Thánh Phêrô Giu-li-a-nô Ema (Peter Julian Eymard)-Cha Vương

Thánh Phêrô Giu-li-a-nô Ema (Peter Julian Eymard)

Chúc Bạn một ngày bình an thật gần gũi với Chúa trong công việc hằng ngày nhé. Hôm nay Giáo Hội mừng lễ kính Thánh Phêrô Giu-li-a-nô Ema, đấng sáng lập hội chị em Thánh Thể và dòng Bí Tích Thánh Thể của các linh mục. Hãy tạ ơn Chúa đã nuôi dưỡng ta bằng Bánh Hằng Sống. 

Cha Vương

Thứ 3: 02/08/2022

Cuộc đời của Thánh Phêrô Giu-li-a-nô Ema (Peter Julian Eymard) nhắc nhở việc chúng ta làm ở đời này, hành hương trong thế giới này là khẩn thiết xin Bánh Hằng Sống: Bí Tích Thánh Thể. Phêrô sinh tại nước Pháp năm 1811 được thụ phong linh mục và sau 5 năm dùng thư từ, hình ảnh và mọi phương tiện truyền thông để truyền giáo, cha nhập dòng Marist Father, rồi làm giám đốc tiểu chủng viện và sau đó cha thuộc về địa phận Lyons. Năm 1856 cha dã lời khấn của dòng Marist và cha tổ chức phong trào linh mục tận hiến cho Bí Tích Thánh Thể họ đã say mê suốt đời để tôn thờ và tận hiến cho Thánh Thể. Cha Phêrô cũng thành lập hội chị em Thánh Thể và Bí Tích Thánh Thể của các linh mục nhằm liên kết trong cùng một tình anh em nhờ phép Thánh Thể.  Bằng ngòi bút và đặc biệt là nhờ gương sáng của mình cha Phêrô đã khám phá tìm tòi làm nên lễ Hy tế và tạ ơn cho chúng ta. Thiên chúa được mọi người biết hiểu hơn và yêu chúa nhiều hơn, công việc của cha Phêrô chứng tỏ rằng sự hiện diện của Bí Tích Thánh Thể trong đời sống chúng ta là một ngưỡng vọng kết hợp chúng ta với cha trên trời thành một. (Hạnh Các Thánh, Father Lovasik, SVD)

Mời Bạn suy niệm những lời Cha Phêrô nói để xét lại vai trò của mình đối với Bí Tích Thánh Thể:

(1) “Hỡi các Kitô hữu, hãy biết rằng Thánh Lễ là hành động thánh thiện nhất trong đạo chúng ta.  Không có gì vinh danh Chúa hơn, và hữu ích cho linh hồn hơn là sốt sắng tham dự Thánh Lễ, càng nhiều càng tốt.”  -(Thánh Phêrô Julian Eymard)

(2) “Cho đến khi nào chúng ta chưa có được một tình yêu thiết tha dành cho Đức Ki-tô trong Phép Thánh Thể thì chúng ta sẽ chẳng làm được việc gì trọn vẹn.” – (Thánh Phêrô Julian Eymard)

(3) “Chúa đã đeo bám tôi một thời gian lâu dài… nhưng tôi lại cứ quyến luyến với cái hão huyền để tránh né vực thẳm tình yêu Chúa Giêsu đã dành cho tôi.”- (Thánh Phêrô Julian Eymard)

(4) Thánh Phêrô Julian Eymard tin chắc rằng người ta càng gần Đức Mẹ thì càng được kéo đến gần Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể.

Câu nào đánh động Bạn nhất, tại sao? Đối với mình thì câu số 3…

Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con cách sống tôn thờ, xin dạy chúng con noi gương Mẹ tìm kiếm các mầu nhiệm và các ân sủng nơi Thánh Thể, sống Phúc   Âm, và đọc Phúc   Âm nơi cuộc đời của Chúa Giêsu Thánh Thể. Lạy Đức Mẹ Thánh Thể, xin hãy nhớ Mẹ là Mẹ của những người tôn thờ Thánh Thể. (Lời nguyện ngắn của Thánh Phêrô Eymard)

From: Đ Dzũng

Ta Hay Chê Rằng Cuộc Đời Méo Mó, Sao Không Vo Tròn Nó Tự Trong Tâm?

GÓC SUY GẪM…

Ta Hay Chê Rằng Cuộc Đời Méo Mó, Sao Không Vo Tròn Nó Tự Trong Tâm?

Mỗi người như chiếc bánh xe lăn trên đường đời. Khi xe di chuyển khó, ta cần kiểm tra xem có phải lốp bị xịt hơi hay bị kẹt thắng không? Xịt hơi rồi thì bơm căng lại, Kẹt thắng thì sửa & thay bố thắng mới, xe sẽ lại chạy bon bon.

Cái tâm này cũng vậy, cần bơm đầy chính khí, bồi bổ thiện lương, gia cố thêm lòng nhẫn nại, nỗ lực vươn lên như chồi non tìm ánh sáng.

Hai dòng thơ trong bài “Tự sự” của Nguyễn Quang Hưng:

“Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm”

Hai câu thơ có nội hàm thật sâu sắc, mỗi người với trải nghiệm cuộc đời khác nhau, cảnh giới tinh thần khác nhau sẽ có cảm nhận và lý giải khác nhau. Bởi vậy, sẽ khó có một “đáp án tiêu chuẩn” nào cho câu thơ nêu trên.

Tôi đọc được hai câu thơ này đúng vào lúc cuộc đời biến động, bản thân đang đứng trước thử thách, khổ nạn to lớn dường như khó lòng vượt qua. Vì thế, tôi không khỏi cảm khái mà viết ra vài dòng suy nghĩ nông cạn, mong sẻ chia cùng người tri kỷ.

