Sự thật có phép chữa lành

Sự thật có phép chữa lành

Tuankhanh

 RFA

Năm thứ 41, kể từ khi những người cộng sản toàn trị ở Việt Nam, ngày tưởng niệm Trung Quốc tấn công và cưỡng chiếm Hoàng Sa mới được công nhận chính thức bằng một tấm bia dựng lên ở đảo Lý Sơn. Nhiều năm nay, người dân miền Nam Việt Nam thường chỉ nhắc nhau trong im lặng, vì bởi chuyện Hoàng Sa mất như thế nào, ra sao… vẫn nằm trong vùng cấm kỵ của mối quan hệ anh em giữa Hà Nội và Bắc Kinh.

Năm thứ 41, sự thật mới được làm rõ và mạnh dạn trên mọi kênh thông tin của nhà nước quản lý. Trước đây, nếu như có đưa tin hay có dịp nói rõ về sự xâm lược của Trung Quốc, đó cũng chỉ là sự vượt rào của giới báo chí khi được lệnh để đối phó ngoại giao, hoặc là những cú dấn đầy tính thăm dò trong một nền chính trị hiện tại, mà những người cầm quyền luôn cân nhắc xem việc nhìn nhận thể chế Cộng hòa phía Nam như thế nào cho “đúng tầm” của mình.

41 năm, sự thật vẫn nguyên vẹn đó. Sự thật vẫn thì thầm trên môi của từng người Việt yêu nước mình. Sự thật vẫn trao lại cho nhau bởi những người Việt không chấp nhận cúi đầu trước kẻ xâm lược, và gọi đó là bạn. Sự thật như chân lý – chỉ khuất chứ không bao giờ tắt.

Sự thật đẩy lùi chữ “ngụy” trên báo chí và truyền thông nhà nước, trên câu nói của các quan chức, và thay vào đó bằng những chữ khác, chút đàng hoàng hơn. Bởi một chính thể “ngụy” thì sẽ không bao giờ dám đương đầu với một quốc gia hùng mạnh hơn mình, không dám liều chết với kẻ xâm lược quê hương mình. 74 anh linh người Việt trong quân phục Việt Nam Cộng Hòa đã ghi tên mình vào sử sách Việt, trong việc chống lại Trung Quốc năm 1974, hy sinh đời mình. Sự thật về họ là bằng chứng duy nhất và mạnh mẽ nhất để nhà nước Việt Nam hôm nay có thể nói không ngại miệng rằng Hoàng Sa đã bị xâm lược, Hoàng Sa là của Việt Nam.

74 người lính đó không phải là nghĩa sĩ. Tấm bia giả dối chỉ ghi một nửa sự thật đó, rồi một ngày sẽ phải thay đổi. Nghĩa sĩ chỉ là những người có tấm lòng, và hành động trong một bối cảnh bị dồn ép. Nhưng 74 anh linh đó là những quân nhân nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy của họ, của tổ quốc mình, rằng phải sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển, và họ trở thành tử sĩ. Rõ ràng, quyết tâm và hành động của thiếu tá Ngụy Văn Thà và đồng đội của mình hoàn toàn khác hẳn với 64 binh sĩ của quân đội Nhân Dân Việt Nam trên đảo Gạc Ma, bị thảm sát năm 1988: đó là những người bộ đội bị giết chết uất ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả. Thậm chí xác của họ không được trục vớt, thông tin bị ém nhẹm suốt nhiều năm, họ từng bị bỏ quên trong trong nhiều năm một cách đau xót. Chính những người đó đã hy sinh trong vai trò của nghĩa sĩ. Ngày 19/1/1974 không có nghĩa sĩ, mà chỉ có những người hy sinh vì đất nước, những tử sĩ của quốc gia.

Sự thật sẽ trả lại sức mạnh cho nhân dân Việt, khi chính thức được nói rằng kẻ thù đang ở ngay bên cạnh, và được không ít kẻ trong nước ôm ấp, mơn trớn cho tư lợi. Sự thật sẽ mang lại đoàn kết cho dân tộc Việt, vốn đã rã rời bởi sự lừa dối có chủ đích của những kẻ có quyền, muốn bẻ cong lịch sử. Victor Hugo (1802-1885) có nói rằng “Nhân dân không bao giờ thiếu sức mạnh, nhân dân chỉ thiếu ý chí”. Sự thật trả lại ý chí và sức mạnh cho dân tộc này – ngoại trừ việc loại lãnh đạo nào đó căm ghét sức mạnh và ý chí của người Việt Nam trước kẻ xâm lược.

“Sự giả dối có vô vàn biến thể, nhưng sự thật chỉ có một thể tồn tại duy nhất”, Jean Jacques Rousseau (1712 – 1778) có nói vậy. Và một chính quyền, chỉ có thể chính danh khi đi cùng sự thật. 41 năm, sự kiện hải chiến Hoàng Sa của những quân nhân Việt Nam Cộng Hòa có thể được sử dụng như một đòn phép chính trị trong hay ngoài nước, được xuất hiện rõ ràng và công khai, nhưng phải là sự thật. Trong tin tức và video những ngày mà người dân được nhìn thấy, những vòng hoa cho ngày 19/1 bị những tên tay sai giằng xé, không cho đem ra lễ tưởng niệm. Những giờ thiêng mặc niệm cho anh linh của liệt sĩ bị bọn bán nước nói tiếng Việt đến quấy nhiễu. Thật nhục nhã và đồi bại. Tuồng trò chính trị có vô vàn biến thể – nhưng lòng yêu nước chỉ có một thể tồn tại duy nhất. Sự thật sẽ ghi lại và phỉ nhổ!

Nếu được tôn trọng, sự thật có phép chữa lành. Sự thật sẽ chữa lành cho các thế hệ cảm thấy mình vô can trước tổ quốc đang khốn khó. Sự thật gột rửa và cứu chuộc cho những kẻ tay sai truyền thông bị nhồi sọ, và cả những thế hệ trẻ bị tẩy não, chỉ còn biết thù ghét đồng bào của mình nhưng giỏi quỳ gối khom lưng trước quyền thế của bọn giặc phương Bắc. Sự thật cũng vén sương mờ và chọn người lãnh đạo cho quê hương này: một người biết yêu tổ quốc và quyết không nô lệ cho bất kỳ một lý tưởng nào.

Và sự thật, cũng sẽ cứu chuộc chính chúng ta.

Điều kỳ diệu đến với bệnh nhân sau 8 tháng uống nước ép cà rốt

Điều kỳ diệu đến với bệnh nhân sau 8 tháng uống nước ép cà rốt

Người phụ nữ có tên Ann Cameron đồng thời là một nhà văn chuyên viết sách cho trẻ em đã chia sẽ những kết quả mà cô nhận được sau 8 tháng uống nước ép cà rốt.

Cô phát hiện ung thư ruột kết 6/2012, mặc dù được phẫu thuật ngay sau đó nhưng chỉ 6 tháng sau, các tế bào ung thư đã lan tới phổi và tình trạng ung thư của cô đã ở giai đoạn ba.

Tuy nhiên, cô đã thoát khỏi án tử ung thư sau 8 tháng mà các bác sĩ cũng phải ngạc nhiên, người phụ nữ này không hề có phương thuốc thần kỳ nào, bí quyết duy nhất của cô là tiêu thụ một loại công thức đồ uống có nguồn gốc từ cà rốt.

Ann Cameron

Ann Cameron, người phụ nữ bị ung thư ruột kết giai đoạn 3.

Cô dựa theo cách của Ralph Kalley, người đàn ông bị ung thư da và tự chữa khỏi bằng cách tiêu thụ 2.5kg nước ép cà rốt mỗi ngày, sau đó, Ann điều chỉnh cho mình công thức phù hợp nhất.

Tình trạng sức khỏe của cô tiến triển theo thời gian như sau:

– Sau 8 tuần thực hiện theo công thức này, ung thư đã ngừng lan rộng, các khối u bắt đầu co lại, hạch bạch huyết giảm sưng.

– Sau 4 tháng, hạch bạch huyết trở lại trạng thái bình thường và ung thư tiếp tiếp bị đẩy lùi.

– Sau 8 tháng, các tế bào ung thư đã hoàn toàn biến mất.

Nguyên liệu

– 6 củ cà rốt loại vừa.

– ½ trái chanh đã lột vỏ.

– 2.5 cm gừng tươi.

– 2.5 cm củ nghệ tươi, nếu không có nghệ tươi thay ¼- ½ muỗng cà phê bột nghệ.

– 1/8 muỗng cà phê bột quế.

– ½ chén nước (120ml).

Thực hiện

Cà rốt, gừng, củ nghệ, chanh rửa sạch gọt vỏ. Sau khi có đầy đủ các nguyên liệu ở trên, cho cà rốt, gừng, nghệ, chanh và nước vào máy xanh sinh tố, xay nhuyễn.

