Tiễn biệt anh Nguyễn Quốc Nam
Một đời cống hiến cho cộng đồng, một di sản tinh thần để lại
Có những con người khi rời xa cõi tạm không chỉ để lại nỗi tiếc thương cho gia đình và thân hữu, mà còn để lại một dấu ấn sâu đậm trong lòng những người từng đồng hành và trong cả một cộng đồng.
Hôm qua, ngày 04/08/2026, tại nhà thờ Saint-Martin ở L’Isle-Adam, vùng ngoại ô Paris, hơn 300 người đã hiện diện trong thánh lễ an táng để tiễn đưa anh Nguyễn Quốc Nam về nơi an nghỉ cuối cùng trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.
Sự hiện diện đông đảo ấy không chỉ là một lời tiễn biệt, mà còn là sự ghi nhận dành cho một con người đã sống trọn vẹn với gia đình, với cộng đồng và với những giá trị mà anh luôn trân trọng.
Trong không gian trang nghiêm của thánh đường, hình ảnh lá cờ vàng Việt Nam Cộng Hòa hiện diện trong một góc nhà thờ đã gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc sâu lắng.
Tôi nhớ đến anh Quốc Nam — không chỉ là một người anh đáng kính trong cộng đồng, mà còn là người đã dành cho tôi sự quan tâm, sự nâng đỡ và một niềm tin mà tôi luôn trân trọng.
Tôi vẫn nhớ thùng cờ vàng với hơn 100 lá cờ anh đã trao tặng. Đó không chỉ là một món quà, mà còn là một sự gửi gắm. Những lá cờ ấy mang theo tình cảm, trách nhiệm và niềm tin của một người đã dành nhiều năm tháng để gìn giữ những điều anh luôn trân quý.
Khi trao thùng cờ ấy cho tôi, anh nói rằng anh rất yên tâm vì đã có người tiếp tục con đường mà anh đã theo đuổi.
Câu nói ấy của anh mãi ở lại trong lòng tôi.
Tôi nhớ một lần trò chuyện với anh khi tôi tâm sự về những khó khăn, những lời chỉ trích và những thử thách tôi gặp phải trong sinh hoạt cộng đồng.
Anh lắng nghe tôi rất bình tĩnh rồi nhẹ nhàng khuyên tôi không cần phải trả lời tất cả mọi điều. Anh nói rằng nếu là anh, anh sẽ không bận tâm đến những điều thị phi, và cứ bình thản tiếp tục đi con đường mình đã chọn.
Tôi nói với anh rằng:
“Anh khác với em. Anh được mọi người tôn trọng vì anh đã gắn bó với cộng đồng lâu năm và được nhiều người biết đến. Còn em là người mới bước vào con đường này nên gặp nhiều khó khăn hơn.”
Anh suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng nói rằng tôi đã nhìn nhận đúng.
Lời chia sẻ ấy cho thấy anh không chỉ là một người có kinh nghiệm, mà còn là người biết lắng nghe, thấu hiểu và nâng đỡ những người đang tiếp nối.
Điều khiến tôi xúc động trong ngày hôm nay là tôi gặp lại những người trước đây từng có những khác biệt với tôi. Họ chào hỏi tôi, chia sẻ và nhắc về anh Nam với sự kính trọng. Có những người tôi chưa từng quen biết cũng nói về anh, về nhân cách và những đóng góp của anh.
Tôi nhận ra rằng sự quý trọng dành cho một con người không đến từ lời nói, mà đến từ cả một cuộc đời sống có tình nghĩa và trách nhiệm.
Anh Nguyễn Quốc Nam đã dành nhiều tâm huyết để đóng góp cho cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại Pháp. Anh không chỉ cống hiến bằng hành động, mà còn bằng sự kiên định, trách nhiệm và lòng thủy chung với những giá trị tự do, nhân bản mà anh luôn trân trọng.
Khi tôi biết anh, anh đã phải chống chọi với căn bệnh ung thư hơn 5 năm. Dù sức khỏe suy giảm, anh vẫn giữ được tinh thần mạnh mẽ và sự quan tâm dành cho cộng đồng.
Hôm nay, anh đã khép lại hành trình nơi trần thế. Nhưng những gì anh để lại sẽ còn mãi: tình cảm, sự tin tưởng, những việc làm cụ thể và tinh thần trách nhiệm đối với những người ở lại.
Sau thánh lễ, tôi cũng có một trải nghiệm khó quên.
Khi rời nhà thờ, tôi bất ngờ không nhớ mình đã đậu xe ở đâu. Tôi tìm kiếm gần 1 tiếng đồng hồ trong sự lo lắng. May mắn thay, anh Trịnh Nghĩa, một người tôi không quen biết nhiều, đã tận tình chở tôi đi tìm từng khu vực chung quanh.
Trong lúc tưởng như bế tắc và không muốn làm phiền anh Nghĩa lâu hơn, tôi gặp một người cảnh sát trên đường. Sự tận tình và lòng tốt của anh đã giúp tôi tìm lại được chiếc xe.
Trên đường trở về, tôi suy nghĩ rất nhiều về ngày hôm nay. Một ngày tiễn biệt anh Nam, một ngày đầy cảm xúc, nhưng cũng là một ngày tôi nhận được sự giúp đỡ từ người quen biết và cả người xa lạ.
Đối với tôi, đó là một khoảnh khắc thật đặc biệt. Có thể mỗi người có một cách cảm nhận khác nhau, nhưng trong lòng tôi, đó như một sự an ủi nhẹ nhàng, một lời nhắc rằng tình người và sự nâng đỡ vẫn luôn hiện diện quanh ta.
Anh Quốc Nam đã ra đi, nhưng niềm tin anh trao gửi vẫn còn ở lại.
Xin cúi đầu tiễn biệt anh.
Nguyện xin Thiên Chúa đón nhận anh vào Nước Trời, ban cho anh được hưởng bình an đời đời. Xin cho những giá trị tốt đẹp mà anh đã theo đuổi tiếp tục được gìn giữ và lan tỏa qua những người ở lại.
Vĩnh biệt anh Nguyễn Quốc Nam.
Anh sẽ mãi được nhớ đến bằng sự kính trọng, lòng biết ơn và thương quý.
Ngọc Châu
From: Van Thanh

