Phúc trình Liên Hiệp Quốc về Quốc gia Hạnh phúc

2018-03-14
 
Trẻ em H'Mông của cùng một gia đình ở phía bắc tỉnh Lai Châu, ngày 04 tháng 01 năm 2007. (Ảnh minh họa)

Trẻ em H’Mông của cùng một gia đình ở phía bắc tỉnh Lai Châu, ngày 04 tháng 01 năm 2007. (Ảnh minh họa)

 AFP
 

Việt Nam xếp thứ 95 trong tổng số 156 quốc gia và vùng lãnh thổ về mức độ hạnh phúc trong bảng xếp hạng theo phúc trình mà Liên Hiệp Quốc vừa cho công bố.

Theo phúc trình thì năm 2018, có 156 quốc gia được đánh giá dựa trên các yêu tố như GDP bình quân đầu người, hỗ trợ xã hội, tuổi thọ, sức khỏe, tự do xã hội và không tham nhũng.

Phần Lan đã tăng lên từ vị trí thứ năm vào năm ngoái để vượt qua Na Uy lên vị trí đầu bảng. 10 quốc gia đứng đầu danh sách báo cáo năm 2018 gồm Phần Lan, Na Uy, Đan Mạch, IceLand, Thụy Sĩ, Hà Lan, Canada, New Zealand, Thụy Điển và Úc.

Hoa Kỳ đã rớt từ hạng 14 vào năm 2017 xuống vị trí thứ 18 trong bảng xếp hạng. Mặc dù thu nhập bình quân đầu người tăng lên tại Hoa Kỳ trong nửa thế kỷ qua. Vương quốc Anh xếp thứ 19 và các Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất đứng vị trí 20.

Ông Jeffrey Sachs, thuộc đại học Columbia ở New York, đồng thời là cố vấn đặc biệt của Tổng thư ký LHQ, cho biết: “Các quốc gia hạnh phúc là những nước có sự cân bằng về sự thịnh vượng, vốn thông thường và vốn có thể đo lường được, tức là sự tin cậy trong xã hội cao, mức độ bất bình đẳng trong xã hội thấp, và khả năng của chính phủ”.

TIỂU BANG NEW MEXICO CÓ THỂ LÀ NƠI TRÚ ẨN THIÊNG LIÊNG

http://www.memaria.org/default.aspx?LangID=38&ArticleID=28987

TIỂU BANG NEW MEXICO CÓ THỂ LÀ NƠI TRÚ ẨN THIÊNG LIÊNG

Nguồn: Spiritdaily.com

(Cầu Thang Thánh Giuse, New Mexico, Hoa Kỳ)

Tiểu Bang New Mexico có nhiều nơi thánh thiêng và được xem như là một ngọn đèn pha sáng láng, một nơi trú ẩn thiêng liêng để tránh những tai họa, một nơi đã có những phép lạ xẩy ra, hoặc là một nơi được xức dầu thiêng liêng. (anointing place)

Thật sự, mỗi nhà thờ ở khắp thế giới đều có Chúa Giêsu Thánh Thể. Ngài là Thiên Chúa, Đấng Cứu Thến, Đấng bảo vệ và là nơi trú ẩn cho chúng ta.  Trong thế kỷ 19, có một vụ cháy lớn ở Wisconsin, tất cả mọi nơi đều bị cháy rụi, chỉ có một nhà nguyện nhỏ là đứng vững.

-Một vị linh mục có ơn thiêng liêng đặc biệt và hiện nay ngài đang chăm sóc cho ba giáo xứ của một giáo phận ở vùng Trung Tây Hoa Kỳ, có nói rằng vùng núi đông bắc của New Mexico sẽ là nơi trú ẩn thiêng liêng cho mọi người khi có những biến cố xẩy ra trong tương lai. Đó là vùng núi tên là Carson National Forest, trong đó có dãy núi tên Sangre de Cristo Mountains, có nghĩa là Núi Máu Thánh Chúa KiTô.

-Ở miền Bắc của New Mexico có một thị trấn tên là Angel Fire. ( Lửa Thiên Thần)

-Tại thành phố Santa Fe, New Mexico có một nơi tượng Đức Mẹ Maria gọi là La Conquistadora, do người Tây Ban Nha rước đến New Mexico năm 1625. Tại đây Mẹ đã ban rất nhiều ơn lành. Nay nơi ấy là nhà thờ Thánh Phanxico Assissi, trong nhà thờ này có tôn vinh Đức Mẹ Maria với tước hiệu La Conquistadora.

-New Mexico cũng là nơi có cầu thang kỳ diệu mà người ta cho rằng Thánh Giuse đã hoàn thành, cầ uthang này ở trong nhà nguyện Loretto, ngay sát nhà thờ Phanxico Assissi.

-Ngoài ra còn có một nơi thánh thiêng nữa là nhà thờ Santuario de Chimayo tại thị trấn Chimayo, cách nhà nguyện Loretto khoảng 1 tiếng đồng hồ lái xe. Ở đó có một cây thánh giá được chôn vùi dưới đất nhưng tỏa ánh sáng rực rỡ. Người ta rước cây thánh giá này về nhà thờ rất nhiều lần nhưng thánh giá lại tự động quay trở về nơi cũ. Cuối cùng người ta phải xây một nhà thờ ở chỗ cây thánh giá được tìm thấy.

-Tại vùng này có hai nhà thờ nhỏ gần nhau, một trong hai nhà thờ có hố cát mà khách hành hương đến cầu nguyện và múc từng thùng cát đem về nhà mình thế mà cát cứ vun lên, không bao giờ cạn.  Có nhiều ơn chữa lành xẩy ra. Ngôi nhà thờ này còn có nhiều nạng gỗ và xe lăn do những bịnh nhân đến xin ơn chữa lành và được khỏi bịnh. Họ để lại nạng và xa lăn như chứng tích cảm tạ Lòng Chúa Thương Xót.

