Mất mặt hay vận Trời?

Mất mặt hay vận Trời?

Lưu Trọng Văn

clip_image002 clip_image004

clip_image006clip_image008

1. Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi đã đến Đài Loan. Trung Hoa Đỏ không nổ súng thị uy như tuyên bố.

Tuy vậy thế giới xin chớ thấy cái nhũn ê mặt này của Tập Cận Bình, Vương Nghị mà vội mừng. Bản chất của chúng là vậy, mềm nắn, rắn buông. Nhưng buông không có nghĩa là… buông.

Người Việt Nam bao đời nay quá hiểu kẻ thống trị Trung Quốc. Họ luôn được soi rọi cái phương châm cai trị, phương châm sống: Quân tử 10 năm trả thù không muộn. Và họ không bao giờ đánh mất giấc mộng Trung hoa: bá chủ thiên hạ.

Mỹ chỉ có thể giữ vai trò của mình nếu thu phục được thiên hạ bởi các giá trị nhân văn, dân chủ thực sự.

Cuộc đua thách đố nhau những thắng thua này nọ mất mặt nhau chỉ tạo cảm hứng nhất thời. Pelosi tới Đài Loan như một thách thức mà Tập Cận Bình và Vương Nghị không xung trận cuồng phong như doạ dẫm mới là điều đáng ngại.

Hiểu rành rẽ điều đáng ngại này, Mỹ sẽ trưởng thành thêm. Và Mỹ hiểu rằng làm mất mặt nhau không có gì là ghê gớm mà nhanh chóng, nước rút hoàn thiện khuôn mặt của chính mình mới quyết định kẻ thắng người thua thật sự.

Nếu thế giới hôm nay được chứng kiến cuộc chạy đua cạnh tranh giành Nhân tâm thiên hạ giữa hai đại cường Mỹ và Trung Quốc thì đó mới là vận Trời đã điểm.

2. Nếu Đài Loan đang thịnh vượng, người Dân đang hạnh phúc thực sự thì hợp nhất hay thống nhất với Đại lục chỉ là vấn đề thời gian và tất yếu, khi và chỉ khi, chính Đại lục Trung Hoa kia có những khớp thể chế Dân chủ và Nhân quyền như của Đài Loan để tự khớp.

Việc tự khớp ấy phải trên nền tảng tự nguyện không những của 1,4 tỷ người Đại lục và 23 triệu người Đài Loan vì một Trung Hoa Dân chủ, thịnh vượng hoà trong một thế giới mà sự tử tế lên ngôi.

Chỉ có hai cách thống nhất Đài Loan với Trung Quốc.

– Trung Quốc đủ mạnh để dùng vũ lực. Nhưng Trung Quốc chỉ có thể giành được lãnh thổ và ép Đài Loan theo mô hình độc đảng, độc tài của mình chứ không thống nhất được lòng người. Sự chia cắt sẽ không biết đến bao giờ ngưng. Và Trung Quốc tự gài hàng triệu quả mìn cháy chậm trong lòng đất nước mình, chỉ chờ cơ hội dây chuyền phát nổ để đế chế sụp đổ.

– Trung Quốc chủ động dân chủ hoá để có cùng mô hình phát triển như Đài Loan, đồng thời Trung Quốc từ bỏ thói ức hiếp, cướp đoạt lãnh thổ, biển đảo của các nước láng giềng sẽ tạo nên hình ảnh một Trung Quốc vĩ đại tử tế, 23 triệu dân Đài Loan chủ động hoà nhập với Trung Quốc hoặc chấp nhận quy chế là một bang tự trị của Trung Quốc. Sự thống nhất ấy bền vững không chỉ cho cộng đồng người Hoa mà cho cả nhân loại yên bình, phát triển.

Một Trung Quốc như vậy cùng Mỹ dẫn dắt thế giới thì thế giới sẽ yên lành.

Hơn bất cứ quốc gia nào khác, Việt Nam chỉ mong có một Trung Quốc như thế. Và tự nhiên người VN sẽ bỏ qua quá khứ thù hận để chìa bàn tay thân thiện với người Trung Quốc láng giềng.

L.T.V.

Trung Quốc leo thang chiến tranh?

Trung Quốc leo thang chiến tranh?

Bởi  AdminTD

Lâm Bình Duy Nhiên

3-8-2022

Chủ tịch Hạ viện Mỹ Nancy Pelosi đã tới Đài Loan hôm 2/8, bất chấp phản đối của Bắc Kinh. Ảnh trên mạng

Một bà cụ 82 tuổi. Một ông già 80 tuổi. Họ là Chủ tịch Hạ viện và Tổng thống Hoa Kỳ. Cả hai đều thuộc loại “cáo già” trong quan hệ ngoại giao và trong lĩnh vực địa chính trị.

Tất cả những gì người Mỹ làm đều có toan tính sao cho có lợi cho chính nước Mỹ. Ukraine và Đài Loan, không là ngoại lệ.

Ông Biden lặng im. Bộ Quốc phòng bảo nguy hiểm. Bà Pelosi im re. Tất cả chỉ là nước cờ chiến lược về việc bà Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ có đến thăm Đài Loan hay không trước sự phản đối, thậm chí đe doạ từ phía Bắc Kinh.

