Anh không chết đâu anh – Trần Thiện Thanh
httpv://www.youtube.com/watch?v=BGfGa1fVh4g

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=BGfGa1fVh4g
httpv://www.youtube.com/watch?v=23UFgOCE9F8&index=18&list=PL2D7AF4C4E48E1E9B
httpv://www.youtube.com/watch?v=sbbuvKicnTg&list=PL2D7AF4C4E48E1E9B&index=13
httpv://www.youtube.com/watch?v=BkR91dOL9nY
Lễ vinh thăng cấp tướng của người sĩ quan Mỹ mang tên Lương Xuân Việt mở ra trang sử cuộc hành trình sang phương Tây của một cậu bé tị nạn Việt Nam. http://www.rfa.org/vietnamese
httpv://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=Zi38VxbX7vc
Những người đã làm con tim tôi rung động về 3 chữ Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm và những ý nghĩa của những câu dăn dò Cha Ông để lại như:
Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư
Dĩ đại nghĩa nhi thắng hung tàn (Đem đại nghĩa để thắng hung tàn)
Dĩ chí nhân nhi dịch cường bạo (Lấy chí nhân để thay cường bạo)
Chính là Thân Phụ tôi, một đồng đội của các anh mà vì vậy một nửa con tim tôi lúc nào cũng hương về đất Mẹ dù đã hơn ba mươi năm xa cách. Không có sự hy sinh xương máu của các anh thì chúng tôi chắc chắn cũng không có ngày hôm nay
Người Công Giáo vào đảng Cộng Sản được không?
Gioan Lê Quang Vinh
8/10/2014
Khi nghe tin hội cựu chủng sinh một giáo phận nọ có anh đại diện là một đảng viên đảng cộng sản, thì tôi thấy cũng bình thường, vì đó là quyền tự do của họ. Thế nhưng khi tôi suy nghĩ lại và khi trao đổi với các anh em, thì phải nói thật là nhiều người thấy băn khoăn, lo lắng.
Chuyện tham gia một đảng phái nào là quyền chính trị của mỗi công dân. Nhưng khi anh là người Công Giáo mà gia nhập đảng cộng sản, một đảng phủ nhận Thiên Chúa, thì có hai khả năng: một là anh không còn tin Chúa nữa nhưng vẫn cố gắng chứng minh mình theo Đạo vì lý do gì đó, hai là anh đánh lừa tổ chức đảng. Cả hai đều không tốt.
Có một bác sĩ cũng là cựu chủng sinh, hiện là phó giám đốc một bệnh viện lớn. Khi anh được đề nghị gia nhập đảng để làm phó khoa Nội của bệnh viện, anh từ chối thẳng và nói: “Tôi là người Công Giáo, không vào đảng được. Nếu phải vào đảng để lên chức thì tôi thà bỏ bệnh viện về mở phòng mạch riêng”. Cuối cùng họ để anh làm phó khoa. Sau đó họ bổ nhiệm anh làm trưởng khoa Nội và rồi phó giám đốc bệnh viện cũng với lời đề nghị đó và anh cũng trả lời y như thế.
Mới đây một bác sĩ khác ở Đồng nai cũng được đề cử làm trưởng trạm xá với điều kiện vô đảng cộng sản, anh cũng từ chối và nói rõ: “Tôi là người Công Giáo”.
Một người Công Giáo có khả năng và sống trung thực, không thể vào đảng cộng sản, vì hai ý thức hệ và niềm tin trái ngược nhau. Chúa Giêsu nói: “Không ai làm tôi hai chủ”. Nhiều người Công Giáo vào đảng và nói: “Mình giả vờ thế chứ có toàn tâm toàn ý với đảng đâu?” Nói thế là anh tự chối bỏ đức tin dù là giả vờ, và khi anh đánh lừa tổ chức đảng, anh cũng không phải là người tốt.
Hiện tại Giáo Hội vì nhiều lý do chưa có văn bản chính thức về vấn đề này và các vị chủ chăn cũng tế nhị ít khi góp ý rõ ràng. Nhưng Đức Giáo Hoàng Piô XII vào năm 1949 đã ra Sắc Luật tuyên bố phạt tuyệt thông cho tất cả những người Công Giáo nào hợp tác với các tổ chức Cộng Sản. Sắc Luật nghiêm khắc này chỉ là để thi hành một Thông Điệp đã có từ năm 1937, với tên là “Divini Redemptoris” (Của Đấng Cứu Thế Thần Linh).Nên nhớ văn bản này vẫn còn hiệu lực và cho đến nay không có bất cứ văn bản nào của Giáo Hội phủ nhận hay giải thích khác về điều này.