Hỗn hợp sau khi xay dùng rây lọc lấy nước, sau đó mới cho quậy chung với bột quế và uống. Chia điều thành nhiều lần sử dụng trong này.

Nếu không quen với mùi vị của loại thức uống này, bạn có thể pha loãng với một ít nước để thưởng thức.

NUOC CA ROT

Bí quyết của cô chỉ có uống công thức nước ép cà rốt trong 8 tháng.

Ann Cameron đã viết một cuốn sách “Curring cancer with carrots” để chia sẽ cho tất cả mọi người cách mà cô chiến đấu với căn bệnh ung thư như thế nào.

Cô cũng cho rằng, để làm được điều thần kỳ này là do chất chống oxy hóa caroten có trong cà rốt, chúng tiêu diệt các tế bào ung thư, mỡ máu và các chất độc hại trong cơ thể.

Có thể bạn không tin, nhưng đây là trường hợp có thật, nếu chẳng may bạn hoặc người thân mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này, hãy thử áp dụng nhé.

ƠN CHỮA LÀNH

ƠN CHỮA LÀNH

Tác giả:  Lm. Trần Việt Hùng

LÒNG THƯƠNG XÓT.

Bác sĩ tâm lý Blenton chia sẻ rằng ông đã học hỏi Kinh Thánh mỗi ngày, các bệnh nhân của ông quá ngạc nhiên. Ông nói Kinh Thánh là sách giáo khoa vĩ đại nhất được góp nhặt để trình bày về các phẩm hạnh của con người. Nếu có đủ số người học hỏi, thấm nhuần và khởi sự sống lời Kinh Thánh thì hầu hết các bác sĩ tâm lý sẽ thất nghiệp. Cho thí dụ, ông nói về dụ ngôn ‘người con phung phá’ và những ai thật sự tin vào cốt lõi của câu truyện về lòng yêu thương tha thứ của Thiên Chúa vĩ đại vô biên hơn bất cứ lỗi lầm nào mà chúng ta có thể lỗi phạm, thì tất cả các bệnh nhân và tâm bệnh đang mang cảm giác tội lỗi, đều có thể được chữa lành và bước đi một cách tự do.

Tổ tiên của loài người là ông Adong và bà Evà. Ông bà tổ tiên đã đi lạc hướng từ thuở ban đầu. Tội lỗi đã nhập vào thế gian bởi sự bất tuân phục của ông bà. Cho nên tất cả chúng sinh đều mang thân phận nặng nề yếu đuối và tâm linh dễ hướng về đường xấu. Sự hoàn hảo của loài người từ lúc ban sơ không còn trọn vẹn. Con cái loài người đã phải chịu đau khổ, bệnh tật và chết chóc. Vì yêu thương, ngay sau khi tổ tiên phạm tội, Thiên Chúa đã hứa sẽ cứu vớt con người khỏi ách của sự dữ: Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó.”(Stk 3, 15). Tội lỗi như một thứ vi khuẩn lây lan khắp cả. Con người hoàn toàn bị lệ thuộc vào xác thịt vật chất của luật tự nhiên và môi trường sống chung quanh. Trí khôn phải lần mò tìm kiếm ý nghĩa của đời sống tâm linh và tri thức. Thân xác tro bụi yếu đuối phải đối diện với các thứ bệnh tật, đau yếu, già nua và chết chóc.

Thiên Chúa ban cho con người có trí khôn, khả năng và tài trí để phấn đấu và chinh phục thiên nhiên, nhưng vẫn còn quá nhiều giới hạn. Quyền năng của Thiên Chúa là tuyệt đối. Vì Lòng Xót Thương, Thiên Chúa đã can thiệp để giúp con người vượt lên trên những sắp đặt tuần tự của luật tự nhiên. Tiên tri Giêrêmia đã diễn tả sự chữa lành của Thiên Chúa: Nhưng, Ta sẽ mang lại cho nó một phương thuốc điều trị, sẽ chữa lành, sẽ tỏ cho chúng thấy một cảnh thái bình và một nền an ninh lâu dài. (Giêr 33, 6). Tác giả thánh vịnh trình bày sự chữa lành cả tinh thần lẫn thể xác: Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi, thương chữa lành các bệnh tật ngươi (Tv 103, 3). Thiên Chúa yêu thương băng bó những tâm hồn dập nát đau thương: Người chữa trị bao cõi lòng tan vỡ, những vết thương, băng bó cho lành (Tv 147, 3) và Lòng Thương Xót vô bờ của Thiên Chúa còn được thể hiện: Người chăm nom khi liệt giường liệt chiếu, lúc bệnh hoạn, Người chữa cho lành (Tv 41, 4).

Khi ra rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu đã tỏ lòng từ bi nhân hậu với tất cả những người cùng khốn, khổ đau và bơ vơ lạc lõng: Thế rồi Đức Giêsu đi khắp miền Galilê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân (Mt 4, 23). Chúa đã dong duổi khắp các làng mạc, núi đồi, ruộng đồng, bãi biển và các hang cùng ngõ hẻm để kiếm tìm và đưa về những con chiên bị xa lạc, chữa lành những kẻ đau yếu tật nguyền, xua trừ ma quỷ, cho kẻ chết sống lại và làm các dấu lạ để minh chứng quyền năng của Ngài: Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm (Ga 6, 2). Chúa đã kêu mời những người thấp cổ bé miệng, những kẻ đơn sơ thất học, kẻ tội lỗi, gái điếm, những người thu thuế và những người bị xã hội loại trừ. Chúa đã khai mở, dẫn dắt và chữa lành cả tâm hồn lẫn thể xác.

Khi chữa lành bệnh họan tật nguyền về thân xác, Chúa ban ơn bình an trong tâm hồn. Trong rất nhiều trường hợp, Chúa đã cứu nhiều người khỏi vòng xấu xa tội lỗi và tuôn đổ ân sủng canh tân tâm hồn, như câu truyện của người đàn bà ngoại tình bị bắt qủa tang, người đàn bà xa lạc ra múc nước tại giếng, người đàn bà tội lỗi xức dầu thơm chân Chúa, ông Giakêu trưởng ban thu thuế và ông Matthêô thu thuế… Chúa nhìn thấu tận đáy tâm hồn và lòng tin yêu của họ. Chúa đã cứu chữa. Niềm tin vào Chúa là động lực mạnh mẽ giúp người ta thóat khỏi những ràng buộc của tội lỗi và bệnh họan. Người đàn bà bị bệnh lọan huyết đã âm thầm sờ vào gấu áo của Chúa với lòng tin được chữa lành: Đức Giêsu nói với bà: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy đi bình an.”(Lc 8, 48).

Rất nhiều người hằng ngày nghe Chúa giảng dạy, tuy nhiên, tâm hồn bị đóng kín. Có nhiều luật sĩ, biệt phái, trưởng lão và cả các thượng tế đền thờ đã ra mặt chống đối, bắt bẻ, ngăn cản và hằn học thù ghét. Họ đã không gặp gỡ được Chúa, mà họ còn gây khó khăn cho việc rao giảng Tin mừng Nước Trời. Chính họ đã bị mất cơ hội nhận lãnh ân sủng. Chúa đã luôn tỏ lòng thương xót đối với những kẻ khiêm cung biết chạy đến với Chúa xin ơn chữa lành: Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. (Mc 6, 5). Chữa lành là một ân sủng ngoại thường do quyền năng của Chúa. Chúa không cần thời gian, các phương tiện khoa học hay thuốc thang, Chúa chỉ cần lòng tin và sự phó thác của chúng ta vào tình yêu của Chúa.

Khi sai các tông đồ ra đi rao giảng Tin Mừng, Chúa trao ban quyền chữa lành: Người sai các ông đi rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân (Lc 9, 2). Chúa ban cho các tông đồ quyền năng một cách nhưng không. Các tông đồ vui mừng vì làm cho danh Chúa được rạng sáng. Đây là quyền năng từ trên ban cho con người vượt ngoài luật tự nhiên. Các phép lạ là dấu chỉ Nước Thiên Chúa đã đến gần: Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy (Mt 10, 8). Dõi theo bước chân của Chúa, các tông đồ đã ra đi khắp nơi mang tin vui và thực hiện các dấu lạ kèm theo: Các ông ra đi, rảo qua các làng mạc loan báo Tin Mừng và chữa bệnh khắp nơi (Lc 9, 6).