Người Mỹ thà cứ chẳng khẳng định hay phủ định chuyền đi. Dư luận quốc tế cũng không rõ. Trung Quốc còn đau đầu hơn khi chẳng biết Mỹ có “dám” lấn tới không khi mọi tín hiệu đều bị nhiễu, khó biết rõ.

Có tay nhà báo Việt Nam, cho rằng thái độ của Nhà Trắng là “nhục” khi không dám công khai lộ trình cũng như chuyến đi thăm Đài Loan. Tựu trung, đảng Dân chủ hèn nhát, khác hẳn thái độ rõ ràng của ông Newt Gingrich, Chủ tịch Hạ Viện thuộc đảng Cộng Hoà vào năm 1997. Khi ấy, dẫu bị Bắc Kinh phản đối, ông vẫn đến thăm Lý Đăng Huy tại Đài Bắc, chỉ vài ngày sau khi thăm chính thức Trung Quốc.

Ông nhà báo trong nước nọ quên rằng vị thế và khả năng kinh tế, nhất là quân sự của Trung Quốc vào năm 1997 khác hẳn với thế lực của họ vào thời điểm hiện tại.

Bối cảnh chính trị quốc tế thời điểm ấy cũng khác hẳn tình hình quốc tế căng thẳng hiện nay với cuộc xâm lược của Nga vào Ukraine và khả năng toàn cầu bị thiếu thốn trầm trọng về nhiên liệu.

Chính trị của người Mỹ cứ như thể phải làm chiều lòng người Việt xa tít xa lơ. Bằng không bị cho là hèn nhát và nhục nhã!

Quay trở lại chuyện giờ bà Pelosi đã đến Đài Loan. Người Trung Quốc sẽ làm gì? Có dám “leo thang xung đột quân sự” như từng hăm doạ hay không?

Trung Quốc có thừa cơ lấy chuyện bà Pelosi để “thống nhất” sơn hà, đưa Đài Loan về với đất Mẹ hay không? Hoặc họ sẽ chỉ thị uy, tập trận bắn đạn thật sát gần Đài Loan hay bắn vài hoả tiễn để cứu vớt danh dự? Hải quân Trung Quốc hiện nay chỉ có hai hàng không mẫu hạm cho một cuộc tấn công Đài Loan. Một con số quá ít để đương đầu với hải quân Hoa Kỳ, nếu quốc gia này ra tay bảo vệ Đài Loan.

Quân đội Trung Quốc ngay lập tức lập bản đồ các khu vực tập trận bắn đạn thật thuộc lãnh hải và nội thuỷ thuộc chủ quyền của Đài Loan. Ảnh: CIGeography

Người Trung Quốc còn nhiều thời gian để thôn tính Đài Loan. Đối với họ, không phải hôm nay hay ngày mai vấn đề Đài Loan sẽ được giải quyết. Dường như trong tính toán của các nhà lãnh đạo Trung Quốc, mục đích và cột mốc thời gian để sát nhập Đài Loan là vào năm 2049.

Đó là thời điểm kỷ niệm 100 năm ngày Mao Trạch Đông tuyên bố thành lập nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa!

Chế độ Tự do của Đài Loan xứng đáng được chúng ta hỗ trợ!

Chế độ Tự do của Đài Loan xứng đáng được chúng ta hỗ trợ!

Bởi  AdminTD

WELT

Bình luận của Clemens Wergin, TBT về chính sách đối ngoại của báo Welt 

Vũ Ngọc Chi, chuyển ngữ

2-8-2022

Du khách Đài Loan Nancy Pelosi được nữ tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn tiếp đón ở Đài Bắc. Nguồn: Taiwan Presidential Office / REUTERS

Chủ tịch của Hạ viện Hoa Kỳ, Nancy Pelosi đã tới Đài Loan hôm thứ Ba, như một phần của chuyến viếng thăm châu Á. Trung Quốc trước đây đã cảnh báo về chuyến thăm viếng của bà Pelosi tới nước này.

Ví dụ về Nga cho thấy: Thái độ hèn nhát đối với các quốc gia hung hăng chỉ làm cho họ có hành vi hung hăng hơn nữa. Do đó, các chính trị gia phương Tây nên lấy Nancy Pelosi làm ví dụ – và trong tương lai cũng nên tới Đài Loan trong các chuyến đi thăm viếng châu Á.

Thời điểm đến thăm của Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ, Nancy Pelosi, ở Đài Loan, thật ra không thuận tiện lắm. Bởi vì trong lúc cuộc chiến của Nga chống lại Ukraine làm căng thẳng các quốc gia phương Tây và các doanh nghiệp của họ, chúng ta không cần thêm một cuộc xung đột mới với Trung Quốc. Còn thì, Pelosi về cơ bản là đúng: Nền dân chủ Đài Loan xứng đáng được sự hỗ trợ của chúng ta. Và chúng ta không thể cho phép Trung Quốc có quyền phủ quyết về cách chúng ta hoạch định mối quan hệ của mình với đảo quốc này.