Cho dù Giáo Hội không nói rõ đi nữa, thì cứ xét về đạo lý, người Công Giáo không thể tham gia bất cứ tổ chức nào phủ nhận hay chống đối Thiên Chúa, dù là giả vờ để kiếm địa vị, bảo vệ chỗ đứng như anh cựu chủng sinh vừa được nói đến.
Chúng ta thử lấy một ví dụ. Cha mẹ chúng ta là người tốt. Nhưng có một nhóm chống đối, lên án cha mẹ chúng ta, mời chúng ta tham gia vào nhóm đó. Nếu chúng ta là con có hiếu với cha mẹ, chúng ta có nên tham gia không? Câu trả lời có lẽ ai cũng biết rõ rồi.
Là người công dân trong một đất nước, người ta có thể đóng góp xây dựng đất nước bằng nhiều cách, nhưng nếu cố gắng bảo vệ công việc mình làm bằng những cách nịnh bợ, tâng bốc thì chỉ làm hại cho chính mình, gây gương xấu cho nhiều người và có tội với đảng cộng sản vì dám đánh lừa họ.
Gioan Lê Quang Vinh
Tháng 8 12, 2014
Phạm Việt Vinh
Mấy ngày nay, dư luận Việt Nam đang sôi động về cái gọi là Hội nghị Thành Đô đã bí mật diễn ra giữa lãnh đạo hai Đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam và Trung Quốc vào tháng Chín 1990. Thực ra thì từ vài năm trước đã có nhiều tin đồn về Hội nghị này, trong đó phải kể đến Hồi ký của ông cựu Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ năm 2003, nhưng các thông tin có được còn quá mơ hồ, người ta có cảm giác là Hội nghị này chủ yếu chỉ xoay quanh vấn đề Campuchia, và vì vậy sự chú ý cũng như hồ nghi đã dừng ở mức giới hạn.
Trái lại, những kiến nghị công khai mới đây của thiếu tướng Lê Văn Mật và cựu đại tá Nguyễn Đăng Quang với trích dẫn “Kỷ yếu Hội nghị Thành Đô” từ tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc đã làm chấn động Việt Nam. Nếu thật sự là tại Hội nghị này, các nhà lãnh đạo cộng sản Hà Nội cao nhất đã ký vào những dòng chữ: “Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa cộng sản… Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh” thì những tên tuổi như Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng sẽ là nỗi kinh hoàng của người Việt, và kết luận của cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch rằng “Hội nghị Thành Đô đã mở đầu một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm” là hoàn toàn có lý.
Cho đến hôm nay, các thông tin trên vẫn chỉ là điều đồn đoán. Người ta hoàn toàn có quyền nghi ngờ những bài viết trên tờ Hoàn cầu Thời báo; và cũng như hàng loạt Hồi ký của các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam khác; những tâm sự, ghi chép của ông Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ chưa chắc đã mang tải toàn sự thật. Mặc dù vậy, với nội dung vô cùng nghiêm trọng của nó, với những sự kiện đã xảy ra trong quan hệ Việt-Trung gần đây, những thông tin về Hội nghị Thành Đô xứng đáng là một quả bom trong dư luận. Rất có thể, Hội nghị này đã là một cái mốc quyết định vận mệnh dân tộc Việt Nam. Vì vậy, người Việt có quyền, và có trách nhiệm đòi chính quyền phải nhanh chóng bạch hóa tiến trình cũng như nội dung Hội nghị đó. Nhưng chính điều này lại chứa đựng hàng loạt vấn đề nan giải.
