SỰ LƯU MANH CỦA “BẬC NHÂN KIỆT” hay SỰ VÔ ĐẠO CỦA “NGƯỜI THẾ THIÊN HÀNH ĐẠO”

No automatic alt text available.

Hoàng Trường Sa

Định đi ngủ nhưng thấy bài hay quá! Nói có sách, mách có chứng nhé, hỡi những bút nô Phan Đăng, Huy Đức…

Thì ra lời nói, việc làm như thế này gọi là NHÂN KIỆT, là SĨ PHU BẮC HÀ ư? Nhà cháu tin rằng hương hồn sĩ phu-nhân kiệt từ cổ chí kim của Đại Việt sẽ chẳng để yên đâu…

SỰ LƯU MANH CỦA “BẬC NHÂN KIỆT” 
hay SỰ VÔ ĐẠO CỦA “NGƯỜI THẾ THIÊN HÀNH ĐẠO”

1. Trước đó không nói, sự lưu manh của “bậc nhân kiệt” thể hiện rõ nhất kể từ khi rục rịch chuẩn bị và tiến hành ĐH đảng 12. Hàng loạt các quy định về sức khỏe, độ tuổi, các quy định về chức danh TBT như: người miền Bắc, có lý luận… đã loại bỏ toàn bộ các đối thủ cạnh tranh chức TBT băng đảng.

Chưa hết, sự trơ trẽn còn được đẩy lên một mức cao hơn trong ĐH 12. Sau khi loại bỏ được 3X bằng các quy định lằng nhằng, đùng một cái, lúc sắp bầu cử chức danh TBT, ngày 18/01/2016, văn phòng Trung ương Đảng đưa ra thông điệp: “Không có giới hạn tuổi với vị trí Tổng bí thư”. (Ô hô, anh dùng các quy định, nghị quyết để loại bỏ và buộc toàn bộ các đối thủ phải rút khỏi cuộc đua, sau khi quét sạch các đồng đảng cạnh canh, anh ra tuyên bố: Làm TBT không cần giới hạn về độ tuổi. Độ lưu manh và trơ trẽn đạt đến tầm này, thử hỏi ai hơn bậc nhân kiệt?).

Sau đó, như quý vị biết: Một mình được “đề cử” vào chức vụ TBT, và “bậc nhân kiệt” trúng cử với 100% phiếu bầu. Bấy giờ, sự trơ trẽn và lưu manh một lần nữa lại hiển hiện không thể rõ ràng hơn. Bậc nhân kiệt, sau khi một người một ngựa độc chiếm chức TBT đã nói với báo chí- dư luận giọng kiểu: Tôi đã định về nghỉ, nhưng đảng và nhân dân trao trách nhiệm nên phải ở lại. Hoặc: Không ngờ lại được đảng và nhân dân 100% tín nhiệm…

2. Bắt đầu từ lúc này, bậc nhân kiệt gần như không có đối thủ trong việc thâu tóm quyền lực về cho bản thân và phe nhóm. Các chiến dịch đốt lò, mà dư luận cho rằng đây là cái lò có mắt, chỉ nhắm đến củi từ phe cánh đối thủ. Triệt hạ tay chân, tàn dư của kẻ thù từng là đồng chí, thanh trừng các tướng công an, quân đội trước đây phục vụ đối thủ, để đưa đàn em và bản thân vào nắm giữ 2 đơn vị là thanh kiếm lá chắn. Việc thanh trừng và nắm công an, quân đội là bước đi rất khôn ngoan và thể hiện sự lưu manh của bậc nhân kiệt. Nhỡ “nhất thể hóa” mà quân đội, công an còn lại các sĩ quan cấp cao là đàn em, người của phe kia, dễ có đảo chính lắm chứ. Nắm được 2 công cụ bạo lực này, bậc nhân kiệt mới có thể an tâm tính các bước kế tiếp trong công cuộc thu vén quyền lực.

3. Bây giờ mới đến chuyện nhất thể hoá- thu vén quyền lực. Mời quý vị đọc các bài viết, ý kiến của “Bậc nhân kiệt” về chuyện kiểm soát quyền lực trong quá khứ, đọc xong liên hệ với tình hình thực tại thì lưu manh- vô đạo chưa đủ để nói về con người này:

– Ngày 09/5/2015, khi nói chuyện với các cử tri ruột, chủ yếu là các cán bộ đảng viên già về hưu, ông Trọng hùng hồn phun châu nhả ngọc: “Bí thư kiêm chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát ông”. (Bây giờ, sau khi đối thủ kẻ vào tù, người mất chức lui về ở ẩn, người lại mới chết bất ngờ. Chuyện “ai kiểm soát ông” đã không còn phải nói đến nữa. Kiểm soát ở đây là ta kiểm soát người, củi của đối thủ thôi. Chứ ai lại đi kiểm soát bản thân, phe cánh, đàn em mình?).

– Ngày 17/10/2016, trong một cuộc tiếp xúc cử tri, người trời nói: “Phải nhốt quyền lực vào trong lồng quy chế lập pháp”. (Bây giờ ai nhốt được quyền lực của bậc nhân kiệt đây?).

– Chuyện tìm “cái lồng” để nhốt quyền lực vẫn được “bậc nhân kiệt” ra rả đem ra nói mỗi khi có dịp trong hơn 2 năm trở lại đây. Giọng điệu quyết tâm lắm. Bây giờ “nhốt” hết được tay chân của phe đối thủ rồi, cái lồng là để nhốt ngai vàng cho người giời, không để ai tiếp cận được ngai vàng của “người”. Cái lồng cũng có mắt và biết nên úp lồng đồng thủ, úp lồng cái mâm ngon nhất cho bậc đế vương.

– Ngày14/08/2017, ông Nguyễn Phú Trọng ký ban hành Quy định số 89 – QĐ/TW về khung tiêu chuẩn chức danh, định hướng khung tiêu chí đánh giá cán bộ lãnh đạo quản lý các cấp, trong đó quy định: “Tiêu chuẩn cán bộ cấp cao: tuyệt đối không tham vọng quyền lực, không cơ hội chính trị”. (Nay nhân cơ hội ông Quang chủ tịch nước chết, bậc nhân kiệt chơi ngay chiêu nhất thể hóa. Đó là vừa nhân “cơ hội đồng đảng chết”, chứ không phải cơ hội chính trị đâu. Liền một lúc vơ 2 chức to nhất thì không phải là tham vọng chính trị đâu. Chỉ là đại lưu manh).

– Ngày 19/1/2018, tại hội nghị tổng kết công tác tổ chức xây dựng Đảng, ông Trọng nói: “Chưa có cơ chế kiểm soát quyền lực hiệu quả”. (Vẫn là kiểm soát quyền lực của đối thủ, chứ bản thân ta là bậc nhân kiệt sao phải kiểm soát, cứ thoải mái thu vén quyền lực, vun đắp ngai vàng).

– Ngày12/5/2018, tại Hội nghị lần thứ 7 Ban chấp hành TƯ Đảng, ông Trọng tiếp tục ra rả về chuyện: “Kiểm soát quyền lực, chống chạy chức, chạy quyền”.

– Ngày 25/6/2018, trong Hội nghị toàn quốc về công tác phòng chống tham nhũng, người nhà giời vẫn điệp khúc: “thiết lập cho được cơ chế kiểm soát thực thi quyền lực đối với người có chức vụ, quyền hạn để bảo đảm quyền lực được vận hành công khai, minh bạch, đúng đắn, không bị tha hóa”.

