CƯA BỚT THẬP GIÁ

CƯA BỚT THẬP GIÁ

Anh kia được Chúa ban cho một cây thập giá và được căn dặn rằng khi nào về thiên đàng nhất thiết phải vác theo.

Suốt ngày anh ca cẩm, phân bua vì thập giá của mình quá dài và nặng hơn thập giá của những người khác.

Thế rồi, sẵn cưa, anh cưa bớt đi mười phân. Và anh cảm thấy ưng ý với thập giá mới.

Ngày về thiên đàng đã đến, anh cùng mọi người vác thập giá ra đi. Đường vào thiên đàng buộc phải vượt qua một con suối nước chảy xiết. Những người khác có sáng kiến đặt thập giá của mình xuống làm cầu để có thể bước qua bên kia. Anh này cũng bắt chước đặt thập giá xuống để làm cầu. Tiếc rằng thập giá của anh lại thiếu mất mươi phân khiến vĩnh viễn anh không thể vào thiên đàng được.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Loa & net 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Loa & net   

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

05/08/2022

Lịch sử cận đại của nước Việt vừa ghi nhận (thêm) hai lần… Nam Tiến nữa! Lần đầu – vào năm 1954 – gần một triệu người miền Bắc đã di cư vào Nam bằng tầu: tầu bay, tầu hoả, và tầu thủy… Họ mang theo nhiều thứ trông rất quen nhưng tên gọi thì hơi lạ: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa …

Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm… tuy không toàn  hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp. Từ thành thị đến nông thôn – trong mọi ngõ ngách – trẻ con miền Nam đồng lòng đổi lời bản “Khúc Nhạc Đồng Quê” (của Thúc Đăng) từ “Quê hương tôi gió chiều về trong nắng vàng” thành … “Quê hương tôi cái mùng mà kêu cái màn,” cùng với tiếng cười khúc khích.

1954 – 1975: Hai mươi mốt năm tuy ngắn nhưng đủ thời gian để xoá nhoà mọi ngăn cách giữa cái mùng với cái màn. Rồi ra, ai cũng biết: cái mền với cái chăn là một, cái phong bì và cái bao thư cũng vậy, còn cái bao diêm chính là cái hộp quẹt, và cái hôn với cái hun đều cùng một nghĩa!

Đợt di cư thứ hai, khởi sự vào năm 1975, ồn ào và ồ ạt hơn trước. Những thứ được mang theo cũng rất khó coi, và gây ra rất nhiều phiền toái nơi vùng đất mới: nón cối, dép râu, tem phiếu, sổ gạo, sổ hộ khẩu, loa phóng thanh, tinh thần làm chủ tập thể, ảnh bác Hồ lộng kiếng …

Với thời gian, nón cối, dép râu, tem phiếu, sổ gạo, tinh thần làm chủ tập thể… đều lặng lẽ bị vứt vào sọt rác. Ảnh bác Hồ lộng kiếng, không ít kẻ, cũng liệng cống luôn. Rồi đến cái sổ hộ khẩu cũng đi vào dĩ vãng khiến “hàng triệu người dân vỡ oà sung sướng” – theo như nguyên văn của báo Lao Động, số ra ngày 5 tháng 11 năm 2017 :

“Nghị quyết số 112/NQ-CP ngày 30.10.2017 của Chính phủ về đơn giản hóa thủ tục hành chính, giấy tờ công dân liên quan đến quản lý dân cư, với việc xóa bỏ nhiều thủ tục liên quan đến hộ khẩu, đã làm hàng triệu người dân ‘vỡ òa’ sung sướng.”

Trước đó không lâu, dân Việt cũng đã trải qua một niềm vui (“vỡ oà”) tương tự, ngay sau khi báo Thanh Niên – số ra ngày 14 tháng 1 năm 2017 – hớn hở loan tin: “Loa phường đã hoàn thành vai trò lịch sử!”

Ngoài việc tháo gỡ những chướng ngại vật đã gây ra đủ thứ rắc rối, khó khăn, nhũng nhiễu, phiền hà… cho dân chúng; Nhà Nước Cách Mạng còn đi rất xa trong tiến trình đổi mới. Báo chí tới tấp đi tin :

– Giúp Người Dân Cải Thiện Cuộc Sống Nhờ Tiếp Cận Internet

– Cuộc Sống Người Dân 40 Tỉnh Thay Đổi Ra Sao Nhờ Internet?

– Cơ Hội Cho Người Dân Nông Thôn Tiếp Cận Với Internet

– Máy tính cho cuộc sống với học sinh nông thôn

Hiệp Hội Doanh Nghiệp Điện Tử Việt Nam hân hoan cho biết: “Thủ tướng Chính phủ đã đồng ý cho phép Bộ TT-TT thực hiện giai đoạn hai Dự án thí điểm nâng cao khả năng sử dụng máy tính và truy nhập internet công cộng tại Việt Nam (BMGF-VN) tại 40 tỉnh, thành phố trên cả nước với tổng kinh phí hơn 50 triệu USD.”

Ủa, tiền ở đâu ra mà chính phủ (bỗng) hào phóng dữ vậy cà?

Tìm hiểu thêm chút xíu mới biết ra rằng BMGF là mấy chữ viết tắt của Bill & Melinda Gates Foundation của vợ chồng ông Bill Gates, có trụ sở tại Seattle, Washinton State. Theo trang Khoa Học Việt Nam : “Quỹ Bill & Melinda Gates viện trợ không hoàn lại 30 triệu USD, Microsof tài trợ 3,6 triệu USD (để mua máy tính) và số còn lại là vốn đối ứng của Việt Nam.”

Thảo nào mà quan chức, cũng như báo giới VN, hào hứng và vui vẻ quá xá. “DỰ ÁN NÂNG CAO KHẢ NĂNG SỬ DỤNG MÁY TÍNH VÀ TRUY NHẬP INTERNET CÔNG CỘNG TẠI VIỆT NAM” được tán thưởng không tiếc lời :

– Lao Động: “Mỗi Công Dân Là Một Nhà Báo”

– Sài Gòn Giải Phóng: “Mỗi Công Dân Là Một Phóng Viên”

– Tuổi Trẻ: “Vinh Danh Nhà Báo Công Dân”

Được “vinh danh” nên các nhà báo công dân hiện diện khắp nơi. Ngay cả ở vùng xa, vùng sâu như xã Quảng Điền – huyện Krông Na, tỉnh Đắk Lắk – mà hình ảnh một ông trưởng công an xã (đá tứ tung thúng mẹt rau cải, tôm cá … của bạn hàng) cũng được phổ biến khắp năm Châu, trong chớp mắt.

Trong một xã hội vốn khép kín mà bỗng dưng mỗi công dân trở thành một phóng viên thì hệ lụy thật khó lường. Bung là cái chắc. Thông Tấn Xã Vỉa Hè thay thế ngay vai trò truyền thống của Thông Tấn Xã VN, và “từng bước đưa đất nước thoát khỏi cái vòng kim cô mang cái tên ‘định hướng’ trên lĩnh vực tư tưởng-truyền thông” – theo như nhận xét của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh.

Bộ Thông Tin thất thủ. Truyền Thông vỡ trận. Chung qui cũng chỉ vì những con ngựa thành Troie, có tên gọi khác là máy vi tính, giữa lòng cách mạng!

Lúc sinh tiền, nhà văn Trần Đĩnh gọi internet là thằng … Thời Đại, và ông rất hả hê vì “luôn nhìn thấy Đảng loạng choạng lùi” trước cái “thằng” này. Nếu không vì nó thì mấy người dân Việt được nhìn thấy tận mắt phóng ảnh Công Hàm 1958 với chữ ký của Phạm Văn Đồng (hay Thư Xin Nhập Học Trường Thuộc Địa của sinh viên Nguyễn Tất Thành) và nói chắc cũng chả ai tin.

Buộc phải lùi thôi nhưng lùi hoài chắc chết, chết chắc. Phải làm một cái gì đó để cứu vãn tình thế, chứ không thể để tên tuổi của những vị lãnh đạo cấp cao (Lâm Dát VàngTrọng Mặt DầyNgân Mặt ThớtPhúc Maze …) bị bôi bác mãi. Thế là Bộ Công An bèn trình Quốc Hội cái gọi là “Dự Án Luật An Ninh Mạng.”