Trong Năm Thánh Lòng Thương Xót, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã chọn một Logo (Huy hiệu) với Motto (Châm ngôn), Lòng Thương Xót của Chúa Cha. Logo là tác phẩm của linh mục Dòng Tên người Slovenia cha Marko Ivan Rupnik. Diễn tả hình ảnh Chúa Kitô vác trên vai một con người yếu đuối lầm lạc, Ngài là Mục Tử Nhân Lành đã chạm vào da thịt của con người để chia sẻ tình yêu thương của Thiên Chúa cho nhân loại. Chúa Kitô, Mục Tử đầy Lòng Thương Xót, đang mang trên mình cả nhân loại. Trong hình Logo có hai khuôn mặt cận kề với ba con mắt, con mắt của Chúa nhìn nhân loại bằng con mắt của Adam và nhân loại nhìn bằng con mắt Chúa Kitô. Mắt Chúa và mắt nhân loại hòa quyện vào nhau. Mọi người sẽ khám phá ra trong Chúa Kitô, một Ađam mới, bản tính nhân loại của Ngài và tương lai hướng về phía trước, suy niệm, trong sự chiêm ngắm của Ngài, tình yêu của Chúa Cha.

Thiên Chúa yêu thương nhân loại đã ban chính Con Một để hy sinh chuộc tội cho mọi người. Chúa còn muốn chia sẻ những đặc sủng cho các tông đồ, môn đệ, tư tế và các thừa tác viên sống động để bày tỏ tình Lòng Thương Xót của Chúa cho loài người. Để canh tân lòng người và bộ mặt trái đất, Chúa Thánh Thần đã ban cho con người những ơn cần thiết: Kẻ thì được Thần Khí ban cho lòng tin; kẻ thì cũng được chính Thần Khí duy nhất ấy ban cho những đặc sủng để chữa bệnh. Người thì được ơn làm phép lạ, người thì được ơn nói tiên tri; kẻ thì được ơn phân định thần khí; kẻ khác thì được ơn nói các thứ tiếng lạ; kẻ khác nữa lại được ơn giải thích các tiếng lạ (1 Cor 12, 9-10). Tất cả các ơn huệ được trao ban để sinh ích lợi chung trong Nhiệm Thể Chúa Kitô.

Để xứng đáng lãnh nhận ơn chữa lành hồn xác, mỗi người chúng ta hãy tin tưởng, siêng năng đọc kinh cầu nguyện, suy gẫm Lời Chúa, tham dự các giờ kinh phụng vụ, làm việc bác ái, lãnh nhận các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Hòa giải, Thánh Thể và Xức Dầu. Lạy Chúa, xin củng cố lòng tin của chúng con. Xin Chúa chữa lành và băng bó thân tâm chúng con thoát khỏi mọi khổ đau, tội lỗi và tật nguyền. Chúng con kính lạy Lòng Thương Xót Chúa đến muôn đời.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

KHI CUỘC SỐNG THIẾU CON TIM

KHI CUỘC SỐNG THIẾU CON TIM

Mấy ngày nay, ra đường, không ít người trong đó có tôi khá ngạc nhiên vì có một số bạn trẻ đứng ở góc đường. Không như hình ảnh quen thuộc của “đội quân áo xanh”, các bạn tụm 4 tụm 5 lại với nhau và cầm bức tranh vẽ.

Dừng chờ đèn đỏ cũng khá lâu để rồi nhìn vào hàng chữ trên bức tranh vẽ đẹp màu đó. Hàng chữ trên tấm bảng ghi như thế này : “Hãy lái xe bằng cả trái tim”.

Lần mò trên mạng thì được biết đang có một phong trào gọi là kêu gọi mọi người “Lái xe bằng cả trái tim”. Giật mình khi “chạm” đến bài báo có tựa đề : “Mong có nhiều người “Lái xe bằng cả trái tim”.

Người nước ngoài, nếu như họ đọc được slogan này chắc họ cười và chạnh lòng cho một đất nước mà phải kêu gọi mọi người “lái xe bằng cả trái tim”.

Chuyện lái xe, chắc có lẽ không vịn cớ vào văn hóa hay là phát triển hay giàu nghèo. Chuyện lái xe đơn giản là tham gia giao thông và điều đơn giản nhất mà mọi người cần đó là “biết mình – biết người”. Chính khi người ta không còn “biết mình – biết người” nữa thì người ta đã loại ra khỏi con tim của họ con tim của người đồng loại.

Thật ra, không chỉ là chuyện tham gia giao thông người ta mới kêu gọi người ta “bằng cả trái tim”.

Mới đây, một người bạn xa xứ nhiều năm trời, nay trở về thăm quê hương cũng như dự đám cưới của người em. Chỉ mới hai ngày chưa kịp “hoàng hồn” sau chuyến bay đường dài, người bạn ngao ngán nói với tôi : “chán quá !”.

Hỏi ra thì được biết là gia đình bạn đang có sự chia rẽ trầm trọng ! Sự chia rẽ đơn giản khởi đi từ chuyện tranh chấp quyền lợi. Giản đơn là khi người ta không còn hành xử với nhau bằng trái tim nữa thì người ta sẵn sàng tranh giành hết mức có thể.

Đang khi đó, một người bạn cảm thấy nuối tiếc khi gia đình có đến 9 đứa con nhưng khi người cha mổ cái chân thì gần một nửa anh chị em trong nhà chống đối. Cũng đơn giản là mảnh đất thừa kế để lại mà gia đình tính bán đi để lo cho người cha già đau bệnh thì anh em trong nhà không chấp nhận ký giấy để bán đi để có tiền chữa cho cha già.

Đâu đó vẫn là những câu chuyện nhân sinh của cuộc đời. Khi người ta không còn tấm lòng nữa hay khi người ta khép lòng lại thì cuộc sống càng thêm nặng nề đáng ghét !

Ra đường, giờ đây tìm được văn hóa giao thông dường như quá khó. Đơn giản là con người đa phần chỉ biết mình và đánh mất đi con tim mà nay nhiều người muốn tìm lại.

Trở về nhà, lại thấy một bầu khí quá nặng nề bởi sự tranh chấp đạt đến đỉnh cao. Cũng chỉ vì ít đồng bạc hay vài tấc đất mà người ta sẵn sàng chối bỏ lẫn nhau dẫu rằng ngày còn bé họ bú chung bầu sữa mẹ.

Biết sao giờ khi chợ đời vẫn còn đó những bôn ba, cạnh đó còn có thêm những chuyện tranh giành xem ra đáng tiếc.

Thôi thì lòng nhủ lòng mình và tự nhủ với con tim rằng không chỉ tham gia giao thông mà trong mọi mảng sống của cuộc đời, ta hãy sống với nhau trọn vẹn con tim, trọn vẹn lòng nhân ái của bao người.

Huệ Minh

Tác giả:  Huệ Minh

Tháng chạp của những người già neo đơn

 Tháng chạp của những người già neo đơn

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2016-01-17

000_Hkg9914181-630.jpg

Các cụ già hàng ngày phải vào rừng hái rau dại. (Minh họa)

AFP PHOTO

Your browser does not support the audio element.

Cuối năm, với những người già neo đơn, thiếu vắng bóng dáng con cái và người thân, thời khắc này bao giờ cũng lạnh và buồn hơn rất nhiều so với những người có đầy đủ con cháu và so với thời gian khác trong năm. Đặc biệt, với những người cao tuổi nghèo khổ, cái Tết đến với họ như những hạt muối rơi chạm vết thương. Sự nghèo khổ của những người già sống trên đất Hướng Hóa, Quảng Trị là một dấu lặng tháng Chạp.

Lo từng bữa ăn, thiếu thốn mọi bề

Cụ bà Hồ Thị Lữ, 75 tuổi, người xã A Dơi, huyện Hướng Hóa, Quảng Trị, chia sẻ: “Năm nay mệ (bà) 79 tuổi, sang năm mới được 80 tuổi. Khi được 80 tuổi thì hàng tháng mệ được cho một trăm mấy ngàn, chừ thì chưa, mệ chưa đủ tuổi, 80 mới đủ tuổi. Mệ chuẩn bị đi hái măng rừng với mấy đứa trong xóm, đi sớm, nó dậy rồi nó đợi mệ cùng đi, mệ hái được nhiều, ra sớm thì mệ lên chợ bán cũng được mấy chục.”

Theo cụ Lữ, suốt nhiều năm không có con cái, cụ sống một mình dưới mái nhà xập xệ do cha mẹ để lại. Nơi nào dột thì cụ mua tôn về lợp. Số tiền tích lũy được do bán rau rừng cũng đủ để vài năm mua một tấm tôn lợp dặm vào những chỗ nhìn thấy trời, mà che mưa che nắng.

Hằng ngày, cụ thức dậy lúc ba giờ sáng để quét dọn nhà cửa. Nói là quét dọn nhà cửa nhưng thực sự cũng chẳng có gì để quét dọn, chỉ làm việc giết thời gian đợi trời sáng vì không thể nào ngủ được. Đến khi trời hừng sáng, ăn vội miếng cơm nguội để lại từ tối qua với nước mắm kho quẹt hoặc chút cá kho khô để lâu ngày. Ăn xong lại lên đường vào rừng hái rau dại mang xuống chợ bán.

