Venezuela đổi tiền nhằm ‘chống lại mafia’

Venezuela đổi tiền nhằm ‘chống lại mafia’ 

BBC

 A woman shows wads of 100-bolivar-bills to change in La Parada, municipality of Villa del Rosario, Norte de Santander department, Colombia, in the border with Venezuela, on December 11, 2016.

AFP

Đồng 100 bolivar hiện có giá 2 xu Mỹ trên thị trường chợ đen

Chính phủ Venezuela tuyên bố sẽ bỏ tờ tiền giấy có mệnh giá cao nhất nước này trong vòng 72 giờ để chống tình trạng tội phạm.

Dữ liệu từ ngân hàng trung ương cho thấy có hơn sáu tỷ tờ tiền giấy 100 bolivar đang được lưu hành, chiếm gần phân nửa toàn bộ giá trị tiền tệ nước này.

Kinh tế Venezuela và duyên nợ Việt Nam

Người dân Venezuela sẽ có 10 ngày kể từ thứ Tư để đem đổi các tờ tiền này lấy tiền xu và các tờ tiền mới có mệnh giá cao hơn.

Tổng thống Nicolas Maduro nói việc này sẽ giúp chặn tình trạng các băng đảng tích trữ tiền.

Tuy nhiên, tại Ấn Độ, quyết định tương tự hồi tháng trước theo đó hủy bỏ các tờ tiền giấy có mệnh cao đã gây những xáo trộn nghiêm trọng.

‘Mafia tích trữ tiền’

Trong một tuyên bố gây ngạc nhiên, ông Maduro hôm Chủ Nhật nói tờ 100 bolivar, có trị giá tương đương 2 xu Mỹ trên thị trường chợ đen, sẽ không còn có giá trị lưu thông kể từ thứ Tư.

Ông tổng thống nói mục tiêu là nhằm chống lại các băng đảng đa quốc gia đang tích trữ tiền giấy Venezuela ở nước ngoài, bước đi mà ông từng mô tả là một phần trong “cuộc chiến kinh tế” chống lại chính phủ ông.

Ông nói các băng đảng đã nắm giữ số tiền trị giá 300 tỷ bolivar, hầu hết là ở dạng các tờ tiền 100 bolivar.

Đóng cửa biên giới

Ông tổng thống nói theo kế hoạch, các tờ tiền 100 bolivar sẽ không được đưa trở lại Venezuela, cho nên các băng nhóm tội phạm sẽ không thể đổi số tiền đã tàng trữ được, và số tiền đó sẽ trở nên vô giá trị.

Khủng hoảng kinh tế và biểu tình chống chính phủ ở Venezuela

Đồng tiền của Venezuela đã rớt giá mạnh do tình trạng lạm phát phi mã.

Trên thị trường chợ đen, đồng bolivar xuống giá 55% so với đồng đô la Mỹ chỉ tính riêng trong tháng trước; Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) ước tính giá cả trong năm tới sẽ tăng lên hơn 2.000%.

Các băng nhóm tội phạm do đó có thể mua tiền Venezuela giá rẻ trên thị trường chợ đen rồi đem đổi lấy đô la hoặc đồng peso của Colombia.

Sau đó, họ dùng tiền Venezuela để mua hàng hóa được trợ giá tại nước nay, rồi đem bán tại quốc gia láng giềng Colombia để kiếm lời.

Nhiều người Venezuela sống gần vùng biên giới mua đồng peso Colombia và dùng tiền đó để mua hàng hóa tại Colombia, là những thứ họ không thể kiếm được tại Venezuela do tình trạng khan hiếm kéo dài.

Tổng thống Maduro nói tình trạng khan hiếm hàng hóa và mức lạm phát cao kỷ lục của Venezuela là do “các thế lực đế quốc” gây ra, mà theo ông là nhằm lật đổ chính quyền của ông.

Ông nói mục tiêu của các “lực lượng” này là “nhằm gây bất ổn cho nền kinh tế và xã hội chúng ta, khiến đất nước không có các tờ tiền 100 bolivar”.

Người dân Venezuela chỉ có 10 ngày để đem đổi các tờ giấy bạc 100 bolivar sang tiền xu và tiền giấy có mệnh giá từ 500 đến 20.000 bolivar, là các loại tiền sẽ được phát hành ra thị trường kể từ 15/12.

Những người chỉ trích ông Maduro dự đoán sẽ có tình trạng hỗn loạn xảy ra, và tỏ ý hoài nghi về công tác tổ chức các điểm đổi tiền để người dân có thể đem tiền 100 bolivar tới đổi lấy tiền mới.

Tiền Venezuela

Thiên ý rõ ràng đằng sau cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ

Thiên ý rõ ràng đằng sau cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ

Ông Donald Trump, một ứng cử viên đầy tai tiếng cùng hình tượng không mấy tốt đẹp trong mắt dân chúng, lại vươn lên ngôi vị Tổng thống. Điều này đã khiến không ít chính khách, chuyên gia, giới truyền thông bất ngờ. Chuyện gì đã xảy ra?

Ông Donald Trump đắc cử Tổng thống Mỹ có phải chỉ là ngẫu nhiên? (Ảnh: Internet)

Theo lời của không ít các kênh truyền thông trong và ngoài nước, trên con đường đắc cử của ông Trump đã xuất hiện không ít tình huống hiếm có. Ví như chi phí dùng cho việc tranh cử ít hơn bà Clinton rất nhiều; đã nói rất nhiều lời chống lại nguyên tắc chính trị; không nhận được sự hoan nghênh của giai tầng cao cấp và giới truyền thông chủ lưu nước Mỹ, không được đảng phái hiện nay chào đón, thậm chí rất ít “nguyên lão” đảng phái hiện nay đứng ra ủng hộ. Từ khi bắt đầu tham gia tranh cử cho đến trước ngày tổng tuyển cử đều nhận được phản ứng không mấy tốt đẹp của đại đa số dân ý…

Tuy nhiên, ông Donald Trump trong tình huống như vậy, cuối cùng lại có thể trở thành Tổng thống Mỹ, dường như trong cõi huyền diệu đã có một bàn tay lớn đang kiểm soát tất cả. Và điều này đối với ông Donald Trump mà nói, nếu không phải là kỳ tích thì quả thực không biết phải giải thích thế nào!

Ông Donald Trump tiến vào Nhà Trắng, có thể nói đây không phải chỉ là dân ý, mà là hiển lộ rõ ràng của Thiên ý

Cuộc điều tra dân ý cho thấy, những người ủng hộ ông Trump đại đa số đều là những người da trắng thuộc giai tầng lao công tầng thấp trong đảng Cộng Hòa, những người này mạnh mẽ phản đối các loại hiệp định tự do kinh tế thương mại và gia tăng luật dự thảo di dân, đặc biệt là phản đối để cho những gia đình di dân phi pháp có được quyền cư trú. Nhiều người Mỹ đang phải đứng trước rất nhiều vấn đề xã hội ở Mỹ, cũng là lòng người đã đổi khác, họ bỏ phiếu cho ông Trump đi đến cục diện thắng lợi là điều cực kỳ quan trọng.

Tuy nhiên nếu như chỉ có dân ý ủng hộ ông Trump, thì vẫn không đủ để có được kết quả như vậy. Thử hỏi, nếu như không có sự sắp đặt của ông trời, thì ông Donald Trump làm sao có thể ngay trong tình huống nhiều tai tiếng bất lợi như vậy, trên chặng đường đã đánh bại 16 ứng cử vên của đảng Cộng Hòa giành được chính đảng, sau đó chiến thắng bà Hillary trước sự bất ngờ của mọi người?

