khoảng 0,91ha thuộc lô đất nhà ở xã hội nhà ở xã hội và dành khoảng 0,75ha đất xây dựng công trình nhà ở liền kề và còn lại khoảng 2,22ha là đất giao thông, hạ tầng kỹ thuật, cây xanh.

Việc đánh đổi gần 4 ha vùng đệm di sản thiên nhiên thế giới với những cảnh quan tuyệt đẹp để lấy một khu đô thị gồm: 451 căn biệt thự và nhà ở liền kề; xây thô và hoàn thiện mặt ngoài 52 căn biệt thự. Ngoài ra còn có các công trình thương mại dịch vụ, trong đó có các khách sạn 7 tầng.

Lộ diện sai phạm của chủ đầu tư trong việc lấp vùng đệm vịnh Hạ Long? - Ảnh 1.

Chiều 6-11, UBND TP Cẩm Phả đã ra văn bản yêu cầu chủ đầu tư dừng thi công dự án

Sau khi chết, chúng ta về đâu? Khoa học tìm ra điều bí mật!

Mai Nguyễn

  • 7 tháng 11, 2023

Saigon Nhỏ

(Unplash)

Ngay từ thuở xa xưa, con người đã đặt ra câu hỏi: “Điều gì xảy ra với chúng ta sau khi chết?”. Và sau nhiều năm tìm kiếm với muôn vàn các biện pháp thuần khoa học, các nhà nghiên cứu cho biết con người quả thật có một trạng thái vật chất tạm gọi tên là “linh hồn”. Sau khi trút hơi thở cuối cùng, ‘linh hồn’ không bị mất đi, mà tự động “quay lại vũ trụ”.

Những người theo tôn giáo hoặc tâm linh thường có niềm tin vào thiên đường hoặc thế giới bên kia. Còn những người theo chủ nghĩa duy vật thì tin rằng không có gì xảy ra với chúng ta: đơn giản là cái chết thôi. Tuy nhiên, với số đông công chúng tin rằng linh hồn của con người vẫn tiếp tục tồn tại sau khi chết, đã kích thích sự tìm hiểu của các nhà khoa học trong nhiều thập niên. Gần đây, một số nhà nghiên cứu nói rằng họ tìm thấy bằng chứng khoa học cho thấy điều này có thể xảy ra: quả thật là có linh hồn!

Linh hồn không chết khi cơ thể chúng ta chết. Đó là kết luận mang tính khoa học chứng minh. Sau khi nghiên cứu sâu rộng, hai chuyên gia cho biết dù cơ thể chúng ta chết đi nhưng ý thức – hay còn gọi là linh hồn của chúng ta – vẫn tồn tại mãi mãi. Họ nói rằng cơ học lượng tử  có thể giải nghĩa hiện thực tình trạng này.

Từ năm 2018, trong khi các nhà khoa học vẫn chưa chắc chắn về ý thức chính xác là gì, thì Giáo sư Stuart Hameroff của Đại học Arizona và nhà vật lý người Anh Sir Roger Penrose tin rằng đó chỉ là thông tin được lưu trữ ở cấp độ lượng tử. Bộ đôi nhà khoa học này cho biết quá trình này được gọi là “Giảm thiểu mục tiêu được phối hợp” (Orch-OR / Orchestrated Objective Reduction) và cho biết đó là bằng chứng cho thấy các vi ống dựa trên protein – một thành phần cấu trúc của tế bào người – mang thông tin lượng tử – thông tin được lưu trữ ở cấp độ hạ nguyên tử.

Cơ học lượng tử là môn khoa học nghiên cứu hành vi của vật chất ở cấp độ nguyên tử và hạ nguyên tử. Nó giải thích các đặc tính của phân tử và nguyên tử cũng như những thứ tạo nên chúng. Điều này bao gồm các yếu tố như neurons, electrons, protons, quarks, gluons… Hai nhà khoa học Stuart Hameroff và Sir Roger Penrose cho biết ý thức còn giữ lại, chỉ đơn giản là thông tin được lưu trữ ở cấp độ lượng tử này.

“Giả sử tim ngừng đập, máu ngừng chảy”, Tiến sĩ Hameroff giải thích, “các vi ống mất trạng thái lượng tử. Thông tin lượng tử bên trong các vi ống không bị phá hủy, không thể bị phá hủy mà nó chỉ phân phối và tiêu tán ra vũ trụ nói chung”.

Ông nói rằng nếu người cận tử đó được hồi sức, thông tin sẽ quay trở lại các vi ống và người đó sẽ tỉnh lại. Đây là những gì chúng tôi gọi là “trải nghiệm cận kề cái chết”. Ngược lại, nếu bệnh nhân chết thì ý thức của họ có thể tồn tại bên ngoài cơ thể – được gọi như một linh hồn.

Ý thức – linh hồn được giữ lại sau khi chết, được chứng minh trong hàng ngàn hồ sơ cận tử khắp thế giới.  Tiến sĩ Sam Parnia, giám đốc nghiên cứu hồi sức và chăm sóc tích cực tại Trường Y khoa NYU Langone ở Thành phố New York, ghi nhận rằng những người quay lại từ cận tử: “Mọi người mô tả cảm giác về một ánh sáng tươi sáng, ấm áp, chào đón thu hút mọi người về phía nó. Sự nhẹ nhàng đến mức nhiều khi họ không muốn quay lại. Nó quá thoải mái và giống như một thỏi nam châm hút họ đến mức muốn rời bỏ chỗ đang đứng. Và trong trạng thái ý thức, nhiều người mô tả cảm giác tách biệt khỏi chính mình, và nhìn thấy các bác sĩ và y tá đang cố gắng cứu mình”.

Đi đến tận cùng của khoa học, những nhà nghiên cứu cuối cùng cũng xác nhận rằng vũ trụ vật lý của chúng ta, chỉ là nhận thức đơn giản của chúng ta. Con người tưởng mình rất thông minh, nhưng chỉ đến chừng đó là bàng hoàng và lạc lối.

Báo cáo từ Viện Vật lý Max Planck ở Munich nói rằng có khoảng vô tận sau khi chết. Theo họ, thế giới chúng ta đang sống chỉ là nhận thức giới hạn của chúng ta, và linh hồn của chúng ta sau đó sẽ đi vào cõi vô tận này – vũ trụ – khi cơ thể chúng ta chết đi.

Tiến sĩ Hans-Peter Durr từ Max Planck cho biết: “Những gì chúng tôi biết ở đây và bây giờ, thế giới này, thực ra chỉ là mức độ vật chất, tạm gọi là có thể hiểu được. Vượt ra ngoài là một thực tế vô tận lớn hơn rất nhiều”.

Còn vũ trụ, nơi được gọi tên là vậy, ở chỗ những linh hồn đi đến sau cái chết là gì, nó ra sao, tại sao nó lại thu hút tập trung các linh hồn… mọi thứ vẫn còn sâu thẳm trong các các bí ẩn chưa có lời giải. After life – chuyện sau khi chết, ngày càng dày hơn những hồ sơ ghi nhận lạ kỳ, chưa thể tìm được kết luận cuối cùng.

Ghi chú thêm:

Con người ngoài phần thể xác còn có LINH HỒN. Linh Hồn thì bất tử. Tin tưởng ở Chúa Giê Su, cầu nguyện với Thiên Chúa toàn năng, LINH HỒN ta sẽ được an nghỉ trong Chúa, sẽ sống lại trong ngày sau hết, sẽ gặp lại tất cả những người thân yêu, ông bà, cha mẹ (đã qua đời), thân hữu và mọi người ta đã từng gặp trong cuộc đời của chúng ta trên dương thế. Đó là niềm HY VỌNG lớn lao của người Kitô hữu.

BBT. Kẻ Đi Tìm


 

SỰ HIỆP THÔNG CỦA CÁC THÁNH – Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Hầu hết thế giới tin rằng chết không phải là hết, tin rằng có một dạng bất diệt.  Hầu hết mọi người tin rằng những người đã chết vẫn còn tồn tại trong một tình trạng nào đó, theo phương thức nào đó, ở một nơi nào đó, là thiên đàng hay hỏa ngục, dù cho chúng ta không biết được.  Trong một vài khái niệm, sự bất tử được xem là một tình trạng nơi con người đó vẫn ý thức và lý luận, trong khi khái niệm khác, thì xem sự hiện hữu sau cái chết là có thực nhưng phi nhân thể, như một giọt nước rơi vào đại dương.

Còn chúng ta, những Kitô hữu, thì chúng ta có niềm tin.  Chúng ta tin rằng người chết vẫn còn sống, vẫn là họ, và rất quan trọng là vẫn trong một mối liên hệ sống động, có ý thức và đầy yêu thương với chúng ta và với nhau.  Đây là khái niệm chung của chúng ta về thiên đàng, dù cho có đơn giản hóa các trình bày theo từng thời điểm, nhưng khái niệm này thật đúng.  Đây chính xác là những gì mà đức tin và tín lý Kitô giáo mời gọi chúng ta.  Sau cái chết, chúng ta sống trong mối hiệp thông có ý thức, tự ý thức, với những người đã chết trước chúng ta, hiệp thông với những người còn ở trần thế, và hiệp thông với sự thần thiêng.  Đây chính là giáo lý Kitô giáo về sự Hiệp thông của các thánh.

Vậy chúng ta phải hiểu thế nào đây?  Và làm sao để chúng ta kết nối với những người thân yêu sau khi họ đã chết?  Hai hình ảnh Kinh thánh sau đây có thể cho chúng ta một điểm mở để hiểu được điều này.  Cả hai đều ở trong Tin mừng.

Tin nói rằng, ngay khi Chúa Giêsu chết, thì màn đền thờ xé ra làm hai, và đất rung chuyển, các tảng đá nứt ra.  Các mộ phần mở ra và xác của nhiều vị thánh trỗi dậy (Mt 27, 50-52).  Tin mừng còn kể cho chúng ta biết vào rạng sáng ngày Phục Sinh, có vài phụ nữ đến mộ Chúa để xức dầu thơm cho xác Ngài, nhưng họ chỉ thấy ngôi mộ trống và hai thiên thần: ‘Tại sao các bà tìm người sống ở nơi mồ mả?  Ngài không có ở đây.  Ngài đang sống, và các bà có thể thấy Ngài ở Galilee.’ (Lc 24, 5).  Những hình ảnh đó có thông điệp gì?