Mưa hay nắng, trừ những khi đau ốm không thể nhấc mình khỏi giường thì ở nhà, những ngày còn lại cụ đều đặn vào rừng hái rau rừng. Hái rau vừa giúp cho cụ có cái để ăn qua ngày, có cái để dành phòng khi đau ốm và giết ngày dài buồn tủi, cô đơn lúc tuổi già.

000_Hkg8227378-420.jpg

Sau khi vào rừng hái rau dại, các cụ phải mang xuống chợ bán. (Minh họa)

Trung bình mỗi ngày, đi từ lúc năm giờ sáng và về nhà lúc năm giờ chiều, cụ Lữ kiếm được từ mười ngàn đồng đến ba chục ngàn đồng. Bữa nào kiếm được mười ngàn đồng thì bỏ ra hai ngàn để mua gạo, hai ngàn mua gói mì ăn liền loại rẻ và cất dành sáu ngàn đồng bỏ ống.

Bữa nào kiếm được nhiều rau, kiếm thêm được măng rừng hay bắp chuối rừng, bán được từ hai lăm đến ba chục ngàn đồng, cụ Lữ tự thưởng cho mình một dĩa cơm mười ngàn đồng ở hàng cơm trong chợ. Với cụ, đó là bữa tiệc trọng đại trong tháng bởi vì có khi suốt cả tháng ròng mới có được ngày bán rau thu vào ba chục ngàn đồng.

Khi chúng tôi hỏi thăm về chế độ bảo hiểm dành cho người nghèo cũng như các khoản hỗ trợ người nghèo từ phía nhà nước. Cụ Lữ buồn bã nói rằng các khoản này không phải ai cũng có được, có thể người nghèo không bao giờ có nhưng nhưng người không nghèo lại hưởng được nhiều khoản trợ cấp của người nghèo. Cụ Lữ cho rằng nghèo là cái tội, và cụ mang tội rất lớn với tổ tiên, với đất nước bởi sự nghèo của cụ.

Giải thích về cái tội nghèo, cụ Lữ nói rằng nghèo thì không đóng góp được gì cho bà con, thậm chí làm cho bà con thấy ái ngại mỗi khi mình xuất hiện. Nhưng cái tội lớn nhất là tiếp tay cho tội ác. Bởi nhiều kẻ quyền thế đã lợi dụng cái nghèo để lấy tiền của nhà nước, của nhân dân. Nếu không còn những người nghèo như cụ thì những kẻ kia lấy đâu ra cái cớ để lợi dụng lòng thương, dựa vào nhà nước để ăn tiền.

Nhưng đó chỉ là câu nói đùa của cụ Lữ, cụ nói rằng trong sâu thẳm lòng mình, cụ vẫn thấy nghèo, cô đơn là một vết thương mà mỗi dịp Tết về, nhìn mọi gia đình khác đoàn viên, sum họp, cụ chỉ biết khóc thầm một mình. Ba ngày Tết cụ cũng không dám đến nhà ai vì sợ mình mang cái nghèo, cái neo đơn của mình đến nhà người khác đầu năm. Đã mấy mươi cái Tết như vậy đi qua cuộc đời cụ Lữ và gần như cụ đã quen với nỗi buồn hằng Tết.

Chứ cũng ứa nước mắt, mỗi ngày bán ngoài chợ được cỡ tám ngàn thôi, ăn hàng (ăn sáng) hai ngàn bạc cháo, hai ngàn tiền dù che mưa che nắng là bốn ngàn, một ngàn tiền thuế chợ là năm. Mà có ngày bán được chục ngàn, có ngày bán được có năm ngàn, lời không được năm ngàn bạc nữa, khổ ơi!

Chờ để được già

Cụ Dương, 79 tuổi, làm dâu trên đất Hướng Hóa, Quảng Trị gần sáu chục năm nay, buồn bã chia sẻ: “Chứ cũng ứa nước mắt, mỗi ngày bán ngoài chợ được cỡ tám ngàn thôi, ăn hàng (ăn sáng) hai ngàn bạc cháo, hai ngàn tiền dù che mưa che nắng là bốn ngàn, một ngàn tiền thuế chợ là năm. Mà có ngày bán được chục ngàn, có ngày bán được có năm ngàn, lời không được năm ngàn bạc nữa, khổ ơi!”

Theo cụ, phần đông người cao tuổi neo đơn ở đây không có đủ cơm để ăn và hằng ngày phải bươn bả đủ mọi việc để kiếm sống. Thu nhập trung bình của những người như cụ sẽ dao động từ mười ngàn đồng đến hai mươi ngàn đồng trên mỗi ngày, không thể nhiều hơn. Và hầu như không có ai được hưởng bất kì chế độ đãi ngộ nào từ phía nhà nước.

Bởi nếu muốn hưởng tiêu chuẩn của người cao tuổi, cụ phải đợi thêm sáu năm nữa, khi đó đủ tám mươi lăm tuổi thì sẽ hưởng được mỗi tháng một trăm tám mươi ngàn đồng trợ cấp của nhà nước. Và với số tiền một trăm tám mươi ngàn đồng đó, theo cụ Dương là không đủ để làm bất cứ việc gì. Nếu trong làng có đám cưới, có thiệp mời thì nhận xong một trăm tám mươi ngàn đồng của nhà nước, các cụ phải đi vay thêm hai mươi ngàn đồng nữa để bỏ phong bì tặng quà cưới. Bởi vì mức giá chung cho phong bì quà cưới hiện tại là hai trăm ngàn đồng.

Và cũng theo cụ Dương, với khoản tiền một trăm tám mươi ngàn đồng trên một tháng, cụ vẫn phải bươn bả ra rừng hái rau lên chợ bán hay mua củ quả của nhà vườn ra chợ ngồi bán. Bởi vì số tiền này nếu mua gạo thì thiếu mắm thiếu muối, nếu mua mắm muối thì thiếu gạo. Cụ nói rằng dù có thắt lưng buộc bụng gì đi nữa thì cũng không thể nào sống một tháng với một trăm tám mươi ngàn đồng.

Nhưng đó là chuyện của sáu năm nữa, còn hiện tại, cũng như nhiều người già neo đơn, không con không cháu khác, cụ Dương phải ra chợ eo sèo mua bán hoặc lên rừng lục lọi từng ngọn cỏ, lùm cây để theo mùa mà hái rau rừng về bán dưới chợ. Cũng may rau rừng bây giờ có giá nhưng người hái lại quá nhiều.

Thêm một cái Tết nữa đang về, hoàn cảnh của nhiều người già neo đơn vẫn chưa có gì thay đổi ngoài những bữa cơm hẩm hiu tự mình biết riêng mình. Và mỗi cái Tết như một lời thách thức của cái nghèo, sự cô đơn, cô độc và tuổi già trước thời gian, trước sự hờ hững của cuộc đời!

Cuộc đảo chính cung đình tiền Đại hội

Cuộc đảo chính cung đình tiền Đại hội

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng nhận hoa từ tay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sau khi ông Dũng tái đắc cử thủ tướng ngày 26 tháng 7, 2011 tại Hà Nội.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng nhận hoa từ tay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sau khi ông Dũng tái đắc cử thủ tướng ngày 26 tháng 7, 2011 tại Hà Nội.

Bùi Tín

17.01.2016

Hội nghị Trung ương 14 đã kết thúc. Diễn văn khai mạc và bế mạc hội nghị nói nhiều đến Hiệp ước Xuyên Thái Bình Dương TPP, nhưng đây chỉ là kiểu đánh lạc hướng dư luận trong và ngoài nước. Thật ra chỉ có một vấn đề duy nhất: đây là trận sống mái cuối cùng giữa hai phe nhóm để tranh giành nhau 4 chiếc ghế quyền lực cao nhất, được gọi là ‘tứ trụ triều đình’, như của Nhà nước phong kiến cổ xưa.

Khi đảng CS đang ở thời kỳ tan rã theo quy luật tự nhiên và xã hội, cuộc tranh ăn cuối cùng đã tỏ ra cực kỳ gay gắt vì các bô lão cầm quyền cảm thấy thời gian của họ không còn có nhiều, phải giữ ghế đến cùng để tận lực vơ vét trước khi thuyền đắm, may có thể trôi nổi vào bờ để sống sót.

Đã có một hình ảnh trào lộng. Nhà nước CS trong cơn thở hắt ra, được đặt tên là «Nước Cộng hòa Dân chủ Bô Lão», với lá cờ đỏ trên đó in 10 chữ C – viết tắt của 10 chữ «Các Cụ Cùng Con Cháu Chắt Các Cụ Cả», nói lên một chế độ già nua, đại gia đình trị của những phe nhóm vừa kình định vừa liên kết với nhau.