Một vài điềm báo trước khi bỏ phiếu dường như đã nói rõ kết cục của cuộc bầu cử. Ở bang Florida, bà Hillary phát biểu chỉ được 7 phút đã bị cơn mưa lớn làm cho gián đoạn. Mấy phút sau, bà Hillary chỉ có thể tiến hành vận động qua điện thoại, hy vọng cử tri trẻ tuổi ủng hộ bà.

Ngoài ra, bà Janet Reno, nữ bộ trưởng tư pháp đầu tiên trong thời của Tổng thống Bill Clinton đã từng nói: “Trump sẽ mãi mãi sẽ không làm được Tổng thống trong những năm còn sống của tôi”. Kết quả, ngày 7/11, bà Reno đã qua đời vì bệnh tật, hưởng thọ 78 tuổi.

Chú khỉ Geda ở Trung Quốc, gấu bắc cực của Nga, một con cá ở Ấn Độ đều dự đoán Trump thắng cử, giống như con bạch tuộc của Đức đã dự đoán thắng lợi World Cup ngày trước, đây không chỉ vỏn vẹn là cung cấp đề tài nói chuyện sau bữa cơm trà cho mọi người thôi đâu, cần phải biết rằng, sự câu thông với giới tự nhiên của các loài động vật còn vượt xa hơn cả con người rất nhiều.

Như vậy, điều gì đã khiến cho ông Donald Trump có được sự ưu ái của Thiên thượng? Rất nhiều người tin vào Thần Phật đều cảm thấy buồn bực: Một Donald Trump bỡn cợt với đời, ăn nói thô tục, cách làm cực đoan, nhiều lần phá sản và ly hôn, còn liên quan đến lừa đảo và trốn thuế, hoàn toàn không phù hợp để Thượng đế tuyển chọn.

Có lẽ, điều chúng ta nhìn thấy chỉ là một vài điều vốn không hoàn mỹ của ông Trump, ông ấy có lẽ còn một mặt khác mà chúng ta không biết được, ví như ông coi trọng tình thân, giàu lòng yêu thương và trắc ẩn, vui vẻ giúp đỡ những người đang trong hoàn cảnh khó khăn, những phẩm chất đặc biệt như vậy có lẽ đã giúp ông hoàn thành sứ mệnh mà Thiên thượng giao phó cho mình.

Đài truyền hình Tân Đường Nhân tiếng Trung trước đó đã có buổi phỏng vấn đối với ông Shawn Steel, cựu chủ tịch đảng Cộng hoà bang California, và là Ủy viên Ủy ban Toàn quốc đảng Cộng hòa thuộc phe cánh ông Donald Trump và ông Gary Locke, cựu đại sứ Trung Quốc ở Hoa Kỳ, người ủng hộ bà Clinton, cũng đã cho thấy câu trả lời.

Trong buổi phỏng vấn, cả hai bên đều đã chỉ rõ ràng về vấn đề Pháp Luân Công vốn được xem là vấn đề nhạy cảm nhất trong mối quan hệ Trung – Mỹ, trong đó bao gồm cả vấn đề mổ cướp nội tạng các học viên Pháp Luân Công. Trong đó có hỏi nếu như bà Hillary hoặc ông Trump đắc cử, bà ấy hoặc ông ấy sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào?

Ông Gary Locke trả lời: “Hillary sẽ tiếp tục khởi xướng và thúc đẩy nhân quyền, bao gồm tự do và khoan dung tôn giáo lớn hơn ở bên trong Trung Quốc”. Đảng Dân Chủ đã nắm quyền 8 năm rồi, lẽ nào đối diện với tội ác diệt chủng xưa nay chưa từng có trong lịch sử như vậy, sao không phải là lập tức ngăn chặn, mà vẫn là “tiếp tục khởi xướng và thúc đẩy”?

Trong lúc được hỏi về “Những văn kiện mà Vương Lập Quân mang theo phải chăng có liên quan với tội ác mổ cướp nội tạng?”, ông Gary Locke nói rằng: “Có lẽ tôi không thể nói, tôi sẽ không xác nhận văn kiện này có hay không”.

Bà Hillarry nếu như đắc cử, thì làm sao có thể giương cao giá trị phổ quát mà các đời Tổng thống Mỹ trước đó đã khởi xướng?

Còn ông Shawn Steel lại trả lời: “Tôi không thể nói với mọi người rằng Trump nhất định sẽ làm những gì, nhưng tôi có thể chắc chắn với mọi người rằng, trong nhóm của ông ấy có những người hiểu rất rõ những thông tin này.

Chúng tôi biết chuyện Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) mổ cướp nội tạng đã diễn ra mấy chục năm nay rồi, đây chẳng qua chỉ là thủ đoạn cũ rích của ĐCSTQ, rất tàn ác. Đối với một đoàn thể tín ngưỡng ôn hòa, lại mượn cớ này kia để gia tăng bức hại, đây là tội ác chưa từng xuất hiện trong xã hội nhân loại. Tôi mong rằng, đây là việc đầu tiên mà ông Donald Trump sẽ phải làm khi tiếp kiến người lãnh đạo Trung Quốc, nếu như ông (lãnh đạo Trung Quốc) phản đối tự do tôn giáo, chúng tôi sẽ không hợp tác với ông nữa.

Tôi không thể đoán trước, nhưng đây là điều cần phải làm. Một chính phủ tham gia tội ác mổ cướp nội tạng và giết hại người vô tội, đây đúng là chuyện đáng ghê tởm và bất bình. Những người ủng hộ ông Obama và bà Clinton vốn không quan tâm, nhưng làm sao có thể không quan tâm được? Không phải bạn cũng là con người hay sao. Một khi chúng tôi nắm quyền, chúng tôi nhất định phải đề cập đến đề tài thảo luận này, và để cho càng nhiều người hơn nữa biết được điều này tệ hại như thế nào”.

Hai câu trả lời như vậy, những người có đức tin vào Thần Phật sẽ chọn ai đây? Trong lòng quả thật đã quá rõ ràng, và hẳn đây chính là nguyên nhân mà Thượng đế đã giúp đỡ ông Donald Trump. Sau khi ông Trump lên nắm quyền, liệu có cô phụ sứ mệnh mà Thiên thượng đã giao phó cho ông hay không, chúng ta hãy cùng chờ đợi xem.

Tác giả: Dương Ninh

Cần Thơ: Bổ nhiệm vụ phó ‘ma’ là ‘đúng quy trình’

 Cần Thơ: Bổ nhiệm vụ phó ‘ma’ là ‘đúng quy trình’

Nguoi-viet.com

Ông Vũ Minh Hoàng (phải) nhận quyết định bổ nhiệm làm phó giám đốc Trung Tâm Xúc Tiến Đầu Tư – Thương Mại và Hội Chợ Triển Lãm của Cần Thơ rồi trở qua Nhật học tiếp. (Hình: Đài PTTH Cần Thơ)

CẦN THƠ (NV) – Một phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ vừa ký thông báo thu hồi báo cáo của một phó ban khác. Báo cáo này khẳng định việc bổ nhiệm ông Vũ Minh Hoàng làm vụ phó là “đúng quy trình!”

Ông Vũ Minh Hoàng là ví dụ mới nhất về sự lũng đoạn hệ thống công quyền tại Việt Nam của các băng nhóm quyền lực.

Tháng Sáu, 2014, Ban Tổ Chức Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN đồng ý cho Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ tuyển dụng ông Vũ Minh Hoàng, quê ở Bắc Ninh, lúc đó mới 24 tuổi, đang du học tại Bỉ vào làm “chuyên viên” của tại Phòng Nghiên Cứu Tổng Hợp.

Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ là cơ quan thay mặt Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN giám sát và chỉ đạo toàn bộ các vấn đề có liên quan đến an ninh, quốc phòng, kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long.