Trên thực tế, phương Tây đã bị mắc kẹt trong khuôn khổ gò bó của chính sách một Trung Quốc, đã khiến Bắc Kinh có thể cô lập Đài Loan gần như hoàn toàn. Sau cuộc đàn áp ở Hồng Kông bởi Bắc Kinh, rõ ràng là một sự thống nhất của Trung Quốc đại lục và Đài Loan không thể diễn ra chừng nào một hệ thống đàn áp độc tài còn nắm quyền lực ở Bắc Kinh.

Trung Quốc đã không giữ lời hứa qua văn bản của mình đối với Hồng Kông cho phép một quốc gia và hai hệ thống. Việc này cũng nên có hậu quả cho mối quan hệ của chúng ta với Đài Loan. Điều này không có nghĩa là hoàn toàn từ bỏ ý tưởng rằng có thể có sự thống nhất tại một thời điểm nào đó. Tuy nhiên, điều đó có nghĩa là chúng ta phải nhận ra rằng, nó không thể xảy ra với chế độ Bắc Kinh hiện tại. Và trong thời gian đó, Đài Loan nên có quyền được đối xử như một quốc gia bình thường.

Đài Loan với tinh thần tự do và hướng về Phương Tây luôn xứng đáng được hưởng sự đoàn kết của chúng ta. Đó là lý do tại sao chúng ta không nên bị ấn tượng bởi các chiến thuật đe dọa hung bạo thông thường của Bắc Kinh. Giống như Nga ở châu Âu, Trung Quốc ở châu Á ứng xử thô kệch. Và như ví dụ về Nga đã chỉ ra, thái độ hèn nhát chỉ làm cho bọn lưu manh có thêm cư xử hung hăng hơn.

Do đó, các chính trị gia phương Tây nên có thông lệ trong tương lai tới Đài Loan khi đến thăm viếng châu Á. Bởi vì càng nhiều người tới, các chuyến thăm như vậy trở thành đương nhiên hơn – và chiến thuật đe dọa của Trung Quốc càng ít có hiệu quả.    

GIÁO HỘI KHÔNG PHẢI AN TOÀN TRONG TƯ TƯỞNG BẢO THỦ

Võ Ngọc Ánh

GIÁO HỘI KHÔNG PHẢI AN TOÀN TRONG TƯ TƯỞNG BẢO THỦ

Đức Giáo Hoàng vừa có chuyên tông du đến Canađa.

Khác với những chuyến đi đến các quốc gia khác của Đức Giáo Hoàng, đây là chuyến đi thể hiện sự xin lỗi của Giáo hội Công giáo vì những điều đã xảy ra trong quá khứ.

Vì tư tưởng thực dân, cộng tác với chính quyền, những người trong Giáo hội đã góp phần diệt chủng văn hóa truyền thống của người bản địa Canađa.

Lúc đó những con người trong Giáo hội cùng tư tưởng thực dân khai hóa như nhà cầm quyền lúc đó.

Hay đó là tư tưởng hòa theo sức mạnh quyền thế?

Đây là một bài học quý giá, trong một kinh nghiệm đau thương.

Nhìn vào hôm nay, nhiều người Công giáo vẫn còn bảo thủ, cực đoan trong các vấn đề xã hội.

Thiên Chúa đòi hỏi mỗi người tin vào Ngài cùng cộng tác vào công trình sáng tạo của Ngài. Người có đạo cần biết trăn trở với Giáo hội trong tương lai.

Hắn không thích xưa bày nay bắt chước. Làm vậy có sao đâu. Đây không phải là cách phát huy giá trị truyền thống, văn hóa.

Xã hội đã thay đổi, Giáo hội đang không thể đứng một chổ chỉ vì lý do truyền thống, trói buộc, xưa nay vậy… Giáo hội đi về phía trước trên nền tảng của Lời Chúa và phát huy cái đẹp trong truyền thống.

Hắn nhìn thấy Giáo Hoàng hiện nay là con người của sự thánh thiện, một Vatican rất mở… Nhưng tại nhiều quốc gia, giáo phận, nhà dòng, giáo xứ, người tin đạo thì không hẳn vậy.

Đang có rất nhiều người trong Giáo hội chỉ thấy sự an toàn, được tôn trọng ở những tư tưởng bảo thủ. Họ đang đề cao, ủng hộ các quốc gia, đảng phái, lãnh đạo có tư tưởng bảo thủ.

Họ dùng Lời Chúa giải thích theo điều mình muốn, chứ không phải trăn trở, cùng cộng tác để Giáo hội đẹp hơn, hòa nhập, hòa nhã hơn.

Không thể nhân danh đức tin để loại bỏ người khác.

Đừng để trong tương lai, sẽ có một vị Giáo Hoàng lại xin lỗi vì những điều bảo thủ mà người có đạo nhân danh hôm nay.

Thiên Chúa trao cho con người quyền tự do, xin đừng nhân danh đức tin để trói buộc người khác. Hãy để cho mỗi người tự chịu trách nhiệm của mình trước mặt Thiên Chúa.

Hắn không thích sự lạm dụng tôn giáo trong các vấn đề xã hội.

