NIỀM TIN vs QUỐC TỊCH

Trần Bang shared a post.

Bỏ nước chạy đi trước

Image may contain: 1 person, smiling, text

Lê Ngọc Thanh

NIỀM TIN vs QUỐC TỊCH 

[Vũ Xuân Tráng]

Chồng chị là đảng viên. Chị cũng đảng viên, cả hai đều là đảng viên thứ gộc. Họ làm ăn rất tài và phất rất nhanh. Hết mua bán đất đến mua bán nhà, rồi mua bán chung cư, rồi đến chơi chứng khoán. Đầu tư quả nào trúng ngay quả đó.

Một hôm, chị nói với tôi rằng, “Chị vừa mua thêm căn hộ ở Singapore, em ạ.” Tôi rất ngạc nhiên khi nghe chị nói như thế. Trước đây, tôi có nghe kể rằng chị đã mua một ngôi nhà ở Australia và một ngôi nhà nữa ở Mỹ, bang Cali hẳn hoi. Nghĩa là cho con đi du học ở xứ nào thì chị mua nhà cho chúng ở xứ đó. Trước để khỏi phải tốn tiền thuê nhà, khi học xong thì cũng vừa trả xong tiền nợ, và giá trị căn nhà cũng tăng đủ để sinh lời. Tuy vậy, tôi hỏi thêm cho rõ, “Nhưng chị đã có nhà ở Úc và ở Mỹ rồi thì mua thêm ở Sing làm gì?”

Chị bình thản chia xẻ thật với tôi, “Chị đầu tư mà em. Vả lại vốn vay tại Singapore cực rẻ. Chị sẽ chuyển toàn bộ tài sản ra nước ngoài luôn. Cái quy chế có chừng nửa triệu đô thì được nhập tịch ở Canada rất thoáng, nhà chị đang lo. Như thế sẽ an toàn hơn. Ở mình, giờ nhìn đâu cũng thấy bóng dáng thần chết. Từ thực phẩm cho đến xe cộ, sơ sảy chút là không toàn mạng. Thậm chí, tháng nào bọn chị cũng bay qua Singapore mua thực phẩm rồi đem về Hà Nội sử dụng dần dần. Mấy cái siêu thị ở đây cũng không thể tin được. Làm sao mà biết chắc rằng chúng không bán hàng đểu cho mình. Ăn bậy vào nếu không ngộ độc thì cũng ung thư.”

Chị lại khuyên, “Mấy đứa nhỏ ở nhà ráng lo cho chúng đi du học hết đi. Ngày xưa thì hết tị nạn chính trị đến tị nạn kinh tế, còn bây giờ thì phải kể thêm tị nạn giáo dục nữa. Mà thật ra thì thời buổi này, ở cái đất nước này, mọi chuyện đều phải tính hết, không thể ù lì chờ nước tới chân mới nhảy. Em cố gắng mà chạy cho được thêm cái quốc tịch. Dù sao có hai cái quốc tịch vẫn hơn… Lỡ có chuyện gì… thì… bay hơn một tiếng đã đến Singapore.”

Trời ơi, cỡ làng nhàng dân ngu khu đen như tôi thì làm sao mà… chạy thêm cái quốc tịch? Quốc tịch chứ có phải là mớ rau ế mua ở chợ chiều đâu mà dễ chạy vậy ta? Làm sao mà sống tiếp đây? Chẳng lẽ, cái xứ này đến hồi vận mạt rồi sao?

Tôi tình thật hỏi tiếp luôn, “Vậy anh chị nghĩ sao về cái vụ đảng viên của mình chứ? Đảng viên mà còn tính như thế thì dân đen như em phải làm sao? Niềm tin đặt vào chỗ nào đây?”

Chị đáp, “Chị có còn sinh hoạt đảng gì nữa đâu, có cái thẻ thì giữ cho có để khỏi bị chúng hà hiếp. Ngó tới thêm nhục! Còn ông ấy thì phải giữ vì còn phải làm việc trong bộ. Rồi cũng tới lúc phải vất thôi. Chị còn nghe thằng bé nhà chị ở Mỹ nó nói là, ở nước ngoài các chính phủ họ căng với đảng viên lắm. Thậm chí khi thi quốc tịch ở Mỹ nó còn hỏi người ta khai ra có phải là đảng viên phát xít và cộng sản hay không, nếu có là phăng teo luôn.”

Tôi thầm nghĩ, trời ơi, làm sao mà sống tiếp đây? Các đại gia, các nhà tư sản đỏ mới có điều kiện để trở thành người tiêu dùng thông thái, nhà đầu tư thông minh như thế. Ai ai cũng thủ thế và chuẩn bị bài chuồn để bảo toàn mạng sống và của cải. Thường thường bậc trung như mình, nghĩ thì cũng nghĩ tới đấy nhưng chẳng thể làm được. Thôi thì có chết thì chết chung với nhau, chết chùm cả nước, chứ có riêng gì mình. Lỡ có chuyện gì thì làm ơn… lỡ sớm sớm giùm một chút.

Nguồn ảnh: Internet, chỉ để minh họa  

LẦN CUỐI VỀ “THU GIÁ”

Image may contain: night, sky, car and outdoor
Image may contain: 1 person

Chú TễuFollow

BÀI VIẾT HAY NHẤT VỀ “THU GIÁ” LÀ BÀI CỦA NHÀ BÁO TRẦN ĐĂNG TUẤN

LẦN CUỐI VỀ “THU GIÁ”

Tác giả: Trần Đăng Tuấn

1- “Thu giá” là sự ngu độn về ngôn ngữ. Nhưng đây chẳng phải sự ngu độn thật thà. Ngu cái này nhưng cáo già trong cái khác. Bởi vì:

2- ‘Thu giá” là sự trí trá về lập luận. Đường BOT không phải là “sản phẩm của doanh nghiệp”. Nếu doanh nghiệp mua quyền sử dụng đất, làm đường riêng không dính gì vào các tuyến đường của nhà nước, thì đó mới là sản phẩm doanh nghiệp, họ định giá vé thế nào, có ai đi là việc của họ. Còn BOT là sản phẩm của hợp tác công tư. Doanh nghiệp làm đường trên đất nhà nước cho, cải tạo đường vốn có của xã hội, được khai thác trong thời hạn nhất định để hoàn vốn và có lãi trong khuôn khổ được định ra qua phương án tài chính. Hiện nay đa số các dự án đó ký với nhà nước là hợp đồng “mở”. Nghĩa là thời gian họ được thu tiền căn cứ vào lưu lượng xe đi qua và mức phí xe đi qua phải trả. Cho nên họ mới được kêu ca là thu thấp thì phải thu lâu hơn. Bây giờ nói là sản phẩm của họ tức là phủi cái phần của dân của nước trong BOT đó.Thử hỏi nếu nó là sản phẩm của doanh nghiệp sao lại phải kiểm soát xác minh số tiền thực đầu tư, số tiền thực mỗi ngày thu vào như vừa qua đã buộc phải làm?

