Xuyên Sơn
Nhiều bạn hỏi mình có thật là thời VNCH học sinh đi học miễn phí,
bệnh nhân đi bệnh viện miễn phí (và còn nhiều thứ miễn phí khác).
Theo tài liệu mình nghiên cứu thì:
– Sau chi phí cho quân lực và vũ khí (chiếm khoảng 90% tổng chi phí), Hoa Kỳ chú trọng vào việc viện trợ giáo dục, y tế, đường sá và nhà cửa thời VNCH vì lý do họ muốn thắng “hearts and minds” (tâm và trí) của người Việt và cả những người chống đối. Ngoài ra, nguồn viện trợ dân sự cho giáo dục và y tế đến từ rất nhiều cơ quan thiện nguyện không riêng gì ở Hoa Kỳ mà nhiều quốc gia khác.
– VNCH cũng cố gắng đẩy mạnh giáo dục và y tế cho người dân VNCH, ngoài những chi phí phải đối phó với những hậu quả của chiến tranh.
Đặc biệt là chi phí cho dân tản cư, dân bị pháo kích, bị mất nhà cửa,
dân bỏ ruộng vườn, đất đai chạy về thành phố hay những nơi an toàn hơn.
———————
Theo bố mình (người đã từng là viên chức hành chánh cao cấp) thời VNCH:
– Thời gian đầu, Hoa Kỳ và VNCH đẩy mạnh cả giáo dục, y tế, nhà cửa và cầu cống vì họ tin rằng nếu giáo dục tốt, sức khoẻ tốt và môi trường tốt thì đó là kết quả chứng minh cho “phía bên kia” thấy được thiện chí và sự tốt đẹp của phía VNCH.
– Thời gian sau, chi phí cho cơ sở hạ tầng (đường sá, cầu cống) giảm sút vì Việt Cộng phá hoại nhiều quá (đấp mô, đặt mìn, phá cầu, phá đường rày tàu lửa…v.v..).
Tuy nhiên, vẫn duy trì ngân sách cho giáo dục, học đường và y tế.
Càng về sau, gánh nặng càng nặng vì chiến tranh leo thang, đồng tiền mất giá, dân di cư càng lúc càng đông và càng tạo gánh nặng rất lớn cho các thành phố trong khi nông thôn bị phía Việt Cộng o ép hoặc bị bỏ trống.
———————-
Đó là lý do tại sao 20 năm VNCH đã tạo ra những con người, tác phẩm, công trình và giáo dục mà cho đến ngày giờ này vẫn còn tiếp tục tồn tại và được nhớ tới.
Phía cộng sản thắng không phải họ thắng trên mặt trận vũ trang (đánh lén, du kích, chính quy) mà họ thắng trên mặt trận phá hoại. Chính họ đưa ra chính sách “lấy nông thôn bao vây thành thị”.
Nói thêm, Sau 1975, ông Trần Bạch Đằng (Trương Gia Triều), đã viết rằng VNCH “có hàng triệu đĩ điếm, ma cô và xì ke”.
Không may, những điều ông viết một cách phóng đại và vô trách nhiệm đã được nhiều cuốn sách hoặc tài liệu nói về Việt Nam của các tác giả tây phương đã dùng lại.
Ông Trần Bạch Đằng chưa bao giờ công nhận rằng VNCH đã cố gắng kiến tạo một xã hội nhân bản, khai phóng, đã đẩy mạnh giáo dục, sáng tạo và phát triển trí tuệ.
Cái gọi là “tệ nạn xã hội” mà ông phóng đại, tận cùng là hậu quả của cuộc chiến đẫm máu mà cộng sản cố tạo ra, cố duy trì.
Cuộc chiến đó đã khiến cho vô vàn những gia đình tan nát, con không cha, vợ không chồng, để rồi họ phải lâm vào cảnh “đĩ điếm và chích choát”.
Thật ra, giáo dục miễn phí và y tế miễn phí là “đơn vị đong đo” mang tính kinh tế.
Nói thẳng ra, một thứ “đong đo” hạn hẹp và thô bỉ.
Giá trị kiến tạo của một xã hội không nằm ở chỗ “miễn phí” mà ở chỗ họ muốn tạo ra cái đẹp, ngay cả trong thời chiến tranh đẫm máu.
Còn phía bên kia, “giết, giết nữa bàn tay không phút nghĩ”.
Đó nên là “đơn vị” để đánh giá.
—nguồn Hoang Ngoc Dieu
====================
Cô giáo Việt Nam Cộng hòa và Tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon.
Múa Voi
Trông kìa con voi, nó đứng rung rinh.
Nghiêng mình trông đám nhện đang vò tơ.
Anh chàng voi ta thích chí mê tơi (mê ly).
Bằng (Liền) mời anh khác từ xa vào chơi . . .
Kìa nhìn xem trên kia.
Có cái con chi to ghê.
Trông to lớn như.
Marines (Vietnam) Sep 8, 1965 – by Paul Schutzer.
Cựu Phó TT Nixon viếng thăm một lớp học ở miền Trung ngày 3-9-1965.
Ông làm Phó TT Mỹ 1953-1961 và Tổng Thống Mỹ 1969-1974.
Richard Nixon (1913-1994) là Tổng thống thứ 37 của Hoa Kỳ và là vị TT duy nhất của nước Mỹ phải từ chức.
Richard Nixon visiting children in Vietnam, 1965. Photo by Paul Schutzer.
Nguồn fb Quan Nguyen Thanh
(Dân Saigon Xưa)


