ĐIỂM MẶT CHẤT LƯỢNG VÀI CÔNG TRÌNH CỦA TÌNH HỮU NGHỊ DÀI LÂU TRUNG QUỐC – VIỆT NAM, XƯA NAY

From: Hoa Kim Ngo shared BNùi Quang Minh‘s post.
Image may contain: sky and cloud

Bùi Quang MinhFollow

ĐIỂM MẶT CHẤT LƯỢNG VÀI CÔNG TRÌNH CỦA TÌNH HỮU NGHỊ DÀI LÂU TRUNG QUỐC – VIỆT NAM, XƯA NAY:

Qua những gì mình nghe được thì đây là những công trình, dự án lớn biểu tượng của tình hữu nghị dài lâu giữa quốc gia và nhân dân hai nước:

1. Khu gang thép Thái Nguyên: chỉ làm ra gang, không làm ra thép

2. Phân đạm Hà Bắc: ra đạm nước không ra đạm hạt, đất đai quanh vùng ô nhiễm, lúa ra bông nhưng không ra hạt

3. Cầu Thăng Long: do Trung Quốc thi công lấy thiết kế cầu Trường Giang do Nga làm, làm từ 1976 đến 1978 được 9 trụ cầu thì bỏ, rút công nhân về nước.

4. Nhà máy điện Ninh Bình chạy bằng than, khói tạt khu dân cư

5. Nhà máy đạm Ninh Bình mỗi năm thua lỗ 30 – 50 tỷ VNĐ

6. Khu liên hiệp công nghiệp giấy Việt Trì: chỉ làm được giấy bổi bao bì, không làm được giấy kẻ ca rô học sinh, càng không làm được giấy báo.

7. Nhà máy mì chính miến Việt Trì: chỉ lên được mầm đậu xanh, không ra được miến dong, không sản xuất được mì chính

8. Nhà máy sơ sợi Đình Vũ (Trung Quốc thực hiện) nay đã đặp chiếu, không có công nghệ xơ sợi tiên tiến nào được thực chuyển giao. Gần 8000 tỷ đồng đã bay theo mưa gió (tương đương khoảng 400 triệu đô).

9. Dự án Nhôm Boxit Tây Nguyên: đã được nhân sĩ trí thức các nhà khoa phản đối, mọi thông số đều không khả thi và thiệt hại lâu dài nhãn tiền. Và đến nay mọi hậu quả đã thấy rõ ràng, ngắn gọn là về kinh tế thì tính toán ban đầu sai bét, lỗ vốn 3.700 tỷ, sập bẫy nhà thầu Trung Quốc và “âm mưu” nhiều bề về kinh tế, xã hội, an ninh, quốc phòng.

10. Cụm nhà máy nhiệt điện Bình Thuận (5 nhà máy dùng than) chủ thầu Trung Quốc, sử dụng công nghệ lạc hậu của Trung Quốc mà chính thế giới và Trung Quốc đã không sử dụng. Vấn đề xả thải, ô nhiễm môi trường biển hết sức nghiêm trọng

11. Dự án đường sắt trên cao Hà Nội: chậm kinh niên, vay thêm 250 triệu đôla, đội tiền vay mỗi tháng hơn 30 tỷ đồng mà ngày nào xong thì vẫn mịt mùng như “đêm đen chị Dậu”…

12. Trụ sở Bộ Công An, đường Phạm Văn Đồng: lắm rệp bọ nghe trộm, bỏ thì thương, vương thì tội…

13. Dự án liên hợp Gang thép và cảng nước sâu Formosa (đăng ký dự án là chi nhánh của Tập đoàn nhựa Formosa, Đài Loan, nghi ngờ có mối liên hệ với Trung Quốc): nay đã rõ là khối ung thu di căn, có ảnh hưởng cực kỳ xấu đến môi trường biển, đời sống kinh tế, xã hội, an ninh, quốc phòng của mảnh đất miền Trung. 1000 năm tù cho các kẻ có liên quan không cứu vớt được tội ác đã gây ra từ trước đến nay.

(các bạn tự liệt kê thêm)

Tôi cho rằng, chả dự án gì ra cái gì, có những dự án để lại những hậu quả không gì bù đắp được. Dự án chậm thì Việt Nam còn bị phạt ngược, tính lãi.

Ảnh: Cảnh Formosa Hà Tĩnh

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

“CHẠY ÁN” HAY “CHẠY MÁNH, LÀM CHIM CÒ MỒI”?!!!

From: Van Pham shared Hồ Liên Thành‘s post.
“CHẠY ÁN” HAY “CHẠY MÁNH, LÀM CHIM CÒ MỒI”?!!!

Nếu nói cho đúng với vai trò của số đông Luật sư trong chế độ XHCNVN như nhiều bạn học đã tốt nghiệp LS trước 1975 ( đa số đã về hưu, số ít còn lại vẫn đang làm việc) tiết lộ:

“Thực sự làm dell gi có nghề Luật sư đúng nghĩa trong cái xã hội này, mà nó chỉ là ‘chạy mánh, làm cò’ thôi….”

Xin lỗi qúy vị Luật sư, không phải tôi nói hay bịa ra…. chả là trước đây thỉnh thoảng tôi về chơi & đến thăm các bạn. Trong lúc tâm tình tôi có hỏi thẳng mấy tên bạn đã làm gì trong một số vụ án :’nổi cộm’, mà vụ nào nạn nhân cũng thua và bị kết án khá nặng nề. Thì được họ chua chát cho biết như trên…

Trở lại với lời nhận xét của Ls Võ An Đôn về việc “chạy án” của giới Luật sư. Qua nhận xét của Ls Hồ Liên Thành tôi hoàn toàn tán đồng là Ls Võ An Đôn nhận xét rất đúng về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, mà không có một chút mỉa mai hay khinh bạc.

Trong khi một số Luật sư can đảm đứng lên đi tìm công lý cho những vụ án oan, các vụ án hình sự để “chạy án” cho những người tù lương tâm như Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh v.v…NhỮng gia đình vượt biển tìm tự do bị trả về và bị chế độ bắt đưa ra tòa rồi tù tội. Dù chế độ đã ký cam kết với chính phủ Úc là không truy tố, xử tội!!!

Thì Luật sư Trần Đình Triển, Ls Lê Văn Thiệp nhất quyết không “chạy án” cho những “loại thân chủ” này. Vậy Ls Triền & Ls Thiệp chỉ còn 1 con đường duy nhất là: “chạy Mánh & làm Cò/Chim mồi” trong mọi vụ án khác đã qua và trong tương lai???!!!!!!!!

Image may contain: 1 person, eyeglasses

Hồ Liên Thành is with Trịnh Vĩnh Phúc.

NÓI LUẬT SƯ “CHẠY ÁN” CÓ GÌ LÀ SAI?

“CHẠY ÁN”, là ngôn từ rất sáng tạo của dân gian, có nội hàm vừa bao quát, vừa mang tính mơ hồ, không định lượng, vừa mang ẩn ý, lại có tính gợi mở, phản ánh đúng thực trạng nền tư pháp Việt.

Nhắc đến từ chạy án, chúng ta liên tưởng ngay đến nhận xét của Luật sư VÕ AN ĐÔN về thực trạng luật sư tham gia chạy án và đó cũng là một trong các lý do chính khiến vị luật sư này bị kỷ luật xóa tên khỏi danh sách Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên và bị đề nghị thu hồi Chứng chỉ hành nghề luật sư.

Nhiều luật sư đã ký tên vào bản KIẾN NGHỊ XEM XÉT LẠI QUYẾT ĐỊNH KỶ LUẬT ĐỐI VỚI LUẬT SƯ VÕ AN ĐÔN. Song cũng có một số luật sư tỏ vẻ hả hê trước quyết định kỷ luật đồng nghiệp mình. Cá biệt có luật sư “khả kinh” viết status trên FB phản đối việc kiến nghị với một thái độ hằn học và đưa ra nhận xét thiếu thiện chí về việc làm của đồng nghiệp mình, thậm chí gọi đồng nghiệp là “ngáo đá”…

Vậy, xin đặt ra câu hỏi: Nói luật sư chạy án, có gì sai?