3- “Thu giá” là sự xảo quyệt về ý đồ. Việc thu tiền vé đi đường BOT theo cách thực hiện ở Việt Nam thời gian qua xung đột với quy định về phí theo pháp luật. Tách nó ra khỏi phí là để hợp pháp hoá việc thu tiền lần thứ hai đối với người dân trên nhiều đoạn đường BOT, đánh bật khỏi tay người dân vũ khí pháp lý hợp pháp để phản đối sự bất công thiếu minh bạch.

4- “Thu giá” là sự lỳ lợm và trắng trợn trong thái độ đối với người dân. Dân không phản đối BOT, dân không phản đối chuyện đi đường BOT tốt hơn thì phải nộp tiền. Cũng không phải BOT ở chỗ nào cũng không hợp lý. Có những đường, cầu BOT làm cả vùng xưa nay thiếu đường,thiếu cầu nay đi lại giao thương thuận lợi hơn. Cái đó dân ủng hộ. Dân phản đối cái gì?. Dân phản đối chuyện đường quốc lộ số 1 của đất nước tráng lên một lớp rồi thu như thể đường đó họ làm ra từ đầu. Dân phản đối chuyện không có lựa chọn, đi đường nào cũng phải nộp BOT. Dân phản đối chuyện khai khống giá trị đầu tư BOT rồi từ đó định ra giá vé và thời hạn thu. Dân phản đối chuyện cầu nhà nước làm vẫn đi được bị ngăn lại lùa xe sang bắt đi cầu mới phải trả tiền BOT. Dân phản đối chuyện cho thu BOT cả đường mới lẫn đường cũ để lùa dân sang đường mới BOT. Dân phản đối chuyện không dùng đường BOT nhưng buộc phải đi qua trạm và phải mất tiền. Dân phản đối chuyện ém giảm số lưu lượng xe qua trạm BOT để thu lời tối đa. Dân phản đối chuyện chẳng có cuộc đấu thầu nào cả mà chỉ số quan chức cùng doanh nghiệp ký với nhau làm BOT chỗ này, chỗ kia. Dân phản đối chuyện làm BOT có thể “tay không bắt..vàng”. Dân phản đối vì đóng thuế, đóng phí đường bộ và đóng góp suốt bao năm bây giờ đất nước đến con đường xuyên Việt đầu tiên cũng chi chít trạm thu tiền. Dân phản đối vì tiền nộp BOT nhiều hơn chi cho xăng dầu, mọi hoạt động kinh tế hay dân sinh đều bị thêm gánh nặng.

Những cái đó có không? Dân phản đối có sai không?

Đành là có những cái sai đã xảy ra nhưng khó xoá đi làm lại được, mà phải chấp nhận hậu quả, thì cách làm vẫn là phải nhìn vào bản chất sự thật mà nói với dân.

Thay vì thẳng thắn rành mạch với dân, cùng dân tìm giải pháp khắc phục, thì lấy chữ mà che đậy bản chất vấn đề, nặn ra cái cơ sở lý cùn để ép dân phải theo. Đó là cái cách mà ngài Thể chọn.

5- Do vậy, “thu giá” chỉ xuẩn về chữ, chứ rất gian về tâm, về trí. Khi sự gian xảo xuất phát từ một quan chức cấp Bộ và những cố vấn của ông ta, nó là sự phá hoại tính công chính của Nhà nước. Tôi sẽ rất thất vọng nếu cái cách cư xử này được Nhà nước cho qua.

Bởi đâu có chiến tranh, bởi đâu có xung đột giữa anh em

 Thứ Ba VII Thường Niên – Năm B – II – 22-5-201

Gia-cô-bê 4:1-3

1Bởi đâu có chiến tranh, bởi đâu có xung đột giữa anh em? Chẳng phải là bởi chính những khoái lạc của anh em đang gây chiếntrong con người anh em đó sao?2 Thật vậy, anh em ham muốn mà không có, nên anh em chém giết; anh em ganh ghét cũng chẳng được gì, nên anh em xung đột với nhau, gây chiến với nhau. Anh em không có, là vì anh em không xin;3 anh em xin mà không được, là vì anh em xin với tà ý, để lãng phí trong việc hưởng lạc.

Gợi ý cầu nguyện:

  1. Lời Chúa từ thư của Gia-cô-bê hôm nay thật mạnh mẽ có thể đánh thức tôi về nguyên nhân của những xung đột giữa tôi với những người xung quanh.Trước khi trách người hãy trách mình và xét mình. Giờ cầu nguyện hôm nay có thể là lúc tôi xét lại chính mình, xem những bất hòa giữa tôi với những người xung quanh đến từ đâu?  Phải chăng đến từ tôi?  Từ những bám víu lệch lạc trong đời sống của tôi, như ghen tương, đố kỵ, nghi ngờ, tham lam, khinh khi người khác, tự ái, kiêu căng…?  Tôi có thể xin Chúa cho tôi biết kiêm nhường để có thể mưu cầu tình thương, sự bình an và hòa giải. 
  2. Gia-cô-bê hôm nay cũng chỉ cho tôi cách phải cầu nguyện như thế nào.  Ơn xin quan trọng nhất của các giờ cầu nguyện có lẽ là xin cho có lòng yêu mến Chúa Kitô.  Một khi tôi có lòng yêu mến Chúa Kitô, tôi sẽ cảm thấy tự do thanh thoát đến mức không còn ghen tương, đố kỵ, nghi ngờ, xét đoán, ích kỷ, thù hận hay tự ái, kiêu căng đối với tha nhân.  Một khi tôi có lòng yêu mến Chúa Kitô, tôi sẽ có thể yêu thương và tha thứ lẫn nhau.  Tôi có thể kết thúc giờ cầu nguyện bằng lời Kinh Hòa Bình của Thánh Phan-xi-cô Assisi, hoặc bài hát: Đâu Có Tình Yêu Thương.   

Phạm Đức Hạnh, SJ 

************************************************************

Kinh Hoà Bình:

https://www.youtube.com/watch?v=bXB9dVtWehk

Note: Xin nhớ học, hỏi và hành về phần trừ Tà những con Quỷ này và Trận Chiến Thiêng Liêng, Trận Chiến Nội Tâm nhé.

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen

 MẦU NHIỆM TÌNH YÊU

 MẦU NHIỆM TÌNH YÊU

Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi chính là mầu nhiệm tình yêu thương.

