LỜI KẾT: TƯƠNG LAI NÀO CHO TRUNG QUỐC VÀ CHO THẾ GIỚI

LỜI KẾT: TƯƠNG LAI NÀO CHO TRUNG QUỐC VÀ CHO THẾ GIỚI

TÓM TẮT CÁC KỲ TRƯỚC

Ở bên trong Trung Quốc, vì để duy trì quyền lực, ĐCSTQ đã hủy diệt văn hóa, nhồi nhét tư tưởng méo mó, đưa con người qua các cuộc vận động chém giết, rồi lại biến họ thành động vật kinh tế cho Đảng chăn dắt. Ở bên ngoài Trung Quốc, ĐCSTQ dùng quyền và tiền để khiến thế giới tự do trở thành kẻ đồng lõa với tội ác của nó. Tương lai nào cho Trung Quốc và cho thế giới đã là một câu hỏi mà mỗi người đều phải thật sự nghiêm túc đối diện.

Kỳ 1Hủy diệt văn hóa truyền thống
Kỳ 2Nhồi nhét văn hóa ĐCSTQ
Kỳ 3Giành chính quyền để giết
Kỳ 4Cái ác đỉnh điểm & Mục tiêu bất biến
Kỳ 5Biến con người thành động vật kinh tế
Kỳ 6Dùng tiền và quyền bịt miệng thế giới

LỜI KẾT: TƯƠNG LAI NÀO CHO TRUNG QUỐC VÀ CHO THẾ GIỚI

  1. Bức tranh đen tối của ĐCSTQ

Nhìn về Trung Quốc ngày nay, sự phồn vinh bề ngoài không cách nào che đậy được sự mục ruỗng hủ bại bên trong. Nó hoàn toàn là một xã hội mà phần lớn con người coi tiền bạc là tối thượng, mọi người đều chạy theo lợi, chỉ vì tiền mà bất chấp cả nhân cách và nhân tính: bất chân, bất tín, bất thiện, vô đức, vô mỹ, vô lại…

Mang danh là quốc gia có nền kinh tế đứng thứ 2 trên thế giới, nhưng tâm lý chung của người dân Trung Quốc lúc nào cũng đầy dục vọng đói khát, sẵn sàng đấu tranh, giành giật. Gốc rễ của tính cách đói khát ấy là do các cuộc vận động như “Cải cách Ruộng đất”, “Đại nhảy vọt”, “Cách mạng Văn hóa”… đã khiến cho tâm lý bạo động của con người phát triển. Tính cách đó biểu hiện ra ở chỗ “chiếm hữu”, nếu không thể chiếm hữu nhiều hơn một chút thì sẽ cố sức phá hoại. Đối với cá thể mà nói, đặc trưng tâm lý thể hiện ra rõ như sự nóng giận, tham lam, keo kiệt, hèn nhát, tàn bạo, đố kỵ, v.v..

Trong quá trình đấu tranh qua lại, cái ác trong mỗi con người đã bị phóng đại lên đến mức cực đại. Trường kỳ sống trong môi trường phải “vật lộn” với đạo đức, với lương tâm để chọn giữa “tố” hoặc “bị tố”, “giết” hoặc “bị giết”, con người ta quả thật đã bị ĐCSTQ bức đến chỗ tuyệt diệt cái “thiện” trong tâm. Thực chất, những người sống sót qua các cuộc tranh đấu cũng chỉ là những kẻ thất bại, là những nạn nhân, bởi vì thứ chiến thắng chính là Đảng tính, còn nhân tính và bản ngã thật sự của họ thì sớm đã bị chết rồi.

Ông Hồng Minh, một tác giả của nhiều bài viết trên mạng tiếng Trung nhận định:

“Khi lễ giáo thuần chính của Trung Quốc bị gọi là ‘lễ giáo phong kiến’ để đả kích, những thứ bị hủy hoại là tinh hoa của văn hóa dân tộc Trung Hoa và gốc rễ của xã hội… ĐCSTQ đã thay đổi tiêu chuẩn thiện ác của người Trung Quốc; khi sở thích trong sạch của người ta bị giai cấp vô sản cho là ‘tư tưởng giai cấp tư sản’ và khi ‘chân lấm tay bùn’ được coi là ‘sạch sẽ’, người Trung Quốc đã mất đi tiêu chuẩn phân biệt xấu và đẹp.”

“Mấy ngàn năm qua, Trung Quốc được coi là ‘đất nước của lễ nghi’, là hình mẫu của các nước xung quanh. Từ xưa đến nay, bao nhiêu dân tộc đã đến Trung Quốc để học tập. Ngày nay lễ tiết của người Nhật Bản, Hàn Quốc đều được người ta biết đến rộng rãi, nhưng rất ít người nghĩ rằng điều đó là truyền thừa từ văn hóa Trung Quốc.”

