XA LUÂN CHIẾN-NGÀY TÀN THIÊN TỬ

Mai Thanh Truyet Envirovn

CHIẾN TRANH TOÀN DIỆN KHÁC VỚI CHIẾN TRANH QUÂN SỰ.

Không phải chỉ khi xung trận, súng nổ giữa các bên giao chiến thì mới có chiến tranh xảy ra. Chiến tranh như thế chỉ thể hiện ở góc độ quân sự.

Thời nay, một cuộc chiến nó bao hàm nhiều yếu tố, chuỗi liên hoàn các khía cạnh: kinh tế, ngoại giao, lương thực, sinh thái, môi trường, tài nguyên, truyền thông, tôn giáo, nhân tâm…và cuối cùng mới là quân sự.

Chính vì thế nếu vẫn theo khái niệm cũ khi có xung đột quân sự thì mới gọi là đánh Tàu, đánh cs thì chúng ta cứ đợi chờ mãi mà chưa thấy. Nhưng nếu nhìn ở một góc độ, khái niệm của chiến tranh hiện đại thì cuộc chiến đó đã xảy ra rất lâu, đang diễn biến khốc liệt và sắp đi đến hồi kết. Phần thắng lợi sau cùng thuộc về bên nào thì không khó để dự đoán.

Không ngẫu nhiên mà dịch tả heo Phi Châu lại bùng phát đúng thời điểm như vậy?

Từ 1997 đến nay tại sao bây giờ Hongkong mới hành động?

Băng trên dãy Hy mã lạp sơn không đơn thuần tan do biến đổi khí hậu, sự ấm lên toàn cầu mà còn có yếu tố khác tác động vào làm cho quá trình tan chảy diễn ra nhanh hơn. “Thuận thiên” mà hành sự. Băng tan thì nước chảy, các lưu vực sẽ đầy nước và đổ về hạ lưu. Chuyện gì sẽ xảy ra cho các con đập trên các lưu vực sông đó? Không khó để liên tưởng đến sự biến dạng của đâp Tam Hiệp, vở đập tại Lào thời gian qua. Lượng nước ngày một tăng, ai có khả năng để ngăn chặn “thiên nhiên” đây?

Tất cả các vũ khí hiện đại đều cần đến sự điều khiển của hệ thống viễn thông, vệ tinh, công nghệ. Huawei là linh hồn của các công nghệ viễn thông, không gian của Tàu. Nay bị bóp chết vậy thì các vũ khí hiện đại sẽ bắn đi đâu, theo quỹ đạo nào? kiểm soát chúng ra sao khi rời khỏi bệ phóng? Hay đang bay nó nhớ nhà quay về thì sao?

Dân Tàu không thể không có đậu nành, thịt heo để ăn hàng ngày. Nay cả 2 nguồn đều bị cạn thì dân sẽ đói, dân đói thì nói gì đến lý tưởng, học thuyết?

Nguồn cung dầu từ Venezeula, Iran, Phi Châu đều bị cắt, nền công nghiệp khổng lồ đang thiếu nhiên liệu trầm trọng, chắc chắn sẽ phải cắt giảm sản lượng, cắt giảm nhân công. Thất nghiệp sẽ làm cho xã hội đáng đói ăn sẽ càng trở nên phức tạp hơn. Nguồn dầu bị cắt nhưng giếng dầu Biển Đông nằm ngay dưới chân “cám treo để heo nhịn đói” nên sẽ bất chấp luật pháp quốc tế, hiểm nguy, uy tín quốc tế mà moi ra cho bằng được. Tuy nhiên, không hề dễ vì mọi thứ đã vào thế cả rồi. PCA đã có phán quyết từ 2016.

Cái hay của môn cờ tướng không phải đánh nhau để ăn các quân cờ đối phương mà tinh túy ở chỗ vẫn còn đầy đủ xe pháo mã mà vẫn phải bó tay xin hàng thì mới đạt được cái hồn của cờ tướng.

Thế cờ 100 năm cũng sắp đến hồi kết.

XA LUÂN CHIẾN-NGÀY TÀN THIÊN TỬ

Binh Pháp Tôn Tử, có chiến thuật gọi là “xa luân chiến” là các cánh quân xa thay nhau tấn công làm đối thủ xoay xở không kịp, liên tục bị động, không biết nên tập trung đối phó với bên nào.

Tình hình Tàu Tập hiện nay cũng rơi vào chiến thuật này của Hoa Kỳ và đồng minh:

– Venezuela giảm nhiệt thì thương chiến gia tăng.

– Thương chiến tạm lắng thì Ấn Độ đánh Pakistan căng hơn.

– G20 tạm lắng thì TT Trump thăm Bắc Hàn

– Hongkong chưa yên thì Đài Loan thăm Mỹ mua vũ khí

– Chưa xong vụ chìm tàu của Phi Luật Tân thì tới Bãi Tư Chính với Việt Nam.

– Bên ngoài chưa yên thì đến Vũ Hán biểu tình, ngập lụt, đập Tam Hiệp “biến dạng”

Cứ xoay vòng “xa luân chiến” các vấn đề trên Lữ Bố cũng kiệt sức, nói chi đến Tập!

