Suy nghĩ vụn cuối năm

Suy nghĩ vụn cuối năm

____

Hồ Phú Bông

20-1-2018

Cuối năm thường nghĩ về, còn đầu năm không mấy ai muốn nói chuyện ra đi, dù chỉ mới nghĩ đến thì tâm trạng đã rối bời. Đã bâng khuâng, xao xuyến. Ra đi như vậy là sẽ quay về. Quay về vì tình quê hương là sợi dây vô hình ràng buộc đã thấm đẫm trong máu, trong tim. Về, để hồi sinh vùng ký ức nhạt nhòa. Về, để thăm chốn cũ. Cuốn rún vẫn chưa lìa.

Ra đi như vậy là cưu mang nỗi niềm không thể dứt bỏ.

Ra đi để nhớ về.

Buổi sáng gần ngày tiễn Ông Táo, ngồi bên cửa sổ, đọc. Ngoài trời mưa bụi, lạnh 2 độ C. Ly cà phê nóng mới pha. Đậm. Pha theo kiểu ngày xưa dù biết đậm có thể ảnh hưởng sức khỏe. Nhưng cần đậm. Cái đậm sẽ đi vào máu, sẽ vỗ vào nhịp tim, vỗ vào vùng ký ức mà ngày tháng lê thê muốn vùi lấp.

Đọc “Tạm biệt Nga: một thế hệ xách túi ra nước ngoài” của phóng viên Lucy Ash, đài BBC. Nội dung viết bỗng chòi đạp, quẫy cựa, đập thình thịch vào tiềm thức. Nhịp đập của trái tim như tiếng ai đó gõ dồn dập vào cánh cửa thời gian đã đóng kín im lìm. Hóa ra quá khứ tưởng đã được phong kín chỉ là lớp tro bụi thời gian phủ rất mong manh bên ngoài. Một cơn gió vô tình thổi qua cũng đủ tung tóe bụi mù và trong chốc lát lại trơ ra những gai góc thời cuộc, chua xót đến quặn lòng.

Chỉ một thế hệ người Nga đã xách túi ra nước ngoài, còn người Việt thì hai.

Cùng hoàn cảnh, cùng tâm trạng. Một, ở đất nước là “cái nôi của cộng sản”. Một, ở đất nước từng ca ngợi “cái nôi” đó. Một, ở đất nước tuy không có nội chiến dài nhưng “cách mạng tháng Mười” tàn phá tận gốc rễ nền văn hóa Nga lâu đời. Một, ở đất nước chạy theo ảo tưởng “tháng Mười” đó bằng cuộc nội chiến tương tàn suốt một phần tư thế kỷ với núi xương sông máu mà khi kết thúc tự cho mình là đỉnh cao trí tuệ của loài người. Tưởng sẽ là anh hùng của mọi thời đại. Ít ai ngờ, rất nhanh sau đó, lại trở thành “anh hùng” ăn xin khắp thế giới. Ngửa tay xin ăn ngay cả với kẻ cựu thù!

Điều khác là đất nước “tháng Mười” dù đã từ bỏ cộng sản nhưng hậu quả vẫn nhãn tiền, còn đất nước chạy theo vẫn bám chặt giáo điều hoang tưởng.

Khởi điểm “cách mạng” là chống áp bức bóc lột. Chống sưu cao thuế nặng. Giải phóng nông dân, công nhân là những người cùng khổ, một cổ hai ba tròng. Rồi cuối cùng quay phắt lại khởi điểm. Nông dân, công nhân hôm nay bị bóc lột còn tàn tệ hơn trước kia vì sự cấu kết công khai giữa chế độ với tư bản hoang dã. Bản án tử hình nông dân Đặng Văn Hiến ở Đắk Nông mới đây nói lên tất cả! Chống tư bản để phe nhóm kết thành hệ thống tư bản đỏ, càng tàn độc hơn. “Cách mạng” vỡ nhanh như bong bóng xà phòng. Biến một xã hội có nền tảng văn hóa lâu đời thành một xã hội mông muội.

Một cái vòng lẩn quẩn oan nghiệt!

Hai thế hệ của người Việt. Thế hệ xách túi và thế hệ kéo những cái va li samsonite thời thượng ra đi.

Thời điểm ngày 30 tháng Tư và giai đoạn vượt biên, đúng là chỉ kịp xách túi trốn chạy. Kế đến là những chiếc va li xách tay sờn rách, rỗng nhưng nặng trĩu những đau buồn của người sa cơ thất thế bị lưu đày trên chính quê hương với hàng chục năm tù khổ sai, được ra đi theo chương trình nhân đạo. Một đất nước tự hào đã “giải phóng”, rồi “thống nhất” mà cho kẻ cựu thù cứu vớt nhân đạo hàng trăm ngàn người! Chính 2 chữ “nhân đạo” (H.O.) tự nó đã nói lên được rất nhiều điều.

Người Việt trốn chạy khỏi đất nước bằng mọi giá. Nguồn: AP Photo, File

Rồi đến những cái va li thời thượng chứa đầy tiền bạc, kéo êm ái trên thảm phi trường của những kẻ quyền thế chạy trốn “thiên đường” do chính họ gây ra, đến phương Tây xin tị nạn!

Trong những chiếc va li thời thượng đó có mùi của máu. Máu của đồng bào miền Bắc. Máu của đồng bào miền Nam. Máu của hàng trăm ngàn xác thân chết vô địa táng. Máu và nước mắt dân tộc sau gần 43 năm “được giải phóng”.

“Giải phóng” là thâu tóm mọi quyền lực để đảng viên chia nhau vơ vét “không chừa một thứ gì” rồi tìm mọi cách đưa con cháu đi “tìm tự do”!

Những cái va li của Trịnh Xuân Thanh, Vũ “nhôm”, những Đinh La Thăng và đồng bọn chỉ là phần nổi rất nhỏ của hệ thống băng đảng khổng lồ nhưng đang được khua chiêng gióng trống mong lấp bớt tiếng kêu gào than khóc của hàng triệu đồng bào thấp cổ bé miệng, liệu có làm dịu được cơn phẫn nộ của xã hội đang sục sôi?

“Củi và lò”. Củi là ai? Lò là ai? Là “đồng chí” với nhau cả! Họ mượn danh “dân tộc” để thanh trừng nhau, như đã từng mượn danh “giải phóng” mở cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Họ tiếm danh vì chưa bao giờ dân tộc giao cho họ quyền cai trị. Hiến pháp họ viết. Quốc hội họ diễn hài. Bầu cử họ diễu cợt. Tất cả để che mắt thiên hạ nhưng thật vô ích. Không một ai không biết sự thật. Là phe phái bán buôn quyền lực, đến nỗi đảng trưởng phải “trăn trở việc chạy chức, chạy quyền”.

Họ tấn công người yêu nước bằng mọi thủ đoạn. Dùng những bản án phi pháp, bất nhân, quyết làm băng hoại tinh thần bất khuất của dân tộc theo lệnh Thiên triều để được hưởng ơn mưa móc. Ví dụ mới nhất là Bộ Văn hóa mà cho Tàu cộng trình diễn ca nhạc ngay tại Nhà hát lớn Hà Nội nhân ngày 19/1, ngày đánh dấu 44 năm Hoàng Sa rơi vào tay giặc cướp nước! Bị phản ứng dữ dội nên phải đình chỉ với lý do “kỹ thuật”. Dùng lý do “kỹ thuật” lại cho thấy một vấn đề khác. Đó là vì “kỹ thuật” phải ngưng, chứ đó không phải đó là ý muốn của chế độ Hà Nội! Thay vì nói sự thật họ lại tự tố cáo thêm việc nói láo công khai nữa.