Chạy án chứa đựng nhiều hành vi: chống lại bản án mà mình cho là bất công, trốn, né khỏi chế tài mà bản án mang lại, tìm cách giữ y bản án có lợi hoặc sửa, hủy bản án gây bất lợi, bao gồm từ vụ án hình sự, hành chính, dân sự, thương mại, hôn nhân gia đình…

Chạy án không chỉ “chạy” với bản án mà còn “chạy” với vụ án, nhằm để không bị khởi tố, không bị truy tố, không bị xét xử; để được đình chỉ, tạm đình chỉ, được tách vụ án, được nhập vụ án, được di lý vụ án, được ủy thác điều tra vụ án, được ủy thác tư pháp đối với vụ án có yếu tố nước ngoài…

Chạy án còn là “chạy” việc chấp hành bản án phạt tù, để được chuyển đến trại gần, trại sang, trại xét giảm án mạnh…; chạy việc thi hành bản án dân sự trả lại tài sản, bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng, khôi phục lại tình trạng ban đầu…; chạy việc áp dụng hoặc chống lại việc áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời như cấm chuyển dịch tài sản, cấm xuất nhập cảnh…; chạy việc giảm án tù có thời hạn, chạy ân xá, đặc xá, chạy án tử thành án chung thân; chạy giấy chứng nhận có bệnh tâm thần để miễn trách nhiệm hình sự; chạy giấy chứng nhận mất năng lực hành vi dân sự để xù nợ…

Trong chạy án, còn có loại “chạy” danh giá hơn đó là chạy nhằm giải cứu người bị oan sai, tức phải bỏ tiền ra để mua công lý!

Thường nhiều người cứ nghĩ chạy án là chạy bằng tiền, bằng vàng, là đưa hối lộ nhưng ít ai để ý là nhiều khi chạy án mà không cần đến tiền, vàng; đó là chạy bằng chân, bằng miệng, bằng ngòi bút, bằng báo chí, truyền thông và bằng mối quan hệ. Chạy bằng chân, tức là bỏ sức lực ra để đi lại, tới lui, lên xuống các nơi có thẩm quyền để đệ đơn. Chạy bằng miệng là dùng 3 tấc lưỡi để thuyết phục hay kêu gào. Chạy bằng ngòi bút là dùng khả năng viết văn bản để làm rõ vụ án, gửi đơn yêu cầu, đơn khiếu nại, đơn xin cứu xét, đơn tường trình, đơn kiến nghị, đơn tố cáo… để giải cứu cho người cần chạy. Chạy bằng báo chí, truyền thông là cung cấp thông tin và nhờ cơ quan báo chí hay đưa lên mạng xã hội các câu chuyện đầy bi kịch và xung đột pháp lý để đánh thức và gây áp lực đối với các cơ quan chức năng. Chạy bằng mối quan hệ thì hơi khó nói, mỗi người bằng mối quan hệ riêng có của mình với giới chức thẩm quyền và các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước để cung cấp thông tin nóng, để vận động, thuyết phục họ quan tâm can thiệp giải quyết công việc theo mong muốn của mình…

Theo cách hiểu như trên, thì người tham gia chạy án không chỉ có luật sư mà có thể là tất cả những người có chức danh tư pháp khác và bất cứ ai có khả năng.

Theo cách hiểu đó thì chạy án không có nghĩa là đưa hối lộ hay môi giới hối lộ.

Trong môi trường đời sống pháp luật Việt Nam khi mà thực trạng án bỏ túi là phổ biến, “án dân sự xử sao cũng được” như lời ông Chánh án Tòa án nhân dân tối cao từng trả lời chất vấn trước Quốc hội và án xử “sáng đúng, chiều sai, đến mai lại đúng” như dân gian truyền tụng, thì việc “chạy án” không hoàn toàn là hành vi xấu.

Cũng theo cách hiểu đó, thú thật tôi cũng đã từng tham gia “chạy án”.

Liên Thành.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

TỪ CHUYỆN ÔNG TRỌNG TRỰC TIẾP THAM GIA HỌP CHÍNH PHỦ

From: Hoa Kim Ngo shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.
Huynh Ngoc Chenh

TỪ CHUYỆN ÔNG TRỌNG TRỰC TIẾP THAM GIA HỌP CHÍNH PHỦ

Chẳng có gì sai khi ông tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng tham gia vào cuộc họp chính phủ thường niên bất chấp chuyện pháp luật không hề quy định chức năng cụ thể của tổng bí thư đảng trong guồng máy nhà nước.
Cũng chẳng có gì sai khi TBT trực tiếp nắm luôn quốc hội, quân đội, công an, tòa án, viện kiểm sát, báo chí và tất cả các đoàn thể xã hội mà đảng gọi là tổ chức quần chúng của đảng.

Chế độ độc đảng thì đảng nắm hết, lãnh đạo toàn diện. Cơ quan, tổ chức nào quan trọng như mặt trận, quốc hội, chính phủ, quân đội, ngoại giao, công an thì đảng cử ủy viên bộ chính trị xuống nắm, ban ngành tổ chức nào ít quan trọng thì cử một trung ương ủy viên xuống nắm như các bộ, các đoàn thể.

Các đoàn thể quần chúng quan trọng như đoàn thanh niên, công đoàn, hội phụ nữ, hội nông dân…phải là một trung ương ủy viên nắm đã đành mà ngay cả hội nghề nghiệp như hội nhà báo cũng phải là một trung ương ủy viên nắm chứ chẳng chơi.

Tất cả các cơ quan, ban ngành, đoàn thể đều nằm dưới quyền của tổng bí thư nên ông Trọng muốn tham gia trực tiếp chỉ đạo và ngay cả điều hành bất cứ tổ chức nào không được. Dĩ nhiên các tồng bí thư trước “tế nhị” chỉ đạo gián tiếp thông qua cuộc họp bộ chính trị. Còn ông Trọng thấy không cần thiết tế nhị nữa và hơn nữa có thể ông cũng không tin vào các ông bộ chính trị dưới quyền nên phải tham gia trực tiếp vào là vậy.

Ông Trọng có toàn quyền tham gia trực tiếp vào bất kỳ cơ quan tổ chức nào vì tất cả các cơ quan, ban ngành, đoàn thể đều là của đảng, được lập ra nhằm để phục vụ và bảo vệ đảng.

Dưới slogan “mất đảng là mất tất cả” hay “còn đảng còn mình”, quốc hội (làm ra pháp luật) để bảo vệ đảng, quân đội bảo vệ đảng, công an bảo vệ đảng, tòa án bảo vệ đảng, chính phủ (quản lý tài sản, tài nguyên, đất đai và ngườ dân) để bảo vệ đảng, báo chí cũng bảo vệ đảng, các đoàn thể cũng tổ chức ra lấp kín hết xã hội cũng nhằm bảo vệ đảng (do vậy đừng thắc mắc tại sao thấy công đoàn không bảo vệ công nhân, hội nông dân không bảo vệ nông dân, hội phụ nữ không bảo vệ phụ nữ và trẻ em, đoàn thanh niên không bảo vệ thanh niên, hội nhà báo không bảo vệ nhà báo, hội luât sư không bảo vệ luật sư…)

Đảng lập ra toàn bộ các cơ quan, tổ chức nhằm bảo vệ đảng kín bưng, từ vòng trong ra vòng ngoài, thành nhiều tầng nhiều lớp, không còn chút kẻ hở nào cho đến con kiến cũng không thể lọt vào cắn được vào mông đảng.
Điều đó có vẻ như là đúng hết, nhưng rồi vẫn thấy có gì đó sai sai.

Cái sai thứ nhất là tất cả các cơ quan tổ chức ấy đều là của đảng, tồn tại nhằm bảo vệ và phục vụ đảng nhưng lại dùng tài nguyên của quốc gia do cha ông để lại và tài sản của người dân làm ra trang trải chi phí. Chi phí ấy lớn lắm vì bộ máy rất to lớn và cồng kềnh. Do vậy thuế càng ngày càng tăng cao và tài nguyên ngày càng cạn kiệt là điều tất yếu.

Cái sai thứ hai là khi được bảo vệ tuyệt đối như vậy thì liệu đảng có còn mạnh khỏe để trường tồn không? Thuyết Darwin và thực tế cho thấy cái gì được bảo vệ tuyệt đối không theo quy luật thì có thể trước mắt chống đỡ được sự tấn công từ bên ngoài nhưng tự nó sẽ phát bệnh từ bên trong, rồi tự suy thoái, tự diễn biến và đi đến tiêu vong.

Thực tế lịch sử cho thấy đảng CS Liên Xô có đến 20 triệu đảng viên được tổ chức bảo vệ còn kín bưng và kinh hồn hơn, nhưng rồi tự đổ bệnh lăn ra chết chứ chẳng có ai hại. Ông Trọng hiểu điều đó, nhưng không nghĩ ra cach nào khác để bảo vệ đảng của ông hữu hiệu hơn cách đã có theo bài bản của Liên Xô nên suốt ngày cứ kêu gọi chống suy thoái, chống diễn biến, chống tham nhũng- mà thực chất là “chống vài người để cứu vạn người”…và quan ngại “suy thoái là mất đảng, mất đảng là mất tất cả”.