Là Kitô hữu, chúng ta tin rằng chúng ta được ban sự sống bất diệt qua cái chết của Chúa Giêsu.  Và Tin mừng trình bày sự thật này qua hình tượng trên.  Cái chết của Chúa Giêsu ‘mở toang cửa mồ’ và làm cho các ngôi mộ nên trống không.  Vì lý do đó, các Kitô hữu chưa bao giờ có những việc sùng kính lớn với nghĩa trang.  Là Kitô hữu, chúng ta không cử hành nhiều các việc thiêng liêng quanh các phần mộ?  Tại sao?  Bởi chúng ta tin rằng tất cả những phần mộ này đều trống không.  Người thân yêu của chúng ta không có ở đó và chẳng thể tìm thấy ở đó.  Họ đang ở cùng với Chúa Giêsu, ở ‘Galilee.’

Vậy ‘Galilee’ trong hình ảnh kinh thánh này là gì?  Trong Tin mừng, Galilee không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là một nơi chốn bên trong Chúa Thánh Thần, Thần Khí của Thiên Chúa và của chúng ta.  Trong Tin mừng, Galilee là một nơi mà nhiều việc tốt đẹp diễn ra.  Đây là nơi mà các môn đệ lần đầu gặp Chúa Giêsu, nơi họ bắt đầu yêu mến Ngài, nơi họ dấn thân theo Ngài, và nơi xảy ra nhiều phép lạ.  Galilee là nơi Chúa Giêsu mời chúng ta đi trên mặt nước.  Galilee là nơi mà linh hồn các môn đệ được mở mang và bồi dưỡng.

Và đây cũng là nơi cho mỗi một người thân yêu đã khuất của chúng ta.  Trong đời sống của mỗi người, có một Galilee, là nơi mà nhân thể và linh hồn họ sống động nhất, nơi đời sống của họ chiếu rạng sinh lực mở lòng với thiêng liêng.  Khi nhìn vào cuộc đời của một người thân yêu đã chết, chúng ta cần tự hỏi rằng: Đâu là nơi mà cô ấy sống động nhất?  Phẩm chất nào mà cô ấy, gần như độc nhất vô nhị, đã thể hiện và trao đi?  Ở điểm nào mà cô ấy nâng lòng tôi lên và làm cho muốn trở nên một con người tốt đẹp hơn?

Hãy xác định những điều này, và bạn sẽ sẽ xác định được Galilee của người yêu dấu của mình, và bạn cũng sẽ xác định được Galilee của Tin mừng, cụ thể là một nơi mà Chúa Giêsu mời gọi bạn đến gặp gỡ Ngài.  Và đây cũng là nơi bạn sẽ gặp những người thân yêu của mình trong cộng đoàn các thánh.  Đừng tìm người sống ở nơi mồ mả.  Cô ấy không có ở đó.  Cô ấy ở Galilee.  Gặp cô ấy ở đó.

Elizabeth Johnson, có chiều hướng của Karl Rahner, đã thêm cho chúng ta suy tư này: ‘Hi vọng, chúng ta quả quyết rằng những người thân yêu đã qua đời, họ không rơi vào quên lãng, nhưng đi vào trong vòng tay của Thiên Chúa hằng sống.  Và đây là nơi chúng ta có thể tìm thấy họ lần nữa, khi chúng ta mở rộng lòng mình với sự dịu dàng của chính sự sống Thiên Chúa mà chúng ta dấn vào, không phải bằng sự ích kỷ đòi họ về lại với chúng ta, nhưng bằng việc đi vào sâu trong lòng của chúng ta, nơi Thiên Chúa ngự trị.’

Và có thể tìm thấy Galilee của những người thân yêu của chúng ta nơi Galilee của chính mình.  Có một nơi thâm sâu trong lòng, trong đức tin, đức cậy và đức ái, nơi mọi người, còn sống hay đã chết, gặp gỡ.

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

 J.B. Thái Hòa chuyển dịch

From: Langthangchieutim


 

Sống chung với tuổi già – Lương Thái Sỹ

Lương Thái Sỹ

Ai cũng tới lúc già đi, hãy sẵn sàng “sống chung với tuổi già”. (minh họa: Unsplash)

“Ôi cái bụng bự của tôi”, “Dạo này cứ 3, 4 giờ sáng là thức”, “Trời ạ, cứ nhớ trước quên sau, hay bị mất trí nhớ rồi ta!”… Đó là dấu hiệu bạn đang bước vào quá trình lão hóa.

Sanh-lão-bệnh-tử, bình thường, ai cũng phải qua bốn bước. Vậy bạn phải chấp nhận tuổi già sẽ ập đến.

Bao nhiêu người trong chúng ta muốn có một hướng dẫn đáng tin cậy với bằng chứng cụ thể về quá trình lão hóa, khi cơ thể và tâm trí sẽ thay đổi theo tuổi già và cách thích ứng với “bình thường mới”? Đó là một thách thức lớn. Lý do, quá trình lão hóa làm thay đổi con người diễn ra dần dần qua nhiều thập niên và được định hình bởi hoàn cảnh kinh tế xã hội của mỗi cá nhân; khu vực sống, cách sống và các yếu tố khác nữa.

Ngoài ra, dù chúng ta có các vấn đề sinh lý chung khi già đi, nhưng không theo cùng lộ trình mù mịt phía trước. Bác sĩ Rosanne Leipzig, phó Chủ tịch giáo dục tại Khoa Lão khoa và Y học Giảm nhẹ Brookdale tại Trường y Icahn School of Medicine ở Mount Sinai, New York, nhận định: “Những thay đổi có thể dự đoán được không nhất thiết phải xảy ra cùng lúc hoặc theo cùng một trình tự. Những người lớn tuổi là nhóm không đồng nhất, nhất là trong các nhóm tuổi khác nhau”.

Leipzig, 72 tuổi, đang dành ra toàn thời gian để giảng dạy nội trú và nghiên cứu sinh cũng như khám bệnh cho bệnh nhân vừa xuất bản cuốn sách mới “Honest Aging: An Insider’s Guide to the Second Half of Life” được đánh giá là “Cuộc kiểm tra toàn diện nhất về những gì sẽ xảy ra trong nhiều chục năm khi chúng ta già dần”.

Leipzig có hai mục tiêu khi viết hướng dẫn này. Thứ nhất là “Để vượt qua tất cả những suy nghĩ tiêu cực về lão hóa”. Thứ hai là “Để giúp mọi người hiểu rằng có rất nhiều điều người già có thể làm trong việc thích nghi với trạng thái bình thường mới để có cuộc sống chất lượng hơn và có ý nghĩa”.

Khi được hỏi tại sao tựa sách lại có cụm từ “Honest Aging” (Tuổi già trung thực), bà giải thích: “Bởi vì có quá nhiều thứ dạy cách thích nghi với tuổi già là không đáng tin cậy. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nên tự nhủ: Già đi chính là ‘mặc định’ của loài người và thừa nhận chúng ta thật may mắn khi có thêm được ngần ấy năm sống với tuổi già”.

Mức tăng tuổi thọ của con người là phi thường trong thời kỳ hiện đại. Với những tiến bộ trong y học và sức khỏe cộng đồng, số người từ 60 tuổi trở lên đông hơn rất nhiều so với đầu thế kỷ 20. Tuy nhiên, đa số chúng ta đều thiếu hiểu biết rõ ràng về những gì xảy ra với cơ thể mình trong một khoảng thời gian đôi khi rất dài sau tuổi trung niên.

Khi được hỏi, những câu hỏi nào người lớn tuổi thường hỏi nhất? Leipzig đưa ra một danh sách: Tôi có thể làm gì với cái bụng phệ này? Làm thế nào tôi có thể cải thiện giấc ngủ? Tôi gặp khó khăn khi nhớ tên và đây có phải là chứng mất trí nhớ? Tôi có thực sự cần nội soi hoặc chụp quang tuyến vú không? Tôi nên làm gì để lấy lại vóc dáng? Tôi có cần phải ngừng lái xe?”

Đằng sau những câu hỏi này là sự hiểu biết kém về những thay đổi ‘không thể tránh khỏi’ về thể chất và tinh thần mà tuổi già mang lại – bà nói và khẳng định – Các giai đoạn lão hóa không thể chia nhỏ theo từng thập niên. Những người ở độ tuổi 60 và 70 có sự khác biệt đáng kể về sức khỏe và chức năng.

Người cao tuổi tập thể dục với tạ gỗ trong sự kiện nâng cao sức khỏe nhân ‘Ngày tôn trọng người cao tuổi’ của Nhật Bản tại quận Sugamo, Tokyo vào ngày 19 Tháng Chín, 2016 ở Tokyo, Nhật Bản. (ảnh: Yuya Shino / Getty Images)

Thông thường, những thay đổi có thể dự đoán được liên quan đến quá trình lão hóa diễn ra nhiều hơn ở độ tuổi từ 75 đến 85”. Leipzig lên danh sách các vấn đề liên quan đến tuổi tác cần chú ý:

-Người lớn tuổi thường có các triệu chứng khác với người trẻ tuổi khi bị bệnh. Ví dụ, người lớn tuổi bị đau tim có thể khó thở hoặc lú lẫn thay vì đau ngực. Người lớn tuổi bị viêm phổi có thể bị ngã hoặc chán ăn thay vì sốt và ho.

-Người già thường phản ứng khác với người trẻ với thuốc và rượu. Do những thay đổi về thành phần cơ thể và chức năng gan, thận, ruột, người lớn tuổi nhạy cảm hơn với thuốc và thường dùng liều lượng thấp hơn, kể cả các loại thuốc sử dụng đã nhiều năm.

-Người già giảm dự trữ năng lượng. Khi tuổi càng cao, tim hoạt động càng kém hiệu quả; phổi chuyển ít oxy vào máu hơn và cần nhiều protein hơn để tổng hợp cơ. Khối lượng cơ và sức mạnh cũng giảm. Kết quả, người già có ít năng lượng hơn lúc còn trẻ, ngay cả lúc cần nhiều năng lượng hơn để làm các công việc hàng ngày.

-Đói và khát cũng giảm dần. Vị giác và khứu giác của con người giảm sút, khiến món ăn bớt sức hấp dẫn. Chán ăn phổ biến hơn ở người cao tuổi và người già dễ no hơn dù ăn ít hơn. Nguy cơ mất nước tăng lên.