Nhưng tội ác hôm nay không thể che giấu được cho dù họ đã thành lập Bộ Tư lệnh Tác chiến không gian mạng với cả sư đoàn dư luận viên để chiến đấu chống lại nhân dân! Vì hàng triệu người bình thường đang được internet khai trí hàng ngày, đang có mặt khắp mọi nơi, làm nhân chứng mọi sự kiện rồi phơi bày mọi tội ác ra ánh sáng. Internet là nguồn tri thức đang nằm trong lòng bàn tay mỗi người, không một ai có thể khống chế được nữa! Là con đường tiến hóa tự nhiên và tất yếu, vô phương ngăn chận.

Và đấy chính là lộ trình dân chủ tự do ngắn nhất, ít đổ máu nhất.

Năm cũ sắp qua. Dù gì thì chế độ độc tài mục ruỗng cũng không thoát khỏi được quy luật thời gian.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Chính phủ Hoa Kỳ đóng cửa, không thể giải ngân

Chính phủ Hoa Kỳ đóng cửa, không thể giải ngân

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ chính phủ phải đóng cửa trong khi Đảng Cộng Hòa kiểm soát cả hai viện của Quốc hội và Nhà Trắng.
Bản quyền hình ảnh GETTY IMAGES
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử chính phủ Hoa Kỳ phải đóng cửa trong khi Đảng Cộng Hòa kiểm soát cả hai viện của Quốc hội và Nhà Trắng.

Chính phủ Mỹ đã ngừng hoạt động liên bang sau khi Thượng viện không thể thống nhất về ngân sách mới.

Mặc dù đã có các cuộc họp lưỡng đảng phút cuối cùng, dự luật cho ngân sách của chính phủ cho đến 16/2 đã không nhận được đủ 60 phiếu.

Điều đó có nghĩa là nhiều dịch vụ của chính phủ sẽ đóng cửa cho đến khi ngân sách được thông qua.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ chính phủ phải đóng cửa trong khi chỉ có một đảng kiểm soát cả hai viện của Quốc hội và Nhà Trắng.

Hạ viện đã bỏ phiếu 230-197 vào tối 18/1 cho dự luật mở rộng ngân quỹ cho tới tháng tới, nhưng lại không được thông qua ở Thượng viện với tỷ lệ 50-49.

Năm đảng viên Cộng hòa đã bỏ phiếu chống lại dự luật, trong khi năm đảng viên Dân chủ phá vỡ quy ước đảng để ủng hộ nó.

Lần cuối chính phủ Mỹ đóng cửa là vào năm 2013 và kéo dài trong 16 ngày, khi đó nhiều nhân viên liên bang đã buộc phải nghỉ việc.

Nhiều văn phòng chính phủ sẽ đóng cửa theo luật liên bang yêu cầu các cơ quan phải đóng cửa nếu Quốc hội chưa phân bổ tiền để tài trợ cho họ.

Các công viên và di tích quốc gia cũng có thể bị đóng cửa.

Nhưng các dịch vụ thiết yếu vẫn sẽ chạy. Bao gồm an ninh quốc gia, dịch vụ bưu chính, kiểm soát không lưu, các dịch vụ y tế nội trú, y tế ngoại trú khẩn cấp, trợ giúp thảm họa, nhà tù, thuế và phát điện.

Vấn đề ở đây là gì?

Chủ đề tranh cãi chính là yêu cầu của đảng Dân chủ đối với hơn 700.000 người nhập cư không có giấy tờ mà đã nhập cảnh Hoa Kỳ khi còn là trẻ em phải được bảo vệ khỏi lệnh trục xuất.

Những người ủng hộ dự luật DREAM biểu tình bên ngoài Điện Capitol hôm 18/1
Bản quyền hình ảnh GETTY IMAGES
Những người ủng hộ dự luật DREAM biểu tình bên ngoài Điện Capitol hôm 18/1

Những người này còn được biết đến là “Dreamers”, đã được trao quyền pháp lý tạm thời theo một chương trình do cựu Tổng thống Barack Obama thiết lập.

Tháng 9, ông Trump tuyên bố ông sẽ chấm dứt chương trình này và cho phép Quốc hội cho đến tháng Ba để thay thế một chương trình khác.

Chủ tịch đảng Cộng hòa và những người của phe bảo thủ của Quốc hội đã sử dụng vấn đề này để thương lượng lấy sự nhượng bộ từ đảng Dân chủ.

Ông Trump muốn tài trợ cho các biện pháp kiểm soát biên giới mới, bao gồm cả việc xây bức tường biên giới giữa Hoa Kỳ-Mexico mà ông đề xuất.

Các đảng viên Cộng hòa đã dỗ ngọt đảng Dân Chủ bằng cách bổ sung chính sách gia hạn 6 năm cho một chương trình bảo hiểm y tế cho trẻ em thuộc các gia đình có thu nhập thấp.

Nhưng đảng Dân chủ muốn chương trình này kéo dài vĩnh viễn.

Hiện không rõ cuộc bỏ phiếu sẽ diễn ra theo hướng nào khi hạn chót nửa đêm đang gần kề, với đảng Cộng hòa và Dân chủ vẫn chia rẽ rõ rệt về những vấn đề chính.

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Luật Tín ngưỡng, tôn giáo 2018: Đi ngược với tự do tôn giáo thế giới

Hòa Thượng Thích Không Tánh bên đống đổ nát của Chùa Liên Trì.

Hòa Thượng Thích Không Tánh bên đống đổ nát của Chùa Liên Trì.

courtesy of citizen photo

Sau khi Luật Tín ngưỡng Tôn giáo (TNTG) được chính thức thông qua sau kỳ họp thứ hai, khóa XIV, đại diện các tôn giáo lớn ở Việt Nam đã từng lên tiếng phản đối 1 số điều khoản mang tính kiểm soát quyền tự do tôn giáo và chỉ chú trọng quản lý Nhà nước. Tuy nhiên, bộ luật này vẫn có hiệu lực thi hành vào ngày 1 tháng Giêng 2018.

Những ràng buộc rất tinh tế

Khi Luật Tín ngưỡng Tôn giáo được Quốc hội thông qua vào tháng 12/2016, Linh mục Phan Văn Lợi, thành viên Hội đồng Liên Tôn từng có thông cáo bác bỏ và lý do ông phản đối là “ở các nước văn minh người ta không bao giờ ra luật tôn giáo cả”. Lý do thứ hai ông nêu ra là: “Các luật lệ trong chế độ cộng sản này không để phục vụ nhân quyền mà chỉ để phục vụ cho sự cai trị của đảng cộng sản mà thôi.”

Đây cũng là những điểm bất cập mà Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh, thuộc Giáo phận Vinh nhắc đến. Ông nói rằng nếu nhìn thoạt nhìn qua, có thể cho là 1 sự tiến bộ, nhưng nếu đọc kỹ lại thì lại chính là những rào cản cho tôn giáo và ông khẳng định “những điều đó không có khả năng thực hiện trên thực tế”.

Ông gọi đó là “những ràng buộc rất tinh tế”.

“Có 1 số điểm cũng tích cực như công nhận pháp nhân kinh doanh của các giáo xứ, hoặc các tổ chức tôn giáo có thể tham gia giáo dục, y tế. Nhưng trong Luật Giáo dục thì không công nhận để cho tổ chức tôn giáo mở các trường tư thục của tôn giáo. Cho nên chính Luật Giáo dục lại hạn chế lại Luật Tôn giáo.

Hoặc là trên lĩnh vực đất đai chẳng hạn, họ nói rằng các tổ chức tôn giáo có quyền sử dụng, mua bán, chuyển nhượng, thừa kế…Nhưng luật đất đai không công nhận không cho tổ chức tôn giáo thừa kế hoặc tặng, mua bán, chỉ có con đường là nhà nước cấp thôi.”