Tuy ông Hoàng ở ngoại quốc, nhưng vào Tháng Giêng năm nay, “chuyên viên” Vũ Minh Hoàng vẫn được bổ nhiệm làm vụ phó Vụ Kinh Tế Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ. Ngay sau đó, ban này có văn bản “cho phép” ông Vũ Minh Hoàng đi Nhật học tiến sĩ.

Ông Hoàng chỉ có tên trong danh sách lãnh đạo Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ chứ không đến chỗ này làm việc ngày nào. Vụ trưởng Vụ Kinh Tế của ban này mới thú nhận ông không hề biết mình có một phụ tá tên Vũ Minh Hoàng.

Nói cách khác, ông Hoàng là một vụ phó “ma.”

Chuyện chưa ngừng ở đó, đúng 32 ngày sau khi được bổ nhiệm làm vụ phó, ông Hoàng được chủ tịch thành phố Cần Thơ “xin” đích danh để “tăng cường cho địa phương.”

Sau khi thủ tục “xin tăng cường nhân sự” hoàn tất, chính quyền thành phố tổ chức lễ tiếp nhận, bổ nhiệm ông Hoàng làm phó giám đốc Trung Tâm Xúc Tiến Đầu Tư – Thương Mại và Hội Chợ Triển Lãm của Cần Thơ. Ông Hoàng đến Cần Thơ dự lễ rồi& qua Nhật học tiếp.

Giữa tuần trước, truyền thông Việt Nam nêu thắc mắc về sự thăng tiến của ông Hoàng.

Và câu chuyện lập tức trở thành một “scandal.”

Giới lãnh dạo Việt Nam, từ tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng,… thường lập tức chỉ đạo xem xét, điều tra ngay những vụ phạm pháp hình sự gây rúng động dư luận, nhưng cho tới nay, chưa có ai phát biểu câu nào về trường hợp Vũ Minh Hoàng.

Chỉ có hai nơi đưa ra ý kiến về việc tuyển dụng, bổ nhiệm ông Hoàng là Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ (nơi đưa ra các đề nghị tuyển dụng, bổ nhiệm ông Hoàng) và Ban Tổ Chức của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN (nơi phê duyệt đề nghị tuyển dụng và bổ nhiệm ông Hoàng).

Những viên chức hữu trách, liên quan trực tiếp đến việc tuyển dụng, bổ nhiệm ông Hoàng, đều khẳng định, thanh niên này là một… “tài năng trẻ” mà đảng và nhà nước cần nên việc tuyển dụng, bổ nhiệm ông không có gì sai.

Thậm chí, vào ngày 11 Tháng Mười Hai, ông Nguyễn Quốc Việt, một phó Ban của Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ, chính thức ký gửi một báo cáo khẳng định, việc tuyển dụng, bổ nhiệm ông Hoàng “đúng quy trình.”

Theo báo cáo vừa kể thì việc tuyển dụng, bổ nhiệm này được các viên chức lãnh đạo Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ “thống nhất.”

Ông Hoàng từng tốt nghiệp đại học loại giỏi ở Trung Quốc, có hai bằng thạc sĩ loại xuất sắc của hai đại học (một ở Anh, một ở Bỉ), biết năm ngoại ngữ, có mối quan hệ tốt với một số doanh nghiệp ngoại quốc lớn, có khả năng mời gọi đầu tư vào Tây Nam Bộ. Sở dĩ ông được chọn, bổ nhiệm làm chức vụ này là vì nơi đây cần một văn phòng xúc tiến đầu tư tại Nhật.”

Báo cáo kể thêm rằng, đầu Tháng Ba, 2015, ông Hoàng mời nhiều giáo sư, tiến sĩ và các tập đoàn tài chính lớn của Nhật đến Cần Thơ và khu vực đồng bằng sông Cửu Long “tìm hiểu cơ hội đầu tư.”

Việc trao cho ông Hoàng hàm “vụ phó” là nhằm giữ chân ông “tiếp tục làm việc tại Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ, sau khi bảo vệ xong luận án tiến sĩ tại Nhật.”

Hàm “vụ phó” còn nhằm tạo điều kiện để ông Hoàng thuận lợi trong quan hệ với các đối tác ở Nhật và một số quốc gia khác khi mời gọi hợp tác đầu tư phát triển kinh tế khu vực Tây Nam Bộ.

Trong vụ này, ông Hoàng cũng lên tiếng, nói rằng ông dư bằng cấp để hưởng sự đặc cách trong tuyển dụng và bổ nhiệm.

Báo cáo không đề cập đến điều mà ai cũng thắc mắc: Vũ Minh Hoàng là con cháu của ai?

Một số người sử dụng Internet tại Việt Nam tiết lộ, cha của Vũ Minh Hoàng là một “doanh nhân thành đạt” nhờ có quan hệ mật thiết với nhiều viên chức lãnh đạo của đảng, nhà nước, và chính phủ. Ngoài cha, ông Hoàng còn có chú ruột là một sĩ quan công an cao cấp, từng phụ trách an ninh tại Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ.

Có một điểm đáng chú ý là chỉ vài tiếng sau khi báo chí công bố báo cáo của ông Việt về trường hợp Vũ Minh Hoàng, một phó ban khác của Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ, ký thông báo thu hồi báo cáo này vì “nội dung chưa được tập thể thống nhất,” việc phát hành báo cáo “không đúng quy trình.”

Báo cáo về việc tuyển dụng, bổ nhiệm Vũ Minh Hoàng đang gợi ra nhiều thắc mắc mới.

Giới lãnh đạo đảng CSVN từng cam kết sẽ chỉ đề ra chủ trương, chính sách, việc thực hiện những chủ trương, chính sách này là trách nhiệm của hệ thống công quyền. Nếu đúng như thế thì tại sao lại cần phải có những ban chỉ đạo kiểu như Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ với cấu trúc về tổ chức y hệt như cấu trúc của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN và chính phủ Việt Nam để dân chúng phải cõng thêm một mớ viên chức?

Nếu chỉ giám sát, chỉ đạo việc thực hiện chủ trương, chính sách thì tại sao Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ cần phải có “văn phòng xúc tiến đầu tư tại Nhật?”

Sau khi du học tại ngoại quốc, kể cả được chọn gửi ra ngoại quốc du học bằng ngân sách vì học lực khá, khi quay trở về Việt Nam, rất nhiều thạc sĩ, tiến sĩ, không tìm được chỗ đứng thích hợp, phải bỏ việc, thậm chí tìm đường ra ngoại quốc sống. Rất nhiều lần báo chí Việt Nam cảnh báo về sự lãng phí cả nhân lực lẫn tài chính này. Dựa vào đâu để khẳng định, giá trị những bằng cấp mà ông Vũ Minh Hoàng đã thủ đắc cao hơn giá trị bằng cấp của hàng chục ngàn cá nhân cũng du học ngoại quốc nhưng khi trở về, tìm kiếm đến mỏi mòn vẫn không ra chỗ đứng thích hợp?

Năng lực các tùy viên thương mại của những cơ quan ngoại giao Việt Nam trên toàn thế giới, cũng như hệ thống “xúc tiến đầu tư thương mại” từ trung ương đến địa phương, đặc biệt là các trung tâm “xúc tiến đầu tư thương mại” đều kém hơn ông Hoàng trong việc mời gọi “hợp tác đầu tư phát triển kinh tế” nên dứt khoát không thể để “sổng” ông?

Cuối cùng, lấy gì bảo đảm rằng, sau khi đã được đầu tư thích đáng để thu lượm bằng cấp, dùng mớ bằng cấp đó làm bệ phóng vào những vị trí rất cao của hệ thống công quyền trong một thời gian cực kỳ ngắn, ông Hoàng sẽ không khai thác quyền lực và “mối quan hệ tốt với một số doanh nghiệp ngoại quốc lớn” để làm cho cha ông trở thành một “doanh nhân thành đạt hơn?” (G.Đ.)

Thế Nào Là Cầu Nguyện?

Thế Nào Là Cầu Nguyện?

Một chàng thanh niên nọ khao khát sống đời tận hiến và cầu nguyện, đến nỗi anh đã xa lánh tất cả mọi người và mọi sự, để đến gõ cửa một đan viện nọ… Anh được vị tu viện trưởng chấp nhận tức khắc.

Trong những ngày đầu, anh quan sát cách sống của các tu sĩ: Sau những giờ cầu nguyện lâu dài, tất cả mọi người đều bắt tay vào công việc: người thì cày cuốc, người thì gặt hái, người thì miệt mài trong công tác dịch thuật. Thấy thế, chàng thanh niên đâm ra thất vọng. Anh đến trình bày ý nghĩ của mình với đan viện phụ như sau: “Thưa cha bề trên, con cứ tưởng ở đây chúng ta chỉ có một sinh hoạt duy nhất đó là cầu nguyện. Ðằng này, con lại thấy các thầy phải vất vả lo cho những nhu cầu vật chất quá nhiều”. Vị tu viện trưởng mỉm cười gật đầu và nói với anh: “Có lẽ con có lý… Nếu con cảm thấy việc làm tay chân không cần thiết, thì con cứ vào phòng đóng cửa lại và tiếp tục cầu nguyện”.

Nghe thế, chàng thanh niên hớn hở trở về phòng đóng cửa lại và cầu nguyện. Chỉ sau vài giờ cầu nguyện, anh cảm thấy mệt mỏi, bụng anh cũng cảm thấy cồn cào vì đã đến giờ ăn trưa. Nhưng chờ mãi mà vẫn không thấy ai đến gọi anh vào nhà cơm, người thanh niên mới đến hỏi vị đan viện phụ: “Thưa bề trên, hình như hôm nay các thầy không dùng bữa?”. Cha bề trên mỉm cười đáp: “Các thầy đã ăn cả rồi”. “Thế sao không ai đến gọi con đi ăn cả?”, người thanh niên hỏi. Cha bề trên mới trả lời: “Sáng nay con đã chẳng đến nói với cha là chúng ta chỉ có một sinh hoạt duy nhất là cầu nguyện đó sao? Cha nghĩ rằng các thầy khác lao động nhiều cho nên cần phải có ăn uống, ngủ nghỉ. Còn con, con muốn sống như các thiên thần, nghĩa là không làm việc, không ăn uống mà chỉ biết suốt ngày cầu nguyện, cho nên cha đã dặn các thầy là đừng đến gọi con dùng bữa”.

Nghe thế, người thanh niên chợt hiểu được thế nào là sống tận hiến, thế nào là cầu nguyện. Con người không chỉ cầu nguyện bằng nhữg giây phút ưu biệt dành cho Chúa, mà còn bằng cả những sinh hoạt từng ngày như làm việc, ăn uống, ngủ nghỉ, giải trí… Cầu nguyện chính là tìm thấy Thánh ý Chúa và Nước Ngài trong cuộc sống mỗi ngày.

Mùa Vọng là mùa thức tỉnh.

Chúng ta cảm thấy được thôi thúc để dành nhiều thì giờ cho việc cầu nguyện hơn. Thánh Kinh nói: Thiên Chúa đã tạo dựng vũ trụ trong sáu ngày, ngày thứ 7, Ngài nghỉ ngơi: đó cũng là hình ảnh của đời người. Cuộc sống là một chuỗi làm việc xen lẫn với nghỉ ngơi. Có một thì giờ cho tất cả mọi sự, có một thì giờ để ngủ nghỉ… Có những giây phút ưu biệt trong ngày dành cho việc cầu nguyện, có những thời gian ưu biệt trong năm dành cho việc cầu nguyện. Thời gian ưu biệt ấy không có mục đích nào khác hơn là để giúp cho con người được tỉnh thức hơn, được sẵn sàng hơn, được tươi mát hơn để gặp gỡ Chúa trong từng phút giây của cuộc sống, trong mọi sinh hoạt hằng ngày.

Cuộc sống cần có tổ chức, cần có những ngăn kéo, nhưng những ngăn kéo ấy phải được thông thương với nhau. Ngăn kéo của sự cầu nguyện phải được liên kết với ngăn kéo của những sinh hoạt hằng ngày. Ngăn kéo của những sinh hoạt hằng ngày phải được nối liền với ngăn kéo của sự cầu nguyện.

Tổ chức cuộc sống như thế tức là biến tất cả cuộc sống thành một lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện triền miên ấy có những phách mạnh dành cho những giây phút thân mật chuyện vãn với Chúa, nhưng những phách mạnh ấy chỉ được làm nổi bật nhờ những âm thầm gặp gỡ Ngài trong từng sinh hoạt, trong từng biến cố của cuộc sống.

Trích sách Lẽ Sống

From: hnkimnga & Anh chị Thụ Mai gởi.

NGƯỜI KHÔNG VẤP NGÃ

  NGƯỜI KHÔNG VẤP NGÃ

“Ông Gio-an lúc ấy đang ngồi tù, nghe biết những việc Đức Ki-tô làm, liền sai môn đệ đến hỏi Người rằng:3 “Thưa Thầy, Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác? “4 Đức Giê-su trả lời: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe:5 Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng,6 và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.” (Mt 11, 1-6)

Nỗi hoài nghi của Gioan Tẩy Giả về Đức Giêsu đã lóe lên trong tâm trí tôi một nhân vật khá nổi tiếng trong thời đại ngày nay: Sir [ngài, tước danh giá ở Anh quốc] Alec Guinness là một trong những diễn viên danh giá nhất của thế kỷ XX. Dù xuất hiện trong nhiều phim suốt bao nhiêu năm và nhận nhiều giải thưởng, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là vai Obi Wan Kenobi trong phim “Chiến tranh giữa các vì sao” [Star Wars]

Sir Alec Guinness sinh năm 1914 tại Luân Đôn, trong một gia đình tan vỡ. Ông chưa bao giờ biết mặt cha mình và lớn lên trong cảnh nghèo. Dù được nhận phép thêm sức trong đức tin Anh giáo ở tuổi 16, nhưng ông vẫn không thực sự chắc về niềm tin của mình nơi đạo. Qua những năm về sau, ông đi quanh khắp từ Giáo hội Trưởng lão, chủ nghĩa vô thần, chủ nghĩa Marx, Phật giáo, và thậm chí còn dự vài buổi hội của phái Quaker. Nhưng là một công dân Anh mẫu mực của những năm đầu thế kỷ XX, ông không màng đến Công giáo. Khi ông đang tập vai trong vở Hamlet, một linh mục Anh giáo đến gần giải thích với ông rằng ông đang lầm đường, và chỉ cho ông con đường đúng đắn. Cuộc gặp gỡ này có một tác động trên tâm hồn ông, và ông lấy lại được lòng ham thích nơi Anh giáo. Ông còn đi xa hơn trong đức tin Anh giáo, giữa cuộc biến loạn của Thế chiến II. Nhưng đến năm 1945, ở tuổi 40, ông có một cảm nghiệm khác mở ông ra với Công giáo.

Lúc đó ông đang ở Pháp để quay bộ phim Cha Brown, tác phẩm dựa trên nhân vật linh mục có tài phá án của G. K. Chesterton. Ông đang đóng một vai phụ, và ăn mặc như một linh mục Công giáo. Khi bước ra đường trong bộ áo linh mục, một em bé thấy ông và tưởng nhầm ông là linh mục Công giáo thiệt. Bé chạy đến, nắm lấy tay ông đầy tin tưởng, và đi với ông hết đoạn đường. Sự tin tưởng và tình cảm của đứa trẻ dành cho vị linh mục Công giáo, đã có tác động sâu sắc nơi ông, và khiến ông bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến Công giáo. Về sau ông giải thích: ‘Cứ tiếp tục đi, tôi suy ngẫm rằng một Giáo hội có thể khiến cho một đứa trẻ tin tưởng đến thế, có thể tạo ra các linh mục dù chưa quen biết nhưng dễ gần đến thế, thì hẳn không phải là một giáo hội mưu đồ như người ta thường nói. Và tôi bắt đầu đánh sập dần dần những định kiến mà tôi đã được dạy, đã được hấp thụ từ lâu nay.’ (phanxico.vn)

Có lẽ ngày hôm nay Chúa cũng không trả lời trực tiếp mỗi khi chúng ta chất vấn về sự hiện diện của Người. Tại sao con vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh hằng ngày, vẫn giữ luật của Chúa, vẫn yêu thương người cùng khổ mà sao con vẫn gặp bao sóng gió vùi dập trong khi những kẻ sống gian lận, gian xảo thì vẫn cứ giầu có, phây phây sung sướng…? Chúa có phải là Chúa mà con vẫn tin tưởng cầu xin hay không? Chúa có hiện diện nữa hay không mà sao không thấy Chúa ra tay cứu giúp giải thoát? Chúa làm cho con hoài nghi và rồi tự an ủi mình bằng cách tìm đến với một Đấng linh thiêng nào khác?

nhan-chung-song-1

Cũng chính vì sự hoài nghi này mà Sir Alec Guinness đã đi quanh khắp từ Giáo hội Trưởng lão, chủ nghĩa vô thần, chủ nghĩa Marx, Phật giáo, và thậm chí còn dự vài buổi hội của phái Quaker. Điều này cũng vẫn thường xẩy ra với nhiều tin hữu khi cầu xin hoài mà vẫn không được đáp ứng theo nhu cầu, đành tìm đến với vị thần khác nơi chùa chiền hoặc những địa danh linh thiêng khác. Nhưng rất mừng là ông Alec Guinness đã không vấp ngã vì niềm tin trong tâm hồn của ông nhờ vào một nhân chứng rất đơn sơ của một cậu bé. Và ông bắt đầu đánh sập dần dần những định kiến mà ông đã được dạy, đã được hấp thụ từ lâu nay. Như vậy Chúa biểu lộ quyền năng ngang qua sự nhỏ bé và yếu đuối của hài nhi nằm trong máng cỏ và ngang qua cái chết trần trụi của một kẻ tử tội là những điều mà không một ai chờ đợi và muốn đón nhận, Thế nhưng, nơi đó lại có sức mạnh để giải thoát con người khỏi sự thống trị của sự dữ, của tội lỗi và của cái chết.

gioantay-gia

Lạy Chúa, đôi lần con đã ngờ vực về tình yêu của Chúa khi gặp sóng gió, khó khăn trong cuộc sống như thánh Gioan Tẩy Giả đã trải qua, khi phải ở trong lao tù. Nhưng con tin rằng một khi cảm nghiệm được cũng như lắng nghe được tiếng Chúa mời gọi qua những trao ban thầm lặng, những tha thứ cảm thông yêu thương giữa con người với nhau, chắc rằng con sẽ không bao giờ vấp ngã vì chính niềm trông đợi của mình như Sir Alec Guinness đã cảm nghiệm được trong đời sống của chính mình. Amen.

Peter Vũ văn Quí gởi

Cứ 2 phút, có một người trẻ nhiễm bệnh HIV

Cứ 2 phút, có một người trẻ nhiễm bệnh HIV

Thứ năm 01.12 vừa qua là ngày thế giới chong bệnh liệt kháng, hay còn gọi là SIDA theo tiếng Pháp, AIDS theo tiếng Anh. Nhân dịp này, tổ chức UNICEF Nhi Đồng thế giới, đã cho công bố một báo cáo theo đó, con số bệnh nhân nhiễm vi trùng HIV có thể gia tăng 60% trong vòng năm 2030 tới đây nếu không có những biện pháp mới, nhất là đối với giới trẻ.

Báo cáo của UNICEF khẳng định rằng hiện nay, cứ mỗi 2 phút đồng hồ, có thêm một người trẻ nhiễm bệnh liệt kháng, rất thường khi là một thiếu nữ. Nếu không ngăn chặn kịp thời, con số người trẻ nhiễm bệnh mới có thể gia tăng lên 400 ngàn trường hợp mỗi năm, so với 250 ngàn trong suốt năm 2015 vừa qua trên toàn thế giới.

Bệnh liệt kháng cho đến nay, vẫn là một trong các nguyên do chính gây ra cái chết cho giới trẻ. Trong năm ngoái 2015 đã có 41 ngàn người chết vì bệnh này ở trong lớp tuổi từ 10 đến 19. Mặc dù đã có nhiều tiến bộ đã đạt được trong lãnh vực phòng ngừa, nhất là ngăn ngừa sự truyền bệnh từ mẹ sang con cái. Vẫn trong năm 2015, có khoảng 1,1 triệu người nhiễm bệnh HIV là phụ nữ, thiếu niên và trẻ em. Những em từ 0 đến 4 tuổi bị nhiễm bệnh dễ bị chết nhất và thường khi khám phá ra bệnh rất trễ vì chúng sống tại các nước nghèo Phi châu nam sa mạc Sahara.

Tổng giám đốc UNICEF ông Anthony Lake, nói: Thế giới đã thực hiện những bước tiến khổng lồ để ngăn chặn bệnh liệt kháng. Thế nhưng cuộc chiến vẫn còn dài, vẫn chưa kết thúc, nhất là đối với người trẻ và trẻ em. Mỗi 2 phút đồng hồ, có một người trẻ nhất là các thiếu nữ, có khả năng nhiễm bệnh HIV. Nếu chúng ta muốn đánh bại bệnh liệt kháng, chúng ta phải duy trì tính cách khẩn trương của vấn đề này và gia tăng gấp đôi nỗ lực quảng bá thông tin tức về căn bệnh này đến với mọi người trẻ và thanh niên thiếu nữ.

Các nỗ lực này phải tập trung vào bốn tiêu điểm là đầu tư vao cố gắng tìm các tiến bộ ngăn ngừa mới, nhất là đối với người trẻ và trên lãnh vực địa phương, củng cố công trình thu thập dữ liệu, chấm dứt mọi kỳ thị, bao gồm cả những hành vi bạo lực, bảo đảm các hệ thống ngăn ngừa, thông tin và giáo dục toàn diện về tính dục cho người trẻ. Theo UNICEF, từ năm 2014, ngân khoản tài trợ cuộc chiến chống liệt kháng đã giảm thiểu nhiều. (ANSA/AGI 01.12.2016)

Mai Anh

Do Tan Hung & Nguyễn Kim Bằng  gởi

Chuyện đời Vua Doughnuts …

Chuyện đời Vua Doughnuts …

  Sưu tầm- từ LA Times        ted-ngoy

Ted Ngoy ham mê bài bạc. Nay bỏ đạo Phật
theo Tin Lành và chấp nhận Chúa phạt
vì đã phản bội vợ con. (Ảnh Gary Friedman/ LAT)
Dưới mái hiên của một mobile home ở Long Beach, vua Doughnuts Cambốt, ngả lưng nằm suy gẫm sự đời. Một thời được hưởng giầu sang và sự nể trọng của cộng đồng; Một chú bé nghèo rớt mùng tơi, lấy được con gái người danh gia vọng tộc nhất Cambốt; Triệu phú, đã gặp mặt và tài trợ cho 3 vị Tổng thống Hoa kỳ.

Ted Ngoy tạo sự nghiệp bằng nghề làm doughnuts. Qua nhiều năm ông hướng dẫn hàng ngàn đồng bào ông vào thương trường. Nhờ doughnuts, nhiều người Cambốt đã thoát khỏi hoàn cảnh cô lập đi vào dòng sinh hoạt chính của người Mỹ. Tạo dựng hình ảnh nơi thương trường: “Những chủ nhân ông doughnuts, người Cambốt.”

Ngày nay, ở tuổi 62, vua doughnuts đã phá sản, vô gia cư và sống nhờ vào sự bố thí của vài người bạn còn lại.

Ông James Dok, Chủ tịch Liên Hiệp Cộng Ðồng Cambodge, cán sự xã hội ở Long Beach nói: “Ông ta đã mất hết mọi tiệm doughnuts, giờ đây ông mới bắt đầu một đời sống mới.”

Với cái tên cúng cơm Bun Tek Ngoy, mẹ nuôi Ngoy tại một làng nhà quê sát biên giới Thái Miên. Anh thuộc giống Miên gốc Hoa, thành phần bần dân ở xứ Chùa Tháp.

Năm 1967, mẹ gởi anh lên học ở thủ đô Nam Vang. Anh phải lòng một cô gái đẹp và kiêu sa. Tên cô Suganthini Khoeun. Bố cô là một viên chức cao cấp trong chính phủ. Anh rể cô, Sutsakhan Sak, là cảnh sát trưởng, đã một thời gian thật ngắn, trong những biến động chính trị của Cam Bốt đã hành sử quyền làm tổng thống trong vài ngày ngắn ngủi.

Cha mẹ nàng mong muốn con mình sẽ nên duyên chỗ xứng đôi vừa lứa. Lúc bấy giờ, ở tuổi 16, Suganthini bị kín cổng cao tường, không bạn bè, không được nói chuyện với con trai và hoàn toàn cấm ra khỏi nhà một mình.

Ngoy sống trên gác xép, một căn nhà thuê, cách căn phố lầu của nhà nàng mấy con đường. Là con trai một anh phu xích lô chắc hẳn không có chút hy vọng nào được lọt vào mắt nàng, không có cả quyền mơ đến chuyện yêu cô. Nhưng một đêm anh đã nghĩ ra cách. Giống như truyện Trương Chi, Ngoy leo lên nóc nhà ngồi thổi ống sáo, tiếng sáo lánh lót vang xa khắp xóm. Suganthini và mẹ cô nghe được tiếng sáo thiên thai ấy. Mẹ cô nói đó là loại âm thanh của người con trai đang yêu.

Ngoy viết thơ cho nàng, nhận là người thổi sáo ấy, và nhờ cô sen của nàng đem thơ trao nàng. Tuần sau, Suganthini hồi âm, từ đó cô cậu bắt đầu bí mật trao đổi thư tín. Và rồi, Ngoy xin được gặp mặt.

Nàng viết, “Em nghĩ anh không dám vào phòng em đâu, nhà em đầy lính gác và có nhiều chó dữ.” Một đêm mưa tầm tã, Ngoy chui qua rào kẽm gai bị xước da rách thịt, leo cây dừa chung quanh nhà nàng. Ðu cây dừa nhẩy lên mái nhà rồi lẻn chui qua một cửa sổ. Ướt như chuột, máu me tùm lum, Ngoy rón rén ngoài hành lang mà cũng không biết phòng nào là phòng nàng. Hé mở cửa và lại trúng ngay chóc phòng Suganthini.

Cô nàng kinh hoàng, nhưng cũng cho anh ở lại. Suốt 45 ngày, anh trốn trong phòng nàng. Ngủ dưới gầm giường và phải trốn khi gia nhân vào phòng dọn dẹp. Ðêm đêm, Ngoy cõng nàng trên lưng leo cây dừa xuống đường, đạp xe đưa nàng ra dạo phố Nam Vang. Gần sáng lại phải đưa nàng về phòng. Một đêm, dưới ánh trăng rằm, hai người quì gối bên nhau, chích máu ngón tay, nặn vào ly nước, cùng uống, thề trọn đời chung thủy.

Bất thần, bố mẹ nàng khám phá chuyện bí mật tống cổ Ngoy ra khỏi nhà. Họ dàn cảnh cho Ngoy hẹn gặp nàng tại nhà một người quen, ép Ngoy phải nói anh chỉ đùa với nàng mà thôi. Bố mẹ cô và người nhà ngồi nấp phía trong theo dõi.

Thoạt đầu, Ngoy nói không yêu cô; Anh chỉ giả bộ vậy thôi. Nhưng sau đó Ngoy rút dao ra đâm vào bụng mình và thú thật, anh nói theo lời ép của bố mẹ em. Máu me lênh láng, buộc lòng bố cô phải kêu xe cứu thương chở đi bác sĩ.

Sau biến cố ấy, Suganthini bị nhốt trong phòng nhiều ngày. Bất mãn, đau khổ, cô uống thuốc ngủ tự tử. Nhờ phát giác kịp Suganthini chỉ bị coma. Sau khi cả hai bình phục, buộc lòng bố mẹ nàng phải chấp thuận cho họ lấy nhau. Chiến tranh bùng nổ, năm 1970, Ngoy nhập ngũ. Ðược người anh rể nàng nâng đỡ, Ngoy leo lên đến cấp thiếu tá và được bổ đi làm tại lãnh sự quán bên Thái Lan.

1975, Pol Pot và Khờ Me đỏ cướp chính quyền, cuộc diệt chủng Cam Bốt mở màn. Ngoy sang Mỹ khởi nghiệp trong thế giới doughnuts.

Họ thuộc đợt dân Cambốt đầu tiên đến tị nạn ở Mỹ. Hai vợ chồng, ba người con đến trại Pendleton không một xu dính túi. Nhà thờ Lutheran Peace ở Tustin thuê Ngoy làm hốt rác, quét dọn. Anh xin được việc làm thứ hai tại cây xăng. Gần cây xăng có một tiệm donut. Hàng đêm anh quan sát khách ra vào tiệm. Hăm hở muốn học việc buôn bán, Ngoy tìm gặp ông chủ tiệm. Họ nói Winchells Donut có chương trình huấn luyện và thuê làm quản lý. Ngoy xin vào học nghề rồi nhận tiệm Winchell donut ở Newport Beach. Anh thuê vợ và đứa cháu vào làm. Mấy người nhà làm 17 giờ mỗi ngày và dành dụm nhiều năm.

Ngoy mua tiệm donut đầu tiên của một cặp vợ chồng về hưu, tiệm xìu xìu ễn ễn. Từ ngày đổi tên là Christys Doughnuts ở La Habra bắt đầu sung túc. Từ đó bất cứ tiệm donut nào Ngoy mở cũng mang tên Christys Doughnuts.

Trong vòng năm sau Ngoy mua các tiệm ở Fullerton, Anaheim, Anaheim Hills và Buena Park. Anh còn muốn mua thêm tiệm nữa, nhưng đã thấm mệt với 5 tiệm đầu tiên này. Ngoy nẩy ra sáng kiến. Dân Cambốt tị nạn đến California khá đông. Tiệm doughnuts rất dễ điều hành. Chủ nhân có thể thuê mướn toàn người nhà. Ngoy mua và mở thêm nhiều tiệm và cho người đồng hương sang lại. Ngoy gật gù: “Tôi vui và mọi người đều vui vẻ cả làng.”

Ngoy lái xe motorhome, xe đủ tiện nghi đi vòng quanh California, mở tiệm ở Los Angeles, Modesto, Fresno, San Jose, vùng vịnh Brisbane, Sacramento và San Diego. Tại mỗi địa phương anh dựng tiệm và huấn nghệ cho gia đình rồi sang lại cho chủ nhà. Ngoy dạy họ cách làm bánh và tính sổ sách. Anh dạy họ tên từng loại bánh: Old fashion, Jelly-Filled, Glazed. Anh giúp họ xin giấy phép. Anh cùng đứng tên với chủ vay tiền mua dụng cụ và hàng hóa. Ngoy giúp cho hàng trăm dân Cămbốt tị nạn xin nhà ở và thẻ An sinh xã hội. Cũng nhờ Ngoy mà nhiều người Cambốt khai nghề nghiệp đầu tiên của họ ở Mỹ là làm Donut.

Doughnuts giúp cho nhiều ngàn người thoát khỏi gánh nặng Welfare. Nhiều gia đình đã đi theo bước chân của Ngoy học buôn bán, làm ăn và học Anh ngữ. Lợi tức từ tiệm donut đưa con cái họ vào đại học. Ðến bấy giờ Ngoy không nhớ nổi đã làm chủ bao nhiêu tiệm donut, 40 ? 50 ? 60 ?

Ngoy thường nói: “Tôi muốn mở càng nhiều tiệm càng tốt. Chẳng biết rồi sẽ ra sao, nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục mở thêm tiệm.” Cũng như Ngoy, nhiều người Cambốt gốc Hoa sang tiệm của ông. Họ sang tiệm và giao dịch bán buôn chỉ cần một cái bắt tay. Ông nói hầu như mọi người đều sòng phẳng với ông.

Khoảng giữa thập niên 1980 Ngoy đã thành triệu phú. Nhưng, hơn cả tiền tài, ông được sự kính nể của mọi người. Năm 1985, ông và Suganthini trở thành công dân Mỹ. Họ thay tên Mỹ. Ông là Ted bà là Christy. Vợ chồng ông mua căn nhà 3 tầng, 7,000 square-feet, trị giá $1 triệu đô, garage 3 xe ở Lake Mission Viejo, Quận Cam. Ted thích chơi xe Cadillac và bà vợ khoái Mercedes-Benz mui trần. Họ có một căn nhà mát ở Big Bear, và phần nhà chung nghỉ hè ở Acapulco, Mexico. Họ đã đi du lịch sang Âu Châu hai lần.

Ted Ngoy gia nhập đảng Cộng Hòa, tổ chức tiệc gây quĩ cho tổng thống Bush bố, đã diện kiến tổng thống Reagan và Nixon.Ông luôn luôn cổ động đồng hương gốc Á Châu ủng hộ đảng Cộng Hòa.

tedngoy-h-2Năm 1991 Ted Ngoy gia nhập Ðảng Cộng Hòa,
giúp gây quỹ tuyển cử cho Tổng Thống George Bush.
(Ảnh Gary Friedman/ LAT)

Dân Cambốt theo kiểu Ted Ngoy làm thương mại. Khách hàng của Ted mở thêm tiệm và cho đồng hương sang lại. Khoảng đầu thập niên 1990 con số tiệm Doughnuts, do người Cambốt làm chủ tại California lên đến 2400 tiệm.

Ngoy mãn nguyện: “Mọi người đã tìm được mỏ vàng.”

Thế nhưng, dù với những thành công ấy, Ted Ngoy vẫn cảm thấy không hạnh phúc và bị cô lập. “Thiếu chính trị, thiếu tôn giáo, chỉ có làm và làm;” “Tất cả chỉ thấy tiền, đonut rồi ngủ.”

Ông sẵn sàng đi vào một thứ đam mê khác. Ngoy cảm nhận hương vị đam mê mấy năm trước đó. Gia đình ông Ngoy đi Las Vegas lần đầu năm 1977. Họ coi Elvis Presley trình diễn, và Ted chơi vài ván “Zì Zách.” Mấy năm sau, Ted trở lại Vegas hàng tháng, coi show Tom Jones, Diana Ross và Wayne Newton, và cũng đánh bài nhiều hơn.

Các sòng bài Caesars Palace, MGM Grand và Mirage đón rước Doughnuts King rất phải phép. Họ cho phòng free, đồ ăn, vé máy bay hạng nhất, ngồi hàng đầu xem show và boxing. Ngược lại, Ted cúng cho sòng bài hàng ngàn, hàng ngàn đô la.

Ted Ngoy tâm sự: “Las Vegas là thế giới mới, bên cạnh tiền và Donut.” Vợ Ngoy rất ghét tánh cờ bạc của ông. Chị thấy những khoản tiền thua bạc khổng lồ rồi họ cãi cọ liên miên. Nhiều lần bà tha thứ khi ông hứa bỏ, nhưng ít lâu sau, chứng nào tật ấy. Bà nói: “Tôi đã tin lời hứa của ổng cả ngàn lần rồi.”

Rồi Ngoy lén bay đi Las Vegas không cho vợ biết, nhiều khi đi cả tuần không về. Bà lái xe, chở đứa con út, kiếm ổng từ sòng bài này tới casino khác. Ngoy ký giả tên vợ, check vợ. Ngoy mượn tiền của các chủ thuê tiệm. Mượn nhiều quá ổng gán tiệm luôn cho họ.

Ngoy tâm sự: “Khi ngồi vào bàn bạc, ta thấy hứng khởi, ma lực trong cơ thể sai khiến ta, không thể cưỡng lại nổi.”

Tiếng đồn lan ra. Người tị nạn vẫn đến nhờ ông cố vấn bắt đầu xa lánh, họ sợ bị ông vay tiền. Trong lớp hướng dẫn tránh bài bạc Gamblers Anonumous, Ngoy than: “Tôi khóc, mọi người thề thốt, nhưng sau đó chúng tôi vẫn trở lại với thần đỏ đen.” Ngoy còn cá độ với những tay bookies Cambốt đủ đồ chơi: football, basketball. Nhiều Chua nhật ông thua cả 50 ngàn đô.

Năm 1990, Sau cuộc khủng hoảng bài bạc ở Las Vegas, ông Ngoy bay lên Washington DC xin vào chùa, cạo đầu, mặc áo cà sa. Ông vua Donut tu tâm trọn tháng. Sau đó ông còn bay sang chùa ở miền quê bên Thái Lan. Sáng sáng ôm bình bát, đi chân không, trên nhiều khúc đường sỏi đá xin ăn với các khất sĩ khác.

Sau chuyến khổ tu, trở lại quận Cam, ông lại cờ bạc hơn trước. Ngoy than: “Sư sãi, không giúp được tôi, Phật cũng chẳng cứu nổi tôi.”

Cambodge có chương trình bầu cử lần đầu năm 1993, nhà nước kêu gọi công dân về tham chánh. Ngoy là một trong số những người nghe theo. Tài sản Doughnuts của ông cũng gần tiêu tan hết. Ông bán luôn mấy tiệm còn lại. Nhà băng tịch thu căn nhà ở Mission Viejo.

Trở về Cambốt, Ngoy lập đảng Cộng Hòa Tự Do Phát Triển. Ông Ngoy tin sẽ giúp tạo cơ hội cho mọi người phát triển đi đến phồn vinh.

Ông cũng hy vọng với việc tham gia sinh hoạt chính trị sẽ giúp ông lánh xa bài bạc.. “Khi thành một nhân vật lớn, tôi không thể bài bạc được nữa vì cử tri sẽ không bỏ phiếu cho tôi. Họ không tin kẻ bạc bài.”

Ðảng của ông thảm bại cả hai cuộc bầu vào quốc hội 1993 và 1998. Nhưng thủ tướng Hun Sen mời ông Ted Ngoy làm cố vấn về thương mại và nông nghiệp.

Dùng ảnh hưởng thân cận với đảng Cộng Hòa, ông Ngoy thành công trong việc vận động Hoa kỳ ban qui chế Tối Huệ Quốc cho Cam bốt, năm 1995, giúp cho kỹ nghệ may mặc phát triển mạnh tạo hàng ngàn việc làm.

Khi Christy trở về California dự sinh nhật cháu ngoại năm 1999, Ngoy cặp một thiếu nữ, ông mang về sống trong nhà. Ðối với Christy, đó là sự phản bội sau cùng. Bà ly dị và không trở lại Cambốt nữa.

Ông Ngoy rời chính trường bất ngờ năm 2002, khi chống lại hai người đồng minh lớn, bộ trưởng thương mại và Chủ tịch phòng Thương mại Cambodge. Trong một cuộc họp báo ông Ngoy tuyên bố giải tán đảng và tố cáo chính quyền tham nhũng. Ngày hôm sao ông bay trở lại Los Angeles, bỏ sau lưng bà vợ mới và hai đứa con với bà.

Ông vua doughnuts một thời đến phi trường LAX chỉ còn $50 đô trong túi.

Ông trở lại với cộng đồng tỵ nạn ngày xưa. Trong khi ấy 30 tiệm Doughnuts của bà Christy vẫn còn hoạt động cũng như hàng trăm tiệm của những chủ nhân Cambodge khác. Người Cambodge cũng đang bắt đầu bỏ dần nghề đô nut, vì quá mệt mỏi với cách làm việc 17 giờ mỗi ngày mà chỉ kiếm được 13 xu lợi tức từ mỗi chiếc bách bán ra 65 xu. Họ bắt đầu tiến lên, đầu tư vào tiệm liquor, chợ và nhà hàng.

Không một người nào đã được ông Ngoy giúp đỡ ngày xưa cứu vớt ông. Ông Ngoy trách: “Tôi dạy cho họ, chia xẻ tình yêu với họ, bằng con tim trí óc. Và bây giờ họ đâu hết rồi?”

Ông nói tật bài bạc của ông đã kiểm soát được rồi – hoặc chẳng còn tiền bạc để thử nữa. Hiện giờ ông Ngoy sống nhờ vào lòng từ bi của vài người bạn bố thí cho. Ông từ chối làm gác dan, vì: “Còn sức đâu mà đứng ngày 8 tiếng.” Ông có học lớp địa ốc nhưng than không thể nhớ nổi nhiều chi tiết.

Ông Ngoy đã tin Chúa Jesus, cho biết ông cầu nguyện mỗi ngày, xin Thiên Chúa cứu giúp ông. Chua Nhật ông thường dự Thánh lễ tại nhà thờ Parkcrest Christian ở Long Beach, rồi trầm tư mỗi chiều, một mình, ngồi đọc Thánh Kinh.

tedngoy-h-3Ted Ngoy nhờ một mái hiên, mobile home ở Long Beach, CA
làm nhà trọ lúc cuối đời, sau khi đã lên voi, xuống chó vì phản bội vợ con và tính cờ bạc. (Ảnh Gary Friedman/ LAT)
Một tín hữu cùng Hội thánh cho ông ngủ nhờ ở mái hiên có lưới, bên ngoài cái mobile home của bà. Ông thu vén lại thành chỗ ngả lưng, gia tài còn lại là mấy cái áo và vài cái quần máng trên dây phơi.

Ông Ngoy tự xét mình, đang chịu hình phạt của Thiên Chúa, phạt ông về tội bội lời thề uống máu của ông và Suganthini dưới ánh trăng rằm ở Nam Vang năm nào!

Bà Christy Ngoy hiện giờ làm chủ một nhà hàng đặc sản Peru ở Irvine. Một người con trai của họ làm cố vấn tài chánh, người kia làm Computer Networking. Con gái bà làm chủ tiệm Hamburger kiểu cổ điển cũng ở quận Cam.

Bà Christy nói về người chồng cũ: “Ðã có lần tôi tưởng, chắc tôi chết nếu có chuyện gì xẩy đến với anh ấy. Nhưng cuộc tình lãng mạn ấy giờ đây đã quá xa, tôi thấy dường như đã xẩy ra cho một người nào khác. Người đàn ông lạ đột nhập vào phòng ngủ của tôi cách đây 35 năm là một người xa lạ với tôi rồi.”

Ted Ngoy cũng trở thành người xa lạ với chính ông ta. Ông nói: “Tôi không biết bây giờ tôi là ai. Tôi tự hỏi: Ted, Ông là Ai? Tôi cũng không biết luôn.”

Source: CNN viết theo Sam Quinones, Los Angeles Times

Lời Chúa chúa nhật III mùa vọng ngày 11-12

Đức Giêsu trả lời: “ Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe: Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

Mt 11, câu 4-6

LHQ kêu gọi mọi người lên tiếng vì nhân quyền

LHQ kêu gọi mọi người lên tiếng vì nhân quyền

VOA

Người dân tập trung tại công viên Tự do để kỷ niệm Ngày Nhân quyền tại Phnom Penh, Campuchia, ngày 10 Tháng 12 2016.

Người dân tập trung tại công viên Tự do để kỷ niệm Ngày Nhân quyền tại Phnom Penh, Campuchia, ngày 10 Tháng 12 2016.

Các quốc gia trên thế giới kỷ niệm Ngày Quốc tế Nhân quyền hôm nay, 10/12.

Liên hiệp quốc kêu gọi tất cả mọi người phải đứng lên bảo vệ quyền phổ quát giữa lúc các nhân quyền căn bản vẫn chưa được tôn trọng tại nhiều nơi trên thế giới.

Tổng thư ký Liên hiệp quốc, Ban Ki-moon phát biểu: “Phát huy quyền con người là lợi ích của tất cả mọi người. Tôn trọng quyền con người thăng tiến hạnh phúc cho mỗi cá nhân, ổn định cho mọi xã hội, và sự hài hòa cho thế giới liên kết của chúng ta”.

Người đứng đầu Cao ủy Nhân Quyền Liên hiệp quốc Zeid Ra’ad Al Hussein nói: “Đã đến lúc mỗi chúng ta phải đứng lên vì nhân quyền. Không một việc làm nào là không đáng kể, cho dù bạn đang ở đâu, bạn đều có thể tạo nên sự khác biệt. Chúng ta hãy cùng nhau lên tiếng cho quyền con người nhiều hơn.”

Hoa Kỳ và Liên hiệp Châu Âu đặc biệt kêu gọi Trung Quốc phóng thích các tù nhân chính trị, trong đó có Khôi nguyên Nobel Hòa bình và nhà hoạt động dân chủ Lưu Hiểu Ba, người bị tù đày từ năm 2008 đến nay. Mỹ và EU nêu lên tình trạng nhân quyền tuột dốc của Trung Quốc, nơi hàng trăm luật sư và nhà hoạt động đã bị giam cầm trong năm qua.

“Tôi vẫn hết sức quan ngại về tình trạng tiếp tục giam cầm các luật sư tại Trung Quốc,” đại sứ Mỹ tại Trung Quốc, Max Baucus nói trong một thông cáo. “Cách Trung Quốc đối xử với các luật sư này và những nhà hoạt động khiến người ta nghi vấn cam kết của Bắc Kinh về nhà nước pháp quyền.”

Thông cáo của EU viết rằng: “Chúng tôi kêu gọi Trung Quốc ngay lập tức phóng thích bất kỳ cá nhân nào đã bị giam giữ vì tìm cách thực hành, bảo vệ, hay cổ súy cho quyền của chính họ và của những người khác.”

Liên minh Bảo vệ Tự do (ADF), một tổ chức cổ súy các giá trị thân Cơ đốc giáo, kêu gọi bảo vệ những người bị bức hại ở Trung Đông, đặc biệt là các Kitô hữu.

Ngày Quốc tế Nhân quyền đánh dấu ngày 10 tháng 12 năm 1948 khi Đại hội đồng Liên hiệp quốc thông qua Tuyên ngôn Nhân quyền, một văn kiện quan trọng phác thảo các chuẩn mực nhân quyền quốc tế căn bản.