-Nhận thức chậm lại. Người lớn tuổi xử lý thông tin chậm hơn và phải mất nhiều thời gian hơn để hiểu thông tin mới. Đa nhiệm cũng khó khăn hơn, phản ứng chậm hơn và khó tìm đúng từ (đặc biệt là danh từ) hơn. Những thay đổi về nhận thức do thuốc và bệnh tật xảy ra thường xuyên hơn nhưng đa số là bình thường và không phải dấu hiệu của bệnh mất trí nhớ.

-Hệ thống cơ xương kém linh hoạt. Do các gai ngắn lại, các đĩa đệm ngăn cách các đốt sống cứng hơn và bị nén nhiều hơn, người lớn tuổi thường giảm chiều cao từ 1 đến 3 inch. Khả năng giữ thăng bằng bị giảm do những thay đổi ở tai trong, não và hệ thống tiền đình (một hệ thống phức tạp điều chỉnh sự cân bằng và ý thức về cảm giác). Người già định hướng không gian đường phố kém dần. Các cơ ở chân, hông và mông suy yếu và phạm vi chuyển động của các khớp hẹp dần. Gân và dây chằng không còn khỏe nữa. Té ngã và gãy xương thường xuyên hơn do xương giòn hơn.

-Thị lực và thính giác thay đổi. Người già cần nhiều ánh sáng để đọc hơn người trẻ. Họ khó nhìn thấy đường viền của các vật thể hoặc khó phân biệt giữa các màu gần giống vì khả năng nhận thức về màu sắc và độ tương phản đã suy giảm.

Do những thay đổi ở giác mạc, thủy tinh thể và chất lỏng trong mắt, mắt sẽ mất nhiều thời gian hơn để thích nghi với ánh sáng mặt trời cũng như bóng tối. Do các tế bào lông ở tai trong bị tổn thương nên người già khó nghe hơn, đặc biệt là ở tần số cao. Cũng khó hiểu được câu nói nhanh, câu nói chứa nhiều thông tin hoặc nói trong môi trường ồn ào.

Giấc ngủ rời rạc. Người lớn tuổi mất nhiều thời gian hơn để chìm vào giấc ngủ và thức giấc nhiều hơn vào ban đêm.

Để giảm nhẹ các ảnh hưởng trên, Leipzig đề nghị các điều chỉnh người già nên làm.

-Đừng bỏ qua những thay đổi đột ngột trong chức năng vận động mà cần tìm kiếm sự chăm sóc y tế.

-Mỗi lần đến gặp bác sĩ, hãy hỏi thuốc đang dùng liều lượng đã phù hợp chưa và có thể ngừng loại thuốc nào.

-Hãy chịu khó vận động thể chất nhẹ.

-Hãy chắc chắn đã ăn đủ chất đạm, uống đủ nước ngay cả khi không thấy khát.

-Giảm bớt đa nhiệm và làm việc theo khả năng của mình.

-Thực hiện các bài tập thăng bằng.

-Hãy kiểm tra mắt hàng năm.

-Dùng trợ thính nếu thấy khó trò chuyện.

-Không tập thể dục, uống rượu và ăn nhiều trong hai đến ba giờ trước khi đi ngủ.

Cuối cùng, “Đừng bao giờ nói ‘không bao giờ’ vì luôn có cách cải thiện tình trạng thể chất và tinh thần khi chúng ta già đi. Vấn đề là bạn phải luôn sẵn sàng sống chung với tuổi già,” Leipzig kết luận.

Lương Thái Sỹ

From: Tu-Phung


 

TIỆC VĨNH CỬU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!”

“Có hai loại người trong các bữa tiệc – những người muốn về nhà sớm và những người muốn là người cuối cùng ra về. Vấn đề là họ thường kết hôn với nhau!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật thú vị, Lời Chúa hôm nay không nói đến một bữa tiệc vốn có thể dẫn đến các cuộc hôn nhân không mấy suôn sẻ! Ở đây, Chúa Giêsu nói đến một bữa tiệc mà ai đã có mặt thì chỉ muốn ở lại vĩnh viễn và không bao giờ muốn ra về. Đó là bữa tiệc Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Ngài, ‘tiệc vĩnh cửu’, ‘tiệc thiên đàng!’.

God’s Great Banquet - Pastor Matt Poole - YouTube

“Tiệc” biểu thị nơi gia đình và bạn bè quây quần bên nhau để ăn mừng và tận hưởng hạnh phúc, tình thân, quanh cùng một bàn ăn. Hình ảnh này nói lên sự thân mật của chúng ta với Thiên Chúa Ba Ngôi và niềm vui mà chúng ta sẽ tìm thấy ở ‘Đất Hứa’. Chính Thiên Chúa đã chuẩn bị mọi sự và Ngài mời chúng ta vì “cỗ bàn đã sẵn”. Ngài muốn chúng ta ở bên Ngài; muốn tất cả mọi người nam nữ ở bên Ngài; muốn bạn và tôi ở bên Ngài.

Baptism and Its Importance - World Mission Society Church of God

Tuy nhiên, trước hết, bạn phải khao khát đến đó! Và mặc dù biết khá rõ thiên đàng là nơi chúng ta có thể ở với trạng thái tốt nhất, nên ở lại vĩnh viễn, vượt trên những ước vọng cao cả nhất của con người – “Điều mắt chưa hề thấy, tai chưa hề nghe, và lòng người chưa hề nghĩ tới”; và do đó, không gì có thể so sánh – thì tất cả chúng ta đều có khả năng từ chối lời mời, vĩnh viễn bỏ lỡ bữa tiệc trọng vọng nhất, ‘tiệc vĩnh cửu’, mà Thiên Chúa có thể thết đãi: nhà của Ngài, bàn ăn của Ngài với sự thân mật của Ngài.

Pin de Jesvuse😘 en 2019 | Adan y eva, Creacion del mundo, Vestidos de ...

Thật không may, trên thực tế, chúng ta có khả năng đánh đổi Thiên Chúa để lấy bất cứ thứ gì ‘kém hơn’ Ngài! Một số người, chỉ vì một mảnh ruộng; người khác, mấy con bò! Bạn và tôi sẵn sàng đánh đổi Đức Chúa Trời và lời mời của Ngài để lấy điều gì? Thiên Chúa ‘hèn’ đến mức chúng ta có thể thay thế Ngài bằng bất cứ thứ gì sao? Ngược lại mới phải! Chúng ta cần đáp trả sự hào hiệp của Thiên Chúa bằng lời xin vâng, đầy lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ. Trong thư Rôma hôm nay, Phaolô nói, “Anh em hãy vui mừng vì niềm hy vọng!”. Hy vọng gì? Hy vọng được ở bên Chúa! Thánh Vịnh đáp ca thật sâu lắng, “Hồn con xin Chúa giữ gìn, nép mình bên Chúa an bình thảnh thơi!”.

Anh Chị em,

“Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!”. Thánh Ambrôsiô nói, “Thiên Chúa với lòng nhân từ, Ngài mời gọi mọi người, nhưng chính sự hèn nhát hoặc sự lạc lối của bạn và tôi chia cắt chúng ta với Ngài!”. Thánh lễ mỗi ngày là tiệc Nước Thiên Chúa Chúa Giêsu dọn trước cho chúng ta! Nhưng đó cũng là bất kỳ cách nào mà chúng ta được mời dự phần ân sủng của Ngài: Thánh lễ Chúa Nhật, những giây phút cầu nguyện, một cuốn sách nên đọc, một hành động bác ái Chúa muốn chúng ta thực hiện. Mọi cách mà ân sủng được ban đều là cách bạn được mời đến dự tiệc của Thiên Chúa trước khi dự tiệc đời đời trên trời. Buồn thay, một số người rất dễ kiếm cớ để từ chối lời mời đến chia sẻ ân sủng của Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con quá mất thời gian cho các bữa tiệc mà sớm muộn gì cũng phải ra về. Cho con luôn khát khao ‘tiệc vĩnh cửu’, ‘tiệc thiên đàng’, tiệc ở lại đời đời với Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Mỗi tuần một chuyện hay: Cody Dorman, người truyền cảm hứng cho cả nước Mỹ về mối thiện cảm của mình với một chú ngựa

Theo Thời Báo Los Angeles

John Cherwa, 6-11-2023

Cody Dorman wears the winner's flower blanket after Cody's Wish's win in the Breeders' Cup Dirt Mile last year at Keenelend Race Course. ((Darron Cummings / Associated Press))

Cody Dorman đội chiếc chăn hoa của người chiến thắng sau chiến thắng của Cody’s Wish trong Breeders’ Cup Dirt Mile năm ngoái tại Trường đua Keenelend. ((Darron Cummings / Associated Press))© Được cung cấp bởi LA Times
 

Cody Dorman, người có mối quan hệ với chú ngựa Cody’s Wish (được đặt từ tên em), một thiếu niên mang đến nguồn cảm hứng cho đất nước Hoa Kỳ, đã qua đời khi đang bay từ Los Angeles đến Kentucky một ngày sau khi con ngựa Cody’s Wish giành chiến thắng trong cuộc đua Breeders ‘Cup – lần thứ hai . Em mất lúc mới 17 tuổi.

Kelly và Leslie Dorman, cha mẹ của Cody, cho biết trong một tuyên bố: “Chúng tôi rất đau lòng khi chia sẻ tin tức rằng Cody yêu quý của chúng tôi đã gặp phải một biến cố y tế trong chuyến đi về nhà ở Kentucky  và em ấy đã qua đời”. “Vào thứ Bảy, Cody đã chứng kiến ​​người bạn thân nhất của mình, Cody’s Wish, chú ngựa thể hiện sự kiên trì và dẻo dai thường thấy của mình khi giành được Breeders’ Cup lần thứ hai.

Tay đua Irad Ortiz Jr. cưỡi White Abarrio để giành chiến thắng trong Breeders 'Cup Classic vào thứ Bảy.

Em Cody sinh ra với hội chứng Wolf-Hirschhorn , một chứng rối loạn di truyền có thể khiến một người không thể đi lại hoặc giao tiếp. Lẽ ra anh ta không thể sống quá 2 năm nhưng sự thể đã diễn ra khác thường.

Số là hồi đó,  vào tháng 10 năm 2018, khi em Cody tham dự một sự kiện từ thiện có tên là “Make-a-Wish – Thực hiện một ước muốn” nhằm giúp các em thiếu nhi biết cách gầy dựng cho mình một con ngựa đua nhà nòi chuyên nghiệp, do Keeneland tài trợ, tại Trang trại nuôi ngựa Gainsborough ở Versailles, tiểu bang Kentucky. Đã có lo ngại trong ban tổ chức vì Em Cody bé nhỏ,  phải ngồi xe lăn trong khi ông Danny Mulvihill, quản lý trang trại, không biết làm cách nào để thực hiện điều ước đó cho em. Lý do là, khi một con ngựa non được mang đến cho em nhỏ, con ngựa rất có thể sẽ phản ứng bất ngờ với thiết bị xe lăn của Cody, vì xe trông có vẻ xa lạ đối với chú ngựa non. Cuối cùng, ông Danny đã chọn một chú ngựa bé bỏng, còn chưa được cai sữa khỏi mẹ mình, chú ngựa Dance Card.