Hai câu thơ đặt trong bức tranh toàn cảnh của một bài thơ sinh động, xanh tươi mà thấm đẫm triết lý nhân sinh:

“Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy

Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành

Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ.

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm

Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng.

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng

Chắc gì ta đã nhận ra ta

Ai trong đời cũng có thể tiến xa

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy.

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy

Không chỉ dành cho một riêng ai”.

(Nguyễn Quang Hưng)

Hai câu thơ dường như là điểm sáng, kết tinh của toàn bài. Trước, là bức tranh cuộc đời muôn vẻ, “dù đục dù trong”, “dù cao dù thấp”, trắc trở nhấp nhô. Và sau, là hình ảnh tươi mới đầy hy vọng của hạt giống nảy mầm từ lòng đất, “chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng”. Hai câu thơ như một sự tự vấn, bản lề của sự đổi thay:

“Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm

Nó đặt ra sự tương phản giữa “méo” và “tròn”, giữa “cuộc đời” và cái “tâm” con người.

Dường như với bất kỳ ai trên cõi đời này, cuộc đời đều có những “méo mó” theo cách này hay cách khác. Ở đâu, lúc nào, với ai, ta đều có thể gặp phải chuyện không như ý.

Từ chuyện “vĩ mô” như tham nhũng cửa quyền, môi trường ô nhiễm, giao thông hỗn loạn… đến chuyện “vi mô” như món ăn trưa nay quá mặn, con cái không vâng lời, hay bỏ lỡ một món hời nào đó…

Nhân sinh có khổ sẽ có vui, có đắng cay ắt có ngọt bùi, ai làm người cũng phải có đắng cay.

Có một người vợ than phiền với bạn mình rằng chồng của cô quá ham chơi, chẳng chăm lo gì đến việc nhà cửa con cái. Cô ngưỡng mộ bạn mình vì chồng cô này rất yêu vợ thương con, cuối tuần nào cũng ở nhà. Ai ngờ, người bạn nói rằng cô ấy chỉ mong chồng mình chịu khó đi ra ngoài mở mang đầu óc, để bản thân cô có chút không gian riêng…

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Lúa ở ruộng nhà người khác thường xanh hơn, con người thường mơ ước những thứ không thuộc về mình mà không biết rằng nếu ở trong hoàn cảnh đó, họ cũng sẽ phiền não như vậy.

Bởi vì phiền não khởi nguồn từ ham muốn, dục vọng. Nếu ta không có dục vọng hưởng thụ ăn uống, thì cơm rau nước lã cũng ngon như mỹ vị cao lương.

Nếu ta không có dục vọng đối với tiền bạc, thì sự lên xuống của cổ phiếu hay sổ xố đâu thể động lòng ta được?

Và nếu ta chẳng màng quan tâm sĩ diện của bản thân, thì lời đàm tiếu thị phi của người đời chỉ như mây trôi gió thoảng…

Vậy thì hỡi những tấm lòng thiện lương trong thiên hạ, lo gì cuộc đời không phúc thọ đủ đầy, chỉ e rằng lòng ta chưa đủ lương thiện mà thôi!

Sưu tầm…

Thánh Anphonsô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (1696-1787) – Cha Vương

 Thánh Anphonsô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (1696-1787) – Cha Vương

Chúc bình an đến Bạn và gia đình. Hôm nay 01/8 Giáo hội mừng kính Thánh Anphonsô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (1696-1787). Mừng Bổn Mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé. Xin một lời kinh cầu nguyện cho Lh Cha Phê-rô Thăng phó xứ Các Thánh Tử Vì Đạo mới qua đời hôm qua. Xin đa tạ. 

Cha Vương

Thứ 2: 01/08/222

Alphonso sinh ngày 27 tháng 9 năm 1696 tại Marianelli gần Naples, nước Ý Đại Lợi trong một gia đình quý phái đạo đức. Vào năm 16 tuổi, ngài lấy bằng tiến sĩ giáo luật và dân luật của Đại Học Naples, nhưng sau đó đã bỏ nghề luật sư để hoạt động tông đồ. Ngài được thụ phong linh mục năm 29 tuổi và dồn mọi nỗ lực trong việc tổ chức tuần đại phúc ở các giáo xứ, cũng như nghe xưng tội và thành lập các đoàn thể Kitô Giáo.

Ngài sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế (The Congregation of the Most Holy Redeemer “Liguorians; Redemptorists”) tại Scala, nước Ý năm 1732. Đó là một tổ chức của các linh mục và tu sĩ sống chung với nhau, tận tụy theo gương Đức Kitô và hoạt động chính yếu là tổ chức tuần đại phúc cho nông dân ở thôn quê. Như một điềm báo cho điều sẽ xảy ra sau này, sau một thời gian hoạt động, những người đồng hành với ngài ngay từ khi thành lập đã từ bỏ tu hội và chỉ còn lại có một thầy trợ sĩ. Nhưng tu hội cố gắng sống còn và được chính thức chấp nhận vào 17 năm sau, dù khó khăn vẫn chưa hết.

Sự canh tân mục vụ lớn lao của cha Anphong là cách giảng thuyết và giải tội – ngài thay thế kiểu hùng biện khoa trương, thùng rỗng kêu to, bằng sự giản dị dễ hiểu, và thay thế sự khắc nghiệt của thuyết Jansen bằng sự nhân từ. Tài viết văn nổi tiếng của ngài phần nào đã làm lu mờ công lao khó nhọc mà ngài đã ngang dọc vùng Naples trong 26 năm trường để tổ chức tuần đại phúc. Ngài được Đức Giáo Hoàng Clement XIII bổ nhiệm làm Giám Mục Giáo Phận Thánh Agata dei Gotti năm 1762. Ngay sau khi nhậm chức, ngài đã cải tổ toàn diện giáo phận.