Và còn rất rất nhiều điểm nóng khác, tình hình cứ theo chiều hướng gia tăng chứ không giảm nhiệt. Nếu tiếp tục kéo dài như thế thì vết xe của Liên Xô thập niên 90 sẽ hiện ra trước mắt.

Trong khi chỉ mới là những đối tác, đồng minh “xa”, các đồng minh thân cận thì vẫn đang tọa sơn xem hổ đấu, cách sông ngắm lửa cháy. Lực lượng của các đồng minh thân cận: Úc, Nhựt, Nam Hàn, Singapore, Phi Luật Tân, Mông cổ, Canada và cả khối EU còn nguyên vẹn chưa động đến 1 binh 1 tốt nào.

Tây Bắc một mình Ấn Độ đang cận kề biên giới Tây Tạng (Đức Đạt Lai Lạt Ma đang điều hành chính phủ lưu vong tại Ấn Độ, Tây Tạng là nơi khởi nguồn của các lưu vực sông quan trọng của Á Châu và thế giới.) Ấn vừa mua thêm 1.000 hỏa tiển, đạn pháo thông minh, đạn súng trường, trong lúc chiến loạn 1 vài hỏa tiển hay đạn pháo hoặc phi cơ “rơi nhằm” vào lưu vực sông Mekong hay Trường Giang thì các đập thủy điện bên dưới sẽ ra sao? Nhứt là Tam Hiệp!?

Trung Đông một mình Israel đã làm cho các quốc gia lân cận thân Tàu và LX đang phải thất quốc sang bang.

Nga thì bị Ukraine giữ chân không dám bỏ thành mà đi xa. Với diện tích 17.098.246 km2 mà dân số chỉ chưa đầy 150 triệu, trong khi TQ chỉ có 9.596.961 km, dân số gấp 10 lần Nga. Hơn ai hết TQ cũng đang rất thèm muốn chia sẻ sự mất cân đối này. Chính vì điều đó Nga sẽ không mặn để giúp Tàu, vì sau khi Tàu hết kẻ thù sẽ “giết bạn mình luôn”.

Từ viễn cảnh trên cho thấy với chiến thuật “xa luân chiến”, chia nhỏ các đồng minh của Tàu, cho đàn em ra đánh “tiên phong” trước, cứ mỗi thằng đâm một giáo rồi chạy, thủ, hết thằng này đến thằng khác, khi những thằng nhỏ coi bề đuối sức thì các thằng to hơn đang còn khỏe sẽ nhảy vào tiếp ứng. Cứ như vậy cuối cùng đại ca Hoa Kỳ cho một viên ân huệ là xong.

Tàu còn sức được bao lâu, ĐCSTQ có để cho Tập yên vị khi tình thế mỗi ngày một nguy? Dân Hán có để cho ĐCS tiếp tục cai trị hay nhân cơ hội này mà lột xác?

Tình thế đã rất cận kề, dân Việt cần có sự chuẩn bị!

BAOMOI.COM

Trung Quốc phải đối mặt với sự thiếu hụt thịt lợn trầm trọng và cần tìm nguồn cung thay thế là điều cần thiết để duy trì sự ổn định xã hội.

Tại sao người ta không xây bệnh viện, xây trường học lại chỉ xây chùa ?

Image may contain: mountain and outdoor
1 BÀI VIẾT CỰC HAY CỰC CHUẨN.

Đất nước mình quá lãng phí!

Tại sao người ta không xây bệnh viện, xây trường học lại chỉ xây chùa ?

– Bởi vì xây hai thứ kia đều cần phải có đạo đức có tâm đức , có trách nhiệm , có sự hy sinh bản thân mình vì người !

– Xây trường học để dạy người thì phải có trách nhiệm với người , với tương lai của dân tộc . Nhưng người dạy còn không uốn nắn nổi mình thì dạy được ai ?
Bán cho người ta được một cuốn sách , lãi được vài đồng bạc còn bị nói tới nói lui, chẳng bõ thì bao giờ mới có của ăn của để.

-Xây bệnh viện thì phải có trách nhiệm với mạng người , phải có lòng thương xót với kẻ đau người khổ .

Những cái trách nhiệm nặng nề đó ko phải thầy thuốc nào cũng dám gánh . Muốn giàu thì phải bán thuốc giả , muốn tận tâm với bệnh nhân thì phải vắt kiệt sức mình . Nên người thầy bây giờ hầu hết đều chọn cách thương lấy mình trước tiên….vì đồng tiền vì danh vọng cho gia đình mình trước .

Nhưng còn xây chùa người ta chẳng cần phải có tâm đức hay có trách nhiệm với bất kì thứ gì cả …chỉ cần có tiền và kiếm ra tiền là được.

Buôn thần bán thánh chẳng ai chửi , người ta còn phải khúm lúm lậy vái dâng tiền cho mình nữa là.

Nhân danh sự phồn vinh của dân tộc , phải có kì quan to lớn để hãnh diện với cường quốc năm châu , phải có di sản để con cháu đời sau đưa vào sử sách.

Tiền nhân ngày xưa xây chùa để khai ngộ cho dân , để hướng dân đi theo đường thiện . Ấy thế mà một số kẻ phàm phu mang tiền nhân ra so sánh với đại gia trong thời mạt pháp này .
Tiền nhân vì mộ đạo mà xây chùa , đại gia vì tiền mà xây chùa …báng bổ cho kẻ nào nói đều giống nhau .