Ông Danny nói: “Chú ngựa con vừa bước ra và nhìn chiếc xe lăn và Cody, rồi nhìn lần thứ hai rồi nhích lại gần hơn và nó cứ nhích lại gần hơn cho đến khi mũi nó ở ngay sát bàn tay của em Cody.”  rồi nó rúc mũi mình vào tay Cody và sau đó đầu nó gục vào lòng Cody. Mọi người đã không phải lo lắng vì phản ứng nguy hiểm bất ngờ xảy ra cho em Cody.

Năm tiếp theo, chú ngựa con được đặt tên là Cody’s Wish theo gợi ý của Mary Bourne, giám đốc văn phòng tại Gainsborough, người vẫn giữ liên lạc với gia đình ông bà Dorman, bố mẹ của em Cody.

Hai năm sau, Cody gặp vấn đề, em luôn bức xúc khi ở nhà và bố mẹ cậu nghĩ rằng chuyến thăm trang trại và xem con ngựa mà cậu có vẻ gắn bó sẽ giúp ích cho Cody.

Một lần nữa, người ta lại lo lắng vì con ngựa Cody’s Wish giờ đã trưởng thành và có kích thước lớn trọn, vừa vặn và nó đang trong quá trình tập luyện để chạy đua.

Mulvihill nói: “Những lời chính xác của huấn luyện viên nói với tôi khi anh ấy dắt chú ngựa bước ra là, ‘Con ngựa đó đã nhớ được em là ai rồi’. Một lần nữa, em Cody lại kéo nó, kéo nó, kéo nó về phía trước và nó ở ngay trước mặt. Con Cody tiến lại và rúc vào tay em.”

Cảnh đó tiếp tục diễn ra nhiều lần khi Em Cody đi xem đua ngựa ở mọi nơi, từ thành phố Churchill Downs, thành phố Keeneland, thành phố Saratoga và vào thứ Bảy, tại Santa Anita.

Cha mẹ Cody cho biết: “Với chẩn đoán của Cody khi mới sinh, chúng tôi luôn biết ngày này sẽ đến, nhưng chúng tôi quyết tâm giúp Cody sống cuộc sống tốt nhất của em cho dù chúng tôi có được một khoảnh thời gian bao lâu đi chăng nữa”.

Những hoài bão của Cody, về nhiều mặt, Em đã dạy chúng tôi một nhân sinh quan đó là luôn giữ thái độ tích cực và quan tâm đến những người xung quanh hơn là bản thân mình”.

“Đó là những đặc điểm mà Cody đã thể hiện hết lần này đến lần khác trong 18 năm chúng tôi may mắn có được con mình. Chúng tôi hoàn toàn ngạc nhiên khi chứng kiến ​​tác động của Cody đối với rất nhiều người (còn đang thờ ơ, chán nản với cuộc sống), qua cuộc hành trình mà con ngựa đua kỳ diệu này đã đưa tất cả chúng ta đi.”

LEXINGTON, KENTUCKY - NOVEMBER 05: Leslie Dorman comforts her son Cody in the winner's circle after Cody's Wish won the Breeders' Cup Dirt Mile during the 2022 Breeders' Cup at Keeneland Race Course on November 05, 2022 in Lexington, Kentucky. (Photo by Dylan Buell/Getty Images)


 

ÂM ĐỨC – Thái Hạo

Le Tu Ngoc

Tư Mã Quang, sử gia nổi tiếng từng viết trong gia huấn rằng: “Tích vàng lại cho con cháu, chưa chắc con cháu giữ nổi. Để sách lại cho con cháu, chưa chắc con cháu đọc nổi. Không bằng tích âm đức để con cháu có phúc hưởng lâu dài”. Âm đức là lặng lẽ làm việc tốt, âm thầm làm việc nghĩa, chứ không ồn ào mua danh khoe mẽ. Thiên chúa dạy rằng “tay phải làm việc thiện thì đừng để cho tay trái biết”, Đông phương thì gọi là chân nhân không lộ tướng.

Quan niệm này ngày nay dường như đã dần xa lạ với nhiều người. Tuy thế, cả Đông và Tây suốt hàng nghìn năm qua luôn có những gia tộc hưng thịnh bền vững nhiều đời. Nhìn lại tổ tiên của họ, người ta thấy rằng, những gia đình ấy đều có điểm chung: bác ái.

Bác ái là tấm lòng yêu thương rộng lớn, ngày nay gọi là tinh thần công lợi. Đó chính là “lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ” (Phạm Trọng Yêm).

Cũng ngày nay, nhiều gia đình quan lại vì vơ vét tàn bạo của thiên hạ mà giàu trăm nghìn vạn ức, mua siêu xe, xây biệt phủ, hưởng thụ xa hoa phè phỡn, nhưng có kẻ chưa quá ba đời đã lụi tàn, thậm chí làm quan vài năm đã thân bại danh liệt, “vợ thì người cưỡi, con thì người sai”. Đó chính là quả báo do tâm bất thiện mà nên. Quyền lực tiêu ma, của cải đã không còn đã đành mà đến sinh mạng còn khó giữ nổi. Lúc sống thì bị khinh bỉ, khi chết thì bị nguyền rủa.

“Âm đức” đó chính là một hình thức giáo dục sâu xa, vi diệu mà tổ tông trao truyền lại cho con cháu chứ không phải chuyện tâm linh kỳ bí gì cả. Ngược lại, cha mẹ tham lam, thượng đội hạ đạp, ức hiếp kẻ yếu, tiêu xài thác loạn thì con cháu cũng theo gương ấy mà lêu lổng chơi bời, bất nhân thất đức, gây họa trùng trùng. Thử hỏi, như thế, gia tộc sao không suy vong cho được?

Tâm người càng quảng đại thì cảnh huống càng rộng lớn, gia đình không những thịnh đạt mà xã hội cũng vì thế mà văn minh, phát triển. Bất cứ một dân tộc nào mà đa số dân chúng hẹp hòi, quan lại là một bọn chỉ quẩn quanh với danh lợi, với miếng ăn, chỉ biết tìm niềm vui từ thắt lưng trở xuống thì dân tộc ấy muôn đời không ngẩng đầu dậy được.

Thái Hạo


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bùi Tuấn Lâm

 Ba’o Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Trang Tuổi Trẻ Kon Tum có mục (“Mỗi Tuần Một Câu Chuyện Đẹp”) khá hấp hay. Tuần này, chuyện kể về một người già độc thân rộng rãi và hào phóng:

Quán bún bò 199 là chỗ dựa tài chính vững chắc giúp ông Lâm Kim Hùng (66 tuổi, Đồng Nai) nuôi hàng chục sinh viên nghèo hiếu học. Quán của ông vừa là nơi ăn ở miễn phí vừa là nơi tạo công ăn việc làm cho các bạn kiếm thêm thu nhập…

May mắn trong việc kinh doanh, quán bún bò mang lại nguồn thu nhập ổn định. Thế nhưng, vì sống một mình, nên khoảng lợi nhuận ấy quá dư giả so với cuộc sống bình thường của ông. Nhận thấy cứ để dành tiền mãi cũng chẳng được gì nên ông quyết định giúp đỡ cho những người có hoàn cảnh khó khăn.

Đối với ông, việc này không phải là làm thiện nguyện mà chỉ là ông đang trả “nợ đời”. Vì cuộc đời đã cho ông công ăn việc làm, có điều kiện hơn nhiều người nên ông mong muốn san sẻ bớt với những ai khó khăn hơn.

Tôi cũng biết một ông chủ quán khác bún bò hào sảng khác, tên Bùi Tuấn Lâm (BTL) ở Đà Nẵng. Nhân vật này cũng rất thường hay “trả nợ đời” bằng cách “san sẻ”, dù hơi nặng gánh gia đình:

Tối nay, ông lại ngang quán mình.

 Nhưng lúc nào ông cũng lướt đi qua rất nhanh. Và lần nào cũng vậy, mình phải chạy theo gọi ông mới quay lại. Nhưng không phải lúc nào ông cũng nhận. Có khi ông nói người ta mới cho ông tô cơm chiên ăn rồi, có khi lại nói có người cho tô cháo rồi, ông no rồi, con giữ lại bán đi. Khi nào đói ông lấy.

Và hôm nay thì ông nhận. Biết ông cả hơn hai tháng nay, từ ngày mở quán. Nhưng ít khi nói chuyện nhiều, vì ghé lấy rồi đi. Nay ông đứng đợi chiên gà lại cho nóng. Nên nói chuyện hỏi thăm, mới biết hằng ngày ông đi bán đến 2, 3h sáng. Và sau đó thì ghé công viên 23-9 ngủ tạm ở gầm cầu.

 Nghe mà xót.

 Gởi đồ cho ông, rồi lại dặn. Như những lần trước con nói, nay con nhắc lại ông nha, ông cháu mình vui vẻ quý mến nhau. Nên cứ đi ngang qua quán con thì ghé vào lấy đồ ăn nha, không ngại ngùng gì hết, cứ xem như con cháu. Tiền thì con không có, nhưng đồ ăn thì con luôn có nghen ông…

Cảm ơn con.

 Dạ con chào ông, chúc ông ngon miệng.

 Rồi nhìn ông lầm lũi bước đi, tự nhiên cay cay. Nghĩ lại mình còn sướng quá ấy chứ. Cảm tạ Chúa, vì nay con mở hàng món mới được tốt lành. Xin cho con buôn bán được thuận lợi, để qua đó con có thể làm được những chuyện bé nhỏ như này, và có tiền đặng còn trả nợ nghen Chúa.

 Lạy Chúa con yêu mến Ngài. Amen.

 Peter Lam Bui 26/05/2020

Phóng viên Bùi Thư (BBC) tường thuật: “Bên cạnh bán bún bò, ông Bùi Tuấn Lâm còn tổ chức bữa ăn 0 đồng cho những người có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn.”