Thực tế thì đảng ông cũng đang lâm bệnh, dù có rút kinh nghiệm từ sụp đỗ của Liên Xô, Đông Âu thì cũng kéo dài thêm vài năm hay vài chục năm nữa thôi rồi cũng đến lúc tự diệt vong, chẳng có chi trường tồn mãi mãi.

Ông Trọng là người có học, lại cũng tỏ ra có hiểu biết và yêu nước, không hiểu tại sao lại cứ chăm chăm vào chuyện bảo vệ đảng của ông mà không nghĩ đến cái gì đó sâu xa và tốt đẹp hơn nhỉ?

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Chiều cuối năm: thăm tác giả ‘Áo Mơ Phai’

Chiều cuối năm: thăm tác giả ‘Áo Mơ Phai’

https://baomai.blogspot.com/
Nguyễn Đình Toàn
“Tình ca, những tiếng nói thiết tha và tuyệt vời nhất của một đời người bao giờ cũng bắt đầu từ một nơi chốn nào đó: một quê hương, một thành phố, nơi người ta đã yêu nhau. Tất cả mùa màng, thời tiết, hoa lá, cỏ cây của cái vùng đất thần tiên đó, kết hợp lại làm nên hạnh phúc, làm nên nỗi tiếc thương của chúng ta. Em đâu ngờ, anh còn nghe vang tiếng em trong tất cả những tiếng động ngù ngờ nhất của những ngày sung sướng đó. Tiếng gió may thổi trên những cành liễu nhỏ, tiếng những giọt sương rơi trên mặt hồ, tiếng guốc khua trên hè phố, ngần ấy thứ tiếng động ngân nga trong trí tưởng anh một thửa thanh bình nào, bây giờ đã gần im hơi, nhưng một đôi khi vẫn còn đủ sức làm ran lên trong ký ức một mùa Hè háo hức, một đêm mưa bỗng trở về. Gió cuốn từng cơn nhớ, anh bỗng nhận ra, anh vẫn còn yêu em, dù chúng ta đã xa nhau như hai thành phố.”
Nhà văn Nguyễn Đình Toàn mở đầu như thế, trong chương trình “Nhạc Chủ Đề Tình Ca Quê Hương” do anh phụ trách hàng tuần vào mỗi tối Thứ Năm trên làn sóng Đài Phát Thanh Sài Gòn trước năm 1975.
Giọng Bắc, sang, trầm, buồn, tác giả “Áo Mơ Phai” đã làm say đắm lòng người với hàng trăm buổi tối “Nhạc Chủ Đề”. Thuở ấy, nhiều người, bận gì thì bận, tối Thứ Năm cũng phải về để bắt kịp Nguyễn Đình Toàn:“Chiều đang xuống trên đường về, mệt mỏi giăng mắc quanh tôi, như vòng tay của tình yêu quyến rũ. Sương lam buông kín trên ngọn cây như khói của buổi chiều đang thắp hương cầu nguyện. Tôi yêu em như con ong say mật ngã vào lòng bông hoa. Tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả. Trong đám cỏ may, tiếng gió nào đang khóc và trên trời, những đám mây bay giống như những kẻ bại vong. Chiều trở về trong nỗi tiếc thương. Lòng ta ta không hiểu nữa là ai thấu hiểu. Hỡi em, tình yêu giống như cái chết, nuốt trôi tất cả. Đêm bắt đầu trải dài dưới bước chân đi, sao trên cao nín thở đếm thời gian, trăng ẻo lả bơi trong đêm chìm lặng. Hỡi em, tình yêu giống như cái chết, nuốt trôi tất cả.”
***
Một buổi chiều cuối năm, đến thăm tác giả “Áo Mơ Phai”.
Bước ra khỏi xe, ngước nhìn lên căn nhà trọ, đã thấy bóng anh hắt qua khung cửa sổ. Anh nhìn xuống, tôi đoan chắc là anh chỉ thấy thấp thoáng bóng người từ xa. Mắt anh đã mờ, vì khói bụi cuộc đời – và cả tình người – kể từ ngày thoát khỏi những năm tháng nghiệt ngã trong nhà tù; rồi đặt chân đến Mỹ.
Căn nhà trọ một phòng u ám, anh đứng dậy mở cửa, lưng như trĩu xuống vì sức nặng cuộc đời, lao chao như vừa thoát ra khỏi cái bóng của ngọn đèn vàng vọt trên trần chiếu xuống bàn ăn.
Trở lại chỗ ngồi cố hữu nơi cửa sổ, giọng anh yếu, nhưng vẫn còn hơi hướng Nguyễn Đình Toàn vào mỗi tối Thứ Năm ngày nào. Anh bảo, chán thật, thế mà đã ngoài “tám bó.” Nghe mà giật mình, thoáng chốc anh đã bước vào tuổi 82.
Nhớ những buổi tối Thứ Sáu vừa ra khỏi tù năm 1984, trên căn gác nhà bác Dzoãn Quốc Sĩ, bác gái cho ăn bữa cơm đạm bạc, có anh Nguyễn Đình Toàn, anh Thanh Tâm Tuyền và anh Duy Trác. Chỉ là kẻ hậu bối hàng con cháu, tôi ngồi hóng chuyện những tên tuổi lẫy lừng của làng văn, và học được vô số điều trân quý. Giá lúc ấy anh Toàn đồng ý cùng tôi đào thoát và may mắn như chuyến đi của tôi ít tháng sau đó, anh đã có thể chữa được bệnh mắt. Hỏi anh sao nhất quyết ở lại, anh bảo, nghệ sĩ như cái nhau của thai nhi và quê hương như bà mẹ, một khi cái nhau bị cắt rời khỏi cuống là lúc nguồn nuôi dưỡng trực tiếp đứa bé không còn nữa.
Ngày chia tay anh ở Sài Gòn, thoắt cái đã hơn 30 năm. Rốt cuộc anh cũng đành phải ra đi. Hỏi anh, quê hương trong anh bây giờ ra sao, anh nói “tận cùng của tình yêu chính là nỗi nhớ quê nhà; đôi lứa là quê nhà; hạnh phúc lẫn khổ đau cũng là quê nhà,” rồi anh cho nghe một đoạn anh từng đọc năm nào nơi quê hương giờ đây đã cách xa nửa vòng trái đất: “Ngày đã tàn nhưng mưa chẳng chịu ngừng giây lát, chiều âm u như giấc ngủ không yên. Những cành tre nào lạ ngọt dưới những giọt nước u sầu. Quê hương ở phương nào trong bốn phương mù mịt. Tiếng chim kêu buồn trên những cành cây khô. Ngày sắp tàn cùng với cuộc tình đã rũ áo ra đi. Tình yêu rực sáng như trân châu trong bóng mờ của trái tim ẩn kín đã tắt cùng với ánh sáng thảm thương của một ngày Thu buồn nhưng cũng đủ làm vọng lên trong ta những giây phút hoan lạc của một thời nơi quê nhà yêu dấu. Bên bếp đỏ tro than, em hãy hơ nóng hai bàn tay rét mướt. Ngày gần nhau đã vĩnh viễn xa rồi. Liệu có kiếp nào mai sau cho chúng ta những ngày đầm ấm?”
Hỏi anh giờ này anh mong gì, anh nói, chả biết mình mong gì nữa, “ngày hai bữa nấu cơm cho vợ ăn là đủ hết ngày rồi”, còn mong gì nữa.
Chị Hồng, vợ anh đau bệnh. Mà chính bản thân anh cũng nào khá hơn, anh cũng đã “làm bạn” với tật bệnh từ nhiều năm nay.
Tôi gợi lại anh về “Nhạc Chủ Đề Nguyễn Đình Toàn”, anh nói, chắc chẳng còn bao người nhớ đến; thế hệ trẻ bây giờ, khó cho họ để cảm được cái cảm của một thời vang bóng đó. Tôi nói với anh, dù thế nào chăng nữa thì vẫn phải “gìn vàng giữ ngọc”, vì đó là dấu ấn trong lòng nhiều người trong một giai đoạn tan nát nhất của đất nước.
Hai anh em ngồi với nhau, có những lúc thinh lặng không một lời. Tôi cảm được nỗi cô quạnh đang bủa vây anh.
Tôi nói, anh cho em nghe thêm đi, những lời thì thầm anh vẫn cất lên vào những tối Thứ Năm xưa cũ.
“Tình chúng ta bắt đầu vào một Thu rất xa xôi, khi những chùm Hoa Thạch Thảo ngát hương trên những lối đi quanh. Mùa Thu bắt đầu trên giòng sông bát ngát. Mùa Thu nhuộm vàng những cách rừng. Mùa Thu với áo mơ phai, chiều võ vàng, với xác hoa trên mình bướm. Em đã đến với anh như đám mây Tháng Bảy nặng mưa rào.
Em hãy đừng quên, dù bây giờ mùa Thu đã chết. Những mùa Thu khác có thể trở về nhưng mùa Thu của chúng ta đã chết. Anh không bào giờ quên những ngày sung sướng, hạnh phúc đó. Đừng quên nhau, dù đôi chúng ta chẳng còn tao phùng được nữa.”
“Hãy cầu nguyện cho tình ta dù một ngày tình đã vỡ tan. Cầu nguyện cho sự yên vui hằng cửu của mỗi người. Cầu nguyện cho sự tình cờ sầu hận đã đưa chúng ta đến với nhau. Khi em bước ra khỏi đời, anh chỉ còn hai bàn tay không với những chuỗi ngày cô quạnh. Đời có người khôn ngoan, có kẻ dại khờ. Có những đôi mắt cười, có những đôi mắt khóc. Riêng trong mắt anh, có điều gì như đang tan trong lòng. Em làm sao hiểu được từ ngày em bỏ đi, anh đã rã mục dưới gánh nặng của trái tim. Có những người tiến xa trên đường đi, có những kẻ lẽo đẽo theo sau. Có người tự do, có người tù túng. Riêng anh đứng lại rã rời dưới gánh nặng u buồn của trái tim mình.”
“Em có nhìn thấy mây giăng kín buổi chiều, nhìn thấy giòng sông trôi. Ngày đã muộn và con thuyền đã theo sóng trôi xa. Em có nhìn thấy mây giăng kín bầu trời, nhớ lại những ngày chúng ta còn gần nhau. Những trận gió từ phương Nam thổi về lòng anh đầy nỗi nhớ nhung. Anh không thể nào nhớ chúng ta đã xa nhau giữa mùa Xuân hay mùa Hè. Bởi vì mắt anh đã tràn ngập sương lam mỗi lần nhớ tới em, mỗi lần anh dõi theo chân trời nơi anh tưởng rằng có em. Ôi! ngôi mộ của bình minh nơi em cư ngụ. Anh muốn tan thành giòng nước cuốn trôi đến nơi mênh mông cô quạnh ấy. Anh muốn được cùng em tan trong ánh sáng rạng rỡ của ngày bắt đầu, và được cùng em, hòa trong ánh chiêu dương khi chiều trở lại.”
Khói thuốc tỏa ra từ cái tẩu, anh chìm trong hoài niệm và như đang bềnh bồng trên đôi cánh chim bay về cố hương. Anh bảo, để anh đọc cho chú nghe bài thơ anh viết ở Sài Gòn năm 1984. Bài “Tro Tàn”:
https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
Nhìn những thùng sách chất chồng trong căn phòng hẹp của anh, tôi hỏi, “Nguyễn Đình Toàn tiểu thuyết 1 và 2” có được độc giả chú tâm không, anh cười nhưng không dấu được chua chát: “cứ xem đây là lần in cuối cùng dành tặng bằng hữu”.
Ngồi chơi với anh rồi cũng phải về. Anh đóng cánh cửa sau lưng tôi và nói vói theo: “Đã thấy ta gần với cái xa.”
Câu thơ này, anh đã đọc cho tôi nghe hôm đám tang Nhạc sĩ Nhật Ngân buổi sáng Mùng Sáu Tết năm nào.
Theo đoàn người sau quan tài, đi ngang nơi an nghỉ của Nhà báo Đỗ Ngọc Yến, anh Toàn ngồi xuống bãi cỏ trước mộ phần anh Yến, đọc cho nghe trọn bài thơ “Đã Nghe”:
https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
Rời căn phòng trọ của tác giả “Áo Mơ Phai”, ngoái lại nhìn thấy dáng anh xiêu đổ.
Đêm California se lạnh, trong đầu bỗng vang lên câu cuối của bài thơ: “Hay tự lòng ta lấp lối về”.
***
https://baomai.blogspot.com/
Nguyễn Đình Toàn sinh ngày 6 tháng 9 năm 1936 tại huyện Gia Lâm, bên bờ sông Hồng, ngoại thành Hà Nội. Di cư vào Nam 1954, Nguyễn Đình Toàn bắt đầu viết văn làm thơ, viết kịch, viết nhạc, cộng tác với các tạp chí Văn, Văn Học (trong nhiều năm, Nguyễn Đình Toàn phụ giúp Trần Phong Giao tuyển chọn thơ và truyện cho báo Văn); Nguyễn Đình Toàn cũng viết feuilleton cho các nhật báo Tự Do, Chính Luận, Xây Dựng, Tiền Tuyến; biên tập viên đài phát thanh Sài Gòn, nổi tiếng với chương trình Nhạc Chủ Đề trong những năm 1970s. Sau 1975, cùng chung số phận như mọi văn nghệ sĩ Miền Nam, Nguyễn Đình Toàn bị bắt hai lần và đi tù cải tạo một thời gian gần sáu năm. Sang Mỹ định cư từ cuối năm 1998, Nguyễn Đình Toàn và vợ, chị Thu Hồng cùng phụ trách chương trình Đọc Sách cho đài phát thanh VOA, Nguyễn Đình Toàn còn viết cho tuần báo Việt Tide mục Văn Học Nghệ Thuật của nhà văn Nhật Tiến cho tới khi nghỉ hưu. Gia đình Nguyễn Đình Toàn hiện sống tại Nam California.
Tác phẩm đã xuất bản:
https://baomai.blogspot.com/
Văn: Chị Em Hải (truyện, Nxb Tự Do 1961); Những Kẻ Đứng Bên Lề(truyện, Nxb Giao Điểm 1974); Con Đường (truyện, Nxb Giao Điểm 1965); Ngày Tháng (truyện, Nxb An Tiêm 1968); Phía Ngoài (tập truyện, viết chung với Huỳnh Phan Anh, Nxb Hồng Đức 1969); Đêm Hè (truyện, Nxb Hiện Đại 1970); Giờ Ra Chơi (truyện, Nxb Khai Phóng 1970); Đêm Lãng Quên (Nxb Tân Văn 1970); Không Một Ai (truyện, Nxb Hiện Đại 1971); Thành Phố (truyện, Nxb Kẻ Sĩ 1971); Đám Cháy (tập truyện, Nxb Tân Văn 1971); Tro Than (truyện, Nxb Đồng Nai 1972); Áo Mơ Phai (truyện, Nxb Nguyễn Đình Vượng 1972); Đồng Cỏ (truyện, Nxb Đồng Dao/ Úc châu 1994).
Thơ: Mật Đắng (thơ, Nxb Huyền Trân 1962).
Kịch: các vở kịch của Nguyễn Đình Toàn đều là kịch truyền thanh, trừ Cơn Mưa được trích đăng trong bộ môn Kịch Văn Học Miền Nam của Võ Phiến, những bản thảo khác đều thất lạc.
Nhạc: Hiên Cúc Vàng (tập nhạc, 1999); Tôi Muốn Nói Với Em (tập nhạc, 2001); Mưa Trên Cây Hoàng Lan (tập nhạc, 2002).
Ký: Bông Hồng Tạ Ơn I & II (Nxb Đêm Trắng 2006, 2012).
Áo Mơ Phai đoạt giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật 1973.
Đinh Quang Anh Thái
Phó Nhòm U Minh gởi
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

