Sức mạnh của sự tha thứ: Chặt cây làm chết người, con trai nạn nhân xin giảm nhẹ hình phạt

Ông bà ta có câu: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”. Một câu nói rất quen thuộc, nhưng phải đến khi đứng trước một mất mát thật sự, người ta mới hiểu rằng để mở lòng với người đã gây ra đau thương cho mình chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Vụ cây xà cừ đổ đè trúng một người đi đường tại xã Quảng Bình, tỉnh Thanh Hóa khiến nhiều người day dứt không chỉ bởi một sinh mạng đã mất, mà còn bởi cách những con người trong câu chuyện đối diện với nhau sau tai nạn.

Sáng ngày 9 tháng 9, gia đình ông N.Q.H. thuê anh Nguyễn Quang Thọ cưa cây xà cừ đã chết trước nhà trên Tỉnh lộ 511. Cây đã được trồng khoảng 20 năm, trước đó từng được cắt tỉa vì gia đình lo ngại nguy cơ gãy đổ trong mùa mưa bão. Đến năm nay, cây héo úa rồi chết khô, nên gia đình quyết định cắt hạ.

Ban đầu, họ dự tính có xe nâng hỗ trợ, nhưng hôm ấy người có phương tiện đi vắng. Anh Thọ vốn là thợ mộc, lại là người họ hàng sống gần nhà nên nhận cưa cây. Khi việc cắt hạ được tiến hành, ông H. cũng ra đường cảnh báo người đi qua.

Thế nhưng tai nạn vẫn xảy ra. Đúng lúc cây đổ xuống đường, ông L.Đ.T., sinh năm 1958, điều khiển xe máy đi tới và bị thân cây đè trúng. Mọi người vội vàng đưa ông đi cấp cứu, nhưng ông đã không thể trở về với gia đình nữa.

Một người đã mất. Đó là hậu quả không thể nói nhẹ đi chỉ bằng hai chữ “vô tình”.

Gia đình ông H. là người thuê chặt cây, còn anh Thọ là người trực tiếp thực hiện. Dù ban đầu chỉ muốn loại bỏ một cây chết có thể gây nguy hiểm, họ vẫn phải đối diện với hậu quả do sự bất cẩn gây ra. Chỉ một phút chủ quan cũng đủ khiến một người mất đi sinh mạng và để lại nỗi đau quá lớn cho những người ở lại.

Nhưng đau nhất vẫn là gia đình ông T. Buổi sáng hôm ấy, ông vẫn rời nhà như bao ngày bình thường khác. Có lẽ chẳng ai nghĩ đó lại là lần cuối cùng người thân nhìn thấy ông bước ra khỏi cửa.

Nỗi đau mất người thân đột ngột có những lúc chẳng biết phải diễn tả thế nào cho đủ. Có những cuộc chia ly còn kịp một cái nắm tay, một lời từ biệt. Nhưng cũng có những người sáng còn ở bên gia đình, vài giờ sau đã trở thành một ký ức không bao giờ có thể gọi trở về.

Với anh Hải, sự ra đi bất ngờ của cha để lại một khoảng trống rất khó lấp đầy. Gần một tuần sau tai nạn, gia đình mới hoàn tất việc mai táng.

Từ đó, căn nhà sẽ thiếu đi một người. Một chỗ ngồi quen thuộc sẽ bỏ trống. Những bữa cơm sau này dù vẫn được dọn ra như trước cũng không thể còn nguyên vẹn như ngày ông còn sống.

Trong hoàn cảnh ấy, nếu anh Hải và gia đình giận dữ, muốn đòi lại công bằng cho cha, muốn những người gây ra tai nạn phải chịu trách nhiệm đến cùng, đó cũng là điều chẳng ai có thể trách. Bởi người nằm xuống là cha của anh.

Thế nhưng khi nhìn thấy sự chân thành của gia đình ông H. và anh Thọ, gia đình ông T. lại lựa chọn một cách ứng xử khiến nhiều người xúc động.