– Ngày 02/10/2018, tại Hội nghị lần thứ 8 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII, ông Trọng được “100% đại biểu dự Hội nghị đồng ý giới thiệu làm Chủ tịch nước”. Và thật kỳ lạ, người giời, bậc nhân kiệt, người thế thiên hành đạo không một lời từ chối đề nghị này, để minh chứng cho luận điệu “không tham vọng quyền lực, không cơ hội chính trị” mà mình rao giảng bấy lâu nay.

– Hài nhất là cũng ngày 02/10/2018, ông Trọng đã phát biểu tại HNTƯ 8: “Nhiều cán bộ, đảng viên nói không đi đôi với làm”.

Nhân cơ hội đồng đảng chết (chứ không phải cơ hội chính trị nhé), bậc nhân kiệt- thế thiên hành đạo, người không ham quyền lực đã gom quyền lực về một mối. Với quyền lực trong tay hiện nay, với việc nắm quân đội, công an trong tay, với việc được Tập Hoàng đế của Trung cộng hậu thuẫn, ông ta thoải mái xưng vương ở đất An Nam. Mô hình cai trị của đảng CSVN đã hoàn toàn sao y bản chính mô hình của Trung cộng cai trị Trung Hoa.

Và chợt nhớ đến câu nói của bậc nhân kiệt: “Nếu để xảy ra đụng độ gì ( với Trung Quốc ở biển Đông) thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”. Sự thâm hiểm, lưu manh, tham vọng quyền lực điên cuồng của bậc nhân kiệt đã được phơi ra giữa ánh sáng ban ngày. Cái lưu manh của “bậc nhân kiệt”, sụ vô đạo của “người thế thiên hành đạo”, thật khiến người đời phải ngã mũ thán phục. Đáng phục nhất là những kẻ bưng bô bậc nhân kiệt lưu manh, những người ủng hộ và bênh vực, bảo vệ “người thế thiên hành đạo nhưng vô đạo” cũng đáng phục lắm.

(Hôm nay không điểm tin và bình loạn. Cũng xin không đưa bài tổng hợp về các thành tích- di sản của Đỗ Chục. Xin quý vị bỏ qua và đọc tạm bài tổng hợp về bậc nhân kiệt, người thế thiên hành đạo vậy. Nếu muốn mang đi, xin quý vị hãy copy để tránh trường hợp Facebook rọ mõm Cha Già).

Từ FB Bùi Văn

Yêu cầu báo Vnexpress cải chính, xin lỗi!

Image may contain: 7 people, people standing and text
Image may contain: one or more people and text
Trần Bang is with Cô Mười Họ Lê and 3 others.

Yêu cầu báo Vnexpress cải chính, xin lỗi!

Bài báo của nhà báo Lan Ngọc đăng trên Vnexpress chiều 5/10/2018 đã vu khống 5 người “Liên minh Dân tộc Việt Nam “ bị Toà án HCM xử 5/10/218, và đã lừa dối độc giả, xúc phạm nhà thờ, chia rẽ tôn giáo vì đã viết một điều giả dối (Luật sư tham dự phiên Toà 5/10 tại toà HCM cũng xác nhận là không có tình tiết đó trong cáo trạng) đoạn gạch đỏ trong ảnh chụp:

“ Ngày 6/11/ 2016, tại nhà thờ ở quận Tân Bình khi họ đang phát tài liệu để ra mắt tổ chức thì bị cảnh sát bắt quả tang”

Nhà báo Lan Ngọc của Vnexpress vô cùng độc ác khi viết vu khống người bị giam, bị cách ly không còn phương tiện phản biện. 
Lan Ngọc làm vậy khác gì “đâm dao vào lưng người đã bị trói , không còn khả năng chống đỡ”.

Thất đức lắm nhà báo Lan Ngọc ơi.

P/s Chị Thập vợ anh Lưu Văn Vịnh ( FB Cô Mười Họ Lê ) kể rằng “anh Vịnh Lưu đêm 5/11/2016 ngủ ở nhà và sáng 6/11/2016 anh Vịnh không đi đâu, đến khi gia đình 5,6 người đang ăn cơm trưa thì bị CA ập vào đánh bắt anh Vịnh, rồi mang anh Vinh đi đâu không rõ, đến chiều 6/11/2916 thì họ đưa anh Vịnh về lại nhà đọc lệnh bắt và khám nhà”.
Nay chị Thập xác nhận lại để minh bạch thông tin, và chị cũng yêu cầu báo Vnexpress phải cải chính.

Phiên toà xử “Liên Minh Dân Tộc VN” 

No automatic alt text available.
Image may contain: 5 people, outdoor
Image may contain: 2 people, outdoor
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: 4 people
Trần Bang

Phiên toà xử “Liên Minh Dân Tộc VN” 

Phản đối bản án bỏ túi (lúc 14h40 ngày 5/10/2018) toà HCM đã tuyên tổng cộng 72 năm tù và quản chế cho 5 người yêu nước!

1.Lưu Văn Vịnh: 15 năm tù và 3 năm quản chế
2.Nguyễn Văn Đức Độ: 11 và 3 năm quản chế
3.Nguyễn Quốc Hoàn: 13 và 3 …
4.Phan Trung: 8 và 3…
5.Từ Công Nghĩa: 10 và 3…

(Tin, ảnh 1 FB LS Nguyễn Văn Miếng )
#ĐMTCS

Việt Nam xuất khẩu hơn 100.000 nô lệ ra nước ngoài trong 9 tháng qua!!!

Van H Pham

Việt Nam xuất khẩu hơn 100.000 nô lệ ra nước ngoài trong 9 tháng qua!!!

Trong 9 tháng đầu năm Việt Nam đã xuất khẩu hơn 100.000 nô lệ, đạt hơn 92% kế hoạch năm 2018.

Riêng tháng 9 có gần 17.000 lao động đi làm việc ở nước ngoài, trong đó nhiều nhất là thị trường Nhật Bản với hơn 9.000 lao động, tiếp theo là Đài Loan với gần 6.000. Còn lại theo thứ tự là Hàn Quốc, Ả Rập, Malaysia, Romani, Kuwait, Algeria và các thị trường khác.

Hiện Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội đang tiếp tục chương trình tuyển điều dưỡng, hộ lý sang Nhật Bản làm việc; tuyển lao động kết hợp kỳ nghỉ tại Australia.

Trong khi đó, theo một báo cáo mới đây của công ty Kiểm toán PricewaterhouseCoopers (PwC), 18% lao động Việt Nam hiện thiếu kỹ năng đáp ứng sự thay đổi của công nghệ. Báo cáo này được đưa ra tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới về ASEAN 2018 diễn ra tại Hà Nội hồi giữa tháng 9 vừa qua.

Theo nhận định của PwC, lao động giá rẻ không còn là lợi thế của Việt Nam bởi lợi thế cạnh tranh dựa trên lao động giá rẻ sẽ mất dần khi các công nghệ mới được vận hành.

Tại diễn đàn, Chủ tịch Cisco khu vực ASEAN, ông Naveen Menon khuyến cáo các doanh nghiệp Việt Nam cần tạo điều kiện để người lao động Việt Nam được đào tạo lại, trang bị những kỹ năng sẵn sàng cho sự thay đổi công việc cần kỹ năng cao. Ông cho biết lợi thế lao động giá rẻ của Việt Nam sẽ bị thay đổi trong 5 đến 10 năm tới.

About this website

RFA.ORG

Trong 9 tháng đầu năm Việt Nam đã xuất khẩu hơn 100.000 lao động, đạt hơn 92% kế hoạch năm 2018.

Lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam nào chết, lăng mộ cũng ‘to đùng’

Image may contain: one or more people, people playing sports, sky, tree, outdoor and nature
Image may contain: tree, sky, outdoor and nature

Van H Pham

Lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam nào chết, lăng mộ cũng ‘to đùng’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Nhiều tờ báo Việt Nam sau khi đăng diện tích lăng mộ ông Trần Đại Quang “2, 3 hécta” thì bị rút bài. Cộng Sản Việt Nam không muốn thế giới biết lãnh đạo khi chết vẫn còn xa hoa. Nhưng thực tế vẫn là như vậy.

Hôm 4 Tháng Mười, 2018, báo Thanh Niên cho biết: “Khu đất dự kiến là nơi yên nghỉ của cố Tổng Bí Thư Đỗ Mười tại quê nhà xã Đông Mỹ (huyện Thanh Trì, Hà Nội) có diện tích 1,100 m2, đã được đổ bê tông quây móng khang trang, từ trước khi ông qua đời.”

Điều này hoàn toàn khác với vụ nhiều tờ báo đăng diện tích khu lăng mộ ông Trần Đại Quang, chủ tịch nước CSVN, “2, 3 hécta” rồi sau đó bị rút bài.

Tờ báo cũng dẫn lời ông Lê Tuấn Minh, bí thư Đảng Ủy xã Đông Mỹ, cho biết diện tích khu đất này “đúng với quy định của nhà nước, hiện tại chỉ quây móng, lát gạch cho sạch sẽ, còn sau này dự tính sẽ làm thêm nhà lưu niệm.”

Cũng theo ông Minh, cách đây khoảng năm tháng, lãnh đạo địa phương đã được tiếp nhận tin thông báo về di nguyện của ông Đỗ Mười cùng gia đình. “Ngay lập tức, Đảng Ủy và ủy ban xã Đông Mỹ đã bắt tay vào công tác chuẩn bị đất,” theo báo Thanh Niên.

Quốc tang ông Đỗ Mười được loan báo diễn ra trong hai ngày 6 và 7 Tháng Mười.

Tuy vậy, trong một bài khác đăng cùng ngày, báo Thanh Niên lại ghi: “Kết luận của Bộ Chính Trị nêu rõ, khu lưu niệm các lãnh đạo chủ chốt của đảng, nhà nước nếu là đất cấp mới diện tích không quá 1,000 m2 ở nông thôn và không quá 500 m2 ở đô thị.”

Nghĩa là báo này vô tình xác nhận diện tích khu lăng mộ ông Đỗ Mười tuy không so được về độ “hoành tráng” với lăng mộ ông Trần Đại Quang nhưng vẫn rộng hơn 100 m2 so với quy định.

Hơn một tuần trước, trang Facebook Chú Tễu của ông Nguyễn Xuân Diện tiết lộ một con số khác về diện tích lăng mộ ông Đỗ Mười: “Được biết lúc đầu con gái ông và thầy địa lý đòi san phẳng trường tiểu học khang trang để làm khu lăng mộ. Dân làng phản đối rất dữ dội. Sau lấy đất khu Vườn Đào 1,500 m2 để làm khu lăng mộ.”

Trên mạng xã hội, sau khi có tin ông Đỗ Mười chết, người ta gần như không thấy ai bày tỏ sự tiếc thương mà chỉ là những lời bàn tán về chủ trương “đánh tư sản mại bản” của ông này trong các năm sau 1975 được xem là nỗi ám ảnh của nhiều người dân Sài Gòn và miền Nam.

Việc nhà cầm quyền CSVN quyết định tổ chức hai quốc tang liên tiếp trong vòng 10 ngày làm dấy lên dị nghị, vì nhiều hoạt động thương mại, văn hóa, thể thao vốn đã được lên lịch trước cả năm thì nay bỗng nhiên bị hoãn lại đến hai lần, đem lại thiệt hại lớn cho các nhà tổ chức.

Hôm 4 Tháng Mười, ban tổ chức Lễ Hội Anh Quốc thông báo do quốc tang ông Đỗ Mười nên họ đành dời sự kiện ban đầu dự trù diễn ra trong các ngày 5 đến 7 Tháng Mười “tới đầu Tháng Mười Một” và “ngày giờ cụ thể sẽ thông báo sau.”

Tuy vậy, một số blogger nêu quan ngại rằng hầu như Lễ Hội Anh Quốc đó sẽ còn tiếp tục bị hoãn lại nếu có quốc tang Lê Đức Anh, người gần đây dính tin đồn “có thể đã qua đời cùng thời điểm với ông Đỗ Mười nhưng chưa được công bố.”

Điều khiến công luận tiếc nuối nhất trong vụ này là họ không dễ có cơ hội được xem dàn nhạc giao hưởng London Symphony Orchestra biểu diễn ngay tại hồ Hoàn Kiếm theo chương trình dự trù ban đầu.

Ngoài ra, lịch thi đấu vòng 26 V–League 2018 (Giải Bóng Tròn Vô Địch Quốc Gia Việt Nam) dự trù diễn ra vào ngày 6 Tháng Mười nay phải chuyển sang ngày 8 Tháng Mười, kéo theo việc dời trận bán kết, làm ảnh hưởng đến hàng triệu người hâm mộ môn bóng tròn.

HÌNH:
– Khu đất sẽ dùng để chôn ông Đỗ Mười rộng 1,100 mét vuông tại huyện Thanh Trì, Hà Nội. (Hình: Thanh Niên).
– Bên ngoài khu đất chôn ông Đỗ Mười, cây xanh đã trồng thành hàng ngay ngắn. (Hình: Thanh Niên)

LỜI CHỨNG VỀ CHÚA CỦA MỘT PHI CÔNG!

LỜI CHỨNG VỀ CHÚA CỦA MỘT PHI CÔNG!

Cơ trưởng Mafella cho biết cả ngày thứ Sáu hôm ấy ông cứ cảm thấy bồn chồn, bất ổn mà không hiểu lý do tại sao.

Để loại bỏ cảm giác giác bồn chồn, lo âu này, ông ấy đã lớn tiếng hát vang những bài hát thờ phượng, tôn vinh Chúa suốt đường đi từ thành phố Ujung Pandang đến Palu, (“Thường thì tôi chỉ hát lí nhí, ấp úng trong miệng mình nhưng ngày hôm đó thật sự tôi muốn ca ngợi Chúa hết lòng và tốt nhất có thể”, ông nói). Thậm chí một phi công khác, đồng nghiệp người Hồi giáo của ông ngỏ ý vui rằng tại sao ông không đi thu âm và làm một đĩa CD các bài hát thờ phượng.

Sau đó, khi họ chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Palu, mặc dù lúc ấy bầu trời rất trong xanh nhưng gió thì lại rất mạnh và ông “nghe thấy một tiếng nói trong lòng mình”, rằng ông ấy hãy lượn một vòng trên bầu trời trước khi đáp máy bay xuống. Sân bay Palu nằm giữa hai dãy núi và điều này nhắc cơ trưởng Mafella về câu Kinh thánh được chép trong Thi thiên/Psalms 23:4

“Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi; Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi.”

Theo cơ trưởng, các phi công gọi các sân bay nằm giữa hai dãy núi là “thung lũng tử thần”, bởi vì khi đó họ phải hết sức cẩn thận khi hạ cánh, vì thế mà các phi công người Cơ đốc nắm lấy Thi thiên/Psalms 23:4 như một lời hứa vững chắc.

Một lát sau khi đã hạ cánh thành công, ông cảm thấy trong lòng rằng ông cần phải nhanh chóng rời khỏi đây. Do đó, ông chỉ thị cho phi hành đoàn của mình chỉ cần nghỉ 20 phút trước khi máy bay trở về thành phố Jakarta qua Ujung Pandang. Ông ấy thậm chí đã không rời khỏi buồng lái và xin phép Tháp kiểm soát không lưu cho phép mình khởi hành trước 3 phút. Ngay sau khi nhận được sự cho phép cất cánh từ nhân viên Cơ quan Kiểm soát Không lưu Indonesia, kiểm soát viên trẻ tuổi Agung [Anthonius Gunawan Agung] họ đã chuẩn bị cất cánh rời khỏi thành phố Palu. Cơ trưởng Mafella thừa nhận rằng vào thời điểm đó ông đã phá vỡ các thủ tục bay vì ông đã tiếp quản luôn cả công việc của đồng nghiệp mình bằng cách tăng tốc máy bay trong quá trình cất cánh. Ông không hiểu vì sao mình làm như vậy, chỉ biết là ông đã cứ giữ vững tay lái để tăng tốc máy bay trong quá trình cất cánh hôm ấy. Ngay cả khi, ông ấy thậm chí không biết rằng đã có một trận động đất tấn công vào thành phố Palu lúc đó, ông chỉ cảm thấy chiếc máy bay cứ lắc lư một chút sang trái và phải.

Theo cơ trưởng Mafella, nếu ông ấy cất cánh chỉ ba phút sau đó thôi thì ông ấy cũng đã không thể cứu được 140 hành khách trên máy bay, bởi vì lúc đó nhựa đường trên đường băng đã bị nứt ra, cứ dịch chuyển lên xuống như tấm màn bị thổi trong gió. Vài phút sau khi cất cánh, cơ trưởng đã cố gắng liên lạc với Tháp kiểm soát không lưu nhưng không nhận được bất cứ phản ứng nào từ kiểm soát viên Agung. Sau đó, cơ trưởng Mafella đã nhìn xuống dưới và chứng kiến một hiện tượng kỳ lạ. Khi ấy, nước biển tại bờ đã tạo thành một lỗ thủng rất lớn “lớn đến mức có thể để lộ ra mặt đáy biển.”

Khi máy bay bay đến thành phố Ujung Pandang, cơ trưởng Mafella được cho biết đã có một trận động đất và sóng thần ở Palu, và kiểm soát viên không lưu, người hướng dẫn chuyến bay này của ông ở trong tháp kiểm soát, anh đã không rời khỏi vị trí cho đến khi đảm bảo chuyến bay cất cánh an toàn, đã thiệt mạng ngay sau đó. Chiều cùng ngày, trước khi cơ trưởng Mafella rời đi để bay đến thành phố Kuala Lumpur, ông đã nhấn mạnh rằng việc chúng ta nghe được tiếng nói của Đức Chúa Trời thật là quan trọng dường bao. Và dẫu cho điều gì xảy ra, chúng ta cũng cần phải hết sức bình tĩnh, đừng bối rối hay sợ hãi để có thể nghe được điều Đức Chúa Trời phán với chúng ta qua Đức Chúa Thánh Linh – ông cho biết thêm, vì khi ông đảm nhận luôn vai trò của đồng nghiệp mình để tăng tốc khi cất cánh, lúc đó viên phi công cùng lái trông rất sợ hãi vì thân máy bay cứ lắc lư, chao đảo qua trái rồi phải.

Nguyện lời chứng của cơ trưởng Mefella hôm nay khích lệ mỗi chúng ta và giúp chúng ta nhận lấy những bài học cho riêng mình và nhìn thấy được những ơn lành và phước hạnh mà Đức Chúa Trời đã ban cho.

Tố Quyên dịch

(Nguồn: theelijahchallenge.orghttps://news.oneway.vn/loi-chung-tu-co-truong-mafella-truo…/

Image may contain: 1 person, smiling, airplane and text

82% hộ gia đình ở Venezuela lâm cảnh nghèo khổ (The Economist 9/3/2017)

Sau hai chục năm theo XHCN, 82% hộ gia đình ở Venezuela lâm cảnh nghèo khổ (The Economist 9/3/2017); hàng triệu người Venezuela phải xếp hàng hằng giờ để mua thực phẩm (theo báo NPR 7/4/2017); hai triệu người Venezuela vượt biên sang các nước khác (Reuters 16/7/2017); 75% người lớn Venezuela bị sụt giảm khoảng 10 kg trong năm 2016 (theo Fox News 20/2/2017)
Tội nghiệp thay!

Ký ức về những đợt đánh tư sản dưới trướng Đỗ Mười

Ký ức về những đợt đánh tư sản dưới trướng Đỗ Mười

Diễm Thi, RFA
2018-10-04

Tổng bí thư ĐCSVN Đỗ Mười nói chuyện với các nhà báo trong thời gian nghỉ tại Đại hội đảng lần thứ 8 tại Hà Nội ngày 30 tháng 6 năm 1996.

Tổng bí thư ĐCSVN Đỗ Mười nói chuyện với các nhà báo trong thời gian nghỉ tại Đại hội đảng lần thứ 8 tại Hà Nội ngày 30 tháng 6 năm 1996.

 AFP

Bị tịch thu nhà và đẩy đi kinh tế mới

Chỉ trong vòng mấy năm sau ngày 30/4/1975, người dân miền Nam Việt Nam phải chịu mấy đợt gọi là ‘đánh tư sản’, đưa dân đi vùng kinh tế mới. Kèm theo đó là mấy đợt đổi tiền.

Đối với nhiều người đó là những ký ức không bao giờ phai trong tâm trí, đặc biệt là nạn nhân. Một cô bé chỉ mới 10 tuổi vào thời điểm 1975 kể với chúng tôi:

Khi đó tôi lên 10 nhưng tôi nhớ rất rõ là bị đánh thức vào lúc 2 hay 3 giờ sáng gì đó… và rồi người ta đã lục xạo nhà tôi. Họ kiểm tra từng viên gạch, từng bát nhang trên bàn thờ, từng chân nến, từng khe cửa, từng bộ quần áo. Và chúng tôi ra khỏi nhà đúng nghĩa là hai bàn tay trắng.

Đợt đánh tư sản đầu tiên là vào tháng 9/1975 tại khắp các tỉnh thành phía Nam, tịch thu nhà cửa của những cư dân bị cho là tiểu tư sản, tư sản mại bản và cưỡng bức dân đi kinh tế mới. Một người dân nay đã hơn 80 tuổi nói với RFA:

Nó nhảy tường vô nhà nó lấy cớ là trốn quân dịch rồi nó khám xét tứ lung tung, nhưng nhà bác chẳng có gì cả, chỉ có mấy cái đồng hồ tốt thì nó lấy giống như ăn cướp ấy. Nó bắt ký giấy rằng của cải không phải của bác mà là tiền lấy của dân. Sau đó nó đến nhiều lần, nó đóng chốt rồi nó mang bác nhốt ở phường một đêm. Có mấy cái máy đan len đâu phải là tư sản, càng ngày bác càng biết ra nó ăn cướp. Nó cứ đổ oan cho mình vì mình sợ quá. Nó cứ bắt đi họp rồi nó bảo nhà này phải đi kinh tế mới.

Trong cuốn “Bên thắng Cuộc” của tác giả Huy Đức có đoạn ông Nguyễn Văn Trân, viện trưởng Viện Kinh tế Trung ương nói rằng “Khi bắt đầu chiến dịch, Bộ Chính trị chuyển anh Nguyễn Văn Linh sang làm Dân vận rồi đưa anh Đỗ Mười vào vì anh Đỗ Mười đã làm cải tạo công thương nghiệp ở Hà Nội. Anh Mười vào Sài Gòn áp dụng y chang những gì đã làm ở miền Bắc trong năm 1960”.

Lên trên đó thì cứ mỗi sáng ông già phải đi làm. Nó khoán cho mình một khu đất trồng mía, thơm. Không hoàn thành thì nó cắt phần lương thực của mình. Đi kinh tế mới từ năm 1977 đến năm 1980 sống khổ quá mấy anh em trốn về trước. – Anh Đông

Câu chuyện đánh tư sản và đẩy dân đi kinh tế mới chỉ lạ với người dân miền Nam vào thời điểm đó, nhưng với người dân miền Bắc thì họ không hề lạ gì. Bà Đức nói với RFA:

Tôi vào miền Nam từ năm 1954 thế nhưng tôi có một người anh kẹt lại ở miền Bắc và ông sống gần như suốt đời ở đó. Năm 1977 ông có vô miền Nam thăm gia đình, và ông đặn tôi rằng, thứ nhất là phải giữ chặt quyển sổ mua gạo. Thứ hai là phải “bám chặt” lấy cái cột điện và đường nhựa. Ý ông ấy dặn tôi là phải ở thành phố chứ đừng nghe người ta dụ đi kinh tế mới.

Anh Đông, một người từng đi kinh tế mới năm 1977, hiện sống ở Colorado nói với chúng tôi rằng vùng kinh tế mới Lê Minh Xuân lúc đó không có điện, không có nước, không có trường học. Mỗi hộ gia đình được cấp một cái chòi chỉ có mái, tứ bề trống rỗng. Anh nói thêm:

Lên trên đó thì cứ mỗi sáng ông già phải đi làm. Nó khoán cho mình một khu đất trồng mía, thơm. Không hoàn thành thì nó cắt phần lương thực của mình. Đi kinh tế mới từ năm 1977 đến năm 1980 sống khổ quá mấy anh em trốn về trước.

Lấy hết tài sản rồi “mượn” nhà

Một nhóm người Việt Nam gần cổng trại tị nạn Pillar Point ở Hồng Kông ngày 30 tháng 5 năm 2000.
Một nhóm người Việt Nam gần cổng trại tị nạn Pillar Point ở Hồng Kông ngày 30 tháng 5 năm 2000. AFP

Chị Cẩm Vân, hiện ở Canada, con gái của ông Bùi Văn Lự, một tư sản lớn ở Sài Gòn trước năm1975, chủ nhiều kios kinh doanh phụ tùng xe gắn máy ở trung tâm quận 1 kể cho chúng tôi câu chuyện của gia đình chị mà đến bây giờ, ba chị đã 95 tuổi vẫn còn bị ám ảnh trong giấc ngủ.

Rạng sáng ngày 10/9/1975, cả gia đình đang ngủ thì họ đến họ bao vây hết hai khu nhà, một bên là 29-29bis Ngô Tùng Châu, một bên là 62-64 Ngô Tùng Châu. Nó đập cửa vô và đọc giấy “Vi phạm luật giao thông”. Tôi mới nói các ông nói vô lý vì ba giờ khuya cả nhà đang ngủ, không ai chạy xe mà lại bắt tội vi phạm luật giao thông. Lúc đó họ mới nói “đó là cái cớ để bắt gia đình này”.

Lúc đó nó kiểm kê và niêm phong hết hàng hóa, còn tiền bạc nó lấy đi. Gạo từng bao cả trăm ký nó chở đi hết. Nó nhốt cả nhà vô phòng mà trong không ra được, ngoài không vô được. Sáng hôm sau nó chở ba tôi lên bót ở đường Trần Hưng Đạo và giam ở đó đến 24/12/1975 mới chở về và nó đọc lệnh phải chịu sự quản lý của nó. Hàng hóa thì thuộc về Sở Công nghiệp, còn căn nhà ở số 62-64 Ngô Tùng Châu phải ký giấy cho Sở Công nghiệp mượn 10 năm.

Tháng 12 năm 1976, chính phủ tiến hành Chiến dịch cải tạo tư sản lần thứ hai. Gia đình chị Cẩm Vân lại một lần nữa bị đánh tư sản:

Năm 1978 là chiến dịch cải tạo công thương nghiệp lần thứ nhì là ông Đỗ Mười làm mạnh dữ lắm. Cũng vô nhà tôi đóng chốt mà lúc đó hàng hóa của mình nó lấy đi hết rồi, tiến bạc nó lấy đi hết rồi, nghĩa là mình không có cái gì để mình sinh sống hết. Lúc đó khổ lắm. Nó bắt mình lên phường ký giấy để đi kinh tế mới nhưng ba tôi và gia đình không ai chịu ký giấy, cứ ngồi ở phường, nó nhốt hai, ba ngày cũng chịu, nhất định không đi kinh tế mới.

Hậu quả

Nhà báo Võ Văn Tạo, cũng là một cựu binh vô Sài Gòn năm 1978 nói với chúng tôi cảm giác của ông về vùng đất phồn thịnh mà ông chỉ được coi qua sách báo trước đó:

Năm 1978 Sài Gòn như một thành phố chết. Mọi hoạt động công nghiệp gần như không còn nữa. Những người dân có tiền trước đó, những tiểu thương bị tống đi kinh tế mới hết nên thành phố nó thưa, nó vắng.

Rồi nạn ngăn sông cấm chợ nên người dân quê lấy gạo trắng cho vịt cho heo ăn vì có đem lên Sài Gòn bán được đâu, trong khi Sài Gòn thì đói kinh khủng vì không có gạo với chủ trương tỉnh nào giữ cho tỉnh nấy.

Ngoài chính sách kinh tế sai lầm thì còn sự thù hận về mặt chính trị… Có hiện tượng vượt biên thì phải xử tội chính phủ này chứ không phải xử tội người vượt biên. – Ông Võ Văn Tạo

Dù không chứng kiến kinh tế Sài Gòn trước 1975 nhưng ông chắc chắn rằng sau 1975 thì Sài Gòn tiêu điều đi rất nhiều. Chính vì điều đó dẫn đến làn sóng vượt biên vì người dân không sống nổi thì phải bỏ nước ra đi thôi dù biết là đi thì một sống một chết. Ông nói thêm:

Ngoài chính sách kinh tế sai lầm thì còn sự thù hận về mặt chính trị. Con em của những người tham gia quân lực hay chính quyền VNCH thì có học giỏi mấy cũng không được vào đại học. Những chuyện đó họ thấy nghẹt thở thì họ phải đi tìm tự do thôi. Có hiện tượng vượt biên thì phải xử tội chính phủ này chứ không phải xử tội người vượt biên.

Mấy mươi năm đã trôi qua, hậu quả của các đợt đánh tư sản trong Nam cũng như cải cách ruộng đất ở ngoài Bắc để lại những nỗi đau thương, mất mát cho người dân qua biết bao thế hệ cả về tinh thần lẫn vật chất.

Nhà báo Huy Đức dẫn lời ông Võ Văn Kiệt thừa nhận rằng “Lúc đầu, tôi cũng cứ tưởng cải tạo tư sản sẽ khác với cải cách ruộng đất, một sai lầm mà những người ở miền Nam chúng tôi nhắc nhau phải tránh. Nhưng, tiến hành rồi mới thấy, cách cải tạo tư sản thương nghiệp mà anh Đỗ Mười làm, cũng không khác gì đánh tư sản mại bản nhưng tràn lan hơn.”

Ý kiến (1)

ĐM

nơi gửi Hanoi

Chính nó là thằng phá nát miền Nam. Chính nó là thằng đẩy 1 triệu người ra biển, 1 triệu người lên rừng, đói ăn. 
Mấy thầy chùa quốc doanh ráng cầu kinh gõ mỏ sao cho nó khỏi bị quỷ sứ bắt xuống địa ngục.

Nhà giàu hay nghèo, có phúc đức hay không, chỉ cần NHÌN VÀO 1 điểm duy nhất này.

Nhà giàu hay nghèo, có phúc đức hay không, chỉ cần NHÌN VÀO 1 điểm duy nhất này.

Mọi người thường tập trung vào việc trang trí nhà cửa đúng phong thủy mà quên mất một điều rằng, nhà có phúc đức hay không, giàu hay nghèo chỉ cần nhìn nơi này!

Đó là nơi nào mà lại kỳ diệu đến như vậy? Mọi người hãy dành ra 1 phút để đọc bài này để có được cái nhìn thấu đáo, sáng suốt hơn trong đời sống mà đặc biệt là hôn nhân nhé.

  1. Người phụ nữ chính là phong thủy trong gia đình
    Gia đình có thể hạnh phúc, bình an hay không, thế hệ sau có thể thành tài hay không, tất cả đều liên quan tới hành vi xử thế của nữ chủ nhân trong nhà, cũng có liên quan tới việc họ đối xử với chồng với con như thế nào.
    Người phụ nữ được ví là phong thủy, là phúc khí quyết định sự thịnh suy của một gia đình. Mỗi người phụ nữ có một cá tính khác nhau, có người ôn nhu hiền hòa, có người lại mạnh mẽ hoạt bát. Nhưng cho dù là cá tính gì thì người phụ nữ cũng không thể thiếu khí chất. Phụ nữ một khi thiếu khí chất thì tựa như một bông hoa hữu sắc vô hương.
    Bởi vậy, người xưa có câu “lấy được người phụ nữ tốt sẽ giàu có ba đời, lấy phải người phụ nữ xấu sẽ nghèo ba kiếp”.

Người phụ nữ tốt bụng và tử tế mang lại hạnh phúc và may mắn cho gia đình. Sự đoan trang tề chỉnh, lễ nghi khuôn phép, và tấm lòng thiện lương của người phụ nữ sẽ là tấm gương cho con cháu sau này.

  1. Phụ nữ dịu dàng thì chồng không thể tức giận
    Đối diện với những lúc người đàn ông giận dữ, người phụ nữ cần dịu dàng, biết đối nhân xử thế, có thể lấy nhu mà thắng cương. Bởi vì chỉ có dịu dàng mới có thể chống lại được sự mạnh bạo.

Cho nên, người phụ nữ hễ dịu dàng làm nũng thì người đàn ông sẽ không thể tức giận được. Người phụ nữ có cá tính mạnh thích đối đầu với đàn ông sẽ khiến gia đình luôn căng thẳng và bản thân họ sẽ luôn là người phải chịu tổn thương.

  1. Phụ nữ quyết định đến thành công của người chồng
    Người phụ nữ dịu dàng như nước, người đàn ông sẽ gặp may mắn, gia đình tự nhiên thịnh vượng. Nếu người phụ nữ thường hay oán giận như thể đang tức giận, người đàn ông chắc chắn vận may sẽ xấu, gia đình tự nhiên sẽ suy giảm, trên thực tế, điều này rất dễ dàng nhận ra. Người phụ nữ tốt tính, nhưng còn xem người đàn ông yêu thương người phụ nữ của mình như thế nào.

Cái gọi là: Đức hạnh! Nước có thể mang theo một chiếc thuyền, cũng có thể lật đổ nó. Vì vậy, một số người nói một gia đình hạnh phúc hay không, tám mươi phần trăm tùy thuộc vào nữ chủ nhân, xem diện mạo và tinh thần của nữ chủ nhân, bạn gần như có thể xác định tình trạng hoàn cảnh của gia đình.

  1. Người phụ nữ ăn mặc sạch sẽ, nhà cửa gọn gàng: phong thủy tự khắc tốt
    Người phụ nữ ăn mặc tồi tàn, nhà cửa như một mớ hỗn độn. Người phụ nữ đàng hoàng, hợp lý, gia đình chắc chắn tiền tài hưng thịnh, trẻ con và người già có sức khỏe tốt.

Chồng và con cái, một người cần vợ, một người cần mẹ! Người lớn tuổi ăn mặc gọn gàng, chồng ăn mặc đứng đắn, con cái ăn mặc gọn gàng, nguyên nhân là do gia đình có một người nữ chủ nhân biết chăm lo thu vén chu toàn.

  1. Người phụ nữ hay tính toán, ích kỷ nhỏ nhen, gia đình sẽ không hòa thuận, vắng vẻ
    Người phụ nữ tốt, không phải nhan sắc đẹp, mà là có tấm lòng đẹp. Người vợ tốt, không phải tướng mạo, mà là tấm lòng.
    Phụ nữ đức hạnh, càng lớn tuổi, càng có phúc tướng. Người phụ nữ không có đức hạnh, càng lớn tuổi, sẽ có tướng xấu. Một gia đình phải dựa vào người phụ nữ chăm sóc, việc kinh doanh mới ngày càng bùng nổ!

Nhà có người phụ nữ mới là một ngôi nhà đầy đủ. Có người phụ nữ, gia đình sẽ đầy tiếng cười, hạnh phúc lâu dài!

Đàn ông là một trụ cột của ngôi nhà, là xương sống. Người phụ nữ là phong thủy của ngôi nhà, là số phận của gia đình này!
Vì thế, hãy chăm sóc tốt phong thủy cho ngôi nhà của bạn nhé!

Theo Khoẻ và đẹp..

Trăm bệnh đều từ ‘tức khí’ mà sinh ra, muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận

Trăm bệnh đều từ ‘tức khí’ mà sinh ra, muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận.

Khi con người tức giận, cơ thể thật sự sẽ sinh ra “khí”, nên cũng nói là hỏa khí bốc lên, có thể thiêu đốt năng lượng, khiến người ta sinh bệnh thậm chí vì tức mà chết. Cho nên muốn trường thọ nhất định tiết chế nóng giận…

Có một vị phu nhân, thường vì những chuyện vặt vãnh mà sinh nóng giận. Có một ngày bà đi tìm một vị cao tăng thỉnh giáo. Cao tăng nghe xong, liền dẫn bà đến một gian thiền phòng, khóa cửa lại rồi rời đi.

Vị phu nhân tức giận chửi mắng ầm ĩ một hồi, cao tăng cũng không để ý tới. Rồi bà lại bắt đầu cầu khẩn, cao tăng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Vị phu nhân cuối cùng đành phải im lặng.

Cao tăng ở bên ngoài cửa hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Tôi chỉ tức giận chính mình, sao lại đến cái nơi quỷ quái này để chịu tội khổ không biết!”.

Cao tăng phẩy tay áo rời đi, nói vọng vào: “Người mà ngay cả chính mình cũng không chịu tha thứ, thì làm sao tâm có thể phẳng lặng như mặt nước được đây?”

Một lát sau, cao tăng lại hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Hết rồi, tức giận để làm gì cơ chứ?”.

“Tức giận cũng có làm gì được đâu!”, cao tăng lại rời đi.

Lúc cao tăng trở lại lần thứ ba, vị phu nhân nói với ông: “Tôi hết tức giận rồi, bởi vì không gì đáng để tức giận”. Cao tăng cười nói: “Bà còn biết nó có đáng hay không, xem ra trong nội tâm vẫn còn cái gốc rễ của khí”.

Một hồi sau, đang lúc cao tăng đứng ở trước cửa ngắm trời chiều. Vị phu nhân hỏi: “Đại sư, khí là gì vậy?”. Cao tăng đổ nước trà vào trong tay làm rơi vãi khắp đất, vị phu nhân nhìn thật lâu chợt tỉnh ngộ, cảm tạ rồi rời đi.

Sinh mệnh của chúng ta cũng giống như chén nước trà trong tay vị cao tăng kia, chỉ trong giây lát đã hòa vào trong đất. Năm tháng ngắn ngủi như thế, những việc nhỏ nhặt trong đời đâu có đáng giá để chúng ta uổng phí thời gian mà đi tức giận?

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta vì những việc nhỏ nhặt mà tức giận, đơn giản là vì tranh giành cao thấp, hơn thua mạnh yếu, nhưng cuối cùng đều không ai chiến thắng cả. Bạn có thể thắng ở việc này, nhưng có thể lại thua ở việc khác. Lúc bạn nhắm mắt từ giã thế gian này, dù có là ai thì cũng đều giống nhau, chỉ là hai bàn tay trắng.

Đời người quan trọng nhất là làm được một chút việc gì đó mà bản thân cảm thấy có ý nghĩa, không nên tốn thời gian đi tranh danh đoạt lợi, không nên cứ lại hơn thua vì một câu nói mãi thế. Người có tu dưỡng chân chính sẽ biết nén cơn tức giận này xuống. Biết kiểm soát được nóng giận mới có thể khiến sự tình trở nên tốt hơn, mới có thể khỏe mạnh và trường thọ.

Nếu để bạn mắc bệnh nhẹ một tuần, bạn sẽ phát hiện tiền tài không còn là quan trọng, chỉ có gia đình và thân thể mới là đáng quý.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng một tháng, bạn sẽ phát hiện tiền tài đặc biệt không hề quan trọng, thân thể và người nhà mới là trọng yếu.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng nửa năm, đoán chừng bạn sẽ sẵn lòng buông bỏ hết thảy tiền tài và danh lợi, chỉ có thân thể mới là thứ quan trọng nhất.

Đáng tiếc là, thế giới này đại bộ phận mọi người đều như thế, vết sẹo lành rồi lại vội quên đi nỗi đau, kể cả tôi và bạn, cho nên, khi đọc tới đoạn này, tôi càng thêm kiên định mà biết rằng, trong cuộc đời, điều gì mới là quan trọng nhất. Tôi càng thêm minh bạch rõ ràng, người ta nên bình thản mà sống, khỏe mạnh, hạnh phúc mới là quý giá nhất.

Khỏe mạnh chính từ quan niệm.

Người thông minh dùng 100 phần tiền để dưỡng sinh, 50 phần tiền mua bảo hiểm, 10 phần tiền khám bệnh, 1 phần tiền cấp cứu.

Người ngu ngốc dùng 1 phần tiền để dưỡng sinh, 10 phần tiền uống thuốc, 50 phần tiền khám bệnh, 100 phần tiền cấp cứu.

Đại đa số mọi người, lúc 1-2 năm cuối đời sẽ tiêu hết tiền tích góp cả đời, chịu đựng tất cả các loại tác dụng phụ của thuốc tây, hơn nữa còn bị mổ vài lần, rồi mới rời đi.

Vậy phải đối phó với bệnh tật như thế nào? Đáp án chính là ở chỗ phòng bị.

Tức giận và tuổi thọ.

Hoa do tưới nước quá nhiều mà chết, cá ăn bể bụng mà chết, người vì tức khí mà chết. Bạn kiểm soát được cơn nóng giận được bao nhiêu, thì sẽ có thể sống thọ được tới đó.

Thường xuyên tự mình tìm người gây hấn, lòng dạ hẹp hòi, thông thường sống được 20-50 tuổi.

Thường xuyên chịu sự tức giận của người khác, gọi là người hầu, thông thường sống 50-60 tuổi.

Thường xuyên tự mình tức giận, cũng thường tức giận người khác, gọi là người phàm tục, thông thường sống 60-70 tuổi.

Thường xuyên để cho người khác tức giận, nhưng chính mình lại không quá tức giận người, gọi là vĩ nhân, thông thường sống khoảng 80 tuổi.

Bất luận người khác như thế nào, bạn cũng có thể coi như không, gọi là cao nhân, thông thường sống khoảng 90 tuổi.

Vừa không tức giận người khác, mà chính mình cũng không tức giận, gọi là chân nhân, thông thường có thể sống trăm tuổi hoặc hơn.

Trăm bệnh đều từ tức khí mà sinh ra. Cho nên, muốn trường thọ phải biết tiết chế cơn nóng giận, cải biến quan niệm, cải biến tập quán sinh hoạt không tốt, quan tâm đến bản thân mình, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay.

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

Thư ký cố TBT Triệu Tử Dương: ĐCSTQ dựa vào dối trá để giành chính quyền

Ngày 01/10 năm nay là ngày kỷ niệm 69 năm đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) xây dựng chính quyền, mặc dù ở trong nước ĐCSTQ tuyên truyền gọi là ngày “chào mừng thắng lợi”, nhưng có xu thế lớn trong dân chúng Trung Quốc không thích ngày này. Tại Hồng Kông, nhiều người dân còn thẳng thắn tổ chức diễu hành “ngày quốc thương”, hoạt động được một số nhà hoạt động dân chủ lên tiếng ủng hộ, trong đó có ông Bào Đồng, từng là thư ký của cố Tổng Bí thư ĐCSTQ Triệu Tử Dương. Ông Bào Đồng là nhân chứng sống chứng kiến vô số thủ đoạn dối trá của ĐCSTQ trong lịch sử, ông kêu gọi mọi người thức tỉnh và từ bỏ các tổ chức liên quan của ĐCSTQ.

Bào Đồng (Bao Tong), người từng là thư ký chính trị của cố Tổng Bí thư ĐCSTQ Triệu Tử Dương cho rằng lịch sử ĐCSTQ xây dựng chính quyền là lịch sử “thí nghiệm nhân dân” (Ảnh: Getty Images)

Bào Đồng: ĐCSTQ chiếm được quyền lực nhờ lừa bịp

Nhớ lại cách đây 69 năm, khi ĐCSTQ cướp được chính quyền, cựu thư ký của cố Tổng bí thư ĐCSTQ Triệu Tử Dương cho rằng ĐCSTQ thực sự dùng toàn bộ nhân dân Trung Quốc làm vật thí nghiệm, lịch sử 69 năm qua của ĐCSTQ là lịch sử đàn áp nhân quyền.

Bào Đồng chỉ ra rằng từ thời kỳ mới xây dựng cơ nghiệp, ban đầu ĐCSTQ thực hiện“đánh cường hào, chia ruộng đất”, khởi đầu xây dựng cơ nghiệp như những tên cướp. Nhưng sau khi Nhật Bản chiếm Trung Quốc vào năm 1937, Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc dưới lãnh đạo Tưởng Giới Thạch đứng lên chống Nhật, khi đó ĐCSTQ thành lập Tân tứ quân, Bát lộ quân, rồi thoắt cái chuyển tên thành “Quân quốc phòng, quân chủ lực, quân chống Nhật”, thu hút được rất nhiều người tham gia. Tuy nhiên, trong tháng 08/1945 chiến tranh kết thúc, người Nhật đầu hàng, Mao Trạch Đông lập tức có bài phát biểu tại Diên An vu khống “Tưởng Giới Thạch nhảy ra khỏi núi Nga Mi cướp đào”, còn gọi “đào ở đây là Tân Tứ quân, Bát lộ quân”, như một cái cớ để kích động cuộc nội chiến.

Tuy nhiên, Bào Đồng dẫn thông tin từ danh sách quân Nhật mất mạng trong Đền Yasukuni của Nhật Bản, cho biết trong chiến tranh kháng Nhật, quân của Quốc Dân Đảng đã tiêu diệt hàng trăm ngàn lính xâm lược Nhật Bản, còn quân của ĐCSTQ chỉ tiêu diệt được khoảng 1000 lính Nhật Bản. “Như vậy bên nào mới gọi là bên cướp đào?” Nhưng sau khi Mao Trạch Đông gây nội chiến, cuối cùng hai bên Quốc dân Đảng và Cộng sản đảng đều bị thương vong nặng, đảng Cộng sản giành được chính quyền. “Khi đó tất cả người hy sinh là người Trung Quốc, nhưng Mao Trạch Đông lại tuyên bố nhân dân lựa chọn lịch sử, nhân dân Trung Quốc đứng dậy. Đứng dậy như thế nào? Thực tế là ngoan ngoãn nghe theo lừa dối của Mao Trạch Đông”.

Khuyến khích người dân Hồng Kông tiếp tục chiến đấu vì tự do

Bào Đồng lấy ví dụ, Mao Trạch Đông quy kết “anh là phản cách mạng”, sau đó “giết chết tất cả các đại biểu, quan chức tham gia chiến tranh, được dân bầu lên”, ĐCSTQ cũng chiếm hết đất đai, “đất đai Trung Quốc hàng ngàn năm do giới địa chủ chiếm giữ, nhưng ĐCSTQ chỉ được thành lập một thời gian ngắn đã thâu tóm tất cả đất đai từ tay giới địa chủ. Chỉ cần họ nói vùng đất này để thử nghiệm bom nguyên tử, vậy là sau đó đưa vào thử nghiệm bom nguyên tử; chúng nói vùng này là để bán đấu giá, vậy là sau đó vùng đất được bán đấu giá, còn số tiền bán đấu giá thì không biết đi đâu”.

Ông kết luận rằng qua 69 năm ĐCSTQ xây dựng chính quyền, trên thực tế là họ xây dựng bằng áp bức nhân quyền, họ tuyên bố ai là phản cách mạng thì người đó là phản cách mạng, họ cho ai làm giàu thì người đó sẽ làm giàu. Những kẻ có quyền thế chính trị thì giàu to dễ dàng, những kẻ không có quyền thế chính trị mà muốn vươn lên thì lại là cả vấn đề lớn.

Đối với việc nhiều người Hồng Kông tổ chức diễu hành “ngày quốc thương”, ông bày tỏ sự ủng hộ và hy vọng rằng người dân Hồng Kông tiếp tục đấu tranh cho tự do ngôn luận và tự do báo chí, việc thực hiện một nước hai chế độ với quyền tự chủ cao độ, ông cũng hy vọng rằng nhân dân Trung Quốc Đại lục cũng có thể có được quyền tự do tương tự. “Tài sản của mọi người đều có thể được đảm bảo, mọi người có tự do ngôn luận, tự do báo chí và xuất bản có thể được bảo vệ”.

ĐCSTQ trị nước bằng thủ đoạn dối trá

Mã Hiểu Minh (Ma Xiaoming) – Cựu biên tập viên đài phát thanh Thiểm Tây cũng chia sẻ rằng, ngày 01/10 gọi là “ngày quốc thương” thì thích hợp. Ông cho rằng sự ác độc lớn nhất của ĐCSTQ là nói dối để che đậy sự thật, đặc biệt là kiểm soát tất cả truyền thông và tuyên truyền giúp cho sự cai trị của ĐCSTQ, “Đây là tước đoạt quyền thông tin trắng trợn thô bạo nhất”.

Ví dụ, tội ác mổ cắp nội tạng của ĐCSTQ mà truyền thông nước ngoài vạch trần, nhưng người Trung Quốc có rất nhiều người không biết, “Tại sao không biết? Bởi vì ĐCSTQ kiểm soát truyền thông, vì thế các thông tin về tội ác mổ cắp nội tạng và đàn áp Pháp Luân Công đã bị ngăn chặn”.”.

Mã Hiểu Minh công khai ra khỏi đảng sau sự kiện Thiên An Môn ngày 04/6/1989, ông vui vì đã ra khỏi ĐCSTQ, bây giờ ông vẫn hưởng ứng phong trào và kêu gọi mọi người rút khỏi các tổ chức của ĐCSTQ. “Tôi hy vọng những người còn lương tâm có thể dũng cảm đứng dậy. Nếu vẫn là thành viên của đảng Cộng sản thì hãy nhìn thẳng vào sự thật, can đảm đứng lên, giữ ranh giới với tổ chức ĐCSTQ”.

Ông Hạ Thiên Khánh Huy là người Công giáo tại Bắc Kinh, vì dám điều tra chính sách khủng bố người Công giáo của ĐCSTQ mà bị buộc phải sống lưu vong ở Hồng Kông, ông kể lại chuyện bản thân bị ĐCSTQ bức hại tra tấn, bị nhốt vào bệnh viện tâm thần và trại cải tạo lao động, bị dí điện vào bộ phận sinh dục, còng người vào ghế hổ, bẻ răng, nhiều lần đau đớn ngất đi, nay vẫn còn di chứng, dẫn đến bị bệnh cột sống nghiêm trọng phải dùng thuốc giảm đau mới sống được. “Tôi nghĩ rằng qua trải nghiệm đau khổ này, tôi hy vọng mọi người không tin vào ĐCSTQ. Họ là một tổ chức độc ác, họ chà đạp lên nhân quyền”, ông nói.

Tuyết Mai

Cận cảnh quốc lộ 1A ở Bình Định “nát như tương” sau vài trận mưa: Tất cả là do ông trời

Cận cảnh quốc lộ 1A ở Bình Định “nát như tương” sau vài trận mưa: Tất cả là do ông trời

NEWS.TINTUC60PHUT.COM
Chỉ sau vài trận mưa, tuyến quốc lộ 1A (dài hơn 100km, từ huyện Hoài Nhơn đến TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) đã bị hư hỏng nặng, ổ voi, ổ gà xuất hiện dày…