Võ Ngọc Ánh

NGƯỜI VIỆT RA ĐI VÌ KHÓ SỐNG TỬ TẾ TRÊN CHÍNH TỔ QUỐC MÌNH

NGƯỜI VIỆT RA ĐI VÌ KHÓ SỐNG TỬ TẾ TRÊN CHÍNH TỔ QUỐC MÌNH

Người Việt không có truyền thống khám phá, thám hiểm các vùng đất khác.

Dễ nhìn thấy từ trước khi người Pháp xâm lược Việt Nam không có những người Việt đi xa, khám phá.

Quan lại triều đình đi xuất ngoài chủ yếu đi cống nạp thiên triều, hoặc cầu viện quốc gia hàng xóm trong sự tranh giành vị trí cai trị.

Việt Nam có bờ biển dài nhưng lịch sử 4000 năm người Việt chỉ quanh quẩn trong bờ, đánh bắt trong bờ.

Dãy Trường Sơn phía Tây hùng vĩ, nhưng sau khi bình định được các quốc gia phương Nam người Việt chỉ quanh quẩn ở vùng đồng bằng. Tây Nguyên, phải chờ người Pháp khai phá, đặt nền móng nhà nước cho các chính quyền của người Việt sau này.

Những cái hang động ở Phong Nha, người Việt chưa bao giờ dám khám phá… vì coi đó là nơi linh thiêng.

Từ giữa thế kỷ 20 trở về trước, truyền thống của người Việt chỉ quanh quẩn trong làng. Có người cả đời chưa một lần ra khỏi cái xã.

Đầu thế kỷ 13, những hậu duệ của nhà Lý để bảo toàn tính mạng trước một Trần Thủ Độ cương quyết tiêu diệt đã phải tìm đường biển ra đi đến Đài Loan, Triều Tiên.

Họ ra đi mà không trở về, những hậu duệ nhà Lý cùng gia nô của họ trở thành những người Việt không còn dấu ấn Việt trên văn hóa, khuôn mặt.

Trong các cuộc nội chiến, tranh giành quyền lực Bắc – Nam cũng không ghi nhận lũ lượt người Việt rời bỏ quê hương ra đi. Dù bên này, bên kia vẫn có thể sống được, hay nhân danh việc yêu nước, bảo vệ lãnh thổ mà ở lại.

Ấy vậy mà, sau khi từ “giải phóng” người Việt không thể sống được ngay chính trên quê hương của mình. Họ phải rời bỏ ruộng vườn, họ hàng, mồ mả, quê hương… ra đi. Họ biết rằng chuyến đi là đối mặt với cái chết, hải tặc, cướp rừng… nhưng ít ra đi còn có cơ hội sống một cách tử tế.

Họ ra đi theo kiểu, mạnh ai nấy chạy.

Đã có những người vợ mất chồng, con mất cha… những gia đình đầy đau thương, trong một dân tộc đầy thương đau.

Đã có bao nhiêu người Việt bỏ mạng trong các chuyến đi từ sau biến cố 30/4/1975 đến đầu những năm 1990?

Lịch sử của người Việt không thể ‘không có trí nhớ’ trong việc này. Lịch sử của người Việt không thể không nhắc nhớ nhau về từ “thuyền nhân”.

Không quên để thấy đau thương của một dân tộc. Không quên để trong tương lai không lặp lại. Đừng rửa sạch lịch sử.

Lịch sử của người Việt càng không thể dấm dúi, hoặc lên án việc này.

Ngày nay người Việt tiếp tục ra. Người nghèo ra đi để bán sức lao động, mong tích góp chút vốn để có của trả nợ, chữa bệnh, xây nhà, tích lũy chút vốn cho con cái học hành.

Họ ra đi bởi hy vọng tìm cuộc sống tốt hơn, không phải trên quê hương.

Hôm nay, vẫn còn nhiều người Việt bỏ mạng trên đường, trên công trường, trong chỗ làm… nơi xứ người. Thật xót xa.

Chỉ có người vô cảm mới trách họ. Chỉ có người quá chuyên chế mới nói họ không yêu quê hương.

Họ chỉ mong tìm đường sống tốt hơn thôi mà.

Đất nước đã khá hơn, nhiều người đã thoát nghèo… chính nhờ sự đầu tư không phải của nước anh em XHCN mà của bọn tư bản, đa đảng. Việt Nam đang có thêm nhiều người khá hơn cho cái tỵ nạn giáo dục, y tế, phúc lợi xã hội…

Nền giáo dục nửa quốc dân (bởi phải đóng tiền) nhiều khiếm khuyết dường như chỉ dành cho người nghèo. Bởi người có kinh tế thường cho con học trường tư, trường quốc tế.

Đảng lãnh đạo toàn diện dân tộc Việt Nam nói, “Tất cả vì con em của chúng ta”. Con chúng ta trước đây, được ưu tiên suất nhà nước, được xuất khẩu… giờ thì con chúng ta nhờ có tiền có thể chọ học trường quốc tế, đi du học…

Đảng không dại gì nói rõ, “còn con em chúng nó thì kệ”. Nhưng người Việt cần nhìn thấy.

Còn Hắn thấy người Việt cứ lại lũ lượt ra đi. Sao mà không buồn cho được.

Hắn cũng là một người đã ra đi. Ra đi để được tự do với chính suy nghĩ của mình.

