“SUM VẦY BÊN CON CHÁU LÚC VỀ GIÀ” – LÀ GIẤC MƠ ĐẸP, HAY CHỈ LÀ MỘT THOÁNG MỘNG TƯỞNG DIỆU VỜI?

Những Câu Chuyện Thú VịAnh Bui Thi Thuy

 “SUM VẦY BÊN CON CHÁU LÚC VỀ GIÀ” – LÀ GIẤC MƠ ĐẸP, HAY CHỈ LÀ MỘT THOÁNG MỘNG TƯỞNG DIỆU VỜI?

Ở tuổi 60, khi đã đi qua gần hết những khúc quanh và thăng trầm của một kiếp nhân sinh, tôi chợt nhận ra khoảnh khắc bình yên nhất không phải là thời tuổi trẻ nồng nhiệt, đầy khát vọng, mà lại chính là những ngày tháng hoàng hôn tĩnh lặng này. Đó là những chuỗi ngày tôi học được cách sống tự tại, an nhiên bước đi, bất chấp những cơn đau âm ỉ của bệnh tật thể xác bắt đầu gõ cửa.

Tôi viết những dòng này từ căn phòng nhỏ ngập tràn ánh nắng chiều, không phải với tư cách của một nhà tâm lý học lỗi lạc, mà chỉ như một người bộ hành đã thấm mệt sau chặng đường dài vượt thung lũng cuộc đời. Tôi muốn gửi lại vài lời tâm sự da diết cho các đồng niên, và cho cả những ai vẫn đang ôm giữ một niềm hy vọng mong manh từ bao đời nay: Rằng tuổi già hạnh phúc nhất thiết phải là sự an nhàn, là bức tranh viên mãn bên con cháu quây quần.

Nhưng, liệu đó có phải là một sự thật, hay chỉ là một cú lừa ngọt ngào của thời gian?

MẢNH VỠ CỦA GIẤC MƠ VÀ SỰ THẬT PHŨ PHÀNG NƠI CỬA TRƯỚC

Chúng ta – những người làm cha, làm mẹ – thường tự dệt nên một viễn cảnh xế chiều thật thơ mộng: ngày ngày ngắm hoa, thưởng trà, vui vầy bên tiếng cười con trẻ và tựa đầu vào sự phụng dưỡng hiếu thảo của các con. Thế nhưng, cuộc sống vốn có những quy luật chuyển động nghiệt ngã của riêng nó. Tuổi già có một đặc tính rất “khốn nạn” – nó không báo trước, nó âm thầm đến và luôn giáng những đòn chí mạng vào chính những nơi ta gửi gắm nhiều kỳ vọng nhất.

Hãy dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, con cái chúng ta một khi đủ lông đủ cánh, chúng rồi cũng sẽ bay đi để tìm kiếm vùng trời và định mệnh của riêng mình:

  • Vợ chồng con trai lớn và các cháu của tôi đã chọn định cư nơi đất Úc xa xôi. Giấc mơ về những bữa cơm gia đình ba thế hệ đành gửi lại nơi đại dương mênh mông, căn nhà cũ cứ ngày một thưa vắng tiếng cười trẻ thơ.
  • Con gái út của tôi tuy ở gần ngay bên cạnh, nhưng tổ ấm nhỏ của nó cũng đang oằn mình trong vòng xoáy khốc liệt của cơm áo gạo tiền. Nó còn bận mưu sinh, bận lo học phí, bận nuôi nấng những đứa con thơ… Những áp lực đè nặng lên vai khiến những cuộc gặp gỡ, thăm nom giữa hai thế hệ cứ thế thưa thớt dần, chỉ còn là những cuộc gọi vội vã lúc nửa đêm.

Quan sát những người quanh mình ở độ tuổi ngoài 55, tôi đã rút ra một kết luận đắng cay: Nỗi thất vọng lớn nhất của đời người lúc xế chiều, hóa ra lại thường bắt nguồn từ chính con cái.

Chúng ta sinh con ra, dành trọn 100% tài nguyên, dốc cạn kiệt thanh xuân, thậm chí vay mượn ngược xuôi để đầu tư tất cả vào chúng. Để rồi khi tóc bạc da mồi, ta lại ngồi bên hiên cửa, khắc khoải chờ đợi chúng trở thành chỗ dựa vững chắc, thành “cái nạng” chống đỡ cho tuổi già của mình.

Nhưng bạn ơi, đó chỉ là điều viển vông! Con cái không cứu nổi bạn khỏi sự cô đơn tột cùng của tuổi già, và suy cho cùng, chúng chẳng cứu ta khỏi bất cứ điều gì của quy luật sinh lão bệnh tử. Nghiệt ngã hơn, nếu ta cứ cố chấp đòi hỏi, níu giữ chúng bên mình để tìm cảm giác an toàn, ta vô tình trở thành người “hút cạn” nhựa sống và những năm tháng thanh xuân tràn trề của các con. Tôi từng chứng kiến những người con gái gầy mòn, kiệt quệ vì phải gánh trên vai cả cuộc đời già nua của cha mẹ.

