“SUM VẦY BÊN CON CHÁU LÚC VỀ GIÀ” – LÀ GIẤC MƠ ĐẸP, HAY CHỈ LÀ MỘT THOÁNG MỘNG TƯỞNG DIỆU VỜI?

Những Câu Chuyện Thú VịAnh Bui Thi Thuy

 “SUM VẦY BÊN CON CHÁU LÚC VỀ GIÀ” – LÀ GIẤC MƠ ĐẸP, HAY CHỈ LÀ MỘT THOÁNG MỘNG TƯỞNG DIỆU VỜI?

Ở tuổi 60, khi đã đi qua gần hết những khúc quanh và thăng trầm của một kiếp nhân sinh, tôi chợt nhận ra khoảnh khắc bình yên nhất không phải là thời tuổi trẻ nồng nhiệt, đầy khát vọng, mà lại chính là những ngày tháng hoàng hôn tĩnh lặng này. Đó là những chuỗi ngày tôi học được cách sống tự tại, an nhiên bước đi, bất chấp những cơn đau âm ỉ của bệnh tật thể xác bắt đầu gõ cửa.

Tôi viết những dòng này từ căn phòng nhỏ ngập tràn ánh nắng chiều, không phải với tư cách của một nhà tâm lý học lỗi lạc, mà chỉ như một người bộ hành đã thấm mệt sau chặng đường dài vượt thung lũng cuộc đời. Tôi muốn gửi lại vài lời tâm sự da diết cho các đồng niên, và cho cả những ai vẫn đang ôm giữ một niềm hy vọng mong manh từ bao đời nay: Rằng tuổi già hạnh phúc nhất thiết phải là sự an nhàn, là bức tranh viên mãn bên con cháu quây quần.

Nhưng, liệu đó có phải là một sự thật, hay chỉ là một cú lừa ngọt ngào của thời gian?

MẢNH VỠ CỦA GIẤC MƠ VÀ SỰ THẬT PHŨ PHÀNG NƠI CỬA TRƯỚC

Chúng ta – những người làm cha, làm mẹ – thường tự dệt nên một viễn cảnh xế chiều thật thơ mộng: ngày ngày ngắm hoa, thưởng trà, vui vầy bên tiếng cười con trẻ và tựa đầu vào sự phụng dưỡng hiếu thảo của các con. Thế nhưng, cuộc sống vốn có những quy luật chuyển động nghiệt ngã của riêng nó. Tuổi già có một đặc tính rất “khốn nạn” – nó không báo trước, nó âm thầm đến và luôn giáng những đòn chí mạng vào chính những nơi ta gửi gắm nhiều kỳ vọng nhất.

Hãy dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, con cái chúng ta một khi đủ lông đủ cánh, chúng rồi cũng sẽ bay đi để tìm kiếm vùng trời và định mệnh của riêng mình:

  • Vợ chồng con trai lớn và các cháu của tôi đã chọn định cư nơi đất Úc xa xôi. Giấc mơ về những bữa cơm gia đình ba thế hệ đành gửi lại nơi đại dương mênh mông, căn nhà cũ cứ ngày một thưa vắng tiếng cười trẻ thơ.
  • Con gái út của tôi tuy ở gần ngay bên cạnh, nhưng tổ ấm nhỏ của nó cũng đang oằn mình trong vòng xoáy khốc liệt của cơm áo gạo tiền. Nó còn bận mưu sinh, bận lo học phí, bận nuôi nấng những đứa con thơ… Những áp lực đè nặng lên vai khiến những cuộc gặp gỡ, thăm nom giữa hai thế hệ cứ thế thưa thớt dần, chỉ còn là những cuộc gọi vội vã lúc nửa đêm.

Quan sát những người quanh mình ở độ tuổi ngoài 55, tôi đã rút ra một kết luận đắng cay: Nỗi thất vọng lớn nhất của đời người lúc xế chiều, hóa ra lại thường bắt nguồn từ chính con cái.

Chúng ta sinh con ra, dành trọn 100% tài nguyên, dốc cạn kiệt thanh xuân, thậm chí vay mượn ngược xuôi để đầu tư tất cả vào chúng. Để rồi khi tóc bạc da mồi, ta lại ngồi bên hiên cửa, khắc khoải chờ đợi chúng trở thành chỗ dựa vững chắc, thành “cái nạng” chống đỡ cho tuổi già của mình.

Nhưng bạn ơi, đó chỉ là điều viển vông! Con cái không cứu nổi bạn khỏi sự cô đơn tột cùng của tuổi già, và suy cho cùng, chúng chẳng cứu ta khỏi bất cứ điều gì của quy luật sinh lão bệnh tử. Nghiệt ngã hơn, nếu ta cứ cố chấp đòi hỏi, níu giữ chúng bên mình để tìm cảm giác an toàn, ta vô tình trở thành người “hút cạn” nhựa sống và những năm tháng thanh xuân tràn trề của các con. Tôi từng chứng kiến những người con gái gầy mòn, kiệt quệ vì phải gánh trên vai cả cuộc đời già nua của cha mẹ.

Đừng để bản thân mình trở thành gánh nặng nhân danh tình thương!

Hãy tỉnh mộng đi: Con cái hoàn toàn tự do và chúng không nợ nần gì chúng ta cả!

HAI ĐIỂM TỰA VỮNG CHẮC NHẤT KHI BÊN KIA SƯỜN DỐC CUỘC ĐỜI

Con cái là niềm vui, là lý do để ta mỉm cười khi lật giở lại những trang ký ức, nhưng tuyệt đối không phải là “tấm khiên bảo hiểm” cho một cái kết đột ngột của đời người.

Sự quan tâm của con cái suy cho cùng chỉ là một món quà bonus (phần thưởng) mà cuộc sống ban tặng, có thì hạnh phúc, không có cũng là lẽ thường. Đòi hỏi chúng phải kề cận, lo lắng liên tục chính là sự ích kỷ thuần túy của tuổi già, thứ biến ta thành một đứa trẻ hay hờn dỗi, trách móc.

Vậy khi rèm nhung cuộc đời dần khép lại, thứ duy nhất chạm vào được, tiêu hao được và đáng tin nhất là gì?

Đó chính là: SỨC KHỎE và TIỀN BẠC. không phải là các mối quan hệ xã giao, cũng không phải là bảng thành tích lẫy lừng trong quá khứ.

Từ cuốn nhật ký ở tuổi 60, tôi đã ghi lại 4 quy luật bất biến cho chính mình:

Tiền bạc đáng tin hơn con cái: Nghe thì phũ phàng và sặc mùi vật chất, nhưng đó là thực tế của cuộc đời. Tiền của bạn là quyền tự do, là sự tự tin và lòng tự trọng tối thiểu của bạn. Tiền của con cái là của con cái. Hãy tự làm chủ nguồn lực của chính mình thay vì đi tước đoạt hay phụ thuộc vào tài nguyên của các con.

Sức khỏe là mối quan tâm tối thượng: Từ năm 60 tuổi, cơ thể cần một chế độ đãi ngộ đặc biệt. Nếu bạn không đủ sức để tự đứng dậy trên đôi chân mình, không thể tự súc bình trà hay đi dạo, thì mọi danh vọng, tiền tài hay ngay cả tình thương của con cháu cũng đều trở nên vô nghĩa.

Tuyệt đối ngừng mong đợi và kỳ vọng: Cuộc sống của bạn, ngày vui của bạn, hãy tự mình thắp lửa và tự tổ chức ăn mừng. Họ đến thăm thì vui, không đến cũng chẳng sao cả. Hãy học cách trò chuyện với sự cô độc và tìm thấy niềm vui trong những điều giản đơn nhất.

Sống trọn vẹn cho từng phút giây hiện tại: Thời trẻ ta sống vì tương lai, vì những cái đích xa xôi. Nhưng sau tuổi 60, quỹ thời gian của ta làm gì còn dài rộng nữa để mà chờ đợi hay tích lũy? Cha mẹ chúng ta ra đi, đã để lại bài học lớn nhất về cái kết của một kiếp người. Phải sống cho kịp, yêu thương cho kịp, tiêu những đồng tiền mình làm ra cho kịp, đó mới là sáng suốt.

HOÀNG HÔN TỰ TẠI CỦA NGƯỜI CHIẾN THẮNG

Tuổi già thực chất là một kỳ thi bài bản nhất về sự trưởng thành, một giải đấu vô địch mà mỗi chúng ta đều phải tự mình đăng ký tham gia. Đó là một trò chơi “roulette” đầy may rủi, nơi con đường dẫn về phía hoàng hôn chỉ có một lối đi duy nhất, và bạn sẽ phải bước đi một mình qua những ngày giông bão của ốm đau, yếu ớt, lú lẫn và bất lực.

Không một ai, kể cả đứa con bạn yêu quý nhất, có thể thi hộ bạn kỳ thi này.

Nếu con cái hiếu thảo, luôn hướng về bạn? Tuyệt vời, hãy đón nhận nó như những giọt sương mai thanh mát bên đời, trân trọng nhưng đừng coi đó là nền tảng vững chắc nhất để bấu víu.

Lựa chọn của chúng ta ở tuổi 60 rất đơn giản: Hoặc là ngồi im cam chịu, khóc lóc oán hận và chờ đợi một phép màu từ con cháu không bao giờ đến; Hoặc là dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, tự xây dựng và làm chủ một kịch bản kiêu hãnh, tự tại cho những năm tháng cuối đời của chính mình. Chấp nhận quy luật tự nhiên không phải là yếu đuối, đó là lòng dũng cảm tối cao.