Ngoài tính hào hiệp, BTL còn giầu chất hiệp sỹ và nghệ sỹ nữa. Ông là thành viên của Câu Lạc Bộ Bóng Đá No-U, luôn góp công góp sức giúp đỡ cho các gia đình tù nhân lương tâm, thường tham dự vào những cuộc biểu tình chống ngoại xâm, và hay đăng tải những bài viết liên quan đến việc bảo vệ môi trường.

Tất cả những hoạt động của ông đều không “được lòng” nhà nước (hiện hành) nên BTL bị sách nhiễu thường xuyên, và đôi lúc còn bị bạo hành. FB Hoang Vu cho biết:

“Vì lẽ đó, công việc làm ăn và chỗ trọ của Phêrô Bùi Tuấn Lâm ở Sài Gòn luôn bị công an làm khó dễ, hạch sách đủ kiểu… Sau khi lập gia đình, nhắm không thể trụ lại ở thành Hồ, Lâm Bùi đành đưa vợ về quê nhà là Đà Nẵng để tìm kế sinh nhai.

Từ lúc có 3 cô con gái xinh xắn, Lâm Bùi đã không còn tham gia phong trào đấu tranh như trước, chỉ lo kiếm tiền nuôi con bằng những công việc trang trí thiết kế tự do và bán quán Bún Bò BA CÔ GÁI. Những lúc rảnh rỗi thì Lâm Bùi mới lên facebook bình luận hài hước một số sự kiện thời sự, châm biếm những bất cập của cuộc sống…”

Cuộc sống ở VN hiện nay lại có quá nhiều điều “bất cập” để mà “bình luận” (hay giễu cợt) nên sự “hài hước” của BTL đã khiến ông bị bắt giam. Phil Robertson, thành viên của tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền, tường thuật:

“Bùi Tuấn Lâm trở nên nổi tiếng vào tháng Mười một năm 2021 khi làm một đoạn video chế ghi hình bản thân bắt chước đầu bếp nổi tiếng có nghệ danh là Thánh Rắc Muối, người mấy ngày trước đã nổi như cồn ở Việt Nam sau khi rắc muối lên miếng bít tết dát vàng giá 2000 đô la và bón tận miệng cho bộ trưởng công an Việt Nam, Tô Lâm.

Trong đoạn video của mình, Bùi Tuấn Lâm thay miếng bít tết dát vàng bằng tô mì thường nhật với vài lát thịt và hành. Đoạn video này cũng được lan truyền rộng rãi, mang lại cho Bùi Tuấn Lâm cái tên lóng ‘Thánh Rắc Hành’ và tai tiếng cho ông bộ trưởng.

Người của ông bộ trưởng ra đòn trả đũa rất nhanh. Công an sách nhiễu và đe dọa Bùi Tuấn Lâm, 39 tuổi, theo dõi ông gắt gao, triệu tập và thẩm vấn ông, cũng như gây sức ép buộc ông đóng cửa quán mì bên lề đường của mình. Tháng Chín năm 2022, nhà hoạt động nhân quyền lâu năm bị bắt với cáo buộc ngụy tạo về ‘hành vi tuyên truyền chống nhà nước’ …. Tòa án kết án ông năm năm rưỡi tù giam cộng thêm bốn năm quản chế …”

Bản án này có hà khắc quá không?

Không đâu!

Vụ BTL và Tô Lâm không chỉ giản lược vào một cái án tù nặng nề mà còn nhiều màn “trả đũa” bẩn thỉu và ti tiện khác nữa, và chưa biết đến bao giờ mới có điểm dừng. Ngày 27 tháng 05 năm 2023, bà Lê Thanh Lâm cho biết:

Tôi không được vào tham dự phiên tòa. Tôi bị bạo lực, bị xúc phạm danh dự, bị xâm phạm thân thể. Hai em trai của chồng bị đánh bầm dập ngay trước tòa án.

Tôi không khỏi rùng mình khi nghĩ về những gì mà tôi và gia đình đã trải qua vào ngày diễn ra phiên toà xét xử chồng tôi là Bùi Tuấn Lâm. Tôi không nghĩ nơi mình đang đứng là trước cổng toà án và sau đó là UBND Phường mà lại bị chính những người của bộ máy công quyền hành xử thô bạo như thế.

Ngày 13 tháng 10 năm 2023 vừa qua, bà Lê Thanh Lâm  còn cho biết thêm:

Trại Giam Đà Nẵng ngăn cản không cho mẹ con tôi thăm gặp Bùi Tuấn Lâm?

Đã 2 tháng trôi qua, gia đình tôi vẫn chưa được thăm gặp ba của bọn trẻ.

– Trong tháng 9, không có cuộc gặp nào vì họ nói chồng tôi bị kỷ luật.

– Tháng 10, họ đồng ý cho thăm gặp lại nên đã nhận đơn từ ngày 2/10. Nhưng đến nay không giải quyết. Cán bộ trại giam nhận đơn của tôi đến hôm nay đã chặn luôn số điện thoại của tôi. Phó giám thị thì nói không nhận được đơn trình báo. Tất cả các phòng ban và cán bộ đều đùn đẩy qua lại cuộc thăm gặp này…

Thật khốn nạn!

Khốn nạn thì đã hẳn nhưng đôi ba câu hỏi vẫn cần được đặt ra: sao họ lại có thể khốn nạn đến thế được, và “họ” là ai vậy?

Xin thưa: họ là những người đeo đồng hồ mua bằng nhiều tỷ đồng, ở biệt phủ trị giá hằng trăm tỉ, trả học phí cho con nhiều gấp trăm lần tiền lương hàng tháng. Họ cũng là những kẻ có đủ nhẫn tâm ăn một miếng thịt bò dát vàng (trị giá “tương đương với tám tấn lúa khô”) trong khi suy dinh dưỡng vẫn là một vấn nạn lớn đối với rất nhiều trẻ thơ ở Việt Nam.

Quan niệm, thái độ, cũng như cung cách vị tha của BTL hoàn toàn tương phản với cuộc sống vị kỷ, bê tha và bất cận nhân tình của họ. Sự hiện diện cùng lối hành sử của ông đã khiến họ rất bận lòng. Bởi thế, họ đã tìm cách giam ông vào một nơi cho khuất mắt rồi nghĩ ra đủ trò đê tiện để hành hạ BTL và gia đình thân nhân của ông cho … thỏa dạ tiểu nhân.

Những kẻ ti tiểu, ác độc và bất nhân như thế thì ở đâu và thời nào mà không có. Điều không may của dân tộc VN là chúng lại đang “lãnh đạo” cái đất nước khốn khổ và bất hạnh này!


 

CHUYỆN THẬT KỂ VỀ “TẤM THẺ BÀI” CỦA NGƯỜI CHA- Truyện ngắn

Kimtrong Lam – Lương Văn Can 75.

Con gái 9 tuổi lạc qua Mỹ ngày 30 tháng 4 năm 1975, trở thành bác sĩ về Việt Nam chửa bệnh từ thiện, ra Nha Trang tìm lại cha mẹ các em, tình cờ xe hết xăng ngay chỗ mẹ ruột và hai đứa em đang cải táng mộ cha là một quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cấp bậc Trung Sĩ tử thương vào ngày 30/04/1975, sau đó cô đã bảo lãnh cả mẹ và các em qua định cư tại Hoa Kỳ.

Câu chuyện được bắt đầu vào sáng ngày 23-3-1975

Sau khi chồng và con trai bị chết vì đạn pháo kích của Việt Cộng đồng thời bị thất lạc đứa con gái trong ngày di tản tại bãi biển Chu Lai tại Quảng Tín, chị Buôn tất bật chạy khắp nơi để hỏi thăm về đứa con gái của mình…chị đã được một người chạy nạn cho biết:

“Con bé khoảng 9 hay 10 tuổi mặc cái áo xanh, quần đen, cổ có đeo cái thẻ bài của lính là con chị sao?

Nó được một người trên ca-nô nhào xuống nước bơi vào vớt nó đưa lên ca-nô ra tàu lớn rồi.

Thật là may mắn cho nó!”…

Lệ, đứa con gái thất lạc của chị Buôn được đưa lên tàu Hải quân với chiếc thẻ bài đeo tòng teng nơi ngực.

Người ta thấy có khắc tên:

Lê văn Buôn Số quân: …. Họ hỏi Lệ.

Lệ nói đó là tên ba nó, ba Buôn của nó, bị lọt lại với má và ba đứa em tại bãi biển Chu Lai.

Mới đầu Lệ sụt sùi khóc nhưng có người đàn bà ngồi gần bảo nó khóc không ích gì.

Nó cắn răng nghe lời bà này, làm theo những gì người ta chỉ bảo. Tiếng nổ làm cho nó ù tai nhưng cái sợ làm nó quên cả.

Kể từ lúc quả lựu đạn nổ, nó gần như mê đi cho đến khi có người vớt nó đưa lên ca-nô rồi lên tàu.

Người vớt nó lên ca-nô và đưa nó lên tàu, nhận nó là con nuôi là một Thiếu Uý Hải quân.

Sau thời gian huấn luyện dài đằng đẳng, tim anh còn đầy ắp tình người dành cho đồng hương và cả nhân loại.

Ước mơ của anh là những chuyến hải hành xa, đi đến chân trời góc biển, đi đến những đô thị lớn hoa lệ, nguy nga, ngợp ánh đèn về đêm và nườm nượp xe cộ, người đi bộ trên hè phố ban ngày.

Anh tên Lê trọng Nghĩa, 28 tuổi, quê quán ở miệt Thủ Dầu Một, ra trường với hạng cao trong số hơn 60 sinh viên tốt nghiệp trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang và hiện là một sĩ quan ưu tú của Giang đoàn 240 đóng ở miền Trung.

Chiếc tàu Nghĩa và đứa con nuôi là Lệ về đến bến Bạch đằng Sàigòn vào tuần đầu tháng 4-1975, đang lúc Sàigòn lên cơn sốt y như miền Trung mấy tuần trước.

Nghĩa đưa Lệ đến gửi tại nhà vợ một người bạn trong trại Sĩ quan bến Bạch đằng, lại gửi tiền và nhờ Xuân Hà, tên vợ người bạn, đi mua sắm quần áo và những thứ cần thiết hàng ngày cho Lệ.

Xuân Hà nhìn Nghĩa rồi nhìn Lệ và hỏi nhỏ Nghĩa:

“Con bé xin được ở đâu mà xinh quá vậy?

Tốn vài tạ gạo nữa là đã ra dáng tiểu thư rồi.

Anh lựa hay lắm.”