Đừng để bản thân mình trở thành gánh nặng nhân danh tình thương!

Hãy tỉnh mộng đi: Con cái hoàn toàn tự do và chúng không nợ nần gì chúng ta cả!

HAI ĐIỂM TỰA VỮNG CHẮC NHẤT KHI BÊN KIA SƯỜN DỐC CUỘC ĐỜI

Con cái là niềm vui, là lý do để ta mỉm cười khi lật giở lại những trang ký ức, nhưng tuyệt đối không phải là “tấm khiên bảo hiểm” cho một cái kết đột ngột của đời người.

Sự quan tâm của con cái suy cho cùng chỉ là một món quà bonus (phần thưởng) mà cuộc sống ban tặng, có thì hạnh phúc, không có cũng là lẽ thường. Đòi hỏi chúng phải kề cận, lo lắng liên tục chính là sự ích kỷ thuần túy của tuổi già, thứ biến ta thành một đứa trẻ hay hờn dỗi, trách móc.

Vậy khi rèm nhung cuộc đời dần khép lại, thứ duy nhất chạm vào được, tiêu hao được và đáng tin nhất là gì?

Đó chính là: SỨC KHỎE và TIỀN BẠC. không phải là các mối quan hệ xã giao, cũng không phải là bảng thành tích lẫy lừng trong quá khứ.

Từ cuốn nhật ký ở tuổi 60, tôi đã ghi lại 4 quy luật bất biến cho chính mình:

Tiền bạc đáng tin hơn con cái: Nghe thì phũ phàng và sặc mùi vật chất, nhưng đó là thực tế của cuộc đời. Tiền của bạn là quyền tự do, là sự tự tin và lòng tự trọng tối thiểu của bạn. Tiền của con cái là của con cái. Hãy tự làm chủ nguồn lực của chính mình thay vì đi tước đoạt hay phụ thuộc vào tài nguyên của các con.

Sức khỏe là mối quan tâm tối thượng: Từ năm 60 tuổi, cơ thể cần một chế độ đãi ngộ đặc biệt. Nếu bạn không đủ sức để tự đứng dậy trên đôi chân mình, không thể tự súc bình trà hay đi dạo, thì mọi danh vọng, tiền tài hay ngay cả tình thương của con cháu cũng đều trở nên vô nghĩa.

Tuyệt đối ngừng mong đợi và kỳ vọng: Cuộc sống của bạn, ngày vui của bạn, hãy tự mình thắp lửa và tự tổ chức ăn mừng. Họ đến thăm thì vui, không đến cũng chẳng sao cả. Hãy học cách trò chuyện với sự cô độc và tìm thấy niềm vui trong những điều giản đơn nhất.

Sống trọn vẹn cho từng phút giây hiện tại: Thời trẻ ta sống vì tương lai, vì những cái đích xa xôi. Nhưng sau tuổi 60, quỹ thời gian của ta làm gì còn dài rộng nữa để mà chờ đợi hay tích lũy? Cha mẹ chúng ta ra đi, đã để lại bài học lớn nhất về cái kết của một kiếp người. Phải sống cho kịp, yêu thương cho kịp, tiêu những đồng tiền mình làm ra cho kịp, đó mới là sáng suốt.

HOÀNG HÔN TỰ TẠI CỦA NGƯỜI CHIẾN THẮNG

Tuổi già thực chất là một kỳ thi bài bản nhất về sự trưởng thành, một giải đấu vô địch mà mỗi chúng ta đều phải tự mình đăng ký tham gia. Đó là một trò chơi “roulette” đầy may rủi, nơi con đường dẫn về phía hoàng hôn chỉ có một lối đi duy nhất, và bạn sẽ phải bước đi một mình qua những ngày giông bão của ốm đau, yếu ớt, lú lẫn và bất lực.

Không một ai, kể cả đứa con bạn yêu quý nhất, có thể thi hộ bạn kỳ thi này.

Nếu con cái hiếu thảo, luôn hướng về bạn? Tuyệt vời, hãy đón nhận nó như những giọt sương mai thanh mát bên đời, trân trọng nhưng đừng coi đó là nền tảng vững chắc nhất để bấu víu.

Lựa chọn của chúng ta ở tuổi 60 rất đơn giản: Hoặc là ngồi im cam chịu, khóc lóc oán hận và chờ đợi một phép màu từ con cháu không bao giờ đến; Hoặc là dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, tự xây dựng và làm chủ một kịch bản kiêu hãnh, tự tại cho những năm tháng cuối đời của chính mình. Chấp nhận quy luật tự nhiên không phải là yếu đuối, đó là lòng dũng cảm tối cao.

Khi bạn dám mỉm cười chấp nhận sự cô độc bước đi, tự tay thắp lên ngọn đèn bình yên trong tim bằng sức khỏe và khoản tiền tiết kiệm của chính mình… Lúc đó, bạn đã chính là người chiến thắng vinh quang nhất trong cuộc đời này rồi!

Sài Gòn ngày 01/7/2026

Thuy Anh


 

Được xem 11 lần, bởi 11 Bạn Đọc trong ngày hôm nay