Công luận, tất nhiên, dậy sóng:

  • Trương Huy San: “Luật chống lại loài người.”
  • Lê Văn Luân: “Luật pháp ban hành ngày càng tệ và có xu hướng đi ngược lại tiến trình phát triển văn minh của nhân loại.”
  • Người Buôn Gió: “Công cụ đàn áp mới – luật an ninh mạng.”
  • Trịnh Hữu Long: “Dự luật an ninh mạng: hàng Việt Nam made in China?”
  • Nguyễn Thông: “Đó là thứ tư duy cộng sản man rợ.”
  • Nguyễn Ngọc Chu: “Chỉ có những chế độ độc tài vì muốn duy trì sự cai trị của mình, mới liều lĩnh khống chế thông tin.”
  • Trần Song Hào: “Đảng muốn có chi bộ trong máy chủ!”
  • Võ Văn Tạo: “Lại tiếp tục tư duy lỗi thời.”
  • Nguyễn Quang Lập: “Chỉ cần 1 năm vắng bóng Facebook và Google sẽ thấy đất nước này lạc hậu so với thế giới hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm.”
  • Trương Duy Nhất: “Với gần 100 triệu công dân Việt, đó là bức tường giam hãm tự do tư tưởng, biểu đạt và giao tiếp.”

Tất cả đều phẫn nộ hay buồn bực. Buồn tất cả. Chỉ cái loa là vui được tiếp tục vai trò lịch sử của mình. Với hệ thống loa phường thì an toàn là cái chắc. Không còn phải lo lắng đến sự phá hoại của những thế lực thù địch nước ngoài, và sự tự diễn biến/chuyển hoá của một bộ phận không nhỏ đảng viên nữa. Ban Tuyên Giáo lại độc quyền cầm loa nên chả việc gì phải “đối thoại” với bất cứ ai nữa.

Đất nước sẽ an bình và ổn định (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) như xưa, cứ y như là chưa bao giờ có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra ráo trọi. Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc dự đoán :

“Ngày ấy sẽ không xa! Học viện KHXH sẽ đóng cửa; chủ nhân các biệt phủ sẽ ăn ngon ngủ yên; các quan anh sẽ tha hồ có bồ nhí; các trạm BOT sẽ có mặt khắp hang cùng hẻm cụt; lãnh đạo sẽ tha hồ cho trái đâm ra từ rễ cây; đày tớ sẽ thoải mái đá xô chậu, chặn xe đám cưới thu tiền …”

Thằng chả đoán bậy bạ vậy mà không trật. Báo Thanh Niên, số ra ngày 26 tháng 07 năm 2022, vừa hân hoan chạy tít: “Hà Nội Lên Kế Hoạch Khôi Phục Loa Phường”!

TNT 2017 – 2022

 Lễ Cung Hiến Ðền Thờ Ðức Bà Cả-Cha Vương

 Lễ Cung Hiến Ðền Thờ Ðức Bà Cả.

Chúc Bạn và gia đình nhiều niềm vui bên Chúa và Mẹ Maria. Weekend đến rồi, đừng quên bỏ cục thịt bò đông đá ra nhâm nhi thư giãn nhé. 🙂 Xin một lời cầu nguyện “thượng lộ bình an” đến những ai đi hành hương Đại Hội Thánh Mẫu Missouri năm nay.

Cha Vương

 Thứ 6: 05/08/2022

Hơn thế nữa, hôm nay là ngày Lễ Cung Hiến Ðền Thờ Ðức Bà Cả. “Ngay từ thời tiên khởi, Ðức Trinh Nữ đã được vinh danh với tước hiệu Mẹ Thiên Chúa, và các tín hữu đã cầu khẩn và ẩn náu dưới sự che chở của ngài trong lời cầu nguyện khi họ gặp gian nan khốn khó. Vì vậy, sau Công Ðồng Êphêsô, Dân Chúa đã gia tăng lòng sùng kính Ðức Maria cách lạ lùng, trong sự kính mến, trong sự cầu khẩn và noi gương…” (Hiến Chế Tín Lý về Giáo Hội, 66).

Đền Thờ Ðức Bà Cả—Sau khi được xây cất lần đầu tiền theo lệnh của Ðức Giáo Hoàng Liberius vào giữa thế kỷ thứ tư, Ðền Liberius được Ðức Giáo Hoàng Sixtus III cho xây cất lại vào năm 431 một ít lâu sau khi Công Ðồng Êphêsô xác định danh xưng của Ðức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Sau khi được tái cung hiến cho Mẹ Thiên Chúa, Ðền Ðức Bà Cả là nhà thờ lớn nhất thế giới để vinh danh Thiên Chúa qua Ðức Maria.

Tọa lạc trên một trong bảy ngọn đồi ở Rôma, đền đã trải qua nhiều lần tu bổ mà vẫn giữ được đặc tính của một vương cung thánh đường thời xa xưa. Bên trong vẫn chia làm ba gian được ngăn cách bởi các cột với đường nét trạm trổ thời hoàng đế Constantine. Những tấm khảm từ thế kỷ thứ năm vẫn còn hiển hiện trên các bức tường là chứng tích cho sự cổ kính của đền.

Ðền Ðức Bà Cả là một trong bốn thánh đường ở Rôma nổi tiếng là các thánh đường chính được xây cất để kính nhớ các trung tâm đầu tiên của Giáo Hội. Ðền Thánh Gioan Latêranô tượng trưng cho ngai toà Thánh Phêrô, Toà Rôma; Ðền Thánh Phaolô Ngoại Thành, Toà Alexandria, nghe nói do Thánh Máccô đứng đầu; Ðền Thánh Phêrô, Tòa Constantinople; và Ðền Ðức Bà Cả, Tòa Antiôkia, là nơi người ta cho rằng Ðức Maria sống ở đây lâu nhất.

Một truyền thuyết có từ trước năm 1000, bây giờ không còn giá trị, đã khiến ngày lễ này có một tên khác: Ðức Bà Sương Tuyết. Theo truyền thuyết, một vợ chồng quý tộc người Rôma hứa dâng tặng tài sản kếch sù cho Ðức Maria. Ðể xác nhận điều ấy, ngài làm phép lạ tuyết đổ giữa mùa hè, và bảo họ xây một đền thờ ở chỗ ấy. Vào ngày 5 tháng Tám hàng năm, truyền thuyết này thường được cử hành bằng cách thả hoa hồng trắng như tuyết rơi từ vòm đền thờ xuống đất. (Trích Gương Thánh Nhân – ns Người Tín Hữu online)

Mời Bạn hãy dâng cho Mẹ một bông hoa hôm nay để bày tỏ lòng yêu mến Mẹ nhé.

From: Đỗ Dzũng

Đời Người (2 kỳ)-GÓC SUY GẪM

Van Pham

GÓC SUY GẪM

Đời Người (2 kỳ)

Đời người tựa như cánh cửa, có người lạc quan khi ở bên trong, có người lại vui vẻ khi đứng bên ngoài. Kỳ thực, có rất nhiều thứ không biết như thế nào mới là tốt nhất, chỉ cần bạn cho là đáng giá thì mới là tốt nhất…

  1. Bốn cái khổ

Một là nhìn không thông: Không nhìn thấy được bản thân mình lạc trong vòng luẩn quẩn, không thấy vết thương của mình sau mỗi lần tranh đấu, không nhìn thấy nơi yên tĩnh ở phía sau sự sầm uất vô vị, chính là một nỗi khổ lớn của đời người.

Hai là luyến tiếc: Luyến tiếc sự ưu việt của bản thân trong quá khứ, luyến tiếc những sự việc không tới nơi tới chốn đã từng làm, luyến tiếc những hư vinh, những tiếng vỗ tay đắc thắng. Sống trong luyến tiếc thì cả đời sẽ dằn vặt không yên.

Ba là không thể đứng dậy sau thất bại: Cuộc sống ai mà chưa từng thất bại, nhưng nếu thất bại mà lại gục ngã, không thể đứng dậy được thì phần đời còn lại có lẽ chỉ là những lời than trách mà thôi.

Bốn là không thể vứt bỏ: Không buông bỏ được người và sự việc đã đi xa, không vứt bỏ được những mặc cảm về tội lỗi trong quá khứ sẽ giống như mang theo tảng đá khi đi đường dài vậy, thật khổ, thật mệt.

***

  1. Nỗi đau

Một đời người, không phải tốt đẹp như trong mơ, cũng không xấu như trong tưởng tượng.

Phía sau mỗi người đều có nỗi đau ẩn chứa, đều có nỗi khổ không thể nói ra bằng lời.

Mỗi người đều bước đi trên con đường của mình. Chỉ cần nhớ:

– Khi lạnh hãy mặc thêm áo khoác cho mình;

– Khi đói mua cho mình một cái bánh;

– Khi đau hãy tự cho mình một chút kiên cường;

– Khi thất bại thì tự đặt cho mình một mục tiêu, hãy chịu đau đứng dậy sau khi bị té ngã, hãy đích thực là chính mình.