Nghĩa nghiêm nét mặt bảo Xuân Hà:

“Chị đừng nghĩ vậy.

Ba má nó và ba đứa em còn kẹt lại Chu Lai.

Chỉ có mình nó được tôi cứu lên tàu. Tôi nhận nó làm con nuôi.”

Xuân Hà tính đùa thêm một câu nhưng thấy mặt Nghĩa lạnh như tiền nên không dám cợt nhả nữa.

Ngày 28-4-1975, Nghĩa lại mang Lệ lên một chiếc tàu Hải Quân HQ lớn để chạy sang Guam.

Nghĩa con một, cha mẹ Nghĩa đã lớn tuổi muốn sống và chết ở Thủ dầu Một nên không đi mặc dù trong thời gian ở Sàigòn, Nghĩa đã cải trang về thăm và mời ông bà đi.

Sau 5 tháng ở trong trại tạm cư ở Guam, Nghĩa và Lệ được một nhà thờ bảo trợ đi định cư tiểu bang South Carolina.

Từ đây, Nghĩa xin Basic Grant của tiểu bang để vào Đại học học Kỹ sư cơ khí.

Ngoài giờ học, Nghĩa đi làm part time cho tiệm Sears ở downtown để lấy tiền chi phí ăn ở cho hai cha con. Nghĩa xin cho Lệ vào học ở trường tiểu học địa phương, có xe bus nhà trường đưa đón mỗi ngày và ăn sáng, ăn trưa miễn phí vì hai cha con Nghĩa chưa có lợi tức.

Nghĩa chỉ thêm bài vở cho Lệ mỗi buổi tối sau khi cơm xong.

Lệ thông minh nên học rất nhanh.

Để giúp ba Nghĩa, nó biết đặt nồi cơm điện, luộc rau, luộc trứng, làm những món giản dị rồi chờ ba Nghĩa về ăn cơm.

Mặc dầu vào ngang thiếu căn bản 4 lớp đầu (học trình Hoa Kỳ), nhưng Lệ đã học xong lớp 5 Việt Nam, Lệ học lại với ba Nghĩa và một cô giáo Mỹ dạy kèm (tutor) tất cả những gì cần thiết chưa được học ở các lớp dưới, nhất là Anh ngữ, vì vậy Lệ tốt nghiệp Trung học lúc mới 17 tuổi với điểm trung bình 4.0, một thành tích vượt mức ngay với học sinh bản xứ.

Nhiều lúc Lệ nhớ ba má, nhớ các em day dứt nhưng nghe ba Nghĩa khuyên, Lệ phải cố quên.

Lệ cũng nghĩ và tự nhủ lòng, có khóc, có nhớ ba má và các em cũng không làm được gì, chỉ cản trở việc học.

Đã từng ở trong cảnh nghèo của cha mẹ ở Việt Nam, Lệ biết được đi học thế này là một diễm phúc vì vậy Lệ cố gắng và chăm chỉ hết mức.

Ba Nghĩa cũng khuyên Lệ, sau này có thể có bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, khi ấy Nghĩa sẽ tìm cách hỏi thăm tìm ra tung tích ba má và các em Lệ. Lệ nghe thế lại tạm yên lòng và hy vọng.

Mùa Thu năm đó, Lệ vào trường Đại học Y khoa South Carolina.

Sau 3 năm, Lệ lấy Cử nhân Sinh Vật học với lời khen của Hội đồng Giám Khảo. Lệ chuyển qua học ngành Nhãn Khoa (Opthalmology).

Năm 1990, Lệ đậu bằng Bác sĩ Nhãn Khoa hạng tối Ưu với lời ngợi khen của Ban Giám Khảo.

Lệ được mời dạy môn Nhãn Khoa cho sinh viên cùng trường.

Lệ hỏi ý kiến ba Nghĩa, sau đó Lệ xin khất cho đến khi trở về từ Việt Nam.

Tốt nghiệp xong, Lệ bàn với ba Nghĩa, lúc này đã có vợ và một đứa con trai 2 tuổi, ba Nghĩa đồng ý, Lệ đi mua vé máy bay về Việt Nam tìm cha mẹ và các em.

Sau hơn 10 năm bế quan toả cảng cả nước sắp chết đói, lúc này (từ 1985) chế độ bắt buộc phải mở cửa cho kinh tế thị trường nên cũng dễ dàng cho Lệ đi lại.

Lệ và một người bạn thân về đến Chu Lai vào một buổi chiều mùa Hạ năm 1990 sau khi đã lặn lội đi bằng đủ thứ xe từ Sàigòn ra miền Trung.

Sau 15 năm, quang cảnh cũ đã thay đổi nhiều.

Có những căn nhà mới mọc lên nhưng cũng có nhiều căn trại cũ biến mất.

Chỉ có bãi biển, trông vẫn như trước mặc dù có nhiều hàng quán mọc lên bán thức ăn, thức uống cho du khách.

Trại Gia binh ngày nào không còn. Lệ muốn được gặp lại những người hàng xóm của ba má Lệ ngày xưa như vợ chồng bác Sáu, vợ chồng chú Đàm, vợ chồng cô Bé để hỏi thăm về cha mẹ và các em nhưng đi quanh quanh làng xóm, Lệ không kiếm ra một người quen cũ.

Lệ đeo cái thẻ bài vào cổ như ngày 23-3-1975 ra bãi biển Chu Lai, nhà nào Lệ cũng vào hỏi thăm và cho con cái họ quà bánh Lệ đem từ Hoa Kỳ về, giơ chiếc thẻ bài cho họ coi và hỏi thăm xem có ai biết ba má và các em Lệ không?

Nhưng tuyệt nhiên không ai biết. Vốn đã có định kiến, Lệ xin phép chính quyền sở tại, không quên quà cáp cho họ, để mở phòng mạch khám mắt miễn phí cho mọi người.

Một nữ bác sĩ Hoa Kỳ, cô Ruthie O’Brien, bác sĩ gia đình, vốn là bạn thân và cùng ra trường một ngày với Lệ, cùng đi với Lệ về chơi thăm miền Trung Việt Nam, nhân dịp cũng bỏ đồ nghề ra khám bệnh và cho thuốc cùng những lời khuyên hữu ích để phòng ngừa bệnh tật.

Các gia đình đến khám mắt và khám tổng quát, nhất là những ông già bà cả đều được hỏi về Trung sĩ Lê văn Buôn, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 1, Sư đoàn 2 Bộ binh vào tháng 3 năm 1975 nhưng không một ai biết.

Mỗi buổi chiều khi khám bệnh xong, Lệ và Ruthie thường ra bãi biển Chu Lai ngồi ngắm sóng và ngắm hoàng hôn trên biển, nghe những tiếng rì rào của sóng biển chạy vào bờ rồi lại trườn ra xa.

Thấy bạn buồn vì không tìm ra gia đình, Ruthie lựa lời khuyên nhủ và hỏi Lệ có còn muốn đến nơi nào khác để kiếm không?

Lệ nghĩ chỉ có hai nơi khác ba má Lệ có thể ở là Nha Trang, quê của ba và Trà Vinh, quê của má. Lệ nói cho Ruthie nghe những nơi Lệ hy vọng nhiều nhất, sau đó Ruthie khuyên Lệ nên đi Nha Trang.

Nha Trang không hứa hẹn nhiều cho việc tìm kiếm vì Lệ đã đến đây gần một tuần, đi khắp nơi hỏi nhưng không ai biết cựu Trung sĩ Lê văn Buôn và vợ con.

Lệ thất vọng hoàn toàn, thầm nghĩ chỉ còn một nơi nữa là Trà Vinh.

Nếu tại Trà Vinh cũng không có tung tích thì coi như gia đình Lệ đã bị tiêu tán trong hoặc sau ngày 23-3-1975. Nghĩ đến đó, Lệ cảm thấy buồn muốn khóc.

Ba má và các em đi hết chỉ để lại mình con thôi sao, thế thì con có sống cũng mang mối u hoài đau khổ ấy suốt đời!

Thà con ở lại nhà chia sẻ những đau khổ với ba má và các em rồi chết chung một huyệt cũng là xong một kiếp người.

Lệ buồn khôn tả và khóc mỗi đêm về nhưng không dám cho Ruthie biết.

Một buổi sáng, Lệ cùng Ruthie mướn một chiếc xe hơi với tài xế để đi thăm Hòn Chồng, nơi thắng cảnh đẹp có tiếng của Nha Trang.

Thật ra Lệ không còn tâm trí đâu ngoạn cảnh vì “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” nhưng để chìu Ruthie, Lệ cho Ruthie đi nơi này nơi kia chụp hình lưu niệm và dọc đường có thể tìm vào các quán ăn ngon, các khách sạn sang trọng mướn phòng ngủ qua đêm.

Lẽ ra trong chuyến đi này, Lệ mang theo vị hôn phu là bác sĩ Vĩnh quang Dũng, chuyên khoa bệnh tiêu hoá, tốt nghiệp trước Lệ 3 năm và hai người quen nhau khi cùng làm việc trong một bệnh viện nhưng Dũng phải đi Á căn Đình dự một Đại Hội Y Khoa toàn cầu về bệnh tiêu hóa, đại diện cho Bộ Y Tế Hoa Kỳ.

Còn vị hôn phu của Ruthie có cha già đang nằm bệnh viện chữa trị bệnh tiểu đường nên anh cũng không thể theo Ruthie đi du lịch Việt Nam được.

Sau khi đã dạo chơi bãi biển hơn hai tiếng đồng hồ, Lệ đề nghị tài xế chở vòng qua con đường phía sau, nơi đây lưa thưa có dăm cái nhà trên bãi cỏ hoang.

Phong cảnh quá tiêu sơ và u buồn, không có bóng một đứa trẻ.

Lệ và Ruthie bàn với nhau đi xuống cuối con đường rồi trở lại, trở về thành phố Nha Trang.

Mới đi thêm một khoảng ngắn, đột nhiên chiếc xe bốc khói ở máy.

Tài xế vội cho xe ngừng lại và kiểm soát máy thấy máy cạn khô không còn một giọt nước.

Anh ta hoảng hồn tắt máy và ngơ ngáo đi tìm xung quanh để kiếm nước châm vào máy.

Đó đây, ngoài con lộ đắp bằng đất đỏ thì toàn là gò đống và bụi cây mọc lưa thưa, tít tắp xa mới thấy vài mái tranh hiện trên nền trời xanh lơ.