Thứ nhất, một chính quyền không nhất thiết phải bạch hóa toàn bộ những thỏa thuận chính trị của mình với nước khác. Chỉ cần viện cớ “an ninh quốc gia”, Hà Nội hoàn toàn có quyền thoái thác việc công bố nội dung Hội nghị. Thêm vào đó, trong một xã hội toàn trị như ở Việt Nam, dư luận quần chúng không bao giờ có đủ sức ép để bắt chính quyền phải làm một việc mà nó không muốn. Nếu Hội nghị Thành Đô đã diễn ra đúng, hoặc chỉ cần gần đúng với những thông tin hiện nay, thì hành vi quỳ gối trước Bắc Kinh của các nhà lãnh đạo Hà Nội hồi đó sẽ tước bỏ hoàn toàn tính hợp thức tự phong của chính quyền cộng sản hiện nay. Tuy Hội nghị Thành Đô là sản phẩm của những người tiền nhiệm, nhưng với nó, các nhà lãnh đạo hôm nay sẽ hoàn toàn phá sản trong lý luận dùng “thành tích” quá khứ để biện minh cho vai trò cầm quyền duy nhất và tuyệt đối của mình. Bạch hóa Hội nghị Thành Đô như thế đương nhiên là tự sát, và chính quyền Hà Nội chắc chắn sẽ không tự nguyện làm như vậy.
Thông thường, trong một chính thể lành mạnh, khi có những nghi vấn về hành vi khuất tất của chính phủ hoặc thành viên chính phủ, thì đại biểu quốc hội với tư cách thay mặt cho cử chi sẽ có quyền chất vấn chính phủ, và khi cần thiết quốc hội sẽ có trách nhiệm lập ra các uỷ ban điều tra làm sáng tỏ vụ việc. Với cơ chế chính trị và với gương mặt quốc hội Việt Nam hiện nay, điều này hầu như không có khả năng xảy ra.
Thực tế là hiện nay, trước xôn xao của dư luận và đòi hỏi của nhiều người, trong đó có cả cán bộ và đảng viên cao cấp, chính quyền Việt Nam vẫn hoàn toàn im ắng. Có vẻ như Hà Nội muốn dùng sự im lặng của mình để chứng tỏ rằng các tin tức đã được đăng tải về Hội nghị Thành Đô chỉ là những bịa đặt nhảm nhí không đáng quan tâm, và dư luận cũng như sự bất bình của dân chúng rồi sẽ tự tiêu tan như từ trước tới nay.
Nhưng cũng có thể, do tính chất cực kỳ nghiêm trọng của sự việc lần này, ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ không được tiếp tục ngồi yên và phải lên tiếng về cuộc gặp gỡ bí mật tại Thành Đô. Họ có thể sẽ thẳng thừng tuyên bố gạt phắt những thông tin đồn đại. Họ cũng có thể đưa ra một cái gì đó giống như là “bạch hoá” những thỏa thuận ở Thành Đô. Đáng tiếc là trong cả hai trường hợp, xác suất nhìn được sự thật của người Việt chắc chắn sẽ rất gần với số không.
Trong lịch sử hoạt động chính trị và điều hành đất nước của mình, ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ chứng tỏ là họ có khả năng ngay thẳng và minh bạch. Ở vị trí lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện, họ không bao giờ bị bắt buộc phải công nhận và chịu trách nhiệm về những sai phạm nghiêm trọng của mình. Rất có thể là vào những ngày tháng tới, vì một lý do nào đó, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ đưa ra những thông tin chính thức về Hội nghị Thành Đô. Dĩ nhiên là những thông tin này sẽ hoàn toàn không có khả năng được kiểm chứng, nhưng một bộ phận cán bộ, đảng viên sẽ tạm yên lòng, còn những người khác sẽ tiếp tục mỏi mòn trong nghi ngờ, bất bình và bất lực.
Điều dễ thấy là ở các nước theo hệ thống đa đảng, khi thẩm tra hoạt động của chính quyền, tại các cuộc điều trần trước quốc hội hoặc trong hoạt động của các uỷ ban điều tra do quốc hội chỉ định, vai trò của phe đối lập là một điều bắt buộc phải có. Khi điều tra, chính đại diện của các đảng đối lập mới là những người chất vấn, truy tìm các sai phạm, khiếm khuyết của chính quyền. Trong chính trường, không có đối lập sẽ không có khả năng tìm ra sự thật!