Trở về với Hội nghị Trung ương lầ thứ 14, Khóa XI, trong 3 ngày 11, 12 và 13/1 vừa qua, tiếp theo các Hội nghị Trung ương 12 và 13, chỉ là để chia nhau gần 200 ghế trong Ban Chấp hành Trung ương BCHTƯ và 16 ghế trong Bộ Chính Trị, và mấy ghế của Ban Bí thư cho Khóa XII.

Đây thực chất là một kiểu đảo chính tiền Đại hội, không nổ súng, chưa từng có trong 11 đại hội trước đây, vi phạm trắng trợn Điều lệ của đảng CSVN, vi phạm chế độ dân chủ tập trung, là một cuộc tiếm quyền của BCHTƯ Khóa XI đối với quyền hạn của Đại hội XII chưa nhóm họp, nhằm áp đặt «tứ trụ» do Khóa XI bầu bán xong xuôi cho Đại Hội XII từ khi nó chưa họp.

Thật ra, tất cả nội dung Báo cáo Chính trị trong đó có Cương lĩnh, học thuyết, chính sách, đường lối chính trị, kinh tế, đối ngoại, quốc phòng cũng như toàn bộ nhân sự lãnh đạo phải do 1510 đại biểu hoàn toàn tự do quyết định, không cần có sự can thiệp dẫn dắt của ai hết. Mọi sự phải được quyết định kể từ sáng 20/1, khi khai mạc Đại Hội XII. Mọi ý kiến, nghị quyết, báo cáo của ban lãnh đạo cũ chỉ mang tính chất gợi ý, đề nghị đại hội mới xem xét và tự đại hội mới quyết định. Thậm chí Đại hội XII có toàn quyền bác bỏ học thuyết Mác- Lê, bác bỏ nền chuyên chính vô sản, từ bỏ chủ nghĩa xã hội kiểu Mác-xít, từ bỏ tên đảng Cộng sản để lấy một tên khác, từ bỏ nguyên tắc «ruộng đất thuộc sở hữu toàn dân» để trả lại quyền sở hữu cố hữu cho nông dân, từ bỏ phương châm «quốc doanh là chủ đạo» để mọi hình thức sở hữu cạnh tranh bình đẳng, như ở bao nhiêu nước văn minh, giàu mạnh và dân chủ.

Về vấn đề nhân sự cũng vậy. Đại hội XII có toàn quyền bầu ra Đoàn chủ tịch, Đoàn thư ký, Ban thẩm tra tư cách đại biểu do chính mình lựa chọn, không bó buộc phải thừa nhận danh sách do Bộ Chính trị cũ đề cử. Đó mới thật là tinh thần trách nhiệm cao, là đổi mới, là dân chủ trong đại hội. Trong bầu cử BCHTƯ mới, Ban Bí thư, Bộ Chính trị, Ban Kiểm tra Trung ương mới cũng vậy, Đại hội XII có quyền khởi đầu từ một mặt bằng phẳng trắng , từ danh sách các ứng cử viên tự do, các ứng viên được Đại hội giới thiệu, rồi bỏ phiếu kín theo đa số tuyệt đối hay đa số tuơng đối do tự mình lự chọn và quyết định, không chịu ràng buộc bởi bất cứ ai khác. Tất cả các trò bầu bán ở các Hội nghị Trung ương 12, 13, 14 của Khóa XI đều không có giá trị bắt buộc nào.

Do vậy cho nên bộ tứ trụ Triều đình được loan truyền ầm ỹ là: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân… không có chút giá trị chính thức nào. Nó là con đẻ của mưu đồ của TBT Nguyễn Phú Trọng muốn ở lại nắm quyền lực cao nhất của chế độ trong 5 năm nữa, hay chí ít là 2 hoặc 1 năm nữa, cùng tay chân thân tín nhất là Tô Huy Rứa và Đinh Thế Huynh trong Bộ Chính trị, để khuynh loát các Hội nghị Trung ương suốt 2 năm nay. Đây có thể coi là 3 nhân vật kém khả năng, háo danh, tham quyền cố vị nhất trong số 16 ủy viên của Bộ Chính trị.

Nguyễn Phú Trọng đã biểu diễn tất cả sự mụ mẫm về chính trị khi sang Cuba giảng thuyết suốt 2 giờ về lý luận Mác-xít và chủ nghĩa Cộng sản khi 2 anh em nhà Castro đã thú nhận sự thất bại của mô hình cộng sản, bị báo chí Cuba từ chối đưa tin, và sáng hôm sau bị Tổng thống Brazil từ chối đón tiếp. Tô Huy Rứa là Trưởng Ban tổ chức mà việc đầu tiên khi nhận chức là đưa cô con gái cưng 26 tuổi vừa học xong về báo chí làm Trưởng ban quản trị một Đại công ty về xây dựng. Còn Đinh Thế Huynh trên cương vị Trưởng Ban tuyên giáo, vớ được chức Phó tổng biên tập báo Nhân Dân mà chưa hề viết một bài báo nào có thể đọc được, lại vớ bở chức Chủ tịch Hội Nhà Báo. ĐinhThế Huynh bị cả làng báo chí lề phải cũng như lề phê phán về câu khẳng định «ở VN sẽ không bao giờ có đa đảng».

Nhóm âm mưu trong Bộ Chính trị trên đây đã làm xong một cuộc đảo chính cung đình ở thời kỳ tiền Đại hội, tự tin rằng sẽ tiếp tục chiếm lĩnh quyền lực tuyệt đối trong 5 năm nữa.

Cánh Nguyễn Tấn Dũng bị thua đau nhưng chưa bỏ cuộc. Nguyễn Tấn Dũng là người có nhiều mưu mô thâm độc. Từng suýt bị kỷ luật, Nguyễn Tấn Dũng đã trổ tài thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc nhờ đa số ủy viên Trung ương bênh vực. Ngay khi Hội nghị Trung ương 14 kết thúc, cánh Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố «cuộc cờ chưa tàn», rằng «Anh Ba rồi sẽ thắng, nhóm anh Ba sẽ ‘lật kèo’ ngoạn mục cho mà xem, nhóm giáo điều cơ hội cực đoan ắt phải thua khi tranh luận công khai.

Phát biểu trong cuộc họp, Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Thiện Nhân khẳng định Nghị quyết Bộ Chính trị về đề cử tứ trụ là vi phạm điều lệ ; trường hợp «đặc biệt» là gì không có trong điều lệ đảng ; đòi Tổng Bí thư phải là người miền Bắc là phá hoại đoàn kết, gây chia rẽ…Cho nên rất có thể sau khi đại hội khai mạc, cánh Nguyễn Tấn Dũng sẽ lên tiếng, vạch rõ những mưu đồ thâm hiểm, vi phạm nguyên tắc tổ chức, chà đạp Điều lệ đảng, đề nghị phá bàn cờ cũ, làm lại từ đầu theo đúng quyền hạn là cơ quan lãnh đạo cao nhất, không ai có quyền can thiệp. Chưa rõ đến lúc ấy ý kiến của 1510 đại biểu tham dự đại hội sẽ ra sao, vì 1510 người này chưa họp nên «nhóm Lú» chưa biết sẽ nắm được đa số hay không.

Khá năng tốt nhất là sẽ có nhóm đại biểu trẻ, không theo «nhóm Lú» cũng như «nhóm X» đứng ra yêu cầu đại hội làm việc từ đầu, thảo luận kỹ về mô hình, hệ thống, học thuyết, đổi mới chế độ lãnh đạo và cầm quyền, sau đó bầu ra ban lãnh đạo mới do đại hội toàn quyền ứng cử, đề cử và bỏ phiếu tự do, không có một sức ép nào hết.

Đại hội sẽ xem xét kỹ để chọn một dàn nhân tài mới, trẻ, khỏe về tư duy, chí công vô tư, trong sạch minh bạch, có tầm chính trị của thời đại để hòa nhập với thế giới văn minh, dân chủ. Một số người trong ban lãnh đạo cũ có thể được tín nhiệm lại, cùng với một dàn lãnh đạo mới, BCHTƯ mới, Bộ Chính trị mới, Ban Bí thư Trung ương mới, Ban Kiểm tra Trung ương mới, để đi đến cuộc bầu cử Quốc hội mới, mà Chủ tịch Quốc Hội không phải do Đại hội đảng quyết định trước mà phải do chính Quốc hội mới bầu ra, cùng với việc cử ra Chủ tịch Nước mới, vào tháng 5/2016.