Một đất nước sớm người ta đi bái phật tối về lại chửi mẹ chém cha ngay được 

Một đất nước người ta cho kẻ nghèo một xu thì tiếc nhưng cho phật thánh 10 xu thì mừng , bởi cho phật thánh mới có lộc cho kẻ nghèo sợ bị lừa .

Một đất nước người dân còn chết đói vì thiếu miếng cơm, y khoa đại nạn , giáo dục thối nát nhưng chùa chiền lại được dải hoàng tráng từ nam ra bắc.

Đất nước vạn chùa có chắc là đất nước hoà bình , người dân lương thiện , nhà nhà ấm no ?
Đất nước này Phật giàu lắm , tiền chồng chất tiền , kẻ phụng sự Phật nhà cao cửa rộng , thỉnh kinh tứ xứ bằng cả siêu xe.

Người ta tôn sùng sự nguy nga và cho rằng điều đó là tốt đẹp hưng thịnh . Đúng nhưng chỉ là hưng thịnh cho một nhóm người thôi , không phải là sự mát mẻ cho đại dân tộc này.

Vậy xây chùa để làm gì ?
Tất nhiên để làm giàu cho kẻ giàu và để kẻ nghèo càng trở lên khốn đốn mê muội !

Ps Giá như ai cũng hiểu được “Phật ở trong Tâm” thì tốt biết mấy.

Nguồn : Từ trong Tâm – “Cảm nhận theo quan điểm cá nhân”.

Làm sách giáo khoa mỗi năm lỗ 40 tỷ đồng

In sách Lỗ 40 tỷ đồng có ít quá ko ? Có mỗi việc đào VÀNG và ĐÀO THAN lên bán cũng kêu lỗ 10.000tỷ kia kìa. Đây là ưu điểm vượt trội của đường lối lãnh đạo tài tình và sáng suốt mà đảng CS độc tài lãnh đạo.

VIETNAMNET.VN
Do chi phí đầu vào của SGK tăng cao trong khi giá bán không đổi, mỗi năm, Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam đã phải bù lỗ trên dưới 40 tỉ đồng.

CHIẾC ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ

CHIẾC ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ

Khi tôi 20 tuổi, tôi bán hàng thuê cho một hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi lại nhận được một “đơn đặt hàng” là một bưu thiếp từ vùng Đông Nam Missouri. Trên bưu thiếp đó có viết: “Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu gụ đỏ tới cho cháu tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đôla mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà”.

Qua nét chữ có thể đoán được người viết là một bà cụ. Bà ấy viết câu đó lặp đi lặp lại kín mít tấm bưu thiếp, viết cả ra những diềm giấy còn thừa ở mặt trước cho đến khi chỉ còn chừa ra một khung nhỏ ghi địa chỉ.

Tất nhiên công ty chúng tôi không thể bán piano trả góp 10 đô mỗi tháng. Nên chúng tôi lờ tờ bưu thiếp đi.

Tuy nhiên, đến một ngày, ở vùng Đông Nam Missouri đó có thêm vài người đặt mua đàn piano và chúng tôi phải chở đàn đến đó. Vì tò mò, tôi muốn đến địa chỉ của bà cụ xem sao. Gần như giống hệt những gì tôi tưởng tượng: bà cụ sống trong một túp lều lụp xụp cạnh cánh đồng.

Sàn căn lều rất bẩn. Gà thì chạy lung tung: không xe, không điện thoại, không nghề nghiệp. Chẳng có gì cả trừ một mái nhà, và đó cũng không phải là một cái mái tốt. Cháu gái của bà cụ khoảng 10 tuổi, đi chân đất và mặc váy vá.

Tôi giải thích cho bà cụ rằng chúng tôi rất buồn vì không giúp được bà cụ. Nhưng dường như những gì tôi giải thích chẳng có hiệu quả. Cứ 6 tuần một lần, chúng tôi lại nhận được một cái bưu thiếp y như nhau. Cần có một cái đàn piano màu gụ đỏ, và thề thốt rằng bà sẽ trả 10 đôla/tháng.

Khoảng 2 năm sau, tôi mở được một công ty giao bán piano của riêng mình, và đôi khi tôi đăng quảng cáo trên báo địa phương Missouri. Tôi bắt đầu nhận được những bưu thiếp như từng nhận ở công ty cũ. Trong hàng tháng trời, tôi cũng lờ những tờ bưu thiếp đó đi, vì tôi biết làm gì cơ chứ?

Nhưng rồi, một hôm ở công ty tôi có nhập về một số đàn piano kiểu mới, trong đó có một chiếc đàn màu gụ đỏ. Dù biết mình có thể gây thua thiệt cho công ty, tôi vẫn quyết định đưa chiếc đàn lên xe ô tô chở tới nhà bà cụ và nói rằng nếu bà trả 10 đôla/tháng thì bà sẽ phải trả 52 lần. Tôi đặt piano vào nơi ít có khả năng bị dột nhất. Tôi cũng dặn bà và cháu bé giữ cho bọn gà đừng nhảy lên đàn piano. Rồi tôi lên xe về công ty đinh ninh rằng thế là coi như mình đã cho không một cây đàn.

Nhưng cứ 10 đôla được gửi đến cho tôi rất đều đặn mỗi tháng. Cả 52 tháng. Đôi khi không chỉ là tiền giấy mà là những đồng xu được dùng băng dính đính vào bưu thiếp.

Nhận đủ tiền, tôi không có liên lạc gì với bà cụ nữa trong suốt 20 năm. Cho đến một ngày khi đi công tác ở Memphis, tôi ghé vào một nhà hàng để dùng bữa. Ở đó, tôi được nghe thấy tiếng đàn piano hay nhất mà tôi từng được nghe. Và do một cô gái rất xinh đẹp đang chơi.

Tôi lại gần cô ấy và đứng nghe nhạc. Khi chơi xong bản nhạc, chúng tôi nói chuyện với nhau, và thật như một điều kỳ diệu, đó chính là cô bé mặc váy vá trong căn lều nhỏ 20 năm trước.

Cô gái kể từ khi được bà đặt mua cho chiếc đàn piano màu gụ đỏ, cô đã giành được nhiều giải thưởng âm nhạc ở trường và địa phương. Bây giờ cô đã có gia đình còn bà cô đã mất.

Tôi hỏi cô có biết chiếc đàn piano màu gụ đỏ có ý nghĩa như thế nào không. Cô gái nói hồi đó cô còn quá nhỏ, chỉ biết có một chiếc đàn mà không hiểu gì nhiều. Nhưng tôi thì hiểu.

Cuối cùng, tôi bảo cô:

– Tôi rất mừng được gặp lại cô, còn bây giờ tôi phải đi về đây!

Và tôi thực sự phải đi về, vì bạn biết đấy, đàn ông không bao giờ muốn bị nhìn thấy mình khóc ở nơi công cộng.

“Ai đó có thể ra đi, nhưng tình yêu của họ sẽ còn lại, mãi mãi…”

CÂY ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ – Phần 2

…Một buổi chiều, khi đi học về, tôi thấy Bà đang đợi trước cửa, khuôn mặt hồng lên vì sung sướng. Bà nắm chặt tay tôi dắt vào nhà, không nói gì.. Nơi đó, trong căn phòng gỗ tồi tàn cũ kĩ là một chiếc piano màu gụ đỏ mà tôi thường mong ước.

Tất cả như tan biến đi. Trước mắt tôi, cây đàn piano như một người bạn vĩ đại dang rộng vòng tay mời gọi. Như bị thôi miên, tôi rụt rè bước tới. Mùi gỗ mới làm tôi ngây ngất. Những phím đàn trắng muốt như thiên nga xếp thành hàng dài, bình thản và duyên dáng. Tôi đưa tay nhấn xuồng 1 phím đàn, rồi 2 phím, 3 phím,…những âm thanh trong trẻo, vang vọng. Căn phòng bỗng như tràn ngập ánh sáng. Tôi ngồi nhấn trên những phím đàn, say mê, cảm giác như mình là người nghệ sĩ đầy quyền năng trong bộ phim hoạt hình đã từng xem lúc trước, chỉ với tiếng đàn piano có thể làm cả khu rừng bị lời nguyền của mụ phù thủy làm héo tàn bỗng bừng sống lại.

Phải đến một lúc lâu, tôi chợt nhớ ra và giật mình quay lại: Bà vẫn đang đứng ngay cửa, mỉm cười hiền lành nhìn tôi, hai gò má nhăn nheo đẫm nước mắt…

Rồi từ đó, tôi đi học piano ở một thầy giáo già tốt bụng trong làng chung với những đứa trẻ giàu sang và xinh đẹp. Đôi lúc có những ánh mắt nhìn tôi lạ lẫm, như thể không hiểu được làm sao một đứa trẻ như tôi lại có thể hiện diện ở đây… Nhưng dường như tất cả lại tan biến khi tôi đặt tay lên phím đàn. Cuộc sống của tôi như thật sự bước sang một trang mới. Cả bầu trời mở rộng trước mắt. Những thanh âm trong trẻo làm từng ngày trôi qua tràn ngập trong ánh sáng. Tôi say sưa với những phím đàn, những giai điệu mới, những tác phẩm mới mà quên mất Bà đang ngày càng gầy đi, mà không nhận ra rằng từ lúc chiếc đàn piano xuất hiện, bữa ăn của chúng tôi bỗng ít lại và có lúc dường như Bà không ăn gì cả, rằng mỗi lúc nhận được tiền bán trứng Bà lại lo lắng, có lúc không ngủ được. Và những khi mùa đông đến, Bà vẫn chỉ mặc một chiếc áo khoác cũ kĩ mà không bao giờ nghĩ đến việc mua một chiếc áo mới cho mình.

Thời gian trôi. Đến một ngày, tiếng đàn của tôi đã được ông chủ một nhà hàng sang trọng để ý. Ông nói rằng sẵn sàng trả lương thật cao cho tôi nếu tôi đến đánh đàn cho nhà hàng của ông mỗi tối. Mọi thứ đến như một giấc mơ, đến nỗi một lần nữa, bà tôi lại khóc…

Cho một ngày Bà bị bệnh rất nặng. Tôi hốt hoảng, cuống quýt, lo sợ không nói nên lời . Bà chỉ nắm chặt tay tôi, thều thào: “ Đàn cho bà nghe một bài, được không? Rồi bà sẽ khỏi bệnh thật nhanh thôi.”
Tôi quẹt nước mắt, đứng dậy, run rẩy bước đến bên cây đàn và hít một hơi thật sâu. Bất chợt một hơi ấm bình yên ở đâu đó chảy tràn trong ngực . Tôi nhìn qua, bắt gặp ánh mắt Bà đang nhìn tôi hiền từ, chờ đợi. Tất cả bỗng vụt tan biến như ngày xưa ấy, chỉ còn lại Bà, chiếc đàn piano màu gụ đỏ và tôi. 
Và tôi ngồi xuống, đàn say sưa. “Lettre à ma mère” – Bài nhạc tôi thường chỉ đàn riêng duy nhất cho bà .Hơi thở tôi ấm nóng, tiếng đàn ấm nóng, tất cả hòa quyện như một ánh sáng kì diệu đưa tôi tan chảy trong tình yêu thương tràn ngập, như vòng tay ấm áp của Bà lúc trước…

Nốt nhạc cuối cùng vang lên. Tiếng tim tôi như vẫn còn đập theo một giai điệu nào đó, nồng nàn, chan chứa. Một lúc sau, tôi quay lại nhìn: Bà đang nằm, nhắm mắt, bình yên. Tôi lặng lẽ đến bên đắp chăn cho Bà thì bàng hoàng nhận ra: Bà đã ra đi, mãi mãi…

Rồi cuộc sống của tôi lại trôi đi, chỉ khác là không còn Bà nữa. Đôi lúc, tôi vẫn thường lấy tiếng piano để bù đắp khoảng trống quá lớn trong tim mình , nhưng dường như càng cố gắng lấp đầy, tôi lại càng thấy trống trải hơn , tuyệt vọng hơn.Tôi nép mình, lặng lẽ với những tiếng đàn,và tách mình khỏi tất cả.

♥ ♥ ♥

– Tiếng đàn của cô tuyệt quá. Nó làm tôi nhớ đến bà Magaret ở vùng này…
Tôi giật mình quay lại: Một người đàn ông đứng tuổi, có lẽ từ vùng khác tới, đang đứng nhìn tôi.
Tôi ngạc nhiên:” Ồ, thưa ông, đó chính là bà của cháu. Nhưng làm cách nào mà ông biết bà của cháu vậy?”
Người đàn ông lặng đi một chút như bất ngờ, rồi nói:” Ngày xưa, chính tôi là người đã bán chiếc đàn piano màu gụ đỏ cho bà của cháu.”
Đến lượt tôi như lặng đi. Trong kí ức non nớt của tôi là một người đàn ông ăn mặc lịch sự đến nhà và nói với bà một điều gì đó, và khi ông ấy quay mặt đi, bàn tay bà bỗng nắm chặt vai tôi, run run, …

“ Thế bà của cháu bây giờ thề nào rồi?”-Câu hỏi đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ trong tôi . Và khi người khách biết rằng bà tôi đã mất, khuôn mặt ông bỗng buồn rười rượi. Một lúc lâu sau, ông nhẹ nhàng hỏi:” Thế cháu có biết ngày xưa bà cháu đã làm thế nào để mua được chiếc đàn trị giá như thế này vào thời đó không?”.

– Lúc đó cháu còn quá nhỏ, bà cũng không kể cho cháu biết…

Người khách rưng rưng:
– Để có được chiếc đàn này, bà cháu đã phải mua trả góp bằng tiền bán trứng gà hàng tháng trong suốt hơn 4 năm đó.

Tôi bàng hoàng, cổ họng như nghẹn lại, nước mắt chợt trào ra. Những kí ức ngày xưa tràn về: những bữa cơm bà chỉ lặng lẽ gắp đồ ăn cho tôi, những mùa đông bà co ro trong chiếc áo cũ ra thăm chuồng gà và những lúc bà nhìn tôi say sưa bên cây đàn, hiền từ, lặng lẽ…Tôi ôm lấy mặt mình, bật khóc. Người khách vòng tay ôm lấy tôi, dịu dàng :” Hãy sống thật xứng đáng với những gì cháu đã được nhận . Ta tin cháu sẽ làm nên những điều kì diệu, như bà của cháu”…

Và thời gian lại trôi đi…

***********
Tôi mở một lớp dạy piano cho một trại trẻ mồ côi trong làng, những đứa trẻ kém may mắn hơn cả tôi lúc trước. Cuộc sống của tôi giờ đây lại tràn ngập ánh sáng, tràn ngập tiếng cười. Và có những lúc, khi ôm lấy những đứa trẻ, tôi chợt cảm nhận được hơi ấm vòng tay của Bà trọn vẹn như trước. Và tôi nhận ra: “Ai đó có thể ra đi, nhưng tình yêu của họ sẽ còn lại, mãi mãi…”

SƯU TẦM
(Bao Nguyen Quang st)

From: Luong vo van & Van Hanh Phung

Joshua Wong và Denise Ho: ‘Tuổi trẻ Việt Nam, hãy liên kết với thế giới trong cuộc chiến đấu của các bạn’

 

Joshua Wong và Denise Ho: ‘Tuổi trẻ Việt Nam, hãy liên kết với thế giới trong cuộc chiến đấu của các bạn’

Cát Linh/Người Việt (tường trình từ Wahsington, D.C.)

Ca sĩ Denise Ho (Hà Vận Thi) trả lời phỏng vấn của nhật báo Người Việt, kế bên là nhà đấu tranh dân chủ Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) – lãnh đạo phong trào Dù Vàng, tổng thư ký đảng Demosito. (Hình: Cát Linh/Người Việt)

WASHINGTON, D.C. (NV) – Tại buổi chiếu phim tài liệu mang tên “Last Exit to Kai Tak” (tạm gọi là “Lối Thoát Cuối Cùng Đến Phi Trường Kai Tak”), nhà đấu tranh dân chủ Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) và ca sĩ Denise Ho (Hà Vận Thi) đã gửi đến các bạn trẻ Việt Nam những chia sẻ về cuộc đấu tranh đòi dân chủ của người dân Hồng Kông.

Đoạn phim tài liệu “Last Exit to Kai Tak” có thể nói là tự truyện về phong trào Dù Vàng Hồng Kông năm 2014 của của năm nhà đấu tranh: Ca sĩ Denise Ho, Edward Lau (Wai Tak), Derek Lam (Shun Hin), Joshua Wong, và Yeung-tat Wong. Phim được chiếu tại Global Taiwan Institute, Washington D.C., chiều Thứ Năm, 19 Tháng Chín.

Khác với cuộc điều trần trước Ủy Ban Trung Quốc của Quốc Hội Mỹ (Congressional-Executive Commission on China, CECC) hôm Thứ Ba, 17 Tháng Chín vừa qua, buổi chiếu phim chỉ có sự tham dự của ca sĩ Denise Ho và lãnh đạo phong trào Dù Vàng, tổng thư ký đảng Demosito, anh Joshua Wong. Tuy nhiên, Global Taiwan Institute đã dành hẳn khoảng 45 phút ngay phần đầu để hai nhà đấu tranh dân chủ trả lời những câu hỏi của người tham dự.

“Việt Nam, chúng tôi luôn lắng nghe các bạn!” 

Nhật báo Người Việt gửi đến cuộc đấu tranh dân chủ của người Hồng Kông, đại diện là ca sĩ Denise Ho và lãnh đạo phong trào Dù Vàng, anh Joshua Wong, hai câu hỏi: “Hồng Kông và Việt Nam khá gần gũi, về địa lý, văn hóa, và đặc biệt là cuộc đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền. Các nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam cũng đối mặt với rất nhiều cuộc chiến khó khăn và những đàn áp cứng rắn của nhà cầm quyền trong nước. Nhiều nhà tranh đấu Việt Nam đang bị giam trong tù với những bản án rất nặng nề. Qua phong trào Dù Vàng năm 2014 và những cuộc tuần hành lịch sử suốt mấy tháng qua, các bạn có thể chia sẻ với các bạn trẻ Việt Nam về kinh nghiệm đã trải qua trong những cuộc chiến đấu đó?”

Ca sĩ, nhà đấu tranh dân chủ Denise Ho là người nhận trả lời câu hỏi trên. Cô nói: “Tôi đã từng gặp một nữ ca sĩ, cũng là nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam, đó là cô Mai Khôi. Từ câu chuyện của Mai Khôi, tôi biết được những khó khăn mà người dân Việt Nam đang phải trải qua.”

“Đối với cuộc đấu tranh của người Hồng Kông, chúng tôi nhận thức được những đòi hỏi bên trong cuộc chiến đấu này là rất quan trọng. Đó là kêu gọi cộng đồng quốc tế đồng hành cùng chúng tôi, thông qua Internet, cho thế giới thấy cuộc đấu tranh của chúng tôi,” cô nói tiếp.

Buổi chiếu phim tài liệu “Last Exit to Kai Tak.” (Hình: Cát Linh/Người Việt)

“Riêng với tôi, những điều tôi muốn chia sẻ với các bạn Việt Nam là hãy tìm cách có được những có sự liên quan đến vấn đề chúng ta đang gặp phải. Chúng tôi thấy một sự khác biệt rất lớn từ Phong Trào Dù Vàng 2014 cho đến phong trào đấu tranh 2019. Phong Trào Dù Vàng 2014 khá cô lập (isolated) với người dân về những gì Hồng Kông đối diện lúc đó. Năm năm sau, chúng tôi (người Hồng Kông) cũng đối diện với cùng một sự việc nhưng tất cả mọi người đã bắt đầu hiểu được ‘Đây cũng là vấn đề tôi quan tâm đến,’” cô nhấn mạnh.

Để kết thúc phần trả lời của mình, ca sĩ Denise Ho gửi lời nhắn: “Và tôi cũng muốn chia sẻ với cả cộng đồng Việt Nam: ‘Hãy luôn mạnh mẽ! Chúng tôi luôn lắng nghe các bạn.’”

“Chúng ta cùng nỗi lo: Sự gia tăng quyền lực mềm của Trung Quốc” 

Câu hỏi kế tiếp nhật báo Người Việt đưa ra: “Vào ngày Thứ Tư, 18 Tháng Chín vừa qua, chủ tịch Hạ Viện Hoa Kỳ, bà Nancy Pelosi, bày tỏ ủng hộ và bảo vệ đạo luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hồng Kông. Bà cho biết sẽ yêu cầu bảng đánh giá hằng năm về đối xử đặc biệt mà Washington dành cho Hồng Kông, bao gồm các đặc quyền thương mại và kinh doanh. Đây có phải là một thắng lợi lớn trong chuyến đi này của các nhà đấu tranh dân chủ Hồng Kông?”

Lãnh đạo phong trào Dù Vàng, anh Joshua Wong, trả lời: “Trong những ngày vừa qua, chúng tôi đã có cơ hội được điều trần trước chủ tịch, đại diện Ủy Ban Trung Quốc của Quốc Hội Mỹ. Cuối cùng, chúng tôi đã thành công trong việc kêu gọi Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ Nancy Pelosi đưa đạo luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hồng Kông vào nghị sự của những tuần sắp tới. Đó chưa phải là CHIẾN THẮNG. Đó chỉ là một yếu tố đáng chú ý (remarkable) cho chúng tôi thấy Hồng Kông đang được thế giới quan tâm. Tôi hy vọng trong những tháng sắp tới đây, đạo luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hồng Kông được thông qua. Bắc Kinh phải nhận thấy rằng nếu họ đàn áp nhân quyền, tự do của người Hồng Kông, họ phải trả giá.”

“Chúng tôi tiếp tục tìm kiếm sự ủng hộ của các bạn, từ Đài Loan, từ Việt Nam, nơi mà chúng ta cùng quan tâm đến sự bành trướng về quyền lực mềm của Bắc Kinh. Chúng tôi hy vọng tất cả những ai có cùng nỗi lo ngại này sẽ cùng đứng chung với nhau. Tuy tôi không phải là người lãnh đạo duy nhất của phong trào đấu tranh này, nhưng tất cả những người lãnh đạo khác đều có cùng một mục đích, đó là thế giới lắng nghe tiếng nói từ cuộc đấu tranh của người Hồng Kông. Chúng tôi tin rằng chúng tôi tiếp tục cuộc đấu tranh này, thì chúng tôi sẽ có kết quả mà chúng ta ta mong muốn,” Joshua Wong nói.

Có thể dễ dàng nhận thấy ngay, trong chuyến đi đến Hoa Kỳ lần này, các nhà đấu tranh dân chủ Hồng Kông không những tìm kiếm sự ủng hộ từ Quốc Hội Hoa Kỳ, mà còn kêu gọi sự hưởng ứng từ quốc gia Châu Á kề cận khác, có cùng một quan tâm về sự chính sách bành trướng của Trung Quốc.

Đoạn phim tài liệu mà các nhà dân chủ Hồng Kông “mang đi chiếu ở xứ người” đã cho thấy, họ vận dụng tất cả yếu tố trong cuộc sống: văn hóa, chính trị, nghệ thuật thứ bảy, hùng biện… để đưa tiếng nói của người dân Hồng Kông ra khắp thế giới. (Cát Linh tường trình từ Wahsington, D.C.)

—–
Liên lạc tác giả: ngo.kalynh@nguoi-viet.com

Nước Non Ngàn Dặm Ra Đi – Phạm Duy – Thái Thanh

httpv://www.youtube.com/watch?v=P9WE6jgoyCM&list=PLYNu2WsZ1JUhQ7J1GGZCKRwWY41IaYbRS

Nước Non Ngàn Dặm Ra Đi – [Phạm Duy – Thái Thanh] – Dau Nguyen (4K UHD)

latran03

Năm 1306 vua Chiêm Thành là Chế Mân dâng hai Châu Ô, Lý làm sính lễ vu quy và rước công chúa Huyền Trân về phong làm Vương Hậu. Khi đó công chúa mới 17 tuổi. Nhưng chỉ sau một năm thì Chế Mân qua đời. Theo tục lệ Chiêm, vương hậu phải lên hỏa đàn tuẫn tang.

Vua Trần Anh Tôn sai quan Hành Khiển Trần Khắc Chung đi sứ phân ưu và tìm cách cứu công chúa. Việc giải cứu thành công. Đoàn thuyền lênh đênh trên biển một năm mới về tới kinh đô. Sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư nói Trần Khắc Chung tư thông với công chúa. Dân gian xầm xì rằng Trần Khắc Chung là người tình đầu của công chúa và truyền tụng những câu ca dao mỉa mai như “Tiếc thay cây quế giữa rừng, Để cho thằng Mán thằng Mường nó leo” hoặc ” Tiếc thay hạt gạo trắng ngần, Thổi nồi đồng điếu lại vần than rơm” . . .

Theo dã sử, năm 1311 công chúa quy y ở làng Hổ Sơn, Nam Định lập am ớ chân núi Hổ Sơn để tu hành và qua đời ngày 9 tháng Giêng năm Canh Dần (1340).

Để tưởng nhớ công lao của bà với dân nước, Nhà Nguyễn sắc phong bà lên bậc ” Trai Tĩnh Trung Đẳng Thần” và hàng năm vào ngày mất của bà dân gian tổ chức lễ hội tại đền Huyền Trân trên núi Ngũ Phong ở Huế. Một phần câu truyện công chúa Huyền Trân được diễn tả qua bản nhạc “Nước non ngàn dặm ra đi”.

Sáng tác: Phạm Duy. Tiếng hát: Thái Thanh.

Hình ảnh & Video clips: Internet.

Ba thanh niên, cổ trong dây thòng lọng, chân đạp trên những tảng nước đá đang tan dần dưới nắng mùa hè.

Image may contain: 3 people, people standing, sky and outdoor

Từ Thức

Ba thanh niên, cổ trong dây thòng lọng, chân đạp trên những tảng nước đá đang tan dần dưới nắng mùa hè.

Đó là một hình ảnh tiêu biểu cho đại hoạ đang chờ nhân loại trước sự thay đổi khí hậu, trong cuộc biểu tình của hàng chục ngàn thanh thiếu niên, thứ Sáu vừa qua tại Berlin.

Tại 5000 thành phố lớn, thuộc 160 quốc gia ( trừ Việt Nam và vài nước độc tài, nơi ‘’tụ tập đông người ‘’ là một cái tội ), trên 4 triệu học sinh đã ào ạt xuống đường, đòi những người có trách nhiệm phải có hành động cụ thể, khẩn cấp để ngăn chận hiện tượng thay đổi khí hậu.

Tại New York, 1 triệu 100 ngàn học sinh đã nghỉ học, xuống đường. Những cuộc biểu tình lớn sẽ tiếp tục suốt weekend này cho tới cuộc họp thượng đỉnh về khí hậu tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, ngày thứ Hai 23/09.

Cuộc họp này là một kết quả đầu tiên của phong trào thanh thiếu niên xuống đường cho khí hậu càng ngày càng được giới trẻ hưởng ứng trên khắp thế giới, và khiến những ‘’người lớn ‘’ không thể tiếp tục quay mặt làm ngơ.
Giới trẻ cũng ý thức được người chủ động để thay đổi cuộc sống của họ, chuẩn bị cho tương lai là chính họ, không phải ai khác, không thể chờ đợi người khác. Cũng không thể khoanh tay mong đợi thiện chí của chính quyền, thường thường chỉ nghĩ tới quyền lợi và mục tiêu trước mắt.

Người khởi xướng phong trào là Greta Thunberg, một nữ sinh Thuỵ Điển 16 tuổi, mỗi thứ Sáu tới biểu tình trước trụ sở quốc hội tại Stockhom từ hai năm nay.
Greta có mặt trong đám biểu tình ở New York và sẽ tham dự hội nghị cùng với giới lãnh đạo thế giới.

“ẾCH” VN BỊ CSTQ LUỘC ĐÃ ĐẾN MỨC LIỆT KHÁNG?

No photo description available.
Image may contain: 1 person, smiling
Image may contain: 3 people, people smiling
Trần Bang

“ẾCH” VN BỊ CSTQ LUỘC ĐÃ ĐẾN MỨC LIỆT KHÁNG?

18/9, 19/9 CẢNH SẢNG TQ LA LÀNG TƯ CHÍNH, TS LÀ CỦA TQ VÀ NGOÀI THỰC ĐỊA TÀU HD8, CS BIỂN… CỦA TQ VẪN KHẢO SÁT, CÀY NÁT KHU VỰC BÃI TƯ CHÍNH CỦA VIỆT NAM.

CẦM QUYỀN CSVN VẪN CÂM NHƯ HẾN!

NHÂN DÂN THÌ CHÁN NGÁN VÌ BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC CHỐNG TRUNG CỘNG XÂM LƯỢC THÌ BỊ PHỈ BÁNG, BỊ BỎ TÙ…

Dân nói: “ mấy thằng ba đình bán mẹ nó cho TC rồi, CS chúng nó (VC-TC) đóng kịch để mua vũ khí để kiếm % đó mà”. Nếu cầm quyền VN chần chừ kiện TQ lúc này thì CS VN không chỉ tham lam ngu tối, hèn với giặc ác với dân, mà chóp bu CSVN đã phạm tội phản quốc không còn bào chữa được nữa.

*Twitter của GS Ryan Martinson 19/9 ( 20/9 giờ VN) tweet :

“Cập nhật (ngày 18 tháng 9): Tàu khảo sát Haiyang Dizhi 8 của Trung Quốc tiếp tục hoạt động tại vùng đặc quyền kinh tế EEZ của Việt Nam. Đồ họa cho thấy tất cả các hoạt động kể từ khi con tàu rời đảo Chữ Thập (Fiery Cross Reef TQ chiếm của VN năm 1988) vào ngày 7 tháng 9.”

( 11 ngày HD8 và các tàu CS biển TQ hộ tống cày cũng khá nhiều, các lực lượng chấp pháp VN đi đâu?)

* Twitter Ông Greg Poling sau 18/9 Cảnh Sảng TQ tuyên bố láo khoét về Bãi Tư Chính … Greg đã tweet 3 lần bảo vệ chính nghĩa Bãi Tư Chính là thuộc EEZ của VN, chứng minh sự sai trái của TQ ( ảnh 3), ông cũng cũng cấp bản đồ dầu khí Biển Đông (ảnh 2) bị TQ áp đặt phi pháp đây là sự xâm lược trên bản đồ… giúp mọi người theo dõi…