BỊ QUẬT NGÃ ĐỂ Ở LẠI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Saun, Saun, tại sao ngươi bắt bớ Ta?” – bài đọc một.

“Thiên Chúa chỉ có thể lấp đầy một linh hồn khi đã làm cho nó trống rỗng!” – Gioan Thánh Giá.

Kính thưa Anh Chị em,

Không phải mọi gục ngã đều là kết thúc; có những trống rỗng, những thất bại mở ra một ở lại khác. Lời Chúa hôm nay cho thấy: hành trình đức tin không chỉ là đứng vững hay đi tiếp, nhưng là dám ‘bị quật ngã để ở lại’.

Saolô không chỉ ngã xuống; ông bị đánh gãy một cách hiểu về Thiên Chúa. Cú quật ngã ấy không đơn thuần là một biến cố thể lý, nhưng là sự sụp đổ của một nhiệt thành sai hướng; tại đó, một con người tưởng mình đang phục vụ Thiên Chúa lại bị đặt trước chính Ngài mà ông không nhận biết. “Saun, Saun, tại sao ngươi bắt bớ Ta?”; câu hỏi ấy không chỉ tra vấn hành vi, nhưng vạch ra một đứt gãy: ông đã tách Chúa Kitô khỏi chính những người ông đang bách hại; và chính tại điểm này, ông bị quật ngã. “Ngài không nói: ‘Sao ngươi bắt bớ các tôi tớ Ta?’, nhưng: ‘Sao ngươi bắt bớ chính Ta?’” – Gioan Kim Khẩu.

Nhưng Saolô không bị quật ngã để bị loại trừ; ông bị quật ngã để được dẫn vào. Mù loà, ông để cho người khác dắt đi; im lặng, ông học lại cách lắng nghe; trống rỗng, ông bắt đầu được lấp đầy. Chính khi không còn tự đứng vững, Saolô mới được đặt vào một tương quan khác: không còn là kẻ nhân danh Thiên Chúa để bắt bớ, tống ngục; nhưng là người được ở lại trong Ngài. Từ đó, hành trình của ông không còn là khẳng định mình, nhưng là rao giảng Đấng sống trong mình: “đi khắp tứ phương thiên hạ mà loan báo Tin Mừng” – Đáp ca; hành trình của con người dám ‘bị quật ngã để ở lại’.

Nếu Đamas là nơi Saolô ngã, thì Tin Mừng hôm nay cho thấy đích điểm của cú ngã ấy: không phải chỉ để đổi hướng, nhưng để ở lại. Chúa Giêsu không nói về một tương quan dành riêng cho một ai, nhưng được ban cho mọi người: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy!”. “Ở lại” – menein – không là một cảm xúc, nhưng là một sự gắn kết liên lỉ, một ở trong nhau. Điều đã được mặc khải nơi Phaolô, nay được ban cho mọi tín hữu: không còn đứng ngoài, nhưng ở trong Ngài, và để Ngài ở trong mỗi người.

Anh Chị em,

Đức Kitô, Đấng đã chấp nhận bị quật ngã trên đồi Sọ, chịu đóng đinh để mở ra một ở lại trong phục sinh. Nơi Ngài, bị quật ngã không còn là mất mát, nhưng trở thành lối vào; không còn là cố giữ, nhưng là được giữ lại trong một tình yêu lớn hơn. Vì thế, hành trình ‘bị quật ngã để ở lại’ không chỉ là câu chuyện của Saolô, nhưng là câu chuyện của mỗi chúng ta: khi những gì chúng ta bám víu bị đánh đổ, khi những bảo đảm lung lay, đó có thể là lúc chúng ta được dẫn vào để ở lại. “Thế gian trao cho con sự tiện nghi, nhưng con không được dựng nên cho điều đó; con được dựng nên cho sự cao cả!” – Bênêđictô XVI.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin quật ngã nơi con những gì không thuộc về Ngài; dẫn con vào trong Ngài; giữ con lại trong tình yêu!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

************************************

Lời Chúa Thứ Sáu, Tuần III Phục Sinh

Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.      Ga 6,52-59

52 Khi ấy, người Do-thái tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói : “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được ?” 53 Đức Giê-su nói với họ : “Thật, tôi bảo thật các ông : nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. 54 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, 55 vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. 56 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. 57 Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. 58 Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

59 Đó là những điều Đức Giê-su đã nói khi giảng dạy trong hội đường, ở Ca-phác-na-um.


 

Được xem 5 lần, bởi 5 Bạn Đọc trong ngày hôm nay