MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN.

Cang Huynh

*Bà quấn khăn quanh mặt, ấn gai vào trán và buộc một miếng xương rồng vào ngực để mỗi bước đi đều đau đớn. Năm 1940, trên con đường dài đến San Juan de los Lagos, Maria tham gia cuộc hành hương không phải vì bản thân hay để phô trương, mà vì chồng bà, Juan. Sau tai nạn khủng khiếp, các bác sĩ nói rằng ông sẽ không bao giờ đi lại được nữa, và trong tuyệt vọng, bà đã hứa với Đức Mẹ Maria – rằng bà sẽ gánh chịu nỗi đau của ông nếu ông được trả lại đôi chân. Vì vậy, bà đi chân trần trên quãng đường dài đầy bụi và đá, giấu mặt trong sự khiêm nhường, để nỗi đau trở thành lời cầu nguyện của mình.

Đây không phải là nghi lễ; đó là lòng sùng kính được thể hiện trần trụi. Máu nhuộm đỏ con đường khi bà thì thầm từng lời cầu nguyện qua lớp vải, không chịu chậm lại. Và phía sau bà, một điều không thể tin được đang xảy ra. Juan, người đã không đi lại được trong hai năm, bỏ lại nạng và bước theo bà từng bước run rẩy. Ông cầu xin bà dừng lại, nghỉ ngơi, nhìn ông, nhưng bà không quay lại. “Phép lạ của anh là sức mạnh của em,” bà nói khẽ, tin tưởng vào lời hứa hơn là nỗi đau.  Khi họ đến nơi thờ cúng, đám đông bỗng im lặng. Không phải vì những vết thương của cô, mà vì những gì họ đã chứng kiến. Tình yêu đã chữa lành những gì y học không thể. Niềm tin đã dời chuyển cả núi non – nó đã giúp một người đàn ông đứng dậy và một người phụ nữ vượt qua lửa để đến với người mình yêu.

– Cang Huỳnh lược dịch từ Chaque jour une histoire. 


 

Được xem 3 lần, bởi 3 Bạn Đọc trong ngày hôm nay