 Từ đời đời, Chúa Cha yêu Chúa Con.  Tình yêu ấy lớn lao đến nỗi Chúa Cha đã sinh ra Chúa Con giống hệt như mình.  Con là hình ảnh hoàn hảo, nguyên tuyền của Cha.  Con là chính Cha, nên Đức Giêsu nói: “Ai thấy Thầy là thấy Cha” (Ga 14,9).  Cha có gì thì ban tất cả cho Con.  Nên sau này Đức Giêsu đã nói: “Tất cả những gì của Cha đều là của Con” (Ga 16,15).  Tình Cha yêu Con thật lớn lao, kỳ diệu.  Tình Con đáp lại tình Cha cũng nồng nàn tha thiết không kém.  Những gì Con nhận được do tình yêu của Cha thì Con dâng lại cho Cha tất cả.  Đức Giêsu vì yêu mến Chúa Cha, nên đã vui lòng xuống thế làm người để cứu chuộc nhân loại.  Trọn cuộc đời, Người luôn tìm thánh ý Chúa Cha để thi hành.  Người luôn tâm niệm: “Lương thực của Thầy là làm theo ý Đấng sai Thầy” (Ga 4,34).  Người từ bỏ hết ý riêng mình để chỉ làm theo ý Chúa Cha.  Người nên một với Đức Chúa Cha trong tâm tình, trong tư tưởng, trong hành động.  “Cha ở trong Con và Con ở trong Cha” (Ga 14,10).  Trong giờ hấp hối, dù sợ hãi cái chết đến độ mồ hôi máu tuôn ra, nhưng Đức Giêsu vẫn luôn vâng theo ý Chúa Cha: “Lạy Cha, nếu có thể được, thì xin cho Con khỏi uống chén này.  Xin đừng theo ý Con, nhưng theo ý Cha mà thôi” (Mt 26,39).  Thánh Phaolô đã tóm tắt về cuộc đời Người: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế.  Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự”(Phil 2,6-8).  Tất cả thái độ vâng phục nói lên sự dâng hiến trọn vẹn cho Chúa Cha.  Tình yêu nối kết Chúa Cha và Chúa Con là Chúa Thánh Thần.

Ba Ngôi là lò lửa tình yêu lúc nào cũng ngùn ngụt cháy.  Ba Ngôi là nguồn mạch tình yêu không bao giờ vơi cạn.  Cuộc trao đổi cho đi và nhận lãnh làm cho tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa ngày càng sung mãn dồi dào.  Tất cả mọi tình yêu đều bắt nguồn từ Chúa Ba Ngôi.  Tất cả mọi tình yêu muốn trung thực và bền vững đều phải học theo khuôn mẫu tình yêu Chúa Ba Ngôi.  Hạnh phúc là ta được tham dự vào bầu khí yêu đương của Chúa Ba Ngôi.  Hạnh phúc sẽ đến khi mọi người biết yêu thương nhau trong tình yêu của Chúa Ba Ngôi.

Hôm nay, khi truyền cho ta đi rửa tội cho mọi người nhân danh Chúa Ba Ngôi, Đức Giêsu muốn ta đem tình yêu rửa sạch những oán ghét hận thù đang tàn phá thế giới.  Người mong ta đem ngọn lửa tình yêu thắp sáng những góc tối tăm chiến tranh, chia rẽ.  Người mong ta đem mưa tình yêu tưới gội những vùng đất khô cằn vì thiếu vắng tình thương tha thứ.  Người muốn cho tình yêu lên ngôi ngự trị trong hết mọi tâm hồn.

Phần ta, những môn đệ của Chúa, mỗi khi ta làm dấu Thánh giá nhân danh Chúa Ba Ngôi, ta hãy xin Ba Ngôi Thiên Chúa in tình yêu thánh thiện của Người vào tâm hồn ta.  Xin cho ta được tham dự vào tình yêu vô cùng sung mãn của Người.  Xin cho ta trở nên một đốm lửa trong lò lửa yêu thương của Người.  Được cháy trong lò lửa tình yêu Chúa Ba Ngôi, ta sẽ trở nên giống như Người, luôn biết cho đi, luôn biết dâng hiến, luôn mưu tìm hạnh phúc cho tha nhân.

ĐTGM Ngô Quang Kiệt

****************************

Giữa một thế giới
Đề cao quyền lực và lợi nhuận,
Xin dạy con biết phục vụ âm thầm.
Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
Xin dạy con biết yêu thương tự hiến.
Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
Xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.
Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
Xin dạy con biết coi mọi người như anh em.

Lạy Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
Xin cho các kitô hữu chúng con
Trở thành tình yêu
Cho trái tim khô cằn của thế giới.
Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
Biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
Biết quảng đại cho đi
Và khiêm nhường nhận lãnh.

Lạy ba ngôi chí thánh,
Xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
ở sâu thẳm lòng chúng con,
và trong lòng từng con người bé nhỏ.

Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Langthangchieutim gởi

DỤC VỌNG

 DỤC VỌNG

Có người hỏi Thiền sư: Điều đáng sợ nhất trên cõi đời này là gì?
Thiền sư đáp: Dục vọng!”
Người đó lộ vẻ hoài nghi.
Thiền sư nói: “Hãy để tôi kể vài câu chuyện cho ông nghe vậy”.

Chuyện thứ nhất: Bạc vàng đáng sợ

Một vị tăng nhân hốt hoảng từ trong rừng chạy đến, vừa khéo gặp hai người bạn vô cùng thân thiết đang tản bộ bên rừng. Họ hỏi vị tăng nhân: “Chuyện gì mà ông hốt hoảng quá vậy?”.
Vị tăng nhân nói: “Thật là kinh khủng, tôi đào được một đống vàng ở trong rừng!”.
Hai người bạn, không nhịn được liền nói: “Thật đúng là tên đại ngốc! Đào được vàng, việc tốt như thế mà ông lại cho là kinh khủng, thật không thể hiểu nổi!”.
Thế là họ lại hỏi vị tăng nhân kia: “Ông đào được vàng ở đâu? Chỉ cho chúng tôi xem với!”.
Vị tăng nhân nói: “Thứ xấu xa như thế, các ông không sợ sao? Nó sẽ nuốt chửng người ta đấy!”.
Hai người kia gạt phăng, hùng hổ nói: “Chúng tôi không sợ, ông mau mau chỉ chỗ xem nào!”.
Vị tăng nhân nói: “Chính là bên dưới cái cây ở bìa rừng phía tây”.
Hai người bạn liền lập tức tìm đến chỗ vị tăng nhân vừa chỉ, quả nhiên phát hiện được số vàng đó. Người này liền nói với người kia rằng: “Tên hòa thượng đó đúng là ngốc thật, thứ vàng bạc mà mọi người đều khao khát đang ở ngay trước mắt, thế mà lại trở thành quái vật ăn thịt người”. Người kia cũng gật đầu đồng tình.