***

  1. Tiêu chuẫn

Không nên lấy tiêu chuẩn của mình để đặt yêu cầu cho người khác, cũng không nên đeo kính màu để nhìn người khác. Bởi vì mỗi người đều có sở thích, cá tính, cũng như giá trị của riêng họ. Những điều bạn thấy không thuận mắt, cũng không nhất định là điều không tốt.

Lý giải về hạnh phúc có hàng ngàn vạn loại, quan niệm về hạnh phúc của mỗi người cũng không giống nhau. Hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời chính là có thể được làm chính mình.

Tin tưởng chính mình, đi theo tiếng gọi của tâm hồn mình, không viễn tưởng đặt ra mục tiêu vượt xa khả năng bản thân, không mù quáng ganh đua, bạn chính là người hạnh phúc nhất.

Không có vàng nguyên chất, cũng không có người hoàn mỹ, bởi vì không hoàn mỹ mới là chúng ta đích thực nhất.

***

  1. Hạnh phúc

Hạnh phúc là sự gom góp từng chút từng chút, là được thực hiện từng ngày từng ngày. Đừng làm tổn thương người yêu mến bạn, cũng đừng làm người bạn yêu mến bị tổn thương.

Một người dẫu có tốt đến mấy, nhưng nếu họ không nguyện ý cùng bạn đồng hành cho đến hết cuộc đời, thì họ chính là người khách ghé thăm bạn mà thôi.

Một người dẫu có nhiều nhược điểm, nhưng lại có thể luôn nhường nhịn bạn, chăm sóc bạn, nguyên ý suốt đời ở bên bạn, đó chính là hạnh phúc của bạn.

Ai cũng muốn tìm một người thập toàn thập mỹ, nhưng con ngươi ai cũng có khuyết điểm. Yêu chính là nhường nhịn, thành thật với nhau, trọn đời bên nhau.

Có được một người có thể làm cho bạn vui vẻ cả đời, mới chính là mục tiêu của cuộc sống.

***

  1. Buông bỏ

Khi những thứ mà ta sở hữu và những chấp nhất của chúng ta trở thành một loại “vũ khí” gây tổn thương, thì buông bỏ chính là giải pháp tốt nhất cho cuộc đời.

Mấy ai có thể biết được mình có bao nhiêu đau khổ, ai biết được mình bị bao nhiêu tổn thương. Nếu nước mắt không đọng lại ở trên mặt thì không ai biết được nó lạnh giá đến chừng nào, cái đau không nằm trên thân thể thì không thể biết nó đau đớn nhường nào.

Bạn có thể nhìn thấy giọt lệ đọng nơi khóe mắt, vết sẹo ở trên thân nhưng không nhất định hiểu được nỗi đau buồn và bi thương ở trong tâm hồn.

Hãy ngoảnh mặt bước đi trước khi rơi lệ, để lại sau lưng một hình bóng kiên cường, bạn sẽ thấy tâm hồn thật nhẹ nhõm trên hành trình kế tiếp của cuộc đời mình.

(còn tiếp phần 2)

Một Bức Ảnh Nói Lên Tất Cả Về Cuộc Sống

Van Pham 

Một Bức Ảnh Nói Lên Tất Cả Về Cuộc Sống

  1. Không tiền, không kiến thức sẽ không thấy được những gì tốt đẹp cuộc sống ở bên ngoài.

2.Chỉ có kiến thức thôi, mà không có tiền , thì chỉ nhìn được 1 phần tốt đẹp ở thế giới bên ngoài.

  1. Có quá nhiều tiền, mà không có kiến thức, cũng không thấy được giá trị đẹp đẽ của cuộc sống, trừ khi họ chịu cúi xuống thôi.
  2. Có vừa đủ tiền , vừa đủ kiến thức, mới thấy toàn bộ giá trị đẹp đẽ của thế giới và sẽ cảm thấy hạnh phúc , vững vàng trên đường đời.

Nguồn: Sưu Tầm

TẢN MẠN TUỔI MỘNG MƠ

Van Pham 

TẢN MẠN TUỔI MỘNG MƠ

Cái Thuở Ban Đầu Lưu Luyến Ấy…

Hàn Thiên Lương

Trong thời thế chiến thứ 2, đất nước mình rất xáo trộn, nhất là lúc quận Nhựt vào chiếm đóng , thành phố Saigon, Đồng Minh dội bom liên tục, gia đình tôi phải tản cư về quê Đức Hòa, kịp đến cuối năm 1945 Nhựt Bổn đầu hàng, quân Pháp trở lại tấn chiếm Việt Nam. Lệnh Uỷ Ban Việt Minh ra lệnh tiêu thổ kháng chiến, gia đình tôi phải rời quận chạy trốn vào vùng sâu, chiến khu Việt Minh và kẹt ở nơi đó.

Đến năm 1949 nhân cuộc hành quân lớn của Pháp, gia đình tôi thoát về thành. Từ đó tôi đựơc đi học lại, năm tôi học tại trường trong xóm, cũng nhờ ông cậu Mười tôi hướng dẫn, tôi tiến bộ rất nhiều! Đến năm 1950 cậu tôi cho tôi học lớp nhứt (lớp năm) trường Việt Nam Học Đường. Ngôi trường thật khang trang lớn đẹp, Thầy Nghi, thầy giáo đầu tiên, thầy dạy rất hay dễ hiểu, cuối năm đó tôi đậu tiểu học ,là một sự bất ngờ đối với mẹ và cậu tôi, nhưng ai cũng mừng và tôi rất vui sướng.

Trong lớp Nhất nầy tôi học chung với các chị Lê, Nhung, Minh Trí và Văn. Những người nầy học chung với tôi đến lớp đệ tứ (lớp 9), nay ai tóc cũng ngã màu sương tuyết!

Nhưng có một nữ sinh Việt Nam Học Đường học sau tôi một lớp (lớp đệ Ngũ), lại là người hàng xóm của tôi để lại dấu vết cái thuở ban đầu cho tôi đến nay chưa phai mờ!

Gia đình tôi về ở nhà ông ngoại tôi khu Phú Nhuận năm 1949, thì gia đình Hiền dọn đến ở căn phố cuối xóm. Gia đình nay chỉ có ba người, người mẹ chừng bốn mươi tuổi và hai cô con gái người chị khoảng 20 tuổi, cô em chừng 13tuổi. Gia đình sống lặng lẽ mẹ và chị trên hai bàn máy chăm chỉ may quần áo hàng xóm để độ nhựt. Cô em là Hiền rất nhu mì, lúc đó mới học lớp Nhì ( lớp 4).

Chẳng bao lâu mẹ tôi và chị tôi thân với mẹ và chị của Hiền. Gia đình tôi là khách hàng may của mẹ Hiền. Nhờ đó mà tôi và Hiền là hai láng giềng tuy chưa thân mà không xa lạ! Hằng ngày Hiền, em gái tôi và tôi thường đi bộ theo đường Võ Di Nguy lên cầu Kiệu đến trường. Thường Hiền và em gái tôi đi trước và tôi lững thửng đi sau trong nắng ấm buổi bình minh. \

Sau đó một thời gian em gái tôi đậu vào trường Gia Long. Tôi và Hiền cởi xe đạp đến trường, sáng nào hai đứa cũng chờ nhau cùng đi một lượt. Đó là niềm vui nhỏ thời tuổi dại, dường như có cái gì mơ hồ lưu luyến trong lòng !

Đến cuối năm Đệ ngũ của tôi và đệ lục của Hiền, hai đứa được lãnh thưởng, đều có thêm phần thưởng về toán của thầy Kinh. Có nỗi mừng vui chung nên tình cảm gần nhau lúc nào không biết . Vào thời tôi học lớp đệ tứ và Hiền học lớp đệ ngũ, chiến tranh dữ dội, rồi hòa bình, rồi Saigon xáo trộn, người từ Bắc di cư vào Nam, có người trong Nam âm thầm tập kết ra Bắc…

Cuối năm học đó (1955) tôi thi đâu Trung Học, lúc tôi thi vấn đáp Hiền cũng đi theo xem…Có mấy bạn theo hỏi: -Em gái của Tâm đó hả? Tôi thấy Hiền thẹn cúi mặt thật tội nghiệp!.