Hạnh tích kể rằng một trong các linh mục của dòng có cuộc sống rất trần tục, và cưỡng lại mọi biện pháp nhằm thay đổi lối sống ấy. Vị linh mục được Đức Cha Anphong mời đến, và ngay ở lối vào phòng của ngài, thánh nhân cho đặt một tượng thánh giá thật lớn. Khi vị linh mục do dự không dám bước qua, Đức Cha Anphong ôn tồn nói, “Hãy bước vào đi, và nhớ đạp lên thánh giá. Đây không phải lần đầu tiên mà cha đạp Chúa dưới chân mình.”

Thánh Anphong nổi tiếng về nền tảng thần học luân lý, nhưng ngài cũng sáng tác nhiều trong lãnh vực tâm linh và thần học tín lý. Văn bản Các Vinh Danh của Đức Maria là một trong những công trình vĩ đại về chủ đề này, và cuốn Viếng Thánh Thể được tái bản đến 40 lần trong đời ngài, đã ảnh hưởng nhiều đến sự sùng kính Thánh Thể trong Giáo Hội.

Trong cuộc đời ngài, thánh nhân phải tranh đấu để giải thoát nền thần học luân lý khỏi sự khắc khe của chủ thuyết Jansen. Thần học luân lý của ngài, đã được tái bản 60 lần trong thế kỷ sau khi ngài từ trần, chú trọng đến các vấn đề thực tiễn và cụ thể của các cha xứ và cha giải tội. Nếu có thói vụ luật và giảm thiểu hóa luật lệ xen vào thần học luân lý, chắc chắn nó không thuộc về mô hình thần học tiết độ và nhân từ của ngài.

Vào năm 71 tuổi, ngài bị đau thấp khớp khủng khiếp. Ngài đau khổ trong 18 tháng sau cùng với “sự tăm tối” vì sự do dự, sợ hãi, bị cám dỗ đủ mọi khía cạnh đức tin và mọi đức tính. Ngài qua đời ngày 01 tháng 8 năm 1787 tại Nocera de’ Pagani, Salerno.

Đức Giáo Hoàng Pius VI công nhận các nhân đức anh hùng của Đấng Đáng Kính Alphongsus năm 1796. Đức Giáo Hoàng Pius VII tôn phong Chân Phước cho ngài ngày 15 tháng 9 năm 1816 và Đức Giáo Hoàng Gregory XVI đã nâng ngài lên bậc hiển thánh ngày 26 tháng 5 năm 1839. 

Đức Giáo Hoàng Pius IX đã tuyên xưng thánh Alphonsus Liguori là Tiến Sĩ Hội Thánh ngày 07 tháng 7 năm 1871. Vào năm 1950, Thánh Anphong được Đức Piô XII tuyên xưng là quan thầy của các thần học gia luân lý. (Nguồn: Mạng Nhóm Tinh Thần)

Sau đây là những câu nói của Thánh nhân, mời Bạn suy niệm và tự hỏi ngài đang muốn nhắn nhủ Bạn điều gì nhé:

(1) Ai cầu nguyện, thì được cứu rỗi.

(2) Lạy Mẹ Maria, xin hãy nhận con, như của riêng Mẹ, và cho Mẹ, xin hãy chăm lo phần rỗi của con.

(3) Bất cứ sự bất an nào, cho dù có lý do tốt cách mấy, cũng không thể phát xuất từ Thiên Chúa.

(4) Khi một tư tưởng xấu xa hiện lên trong tâm trí, chúng ta phải cố gắng lập tức hướng tư tưởng về Thiên Chúa hoặc một đều trung lập nào đó. Nhưng qui luật trước tiên là phải lập tức kêu cầu thánh danh Chúa Giêsu và Mẹ Maria và tiếp tục kêu cầu cho đến khi cơn cám dỗ chấm dứt.

(5) Người không bỏ cầu nguyện thì chẳng thể kéo dài thói quen xúc phạm đến Thiên Chúa.

(6) Người nào tin tưởng vào bản thân sẽ hư mất. Người nào tin tưởng vào Thiên Chúa sẽ làm được mọi sự.

(7) Hôm nay Chúa mời bạn làm điều tốt; hãy làm ngay hôm nay. Ngày mai bạn có thể không có thời gian, hoặc Chúa có thể không còn kêu gọi bạn làm điều đó nữa.

(8) Chắc chắn trong tất cả mọi việc đạo đức đứng đầu, sau các Bí tích, là việc thờ lậy Mình Thánh Chúa. Nó rất được Thiên Chúa ưa thích và hữu ích cho chúng ta nhất… Ôi, dịu ngọt biết bao nhiêu, khi ở trước bàn thờ với đức tin… và dâng lên Chúa các nhu cầu riêng như một người bạn làm với một người bạn, với tất cả sự tín cẩn. 

Câu nào đánh động Bạn nhất? Đối với mình câu 4

From: Đỗ Dzũng

Câu Ca Dao “LÀ MẸ ĐẤY” – Bài Hát Tuyệt Vời Về Tình Mẹ.

Câu Ca Dao “LÀ MẸ ĐẤY” – Bài Hát Tuyệt Vời Về Tình Mẹ.

Xin mời nghe câu ca dao “Là Mẹ Đấy” do Lm Fx Lê Khắc Lâm thực hiện.

Là mẹ đấy sông chia mấy nhánh

Nhánh bên nào cũng chảy về con

httpv://www.youtube.com/watch?v=5ItO1NLqq5c

Thơ: Nguyện Thị Thanh Dương

Nhạc: Phạm Trung

Trình bày: Kim Thư,

Proshow: Lm F.X. Lê Khắc Lâm

Đoạn kết một chuyện tình

Đoạn kết một chuyện tình

Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng trên 60 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn.