Chủ đề: Giấc mơ nước Mỹ

Chủ đề: Giấc mơ nước Mỹ

Tác giả : Nguyên Giang

Bài dự thi viết về nước Mỹ gửi từ Sài Gòn bằng email, được đăng nguyên văn, không thêm bớt. Bài viết ngắn, tác giả 30 tuổi, cho biết đây là những câu hỏi mong được các chú bác anh em ở Mỹ trả lời.

Tôi muốn được đặt chân tới Mỹ!

Đó là điều mơ ước cháy bỏng của tôi từ khi biết nhận thức sau khi rời Trung Học để bước vào đời. Vì sao ư? Để tôi tìm hiểu về nền văn hóa, chính trị, giáo dục, kinh tế của nước này. Để tôi tự trả lời cho nhiều câu hỏi cứ thôi thúc trong đầu mình bao nhiêu năm qua từ khi tôi biết nhận thức về đời sống.

Tôi muốn đến Mỹ, để tôi hỏi vì sao đồng bào tôi có mặt ở đây, và sự ra đi này kéo dài hơn một thế hệ rồi, mà đến bây giờ hằng ngày đi ngang Tòa Đại Sứ Mỹ ở Sài Gòn vẫn còn lũ lượt người chờ đợi một tấm vé đặt chân vào Mỹ, dù đất nước Việt tôi đã im tiếng súng đã lâu, từ khi tôi chưa chào đời.

Tôi muốn đến Mỹ xem coi có phải đó là Thiên Đường không mà đồng bào tôi, bạn bè tôi sau khi định cư vài năm có trở về thăm quê họ như một con người khác, lịch sự nhã nhặn, có kiến thức giỏi giang hơn rất nhiều. Tôi tự hỏi điều gì đã làm nên đôi hia bảy dăm đó?

Tôi muốn đi để hỏi các cô gái lấy chồng “Việt Kiều Mỹ” niềm vui rạng ngời hơn các cô gái phải bán thân đi Đài Loan, Hàn Quốc, Campuchia?

Tôi muốn đi để thấy, để biết Tổng Thống Mỹ có phải ông Trời không mà sao cả thế giới phải nghe ngóng, chờ đợi mỗi mùa bầu cử Tổng Thống Mỹ?

Và tôi muốn đi để hỏi các Chú Bác những chiến hữu của Ba tôi ngày xưa được chìa khóa HO để đến thiên đường nước Mỹ, có còn nhớ đến bạn bè chiến hữu, quê hương hay không. Mà sao ai cũng chen chân bỏ lại “chùm khế ngọt” mà hân hoan làm kẻ lưu vong?

Tôi muốn gặp những người cùng lứa tuổi tôi là Người Mỹ Gốc Việt để thử xem cách xa hai nửa bán cầu, tuổi trẻ có gì giống và khác nhau.

Cuối cùng tôi muốn đi để xem vì sao, hấp lực gì mà hàng triệu người miền Nam đổ xô ra biển không định hướng những năm sau 1975 đến những năm 1990 và tiếp tục đến bây giờ bằng nhiều cách.

Nhưng đường đến nước Mỹ với mình chắc xa diệu vợi. Thôi thì các Chú, Bác anh em đồng bào ở Mỹ có ai còn tâm tình với những người bên này vui lòng trả lời dùm tôi, một thanh niên 30 tuổi những câu hỏi vừa nêu, để tôi khỏi khắc khoải về một nước Mỹ vô cùng lạ lẫm, và thần kỳ. Nếu vậy thì âu cũng là một niềm vui lớn rồi, chứ chưa dám nghĩ ngày nào đó mình đạt chân đến Mỹ quốc!

Mong lắm thay!

Nguyên Giang

Trung Quốc bắt đầu dùng thường dân để ‘hợp thức hóa’ biển Đông

Trung Quốc bắt đầu dùng thường dân để ‘hợp thức hóa’ biển Đông
Nguoi-viet.com

SINGAPORE (NV) – Chuyện Trung Quốc sử dụng thường dân để “hợp thức hóa” biển Đông có vẻ như đã bắt đầu. Đúng như dự đoán của ông Ian Storey, chuyên gia của Viện Nghiên Cứu Đông Nam Á ở Singapore.

Thân nhân của lính Trung Quốc đóng tại đảo nhân tạo Đá Thập được đưa tới đây để tuyên truyền. (Hình: shanghaiist.com)

Hồi tháng 5 năm ngoái, ông Storey từng nói với Reuters rằng, Trung Quốc sẽ gia tăng sự hiện diện của thường dân trên các thực thể mà Trung Quốc thủ đắc trái phép tại biển Đông, bởi sự hiện diện ấy sẽ khắc họa việc Trung Quốc thực sự đã quản lý những thực thể này cả về quân sự lẫn dân sự. Yếu tố này sẽ giúp Trung Quốc củng cố yêu sách chủ quyền về mặt pháp lý.

Kể từ năm 2012, Trung Quốc đã bắt đầu đưa du khách đến du lịch tại quần đảo Hoàng Sa. Gần đây, Trung Quốc đã thiết lập xong hệ thống hạ tầng để đưa thường dân đến cả quần đảo Hoàng Sa lẫn quần đảo Trường Sa.

Truyền thông Trung Quốc vừa giới thiệu một loạt hình ảnh về việc du khách mà đa số là thân nhân của những quân nhân Trung Quốc đóng tại bãi đá Chữ Thập được phi cơ dân sự chở đến thăm nơi này. Chuyến “du lịch” bãi đá Chữ Thập diễn ra ngay sau khi Trung Quốc tổ chức cho ba phi cơ dân sự thử hạ và cất cánh ở đó.

Song song với sự kiện vừa kể, truyền thông Trung Quốc còn loan báo, chính quyền “thành phố Tam Sa” đã thảo xong kế hoạch kêu gọi tư nhân đầu tư phát triển hạ tầng trên những hòn đảo ở biển Đông.

Tam Sa là tên một “thành phố” cấp huyện được Trung Quốc thành lập vào tháng 7 năm 2012. Thành phố này thuộc tỉnh Hải Nam và bao gồm quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa cùng với tất cả các bãi đá nằm trong phạm vi mà Trung Quốc đòi chủ quyền tại biển Đông. Thủ phủ của “thành phố Tam Sa” được đặt tại đảo Phú Lâm mà Trung Quốc cưỡng đoạt của Việt Nam hồi tháng giêng năm 1974 khi thôn tính toàn bộ quần đảo Hoàng Sa.

Theo một phó thị trưởng của “thành phố Tam Sa” thì chính quyền “thành phố Tam Sa” muốn mời gọi đầu tư từ tư nhân để xây dựng Trung Tâm Cấp Cứu về Y Tế và Hàng Hải, kéo cáp quang và phủ sóng wifi trên tất cả các đảo, bãi đá có hay không có người ở,… Kế hoạch mang tên “chương trình đối tác công-tư” này sẽ được thực hiện ngay trong năm nay và kể từ năm nay, Trung Quốc sẽ thiết lập một đường bay, thường xuyên thực hiện các chuyên bay đưa người đến “thành phố Tam Sa.”

Trước đây, chuyện đến “thành phố Tam Sa” du lịch khó khăn vì chỉ có tàu. Nay, ngoài phi trường trên đảo Phú Lâm ở quần đảo Hoàng Sa còn có các phi trường Chữ Thập, Vành Khăn, Xu Bi ở quần đảo Trường Sa. Chính quyền “thành phố Tam Sa” không giấu diếm hi vọng lượng du khách sẽ tăng gấp nhiều lần so với trước.

Người ta tin rằng, Trung Quốc sẽ hành xử tại quần đảo Trường Sa y hệt như những gì đã từng làm đối với quần đảo Hoàng Sa: Cưỡng chiếm – dung sức mạnh quân sự để giữ và củng cố, phát triển hạ tầng – tạo ra nhận thức rằng chuyện đã rồi nên xem thực tại như điều đương nhiên. (G.Đ)

 

 

VĂN TẾ 74 TỬ SĨ TRONG TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA ngày 17 – 19.01.1974

VĂN TẾ 74 TỬ SĨ TRONG TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA ngày 17 – 19.01.1974

H1Hỡi ơi!

Nhẹ tựa lông hồng,

Nặng tày non Thái.

Những cái chết đã đi vào quốc sử, con cháu nghe mà xót dạ bàng hoàng,

Bao con người vì gánh vác giang sơn, cây cỏ thấy cũng chạnh lòng tê tái.

Anh linh kia hoài phảng phất thiên phương,

Chính khí đó sẽ trường tồn vạn tải.

Mới hay,

Giòng giống Việt luôn còn nòi nghĩa dũng, thịt tan xương nát sá chi,

Trời đất Nam đâu thiếu bậc anh hùng, máu đổ thây rơi nào ngại.

Kính các anh vị quốc thân vong

Bày một lễ thâm tình cung bái. 