LM Nguyễn Khắc Hy Niềm Hy Vọng Trong Đời Sống Gia Đình

LM Nguyễn Khắc Hy Niềm Hy Vọng Trong Đời Sống Gia Đình

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, PHIM ẢNH DVD | Để lại phản hồi

NGƯỜI KITÔ HỮU CHUẨN BỊ ĐÓN NOEL

NGƯỜI KITÔ HỮU CHUẨN BỊ ĐÓN NOEL

Người Kitô hữu có hai ngày đáng ghi nhớ nhất: đó là lễ Giáng Sinh và lễ Phục sinh. Trước hai ngày lễ trọng đại đó có Mùa Vọng và Mùa Chay để chuẩn bị. Người Kitô hữu Việt Nam chuẩn bị thật rốt ráo. Chẳng hạn như chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh, thì bên ngoài lăng xăng lo làm hang đá, đèn đóm, tượng ảnh, cây thông, băng nhạc, băng video…. Bên trong lo quét dọn chùi bóng: xưng tội. Vậy là có cả bên trong và bên ngoài, tốt quá đi chứ, còn chê vào đâu được.

Thế nhưng, nếu cứ như thế năm này qua năm khác và chỉ có thế thôi, thì lối sống đạo như vậy đã an tâm được chăng ?