Nếu đọc sơ qua mình sẽ thấy có vẻ như người ta mở ra nhiều, cho tự do nhiều hơn các văn bản trước kia, nhưng thật sự họ thòng thêm 1 câu phía sau là ‘theo qui định của pháp luật’, rồi lại thêm những văn bản hướng dẫn. Thành ra tự do nhưng phải theo qui định của người ta, tức là những văn bản dưới luật là những văn bản thực hiện. Thật sự mà nói là nó không tự do như trước kia và nó còn đi lùi lại. – Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh

Do đó ông nói rằng khi đọc lên những điều khoản về đất đai, giáo dục của Luật TNTG thì có vẻ như mình được quyền đó nhưng thực chất là đã bị hạn chế trong từng bộ luật cụ thể.

Nhận xét của Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng, cũng là một thành viên của Hội đồng Liên tôn Việt Nam cho biết, “nếu xem kỹ Luật TNTG sẽ thấy thật sự không có tự do như những điều luật đã ghi trong đó và thể hiện một sự đi lùi so với trước kia”.

“Nếu đọc sơ qua mình sẽ thấy có vẻ như người ta mở ra nhiều, cho tự do nhiều hơn các văn bản trước kia, nhưng thật sự họ thòng thêm 1 câu phía sau là ‘theo qui định của pháp luật’, rồi lại thêm những văn bản hướng dẫn. Thành ra tự do nhưng phải theo qui định của người ta, tức là những văn bản dưới luật là những văn bản thực hiện. Thật sự mà nói là nó không tự do như trước kia và nó còn đi lùi lại.”

Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh cũng có nhận định như thế khi ông nói rằng “đó là bước thụt lùi so với pháp lệnh 2003.”

Chia sẻ về lộ trình xây dựng bộ luật này, Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh cho biết là dựa trên pháp lệnh về tự do tín ngưỡng tôn giáo trước đó, sau một thời gian thì phát triển thành luật. Tuy nhiên, trong thời gian áp dụng pháp lệnh đó vốn đã có nhiều bất cập. Cho nên khi xây dựng thành luật, họ có gửi các văn bản đến các tổ chức tôn giáo để lấy ý kiến. Ông cho biết riêng giáo phận Vinh có 3 bản góp ý cụ thể và khá dài, dựa trên Tuyên ngôn nhân quyền và Công ước quốc tế.

“Dự thảo sau đó có sửa lại theo hướng của mình khá nhiều. Đức Cha và những người làm bản góp ý đó cảm thấy hài lòng, mặc dù không phải hài lòng tất cả nhưng thấy có chuyển biến theo góp ý của mình.

Nhưng sau rồi đùng 1 cái khi ban hành luật thì họ lại bỏ ra. Những điều mình đã góp ý và đưa vào dự thảo đó lại chuyển trở lại.

Đi ngược với tự do tôn giáo thế giới

Ban Tôn Giáo Chính phủ hôm 19/1 đưa ra bản báo cáo khẳng định thông qua Luật TNTG là cần thiết và phù hợp với công ước quốc tế. Trong đó cũng nêu rõ “tự do TNTG là một trong những quyền nhân thân cơ bản của con người.”

Tuy nhiên, Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng cho biết Hội đồng giám mục bên Công giáo từng góp ý về Bộ Luật TNTG, nói rằng hầu hết những điều trong đó là đi ngược lại với tự do tôn giáo.

“Nội dung trong đó là đi ngược lại với tự do tôn giáo và đồng thời có những điểm gây khó khăn hơn, đặc biệt là sự kiểm soát của nhà nước, can thiệp rất sâu vào công việc nội bộ của tôn giáo như phong chức phẩm, rồi các việc giảng đạo, đào tạo tu sĩ. Nói chung vấn đề nội bộ tôn giáo đều phải có thông qua của Ban Tôn giáo chính phủ.”

Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh nói rằng Tự do tín ngưỡng – tôn giáo vốn đã là một văn minh chung của nhân loại, lẽ ra cần phải được xác nhận ngay từ đầu trong pháp lệnh tôn giáo. Chính vì vậy khi Luật TNTG đề cập đến tự do tín ngưỡng-tôn giáo, ông cho rằng đó là 1 qui định trong các điều khoản chung. Câu hỏi quan trọng ông đặt ra là từng vấn đề cụ thể sẽ được giải quyết như thế nào, và việc áp dụng có thể hiện được quyền tự do tôn giáo và nhân thân của mỗi người hay không?

Nội dung trong đó là đi ngược lại với tự do tôn giáo và đồng thời có những điểm gây khó khăn hơn, đặc biệt là sự kiểm soát của nhà nước, can thiệp rất sâu vào công việc nội bộ của tôn giáo như phong chức phẩm, rồi các việc giảng đạo, đào tạo tu sĩ. Nói chung vấn đề nội bộ tôn giáo đều phải có thông qua của Ban Tôn giáo chính phủ. – Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng

Ông xem đây là vấn đề bất cập của Luật TNTG.

“Chiều hướng là họ không muốn phát triển tự do tôn giáo theo chiều hướng chung của nhân loại mà phải nằm trong sự khống chế để theo hướng của Đảng Cộng sản Việt Nam mong muốn.”

Nói về sự can thiệp của Ban Tôn giáo chính phủ vào những quyết định nội bộ của tôn giáo, sự việc ở Đan Viện Thiên An là một ví dụ điển hình. Hôm 31 tháng 12 năm 2017 các Đan sĩ đan viện Thiên An đã gửi thư phản đối đến UBND Thừa Thiên Huế về việc Phó Chủ tịch UBND tỉnh Thừa thiên Huế, ông Phan Ngọc Thọ đã có những sai phạm khi ký đề nghị Tổ chức Tôn giáo quốc tế không tiếp tục bổ nhiệm Linh mục Nguyễn Huyền Đức làm Bề trên Đan viện Thiên An (ĐVTA) và thuyên chuyển ông ra ngoài địa bàn tỉnh.

Luật Tín ngưỡng, tôn giáo Việt Nam có hiệu lực ngày 1/1/2018. Mười ngày sau, tổ chức Open Doors, một tổ chức quốc tế bảo vệ Thiên Chúa giáo, vào ngày 10/1 đã công bố danh sách 50 quốc gia có tình trạng đàn áp tín đồ Kito giáo tồi tệ nhất trên thế giới trong năm qua, trong đó Việt Nam xếp thứ 18. Bà Kristina Arriaga, Phó Chủ tịch Ủy hội của Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) nói với RFA rằng “Ở Việt Nam, bạn phải theo sự sắp xếp và chỉ đạo của Nhà nước mà không được phép làm bất cứ chuyện gì ngoài tầm kiểm soát của Chính phủ.”

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

NGÀY 14 THÁNG 9 NĂM 1958, HỒ CHÍ MINH DÂNG HOÀNG SA CHO MAO TRẠCH ĐÔNG

No automatic alt text available.
Trần Trung ĐạoFollow

NGÀY 14 THÁNG 9 NĂM 1958, HỒ CHÍ MINH DÂNG HOÀNG SA CHO MAO TRẠCH ĐÔNG

Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Quốc hội Trung Cộng ra tuyên bố bốn điểm về chủ quyền của các đảo trên biển, điểm thứ nhất và thứ tư có liên hệ trực tiếp đến lãnh thổ Việt Nam gồm Tây Sa tức Hoàng Sa và Nam Sa tức Trường Sa.

Tuyên bố của Trung Cộng ghi rõ: “Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hồ (Penghu), quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.”

Ngày 14 tháng 9 năm 1958, Phạm Văn Đồng, Thủ tướng CSVN, gởi cho Thủ tướng Trung Cộng Chu Ân Lai một công hàm “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.”

Ngày 22 tháng 9 năm 1958, công hàm đã được đăng trên báo Nhân dân để toàn đảng, toàn dân và toàn thế giới biết hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Cộng.

Phạm Văn Đồng đặt bút ký vì y được giao chức vụ Thủ tướng nhưng không phải là người quyết định dâng đảo. Đây không phải là chuyện đối nội mà là đối ngoại và có ảnh hưởng đến suốt dòng lịch sử mai sau.

Sau đại hội đảng lần II và hàng loạt thay đổi nhân sự vào năm 1956, Bộ Chính Trị đảng Lao Động Việt Nam (CSVN) vào ngày 14 tháng 9, 1958 gồm: Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Lê Đức Thọ, Nguyễn Duy Trinh, Lê Thanh Nghị, Hoàng Văn Hoan, Phạm Hùng.

Năm 1958, Lê Duẩn mới từ Nam ra Bắc, Trường Chinh vừa bị khiển trách sau vụ Cải Cách Ruộng Đất và bị hạ bệ, Hồ Chí Minh là người trực tiếp điều hành Bộ Chính Trị CSVN và đương nhiên chịu trách nhiệm lãnh đạo cả nhà nước CSVN. Văn bản dâng đảo do Phạm Văn Đồng ký phải được Hồ Chí Minh thông qua và chấp thuận.

Thời điểm năm 1958 là thời điểm căng thẳng giữa Trung Cộng và Mỹ về vấn đề Đài Loan. Hồ Chí Minh vẫn có thể làm vừa lòng Mao mà không phải dâng đảo nếu công hàm của Phạm Văn Đồng chỉ nhằm ủng hộ quan điểm Mao về vấn đề Đài Loan thôi.

Nhưng không. Thay vì gạch đít, đóng khung, tô màu hai chữ Đài Loan trong văn bản, Hồ Chí Minh dâng cả Biển Đông cho Mao trong chỉ một câu: “Ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.”

Phân tích “công hàm Phạm Văn Đồng” không phải để thừa nhận nó nhưng để thế hệ trẻ Việt Nam thấy được âm mưu CS hóa Việt Nam được che giấu trong chiêu bài “giải phóng dân tộc”. “Công hàm Phạm Văn Đồng” về lý luận và tư tưởng còn phản ảnh ý thức vong bản của những kẻ phản quốc đang được thần tượng hóa tại Việt Nam.

Các tiến bộ khoa học kỹ thuật đã và đang giúp soi sáng những vùng lịch sử trước đây bị che đậy, bưng bít, và qua đó, các thế hệ trẻ Việt Nam có cơ hội học, đọc và hiểu rõ những ai thật sự đã “rước voi giày mả tổ” Việt Nam.

Trần Trung Đạo

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Tổng bí muốn chống chạy thật hay đùa?

Image may contain: 1 person, text
Trần Bang

Tổng bí muốn chống chạy thật hay đùa?

1. Thống kê sơ bộ các kiểu chạy:
“Chạy” chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy quy hoạch cán bộ, quy hoạch ngành, quy hoạch đô thị ..,, chạy bằng cấp, chạy trường, chạy bệnh viện, chạy về hưu, chạy chất độc da cam, chạy thương binh liệt sĩ, chạy tàn tật …, chạy xây nhà cao tầng, chạy trúng thầu, …, chạy thuế suất, chạy án, chạy trại giam,…, chạy huân chương, chạy anh hùng,.., chạy nghĩa trang!

2. Lịch sử chạy:
Sau 1954 ngoài Bắc bắt đầu chạy thành phần vì CCRD mà bị quy địa chủ cường hào ác bá là chết người…. chạy người quen cán bộ, để cán bộ thêm “kháng chiến ” ghép vào địa chủ là thoát…
Hay trong lý lịch chạy giảm từ phú nông xuống bần cố thì dễ vào đoàn dễ đi công nhân…
Đảng cho tất cả vào HTX và làm ăn tập thể, xoá bỏ kinh tế tư… nên vị trí làm việc mỗi người lệ thuộc lý lịch, thế là chạy lý lịch…

Ngày xưa chạy rẻ lắm ” sông Cầu là đầu câu chuyện”, hay lạng chè ( trà), kg gạo nếp, một đêm ngủ thảo…

Đảng bác phát động thi đua là yêu nước, thước đo thi đua là thành tích… Để thăng quan tiến chức hay vào đoàn đảng thì phải chạy thành tích…
Để chạy thành tích thì mượn heo bỏ vào chuồng khi cán bộ đảng cấp cao đến thăm…
Và chạy số thống kê, báo cáo láo, gian dối nở rộ bắt đầu từ đây, lòng tự trọng, tự tôn không bằng vào đảng csvn nữa!

Ngày bao cấp vật tư, thì cán bộ vật tư quan trọng nhất ở đơn vị, nó phải biết chạy chỉ tiêu như xi măng, sắt thép, xăng dầu…
Tổng bí từng làm báo chắc hiểu về chạy giấy in báo, chạy biên chế, chạy chung cư, chỗ ở, xăng, xăm lốp xe… tất nhiên báo đảng ưu tiên nên dễ chạy hơn, hay không phải chạy?

Khi bao cấp về vốn, đầu tư hạ tầng … thì từ xã, huyện, tỉnh chạy vốn đầu tư trường, đường, trạm…

Khi ưu tiên ngành mũi nhọn như CN mía đường, CN xi măng, thuỷ điện, cảng biển …. thì tất các địa phương lại đua nhau chạy quy hoạch … nhà máy mía đường, NM xi măng, thuỷ điện…

3. Kinh tế thị trường định hướng xhcn càng tăng tốc chạy:

Doanh nghiệp kinh doanh… xiết điều kiện kinh doanh, tiêu chuẩn hàng hoá, cách tính thuế mù mờ.., thế là doanh nghiệp cũng chạy cuống đít
Chạy giấy phép kinh doanh, chạy Kiểm định, chạy tác động môi trường, chạy phòng cháy chữa cháy, chạy mã hàng hoá, chạy thuế suất… chạy kiểm hoá, chạy hải quan, chạy csgt khi đi đường…

Luật mù mờ… thi hành án ẽo ợt… thế là chạy án, quan toà làm chính trị lai công lý … sáng đúng chiều sai mai lại đúng, nên toà án là cái chợ, bản án trị giá bằng tiền

Bệnh viện, Bảo hiểm xh … nửa bao cấp nửa thị trường thế là chạy.

Giáo dục nửa tuyên truyền, nửa học thuật, nửa bao cấp , nửa tự lo…. phải chạy

Làm bất động sản bỏ một ăn mười, ăn mấy trăm, nhờ biết chạy biết trước quy hoạch, tiến độ xây dựng hạ tầng giao thông, điện, nước, bệnh viện, sân bay, bến cảng … của công, cộng đất sở hữu toàn dân, quan quyết thu hồi, cấp dự án cho ai nấy được, nên càng chạy khoẻ…

Đảng đẻ ra mọi đường lối chính sách để đảng quản hết mọi mặt kinh tế xã hội dẫn đến dưới phải chạy trên, người dân ở ngoài hệ thống phải chạy cán bộ đảng trong hệ thống…

Vì chạy vào trong hệ thống (nay khoảng 4 triệu cán bộ) thì có quyền và lợi hơn 90 triệu dân bên ngoài. Ai cũng muốn chạy vào trong hệ thống độc quyền đó thì bộ máy đó ắt phình to?!

Ai có lòng tự trọng, mạo hiểm, có tài, có tiền … thì chạy đi định cư, vượt biên…

4. Chạy ai, chạy đi đâu, chạy từ đâu ???
Cái gốc của chạy:

Chạy phải qua người có chức, có quyền, chứ chạy vớ, chạy vẩn thì tiền mất chức văng sao?

Do đó tất cả bắt nguồn từ chạy vào đảng vì vào đảng, vào cấp uỷ, vào trung ương… sẽ được làm quan to để bán những cái người khác cần chạy ở trên?!