Khi bạn dám mỉm cười chấp nhận sự cô độc bước đi, tự tay thắp lên ngọn đèn bình yên trong tim bằng sức khỏe và khoản tiền tiết kiệm của chính mình… Lúc đó, bạn đã chính là người chiến thắng vinh quang nhất trong cuộc đời này rồi!

Sài Gòn ngày 01/7/2026

Thuy Anh


 

“NGÀY CÒN CHA, XIN ĐỪNG ĐỂ MUỘN” – PHẠM SƠN LIÊM 

FATHER’S DAY:  “NGÀY CÒN CHA, XIN ĐỪNG ĐỂ MUỘN”

PHẠM SƠN LIÊM 

Có những ngày trong năm người ta mong đợi chờ vì quà tặng, vì những cuộc vui.

Nhưng Father’s Day lại khác.

Đó là ngày làm nhiều người mỉm cười. 

Và cũng là ngày làm nhiều người lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt.

Với người còn cha, xin đừng quên nhấc điện thoại lên gọi một cuộc.

Chỉ một câu:

“Ba khỏe không?”

Đôi khi, với một người cha già, câu hỏi ấy quý hơn mọi món quà đắt tiền.

Rồi sẽ có một ngày…

Điện thoại vẫn còn đó.

Số của cha vẫn còn đó.

Nhưng đầu dây bên kia sẽ không còn ai bắt máy nữa.

 Ngày còn nhỏ, chúng ta luôn nghĩ cha là người mạnh nhất thế gian.

Cha sửa được chiếc xe hư.

Cha khiêng được bao gạo nặng.

Cha đánh đuổi được những điều làm con sợ hãi.

Cha giống như một ngọn núi.

Lớn lên mới hiểu… Ngọn núi ấy cũng biết mỏi. Đôi vai ấy cũng biết đau. Mái tóc ấy cũng bạc đi từng ngày.

Nhưng cha vẫn âm thầm gánh hết những lo toan mà không bao giờ kể.

Có những người cha cả đời chưa từng nói:

“Ba thương con.”

Nhưng họ thức trắng đêm khi con bệnh.

Họ ăn phần cơm nguội để con được phần ngon.

Họ mặc chiếc áo cũ nhiều năm để dành tiền cho con đi học.

Tình yêu của cha không nằm trên môi.

Mà nằm trong những hy sinh lặng lẽ suốt một đời. 

Còn với những ai đã mất cha… Father’s Day đôi khi là một vết cắt trong tim. Bước ngang một cửa tiệm thấy người ta mua quà cho cha.

Lướt qua một tấm hình gia đình. Nghe ai đó gọi hai tiếng “Ba ơi”…

Tự nhiên mắt cay.

Tự nhiên thấy nhớ. Nhớ một giọng nói. Nhớ một dáng đi.

Nhớ một người đã không còn trở về nữa.

Có những người cha ra đi vì tuổi già.

Có những người cha ra đi vì bệnh tật.

Có những người cha nằm lại nơi chiến trường từ khi con còn rất nhỏ.

Để rồi cả cuộc đời, đứa con ấy chỉ biết cha qua một tấm hình đã ngả màu. Một tấm hình được đặt trang trọng trên bàn thờ. 

Năm tháng qua đi. Con người có thể trưởng thành. Có thể già đi. Có thể làm cha, làm ông. Nhưng khi nghĩ về cha mình… Ai cũng lại thấy mình là đứa trẻ. Đứa trẻ năm nào vẫn mong được cha xoa đầu một lần. Được nghe cha gọi tên một lần. Được ngồi bên cha thêm một bữa cơm. Dù chỉ một lần thôi.

 Nếu hôm nay cha còn sống…

Xin hãy ôm cha. Nếu ngại ngùng, hãy gọi một cuộc điện thoại. Nếu ở gần, hãy về nhà ăn với cha một bữa cơm.

Đừng đợi đến khi chỉ còn nén nhang trên bàn thờ mới nói lời yêu thương.

Bởi lúc ấy…

Cha không còn nghe được nữa. Và nếu cha đã đi xa…

Xin hãy dành cho cha một lời cầu nguyện.

Một nén hương.

Một ký ức đẹp.

Bởi cha chưa bao giờ thật sự mất đi.

Cha vẫn sống trong từng bước chân của con.

Trong cách con đối xử với gia đình.

Trong những điều tốt đẹp con làm mỗi ngày.

 Father’s Day.

Xin cầu chúc những ai còn cha biết trân quý thời gian đang có. Và xin gửi một lời thương nhớ đến những người cha đã đi về phía bên kia bầu trời. Nơi ấy, có lẽ họ vẫn đang dõi theo chúng ta. Vẫn âm thầm mỉm cười. Vẫn là người hùng của đời con.

Mãi mãi.

Phạm Sơn Liêm. 


 

Viết cho Ngày Father’s Day: KHI CHA GIÀ ĐI-Văn Duy Tùng

Viết cho Ngày Father’s Day: KHI CHA GIÀ ĐI

Qúy vị và các bạn thân kính,

Không phải đến hôm nay tôi mới nhận ra mình đang già đi. Nhưng thú thật trong năm này, tôi cảm nhận điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Năm ngoái, tôi còn có thể chạy bộ ngoài đường mỗi ngày nửa tiếng, vậy mà bây giờ mỗi bước chân không còn nhanh nhẹn, thoăn thoắt như trước. Răng bắt đầu ê buốt mỗi khi ăn đồ quá nóng hoặc quá lạnh. Tai thường xuyên ù nhẹ, nhất là vào những lúc đêm khuya yên tĩnh. Chưa hết, chỉ cần ngồi trước máy tính lâu một chút, khi đứng dậy tôi cảm nhận rõ lưng mình không còn thẳng và linh hoạt như ngày nào.  

Những sinh hoạt vốn rất bình thường trước đây, giờ đây tôi thấy mình đang dần chậm lại. Thời gian dường như đang âm thầm để lại những dấu vết trên thân xác mà không ai có thể cưỡng lại được.

Chính những cảm nhận ấy, đặc biệt trong dịp Father’s Day năm nay, đã khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về hình ảnh một người cha khi tuổi già gõ cửa. Tôi nghĩ đến những người cha đã từng mạnh mẽ, từng là chỗ dựa vững chắc cho gia đình, nhưng rồi cũng đến lúc bước chân chậm lại, mái tóc bạc đi và sức lực hao mòn theo năm tháng. Và tôi cũng chợt nhận ra rằng, trên hành trình ấy, có lẽ mỗi người chúng ta rồi cũng sẽ đi qua.

Tôi chân thành muốn chia sẻ đôi tâm tình này đến quý vị và các bạn.

Kính chúc mọi người có một ngày Father’s Day thật ý nghĩa, để nhớ về cha của mình với lòng biết ơn sâu sắc, và cũng để nhìn lại chính mình trên hành trình của thời gian.

Trân trọng,

Văn Duy Tùng

(Word & Pdf đính kèm)

——————–

KHI CHA GIÀ ĐI

Viết cho Ngày Father’s Day – Ngày Hiền Phụ

Chiều hôm ấy, sau Thánh lễ Chúa nhật, tôi nhìn thấy một người cha già ngồi một mình trên chiếc ghế dài trước sân nhà thờ. Nắng tháng Sáu đang nghiêng dần về phía tây. Những tia nắng cuối ngày len qua kẽ lá, rơi lốm đốm trên mái tóc bạc của ông. Ông ngồi đó rất lâu, không nói chuyện với ai, cũng không làm gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn những đứa trẻ đang chạy nhảy trên bãi cỏ phía trước. Thỉnh thoảng ông mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ. Nhưng trong nụ cười ấy, tôi chợt đọc được cả một trời dấu xưa.

Có lẽ ngày xưa ông cũng từng trẻ, từng chạy thật nhanh, từng mang trong lòng những ước mơ lớn, từng yêu, từng lập gia đình, từng bồng trên tay đứa con đầu lòng. Ông cũng đã từng thức trắng những đêm con sốt, từng đạp xe hàng cây số đưa con đến trường, từng cặm cụi làm việc từ sáng đến tối để gia đình có một bữa cơm đủ đầy. Rồi thời gian đi qua : lặng lẽ, âm thầm, không tiếng động, không báo trước. Cho đến một ngày, người đàn ông năm nào trở thành một ông già tóc bạc, ngồi dưới bóng cây, nhìn con cháu lớn lên, nhìn cuộc đời chậm rãi trôi qua trước mắt mình.

Và tôi chợt nghĩ đến cha của mình, nghĩ đến tất cả những người cha trên thế giới này. Những người đã dành gần trọn cuộc đời để yêu thương mà không đòi được yêu thương lại. Những người đã hy sinh rất nhiều nhưng nói rất ít. Những người đã cho đi tất cả nhưng chưa bao giờ kể công.

Có một điều thật lạ. Khi còn nhỏ, chúng ta thường sợ cha, nhưng khi lớn lên, chúng ta lại nhớ cha. Ngày thơ ấu, cha là người nghiêm khắc nhất trong nhà. Cha dạy chúng ta lễ phép, dạy chúng ta trách nhiệm, dạy chúng ta phải biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Có những lời cha nói lúc ấy nghe thật khó chịu, có những nguyên tắc của cha khiến ta cảm thấy ngột ngạt. Ta từng nghĩ cha không hiểu mình, không thương mình, không đứng về phía mình. Nhưng rồi cuộc đời từ từ mở mắt ta. Sau những lần thất bại, sau những lần bị phản bội, sau những lần phải trả giá cho những quyết định non nớt, ta bắt đầu nhớ lại lời cha và ngạc nhiên nhận ra rằng phần lớn những điều cha từng nói đều đúng.