Vấn đề xưng tội có vẻ như chỉ chờ đến ngày này mới ào ào đổ xô đi xưng tội. Chen lấn, xô đẩy, giành giật, cãi vã, la mắng nhau om sòm, chạy sang tòa này chạy tới tòa kia lạch bạch như… vịt. Bởi thế, nên có cả tội mới toanh vì vừa mới phạm: đó là tội chen lấn chửi nhau trước khi vô tòa. Đúng là tội còn nóng hổi vừa thổi vừa xưng.

Tôi nhận định thấy là tất cả đều vội vàng, từ cha đến con, từ già đến trẻ, ai ai cũng sốt ruột, ai ai cũng muốn cho mau, cho xong, cho yên cái lương tâm sún răng… nên cần dốc hết dốc cạn ra.

Phần linh mục cũng muốn giải quyết số lượng chồng chất quá tải đó nên cần vắn tắt, đúng công thức thuộc lòng, nhanh nhanh một chút cho nhẹ gánh bởi vừa giải tội vừa lo giữ trật tự, đôi khi phải có bộ mặt hình sự, đôi khi phải quát. Tội gì thì cũng phải tha và cho việc đền tội chẳng biết bao nhiêu cho đủ, nhiều lúc cũng muốn nói ít lời, khuyên nhủ đôi câu, nâng đỡ đôi điều nhưng cứ thấy cái đuôi rồng rắn dài cả cây số mà nghẹn cả cổ, cố làm sao cho các toa tầu lửa mau rút ngắn lại, mà cái đầu tầu càng sốt ruột thì lại càng thấy lần lần được chắp nối thêm toa. Các toa chắp nối vào rất từ từ nhưng lại rất khốc liệt.

Phần tín hữu thì bá nhân bá tánh, đủ mọi kiểu xưng tội, đủ mọi thứ kể lể, đủ thứ mở đầu và kết thúc. Tội to tội bé, tội nặng tội nhẹ tội trên trời tội dưới đất, tội địa ngục… chờ đến ngày này mới “xả” ra. Người vài tháng, người ít năm, người lâu năm. Người kể lể tỉ mỉ, người kể đại khái, người nói ít lần, người nói nhiều lần, người không nhớ ít hay nhiều nữa. Người kề cà xin lời khuyên lời răn, người nhấp nhổm chưa xong đã chạy, người nín hơi kể một lèo tuồn tuột, người ngâm nga ê a thưa gửi. Người kể tội người khác, người chưa kể đã biện hộ. Người thở hơi rượu, người thở hơi thuốc lào, người thở hơi hôi thối, người thở hơi ngai ngái. Người giọng Bắc, giọng Nam, giọng Trung, trầm bổng đủ mọi thứ giọng… Cả là một bi kịch diễn ra trong vội vàng, ai cũng muốn cho xong cho qua. Cũng trong ngày này cũng có người thích xưng tội ngoài giờ, ngoài luồng không biết có phải ngại xếp hàng, ngại chen lấn, sợ mất thời giờ không? Họ có những lý do như con bệnh, nhà xa, mới đi làm về, mai phải đi xa, xếp hàng suốt sáng đến giờ mà chưa được xưng…? Ra nhưng không xưng tội được là không xong, không nhẹ mình, không mừng lễ? Ôi! Mừng lễ Giáng Sinh mà như sắp tận thế?

Giáo Hội xếp đặt những lễ quan trọng, nhắc nhở những biến cố trọng đại đó có ý nghĩa gì, muốn dậy dỗ khuyên nhủ tín hữu điều gì? Nếu chỉ có kiểu sống đạo niềm tin như tín hữu có thói quen “tốt lành” giữ xưa nay thì có đánh mất ý nghĩa chính của những biến cố trọng đại ấy không? Và chỉ dừng ở đó là đủ sao? Là đạt phần rỗi, là tót vào nước trời thẳng cẳng ru?

Có thắc mắc hỏi tại sao để đến ngày này mới tẩy uế linh hồn cách dồn dập như thế? Họ trả lời Giáo Hội làm những “cái cột mốc” để tín hữu có thời gian tính sổ trả nợ. Có bày ra như thế mới tạo dịp nhắc nhớ cho họ, kêu gọi họ, bắt ép họ. Mùa Thường Niên là mùa thoải mái, mùa thênh thang tự do, mùa tối tăm mắt mũi vào công ăn việc làm, sô bồ giành giật, lọc lừa, dối gian… chơi bời thỏa thuê. Tội lỗi xếp đấy chẳng áy náy, chẳng buồn nghĩ, chẳng hơi sức đâu mà lo nghĩ đến đạo. Chờ đến ngày tính sổ “nộp thuế” thì dồn dập ào ào như thế mới bớt sợ, bớt run vì mình chỉ là phần tử nhỏ nhoi trong cái khối khổng lồ ấy, chẳng ai thèm để ý đến mình, chẳng linh mục nào muốn bắt bẻ mình, chẳng vị nào biết tông tích gốc rễ đời mình dù tội mình có tầy trời.

Người mục tử và đoàn chiên, sao mà kỳ quặc dễ sợ? Sao không có những phút giây thanh thản bình an bên nhau để sửa đổi, để chia sẻ, để hướng dẫn trong thân tình mặn mà, nồng ấm đạt tới một đời sống đức tin chân thật? Đi vào cuộc gặp gỡ, sống mối tương quan, sự gắn bó kết hiệp mật thiết với Chúa trong cái thường ngày để chan hòa vào đời sống cho cuộc sống mình và tha nhân tốt đẹp, sạch sẽ, lành mạnh hơn. Như thế đâu có phải là chuyện trên mây trên gió? Đâu có phải là chuyện viễn vông không tưởng? Sống với một thế giới vật chất dồn dập, đời sống tâm linh cũng chẳng khá hơn. Do đó, ra như giữa chủ chăn và con chiên, ai cũng bận rộn, hoặc còn ái ngại hoặc có một khoảng cách nào đó nên không có thì giờ để gặp gỡ để chia sẻ niềm tin.

Với nếp sống đạo như thế đó, Nước Trời vẫn xa lắc xa lơ, thiêng liêng và trần thế vẫn cứ tách rời nhau, nhà thờ và gia đình không có dính dáng, đọc kinh và việc làm chẳng ăn nhập. Chung cuộc, mong gặp được linh mục ở giây phút cuối cùng của cuộc đời này là may mắn, là số hên, là trúng độc đắc, đúng không?

Tấm lòng ở đâu? Tình yêu ở đâu? Lòng xót thương của Chúa ở đâu? Hẳn còn xa tít mù khơi chăng? Để những ngày Mùa Vọng Chúa vất vả lo giải quyết, thanh toán, còn Mùa Thường Niên ngồi chơi xơi nước, khỏe re. Sống đạo theo mùa, theo thời tiết, có mùa nghỉ chơi với Chúa, có mùa phải tính sổ. Nhìn cảnh sống đạo đang diễn ra cũng là cái chúng ta thấy được chúng ta đang nhào nặn lên một ông thiên chúa cho kiểu sống đạo của chúng ta. Thế đấy! Tôi viết ra đây cũng chẳng phải ngon lành gì hơn ai. Nhưng chúng ta can đảm nhìn lại, đặt lại cách sống đạo để Thiên Chúa, Người còn có cơ hội dậy chúng ta khám phá nhiều điều mới mẻ, sâu rộng hơn…

Trong đời sống âm thầm trầm lặng mỗi ngày, Chúa vẫn sinh ra và lớn lên trong tâm hồn. Ngài đã sinh ra nơi cánh đồng hoang vu thanh vắng, trong hang đá bò lừa tối tăm hôi hám, Ngài đã không bịt mũi xua tay, thì tâm hồn rách nát mỗi người Ngài cũng không ngần ngại mà hiện diện ở đó. Nếu nhận thức được như thế thì phải chăng ngày nào cũng là ngày lễ Giáng Sinh vui vẻ và mùa nào cũng là mùa xưng tội. Yêu thương và tha thứ.

Mong Manh

From Langthangchieutim

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, TÔN GIÁO | Để lại phản hồi

Hoan nghênh những Luật Sư công chính không vô cảm trước bất công!

From: Trần Bang added 2 new photos — with Đôn An Võ and 2 others.

Hoan nghênh những Luật Sư công chính không vô cảm trước bất công!