Sau đó chúng tôi có những ngày Hè thật vui…Hiền thường cỡi xe vào chợ Lớn để mua chỉ cho mẹ thì tôi cũng cỡi xe đi theo. Một lần hai đứa cỡi xe lên tận Lái Thiêu, đi dạo trong vườn măng, lúc trở về ghé quán uống nước, tôi chợt thấy gương mặt nàng buồn , nhìn tôi Hiền nói: -Nếu ngày nào mình phải xa nhau chắc buồn lắm phải không anh?

Tôi với tay nắm tay nàng nói : -tức là buồn lắm! nhưng sao có ngày đó được Hiền!

Nàng nhìn tôi, chớp mắt, cúi xuống như tránh đôi mắt tôi, nhưng lúc ra lấy xe tôi nhìn Hiền thấy mắt nàng ứa lệ!

Niềm vui thật qua mau, tôi về Đức Hòa một tuần dự đám tang của Bác tôi khi trở xuống, Chị Hai tôi cho tôi biết: – Hiền nó đi xa rồi, có người đến rước nó xuống Cao Lãnh tập kết với Ba ra Bắc; dường như Ba Hiền làm lớn trong Việt Minh, Hiền có gửi thư lại cho em, chị của Hiền đưa chị nhờ trao lại cho em.

Tôi mở thư ra chỉ có câu :

“Anh ơi em phải theo Ba, Anh ở lại bình an, lúc nào em cũng nhớ anh!”- Hiền

Lúc đó hồn tôi như dại như khờ, đúng là: Người đi một nửa hồn tôi mất, Một nữa hồn tôi bỗng dại khờ.

Thời gian như dòng nước cứ lặng lờ trôi. Còn tôi cứ bước đi theo dòng đời nghiệt ngả…Cái thuở ban đầu ấy thành dấu vết trong hồn tôi mãi mãi!

Việt Nam muốn bán bánh biscuit hay chip điện tử?

Việt Nam muốn bán bánh biscuit hay chip điện tử?

Jackhammer Nguyễn

5-8-2022

Biscuit và chip điện tử

Có thể ai đó sẽ nói rằng, câu hỏi mà tôi lấy làm tựa đề ở trên là câu hỏi huề vốn, ai lại đi so sánh bánh với chip điện tử bao giờ? Bánh thì lời lóm bao nhiêu, trong khi chip điện tử thì rõ rồi, bao nhiêu là giá trị thặng dư, chưa kể nó còn là… cách mạng bốn chấm không nữa (câu nói đầu môi lâu nay từ ông Nguyễn Xuân Phúc, cho tới ông bí thư chi bộ xã mà ít ai hiểu nó là cái gì).

Nhưng sở dĩ tôi đặt câu hỏi ấy là tôi quan sát có hai vấn đề liên quan tới câu hỏi đó quanh chuyến thăm Đài Loan gây náo động cả thế giới của bà Nancy Pelosi, chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ.

Thứ nhất là, sau khi bà Pelosi đáp xuống Đài Bắc, Bắc Kinh bèn cấm người Đài Loan bán bánh biscuit vào Hoa Lục.

Thứ hai là, cho dù chương trình thăm Đài Loan chưa tới 24 tiếng đồng hồ, bà Pelosi đã bỏ thời giờ ra để gặp người đứng đầu một công ty sản xuất chip điện tử hàng đầu thế giới của Đài Loan. Trước đó vài ngày, Quốc hội Mỹ thông qua ngân sách hơn 50 tỷ Mỹ kim dành cho phát triển kỹ nghệ sản xuất chip điện tử ở Mỹ.

Hổ giấy hay rồng giấy?

Chuyện ồn ào về bà Pelosi làm tôi nhớ đến lời phát biểu xanh rờn của “người cầm lái vĩ đại” của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là ông Mao Trạch Đông. Ông Mao từng nói rằng, đế quốc Mỹ chỉ là “con hổ giấy”!

Trước khi bà Pelosi khởi hành, giới chức hành pháp Mỹ lên tiếng nói rằng, bà không nên đi Đài Loan vào lúc này, làm gia tăng căng thẳng không cần thiết.

Có lẽ nghe được mấy câu có vẻ chết nhát như thế của “con hổ giấy”, chính giới Trung Quốc lên tiếng vô cùng mạnh mẽ, trong đó dữ tợn nhất là ông Hồ Tích Tiến của tờ Hoàn Cầu Thời báo, rằng máy bay Trung Quốc sẽ bay kèm máy bay của bà Pelosi vào không phận Đài Loan. Ghê rợn hơn, ông Hồ còn bảo rằng, có thể sẽ bắn hạ luôn bà Pelosi!

Hoàn Cầu Thời báo là một phiên bản dân tộc chủ nghĩa của đảng Cộng sản Trung Quốc, tương tự như các trang mạng xã hội tiếng Việt như là Cờ Đỏ, hay trang Đấu tranh chống diễn biến hòa bình,… của đảng Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên, người cộng sản Trung Quốc nhiều tiền của hơn, có thế hơn, nên họ ra hẳn một trang báo, gọi là tự do ngôn luận, không phải tiếng nói chính thức của nhà nước Bắc Kinh. Người cộng sản Việt Nam thì co ro khép nép hơn, chỉ dừng lại ở mức mạng xã hội, hay đôi khi đưa các viên “tướng” như Lê Thế Mẫu chẳng hạn, lên sân khấu bênh ông Putin, làm ra vẻ rất dữ dằn.

Cuối cùng thì “con hổ giấy” Pelosi cứ tà tà đáp Đài Loan, mà chẳng thấy không quân của Bát Lộ quân xuất kích gì cả.

Mạng xã hội ái quốc của Hoa Lục tẽn tò vô cùng, tẽn tò và tức giận, tới mức có đảng viên dọa bỏ đảng.

Dĩ nhiên, phản ứng này sẽ lần lượt được tuyên giáo Trung Nam Hải kiểm soát thôi, và ngay sau khi bà Pelosi bay đi Hàn Quốc, Bắc Kinh tiến hành tập trận.

Có tới năm, sáu khu vực tập trận bao vây đảo Đài Loan, và các nhà bình luận ái quốc của đảng lại lên tiếng, đại ý như: Thấy chưa, chúng ta nói là chúng ta làm, chúng ta mạnh như thế đấy!

Nhưng điều rất rõ là kế hoạch tập trận quy mô như thế đâu phải được soạn thảo chỉ có vài ngày, từ khi “con hổ giấy” Pelosi lên tiếng, mà nó phải được hình thành có bài bản cả năm rồi. Thế là cả thế giới chứng kiến những toan tính của Trung Nam Hải một cách nhãn tiền.

Lợi hay hại? Lợi cho ai? Hại cho ai?

Không rõ các nhà hoạch định chiến lược của Bắc Kinh thấy thế nào, nhưng đối với phương Tây, thì quả vô cùng có lợi, vì chuyện tập trận này làm rõ hơn cái mà họ phỏng đoán bấy lâu nay. Máy bay, hỏa tiễn, tàu chiến của người Trung Quốc đang chạy trước các cặp mắt cú vọ của phương Tây.

Đu dây giữa bánh biscuit và chip điện tử

Chuyến đi của bà Pelosi, ngoài chuyện làm cho Bắc Kinh phô diễn cơ bắp, nó còn chứng minh một điều khác là “con hổ giấy Hoa Kỳ” còn lâu mới về hưu. Họ có thể căng sức mạnh của mình ở cả hai đầu thế giới. Một bên họ phải điều phối hàng tỷ Mỹ kim quân cụ ở châu Âu cho Ukraine, cộng với hoạt động thám báo. Bên kia, đội tác chiến của hàng không mẫu hạm Ronald Reagan hoạt động ngay phía Nam Đài Loan, canh chừng cho chuyến bay của bà Pelosi. Đó là chưa kể cách đó vài tiếng đồng hộ, hỏa tiễn Mỹ hạ sát trùm khủng bố Al-Qaeda ở Afghanistan.

Nói cho công bằng thì mấy chục năm nay, Đài Bắc cũng đu dây giữa Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn chứ không phải là không, một bên là thị trường khổng lồ ở Hoa lục, bên kia là cách sống dân chủ giống nhau.

Nhưng sự lựa chọn của Đài Bắc khi họ tiếp bà Pelosi, cho thấy rằng cái dây họ đu nghiêng về một bên, bên chip điện tử chứ không phải bên … bánh quy bơ. Vài trăm công nhân làm bánh của Đài Loan có thể khốn đốn đôi chút, nhưng cái lợi lộc về chip điện tử dư sức bù đắp.

Vậy Việt Nam chọn cái nào, bánh quy bơ hay chip điện tử?