Không phải vì cha tài giỏi hơn tất cả, mà vì cha đã đi trước chúng ta một đoạn đường rất dài. Cha đã nếm trải những cay đắng mà ta chưa từng biết, đã mang những vết thương mà ta chưa từng thấy, đã đi qua những mùa giông bão mà ta chưa từng trải qua. Thế nên mỗi lời khuyên của cha không đến từ sách vở. Nó được viết bằng chính cuộc đời.

Khi còn trẻ, chúng ta thường nghĩ cha rất mạnh. Mạnh đến mức không biết mệt, mạnh đến mức không biết đau, mạnh đến mức không bao giờ khóc. Nhưng đó chỉ là điều con trẻ nhìn thấy. Thực ra cha cũng có những nỗi sợ, cũng có những đêm thao thức, cũng có những lần muốn buông xuôi, cũng có những lúc cảm thấy bất lực trước cuộc đời. Chỉ khác là cha không cho phép mình gục ngã. Bởi phía sau cha là cả một gia đình, nơi đó người vợ đang chờ, có những đứa con đang lớn, có những trách nhiệm không thể trốn chạy.

Người đàn ông khi trở thành cha thường không còn sống cho riêng mình nữa. Từ ngày ấy, mọi quyết định đều mang tên người khác, mọi lo lắng đều hướng về người khác, mọi hy sinh đều dành cho người khác. Có những người cha từ bỏ giấc mơ của mình để con được thực hiện giấc mơ của chúng. Có những người cha bỏ lỡ tuổi trẻ để đổi lấy tương lai cho con. Có những người cha đánh đổi sức khỏe để gia đình được bình an. Và điều đặc biệt là họ làm tất cả những điều ấy như một bổn phận tự nhiên, không cần ai ghi nhận, không cần ai biết ơn, không cần ai khen ngợi.

Tôi nghĩ rằng tình yêu của cha như ánh mặt trời. Khi còn nhỏ, ta không để ý vì nó luôn hiện diện. Nhưng đến khi trời tối, ta mới nhận ra ánh sáng ấy quý giá biết bao. Người cha thường không nói nhiều. Cha không giỏi diễn đạt cảm xúc, không quen những lời hoa mỹ. Nhiều người cha thuộc thế hệ cũ chưa từng nói với con : “Cha yêu con.” Nhưng họ yêu bằng một ngôn ngữ khác, ngôn ngữ của những chuyến xe đưa đón, ngôn ngữ của những giờ làm thêm, ngôn ngữ của những đồng tiền dành dụm, ngôn ngữ của những đêm mất ngủ, ngôn ngữ của trách nhiệm, và ngôn ngữ của sự hiện diện.

Có những người cha suốt đời không ôm con một lần, nhưng cả đời lại luôn dang tay đỡ lấy con mỗi khi con ngã. Đó là thứ tình yêu âm thầm nhất, và cũng là thứ tình yêu bền bỉ nhất.

Năm tháng trôi qua, rồi cũng đến một ngày, cha già đi. Đó là điều mà không người con nào muốn nghĩ tới. Nhưng thời gian không bao giờ hỏi ý kiến chúng ta. Ngày nào đó, đôi mắt cha không còn tinh anh như trước. Cha phải đeo kính để đọc báo, phải hỏi lại khi nghe không rõ. Ngày nào đó, đôi chân cha chậm hơn. Những bậc thang từng bước rất nhanh giờ trở nên khó khăn. Ngày nào đó, đôi tay từng bế bổng chúng ta không còn đủ sức nâng những vật nặng. Ngày nào đó, người cha từng che chở cho chúng ta sẽ cần một bàn tay dìu bước.

Đó là lúc cuộc đời đổi chiều. Ngày xưa cha cầm tay con, bây giờ con cầm tay cha. Ngày xưa cha dạy con tập đi, bây giờ con bước chậm để đi cùng cha. Ngày xưa cha thức khuya vì con, bây giờ con thức khuya vì cha. Đó không chỉ là bổn phận, mà lòng biết ơn được diễn tả bằng hành động.

Có lẽ một trong những bi kịch lớn nhất của đời người là nhận ra giá trị của cha khi cha không còn nữa. Chiếc ghế vẫn còn đó nhưng người ngồi đã đi xa. Chiếc áo vẫn còn đó nhưng người mặc đã không trở lại. Tiếng cười vẫn còn vang trong miền thương nhớ nhưng không còn nghe được ngoài đời. Lúc ấy, người ta mới hiểu rằng điều quý giá nhất không phải những gì cha để lại, mà là chính cha. Không phải căn nhà, không phải đất đai, không phải tài sản, mà là những bữa cơm gia đình, những câu chuyện buổi tối, những lần cha chờ trước cổng trường, những chuyến đi xa, những lời khuyên, những kỷ niệm bình thường mà ngày xưa ta từng cho là hiển nhiên.

Thật ra, hạnh phúc lớn nhất của đời người không phải là sở hữu thật nhiều, mà là còn có người để yêu thương và còn có cơ hội để yêu thương.

Trong đức tin Kitô giáo, khi muốn dạy nhân loại hiểu về Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã chọn một danh xưng thật gần gũi : “Cha”. Ngài không dạy chúng ta cầu nguyện : “Lạy Đấng Toàn Năng”, “Lạy Đấng Tạo Hóa” hay “Lạy Đức Vua”. Ngài dạy: “Lạy Cha chúng con ở trên trời.” Hai tiếng “Cha” ấy chứa đựng cả Tin Mừng. Một Thiên Chúa không xa cách, một Thiên Chúa biết yêu thương, một Thiên Chúa biết tha thứ, một Thiên Chúa luôn đợi chờ.

Khi suy gẫm dụ ngôn Người Cha Nhân Hậu, tôi luôn cảm động. Người cha ấy đứng trước con đường dài, ngày này qua ngày khác đợi đứa con hoang đàng trở về. Ông không biết ngày nào nó sẽ về, không biết nó còn sống hay đã chết, không biết nó có còn nhớ đến gia đình hay không. Nhưng ông vẫn chờ. Đó là tình yêu. Tình yêu thật sự luôn biết chờ đợi và biết tha thứ.

Có lẽ mỗi người cha trên trần gian đều mang trong mình một phần rất nhỏ của trái tim Thiên Chúa. Bởi người cha nào cũng biết hy sinh, biết nhẫn nại, biết tha thứ, biết yêu thương ngay cả khi bị tổn thương.

Ngày Father’s Day năm nay, tôi nghĩ đến những người cha còn sống và những người cha đã ra đi. Nghĩ đến những người cha đang ngồi đâu đó trong viện dưỡng lão, lặng lẽ chờ một cuộc điện thoại, một lời thăm hỏi hay một chuyến viếng thăm. Nghĩ đến những người cha đang làm việc nơi công trường, ngoài đồng ruộng, trong nhà máy hay trên những chuyến xe đường dài. Nghĩ đến những người cha tha hương nơi đất khách quê người, đánh đổi tuổi trẻ để con cái có tương lai. Nghĩ đến những người cha đã nằm xuống, để lại sau lưng những khoảng trống không gì lấp đầy được.

Và tôi tự hỏi : Liệu có bao nhiêu người cha đã sống cả đời mà chưa từng được nghe con mình nói một lời cảm ơn ? Liệu có bao nhiêu người cha đã âm thầm yêu thương mà chưa từng được ôm một lần ? Liệu có bao nhiêu người cha đã ra đi khi những điều cần nói vẫn còn dang dở ?

Nếu cha bạn còn sống, xin đừng chờ đến năm sau. Đừng chờ đến lúc rảnh hơn, đừng chờ đến khi công việc bớt bận, đừng chờ đến khi thuận tiện. Hãy gọi cho cha hôm nay, hãy về thăm cha hôm nay, hãy ngồi cạnh cha hôm nay, hãy nắm lấy bàn tay đã nhăn nheo vì năm tháng ấy. Hãy nói : “Con cảm ơn cha.” Bởi rồi sẽ đến một ngày, điều bạn mong nhất có thể chỉ là được nhìn thấy cha thêm một lần, được nghe cha gọi tên mình thêm một lần, được ngồi ăn với cha thêm một bữa cơm. Nhưng ngày ấy có thể sẽ không bao giờ đến.

Chiều đã xuống, người cha già trước sân nhà thờ đã đứng dậy. Ông bước đi chậm rãi, bóng ông đổ dài trên nền xi măng ngập nắng. Tôi nhìn theo cho đến khi bóng dáng ấy khuất dần sau hàng cây. Và bất chợt tôi hiểu rằng : cha cũng giống như hoàng hôn. Khi còn hiện diện, ta nghĩ đó là điều bình thường. Nhưng khi ánh chiều tắt hẳn, ta mới biết mình đã mất đi một bầu trời.

Xin cảm tạ Thiên Chúa vì những người cha. Những người đàn ông bình thường nhưng đã sống một cuộc đời phi thường, những người đã yêu thương không bằng lời nói mà bằng cả cuộc đời mình, những người đã âm thầm trở thành bóng mát cho gia đình dưới nắng gắt của cuộc đời. Và dưới bóng mát ấy, chúng ta đã lớn lên, đã trưởng thành, đã học biết yêu thương, đã học biết hy sinh, đã học biết thế nào là gia đình.

Để rồi một ngày nào đó, khi tóc mình cũng bạc đi theo năm tháng, ta mới hiểu hết ý nghĩa của hai tiếng giản dị mà thiêng liêng nhất : Cha ơi !

TẠ ƠN CHA https://www.youtube.com/watch?v=jHzF_p6s5XA

Văn Duy Tùng

 From: vanduytung1 & NguyenNThu


 

Bà ngoại tôi là người chúng tôi yêu mến và vinh danh cho đến lúc bà mất-Truyen ngan HAY

Nguyen Thi Chau

Tran An Bình dịch

Lúc ba đứa chúng tôi ở lứa tuổi 5, 4 và 1 tuổi, cha mẹ tôi chia tay. Mẹ tôi không muốn nuôi đứa nào cả. Nhưng bà ngoại tôi không muốn chúng tôi rơi vào các gia đình xin con nuôi; bà nhận chúng tôi về hết.

Quan tòa hỏi:

– “Bà có thể bảo đảm chúng nó có một mái ấm gia đình không?”

Bà trả lời:

– “Vâng, tôi có thể”.

Cha mẹ tôi có trách nhiệm phải chu cấp một số tiền để nuôi dưỡng, nhưng ngoại tôi không hề nhận được 1 xu!

Bà ngoại tôi không muốn chúng tôi lớn lên ở thành phố lớn nên bỏ Texas và dọn về tiểu bang Arkansas. Lúc bà ngoại tôi chuẩn bị mọi thứ để di chuyển chỗ ở, bà đến ngân hàng để rút tiền từ trương mục tiết kiệm của bà. Lúc đó bà ngoại mới biết tiền không còn, vì mẹ ruột tôi đã rút hết tiền và đóng trương mục luôn. Đó là thời điểm 1960’s nên mẹ tôi dễ dàng mạo danh và làm việc đó, chứ bây giờ thì không thể.

Bà ngoại tôi bị tổn thương, cả ba đứa chúng tôi bị tổn thương; nhưng cuối cùng thì MẸ tôi là người tổn thương nặng nhất. Mẹ tôi không có cơ hội nhìn thấy anh tôi đạt phần thưởng quí giá với các môn football. Mẹ không có cơ hội coi một anh thứ trình diễn văn nghệ. Mẹ không thể nghe được tôi trình diễn độc tấu dương cầm. Mẹ không thể dự buổi đám cưới của tôi. Mẹ cũng không thể hiện diện lúc tôi sanh hai đứa con gái. Mẹ cũng không bao giờ biết mặt hai đứa cháu! Tất cả đều là sự lựa chọn của Mẹ.

Bà ngoại tôi là người chúng tôi yêu mến và vinh danh cho đến lúc bà mất. Bà qua đời lúc 97 tuổi. Sự qua đời của bà là niềm đau khổ lớn nhất trong đời tôi. Nơi mộ của bà, chúng tôi làm mộ bia có ghi “Mãi mãi trong tim chúng tôi” và đó là cách chúng tôi luôn luôn cảm nhận/ghi ơn. Đối với chúng tôi bà là một thiên thần! Tôi muốn cho bạn xem, hình bên dưới là chúng tôi và bà ngoại, chụp lần cuối trước khi bà mất.

Lúc bà ở tuổi ngoài 90 là lúc chúng tôi đã trưởng thành. Nhiều năm đã qua nhưng sự nuôi nấng dưỡng dục và tình yêu thương của bà mãi mãi vẫn còn trong chúng tôi.

Tran An Bình dịch

(nguyên tác Ellina Bowers)

Từ FB Jimmy Nguyen

(Hình của bà Ngoại và 3 cháu, trước lúc bà mất vài tháng) 


 

BÊN NHAU TRỌN ĐỜI TRỌN KIẾP – TÌNH YÊU CÓ THẬT GIỮA ĐỜI THƯỜNG 

Sắc Màu Cuộc Sống Ngân Lộc

BÊN NHAU TRỌN ĐỜI TRỌN KIẾP – TÌNH YÊU CÓ THẬT GIỮA ĐỜI THƯỜNG 

Có những câu chuyện tình yêu đẹp đến mức ngay cả cái chết cũng không thể chia lìa. Đó là câu chuyện của ông Alexander (95 tuổi) và bà Jeanette (96 tuổi) đến từ California. Biết nhau từ năm 8 tuổi, bên nhau hơn 75 năm nghĩa tình, và rồi… họ đã cùng nhau trút hơi thở cuối cùng, bình yên trong vòng tay nhau chỉ cách nhau chưa đầy một ngày.

Bà Jeanette Toczko, 96 tuổi và chồng là Alexander Toczko, 95 tuổi, ở San Diego, California (Mỹ). Họ bắt đầu hẹn hò khi còn trẻ và làm đám cưới vào năm 1940 có với nhau 5 người con.

Họ từng nói với con cháu là họ ước được ra đi bên nhau.Trong suốt thời gian hôn nhân ông luôn mang theo bức ảnh của bà trong ví.

Khi ông Alexander quá yếu, bệnh viện chăm sóc người cao tuổi ở địa phương đã mang một chiếc giường tới nhà họ và đặt bên cạnh người vợ ông luôn yêu thương.

Ông đã trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay bà. Và như một phép màu của tình yêu, chỉ chưa đầy 24 giờ sau đó, bà Jeanette cũng bình yên nhắm mắt, thanh thản bước tiếp cùng ông sang thế giới bên kia. Họ đã bên nhau trọn vẹn từ hơi thở đầu tiên của tình yêu cho đến nhịp đập cuối cùng của con tim.

Một tình yêu trọn đời trọn kiếp, đi qua gần một thế kỷ vẫn vẹn nguyên hương sắc. Sự ra đi của ông bà không phải là một bi kịch, mà là một cái kết viên mãn, một bài thơ đẹp nhất về lòng thủy chung mà cuộc đời này được chứng kiến. Thật sự quá đỗi tuyệt vời và đáng ngưỡng mộ đúng không ạ!

Nguồn ảnh Internet


 

Chỉ tiếc là giữa hai người không còn đủ câu chuyện để bắt đầu

Ha Ngoc Anh

Đây là hình ảnh bố tôi, ngồi lặng im trên chiếc ghế giữa căn nhà của con gái mình.

Ngay trước mặt ông là tôi. Nhưng giữa hai cha con lại là một khoảng không rất dài. Không cãi vã. Không lạnh nhạt. Không có chuyện gì nghiêm trọng cả.

Chỉ là, không biết nói điều gì.

Ông ngồi đó, mắt khép hờ, dáng người đã gầy đi theo năm tháng. Tôi nhìn bố mình và trong lòng có một cảm giác rất khó tả. Thương thì rất thương. Muốn gần thì rất muốn gần. Nhưng để ngồi xuống bắt đầu một câu chuyện, tôi thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu.

Chồng tôi có nói với tôi rằng: “Em nên chịu khó nói chuyện với bố nhiều hơn để ông vui. Ông vui thì sẽ thích ở đây lâu với vợ chồng mình.” Nghe xong tôi chỉ im lặng. Vì tôi biết chồng nói đúng. Nhưng cái khó là tôi với ông không có chuyện gì để nói cả. Có chăng chỉ là chuyện người này còn sống, người kia đã chết. Chuyện chẳng quá dăm ba câu. Không phải vì tôi vô tâm. Cũng không phải vì tôi không thương bố. Mà vì tôi và bố gần như không có đủ những năm tháng đồng hành để hôm nay có thể ngồi nhắc lại chuyện cũ mà cười với nhau.

Từ nhỏ bố đã đi làm xa. Những năm tháng ông có ở gần thì tôi còn quá nhỏ để nhớ. Lớn lên rồi, ai cũng cuốn vào cuộc sống riêng. Cứ thế, thời gian trôi qua. Đến lúc này, khi bố đã già, khi tôi đã có gia đình riêng, hai cha con mới ngồi gần nhau, nhưng lại thiếu mất những chất liệu để trò chuyện.

Tôi chợt nhận ra một điều rất đau đáu: Cha mẹ và con cái không tự nhiên mà thân. Không tự nhiên mà lớn tuổi rồi sẽ có chuyện để nói với nhau. Nếu trong những năm tháng con còn nhỏ, cha mẹ chỉ lo mưu sinh mà thiếu đi sự hiện diện…Nếu cả tuổi thơ của con không có nhiều lần cùng ăn cơm, cùng đi đâu đó, cùng kể nhau nghe chuyện buồn vui. Nếu cha mẹ không thật sự bước vào thế giới của con. Thì đến một ngày, yêu thương vẫn còn đó, nhưng câu chuyện để nói cùng nhau lại không còn nhiều.

Hai người vẫn là ruột thịt. Nhưng ngồi cạnh nhau như những người xa quen.

Nhìn bố tôi ngồi lặng im hôm nay, tôi không trách ông. Tôi chỉ thương. Thương cho một thế hệ người cha đã dành cả đời để lo toan, nhưng ít ai được dạy cách ở gần con bằng cảm xúc. Họ biết hy sinh, biết gánh vác, nhưng không biết rằng có những thứ nếu bỏ lỡ rồi sẽ rất khó lấy lại.

Và tôi cũng nhìn thấy chính mình trong tương lai.

Nếu hôm nay tôi không dành thời gian cho con.

Nếu tôi nghĩ rằng chỉ cần lo tiền bạc, lo cơm áo là đủ.

Nếu tôi để tuổi thơ của các con đi qua mà thiếu những lần đồng hành thật sự…Thì rất có thể mai này, tôi cũng sẽ ngồi trước mặt con mình như bố tôi hôm nay.

Yêu con rất nhiều. Nhưng không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu.