Võ Ngọc Ánh

Hội Thánh nhìn thế nào về những tôn giáo khác?-Cha Vương

Hội Thánh nhìn thế nào về những tôn giáo khác?

Một ngày an lành vui tươi trong Chúa nhé. Đừng quên cầu nguyện cho nhau và cho sự hiệp nhất giữa các tôn giáo.

Cha Vương

Thứ 3: 03/8/22

GIÁO LÝ: Hội Thánh nhìn thế nào về những tôn giáo khác? Hội Thánh tôn trọng tất cả những gì là tốt lành và chân thật trong các tôn giáo khác. Hội Thánh thừa nhận mọi giá trị và bênh vực cho quyền tự do tôn giáo được coi như quyền cơ bản của con người. Tuy nhiên, Hội Thánh biết rằng Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu độ duy nhất của cả nhân loại. Chỉ mình Người “là con đường, là sự thật, và là sự sống” Ga 4:16. (YouCat, số 136)

SUY NIỆM: Người đang kiếm tìm Thiên Chúa là bạn gần gũi với Kitô hữu; Các người Hồi giáo còn đặc biệt hơn vì là thành phần trong nhóm bà con họ hàng, giống như Do thái giáo và Kitô giáo, là một tôn giáo thờ một thần. Những người Hồi giáo thờ Thiên Chúa tạo hóa và coi ông Abraham là tổ phụ của họ trong đức tin. Theo sách Coran, Chúa Giêsu là một tiên tri lớn và đức Maria Mẹ Người là mẹ của tiên tri. Hội thánh dạy rằng mọi người, không do lỗi của họ, mà đã không biết Chúa Kitô và Hội thánh, nhưng thành thực tìm Chúa và sống theo tiếng lương tâm, đều được cứu rỗi đời đời. Trái lại, ai đã biết Chúa Giêsu Kitô là con đường, là sự thật và là sự sống mà không đi theo Người, người đó sẽ không tìm được ơn cứu độ bởi các con đường nào khác. Câu nói “Ở ngoài Hội thánh không có ơn cứu độ” có nghĩa như vậy. (YouCat, số 136 t.t.)

❦ Tự do tôn giáo là quyền của mọi người được theo lương tâm mình đã chọn hoặc thực hành tôn giáo của mình, thừa nhận tự do tôn giáo không có nghĩa là thừa nhận mọi tôn giáo đều giống như nhau cũng như đều chân thật như nhau.

LẮNG NGHE: Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mt 12:50)

 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, khi dựng lên con người, Chúa đã đặt để trong lòng mỗi người một lương tâm đó là “tiếng nói của Thiên Chúa “ và là cung thánh của Thiên Chúa nơi lòng người, xin cho con biết lắng nghe và gặp gỡ Chúa  thường xuyên trong mọi lời nói, tư tưởng, và hành động để sống xứng đáng là con ngoan của Chúa.

THỰC HÀNH: Như bạn đã biết lương tâm con người xuất phát từ Thiên Chúa, mời bạn hãy tập nhìn nhận những gì tốt lành và chân thật trong các tôn giáo khác mà tôn trọng họ.

From: Đỗ Dzũng

ĐỪNG BẢO HOÀNG HƠN HOÀNG ĐẾ

Võ Ngọc Ánh

ĐỪNG BẢO HOÀNG HƠN HOÀNG ĐẾ

“Nhân phiên tòa “Thích Nhật Từ ngu như con bò” đang rềnh rang các trang mạng xã hội mấy ngày nay, bỗng nhớ đên một vụ án khác mấy thế kỷ trước

***

Dưới thời trị vì của Hoàng đế Alexander Đệ Tam, có một anh lính quèn tên là Oreshkin vào quán nhậu. Xỉn quắc cần câu, Oreshkin mất kiểm soát và bắt đầu chửi bới, gây sự ẩu đả. Mọi người cố gắng xoa dịu anh ta và chỉ vào chân dung của Alexander Đệ Tam bảo rằng:

– Có hoàng đế ở đây, chớ làm bậy.

Oreshkin xỉn quá rồi, nên chỉ ảnh hoàng đế bảo:

– Sợ quái gì lão ấy! Ta là ta nhổ toẹt vào mặt lão!

Ngay lập tức Oreshkin bị bắt giam, khởi tố và chuẩn bị mang ra xử vì tội “Chống Hoàng đế” theo điều 117 bộ luật Đế chế, mức hình phạt cao nhất đến 20 năm tù.

Đọc hồ sơ vụ án, Hoàng đế Alexander Đệ Tam đặt bút phê hồ sơ:

“Từ nay về sau nghiêm cấm treo ảnh ta trong bất kỳ quán rượu nào.

Chấm dứt vụ án. Thả Oreshkin ra. Xóa bỏ điều 117 bộ luật Đế chế.

Bảo với Oreshkin là ta cũng nhổ toẹt vào mặt hắn.

Đúng bậc đế vương quân tử!”

Copy từ Nhất Lục

NGỌN NẾN KHÔNG CHÁY!

Kẻ Đi Tìm

NGỌN NẾN KHÔNG CHÁY!