Thiện lương của con người đến từ thiên tính của họ, đến từ sự lắng đọng của văn hóa và huyết mạch của tổ tiên, đến từ gia đình và những lời nói việc làm mẫu mực chính thống của người khác. Mất đi văn hóa truyền thống đối với người Trung Quốc mà nói, chính là mất đi tiêu chuẩn đạo đức để làm người, mất đi tín niệm vào Thần, mất đi tiêu chuẩn để ước thúc các hành vi bại hoại, rời xa tiêu chuẩn làm người mà Thần đặt ra cho nhân loại. Do đó, phá hoại văn hóa truyền thống sẽ dẫn đến sự sa đọa đạo đức xã hội. Ngược lại, đạo đức sa đọa sẽ trực tiếp phản ánh vào văn hóa, làm cho văn hóa biến dị thêm một bước nữa. Hai yếu tố này một khi hình thành tuần hoàn ác tính rồi sẽ dẫn đến sự trượt dốc tổng thể về tiêu chuẩn đạo đức và phẩm hạnh. Những việc trước đây bị coi là vô đạo đức, thì hiện giờ cho là những chuyện hết sức bình thường. Con người sống trong văn hóa biến dị như vậy đã rất khó để cảm nhận được sự trượt dốc của tiêu chuẩn đạo đức.

Thêm vào đó, ĐCSTQ còn dùng mọi thủ đoạn để cưỡng chế tẩy não, nhồi nhét hình thái ý thức hệ cộng sản, đồng thời lấy vô Thần luận và triết học đấu tranh làm hạch tâm. Quá trình này họ gọi là “cải tạo tư tưởng”, khiến cho người ta không cách nào chủ động thoát ra được; đồng thời còn sử dụng các loại tra tấn tinh thần, cưỡng chế người ta làm theo. Đây thực chất là đang tiến hành phá hủy tâm linh của mỗi từng cá thể, làm bại hoại một cách có hệ thống lý niệm giá trị truyền thống vốn có của người Trung Quốc. Nó khiến người Trung Quốc ngày nay mang theo đầy bạo lực, oán hận, bất cứ lúc nào, bất cứ là trong trường hợp nào đều có thể bộc phát ra ngoài. Cường độ của nó rất lớn, phương thức biểu hiện rất ác độc, thậm chí còn khiến người trong cuộc cảm thấy kinh hoàng không lý giải nổi.

Rất nhiều người Trung Quốc hiện nay không biết gì về văn hóa truyền thống, cũng không hiểu gì về bản chất của ĐCSTQ. Họ không có văn hóa, không hiểu lịch sử, không màng đạo đức, không có quan niệm đúng sai, không tin có Thần, trong đầu họ chỉ có tiền bạc, quyền lực, dục vọng, khi nói với họ về Thần, họ sẽ cho rằng bạn quá cổ hủ. Dẫu rằng ở đâu đó, trong một hoàn cảnh nào đó, bạn vẫn có thể gặp những người Trung Quốc tốt, nhưng so với xu thế chung của xã hội thì đó là những trường hợp vô cùng hiếm hoi, dù chưa mất đi lương tâm nhưng cũng không dám vượt quá vòng tròn giới hạn mà ĐCSTQ vạch sẵn, không dám đụng chạm tới những tội ác mà ĐCSTQ gây ra, không dám giúp đỡ những gì mà ĐCSTQ muốn tiêu diệt.

Không khó để có thể nhìn thấy một cách toàn diện bức tranh xã hội Trung Quốc ngày nay: nhân tâm mục ruỗng, xã hội suy bại, đất nước đã không ra đất nước. Cái gọi là “xã hội hài hoà”, thực chất là xã hội cùng một giuộc với tà ác, khó mà phân tách ra được. Nỗ lực của dân gian trở về với truyền thống bị dẫn hướng sai một cách giảo hoạt, nhân tâm hướng thiện tự phát bị bóp chết một cách vô tình.

Dục vọng “giàu qua một đêm”, bầu không khí “giải trí đến chết”, tâm thái “nghiện quá rồi sẽ chết” mà ĐCSTQ tận sức tạo ra, khiến cho sự nóng nảy, ác độc, ích kỷ, lạnh nhạt trở thành bầu không khí chung của xã hội. Người có năng lực và suy xét lần lượt bỏ nước mà đi; những người không có lối thoát chỉ đành qua ngày đoạn tháng, trong sợ sệt bất an mà đợi đến ngày mai.

Không chỉ tà biến nhân tâm người Trung Quốc, cho đến nay, ĐCSTQ vẫn tiếp tục đẩy cái ác lên đến đỉnh điểm bởi tội ác diệt chủng, xây dựng hai ngành công nghiệp giết người là mổ cướp nội tạng sống và nhựa hóa thi thể, lấy nguồn từ các tù nhân lương tâm như nhóm Pháp Luân Công, người Duy Ngô Nhĩ, người Tây Tạng, v.v..

Đồng thời đối với quốc ngoại, ĐCSTQ lại dùng tiền và quyền mua chuộc, bắt nạt, cưỡng ép các quốc gia khác phải im lặng trước tội ác chống lại loài người, gây ảnh hưởng tiêu cực tới các tổ chức nhân quyền quốc tế, thậm chí biến họ thành đồng lõa, tiếp tay, làm giàu cho Đảng để bức hại nhiều hơn nữa.

BỨC TRANH TRUNG QUỐC CỦA ĐCSTQ

 

  1. ĐCSTQ – Giáo phái hại dân hại nước chưa từng có

Mặc dù ĐCSTQ chưa bao giờ tự gọi mình là một tôn giáo nhưng nó có tất cả các đặc điểm của một tôn giáo. Khi mới bắt đầu thành lập, nó hô hào nhân dân tham gia vào cuộc đấu tranh suốt đời với mục đích để xây dựng một “thiên đường nhân gian”.

Các tôn giáo có nhà thờ, đền chùa, ĐCSTQ có các cấp Đảng uỷ; Các tôn giáo có lễ rửa tội hay nhập môn, ĐCSTQ có buổi lễ tuyên thệ trung thành vĩnh viễn với Đảng; Các tôn giáo có linh mục, sư sãi, ĐCSTQ có các cấp bí thư; Các tôn giáo có giáo nghĩa, ĐCSTQ có chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng Giang Trạch Dân và Hiến chương của Đảng; Các tôn giáo có kinh sách, ĐCSTQ có bài viết của các lãnh tụ Đảng; Các tôn giáo có các buổi giảng đạo, ĐCSTQ có các buổi học chính trị, các buổi họp và phát biểu của lãnh đạo; Các tôn giáo có Thánh ca, ĐCSTQ có các bài hát ca ngợi Đảng. Hơn thế nữa, ĐCSTQ phủ định, mạt sát tất cả tôn giáo, tất cả Thần linh, tự tôn các lãnh tụ của nó là những vị “Thần”, là “vĩ đại, quang vinh, chính xác”.

Điểm quan trọng nhất là, nếu như các chính giáo từ xưa đến nay đều giảng ra đạo lý hướng con người tới sự thiện lương, lấy sự giáo hóa đạo đức con người và cứu rỗi linh hồn người ta làm mục đích; thì ĐCSTQ làm điều hoàn toàn ngược lại. Những việc làm của ĐCSTQ từ khi cướp đoạt chính quyền xoay quanh đấu tranh giai cấp, cách mạng bạo lực chuyên tàn sát và khủng bố, kết hợp cùng tuyên truyền thù hận, đã cướp đi hàng chục triệu sinh mạng con người. Hơn thế nữa, nó lấy việc huỷ hoại đạo đức con người làm mục đích. Điều đó đã khiến nhân tâm bại hoại, ma tính đại phát, khiến người dân chỉ còn hình hài chứ bản chất đã không còn giống người. Có thể nói rằng cái gọi là “thiên đường nhân gian” của ĐCSTQ chính là địa ngục trần gian ngay giữa đời thường.

Những việc ĐCSTQ làm đã chứng minh rằng nó đích thị là một tà giáo. Nếu như các chính giáo đều do Thần, Phật, Chúa hạ thế truyền Pháp độ nhân, thì trái lại ĐCSTQ huỷ diệt nhân loại. Điều đó nói lên rằng đằng sau ĐCSTQ chính là ma quỷ. Loại ma quỷ này đã đứng đằng sau mọi thủ đoạn của ĐCSTQ để xúi giục con người lừa dối lẫn nhau, tranh đấu với nhau, độc ác đến cùng cực. Giả – Ác – Đấu đã bị ĐCSTQ phóng đại vô số lần.

Nhìn vào những gì ĐCSTQ làm ra, nhìn vào các cuộc vận động của ĐCSTQ, người ta sẽ không khỏi giật mình nhận ra một chữ: Hận. Chữ hận này không phải là thù hận. Thù hận là vì thù mới sinh ra hận, nhưng cái hận mà ĐCSTQ tiêm nhiễm và nuôi dưỡng là cái hận vô duyên vô cớ, hận ngút trời xanh, giống như là cái hận của Satan với Thiên Chúa, cái hận của ma quỷ đối với Phật Thích Ca. Vì hận ấy, ĐCSTQ không chỉ giết chóc người dân một cách tàn bạo qua các phong trào vận động, mà còn khiến đạo đức của con người bại hoại đến mức bị huỷ diệt triệt để, rơi vào vực sâu muôn kiếp không thể quay trở lại làm người.

Tục ngữ nói, theo thiện như leo lên, theo ác như tụt xuống. Những người đạo đức trượt dốc thuận nước đẩy thuyền, mỗi một lần đi theo dục vọng và thoả hiệp nhu nhược, đều sẽ khiến người ta trượt vào sự khống chế của ma quỷ, mãi cho đến một ngày khó tự vực lên được, thậm chí hãm vào hiểm cảnh mà vẫn không tự biết. Đây lẽ nào không phải là hoàn cảnh của rất nhiều người Trung Quốc nói riêng và người dân thế giới nói chung trong thời đại ngày nay sao?

  1. Tương lai nào cho người Trung Quốc và toàn nhân loại?

Căn nhà dỡ bỏ rồi, có thể dựng lại. Gia đình bị phá hoại, có thể hàn gắn lại. Công ty bị phá sản rồi, có thể khởi nghiệp lại. Thời thanh xuân của một thế hệ người bị lãng phí rồi, có thể ký thác hy vọng vào thế hệ sau. Thậm chí quốc gia bị nước khác chinh phục rồi, thì chỉ cần văn hóa, ngôn ngữ và lịch sử không tiêu vong, vẫn còn có một ngày quật khởi lại lần nữa. Nhưng khi lịch sử một dân tộc bị soán đổi, văn tự bị phá huỷ, ngôn ngữ bị nhiễm độc, văn hoá truyền thống bị phá hoại hết lần này lần khác, nhân tâm bị lăng nhục, uốn cong, biến dị hết lần này lần khác, mặt đất hoang vu, nguồn nước khô kiệt, người tốt bị giết hại, lương tri bị làm câm nín, thì cái dân tộc đó liệu còn có một ngày đứng dậy lần nữa hay không?

Các loại tín ngưỡng xưa nay đều nói về thời kỳ mạt kiếp của nhân loại, Phật giáo nói về thời kỳ mạt Pháp, Thiên Chúa giáo nói về ngày tận thế. Khi mà đạo đức con người trở nên tuột dốc, rời xa tín ngưỡng Thần, trong khi ma quỷ mặc sức hoành hành, thì kiếp nạn sẽ xảy ra.

Ngày nay, khi ĐCSTQ dùng quyền và tiền để áp chế và cướp đoạt từ những nước yếu hơn, khống chế và gây rối loạn Liên Hiệp Quốc, gây ảnh hưởng ngầm đối với các quốc gia phương Tây, thì có thể thấy rằng thứ ma quỷ đứng đằng sau ĐCSTQ đã vượt ra khỏi phạm vi của quốc gia và bao trùm toàn nhân loại. Sự xuống dốc của đạo đức do đó không chỉ ở trong phạm vi Trung Quốc Đại lục nữa, mà đã là kiếp nạn của tất cả mọi người trên trái đất.

Mỗi người dân thế giới thực sự cần giữ gìn bản tính thiện lương, giữ gìn quy phạm đạo đức và phẩm hạnh tư tưởng, đồng thời nhận thức được bản chất của ĐCSTQ và mục đích huỷ diệt mà nó hướng tới, có như vậy mới có thể có hành động thích đáng đối với những tội ác mà ĐCSTQ gây ra. Vạch trần mục đích cuối cùng của ĐCSTQ để cho nhiều người hơn nữa hiểu được bản chất của nó, chính là ước nguyện của loạt bài này.

Còn với người Trung Quốc mà nói, chỉ có khôi phục lại đạo đức toàn xã hội, tịnh hóa tâm linh, khôi phục truyền thống, xây dựng lại tín ngưỡng đối với Thần, người Trung Quốc mới có thể tránh được khống chế của ĐCSTQ và mở ra được cho mình một con đường dẫn tới tương lai tốt đẹp.

Hiện nay, tại Trung Quốc và khắp thế giới đã xuất hiện một làn sóng thoái xuất khỏi ĐCSTQ đối với những người đã gia nhập nó. Các nước phương Tây mà đi đầu là Mỹ cũng đang ngày càng nhìn rõ hơn bản chất của ĐCSTQ và thanh lý những ảnh hưởng của nó trên toàn thế giới. Kiếp nạn này của nhân loại thật sự vẫn còn nhìn thấy hy vọng!

 Ban biên tập Trí Thức VN

Hát trên những xác người…

Image may contain: 1 person, text
No automatic alt text available.
Image may contain: drawing
No automatic alt text available.

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

09.10.2018

Có những chuyện phải cười ra nước mắt
Xứ thiên đường thật lắm việc nhiễu nhương
Chúng cướp đất xây nhà hát giao hưởng
Đẩy dân đen lay lắt ngủ ngoài đường !

Giá nghe hát hẳn phải cao ngất ngưởng
Chỉ lương quan mới dám hưởng mà thôi
Những con cừu tai trâu ngồi nghe nhạc
Nhìn đám dân oan đang oán thán kêu gào !…

VHL

Sài Gòn, 19h00 ngày 09/10/2018
————
Hình : FB (Cảm ơn các tác giả đã chế tác và các bạn gửi tặng hình)

Cả hội cùng vui vẻ bổ nhiệm chức vụ mới cho nhau..!?

Son Dang

Cả hội cùng vui vẻ bổ nhiệm chức vụ mới cho nhau..!?
NLD.COM.VN
(NLĐO)- Hàng loạt cán bộ, lãnh đạo các huyện có liên quan đến những sai phạm gây rúng động tại địa phương lại được điều chuyển nắm giữ chức vụ cao hơn.

ĐÂU CẦN ĐỢI TÀU CỘNG CHO PHÉP NHƯ VIỆT NAM !?

Image may contain: 4 people, people smiling, text
Lê Ngọc Thanh

ĐÂU CẦN ĐỢI TÀU CỘNG CHO PHÉP NHƯ VIỆT NAM !?

RFI – Phát ngôn viên Kim Eui Kyeom, được Yonhap trích dẫn, cho biết là tổng thống Hàn Quốc Moon Jae In sẽ chuyển thư mời của ông Kim Jong Un khi hội kiến giáo hoàng Phanxicô nhân chuyến công du châu Âu vào tuần tới. Trong chuyến công du này, ông Moon Jae In sẽ ghé Vatican hai ngày 17 và 18/10.

Theo lời phát ngôn viên nói trên, tổng thống Hàn Quốc sẽ kêu gọi sự trợ giúp của giáo hoàng Phanxicô cho việc thúc đẩy hòa bình ở trên bán đản Triều Tiên và thảo luận với ngài về hợp tác tương lai giữa Seoul với Tòa Thánh.

Indonesia chạy đua với thời gian để tìm xác nạn nhân thiên tai

Các nhân viên cứu hộ ở Indonesia hôm 9/10 tăng cường nỗ lực tìm kiếm các nạn nhân của trận động đất và sóng thần, với hy vọng thu hồi được nhiều tử thi nhất có thể trước hạn chót là cuối tuần này, khi công tác cứu hộ kết thúc.

Theo tin Reuters, hiện còn khoảng 5.000 nạn nhân trong trận động đất 7,5 độ Richter và sóng thần ngày 28/9 vẫn chưa được tìm thấy. Hầu hết đều bị chôn vùi dưới dòng nước bùn đã phun lên từ dưới lòng đất khi động đất khuấy đất chung quanh nơi đó thành một đầm lầy.

Số tử vong chính thức vào ngày 9/10 đã tăng lên tới 2.010 người, hầu hết ở thành phố biển Palu, trên bờ biển phía tây đảo Sulawesi, cách thủ đô Jakarta 1.500 km về hướng đông bắc.

Hơn 1.000 nhân viên cứu hộ đang đào bới tìm kiếm những đống đổ nát trên diện rộng, đặc biệt trong ba khu vực bị đất hóa lỏng hủy hoại ở phía nam thành phố.

Cơ quan khắc phục hậu quả thiên tai Indonesia đã quyết định chấm dứt tìm kiếm kể từ ngày thứ Năm, nêu lên lo ngại bệnh tật sẽ lây lan. Sau đó, các đống đổ nát sẽ được thu dọn sạch sẽ và những khu vực có xác chết sẽ được xây thành công viên, địa điểm tổ chức thể thao và đài tưởng niệm.

Cơ quan khắc phục hậu quả thiên tai cho biết công tác tìm kiếm đang được đẩy mạnh và tập trung hơn vào những khu vực được cho là có nhiều người bị chôn vùi.

About this website

VOATIENGVIET.COM
Các nhân viên cứu hộ ở Indonesia hôm 9/10 tăng cường nỗ lực tìm kiếm các nạn nhân của trận động đất và sóng thần, với hy vọng thu hồi được nhiều tử thi nhất có thể trước hạn chót

Cuộc chiến thương mại: ‘TQ đang lo lắng’

Van H Pham and 2 others shared a link.
About this website

BBC.COM

Ngân hàng trung ương TQ vừa quyết định cắt giảm tỷ lệ dự trữ như một nỗ lực để bảo vệ nền kinh tế trong cuộc chiến thương mại.
Van H Pham
Cuộc chiến thương mại: ‘TQ đang lo lắng’

Trung Quốc vừa có một động thái cho thấy Bắc Kinh đang âm thầm đối phó với ảnh hưởng của cuộc chiến thương mại đối với nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.

Ngân hàng trung ương Trung Quốc vừa tuyên bố hôm 7/10 rằng sẽ cắt giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc xuống 100 điểm cơ bản.

“Trung Quốc có lẽ đang phải đối mặt với thời kỳ tội tệ nhất kể từ cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu,” Fraser Howie, một nhà phân tích độc lập, người đã viết sách về hệ thống tài chính của Trung Quốc, nói với CNBC.

Đây là lần thứ tư ngân hàng trung ương Trung Quốc đã phải cắt giảm yêu cầu dự trữ trong năm nay.

Xung đột giữa với Hoa Kỳ đã thị trường chứng khoán và tiền tệ của Trung Quốc, và có những dấu hiệu sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ nền kinh tế Trung Quốc.

Hoa Kỳ đã áp đặt thuế quan đối với gần một nửa tổng hàng hóa xuất khẩu của Trung Quốc vào Mỹ.

Trong khi đó Washington đe dọa sẽ đánh tiếp thuế lên tất cả các hàng nhập khẩu còn lại của Bắc Kinh.

Ngoài ra, chính quyền Trump còn cáo buộc Trung Quốc can thiệp vào cuộc bầu cử giữa và thao túng tiền tệ.

Bản quyền hình ảnh Getty Images
Chứng khoán Trung Quốc rơi liên tục trong bốn ngày

Quyết định của ngân hàng trung ương Trung Quốc cắt giảm tỷ lệ dự trữ của các ngân hàng là dấu hiệu cho thấy các nhà chức trách trong nền kinh tế lớn thứ hai thế giới đang lo lắng về một cuộc chiến thương mại kéo dài với Hoa Kỳ, các chuyên gia nhận định.

“Trung Quốc đang có chút lo lắng. Đang có nhiều cơn gió thổi ngược chiều nó và tôi nghĩ [Bắc Kinh] đã đúng đắn khi chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất và kỳ vọng vào điều tốt đẹp nhất,” Gareth Nicholson, người đứng đầu Ngân hàng Singapore, nói với CNBC.

Ngân hàng trung ương Trung Quốc cho biết sẽ cắt giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc xuống 100 điểm cơ bản từ ngày 15/10.

750 tỷ nhân dân tệ (khoản 109 tỷ USD) tiền mặt sẽ được bơm vào hệ thống ngân hàng Trung Quốc.

Việc cắt giảm yêu cầu dự trữ sẽ giải phóng tiền cho các ngân hàng để cho vay lẫn nhau và cho người tiêu dùng.

Tuy nhiên, Trung Quốc nhấn mạnh tháng trước, trong một bài báo 71 trang, rằng nền kinh tế của nó là “rất kiên cường” và Bắc Kinh không sợ một cuộc chiến thương mại.

Ông Nicholson lưu ý rằng nếu tình hình thương mại xấu đi hơn nữa, Trung Quốc vẫn sẽ có một số đòn bẩy để cứu nền kinh tế của mình vì Chủ tịch Tập Cận Bình có một ”nguồn vốn chính trị” khổng lồ sau khi trở thành Chủ tịch trọn đời.

“[Ông Tập] sẽ không phải lo lắng về một cuộc bầu cử nào khác trong sáu tháng, 12 tháng, hay 18 tháng. Ông ta có sự ổn định và như thế nếu bật lại, ông ta không cần phải lo lắng về việc ‘điều này đẩy ngân sách ra quá nhiều, sẽ gây ra quá nhiều nợ,” Nicholson nói thêm.

“Ông ta có thể giải quyết vấn đề nợ ba, bốn, năm năm sau đó,” Nicholson nói.

XƯNG TỘI VỚI LINH MỤC …

Van H Pham

CHUYỆN VUI NHÀ ĐẠO…

XƯNG TỘI VỚI LINH MỤC …
(LM Piô Ngô Phúc Hậu)

Một người đàn ông đồ sộ vỗ vai một ông linh mục, vừa hỏi vừa cười hóm hỉnh:

– Chỗ anh em với nhau, tôi hỏi thiệt tình, anh đừng giận tôi nha.

– Chuyện gì mà vô đề long trọng dữ vậy?

– Tôi nghe người ta nói: đạo của anh bắt tín đồ có tội phải đi xưng tội với cha cố và cha cố tha tuốt luốt. Cái đó có không?

– Có. Thì đã sao nào?

– Thì đạo của anh buồn cười quá à.

– Những gì làm anh buồn cười, thì kể cho tôi nghe coi.

– Nhiều lắm. Thứ nhất: linh mục các anh là người như người ta; cũng biết ăn gian nói dối; cũng biết ngoại tình… thì tại sao lại dám ngồi tòa tha tội cho người gian dối, gian dâm?

– Ông chánh án ngồi tòa: tha bổng, kêu án tử hình, kêu án tù chung thân…, thì ông chánh án là người hay là thiên thần?

– Ông chánh án cũng là người nên cũng có thể phạm tội, nhưng ông ngồi tòa với tư cách là đại diện công lý, đại điện cho dân.

– Thì linh mục chúng tôi có tha tội cho tín đồ với tư cách của cá nhân mình đâu. Chúng tôi tha tội nhân danh Chúa và do yêu cầu của Chúa. Đức Giêsu trước khi về trời đã nói với các Tông đồ rằng: “Điều gì chúng con tha dưới đất, thì trên trời cũng tha”.

– Tội phạm tới Chúa thì xưng với Chúa và xin Chúa tha, hà cớ gì Chúa lại trao quyền ấy cho các anh?

– Để tôi kể cho anh một câu chuyện:

Có một người mẹ đang mổ cá, tay dơ quá. Thằng cu tí của bà đang chạy chơi trên sân sũng nước, vì trời mới mưa, bỗng té ạch một cái. Bà không dám bỏ rổ cá đang dang dở, vì con mèo cồ đang ngồi liếm mép. Bà kêu cô chị của thằng cu tí: “Hai! Con đi tắm cho em!”. Cô chị cũng chẳng sạch sẽ gì, mới quét chuồng heo xong, thoang thoảng mùi cháo thiu, vội vàng dìu cu tí đi tắm. Cu tí sạch boong, thay quần áo mới, tóc rẽ ngôi láng coóng, thơm thơm mùi nước hoa của mẹ, nhảy tưng tưng, cười toe toét, thương chị quá chừng.

Vậy đó. Bây giờ tôi hỏi anh: Ở trên đời này, có thằng cu tí nào thắc mắc với cô chị nó rằng: “Chị lấy quyền gì mà tắm cho tôi? Chị có sạch sẽ gì đâu mà dám tắm cho tôi, chải đầu cho tôi, thay đồ cho tôi, lại còn lấy dầu thơm của mẹ mà xức cho tôi nữa. Bày đặt!”. Xin lỗi anh. Nếu trên đời này có thằng cu tí nào nói như thế, thì nó chính là anh đấy.

– Anh trả lời hay. Cho anh mười điểm.

– Còn thắc mắc gì nữa nào?

– Thắc mắc thứ hai: Có tội thì phải phạt. Còn các anh thì tội gì cũng tha tuốt luốt. Như vậy là các anh vẽ đường cho hươu chạy, là xúi người ta cứ phạm tội tối đa.

– Linh mục chúng tôi là cô chị của thằng cu tí. Cô chị chỉ mong muốn một điều là thằng em hết dơ. Dĩ nhiên là thằng cu tí chẳng muốn té. Nhưng có thể là nó sẽ còn té nữa. Nếu nó té nữa, thì cô chị lại tắm cho nó, an ủi và khuyên nhủ nó. Như vậy đâu phải là cô chị vẽ đường cho hươu chạy. Nói cho vui vậy thôi, chứ vấn đề tha tội trong đạo không đơn giản như thế. Theo giáo lý, thì muốn được tha tội, thì phải có điều kiện. Điều kiện một là phải thành tâm sám hối, mà thành tâm sám hối, thì bao hàm việc quyết tâm chừa tội. Điều kiện hai là phải đền tội xứng đáng. Nếu ăn trộm, phá hoại thì phải bồi thường. Bồi thường tiền của. Bồi thường danh dự,… vân vân… Xét về mặt tâm lý, người Công giáo xưng tội xong cảm thấy tâm hồn sung sướng, giàu nghị lực để tránh tội, chứ không có ý đồ phạm tội lại, phạm tội thêm. Đó chính là tâm tư của thằng cu tí sau khi được chị nó tắm cho. Chị tắm và em được tắm nảy ra một tình cảm rất thân thương. Thằng cu tí thấy mình sạch quá, đẹp quá, thơm quá và chẳng muốn ở dơ chút nào.

-Cho anh thêm mười điểm nữa. Không ngờ mà đạo của anh vừa có tình vừa có lý. Và… bây giờ là thắc mắc thứ ba. Nếu tôi là tín đồ Công giáo, tôi chỉ dám xưng ba cái tội lặt vặt thôi, còn tội quan trọng…, thì tôi hổng dám đâu.

-Ví dụ tội gì nào?

– Ví dụ tôi xưng tội ăn cắp xe của bố anh, mà em của anh là trưởng ban công an xã, thì thế nào anh cũng móc điện thoại đi động gọi cho em của anh ngay. Ví dụ tôi xưng tội tò tí với em dâu của anh, thì thế nào anh cũng bật mí cho thằng em trai của anh liền. Đúng không nào?

– Chà. Kẹt dữ ạ.

– Vậy là anh thua rồi phải không?

– Có thể thua thôi, chứ chưa thua đâu. Nếu tôi vì quá thương bố mất xe, vì quá thương thằng em làm công an đang bí lối và thương thằng em trai bị vợ cắm sừng, thì tôi có thể làm bật mí tội của anh. Trong trường hợp này, theo Giáo Luật, thì tôi phạm một tội rất nặng. Tội này có tên là “Lỗi ấn tòa xá giải”. Sau khi phạm trọng tội này, tôi không thể đi xưng tội với bất cứ một linh mục nào. Tôi phải xin ơn tha tội nơi Tòa Thánh.

– Đã có một linh mục lỗi ấn tòa xá giải rồi.

– Ai và ở đâu?

– Một tín đồ ở miền Tây theo cách mạng, rải truyền đơn chống Pháp, đi xưng tội. Thế là ông cha báo cò Tây đến bắt, đày ra Côn Đảo.

– Rải truyền đơn chống Pháp thì tại sao lại bảo là tội, tại sao lại đi xưng làm chi? Người làm cách mạng không lẩm cẩm như vậy đâu. Về vấn đề “lỗi ấn tòa” tôi khẳng định với anh rằng: linh mục là người, thì có thể phạm lỗi ấy. Nhưng trên thực tế, thì tôi chưa thấy xảy ra điều đó, dù bên Tây hay bên Đông, dù thời xưa hay thời nay. Ngược lại có nhiều linh mục vì bảo vệ ấn tòa mà lâm nạn. Tôi kể cho anh nghe hai chuyện thôi:

*Chuyện một. Sau thế chiến thứ hai ở bên Ý xảy ra một chuyện rất thương tâm. Một linh mục chánh xứ đang làm việc tại bàn giấy. Vào lúc 20 giờ 30 có người gõ cửa. Mở cửa ra thì gặp người khách lạ xin xưng tội. Hắn quỳ mọp xưng tội rất vội vã, rồi vội vàng rút lui y như người bị rượt đuổi.

Hắn vừa đi khỏi thì cảnh sát tới.

– Thưa linh mục, vừa có một vụ cướp của, giết người xảy ra ở nhà ga. Theo kinh nghiệm chuyên nghiệp của chúng tôi, thì hắn còn luẩn quẩn đâu đây. Vậy xin linh mục giúp chúng tôi chu toàn nhiệm vụ.

– Tôi không biết.

– Ủa, sao lại có khẩu súng lục ở trong sọt rác này?

– Tôi không biết.

– Nếu là súng của linh mục, thì xin vui lòng cho chúng tôi coi giấy chủ quyền. Nếu không phải của linh mục, thì xin vui lòng cho biết ai là chủ của nó. Khẩu súng này mới xài tức thời, vì nòng của nó có mùi khen khét.

– Tôi không biết.

– Chúng tôi sẽ khởi tố linh mục về tội sở hữu vũ khí bất hợp pháp. Linh mục còn phải trả lời trước tòa: tại sao súng mới nhả đạn lại nằm trong sọt rác, dưới gầm bàn của linh mục, ngay sau thời gian có vụ nổ súng tại nhà ga.

Quả thật, linh mục chánh xứ ấy phải đứng trước vành móng ngựa. Quan tòa và công tố viên đặt ra rất nhiều câu hỏi. Nhưng câu hỏi nào cũng được trả lời y như nhau: “Tôi không biết” – Cuối cùng tòa buộc hai tội: cướp của – giết người và khinh dể tòa án. Rồi tuyên án tù chung thân.

Một linh mục đi tù chung thân vì tội giết người cướp của. Buồn quá! Nhục quá! Mà cũng oan khiên quá! Nhưng linh mục ấy đã cúi đầu chấp nhận chỉ vì lương tâm không cho phép bật mí bất cứ điều gì mình biết trong tòa xá giải.

Mười ba năm sau, tên trộm ấy ra tự thú. Linh mục đi tù oan được trả cả tự do lẫn danh dự. Chua quá! Nhưng cũng vinh dự quá!
*************

*Chuyện hai. Chuyện này xảy ra trong một gia đình bất hạnh. Ông chồng thì đam mê cờ bạc, rượu chè, trai gái. Bà vợ thì cắn răng chịu đựng. Chịu đựng mãi thành hiện tượng dồn nén. Dồn nén mãi thì phải bùng vỡ. Hôm ấy ông chồng đi chơi mãi tới quá nửa đêm mới về. Ông gọi cửa. Bà mở cửa. Ông vừa đưa đầu vào, thì một lưỡi dao phập xuống…

Cơn điên qua rồi, bà vợ khóc lóc thảm thiết. Bà đến nhà thờ xưng tội với cha xứ, rồi đi thú tội với công an xã. Công an xã mời linh mục chính xứ tới để bổ túc hồ sơ.

– Bà Nguyễn Thị M. khai rằng bà đã đi xưng tội, kể lể hết mọi hành vi tội ác. Vậy yêu cầu linh mục cho chúng tôi biết bà M. đã khai gì với linh mục?

– Tôi không biết.

– Đương sự đã khai với linh mục, thì linh mục có nhiệm vụ phải khai với chính quyền, vì đây là vụ án quan trọng.

– Tôi không được nói, vì theo Giáo Luật, tôi không được làm lộ những gì người ta xưng trong tòa.

– Như vậy là ông coi thường chánh quyền. Nếu ông ngoan cố, tôi sẽ còng tay ông.

Ông trưởng ban công an xã đập bàn, giận dữ. Ông chủ tịch Mặt trận phải vội vàng chạy qua góp ý.

– Luật của đạo Thiên Chúa như vậy đó. Các anh cứ ghi nhận những gì bà M. đã khai – Bà M. đã tự thú, thì bà còn giấu giếm làm chi. Lời khai của bà là đủ rồi.

– Thôi, cụ đi về đi.

Anh công an hạ giọng, gấp hồ sơ, đứng dậy, đi tìm điếu cày…

Ông cha xứ 90 tuổi đi về, lòng buồn man mác. Anh công an rít một điếu thuốc lào, lòng nhẹ lâng lâng.

– Tôi giải đáp như thế là hết lời, hết ý rồi đấy. Anh vừa lòng chưa?

– Mới vừa lòng 90 phần trăm thôi.

– 90 hay 100 đã là “bên tám lạng bên nửa cân”. Tôi mừng lắm rồi. Chào anh.

 

 

Mẹ Têrêsa người Ba Na

Image may contain: 1 person, smiling, closeup
Image may contain: 3 people, people standing, beard and outdoor

Chơi Rong

Mẹ Têrêsa người Ba Na

Đã 83 mùa rẫy, Mẹ vẫn mẫn tuệ với tiếng anh trôi chảy, trò chuyện với đồng nghiệp, bác sĩ Smith lặn lội từ Mĩ tìm và ghé thăm Mẹ chiều qua tại cô nhi viện thuộc giáo sứ Kon Jơdreh – Kon Tum sau gần 58 năm xa cách.

Tên Mẹ: Gabrielle Y Chẽ sinh ra từ buôn Kon Hring Nao, vào nhà dòng học ngành y với chức danh Y Sĩ, sau khi vào nhà tập, Mẹ đã cống hiến trọn vẹn đời mình để cứu chữa không biết bao nhiêu sinh mệnh, làm việc tại bệnh viện Minh Quý (Kon Tum) từ năm 1958 cho đến kết thúc chiến tranh, Mẹ không phân biệt bên này bên kia, điều Mẹ quan tâm là làm sao cho người bệnh bớt đau đớn.

Sau năm 1975 Mẹ phải đi cải tạo hết 3 năm 3 tháng tại trại PleiBông, tại đây Mẹ cũng hết lòng chăm sóc cho cả hai phe với tất cả tấm lòng yêu thương tận tụy vô bờ, hết hạn cải tạo, ban quản lý trại yêu cầu Mẹ ở lại để phụ trách y tế, Mẹ từ chối để về lại nhà dòng.

Tưởng rằng sau khi cải tạo Mẹ sẽ được tự do, nhưng chính quyền cấm không cho Mẹ về lại nhà dòng, buộc Mẹ phải về làng. Mẹ vẫn vui vẻ về lại buôn làng nơi mình sinh ra, đi nương, đi rẫy lo cái ăn cho các cháu mồ côi, chăm sóc, chữa bệnh cho đồng bào mình.

Năm 1998, Đức Cha Chung đã tìm cách đưa mẹ về một cô nhi viện, tại đây, với kiến thức y khoa của mình, Mẹ chăm sóc các cháu mồ côi, hằng ngày mẹ vẫn đi nương rẫy để kiếm cái ăn cho các cháu, cho đến bây giờ vẫn vậy.

Khi ở gần Mẹ, cảm nhận dòng năng lượng tươi mát Mẹ cho, khi không còn cái tôi thì tình yêu thương, lòng từ bi bác ái không có đường biên.

Gần Mẹ, cảm thấy hỗ thẹn về cái tôi của mình, mỗi từng sát na nó đóng vảy từng lớp từng lớp dày, nội kết bên trong, khi chạm vào nó phun nọc làm tổn thương chính nó và mọi cái xung quanh. Để rồi chính nó phải nhận lãnh khổ đau.

Ta còn giỡn nữa hay thôi
Khói bay mờ tỏa luân hồi vòng vo
Gửi về đâu một chút tro
Kèn vang lộn mửa tiếng ò í e

(Sơn Núi)

GỬI BẠN, TỪ TRÁI TIM TÔI.    

GỬI BẠN, TỪ TRÁI TIM TÔI.    

Steve Jobs

Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.

  

Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn… Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.

   Tạo hóa dựng nên chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỷ niệm của yêu thương. Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn !

     – Cái giường nào đắt giá nhất trên đời?

 Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xế lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: đó là sự sống. Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống.Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và chăm sóc đồng bào của bạn”!!!

 *** (Những LỜI CUỐI CÙNG của Steve Jobs – người sáng-tạo ra Iphone Apple – chấn-động cả thế-giới !!!)

From: TU-PHUNG