5. Giải pháp chống chạy:

Nếu đa đảng, tự do ngôn luận (tự do nhân quyền), tam quyền phân lập, bầu cử tự do minh bạch thì biết chạy vào đảng nào, vào vị trí nào trong tứ quyền để có thể bán cái người ta cần chạy ?

Mà dân thấy đảng nào chạy thì dân và báo chí đã la làng thì đảng đó có trúng cử không để mà chạy ?

Thẩm phán, điều tra, công tố tách bạch không bị một đảng lãnh đạo thì có chạy án được dễ không?

Nhà tù không cùng ngành công an điều tra, thì có chạy trại tù, chạy giảm án dễ không?

Đất đai sở hữu tư nhân, khi Doanh nhân muốn có đất làm dự án thì thoả thuận với chủ đất, quy hoạch NN công khai, nộp NS thì đấu giá, hỏi Doanh nhân có cần chạy dự án qua sở ban của đảng quản ( đất sở hữu toàn dân như đảng ép hiện nay thì quan thu đất của dân rồi cấp cho Doanh nhân, tạo ra dân oan) nữa không?

Đảng, Quân đội, công an, Bộ quản lý không còn doanh nghiệp kinh doanh thì còn ai chạy vào các DNNN ? (để có lợi thế kinh doanh Phòng cháy chữa cháy, chạy kiểm soát nhà cao tầng (tĩnh không phòng không), vật liệu nổ, núi cao, tài nguyên quý hiếm, đất đai, khoảng trời, sông, biển, vốn… và cả nước sông công lính)…

Ảnh Copy FB Vo Van Tao.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

“…có thể sai” “nhầm vị trí…” !?

Ngua O Chu
“…có thể sai” “nhầm vị trí…” !?

Thân là bộ trưởng, biết “sai”, biết “nhầm” sao không sửa, không dời ngay mà còn ngoan cố lý sự ? Nếu không tư túi sao lại bênh vực, bao che cho bot. Đã vậy còn lạm dụng quyền lực đối phí với nhân dân !?

Cả bộ này đừng lảnh lương của dân nữa, hãy tới trạm bot để nhận tiền hàng tháng đi nhá !

Có xứng đáng là cán bộ của dân không ???

Trước câu hỏi trách nhiệm khi làm Thứ trưởng Bộ GTVT, ông đã thay mặt Bộ ký hợp đồng một
REDVN.INFO
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bộ Công Thương phát hiện thêm đại dự án thua lỗ thứ 13

Thuong Phan shared a link.

TTO – Muối mỏ Kali tại Lào trở thành đại dự án thứ 5 của Vinachem và là đại dự án ngàn tỉ thứ 13 của ngành công thương bị thua lỗ, gây thất thoát.
TUOITRE.VN
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Trung Quốc ca ngợi Việt Nam “chăm sóc tốt phần mộ liệt sỹ” của họ

Trung Quốc khen ngợi cộng sản Việt nam. Đã chăm sóc cho các phần mộ liệt sĩ của TQ….những chuyện như thế này thì không đăng lên báo đảng ….

https://www.voatiengviet.com/a/trung-quoc-ca-n…/3800927.html

Image may contain: 1 person, text
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

KHÓC CHO VẬN NƯỚC…!

Lê hồng Song added 3 new photos.

KHÓC CHO VẬN NƯỚC…!

Ô..hô…!
Ven trời góc biển buồn chim cá
Dạn gió dày sương tủi nước non
Biển đảo,Nam Quan còn đâu nữa
Gan hờn ,tim giận lũ tham quan
Biển bạc rừng vàng dâng cho giặc
Tham quan ô lại ,bán giang san..
Lê hồng Song

ÔI…! ẢI NAM QUAN CÒN ĐÂU ? GIÁ NHƯ ĐẤT NƯỚC CÓ NHIỀU NGƯỜI CHA NHƯ CỤ NGUYỄN PHI KHANH,NHIỀU NGƯỜI CON NHƯ CỤ NGUYỄN TRÃI ..THÌ GIANG SƠN GẤM VÓC CỦA CHÚNG TA KHÔNG MẤT MỘT TẤC ĐẤT…..

LỜI CỤ NGUYỄN PHI KHANH KHUYÊN CON TRAI NGUYỄN TRÃI KHI TIỄN CHA ĐẾN MỤC NAM QUAN ĐI LƯU ĐÀY Ở BẮC QUỐC….

Chốn ải Bắc mua sầu ảm đạm

Cõi trời Nam gió thổi đìu hiu.

Bốn bề hổ thét chim kêu,

Đoái xem phong cảnh như khêu tấc lòng.

Giọt máu nồng ngấm quanh hồn nước

Xét thân già lẫn bước dặm khơi,

Thương con tầm tã châu rơi

Con ơi nghe lấy những lời cha khuyên.

Giống Hồng Lạc Hoàng Thiên đã định

Bốn ngàn năm suy thịnh đổi thay

Trời Nam riêng một cõi này

Anh hùng liệt nữ xưa nay thiếu gì

Kìa Trưng Nữ ra tay buồm lái

Phận liễu bồ chống với cuồng phong

Giết giặc nước trả thù chồng,

Ngàn năm tiếng nữ anh hùng còn ghi;

Kìa Hùng Đạo gặp khi quốc biến

Vì giống nòi huyết chiến bao phen,

Lòng Bạch Đằng phá quân Nguyên

Gương treo chính khí, đất rền dư uy;

Xem lịch sử gương kìa còn đó

Mở dư đổ đất nọ chưa tan

Giang san này vẫn giang san

Mà nay sẻ nghé tan đàn vì ai.

Than vận nước gặp cơn biến đổi

Để quân Minh thừa hội xâm lăng,

Bốn phương khói lửa tưng bừng

Biết bao thảm nỗi xương rừng máu sông.

Con nay cũng là người trong nước

Phải bắc cân gia, quốc đôi đường,

Làm trai hồ thì bốn phương

Sao cho khỏi thẹn với gương Lạc Hồng;

Thời thế cũng anh hùng là thế

Bước cạnh tranh là để nhường ai

Phải nên thương lấy giống nòi

Ra tay cứu vớt cuộc đời trầm luân.

Đừng lầm lẫn theo phường nô lệ,

Bán tổ tiên kiếm kế sinh nhai

Cam tâm làm kiếp tôi đó

Nhọc nhằn bao quản muôn đời hay chi.

Sống như thế, sống đê, sống mạt,

Sống làm chi cho chật non sông

Thề rằng chết quách cho xong,

Cái thân cầu trợ ai mong có mình.

Con nay cũng học hành khôn biết

Làm giống người phải biết nông sâu,

Chớ nên úp mặt cúi đầu

Cam tâm làm kiếp ngựa trâu sao đành.

Lời cha dạy đinh ninh nhường ấy

Cha khuyên con có bấy nhiêu lời

Nếu con có phải là người

Thì con ghi nhớ những lời cha khuyên …

Nghĩa vụ đó con hay chăng tá

Tính toán sao vẹn cả đôi đường

Cha dù đất khách gửi xương

Trông về cố quốc khỏi thương lòng già,

Con ơi! Hai chữ Nước Nhà!

Image may contain: 1 person, standing and text
Image may contain: outdoor
No automatic alt text available.
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Các Bài Thơ | Để lại phản hồi

MẢNH TIM CÔI

Cat Bui shared Phương Lê‘s post.
Image may contain: one or more people and people sitting

Phương Lê

MẢNH TIM CÔI

Trong giá rét em co mình cố ngủ
Để mai này còn xuôi ngược kiếm ăn
Xã hội này còn đâu nét nhân văn
Tuy cũng có nhưng chỉ là rơi rớt

Hạnh phúc ấm no việt cộng ban cho đó
Một Thiên đường ngọa qũy giữa trần gian
Nhìn thấy em tôi chua sót vô vàng
Chân chôn cứng thoáng nghe lòng tê dại

Cởi áo khoát phủ lên đời em đấy
Lẳng lặng buồn TỔ QUỐC của tôi đâu

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Sách hay nên đọc “Phản kháng phi bạo lực” của tác giả Pham Doan Trang

Sách hay nên đọc “Phản kháng phi bạo lực” của tác giả Pham Doan Trang

CHƯƠNG VIII:

PHI BẠO LỰC, PHI BẠO LỰC, PHI BẠO LỰC…

Hãy cố chống lại cám dỗ bạo lực. Bởi vì phi bạo lực dễ thu hút người hơn và có hiệu quả hơn.

Tất cả các chuyên gia về đấu tranh phi bạo lực, như Gene Sharp, Bob Helvey, Srdja Popovic, đều khẳng định rằng phải kiên trì, nhất quán sử dụng đường lối ôn hòa, tuyệt đối phi bạo lực.

Vì sao nên kiên trì phi bạo lực?
Biết trước là sẽ có những độc giả lý luận kiểu “ôn hòa với lũ sói thì chỉ có chết”, nên Popovic chỉ đưa ra vài lý do rất căn bản và thực dụng để giải thích vì sao nên chọn cách đấu tranh phi bạo lực.

1. Khả năng thành công cao hơn
Lý do thứ nhất, đơn giản là vì theo thống kê, trong tất cả 323 chính biến từ năm 1900 đến năm 2006 trên toàn thế giới, các phong trào phản kháng phi bạo lực có tỷ lệ thắng lợi (hoàn toàn hoặc một phần) cao gần gấp đôi những trận chiến bạo lực: 53% so với 26%.
Ở đây, Popovic trích dẫn thống kê của hai học giả Mỹ, Erica Chenoweth và Maria J. Stephan, và thống kê chỉ tính đến năm 2006. Nếu muộn hơn thì không thể không kể đến những trường hợp bi thảm: Ai Cập, Lybia, Syria. Chế độ độc tài cũ đã bị lật đổ, máu đã chảy, người đã chết, nhưng dân chủ, tự do vẫn không đến với những xứ sở này và không biết bao giờ mới đến.

2. Thu hút được nhiều người hơn

Số người tham gia phản kháng phi bạo lực luôn luôn đông hơn hẳn số tham gia vào xung đột vũ trang, kể cả khi đó là những cuộc khởi nghĩa hoàn toàn chính đáng và anh hùng. Đó là bởi vì những người sẵn sàng lên núi hay vào rừng lập chiến khu, chịu đựng đủ mọi gian khổ, tích cóp vũ khí để chiến đấu không thể nào nhiều bằng những người hào hứng góp mặt trong các phong trào hay chiến dịch phản kháng đầy tính sáng tạo, thậm chí hài hước, vui nhộn. Tổn thất tất nhiên là phải có, song ít khi đến mức mất mạng.
Vì vậy, thay vì chỉ có một nhóm nhỏ dùng biện pháp đương đầu trực tiếp, sinh tử, một mất một còn với chế độ độc tài, những người đấu tranh hãy nên tìm cách kéo những người dân bình thường về phía mình, tách khỏi phía kẻ độc tài. Hãy cố gắng để có họ, mà cách đầu tiên là đừng làm họ sợ hãi. Song song với đó, có các hoạt động bào mòn tính chính danh của nhà cầm quyền độc tài, gây hao tổn nguồn lực của chúng, thay vì gài mìn, ném bom xăng, v.v.

3. Tạo điều kiện cho dân chủ

Đây sẽ là một lý do cực kỳ thuyết phục: Tại các nước thay đổi nhờ phản kháng ôn hòa, phi bạo lực, có tới 40% xác suất họ xây dựng hoặc duy trì được một nền dân chủ sau 5 năm. Với các nước thay đổi nhờ đấu tranh vũ trang, xác suất xác lập được dân chủ sau 5 năm chỉ là 5%.
Các nước chuyển đổi ôn hòa thì có 28% khả năng rơi vào nội chiến sau một thập kỷ. Với những nước lỡ chọn hoặc chẳng may phải chọn con đường đấu tranh vũ trang, sử dụng bạo lực để lật đổ độc tài, thì khả năng đó lên tới 43%.
Có nghĩa là, nếu chúng ta muốn xây dựng một nền dân chủ ổn vững sau khi lật đổ ách độc tài, thì rất, rất nên kiên trì với đường lối đấu tranh phi bạo lực, thu hút đông đảo quần chúng tham gia, sao cho ai cũng cảm thấy họ là một phần của sự thay đổi, họ tạo nên sự thay đổi. Thay đổi xã hội không thể là cuộc chơi chỉ của một nhóm nhỏ, càng không thể là trò đảo chính cung đình của một phe phái nào đó trong chế độ nhằm cướp quyền lực về tay mình và mặc xác dân chúng.

Nói theo ngôn ngữ thời thượng là, chúng ta cần những cuộc cách mạng nhân dân, cách mạng quần chúng, chứ không cần những đảo chính cung đình trong đó người dân bị gạt ra rìa cuộc chơi quyền lực.

4. “Oan oan tương báo, bao giờ mới dứt”

Một lý do nữa để không nên theo đuổi đường lối bạo lực, là việc bạo lực chắc chắn sẽ kéo theo bạo lực, tạo thành một cái vòng luẩn quẩn và tới lúc đó thì rất khó phân biệt đâu là tấn công, đâu là tự vệ chính đáng, cũng như rất khó xác định được bên nào là bên chính nghĩa.

Thế giới văn minh – lực lượng lớn nhất ủng hộ cho dân chủ và nhân quyền – cũng không ủng hộ bạo lực.

Nói chung, đã qua rồi cái thời một nhóm người lên núi lập chiến khu, dùng súng đạn tiêu diệt quân thù trên chiến trường hay gài mìn đánh bom giết chúng ở “vùng tạm chiếm”. Cứ cho là mục đích chính đáng, hành động ấy vẫn có thể bị coi là khủng bố, nhất là nếu thiệt hại mà nó gây ra lan cả đến những dân thường vô tội.

Trong nhiều trường hợp, bạo lực đẻ ra bạo lực, khiến cuối cùng chẳng còn biết chính nghĩa thuộc về ai. Syria là một ví dụ: Đến giờ thì cộng đồng quốc tế, trong đó có cả chúng ta ở Việt Nam, chẳng hiểu vấn đề nằm ở đâu và nên ủng hộ ai nữa.

Vì thế, khi đi vận động quốc tế, nhất thiết bạn phải thể hiện rõ chủ trương thay đổi ôn hòa, phi bạo lực, nếu không sẽ chỉ phản tác dụng.
* * *
Nhưng tôn trọng những người chủ trương “nợ máu trả bằng máu”
Như trên đã nói, thế giới văn minh không ủng hộ bạo lực; cái thời làm cách mạng bằng vũ khí đã qua. Như vậy có nghĩa là cũng đã có những thời kỳ mà bạo lực, sức mạnh, đấu tranh vũ trang là một con đường đúng đắn.

Và vì thế, chúng ta có thể hiểu được thế hệ những con người đã ở lại Việt Nam sau năm 1975 để chiến đấu tới cùng chống cộng sản, chứ không tìm đường đào thoát ra nước ngoài. Những người đã vượt biên trở về nước cho những trận chiến mà họ biết là gần như vô vọng, chiến thắng là không thể, chỉ mong gây một tiếng vang nhằm thức tỉnh đồng bào. Những người đã chấp nhận hy sinh tuổi xuân, tự do và cả sinh mạng của họ để chiến đấu trực tiếp với độc tài.

Họ có thể thất bại, đường lối đấu tranh của họ có thể không còn hợp thời. Nhưng họ xứng đáng được tôn trọng, lòng can đảm của họ xứng đáng được tôn vinh, bởi họ dám sống và dám chết cho lý tưởng dân chủ tự do của mình.