DANH SÁCH LUẬT SƯ KÝ TÊN, ỦNG HỘ “KIẾN NGHỊ XEM XÉT LẠI QUYẾT ĐỊNH KỶ LUẬT ĐỐI VỚI LUẬT SƯ VÕ AN ĐÔN” ĐỀ NGÀY 10/12/2017 GỬI BAN THƯỜNG VỤ LIÊN ĐOÀN LUẬT SƯ VIỆT NAM:

1. LS Trịnh Vĩnh Phúc – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
2. LS Trần Quang Thắng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
3. LS Đặng Trọng Dũng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
4. LS Trần Bá Học – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
5. LS Nguyễn Văn Miếng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
6. LS Phạm Tất Thắng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
7. LS Đặng Đình Mạnh – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
8. LS Trần Hồng Phong – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
9. LS Nguyễn Thị Dạ Thảo – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
10. LS Đồng Hữu Pháp – Đoàn Luật sư tỉnh Thừa Thiên – Huế
11. LS Lê Văn Luân – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
12. LS Ngô Anh Tuấn – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
13. LS Nguyễn Hà Luân – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
14. LS Lưu Vũ Anh – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
15. LS Lê Văn Hòa – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
16. LS Hoàng Ngọc Giao – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
17. LS Trần Vũ Hải – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
18. LS Phan Thị Lan Anh – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
19. LS Nguyễn Hoàng Trung – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
20. LS Hà Huy Sơn – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
21. LS Ngô Ngọc Trai – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
22. LS Trần Anh Tùng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
23. LS Nguyễn Phan Long – Đoàn Luật sư TP. Cần Thơ
24. LS Nguyễn Hòa – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
25. LS Trần Văn Sỹ – Đoàn Luật sư tỉnh Vĩnh Long
26. LS Trương Công Cường – Đoàn Luật sư tỉnh Kiên Giang
27. LS Nguyễn Khả Thành – Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên
28. LS Phạm Văn Tuyên – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
29. LS Nguyễn Văn Kỷ – Đoàn Luật sư tỉnh Thừa Thiên – Huế
30. LS Lê Mạnh Hùng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
31. LS Nguyễn Thạch Thảo – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
32. LS Trần Minh Hùng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
33. LS Nguyễn Văn Từ – Đoàn Luật sư tỉnh Tây Ninh
34. LS Trần Hà Xuân Phong – Đoàn Luật sư tỉnh Đồng Tháp
35. LS Lê Quang Hiến – Đoàn Luật sư tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
36. LS Trần Văn Đức – Đoàn Luật sư TP. Đà Nẵng
37. LS Khương Đình Tiến – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
38. LS Nguyễn Hữu Trung – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
39. LS Lê Xuân Hậu – Đoàn Luật sư tỉnh Bình Dương
40. LS Nguyễn Minh Anh – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
41. LS Nguyễn Trần Chiêu Dương – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
42. LS Lê Quang Vũ – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
43. LS Trần Đăng Sỹ – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
44. LS Nguyễn Ngọc Tuấn – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
45. LS Trần Trung Thuận – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
46. LS Man Đức Vương – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
47. LS Hồ Minh Kính – Đoàn Luật sư tỉnh Bình Định
48. LS Nguyễn Tiến Dũng – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
49. LS Trần Dũng – Đoàn Luật sư tỉnh Cà Mau
50. LS Nguyễn Văn Đồng – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
51. LS Phạm Dũng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
52. LS Dương Vĩnh Tuyến – Đoàn Luật sư tỉnh Bình Phước
53. LS Đinh Quốc Dũng – Đoàn Luật sư tỉnh Đồng Nai
54. LS Đỗ Xuân Hiệu – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
55. LS Cao Tiến Đạt – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
56. LS Phạm Xuân Thọ – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
57. LS Lê Văn Hồi – ĐoànLuật sư TP. Hà Nội
58. LS Phan Thị Sánh – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
59. LS Nguyễn Vượng Hải – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
60. LS Nguyễn Hữu Phúc – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
61. LS Bùi Thanh Bình – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
62. LS Ngụy Thành Thắng – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
63. LS Phạm Thùy Dung – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
64. LS Trần Thùy Chi – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
65. LS Nguyễn Thị Mỹ Uyên – Đoàn Luật sư tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
66. LS Văn Minh Nam – Đoàn Luật sư tỉnh Lào Cai
67. LS Trần Văn Đạt – Đoàn Luật sư tỉnh Bình Thuận
68. LS Nguyễn Anh Vân – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
69. LS Lê Thanh Tuấn – Đoàn Luật sư tỉnh Nghệ An
70. LS Đỗ Phú Kim – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
71. LS Đào Thị Lan Anh – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
72. LS Lê Ngọc Luân – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
73. LS Hoàng Xuân Sơn – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
74. LS Nguyễn Văn Thành – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
75. LS Nguyễn Văn Kiệm – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
76. LS Trần Đình Dũng – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
77. LS Đỗ Thành Nhân – Đoàn Luật sư TP. Đà Nẵng
78. LS Lương Tống Thi – Đoàn Luật sư tỉnh An Giang
79. LS Trần Việt Hùng – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
80. LS Nguyễn Duy Bình – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
81. LS Phạm Văn Tuấn – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
82. LS Trần Hữu Kiển – Đoàn Luật sư tỉnh Bến Tre
83. LS Nguyễn Thanh Sơn – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
84. LS Nguyễn Ngọc Bảo Chi – Đoàn Luật sư tỉnh Đắk Lắk
85. LS Trần Đình Đại – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
86. LS Phạm Văn Thọ – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
87. LS Phạm Thanh Tùng – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
88. LS Ngô Đình Thuần – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
89. LS Bùi Minh Bằng – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
90. LS Nguyễn Thị Ninh Hòa – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
91. LS Lê Minh Châu – Đoàn Luật sư tỉnh Cà Mau
92. LS Giã Hoàng Nhựt – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
93. LS Hoàng Cao Sang – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
94. LS Trần Công Ly Tao – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
95. LS Đinh Văn Thảo – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
96. LS Hoàng Nguyên Bình – Đoàn Luật sư TP. Hà Nội
97. LS Nguyễn Hồng Lĩnh – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
98. LS Lê Văn Hoan – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
99. LS Nguyễn Minh Thuận – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
100. LS Phạm Công Út – Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh
(Gồm 100 luật sư tham gia ký tên và ủng hộ – Đợt 1)

Stt của LS Trịnh Vĩnh Phúc

P/s ảnh chụp LS Võ An Đôn và LS Nguyễn Khả Thành, ngày4/ 3/2016, khi 2 LS đi bào chữa miễn phí cho Dân oan Nguyễn Văn Thông ở Tòa án huyện Gò Dầu, Tỉnh Tây Ninh (vì ông Thông đi khiếu kiện đòi tiền bồi thường đất từ Tây Ninh ra Hà Nội nhiều năm , và bị quy cho là phạm Điều 258 BLHS…)

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and outdoor
Image may contain: 3 people, people smiling, people standing
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Khổng Tử giảng: “Vua quan mất tín thì nước suy vong”. Vậy “tín” là gì? Người xưa “tín” như thế nào?

Khổng Tử giảng: “Vua quan mất tín thì nước suy vong”. Vậy “tín” là gì? Người xưa “tín” như thế nào?

Trong quan niệm truyền thống, Đạo gia giảng làm người phải “chân”, cuối cùng tu thành chân nhân. Phật gia cũng dạy con người không được nói dối. Nho gia giảng “tín”, lời một khi nói ra phải có sự thủy chung trước sau như một.

 

 

 

 

 

 

 

 

(Hình minh họa: Qua caroki.com)

Vậy thế nào là “tín”? Vì sao con người phải có “tín”? Và người xưa coi trọng “tín” như thế nào?

Thế nào là “tín”?

Xét theo chữ Hán thì “Tín” (信) là chữ Hội ý. Nó được cấu tạo bởi chữ “Nhân” (人) và chữ “Ngôn” (言). Ý nghĩa nguyên gốc của chữ “Tín” là thật lòng thật ý, trước sau như một, không thay đổi. Lời nói của con người phải là thành thật, trung thực, không hư hão, giả dối.

“Ngôn” ((言) là chữ Chỉ sự (một trong 6 cách tạo chữ Hán). Trong thể chữ Giáp Cốt, bên dưới của chữ “Ngôn” là hình cái lưỡi, biểu thị rằng lời nói là theo lưỡi mà xuất ra.

Trong “Thuyết văn giải tự” viết: “Trực ngôn viết ngôn, luận nan viết ngữ”, ý nói rằng trong tâm mà nghĩ cái gì thì trực tiếp nói rõ ra, như thế mới được gọi là ngôn. Còn những lời suy luận, biện luận, chất vấn… thì được gọi là “ngữ”.