Thế là họ bàn với nhau làm thế nào để chuyển số vàng này về nhà. Một người trong đó nói: “Ban ngày mà đem nó về thật không an toàn cho lắm, hay là đêm đến chúng ta mới vận chuyển, vậy sẽ chắc ăn hơn. Tôi ở lại đây canh chừng, ông hãy về mang chút cơm rau trở lại, chúng ta ăn cơm rồi đợi đến trời tối mới chuyển số vàng này về nhà”.
Người kia liền làm theo người bạn nói. Người ở lại nghĩ:“Nếu như số vàng này đều thuộc về sở hữu của riêng ta thì hay biết mấy! Đợi hắn quay lại, ta hãy dùng cây gậy gỗ đánh chết đi, vậy thì toàn bộ số vàng này là của ta hết rồi”.
Thế là khi người bạn đem cơm rau đến khu rừng, người kia liền từ phía sau lưng dùng gậy gỗ đánh mạnh vào đầu khiến ông ta chết ngay tại chỗ, sau còn nói rằng:“Bằng hữu ơi, chính là số vàng này buộc tôi phải làm như vậy”.
Sau đó ông ta vớ lấy thức ăn mà người bạn mang đến, ăn ngấu nghiến. Chưa được bao lâu, người này cảm thấy rất khó chịu, trong bụng giống như bị lửa thiêu đốt. Khi đó, ông ta mới biết rằng mình đã bị trúng độc. Trước lúc chết, ông mới nói rằng: “Lời hòa thượng đó nói quả thật không sai!”.
Đây thật là ứng với lời người xưa để lại: Người chết vì tiền tài, chim chết vì miếng ăn. Đều là họa do lòng Tham đưa đến, chính Dục Vọng đã khiến người bạn thân nhất trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Chuyện thứ hai: Người nông dân mua đất
Có một người nông dân muốn mua đất, ông ta nghe nói một người ở vùng khác có đất muốn bán, liền quyết định đến đó hỏi thăm. Người bán đất nói với ông ta rằng: “Chỉ cần giao một nghìn lạng bạc, ta sẽ cho ông thời gian một ngày, bắt đầu tính từ lúc mặt trời mọc, đến khi mặt trời lặn xuống núi, ông có thể dùng bước chân khoanh tròn được bao nhiêu đất, thì số đất đó sẽ chính là của ông, nhưng nếu ông không trở về nơi khởi điểm, thì ngay cả một tấc đất ông cũng sẽ không có được”.
Người nông dân đó nghĩ thầm: “Nếu như hôm nay ta vất vả một chút, đi nhiều đường hơn một chút, thì chẳng phải có thể đi được vòng rất lớn, theo đó sẽ có được một mảnh đất rất lớn hay sao? Làm ăn như vậy quả thật là rất có lợi!”. Thế là ông ta liền ký kết giao ước cùng người chủ đất đó.

Mặt trời vừa mới nhô lên, ông ta liền cất bước thật dài đi nhanh về phía trước; đến giữa trưa, bước chân của ông vẫn không dừng lại giây phút nào, cứ mãi đi về phía trước, trong lòng nghĩ: “Hãy ráng chịu đựng một hôm nay, sau này sẽ có thể hưởng thụ hồi báo của vất vả hôm nay mang đến rồi”.
Ông ta cứ thế tiếp tục đi về phía trước, đến khi mặt trời sắp lặn rồi mới chịu quay trở về, trong lòng vô cùng lo lắng, bởi vì nếu như không về kịp thì một tấc đất cũng chẳng có. Thế là ông ta vội vàng trở về theo đường tắt. Tuy nhiên, mặt trời sắp xuống núi, ông ta đành phải liều mạng mà chạy, cuối cùng chỉ còn thiếu vài bước thì đến vạch khởi điểm, nhưng sức lực đã cạn kiệt, ông ngã nhào xuống nơi đó.
Dục vọng của con người và ranh giới với hiện thực mãi mãi cũng không cách nào vượt qua được, bởi lòng tham là vô đáy. Con người mãi mãi không biết thỏa mãn, đây chính là khuyết điểm lớn nhất trong nhân cách.

Chuyện thứ baPhật và Ma
Có một họa sĩ rất nổi tiếng, ông muốn vẽ Phật và Ma, nhưng không tìm được người làm mẫu phù hợp, vì đầu óc ông không tài nào tưởng tượng ra nổi hình dáng của Phật, nên rất lo lắng. Trong một lần tình cờ, ông lên chùa bái lạy, vô tình nhìn thấy một hòa thượng. Khí chất trên vị hòa thượng này đã thu hút người họa sĩ sâu sắc. Vậy là ông liền đi tìm vị hòa thượng đó, hứa cho hòa thượng một số tiền lớn để làm người mẫu cho ông.
Về sau, tác phẩm của họa sĩ đã hoàn thành, gây chấn động ở vùng đó. Nhà họa sĩ nói: “Đó là bức tranh vừa ý nhất mà tôi từng vẽ qua, bởi người làm mẫu cho tôi quả khiến người ta vừa nhìn thấy nhất định cho rằng anh ta chính là Phật, loại khí chất thanh thoát an lành trên người anh có thể cảm động bất kì ai”.

Người họa sĩ sau đó đã cho vị hòa thượng đó rất nhiều tiền như lời đã hứa.
Cũng nhờ bức tranh này, mọi người không còn gọi ông là họa sĩ nữa, mà gọi ông là “họa Thánh”.
Bẵng đi một thời gian, họa sĩ chuẩn bị bắt tay vào việc vẽ Ma, nhưng điều này lại trở thành một vấn đề khó của ông, vì chẳng biết tìm hình tượng ma quỷ ở đâu. Ông đã hỏi thăm rất nhiều nơi, tìm rất nhiều người có vẻ ngoài hung dữ, nhưng không ai vừa ý cả.

Cuối cùng, ông tìm được trong nhà tù một tù nhân rất phù hợp với đối tượng ông cần vẽ. Họa sĩ vô cùng mừng rỡ, nhưng khi ông đối diện phạm nhân đó, người này đột nhiên khóc lóc đau khổ trước mặt ông.

Nhà họa sĩ rất lấy làm kinh ngạc, liền hỏi rõ ngọn ngành.
Người phạm nhân đó nói: Tại sao lần trước khi người mà ông tìm để vẽ Phật là tôi, bây giờ khi vẽ Ma Quỷ, người ông tìm đến vẫn là tôi!”
Người họa sĩ giật cả mình, thế là ông lại nhìn kỹ người phạm nhân đó, rồi nói: “ Sao lại có thể chứ ? Người mà tôi tìm để vẽ Phật ấy khí chất phi phàm, còn cậu xem ra chính là một hình tượng ma quỷ thuần túy, sao lại có thể là cùng một người được? Điều này thật kì lạ, quả thật khiến người ta không thể nào lý giải được”.
Người kia đau khổ bi ai nói: “Chính là ông đã khiến tôi từ Phật biến thành ma quỷ”.
Họa sĩ nói: “Sao cậu lại nói như vậy, tôi vốn đâu có làm gì đối với cậu đâu”.
Ngươi đó nói: “Kể từ sau khi tôi nhận được số tiền ông cho, liền đi đến những chốn ăn chơi đàng điếm để tìm thú vui, mặc sức tiêu xài. Đến sau này, tiền tiêu sạch hết, mà tôi lại đã quen với cuộc sống đó rồi, dục vọng đã khởi phát mà không thể thu hồi lại được. Thế là tôi liền giật tiền người ta, còn giết người nữa, chỉ cần có được tiền, chuyện xấu gì tôi cũng có thể làm, kết quả đã thành ra bộ dạng này của ngày hôm nay đây”.
Người họa sĩ nghe xong những lời này, cảm khái vạn phần, ông sợ hãi than rằng Bản tính con người trước Dục Vọng lại biến đổi mau chóng đến thế. Con người chính là yếu nhược như vậy đó. Thế là ông áy náy quăng cây bút vẽ xuống đất, từ đó về sau không còn vẽ bức tranh nào nữa.

Con người ta, một khi rơi vào trong cạm bẫy theo đuổi ham muốn vật chấtthì rất dễ đánh mất bản thân mình, muốn thoát ra khỏi đã trở thành mục tiêu rất khó khăn, vậy nên bản tính con người không thể đi cùng với lòng tham.

Thiền sư kể xong mấy câu chuyện, nhắm nghiền mắt lại không nói gì cả, còn người kia đã biết được đáp án từ trong những câu chuyện này: Thì ra điều đáng sợ nhất trên cõi đời này chính làDục Vọng, dục vọng của người ta càng nhiều, thì sẽ càng không thỏa mãn, vậy nên sẽ càng không vui vẻ và phiền não vì thế cũng sẽ càng nhiều hơn.

Dịch giả: Tiểu Thiện

****************************** ****************************** *****

“Tuyệt vời của cuộc đời là sự khác biêt !”

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Đất nước sẽ ra sao khi cán bộ vi phạm vẫn chui sâu , leo cao ???

Đất nước sẽ ra sao khi cán bộ vi phạm vẫn chui sâu , leo cao ???

(GDVN) – Thực trạng này không chỉ là nguy cơ đối với vai trò lãnh đạo của Đảng, sự tồn vong của chế độ mà còn đang ảnh hưởng trực tiếp tới sự phát triển của đất…
GIAODUC.NET.VN

Hà Nội lo thảm họa nếu nhà máy điện hạt nhân Trung Quốc rò rỉ

Hà Nội lo thảm họa nếu nhà máy điện hạt nhân Trung Quốc rò rỉ

Dịch bệnh, mất điện diện rộng, các hoạt động khủng bố, tai nạn giao thông, cháy nổ và ô nhiễm nguồn nước là những rủi ro được TP. Hà Nội dự báo. Ngoài ra, rủi ro sẽ thành thảm họa cho Hà Nội khi 3 nhà máy điện hạt nhân tại Đông Nam (Trung Quốc) bị rò rỉ.

Rủi ro sẽ thành thảm họa cho Hà Nội khi 3 nhà máy điện hạt nhân tại Đông Nam (Trung Quốc) bị rò rỉ.
TRITHUCVN.NET

30 tuổi nhất định ở lì, cha mẹ phải xin tòa trục xuất khỏi nhà

30 tuổi nhất định ở lì, cha mẹ phải xin tòa trục xuất khỏi nhà

Ông Michael Rotondo, trái, khi ra tòa về việc bị cha mẹ (bên góc phải cùng luật sư), kiện ra tòa đòi trục xuất khỏi nhà. (Hình: Douglass Dowty /The Syracuse Newspapers via AP)

SYRACUSE, New York (AP) — Một thẩm phán ở New York hôm Thứ Ba 22 Tháng Năm ra lệnh cho một người đàn ông 30 tuổi phải dọn ra khỏi nhà cha mẹ ông ta, sau khi cha mẹ kiện để xin trục xuất ông này.

Ông Michael Rotondo nói với quan tòa rằng ông biết là, từ mấy năm nay, nhiều lần cha mẹ ông thúc giục phải ra khỏi nhà.

Thẩm phán Donald Greenwood, tại Tòa Thượng Thẩm tiểu bang New York, bác bỏ điều này vì cho là không hợp lý, theo bản tin của tờ báo địa phương, The Post-Standard ở Syracusee.

Hai ông bà Mark và Christina Rotondo đưa đơn kiện đòi con trai phải ra khỏi nhà sau mấy lần gửi thư thông báo việc đòi ông con phải dọn đi, và cũng đề nghị cho tiền và các trợ giúp khác nhưng không được đáp ứng.

Hai ông bà hôm 18 Tháng Hai đưa lá thư cho con, đề nghị cho $1,100 để ông ta có tiền đi tìm nơi khác. Họ cũng đề nghị là ông này nên bán bộ máy nghye nhạc stereo, một số vật dụng và các khẩu súng để có thêm tiền cũng như để không chiếm quá nhiều chỗ trong nhà.

Hai ông bà viết thêm rằng “Có nhiều công việc ở khắp nơi, ngay cả cho những người ít chịu đi làm như con. Hãy kiếm việc đi, con phải đi làm!”

Quan tòa Greenwood ra lệnh cho luật sư của cha mẹ Michael phải soạn một lệnh trục xuất chính thức. Luật sư Anthony Adorante nói rằng lá thư này sẽ cho Michael Rotondo đủ thời giờ để dọn ra. (V.Giang)

Tranh cãi về ưu đãi thuế cho các sòng bạc ở các đặc khu kinh tế Việt Nam

Tranh cãi về ưu đãi thuế cho các sòng bạc ở các đặc khu kinh tế Việt Nam


Đánh bạc và các cược không được hợp pháp hóa ở Việt Nam nhưng các sòng bạc ở các đặc khu kinh tế sẽ được ưu đãi thuế.
Đánh bạc và các cược không được hợp pháp hóa ở Việt Nam nhưng các sòng bạc ở các đặc khu kinh tế sẽ được ưu đãi thuế.

Các nhà lập pháp Việt Nam đang cứu xét việc cắt giảm các biện pháp ưu đãi thuế đặc biệt đã được thỏa thuận trước đây với các sòng bạc ở ba đặc khu kinh tế để “tạo tính cạnh tranh và hấp dẫn.”

Dự thảo luật cho các đặc khu kinh tế dự kiến sẽ được mang ra thảo luận trong một cuộc họp của Ủy ban Thường Vụ Quốc hội, sau khi một số đại biểu lên tiếng chỉ trích các biện pháp ưu đãi thuế đặc biệt cho những hoạt động kinh doanh casino là quá rộng rãi.

Theo trang mạng IAG của ngành kinh doanh casino ở Châu Á thì dưới đề xuất trước đây, các dự án tại các đặc khu kinh tế dự kiến được hoàn toàn miễn thuế trong 4 năm đầu tiên hoạt động, giảm thuế 50% trong 5 năm kế tiếp, và sau đó 10% trong thêm 21 năm nữa trước khi thuế suất hiện hành được áp dụng.

Đề xuất này vấp phải những phản đối của nhiều đại biểu Quốc hội và các chuyên gia kinh tế vì họ cho rằng mức thuế như vậy là “quá rộng lượng” đối với các chủ đầu tư.

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TPHCM) đặt nghi vấn vì sao Việt Nam cần có tới 3 sòng bạc và nêu lên những hệ lụy xã hội của “loại hình giải trí này”. Ông nói Singapore, một nước phát triển cao, pháp luật nghiêm, chỉ cho mở có 1 khu casino từ năm 2012, “vậy mà cũng đã phát sinh nhiều hệ lụy xã hội”.

Theo đề xuất mới của UBTVQH, các dự án này được hưởng mức thuế thu nhập doanh nghiệp ưu đãi 17% trong 5 năm kể từ khi có doanh thu từ dịch vụ. Nhưng mức thuế này chỉ áp dụng đến năm 2030.

