Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Maria tưởng là người làm vườn”.
“Khi tên được gọi, sự nhận ra sẽ theo sau!” – Food for the Way.
Kính thưa Anh Chị em,
Có những cuộc gặp chỉ bắt đầu khi tên được gọi. Kinh Thánh mở đầu với một khu vườn, nơi con người đánh mất Thiên Chúa; Tin Mừng Gioan khép lại cũng trong một khu vườn, nơi Thiên Chúa đi tìm lại con người. Lời Chúa hôm nay không chỉ kể cuộc gặp của Maria Mađalêna với Chúa Phục Sinh, nhưng còn kể một câu chuyện khác – ‘Lại Một Êđen’.
Trình thuật Gioan ghi lại một chi tiết xem ra ngẫu nhiên: Maria tưởng Chúa Giêsu là người làm vườn. Cô mang một nỗi đau gấp đôi: mất Chúa, mất luôn cả nơi cuối cùng cô tưởng có thể tìm thấy Ngài. Bản Hy Lạp viết kēpouros – “người làm vườn”. Gioan không hề đính chính sự “nhầm lẫn” ấy, như muốn mời người đọc nhìn sâu hơn. Maria nhận lầm một con người, nhưng Gioan lại mở ra một mặc khải: Đấng Phục Sinh không chỉ hiện diện trong khu vườn; Ngài hiện diện trong buổi đầu khai sinh của một thế giới mới. “Phục Sinh là công trình sáng tạo mới do Chúa Phục Sinh thực hiện!” – Lêô XIV.
Không phải bằng ánh mắt, nhưng bằng tiếng gọi, Maria nhận ra Thầy. Thật lạ, lần hiện ra đầu tiên của Đấng Phục Sinh không bắt đầu bằng một lời giải thích, nhưng bằng tên của một con người. Trong Tin Mừng Gioan, nhận biết không khởi đi từ thị giác, nhưng từ tương quan; không phải thấy rồi mới tin, nhưng được gọi rồi mới nhận ra.
Điều đó cũng đúng với chúng ta: nhiều khi Chúa không vắng mặt; chỉ vì chúng ta chưa nghe tiếng Ngài. Chính trong tiếng gọi ấy, điều đã mất được tìm lại, điều đã chết được hồi sinh. Êđen mới không bắt đầu ở một khu vườn nào trên mặt đất, nhưng bắt đầu ngay trong khoảnh khắc một con người nghe tiếng Đức Kitô gọi tên mình và đáp lại. “Khởi đầu của tình yêu là để người mình yêu được là chính họ!” – Thomas Merton.
Nhưng ngay khi nhận ra Thầy, Maria lại nghe một lời bất ngờ: “Đừng giữ Thầy lại!”. Tình yêu không lớn lên bằng cách nắm giữ, nhưng bằng cách để người mình yêu dẫn mình đi xa hơn. Đó cũng là điều Sách Diễm Ca hôm nay đã hát: “Tôi tìm người lòng tôi yêu dấu” cho đến khi gặp được; đó cũng là tiếng lòng của Thánh Vịnh đáp ca: “Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ, linh hồn con khao khát Chúa!”. Gặp được Đức Kitô không phải là điểm kết của cơn khát, nhưng là lúc cơn khát được thanh luyện thành một tình yêu biết buông, biết lên đường và biết làm chứng.
Anh Chị em,
Đức Kitô không trở lại để đưa con người về khu vườn cũ, nhưng để mở ra một Êđen mới. Bằng cuộc Vượt Qua, Ngài không phục hồi một thiên đàng đã mất, nhưng kiến tạo một thiên đàng không còn có thể mất, nơi con người được đổi mới. Người Làm Vườn ấy không vun trồng cây cối, nhưng vun trồng những con người; từ một nhóm môn đệ, Ngài làm nên Giáo Hội và qua Giáo Hội, đổi mới cả thế giới. Được Đức Kitô gọi tên là lúc con người tìm lại chính mình. Và mỗi khi chúng ta đáp lại bằng đức tin, thì ‘lại một Êđen’ bắt đầu.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin gọi tên con giữa những lạc lối, đổi mới tim con giữa những lỗi lầm, để con nhận ra Chúa và mang sự sống phục sinh của Ngài đến cho anh chị em con!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
******************
Lời Chúa Kính Thánh MARIA MAĐALÊNA, Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên
Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 20,1-2.11-18
1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”
11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa : “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà : “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