Vậy nên nếu bạn đang làm cha mẹ, xin hãy nhớ: Những phút bạn ngồi nghe con kể chuyện linh tinh hôm nay không hề vô nghĩa.

Những lần đưa con đi chơi, cùng con ăn cơm, hỏi han con vài câu tưởng nhỏ nhặt, không hề vô nghĩa.

Những lúc bạn có mặt khi con buồn, con sợ, con cần… càng không vô nghĩa.

Đó là lúc bạn đang gom góp ký ức.

Đang xây dữ liệu tình cảm.

Đang tạo nên cây cầu để sau này con trưởng thành, bạn già đi, hai người vẫn còn vô số chuyện để nói với nhau.

Tiền bạc có thể nuôi con lớn.

Nhưng chỉ có sự hiện diện mới nuôi được mối quan hệ. Đừng để đến khi tóc bạc mới nhận ra:

Con vẫn ở đó. Mình cũng vẫn ở đó.

Chỉ tiếc là giữa hai người không còn đủ câu chuyện để bắt đầu.


 

TIẾNG GỌI TỪ NHỮNG VẾT CHAI SẦN- Lm Anmai CSsR

Anmai CSsR

Trong guồng quay vội vã của một đời người, đôi khi chúng ta mải mê đuổi theo những ánh hào quang rực rỡ phía chân trời mà quên mất rằng, ngay sau lưng mình, có một ngọn đèn dầu đang cạn dần theo năm tháng, lặng lẽ tỏa sáng để soi đường cho ta đi. Ngọn đèn ấy chính là mẹ, là cha, là những người đã dành cả thanh xuân để đổi lấy tương lai cho con cái, để rồi khi tóc đã pha sương, họ lại trở nên bé nhỏ và mong manh trước quy luật nghiệt ngã của thời gian. Có một câu hát cứ ám ảnh mãi trong tâm khảm người Việt qua bao đời: “Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi.” Hình ảnh ấy không chỉ là sự ví von về tuổi già, mà còn là một lời cảnh báo đau xót về sự hữu hạn của kiếp người. Chuối chín cây thì ngọt, nhưng cũng dễ rụng rơi chỉ sau một cơn gió thoảng. Cha mẹ ta cũng vậy, họ đang ở cái ngưỡng cửa mà sự chia ly có thể đến bất cứ lúc nào, nhẹ nhàng như một chiếc lá lìa cành nhưng lại để lại khoảng trống mênh mông không gì bù đắp nổi.

Sự mồ côi không chỉ là khi ta mất đi người sinh thành về mặt thể xác, mà đau đớn hơn, đó là sự mồ côi trong tâm hồn khi ta chợt nhận ra mình đã đánh mất cơ hội để yêu thương, để thấu hiểu và để tạ lỗi. Đời người vốn dĩ là một kiếp ngang qua, chúng ta gặp gỡ hàng vạn người, nhưng để được gọi nhau là mẹ con, là cha con, có lẽ phải từ cái duyên nợ sâu nặng của muôn vàn kiếp trước. Thế nhưng, cái “duyên mấy kiếp” ấy đôi khi lại bị chúng ta đối xử một cách thờ ơ, xem đó là điều hiển nhiên như hơi thở, để rồi vô tình gieo rắc những lời trách móc vô tâm làm tổn thương những trái tim vốn đã đầy vết xước của thời gian.

Hãy nhìn sâu vào đôi bàn tay của mẹ, của cha. Bạn có thấy những ngón tay sần chai, thô ráp, những khớp xương bắt đầu run rẩy mỗi khi cầm bát cơm hay chén trà? Những vết chai ấy không tự nhiên mà có, chúng là chứng tích của những ngày nắng cháy lưng trên cánh đồng, những đêm thức trắng bên ánh đèn dầu lo cho con giấc ngủ, là kết quả của bao nhiêu năm tháng lao lực để nuôi nấng ta thành người. Mỗi vết chai là một câu chuyện về sự hy sinh, là một nốt nhạc trầm buồn trong bản đại giao hưởng của tình phụ tử, mẫu tử. Vậy mà, đã bao giờ chúng ta thực sự nâng niu những đôi tay ấy, hay ta chỉ thấy chúng thật phiền phức khi cha mẹ chậm chạp vụng về? Đôi mắt mẹ cha giờ đây đã mờ đục, không còn tinh anh như thuở trước. Cái nhìn ấy đôi khi lạc lõng, đôi khi đờ đẫn vì sự tàn phá của tuổi già, của chứng đãng trí. Có lúc người già hệt như trẻ con, lặp đi lặp lại một câu chuyện cũ rích, hỏi đi hỏi lại một vấn đề vừa mới trả lời. Đó là quy luật “sinh, lão, bệnh, tử” mà không ai có thể tránh khỏi.

Chúng ta thường dễ dàng bao dung với sự nghịch ngợm của một đứa trẻ, nhưng lại dễ nổi cáu trước sự lẩm cẩm của người già. Tại sao vậy? Có lẽ vì ta quên mất rằng, ngày xưa chính cha mẹ đã kiên nhẫn dạy ta từng con chữ, cầm tay ta tập viết từng nét nguệch ngoạc, và mỉm cười bao dung khi ta làm sai hàng vạn lần. Khi cha mẹ già đi, họ đang lùi dần về phía bóng tối để nhường lại ánh sáng rực rỡ cho ta. Họ trở nên nhạy cảm hơn, dễ tổn thương hơn và khao khát hơi ấm gia đình hơn bao giờ hết. Một lời gắt gỏng của con cái, một ánh nhìn khó chịu khi cha mẹ chậm hiểu có thể là một nhát dao cứa vào lòng người già, khiến họ cảm thấy mình trở thành gánh nặng, trở thành người thừa trong chính ngôi nhà mà họ đã gây dựng cả đời.

Đừng để bản thân phải sống một đời để hối tiếc. Hối tiếc là một thứ cảm giác đáng sợ nhất, nó không giết chết ta ngay lập tức nhưng lại gặm nhấm tâm hồn ta mỗi khi đêm về. Đó là khi ta đứng trước nấm mồ xanh cỏ, gào khóc gọi tên mẹ cha nhưng chỉ nhận lại sự im lặng của đất đá. Đó là khi ta muốn nấu một bữa cơm ngon cho cha, muốn mua một chiếc áo ấm cho mẹ, nhưng người đã không còn để nhận. Khi ấy, mọi lời xin lỗi đều trở nên muộn màng. Sự hiếu thảo không nằm ở những món quà đắt tiền hay những ngôi nhà lộng lẫy, mà nó nằm trong cách chúng ta lắng nghe, cách chúng ta kiên nhẫn và cách chúng ta dành thời gian cho cha mẹ. Hãy lắng nghe những câu chuyện “ngày xửa ngày xưa” của họ bằng cả trái tim, dù bạn đã nghe đến thuộc lòng. Hãy nhẹ nhàng giải thích khi họ quên, hãy nắm lấy đôi bàn tay run rẩy khi họ bước đi. Bởi vì, một ngày nào đó, bạn sẽ ước ao được nghe lại giọng nói ấy, được nhìn thấy ánh mắt ấy dù chỉ là trong giấc mơ.

Cuộc đời này ngắn ngủi lắm, cái “duyên mấy kiếp” ấy không kéo dài mãi mãi. Đừng đợi đến khi gió lay chuối rụng mới giật mình tỉnh ngộ. Ngay lúc này, khi cha mẹ vẫn còn ngồi đó, dù đãng trí, dù lẩm cẩm, hãy học cách trân trọng từng phút giây. Hãy nhìn vào những nếp nhăn trên trán họ như nhìn vào một cuốn sử ký về tình yêu thương vô điều kiện. Hãy biến những lời trách móc thành lời hỏi han, biến sự thờ ơ thành cái ôm ấm áp. Xin đừng trách mỗi khi cha mẹ quan tâm quá mức, bởi đó là bản năng, là hơi thở của người làm cha làm mẹ. Dù ta có lớn khôn bao nhiêu, trong mắt họ, ta vẫn mãi là đứa con bé bỏng cần được chở che. Hãy để tình yêu thương khỏa lấp những hố sâu ngăn cách giữa các thế hệ, để mỗi ngày trôi qua là một kỷ niệm đẹp chứ không phải là một dấu gạch chéo của sự ân hận. Mong sao mỗi chúng ta đều biết cúi xuống thật thấp để nâng niu những giá trị thiêng liêng nhất, để sau này khi đối diện với sự chia ly tất yếu, lòng ta bình yên vì đã yêu thương trọn vẹn.

Lm. Anmai, CSsR


 

KHÔNG ĐƯỢC PHẢN BỘI NGƯỜI MÌNH KHÔNG YÊU

Chi NguyenNhững Câu Chuyện Thú Vị

Tác giả: Anna Kiryanova

Dịch từ tiếng Nga: Chu Thị Hồng Hạnh

​Có một người đàn ông nọ có một người vợ mà anh không yêu. Anh đã hết yêu cô từ lâu, họ sống với nhau chỉ vì con cái và vì căn hộ. Căn hộ lớn này mua trả góp trong nhiều năm, giờ vẫn phải trả nợ. Và việc chia chác để dọn ra ở riêng thì quá nhiều rắc rối. Thà cứ chia phòng mà sống, dù sao nhà cũng rộng rãi.

​Người đàn ông này kết hôn từ khi còn trẻ. Rồi sau đó anh nhận ra mình không yêu vợ. Cô ấy không xinh đẹp lắm. Cô lại phát tướng, chẳng chịu chăm chút bản thân. Hay cằn nhằn, lúc nào cũng tỏ vẻ không hài lòng. Cô chỉ biết cắm đầu vào việc nhà và con cái. Rồi cả cái công việc vô bổ, lương ba cọc ba đồng của cô nữa. Đến giọng nói của cô cũng thật khó chịu. Cô đi lại trong nhà, lê đôi dép loẹt quẹt, khoác trên người chiếc áo choàng đã bạc màu vì giặt quá nhiều.

​Nhưng anh vẫn im lặng và sống trong gia đình ấy. Anh yêu các con, còn với vợ thì đối xử như một người hàng xóm trọ cùng nhà. Anh đưa tiền sinh hoạt kèm theo tiếng thở dài. Anh xem những bộ phim có các cô đào chân dài, nóng bỏng đóng vai chính. Và thú thật, ngoài đời anh cũng hay liếc nhìn những mỹ nhân như thế. Anh không yêu vợ. Hoàn toàn không.

​Một lần nọ, người đàn ông này đi câu cá cùng bạn bè. Anh vẫn luôn đi đâu đó một mình, không bao giờ dẫn người vợ không được yêu thương kia đi cùng. Chỉ đến mùa hè anh mới đưa gia đình đi biển, cốt là vì các con. Ở đó chán ngắt, vợ anh cứ tính toán chi li từng đồng, lo lắng vì tiêu xài quá tay, hay cáu kỉnh và xét nét… Cô đi lại với thân hình đẫy đà, mặc chiếc váy hai dây và đi dép lê. Kỳ nghỉ chỉ có thế. Sau đó anh lại bay đi chơi cùng bạn bè, một thế giới hoàn toàn khác, bạn hiểu mà.

​Thế rồi, trong buổi câu cá, họ uống rượu và nhắm mồi. Họ cười đùa và tuôn ra những câu chuyện tiếu lâm kiểu đàn ông. Rồi một người bạn bắt đầu buông lời châm chọc cay độc về vợ của Victor (tên người đàn ông). Rằng sao cô ta có thể trở nên sập sệ, “bà sề” đến mức ấy, sao lại bỏ bê bản thân như vậy. Rằng cô ta sắp biến thành heo đến nơi rồi, và đủ thứ chuyện khác. Viết ra thật chẳng hay ho gì. Nhưng tất cả bọn họ đều cười hô hố. Họ khuyên Victor nên ly dị quách đi, tội gì phải chôn vùi đời mình với một mụ như thế. Chính anh đôi khi cũng than thở rằng giữa hai người không có sự thấu hiểu và tình yêu. Rằng đợi con cái lớn lên, thì lúc ấy…

​Và ngay lúc đó, một chân lý đơn giản chợt đến với người đàn ông. Phản bội người mình không yêu cũng là phản bội. Không quan trọng bạn yêu hay không yêu người đó, người ta hoàn toàn có thể phản bội một người không được yêu. Đó cũng chính là sự phản bội, không khác gì cả. Thậm chí nó còn tồi tệ hơn, bởi vì ta thường biện minh cho sự phản bội ấy bằng sự “không yêu”. Ta cứ ngỡ rằng một người khó ưa, xấu xí, không được ta yêu thương thì có thể bị phản bội, chỉ vì họ làm ta khó chịu và ta không thích họ.

​Victor đứng dậy, gằn giọng thô bạo bắt tất cả im miệng, không ai được phép nói về vợ anh như thế. Đó là vợ anh. Là mẹ của các con anh. Im hết đi. Rồi anh bỏ ra bến xe buýt, đi bộ suốt năm cây số để đến trạm. Anh đi nhờ xe bạn đến đây, mà bạn thì đã say rồi.

​Sau đó, Victor ngồi trên chiếc xe buýt xóc nảy rất lâu trên con đường lầy lội. Xe chạy qua những ngôi làng, những ngôi làng cũng chẳng đẹp như trong tranh. Qua những con bò béo tròn trên đồng cỏ. Qua những đàn ngựa, dê, cừu… Qua những cánh đồng, rừng cây, đồi núi và những dòng sông… Đường về nhà sao mà xa thế.

​Anh bước vào căn hộ, mệt mỏi và buồn bã. Vợ anh bước ra trong chiếc áo choàng cũ, nhìn anh bằng đôi mắt xanh tròn xoe, ngây thơ như mắt trẻ con. Cô ngạc nhiên vì anh về sớm, đã lâu rồi cô chẳng hỏi han gì anh cả. Còn Victor nói: “Anh đã về nhà rồi đây!” và ôm chầm lấy cô. Chẳng hiểu sao lại ôm. Một người phụ nữ ấm áp, sống động, người phụ nữ của anh. Họ cứ đứng ôm nhau như thế ngoài hành lang.

​Không được phép phản bội bất cứ ai. Và tình yêu, nó có muôn hình vạn trạng. Đôi khi, chỉ khi đứng trên bờ vực của sự phản bội, ta mới nhận ra mình yêu. Ta coi người ấy là người thân thuộc của mình. Và ta không bước thêm bước nữa xuống hố sâu, nhờ đó, ta giữ được tính người.

​C.T.H.H

ST.


 

GỌI MÃI TÊN NHAU: KHÚC TÌNH CA CỦA TUỔI XẾ CHIỀU-Lm. Anmai, CSsR

Lm. Anmai, CSsR

“Đời xin có nhau, Dài cho mãi sau, Nắng không gọi sầu, Áo xưa dù nhàu, Cũng xin bạc đầu, Gọi mãi tên nhau…”

Người ta thường ca tụng tình yêu đôi lứa ở cái thuở thanh xuân rực rỡ, nơi những nụ hôn nồng cháy và những lời thề non hẹn biển được trao nhau dưới ánh trăng. Nhưng có đi qua hết những giông bão của cuộc đời, có nếm trải đủ vị mặn chát của mồ hôi và nước mắt, người ta mới hiểu rằng: Tình yêu đẹp nhất không phải là tình yêu của tuổi trẻ, mà là cái nắm tay run rẩy khi về già.

Nhìn hình ảnh thật đẹp trong cái cõi tạm này – một người vợ ngồi bên giường bệnh của chồng, một người chồng đẩy xe lăn cho vợ dưới tàn cây xanh – lòng người ta bỗng chùng xuống. Câu tục ngữ ngàn đời của ông cha ta lại vang lên, thấm thía đến từng câu chữ: “Con nuôi cha không bằng bà nuôi ông, Con cháu đông không bằng ông chăm bà”.

Có ai đó đã từng nói, đời người là một vòng tuần hoàn. Chúng ta sinh ra là những đứa trẻ cần được chăm sóc, và khi về già, chúng ta lại trở về làm những “đứa trẻ” nua nua, yếu ớt. Nhưng sự khác biệt nghiệt ngã nằm ở chỗ: Khi ta bé, cha mẹ chăm ta với niềm hy vọng về tương lai; còn khi ta già, người bạn đời chăm ta với nỗi nơm nớp lo sợ về sự chia ly.

Nhìn bức ảnh người vợ ngồi bên mép giường bệnh viện, dáng người nhỏ bé, đôi mắt đăm đắm nhìn người chồng đang nằm thiêm thiếp, ta mới hiểu thế nào là “nghĩa tào khang”. Giường bệnh trắng toát, mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo, tiếng máy móc kêu đều đều vô cảm. Trong cái không gian mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh ấy, con cháu dù có đông đúc, có hiếu thuận đến đâu cũng không thể nào túc trực 24/24. Chúng còn công việc, còn gia đình riêng, còn những lo toan của thời đại. Chỉ có bà – người đàn bà đã đi cùng ông từ thuở tóc còn xanh đến khi phai màu sương gió – là người duy nhất có thể ngồi đó, kiên nhẫn và bền bỉ.

“Con nuôi cha không bằng bà nuôi ông”. Cái “không bằng” ấy không phải để trách cứ con cái, mà là để khẳng định sự thấu hiểu tuyệt đối giữa hai người bạn đời. Con cái có thể chăm cha bằng trách nhiệm, bằng hiếu đạo, nhưng làm sao chúng hiểu được ông đau ở đâu chỉ qua một cái nhíu mày? Làm sao chúng biết ông muốn uống nước ấm hay nước nguội chỉ qua một ánh mắt? Chỉ có bà mới hiểu. Bà hiểu cái tính nết của ông, hiểu ông sợ cô đơn, hiểu ông cần một bàn tay quen thuộc nắm lấy khi cơn đau ập đến.

Cái áo xưa dù nhàu, cũng như thân xác của ông bà giờ đây đã héo hon. Nhưng chính trong cái hình hài tiều tụy ấy, tình nghĩa vợ chồng lại tỏa sáng rực rỡ nhất. Bà ngồi đó, không chỉ là chăm sóc thể xác, mà là đang “nuôi” tinh thần cho ông. Sự hiện diện của bà là liều thuốc an thần tốt nhất. Để ông biết rằng, dù cả thế giới ngoài kia có xoay vần thế nào, dù sức khỏe có tàn phai ra sao, thì bên cạnh ông vẫn còn có một người không bao giờ bỏ rơi ông. Đó là lời hứa “bạc đầu” trọn vẹn nhất.

Nếu bức ảnh trong bệnh viện gợi lên sự xót xa và cam chịu, thì bức ảnh người chồng đẩy vợ trên chiếc xe lăn đi dạo dưới tán cây lại gợi lên một niềm xúc động an yên đến lạ kỳ.

“Con cháu đông không bằng ông chăm bà”. Người đàn ông – phái mạnh, từng là trụ cột, là cây tùng cây bách che chở cho cả gia đình, nay lưng đã còng, chân đã chậm. Nhưng đôi tay ấy vẫn đủ sức đẩy chiếc xe lăn, đưa người bạn đời của mình đi qua những ngày tháng cuối cùng.

Có lẽ ngày xưa, ông từng chở bà trên chiếc xe đạp cũ kỹ đi qua những con đường làng gập ghềnh. Có lẽ ông từng đèo bà trên chiếc xe máy đi qua những năm tháng mưu sinh vất vả. Và giờ đây, khi đôi chân bà không còn đi vững, ông lại trở thành đôi chân của bà. Hành động đẩy xe lăn ấy chứa đựng cả một trời ân tình. Nó nói lên rằng: “Bà cứ yên tâm, dẫu bà không đi được nữa, tôi sẽ đưa bà đi. Tôi sẽ là đôi mắt để bà ngắm nhìn cuộc sống, là đôi chân để bà bước tiếp”.

Nhìn nụ cười móm mém hay ánh mắt bình thản của ông khi đẩy xe, ta thấy được sự bao dung vĩ đại. Đàn ông thường vụng về, ít nói, nhưng khi họ đã cúi xuống để chăm sóc người vợ đau ốm, thì sự chăm sóc ấy lại tỉ mỉ và ân cần hơn bất cứ ai. Không phải vì bổn phận, mà vì ông xót. Ông xót người phụ nữ đã dành cả thanh xuân để lo cho ông, sinh cho ông những đứa con, vun vén cho ông cái tổ ấm. Giờ đây, khi bà yếu đuối nhất, là lúc ông phải trả lại cho bà cái “nghĩa” của một đời người.

Dưới vòm cây xanh ấy, nắng không còn “gọi sầu” nữa. Nắng trở thành chứng nhân cho một tình yêu đã vượt qua quy luật của thời gian. Họ không cần nói những lời hoa mỹ. Chỉ cần ông còn đẩy, bà còn ngồi đó, thế là đủ. Thế là “Đời xin có nhau”.

Cuộc đời này, suy cho cùng, tiền tài danh vọng cũng chỉ là phù du. Khi nằm trên giường bệnh, khi ngồi trên chiếc xe lăn, chẳng ai mang theo được tiền bạc hay địa vị. Thứ duy nhất còn lại, thứ duy nhất có giá trị cứu rỗi linh hồn, chính là người đang nắm tay mình.

Chúng ta, những người trẻ, thường mải mê chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà đôi khi quên mất việc vun đắp cho cái gốc rễ của hạnh phúc gia đình. Chúng ta dễ dàng buông tay nhau khi gặp chút khó khăn, dễ dàng thay lòng đổi dạ khi thấy “chiếc áo” của đối phương đã “nhàu”. Nhìn hình ảnh của hai cụ, ta mới thấy mình thật nhỏ bé và nông cạn.

Để có được cái cảnh “bà nuôi ông”, “ông chăm bà” ấy, họ đã phải trải qua bao nhiêu lần cãi vã, bao nhiêu lần tha thứ, bao nhiêu lần nuốt nước mắt vào trong để giữ gìn mái ấm? Tình yêu của họ không phải là thứ tình yêu mì ăn liền của thời đại công nghệ. Đó là thứ tình yêu được tôi luyện qua lửa đỏ và nước lạnh, bền bỉ như đá, mềm mại như nước.

Hai câu thơ cuối: “Cũng xin bạc đầu / Gọi mãi tên nhau” nghe sao mà da diết. Tại sao lại là “gọi mãi tên nhau”? Bởi vì khi tuổi già ập đến, trí nhớ có thể phai mờ, con cháu có thể bị lãng quên, nhưng cái tên của người bạn đời – người đã cùng mình chia sẻ chăn gối suốt mấy mươi năm – là âm thanh thân thuộc nhất, là sợi dây neo giữ họ lại với cuộc đời này. Gọi tên nhau để biết mình vẫn còn tồn tại. Gọi tên nhau để biết mình không cô độc.

Cuộc đời mỗi người dài rộng lắm, nhưng cũng ngắn ngủi vô cùng. Rồi sẽ đến lúc mắt mờ, chân chậm. Rồi sẽ đến lúc ta chẳng còn thiết tha gì những chuyến đi xa, những bữa tiệc linh đình. Lúc ấy, hạnh phúc chỉ đơn giản là sáng thức dậy thấy ông ấy vẫn còn nằm bên cạnh, nghe tiếng ông ho húng hắng mà thấy yên lòng. Hạnh phúc là chiều chiều, bà ngồi trên xe lăn, ông đẩy đi dạo quanh sân viện dưỡng lão hay góc công viên, chẳng nói gì nhiều, chỉ cần nhìn nhau là hiểu.

Bài học từ hai bức ảnh và những câu thơ ấy không chỉ là ngợi ca tình già, mà còn là lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta: Hãy sống và yêu thương người bạn đời của mình ngay từ hôm nay. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau khi còn khỏe mạnh. Để sau này, khi “nắng gọi sầu”, khi “áo xưa dù nhàu”, ta vẫn có thể tự hào mà nắm tay nhau đi đến tận cùng của sự bạc đầu, để được trọn vẹn cái đạo nghĩa phu thê thiêng liêng ấy.

Xin cầu chúc cho tất cả những cặp vợ chồng trên thế gian này, đều có đủ phước phần để được chăm sóc nhau lúc tuổi xế chiều, để được thực hiện trọn vẹn câu thề: “Răng long đầu bạc, trọn nghĩa phu thê”.

Lm. Anmai, CSsR

From: Tham Nguyen & KimBang Nguyen


 

XÂY DỰNG GIA ĐÌNH THEO GƯƠNG MẪU THÁNH GIA NA-DA-RÉT –  Linh mục Inhaxiô Trần Ngà 

 LỄ THÁNH GIA

 XÂY DỰNG GIA ĐÌNH THEO GƯƠNG MẪU THÁNH GIA NA-DA-RÉT –  Linh mục Inhaxiô Trần Ngà  

 (Suy niệm lễ Thánh gia thất)

 Sứ điệp: Hãy chiếu theo khuôn mẫu Thánh gia Na-da-rét để xây dựng “Hội thánh tại gia” của mình.

 ***

Nhờ lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy, người cha, người mẹ cũng như con cái trong gia đình được trở nên chi thể của Chúa Giê-su (GLHTCG số 1.267. Thư I Cr 6, 15; 12, 27) và được thông phần bản tính Thiên Chúa (GLHTCG 1.265. 2Pr 1,4). Vì thế họ được trở nên thánh và gia đình họ là nơi có thánh cha, thánh mẹ, thánh con… sum họp nên được Giáo hội và đặc biệt là Công đồng Vatican II và thánh giáo hoàng Gioan Phao-lô II xác nhận rằng đó là một Hội thánh qua câu nói: “Gia đình Kitô hữu là Hội thánh tại gia .”

 Noi gương Thánh gia Na-da-rét để xây dựng Hội thánh tại gia

Để có thể xây dựng một công trình kiến trúc có tính mỹ thuật và chất lượng thì trước hết cần phải có một mô hình hay một bản  thiết kế hoàn chỉnh. Người thợ xây chỉ việc chiếu theo bản thiết kế hay mô hình đó để thi công đúng theo từng chi tiết thì công trình sẽ được hoàn thành tốt đẹp.

 Trong việc xây dựng các hội thánh tại gia cũng  vậy, các Ki-tô hữu cũng cần một mô hình, một bản thiết kế hoàn chỉnh. Chính Chúa Giê-su, Ngôi Hai Thiên Chúa đã xuống thế làm người đã bỏ ra 33 năm kiến tạo nên mô hình tuyệt hảo là Thánh gia Na-da-rét, để làm mẫu mực cho tất cả các hội thánh tại gia khác dựa theo đó mà xây dựng thánh gia của mình.

Vậy thì, muốn xây dựng gia đình theo khôn mẫu thánh gia Na-da-rét, mỗi người trong gia đình phải đối xử với nhau như ba đấng thánh trong thánh gia nầy, cụ thể là:

– Người chồng phải yêu thương, tôn trọng và phục vụ vợ, con như thánh Giuse đã thực hành đối với Đức Mẹ và Chúa Giê-su;

– Người vợ phải yêu thương và chăm sóc chồng, con như Mẹ Maria đã yêu mến và phục vụ Chúa Giê-su và thánh Giuse;

– Cha mẹ phải yêu mến và chăm lo cho con cái như thánh Giuse và Mẹ Maria chăm lo phục vụ Chúa Giê-su hết tình;

– Con cái trong gia đình phải hiếu kính và phụng dưỡng cha mẹ như Chúa Giê-su đã làm đối với Cha Mẹ Ngài.

 Tuy nhiên, có người hỏi: Người chồng, người vợ, những đứa con trong nhà… chỉ là người phàm, thì có xứng đáng để được chăm lo, phục vụ… như là phục vụ cho Chúa không?

Thưa, hoàn toàn xứng đáng! Rất xứng đáng để mỗi người chúng ta chăm lo và phục vụ.

Tại sao? Vì mỗi người tín hữu là chi thể của Chúa Giê-su, là hiện thân của Chúa Giê-su, có Chúa hiện diện trong mỗi người và nên một với mỗi người, nên rất đáng được yêu thương, chăm sóc, phục vụ. Hãy nhớ lại lời Chúa Giê-su dạy: “Những gì các con đã làm cho những người này là làm cho chính Ta.”

 Lạy Chúa Giê-su,

Chúng con hết lòng tạ ơn Chúa vì đã nâng gia đình chúng con lên bậc thánh gia.                                                            

Nguyện xin Chúa, Mẹ Maria và thánh cả Giu-se hằng hiện diện trong gia đình chúng con, giúp chúng con biết quý trọng gia đình mình vì đó là hội thánh nhỏ của Chúa và cố công xây dựng gia thất chúng con nên giống Thánh gia của Chúa. Amen. 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà  

From: NguyenNThu


 

ĐỪNG ĐỂ SỰ HỐI HẬN LẤP ĐẦY KHOẢNG TRỐNG CỦA YÊU THƯƠNG

 Anh Chi TTV2 – Quan điểm cá nhân

Thứ Ba tuần trước, tôi suýt chút nữa đã đưa mẹ vào một trại dưỡng lão công cộng. Lúc đó tôi vừa giận, vừa kiệt sức. Tôi bị trễ cuộc họp online mất 5 phút, trên tay thì cầm cái hóa đơn viện phí của mẹ còn cao hơn cả tiền trả góp nhà của chính mình.

Tôi quăng chìa khóa lên bàn, càu nhàu với vợ: — Mẹ thật là quá đáng. Hết chê đồ ăn lại quên mất anh là ai. Mà hễ nhớ ra được một tí thì lại nhìn anh cái kiểu… phán xét.

Cuối tuần đó, tôi quyết định bán căn nhà cũ của mẹ. Căn nhà gỗ cổ kính trên phố Elm, nơi lúc nào cũng thoang thoảng mùi hoa oải hương và bụi bặm. Đã đến lúc dọn dẹp tất cả để rảnh nợ mà bước tiếp.

Chiều thứ Bảy, tôi leo lên gác mái, hậm hực tống khứ 50 năm cuộc đời của mẹ vào mấy cái túi rác đen ngòm. Nào là áo khoác cũ, đèn hỏng, đống tạp chí cũ rích… Tôi ném mọi thứ theo nhịp điệu của sự bực dọc: rác này, rác này, rác hết này!

Bỗng nhiên, tôi làm rơi một hộp đựng giày.

Cái hộp đập mạnh xuống sàn, nắp văng ra. Bên trong chẳng có vàng bạc châu báu gì, chỉ toàn là những cuốn sổ tay nhỏ và một xấp giấy tờ buộc bằng sợi thun đã mục nát. Tôi ngồi bệt xuống sàn đầy bụi, liếc nhìn đồng hồ: “Thôi thì xem qua 10 phút vậy.”

Tôi cầm xấp giấy lên đầu tiên. Đó là một tờ biên lai cầm đồ ở trung tâm thành phố. “Nhẫn cưới vàng 14k. Số tiền: 120 USD.” Ngày 12 tháng 6 năm 1998.

Tôi khựng lại. Tháng 6 năm 1998… đó là năm tôi học cuối cấp. Tuần đó tôi cần tiền đặt cọc cho chuyến dã ngoại cuối khóa. Tôi nhớ mình đã van nài mẹ thế nào. Tôi nhớ mẹ chỉ nói: “Để mẹ lo, Michael.”

Ngày đó, tôi cứ tưởng mẹ làm thêm giờ ở tiệm ăn. Tôi đâu biết mẹ đã bán đi thứ duy nhất mà bố để lại trước khi ông bỏ đi.

Tôi mở cuốn sổ tay đầu tiên. Nét chữ run rẩy, vội vã: “Hôm nay ngân hàng lại gọi. Mình bảo họ là séc đang trên đường gửi tới rồi. Thực ra là chẳng có đồng nào cả. Cả tuần nay mình đã nhịn bữa trưa để mua đôi giày đá bóng cho Michael. Thằng bé sướng phát điên khi được vào đội bóng. Lạy Chúa, xin đừng để con thấy con khóc khi về nhà. Mình phải mạnh mẽ lên. Phải là chỗ dựa cho con.”

Tôi mở một cuốn khác năm 2008, năm mà kinh tế sụp đổ. Tôi mất việc, phải lếch thếch dọn về nhà mẹ ở như một kẻ thất bại. Tôi nhớ mình đã gắt gỏng với mẹ, bảo mẹ chẳng hiểu gì về áp lực công việc của tôi cả.

Mẹ viết: “Michael đã về nhà. Thằng bé đang giận dữ với cả thế giới. Tim mẹ đau thắt lại vì con. Mẹ đã ngừng uống thuốc huyết áp để dành tiền mua đồ ăn đầy tủ lạnh. Mẹ muốn con cảm thấy an tâm, muốn con tin rằng mẹ vẫn lo liệu được mọi chuyện. Mẹ sẽ gánh lấy nỗi lo này, để con không phải bận tâm.”

Tôi ngồi đó một tiếng, rồi hai tiếng. Ánh nắng xuyên qua kẽ hở gác mái, soi rõ những hạt bụi đang nhảy múa trong không trung.

Suốt 40 năm qua, tôi đã luôn phán xét người phụ nữ này. Tôi tưởng bà lạnh lùng, cứng nhắc. Tôi tưởng sự im lặng của bà là vì thiếu tình thương. Nhưng hôm nay tôi mới hiểu, sự im lặng đó không phải là trống rỗng. Sự im lặng đó là một tấm khiên.

Mẹ đã một mình hứng chịu hết những đòn roi của nghèo khó, cô đơn và đau khổ, rồi lọc sạch hết thảy để thứ duy nhất chạm đến tôi là sự bình yên. Mẹ che giấu những vết sẹo rỉ máu mỗi khi hóa đơn ập đến hay ký ức ùa về, chỉ để tôi không phải mang gánh nặng trên lưng.

Nhìn những túi rác đen ngòm chứa đựng cả cuộc đời mẹ, một tiếng nấc nghẹn dâng lên cổ họng khiến ngực tôi đau nhói. Tôi phóng xe điên cuồng đến viện dưỡng lão.

Khi tôi bước vào phòng, mẹ đang ngồi trên chiếc xe lăn bên cửa sổ, nhìn ra bãi đậu xe. Mẹ trông nhỏ bé quá. Mái tóc đen dày ngày xưa giờ chỉ còn là một quầng trắng mỏng manh.

Mẹ quay lại, đôi mắt mờ đục nhìn tôi: — Michael hả con? Con ổn không? Trông con… mệt mỏi quá.

Thậm chí là ngay bây giờ. Thậm chí khi trí nhớ đã phai nhạt, phản xạ đầu tiên của mẹ vẫn là lo lắng cho tôi.

Tôi chẳng nói được lời nào. Tôi bước tới, quỳ xuống bên xe lăn và gục mặt vào đôi bàn tay mẹ. Đôi bàn tay thô ráp, da mỏng như giấy. Đôi bàn tay đã lau dọn sàn nhà, ký biên lai cầm đồ và kìm nén nước mắt suốt mấy chục năm qua.

— Tha lỗi cho con, mẹ ơi. Tha lỗi vì con đã không nhìn thấy những gì mẹ làm.

Bạn biết không, mẹ là nhịp đập của yêu thương, là nền móng của sự sống. Tình yêu của mẹ sâu đậm đến mức chẳng có từ ngữ nào, chẳng có sự bồng bột của tuổi trẻ hay sự bận rộn của tuổi trưởng thành nào có thể hiểu thấu.

Chúng ta quá vội vàng phán xét cha mẹ khi họ già đi. Chúng ta đưa họ vào viện này trại nọ. Chúng ta gắt gỏng khi họ chậm chạp, khi họ kể đi kể lại một câu chuyện, hay khi họ trở nên “khó tính”.

Nhưng chúng ta quên hỏi một câu: “Mẹ là ai trước khi có mình?”

Có thể bạn sẽ chẳng bao giờ biết được những trận chiến thầm lặng mà mẹ đã đi qua. Bạn chẳng thể hiểu được mẹ đã phải hy sinh “phần đàn bà” của mình như thế nào để “phần người mẹ” được ra đời.

Đừng phán xét mẹ. Hãy ngồi xuống bên cạnh bà. Nghe mẹ kể chuyện, dù là những chuyện chẳng đâu vào đâu. Hãy nắm lấy đôi bàn tay ấy. Hãy dịu dàng với mẹ như cách mẹ đã nâng niu bạn lúc bạn còn đỏ hỏn. Vì bây giờ, vị trí đã đảo ngược rồi.

Có một sự thật cay đắng mà tôi học được trên sàn gác mái đầy bụi đó: Cách bạn đối xử với mẹ, chính là cách cuộc đời sẽ đối xử với bạn.

Nếu bạn gieo sự thiếu kiên nhẫn và bỏ mặc, bạn sẽ gặt hái một tương lai cô độc. Nhưng nếu bạn trân trọng mẹ, bạn đang mời gọi sự bình an và ân sủng vào định mệnh của chính mình.

Mẹ chỉ có một trên đời. Không có bản nháp, không có phần tiếp theo. Nếu bạn không trân trọng mẹ ngay lúc này, một ngày nào đó, sự hối hận sẽ lấp đầy khoảng trống nơi yêu thương từng ngự trị. Và tin tôi đi, khi những đêm mất ngủ ập đến, thứ làm bạn thao thức không phải là hóa đơn viện phí đâu.

Đó sẽ là sức nặng ngàn cân của những lời chưa nói, những khoảnh khắc đã bỏ lỡ, và những cơ hội cảm ơn mẹ vì những nỗi đau mà mẹ đã giấu kín đằng sau nụ cười.

Hãy gọi cho mẹ đi. Hãy về thăm mẹ đi. Hãy tha thứ và yêu thương mẹ.

Trước khi sự im lặng trở thành vĩnh viễn.

TG Văn Chương

#anhchiquandiemcanhan