Cũng vẫn là một chuyện tình 

Lúc đầu, vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng, ông đã hiểu đầu đuôi câu chuyện. Trong 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau và dường như chẳng bao giờ quyết định gì cho đúng đắn. Họ chịu đựng nhau đến bây giờ là vì các con. Bây giờ con cái của họđã lớn, đã có gia đình riêng, nên hai vợ chồng già không còn điều gì lo lắng nữa. Họ muốn được tự do sau những năm tháng dài không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn. Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này là điều không dễ vì tình sâu nghiã nặng.

Vừa ký xong giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi thành thật xin lỗi”.“Không sao, tôi hiểu.”, ông chồng già đáp lại. Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị mời hai vợ chồng một bữa cơm tối. Người vợ trả lời: “Sao lại không? Dù ly hôn, ta vẫn sẽ là bạn cơ mà”. Bên bàn ăn, bầu không khí im lặng, nặng nề đến khó thở. Món ăn đầu tiên được mang ra là món gà quay. Người chồng lập tức gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đây là món bà ưa thích.” Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội cho họ hàn gắn lại”. Không ngờ người vợ cau mày, đáp lại: “Đây là vấn đề. Ông luôn chủ quan quá nên không bao giờ hiểu được tư tưởng của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà chừng nào à?” 

Điều người vợ không nhìn thấy được là trong bao nhiêu chung sống, người chồng luôn luôn cố gắng làm vui lòng bà, dù là người thiếu nhận xét hay khéo léo. Bà không biết là đùi gà là món yêu thích nhất của ông, cũng như ông không biết bà ghét đùi gà. Dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất theo khẩu vị của ông, nhường những thứ tốt nhất cho bà, bà chưa bao giờ cảm nhận được là ông hiểu bà. Đêm hôm đó, cả hai ông bà đều không ngủ được.

Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng nỗi nhớ nhung nữa. Ông hiểu rằng ông yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn van bà quay trở lại làm vợ chồng. Ông muốn xin lỗi, muốn nói “Anh yêu em” thật nhiều. Ông nhấc điện thoại lên và bấm số của bà. Tiếng chuông reo không ngừng, nhưng bà không nhấc. Ông lại cố gắng bấm máy, suốt tối. Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xẩy ra trong những năm tháng sống cùng nhau. Sau 40 năm, ông ấy vẫn chẳng hiểu bà. Bà vẫn yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống tẻ nhạt như thế nữa. Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không thèm trả lời, dẫu biết rằng người gọi là ông. Bà tự nghĩ: “Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi. Mình quyết định ly hôn mà. Bây giờ đâm lao thì phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. 

Chuông điện thoại vẫn cứ reo rồi bà quyết định tháo dây điện thoại ra. Trong khi đầu bận suy nghĩ rối bời, bà quên bẵng đi là ông bị đau tim… Sáng hôm sau, bà nhận được tin ông qua đời. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn nhà của ông, để nhìn thấy thân thể ông trên chiếc divan, tay vẫn giữ chặt máy điện thoại. Ông buồn bã, thất vọng suốt đêm khi bà không cho cơ hội tỏ nỗi lòng và tim ông đã buông suôi.

Bà đau đớn vì hối hận. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lấy tâm khảm bà. Khi thanh toán tài sản của ông, bà tìm thấy trong ngăn kéo một hợp đồng bảo hiểm ông ta đã mua cho bà, từ ngày họ cưới nhau. Kèm vào đó, là một lá thư: “Gửi người vợ thân yêu của anh. Lúc em đọc lá thư này, chắc hẳn anh không còn trên cõi đời này nữa. Anh đã mua bảo hiểm này cho em, anh hy vọng nó có thể giúp anh thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau.

Đến khi anh không còn ở bên cạnh để chăm sóc cho em nữa thì mong số tiền này có thể giúp anh tiếp tục đùm bọc cho em. Đó là điều anh ước nguyện sẽ được làm suốt cuộc đời anh. Anh sẽ mãi mãi bên em và yêu em thật nhiều”. Nước mắt bà tuôn chẩy hai hàng. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói vạn lời xin lỗi, muốn nói ngàn lời yêu thương nhưng ông không còn nghe được nữa.

From:Truong Le

Andrew Yang tuyên bố thành lập đảng thứ ba ở Mỹ

Andrew Yang tuyên bố thành lập đảng thứ ba ở Mỹ

July 31, 2022

WASHINGTON, DC (NV) – Tỷ phú Andrew Yang, từng là ứng cử viên tổng thống của đảng Dân Chủ, vừa cùng một số nhà lãnh đạo chính trị độc lập và Cộng Hòa thành lập một đảng chính trị mới, theo UPI.

Ông Yang, bà Christine Todd Whitman (cựu thống đốc Cộng Hòa, New Jersey), ông David Jolly (cựu dân biểu Cộng Hòa, Florida) đã công bố thành lập đảng Forward thông qua một bài báo trên The Washington Post ngày 27 Tháng Bảy.

Cựu ứng cử viên Tổng Thống Mỹ Andrew Yang. (Hình: Michael M. Santiago/Getty Images)

“Chủ nghĩa chính trị cực đoan đang xé toạc đất nước chúng ta và hai đảng lớn không thể giải quyết được cuộc khủng hoảng này. Đó là lý do chúng tôi, những người ở đảng Dân Chủ, Cộng Hòa, và độc lập, cùng xây dựng một đảng chính trị mới thống nhất đa số người Mỹ,” họ viết.

Forward là sự kết hợp của đảng Forward Party mà ông Yang thành lập năm ngoái với Republican Renew American Movement và Serve America Movement của ông Jolly.

Họ tuyên bố Mỹ cần một đảng chính trị có phương pháp tiếp cận ôn hòa hơn trước vấn đề súng đạn, biến đổi khí hậu, và phá thai.