Sợi dây của Hà Nội mỏng mảnh hơn, họ muốn chọn chip điện tử lắm, nhưng chọn thế nào đây? 36 năm sau cái gọi là đổi mới, một thế hệ người Việt sinh ra và già đi, nhưng Việt Nam vẫn không thể có được một lực lượng nhân sự có khả năng bảo đảm nền kinh tế dựa trên khoa học và kỹ thuật cao, mặc cho các quan chức cứ nhai đi nhai lại bốn chấm không và không chấm bốn.

Hệ thống đại học, và giáo dục của Việt Nam bị cái bóng của Đảng thống trị, với hàng chục, hàng trăm ngàn viên chức chỉ biết có đấu tranh giai cấp, ngày càng tệ hại. Các quan chức đại học thì lo cầm… vương trượng để biểu diễn, còn dân chúng Việt Nam thì muốn bỏ chạy càng sớm càng tốt, dù có phải chết cứng trong thùng xe đông lạnh ở nước Anh.

________

Ghi chú: Bánh biscuit được nhiều người Việt gọi là bánh tây (vì xuất phát từ người Tây người Pháp mà ra), sau năm 1975, một số người miền Bắc vào Nam, đọc là bánh quy bơ.

Đại Hội Thánh Mẫu Ở Missouri 2022! 

Đại Hội Thánh Mẫu Ở Missouri 2022! 

Giới Thiệu Sinh Hoạt Công Giáo Quy Mô, Lớn Nhất Tại Hải Ngoại, Đầu Tháng 8, Ngày 4 Này: Đại Hội Thánh Mẫu Ở Missouri 2022!

 *Luôn Luôn Có Con Số Kỷ Lục! Trên Hàng Trăm Ngàn Người Tham Dự Mỗi Năm!

Điểm tụ mọi người Công Giáo Việt Hải ngoại. Hàng trăm Linh mục, nhiều Giám mục, Nữ tu… nơi quy tụ đông nhất hàng giáo phẩm và giáo dân Công giáo Việt.

*Với đầy đủ mọi tiết mục, đạo, đời, không thiếu một thứ gì!

Ngoài những Thánh Lễ, với các bài giảng hay nhất, trên 20 ban hợp ca quy mô, quy tụ gần hàng ngàn ca viên, nơi đâu cũng có thể xưng tội, tĩnh tâm. Còn đầy đủ các hàng quán, thực phẩm đa dạng, chợ búa, chương trình văn nghệ quy mô do SBTN, Nhạc sĩ Trúc hồ phụ trách. Cảm tưởng như sống trong một khu phố nhỏ toàn người Việt, ngoài Việt Nam.

*Ðại Hội Thánh Mẫu năm 2022! Bắt đầu từ Thứ Tư tuần này!

Tại Tỉnh Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc, Carthage, Missouri sẽ khai mạc ngày 04 kéo dài đến ngày 07 tháng 08 năm 2022. Được tổ chức lại, sau 2 năm bị gián đoạn vì dịch bệnh.

*Mở đầu…như một phép lạ!

Năm 1978, các cha dòng Đồng Công có trụ sở tại thành phố Carthage MO, trong tinh thần yêu mến Đức Mẹ, bắt đầu tổ chức ngày Thánh Mẫu đầu tiên. Chưa đáng gọi là “Đại hội” vì số giáo dân tham dự chỉ khiêm tốn vào khoảng 1.500 người.

Thế nhưng, như là một phép lạ! không thể tượng tượng nổi, chỉ cần mấy năm sau, con số đã lên đến trên 40.000 người! Từ đây ngày đại hội truyền thống quy mô ra đời. Không dừng lại ở con số đó, vì mỗi năm mỗi tăng, tới nay số giáo dân khắp nơi đổ về, tham dự chắc chắn trên cả trăm ngàn người! Đạt con số kỷ lục, không có Đại Hội nào ở hải ngoại có con số lớn hơn thế! 

*Những điều thú vị…không nơi nào có!

Ban đầu, đại hội này chỉ dành riêng cho người Công giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ, nhưng không ngờ sự nhộn nhịp hân hoan và sinh động của mỗi kỳ đại hội Thánh Mẫu, đã lôi cuốn những người Mỹ tại thành phố trên 20.000 người này hòa chung một niềm vui cùng với dòng người khắp thế giới tề tựu về đây tham dự đại hội.

Cả thành phố bừng lên một sức sống vui nhộn, như sau khi qua cơn bạo bệnh được sống lại! Từ hàng quán, siêu thị … chật ních người Việt Nam, họ mua sắm những vật dụng cần thiết cho những ngày đại hội, làm cho thành phố có thêm thu nhập đáng kể, qua các khoản thuế hay dịch vụ khách sạn, du lịch.

Người ta cũng không thể tượng tưởng bởi các khách sạn tại thành phố này và những thành phố xung quanh, đã không còn chỗ trống! vì người ta đã đặt chỗ từ gần năm nay! Những ai chậm chân, đều phải ra các siêu thị mua lều vải, căng lên trong khu vực được chỉ định, để làm nơi nghỉ ngơi qua đêm, qua những ngày tham dự đại hội, tạo thành một khu phố toàn lều!

Tầm ảnh hưởng sinh hoạt lớn lao, đến nỗi chính quyền thành phố, quyết định đổi ngày lễ hội hằng năm, để lấy ngày đại hội Thánh Mẫu của người Việt Nam làm Ngày của thành phố! Đã đóng góp một số lợi tức to lớn, vì thế vấn đề an ninh, y tế, chữa lửa, được thành phố lo liệu hết! Nên ban tổ chức đại hội rất an tâm, những vấn đề an toàn đã có thành phố lo! Không có một đại hội nào, lại thành là công việc chính của tất cả cư dân thành phố!

MỌI ĐIỀU CẦN BIẾT ĐỂ THAM DỰ NGÀY THÁNH MẪU NĂM 2022!

(Theo tin Triều Giang) 

Kính Mời Tham Dự Đại Hội Thánh Mẫu Missouri lần thứ 43

Chủ Đề “Này Là Con Mẹ, Đây Là Mẹ Con!”

Năm nay Đại hội Thánh Mẫu với chủ đề “Này Là Con Mẹ, Đây Là Mẹ Con” (Gioan 19:27) – nói lên sự cậy trông vào sự cầu bầu của Đức Mẹ trong mọi khó khăn của cuộc sống. 

Hàng Giáo Phẩm Đặc Biệt Tham Dự và Giới Thiệu Thành Phần Ban Tổ Chức:

Đại Hội Thánh Mẫu năm nay sẽ có sự tham dự của Các Đức Giám Mục: Đức Cha Carl Keme, thuộc địa phận Wichita, Kansas, Đức Cha James Johnston, địa phận St. Joseph, Missouri, Đức Cha Gerald Vincke, địa phận Salina, Kansas, và Đức Cha Edward M. Rice, địa phận Springfield-Cape Girardeau, Missouri.

Ban Tổ chức gồm các Linh mục: Trưởng Ban là Cha Philipphe Neri M. Đỗ Thanh Cao, Phó Nội vụ: Cha Phanxicô Xaviê M. Đỗ Cao Tùng, Phó Ngoại vụ: Cha Timôthê M. Trần Việt Thắng, thư ký: Cha Phanxicô Assisi M. Trần Hưng Long và thủ quỹ: cha Pôlycarpô M. Nguyễn Đức Thuần cùng với sự hỗ trợ của trên 80 Linh Mục, trên 40 Giáo Xứ, khoảng 20 ca đoàn và hàng trăm các thiện nguyện viên trong các ban ngành từ ban an ninh trật tự, vệ sinh, tiếp tân, ẩm thực…

Một chương trình sinh hoạt ý nghĩa đầy ắp đã được quý cha post trên website của nhà Dòng: www.ngaythanhmau.net.

Trước ngày Đại hội, ngày thứ Tư 3/8 sẽ có buổi chiếu phim phim Fatima về sự kiện Đức Mẹ hiện ra tại Fatima, từng được khen là phim cảm động có hình ảnh tuyệt đẹp. Ngày thứ Năm 4/8 sẽ chiếu phim tài liệu về Ngày Thánh Mẫu “Marian Days – A Spiritual and Cultural Homecoming”, tạm địch là “Ngày Thánh Mẫu – Ngày Tìm Về Nghi Thức Và Văn Hóa Quê Hương”. Cả hai đều được chiếu tại Hội trường Các Thánh Tử Đạo Việt Nam vào lúc 2 giờ chiều. Chiều ngày thứ Tư trước Đại Hội sẽ có cuộc cung nghinh và Thánh Lễ kính Thánh Cả Giuse tại Công Trường Nữ Vương Hòa Bình do Cha Pôlycarpô M. Nguyễn Đức Thuần chủ tế và Cha Đaminh M. Nguyễn Phúc Lộc giảng thuyết.