Lệ và Ruthie phải ngồi chờ dưới gốc cây cho bớt nắng trong khi bác tài lội bộ đi tìm nước.

Chợt Lệ trông thấy một đám người lố nhố trên một cái gò, cách xa Lệ khoảng 400 mét.

Lệ chợt nghĩ hay là họ đào huyệt chôn người chết như hồi còn bé Lệ đã thấy ở Chu Lai nhưng sao không nghe tiếng khóc cũng không thấy quan tài.

Trí tò mò thúc đẩy Lệ vào đó coi xem sao. Lệ cũng có ý nghĩ giúp đỡ công việc họ đang làm, nếu họ quá nghèo, cần đến một, vài chục đô-la của Lệ.

Lệ nói cho Ruthie nghe ý nghĩ của mình, bảo Ruthie ngồi đó chờ mình nhưng Ruthie không chịu, đứng lên cùng đi với Lệ.

Hai cô gái cứ tưởng gần và ruộng khô, nào ngờ coi vậy nhưng khoảng cách khá xa và có những chỗ nước ngập mắt cá, hai cô phải tháo giầy cầm trên tay để đi.

Khoảng sáu, bảy người vừa đàn ông, đàn bà, thanh niên, thiếu nữ cắm cúi nhìn vào một cái lỗ huyệt đang đào do 4 thanh niên khoẻ mạnh, người cầm xẻng xúc đất đổ vào mê tre, kẻ bê đất đổ lên bờ, để dần dần hiện ra tấm nắp thiên bằng gỗ đen sì một cái quan tài.

Từ xa lội tới, hai cô gái đã bị những cặp mắt tò mò của đám người trên gò nhìn thấy và theo dõi.

Khi hai cô tới gần, tất cả đều ngừng tay nhìn chằm chằm như nhìn một hiện tượng lạ.

Họ quá lạ lùng bởi từ xưa đến nay chưa có người ngoại quốc nào ăn mặc đẹp đẻ thế kia – đám người cho rằng cả hai cô là gái Mỹ, Pháp, Anh, Úc chi đó, lại lội ruộng vào cái gò này để coi cải mả.

Phải, họ đang cải mả.

Họ đào cốt người thân chết đã lâu năm, bỏ sang một cái tiểu sành, kiếm chỗ thuận tiện, gần gũi hơn đặt xuống.

Lệ mở lời khi nhìn một người đàn bà lam lũ, già yếu, mặt mày nhăn nheo:

“Chào các bác, các chú, các anh, các chị.

Cháu là người Việt sống tại Hoa Kỳ về thăm quê hương.

Các bác, các chú đang cải táng cho thân nhân, phải không ạ?”

Nghe cô con gái nói tiếng Việt, cả đám người thật ngạc nhiên.

Sao cô gái trông như Mỹ này, chỉ khác mớ tóc đen, lại là người Việt, nói tiếng Việt thạo quá.

Họ bỏ xẻng cuốc đứng vây xung quanh hai cô gái.

Người đàn bà lớn tuổi trả lời: “Phải, người ở dưới huyệt là chồng tôi, chết từ năm 1975.”

Lệ nghe giọng nói người đàn bà có điều ngờ ngợ nhưng chưa dám tin là mình có thể đúng.

Nhân tiện, cứ hỏi thăm xem có ai biết được ba mình không?

Lệ chìa tấm thẻ bài đeo trong ngực áo ra cho họ coi, nói:

“Tấm thẻ bài này của ba tôi. Tôi không biết gia đình ông còn sống không và nay ở đâu.

Ông tên là Trung sĩ Lê văn Buôn.”

Người đàn bà trân trối nhìn Lệ xong ngập ngừng nói:

“Thế này thực không phải.

Xin lỗi…Có phải tấm thẻ bài này của lính Việt Nam Cộng hoà và cô là …Lệ phải không?”

Điều Lệ nghi ngờ đã đúng.

Giọng nói người đàn bà và nhìn kỹ từ đầu đến chân, Lệ thấy đúng là má Lệ, không còn sai vào đâu được.

Lệ ôm chầm lấy bà khóc rưng rức:

“Má ơi! Con đây, Lệ của má đây.

Má còn nhận ra con không?”

Bà Buôn, phải, vì người đàn bà đó chính là vợ goá của Trung sĩ Lê văn Buôn, càng ôm chặt Lệ hơn.

Bà rên rỉ:

“Lệ ơi, má đâu có ngờ Trời Phật còn cho gia đình mình ngày hôm nay. Người nằm dưới huyệt kia chính là ba con đó.

Quả lựu đạn ngày 23-3 đã giết ba và thằng Chưởng.

Còn lại hai đứa đứng kia, thằng Tung, con Bi giờ đã lớn từng đó.”

Lệ quay ra ôm hôn đứa em gái và thằng em trai.

Chúng cũng xúc động nhưng không xúc động bằng má Lệ và Lệ vì khi xẩy ra biến cố tan nát gia đình, chúng còn quá nhỏ.

Bà Buôn hỏi Lệ:

“Con đeo tấm thẻ bài này 15 năm nay để đi tìm ba má và các em phải không?”

“Dạ, đúng thế má.

Con đi tìm ba má và các em vì con đâu biết ba đã hy sinh ngày hôm đó.”

Ruthie đứng ngó mấy mẹ con ôm nhau cũng xúc động nhưng trong ánh mắt cô đọc thấy những tia sáng hân hoan vô bờ của bạn và của mẹ của bạn.

Chuyến đi hoàn toàn thành công quá sức mong mỏi, cô lẩm bẩm.

Bốn thanh niên lại tiếp tục đào.

Họ cậy tấm nắp thiên.

Bộ xương người đen sì lõng bõng nước.

Ruthie nhìn thấy sợ quá phải đứng tránh ra xa.

Cô đã quen với xác chết trong các bệnh viện nhưng không phải là bộ xương đã rữa mục này.

Lần đầu tiên Lệ nhìn thấy bộ xương cải táng nhưng Lệ không sợ mà Lệ muốn đứng thật gần để nhìn cho rõ hình hài của người cha đã sinh ra mình.

Khi má Lệ hỏi Lệ vì sao biết mà vào đây.

Lệ thuật lại từ đầu tới cuối, vì sao xe phải ngưng lại, bác tài xế phải đi kiếm nước đổ vào máy xe để đi tiếp v.v…

Bà Buôn thắp lên mấy cây nhang và hai ngọn nến trong khi mấy người đàn ông đổ rượu trắng ra cái chậu sành và rửa từng khúc xương cho sạch, lấy giấy bản lau khô xong xếp vào một cái tiểu sành mầu đất nung đỏ quạch.

Trong số người lo chuyện cải táng, có chú Năm thợ hồ có nhiều kinh nghiệm.

Chú vừa làm vừa chỉ dẫn cho mấy anh thanh niên làm. Chú nói:

“Tôi học nghề cải táng từ năm mới 16 tuổi mà năm nay đã 55, coi như 39 năm trong nghề mà tôi chưa thấy một vụ nào lại linh thiêng như Trung sĩ Buôn đây.

Nghe cháu Lệ vừa nói thì cháu đã để tâm tìm ba má cháu nhiều năm nhưng không ra tung tích; đến bữa nay hồn thiêng Trung sĩ dun dủi làm cho chiếc xe hơi đang chạy ngon lành bỗng hết nước ở ngay khúc đường này, xe bốc khói xuýt cháy máy và từ đó cháu Lệ mới có cơ hội lặn lội vào cái gò này vì tính tò mò và cũng vì tính thương người, muốn giúp đỡ người nghèo.

Vì thế mà Trời Phật không bỏ cháu.”

Bác tài xế đã lặn lội đi xin được một bình nước đổ vào xe.

Thay vì hai thanh niên phải khiêng chiếc tiểu sành, giờ này chiếc tiểu sành được bỏ lên xe, mọi người về nghĩa trang gần nơi cư ngụ của gia đình bà Buôn.

Nghe Lệ kể sơ lược từ lúc được ba Nghĩa nuôi vớt lên tàu và được học hành ở Hoa Kỳ, hiện đã là một bác sĩ Nhãn khoa Hoa Kỳ, tiền bạc dư dã, tương lai sáng lạn, bà Buôn quá sung sướng lại khóc.

Bà chạnh lòng nghĩ đến người chồng bạc phước đã chẳng được sống thêm để nhìn thấy sự thành công của đứa con gái ông yêu quý nhất đời.

Huyệt mộ cho cái tiểu sành đựng nắm xương của người cha bạc số của bác sĩ Vivian Le đã đào xong, nhỏ và nông nên đào rất nhanh.

Lần này nó không nằm trên gò đất chung quanh là sa mạc sỏi đá, cây cỏ hoang vu mà ở trong một nghĩa trang đẹp đẽ bên ngoài thành phố Nha Trang.

Khoảng 4 giờ chiều, mọi việc hoàn tất, bà Buôn, Lệ và hai đứa em của Lệ thắp hương, sụp quỳ, vái lậy, khấn khứa.

Lệ cố hết sức giữ cho khỏi quá xúc động nhưng khung ảnh trắng đen của cha Lệ trước mặt lúc nào cũng như đang nhìn Lệ âu yếm làm Lệ tràn nước mắt và cái ngày độc địa 23-3-1975, tại bãi biển Chu Lai, lại hiện rõ mồn một như Lệ đang đứng sát bên cha Lệ, bám vào tay ông cho khỏi sóng đánh ra xa.

Nỗi buồn năm xưa dù chưa quên được nhưng hiện tại vẫn là đáng sống. Mẹ con bà Buôn đành phải khép lại trang sử đẫm máu của gia đình và của xóm giềng, thân thuộc để xây dựng ngày mai tươi sáng hơn.

Lệ đã đưa tiền cho má và em đi chợ mua các thức ăn về làm một bữa cơm đãi đằng chòm xóm và những người thân thuộc, trả công hậu hỉnh cho những người cải táng hôm đó. Ai cũng tấm tắc khen sao lại có cái thần giao cách cảm đó để mà đến đúng chỗ, đúng lúc, gặp lại mẹ và em và nhìn được hài cốt của cha. Chuyện thực mà khó tin, xẩy ra như trong một giấc mơ.

Nhờ có nghề nghiệp cao và lợi tức vững vàng lại công dân Mỹ của Lệ, hơn hai năm sau bà Buôn và Tung, Bi đã đoàn tụ với Lệ ở Hoa Kỳ.