“62% người Mỹ mong muốn đảng thứ ba xuất hiện, một con số cao kỷ lục. Họ có thể nhận thấy các nhà lãnh đạo của chúng ta đang không làm tròn trách nhiệm,” ông Yang nói trên CNN’s New Day ngày 28 Tháng Bảy.

Ông Yang là một doanh nhân, từng thất bại trong cuộc đua giành ghế tổng thống vào năm 2020 và thị trưởng thành phố New York năm 2021. Khi đó, ông tham gia tranh cử với tư cách thành viên đảng Dân Chủ.

Bà Whitman giữ chức thống đốc từ năm 1994 đến năm 2001. Bà cũng từng là quản trị Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (EPA), tương đương bộ trưởng nội các, dưới thời cựu Tổng Thống George W. Bush.

Ông Jolly từng là dân biểu từ năm 2014 đến năm 2017. Năm 2018, ông chỉ trích cựu Tổng Thống Donald Trump và tuyên bố rời đảng Cộng Hòa. (V.Giang) [đ.d.]

Xót ruột, sốt ruột nào đủ?

Xót ruột, sốt ruột nào đủ?

Lưu Trọng Văn

4.400 tỉ tiền của Dân, mà Dân lại đang rất nghèo, ở Thái Nguyên, chỉ còn là đống sắt rỉ.

Thủ tướng Phạm Minh Chính thẫn thờ đứng trước hoang tàn tệ hại ấy thốt lên: Xót ruột! Sốt ruột!

Nhà báo Đào Tuấn, người theo dõi “trận đánh”này kể lại:

“Năm 2007, Tập đoàn Khoa học Công nghệ và Thương mại Luyện kim Trung Quốc (MCC) thắng thầu tại dự án trị giá 3.800 tỉ này. Theo hợp đồng: hơn 160 triệu USD, là giá trọn gói không thay đổi. Nhưng chỉ vài tháng, bọn Tàu quay xe, đòi “điều chỉnh“ thêm 138 triệu USD, đòi kéo dài thời gian thực hiện hợp đồng EPC.

Và 11 tháng sau khi ký hợp đồng, sau khi được thanh toán tới 95% tiền mua sắm thiết bị với giá trị hơn 4.400 tỉ, MCC vẻ vang kéo quân về nước mà ko phải làm gì, và để lại một đống sắt vụn đúng nghĩa.

Suốt từ bấy, 4.400 tỉ giải ngân vẫn nằm đó, thù lù một đống”.

Trong khi đó Đất nước của 100 triệu Dân đang và sẽ rất cần thép. Một nền kinh tế sẽ què quặt nếu công nghiệp cốt lõi là thép đì đẹt.

Làm sao mà không xót ruột với sốt ruột?

Năng lực cạnh tranh của ngành thép Việt Nam được Bộ Công Thương nhìn nhận là khá thấp khi phần lớn các nguyên liệu đầu vào để sản xuất thép phải nhập khẩu.

Bên cạnh đó, vẫn tồn tại nhà máy có công suất nhỏ, thiết bị lạc hậu, tiêu tốn năng lượng và nguy cơ về môi trường.

Bên cạnh đó, ngành thép của Việt Nam cơ bản phụ thuộc vào nguồn nguyên liệu nhập khẩu nước ngoài như: quặng sắt, thép phế liệu, than mỡ luyện cốc, điện cực graphite… nên khi giá các nguyên liệu đầu vào biến động sẽ làm giá thép thành phẩm trong nước cũng phải điều chỉnh theo thị trường thế giới.

Làm sao mà không xót ruột với sốt ruột?

Theo dự báo sơ bộ, tổng nhu cầu thị trường các ngành chế tạo của Việt Nam giai đoạn đến năm 2030 có thể đạt tới 310 tỷ USD. Trong đó, nhu cầu thị trường từ cơ khí phục vụ công trình công nghiệp là 120 tỷ USD; cơ khí phục vụ xây dựng, nông nghiệp, chế biến là 15 tỷ USD; thiết bị tiêu chuẩn là 10 tỷ USD; giao thông đường sắt là 35 tỷ USD; tàu điện ngầm là 10 tỷ USD và ô tô là 120 tỷ USD.

Đây sẽ là thị trường rất lớn cho ngành thép trong nước, đặc biệt là các loại thép chế tạo, thép hợp kim chất lượng cao phục vụ các ngành công nghiệp chế tạo, vốn là phân khúc hiện nay Việt Nam chưa tự chủ được trong sản xuất thép nội địa.

Vậy mà cả một công trình xây dựng nhà máy thép – quả đấm sắt 25 năm nay trở thành sắt… rỉ.

Làm sao mà không xót ruột với sốt ruột?

Nhưng thưa thủ tướng lẽ nào chỉ xót ruột và sốt ruột?

Trong đêm 27.7 tưởng niệm các liệt sĩ đã ngã xuống cho Hoà bình của Dân tộc, thủ tướng đã bật khóc, thì không thể chỉ “xót ruột và sốt ruột” được nữa, lúc này Dân tộc cần, yêu cầu, thậm chí buộc thủ tướng phải tỏ thái độ mạnh mẽ hơn.

Vâng, quá rõ ràng, chỉ xót ruột và sốt ruột chưa đủ. Phải căm giận, phẫn nộ. Căm giận, phẫn nộ những kẻ khốn nạn mất nhân tâm đã gây nên, đồng loã, tiếp tay cho “trận đánh” thảm bại này.

Có thể nói công trình nhà máy thép mở rộng Thái Nguyên là một thảm bại của Việt Nam trước bọn Trung Hoa Đỏ với cái lưỡi sói bẩn thỉu, tham lam, lừa đảo của chúng.

Nguyên do chính của thảm bại đau đớn nhục nhã này là do một lũ quân tướng đầu sỏ trực tiếp điều khiển “trận đánh” đã phản bội Dân tộc.

Thưa bác cả Trọng, bọn chúng chính là thế lực thù địch mà bác hay nhắc đến chứ đâu?

Chúng chỉ vì túi tham của mình đã tiếp tay cho bọn Trung Hoa Đỏ ăn cướp tài sản của Dân Việt, tàn phá Đất nước Việt mà không cần tiếng súng.

Bài học ở Thái Nguyên đó là cuộc xâm lược của Trung hoa đỏ không chỉ ở Biển Đông mà từ lâu đã kéo vào mọi ngóc ngách của nền kinh tế Đất nước và trắng trợn huỷ diệt nó.

Chưa trắng mắt hay sao?

Lời khuyên của gã với thủ tướng:

Không thể phục hồi được đống sắt rỉ với công nghệ phủi ở Thái Nguyên đâu. Thép là công nghiệp hiện đại gắn sống còn với môi trường. Phục hồi đống sắt rỉ ấy với công nghệ cũ sẽ phải trả giá cho môi trường rất lớn. Chi bằng đấu thầu bán hết đống phế liệu ấy đi, liên kết với các nhà đầu tư công nghiệp thép hàng đầu thế giới xây dựng tổ hợp thép hàng đầu thế giới cho Đất nước.

Cái khó nhất là làm sao ngăn cho được bọn đầu trâu mặt ngựa phản bội Dân tộc nhan nhản, không cho chúng tiếp tục luồn lách điều hành các dự án kinh tế trọng điểm của Đất nước đây?

Khó! Quá khó! Nhưng Lịch sử Dân tộc đã chứng minh:

Dễ trăm lần không Dân cũng chịu.

Khó vạn lần Dân liệu cũng xong.

Dân- Dân chủ hoá bộ máy điều hành Đất nước, sẽ đủ sức để chọn đúng người tài đức và tống cổ bọn bất tài, bất nhân.

L.T.V.

Thánh Inhaxiô (I Nhã) Loyola Đấng sáng lập dòng Tên-Cha Vương

Thánh Inhaxiô (I Nhã) Loyola Đấng sáng lập dòng Tên.

Chúc bình an, hôm nay giáo hội mừng kính Thánh Inhaxiô (I Nhã) Loyola Đấng sáng lập dòng Tên. Mừng lễ quan thầy đến những ai nhận Thánh Inhaxiô làm bổn mạng nhé. 

Cha Vương

CN: 31/7/2022

TIN MỪNG: Phải, đối với con người ấy, trọn cuộc đời chỉ là đau khổ, bao công khó chỉ đem lại ưu phiền! Ngay cả ban đêm, nó cũng không được yên lòng yên trí. Điều ấy cũng chỉ là phù vân! (Gv 2:23)

SUY NIỆM: Nếu bạn nhìn vào Sách Giảng Viên dưới một lăng kính tiêu cực thì cuộc đời chỉ là một quyển sách chứa đựng những khoảnh khắc bất mãn và thất vọng. Nhưng nếu bạn nhìn nó dưới góc độ tích cực thì những lời trên đây là một chân lý. Dù bạn là ai, một vị tổng thống hay quân nhân, giàu có hay nghèo hèn, khi giờ điểm đã tới thì tất cả chỉ là hai chữ “phù vân”. Không có gì trong cuộc đời là bền vững, là vĩnh cửu. Tất cả đều tàn phai theo thời gian. Tiền tài, danh vọng và sắc đẹp rồi cũng sẽ có một ngày vuột ra khỏi tầm tay của. Chính cả Vua Salomon đã hiểu ý nghĩa cuộc đời là phù vân này, nên ông đã thốt lên rằng: “Phù vân rất mực phù vân, khó nhọc vất vả thế rồi phải trao lại cho kẻ không vất vả hưởng”.

Khi ta nằm xuống…

Những gì ta xài… đã mất.

Những gì ta để lại… người khác xài.

Ta chỉ đem theo được… những gì ta đã cho.

Khi bạn cho đi thì bạn sẽ lãnh nhận. Nếu bạn muốn nhận nhiều thì bạn hãy cho nhiều đi. Nhạc Sĩ Duy Nhạc đã diễn tả được chân lý “cho đi” này trong bài hát, “Cho Đi Là Lãnh Nhận”: Cho đi một chút mến thương / Nhận về đại dương thắm tình / Cho đi một giọt sương đêm / Nhận về êm đềm cơn mưa. Cho đi một ánh nắng mai  / Nhận về ngày mai tươi nắng / Cho đi một nhịp khởi đầu / Nhận về đẹp mầu tương lai…

Tương lai của bạn không thuộc về thế gian này. (x. Ga 18:36) Nếu bạn muốn có một tương lại và đời sống vĩnh cửu hãy tìm kiếm Thiên Chúa qua đời sống dấn thân, hy sinh và phục vụ, tật dụng những tài năng và khả năng thời gian và tiền bạn Chúa ban để để “cho đi”. Thánh Gioan Phao-lô II nói: “Không ai giàu đến độ không có gì cần phải nhận. Không ai nghèo đến mức không có cái gì để cho”. Nếu không có tiền bạc, ít nhất bạn cũng có thể chia sẻ cho anh chị em nụ cười, sự quan tâm, lời khích lệ và sự cảm thông. Tất cả những điều này, được thực hiện đúng lúc, đúng nơi và với tâm tình trân trọng quý mến, sẽ có giá trị tuyệt vời đó.

LẮNG NGHE: Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.” (Lc 12:20-21)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con chỉ xin Chúa ban cho con một tấm lòng quảng đại hôm nay thôi. 

THỰC HÀNH: Bạn đang tích trữ cho mình những gì vậy? Của cải thế gian hay tìm kiếm nước Thiên Đàng? Làm một việc thiện hôm nay nhé.

From: Đỗ Dzũng

SỐNG HƯỚNG VỀ CUỘC ĐỜI MAI SAU

 SỐNG HƯỚNG VỀ CUỘC ĐỜI MAI SAU (CHỦ NHẬT 18 C)

Phó Tế: Nguyễn Sỹ Bạch

Ông bà và anh chị em thân mến, cả ba bài đọc hôm nay giúp chúng ta suy nghĩ về cuộc đời của mình để chọn cách sống cho cuộc đời mai sau.

Trong bài đọc một, tác giả sách Giảng Viên khi suy tư về sự khôn ngoan, về kinh nghiệm, về những bấp bênh của cuộc đời và về cái chết như một sự thật không tránh được nên đã thốt lên rằng “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.”

Trong bài đọc hai, thánh Phaolô khuyên tín hữu phải chọn cách sống cho cuộc đời mai sau, nghĩa là phải tìm những sự trên trời và mặc lấy Đức Kitô ngay trong lúc này bởi vì cái chết không còn là bế tắc nữa, bởi vì Đức Kitô đã đánh bại thần chết rồi và bởi vì Ngài đã đem lại sự sống đời đời như là lời hứa chứa chan hy vọng rồi!

Trong bài Tin Mừng, vì thương con người, Chúa Giêsu đã không nhận làm quan tòa xét vụ chia gia tài giữa hai anh em, vì thương con người, Ngài đã thấy rõ lý do đằng sau của việc đòi chia gia tài sẽ làm cản trở cho cuộc sống mai sau, vì thương con người nên đã cảnh giác rằng: Anh em hãy con chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam (ham muốn), không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.”

Vậy trước khi tìm hiểu tham lam ham muốn và những hình thức của nó gây cản trở cho đời sống mai sau để rồi tìm kiếm những phương thuốc trị bệnh tham lam ham muốn, chúng ta cần xác tín của cải hay những gì chúng ta có đến từ đâu.

1- CHÚA GIÊSU KHÔNG CHỐNG LẠI NHỮNG AI CÓ CỦA CẢI.  

Trước hết, của cải và những vật chất kể cả những khả năng chúng ta có được hay gia tài của mỗi chúng ta là do Chúa ban.  Mỗi chúng ta luôn cần xác tín và cảm tạ Chúa từng giây phút về những gì chúng ta có. Một khi đã trao ban, Chúa không chống lại những của cải, những khả năng đó. Chống sao được khi tất cả đến từ Ngài, tất cả là ân sủng Ngài ban để giúp chúng ta đạt đến đời sống hạnh phúc mai sau. Vậy thái độ hay cách sống nào cản trở cho đời sống mai sau.

2- THAM LAM – HAM MUỐN DƯỚI NHIỀU HÌNH THỨC.

Qua bài Tin Mừng, cái cản trở không phải là gia tài, nhưng là lòng tham lam ham muốn. Chia gia tài theo phong tục xã hội là điều hầu như hiển nhiên. Nhưng ở đây, Chúa hiểu được lòng tham lam của cải làm con người tranh dành, kiện cáo.  Nhân dịp này, để người đòi chia gia tài hiểu và để bao người khác không quá bám víu hoặc chỉ quan tâm đến của cải, vì của cải có thể là một cản trờ nguy hại cho đời sống mai sau, Chúa Giêsu nói với dân chúng: “Anh em hãy coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam (ham muốn), không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.”    

Tham lam hay ham muốn, có nhiều thứ và mang nhiều hình dạng khác nhau hoặc có ý thức hay không ý thức.  Ở đây, tham lam núp bóng dưới hình thức của việc đòi công bằng, như người đòi chia gia tài.  Hay chẳng hạn, chúng ta thường nghe một số người phàn nàn về chương trình trợ cấp xã hội giúp những người kém may mắn vì nhiều lý do khác nhau.  Họ lẫm bẩm rằng “Tôi đã làm việc, đã trả thuế suốt đời.  Tại sao chính phủ chi tiền của tôi cho những người lãnh trợ cấp ngồi chơi xơi nước mà không phải làm gì cả !”  Điều phàn nàn nghe như là phàn nàn vì vấn đề công bằng, nhưng lại là một sự tham lam, ham muốn dưới hình thức khác, hình thức của ích kỷ.  

“Anh em hãy coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam… là lời Chúa cảnh báo trước, nên để làm sáng tỏ hơn thế nào là tham lam cho người đòi chia gia tài hiểu, cũng như cho mỗi chúng ta, Chúa Giêsu đưa ra thêm câu chuyện người phú hộ nhờ ruộng nương sinh hoa lợi nên nghĩ đến việc phá những cái kho kia để xây những kho lớn hơn hầu tích trữ tất cả thóc lúa và của cải vào đó.  Chúng ta nghĩ xem ông ta đã làm điều gì sai?  Ông chẳng làm điều gì sai trái cả !  Có thể ông đã vất vả lao công, làm việc chân chính và thâu hoạch kết quả nên cần tích trữ để hồn ông đáng được nghỉ ngơi, ăn chơi cho đả.  Ai chẳng có quyền như thế. Một số sau khi sống ở đất nước này, đã thành công trong thương trường và cũng đã/đang làm như thế. Cũng bình thường thôi. Nhưng chỉ có một điều người phú hộ không hay biết là nội trong đêm ông sẽ mất mang sống thì của cải sẽ về tay ai.  Ông quên mất điều đó hay không ý thức hoặc nghĩ chết cũng còn lâu lắm chăng! Ông không nhớ lời tác giả sách Giảng Viên đã coi “Tất cả là phù du” sao !  Còn chúng ta, chắc chắn khi suy tư về cuộc đời, chúng ta làm sao quên được sách Gióp đã ghi “Thân trần truồng tôi sinh từ lòng mẹ, tôi cũng trở về trần truồng” ! Chúa Giêsu nói hãy coi chừng là như thế.