Khi chính quyền vẫn không công nhận đối lập, vẫn đàn áp đối lập thì những hy vọng thực sự “bạch hoá” một sự kiện chính trị rất quan trọng và có thể rất nguy hiểm như Hội nghị Thành Đô là điều không tưởng. Đại đa số người Việt sẽ tiếp tục phải làm những con tin trong một mê hồn trận của các tin tức mờ ảo, thất thiệt và gian trá. Chính quyền vẫn hoàn toàn có khả năng “bí mật” tiến hành những hoạt động của mình. Và nếu tình hình không thay đổi, có lẽ sẽ đến lúc chúng ta phải đón nhận một kết quả không mấy tốt lành của một Hội nghị kín mới, diễn ra không phải ở Thành Đô, mà ngay ở giữa Đông Đô Hà Nội.
12/8/2014
P.V.M.
Nguồn: procontra.asia
Tình mẹ thật bao la
VRNs (14.08.2014) – Đồng Nai – Có một lời kêu cứu của người mẹ có con mắc bệnh hiểm nghèo được chia sẻ rất nhanh trên mạng. Riêng trên Facebook Jack Mummy có tới 16.000 lượt chia sẻ. Đằng sau lời kêu cứu này là câu chuyện số phận buồn của người phụ nữ khát khao làm mẹ đã 2 lần mất con.
Đó là chuyện đau lòng của Chị Hà Thị Quỳnh Nga (Đông Anh, Hà Nội) hạ sinh người con thứ 3 vào lúc 14h30 ngày 3/6 tại bệnh viện Bạch Mai. Nhưng niềm hạnh phúc mong manh bỗng nhiên sụp đổ khi sáng ngày hôm sau, bác sĩ chuẩn đoán bé trai Nguyễn Hà Hải Đăng bị nhiễm độc do nhóm máu hiếm ORh-.
Cùng ngày hôm đó, bác sĩ huy động người nhà truyền máu cho Hải Đăng nhưng không ai thuộc nhóm máu này. Gượng dậy sau nỗi đau mới mổ khi sinh, chị Nga vội vã lên mạng nhắn tin cho người em với những dòng vội vàng, nhờ chia sẻ lên Facebook: “Mình mới sinh con được một ngày, con thuộc nhóm Rh-, cần được truyền máu. Mình đang ở Bệnh viện Nhi Hà Nội, cầu xin mọi người giúp mẹ con mình. Mình mới mất 2 cháu rồi, đây là cơ hội làm mẹ còn lại duy nhất của mình. Xin mọi người giúp mẹ còn mình với, mọi người liên hệ số điện thoại….”. Chị gửi tin và hi vọng, cuộc sống luôn có phép nhiệm màu.
Nhờ thông tin lan nhanh trên mạng, một số người có cùng nhóm máu đã nhanh chóng đến viện hỗ trợ máu cho bé Hải Đăng. Hiện tại, nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng Facebook, cháu Hải Đăng đã thay máu 3 lần, qua được cơn nguy kịch.
Quả là tình mẫu tử đã khiến chị Nga đầy khôn ngoan và kiên trì để cầu cứu cho đứa con. Dù mong manh. Dù tỉ lệ rất thấp nhưng nếu cứu được con chị sẵn lòng làm tất cả. Chị đã biết sử dụng thông tin hiện đại để viết lên lời kêu cứu của mình. Chị đã được toại nguyện. Tình mẫu tử cao sâu đã cứu con chị khỏi lưới hái tử thần.

Đó cũng là hình ảnh kiên cường của người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay. Bà đã mang con đi vái tứ phương nhưng vô vọng. Bệnh tật vẫn bám chặt đời con bà. Sự sống như đang dần trôi qua với con bà. Bà vẫn quyết chí dành giựt lại sự sống cho con bà. Bà đã khiêm tốn đến với Chúa, dù rằng bà là người ngoại đạo. Bà đã van xin Chúa, dù rằng lời van xin tưởng chừng như Chúa bỏ ngoài tai. Bà vẫn không ngã lòng. Bà vẫn níu kéo Chúa bằng những mẩu đối thoại thật khiêm tốn và kiên trì. Bà chỉ nhận mình là một thân phận thấp hèn nhưng vẫn ao ước được đón nhận hồng ân từ Chúa.
Chúa Giê-su đã chạnh lòng thương trước niềm tin không thay đổi của bà. Chúa đã thấy sự chân thành của bà. Chúa cũng thấy một tình mẫu tử thật cao cả của bà đã dám làm mọi sự vì đứa con. Niềm tin và sự can trường của bà đã được Chúa đền đáp bằng phép lạ tình thương của Ngài.
Con người chúng ta khi đứng trước khó khăn vẫn mong cầu phép lạ. Phép lạ là điều ai cũng mong đến với mình. Nhưng không mấy ai hiểu rằng: phép lạ chỉ đến sau những nỗ lực của con người. Phép lạ không bổng dưng đến với chúng ta như kiểu “ngồi chờ sung rụng”. Phép lạ đòi hỏi niềm tin bằng hành động của con người được biểu lộ một cách chân thành và khiêm tốn. Đó là điều tối cần thiết để Thiên Chúa có thể thi ân cho con người.
Thế mà vẫn còn đó những người mong được phép lạ chữa lành bệnh tật mà lại chẳng bao giờ bày tỏ lòng thành qua những giờ kinh, qua thánh lễ hay cầu nguyện riêng với Chúa hay Đức Mẹ. Vẫn còn đó những người muốn được phép lạ có cuộc sống sung túc, thế mà chẳng bao giờ chú tâm vào công việc. Vẫn còn đó những người muốn Chúa giúp vượt qua hoạn nạn nhưng chẳng bao giờ nỗ lực đứng lên để Chúa dìu bước.
Quyền năng Chúa vẫn bao trùm trên con người. Phép lạ của Chúa vẫn tiếp diễn trong cuộc sống hôm nay. Nhưng để đón nhận phép lạ của Chúa đòi hỏi con người nỗ lực vươn lên và bày tỏ lòng tín thác nơi Chúa. Như người phụ nữ trong Tin Mừng, bà chỉ có thể đón nhận phép lạ của Chúa sau bao nhiêu những nỗ lực phấn đấu cùng với niềm tin trung kiên.
Cuộc sống luôn có những khó khăn, xin cho chúng ta biết chạy đến với Chúa trong niềm tin phó thác. Ước gì chúng ta không bao giờ bỏ cuộc trước gian nguy nhưng luôn tin tưởng vào quyền năng của Chúa sẽ giúp chúng ta vượt qua. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
Tôi là Linh mục Công giáo
VRNs (14.08.2014) – “Tôi là Linh mục Công giáo”

Khi người cai tù thấy cha bước ra khỏi hàng tù nhân và nhận chịu chết thay cho một tù nhân khác, hắn ta đã hỏi “mày là ai ?”. Không do dự, Cha Maximiliano Kolbe trả lời “Tôi là Linh mục Công giáo”.
Với tư cách là con người, Maximiliano Kolbe là hình ảnh của Thiên Chúa (Sách Sáng Thế Ký), Đấng sẵn sàng chết cho người khác được sống.
Với tư cách là Linh mục Công giáo, Maximiliano Kolbe là một “Đức Kitô khác”. Cha sẵn sàng nên giống Chúa Kitô, sẵn sàng chết cho người khác được sống.
Hôm nay, bao nhiêu người đang quằn quại dưới ách của độc tài, của sự bóc lột, của sự bất công, bao nhiêu người đang đau khổ chết dần chết mòn, héo hon cuộc đời! Có Linh mục Công giáo nào dám sống dám chết cho họ không?
Câu hỏi thật nhức nhối và chờ câu trả lời.
Đình Trung.
14/08/2014
Giáo hoàng kêu gọi hòa giải và đối thoại liên Triều
Đức Giáo hoàng Phanxicô viếng thăm Hàn Quốc nhằm củng cố đạo Công giáo tại châu Á – REUTERS /Hwang Gwang-mo /Yonhap
Giáo hoàng Phanxicô đã đến Seoul hôm nay, 14/08/2014, mở đầu chuyến viếng thăm Hàn Quốc nhằm củng cố đạo Công giáo tại châu Á và cũng nhằm thúc đẩy hòa giải và đối thoại liên Triều. Thế nhưng, đúng ngày hôm nay, Bình Nhưỡng đã đáp lại thiện chí này bằng một loạt tên lửa bắn ra biển.
Đức Giáo hoàng đã được Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-Hye đón tại sân bay và đã được các em học sinh tặng hoa. Tại sân bay, Ngài cũng đã gặp hai người Bắc Triều Tiên đào tỵ và thân nhân của các nạn nhân chiếc phà Sewol bị đắm vào tháng tư, khiến hơn 300 người thiệt mạng, đa số là học sinh.
Phát biểu trước Tổng thống Park Geun-Hye và các lãnh đạo khác của Hàn Quốc, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã kêu gọi hai miền Triều Tiên đối thoại và tha thứ để đạt đến hòa bình.
Về phần Tổng thống Hàn Quốc thì nhắc lại rằng kể từ khi bán đảo Triều Tiên bị phân làm đôi cho đến nay, đã có hơn 700 ngàn gia đình bị chia cắt. Bà Park Geun-Hye nhấn mạnh rằng : « Chúng tôi muốn đi đến thống nhất đất nước, nhưng Bắc Triều Tiên phải từ bỏ chương trình hạt nhân. »
Từ Seoul, thông tín viên RFI Frédéric Ojardias gởi về bài tường trình :
« Hàn Quốc đã là một quốc gia mà Phúc Âm được truyền bá rộng rãi và khi đến thăm nước này, Giáo hoàng nhắm tới toàn bộ châu Á. Tuy 5 triệu tín đồ Công giáo Hàn Quốc chỉ chiếm 10% dân số, nhưng đây là thiểu số tôn giáo phát triển nhanh nhất, với mỗi năm có thêm 100 ngàn người được rửa tội.
Đây cũng là một cộng đồng có ảnh hưởng lớn về mặt chính trị và kinh tế, với 20% dân biểu Quốc hội là người Công giáo. Tổng thống Park Geun-Hye cũng đã được rửa tội và đã từng học trong một trường đại học của Dòng Tên ở Seoul.
Đức Giáo hoàng muốn khai thác sự năng động của Giáo hội Hàn Quốc để biến quốc gia này thành một « trung tâm truyền giáo ». Hàn Quốc vẫn gởi rất nhiều linh mục, tu sĩ đến các nước châu Á và phong trào này có thể tăng tốc.
Vatican dĩ nhiên là rất quan tâm đến nước Trung Quốc láng giềng, cũng như đến Bắc Triều Tiên, quốc gia vẫn không dung thứ tự do tôn giáo và vẫn truy bức các tín đồ Thiên chúa giáo. Vài phút trước khi máy bay của Giáo hoàng đáp xuống Seoul, Bình Nhưỡng đã bắn ba tên lửa tầm ngắn vào vùng biển Nhật Bản. »
Xin xem thêm:

Tổng thống Nam Hàn Park Geun-hye đã có mặt tại sân bay Incheon để đón Đức Giáo hoàng

Các hoạt động chuẩn bị cho lễ phong chân phước đang diễn ra ở Quảng trường Gwanghwamun
Năm tật xấu của người Việt ở siêu thị bị nêu trên báo
August 08, 2014
VIỆT NAM (NV) – Không chỉ bị coi thường, nghi là kẻ cắp khi xuất hiện tại các siêu thị ở Nhật Bản, Thái Lan…, người Việt Nam cũng đang là đối tượng bị chỉ trích là mang nhiều thói tật xấu khi đến mua hàng tại các siêu thị ở trong nước.
Người đi siêu thị lặt sạch nhánh để chôm chôm nhẹ ký. (Hình: VTC News) |
Một bài viết đăng trên báo mạng VTC News liệt kê 5 thói xấu của người Việt Nam tại các siêu thị, bao gồm: Thói ăn cắp vặt; ăn thử; bới tung hàng hóa; không chịu xếp hàng theo thứ tự, và nói cười lớn tiếng. Tác giả bài báo cho rằng, hệ thống siêu thị đã có mặt tại Việt Nam gần 20 năm qua, thay cho hệ thống các chợ lớn, nhỏ vẫn chưa tạo cho người Việt Nam nếp sống văn minh sơ đẳng.
Bài báo này nói rằng, nạn ăn cắp vặt của người Việt Nam hiện nay đang là lý do chính buộc các siêu thị đối phó để tránh lỗ lã. Có siêu thị ước tính tỉ lệ hàng hóa bị mất trộm lên tới 1% doanh thu hàng năm. Nạn xé toẹt bao bì để ăn thử trái cây, hoa quả cũng là tật xấu tệ hại của người Việt Nam tại các quầy hàng siêu thị.
Nhiều người khác thì có tật xới tung các đống trái cây để lựa thứ tốt nhất, và ném lăn lóc, lung tung. Kế đến là tật nói cười lớn tiếng, coi siêu thị như chỗ chơi đùa, chạy nhảy mặc sức và nhất là không chịu xếp hàng theo thứ tự.
Cảnh chen lấn lộn xộn ở quầy tính tiền tại siêu thị vì mọi người không chịu xếp hàng. (Hình: VTC News) |
Còn theo báo Một Thế Giới, tật xấu của nhiều người Việt Nam không chỉ bộc lộ ở siêu thị. Báo này nói rằng ở đâu có người Việt Nam thì có nhiều tệ nạn khác, như hút thuốc lá; khạc nhổ, vứt rác bừa bãi.. ở nơi công cộng.
Tuy nhiên, bài báo chỉ nêu những hiện tượng đã trở thành thói quen xấu khó bỏ của không ít người Việt Nam ở siêu thị, ở nơi công cộng, từ trong nước ra đến nước ngoài. Bài báo không nêu được biện pháp khả dĩ có thể giúp chấm dứt những điều trái tai, gai mắt kể trên của người Việt Nam ở nơi công cộng. (PL)
Bắt cán bộ tình nghi giết người giữa phố Hà Nội
August 11, 2014
HÀ NỘI (NV) – Bốn ngày sau khi xảy ra vụ án mạng táo bạo giữa phố Hà Nội, công an Hà Nội cho hay đã bắt thêm 2 nghi can, trong đó có một cán bộ lãnh đạo quận Cầu Giấy.
![]() Vụ án mạng táo bạo gây chấn động, dính đến lãnh đạo của một quận ở Hà Nội. (Hình: VTC) |
Nạn nhân vụ án mạng xảy ra khoảng 10 giờ rưỡi sáng ngày 5 tháng 8, 2014 tại phố Phạm Văn Ðồng là ông Kiều Hồng Thành, 53 tuổi, giám đốc một công ty tư nhân ở Hà Nội. Ông này bị hai thanh niên chở nhau trên xe gắn máy chặn đầu khi đang lái chiếc xe hơi hiệu Honda CRV tại đường nói trên. Hai thanh niên nọ đâm chết ông Kiều Hồng Thành ngay trên xe, sau đó tẩu thoát mất dạng.
Theo báo mạng VTC News, một trong hai thanh niên sát thủ là Lê Hồng Thuận sau đó ra nộp mình tại đồn công an. Căn cứ vào lời khai của Thuận, công an Hà Nội bắt thêm hai người nữa là Nguyễn Kim Bình và Hoàng Anh Tuấn, đều là cư dân Hà Nội. Theo lời khai của Thuận và Tuấn, họ đã được ông Bình thuê giết ông Kiều Hồng Thành với giá 30 triệu đồng, tương đương 1,500 đô la để giúp một người khác quỵt nợ.
Nguồn tin mới nhất cho hay, đêm 9 tháng 8, 2014, công an Hà Nội bắt thêm hai nghi can nữa là Nguyễn Quốc Văn, 54 tuổi, ngụ tại quận Cầu Giấy, Hà Nội và ông Lê Trung Kiên, 33 tuổi, ngụ tại phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy. Ông Nguyễn Quốc Văn hiện là chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Một Công Ty Xây Dựng-Thương Mại và kinh doanh bất động sản. Còn ông Lê Trung Kiên là phó trưởng ban tổ chức của Quận Ủy quận Cầu Giấy, Hà Nội, một chức vụ lãnh đạo quan trọng của quận này.
VTC News dẫn phúc trình của công an Hà Nội nói rằng, ông Văn thú nhận có nợ ông Kiều Hồng Thành số tiền 1.9 tỉ đồng, tương đương 80,000 đô la. Ông Bình nói là biết vụ nợ nần này và đã đứng ra thuê ông Tuấn và ông Thuận giết chết ông Kiều Hồng Thành. Cũng theo nguồn tin này, ông Lê Trung Kiên, phó ban tổ chức Quận Ủy Cầu Giấy là người giới thiệu hai tay giang hồ kể trên cho ông Văn và ông Bình để thuê giết ông Thành.
Sáng ngày 11 tháng 8, 2014, các cán bộ lãnh đạo quận Cầu Giấy đã ra quyết định tạm đình chỉ sinh hoạt đảng của ông Lê Trung Kiên, một ngày sau khi ông này bị bắt vì nghi dính đến vụ giết người. Ông Kiên là cựu chủ tịch một phường trực thuộc quận Cầu Giấy, quen biết rộng rãi nhiều giới. Ông này cũng từng bị nghi ngờ dính đến một vụ tham nhũng công trình xây dựng ở quận Cầu Giấy, Hà Nội. (PL)
Công an tra tấn chết người chỉ bị 18 tháng tù
August 13, 2014
ĐẮC LẮC (NV) .- Người dân làm chết công an thì bị kết án tử hình nhưng hai cán bộ công an xã ở tỉnh Đắc Lắc tra tấn làm chết một nghi can chỉ bị kêu án có 18 tháng tù.
![]() |
| Hai công an xã tra tấn chết người chỉ bị kết án 18 tháng tù ở Đắc Lắc. (Hình: Tuổi Trẻ) |
Theo tin của tờ Tuổi Trẻ hôm Thứ Tư 13/8/2014, hai công an xã Ea Bhốk huyện Cư Kuin tỉnh Đắk Lắk là Trương Trung Hiếu (27 tuổi) và Y Phiên Adrơng (28 tuổi) chỉ bị tòa án huyện này kết án mỗi người 18 tháng tù vì đã tra tấn làm chết ông Y Két Bdap (cư dân buôn Kmar, xã Ea Bhốk) ngày 28/11/2013.
Theo tin tức từng được phổ biến hồi năm ngoái, ông Y Két Bdap bị bắt đưa lên UBND xã để lấy lời khai vì bị tình nghi liên quan đến vụ trộm bò ở địa phương. Tại đây, ông đã bị hai công an viên nói trên còng tay vào cửa sổ rồi dùng gậy đánh đập tra tấn ép cung. Đến chiều cùng ngày giải giao nạn nhân lên Công an huyện chưa được bao lâu thì chết trên đường đưa đi bệnh viện cấp cứu.
“Kết quả giám định pháp y của phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Đắk Lắk kết luận nguyên nhân tử vong của Y Két là do viêm cơ tim, nhồi máu cơ tim cấp ổ nhỏ, cơ thể có đa thương tích phần mềm lưng và tứ chi…” Báo Tuổi Trẻ thuật lại chi tiết vụ án.
Theo Pháp lệnh Công an xã thì công an xã chỉ được lấy lời khai của người làm chứng, ghi nhận sự việc ban đầu. Công an xã không được quyền hỏi cung, xét hỏi nghi can, nếu xét thấy sự việc nghiêm trọng thì chuyển công an cấp trên. Hai công an xã Trương Trung Hiếu và Y Phiên Adrơng tự ý làm ngược lại và phạm tội giết người.
Theo tờ Tuổi Trẻ, trước đó, hai công an Hiếu và Y Phiên bị cơ quan CSĐT công an huyện Cư Kuin khởi tố về tội giết người, nhưng “sau đó được chuyển sang tội danh Làm chết người trong khi thi hành công vụ”, một tội danh có bản án nhẹ hơn.
Luật sư bảo vệ quyền lời của gia đình Y két Bdap trình bày tại phiên tòa nói rằng, trong trường hợp này, công an xã không có quyền thực hiện các thủ tục tố tụng trong vụ án, tức họ không được xem là đang thi hành công vụ. Vì vậy, các cơ quan tố tụng áp dụng tội danh Làm chết người trong khi thi hành công vụ là chưa thật sự chính xác. Phần lớn trong các vụ án công an xã làm chết người trên cả nước đều bị khởi tố, xét xử tội danh Giết người.
Ngày 21/11/2012, Bùi Văn Trung đã bị tòa án tỉnh Đồng Nai kết án tử hình vì đã bắn chết thượng sĩ công an Lê Thanh Tâm khi bị truy bắt vào ngày 19/7/2011. Chỉ cần tát vào mặt một ông cảnh sát giao thông, cô gái 18 tuổi Phạm Thị Mỹ Linh đã bị tòa án ở Sài Gòn phạt 9 tháng tù giam hồi Tháng tám 2011.
Từ đầu năm đến nay, ít nhất 15 người dân đã bị Công an tra tấn đến chết. Để chối tội, phần lớn các vụ giết người này, công an vu cho người ta “tự tử”, “sốc thuốc”, hay “nhồi máu cơ tim” dù thi thể nạn nhân đầy dấu vết nhục hình. (TN)