Ý thức được rằng thời nay là thời của đấu tranh ôn hòa, phi bạo lực, chúng ta cũng không nên quên rằng có những lúc, bạo lực là không thể tránh khỏi. Lại có nhiều khi, đó chính là ý đồ của kẻ cầm quyền. Thường xuyên, chính lực lượng an ninh mới là bên khiêu khích và châm ngòi cho bạo lực, để làm mất tính chính danh, chính nghĩa của những người đấu tranh.

Thật khó có cách đối phó thống nhất trong những trường hợp đó; tuy vậy, bạn có thể nhớ lại các khái niệm “chiến lược” và “chiến thuật” mà chúng ta đã bàn ở Chương VII. Có thể coi việc sử dụng bạo lực như một chiến thuật, nghĩa là chỉ sử dụng ngắn hạn, tức thời, tùy hoàn cảnh cụ thể.

Trong việc đấu tranh chống độc tài, khi lên án bạo lực, chúng ta cũng chớ nên quên rằng ngay cả Nelson Mandela – người anh hùng đấu tranh cho nhân quyền và bình đẳng – cũng từng có lúc phải theo đuổi con đường bạo lực. ” …

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, CHÍNH TRỊ | Để lại phản hồi

Liêm sỷ thuộc về con người, loài vật chăm chút bộ lông của nó là chuyện bình thường.

Image may contain: house and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: 7 people, outdoor
Image may contain: one or more people, people standing, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Le Van Dung added 5 new photos — with Hoàng Tuấn Bạch and 18 others.

Bọn “ phản động “ dưới Hà nội lên Mù Cang Chải xây lớp học tặng bản.
Còn quan chức Yên bái tự xây biệt phủ cho mình.

Liêm sỷ thuộc về con người, loài vật chăm chút bộ lông của nó là chuyện bình thường.

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

Nước và Tim

Ky Nguyen
Nước và Tim

Cần đọc kỹ đến cuối bài dù bạn ở tuổi nào

Nhiều người nói rằng họ không muốn uống nước trước khi ngũ để không phải dậy ban đêm đi tiểu. Tôi hỏi bác sĩ tim mạch của tôi vài câu sau đây:

I. Tại sao người ta cần tiểu đêm nhiều lần. Bác sĩ trả lời như sau:

“Khi bạn đứng hay ngồi, trọng lực giử nước ở phần dưới cơ thể bạn. Đó là lý do tại sao chân bạn có thể sưng phù lên. Khi bạn nằm xuống, phần dưới cơ thể và hai quả thận của bạn được ở thế thăng bằng. Lúc dó, hai quả thận thảI nước cùng những cặn bả khác vì lúc đó là lúc phế thải dể dàng nhứt. Nước rất cần thiết để thải những cặn bã trong cơ thể bạn

Lúc nào là lúc thích hợp để uống nước? Câu trả lời là:

Cần uống vào nhừng lúc nhứt định để nước phát huy tối đa tác dụng trong cơ thể bạn:
– 2 ly nước sau khi thức dậy buổi sáng kích hoạt các nội tạng
– 1 ly nước 30 phút trước mỗi bữa ăn trợ giúp tiêu hóa thức ăn
– 1 ly nước trước khi tắm làm dịu các mạch máu giúp máu lưu thông đều
– 1 ly nước trước khi ngũ giúp giúp máu lưu lưu thông đều lên óc hay trở về tim

Uống nước trước khi ngũ còn giúp tránh bị vọp bẻ chân ban đêm. Khi bị vọp bẻ, cơ chân cần nhứt nước và sự ẩm ướt.

II. Còn về tim (thuốc aspirine như chất làm loảng máu)

1. Nếu bạn uống aspirine mỗi ngày, uống vào lúc chiều tối là tốt nhứt. Vì sao? Vì aspirine phát tác tốt vào giửa ngày 24 giờ. Do đó: nếu phần nhiều nhừng cơn đau tim xảy ra vào lúc tưng bửng sáng, thuốc aspirine trong cơ thể bạn sẽ có hiệu lực mạnh nhứt

2. Những viên asprirines có thể còn hiệu lực sau nhiều năm nằm trong tủ thuốc của bạn. Lưu trử lâu ngày, những viên thước ấy có mùi giấm, do đó sao không cất giử chúng trên bàn đầu giường của bạn?

Ngoài những cơn đau ở tay trái, còn có nhiều triệu chứng khác báo hiệu cơn đau tim: những cơn đau mãnh liệt trong càm (và hàm răng), buồn nôn, và đổ nhiều mồ hôi…
Nhưng những triệu chứng ấy xuất hiên ít thôi. Lưu ý: ngay cả trước cơn đau tim, có thể bạn không cảm thấy đau tí nào cả ở ngực

Bất cứ lúc nào nếu bạn thức dậy vì đau mảnh liệt ơ ngực, hảy nuốt ngay tức thì 2 viên aspirins với một ít nước.
Gọi cứu cấp và nói vào điện thoại: “đang cơn đau tim” và đã uống 2 viên aspirins.
NGỒI trên ghế gần cửa ra vào và đợi ban cứu cấp đến.
NHỨT LÀ , KHÔNG ĐƯỢC NẰM !

Bác sĩ tim mạch có tuyên bố một mạng người có thể được cứu sống khi lên cơn đau tim nếu người nhận được thư nầy chuyển tiếp đến 10 người khác.
Tôi làm xong. Tới phiên anh đây

(*) Bác sĩ Virend Somers, chuyên khoa tim mách thuộc bệnh viên Mayo

Chuyển tiếp e-mail có thể cứu sống nhiều sinh mạng !!

Đăng tải tại SỨC KHOẺ | Để lại phản hồi

Bàn Chân Năm Ngón

Bàn Chân Năm Ngón

Một người thanh niên tên là Tony Melendez bỗng trở nên quen thuộc với nhiều người kể từ khi Ðức Gioan Phaolô II đến viếng thăm tiểu bang California, Hoa Kỳ dạo mùa hè năm 1987. Nhiều người đã chứng kiến buổi lễ tiếp đón Ðức Thánh Cha hôm đó và khó quên hình ảnh vô cùng cảm động khi vị Giáo Hoàng bước xuống từ một lễ đài cao để ôm hôn một người thanh niên đang hát với tiếng đàn Guitar của mình. Ðiều gì đã làm cho khung cảnh ấy trở nên khác lạ và giây phút ấy đã trở nên luyến nhớ cho nhiều người?

Tony là hiện thân của niềm Hy Vọng. Tony đã chào đời không có hai cánh tay. Nhưng Tony đã vận dụng những ngón chân của mình để học đàn guitar. Không những thế, anh còn dùng chân trong nhiều công việc khác như xếp quần áo, vắt một ly nước chanh.

Anh đã biết biến sự tàn tật kém may mắn của mình thành một khả năng thuần thục. Ngạc nhiên trước khả năng lạ lùng ấy của anh, nhiều người đã hỏi anh: “Bí quyết nào đã giúp anh chẳng những chấp nhận chính mình để sống bình thường mà còn sử dụng guitar một cách tuyệt diệu như thế?”. Anh đã trả lời như sau: “Tôi đã cầu nguyện: Lạy Chúa, xin nhận lấy con và dùng con theo thánh ý Chúa. Tôi đã tự hiến cho Chúa như một của lễ sống động và Chúa đã nhậm lời tôi”.

Không ai trong chúng ta chọn lựa được sinh ra hay không sinh ra. Không ai trong chúng ta chọn lựa làm đàn ông hay đàn bà. Không ai trong chúng ta chọn lựa được làm người xinh đẹp hay xấu xí, thông minh hay ngu đần, khỏe mạnh hay bệnh tật, giàu sang hay nghèo hèn. Dưới mắt người đời, mỗi người chúng ta đến trong trần gian này với cả một định mệnh. Người ta vẫn nói: có người sinh ra dưới một ngôi sao xấu, có người sinh ra dưới một ngôi sao tốt, có người kém may mắn.

Nhưng trong ánh mắt Tình Yêu của Thiên Chúa, thì số phận nào cũng là một hồng ân cao cả. Trong chương trình Quan Phòng của Ngài, mỗi người, dù nhỏ bé hèn mọn, dù tàn tật bất hạnh đến đâu, cũng đều có một chỗ đứng. Do những bất trắc của thiên nhiên, hay do hậu quả của tội lỗi, nhiều người phải sinh ra với tất cả một gánh nặng của bất hạnh. Nhưng Thiên Chúa không bao giờ bỏ cuộc vì những hư hỏng ấy, Ngài luôn có một chương trình cho mỗi người. Lắm khi chúng ta thấy được những kỳ diệu của Thiên Chúa được thể hiện qua những bất hạnh, mất mát của con người.

Trích sách Lẽ Sống

Anh chị Thụ Mai gởi

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, TÔN GIÁO | Để lại phản hồi

THIÊN CHÚA GẦN GŨI

THIÊN CHÚA GẦN GŨI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Đang có một dòng văn học ghi lại cảm nghiệm của những người bị chết lâm sàng trong một thời gian (vài phút hay vài giờ) rồi phục hồi về mặt y khoa và sống lại. Nhiều người chúng ta biết đến quyển sách của bác sĩ Eben Alexander, Bằng chứng về Thiên đàng: Hành trình của một bác sĩ phẫu thuật não vào Đời sau [Proof of Heaven: A Neurosurgeon’s Journey into the Afterlife]. Mới đây, Hollywood có ra mắt bộ phim Phép lạ từ Thiên đàng [Miracles from Heaven], với câu chuyện thật về một cô gái ở Texas đã chết lâm sàng, nhưng rồi sống lại theo y khoa và đã chia sẻ những gì mình cảm nghiệm được trong đời sau.

Qua vài chục năm, đã có hàng trăm câu chuyện như thế được công bố hay đơn giản là chia sẻ với những người thân thuộc. Điều đáng chú ý (và cũng đem lại khuây khỏa) là những câu chuyện này vô cùng tích cực, dù cho nhân vật chính theo bất kỳ tôn giáo nào. Trong hầu như mọi trường hợp, dù rất khó tả, nhưng họ đều cảm nghiệm được một cảm giác yêu thương nồng ấm rất gần gũi, ánh sáng và sự chào đón, và một số người còn gặp được những người thân đã qua đời, đôi khi là những người thân mà họ chưa biết. Và trong hầu như mọi trường hợp, họ không muốn trở lại cuộc sống này, như thánh Phêrô trên núi Biến hình vậy, họ muốn được ở lại đó.
Gần đây, khi diễn thuyết tại một hội thảo, tôi có nhắc đến dòng văn học nàyvà chỉ ra rằng, dường như khi người ta chết, ai cũng lên thiên đàng.

Tất nhiên, điều này sẽ khiến ta bật ra ngay những tranh luận.

“Còn địa ngục thì sao? Khi chết đi, ta không bị phán xét sao? Không có ai vào địa ngục sao?” Câu trả lời của tôi cho những câu hỏi này, là trong khi tất cả chúng ta đều lên thiên đàng sau khi chết, nhưng tùy vào khuynh hướng đạo đứcvà tâm linhcủa mình, có thể chúng ta lại không muốn ở lại đó. Như Chúa Giêsu đã nói, địa ngục là một lựa chọn, thật sự là một lựa chọn, và chínhchúng ta phán xét mình. Thiên Chúa không đẩy ai vào địa ngục cả. Địa ngục là do chúng ta chọn.


Tuy nhiên, tôi muốn chia sẻ một chuyện sau buổi hội thảo đó. Khi tôi sắp ra về, một bà tìm đến và nói là bà từng có cảm nghiệm đó. Bà đã bị chết lâm sàng trong vài phút rồi sống lại nhờ biện pháp y khoa. Và như cảm nghiệm của mọi người khác, bà cũng cảm thấy một sự nồng ấm, ánh sáng, và chào đón vô cùng mãnh liệt, đến nỗi bà không muốn quay lại đời này nữa. Tuy nhiên, điều bà nhớ nhất và muốn chia sẻ với người khác nhất, là thế này: Tôi biết được rằng Thiên Chúa rất gần gũi. Chúng ta chẳng hiểu nổi Thiên Chúa gần gũi chúng ta đến mức nào đâu. Thiên Chúa gần gũi chúng ta hơn ta tưởng quá nhiều! Cảm nghiệm đó đã cho bà ghi khắc luôn mãi một cảm giác về sự nồng ấm, yêu thương và chào đón của Thiên Chúa, nhưng dấu ấn sâu sắc nhất trong bà chính là cảm giác về sự gần gũi của Thiên Chúa.

Tôi chấn động trước lời chia sẻ này, cũng như hàng triệu người khác, tôi chưa cảm được sự gần gũi đó, hay ít nhất là chưa cảm được một cách rõ ràng. Thiên Chúa có vẻ xa cách, trừu tượng và phi nhân, một Thần Linh với hàng triệu việc phải lo nên chẳng thể chăm lo cho những chuyện vụn vặt của sinh linh bé nhỏ là tôi.
Hơn nữa, là Kitô hữu, chúng ta tin rằng Thiên Chúa là vô hạn và khôn tả. Thế nghĩa là dù chúng ta có thể biết Chúa, nhưng không bao giờ hình dung nổi Chúa. Do đó, càng khó hơn khi chúng ta hình dung một Đấng Tạo Hóa vô hạn và Đấng Bao Hàm mọi sự lại ở ngay trong chúng ta, lo lắng cho chúng ta, chia sẻ những dằn vặt của ta, và biết những cảm giác khó nói nhất của ta.

Hơn nữa, bất kỳ lúc nào chúng ta cố gắng hình dung về Thiên Chúa, thì trí tưởng tượng của chúng ta lại bị đẩy lùi trước ngưỡng không thể hình dung. Ví dụ như, hãy thử hình dung điều này: Có hàng tỷ người trên trái đất, và hàng tỷ người đã sống trước chúng ta. Mỗi phút, hàng ngàn người sinh ra, hàng ngàn người chết đi, hàng ngàn người phạm tội, hàng ngàn người làm việc tốt, hàng ngàn người yêu nhau, hàng ngàn người chịu khổ, hàng ngàn người rộn ràng vui sướng, tất cả chỉ là một phần nhỏ trong hàng tỷ tỷ sự kiện. Làm sao một trái tim, một cái đầu, một con người có thể ý thức được tất cả những chuyện này, biết rõ và đồng cảm với chúng ta theo mức độ “tóc trên đầu anh em đều được đếm hết rồi”? Thật không thể nào hình dung nổi, và đó chính là một phần định nghĩa về Thiên Chúa.

Làm sao Thiên Chúa có thể gần gũi với chúng ta như chính chúng ta được? Đây là mầu nhiệm, và khôn ngoan thì công nhận mầu nhiệm, vì bất kỳ điều gì chúng ta có thể hiểu được thì chưa đến tận cùng thâm sâu! Mầu nhiệm về sự gần gũi của Thiên Chúa, sự hiện diện của Ngài trong chúng ta, thật vượt quá hình dung của chúng ta. Nhưng mọi điều trong truyền thống đức tin của chúng ta và hầu hết mọi điều trong lời chứng của hàng trăm người từng có cảm nghiệm về đời sau, đảm bảo với chúng ta rằng, dù Thiên Chúa có thể vô hạn và khôn tả, nhưng Thiên Chúa vô cùng gần gũi với chúng ta, gần gũi hơn ta tưởng.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Langthangchieutim gởi

Đăng tải tại TÔN GIÁO | Để lại phản hồi