-Ở phía bắc của New  Mexico có một vùng tên là Ranchos de Taos có một bức tranh kỳ diệu. Trong ánh sáng có hình Chúa Giêsu đứng trên bãi biển Galilê, lại có một cây thánh giá sang rực  trên vai Chúa Giêsu, và vùng biển sáng rực. Có người nhìn thấy chiếc thuyền. Bức tranh và tác giả của nó đã được trải qua các cuộc thử nghiệm hóa học nhưng người ta không tìm ra lời giải thích.

-Tại New Mexico có một đền thánh Đức Mẹ Maria ở vùng Cerrillos, nằm giữa hai thành phố Albuquerque và Santa Fe. Tên đền thánh là Đền Thánh Giuse.Tại đây có hình Thánh Phanxico được nhận 5 vết thương thánh. Bức tranh này do một giáo dân vẽ ra, có thể được xem là một tuyệt tác. Người ta nói rằng Đức Mẹ Maria đã từng hiện ra tại ngôi đền thánh này.

SUY NIỆM:

Gia đình chúng tôi đã đến New Mexico để hành hương tại Cầu Thang Thánh Giuse, nhà thờ Thánh Phanxico Assissi, nhà thờ Thánh Micae, nhà thờ Hố Cát tức là Sanctuario de Chimayo, hay Our Lady of Lourdes in America và một nhà thờ nhỏ ở bên cạnh nhà thờ Hố Cát, nơi có cây thánh giá phát sang.

Trước nhà thờ Hố Cát này có một lạch nước nhỏ, nước chảy róc rách. Tôi đã ngồi cầu nguyện và ước mong đây là lạch nước suối chữa lành như ở Lộ Đức. Tôi cũng đã múc cát đem về nhà để xin Chúa ban ơn bình an.

Nếu quý vị có thể đi hành hương những nơi này thì xin cố gắng đi một lần vì khoảng thời gian lái xe từ Orange County, California đến đó chỉ khoảng 17 tiếng đồng hồ. Xin Chúa chúc lành cho quý vị!

Kim Hà
14/10/2010

(Rặng núi có một nơi tien Angel Fire, New Mexico)

Nguyễn Thúy Hạnh gọi điện về thông báo, đang ở cơ quan an ninh điều tra bô công an

Hoa Kim Ngo and Trần Bang shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and outdoor
Huynh Ngoc Chenh is with Nguyễn Thúy Hạnh.

 Hanoi, Vietnam · 

 

Nguyễn Thúy Hạnh gọi điện về thông báo, đang ở cơ quan an ninh điều tra bô công an (cùng chỗ bắt Pham Doan Trang về tra vấn những lần trước).

Hạnh nhắn mọi người yên tâm, việc Hạnh làm hoàn toàn vì lòng yêu nước vì lương tâm không có gì phải lo sợ và chịu khuất phục.

Như tôi đã dự đoán, họ bắt Hạnh vì nhiều lý do chứ không phải vì chuyện đi tưởng niệm tử sĩ Gạc Ma. Nguyễn Thúy Hạnh và tôi cùng quan điểm và cùng làm với nhau tất cả mọi chuyện. Đó là chuyện đấu tranh cho công bằng xã hội, đấu tranh cho dân chủ và đấu tranh cho nhân quyền. Tất cả đều đúng đắn và hợp pháp.

Tuy nhiên nhà cầm quyền đứng trên pháp luật, chà đạp nhân quyền nên muốn bắt là cứ bắt, như đã từng bắt bớ và kết án nặng nề những người hoạt động xã hội dân sự và đấu tranh cho nhân quyền khác. Chúng tôi biết chuyện bắt bớ hay đưa ra tòa một cách vô lý sẽ đến với chúng tôi không xa, nhưng chúng tôi chấp nhận và luôn trong tư thế sẵn sáng.

Do vậy, bạn bè không có gì phải lo lắng cho Hạnh.  

Thiên tài vật lý Stephen Hawking qua đời ở tuổi 76

Thiên tài vật lý Stephen Hawking qua đời ở tuổi 76

VOA


Giáo sư Stephen Hawking trong một buổi thảo luận ở California, 13/3/2007
Giáo sư Stephen Hawking trong một buổi thảo luận ở California, 13/3/2007

Nhà hoạt động nữ Nguyễn Thúy Hạnh bị bắt

2018-03-14

Nhà hoạt động nữ Nguyễn Thúy Hạnh

Nhà hoạt động nữ Nguyễn Thúy Hạnh

 Courtesy of Facebook Nguyễn Thúy Hạnh
 

Nhà hoạt động nữ Nguyễn Thúy Hạnh vào ngày 14 tháng 3 bị lực lượng chức năng ở Hà Nội bắt đi trước sự chứng kiến của thân hữu, sau khi bà này đến Tượng Đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội tham gia cuộc tưởng niệm 64 chiến sĩ hy sinh vào năm 1988 dưới lằn đạn của Trung Quốc tại bãi đá Gạc Ma, thuộc Trường Sa.

Thông tin này được Nhà báo độc lập Huỳnh Ngọc Chênh đăng tải trên facebook cá nhân.

Theo đó, bà Nguyễn Thúy Hạnh đã gọi về cho nhà báo Ngọc Chênh, thông báo đang ở Cơ Quan An Ninh Điều Tra, Bộ Công An. Bà Hạnh cũng nhắn nhủ mọi người lo lắng cho bà hãy yên tâm vì theo bà mọi  việc bà tham gia thực hiện lâu nay là vì lòng yêu nước vì lương tâm không có gì phải lo sợ và chịu khuất phục.

Chúng tôi liên lạc với Nhà báo độc lập Huỳnh Ngọc Chênh vào lúc sau 6 giờ tối ngày 14 tháng 3 và được anh cho biết:

“Hiện giờ tôi đang ngồi tại Cơ quan An ninh Điều tra để hỏi về lý do vì sao Nguyễn Thúy Hạnh bị bắt, nhưng người ta vẫn chưa trả lời, bỏ tôi ngồi chờ ở đây rồi có cán bộ giải thích. Tôi chờ được 15 phút rồi. Đang ngồi với một nhân viên điều tra nhưng anh này bảo phải chờ cán bộ cấp cao hơn đến làm việc.”