Nhà thơ nổi tiếng người Nga Gamzatovich Gamzatov có câu nói nổi tiếng: “Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác”. Hãy từ bỏ nỗi đau của quá khứ để cuộc sống tươi đẹp hơn, bạn không thể nào sống mãi với quá khứ để rồi ảnh hưởng đến những người xung quanh. Trong câu chuyện “Ngọn nến không cháy”, nỗi buồn của người cha vì mất con vô tình làm cho cô bé không thể lên thiên đàng vì nước mắt quá thương con của ông.

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may mắc một căn bịnh hiểm nghèo và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ, tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, người cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.

Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: “Tại sao nến của con lại không cháy?” Bé gái đáp rằng: “Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những giọt nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hy vọng của con ông.

***

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười.

Người đứng đầu, đôi khi phải đứng vững mà run, thì người dưới mới bớt khủng hoảng, thoái thác.

Con cái biết dựa vào đâu nếu không phải là cha mẹ. Niềm tin cậy của chúng không thể là người ngoài.

Con cái sẽ nghe từng câu, nhìn từng cử chỉ và việc làm của cha mẹ để tin, nghe và theo.

Con cái sẽ dựa vào bức tường vững chắc là cha mẹ mà sống an vui, nên chúng sẽ hoang mang, sợ hãi, thất vọng khi thấy cha mẹ không còn cứng rắn nữa.

Con cái sẽ bị gục ngã nặng nề gấp nhiều lần, nếu thấy cha mẹ bị suy sụp tinh thần.

Con cái dựa vào hướng dẫn của cha mẹ để nhìn đến một tương lai tươi sáng, dù khó khăn mấy cũng cố vượt qua. Nếu cha mẹ khi gặp đau thương mà bỏ cuộc thì chúng mất hết sức sống, nghị lực và hy vọng để chiến thắng bản thân cũng như nghịch cảnh.

Con người có thể mất mọi sự, nhưng hy vọng thì không thể đánh mất. Vì hy vọng là tia sáng cuối cùng còn lại để con người cố trườn mình qua vũng lầy cuộc đời. Và tin rằng ngày mai tốt hơn, sau cơn mưa trời lại sáng, sông có khúc người có lúc…

Mong sao mọi bậc phụ huynh luôn là chỗ dựa an toàn nhất của con cái, để tinh thần, tâm trí, lương tâm và lòng đạo đức, lòng hiếu thảo của chúng luôn được phát triển mạnh mẽ.

Ước rằng, mỗi cha mẹ luôn chỉ cho con cái thấy được ý nghĩa cuộc đời, và giúp chúng đạt được lý tưởng chúng. Nguyện xin mỗi cha mẹ giúp cho con cái biết cách để sống, sống tốt, sống có ích, để trở thành người của kiến tạo hoà bình và yêu thương, tha thứ và nhân từ…

Sưu tầm

***

Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài.

Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống.

Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp.

Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh.

Ðường hy vọng do mỗi chấm hy vọng.

Ðời hy vọng do mỗi phút hy vọng.

ĐHY Nguyễn Văn Thuận

Pelosi và phái đoàn Hạ Viện Mỹ thăm Đài Loan

Pelosi và phái đoàn Hạ Viện Mỹ thăm Đài Loan

August 2, 2022

TAIPEI, Đài Loan (NV) – Phi cơ chở Chủ Tịch Hạ Viện Mỹ Nancy Pelosi đã hạ cánh xuống phi trường thủ đô Đài Bắc (Taipei) của Đài Loan vào lúc 10 giờ 43 phút tối, giờ địa phương, ngày Thứ Ba, 2 Tháng Tám, hành động bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ lớn lao đối với đảo quốc này, bất chấp đe dọa của Trung Quốc là sẽ có các biện pháp trả đũa.

Việc bà Pelosi đến Đài Bắc đánh dấu lần đầu tiên từ 25 năm nay có một chủ tịch Hạ Viện Mỹ, đang tại chức, viếng thăm Đài Loan. Một giới chức Đài Loan nói với CNN rằng bà Pelosi sẽ qua đêm nơi đây.

Chủ Tịch Hạ Viện Mỹ Nancy Pelosi. (Hình: Nathan Howard/Getty Images)

Bà Pelosi và phái đoàn, đi trên một phi cơ của Không Quân Mỹ, đã đáp xuống phi trường Songshan ở trung tâm thủ đô Đài Bắc, sau khi có chuyến bay đêm từ Malaysia, để khởi sự chuyến viếng thăm có thể khiến mối giao hảo Mỹ-Trung xuống mức thấp nhất, theo bản tin hãng thông tấn Reuters.

Trong số các giới chức đón tiếp phái đoàn tại phi trường có Ngoại Trưởng Đài Loan Joseph Wu và trưởng đại diện Mỹ ở Đài Loan, bà Sandra Oudkirk.

Phi cơ chở Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi và phái đoàn đáp xuống phi trường Songshan tại Đài Bắc, Đài Loan. (Hình: Annabelle Chih/Getty Images)

Trong phát biểu đưa ra ngay sau khi tới Đài Loan, bà Pelosi nói rằng “Phái đoàn chúng tôi đến đây để xác định quyết tâm không lay chuyển là ủng hộ nền dân chủ Đài Loan. Sự đoàn kết của Mỹ với 23 triệu dân Đài Loan đang trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, trong bối cảnh thế giới phải có chọn lựa giữa chế độ độc tài và dân chủ.”