Nhớ các anh xưa,

Tuổi trẻ thanh xuân,

Khí hùng chí đại.

Thời binh hỏa đâu màng gì nhung gấm, chọn tri âm tri kỷ chốn sa trường,

Thuở can qua há tiếc chút bình an, nguyền báo quốc báo dân nơi hiểm ải.

Một tấc đất vẫn là cương thổ, ông cha xưa bao đời gầy dựng, sao cam lòng để vuột mất đi.

Dăm hòn đảo ấy vốn bản hương, anh em nay mấy độ canh cày, quyết tận sức ra gìn giữ mãi.

Từ Chúa Nguyễn sách văn1 chép rõ, nhân dân Nam từng khai thác làm ăn,

Đến Pháp Thanh công ước2 còn ghi, chủ quyền Việt chẳng luận bàn tranh cãi.

San Francisco hội nghị3, mừng biết bao, thấy thế giới đồng lòng,

Việt Nam Quốc gia chính quyền4, vui xiết kể, đón sơn hà trở lại.

Thế nên,

Đất cát ông cha thì phải giữ, dẫu mũi tên hòn đạn không sờn,

Núi sông tiên tổ sao chẳng gìn, mặc ăn gió nằm mưa chi nại.

Trùng dương sóng dữ, mập mờ thuyền viễn thú, thân trai há sợ kiếp gian nan,

Hải đảo gió cuồng, vời vợi biển quê hương, vai lính thêm bền lòng hăng hái.

Hội khao lề lại trống chiêng bi tráng, tiễn người đi mờ bóng cuối chân trời,

Nơi quê nhà đành con vợ u buồn, thương kẻ đợi trông buồm về trước bãi.

Có ngờ đâu,

Giặc ác hiểm quen tuồng xâm lược, máu tham tàn không giấu kín ý gian,

Ta hiền lương chuộng đạo hiếu hòa, tình hữu nghị có đâu ngoài lẽ phải.

Địch thả câu nước đục, hai ba lần chiếm đảo5, xây đồn đắp lũy đó đây,

Chúng luồn gió bẻ măng, bốn năm dạo lên bờ, dựng trại cắm cờ lải rải.

Ngày 16 Quang Hòa, Hữu Nhật6,… giặc đã nuốt tươi,

Đến 17 Duy Mộng, Quang Ảnh6,.. chúng đang xơi tái.

Lửa hờn bốc tận thanh vân.

Khí uất tràn đầy thương hải.

Ghìm máu nóng, thông tin bằng quang hiệu, giặc cứ ngang tàng,

Hạ quyết tâm, biệt hải tiến vào bờ, ta ôm thất bại.

Không nản chí, Thường Kiệt, Nhật Tảo băng băng pháo đạn xông pha,

Chẳng dùi lòng Bình Trọng, Khánh Dư7 né né tiễn lôi lèo lái.

Vẳng đôi tai còn nghe khúc “Thuật Hoài”8

Bừng con mắt đà thấy câu “Trung Ngãi”9

Thế nhưng,

Lực bất tòng tâm,

Thiên dung vô lại10.

Giặc đã nhiều chuẩn bị, nào tảo lôi, nào liệp đỉnh, tàu nhiều quân bộn giàn hàng,

Ta mất thế thượng phong, này sóng dữ, này đá ngầm, biển rộng đường xa phải trải.

Phía chếch đông tàu Mỹ đứng mà nhìn,

Phương chính bắc hạm Tàu nằm sắp phái.

Dù như thế ta vẫn quyết thư hùng

Có ra sao mình cứ liều sống mái.

Đùng đoành trọng pháo nổ thấp cao,

Sàn sạt hỏa tiễn bay trái phải,

Ngụy Văn Thà11 trúng thương trước ngực, máu anh hùng đẫm ướt chiến y,

Lý Thường Kiệt12 lãnh đạn ngang hông, nước đại hải ngập đầy buồng máy.

Khói mù tàu giặc cháy bốc lên,

Pháo nổ thuyền mình câu vọng lại.

Thương ơi!

Thế lực không cân

Thời cơ cũng trái.

Bảy tư người bỏ mình vì nước, biển sâu ký gởi thân phàm,

Cả bốn tàu trúng pháo quân thù, bờ cạn lui về gác mái.

Cờ quốc gia phủ người ra trận, toàn quân dân uất ức trẻ như già

Vành khăn tang chít tóc đang xanh, bao thân quyến nghẹn ngào trai lẫn gái.

Công các anh,

Tổ quốc thề không quên,

Toàn dân nguyền nhớ mãi.

Chống ngoại xâm là truyền thống muôn đời

Giữ lãnh thổ vốn luân thường vạn đại.

Máu tử sĩ sẽ nuôi khôn dân tộc, mau kiên trì giành lại giang sơn,

Xương anh linh rồi nung chín hùng tâm, sớm quyết liệt san bằng oan trái.

Nước cường thịnh khi dân biết kết đoàn,

Dân phú túc lúc người luôn thân ái.

Hôm nay.

Sơ sài lời điếu câu văn,

Đạm bạc chùm hoa dĩa trái.

Xót uy linh, xin tượng tạc bia xây,

Tỏ thâm tạ, khiến dân quì quan vái.

Mong các anh siêu độ tái sinh,

Cầu đất nước dân an quốc thái.

Hỡi ơi!

Xót xa tiếng mất ý còn,

Tha thiết lòng phơi ruột trải.

Hồn có linh thiêng

Niệm tình thụ bái.

Huế, ngày 18.01.2014

Nguyễn Phúc Vĩnh Ba

_____

Ghi chú:

  1. Đầu TK 17, Chúa Nguyễn tổ chức khai thác trên các đảo. Đội Hoàng Sa và Đội Bắc Hải có nhiệm vụ ra đóng ở hai quần đảo, mỗi năm 8 tháng để khai thác các nguồn lợi: đánh cá, thâu lượm những  tài nguyên của đảo và những hoá vật do lấy được từ những tàu đắm.

Năm 1816: Vua Gia Long chính thức chiếm hữu đảo, ra lệnh cắm cờ trên đảo và đo thuỷ trình. Năm 1835: Vua Minh Mạng cho xây đền, đặt bia đá, đóng cọc, và trồng cây. Đội Hoàng Sa và Đội Bắc Hải được trao nhiều nhiệm vụ hơn: khai thác, tuần tiễu, thu thuế dân trên đảo và nhiệm vụ biên phòng bảo vệ hai quần đảo. Hai đội này tiếp tục hoạt động cho đến khi người Pháp vào Đông Dương.

  1. Ngày 9 tháng 6 năm 1885: Hòa ước Thiên Tân kết thúc chiến tranh Pháp Thanh. Ngày 26 tháng 6 năm 1887: Pháp và nhà Thanh xúc tiến ấn định biên giới giữa Bắc Kỳ và Trung Hoa.
  2. Ngày 6 tháng 9 năm 1951: Tại Hội nghị San Francisco về Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản, vốn không chính thức xác định rõ các quốc gia nào có chủ quyền trên quần đảo, Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu tuyên bố rằng cả quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa đều thuộc lãnh thổ Việt Nam, và không gặp phải kháng nghị hay bảo lưu nào từ 51 nước tham dự hội nghị.
  3. Năm 1954 – Hiệp định Geneva quy định lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới quân sự tạm thời (bao gồm cả trên đất liền và trên biển). Quần đảo Hoàng Sa nằm ở phía Nam vĩ tuyến 17, được giao cho chính quyền Quốc gia Việt Nam (quốc trưởng Bảo Đại đứng đầu) quản lý.
  4. Năm 1956, lợi dụng tình hình quân đội Pháp phải rút khỏi Đông Dương theo quy định của Hiệp định Geneva và trong khi chính quyền miền Nam Việt Nam chưa kịp tiếp quản quần đảo Hoàng Sa theo như thỏa thuận của hiệp định này, Trung Quốc đã thừa cơ đưa quân ra chiếm đóng bất hợp pháp nhóm đảo phía Đông quần đảo Hoàng Sa bao gồm Phú Lâm và Linh Côn. (Trần Công Trực)
  5. Tên các hòn đảo bị Trung Quốc xâm chiếm.
  6. Tên bốn chiến hạm tham gia trận hải chiến Hoàng Sa: HQ4 (Trần Khánh Dư), HQ5 (Trần Bình Trọng), HQ10 (Nhật Tảo), và HQ16 (Lý Thường Kiệt).
  7. Tên bài thơ của danh tướng Phạm Ngũ Lão đời Trần được Hạm trưởng HQ4 Trung tá Vũ Hữu San đọc để cổ võ tinh thần binh sĩ trước giờ khai hỏa.
  8. Tức là Trung Nghĩa, bổn phận của người lính.
  9. Trời dung tha phường vô lại.
  10. Thiếu tá Ngụy Văn Thà là hạm trưởng HQ10 Nhật Tảo.
  11. Lý Thường Kiệt là tàu HQ16.