Tuy nhiên cũng có ý kiến đề nghị giữ nguyên như dự thảo Luật Chính phủ trình Quốc hội tại kỳ họp thứ 4. Tại một phiên thảo luận sáng ngày 23/5 tại Hà Nội, một số đại biểu Quốc hội khác lập luận rằng cần giảm thuế tiêu thụ đặc biệt với các dịch vụ kinh doanh casino để tạo sức hút cho đặc khu kinh tế.

Cơ quan thường trực của Quốc hội Việt Nam, UBTVQH, cho rằng dịch vụ kinh doanh casino, trò chơi điện tử có thưởng, và dịch vụ kinh doanh đặt cược được xác định thuộc ngành, nghề ưu tiên phát triển ở cả 3 đặc khu.

Cơ quan này nói, đây là các hoạt động kinh doanh có lợi nhuận cao, trong dài hạn có khả năng đóng góp lớn cho ngân sách nhà nước và nhiều đặc khu kinh tế của các nước khác cũng phát triển loại hình dịch vụ này.

Về phía chính phủ, báo Dân Trí dẫn lời Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Nguyễn Chí Dũng đề nghị giữ ưu đãi thuế tiêu thụ đặc biệt của casino, vì “không ưu đãi hợp lý thì sẽ khó thu hút được các dự án cạnh tranh được với các nước như hiện nay”.

Người dân Việt Nam không được phép đánh bạc tại các casino ở Việt Nam. Chính vì vậy mà một số sòng bạc ở Việt Nam, như Grand Hồ Tràm do một nhà đầu tư Mỹ làm chủ, thường xuyên vắng khách, theo một bài phóng sự điều tra của ProPublica. Ông Philip Falcone, từng là một tỷ phú Mỹ, đã mất nhiều năm vận động hành lang chính phủ Việt Nam để cho phép công dân Việt được đánh bạc trong casino của ông ở Vũng Tàu.

Theo ước tính của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nếu áp dụng mức thuế cũ, các đặc khu kinh tế có thể đóng góp tổng cộng 9,5 tỷ USD mỗi năm vào ngân sách nhà nước. Vào năm 2030, các đặc khu kinh tế sẽ tạo ra hơn 760.000 việc làm và mức thu nhập bình quân đầu người sẽ tăng lên 13.000 USD, gấp 5,4 lần hiện nay.

Chính phủ Việt Nam dự kiến thành lập 3 đặc khu kinh tế – gồm Phú Quốc, Vân Đồn và Bắc Vân Phong – với tổng vốn đầu tư lên tới 1,4 triệu tỷ đồng. Dự thảo Luật Đặc khu kinh tế sẽ được trình để Quốc hội xem xét thông qua vào tháng 6 này, theo Dân Việt.

Cựu tù chính trị-nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị bắt đi làm việc

Cựu tù chính trị-nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị bắt đi làm việc

2018-05-23
 
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và sách "Chính trị bình dân" của nhà văn Phạm Đoan Trang

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và sách “Chính trị bình dân” của nhà văn Phạm Đoan Trang

 Nguyen Xuan Nghia
 

Cựu tù chính trị- nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị an ninh bắt đi làm việc với cáo buộc tàng trữ sách cấm.

Theo ông Nguyễn Xuân Nghĩa cho biết vào trưa ngày 23 tháng 5 một thanh niên vào nhà ông ở Hải Phòng đưa cho ông 3 cuốn ‘Chính Trị Bình Dân’ của tác giả Phạm Đoan Trang, nhà báo tự do và là nhà hoạt động, nói tặng và xin được được học hỏi thêm về tập sách này, liền sau đó vài phút ông bị an ninh ập vào nhà buộc ông đi làm việc. Vào lúc 7 giờ tối ngày 23 tháng 5, ông Nguyễn Xuân Nghĩa thuật lại với Đài Á Châu Tự Do về vụ việc như sau:

“Họ vào nhà tôi một cách đột ngột, họ cưỡng bức tôi, nội dung là tôi tàng trữ 2 cuốn sách Chính trị bình dân rồi đang còn bán 1 cuốn, họ quy kết tôi vào chuyện tang trữ sách báo cấm, họ cưỡng bức tôi họ lôi tôi xềnh xệch  lên ô tô chở về phường”

Được biết sau hàng giờ làm việc và cương quyết không làm gì sai phạm, 5 giờ chiều cùng ngày an ninh cho ông về và có làm biên bản là họ chưa hề đánh đập hoặc vi phạm nhân phẩm ông. Theo ông Nguyễn Xuân Nghĩa mặc dù không đánh đâp nhưng phía chính quyền có đe dọa và khủng bố ông.  Con trai ông đã ký nhận người và đưa ông về nhà cùng ngày.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa là người lên tiếng đòi đa nguyên đa đảng tại Việt Nam, ông cũng tham gia hoạt động biểu tình chống Trung Quốc gây hấn, xâm lấn Việt Nam. Ông bị bắt và bị kết án 6 năm tù với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước hồi ngày 11 tháng 9 năm 2008. Ông mãn án tù vào ngày 11 tháng 9 năm 2014.

Sau khi ra tù, ông tiếp tục hoạt động từ trước đến nay mà ông cho nhằm đấu tranh cho một đất nước dân chủ, tự do hơn.

28 chuyện lạ đã xảy ra khi thực hiện cuốn phim “Cuộc khổ nạn Chúa Giêsu” vào năm 2004

28 chuyện lạ đã xảy ra khi thực hiện cuốn phim “Cuộc khổ nạn Chúa Giêsu” vào năm 2004

28 chuyện lạ đã xảy ra khi thực hiện cuốn phim “Cuộc khổ nạn Chúa Giêsu” vào năm 2004

1. Điều gì khiến ông Mel Gibson làm phim Chúa Giêsu? Cách đây khoảng 12 năm tài tử Hollywood này đã mang ý muốn làm phim trong đầu. Nhưng tới sau này đến khi ông gặp một người phụ nữ Pháp, cô ấy đã nói với Ông: “Chúa Giêsu yêu ông đó”. Lúc đó ông mới có can đảm thực hiện cuốn phim “Cuộc khổ nạn Chúa Giêsu”.

2. Gibson đã chiến thắng được chứng bệnh chán đời muốn tự tử qua “cuộc khổ nạn”. Gibson đã tiết lộ với tờ báo Úc Châu Herald Sun: “Dạo trước tôi có cảm giác lạc lối trong bóng tối, tôi hoàn toàn thất vọng. Tôi chẳng thiết sống nữa, nhưng cũng chưa sẵn sàng để ra đi.. Qua “Cuộc khổ nạn Chúa Giêsu” ông ta mới thực sự vượt qua được cơn suy nhược của thần kinh, chán đời.

3. Nguyên do chính để thực hiện cuốn Phim “Cuộc khổ nạn” đối với nhà sản suất phim và tài tử chính là … Tình Yêu. Jim Caviezel trong cuộc phỏng vấn trước khi phim bắt đầu chiếu trên cinê: “Không ai trong nhóm chúng tôi làm Phim này vì tiền mà là vì Tình. Tôi và Mel cũng thế. Mọi người trong chúng tôi đều hăng say làm việc chỉ vì Tình yêu Giêsu, mà chẳng quản ngại gì đến thời gian hay tiền bạc cả.”

4. Người hòa âm cho phim “Cuộc khổ nạn Chúa Giêsu” là ông Bob Beemer. Ông đã tuyên bố như sau: “Đây không phải là loại phim bình thường chỉ cần gây ra các ấn tượng về âm thanh để câu khách ngay từ đầu. Ông Gibson nhấn mạnh với nhóm hòa âm trong phim gồm có 12 người rằng chúng tôi là phải trộn âm thanh như thế nào để có thể tồn tại mãi với thời gian. Trong khi đó có nhiều đạo diễn khác muốn làm nhanh chóng hơn để còn tiếp tục sản xuất các phim khác, mà không hề nghĩ rằng phim của họ sẽ bị phê bình như thế nào cho cả trăm năm về sau. Đây là một kỷ niệm tốt đẹp cho tôi khi làm việc với ông Gibson.”

5. Mel Gibson, là người công giáo thực tiễn: Ông đã bỏ ra 25 triệu Mỹ kim tiền túi. Lúc ấy ông không cần quan tâm đến lời lỗ ra sao. Ông nói: „Tôi nghĩ rằng công việc lớn lao là làm thế nào mà thay đổi được trái tim của con người. Tôi hy vọng phim này có khả năng để thực hiện được chuyện ấy”, ông ta nói trong cuộc phỏng vấn khá lâu trước khi phim bắt đầu trình chiếu.

“Dù sau này chỉ có năm người tới xem phim, mà cuốn phim đã làm cho họ thay đổi được môt điều gì đó, thì điều này rất là bõ công rồi.” – nhưng điều lạ lùng đã xẩy ra: Dù không quảng cáo rộng rãi lắm, chỉ trong một ngày trình chiếu, cuốn phim đã thâu lại gần hết tiền chi phí sản suất mà ông đã bỏ ra.

6. Nhân vật đóng vai Chúa Giêsu Jim Caviezel trước kia đã được nhiều các hãng phim khác mời gọi đóng vai Chúa Giêsu, ông luôn từ chối vì ông cảm thấy mình không xứng đáng đóng vai này.

7. Sáu tháng trước khi bắt đầu đăng ký chính thức đóng phim “Cuộc khổ nạn” ông Jim Caviezel thường hay thăm viếng nơi Đức Mẹ hiện ra ở Medjugorge. Tại đây tình cờ ông đã gặp một phụ nữ xa lạ. Bà này đã nói với ông: “Anh sẽ đóng vai Chúa Giêsu đấy!”

8. Nhà đạo diễn Mel Gibson đã tìm thấy Caviezel trong danh sách những ngừơi đăng ký xin đóng phim. Ông đã nhận thấy tên Jim Caviezel và tên Jesus Christ rất gần nhau, khi viết tắt đều là hai chữ J.C.

9. Khi Gibson phỏng vấn tài tử Jim Caviezel, lúc ấy ông cũng đúng 33 tuổi, rất trùng hợp với chúa Giêsu khi bị khổ nạn.

10. Khi thực hiện cuộn phim này nhà sản xuất cũng như tài tử chính đã đánh liều về công danh của họ. Caviezel cho biết: “Đạo diễn Mel Gibson nói với tôi rằng : “khi nhận lời đóng vai chính cho phim này, điều đó có thể là sự sụp đổ của tên tuổi anh đấy! Cũng có thể là nó sẽ kết thúc Sự nghiệp của chúng mình.

Anh cần hiểu rõ việc tôi đang làm` Và tôi đáp lại: `Anh phải biết mỗi người trong chúng ta đều được Ơn Gọi vác thánh giá của mình. Nếu không vác thì thập giá sẽ đè chúng ta bẹp lép! Cho nên câu trả lời dứt khoát của tôi là :”ok sẵn sàng đóng vai Chúa.” Đó là câu chuyện giữa nhà sản xuất và tài tử cuốn phim “Cuộc khổ nạn”.

11. Nam tài tử đóng vai Chúa Giêsu Jim Caviezel đã bị hai lần sét đánh trong lúc quay phim và không bị thương. Tờ báo Đức Quốc “Bild”-online đăng tải như thế. “Tôi đã đứng xa anh ta khoảng cách 100 mét”, nhà sản suất Steve McEveety là nhân chứng của biến cố này kể lại: “Bỗng nhiên tôi chợt thấy khói từ trong lỗ tai của ông ta chui ra.” Ông phụ tá đạo diễn Jan Michelini cũng bị sét đánh.

Đúng như là phép lạ là điều hai người đàn ông này không bị thương. Vài tháng trước Michelini cũng bị sét đánh trong cơn mưa rào. Ông ta chỉ bị thương nhẹ trên ngón tay. Rồi lần thứ hai sét lại đánh Jim Caviezel, và ông lại thoát khỏi sự kinh khủng này. Caviezel: “Khi chúng ta quay tới đoạn bài giảng của Chúa Giêsu trên núi vào ngày quay phim cuối cùng, tôi bị sét đánh. Thiên hạ đều la hét, da thịt của tôi hoàn toàn bị cháy than. Nhưng những người quanh đấy, đã chứng kiến từ đầu tới cuối đã kể là họ không thấy sét mà chỉ thấyánh sáng thật sáng bao quanh tôi.”

12. Trong lúc làm phim này phải luôn có sự kết hợp với các bí tích của giáo hội. Jim Caviezel khẳng định: “Trong suốt thời gian quayphim đức tin của tôi rất mạnh mẽ. Trước khi bắt tay vào việc tôi đã nói với Mel: “Chúng ta phải tham dự Thánh Lễ hằng ngày. Trước khi tôi vác thánh giá và quay phim tôi cần phải rước Mình Thánh Chúa”. Hằng ngày tôi đi xưng tội. Có một ai đó đã cho tôi biết một trong những tội trọng đó là những điều thiếu sót.

Lời này đúng là hạp với tôi. Tôi cảm thấy lòng yêu Chúa của tôi chưa đủ. Chúng tôi đã đọc kinh lần chuỗi. Cầu nguyện liên lỉ. Tôi đã được trao cho các thánh tích mà tôi yêu cầu. Do đó có các Thánh và hai thánh thích của thập giá Kitô luôn bên cạnh tôi: có cả ông thánh Franz của thành Assisi, nữ thánh Maria Goretti, ông thánh Antonius của thành Padua, ông thánh Padre Pio của thành Pietrelcina, và kể cả nữ thánh Anne Catherine Emmerich nữa.”