Tin cho biết khi buổi lễ tưởng niệm diễn ra tại Tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội, bên cạnh việc an ninh dân phòng kiểm soát chặt chẽ, còn có một nhóm “quần chúng tự phát” đến gây rối khiến buổi lễ bị gián đoạn.

Tại Sài Gòn, vào lúc 9h sáng ngày 14 tháng 3, các thành viên câu lạc bộ Hiếu Đằng và các nhân sĩ, lão thành cách mạng… cũng tổ chức buổi lễ thắp hương tại tượng Đức Thánh Trần (Trần Hưng Đạo) cho các chiến sỹ hy sinh trong cuộc thảm sát Gạc Ma.

Trong khi đó, một lễ kỷ niệm 30 năm sự kiện Gạc Ma và tri ân 64 liệt sĩ hy sinh tại đá Gạc Ma cũng được Ban Liên Lạc Truyền Thống Bộ Đội Trường Sa tại Đà Nẵng tổ chức.

Vào ngày 13 tháng 3 năm 1988, tàu Trung Quốc nổ súng cưỡng chiếm đá Gạc Ma – thuộc quần đảo Trường Sa khiến 64 lính Việt Nam thiệt mạng. Một số khác bị phía Trung Quốc bắt và mãi đến năm 1991 họ mới được trao trả về lại Việt Nam.

CHÚNG BẮT CÓC VỢ TÔI ĐI NGAY TRƯỚC MẶT MÀ TÔI CHỈ BIẾT NHÌN THEO BẤT LỰC

Hoa Kim Ngo and 3 others shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.
Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and outdoor
Image may contain: 5 people, people smiling, people standing, tree and outdoor
Image may contain: 2 people, people standing and outdoor
Image may contain: 1 person, shoes, tree, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, shoes, tree and outdoor
+2
Huynh Ngoc Chenh added 6 new photos — with Trần Bang and 6 others.

 Hanoi, Vietnam · 

 

CHÚNG BẮT CÓC VỢ TÔI ĐI NGAY TRƯỚC MẶT MÀ TÔI CHỈ BIẾT NHÌN THEO BẤT LỰC 

Sáng nay nàng phải đi giải quyết một số việc riêng trước khi ra thắp hương làm lễ tưởng niệm các tử sĩ Gạc Ma nên phải dậy trước và ra khỏi nhà sớm.

Sau đó, tiện đường nàng nhờ Dũng Trương đưa ra tượng đài. Gần đến tượng đài thì nàng và Trương Dũng bị chặn lại, nhưng chỉ mình Dũng bị giữ lại còn nàng thoát đi được.

Đến 8 giờ tôi lấy xe ra đi thì có an ninh bám theo nhưng không chặn.

Đúng 9 giờ tui và nàng gặp nhau tại tượng đài cùng với gần 20 người khác.
Lễ tưởng niệm tử sĩ Gạc Ma diễn ra trong không khí tưởng nhớ trang nghiêm, dù có bị bọn côn đồ quậy phá.

Ngay từ đầu đã xuất hiện một gã đàn ông ăn mặt lôi thôi hôi hám, đến trước khu tượng đài vung tay múa chân, la lối om sòm bằng những lời lẽ tục tỉu không thể ghi ra đây. Sau đó mọi người mới nhận ra người đàn ông bẩn thỉu ấy là ông Trần Nhựt Quang. (Nhắn với ông, lần sau ra tượng đài thì nên ăn mặc lịch sự và tắm rửa sạch sẽ, đừng để bốc mùi hôi hám gây khó chịu cho mọi người chung quanh).

Buổi lễ kết thúc tốt đẹp. Chúng tôi chụp vài kiểu ảnh rồi giải tán ra về.
Tui và nàng đến chỗ lấy xe định ra về thì bỗng dưng một nhóm nhiều người lạ mặt, vòng trong vòng ngoài trên 10 người ập đến đòi mời nàng về đồn công an làm việc vì lý do “lúc nảy xảy ra việc gây rối tại khu tượng đài”.

Tôi và nàng hỏi giấy mời đâu, cả bọn không nói gì cứ lầm lì vây chặt lấy nàng, không cho nàng leo lên yên xe.

Dằng co một lát thì một chiếc xe 16 chỗ ập đến, một nửa số người chặn tôi, nửa số còn lại cưỡng chế nàng lên xe.

Chiếc xe mang biển số trắng 29K 1444 chở nàng đi dọc theo đại lộ Lý Thái Tổ. Tôi rồ xe máy chạy theo.

Xe chạy lòng vòng qua đường Hai Bà Trưng, rồi qua một số đường và cuối cùng vòng lại khu tượng đài. Tại đây bỗng dưng một trong các xe máy vẫn bám sát sau tôi vượt lên trước chặn đầu xe tôi lại. Tôi vừa dừng lại thì một thằng côn đồ nhảy xuống xông đến trước tôi gây sự:

– Ông làm đéo gì mà bám theo xe tôi? Hắn hỗn láo quát tháo.

Tui bình thản trả lời:
– Đừng đóng kịch với tôi nữa, các anh làm nhiệm vụ muốn chặn không cho tôi đi theo sau xe bắt vợ tôi chứ gì?- NHìn vào mặt thằng côn đồ hỗn láo tui nghiêm giọng- Nhưng nói cho anh biết nhé, anh đáng tuổi con tôi, anh không được hỗn láo nói “đéo” với tôi nhé.

Biết chúng gây sự để ngăn không cho tôi biết chúng đưa nàng về đâu nên tôi không cần đôi co với chúng nữa, im lặng quay về.