Dầu sụt dưới 28 đô sau khi bỏ cấm vận Iran

Dầu sụt dưới 28 đô sau khi bỏ cấm vận Iran

Iran được gỡ bỏ cấm vận và sẵn sàng xuất khẩu dầu thô trở lại

Giá dầu tiếp tục sụt giảm xuống mức dưới 28 đô la một thùng, trong bối cảnh phương Tây gỡ bỏ cấm vận Iran có thể gây ra tình trạng thừa nguồn cung dầu mỏ.

Giá dầu thô Brent, đơn vị đo chuẩn quốc tế, có lúc xuống tới mức 27,67 USD/thùng, mức thấp nhất từ năm 2003, trước khi tăng nhẹ trờ lại, lên giá 28,17 USD/thùng.

Giá dầu thô của Mỹ sụt giá, còn 28,86 USD/thùng.

Các nhà phân tích nói việc gỡ bỏ cấm vận Iran có nghĩa sẽ có thêm nửa triệu thùng dầu được sản xuất mỗi ngày.

Daniel Ang, chuyên viên phân tích từ hãng Phillip Futures nhận định:

“Giá dầu sụt giảm vì phương Tây đã gỡ bỏ cấm vận với Iran. Điều này có nghĩa là chúng ta sẽ thấy một lượng dư thừa dầu thô lớn khi dầu của Iran xuất hiện trở lại trên thị trường.”

Image copyright Reuters Image caption IAEA nói Iran đã tuân thủ thỏa thuận hạn chế phát triển vũ khí hạt nhân

Gỡ bỏ cấm vận

Quyết định gỡ bỏ cấm vận cho Iran được đưa ra hôm Chủ Nhật, sau khi Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế (IAEA) nói Iran đã tuân thủ thỏa thuận hạn chế Tehran phát triển vũ khí hạt nhân.

Iran có trữ lượng dầu mỏ lớn thứ tư thế giới, theo Cơ quan Quản lý Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ, và bất cứ động thái thêm lượng dầu sản xuất ra sẽ thêm vào con số một triệu thùng dầu dư thừa, đang gây ra hiện tượng làm giá dầu sụt giảm hơn 70% từ giữa năm 2014.

Các nhà phân tích nói Iran đã có sẵn khá nhiều dầu để bán ra.

Ric Spoon, phân tích gia trưởng của công ty CMC Markets, nói: “Hiện Iran có lượng dầu khá lớn trong kho để bán ra. Họ có thể bán ra ngay nếu muốn, và điều đó sẽ khiến nguồn cung tăng lên rất nhanh.”

Giá dầu sụt giảm liên tiếp đến từ việc thừa nguồn cung, chủ yếu là do dầu đá phiến của Mỹ tràn ngập thị trường.

Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ tới Ả-rập Saudi, Iran và Ai Cập trong tuần này, Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố

Trong khi đó, nhu cầu với dầu thô lại sụt giảm vì các nền kinh tế như Trung Quốc và Châu Âu đang phát triển chậm lại.

Trong một diễn biến riêng rẽ, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ có chuyến thăm bất thường tới Ả-rập Saudi và Iran, hai nước hiện đang có cuộc tranh cãi gay gắt sau vụ Ả-rập Saudi xử tử giáo sỹ Shia nổi tiếng Nimr al-Nimr.

Chuyến đi được cho là nỗ lực của Bắc Kinh nhằm đóng vai trò một “nhà trung gian hòa giải chân thành”, theo hãng tin Reuters.

Tuyên bố vắn tắt của Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói ông Tập sẽ tới Ả-rập Saudi, Iran và Ai Cập trong chuyến công du năm ngày, 19-23/1.

Trung Quốc hồi tháng Tư 2015 đã trở thành nhà nhập khẩu dầu thô lớn nhất thế giới, và trước đó chỉ đứng sau Hoa Kỳ mà thôi.

Sự tăng trưởng chậm lại của kinh tế Trung Quốc trong thời gian gần đây khiến cơn khát dầu thô của Bắc Kinh dịu lại đôi chút, nhưng nhu cầu năng lượng vẫn đóng vai trò to lớn trong sự phát triển của nước này.

28/1 Đại hội XII ‘chuẩn thuận’ Tổng bí thư

28/1 Đại hội XII ‘chuẩn thuận’ Tổng bí thư

Trung tâm báo chí Đại hội XII đã được khai trương sáng 18/1

Theo kế hoạch, ngày 27/1 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa mới sẽ bầu Tổng bí thư nhưng phải qua Đại hội chuẩn thuận.

Phó Chánh văn phòng Trung ương Đảng CSVN Lê Quang Vĩnh cho báo chí trong nước biết rằng sau phiên khai mạc chính thức ngày 21/1, Đại hội XII sẽ dành hai ngày để thảo luận về văn kiện Đại hội.

Các văn kiện hoàn thiện sẽ được trình Đại hội thông qua vào ngày 28/1. Đại hội XII có sự tham gia của 1.510 đại biểu.

Ban Chấp hành Trung ương khóa mới được lựa chọn sẽ có Phiên họp thứ nhất vào chiều 27/1. Tại đây, Ban Chấp hành sẽ bầu vị trí Tổng bí thư.

Tuy nhiên, theo ông Vĩnh, kết quả bầu sẽ được Ban Chấp hành Trung ương báo cáo và xin ý kiến Đại hội vào sáng 28/1 để chuẩn thuận trước khi được công bố.

Ông Lê Quang Vĩnh không nói trong trường hợp Đại hội không chuẩn thuận phương án xử lý sẽ như thế nào.

‘Không giới hạn tuổi tác’

Ông Vĩnh nói với báo Zing rằng “Tổng bí thư phải là người tiêu biểu nhất cho toàn Đảng, phải là nhà lãnh đạo xứng tầm”.

Ông khẳng định: “Không có giới hạn về tuổi đối với chức danh này.”

Theo ông Lê Quang Vĩnh, Hội nghị Trung ương 14 kết thúc hôm 13/1 vừa qua đã xem xét các trường hợp đặc biệt là “các đồng chí quá tuổi trong phương án nhân sự” ở cả Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư.

Ông hé lộ: “Đối với việc xin rút hay không xin rút, các đồng chí đều xin rút hết. Nhưng rút hay không do Ban chấp hành quyết định”.

Ngay cả việc rút hay không cũng do Đại hội quyết định, Đại hội có cho rút hay không chứ không phải là nguyện vọng của cá nhân. Muốn rút mà Đại hội không cho thì cũng không được. Quyết định cuối cùng là do Đại hội đưa ra, không phải do cấp dưới Đại hội.

Lê Quang Vĩnh, Phó Chánh văn phòng Trung ương Đảng

Phó Chánh văn phòng Trung ương Đảng cũng nhấn mạnh quyền quyết định của Đại hội.

“Với những người chưa được trung ương giới thiệu, Đại hội sẽ quyết định giới thiệu hay không để đưa vào danh sách bầu. Có thể nói, việc bầu cử tiến hành dân chủ và thực sự tôn trọng quyền của đại biểu và Đại hội.”

Theo Quyết định 244 ngày 9/6/2014 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ký, “Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do Bộ Chính trị đề cử; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của Bộ Chính trị”.

Tuy nhiên, ông Lê Quang Vĩnh nói bầu cử theo quy định nào và có tuân thủ Quyết định 244 hay không “Đại hội sẽ quyết định”.

Ông nói: “Quyết định 244 rất khoa học, phù hợp tình hình, dân chủ nhưng phải chặt chẽ, tránh rối loạn xã hội”.

“Ngay cả việc rút hay không cũng do Đại hội quyết định, Đại hội có cho rút hay không chứ không phải là nguyện vọng của cá nhân. Muốn rút mà Đại hội không cho thì cũng không được.”

“Quyết định cuối cùng là do Đại hội đưa ra, không phải do cấp dưới Đại hội.”

Như vậy có thể hiểu cho tới nay, các vị trí chủ chốt nhất vẫn chưa được định đoạt.

Hôm 16/1, ông Nguyễn Đức Hà, hàm vụ trưởng, Ban Tổ chức Trung ương Đảng, nói với báo Tiền Phong rằng “bỏ phiếu quyết định trúng hay không trúng vẫn là Đại hội, chứ không phải cứ Trung ương giới thiệu là đã trúng”.

Ông Lê Quang Vĩnh thì nói trên báo Zing rằng đã có một số “trường hợp đặc biệt” (tức quá tuổi) thuộc Bộ Chính trị khóa XI được giới thiệu ra Đại hội lần này nhưng đây là “một vài trường hợp đặc biệt và rất ít thôi”.