13. Đối với nam tài tử thủ diễn vai trò Chúa Giêsu không phải chỉ là một vai trò giả tạo mà hoàn toàn là sự thật. Jim Caviezel: ” tôi cầu nguyện như thế này: Nguyên do duy nhất mà tôi làm tất cả cho chuyện đóng phim này là mong muốn có sự cải hóa thế giới. Tôi không mong thiên hạ thấy tôi, mà muốn họ phải nhìn thấy Chúa Giêsu mà thôi. Điều đó tôi đã cầu xin. Và tôi đã đọc kinh lần hạt liên tục, để Đức Mẹ dẫn dắt tôi tới Người Con được. Tôi nói thật với anh, từ xưa tới nay chưa có ai được xem nỗi cực hình đến như thế. Lần này là cuộc khổ nạn thực tế nhất đang diễn ra đó.”

14. Tài tử đóng vai Chúa Giêsu đã chịu khổ giống như Chúa. Jim Caviezel: “Giả sử chúng tôi quay phim hết ở trong xưởng phim mà không quay trên núi, thì tôi đâu phải chịu đựng cực khổ như vầy đâu. Nếu tôi không chịu khổ như vầy thì anh đâu được nhìn hình ảnh trên thập giá như thế đâu. Tôi cần phải biết cảm giác thật trên thập giá. “Người phỏng vấn: “Anh có cảm giác thật như là chết trên cây thánh giá không?

” Caviezel: “Dạ có, quả thật như là tôi hoàn toàn bị cứng ngắt trên thập giá. Tôi không thể kiểm soát được hai bàn tay run rẩy của tôi nữa. Lúc họ đặt tôi lên thập giá, vai tôi đâu nhức muốn chết. Khi tôi vác thánh giá bả xương vai của tôi bị lệch ra ngoài. Tôi bị chúng quật roi hai lần và bị đập nhiều lần. Và tôi cũng không thể thả thập giá xuống nổi vì nó quá nặng. Không có giờ để nghỉ nữa.”

15. Caviezel đã trả lời trong cuộc phỏng vấn với tờ báo “Newsweek” câu hỏi rằng, cuốn phim đã làm đức tin của ông có chiều sâu không, ông có yêu Chúa Kitô hơn ông tưởng tưởng không: “Tôi yêu Ngài còn hơn vợ tôi và gia đình tôi.”

16. Trước khi đóng phim “Cuộc khổ nạn” nam tài tử Jim Caviezel đã gây sự hào nhoáng phi thường trong thế giới điện ảnh. Tờ báo “Kurier” đã đăng thế. Trong lúc quay phim “Angel Eyes”, mà Caviezel đóng vai thiên thần bổn mạng huyền bí và cô Jennifer Lopez đóng vai nữ cảnh sát, hãng phim cũng tính cho họ đóng màn cởi truồng. Nhưng Caviezel đã từ chối đóng màn này. Trong lúc quay phim người tài tử trẻ tuổi này yêu cầu cô Lopez trước khi quay màn sex phải mặc quần áo lại. “Tôi vẫn mặc quần shorts thì cô ta cũng phải giữ mặc chiếc áo”, ông Caviezel nói thế. Ông nói tiếp rằng ông “làm như thế là vì ông tôn trọng và yêu vợ ông.”

17. Người đóng vai Mẹ Chúa Giêsu là Maja Morgenstern. Cô là người Do Thái như Mẹ của Chúa Giêsu vậy.
Gibson đã chú ý tới cô ta qua vai trò trong phim đóng vai người Do Thái cải đạo Edith Stein. Khi Maja Morgenstern bắt đầu sự nghiệp đóng phim cô ta bị thôi thúc đổi tên họ đặc tính Do Thái này, mà cô ta từ chối. – “Morgenstern” là ánh sao ban ngày là một trong những hàm vinh dự của Đức Mẹ Maria.

18. Maja Morgenstern đồng ý với đạo diễn Gibson đóng vai người mẹ mất đứa con. Trong giai đoạn quay phim nữ tài tử này đang mang thai. Cô ta đóng vai trò này có thể có sự chuẩn bị tốt lành hơn thế được không?

19. Maja Morgenstern đã đóng góp nhiều đề nghị thuộc cổ truyền Do Thái, chẳng hạn như câu: “Vì sao đêm nay khác lạ hơn đêm kia? Những lời này theo nghi thức Pessach của Do Thái với sự ghi nhớ của sự di dân vĩ đại của người Do Thái khỏi Ai-cập, mà dân của Chúa được cứu thoát khỏi sự chết qua tay thiên thần bằng cách bôi máu dê trước cửa nhà. Gibson luôn khuyến khích cô ta kể về cổ truyền Do Thái và hay hỏi ý kiến cô ta về nhiều đoạn phim. Jim Caviezel: “Ông ta còn muốn tạo ra môt cuốn phim đầy đặc tính Do Thái nữa.”

20. Phim được bắt đầu quay vào ngày 15 tháng 8 là ngày Lễ trọng Đức Mẹ lên Trời.

21. Việc quay phim kết thúc vào ngày 13 tháng 5 là ngày Đức Mẹ bắt đầu hiện ra ở Fatima.

22. Đối với nam tài tử phải học tiếng Aramêơ và Latinh để đóng phim là cả một cực hình vậy mà Jim Caviezel nói rằng ông ta đãhọc chữ tiếng Aramêơ trong thời gian rất ngắn mà ông trước đó bình thường là không thể học nổi.

23. Trong lúc quay phim có nhiều dấu hiệu tốt xẩy ra, trong đó có nhiều người nghiện ma túy bỏ được thói nghiện.

24. Kẻ thủ lâu năm làm hòa với nhau.

25. Người vô thần và người hồi giáo đã trở thành công giáo trong lúc làm việc quay phim.

26. Đứa con của người cộng tác cuốn phim được chữa khỏi bệnh động kinh lâu năm trong lúc quay màn đóng đinh.

27. Không có chủ hãng cho thuê mướn nào muốn chiếu phim này trong các cinê. Lý do: những phim có lời thuyết minh không được yêu chuộng với khán giả. Người phân phát sợ bị lỗ, ngoài ra đó các hãng cho thuê mướn phim bị ép bởi những tổ chức Do Thái gây ánh hưởng.

28. Nhưng gặp một giáo sĩ Do Thái đã nói đúng ba dự đoán trước về phim “cuộc khổ nạn” trên các cinê Mỹ: Giáo sĩ Daniel Lapin tự nhận rằng ông không phải là nhà phê bình phim, nhưng ông đã dự đoán sự thành công vĩ đại của phim này.

Ngoài ra , phim này sẽ là một biến cố được nói nhiều nhất trong các hãng phim giải trí và sẽ đi vào lịch sử. Điều thứ ba là phim về Chúa Giêsu hay nhất, sẽ làm Đức Tin Kitô phát triển không ngờ và sẽ khiến người , nhất là quân vô thần phải nghiêm trang tìm hiểu giáo lý Kitô giáo.

Bí quyết của Đường Hy Vọng: 1. Ra Đi: “bỏ mình”; 2.Bổn Phận: “vác thánh gíá mình mỗi ngày”; 3. Bền Chí: “theo Thầy” (ĐHY Phanxico Xavier Nguyễn Văn Thuận)