Gia đình ông H. cùng người thân anh Thọ sang nhà thăm hỏi, phụ lo hậu sự, xin lỗi và tìm cách bù đắp phần nào mất mát mà mình đã gây ra. Con gái ông H. đang ở Hà Nội, nghe tin cũng vội bắt xe trở về để cùng cha sang chia sẻ với gia đình người mất.

Những việc ấy không thể đưa ông T. trở về. Tiền bạc càng không thể bù lại một mạng người.

Nhưng ít nhất, họ đã không trốn tránh. Họ sang tận nơi, đối diện với gia đình người mất, cúi đầu trước nỗi đau mà tai nạn đã để lại.

Gia đình ông H. mang 200 triệu đồng sang hỗ trợ, nhưng anh Hải chỉ nhận 150 triệu đồng, số tiền gia đình cho rằng vừa đủ để lo việc mai táng cho cha.

Một chi tiết tưởng như nhỏ nhưng lại khiến người ta phải suy nghĩ rất lâu.

Gia đình vừa mất đi một người thân. Họ hoàn toàn có thể yêu cầu nhiều hơn, bởi tiền bạc bao nhiêu cũng không thể đổi lại được một người cha. Nhưng cuối cùng, họ chỉ nhận phần mà mình cho rằng đủ để lo hậu sự cho người đã khuất.

Có thể thấu hiểu nỗi đau khi bị xa người thân yêu, nên chính anh cũng không muốn điều ấy xảy đến với những người con của gia đình ông H. Vì thế anh Hải đã làm đơn xin giảm nhẹ cho những người có liên quan, để họ còn có cơ hội trở về chăm sóc con cái.

Có lẽ chính lúc ấy, câu “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại” mới trở nên thấm thía.

Anh Hải và gia đình không phải không đau. Cũng không phải một lời xin lỗi hay một khoản tiền có thể khiến họ quên được người thân của mình.

Nhưng khi nhìn thấy gia đình ông H. và anh Thọ không bỏ mặc mọi chuyện, biết sang xin lỗi, chia sẻ và cố gắng khắc phục hậu quả, họ đã lựa chọn nhìn sự việc bằng tình làng nghĩa xóm và bằng cái tâm.

Anh Hải chỉ nói một điều rất mộc mạc: “Con người sống với nhau thì nên nhìn nhận sự việc bằng sự cảm thông”.

Có lẽ lòng bao dung đôi khi chỉ đơn giản như vậy. Không phải quên đi mất mát. Không phải coi chuyện đã xảy ra là nhẹ nhàng. Mà là khi bản thân đang đau nhất, vẫn còn có thể nhìn thấy sự hối hận và chân thành của người khác.

Câu chuyện này cũng nhắc mỗi chúng ta về sự cẩn trọng trong cuộc sống. Có những việc tưởng như rất quen thuộc, có những nguy hiểm tưởng như vẫn nằm trong tầm kiểm soát, nhưng chỉ một phút bất cẩn cũng có thể khiến người khác phải trả một cái giá quá lớn.

Không ai mong tai nạn xảy ra. Nhưng khi mọi chuyện đã không thể thay đổi, cách con người đối diện với nhau lại khiến người ta nhớ mãi.

Một bên biết nhận lỗi, biết cúi đầu và tìm cách bù đắp. Một bên vừa mất người thân nhưng vẫn không để nỗi đau biến thành oán hận.

Tha thứ không thể đưa ông T. trở về. Nhưng giữa một câu chuyện quá nhiều nước mắt, việc anh Hải và gia đình vẫn có thể mở lòng với những người đã gây ra mất mát cho mình khiến người ta hiểu rằng: đôi khi điều làm con người trở nên đáng quý nhất không phải là chưa từng bị tổn thương, mà là sau tổn thương vẫn còn giữ được sự tử tế trong lòng.

vandieuhay.net

Ảnh: internet

Được xem 2 lần, bởi 2 Bạn Đọc trong ngày hôm nay