Chúng căm nàng đủ chuyện nên nhân dịp nầy tạo cớ bắt nàng về cái mà chúng gọi là có tội. Đó là do nàng quá nhiệt tình yêu nước, quá yêu dân chủ, quá nhiệt tình đấu tranh cho nhân quyền, quá lo lắng giúp đỡ gia đình các tù nhân lương tâm…

Chúng bắt nàng mà chừa tôi ra, trong khi tất cả những việc nàng làm, tôi đều cùng làm. Tôi không những là “đồng phạm” với nàng mà một số việc tôi còn lãnh đạo nàng.

Hiện tôi đang giữ tất cả những tài liệu về đấu tranh nhân quyền mà tôi với nàng cùng soạn ra. Tôi sắp sẵn ở nhà, mang lệnh khám nhà đến mà tịch thu làm bằng chứng. Và nhân tiện bắt luôn tôi cho tôi đỡ buồn.

Nếu không thì đến sau giờ trưa tôi đi chụp chim đây.

Hẹn gặp em tối nay, hoặc là 9,10 năm nữa như Mẹ Nấm hay Thụy Nga là cùng chứ gì.

Chú chó nằm chờ người chủ quá cố ở bệnh viện suốt nhiều tháng

 

Chú chó nằm chờ người chủ quá cố ở bệnh viện suốt nhiều tháng

  

Theo Daily Mail, mới đây, một tài khoản Facebook có tên Christina Sardella ở Brazil đã đăng tải câu chuyện vô cùng cảm động về chú chó đứng chờ người chủ của mình trước cửa bệnh viện trong suốt nhiều tháng liền.

Chú chó màu vàng có dáng vẻ gầy gò xuất hiện ở Bệnh Viện Santa Casa de Novo Horizonte ở bang Sao Paolo từ cuối tháng 10 năm ngoái. Nó chạy đuổi theo chiếc xe cứu thương chở chủ nhân của mình tới đây trong cơn nguy kịch.

Chủ nhân của chú chó là một người đàn ông vô gia cư 59 tuổi. Ông bị đâm trọng thương trong một cuộc ẩu đả trên đường phố và không qua khỏi do vết thương quá nặng.

Chú chó đáng thương ngồi chờ người chủ quá cố trước cổng bệnh viện. (Nguồn: Facebook)

Suốt 2 tháng sau cái chết của người chủ, chú chó này vẫn tiếp tục đợi chờ trước bệnh viện. Các nhân viên của bệnh viện thường xuyên đem thức ăn và nước uống cho nó.

Những người đi qua bệnh viện đều cảm thấy vô cùng cảm động trước tình cảm đặc biệt của chú chó. Chú chó cũng được một trạm cứu hộ động vật gần đó mang về chăm sóc nhưng nó luôn tìm cách để quay trở lại bệnh viện.

 

Hãy ‘giải độc’ tâm hồn bằng cách học tha thứ và quên đi điều tiêu cực

Hãy ‘giải độc’ tâm hồn bằng cách học tha thứ và quên đi điều tiêu cực
Liệu bạn đã bao giờ có một ngày vui vẻ thật sự chưa? Ngay cả lúc bạn rảnh rỗi nhất và không bị làm phiền? Câu hỏi tuy dễ nhưng thật khó trả lời chính xác!

Tôi đã hỏi những người bạn và nhận được câu trả lời là “Không”. Chưa có một ai dám khẳng định mình có một ngày vui trọn vẹn cả. Bởi lẽ, những nỗi lo, những cơn buồn bất chợt hay nỗi sợ hãi… dù ít hay nhiều cũng đã làm họ không thể vui vẻ được.

Có người đã bảo tôi thế này: “Tôi không biết thứ gì có thể giúp con người ta sống lâu, nhưng tôi biết có một thứ sẽ giết chúng ta nhanh chóng, đó là suy nghĩ tiêu cực”.

Ngẫm lại, tôi thấy câu nói ấy “thấm” đến nhường nào! Bởi thứ làm ta thất bại, đưa ta vào bế tắc hay thậm chí là đường cùng đều không nằm ở những yếu tố bên ngoài mà chính là bản thân ta, cụ thể hơn đó là những ý niệm, suy nghĩ, tư duy chủ quan của chúng ta.

Nói vui thế này, khi bạn yêu một người nhưng bị từ chối, nếu bạn có thể coi nhẹ thất bại đó, coi nó chỉ như bước khởi đầu, là “thuốc thử” để ta chỉnh sửa lại những thiếu sót của bản thân thì chắc chắn bạn sẽ có kinh nghiệm để lần sau thành công.

Tuy nhiên, nếu bạn là một người sống nặng về tình cảm, thích “gặm nhấm nỗi buồn”, nghĩ rằng như thế là hết, yêu đương mù quáng thì bạn sẽ dễ mù quáng trong hành động, gây nguy hại cho chính mình và ảnh hưởng người thân.

Liệu bạn đã bao giờ có một ngày vui vẻ thật sự chưa?

Chán nản, tuyệt vọng, đau khổ, lo lắng, sợ hãi, bảo thủ, nóng giận… tôi coi chúng là những suy nghĩ tiêu cực. Chúng luôn tìm cách len lỏi vào trong đời sống tinh thần ta từng giờ, từng phút, và khi những suy nghĩ ấy được dung dưỡng quá lâu, chúng sẽ trở thành thói quen, lâu ngày sẽ thành tư tưởng. Nếu ta không sớm nhận ra và tìm cách thoát khỏi chúng, ta sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn, một cái mê cung do chính ta vô thức tạo dựng.

Các nhà khoa học đã chứng minh, tư duy, suy nghĩ của con người là một dạng tồn tại vật chất. Tức là khi ta nghĩ tưởng một điều gì đó, chúng sẽ phản ánh lên đại não chúng ta dưới dạng hình ảnh. Nói cách khác, chúng như là một tấm gương phản chiếu tư tưởng, ý nghĩ của chúng ta vậy.

Nôm na là khi ta nghĩ một điều gì đó vui, ta sẽ thấy vui, nhưng khi ta nhìn sự việc một cách tiêu cực, ta sẽ thấy chung quanh ta toàn là “xám xịt”. Vì vậy, ta cần phải xả bỏ hết những suy nghĩ tiêu cực, giữ tâm thái hòa ái với mọi người, đừng oán giận hay ghét bỏ ai cả… chỉ có thế ta mới có thể sống một cách an nhiên, tự tại.