Tổng Thống Đài Loan Thái Anh Văn (Tsai Ing-wen) sẽ gặp bà Pelosi và phái đoàn vào sáng ngày Thứ Tư và sau đó cùng dùng bữa trưa.

Ngay sau khi phi cơ chở phái đoàn Mỹ hạ cánh xuống Đài Loan, Trung Quốc loan báo mở cuộc tập trận từ ngày Thứ Ba đến ngày Thứ Năm trong khu vực quanh đảo quốc này.

Ngoại Trưởng Mỹ Antony Blinken hôm Thứ Hai tuyên bố rằng quyết định viếng thăm là của bà Pelosi và từ trước đến nay đã có các chuyến viếng thăm tương tự của thành viên Quốc Hội Mỹ. Các giới chức Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Hai cũng cảnh cáo Bắc Kinh là chớ có hành động làm leo thang sự căng thẳng liên quan đến chuyến đi của bà Pelosi.

Tuy Tổng Thống Joe Biden không lên tiếng công khai bày tỏ ủng hộ chuyến đi của Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi, các giới chức Mỹ tin rằng thành phần lãnh đạo Trung Quốc vẫn coi đây là một chuyến viếng thăm chính thức, ở tầm vóc quốc gia, và họ cũng cho rằng Trung Quốc không phân biệt giữa bà Pelosi và ông Biden, vì cả hai đều phía đảng Dân Chủ.

Bất chấp đe dọa của Trung Quốc, CT Hạ Viện Nancy Pelosi cũng nhiều lần gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma. (Hình minh họa: Chip Somodevilla/Getty Images)

Bà Pelosi từ nhiều năm nay vẫn làm cho Trung Quốc khó chịu. Bà nhiều lần gặp các nhà tranh đấu đòi tự do dân chủ Trung Quốc, cũng như gặp vị lãnh đạo tinh thần của người Tây Tạng là Đức Đạt Lai Lạt Ma. Bà cũng từng mạnh mẽ bày tỏ sự ủng hộ cuộc tranh đấu đòi dân chủ của người dân Hồng Kông. (V.Giang)

Tầm văn hóa nào?

Tầm văn hóa nào?

Lưu Trọng Văn

TS Nguyễn Trúc Lê, Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế – ĐHQGHN cầm quyền trượng màu mè, khoác áo thụng như cha đạo La Mã dẫn đầu các sinh viên tốt nghiệp trong Lễ trao bằng các cử nhân “kinh bang tế thế” tương lai.

Là một tiến sĩ tốt nghiệp ở Anh, từng giảng dạy kinh tế tại Anh và VN, từng tốt nghiệp các chứng chỉ chính trị cao cấp, mới hay kiến thức giỏi giang về kinh tế, chính trị của thầy Trúc Lê chưa đủ độ tin cậy về thước đo tầm cao văn hoá.

Nếu thực sự đạt cái tầm ấy thầy Trúc Lê phải thấy bộ đồ mình khoác, tràng hạt mình đeo, quyền trượng mình cầm là thứ hình thức lai căng?

Tại sao không nghĩ ra nghi thức tốt nghiệp khác sinh động, bình dị mà có ý nghĩa hơn?

Gã gợi ý nhé.

Tổ chức lễ trao bằng tốt nghiệp cho các cử nhân kinh tế ở một làng quê nghèo nào đó để cho các ông chủ, bà chủ doanh nghiệp tương lai, hay các các chuyên viên kinh tế tương lai thấy mình cần phải làm gì cho Đồng bào và Đất nước.

Ông hiệu trưởng khi trao bằng có thể mời những người Dân một nắng hai sương cùng đứng bên mình trao bằng như trao quyền trượng, gửi gắm một hy vọng, một ước mơ, thậm chí một sứ mệnh.

Sao nhỉ?

Đất nước cần lắm những tấm lòng thực sự, không diêm dúa, màu mè của các nhà đào tạo nhân tài hơn bao giờ hết.

Gỗ càng xấu, càng phải tốt nước sơn.

Chất lượng đào tạo càng xuống, càng vẽ vời cầu kỳ, lòe loẹt, diêm dúa y phục tốt nghiệp hòng che mắt công chúng, bù đắp khiếm khuyết.

Nhưng các cụ bảo rồi, chiếc áo không làm nên thày tu. Mà y phục này của thày trò nom mới thộn làm sao!

Võ Văn Tạo

 

L.T.V.

HỌC CÁCH TẬN HƯỞNG SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA

HỌC CÁCH TẬN HƯỞNG SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Giải tán họ xong, Ngài lên núi cầu nguyện một mình”.