Đại Lễ khai mạc Ngày Thánh Mẫu 2022

Sẽ diễn ra lúc 7 giờ chiều Thứ Năm 4/8 tại Lễ Đài chính do Đức Cha Edward M. Rice thuộc địa phận Springfield-Cape Girardeau chủ tế, và Cha Gioan Trần Khả đến từ Houston giảng thuyết. Tiếp theo là 12 Thánh lễ lần lượt được cử hành tại nhiều địa điểm khác nhau trong khuôn viên nhà Dòng, kiệu Thánh Thể sau Lễ Khai Mạc tối Thứ Năm và cuộc Cung Nghinh Thánh Tượng Mẹ Fatima chiều Thứ Bảy, 12 buổi Hội Thảo với các đề tài về gia đình, niềm tin, và Đức Mẹ do 8 Linh mục giảng thuyết. Đặc biệt là có cuộc Hội Thảo dành cho giới trẻ bằng tiếng Anh do cha Timothy Thắng phụ trách. Cuối cùng là Thánh lễ Bế mạc vào sáng Chủ Nhật lúc 7 do Đức Cha James V. Johnston, giáo phận Kansas City-St. Joseph, Missouri, chủ tế và cha Lawrence M. Châu Hy giảng thuyết. Đại Hội Thánh Mẫu lần thứ 44 sẽ được công bố sau Thánh Lễ.

Giới trẻ được đặc biệt chú trọng

Tản bộ từ trung tâm nhà Dòng để đến đồi Canvê với những hàng cây cao đầy đặc những tàng lá. Có những nơi không một tia nắng nào có thể xuyên qua. Tượng của 14 đàng Thánh giá được đặt tại đây. Dưới các gốc cây cổ thụ còn có những tượng thiên thần cầu nguyện, tượng lão ông ngồi suy tư và nhiều pho tượng khác tạo cho khu vườn một vẻ trầm lắng, bình an. Có 2 xe truck và một số công nhân đang cắt cây cho bớt rậm rạp, một sân khấu vừa được thiết lập. Nơi đây sẽ là nơi sinh hoạt của hàng trăm các học sinh, sinh viên, và những người trẻ đến để sinh hoạt, trình diễn âm nhạc, hội thảo, tham dự Thánh Lễ, và chơi những trò chơi ngoài trời. Có năm đông cũng có tới trên 500 em. Đề tài Hội thảo năm nay là: “Who is at Your Table”. Tạm dịch là “Ai là người ngồi cùng bàn của bạn?” do Sơ Janine Vân Trần, Dòng Trinh Vương, giảng thuyết.

Cha Timothy Thắng phụ trách việc hướng dẫn giới trẻ trong nhiều năm qua, các em đến từ các Giáo Xứ, Cộng Đoàn, hoặc đến từ các nhóm tự do và có nhiều em đã tham dự trong nhiều năm từ khi còn là thiếu nhi cho đến khi trưởng thành. Giới trẻ đặc biệt được nhà Dòng chú tâm đến việc chăm sóc và hướng dẫn tinh thần nên đã đầu tư rất nhiều cho giới trẻ. Không chỉ trong những ngày Đại Hội mà suốt năm, đặc biệt là mùa hè, có những khóa huấn luyện dành cho các hội đoàn thanh thiếu niên từ khắp các giáo xứ.

Chương trình văn nghệ quy mô do SBTN đảm trách:

Tuy là cuộc hành hương mang nặng tính cách tôn giáo, quý cha cũng đã nghĩ đến nhu cầu giải trí của khách hành hương nên năm nào ngoài những tiết mục văn nghệ truyền thống của các giáo xứ và một số hội đoàn, nhà Dòng năm nào cũng mời một trung tâm ca nhạc đến trình diễn vào hai ngày thứ sáu 5/8 và thứ bảy 6/8. Năm nay quý cha đã mời đài SBTN đứng ra kêu gọi các ca nhạc sĩ đến giúp vui cho Đại Hội. Chúng tôi có tiếp xúc với MC Diệu Quyên là phối trí viên, chị cho biết:

“Có anh Trúc Hồ và hai ban nhạc; một của Trúc Sinh và một của Sĩ Đan. Về ca sĩ có rất nhiều người tham dự để giúp vui với các ca sĩ nổi tiếng như Việt Khang, Hoàng Quân, Gia Vy, Dạ Nhật Yến, Thúy An, Hoàng Anh Thư…MC ngoài Diệu Quyên còn có Kim Nhung, Hoàng My và nhà báo Nguyễn Khanh. Cha có yêu cầu tấu hài nên Diệu Quyên có mời Thành Lễ đến để đem những trận cười thoải mái cho bà con tham dự Ngày Thánh Mẫu.”

Ba lý do khiến bạn nên tham dự Ngày Thánh Mẫu Missouri:

Nhiều lý do chung và riêng của mỗi người, có thể nêu ra 3 lý do chính là trong những năm vừa qua biết bao nhiêu điều đã xảy ra cho chúng ta từ dịch bệnh, chiến tranh cho đến vấn đề khó khăn kinh tế khiến đời sống của mọi người bị ảnh hưởng, chúng ta cùng đến đây để cầu nguyện chung giữa người Việt chúng ta, với giáo hội Hoa Kỳ. Lời cầu nguyện chung luôn có kết quả tốt đẹp. Thứ hai là chúng ta đem tâm tình riêng đến đây để chia sẻ và được ủi an trong những buổi hội thảo để chúng ta cảm thấy là mình không phải chịu đựng khó khăn trong cô đơn, bế tắc. Thứ ba là năm nay cũng là năm kỷ niệm 105 năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima. Chúng ta đến đây để cầu nguyện và được ơn của Mẹ Fatima.”

Giới thiệu những sinh hoạt nổi bật!

 “Rước kiệu là sinh hoạt được sự quan tâm và khen ngợi nhất của các Đức Cha Hoa Kỳ và người bản xứ khi họ được chứng kiến kiệu hoa trang hoàng đẹp, rực rỡ, trang nghiêm, những cảnh dâng hoa của các đoàn đầy nét độc đáo mang sắc thái văn hóa đặc thù Việt Nam và sự cung kính của toàn thể khách hành hương đã khiến cho báo chí truyền thông địa phương luôn tấm tắc khen ngợi. Năm nay Đại Hội sẽ có 2 cuộc rước kiệu vào chiều thứ tư để kính thánh Giuse và chiều thứ Bảy để cung nghinh Thánh Tượng Đức Mẹ Fatima.

Riêng các buổi Hội Thảo phụ trách bởi quý cha Giảng Thuyết có nhiều kinh nghiệm và nổi tiếng như quý Cha Vũ Thế Toàn, Cha Nguyễn Khắc Hy, Cha Trần Khả, Cha Nguyễn Thiết Thắng, Cha Nguyễn Bá Quốc Linh, Cha Phạm Quốc Văn, Cha Nguyễn Nam Thảo, Sơ Janine Vân Trần, với những đề tài phong phú và thiết thực với đời sống hàng ngày đem lại những lời khuyên hữu ích, những ủi an xoa dịu phần nào những khổ đau lại là sinh hoạt được nhiều khách hành hương quan tâm, tâm đắc nhất.

Rồi các chương trình sinh hoạt, Thánh Lễ và hội thảo dành riêng cho giới trẻ tại đồi Canvê do cha Timothy M. Thắng phụ trách cũng là một dấu ấn của Đại Hội”.

Lời kết: Đại Hội là cơ hội vừa sống đạo, vừa tìm lại quê hương và tình người

Nhìn chung, Đại Hội Thánh Mẫu Missouri luôn hội tụ đông đảo khách hành hương hàng năm mặc dù địa điểm của nhà Dòng tương đối tách biệt với những thành phố lớn có đông người Việt sinh sống, chính là vì chương trình Đại Hội phong phú, đầy ắp những sinh hoạt cần thiết cho đời sống đức tin của mọi lứa tuổi, và cũng là nơi có cuộc hội tụ đông đảo nhất của người Việt hằng năm cả những người Công giáo và khác tôn giáo. Khách hành hương đến đây ngoài việc để tìm ý nghĩa cho cuộc sống còn tìm được hình ảnh, bóng dáng, không khí của quê hương Việt Nam ngày xưa, và để gặp gỡ những người thân quen hoặc những người chưa quen trong một khung cảnh rất Việt Nam trên đất khách, quê người mà khó có thể tìm được dù ngay trên quê hương Việt Nam hôm nay. 