Trong “Pháp ngôn nghĩa sơ” viết: “Ngôn, tâm thanh dã”, tức lời là tiếng nói của tâm. Nếu một người “nghĩ một đằng nói một nẻo”, nói lời giả dối thì khẳng định là sẽ không có uy tín.

Trong “Thi. Vệ phong. Manh” cũng viết: “Tín thệ đán đán” (lời thề son sắt). Thời cổ đại, người ta một khi nói ra lời thề quyết sẽ giữ lời, nên mới có câu “lời nói gói vàng”.

Vì sao con người phải có “tín”?

 

 

 

 

 

 

 

(Hình minh họa: Qua kknews.cc)

“Tín” không chỉ là thước đo của tu dưỡng mà còn là tiêu chuẩn của chính nhân quân tử, là nguyên tắc xử thế cần phải có của người cổ đại. Người có thể thủ tín thì mới được người khác kính trọng.

Khổng Tử đem “Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín” làm ngũ thường (năm đạo thường của con người lúc nào cũng phải có, không thể thiếu được). Trong đó, giữa người với người nhất định phải có “thành tín”. Đây cũng là một trong những đạo đức tốt đẹp của con người.

Khổng Tử giảng: “Nhân nhi vô tín, bất tri kì khả”, ý nói người mà không có “tín” thì không làm nổi việc gì. Đối với một cá nhân “tín” quan trọng như vậy, còn đạo lý cai trị đất nước thực ra cũng tương tự như thế.

Học trò của Khổng Tử là Tử Cống từng hỏi rằng: “Thưa thầy, thầy chỉ giáo cho con về biện pháp trị quốc”.

Khổng Tử nói: “Một là làm cho dân chúng được cơm no áo ấm. Hai là đất nước có quân đội cường mạnh. Ba là lấy được tín nhiệm của thần dân”.

Tử Cống hỏi: “Thưa thầy! Nếu bất đắc dĩ phải bỏ đi một điều kiện trong ấy, thì nên bỏ điều kiện nào trước ạ?”

Khổng Tử nói: “Xóa bỏ quân đội!”

Tử Cống lại hỏi: “Thưa thầy! Nếu như phải bỏ thêm một điều kiện nữa…?”

Khổng Tử trả lời: “Bỏ đi ăn no mặc ấm. Thà rằng không được ‘ăn no mặc ấm’, chứ nhất định phải bảo trì chữ tín. Bởi vì, nếu không được dân chúng tín nhiệm thì đất nước sớm hay muộn cũng sẽ tiêu vong.”

Bởi vậy, có thể nói “tín” là cái gốc để lập thân, lập nước. Người mất “tín” thì không làm nổi việc gì, dân chúng mất “tín” vào người cai trị thì đất nước suy vong.

Người xưa “tín” như thế nào?

 

 

 

 

 

 

 

 

(Hình minh họa: Qua kknews.cc)

Có một câu chuyện nổi tiếng về giữ chữ tín trong lịch sử như thế này:

Quý Trát tên thật là Cơ Trát, là con út của vua Ngô vương Thọ Mộng, là người mà Khổng Tử ngưỡng mộ nhất.

Năm 544 trước Công nguyên, Quý Trát phụng mệnh triều đình đi viếng thăm nước Lỗ. Ông có mang theo một đoàn tùy tùng và xuất phát từ thủ phủ của nước Ngô. Lúc họ đến nước Từ, chứng kiến cảnh dân chúng an cư lạc nghiệp, cuộc sống giàu có thì trong lòng họ rất ngưỡng mộ.

Quý Trát nói: “Vua nước Từ trước nay nổi tiếng là dùng nhân nghĩa đối đãi với dân chúng, hôm nay được chứng kiến điều này, quả là danh bất hư truyền!”

Vì thế, Quý Trát liền nảy sinh ý muốn tới thăm hỏi vua nước Từ một chút để bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình. Vua nước Từ sớm đã được nghe danh tiếng về tài đức của Quý Trát. Hôm nay lại đặc biệt được Quý Trát ghé thăm nên trong lòng ông rất vui mừng phấn khởi. Ông vội vàng sai tôi tớ tổ chức yến tiệc để chiêu đãi. Hai người họ nói chuyện thật vui vẻ. Vua nước Từ rất thích thanh bảo kiếm mà Quý Trát đeo trên người, mấy lần ông muốn nói nhưng lại không tiện mở miệng.

Quý Trát là người thông minh nên chỉ liếc mắt đã hiểu thấu lòng vua nước Từ. Trong lòng Quý Trát cũng muốn tặng lại thanh bảo kiếm cho vua nước Từ. Nhưng đột nhiên ông lại nghĩ: “Mình mang theo bảo kiếm đi sứ nước khác, là một sự tôn trọng lại càng là lễ tiết. Nếu bây giờ đem bảo kiếm tặng lại cho vua nước Từ thì chẳng phải là bất kính với vua nước Lỗ sao?” Nghĩ như vậy nên Quý Trát đã từ bỏ ý nghĩ tặng bảo kiếm cho vua nước Từ. Nhưng ông cũng đã tự hứa hẹn với lòng mình rằng: “Đợi lúc đi nước Lỗ trở về, nhất định ta sẽ tặng lại thanh bảo kiếm này cho vua nước Từ.”

Từ biệt vua nước Từ, Quý Trát lại dẫn đoàn người hướng về nước Lỗ. Sau khi tới nước Lỗ, ông cũng được quốc vương nước Lỗ nhiệt tình đón tiếp và chiêu đãi. Quý Trát cũng dựa vào tài hoa và trí tuệ của mình khiến cho người dân nước Lỗ bội phục và yêu kính.

Sau khi nán lại ở nước Lỗ hơn một năm, Quý Trát bắt đầu trở về nước. Ông cũng không quên lời hứa tặng thanh bảo kiếm cho vua Từ mà ông đã giữ trong lòng hơn một năm qua. Lúc đi ngang qua biên giới nước Từ, ông quyết định vào thăm vua Từ để thực hiện lời hứa của mình. Nhưng, khi đến nơi ông lại nhận được một tin tức bất hạnh, đó là vua nước Từ đã tạ thế.

Lúc này, Quý Trát cảm thấy vô cùng hối hận và đau khổ. Ông cởi thanh bảo kiếm ra và tặng lại cho người kế thừa của vua Từ. Đoàn người tùy tùng đi theo ông vội ngăn cản và nói: “Thanh bảo kiếm là quốc bảo của nước Ngô. Sao ngài có thể tùy tiện đem tặng cho người khác? Huống hồ bây giờ vua Từ cũng đã qua đời, thì cần gì phải tặng cho người thừa kế?”

Quý Trát nghe mọi người nói vậy liền trả lời: “Lần trước trong lúc nói chuyện cùng với vua Từ, ta không tặng bảo kiếm cho ngài là vì ta còn phải có nhiệm vụ đi sứ nước Lỗ. Nhưng trong lòng ta sớm đã hứa sẽ tặng nó cho vua Từ rồi. Đã hứa rồi, sao có thể vì vua Từ đã mất mà lừa gạt lương tâm của mình đây? Hơn nữa, ta là công tử và sứ giả mà lại không coi trọng chữ tín. Nếu như điều này truyền đi thì đâu còn mặt mũi nào mà đối mặt với mọi người? Người khác sẽ nhìn chúng ta như thế nào?”

Lúc ấy, người kế thừa của vua Từ cũng từ chối không nhận mà nói: “Ta không có di mệnh của người đã mất, nên không dám tiếp nhận thanh bảo kiếm này.”

Thế là, Quý Trát liền đem thanh bảo kiếm treo trên cây liễu trước mộ của vua Từ. Hành động này của ông khiến thần dân nước Từ ai ai cũng ngợi ca. Họ còn sáng tác một ca khúc để ca tụng về ông. Cũng từ đó câu chuyện “Quý Trát treo kiếm” được lưu truyền cho đến nay như một bài học về giữ chữ tín của người xưa.

An Hòa

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Trung Quốc có truyền thống “nói một đằng làm một nẻo và vừa ăn cắp vừa la”!

From: Trần Bang

Trung Quốc có truyền thống “nói một đằng làm một nẻo và vừa ăn cắp vừa la”!

Hải quân Trung Quốc liên tiếp tổ chức các cuộc tập trận trong thời gian qua.

* Trong khi cả châu Á bị cuốn vào vòng xoáy căng thẳng Triều Tiên, Trung Quốc vẫn tiếp tục triển khai các hệ thống radar tần số cao và nhiều cơ sở quân sự khác ra các hòn đảo nhân tạo xây dựng trái phép ở Biển Đông.

* Hải quân Trung Quốc đang tiến hành cuộc tập trận bắn đạn thật ngay gần bán đảo Triều Tiên trong bối cảnh Mỹ và các đồng minh cũng đang diễn tập ở khu vực này.