Vì tham lam hay ham muốn ẩn núp dưới nhiều dạnh thức khác nhau, có khi thấy được có khi không và có khi cũng không muốn thấy.  Cái tham lam hay ham muốn ở đây là lòng ích kỷ.  Xã hội này với muôn vàn khuyến dụ làm mờ mắt chúng ta như đã làm người phú họ mù. Mù vì ích kỷ nên ông không nhìn xa hơn chính mình.  Trong câu chuyện ngắn gọn ông nhà giàu hay phú hộ đã dùng đi dùng lại chữ MÌNH đến 4 lần, chữ mình đồng nghĩa với chữ tôi: mình phải làm gì, mình sẽ làm thế nầy, của cải mình, mình bây giờ ê hề của cải…

Vì ích kỷ, ông không thể nhìn xa, nhìn ra ngoài, nhìn cao hơn thế giới của ông.  Quả thực, Chúa dặn dò phài coi chừng là coi chứng cách nhà phú hộ, cách của một số chúng ta sống không phù hợp với đời sống mai sau là như thế.  

Có một cuộc đàm thoại giữa một chàng thanh niên và một ông lão hiểu đời như sau.  Chàng nói: tôi sẽ học buôn bán. Ông lão hỏi: Rồi sao nữa?- Tôi sẽ mở hiệu buôn.  Rồi sao nữa?  -Tôi sẽ dựng nên cơ nghiệp lớn.  Rồi sao nữa?  -Tôi sẽ về già, về hưu, sống bằng tiền bạc của tôi. Rồi sao nữa?   Nói đến đây, anh ta chợt thốt lên: Ờ có lẽ một ngày kia tôi sẽ chết! – Ông lão hỏi tiếp: Rồi sao nữa?

Câu hỏi Rồi sao nữa như là một thức tĩnh cho người thanh niên và cho tất cả cho chúng ta.  Chúng ta tự đặt câu hỏi cho chính mình: “Tôi hiện đang làm chủ những gì tôi có hay những gì tôi có đang làm chủ tôi, làm chúa của tôi.” Của cải chỉ là một thôi, chúng ta còn những thứ ham muốn khác nữa như tự kiêu, địa vị, quyền hành, v.v.. Nếu trả lời được thì chúng ta nhận ra ngay mình đang ở thế giới nào.  Hạ giới hay thượng giới.  Tất cả những gì thuộc hạ giới đều sẽ qua đi, còn những gì thuộc thượng giới -ở ngoài chúng ta- sau cái chết, thì có sự sống vĩnh cữu. Người phú hộ trong câu chuyện đang lo tương lai của mình ở hạ giới.  

3- NHỮNG PHƯƠNG THUỐC TRỊ THAM LAM

Vậy đâu là cách sống cho tương lai mai sau, đâu là những phương thuốc giúp điều trị hay chữa lành tham lam, ham muốn, ích kỷ. Thánh Phao lô nói trong bài đọc hai.  “Những gì thuộc về hạ giới trong con người: gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam; mà tham lam cũng là thờ ngẫu tượng.”  Ngẫu tượng là một loại chúa ở trần gian, được tôn thờ có khi đến độ đam mê như tiền của, sắc dục, như quyền hành và như cái tôi là tất cả vũ trụ. Cái thế giới bên kia cái chết là thượng giới. Thánh Phao lô khuyên: “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc về thượng giới, chứ đừng chú tâm về những gì thuộc về hạ giới.”  Những gì thuộc về thượng giới là khiêm tốn, yêu thương, bác ái, tha thứ, hy sinh, quyên mình v.v... Đó là những phương thuốc giúp diệt trù tham lam, ham muốn.  Đó là những thứ giàu sang trước mặt Chúa, còn những của cải, khả năng, sức khoẻ, v.v… tất cả chỉ là phù vân, là chóng qua như bài đọc một nhấn mạnh. Mà phù vân thật, bởi vì khi đã chết thì mang được gì theo đâu. Dân tộc Tây Ban Nha nói một câu sâu sắc như sau: “Vải liệm ngưòi chết không bao giờ có túi.” Phải, đâu có chi mang theo được mà may túi làm gì! Vậy chúng ta cùng sống tinh thần khó nghèo đi – dù giàu hay chưa có lương thực ngày mai – bởi vì cái chết công bằng với mọi người.

Hôm nay chúng ta cầu xin được vui hưởng những gì Chúa ban, và nhận ra lòng thiện hảo của Chúa qua tài năng, sức khoẻ, của cải và những gì chúng ta đang có.  Chúa biết chúng ta CẦN có những điều đó cho cuộc sống và để nhờ đó đến gần Ngài.  Tuy nhiên, nếu chúng ta quá QUAN TRỌNG HÓA hay bám chặt, dính chặt với những gì chúng ta đang có, những cái đó sẽ gây phản ứng nghịch lại nơi chúng ta.   Châm ngôn La mã ví tiền bạc khác nào nước biển, càng uống càng khát.  Lúc đã khát rồi, chúng ta không còn nghe tiếng mời gọi khẩn cấp của Chúa, không còn sáng suốt để thấy nhu cầu đói khổ của anh em, lúc đó chúng ta đảo lộn ưu tiên của cuộc sống, lúc đó chúng ta từ từ đánh mất sự sống mai sau của chúng ta.

 Thánh Phao lồ trong thư gởi tín hữu Ephêsô khuyên rằng: “Vì thế, anh em hãy cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối” (Thật đau đớn cho những ai đang bị các ham muốn lừa dối).

Phó Tế: Nguyễn Sỹ Bạch