Giữ tâm thái hòa ái với mọi người, đừng oán giận hay ghét bỏ ai cả… chỉ có thế ta mới có thể sống một cách an nhiên, tự tại. (Ảnh minh họa: The Epoch Times).
Sự tiêu cực trong suy nghĩ cũng như một đứa trẻ vậy. Vì trẻ em thường hiếu động, thích giỡn, làm nũng với chúng ta khi ta quá an nhàn, “vô công rồi nghề” và khi ta quá quan tâm, nuông chiều chúng. Đó cũng là lúc những suy nghĩ tiêu cực bám lấy ta chặt nhất! Vậy làm sao để đuổi chúng đi?

Giống như trẻ con, sự tiêu cực cũng có tính đeo bám rất dai dẳng, càng nghĩ về nó, càng nghĩ nặng cách thoát khỏi nó thì chúng càng “dính” lấy ta. Hãy mặc kệ nó và làm bản thân ta trở nên bận rộn. Đăng xuất khỏi facebook, twitter… tắt hết trò chơi điện tử. Thay vào đó, hãy đọc một cuốn sách, lên xe và đi khám phá những vùng đất xung quanh hay viết lách hoặc vùi đầu vào công việc. Niềm vui trong sự bận rộn là liều thuốc trị khỏi bệnh tiêu cực và cân bằng lại bản thân một cách nhanh nhất.

Chúng ta đôi khi quá coi trọng những lợi ích thiết thân, câu nệ quá vào lời nói, sống nặng vào tình cảm, sợ mất lòng người khác mà không nhận ra mình đã phạm lỗi với bản thân rất nhiều. Chính suy nghĩ nặng nề vào những điều đấy đã khiến bản thân ta mệt mỏi từng ngày, không lúc nào được ngủ yên. Những thứ khác mất rồi có thể kiếm lại được, nhưng đánh mất bản thân thì sẽ rất khỏ kiếm lại. Vì thế, hãy yêu bản thân. Và hãy học cách tha thứ.

Đôi lúc, có người làm tổn thương bạn sâu sắc tới mức bạn cảm thấy mệt mỏi, đau khổ và khó bỏ qua. Bạn hãy tưởng tượng ra cảnh thế này: Nếu bạn không tha thứ cho người ta, lúc nào bạn cũng nghĩ đến chuyện đó, dằn vặt về chuyện đó, thì liệu rằng, người ta có giống bạn không, người ta có sống trong dằn vặt như bạn hay không?

Ví như, người yêu của bạn lại quay sang yêu người bạn thân nhất của bạn, và bạn tuyên bố: “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!”. Vậy, ai sẽ là người phải sống trong dằn vặt, khổ sở? Chắc chắn, người đó là bạn thôi, vì rằng, cặp tình nhân đang say bên nhau kia sẽ chẳng để ý đến tâm thái của bạn đâu.

Khi bạn oán trách họ, bạn là người chịu đau khổ, bất an. Mặc dù bạn có thể tự nhủ rằng “mình đúng”, nhưng “đúng” đâu có nghĩa là bạn sẽ hạnh phúc. Tha thứ cho người khác thực ra không có nghĩa là bạn sẽ đồng ý với những việc họ làm. Để tha thứ cho người khác, bạn sẽ có được lợi ích bao chính bản thân mình, và như vậy, bạn tha thứ vì chính bản thân bạn. Khi bạn tha thứ, bạn sẽ thấy dễ chịu hơn.

Dẫu biết rằng, tha thứ cho người khác là một việc không dễ dàng, nhưng hãy làm điều này vì bản thân bạn, bởi nếu làm được, bạn sẽ hạnh phúc hơn.

Sống là phải biết cho đi. Hãy cho đi những muộn phiền, u uất để nhận lại niềm vui! Để thân tâm an bình, hãy ngừng nghĩ tiêu cực!

Hoàng An

Image may contain: one or more people, sky, cloud, twilight, shoes, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, ocean, sky, nature, outdoor and water
Image may contain: 1 person, sitting, shoes, grass, child, outdoor and nature
 

TẢN MẠN CHUYỆN NHÀ ĐẠO : SỐNG NIỀM VUI TIN MỪNG

TẢN MẠN CHUYỆN NHÀ ĐẠO : SỐNG NIỀM VUI TIN MỪNG

 

Trong những ngày qua, Giáo hội Việt Nam thương tiếc và cầu nguyện cho Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc, vừa được Chúa gọi về tại Rôma vào lúc 22 giờ 15 phút ngày 6.3.2018 giờ Rôma,tức 4 giờ 15 phút sáng ngày 7.3.2018 giờ Việt Nam.Con cái tín hữu của ngài tại Tổng giáo phận Sài Gòn ai cũng bàng hoàng xúc động, không thể tin được đây là sự thật, vì mới ngày hôm qua,các giáo dân Việt Nam đã thấy trên mạng toàn cầu hình ảnh vị Cha Chung của giáo phận chào thăm Đức Thánh Cha Phanxiô.

Người viết sáng hôm 7.3.2018 nhận được email tin buồn từ một cha thân quen đã giật mình, kiểm chứng chỗ này chỗ kia xem có phải là tin thật, hay ai đó đang cố tình đưa ra để câu view trên facebook.

Tổng Giáo phận Sài Gòn,mọi thành phần dân Chúa đều thương tiếc, cầu nguyện cho người cha chung khả kính.Các nhà thờ treo băng rôn, đổ chuông, treo cờ rũ và trong các thánh lễ đều cầu nguyện linh hồn Đức Tổng Giám mục Phaolô.

Tuy là trong nỗi buồn thương nhớ trong sự mất mát, nhưng chúng ta được mời gọi sống đức tin vào Chúa Kitô ngay trong nỗi mất mát chia ly.

Vị Cha Chung hiền từ của Tổng giáo phận,ngài là con người của Niềm vui. Có lẽ không ai mà không nhớ đến những lời nhắn nhủ đầy phấn khích và giọng cười thoải mái của Đức Tổng Phaolô. Đi đến đâu và gặp gỡ ai những lời Đức Tổng Giám mục Phaolô nói đều là tiếng gọi thúc giục vui lên. Dù có gặp các linh mục của mình hay gặp các cấp lãnh đạo chính quyền,Đức Tổng chỉ nói đến niềm vui. Niềm vui được gặp gỡ Chúa, gặp  gỡ các linh mục của mình,gặp gỡ anh chị em giáo dân,niềm vui gặp gỡ các em thiếu nhi trong các thánh lễ  ban bí tích Thêm sức. Đức Tổng thường nói với các em thiếu nhi: “ Chúng con có vui không, chúng con không có gì phải sợ, cha chỉ hỏi  chúng con một chút thôi”.

Dường như cuộc sống khổ đau nhiều quá, đâu đâu cũng thấy bệnh tật, nghèo đói túng thiếu, thấy  cảnh cạnh tranh hơn thua,người ta trọng người giàu,khinh thường những người nghèo, tranh giành nhau mà sống.Ở ngay tại thành phố Sài Gòn tấp nập,xô bồ, chắc chắn Đức Tổng thấy được con cái của mình lo toan cật lực nhiều hơn là những giây phút vui cười hạnh phúc.

Thật vậy,khẩu hiệu Giám mục của Đức Tổng Phaolô là “Chúa là Nguồn vui của con”.Đức Tổng kín múc niềm vui của Thiên Chúa, chia sẻ với đoàn chiên từ vùng đất cò bay thẳng cánh ở Mỹ Tho, rồi lên phố thị Sài Gòn tấp nập.

Vâng,đúng là Thiên Chúa lo liệu mọi sự, mỗi thời Thiên Chúa lại gởi đến cho dân những vị Chủ Chăn tốt lành nhân từ, biết chăm lo cho chiên, thấy được tình cảnh của dân Chúa.

Đức Hồng y Gioan Baotixia Phạm Minh Mẫn,vị chủ chăn của Giáo phận Sài Gòn trước đây dẫn dắt dạy bảo đoàn chiên giáo phận bằng chia khóa Tình yêu thương, “Như Thầy yêu thương”, như khẩu hiệu của Giám mục của Đức Hồng y. Đi đến đâu Đức Hồng y cũng nói về yêu thương, mọi người phải yêu thương nhau và làm chứng cho Chúa về tình yêu thương.

 Chỉ có nhãn giới đức tin chúng ta mới nhận ra,tất cả mọi sự là hồng ân của Chúa, tạ ơn Chúa gọi Đức Tổng ra khỏi thế gian, kết thúc hành trình trần gian, dù có làm cho nhiều người trong chúng ta cảm thấy ngỡ ngàng xúc động.

Cứ nhứ thế,dường như đến thời Đức Tổng Giám mục Phaolô chủ đề của các bài giảng, huấn từ  hay các cuộc trao đổi lại xoay quanh chủ đề niềm vui.

“ Anh em hãy vui luôn trong Chúa.Tôi nhắc lại một lần nữa. anh em hãy vui lên”(Ph 4,4-5). Thánh Phaolô, quan thày của Đức Tổng đã luôn nhắc nhở các tín hữu như thế. Và Đức Tổng của chúng ta bây giờ ở trên trời lại chỉ nói những lời đó cho chúng ta.

Một vài linh mục trong Giáo phận Sài Gòn nhiều khi thất vọng về những lời phát biểu quá ngắn gọn của Đức Tổng. Trong những buổi sinh hoạt như thường huấn, họp mặt tất niên, thay vì có những lời đúc kết thành quả gọi là có nhìn nhận vấn đề, nhưng Đức Tổng Phaolô lại phát biểu súc tích về niềm vui, Đức Tổng chỉ nói lên niềm vui sự phấn khởi gặp gỡ các linh mục.

Đức Tổng Phaolô nhìn tất cả bằng niềm vui của Chúa,niềm vui của Tin Mừng cho nên những vấn đề của giáo phận được giải quyết nhanh chóng, và  có cả bất ngờ nữa,Đức Tổng không thể chấp nhận những khúc mắc tồn tại lâu dài.

Một khác,với trái tim Mục Tử,Đức Tổng Phaolô nhìn mọi chuyện có vẻ “ thoáng” hơn, vượt trên những câu nệ hình thức, đi sâu vào nội tâm.Điều này  các linh mục trong Giáo phận đều có thể dẫn chứng vài câu chuyện cho người viết.

Ngày nay, nhiều bạn trẻ chúng ta tìm kiếm niềm vui ở bàn nhậu, trong những cuộc tình chóng vánh,những cuộc tình vụng trộm ngoài hôn nhân,các bạn trẻ không thích sự phấn đấu ngại vượt khó,sự lãng mạn trữ tình,thậm chí chỉ lợi dung nhau ngay trong tình yêu. “Yêu em anh được nhà cao cửa rộng, có xế hộp đi Vũng Tàu nghĩ mát cuối tuần,vì nhà em mặt phố,bố em làm to, em thuộc diện COCC(con ông cháu cha)”.

Đó là những niềm vui khi chiếm hữu vật chất,niềm vui không triển nở từ tình yêu chân thành, hay niềm vui được gặp gỡ nhau,cảm thấy chúng mình cần nhau.

Các bạn cứ thử hỏi những bạn trẻ tham gia các sinh hoạt hội đoàn giáo xứ,các anh chị Huynh Trưởng Giáo Lý Viên. Họ chia sẻ với chúng ta: “Niềm vui là mỗi tuần được gặp gỡ các em thiếu nhi,được chia sẻ hiểu biết về Chúa cho các em.Đó là niềm vui thật sự.”

Anh bạn mình kể chuyện: Có một ông cha bị xem là” hâm hâm”.Trong một đám tang của bà cố nọ,có một linh mục đến cầu nguyện.Thay vì nói lời chia buồn phần ưu như mọi người trước tang gia đang khóc sướt mướt.Vị linh mục mạnh mẽ nói những lời đại khái như sau : Xin chúc mừng bà cố và gia đình. Hôm nay bà cố đã được Chúa đưa về thiên quốc. Anh chị em đừng buồn rầu. Thế là vị linh mục đứng trong hoàn cảnh đó mời mọi người vỗ những tràng pháo tay rộn rã. Có người trong tang gia “vừa khóc vừa cười” vì hành động và lời nói   lạ lung của vị linh mục đó. Sau đó, cha dâng vài kinh cầu nguyện cho bà cố. Anh bạn kể chuyện xem như vị linh mục này “từ trên trời rơi xuống”.Riêng tôi, tôi biết cha đang chia sẻ niềm vui Tin Mừng,cha đã có một bài giảng hay cho tang gia. Người chết đi đã về với Chúa, xin chúc mừng và tạ ơn Chúa, không gì phải khóc lóc. Thương nhớ người thân vẫn thương nhớ, nhưng cầu nguyện nhiều hơn.

Bây giờ ở trên trời, Đức Tổng Phaolô cũng mong ước chúng ta có niềm vui như thế.Vì khi còn sống ở tại thế, Đức Tổng không bao giờ thấy mệt mỏi,có lẽ dù có mệt mỏi nhưng khi gặp thấy con cái mình, Đức Tổng vẫn luôn vui cười, và sẵng sàng đi đến đâu vì lợi ích phần rỗi của anh chị em mình.

Các linh mục phải có niềm vui khi gặp gỡ anh chị em giáo dân, ít là với các em thiếu nhi,các bạn trẻ mà ngài găp gỡ. Đó là cách thế các linh mục rao truyền niềm vui Tin Mừng cho họ.Người sứ giả hay tông đồ của Chúa không phải là những người cau có, gương mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, hay như người ta nói “gương mặt như tủ lạnh”. Vì Thiên Chúa là Nguồn vui, nếu chúng ta không có niềm vui nơi mình, làm sao chúng ta có thể làm lây lan niềm vui cho người khác.

Xin Chúa sớm đưa Đức Tổng Giám mục Phaolô về quê trời. Và xin Đức Tổng nhớ đến chúng con và cầu nguyện cho chúng con luôn là những tông đồ của Niềm vui.

Giuse Nguyễn Bình An

Từ Bạc Liêu đến NASA

Thuong Phan shared Martin Nguyen‘s post.

 

 
 
 
Image may contain: 1 person
No automatic alt text available.

Martin Nguyen added 2 new photos.

 

 

Từ Bạc Liêu đến NASA

Xuất thân từ một vùng thôn quê, tại Bạc Liêu- miền Nam Việt Nam, cậu học sinh năm nào, người từng vượt biên năm 1979 để chạy trốn chủ nghĩa cộng sản man rợ, giờ đây, đã có thể hãnh diện tự tin ngồi đối thoại, thuyết trình cùng những nhà khoa học Mỹ về các đề án cải tiến kỹ thuật cho việc thám hiểm mặt trăng của Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ (NASA).

Trịnh Hữu Phước lấy bằng đại học về kỹ sư công nghệ vũ trụ tại Đại học Missouri-Rolla vào năm 1985; bằng cao học năm 1987; bằng tiến sĩ về kỹ sư cơ khí tại Đại học Alabama vào năm 2004. Vợ chồng ông có 3 con gái. Ở tuổi 48, ông là người không ngừng nỗ lực để góp phần biến giấc mơ chinh phục không gian của con người trở thành sự thật. Sau khi rời Việt Nam vào năm 1979, thanh niên 16 tuổi gốc Bạc Liêu, đã trải qua nhiều khó khăn nơi xứ lạ nhưng vẫn quyết tâm theo đuổi chuyên ngành kỹ sư công nghệ vũ trụ tại Đại học Missouri-Rolla.

Thời điểm nhận bằng cao học cũng là lúc ông bắt đầu làm việc tại NASA với vai trò chuyên gia phân tích thành phần động cơ tên lửa đẩy. Kinh nghiệm tích lũy trong nhiều năm ở vị trí này đã cung cấp nền tảng vững chắc cho tiến sĩ Trịnh Hữu Phước có được vị trí chủ chốt tại NASA.

Kể từ lần thám hiểm mặt trăng cuối cùng vào năm 1972, gần đây, NASA mới bắt tay nghiên cứu chế tạo những thiết bị mới để phục vụ cho hành trình trở lại “thăm” chị Hằng. Trọng tâm của những nghiên cứu trên là phát triển các thế hệ robot mới có thể thay thế con người đổ bộ lên mặt trăng, kế đến là sao Hỏa và thậm chí cả tiểu hành tinh.

Với mục tiêu nhanh chóng quay lại mặt trăng và thực hiện những cuộc khảo sát chi tiết trên bề mặt thiên thể này, NASA đã chọn đề án phát triển RLL, và điều đáng lưu ý là một nhà khoa học gốc Việt, tiến sĩ Trịnh Hữu Phước, đã được chọn làm trưởng nhóm nghiên cứu và chế tạo 2 động cơ tên lửa đẩy nhằm hỗ trợ RLL đáp. Trong đó, một loại dùng nhiên liệu lỏng để điều khiển phi thuyền trong lúc bay và đáp xuống mặt trăng, một loại dùng nhiên liệu đặc để tạo phản lực làm giảm tốc độ của phi thuyền trước khi đáp.

Chương trình thử nghiệm 2 động cơ tên lửa đẩy do nhóm của tiến sĩ Trịnh Hữu Phước chế tạo đã thỏa mãn những mục tiêu đề ra ban đầu. Ban thẩm định đã đánh giá sự ổn định khoang đốt, hiệu quả và khả năng của động cơ đẩy cũng như việc nhiên liệu được đốt cháy đều đặn trong suốt thời gian dài khi hoạt động hết công suất. Bản thân tiến sĩ Phước tự nhận xét: “Những nghiên cứu trên cho thấy khả năng đốt cháy ổn định trong mọi hoàn cảnh của động cơ”. Thành công này sẽ cho phép dự án chế tạo robot đổ bộ được chuyển sang giai đoạn thiết kế phi thuyền sử dụng công nghệ động cơ đẩy tiên tiến.

Tiến sĩ Phước hiện là kỹ sư phi hành không gian, phụ trách phát triển động cơ hoả tiễn cho phi thuyền bay đi từ mặt trăng. Tiến sĩ Diệp là kỹ sư vật liệu cấu trúc, sáng chế và thử nghiệm vật liệu dùng cho động cơ hoả tiễn nhiên liệu đặc của phi thuyền con thoi. Cả hai vợ chồng đang làm việc cho Trung tâm Không gian NASA, chi nhánh Marshall ở thành phố Huntsville, tiểu bang Alabama.

Nhiều người đang lãng phí cuộc đời chỉ vì 1 chữ!

Nhiều người đang lãng phí cuộc đời chỉ vì 1 chữ!

Nhiều người đang lãng phí cuộc đời mà không mấy ai để tâm, vì tưởng chừng một chữ đó rất đỗi bình thường trong cuộc sống hiện thực, nhưng nó lại lấy đi không biết bao nhiêu thời gian quý báu trong đời sống chỉ vì chữ đợi.

Đợi – cả một cuộc đời, con người ta phải đợi quá nhiều: Đợi tương lai, đợi đến khi hết bận, đợi đến lần sau, đợi đến khi có thời gian, đợi đến khi có điều kiện, đợi đến khi có tiền…

Nhưng rồi về sau, đợi hoài đợi mãi, đợi đến khi chẳng còn duyên phận, đợi đến khi chẳng còn thanh xuân, đợi đến cuối cùng không còn sức khỏe, không còn cơ hội, không còn lựa chọn, những thứ nhận được chỉ là sự hối tiếc và hối hận.

Điển hình trong số này có lẽ là ông bà, bố mẹ chúng ta. Họ:

Đợi đến khi con biết đi mới yên tâm.

Đợi đến khi con đi học mới yên tâm.

Đợi đến khi con đỗ đại học mới yên tâm.

Đợi đến khi con tìm được công việc mới yên tâm.

Đợi đến khi con có người yêu mới yên tâm.

Đợi đến khi con kết hôn mới yên tâm.

Đợi đến khi con có cháu mới yên tâm.

Đợi đến khi cháu biết đi mới yên tâm.

Đợi đến khi cháu đi học mới yên tâm.

Đợi đến khi cháu đỗ đại học mới yên tâm.

 

Thời gian vội vã lao đi; Cơ hội nảy sinh rồi tan biến… Vậy mà bạn vẫn chờ đợi và không dám thử – Con chim có đôi cánh mà không dám bay lên.

Nhưng đáng tiếc là cuối cùng, họ có thể chẳng kịp hưởng thụ cuộc sống, tận hưởng cuộc đời đã ra đi!

Vì thế cho nên, chúng ta hãy dừng ngay việc lãng phí cuộc đời vào chữ “đợi”, đừng để nó có cơ hội tái hiện trong cuộc sống của chúng ta thêm nữa.

Trong cuộc đời mỗi con người, có 6 thứ không thể đợi

Sức khỏe không thể đợi, vì một khi sức khỏe sa sút, tất cả mọi thứ trên đời đều biến mất.

Bi ai lớn nhất đời người là dùng sinh mệnh để đổi lấy phiền não và lãng phí lớn nhất đời người là dùng tính mạng để giải quyết rắc rối do bản thân mình tạo ra!

Sức khỏe là vốn liếng cơ bản và quan trọng nhất của cuộc đời mỗi con người, chớ dại dột hay xem nhẹ mà đợi đến khi có bệnh đầy người mới hối không kịp.

Khi còn trẻ, con người ta có thể mang bán sức lấy tiền mà ít ai nhận thức rõ rằng, khi về già, có mang bao nhiêu tiền ra cũng khó có thể đổi được sức khỏe và mạng sống.

Hiếu kính không thể đợi, bởi bố mẹ đi rồi, chúng ta có muốn bày tỏ lòng hiếu thảo cũng chẳng còn cơ hội;

Cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng, không biết đã có bao nhiêu người con muốn chăm sóc bù đắp cho bố mẹ nhưng song thân không thể đợi được đến lúc đó.

Chúng ta khôn lớn thành người cũng là lúc cha mẹ già đi từng ngày, vì thế, kính hiếu với cha mẹ là việc phải đặt lên đầu, càng sớm càng tốt. Ơn dưỡng dục nặng tựa núi, nếu không thể báo đáp, cả đời người làm con sẽ phải sống trong hối tiếc.
 

   

Giáo dục không thể đợi, bởi vì từ khi còn là mầm cây đã ngả nghiêng, khi trưởng thành khó mà có thể chỉnh cho thẳng;

Nghèo khó không thể đợi, phải tìm cách “thoát nghèo” càng sớm càng tốt bởi vì thời gian lâu dần, bạn sẽ trở nên ì ạch, kém nhạy bén;

Tình bạn không thể đợi, bởi vì không có bạn, muốn thoát khỏi trạng thái cô đơn có lẽ chẳng hề dễ dàng.

Thanh xuân không thể đợi, bởi lẽ thời gian đã trôi qua rồi, có bỏ ra bao nhiêu tiền cũng chẳng mua lại được.

Một cuộc sống quá vội vã hối hả sẽ mang đến cho bạn nhiều thứ, trong đó là không ít những tiếc nuối. Thế nên, hãy tận dụng thời gian trước mắt thật tốt, đó mới là việc quan trọng nhất với mỗi người.

Trân trọng duyên phận, trân trọng thời gian chúng ta được ở bên nhau chính là cách mà chúng ta trân trọng sinh mệnh của bản thân.

Tu-Phung gởi