Bà Buôn lập một bàn thờ, một bên để di ảnh cuối cùng của thằng Chưởng khi nó 3 tuổi, một bên treo tấm thẻ bài, ở giữa bàn thờ là bát hương, có bài vị và di ảnh đen trắng của Trung sĩ Lê văn Buôn, người Chiến sĩ kiêu dũng VNCH đã hy sinh vì Tổ quốc, người chồng, người cha thân yêu vẫn luôn luôn như đang mỉm cười với vợ và các con!

Đây là câu chuyện thật mà người viết đã lấy từ bài viết “Tấm Thẻ Bài”

ST

FB: Hoa Nguyen


 

8 NGHỆ THUẬT SỐNG CỦA NGƯỜI TRÍ TUỆ: CÓ TÂM ẮT CÓ TẦM!

Gieo Mầm Ơn Gọi

  1. Thà giả ngốc một chút chứ đừng tự cho mình thông minh

Có câu: “Tri thức làm người ta khiêm tốn, ngu si làm người ta kiêu ngạo.”

Núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi ắt có người giỏi hơn. Trong đại dương tri thức, những gì bạn biết chỉ như một giọt nước nhỏ mà thôi. Thay vì tự thỏa mãn, tự kiêu ngạo với chút vốn liếng nhỏ của mình thì bạn phải học cách lắng nghe và tiếp thu thêm nhiều hơn nữa. Có đối mặt với những lời nhận xét, phê bình gay gắt thì cũng phải nghiêm túc mà chấp nhận.

  1. Thà giả nghèo chứ đừng khoe khoang giàu sang

Phải nhớ rằng, cuộc sống càng giản đơn thì càng thanh thản. Sự phô trương hay khoe khoang hào nhoáng thường kéo theo nhiều mầm mống tai họa, thu hút nhiều kẻ tiểu nhân, kẻ nham hiểm thâm độc và ganh ghét bạn nhiều hơn.

Nghệ thuật sống của người thực sự thông minh là học được cách nhường nhịn và khiêm tốn. Nên nhớ rằng, hoa có thơm, ong bướm ắt tự tìm đến mà không cần quảng cáo rùm beng.

  1. Thà bị lừa, còn hơn không dám tin một lần

Có lúc bạn sẽ thất vọng vì đặt lòng tin không đúng chỗ. Dẫu thế, đừng bao giờ tỏ ra bi quan hay chán nản. Bất cứ lúc nào, bất kể điều gì có xảy ra, bạn hãy cứ trao tặng tấm lòng chân thành của mình. Trở ngại lớn nhất trong cuộc đời chính là nỗi lo sợ. Nếu bạn chỉ đắm chìm trong sự sợ hãi, sợ bị phản bội, sợ bị lừa dối… mà không mở lòng thì đồng thời, bạn cũng đang đóng lại các cánh cửa cơ hội tốt đẹp phía trước.

  1. Thà khỏe mạnh, cũng không cần đến “công danh lợi lộc”

Nếu đặt hai thứ này lên bàn cân, chúng ta dễ dàng thấy được: Dù không có công danh lợi lộc, bạn vẫn có thể sống tốt. Nhưng nếu không có sức khỏe, bạn đánh mất tất cả chứ không chỉ là công danh lợi lộc. Do đó, sức khỏe mới là vốn liếng quan trọng nhất mà mỗi người phải trân trọng và ưu tiên hàng đầu.

  1. Thà là người bình thường, cũng đừng “mua danh chuộc tiếng”

Người ta có câu: “Thà bị ghét vì sống thật với chính mình, còn hơn giả tạo để kẻ khác coi thường.”

Bản chất của việc mua danh chuộc tiếng chỉ là sự dối lừa, đem lại cho bạn thị phi và mệt mỏi. Lúc trước bạn vinh quang bao nhiêu thì sau khi sự thật bị phanh phui, bạn sẽ tủi hổ bấy nhiêu.

  1. Thà rằng chịu thiệt, còn hơn chiếm món lợi nhỏ

Khổng Tử từng dạy học trò: “Chớ muốn mau, chớ thấy lợi nhỏ. Muốn mau thì không đạt, thấy lợi nhỏ thì việc lớn không thành.” Làm việc mà cầu mau chóng thì sẽ không thành công, không đạt được mục tiêu. Người ham muốn cái lợi nhỏ thì sẽ không làm thành được sự nghiệp lớn.

Đôi khi bạn gặp phải chuyện mà mang lại lợi ích cho bản thân mình dù chỉ là một ít nhưng cũng đủ làm bạn phân vân. Con người chúng ta không thể tránh khỏi được cám dỗ, chỉ thích hưởng lợi mà không muốn chịu thiệt dù chỉ một chút. Thế nhưng, phải hiểu rằng, đôi khi có thiệt mới là phúc, có lợi lại thành họa.

  1. Thà thua một cách vinh quang, chứ đừng chỉ luôn thắng mãi

Bạn luôn cố gắng thắng mọi cuộc tranh cãi, nhưng bạn sẽ thua nhiều mối quan hệ. Đó chính là cái giá phải trả nếu bạn quá cố chấp vào chiến thắng.

Trong cuộc sống, thắng và thua có thể trở nên vô nghĩa với rất nhiều điều. Người thông minh luôn biết “đạo trung dung”, buông bỏ và nhường nhịn khi cần thiết để cân bằng mọi mối quan hệ xung quanh.

  1. Thà chịu vất vả chứ đừng ham lạc thú

Ham muốn hưởng lạc trong một thời gian dài sẽ mài mòn ý chí, góc cạnh và sự đam mê của mỗi người. Bạn rất dễ đánh mất bản tính cũng như tâm linh của mình trong sự thoải mái. Thà rằng vất vả cần cù, chịu khó chịu khổ để tôi luyện cái chí, gìn giữ năng lực còn hơn.

Đừng toan tính khôn lỏi vì làm người, không có ai là ngốc cả.

Không phải kẻ khác chẳng biết toan tính thiệt hơn của bạn, họ chỉ không thèm nói mà thôi. Do đó, đừng tưởng ngoài đời ai cũng ngốc, chỉ có mình bạn là khôn. Thực ra, những chiêu trò khôn lỏi vặt vãnh của bạn, họ biết thừa và thầm cười trong lòng với nhau, chứ không ai chỉ ra cho bạn thấy. Đó mới là điều đáng sợ nhất.

Trên đời này, cái gì hỏng thì mình sửa. Sửa một ngày không được thì sửa 10 ngày, 10 ngày chưa được thì sửa 1 năm. Quan trọng là kết quả nhận về xứng đáng với thời gian và công sức của mình bỏ ra.

Hôm nay bạn chỉ thay đổi một thói quen nhưng tương lai rất có thể sẽ gặt về một thành tựu lớn.!

ST


 

VINH QUANG PHÙ PHIẾM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc!”.

Trong tập thơ của mình, William Cowper viết, “Sự tôn trọng của thế giới chỉ là một món hối lộ. Để mua lấy bình yên của nó, bạn phải bán sự bình yên của mình. Bạn phải làm nô lệ cho một lũ kiêu ngạo, họ ghét bạn khi ban cho bạn những niềm vui vô bổ. Đây là cách thế giới thưởng cho kẻ ngốc, những kẻ sống nhờ nụ cười quyến rũ phản bội của ‘cô ta’ với những vinh quang phù phiếm!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến phần thưởng thế giới ban cho kẻ ngốc! Chúa Giêsu đưa ra một lời khuyên khi đãi tiệc. Tổ chức tiệc là điều tốt khi động cơ là tình yêu; nhưng nếu mục tiêu của bữa tiệc, hay bất kỳ hành động từ thiện nào khác là khoe khoang, thì ‘vinh quang phù phiếm’ đạt được từ hành động đó là ‘khoản thu’ mà bạn và tôi sẽ nhận được.

Buồn thay, nhiều người tìm kiếm và nhận được ‘sự trả công’ cho loại ‘vinh quang’ này! Bài học ở đây là, động cơ duy nhất để làm điều tốt phải là động cơ khiêm tốn và thầm kín của phục vụ yêu thương. Do cám dỗ kiêu ngạo, chúng ta dễ nhận ra mình quá quan tâm đến điều người khác nghĩ về mình. Tổ chức một bữa tiệc cho bạn bè và những người giàu chỉ đơn giản là một minh hoạ cho tội kiêu ngạo và khoa trương. Trong bối cảnh này, Chúa Giêsu đang nói về hành động của một số người với mục đích duy nhất là xây dựng hình ảnh bản thân để ăn mày lời khen và sự xu nịnh. Hình thức ‘vinh quang phù phiếm’ này không chỉ vô ích đối với linh hồn mà còn nguy hại cho nhân cách.

Ngược lại, khi bằng lòng với một việc tốt nào đó dẫu người khác không thấy, bạn vẫn vui vẻ khi không ai hay; động lực để cống hiến hết mình vì lý do duy nhất là muốn tạo nên một sự khác biệt trong cuộc sống tha nhân… thì đây là điều Chúa Giêsu muốn nói khi Ngài bảo nên làm tiệc cho người nghèo, tàn tật, què quặt, đui mù và tất cả những ai không có khả năng ‘trả nợ’. Nhưng thật thú vị, chính Thiên Chúa ‘tự chuốc’ khoản nợ này và Ngài sẽ ‘trả’ dù bạn không có quyền đòi. Thư Rôma hôm nay viết, “Ai đã cho Người trước, để Người phải trả lại sau?”. Dù vậy, bạn vẫn có quyền xin Ngài ân thưởng như tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca, “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày!”.

Anh Chị em,

“Đừng mua lấy bình yên của thế gian bằng cách bán sự bình yên của mình!”. Hôm nay, Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta cách thức mua bình yên. Đầu tư vào người nghèo! Theo Đức Thánh Cha Phanxicô, “Đó còn là lên tiếng cho những người không có tiếng nói, khẩn cấp mở rộng trái tim và biến những đau khổ và lo lắng của người nghèo, người đói, người bị gạt ra ngoài lề xã hội, người tị nạn, những người bị đánh bại bởi cuộc sống, những người bị xã hội chối bỏ thành của mình trước sự kiêu ngạo của kẻ mạnh. Bằng cách này, việc phục vụ người khác của chúng ta sẽ trở thành chứng tá của tình yêu, và làm cho tình yêu của Chúa Kitô trở nên hữu hình và đáng tin!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, thế gian ghét con khi ban cho con niềm vui vô bổ. Đừng để con bán sự bình yên của con để có được sự bình yên giá rẻ bởi những ‘vinh quang phù phiếm!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen