“LỊCH SỬ” VÀ VIÊN ĐẠN CĂM PHẪN ĐÃ LỰA CHỌN CÁC NHÀ ĐỘC TÀI THẾ NÀO ?

From  Facebook :  Suong Quynh shared Lê Công Định‘s post.
“LỊCH SỬ” VÀ VIÊN ĐẠN CĂM PHẪN ĐÃ LỰA CHỌN CÁC NHÀ ĐỘC TÀI THẾ NÀO ?

Lê Công Định

Vào tháng 10/2011, khi đang trốn chui trốn nhủi sự truy lùng của lực lượng nổi dậy, Muammar al-Gaddafi, nhà độc tài cai trị Libya 42 năm, đã tuyên bố rằng chế độ của ông ta do “lịch sử lựa chọn”, nên ông không chấp nhận từ chức và lưu vong.

Có thể thấy mọi kẻ độc tài đều ảo tưởng và nguỵ biện rằng lịch sử và nhân dân đã lựa chọn họ, để họ tiếp tục đè đầu cưỡi cổ người dân. Đó là một lập luận theo thuyết định mệnh đã có từ thời quân chủ phong kiến, nhưng thay vì ông trời trao quyền cho vua chúa ngày xưa, thì nay là “lịch sử” giao phó sự lãnh đạo cho nhà độc tài.

Vào ngày 20/10/2011, hai viên đạn căm phẫn của lực lượng nổi dậy đã lựa chọn Gaddafi, một vào đầu và một vào bụng, chấm dứt giai đoạn cai trị độc đoán và tàn bạo của một chế độ từng có khuynh hướng “xã hội chủ nghĩa”. Một kết cuộc có thể thấy trước từ lúc Gaddafi bắt đầu cầm quyền.

Bất chấp xã hội hậu độc tài ở Libya hoặc Iraq vẫn nhiễu loạn hàng ngày, giờ đây dân chúng dù ở đâu trên thế giới vẫn không bao giờ chấp nhận sự lãnh đạo toàn trị của bất cứ cá nhân hay đảng phái nào. Họ có thể im lặng nhẫn nhịn một lúc, nhưng không là mãi mãi.

THÔNG ĐIỆP CỦA MÙA XUÂN

THÔNG ĐIỆP CỦA MÙA XUÂN

GM Giuse Vũ Văn Thiên

MUA XUAN

Mùa xuân Đinh Dậu đang về.  Vẫn biết rằng, đông qua thì xuân tới, mà lòng người vẫn thấy xốn xang, khi những tín hiệu đầu tiên của mùa xuân xuất hiện.  Thì ra, mùa xuân không chỉ là một khoảnh khắc thời gian tiếp nối xoay vần, mà còn là thời điểm mang nhiều ý nghĩa sâu sắc đối với cuộc sống con người.  Tiết trời, thiên nhiên, lòng người đều như muốn gửi đến với chúng ta những thông điệp có ý nghĩa đối với cuộc sống hằng ngày.

Mùa xuân đến mời gọi chúng ta canh tân đổi mới.  Trong suốt mùa đông, thời tiết u ám, giá lạnh.  Khi mùa xuân đến, vũ trụ thiên nhiên như bừng tỉnh và khoác trên mình một chiếc áo mới, huy hoàng lộng lẫy.  Mặt trời sau những ngày vắng bóng, nay trở lại sưởi ấm lòng người, chiếu soi vũ trụ.  Nếu tiết đông là biểu tượng của sự chết, thì mùa xuân là hình ảnh của sự sống.  Cùng với muôn loại cỏ cây, chúng ta được mời gọi canh tân cuộc đời, sang một ngã rẽ mới.  Đoạn tuyệt với mùa đông, cũng là đoạn tuyệt với lối sống cũ, còn vương nhiều khiếm khuyết, để vươn tới một tương lai tươi sáng huy hoàng hơn.  Bước sang xuân mới, người ta khép lại quá khứ, để sống cho hiện tại và hướng về tương lai với những dự phóng mới.  Lời mời gọi canh tân là một trong những sứ điệp quan trọng của Tin Mừng.  Chúa Giêsu đã khởi đầu sứ vụ bằng lời gọi sám hối vì “Nước Trời đã đến gần” (x. Mc 1,15).  Sám hối canh tân luôn gắn liền với đời sống Kitô hữu, bởi con người sống giữa trần gian luôn bị giằng co giữa nhiều khuynh hướng.  Có những khuynh hướng tốt đưa họ hướng thượng để gặp gỡ Đấng Tối cao, nhưng cũng có những lôi kéo làm cho con người chìm trong biển đam mê sa đọa.  Giữa hai ngả đường, người khôn ngoan chọn cho mình hướng đi đem lại bình an và thăng tiến; người thiển cận lại chỉ chú ý đến những niềm vui hào nhoáng nhất thời.  Mùa xuân gửi đến cho chúng ta thông điệp: hãy đổi mới cuộc đời và hãy khôn ngoan chọn lựa cho mình một hướng đi.  Người tin Chúa nhận ra nơi Đức Giêsu là sự khôn ngoan của Thiên Chúa.  Người là Đường, là Sự thật và là Sự sống.  Ai tin nơi Người sẽ tìm thấy hạnh phúc và niềm vui.  Nếu người tín hữu thành tâm sám hối, là vì họ tin vào lòng thương xót của Thiên Chúa.  Ngài sẵn sàng tha thứ những lỗi lầm, dù nghiêm trọng đến đâu chăng nữa, bởi Ngài là Cha nhân hậu.  Thiên Chúa vui mừng khi một tội nhân từ bỏ tội lỗi.  Cả triều thần thiên quốc cũng chung vui niềm vui ấy (x. Lc 15,7).  Nếu chúng ta luôn sống trong tinh thần canh tân đổi mới, cuộc đời của chúng ta sẽ trở nên thánh thiện vẹn toàn, vì cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời, nhờ đó, tâm hồn chúng ta sẽ thư thái và bình an.

Những mầm non mới nhú của mùa xuân mang đến cho chúng ta thông điệp hy vọng.  Ở các xứ lạnh, cây cối khẳng khiu dường như đã chết hẳn trong tiết lạnh của mùa đông, nhưng khi mùa xuân về, từ những thân cây tiêu điều ấy, lại trỗi dậy những tín hiệu của sự sống.  Cuộc sống không phải lúc nào cũng êm trôi, nhưng luôn có những khó khăn thử thách.  Có những người can đảm trỗi dậy sau những vấp ngã; nhưng cũng có những người bi quan chán nản buông trôi theo dòng sông định mệnh.  “Lửa thử vàng, gian nan thử đức,” mùa xuân gọi mời chúng ta hãy có cái nhìn lạc quan về cuộc sống, để vươn tới tương lai.  Quả vậy, phần lớn những vĩ nhân và những người thành đạt trong cuộc sống, là những người đã thất bại nhưng không chùn bước, đã vấp ngã nhưng không bi quan.  Cùng với nỗ lực phấn đấu của bản thân, người tín hữu còn tin vào ơn phù trợ của Thiên Chúa.  Ngài luôn che chở giữ gìn và chúc lành cho những ai trông cậy Ngài.  Chúa Giêsu đã trấn an các môn đệ đang kinh hoàng lo lắng: “Thày đây, đừng sợ!” (Mc 6,50).  Chúa cũng hứa: Ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ thấy và ai gõ cửa thì sẽ mở cho.  Tác giả Helen Keller đã viết: “Hãy quay về hướng mặt trời, và bạn sẽ không thấy bóng tối.”  “Quay về hướng mặt trời” chính là nhìn cuộc đời một cách lạc quan.  Hơn nữa, mặt trời là chính Đức Kitô, Đấng đang soi chiếu và hướng dẫn chúng ta.  Ai tin tưởng phó thác nơi Người sẽ không phải thất vọng.

Mùa xuân còn mang đến cho chúng ta thông điệp yêu thương.  Có dịp chứng kiến bầu khí xuân ở Việt Nam, những người bạn nước ngoài rất ngạc nhiên và thán phục trước nét đẹp văn hóa của ngày tết cổ truyền.  Ngày tết có ý nghĩa thiêng liêng tuyệt vời đối với người dân Việt.  Những người đi làm ăn xa, dù nghèo nàn cũng cố gắng trở về sum họp hội tụ với gia đình.  Sau những tháng ngày làm việc vất vả, về với người thân trong những ngày tết đến xuân về, họ quên hết mọi nhọc nhằn.  Tình yêu thương hài hòa cũng được thể hiện qua thói quen kiêng cữ không làm người khác buồn trong ba ngày tết.  Dịp tết đến xuân về cũng là cơ hội để hàn gắn những rạn nứt mâu thuẫn giữa các thành viên trong một dòng họ, một gia đình, hay lối xóm, để rồi, khi tiễn năm cũ, mọi người cũng “tiễn” luôn những xui xẻo, mâu thuẫn hận thù, để cùng sang một trang mới với mùa xuân.  Gặp nhau trong những ngày xuân mới, mọi người đều trở nên thân thiện, cầu chúc cho những điều tốt lành và mong cho mọi người hạnh phúc.   Tình yêu thương không chỉ dừng lại nơi những người còn sống, nhưng ngày cuối năm và đầu xuân mới cũng là những ngày thể hiện lòng hiếu thảo tri ân đối với những bậc sinh thành và những người đã khuất.  Vì vậy, trước tết, các phần mộ của tổ tiên đều được quét dọn sạch sẽ, được trưng bày hoa nến.  Với tấm lòng thành kính tri ân, người ta tin rằng ông bà cha mẹ và những người thân đã khuất luôn hiện diện với con cháu, và cùng về “ăn tết” với họ.

Nếu tinh thần của những ngày đầu xuân được trân trọng và phát huy trong suốt cả năm, thì cuộc sống của chúng ta sẽ rất tốt đẹp.  Những thông điệp của mùa xuân được gửi đến chúng ta như lời mời gọi hãy làm cho tinh thần của mùa xuân lan tỏa hằng ngày và khắp nơi trong cuộc sống.  Cho dù ngày mai còn nhiều khó khăn thử thách, bạn và tôi, hãy đón mùa xuân mới trong tâm tình phó thác cậy trông vào Đấng Tối Cao, vì biết rằng, không có gì mà Ngài không làm được (Lc 1,37).

Với tâm tình trân trọng quý mến, xin kính chúc quý Độc Giả một mùa xuân an lành, tràn đầy tình Chúa, thấm đượm tình người, ngàn muôn phúc lộc và may mắn bình an.

GM Giuse Vũ Văn Thiên

Xuân Đinh Dậu 2017

Langthangchieutim gởi

15 lợi thế của việc in tiền & vì sao lạm phát là ăn cướp?

CƯỚP TRONG THẦM LẶNG ..CS MƯU MÔ XẢO TRÁ …

15 lợi thế của việc in tiền & vì sao lạm phát là ăn cướp?

Đăng bởi Tiểu Nhi 

Hôm nay tôi ra ATM rút tiền. Sẽ không có chuyện gì để nói nếu máy ATM không đưa ra 1 loạt tờ 200,000 VND mà số series theo thứ tự. Nhìn là biết đây là tiền mới in. Tự nhiên tôi chợt nhận ra rằng đây là cái pháo cứu chết cho chính phủ, bất động sản và chứng khoán. Nhưng vì sao chính phủ lại in tiền?
  1. In tiền là cách dễ và nhanh nhất để trả nợ và chi trả ngân sách. Nếu thiếu thì in thôi, không mất công sức đi vòng vòng gom tiền từ dân làm gì.
  2. In tiền là cách ăn cướp thầm lặng không tiếng ồn. Giờ nếu tôi thò vô túi bạn ăn cắp 10% thu nhập của bạn thì bạn có tức không? Tức. Giờ tôi in tiền là tôi vẫn ăn cắp 10% thu nhập của bạn, bạn phản ứng ra sao. Bạn im lặng.
  3. In tiền là cách thu thuế không tốn sức, không tốn thời gian.
  4. In tiền làm tăng giá bất động sản và chứng khoán. In tiền thì càng có nhiều tiền lưu thông. Mấy đồng tiền đó phải chạy vô chỗ nào đó. Đi lòng vòng thì sẽ vô bất động sản và chứng khoán.
  5. In tiền giúp giảm và xóa nợ xấu. Ngân hàng đang có nợ xấu hả? Không vấn đề gì cả, in tiền rồi mua trái phiếu hay phần nợ đó là hết nợ xấu ngay. Vô tư và cho vay thôi.
  6. In tiền làm dân cảm thấy giàu có vì căn nhà cấp 4 của họ ngày càng lên giá.
  7. In tiền thì khi giá cả lên giá mình có thể đổ lỗi cho doanh nghiệp tham lam. Giá tăng vì lòng tham chứ không phải vì chính phủ in tiền nhé.
  8. In tiền làm tăng lợi nhuận doanh nghiệp một cách giả tạo. Khi nhiều lượng tiền được bơm vào nền kinh tế thì doanh thu sẽ tăng. Dù thực chất doanh nghiệp đang lỗ, nhưng vì lượng tiền được in nên trên bảng kế toán thì đang lời, lời rất cao.
  9. In tiền là cách rẻ nhất để trả lương công chức.
  10. In tiền làm cách rẻ nhất để mua đất, trả rẻ bèo rồi bán lại với giá cả. Thực ra có tốn đồng nào đâu, tiền được in ra mà.
  11. In tiền làm tăng GDP, dù thực chất giá trị thật chẳng tăng nhưng giá trị tính theo tiền sẽ tăng.
  12. In tiền tạo ra sự phồn vinh giả tạo. Ai cũng muốn có nhiều tiền hơn. Tiền in cũng được, nhưng cứ có thêm tiền là thích.
  13. In tiền để cho mấy ngân hàng có thêm tiền để cho vay. Đám dân đen ngu ngốc kia đang đi làm kiếm tiền để trả, nhưng họ đâu biết rằng ngân hàng có tốn đồng nào đâu.
  14. In tiền làm giảm nợ công trong nước. Thì thiếu tiền thì cứ in để trả thôi.
  15. Và cuối cùng, in tiền là cách phố biến nhất để có tiền. Nước người ta in tiền mới có lạm phát còn nước mình là nước vô sản thì làm sao có lạm phát được? Cứ thế mà in thôi.
Vì sao lạm phát là cướp

  • Giờ tôi thò tay vô ví bạn lấy tiền của bạn, đó có phải là cướp không?
  • Giờ tôi chỉa súng vô đầu bạn, kêu bạn thò tay vô túi lấy tiền đưa cho tôi, đó có phải là cướp không?
  • Giờ tôi đe dọa bạn để bạn đưa tiền cho tôi, đó có phải là cướp không?
  • Giờ tôi tống tiền hay tống tình bạn để ép bạn đưa tiền cho tôi, đó có phải là cướp không?
  • Giờ bạn đang ăn ổ bánh mì, tôi tới cạp phân nửa không xin phép, đó có phải là cướp không?
  • Giờ bạn đang uống nước, tôi nhảy vô uống ké không xin phép, đó có phải là cướp không?
  • Giờ bạn có 10 trái táo, tôi lấy bớt của bạn 3 trái, đó có phải là cướp không?
  • Giờ bạn có 10 đồng, tôi lấy của bạn 3 đồng, đó có phải là cướp không?
  • Giờ tôi đưa bạn tờ giấy đại diện cho 10 trái táo, nhưng tôi in thêm giấy đó và đưa cho người khác, họ lấy giấy đó đi đổi lấy 5 trái táo. Kết quả là bạn chỉ còn 5 trái. Đó có phải là cướp không?
  • Giờ bạn để tiền vô ngân hàng, sau 1 năm số tiền đó mất 10-20% giá trị, đó có phải là cướp không?
  • Giờ bạn để dành tiền xe, nhưng sau một năm xe lên giá 10%, đó có phải là cướp không?
  • Giờ cái tiệm phở đầu đường trước đây bán 1 tổ 40,000 VND, giờ nó lại tăng lên 60,000 VND, đó có phải là cướp không?
  • Giờ tôi là ngân hàng, tôi có nợ xấu, tôi kêu ngân hàng nhà nước in tiền để bù lỗ, đó có phải là cướp không?
  • Giờ tôi là chính phủ, tôi in tiền khiến tiền bạn ngày trở nên mất giá, ngày mua được ít đồ hơn, đó có phải là cướp không?
Là cướp chứ còn gì nữa. Lạm phát là cướp. Nó là cướp vì nó đã lấy đi giá trị thực của đồng tiền bạn sở hữu. Nó là cướp vì nó đã lấy đi một phần mồ hôi nước mắt của bạn mà bạn không hề hay biết. Nó là cướp vì thay vì mua được 10 ổ bánh mì thì bạn chỉ có thể mua được 7 ổ, 3 ổ kia đã bị lấy đi trong âm thầm. Nó là cướp vì nó đã cướp đi công sức của bạn. 

Nghi án tham nhũng triệu đô ở dự án nhà máy nước thải Yên Sở

Nghi án tham nhũng triệu đô ở dự án nhà máy nước thải Yên Sở

Nguoi-viet.com

Một góc nhà máy xử lý nước thải Yên Sở. (Hình: Báo Pháp Luật TP.HCM)

HÀ NỘI (NV) – Kiểm toán Nhà nước phát hiện dự án nhà máy xử lý nước thải Yên Sở có sự chênh lệch chi phí lên tới hơn $147 triệu.

Báo Pháp Luật TP.HCM ngày 3 Tháng Hai dẫn phúc trình của Kiểm Toán Nhà Nước (KTNN) cho biết, các khoản chi phí đầu tư tại dự án nhà máy xử lý nước thải Yên Sở chênh lệch sau khi kiểm toán lên tới hơn $147 triệu và hơn 20 tỉ đồng.

Ban đầu đây là một hạng mục của Công viên Yên Sở, được đầu tư bằng 100% vốn nước ngoài của Tập đoàn Gamuda Berhad. Sau đó được tách riêng ra đầu tư theo hình thức hợp đồng xây dựng-chuyển giao (BT) giữa ủy ban thành phố Hà Nội và Tập Đoàn Gamuda Berhad.

Cụ thể, chi phí xây dựng chênh lệch gần $45 triệu do “tính sai khối lượng quyết toán ở một số công việc và sai đơn giá nguyên vật liệu,” một số hạng mục không đủ điều kiện xác định chênh lệch hơn $6.3 triệu, chi phí điều chỉnh đơn giá nhân công mập mờ hơn $1.3 triệu, chi phí thiết bị chênh lệch gần $33.7 triệu, chi phí quản lý dự án tăng hơn $11.1 triệu, chi phí tư vấn hơn $20 triệu…

Tin cho biết, KTNN đã đề nghị ủy ban thành phố Hà Nội “chỉ đạo kiểm tra, kết luận các nội dung kiến nghị xử lý tài chính khác số tiền hơn $86.8 triệu để quyết toán và thanh lý hợp đồng với nhà đầu tư theo đúng quy định, tránh thất thoát ngân sách, tài sản công.”

Để xảy ra những “sai sót nghiêm trọng” trên, KTNN cũng đã đặt vấn đề trách nhiệm với hàng loạt cá nhân, đơn vị liên quan tại Sở Tài Nguyên- Môi Trường Hà Nội, công ty Gamuda Land Việt Nam vì đã “tham mưu cho ủy ban thành phố Hà Nội chấp thuận ký hợp đồng BT, khiến thành phố phải tự bỏ chi phí để vận hành dự kiến 450 tỷ đồng.” (Tr.N)

Tòa ra phán quyết ngưng thi hành sắc lệnh cấm di dân của TT Trump

Tòa ra phán quyết ngưng thi hành sắc lệnh cấm di dân của TT Trump

Nguoi-viet.com

Tổng Thống Donald Trump ký lệnh hành pháp tại Tòa Bạch Ốc. (Hình: Getty Images/Pool)

SEATTLE/BOSTON (NV) – Một chánh án liên bang ở Seattle hôm Thứ Sáu ra phán quyết tạm ngưng thi hành sắc lệnh của Tổng Thống Donald Trump, cấm di dân bảy nước Hồi Giáo nhập cảnh vào nước Mỹ. Và lệnh này của tòa có hiệu lực khắp Hoa Kỳ.

Theo Reuters, phán quyết này là một thách thức lớn đối với chính phủ Trump.

Cho đến 7 giờ tối Thứ Sáu, Cơ Quan Bảo Vệ Biên Giới Hoa Kỳ (CBP) thông báo cho các hãng hàng không là họ có thể đưa di dân đã được cấp visa vào Mỹ.

Tuy nhiên, ngay sau đó, Tòa Bạch Ốc đưa ra một tuyên bố nói rằng, sẽ yêu cầu Bộ Tư Pháp nộp đơn khẩn cấp, yêu cầu tòa vẫn để sắc lệnh được thi hành.

Ông Sean Spicer, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, nói rằng: “Sắc lệnh của tổng thống có ý bảo vệ người dân, và ông có quyền hiến định và trách nhiệm trong việc bảo vệ người dân Hoa Kỳ.”

Đơn kiện bắt đầu từ tiểu bang Washington và sau đó tiểu bang Minnesota cũng theo chân.

Chánh Án James Robart ở Seattle, một người được Tổng Thống George W. Bush đề cử, phán quyết rằng các tiểu bang có căn bản pháp lý để kiện.

Điều này có thể giúp các luật sư đảng Dân Chủ có thể căn cứ theo đó để kiện ông Trump trong những vấn đề khác.

Quyết định đưa ra vào một ngày mà luật sư của bốn tiểu bang ra tòa, thách thức sắc lệnh của ông Trump.

Chính phủ Trump biện minh hành động của mình dựa trên căn bản an ninh quốc gia, nhưng phía chống đối gán cho đó là vi hiến, nhắm vào những người căn cứ trên tín ngưỡng.

Hôm Thứ Sáu, một chánh án liên bang ở Boston từ chối kéo dài thêm lệnh tạm thời cho phép di dân từ một số nước vào Mỹ mặc dù sắc lệnh của tổng thống không cho phép.

Cũng hôm Thứ Sáu ở Virginia, một chánh án liên bang ra lệnh cho Tòa Bạch Ốc cung cấp danh sách tất cả những người bị chận không được vào Mỹ, theo lệnh cấm của tổng thống.

Bộ Ngoại Giao trong cùng ngày nói rằng có gần 60,000 visa trước đây đã được cấp cho công dân các nước Iran, Iraq, Libya, Somalia, Sudan, Syria, và Yemen, nhưng bị vô hiệu hóa sau khi lệnh cấm được đưa ra.

Chánh Án Leonie Brinkema ở Alexandria, Virginia, ra lệnh cho chính quyền liên bang phải trao cho tiểu bang danh sách trước ngày Thứ Năm, “tất cả những người từng bị từ chối nhập cảnh hay visa của họ bị hủy bỏ.”

Tiểu bang Hawaii hôm Thứ Sáu cũng theo chân, thách thức lại lệnh cấm, khi nộp đơn kiện, tố cáo rằng lệnh đó là vi hiến và yêu cầu tòa án chận lại lệnh này trên khắp Hoa Kỳ.

Sắc lệnh của tân tổng thống được ký vào ngày 27 Tháng Giêng gây nên tình trạng rối loạn trên khắp các phi trường ở nước Mỹ, làm cho đám đông hằng trăm người tụ tập ở khu vực máy bay đến để phản đối, đồng thời nộp đơn kiện chống lại sắc lệnh này ở khắp nơi.

Theo sắc lệnh của Tổng Thống Trump, dân tị nạn thuộc bảy quốc gia có đa số dân Hồi Giáo tạm thời không được vào Mỹ trong 90 ngày. Ngoài ra, dân tị nạn Syria bị cấm nhập cảnh vô thời hạn. Thêm vào đó, chương trình nhận người tị nạn của Mỹ bị tạm ngưng 120 ngày.

Hôm Thứ Sáu, Bộ Nội An (DHS) ra một lệnh bổ túc để làm sáng tỏ hơn, trong đó nói rằng không có kế hoạch mở rộng thêm ngoài bảy nước đã nêu trong sắc lệnh.

DHS cũng lập lại rằng việc cấm không áp dụng đối với thường trú nhân hay người đã được cấp thẻ xanh, cùng một số người khác, như những người đã từng giúp đỡ quân đội Hoa Kỳ. (TP, Đ.D.)

3 x 8 = 23, vì sao?

3 x 8 = 23, vì sao?

 

Nhan Uyên ham học hỏi, tính tình tốt bụng, là một đệ tử đắc ý của Khổng Tử.

Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải. Anh bước đến hỏi mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải

 

Chỉ nghe người mua hét lớn: “Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng?”

Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói: “Vị đại ca này, ba nhân tám là 24, sao có thể là 23 được? Anh tính sai rồi, không nên cãi lộn ầm ĩ nữa”.

Người mua không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Uyên nói:“Ai cần ngươi phân xử hay sao? Ngươi biết tính toán sao? Muốn phân xử chỉ có cách tìm Khổng phu tử, đúng hay sai hãy để ông ấy định đoạt! Đi, ta hãy tìm ông ấy để phân xử!”

Nhan Uyên đáp: “Được. Nếu Khổng phu tử nói anh sai, vậy xử lý sao?”

Người mua nói: “Nếu ta sai, hãy lấy đầu ta Nhà ngươi sai thì sao?”

Nhan Uyên trả lời: “Nếu tôi sai, tôi sẽ từ quan”. Hai người đánh cuộc với nhau như thế, cũng đã tìm gặp được Khổng Tử.

 

Khổng Tử và Nhan Uyên

Khổng Tử hỏi rõ tình huống, rồi quay sang Nhan Uyên cười nói: “Ba nhân tám là 23 đó! Nhan Uyên, con thua rồi, lấy mũ quan xuống đem cho người ta đi!”

Nhan Uyên trước giờ chưa bao giờ cãi lại sư phụ. Nghe Khổng Tử nói mình sai, anh đành tháo mũ xuống giao cho người mua kia nhưng trong lòng không phục. Người mua nhận mũ, đắc ý rời đi.

 

Nhan Uyên cho rằng Khổng Tử già rồi đâm ra hồ đồ, liền không muốn ở lại học tập Khổng Tử nữa. Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay lại lấy cớ nhà có việc muốn xin nghỉ học… Khổng Tử rất rõ tâm tư Nhan Uyên, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.

 

Trước khi đi, Nhan Uyên quay lại cáo biệt Khổng Tử. Khổng Tử muốn Nhan Uyên trở về nhà bình an, cũng dặn dò hai câu: “Ngàn năm cổ thụ không náu thân, sát nhân không rõ chớ động thủ”.

Nhan Uyên đáp lại một câu: “Con xin ghi nhớ”, rồi rời đi.

 

Trên đường về, gió thổi mây dâng, sấm rung chớp giật, trời muốn đổ mưa to. Nhan Uyên tiến đến một cây đại thụ mục rỗng bên ven đường, muốn tránh mưa. Anh đột nhiên nhớ lại lời Khổng Tử đã nói: “Ngàn năm cổ thụ không náu thân”

Nghĩ thầm, sư đồ nhất tràng, anh nghe theo lời sư phụ, tránh xa khỏi cái cây rỗng. Vừa rời đi không xa thì nghe một tiếng sấm, sét đã đánh tan cây cổ thụ kia. Nhan Uyên kinh ngạc: “Câu đầu sư phụ nói đã ứng nghiệm sao! Chẳng lẽ ta còn có thể sát nhân ư?”

 

Khi về tới nhà thì trời cũng đã khuya. Không muốn kinh động người nhà, Nhan Uyên dùng bảo kiếm mang theo bên người để đẩy chốt cửa phòng nơi thê tử của anh đang ngủ.

Đến bên giường, sờ lại thấy hai người nằm hai bên giường. Nhan Uyên vô cùng tức giận, giơ kiếm định chém, lại nghĩ đến câu nói thứ hai của Khổng Tử: “Sát nhân không rõ chớ động thủ”, bèn đốt đèn lên xem, hóa ra một người là thê tử, người kia là muội muội của anh.

 

Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay trở lại, thấy Khổng Tử liền quỳ xuống nói: “Sư phụ, hai câu người nói đã cứu ba người là con, vợ con và muội muội của con đó! Sao người lại biết trước chuyện sẽ xảy ra vậy?”

Nhan Uyên cảm thấy kính phục thầy sâu sắc, cũng đã biết được ẩn ý của Khổng Tử. Khổng Tử đỡ Nhan Uyên dậy và nói: “Ngày hôm qua thời tiết khô nóng, đoán chừng sẽ có cơn dông, nên ta nhắc nhở con: “ngàn năm cổ thụ không ai náu thân”, con lại mang khí bực trong người, trên thân đeo bảo kiếm, cho nên ta khuyên con “sát nhân không rõ chớ động thủ”!”

Nhan Uyên vừa vái lạy vừa nói: “Sư phụ liệu sự như thần, đệ tử mười phần kính nể!”

 

Khổng Tử lại nói tiếp: “Ta biết rõ con xin phép về nhà nghỉ là mượn cớ, thật ra cho rằng ta đã già nên hồ đồ rồi, không muốn học ta nữa. Con nghĩ xem, ta nói 3 nhân 8 bằng 23 là đúng, con thua, bất quá là thua cái mũ quan kia, nếu ta nói 3 nhân 8 bằng 24 mới đúng, người mua bán kia thua, đây là một mạng người đó! Vậy con nói xem, chức vị quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?”

 

Nhan Uyên bỗng giật mình tỉnh ngộ, quỳ gối trước mặt Khổng Tử mà thưa: “Sư phụ trọng đại nghĩa coi nhẹ tiểu tiết, đệ tử còn tưởng rằng Sư phụ vì lớn tuổi mà thiếu minh mẫn, đệ tử hổ thẹn vạn phần!”

Từ đó về sau, bất luận Khổng Tử đi đến đâu, Nhan Uyên theo đến đó không rời sư phụ…

 

Câu chuyện này gợi cho tôi nhớ tới ca từ trong một bài hát tuyệt vời của Khắc Lý Lâm: 

 

  “Nếu như mất đi bạn, được cả thế giới cũng để làm gì?”

 – Tranh cãi với khách hàng. Bạn thắng rồi. Khách mất đi.

– Tranh cãi với đồng nghiệp. Bạn thắng rồi. Tình bạn tiêu tan.
– Tranh cãi với người nhà. Bạn thắng rồi. Tình thân biến mất.
– Tranh cãi với bạn hữu. Bạn thắng rồi. Bạn hữu dần xa.
– Tranh cãi với vợ / chồng. Bạn thắng rồi. Tình cảm nhạt phai.
– Tranh cãi với bất kỳ ai. Bạn thắng rồi thì sao??? Thắng có nghĩa là bạn THUA???

 

Hãy tranh cãi, tranh đấu với chính bản thân. Nếu tự thắng Bản thân sẽ trở thành người: Từ Bi, Khiêm Tốn, Bao Dung, Độ Lượng… thì lúc đó bạn mới thật sự THẮNG”.

S.T.

Tư Phùng gởi

So sánh thực tế về phúc lợi xã hội.

Hãy so sánh thực tế:

Đảng cộng sản Việt Nam tự nhận là Đỉnh cao trí tuệ loài người, từng đánh thắng ba đế quốc sừng sỏ: Đế quốc Mỹ, Đế quốc Pháp , Đế quốc Nhật và bọn bành trướng Bắc Kinh.

Sau 62 năm xây dựng XHCN ở miền Bắc, sau 42 năm xây dựng XHCN ưu việt ở miền Nam:

+  Học sinh từ lớp 1 đến lớp 12 phải đóng học phí.

+ Nằm nhà thương phải trả tiền, bịnh nặng như ung thư, mổ tim nếu không có tiền chỉ có chết. Nếu bị bịnh nặng chỉ có bán nhà mới có tiền để điều trị. Một giường nằm tới 4 người. Phải hối lộ mới được săn sóc tốt.

Ở xứ sở tư bản giãy chết (thí dụ ở Mỹ):

+ Học sinh học từ lớp 1 đến lớp 12 không mất tiền. Ăn trưa ở trường học được miễn phí (nếu nghèo)

+ Vào nhà thương (bịnh viện) điều trị miễn phí nếu thực sự nghèo. Khi có bịnh vào nhà thương, bác sĩ phải điều trị,  tiền nợ nhà thương sẽ trả sau (nếu có tiền thì trả góp). Nếu thực sự nghèo, không có tiền không phải trả đồng nào. Được phục vụ tử tế, đàng hoàng không phải hối lộ đồng bạc nào cho bất kỳ ai.

Bắc Triều Tiên cách chức bộ trưởng An Ninh, hành quyết nhiều sĩ quan

Bắc Triều Tiên cách chức bộ trưởng An Ninh, hành quyết nhiều sĩ quan (RFI)

Tú Anh

media

Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un tại Bình Nhưỡng, tháng 01/2017. © KCNA/via Reuters

Bình Nhưỡng lại tiến hành thêm một vụ thanh trừng. Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un đã cách chức đại tướng Kim Wong Hong, đưa nhân vật thân cận này đi lao động cải tạo và xử bắn nhiều sĩ quan tình báo. Tin này do bộ Thống Nhất Hàn Quốc loan báo ngày 03/02/2017.

Bộ trưởng An Ninh Quốc Gia Bắc Triều Tiên và cũng là cánh tay mặt của Kim Jong Un là nạn nhân mới trong chính sách thanh trừng đẫm máu. Phát ngôn viên bộ Thống Nhất Hàn Quốc Jeong Joon Hee cho biết đại tướng Bắc Triều Tiên Kim Wong Hong bị mất chức bộ trưởng An Ninh, bị giáng cấp xuống thiếu tướng và bị đưa đi cải tạo từ giữa tháng 01/2017 vì tội « lạm quyền ». Một số sĩ quan và cán bộ của sở tình báo, thuộc quyền của Kim Wong Hong cũng bị hành quyết theo lệnh của Kim Jong Un.

Theo AFP, trong chế độ Bình Nhưỡng, bộ An Ninh là cơ quan cốt lõi có vai trò tình báo, theo dõi kềm kẹp dân chúng, trấn áp những người chống đối và quản lý các nhà tù chính trị.

Sự kiện Kim Wong Hong bị thanh trừng cho thấy chế độ Bắc Triều Tiên có nguy cơ bất ổn thêm, thành phần có ưu quyền hoang mang hơn vì không biết ngày mai số phận ra sao.

Đại tướng Kim Wong Hong nắm quyền trong suốt các đợt thanh trừng từ khi Kim Jong Un lên cầm quyền từ năm 2011. Bốn trong số năm tướng lãnh cao cấp nhất cha Kim Jong Un để lại cùng với hơn một trăm sĩ quan và đảng viên khác đã bị hành quyết. Đứng đầu bộ An Ninh và Tình báo từ năm 2012, Kim Wong Hong đóng vai trò then chốt trong vụ hành quyết Jang Song Thaek, chú dượng của lãnh đạo Kim Jong Un, và cũng là nhân vật số hai của chế độ vào năm 2013.

Theo AFP, trong diễn văn đầu năm 2017, Kim Jong Un « nhận lỗi » đã không phục vụ « nhân dân » một cách tốt đẹp. Rất có thể hàng loạt quan chức chính quyền sẽ bị đưa ra làm « vật tế thần » trong năm nay để nhà độc tài trẻ tuổi chạy tội, theo báo cáo của Viện Chiến Lược và An Ninh Quốc Gia tại Seoul.

TIN MỚI ĐẦU NĂM

TIN MỚI ĐẦU NĂM

FB Võ An Đôn

3-2-2017

Chị Loan và 4 người con. Ảnh: FB Võ An Đôn

Tôi vừa nhận được tin gia đình chị Trần Thị Thanh Loan, Trần Thị Lụa và Trần Thị Phúc đang trên đường vượt biên từ Việt Nam qua Úc bằng đường biển, hiện tại ghe chở người vượt biên đã qua khỏi lãnh hải Indonesia, tiến vào hải phận nước Úc.

Cả 3 gia đình trước đây đã một lần vượt biên qua Úc, bị trả về Việt Nam 7/2015. Tòa án tỉnh Bình Thuận phạt tổng cộng hơn 6 năm tù giam về tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép”. Cụ thể: chị Loan 36 tháng tù giam, anh Hồ Trung Lợi (chồng chị Loan) 24 tháng tù giam, chị Lụa 30 tháng tù giam. Riêng anh Lợi đang chấp hành hình phạt tù được 20 tháng, chị Loan và chị Lụa được hoãn chấp hành hình phạt tù 1 năm, đến tháng 7/2017 thì đi tù.

Nếu lần vượt biên này bị Úc trả về thì chị Loan sẽ đối mặt với bản án 7 năm tù giam và chị Lụa 6 năm tù giam (Cộng bản án cũ và bản án mới).

Qua điện thoại chị Loan và chị Lụa cho biết: Nếu lần vượt biên này chính phủ Úc không nhận hai chị tị nạn mà trả về nước, thì hai chị sẽ nhảy xuống biển tự tử, chứ không bao giờ chịu trở về Việt Nam lần thứ 2.

Cầu mong cho ba gia đình thượng lộ bình an và sớm đến được bến bờ tự do !

_____

FB Võ An Đôn

MỘT BẢN ÁN TÀN BẠO

21-7-2016

Hôm qua 21/7/2016, Tòa án tỉnh Bình Thuận mở phiên tòa xét xử phúc thẩm 02 vụ án “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép”. Tòa chỉ xử một vụ, còn một vụ hoãn vì vắng mặt bị cáo.

Tòa án cấp phúc thẩm giữ nguyên Bản án sơ thẩm, phạt 4 người tổng cộng 10 năm tù giam. Trong đó, vợ chồng anh Hồ Trung Lợi, chị Trần Thị Thanh Loan có hoàn cảnh khó khăn, thuộc diện hộ nghèo và đang nuôi 04 đứa con nhỏ nhưng bị xử phạt tổng cộng 05 năm tù giam (chị Loan 36 tháng tù giam, anh Lợi 24 tháng tù giam).

Mặc dù cả hai luật sư cố gắn hết sức bào chữa cho chị Loan được hưởng án treo và Đại diện viện kiểm sát (Công tố viên) cũng đề nghị Hội đồng xét xử cho chị Loan được hưởng hưởng án treo, nhưng Hội đồng xét xử không chấp nhận mà vẫn quyết định xử phạt chị Loan 36 tháng tù giam.

Chỉ vài hôm nữa thì chị Loan đi tù, bỏ lại 04 đứa con nhỏ không có người nuôi dưỡng, phải gửi vào trại trẻ mồ côi. Hội đồng xét xử thật là nhẫn tâm và độc ác đã ra một bản án bắt cả hai vợ chồng đi tù, bỏ lại 04 đứa con nhỏ không người nuôi dưỡng, đã làm luật sư và những người tham dự phiên tòa hết sức đau lòng.

Những người vượt biên qua Úc đa phần là nghèo khổ, chỉ mong muốn duy nhất là thay đổi cuộc sống nhưng tòa án xử họ với mức án quá nặng, bỏ qua những cam kết trước đây giữa chính phủ Úc và Việt Nam là “Người vượt biên trả về sẽ không bị bắt bớ, tù đày, tạo điều kiện có công ăn việc làm, con em được đến trường và sớm hòa nhập cộng đồng”.

Nhiều người nói với tôi rằng: nếu có một nước tự do nào đó nhận người Việt vượt biên thì họ sẽ đi hết, kể cả cái trụ điện mà biết đi thì nó cũng bò đi luôn, vì sống ở nước mình mất tự do, lạc hậu và nghèo đói.

Thật đau lòng cho một bản án hết sức tàn bạo và vô nhân đạo.

Nạn cờ bạc, rượu chè ngày Tết

Nạn cờ bạc, rượu chè ngày Tết

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2017-02-03
Một tụ bầu cua cá cọp ngày Tết.

Một tụ bầu cua cá cọp ngày Tết.

RFA photo

Việt Nam là một đất nước nghèo, vừa trải qua một năm đầy gian truân với các vấn nạn môi trường rừng, môi trường biển và đồng bằng Sông Cửu Long bị hạn mặn, đời sống đồng bào dân tộc thiểu số trên dãy Trường Sơn luôn gặp khó khăn, thiếu đói… Nhưng mặc dù khó khăn bộn bề, vấn nạn cờ bạc, rượu chè trong dịp Tết cũng không buông tha, nhiều tai nạn do rượu bia gây ra, nhiều gia đình chỉ mới mồng Năm tháng Giêng đã phải lâm vào nợ nần vì cờ bạc.

Nợ như sét đánh do cờ bạc

Một người mẹ dân tộc Mường yêu cầu giấu tên, sống ở huyện Ngọc Lặc, Thanh Hóa, chia sẻ: “Hai bác chả làm được mấy, làm được một mà chàu hắn phá đến mười nên khổ. Mình mới 55 tuổi mà phải nuôi thằng con gần 30 tuổi. Làm thì làm ruộng, được tạ mấy lúa chứ mấy, lúa mới gặt xong, chưa ăn được bao nhiêu thì hắn vác đi rồi!”.

Bà cho biết thêm là mặc dù chỉ mới Mồng Năm tháng Giêng, không khí Tết vẫn còn đâu đó, ngân hàng chưa làm việc nhưng gia đình bà đã mang nợ đầu năm gần ba trăm triệu đồng. Một số nợ mà với bà, nghe qua đã thấy sét đánh ngang tai, chồng bà đã ngã nhào khi nghe chủ nợ đưa người đến thông báo rằng con trai bà đã vay nóng số tiền 250 triệu đồng với lãi suất 10% mỗi tuần, tức 40% mỗi tháng. Đây là khoản vay nóng để đánh bạc của con trai bà.

Và với khoản tiền này, nếu như không cần lãi suất tăng hằng tháng, chỉ trả khoản gốc, cho dù có cố gắng bán tất cả mọi thứ, cộng với mười năm làm cật lực để trả vẫn không thể trả hết. Hiện tại, bà không dám báo công an vì bà lo sợ ảnh hưởng đến tính mạng của con trai mình. Nhưng nếu để chủ nợ đưa người tới xiết từng con trâu, từng con bò, rồi trấn lột giấy tờ đất đai, bắt gia đình bà ký tên để hợp thức hóa món nợ và lấy trắng mảnh đất của bà thì hầu như đường sống của gia đình bà đã bị tuyệt.

Bà mẹ Mường này chua xót nhận ra là trong chưa đầy hai năm, từ một đứa trẻ ngoan, con trai bà lao vào rượu chè, đề đóm, sau đó là cờ bạc, và không biết nó có tham gia vào đường dây chích choác, hút hít nào không… Mọi nỗi lo và bất an cứ ập lện gia đình bà kể từ khi đứa con trai duy nhất của hai ông bà tìm xuống khu công nghiệp ở Hà Tĩnh để làm thuê cho một ông chủ Trung Quốc.

Bà không dám khẳng định rằng do làm việc với người Trung Quốc thì con trai bà hư hỏng ra, nhưng bà cảm thấy hoài nghi về những thanh niên đồng tuổi với con trai bà đi xuống phố làm việc cho người Trung Quốc chỉ trong vòng nửa năm đã sắm xe xịn, dùng điện thoại xin và sống hoàn toàn xa lạ so với cha mẹ, bản làng của chúng. Dường như có một trận gió độc đang kéo vào bản làng của người Mường, người Thái Trắng.

Bà mẹ này cho biết thêm là hiện nay, không riêng gì gia đình bà mà có đến sáu gia đình đang bị một khoản nợ từ trên trời rơi xuống gai đình, đang yên đang lành, con họ đi chơi vài ngày, về nhà mặt mày phờ phạc, trùm chăng nằm im thin thít, không ăn uống, không nói chuyện, cho đến khi chủ nợ đưa người tới thông báo số tiền nợ mà gia đình phải trả thì mới vỡ lẽ.

Theo chỗ bà tìm hiểu từ con trai bà thì những chiếu bạc tiến lên và phỏm đang hoạt động rất mạnh trong dịp tết Đinh Dậu, thường thì các cậu con trai độc nhất trong các gia đình mới nhận đền bù đất hoặc có kinh tế ổn định so với xóm làng được chú ý. Khi con trai bà ngồi vào chiếu, cậu ta đánh thắng mấy ván đầu và sau đó thua không còn đồng nào, có chủ nợ cho vay ngay tại sòng bạc để đánh tiếp và nó phải ký giấy chấp nhận khoản lãi 10% mỗi tuần. Sòng bạc tồn tại trong vòng hai giờ đồng hồ và di chuyển sang chỗ khác, tiền xâu cho chủ gia đình chứa sòng bạc là 800 ngàn đồng cho 2h đồng hồ.

Bầu cua cá cọp đánh khủng

Ngoài các chiếu bạc khiến cho người ta mất nhà mất cửa vì nợ nần, những điểm đánh bầu của cá cọp ở các vùng quê cũng là cái máy hút tiền của nhiều gia đình. Một người vừa bị thua gần 100 triệu đồng do đỏ đen trong bầu cua cá cọp, ở huyện Phú Lộc, Thừa Thiên Huế, chia sẻ:

“Thua gần 100 triệu đồng rồi, tụi nó rung bầu cua hay quá, nó dùng chip chiếc gì đó mà nó ép mặt mình đánh không bao giờ lên được. Bữa ni quyết không chơi nữa. Thằng con ở Mỹ nó gởi về cho gần năm ngàn đô la để làm cái nhà dưới, mình ban đầu đánh cho vui thôi, đánh một lúc thì nghiện luôn và chơi thua mất tiền luôn. Tiền đó để xây cái nhà dưới, giờ bay mất cái nhà dưới rồi. Thôi ra Giêng rồi tính, kiểu ni khó đây!”.

Thua gần 100 triệu đồng rồi, tụi nó rung bầu cua hay quá, nó dùng chip chiếc gì đó mà nó ép mặt mình đánh không bao giờ lên được. Bữa ni quyết không chơi nữa.
– Một người dân

Ông này cho biết thêm là các điểm đánh bầu cua cá cọp bây giờ có qui mô hoạt động giống như số đề, hiếm có người nào rung bầu cua theo kiểu ngẫu hứng, kiếm vài đồng lãi đầu năm cho vui. Mà người ta đã kết nối với các ông trùm, bà trùm vào tháng Chạp để được nhận những bộ bầu cua có chip điện tử. Bộ phận điều khiển chip do người của các ông trùm, bà trùm này giữ. Người cầm cái bầu cua cá cọp vẫn rung một cách bình thường với khoản tiền đánh từ 500 ngàn đồng trở xuống, tự ăn, tự thua với người chơi.

Nhưng khi người chơi thắng nhiều tiền và muốn đánh lớn hoặc có người chơi muốn đánh số tiền vài triệu đồng thì nhà cái sẽ nháy máy cho ông trùm, bà trùm để họ cử người đến. Trong thời gian này, nhà cái tìm cách giữ chân người đánh lại nhưng chưa rung, khi người của ông trùm bà trùm mang bộ phận điểu khiển đến và ra hiệu thì nhà cái bắt đầu rung. Chip điện từ có thể ép mặt, khiến cho những con mà nhà con chọn không bao giờ lên và chỉ trong chốc lát, nhà con sẽ thua sạch. Trong trường hợp nhà con đổi mặt thì nhà cái lại cho mặt mà nhà con vừa bỏ nổi lên. Kiểu chơi này khiến cho nhà con ngày càng máu me, đỏ đen, không thiếu người cược bằng nửa chiếc xe hơi, rồi một chiếc xe hơi để chơi sau khi túi đã sạch tiền.

Có thể nói là có thiên hình vạn trạng kiểu bài bạc đỏ đen để rút tiền của người ta một cách rất tinh vi và điệu nghệ. Và mỗi dịp Tết về, có nhiều gia đình phải rơi vào nợ nần một cách đau đớn trong ngơ ngẩn bởi họ không hề đứng tên vay tiền và cũng không có nhu cầu vay tiền, nhưng do chồng con trót lỡ, cuối cùng thì con dại cái mang!

DÒNG THỜI GIAN

From facebook:  Nguyen Thi Kim Hong
DÒNG THỜI GIAN

NGUYEN KIM HONG

Sớm mai thức dậy , một chút gió lạnh nhè nhẹ thoáng qua thềm , xa xa , sau màn sương mờ mờ là một góc phố tĩnh lặng bình yên . Một chút bình yên quí giá để bắt đầu một ngày mới đầy lo toan , hối hả . Đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc vương mấy sợi bạc , lòng thầm nghĩ thời gian sao nhanh quá , mới hôm nào áo trắng thướt tha , tóc dài bay trong nắng , tiếng guốc khua cùng tiếng nói cười rộn rã , lòng vô tư không chút ưu phiền .
Ngày đó , Thầy Cô là những tấm gương thật sự mà cho mãi đến bây giờ , vẫn còn là thần tượng trong lòng , mỗi khi nói đến chữ học sinh trường Lương Văn Can .

Ngày đó , bạn bè là niềm vui vô bờ với những san sẻ trong học tập , những lời thì thầm tâm sự , và cả những ồn ào dễ thương của tuổi học trò . Đôi khi , lòng mình thấy chùng xuống khi nhìn về phía trước , suy ngẫm thật nhiều về kiếp người , về qui luật của cuộc đời . Một vòng tròn lẩn quẩn cứ cuốn trôi mọi thứ vào trong đó . Trẻ rồi già , vui rồi buồn , thất bại rồi thành công , đau khổ rồi hạnh phúc , và qui trình ngược lại của chính những điều đó … nó làm ta điên đảo , choáng váng , được và mất , hạnh phúc và khổ đau , tất cả đều làm cho mỗi một con người có cuộc hành trình vạn dặm , đi mà không biết chắc rằng mình sẽ được đến đâu , trong cái vô biên của cuộc đời .
Nếu nói rằng hạnh phúc là có một gia đình , mà con cái thành nhân , không vướng bận vào bất cứ một tệ nạn nào , thì đó là điều mơ ước và đó là hạnh phúc . Cám ơn trời đã cho mình có được cái hạnh phúc đó.

Những tháng ngày cuối năm , là khoảng thời gian lắng đọng của buồn vui , suy nghĩ . Trong lòng mình chợt nhớ về quá khứ , nhớ về đoạn đường đã đi qua , về những chông chênh của cuộc đời , về sự chịu đựng vượt khó , mà bây giờ ngẫm lại mình tự hỏi , làm sao mà mình có thể vượt qua được như vậy . Rồi mình lại thấy lo khi nghĩ đến các con , những đứa con luôn bé bỏng trong mắt mình , và thật sự bé nhỏ trong cuộc đời nầy . Liệu rồi các con có vượt qua được thác ghềnh , của xã hội đầy bất trắc hôm nay hay không . Và mình cầu xin ơn trên cho các con mình , có được sự an lành trong gia đình nhỏ tương lai .

Khi người ta già đi , mình nghĩ rằng người ta có khuynh hướng lo sợ mất mát , sợ mất đi những gì thân thương nhất . Mà Cha Mẹ và vợ chồng là hai nỗi lo căn bản đầu tiên ! , dẫu biết rằng không ai ngăn được qui luật tự nhiên của Trời Đất , nhưng khi nghĩ đến điều nầy lòng mình chợt thấy nhói đau . Sẽ buồn biết bao nhiêu nếu một hôm nào đó, bất chợt mình mất đi một trong những người thân thương nầy . Ôi , cuộc đời là gì nhỉ, khi mà người ta vẫn thấy nỗi khổ hiện diện đâu đó bên mình , dù lúc đó người ta đang sống trong hạnh phúc

Lại một năm nữa sắp qua đi , đồng nghĩa với việc mỗi người càng bước gần hơn đến cõi hư vô , mình thấy yêu quí tất cả mọi thứ quanh mình . Mình muốn ôm hết vào lòng để được ấp yêu nó , yêu hết cả niềm vui , nổi buồn vô tình đến , vô tình đi , như dòng sông trước mặt , bình yên lặng lờ trôi ….
Cầu xin Đất Trời cho mọi thứ đươc bình yên ….!!!

Quận Tám 02.2007

Bài nầy tôi viết trong quyển Bản Tin Lương Văn Can số 12 . Chiều nay ngồi một mình buồn buồn bên ly cà phê , xem lại ; thấy sao lại hợp với tâm trạng hiện giờ . Rồi lại nghĩ , không lẽ người ta có thể tình cờ nói trước được tương lai . Tôi cũng đã xa ngôi nhà trên đường Bến Bình Đông Quận 8 ngót nghét 10 năm rồi còn gì , tôi vẫn thương vô bờ dòng sông cũ , dù rằng đến bây giờ nó đã không còn mang hình dáng ngày xưa….

Tân Phú 03.02.2017