Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Tại sao anh em gọi Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’, mà anh em không làm điều Thầy dạy?”.
“Chỉ người tin mới vâng phục; và chỉ người vâng phục mới tin!” – Dietrich Bonhoeffer.
Kính thưa Anh Chị em,
Không phải ai gọi “Lạy Chúa, lạy Chúa!” cũng để Chúa làm Chúa. Lời Chúa hôm nay chỉ ra khoảng cách giữa lời tuyên xưng trên môi và sự vâng phục trong cuộc sống – ‘Lạy Chúa – rồi thôi’.
Trong câu “Tại sao anh em gọi Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’, mà anh em không làm điều Thầy dạy?”, bản Hy Lạp viết kaleîte – “gọi” và poieîte – “làm”; cả hai đều ở thì hiện tại. Đây không phải một lần yếu đuối, nhưng một mâu thuẫn đã thành nếp: vẫn gọi mà không làm; vẫn trao Ngài một danh xưng, nhưng giữ cho mình quyền quyết định. Lời tuyên xưng không sai; chỉ bị giữ lại trên môi, không xuống tới đôi tay. Chúa Giêsu không hỏi chúng ta nói đúng chưa; Ngài hỏi điều chúng ta nói đã thành điều chúng ta sống chưa. Có một đức tin đúng từng chữ mà vẫn sai cả một đời.
Để cho thấy lời tuyên xưng phải đi sâu đến đâu, Chúa Giêsu ví hai người cùng nghe lời Ngài với hai người xây nhà. Một người “đào sâu và đặt nền móng trên đá”; người kia “xây nhà ngay mặt đất, không nền móng”. Chúng ta thường muốn thay đổi phần nhìn thấy: sửa một thói quen, thêm một việc đạo đức, giữ cho lời nói ngay ngắn. Thế nhưng, làm điều Chúa dạy không phải tô thêm vẻ Kitô giáo cho căn nhà, nhưng để Ngài trở thành nền tảng cho cả đời mình. Bão tố không tạo ra chỗ yếu; nó chỉ phơi ra điều mặt tiền từng che giấu. “Thay đổi cuộc đời không phải là trang điểm; nó đòi thay đổi nền tảng, nghĩa là tìm thấy Tảng Đá là Chúa Kitô!” – Phanxicô.
Phaolô đưa lời tuyên xưng “Lạy Chúa!” ấy đến tận bàn tiệc Thánh Thể. Tín hữu Côrintô muốn dự tiệc của Chúa mà vẫn có mặt ở một bàn khác: “Anh em không thể vừa ăn ở bàn tiệc của Chúa, vừa ăn ở bàn tiệc của ma quỷ được!” – bài đọc một. Thánh Thể không phải một việc đạo đức đặt bên cạnh đời sống; đó là sự thuộc về. “Hãy trở nên điều anh em lãnh nhận; hãy lãnh nhận điều anh em là!” – Augustinô. Miệng có thể hát: “Lạy Chúa, con sẽ dâng lễ tế tạ ơn Ngài” – Thánh Vịnh đáp ca – nhưng lòng vẫn chia cho nhiều chủ. Không phải ai uống chén của Chúa cũng để đời mình thuộc về Chúa: người môn đệ có thể rước lấy Chúa Kitô mà vẫn không để Ngài đi xuống những chọn lựa của mình.
Anh Chị em,
Đức Kitô không mời chúng ta uống chén Ngài chưa uống, cũng không dạy chúng ta điều Ngài chưa sống. Điều Ngài dạy suốt ba năm, đặc biệt những gì Ngài nói trong bữa Tiệc Ly, Ngài đã sống trọn vẹn ngày thứ Sáu. Con Thiên Chúa không giữ quyền quyết định cho mình, nhưng vâng phục Chúa Cha đến cùng.
Vì thế, cả cơn lũ thập giá cũng không thể lay chuyển một đời đã đặt nền trong thánh ý Cha. Phục Sinh là lời Chúa Cha xác nhận: một đời vâng phục không kết thúc trong mất mát! Nơi Đức Kitô, không có ‘Lạy Chúa – rồi thôi’; chỉ có “Xin đừng làm theo ý con, mà làm theo ý Cha!” – và đi đến cùng.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con sống bằng những lời đẹp; cho con can đảm chọn điều đúng; và biến điều con tin nên một đời trung tín!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
*****
Thứ Bảy Tuần XXIII – Mùa Thường Niên
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
43 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. 44 Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho! 45 Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra.
46 “Tại sao anh em gọi Thầy: ‘Lạy Chúa ! Lạy Chúa !’, mà anh em không làm điều Thầy dạy?
47 “Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy dạy mà đem ra thực hành, thì Thầy sẽ chỉ cho anh em biết người ấy ví được như ai. 48 Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá. Nước lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì nhà đã xây vững chắc. 49 Còn ai nghe mà không thực hành, thì ví được như người xây nhà ngay mặt đất, không nền móng. Nước sông ùa vào, nhà sụp đổ ngay và bị phá huỷ tan tành.”