Muốn tham dự, xin liên lạc:

Quý vị muốn ghi thanh tham dự, có thể liên lạc với nhà Dòng theo địa chỉ và số điện thoại dưới đây:

1900 Grand Avenue

Carthage, MO 64836

Điện thoại: +1 (417) 358-7787

From: ThuNNguyen

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Sơn Nam

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Sơn Nam

Trong cuốn Một Mảnh Tình Riêng, do nhà Văn Nghệ (VN) xuất bản năm 2000, Sơn Nam tâm sự : “Mẹ tôi đi làm dâu nơi xa nhà hàng năm mươi cây số đường giao thông hồi đầu thế kỷ khó khăn, vượt rừng qua hai con sông đầy sóng gió… Lâu năm lắm mẹ tôi với về quê thăm xứ một lần, tình trạng này tôi thử hư cấu, qua truyện ngắn ‘Gả Thiếp Về Rừng’… Qua sông Cái Bé thì dễ, nhưng gian nan nhất là qua sông Cái Lớn.”

Muốn biết chuyện làm dâu nơi xa, hồi đầu thế kỷ trước, gian nan và khó khăn ra sao, xin đọc vài đoạn (chính) trong truyện ngắn này :

“Câu chuyện xảy ra tại rạch Bình Thủy, làng Long Tuyền, tỉnh Cần Thơ, đâu cũng vào khoảng năm 1939 … tháng chạp năm đĩ, nhà ông Cả treo bông kết tuội để gả con, giữa tiếng dị nghị của bao chàng trai tơ ở rạch Bình Thủy.

Cô Út về làm dâu đất Cạnh Đền.

Hai năm qua.

Ba năm qua…

Chuyến đầu, đôi vợ chồng về thăm ông Cả bà Cả, đèo theo một đứa con gái nhỏ… sổ sữa dễ thương.

Chuyến sau họ về, lại thêm một đứa gái và một đứa thứ ba nữa đang nằm trong bụng mẹ.

Hai ông bà quá đỗi vui mừng.

Nhưng liên tiếp mấy năm sau họ bặt tin, ngày Tết ngày giỗ cũng chẳng về. Lo ngại quá! Có chuyện gì xảy ra bất lành không?

Hai ông bà muốn xuống Cạnh Đền thăm con nhưng ngại mình già sức yếu, đường xa xôi, phải vượt qua sông Cái Lớn. Nằm đêm, lắm khi bà khóc lóc mà trách ông:

– Tôi nói muỗi rừng ăn thịt hai đứa nó rồi. Xứ gì mà muỗi kêu như sáo thổi. Không đau bịnh rét thì cũng chói nước lớn bụng mà chết… Hồi đó ông cãi tôi, nhớ không?

“Ông Cả vô cùng buồn bực. Nhứt là khi nghe con nít chòm xóm hát đưa em:

Má ơi đừng gả con xa,

Chim kêu vượn hú, biết nhà má đâu?

Suốt tháng ngày, ông chống gậy đi quanh quẩn bên gốc tre già ở mé sông, mắt mịn mỏi nhìn bóng dáng các ghe thương hồ qua lại.

Trời đất nào phụ kẻ có lòng như ông!

Mãi đến buổi trưa đó, có chiếc ghe chèo chậm chậm ngang bến. Chồng trước mũi hỏi vợ sau lái:

– Phải chỗ cây mù u này không? Cậu Quỳnh nói nhà bên vợ ở đâu đây.

Chị vợ đáp:

– Không chừng… Đúng quá, cách ngã ba, qua hai cây cầu khỉ, nhà ngói có vườn quít.

Anh chồng ngó tới ngó lui, cãi lại:

– Mình mới qua một cây cầu. Chèo tới trước chỗ cây cấu khỉ, đằng kia kìa, họa may…

Ông Cả cố gom tất cả sức già, la lớn:

– Ở đây nè, bà con ơi! Nhà vợ thằng Quỳnh ở đây nè…

Ghe đậu lại. Hai vợ chồng nọ được mời lên ăn cơm với thịt gà tại bộ ván gõ giữa nhà ông Hương cả. Trong đời, họ chưa bao giờ được hân hạnh lớn như vậy! Ông Cả, bà Cả, người lối xóm xúm lại hỏi nhiều câu quá. Họ bối rối, trả lời vắn tắt:

– Dạ, vợ chồng cậu Quỳnh mạnh khỏe. Nhờ trời sanh được sáu đứa con. Bốn đứa sau đều là con trai.

Bà Cả mừng quýnh:

– Úy! Bộ con Út đẻ năm một sao? Con nhỏ đó thiệt giỏi!

Khách trả lời:

– Dạ, đẻ năm một. Đứa ăn thôi nôi, đứa lôi đầy tháng. Mẹ tròn con vuông. Hồi tôi đi đây, cô Út gần nằm chỗ một lần nữa. Thưa ông bà, miệt dưới ai cũng vậy. Như vợ chồng cháu đây có tám đứa con.

– Sao vậy cà? Sao vậy cà? Ở dưới cỡ này ra sao mà thiên hạ “đẻ nhiều quá vậy?

Khách ngượng nghịu, chập sau mới nói:

– Dạ ở miệt dưới muỗi dữ lắm. Chạng vạng là cả nhà, vợ chồng con cái rút vơ mùng… nói chuyện. Ít ai đi đâu.

Ai nấy phá lên cười to. Đến lúc bấy giờ, ông Cả bà Cả mới hiểu thêm một sự bí mật quan trọng của tiếng ‘muỗi kêu như sáo thổi’ ở Cạnh Đền. Nó làm hại sức khỏe con người. Nhưng nó gắn bó mối tình chồng vợ hơn ở xứ không có muỗi.

Để đánh trống lảng, ông nói:

– Ừ! Phải vậy mới được. Xứ mình cần có dân đông để tạo lập thêm ruộng vườn, khai phá đất hoang.

Bà Cả nóng ruột:

– Anh chị đây có nghe vợ chồng nó nhắn chừng nào đem mấy đứa cháu ngoại của tôi về cho biết mặt?

Khách trả lời:

– Dạ không nghe. Con cái lũ khũ cả bầy, chắc vợ chồng cậu Quỳnh khó đi xa. Năm rồi mùa màng thất bát, ai cũng lo tay làm hàm nhai để nuôi con. Sông Cái Lớn mấy năm nay lại thêm sóng gió bất thường.

Bà thở dài, nói như rên siết:

– Nhớ mấy đứa nhỏ quá. Ông ơi! Hồi đó ông cãi tôi…

Ông Cả im lặng, nghĩ đến cái ngày gần đất xa trời của mình. Nó không còn bao xa nữa. Ngày đó, ai phị giá triệu, ai rinh quan tài? Nhìn bụi tre già dưới bến mà ông tủi thân: Măng non mọc kề bên gốc. Phận ông có khác; con gái, con rể và đám cháu ngoại ở chốn xa xôi kia làm sao được gần gũi để ông thấy mặt lần đầu – và cũng là lần chót – khi ông tàn hơi. Nước mắt muốn tươm ra, ông cố dằn lại. Ông hiểu đời ông chưa tới mức đen tối, còn chút ánh sáng lập lòe trong tương lai vô biên vô tận:

– Ờ… ở dưới nó có lập vườn chưa? Lát nữa, anh chị chịu khó chở về giùm cho vợ chồng con Út một gốc tre Mạnh Tông để làm giống. Chừng thấy măng non cận gốc già, mấy đứa cháu của tôi luôn luôn nhớ ông ngoại bà ngoại nó trên Bình Thủy.

Phật Trời thiêng liêng xin phù hộ chứng giám! Từ bao nhiêu thế kỷ rồi, trên đất nước mình luống chịu cảnh sinh ly như ông Cả, như cô Út. Ðể cho nước mạnh dân còn” (*).

Truyện “Gả Thiếp Về Rừng” lấy bối cảnh rạch Bình Thủy, làng Long Tuyền, tỉnh Cần Thơ, vào khoảng năm 1939 – 40, khi tôi chưa ra đời. Ba mươi năm sau, lúc tôi đủ lớn để đọc và yêu thích Sơn Nam thì ghe thuyền gắn máy (đuôi tôm) đã chạy ngang dọc tá lả khắp sông rạch miền Nam.

Thế hệ của chúng tôi khó mà hiểu được nỗi “gian truân” của một người con gái lấy chồng xa nhà (cỡ) … năm mươi cây số! Dù vậy, tôi vẫn cứ mến thương hết sức cái tình của Sơn Nam dành cho lớp người tiên phong, đi khai khẩn miền cực Nam của quê hương.

Cùng với Sơn Nam, nhà văn Bình Nguyên Lộc cũng ghi lại nhiều tình cảm sâu đậm của mình đối với những lưu dân. Trong truyện ngắn “Rừng Mắm” của ông, có đoạn đọc mà muốn ứa nước mắt:

“Bờ biển nầy mỗi năm được phù sa bồi thêm cho rộng ra hàng mấy ngàn thước. Phù sa là đất bùn mềm lủn và không bao giờ thành đất thịt được để ta hưởng nếu không có rừng mắm mọc trên đó cho chắc đất. Một khi kia cây mắm sẽ ngã rạp. Giống tràm lại nối ngôi mắm. Rồi sau mấy đời tràm, đất sẽ thuần, cây ăn trái mới mọc được.

Thấy thằng cháu nội ngơ ngác chưa hiểu, ông cụ vịn vai nó mà tiếp:

Ông với lại tía của con là cây mắm, chân giẫm trong bùn. Ðời con là tràm, chân vẫn còn lấm bùn chút ít, nhưng đất đã gần thuần rồi. Con cháu của con sẽ là xồi, mít, dừa, cau.

Ðời cây mắm tuy vô ích, nhưng không uổng, như là lính ngồi mặt trận vậy mà. Họ ngã gục cho kẻ khác là con cháu của họ hưởng”.

Đã bao nhiêu đời tràm, bao nhiêu đời mắm ngã rạp, bao nhiêu thế hệ phải chịu cảnh sinh ly như ông Cả, như cô Út … nhưng quê hương mỗi lúc một lụn bại hơn, chứ không giàu mạnh thêm – như kỳ vọng của Sơn Nam hay Bình Nguyên Lộc. Và vì nghèo đói, cảnh chia ly xẩy ra mỗi ngày một nhiều.

“Hiện nay, ở Nam Hàn, trên bất kỳ nhật báo nào cũng dễ dàng tìm thấy những lời quảng cáo:’Người già, người muốn tái hôn, người khuyết tật đều có thể kết hôn với những trinh nữ xinh đẹp ở Việt Nam … Thậm chí những quảng cáo này còn liệt kê ưu điểm của con gái VN như “xuất giá tòng phu”, “tôn trọng người già, thờ cúng tổ tiên đến bốn đời”, “dáng người đẹp nhất thế giới”, “giữ gìn trinh tiết và chung thủy với chồng” (Bán tuần báo Việt Luận, số 2063, phát hành từ Sydney ngày 28/04/2006).

Chuyện “lấy chồng xa” của phụ nữ VN đã trở thành kỹ nghệ, ở mức “đại trà” – theo như tin của nguyệt san Khởi Hành, số 134, phát hành từ California, tháng 4 năm 2006 :

“Cảnh sát Cam Bốt mới khám phá một tổ chức bán các bé gái Việt Nam tại một khu phố ở Nam Vang. Các em cho biết đã được chở từ quê nhà vùng nông thôn miền Nam qua biên giới trong những thùng sắt dùng trở hàng xuất cảng.

Những chuyện tủi nhục xót xa như thế đã xẩy ra (thường xuyên) từ mấy thập niên qua. Trong thời gian này, Sơn Nam vẫn cặm cụi cầm bút và vẫn in ấn đều đều. Tác phẩm mới nhất của nhà văn, có tên là Bình An, tập cuối trong bộ hồi ký của ông, và được giới thiệu là “cuốn sách đề cập đến những biến đổi lớn lao của Sài Gòn kể từ ngày giải phóng miền Nam 30/04/75 đến nay”.

Dù không phải là thầy bói, tôi vẫn biết chắc rằng, trong cả bốn tập hồi ký của Sơn Nam sẽ không có một dòng chữ nào – nửa dòng cũng không – viết về những em bé Việt Nam bị “gả” đi xa, “trong những thùng sắt dùng chở đồ xuất cảng” như thế.

Tập Hương Rừng Cà Mau, trong đó có truyện “Gả Thiếp Về Rừng”, được mở đầu bằng một bài thơ của (chính) Sơn Nam, có đoạn như sau:

Trong khói sông mênh mông,
Có bóng người vô danh
Từ bên này sông Tiền
Qua bên kia sông Hậu
Mang theo chiếc độc huyền
Ðiệu thơ Lục Vân Tiên
Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả

Cái gì đã giết chết tinh thần “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả” nơi Sơn Nam như thế? Ông đâu có chức quyền gì như Huy Cận hay Tố Hữu để mà sợ mất? Ông đâu có đụng chuyện với “cách mạng”, vào thời “Nhân Văn Giai Phẩm” mà hoảng hốt đến độ bị bắt ăn bánh vẽ nhưng vẫn phải làm bộ khen ngon – như Chế Lan Viên? Ở tuổi 80, Sơn Nam còn ngại gì nữa mà không (dám) nói lên đôi lời phải/quấy với bọn giặp cướp – đang tụ họp ở làng Ba Đình, Hà Nội – trước khi nhắm mắt?

Trong một chế độ “không cho phép ai được có một thái độ thứ ba” thì sự im lặng của Sơn Nam cũng chỉ là chuyện … bình thường thôi sao? Thời phải thế, thế thời phải thế chăng ? Cả đống tu sĩ, nhân sĩ, văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, bác sĩ – ở trong nước cũng như hải ngoại – đều giữ thái độ tương tự, trước việc phụ nữ VN bị gả bán như nô lệ, chứ đâu có riêng chi nhà văn Sơn Nam. Với thời gian – rồi ra – cả dân tộc Việt sẽ quen dần hết với mọi chuyện xấu xa tồi tệ, và có thể chấp nhận tất cả những tội ác một cách thản nhiên thôi.

Nghĩ cho cùng, có lẽ, đây chỉ là chuyện nhỏ và là chuyện (riêng) của cá nhân tôi với Sơn Nam. Chỉ vì lúc thiếu thời tôi yêu thích, quí mến ông ấy quá nên mới đặt thành vấn đề và cứ băn khoăn mãi.

Cho đến sáng nay, qua Tuổi Trẻ Online, tôi tình cờ tìm ra được lý do khiến cho Sơn Nam đã bỏ rơi cái quan niệm sống “lộ kiến bất bình vung đao bạt tụy” – của Lục Vân Tiên – trong con người Nam Bộ của ông.

 “Ngày 7-3, tổng công ty du lịch Sài Gòn khánh thành tượng chân dung nhà văn Sơn Nam tại làng du lịch Bình Quới 1 (Thanh Đa), để ghi nhận đóng góp của ông đối với nền văn hóa phương Nam”

Úy trời đất, quỉ thần, thiên địa (mèng đéc) ơi, như vậy là Sơn Nam đã bị hóa đá rồi – chớ còn khỉ gì nữa! Hèn gì, ông không còn nghe được tiếng dân kêu ai oán ở rừng U Minh Hạ. Ông cũng không còn bận lòng gì nữa về số phận gian truân của những người đồng hương đi lấy chồng xa – dù là xa nhà đến năm ngàn (hoặc hơn) chứ không phải chỉ là năm mươi cây số – và sang sông (tập thể) bằng tầu chở hàng, trong thùng container, thay vì bằng một chuyến đò ngang hay đò dọc.

Khi bàn về số phận của một số những người cầm bút ở miền Nam – bị cấm viết sau tháng 4 năm 1975 – nhà văn Võ Phiến gọi họ là những “tài năng bị chôn sống”. Sơn Nam (của tôi) dù được cho phép tiếp tục cầm viết, vẫn bị chôn sống như thường – bằng một hình thức khác, nhẹ nhàng hơn, vậy thôi. Thôi, vĩnh biệt Sơn Nam!

Tưởng Năng Tiến – 2006

(*) Sách được in lại (và in lậu) tại hải ngoại, tuyệt nhiên không có ghi một chi tiết nào về nhà xuất bản hay năm xuất bản. Nguyên tập truyện Hương Rừng Cà Mau của Sơn Nam có thể đọc được qua website Đặc Trưng. Riêng truyện “Gả Thiếp về Rừng”, nơi web site này, thiếu một đoạn cuối như sau: “Phật Trời thiêng liêng xin phù hộ chứng giám! Từ bao nhiêu thế kỷ rồi, trên đất nước mình luống chịu cảnh sinh ly như ông Cả, như cô Út. Để cho nước mạnh dân còn.”

Nhân cơ hội này, người viết cũng xin được ngỏ lời ghi ân nhóm chủ trương Đặc Trưng vì đã sử dụng tài liệu trong thư viện nhỏ (“trên không”) của quí bạn nhiều lần.