Theo Mark Twain, “‘Nửa đầu’ cuộc đời bao gồm khả năng tận hưởng mà không có cơ hội; ‘nửa cuối’ cuộc đời bao gồm cơ hội mà không có khả năng tận hưởng!”. Nhưng theo một nhà tu đức, “Tốt nhất, dù là ‘nửa đầu’ hay ‘nửa cuối’, bạn hãy ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến việc ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa’; nói cách khác, học cách cầu nguyện, “dù là ‘nửa đầu’ hay ‘nửa cuối’ cuộc đời!”. Nhưng thật thú vị, bên cạnh đó, Lời Chúa còn nói đến cô đơn! Cô đơn và cầu nguyện thường đi liền nhau. Ai biết ở lại trong Thiên Chúa, phó mình cho Ngài, người ấy không bao giờ cô đơn, bởi luôn có Chúa đồng hành.

Tin Mừng tiết lộ, sau khi giải tán đám đông, Chúa Giêsu một mình lên núi để cầu nguyện. Ngài sẵn sàng rời bỏ sự phấn khích, thán phục của dân chúng dành cho ‘người đãi bánh’ thần kỳ; Ngài tìm nơi cô tịch hầu có thể một mình tâm sự với Cha. Ở trong im lặng mà không có người khác, có thể nhanh chóng dẫn đến một sự cô đơn nhất định và nội tâm thì trống rỗng; và người ta có thể cảm thấy bị thôi thúc muốn tìm bất cứ một ai đó, bất cứ một thứ gì đó để gây mê cho bản thân khỏi cảm giác đau đớn khi phải ở một mình! Nếu đó là điều xảy ra cho bạn và tôi, thì chúng ta cần kiên trì cầu nguyện nhiều hơn; và biết rằng, nỗi đau từ sự im lặng này vẫn có thể ‘hoá lành’ khi bạn và tôi tập ở lại trong Chúa và ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa’.

Tin Mừng cho biết, Chúa Giêsu đi cầu nguyện từ chiều đến suốt đêm; và rạng sáng, các môn đệ gặp sóng gió trên biển hồ. Ngài hiện đến trấn an họ, họ tưởng là ma; Ngài lên tiếng, “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!”. Phêrô đáp, “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Đôi khi, nỗi sợ về việc phải im lặng khi cầu nguyện của chúng ta lại còn lớn hơn nỗi sợ của Phêrô khi thấy Thầy đi trên nước. Tại sao? Chúng ta đã quá quen với việc bầu
bạn với người khác, gặp gỡ, trò chuyện, ăn uống… chúng ta không có ‘khả năng’ ở một mình, chúng ta sợ phải rời xa ‘những tiện nghi’ này dù chỉ trong thời gian rất ngắn để đi cầu nguyện. Vậy hãy tập từ bỏ ‘những tiện nghi’ vốn có thể đã ‘thành nếp’; hay buồn hơn, phát xuất từ một lối sống ‘văn hoá nhàn rỗi!’. Hãy bắt đầu từ hôm nay, học lại cầu nguyện, học làm rỗng tâm hồn, để Chúa Kitô có thể đổ đầy vào đó tình yêu và sức mạnh của Ngài!

Tin Mừng còn cho biết, “Khi cả hai đã lên thuyền thì gió yên biển lặng”. Một khi cùng Chúa Giêsu “lên thuyền”, tức là một khi quyết tâm ôm lấy việc cầu nguyện im lặng, tập trung, thì nỗi sợ hãi của chúng ta cũng sẽ lặng yên như gió biển. Bài đọc Giêrêmia hôm nay cũng nói lên điều tương tự: Israel trở về với Chúa, và Ngài làm lại tất cả; Ngài tha thứ, trấn an; Ngài ở cùng, “Bấy giờ các ngươi sẽ là dân Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi”. Thánh Vịnh đáp ca cũng nói lên niềm vui có Chúa hiện diện đó, “Chúa sẽ xây dựng lại Sion, sẽ xuất hiện quang vinh rực rỡ!”.

Anh Chị em,

“Giải tán họ xong, Ngài lên núi cầu nguyện một mình”. Chúa Giêsu nêu gương cho chúng ta, hãy biết tìm đến Chúa Cha sau một ngày sống. Và ngay những giây phút chăm chú trò chuyện với Cha trong tĩnh mịch của canh khuya, ánh mắt và con tim của Chúa Giêsu vẫn không rời các môn đệ. Thấu cảm nỗi khổ chống chọi với biển giả của họ, Ngài đến cứu giúp. Cũng thế, Chúa Giêsu không bao giờ ‘thôi nhìn’ chúng ta, Ngài hiện diện với chúng ta qua người thân, qua gia đình, bạn bè, qua những người nghèo và cả những người chúng ta không thích. Thế nên, ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa’ trong thinh lặng và ngay cả trong sự ồn ào phải là một điều gì đó thường xuyên nơi chúng ta. Thi thoảng, bạn và tôi cần trầm mình, ngỏ lời mời Chúa Giêsu bước lên ‘thuyền lòng’ mình, bình an và niềm vui sẽ ùa vào. Và như thế, chúng ta sẽ hưởng nếm hạnh phúc thiên đàng ngay tại chốn này; vì lẽ, ở đâu có Giêsu, ở đó có thiên đàng!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con sẽ bước đi vững v
àng trên con đường Chúa chỉ cho, dù là ‘đi trên nước’; con không lệch sang phải, không quẹo sang trái, vì con tin, có Chúa đồng hành bên con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen