Trích một số phát biểu trong phiên điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ của Joshua Wong.

Trần Bang
18.09.2019

Trích một số phát biểu trong phiên điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ của Joshua Wong.

“Tôi đã từng là gương mặt hoạt động của phong trào thanh thiếu niên Hồng Kông. Tuy nhiên, trong phong trào lãnh đạo hiện nay, sự hy sinh của tôi chỉ là tối thiểu so với những người trong chúng ta đã bị buộc nghỉ việc để phản đối, những người thậm chí dù bị thương nhưng vẫn quá sợ để đến bệnh viện, hoặc bị buộc phải tự kết liễu đời mình. Hai người tình nguyện viên mỗi người bị mất một mắt. Người trẻ nhất trong số 1.400 người bị bắt cho đến nay chỉ là một học sinh 12 tuổi. Tôi không biết họ, nhưng nỗi đau của họ là nỗi đau của tôi. Chúng tôi cùng thuộc về một cộng đồng đang đấu tranh cho quyền tự quyết để chúng tôi có thể xây dựng một tương lai tươi sáng hơn.

Một em bé được sinh ra hôm nay, không chắc sẽ tổ chức được sinh nhật lần thứ 28 của mình vào ngày 1 tháng 7 năm 2047, ngày của kỳ hạn cuối, khi chính sách 50 năm của Hồng Kông không có thay đổi nào được xem xét. Thời hạn cuối đó ở gần với chúng ta hơn là khi nó xuất hiện. Không có cách gì quay lại được đâu.Nhiều thập kỷ tới kể từ bây giờ, khi các nhà sử học nhìn lại, tôi chắc chắn rằng năm 2019, hay sớm hơn là năm 2014, hóa ra sẽ là một bước ngoặt. Tôi cũng hy vọng rằng các sử gia sẽ vinh danh Quốc hội Hoa Kỳ vì đã đứng về phía người Hồng Kông, về phía nhân quyền và dân chủ.”

Joshua Wong./.
FB Võ Hồng Ly

Image may contain: 1 person, eyeglasses and text

Anh Hùng này nói quá đúng luôn !

Nguyễn Kim Chi posted 3 updates.
Image may contain: 1 person, text

Nguyễn Quốc Kiên

Khôi Nguyên

Anh Hùng này nói quá đúng luôn !

Thế giới chưa bao giờ bỏ ra 3000 tỉ làm kênh tưới nước nhưng khi làm xong không biết tưới cái gì anh Hùng ạ !

Thế giới chưa bao giờ đổi tên trường đại học để tránh tụt hậu như em Tiến đang làm anh Hùng ạ !

Thế giới chưa bao giờ có kẻ viết sách lên lớp dạy đời rồi tham nhũng cả mấy ngàn tỉ như bộ trưởng trương minh tuấn anh Hùng ạ !

Thế giới làm gì có chuyện dùng lu chống ngập dùng can chữa cháy dùng cờ chống giặc ngoại xâm đâu anh Hùng nhỉ !

Thế giới làm gì có chuyện mưa xuống là tất cả các thành phố từ cao nguyên đến đồng bằng thậm chí như đảo Phú Quốc chung quanh là biển đều ngập một cách triệt để đâu anh Hùng nhỉ !

Thế giới chưa bao giờ có chuyện như ông HCM lúc sinh thời từng nói với thuộc cấp mình không có tư tưởng gì . Nhưng khi chết đi bọn tuyên giáo đẻ ra hàng núi tư tưởng để nhằm nhồi sọ ngu dân nước Việt anh Hùng ạ ! ..v..v…

Hôm nay viết chừng đó thôi nếu có thời giờ ngồi kể hết ra chuyện chỉ có ở nước Việt nhưng không có ở thế giới , lấy tàu mà chở cũng không hết anh Hùng nhỉ !

Các báo lớn ở Việt Nam ‘né’ tin Joshua Wong điều trần trước Quốc Hội Mỹ

Các báo lớn ở Việt Nam ‘né’ tin Joshua Wong điều trần trước Quốc Hội Mỹ

Nguoi-viet.com

Bản tin trên báo Một Thế Giới. (Hình chụp qua màn hình)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Nếu chỉ theo dõi các báo lớn ở Việt Nam hôm 18 Tháng Chín mà không đọc các báo tiếng Việt ở hải ngoại, người đọc trong nước sẽ không biết đến sự kiện Joshua Wong, lãnh đạo phong trào Dù Vàng, tổng thư ký đảng Demosito, vừa điều trần trước Quốc Hội Mỹ vào nửa đêm (giờ Việt Nam).

Đây là sự kiện mà tất cả các hãng truyền thông uy tín hàng đầu của thế giới như CNN, BBC, Reuters, RFA, AFP, AP… đều tường thuật cặn kẽ, thậm chí phát video trực tiếp để người đọc tiện theo dõi và bình luận.

Hoàng Chí Phong bày tỏ lo ngại rằng Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình có thể quyết định hành động mạnh mẽ hơn trước lễ kỷ niệm 70 năm Quốc khánh Trung Quốc vào ngày 1 Tháng Mười. “Việc Bắc Kinh gửi binh đoàn xe tăng đến thành phố thiếu cơ sở thuyết phục, nhưng không gì là không thể,” báo Phụ Nữ TP.HCM dẫn lời anh Joshua Wong.

Bản tin trên báo Phụ Nữ TP.HCM hôm 18 Tháng Chín. (Hình chụp qua màn hình)

Bài báo của Phụ Nữ TP.HCM được cho là “can đảm” trong bối cảnh các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Zing, Người Lao Động, Pháp Luật TP.HCM, VietNamNet… đều chọn cách né tránh đăng tin về sự kiện “nhạy cảm, có thể khiến nhà cầm quyền Trung Cộng” phật ý như thế này.

Ngay cả báo VNExpress, vốn luôn miêu tả Joshua Wong một cách xách mé là “thủ lĩnh ô dù Hồng Kông” cũng không cập nhật tin Joshua Wong điều trần trước Quốc Hội Mỹ, dù trước đó liên tục đưa tin về việc anh này bị bắt rồi được thả…

Như vậy có thể thấy, trong bối cảnh Việt Nam và Trung Cộng đang xảy ra căng thẳng ở bãi Tư Chính, các báo nhà nước tuy được “bật đèn xanh” lên án các hành vi của Trung Cộng ở Biển Đông, nhưng cũng nhận lệnh “im tiếng” về sự kiện anh Joshua Wong điều trần trước Quốc Hội Mỹ.

Đáng lưu ý, tám ngày trước, khi anh Joshua Wong đến Đức gặp ông Heiko Maas, ngoại trưởng nước này, để vận động sự ủng hộ của phương Tây đối với công cuộc đấu tranh vì dân chủ của người biểu tình Hồng Kông, các báo như Tiền Phong chỉ đưa tin theo kiểu: “Bộ Ngoại Giao Trung Quốc gửi phản đối mạnh mẽ đến Đức vì cuộc gặp giữa ngoại trưởng Đức với một nhà hoạt động Hồng Kông”.

Quan điểm đưa tin về Joshua Wong và biểu tình ở Hồng Kông của các báo nhà nước ở Việt Nam được ghi nhận hoàn toàn “nhất quán” với chủ trương của Thông Tấn Xã Việt Nam.

Trong các bản tin gần nhất về chuyện người dân Hương Cảng xuống đường phản đối nhà cầm quyền Cộng Sản Trung Quốc và dự luật Dẫn Độ, Thông Tấn Xã Việt Nam đều mô tả: “Mặc dù cuộc biểu tình đã bị cảnh sát từ chối cấp phép, nhưng những người biểu tình vẫn ra đường tuần hành và có những hành động quá khích khiến đặc khu này tiếp tục phải hứng chịu những ảnh hưởng nặng nề.” (T.K.)

Văn hoá: Đốt Sách

Image may contain: 2 people, people standing and outdoor
Image may contain: one or more people, people sitting, people standing and outdoor
Lê Hoàng

( sưu tầm )

https://www.facebook.com/tony.pham.…/posts/10218932620403185

Văn hoá: Đốt Sách

Nguyễn Hiến Lê

Một trong những công việc đầu tiên của chính quyền là hủy tất cả các ấn phẩm (sách, báo) của bộ Văn hóa ngụy, kể cả các bản dịch tác phẩm của Lê Quí Đôn, thơ Cao Bá Quát, Nguyển Du; tự điển Pháp, Hoa, Anh cũng bị đốt. Năm 1976 một ông thứ trưởng Văn hóa ở Bắc vào thấy vậy, tỏ ý tiếc

Nhưng ông thứ trưởng đó có biết rõ đường lối của chính quyền không, vì năm 1978, chính quyền Bắc chẳng những tán thành công việc hủy sách đó mà còn cho là nó chưa được triệt để, ra lệnh hủy hết các sách ở trong Nam, trừ những sách về khoa học tự nhiên, về kĩ thuật, các tự điển thôi; như vậy chẳng những tiểu thuyết, sử, địa lí, luật, kinh tế, mà cả những thơ văn của cha ông mình viết bằng chữ Hán, sau dịch ra tiếng Việt, cả những bộ Kiều, Chinh phụ ngâm… in ở trong Nam đều phải hủy hết ráo.

Năm 1975, sở Thông tin văn hóa thành phố Hồ Chí Minh đã bắt các nhà xuất bản hễ sách nào còn giữ trong kho thì phải nạp hai hay ba bản để kiểm duyệt: sau mấy tháng làm việc, họ lập xong một danh sách mấy chục tác giả phản động hay đồi trụy và mấy trăm tác phẩm bị cấm, còn những cuốn khác được phép lưu hành.

Nhưng đó chỉ là những sách còn ở nhà xuất bản, những sách tuyệt bản còn ở nhà tư nhân thì nhiều lắm, làm sao kiểm duyệt được? Cho nên sở Thông tin văn hóa ra chỉ thị cho mỗi quận phái thanh niên đi xét sách phản động, đồi trụy trong mỗi nhà để đem về đốt. Bọn thanh niên đó đa số không biết ngoại ngữ, sách Việt cũng ít đọc, mà bảo họ kiểm duyệt như vậy thì tất nhiên phải làm bậy. Họ vào mỗi nhà, thấy sách Pháp, Anh là lượm, bất kì loại gì; sách Việt thì cứ tiểu thuyết là thu hết, chẳng kể nội dung ra sao. Họ không thể vào hết từng nhà được, ghét nhà nào, hoặc công an chỉ nhà nào là vô nhà đó.

Một nhóm ba thanh niên cũng xin vào xét tủ sách của tôi. Nhà tôi tiếp họ, hỏi:

– Các cháu học ở đâu? Có đọc sách ông Nguyễn Hiến Lê không?

Một người học Đại học, đáp có đọc sách tôi. Nhà tôi bảo:

– Nhà này là nhà ông Nguyễn Hiến Lê đấy.

Họ vội vàng xin lỗi rồi rút lui.

Lần đó sách ở Sài gòn bị đốt kha khá. Nghe nói các loại đồi trụy và kiếm hiệp chất đầy phòng một ông chủ thông tin quận, và mấy năm sau ông ấy kêu người lại bán với giá cao.

Lần thứ nhì năm 1978 mới làm xôn xao dư luận. Cứ theo đúng chỉ thị “ba hủy”, chỉ được giữ những sách khoa học tự nhiên, còn bao nhiêu phải hủy hết, vì nếu không phải là loại phản động (một hủy), thì cũng là đồi trụy (hai hủy), không phải phản động, đồi trụy thì cũng là lạc hậu (ba hủy), và mỗi nhà chỉ còn giữ được vài cuốn, nhiều lắm là vài mươi cuốn tự điển, toán, vật lí… Mọi người hoang mang, gặp nhau ai cũng hỏi phải làm sao. Có ngày tôi phải tiếp năm sáu bạn lại vấn kế.

Mấy bạn tôi luôn nửa tháng trời, ngày nào cũng xem lại sách báo, thứ nào muốn giữ lại thì gói riêng, lập danh sách, chở lại gởi nhà một cán bộ cao cấp (sau đòi lại thì mất già nửa); còn lại đem bán kí lô cho “ve chai” một mớ, giữ lại một mớ cầu may, nhờ trời.

Một luật sư tủ sách có độ 2.000 cuốn, đem đốt ở trước cửa nhà, chủ ý cho công an phường biết. Rồi kêu ve chai lại cân sách cũng ngay dưới mắt công an.

Ông bạn Vương Hồng Sển có nhiều sách cổ, quí, lo lắng lắm mà cũng uất ức lắm, viết thư cho sở Thông tin văn hóa, giọng chua xót xin được giữ tủ sách, nếu không thì ông sẽ chết theo sách.

Một độc giả lập một danh sách các tác phẩm của tôi mà ông ta có trong nhà, đem lại sở Thông tin hỏi thứ nào được phép giữ lại, nhân viên Thông tin chẳng cần ngó tên sách, khoát tay bảo: Hủy hết, hủy hết.

Bà Đông Hồ quen ông Giám dốc thư viện thành phố, bán được một số sách cho thư viện, tặng thư viện một số khác với điều kiện được mượn đem về nhà mỗi khi cần dùng tới.

Tôi nghe lời khuyên của một cán bộ Văn hóa, làm đơn xin sở Thông tin văn hóa cho tôi giữ tủ sách để tiếp tục làm việc biên khảo, đơn đó ông bạn cán bộ đem thẳng vô ông chủ sở, ông này chỉ đáp miệng rằng tôi là nhân sĩ thành phố, cứ yên tâm. Họ có thói việc lớn, việc nhỏ gì cũng không trả lời bằng thư, sợ lưu lại bút tích mà chịu trách nhiệm.

Ít tháng sau tình hình dịu lần rồi yên, không nhà nào bị kiểm kê. Chính quyền bảo để xét lại và một năm sau, nạn “phần thư” kể như qua hẳn. Tủ sách của tôi không mất mát gì cả, nhưng từ đó tôi không ham giữ sách nữa, ai xin tôi cũng cho.

Ngành báo chí và ngành xuất bản, chính quyền nắm hết vì coi đó là những công cụ giáo dục quần chúng. Ở Sài gòn chỉ thấy bán vài tạp chí Nga, Ba lan, tư nhân muốn mua dài hạn phải đăng kí trước ở sỏ Bưu điện. Một người cháu tôi từ Pháp gdi về cho tôi một tờ Nouvel Oservateur (của khối cộng), số đó bị chặn lại. Nghe nói tờ Humanité của đảng cộng sản Pháp cũng không được bán trong nước.

Tôi chưa thấy một cuốn sách Nga hay Trung hoa nào bán ở Sài gòn, trừ mấy cuốn về Lénine, về khoa học đã được dịch ra tiếng Việt. ở các thư viện Hà nội có thể có sách bằng Nga văn hay Hoa văn nhưng chỉ cán bộ mới được phép coi, mà cán bộ trong ngành nào chỉ được coi về ngành đó thôi. Cũng có người đọc lén được.

Sau ngày 30-4-75, tôi muốn tìm hiểu cách mạng Nga từ 1917 đến 1945, nhờ mấy bạn cách mạng tìm sách cho, họ bảo chính họ cũng không được đọc vì không thấy một cuốn nào cả. Sau tôi mới biết rằng loại đó ngay ở Nga cũng không ai được phép viết. Như vậy kiến thức hạng trí thức ngoài đó ra sao, ta có thể đoán được. Một nhà văn hợp tác với viện khoa học xã hội lại nhờ tôi giới thiệu cho mươi nhà văn, học giả giỏi tiếng Anh và tiếng Việt dể dịch cho viện bộ Bách khoa tự điển Anh gồm 25 cuốn, mà phải dịch gấp vì đó là chỉ thị của một ông “bự”. Tôi bảo có 50 nhà dịch cũng không nổi vì phải tạo hằng ức danh từ mới (riêng ngành Informatique trong 30 năm nay đâ có một vạn thuật ngữ rồi); mà ví dụ có dịch nổi thì cũng phải mất ít nhất mười năm mới xong; xong rồi lại phải dịch lại hoặc bổ túc rất nhiều vì lỗi thời mất rồi: ở Anh, mỗi năm người ta sửa chữa, bổ túc, in lại một lần; rồi lại phải bỏ cả chục năm nữa, không biết có in xong được không. Xong rồi, bán cho ai, ai đủ tiền mua? Cán bộ Văn hóa vào hàng chỉ huy mà dốt tới mức đó!

Tháng 4-1980, có một thông cáo cấm kiều bào hải ngoại gởi một số đồ nào đó về cho thân nhân trong nước, như quần áo cũ, các thực phẩm đóng hộp, các thuốc tây không có prospecties cho biết cách dùng, trị bệnh gì…, mà chỉ cho người ta một thời hạn không đầy một tháng để thi hành. Kẻ nào thảo thông cáo ra quyết định đó không hề biết rằng những gia đình có thân nhân là kiều bào ở những nơi xa xôi, hẻo lánh khắp thế giới, phải viết thư cho họ thì họ mới biết mà thi hành chỉ thị được; và ở thời này, thư máy bay từ Sài gòn ra Hà nội mất có khi một tháng (trường hợp của tôi), từ Sài gờn qua Pháp, Gia nã đại mất hai tháng, có khi bốn tháng. Báo chí vạch điểm đó ra cho chính quyền thấy, họ mới gia hạn cho thêm 5 tháng nữa. Trị dân mà không biết một chút gì về tình cảnh của dân cả. Họ có vận dụng trí óc của họ không?

Còn hạng nông dân ngoài Bắc thì khờ khạo, ngớ ngẩn so với nông dân trong này không khác gì một người ở rừng núi với một người ở tỉnh. Mấy anh bộ đội bị nhồi sọ, trước 1975 cứ tin rằng miền Nam này nghèo đói không có bát ăn, sau 30-4-75, vô Sài gòn, lóa mắt lên, mới thấy thượng cấp các anh nói láo hết hoặc cũng chẳng biết gì hơn các anh.

Một anh bộ đội đi xe đò từ Long xuyên lên Sài gòn nghe hai chị bình dân miền Nam nói với nhau lên Sài gòn sẽ mua xe tăng, máy bay, tàu chiến… mỗi thứ vài chục cái; anh ta hoảng hồn, tới trại kiểm soát vội báo cho kiểm soát viên hay có gián điệp trên xe. Chiếc xe phải đậu lại ba bốn giờ để kiểm soát, điều tra rất kĩ, sau cùng mới hay rằng hai chị hành khách đó đi mua máy bay, xe tăng, tàu chiến bằng mủ về bán cho trẻ em chơi. Hành khách trên xe nổi dóa, chửi thậm tệ anh bộ đội; khi xe tới bến Phú lâm, họ còn đánh anh ta tơi bời nữa. Kết quả của nền giáo dục miền Bắc như vậy. Chính một cán bộ nói với tôi: “Càng học càng ngu. Thầy ngu thì làm sao trò không ngu? Nhồi sọ quá thì làm sao không ngu? Có được đọc sách báo gì ngoài sách báo của chính quyền đâu thì còn biết chút gì về thế giới nữa?”

Một cán bộ khác cho tôi hay ở Hà nội người nào có được 50 cuốn sách là nhiều rồi. Anh ta mới thấy ba trong số 9 tủ sách của tôi đã bảo nhà tôi nhiều sách như một thư viện. Nhà bác học Sakharov trong một bài báo tôi đã dẫn, bảo ở Nga không có đời sống tinh thần (vie intellectuelle). Chúng ta có thể tin lời đó được.

Trước 1975, thấy cuốn nào in ở Bắc cũng từ 10.000 bản trở lên, có thứ 30.000, 100.000 bản, tôi và các bạn tôi phục đồng bào ngoài đó ham đọc sách. Bây giờ tôi hiểu lí do. Hà nội mỗi năm xuất bản không biết được 100 nhan đề không (trong này, thời trước được khoảng 1.000 nhan đề); sách được gởi đi khắp nơi không có sự cạnh tranh, mà ai cũng “đói sách”; lại thêm nhiều sách có mục đích bổ túc cho sách giáo khoa, nhất là loại dạy chính trị, như vậy in nhiều là lẽ dĩ nhiên. Sách bán rất rẻ, nên cuốn nào viết về văn học, sử học mới ra cũng bán hết liền. Mấy năm nay, giấy khan, in ít, sách vừa phát hành đã bán chợ đen ở Hà nội, không vào được tới miền Nam; những cuốn như lịch sử tỉnh Vĩnh phú, ngay cả bộ Hồ Chí Minh toàn tập, ở Long xuyên không làm sao kiếm được một bản, các cơ quan giáo dục cũng không mua được. Trái lại bộ Lê Nin toàn tập giấy rất tốt, thì ở khắp miền Nam bán chạy veo veo; người ta mua về để bán kí lô.

Tóm lại, chính sách là chỉ cho dân được nói theo một chiều, trông thấy một hướng; nên chỉ một số rất ít giữ được tinh thần phê phán, nhưng chẳng thi thố được gì, sống nghèo khổ, bất mãn.

° °
°
Trích “Hồi Ký Nguyễn Hiến Lê”
Nguồn: Thú Chơi Sách

Xuất thân từ một gia đình nhà Nho, ông học tại Hà Nội, trước ở trường Yên Phụ, sau lên trường Bưởi.

Năm 1934, ông tốt nghiệp trường Cao đẳng Công chính Hà Nội rồi vào làm việc tại các tỉnh miền Tây Nam Bộ, bắt đầu quãng đời nửa thế kỷ gắn bó với Nam bộ, gắn bó với Hòn ngọc Viễn Đông.

Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông thôi làm ở sở, đi dạy học ở Long Xuyên. Năm 1952 chuyển lên Sài Gòn mở nhà xuất bản và biên dịch sách, sáng tác, viết báo.

Những năm trước 1975 và cả trong thời gian sau này, Nguyễn Hiến Lê luôn là một cây bút có tiếng, viết miệt mài và là một nhân cách lớn.

Trong đời cầm bút của mình, đến trước khi mất, ông đã xuất bản được hơn một trăm bộ sách, về nhiều lĩnh vực: văn học, ngôn ngữ học, triết học, tiểu luận phê bình, giáo dục, chính trị, kinh tế, gương danh nhân, du ký, dịch tiểu thuyết, học làm người… Tính ra, số bộ sách của ông được xuất bản gần gấp 1,5 lần số tuổi của ông và tính từ năm ông bắt đầu có sách in (đầu thập niên 1950), trung bình mỗi năm ông hoàn thành ba bộ sách với 800 trang bản thảo có giá trị gửi tới người đọc.

Người thầy Nguyễn hiến Lê trước 1975 rất có cảm tình với Hồ Chí Minh và cộng sản, Nguyễn Hiến Lê không giấu diếm điều này, và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa không bắt ông vì quan điểm chính trị của ông. Dù là người có quan điểm thiên cộng nhưng ông vẫn dám nói thật, viết thẳng theo tinh thần “phú quí bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”. Sau 30-04-1975, Nguyễn Hiến Lê viết:

“ Người ta nhận định sai về tình trạng miền Nam. Trước ngày 30-4-75, miền Nam rất chia rẽ: nhiều giáo phái, đảng phái nhưng tiến bộ hơn miền Bắc nhiều về mức sống, kĩ thuật, nghệ thuật, văn hoá; nhờ ngôn luận được tương đối tự do, nhờ được đọc sách báo ngoại quốc, biết tin tức thế giới, du lịch ngoại quốc, tiếp xúc với người ngoại quốc…; cả về đạo đức nữa: vì đủ ăn, người ta ít thèm khát mọi thứ, ít gian tham (tôi nói số đông), ít chịu làm cái việc bỉ ổi là tố cáo người hàng xóm [Một thím làm tổ phó lo về đời sống, được công an phường gọi đi học tập. Mới hết buổi đầu, thấy công an chỉ dạy cách dò xét, tố cáo đồng bào (ăn uống ra sao, chỉ trích chính phủ không, khách khứa là hạng người nào…), thím ta xin thôi liền, về nói với bạn: “Tôi không làm công việc thất đức đó được”. Lớp học đó bỏ luôn] chứ đừng nói người thân, nói chung là không có hành động nhơ nhớp như nhiều cán bộ ở Bắc tôi đã kể ở trên. Tôi còn nhận thấy vì người Nam bị coi là ngụy hết, nên càng đoàn kết với nhau, thương nhau: cùng là ngụy với nhau mà!”

GIỜ HẤP HỐI LÀ GIÂY PHÚT ĐÁNG SỢ NHẤT

Image may contain: 6 people, indoor
Giáo xứ Cần Giờ – DCCT

GIỜ HẤP HỐI LÀ GIÂY PHÚT ĐÁNG SỢ NHẤT

Tôi vừa nghe một người bạn kể về cái chết của một người quen như sau:

“Anh Joe trước đây là một người ngoan đạo rồi không hiểu vì một lý do nào mà anh trở nên khô khan và không còn giữ đạo nữa.

Rồi anh bị bịnh ung thư. Từ khi tìm ra cơn bịnh đến lúc chết chỉ khoảng 10 tháng mà thôi. Có một lần anh hấp hối và lúc đó có một nhóm cầu nguyện đang đọc kinh cầu nguyện cho anh. Bỗng dưng anh chồm dậy và hét lớn:

– “Thôi, đừng cầu nguyện nữa !”

Mọi người hoảng hốt im bặt và không ai dám cất tiếng cầu nguyện cho anh. Sau một hồi lâu, anh tỉnh lại và tỏ ra vui vẻ. Anh sống mạnh khoẻ thêm một tháng nữa, vừa đủ để anh có dịp ăn năn và thống hối về những tội lỗi của mình.

Sau đó, anh kể lại cảm nghiệm như sau:

– ‘Lúc mọi người đọc kinh cầu nguyện cho tôi thì có một bầy ma quỷ đến lôi kéo tôi. Chúng đã kéo được linh hồn tôi ra khỏi xác. Rồi một con quỷ nhẩy vào xác tôi và ra lệnh cho nhóm cầu nguyện không được cầu nguyện nữa. Trong lúc đó, linh hồn tôi quá hoảng sợ nên tôi run rẩy và liên lỷ cầu nguyện với Chúa Giêsu rằng:

“Lạy Chúa Giêsu KiTô, xin thương xót con !”

Một hồi sau thì tự nhiên ma quỷ rút lui hết và Chúa Giêsu hiện ra mỉm cười với tôi. Linh hồn tôi cảm thấy quá sức vui mừng và bình an. Cảnh tượng trở nên bình an và êm đềm. Và Chúa cho tôi được sống lại.’

Khi tỉnh dậy sau cái chết, anh Joe xin được xưng tội liên tục trong ba lần. Lúc ấy anh cứ nghĩ rằng mình quá tội lỗi nên không dám rước Chúa Giêsu Thánh Thể. Rồi anh hấp hối trở lại. Gia đình anh và nhất là người cha của anh vì quá thương con nên muốn níu kéo, cầu nguyện cho anh được chữa lành. Một hôm anh Joe năn nỉ cha anh rằng:

– “Ba ơi, xin ba cho phép con ra đi vì con quá đau đớn lúc này, mà khi con chết thì con được về với Chúa Giêsu và được hạnh phúc. Xin ba cho con được ra đi bình an !”

Ba anh thương con nên đành chấp nhận cho con được chết. Ngay sau đó, anh nhắm mắt lìa đời cách bình an. Sau khi chết, anh trở về với vợ và báo cho chị biết là anh đang ở một nơi hạnh phúc và sáng láng.”

Thế mới biết trong giờ lâm tử, người hấp hối rất cần những lời cầu nguyện chân thành của gia đình và bạn hữu. Nếu lúc đó, chính người bịnh mà bảo mọi người không được cầu nguyện thì đó là lời của ma quỷ nhập vào nói chứ không phải là lời của bịnh nhân. Vậy chúng ta cần cảnh giác để cứu giúp những người hấp hối.

Nhà tranh đấu Joshua Wong điều trần trước Quốc Hội Mỹ, kêu gọi chống đàn áp tự do

Nhà tranh đấu Joshua Wong điều trần trước Quốc Hội Mỹ, kêu gọi chống đàn áp tự do

Hai nhà tranh đấu Joshua Wong (trái) và Denise Ho ra điều trần trước Quốc Hội Mỹ hôm Thứ Ba, 17 Tháng Chín. (Hình: AP Photo/Jacquelyn Martin)

WASHINGTON, D.C. (NV) – Các nhà tranh đấu đòi tự do dân chủ ở Hồng Kông hôm Thứ Ba, 17 Tháng Chín, đã ra điều trần trước một ủy ban quốc hội Mỹ để kêu gọi chính phủ Mỹ có biện pháp cứng rắn hơn, kể cả các biện pháp trừng phạt, nhằm đối phó với việc Bắc Kinh đang từ từ tước đoạt các quyền tự do của người dân Hồng Kông.

Theo bản tin của tờ Washington Post, nhà tranh đấu dân chủ ở Hồng Kông Joshua Wong (Hoàng Chi Phong), nữ ca nhạc sĩ Denise Ho (Hà Vận Thi), các nhà trí thức cùng một đại diện Tổng Hội Sinh Viên Hồng Kông, đã ra điều trần trước Ủy Ban Trung Quốc của Quốc Hội Mỹ (Congressional-Executive Commission on China), vốn có sự hậu thuẫn của cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa.

“Bắc Kinh không nên được để cho hưởng các quyền lợi kinh tế nhờ vào thế đứng của Hồng Kông trên thế giới, mà lại cùng lúc xóa đi sự tự do của người dân nơi này,” theo lời nhà tranh đấu Wong, khi còn ở tuổi thiếu niên đã là khuôn mặt của giới trẻ Hồng Kông trong cuộc tranh đấu năm 2014, để đòi quyền trực tiếp bầu người lãnh đạo vùng đất này. Anh Wong bị bắt hồi tháng trước trong hành động đàn áp các giới tranh đấu nổi tiếng ở Hồng Kông.

Anh Wong nói thêm rằng “Đòi hỏi quan trọng nhất của chúng tôi là có sự thay đổi thực sự trong cơ chế của Hồng Kông, nghĩa là có tự do bầu cử.”

Các nhân chứng trong cuộc điều trần tại quốc hội Mỹ. (Hình: Alex Wong/Getty Images)

Ca nhạc sĩ Denise Ho nói thêm rằng các cuộc biểu tình, vốn khởi sự từ việc phản đối dự luật dẫn độ về lục địa Trung Quốc, vẫn luôn là sự đối chọi giữa hai nền tảng giá trị khác nhau – giữa chế độ độc tài đảng trị ở lục địa Trung Quốc với tinh thần tự do, tôn trọng luật pháp và nhân quyền ở Hồng Kông.

“Đây không phải là lời kêu gọi có sự can dự của ngoại quốc,” nhà tranh đấu Ho nói. “Đây là lời kêu gọi cho dân chủ. Đây là lời kêu gọi cho quyền tự do chọn lựa.”

Cuộc điều trần này được trực tiếp truyền hình qua YouTube và đông đảo người xem đã có lời bình luận, kêu gọi chính phủ Mỹ hãy giúp “giải phóng Hồng Kông.”

Người biểu tình ở Hồng Kông trong thời gian qua đã kêu gọi chính phủ Mỹ hãy thông qua Luật Nhân Quyền và Dân Chủ Hồng Kông, theo đó sẽ có biện pháp trừng phạt như phong tỏa tài sản và cấm cấp visa cho những ai “có hành động đàn áp các quyền tự do căn bản” ở Hồng Kông.

Luật này sẽ đòi có sự duyệt xét thường niên về quy chế đặc biệt mà Mỹ cấp cho Hồng Kông theo Luật Chính Sách Mỹ-Hồng Kông năm 1992, gồm cả quyền lợi về thương mại mà lục địa Trung Quốc không có.

Những người biểu tình phản kháng ở Hồng Kông cũng có thể được bảo vệ vì sẽ cho họ visa vào Mỹ dù trong lý lịch có thể cho thấy từng bị chính quyền Hồng Kông giam cầm.

Trong cuộc họp báo ở Hồng Kông hôm Thứ Ba, Đặc Khu Trưởng Carrie Lam nói rằng các biện pháp trừng phạt chỉ làm tình hình nơi này phức tạp hơn.

Dự  luật “Hong Kong Human Rights and Democracy Act,” hiện đang bị kẹt ở Thượng Viện, có sự hậu thuẫn của nhiều nhà lập pháp ở cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ, kể cả Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi (Dân Chủ, California) và Thượng Nghị Sĩ Marco Rubio (Cộng Hòa, Florida).

Cả hai vị này đang kêu gọi Lãnh Tụ Phía Đa Số Cộng Hòa tại Thượng Viện, ông Mitch McConnell (Cộng Hòa, Kentucky) hãy cho bỏ phiếu về dự luật này.

Thượng Nghị Sĩ Todd Young (trái) , Cộng Hòa-Indiana, và Thượng Nghị Sĩ Marco Rubio, Cộng Hòa-Florida, trong cuộc điều trần. (Hình: AP Photo/Jacquelyn Martin)

Ông Rubio, đồng chủ tịch ủy ban về Trung Quốc, nói rằng các nhà lãnh đạo Bắc Kinh phải tôn trọng quyền tự trị của Hồng Kông, nếu không sẽ bị sự trừng phạt, không chỉ từ Mỹ mà cả khắp thế giới.

Dân Biểu Jim McGovern (Dân Chủ, Massachusetts), chủ tịch ủy ban, cho hay đã đến lúc phải cảnh cáo chính quyền Trung Quốc rằng nếu họ tiếp tục đàn áp người dân Hồng Kông thì sẽ bị mất các quyền lợi kinh tế và thương mại.

Tổng Thống Trump chưa có lời phát biểu chính thức nào về dự luật, nhưng từng kêu gọi Trung Quốc đối phó tình hình Hồng Kông một cách “nhân đạo.” (V.Giang)

Cảnh sát Mỹ

Le Tu Ngoc
#GOTA chia sẻ !

Cảnh sát Mỹ

Hôm 10 tháng 9, nhiều tờ báo, đài truyền hình ở Mỹ đồng loạt tường thuật về câu chuyện xảy ra ở thành phố Lakewood – thuộc quận Los Angeles, miền Nam California – vào đêm 27 tháng 8…

Tối hôm ấy, trên đường tuần tra, Tyler Milton – làm việc cho Cảnh sát tư pháp của quận Los Angeles – phát giác một chiếc xe vừa chạy quá tốc độ qui định, vừa loạng quạng, khiến Milton nghi ngờ tài xế say rượu. Milton đã hụ còi, bật đèn chớp, buộc chiếc xe đó tấp vào lề đường để kiểm tra…

Trái với phỏng đoán của Milton, người đàn ông lái xe và người phụ nữ cùng đi với ông ta bước ra khỏi xe với những đôi mắt đẫm lệ… Nhìn vào trong xe, Milton phát giác một bé trai hai tuổi nằm bất động và đã ngừng thở… Milton dùng bộ đàm gọi hỗ trợ rồi bắt đầu làm hô hấp nhân tạo cho đứa trẻ…

Nghe giọng Milton trên hệ thống liên lạc nội bộ, Alissa Farrington – một nữ đồng nghiệp của Milton – biết là có chuyện chẳng lành, cô phóng xe đến hiện trường và hiểu ngay vấn đề, cô giục Milton bế đứa trẻ vào xe của mình, hối bà mẹ đang hoảng loạn bước lên xe và phóng xe tới bệnh viện Long Beach…

Trên xe, trong khi Milton tiếp tục hô hấp nhân tạo cho đứa trẻ, Farrington vừa lái xe, vừa gọi hỗ trợ… Toàn bộ lực lượng cảnh sát đang tuần tra và đang trực rùng rùng chuyển động, họ chặn tất cả các ngã tư, buộc xe đang di chuyển trên những con đường mà Farrington sắp qua dừng lại để Farrington có thể di chuyển với tốc độ cao nhất…

Xe Farrington vừa trờ tới phòng cấp cứu của Bệnh viện Long Beach, vài cảnh sát túc trực sẵn ở đó lao tới mở cửa, một video clip mà ai đó ghi lại – giờ đã được phát trên hệ thống truyền hình, được đưa lên Internet – cho thấy Milton ôm đứa trẻ trên tay, phóng ra khỏi xe, chạy vào phòng cấp cứu, nhanh hơn cả mẹ đứa trẻ đến cả phút…

Steven Hanna – đứa trẻ hai tuổi ấy đã được cứu sống. Nỗ lực thực hiện hô hấp nhân tạo mà Milton thực hiện suốt từ lúc phát giác đứa trẻ ngưng thở cho tới khi bé được đưa tới bệnh viện đã giúp giữ lại tính mạng của bé…

Ngày 10 tháng 9, Yasser Hanna và Redaa Felamon – hai di dân gốc Trung Đông, cha mẹ của Steven đã bồng bé đến trụ sở Cảnh sát tư pháp của quận Los Angeles cám ơn tất cả những người đã cứu con trai họ, cũng là cứu chính họ khỏi thảm cảnh…

Ân nhân của Steven và cha mẹ bé không chỉ có Milton, Farrington. Không ai biết chính xác đã có bao nhiêu cảnh sát tham gia dọn dẹp giao thông, cùng với Farrington và Milton mở sinh lộ cho Steven trở lại với cuộc đời (1)…

***

Những câu chuyện như vừa kể không phải là cá biệt. Thỉnh thoảng, chúng vẫn xảy ra ở đâu đó tại Mỹ và nhiều nơi trên thế giới. Cảnh sát – lực lượng được dân nuôi bằng tiền thuế do họ đóng góp để bảo vệ trật tự, trị an, nhân phẩm, tính mạng, tài sản của mọi người – ở nhiều nơi trên thế giới, đã, đang và sẽ còn hành xử như thế và chắc chắn là không thể khác thế.

Nguồn: Theo VOA

Image may contain: 1 person, outdoor

Tâm Sự Của Một Người Việt Nam Sống Ở Nhật

Van Pham is with Van Hop Pham.

Việt cộng & Việt gian hãy mở to mắt ra mà đọc nhé!!!.

*********

Tâm Sự Của Một Người Việt Nam Sống Ở Nhật

Trâm Lê

Bài viết thay cho những lời muốn nói bấy lâu. Tôi sẽ không phản đối, nếu các bạn sỉ nhục tôi sau khi đọc hết bài này.

************

Tôi là người gốc Việt, hiện đang sinh sống và làm việt tại Nhật. Những chuyện xảy ra gần đây tôi muốn quên đi cho bớt đau lòng nhưng thành thật mà nói không riêng gì tôi mà tất cả những ai đang sinh sống, học tập và làm viêc ở đây đều cảm nhận được cái không khí ngột ngạt nơi này.

Đi vô công ty mà không dám ngẩng đầu nhìn ai. Mỗi lần tới chương trình tin tức thì lẳng lặng mà “biến”. Vì sao? Là vì nhờ Việt Nam giờ đã quá nỗi tiếng trên đất nước Nhật Bản này rồi. Các bạn luôn tung hô đất nước Việt Nam xinh đẹp, con người Việt Nam thân thiện, hiền hoà hiếu khách. Thật sự cái nhận xét nay không biết từ đâu mà có? Phía nhận xét và phía được nhận xét chắc có lẽ không biết viết chữ “NHỤC”như thế nào thì phải!

Tôi không biết các bạn có ngượng khi nói những từ này không? Riêng tôi dù trong nước hay ngoài nước,dù với người Việt Nam hay bạn bè quốc tế tôi chưa bao giờ nói những lời dối trá này. Vì những đức tính đó không có ở người Việt Nam ngày nay.

Thân thiện ở chỗ nào khi vừa xuống sân bay đã bị hải quan đòi hối lộ, hiền hoà ở đâu khi lên taxi là bị vẽ đường chặt chém, và hiếu khách đến nỗi mới bước ra đường liền bị giật đồ. Đó là những gì mà người bạn của tôi trải qua trong một ngày khi đến Việt Nam. Nếu bạn là tôi thì các bạn ăn nói với người này như thế nào?

Mỗi lần bị phê phán các bạn rất giỏi cãi. Câu thần chú cứu rỗi các bạn là “đừng vơ đũa cả nắm như vậy, có người này người khác mà”. Tuy biết là ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu,nhung các bạn chỉ cho tôi thấy cái tốt đi? Tốt ở đâu, ở chỗ nào? Tôi khuyên các bạn nên nhìn nhận sự thật một cách khách quan, phấn đấu học tập và sửa chữa chứ đừng ngụy biện nữa. Ở trong nước thì còn đóng cửa bảo nhau được. Còn đằng này đi nước ngoài mà còn xấu xa như vậy, thì đó là quốc nhục rồi, không còn là chuyện của cá nhân nữa.

Tôi sống và làm việc nhiều năm ở đây, nên tôi hiểu rõ văn hoá và tính cách của họ. Trộm cắp là một trong những tội mà người Nhật ghét nhất, chỉ sau tội quấy rối phụ nữ. Người Nhật rất thân thiện, hiếu khách vàlịch sự. Vì vậy những ai đến với nước Nhật đều được họ chào đón ,tiếp đãi rất nồng nhiệt. Nhưng không có nghĩa là họ thích các bạn. Các bạn đừng bao giờ ngộ nhận như vậy.

Dân tộc tính của họ rất cao. Cả khu vực Châu Á này họ chẳng coi ra gì đâu, và đặc biệt hơn là họ không thích người Châu Á cho lắm. Việt Nam thì càng tệ hơn nữa, chắc chắn là trên 80% người Nhật không biết gì về Việt Nam. (Điều này tôi xin cam đoan những ai đã từng sống ở Nhật trên 3 năm sẽ hiểu).

Thế tại sao tôi đề cập vấn đề này? Vì tôi muốn nhắc nhở người Việt ở Nhật, nên biết vị trí của mình trong mắt người Nhật là rất rất nhỏ, tu nghiệp sinh muốn kiếm tiền, du học sinh muốn học tập, kỹ sư-nhân viên muốn làm việc, thì nên nghĩ tới người Việt Nam và đất nước Việt Nam để biết vị trí của mình ở đâu? Mình là ai để không phạm sai lầm. Tuy gần đây báo đài phía Việt Nam tung hô quan hệ Việt Nam – Nhật Bản. Nhưng với người Nhật họ chỉ nghĩ về kinh tế và chính trị thôi.

Còn Việt Nam thì coi họ như thánh sống, học hỏi nước họ, con người họ, thích hàng Nhật, thích người Nhật….đem nước Nhật như là mô hình kiểu mẫu để phấn đấu vươn lên. Nhưng chẳng bao giờ các bạn được như họ đâu. Đừng nói là 20-30 năm, cho dù là một thế kỷ đi chăng nữa cũng vậy thôi. Tại sao ư?

Vì người Việt không có ý chí phấn đấu, không biết nhìn nhận thực tế, không biết lắng nghe và chấp nhận sự thật. Thích được ca tụng, thích được khen ngợi. Còn có những bạn luôn nói mình tự hào khi là người Việt Nam? Tôi không biết các bạn tự hào ở điểm nào? Tự hào về cái gì? Nếu ai đó biết xin chỉ dạy. Các bạn nên tự hào khi mà thế giới nhìn Việt Nam, với sự ngưỡng mộ chứ không phải sự khinh khi như bây giờ.
.
Chắc các bạn du học sinh cũng biết, rất khó kết bạn với những du học sinh của nước phát triển đúng không? Lúc tôi còn đi học, trong lớp tôi có Hàn Quốc với Đài Loan, bọn chúng hay hỏi tôi thế này: “Có vẻ có tiền là qua Việt nam cưới được vợ hả bạn? Giống như mua vợ vậy? Ở nước bọn tao cô dâu Việt nhiều lắm, gái việt Nam cũng xinh lắm nhỉ!” rồi hô hố cười. Lúc đó không biết các bạn có còn tư hào nữa không, nhưng tôi thì thấy vừa giận vừa nhục. Các bạn thích pop, diễn viên Hàn, phim Hàn… không ai cấm và cũng chẳng có gì sai. Tôi thỉnh thoảng vẫn xem phim Hàn.

Nhưng các bạn có biết khi qua Nhật lưu diễn, họ phải chào khán giả bằng tiếng Nhật, hát vài bài hát Tiếng Nhật, lễ phép và rất tôn trọng khán giả, chứ không dám có thái độ phách lối và trịch thượng như khi qua Việt Nam đâu. Một khi thần tượng không coi mình là Fan thì các bạn đừng tự đánh mất giá trị của bản thân mình. Giá trị của bản thân do dân tộc , cha mẹ ban cho ta, nó là vô giá, hãy biết trân trọng.
.
Cuối cùng điều tôi buồn cười và luôn thắc mắc, là mỗi khi có một người gốc Việt nào đó, đoạt giải lớn trong các cuộc thi, từ thể thao đến khoa học, thì các bạn tung hô,rồi lên mạng comment “tự hào Việt Nam”, trong khi người trong cuộc chưa hẳn đã nghĩ như vậy. Vì sao? Tuy trong người họ mang dòng máu Việt, nhưng nơi tài năng họ phát triển là ở bản xứ, công trình nghiên cứu của họ là ở nước ngoài, hoàn toàn không dính líu gì đến Việt Nam , nhưng các bạn vui như thể họ là thân thích của chính mình vậy.
.
Mới gần đây thôi, phó thủ tướng gốc Việt của Đức đã từng thổ lộ ngoài chuyện công ra, ông không muốn quay về VN với tư cách cá nhân, như một gáo nước lạnh cho vào những lời khen ngợi, những lời mời gọi nồng nhiệt từ đất nước của nhũng con người “thân thiện, hiền hoà, hiếu khách” dành cho ông.

Điều này các bạn nên suy nghĩ! Còn nữa, thỉnh thoảng cũng có người Việt được vinh danh trên trường quốc tế, nhưng khi Việt Nam mới có một, thì những nước xung quanh ta có rất rất nhiều rồi. Tôi nói điều này không phải để chê bai người Việt, mà là muốn mọi người nhìn lên, mà phấn đấu thêm chứ đừng vì thế mà tự đắc.

Tôi là người Việt, tôi không tự hào về điều đó, tôi đã cố để mình không còn là người Việt nữa, giờ tôi đã toại nguyện. Nhưng tôi hy vọng trong tương lai gần,các bạn làm cho tôi cảm thấy hối hận, về điều mình đã nghĩ và đã làm.

Tôi đang rất mong đợi điều đó. Tôi biết ý kiến của tôi sẽ gặp nhiều phản đối, và hứng được nhiều gạch đá. Nhưng với những ai chưa từng đi và sống ở nước ngoài, và bị phân biệt đối xử vì là người Việt, thì tôi sẽ không chấp.

Nhưng những ai đã từng sống ở nước ngoài, mà phản đối ý kiến của tôi, thì tôi sẽ rất vui và sẵn lòng được chất vấn.

Image may contain: one or more people, sky, tree, outdoor, water and nature
Image may contain: 2 people
  • Vương Hằng Cảm ơn tác giả rất nhiều. Bạn nói hoàn toàn chính xác. Tui cũng thường hỏi câu này hoài: “người Việt lấy gì để tự hào?” mà tối ngày ngạo nghễ. Toàn ảo tưởng. Một dân tộc đang là nô lệ và sắp bị diệt vong.
    Đạo đức thấp, văn hóa thấp, nghèo nàn, lạc hậu, bảo thủ, ác độc, côn đồ, mê tín, vvvv
    Vậy mà lúc nào cũng ta đây, không chịu học hỏi. Bó tay với người Việt ngày nay rồi bạn ơi!

KHÔNG DÁM XỬ TỘI NGƯỜI TRUNG QUỐC, MỘT CHÍNH QUYỀN THẤT BẠI

Image may contain: one or more people, people standing, people walking, crowd and outdoor
Nguyễn Phú YênFollow

KHÔNG DÁM XỬ TỘI NGƯỜI TRUNG QUỐC, MỘT CHÍNH QUYỀN THẤT BẠI

Khang Nguyên

Những năm gần đây, những vụ trọng án có yếu tố TQ trên lãnh thổ VN ngày một nhiều; từ các tệ nạn, các vụ thao túng thị trường, các công ty ma, bảo kê, đòi nợ… luôn là nỗi ám ảnh và gây bất an đến người dân VN. Từ nạn bắt cóc, buôn lậu, cho vay nặng lãi… cho đến thị trường nhà đất đều có yếu tố TQ. Nhưng điều đáng nói là, sau khi người TQ phạm tội trên đất nước VN, hầu hết họ chỉ bị tội rất nhẹ, thậm chí phía chính quyền VN không đưa họ ra xét xử mà còn trả về cho TQ.
Những vụ trọng án liên quan đến người TQ gần đây xảy ra rất nhiều. Như hồi cuối tháng 7, khi cảnh sát Hải Phòng bắt giữ 380 tội phạm TQ trong đường dây đánh bạc ở khu đô thị Our City, thì đến ngày 01/8/2019, Bộ Công an phối hợp với Công an Hải Phòng bàn giao 380 tên tội phạm trên trả về cho TQ.
Đến đầu tháng 8, ba tên tội phạm người TQ giết tài xế taxi người VN rồi ném xác xuống sông phi tang, sau đó cũng được trao trả cho TQ…
Người ta đặt câu hỏi, tại sao người TQ giết người VN ở đất nước VN mà không bị trừng trị theo pháp luật VN? Trong khi đó, nguyên tắc trong luật pháp quốc tế mà mọi quốc gia đều tôn trọng, là: “nếu anh phạm ở nước tôi, giết công dân nước tôi, bất luận lý do gì thì anh vẫn phải chịu xử lý theo luật pháp của chúng tôi”.

TẠI SAO KHÔNG DÁM XỬ?

Cho đến thời điểm hiện tại, VN chưa ký kết Hiệp ước dẫn độ (HUDD) với TQ. VN chỉ ký với TQ Hiệp ước tương trợ tư pháp về dân sự và hình sự. Mà cho dù có ký kết HUDD, việc dẫn độ chỉ xảy ra khi người TQ phạm tội trên nước họ rồi trốn qua nước mình; cho nên, đã phạm tội ở VN thì người TQ vẫn phải chịu xử lý theo pháp luật VN.
Một quốc gia có chủ quyền, có luật pháp hẳn hoi, nhưng khi người TQ phạm tội thì không bị xử lý. Hành xử có phần nhượng bộ này của chính quyền VN khiến người ta đặt câu hỏi, phải chăng quan hệ giữa VN và TQ không còn là quan hệ giữa hai quốc gia, mà thực chất, đây là quan hệ giữa hai đảng CS? Thằng lớn làm anh, thằng nhỏ là em, mà thằng em thì không dám xử thằng anh?
Trước nay, ngoài biển Đông, trên đất liền, cho đến các vấn đề có yếu tố TQ…, chính quyền VN luôn tỏ ra nhún nhường và nhượng bộ trước những lấn áp, răn đe của họ.
Không dám xử người TQ, chính quyền VN đang tự hạ thấp giá trị người Việt, tự từ chối quyền chủ quyền của một quốc gia độc lập. Một quốc gia mà không dám khẳng định chủ quyền như thế, sẽ là gì nếu không phải là một quốc gia thất bại?
K.N.