* Truyền thông Ấn Độ cho hay, Trung Quốc bắt đầu tăng cường các lực lượng quân sự gần cao nguyên Doklam, nơi từng chứng kiến tình trạng đối đầu căng thẳng giữa binh sĩ Trung – Ấn trong hơn 2 tháng hồi đầu năm nay.

* Trung Quốc cho rằng hoạt động của Australia trên Biển Đông trong năm qua “đi ngược lại xu hướng hòa bình và ổn định”.

“Một loạt hành động của quân đội Australia trên Biển Đông trong năm qua đã đi ngược với xu hướng hòa bình và ổn định chung”, Reuters hôm nay dẫn tuyên bố của Tư lệnh hải quân Trung Quốc Thẩm Kim Long.

Trong cuộc gặp với Phó đô đốc hải quân Australia Tim Barrett tại Bắc Kinh ông Thẩm cho rằng tình hình Biển Đông nói chung “ổn định và tốt đẹp”, tuy nhiên hành động của Canberra “không phù hợp với sự đồng thuận đã đạt được giữa lãnh đạo hai nước hay xu hướng hợp tác trong tất cả lĩnh vực giữa hai bên”.
….
https://m.baomoi.com/tin-the-gioi-15-12-trun…/c/24307074.epi

Image may contain: ocean and text
Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

PHẢI HIỂU NGƯỢC!

From: Ngô Trường An‘s post.
Image may contain: 1 person, eyeglasses and text
Ngô Trường AnFollow

PHẢI HIỂU NGƯỢC!

Diêm Vương đi tuần quanh địa phủ, thấy 2 đứa bé gái ôm nhau khóc lóc thảm thiết, Ngài vội lại gần tra hỏi:
– Các cháu kia, có chuyện gì oan ức mà khóc tức tưởi như thế? Nào, con bé này, nói ta nghe.
– Dạ con bị họ hiếp dâm, vì quá uất ức nên con tự tử chết ạ.
– Úi chà! Khổ thân cháu! Thế còn cháu kia, cháu cũng tự tử à?
– Dạ không ạ, con bị họ hiếp dâm xong rồi giết luôn ạ.
– Thế con được mấy tuổi rồi?
– Dạ 7 tuổi ạ.
– Ối ,Thiên la địa võng ơi! Mới 7 tuổi mà bị hiếp dâm à?
Qủy sứ đứng bên vòng tay thưa:
– Dạ bẩm ngài! 7 tuổi là lớn rồi đó ạ. Con nghe nói trên đó các cháu 1-2 tuổi cũng bị hiếp dâm nhiều lắm ạ.
– Hừm! Sao ta nghe ông quan nào trên đó nói: «Không đâu chăm lo mầm non tốt như nước ta?»
– Dạ, nếu ngài nghi ngờ thì con xin đọc bài báo TN ra ngày 26.7.2017 đây ạ: « trong 5 năm từ 2012-2016 cả nước có 8100 vụ xâm hại trẻ em, trong đó có hàng trăm trẻ em dưới 6 tuổi. Và riêng 6 tháng đầu năm 2017 đã xảy ra 805 vụ xâm hại trẻ em. Bình quân 2 ngày thì có 9 vụ xâm hại tình dục trẻ em».
Đây chỉ mới nói về xâm hại tình dục chứ chưa thống kê về bạo hành đâu ạ.
– Bạo hành là sao?
– Dạ, đó là đánh đập, tra tấn, bỏ đói, bóp cổ, nhận nước, xát ớt vô miệng….. Nhiều kiểu lắm. Nếu ngài muốn hiểu rõ hơn thì hỏi các bảo mẫu giữ trẻ đấy ạ.
– Quái! Xâm hại, bạo hành như rươi thế sao tên quan đó nói chăm lo tốt là sao?
– Dạ, bọn quan lại trên đó từ thằng nhỏ đến thằng to. Chúng nó nói cái gì thì ngài chỉ cần hiểu ngược lại là đúng thôi ạ.
– À! Thì ra là vậy!

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Sinh thường phong bì 500 ngàn, sinh mổ 1 triệu, ai cũng vậy.

Sinh thường phong bì 500 ngàn, sinh mổ 1 triệu, ai cũng vậy.

(NLĐO)- “Đẻ thường phong bì 500 ngàn, đẻ mổ 1 triệu đồng, ai cũng như vậy”- thông tin trên được bà Vũ Thị Minh Hạnh, Phó viện trưởng Viện chiến lược và chính sách y tế, Bộ Y tế, chia sẻ ngày 15-12.

Nhiều người chọn cách “lót tay” nhân viên y tế để không phải chờ khám quá lâu – Ảnh minh họa (từ báo Người Lao Động)

Tại hội nghị trực tuyến tập huấn tiêu chí đánh giá chất lượng bệnh viện cho hơn 2.200 cán bộ y tế 63 tỉnh, thành phố tại Hà Nội sáng 15-12, bà Hạnh chia sẻ câu chuyện của chính bản thân bà tại một bệnh viện phụ sản. Tại đây bà hỏi người nhà bệnh nhân có đưa phong bì không, người dân cho biết: “Đẻ thường phong bì 500.000 đồng, đẻ mổ 1 triệu, ai cũng như vậy, cô không tin tôi thì lên khoa hỏi mọi người mà xem”.

http://nld.com.vn/suc-khoe/sinh-thuong-phong-bi-500-ngan-sinh-mo-1-trieu-ai-cung-vay-20171215151716274.htm

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bài học đau đớn, cần xử lý trách nhiệm

From: Quoc Vo

Ngoài chuyện bắt ông Thăng, Thanh, ông Trọng có muốn bắt những tay này nếu xử lý trách nhiệm theo như ông Thuỷ đề nghị không?

Ông Trọng hãy nhớ, đây không chỉ là việc làm thua lỗ mà còn là việc làm làm mất lòng tin của dân chúng vào đảng CSVN lớn nhất, giống như vụ ống nước Hà nội bị bể 21 lần mà đảng CSVN đã không dám đụng tới

TP – Dự án đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông lại vỡ tiến độ và đang xin gia hạn thêm gần 1 năm. Điều này khiến bức xúc của dư luận về dự án vốn trì trệ, nhiều tai tiếng này ngày một tăng.
TIENPHONG.VN
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Gang thép Thái Nguyên nuốt ngàn tỉ rồi… bất động!

Vụ việc có dấu hiệu vi phạm hình sự liên quan đến Công ty Gang thép Thái Nguyên tại dự án cải tạo và mở rộng sản xuất giai đoạn II của công ty này đã được Thanh tra Chính phủ chuyển sang Bộ Công an để điều tra, làm rõ
NLD.COM.VN
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Hai Bà Trưng đánh giặc nào?

From: Dang Tuong

Lối giáo dục cho thế hệ con cháu người Việt đã bị bọn CỘNG SẢN nhồi sọ đã dần mòn phá hoại ý chí quật cường chống giặc ngoại xâm Hán nô Trung quốc của dân tộc việt nam có chiều dài lịch sử 4000 năm xây dựng và giữ nước…Nước Việt đang đứng trước nguy cơ bị nô lệ, trở thành thuộc địa của giặc phương bắc thêm một lần nữa…..!!!!

Trước ngày nhập học, cháu gái tôi hầu như không rời mấy cuốn SGK còn thơm mùi giấy mới. Đang đọc say sưa bỗng nó chạy đến bên tôi, chỉ vào bài tập đọc Hai Bà Trưng.
VIETNAMNET.VN
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Phe nào thắng thì Nhân Dân vẫn trắng tay – thienducpoet.com

From: Thiên Đức‘s post.
Csvn thanh trừng nhau, đấu đá nhau dứt khoát không vì Tổ Quốc giang san, vì lợi ích nhân dân mà vì sự vinh thân phì gia của cá nhân, gia đình dòng họ, bè nhóm của chúng. Giang san Tổ Quốc chỉ là món hàng để chúng bán buôn. Nhân dân chỉ là miếng đất để chúng khai thác, là con vịt để chúng “vặt lông” mà thôi. Nhân dân Việt Nam sống trong chế độ cộng sản như con ếch trong nồi luộc và nước nóng từ từ…đến khi sôi và bị luộc chín lúc nào không biết! Khổ thân nhưng vẫn nói “đảng quang vinh”!
David Thiên Ngọc (Danlambao) – Sự đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ chóp bu đảng CSVN đã đến hồi quyết liệt và công khai. Những diễn biến đã râm ran và sôi sục từ mấy năm về trước… khi những lưỡi búa, nhác dao chém vào nha…
SITES.GOOGLE.COM
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi