Carrie Lam đang khiến mọi việc tồi tệ hơn.

Image may contain: one or more people and crowd
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Trần Bang

Carrie Lam đang khiến mọi việc tồi tệ hơn.

Ngay sau quyết định cấm mang mặt nạ biểu tình, lòng dân Hongkong phẫn hận. Hiệp hội xe bus block đường, hàng ngàn nhân viên tự động bỏ nhiệm sở, ùa xuống đường biểu tình.

Hai ngày cuối tuần này dự là sẽ vô cùng máu lửa, dự đoán sẽ là ĐẠI BIỂU TÌNH

Lượng người đổ về trung tâm ngày càng đông. Các trạm xe bus Pok Fu Lam, Nguyen Lãng đang đông nghìn nghịt.

(to be continued)

Nguồn: Phong Trào Dù Vàng Hồng Kông
.

BUỒN CẢNH NGƯỜI VIỆT RA NƯỚC NGOÀI.

Lê Vi

BUỒN CẢNH NGƯỜI VIỆT RA NƯỚC NGOÀI.

1. Đến phi trường Singapore, làm thủ tục nhập cảnh, các bạn nữ bị săm soi, hỏi han đủ điều, bị đưa vô phòng an ninh cách ly để thẩm vấn, thậm chí sau đó bị trục xuất về nước.

2. Đến phi trường nước Đức, làm thủ tục nhập cảnh, xuất trình cuốn passport bìa xanh chữ vàng “socialist republic…”, lập tức sẽ được hỏi “Đến nước Đức làm gì?”, “Ở bao lâu? Khi nào về?”, “Mang theo bao nhiêu tiền?”…

3. Đi du lịch Thái Lan, vô nhà hàng buffet ăn trưa thì đập ngay vào mắt là bảng thông báo chỉ viết bằng tiếng Việt: “Xin vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cảm ơn.”

4. Đi du học Nhật Bản, bạn thấy những tờ giấy thông báo dán trên xe bus “Không được vứt rác, hút thuốc bừa bãi trên xe bus”, những tờ giấy cảnh báo dán khắp các siêu thị, shop bán hàng “Ăn cắp là pham tội… Camera đang hoạt động”. Tất cả viết bằng hai thứ tiếng Nhật, Việt.

5. Đi du lịch Hàn Quốc, thỉnh thoảng bạn đọc được cảnh báo bằng song ngữ Hàn-Việt “Không xả rác bừa bãi….. Nếu không sẽ bị phạt tiền.. Phạt tiền dưới 1 triệu won”.

6. Đi lao động Đài Loan, bạn bắt gặp những cảnh báo răn đe tội ăn cắp vặt bằng song ngữ Trung-Việt ở khắp nơi.

7. Ngồi trong một quán cafe lãng mạn ở Rome (Ý), trong không gian ngập tràn ánh nến và những tiếng nói cười thì thầm, bỗng nghe rú lên tiếng cười hoang dại từ bàn bên vọng lại: “Ối giời ơi! Thế á? Cái Hà nó khoe mua cái túi này ở Milan những 5 nghìn đô cơ đấy!”

8. Đang xếp hàng mua vé vào tham quan bảo tàng Louvre (Paris, Pháp), bỗng một cô gái châu Á tóc đen chen vào trước bạn, nở một nụ cười cầu tài: “Em đang vội. Merci bố ku “.

9. Lang thang trên đường phố Barcelona (Tây Ban Nha), thả hồn theo buổi hoàng hôn nắng nhẹ, mơ màng theo các cô gái tóc vàng gợi cảm, bỗng nghe đâu đây “một câu hò Nghệ Tĩnh”: “Đ*t mẹ! Con nhỏ đang dắt chó đó, vú to vãi luôn mày ạ!”

10. Đi đã rồi, về đến phi trường Tân Sơn Nhất, làm thủ tục nhập cảnh, anh hải quan cứ cầm cái passport đưa lên đưa xuống, lật qua lật lại, hỏi vặn vẹo đến hơn 10 phút “Đi đâu về?”, “Đi làm gì?”… Đến lúc lấy hành lý thì bị bẻ khóa, rạch ngăn kéo…

(ST)

TỨ KHOÁI

Chau Nguyen Thi
TỨ KHOÁI

(Xin đăng lại 4 cái stt viết về “tứ khoái” của con người đã được đăng trước đây vì… khỉ vẫn còn nguyên là khỉ!)

ĂN CÓ KHÓ KHÔNG?

Nhớ hồi còn nhỏ, một lần trong bữa ăn, ba tôi giận dữ nói: “Con lấy đũa quậy nhiều lần vào nồi cơm lúc đang sôi phải không?” Tôi sợ hãi nhìn ba tôi, lòng ngạc nhiên không hiểu tại sao ông biết là lúc nấu cơm tôi dùng đũa quậy nhiều lần vào nồi cơm đang sôi, vì sợ cơm bị khê cháy. Ba tôi bị đau bao tử, nên ông rất khó khăn, kỹ lưỡng chuyện ăn uống. Lúc hết giận, ba tôi giải thích: “Khi cơm sôi, chỉ cần quậy một lần cho đều rồi bớt lữa. Không nên quậy nhiều lần vì như vậy sẽ làm cho gạo đổ nhựa ra bọc lấy hột cơm, nên hột cơm bên ngoài thì mềm, ở giữa thì sượng”
Ha ha… Hồi nhỏ tôi cũng ăn cơm đó mà không thấy khác biệt gì, cơm nào cũng là cơm, và nghĩ là ba tôi chỉ… vẽ chuyện.

Bây giờ già rồi; già hơn tuổi ba tôi lúc ông dạy tôi về chuyện nấu cơm và ăn cơm, tôi nhận ra rằng, trong đời, ngay cả chuyện ăn cũng cần phải có kiến thức và kinh nghiệm.

NGỦ CÓ KHÓ KHÔNG?

Cũng như “ăn”, “ngủ” là sinh hoạt tự nhiên của con người. Hễ đói thì ăn; buồn ngủ thì ngủ; cần gì học, mà học là học cách nào?
Nhớ trước đây một cô huê hậu VN đi máy bay, trưng ra một màn “huê hậu ngủ ngày” vô cùng “ấn tượng”. Cô nằm ngủ kiểu mà khi nhìn vào ai cũng tưởng tượng đến câu thơ của Hồ Xuân Hương “Phành ra ba góc da còn thiếu”. Cả cộng đồng mạng nổi sóng; kẻ khen người chê ầm ĩ. Người bênh vực thì bảo “Ngủ thì làm sao mà kiểm soát được”; người chê thì bảo “Ngủ thì ngủ cũng phải ngủ cho đẹp! Ngủ cũng phải học!” Ngủ có phải học không? Cá nhân tôi thì tin rằng có. Thế hệ trước đây, trong gia đình, từ khi còn nhỏ, cha mẹ đã canh chừng gắt gao con cái khi ngồi khi nằm, nhất là con gái. Khi thấy nó nằm hay ngồi hớ hênh quá thì nhắc, chỉnh cho nó ngồi ngay ngắn, đúng cách lại. Và cả khi ngủ, thấy chúng nằm không ngay, không đẹp mắt thì “sửa” lại cho ngay. Lâu dần, sẽ thành thói quen, tay chân phành ra hay khép lại đều có “ý thức”; “ý thức” cả trong “vô thức”; lớn lên sẽ không mắc phải cái cảnh ngủ ngày đầy “ấn tượng” như cô huê hậu đó.

Đó là ngủ đơn. Giờ nói chuyện ngủ kép. Trước đây, xã hội VN, trai gái đi đâu cũng phải trai ngủ riêng, gái ngủ riêng. Ngày nay dưới thời “VC rực rỡ” trai gái kéo nhau đi chơi, đi du ngoạn, tối lại ngủ chung với nhau không “ngại ngùng” gi cả. Tôi đã chính mắt xem những cái video clip do bọn trẻ quay lại rồi bỏ lên mạng.

Khổng Tử sống mấy ngàn năm trước, nhưng ông hiểu rõ cái khác nhau giữa lý trí và thể xác, nên chủ trương “nam nữ thọ thọ bất thân”. Thể xác khi “thích” thì lý trí không “can ngăn” nổi. Cho nên mới nam nữ không được gần gũi nhau. Cọ vào thì nẹt lửa. Lý trí không nhảy vào can thiệp được. Trừ thánh nhân ra, còn người phàm thì không thể dùng lý trí để kiểm soát những phản ứng của thể xác được. Không ai có thể dùng lý trí để làm cho mình không cảm thấy đau khi bị dao đâm vào da thịt chẳng hạn. Hồi trẻ tôi có nghe một câu chuyện thực như thế này. Thời Tây, một cặp vợ chồng kia chạy không kịp khi lính Tây kéo đến. Người chồng leo lên nóc nhà trốn. Cô vợ bị một tên lính Tây đè ra hiếp. Anh chồng ở bên trên nhìn xuống chứng kiến từ đầu tới cuối. Khi lính Tây rút đi, anh chồng vác dao rượt chém cô vợ. Những người lớn tuổi trong làng đứng ra khuyên can, bảo rằng đó là “ách nước”, chứ có ai muốn vậy đâu. Anh chồng sừng sộ đáp: “Tui chém là chém cái tội nó ở dưới… nẩy lên!”
Tôi tin rằng cô vợ không muốn vậy. Không muốn bị hiếp. Không thích bị hiếp. Không mong bị hiếp. Rất xấu hổ khi bị hiếp. Nhưng những thứ đó thuộc phần lý trí. Còn phần thể xác thì khi đã đúng nơi, nói theo kiểu “khoa học hiện đại” là khi đã điểm đúng “huyệt G” rồi thì dù một tỷ thằng “lý trí” nhảy vào bảo nằm im, cũng không thể nằm im được, không thể không “nẩy lên” được!

Cho nên lúc nào cũng phải học, tuổi nào cũng phải học và việc gì cũng phải học. Học để biết. Biết để hiểu. Và hiểu để có sự cảm thông với chính mình và với tha nhân.

“ẤY” CÓ KHÓ KHÔNG?

Xin kể ngay một câu chuyện nữa, cũng thuộc loại “người thật việc thật”: Hồi người Việt mới sang tỵ nạn ở Mỹ, có anh chàng Việt lần đầu “vật lộn” với một cô gái Mỹ. Phụ nữ Mỹ họ rất tự nhiên, không thẹn thùng, e lệ như phụ nữ Á châu; nên khi “vật lộn” thì họ nhiệt tình lắm: la hét, cào cấu, hổn hển y như sắp… tắt thở tới nơi khiến anh chàng VN hoảng quá; đang tấn công sắp chiếm được thành rồi mà thấy “địch” la dữ quá tưởng “nó” sắp… chết, nên vội ngưng lại xem chuyện gì. Cô gái Mỹ chưng hửng, ngưng… hổn hển và hỏi ráo hoảnh: “Chuyện gì vậy?”. Ha ha… Té ra không phải “nó” tắt thở; mà là “nó” đang… nín thở!

Vậy “ấy” có cần học không? Dĩ nhiên là cần! Nếu không tại sao từ ngàn xưa cho đến ngày nay người ta viết hàng đống sách để dạy? Nhưng học là học cái gì? Chuyện “ấy” thì cũng như ăn. Hễ đói thì kiếm cái gì cho vào mồm, nhai rồi nuốt, khó gì đâu?

Không phải vậy. Nếu mọi việc trên đời chỉ để thoả mãn chính mình thì cứ sống theo bản năng, không cẩn học. Còn nếu biết yêu thương nhau, biết trân trọng nhau, biết nghĩ đến nhau trong mọi hoàn cảnh, biết “chia ngọt xẻ bùi” thì phải học. Học để biết cách cùng đưa nhau lên… thiên thai. Tinh thần và thể xác là hai phần không thể tách rời của đời sống con người. Các bậc thánh nhân có thể yêu theo kiểu thánh nhân là yêu chay, yêu tinh thần, không cần hôn hít, ve vuốt gì cả. Còn người phàm thì đại đa số ai cũng cần có một cuộc sống cân bằng về cả hai phương diện tinh thần và thể xác. Không có một tình yêu trai gái nào bền vững lâu dài nếu tình yêu đó không có tình dục; và ngay cả có tình dục mà phần tình dục đó không cân bằng, nhưng lại không có sự cố gắng của người trong cuộc để học hỏi mà bù đắp, san sẻ yêu thương cho nhau thì tình yêu cũng khó vững bền..

Trong cuốn “Lady Chatterley’s Lover” nhà văn D. H. Lawrence kể chuyện một cặp vợ chồng trẻ thuộc giai cấp quý tộc bên Anh cưới nhau được vài năm; rồi người chồng nhập ngũ và sau đó bị thương liệt cả hai chân, không còn có khả năng đàn ông nữa. Từ đó, cuộc sống vợ chồng của họ thời gian đầu vẫn bình thường nhưng về sau thì thay đổi hẳn. Cô vợ tuy yêu chồng nhưng sự thiếu thốn về tình dục dẫn đến việc cô có quan hệ xác thịt với người đàn ông quản gia… Về sau, cô vợ bỏ chồng chạy theo người tình mà lúc đầu quan hệ chỉ đơn thuần là vì tình dục, rồi dần dà nảy sinh tình yêu…..
Câu chuyện còn dài. Nhưng tựu chung tác giả muốn nói một điều là tình dục là một phần không thể thiếu của tình yêu. Không có nó tình yêu sẽ chết. Mà ngay cả có tình dục nhưng nếu đó chỉ là một hoạt động theo bản năng thì tình yêu cũng sẽ chết. Tình dục cần được học hỏi để trở thành một hoạt động để bày tỏ, san sẻ yêu thương chứ không phải chỉ đơn thuần để thoả mãn nhu cầu sinh lý cho riêng cá nhân mình.

LỜI KẾT

Trong bốn cái khoái của con người, ba cái đầu đã nói qua trong những stt trước rồi, còn cái khoái thứ tư thì tương đối không có gì nhiều để học. Chỉ cần kiểm soát chuyện ăn uống của mình để khỏi bị Tào Tháo rượt, và đừng có bạ đâu ỉa đái đó như khỉ trên rừng thì mọi chuyện sẽ ổn thoả. Cho nên không cần phải dài dòng.

***
Để kết lại, xã hội VN xưa, con người từ lúc mới sinh ra đến khi trưởng thành đều được gia đình và học đường dạy dỗ nghiêm khắc. Từ chuyện ăn, chuyện ngủ, chuyện “ấy” đến chuyện đại tiện, tiểu tiện đều được nhắc nhở, chỉ bảo cặn kẽ. Nhờ vậy mà xã hội trật tự, ổn định, lành mạnh. Đời sống có thể thiếu tiện nghi, chật vật; nhưng con người đối đãi với nhau trong yêu thương và tôn trọng; sẳn sàng giúp đỡ, nhường nhịn, che chở cho nhau. Ngày nay, từ khi bọn khỉ rừng tràn về thành phố, biến phố thành rừng thì mọi giá trị mà cha ông chúng ta đã dày công xây dựng đều trở thành công cốc. Bọn khỉ rừng đó “sống, chiến đấu” bằng bản năng khỉ rừng của chúng; dùng cái sức mạnh của loài thú tràn về chiếm được thành phố rồi thì tưởng mình là cái rốn của vũ trụ, một bước từ khỉ thành người, không cần học; không học từ những chuyện cần học để làm một con người có phẩm cách như ăn, uống; mà ngay cả học để thu thập kiến thức để xây dựng đất nước cũng không học nốt. Chỉ cần mỗi con mua một cái bằng tiến sĩ, phó tiến sĩ, kỹ sư dán trước ngực là đã tự cho mình trí thức, tài ba lỗi lạc rồi. Vì vậy mà chúng ăn không từ một thứ gì; ăn xương máu nhân dân, ăn rừng, ăn biển, ăn ruộng vườn, ăn đất đai, ăn cứt con nít, ăn mồ hôi háng phụ nữ, ăn luôn cả hài cốt liệt sĩ từng một thời là đồng chí của chúng. Còn ngủ thì bạ đâu ngủ đó; ngủ cả trong khi đang “họp quốc hội”, đứa há mõm, đứa nghẽo đầu, đứa xuôi tay, đứa dạng chân. Đến cái món đ. thì còn kinh khủng hơn nhiều. Chúng đ. từ trẻ con đến người lớn; cha đ. bồ của con trai; đ. vợ, đ. chồng “đồng chí” của nhau. Vì ăn tạp, ngủ tạp và đ. tạp như vậy nên chúng bạ đâu ỉa, đái đó, khiến cả một nước bây giờ thúi um. Một bọn cầm quyền như vậy thì xã hội VN ngày nay nát bét như tương là chuyện đương nhiên. Giả như lũ khỉ rừng đó có lăn ra chết hết hôm nay thì xã hội VN cũng phải cần một trăm năm nữa để học lại những giá trị tốt đẹp của cha ông mà ăn không giành giựt, ngủ không “phành ra ba góc”; trở về lại với cách sống nhân bản của ông cha chúng ta đã làm từ nhiều thế hệ trước.
Cho nên, nhân gian có câu châm biếm này: “Nhân bất học, bất tri lý; nhỏ không học lớn làm tỉnh uỷ”. Muốn làm người thì chuyện gì cũng phải học, lúc nào cũng phải học, tuổi nào cũng phải học.

Học làm người mới khó; chứ làm khỉ thì có khó gì!
ST

TRUNG CỘNG CHO NỔ TUNG TƯỢNG PHẬT QUAN ÂM CAO NHẤT THẾ GIỚI.

Nguyễn Đình Ngọc and Phuc Dinh shared a post.
Image may contain: 1 person, sky, mountain, outdoor and nature
Image may contain: 1 person, plant and outdoor
Image may contain: outdoor
Phuong Julia

TRUNG CỘNG CHO NỔ TUNG TƯỢNG PHẬT QUAN ÂM CAO NHẤT THẾ GIỚI.

Bức tượng vị Phật có tên Tích Thủy Quan Âm, cao 57,9 m, tượng được tạc dựng trên vách núi, hậu điện chùa Hoàng An, thuộc huyện Bình San, thành phố Thạch Gia Trang, Hà Bắc, Trung cộng. Ngoài việc là một địa điểm cho du khách tới tham quan, cầu nguyện, người dân khu vực này cũng thường xuyên tới đây bái Phật. Chùa Hoàng An cũng là một trong những danh lam thắng cảnh của Trung cộng, và là địa điểm bảo vệ văn vật trọng điểm của tỉnh Hà Bắc.
Theo tạp chí Tự do Tôn giáo Bitter Winter, vào ngày 2/2 năm nay, các quan chức chính quyền địa phương đã dùng mìn cho nổ tung phần đầu của tượng, hành vi này được các cư dân mạng Trung cộng đại lục ví như là hành vi của “Nhà nước Hồi giáo ISIS”. Cho đến nay, đây là tượng Phật Quan Âm bằng đá cao nhất thế giới được điêu khắc trên vách núi.

Vài ngày sau khi phá dỡ, sợ người dân sẽ phục dựng lại tượng Phật, các quan chức địa phương đã ra lệnh nổ tung hoàn toàn phần thân còn lại của tượng Tích Thuỷ Quan Âm.

Tờ Bitter Winter trích dẫn nguồn tin thân cận, lệnh phá huỷ tượng Phật là do Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung cộng (ĐCSTC) ban hành với lý do: “Bây giờ số lượng người tín ngưỡng tôn giáo quá nhiều, tất cả các nơi trên toàn quốc đều đang cấm chỉ mọi người cúng bái tượng Phật”.

Bức tượng Tính Thủy Quan Âm sau khi bị chính quyền Trung cộng dùng mìn ‘thổi bay’ phần đầu.

Vào ngày 30/1/2019, hơn 20 quan chức chính quyền tỉnh, thành phố, quận và nhân viên an ninh công cộng đã xông vào danh lam thắng cảnh chùa Hoàng An, lệnh cấm giới nghiêm toàn bộ tôn giáo của địa phương, cấm người dân vào chùa. Chính quyền đã đe dọa những ai lên tiếng can thiệp và chống lại việc phá hủy tượng Phật.

Cũng theo bài báo của Bitter Winter, một công nhân giấu tên – người đã tham gia vào vụ việc phá tượng, cho biết, rằng kế hoạch nổ mìn tượng Phật đã được lên kế hoạch bởi các chuyên gia, và tới hiện trường tham dự “phá tượng” có các quan chức chính quyền tỉnh, thành phố, quận, huyện.

Một người dân địa phương cho biết, phải mất gần 5 năm mới điêu khắc xong bức tượng, bức tượng trị giá khoảng 17 triệu nhân dân tệ (gần 59 tỷ đồng). Sau khi hoàn thành tượng Phật, nơi đây đã thu hút rất nhiều lượt khách du lịch đến thăm và thờ cúng, thể hiện lòng kính trọng Thần Phật của người dân.

Cũng theo người dân này: “Mọi người đều bái Phật, nói Phật Tổ tốt, không nói rằng ĐCSTC tốt, ĐCSTC có vui trong lòng không?”, và rằng: “Không tin tưởng ĐCSTC, ĐCSTC liền cho nổ tung tượng Phật”.

Bức tượng vị Phật có tên Tích Thủy Quán Âm khi bị phá hủy phần đầu. Sau đó chính quyền Trung cộng cho hủy nốt phần thân của bức tượng.

  • Rồi Tập Cận Bình & đồng bọn sẽ chuốc lấy hậu quả kinh hoàng chưa từng được biết đến!

“Thời ấy, từng có một tinh thần Hong Kong”

Sau này, sử sách sẽ ghi lại: “Thời ấy, từng có một tinh thần Hong Kong”.

– ‘Đấu tranh này là trận cuối cùng’,

– ‘Tự do hay là chết,

– ‘Một vì tất cả’,

– ‘Dù một ai đó từ bỏ – chúng tôi luôn bên bạn’

– … (Các biểu ngữ đấu tranh ở Hong Kong).

họ sẵn sàng chấp nhận mọi hiểm nguy, sự tự do, thương tật hay kể cả sự an toàn tính mạng của chính họ – vì một khát vọng thiêng liêng cao cả – vô hình – và không hề dành riêng cho họ.

Mời đọc:

Sau này, sử sách sẽ ghi lại: “Thời ấy, từng có một tinh thần Hong Kong”.

Nguyễn Văn Phước
Báo Tham Nhũng – October 3, 2019052

Quá xúc động ! Ngay khi cậu bé học sinh trung học 17 tuổi bị cảnh sát bắn ngã gục xuống đường phố – toàn Hong Kong đã rúng động và ngay lập tức lan toả một tinh thần sục sôi căm giận đoàn kết chưa từng có đến khắp các sinh viên học sinh, người dân và người biểu tình Hong Kong. Thay vì sợ hãi, lung lạc tinh thần như nhà cầm quyền dự tính, dù cảnh sát đặc nhiệm Trung Quốc được tăng cường qua Hong Kong ngày một nhiều với những phương án trấn áp mới được tính toán kỹ, toàn Hong Kong khắp mọi giới già trẻ lớn bé và các em học sinh đã xuống đường với những biểu ngữ ‘Don’t Shoot Our Kids’ và hình ảnh lên án hành vi giết người có chủ ý của cảnh sát. Họ nắm chặt tay nhau hô vang phản đối cảnh sát và chính quyền Hong Kong, họ cùng nhau phủ kín các tầng lầu đối diện toà án xét xử hàng trăm người bị bắt hôm trước hô to động viên tinh thần những sinh viên bị bắt, bị đánh đập.

Từ sáng sớm họ đã mang theo những khẩu hiệu lớn thả từ tầng lầu cao xuống mà chắc chắn cả đêm trước họ không ngủ để chuẩn bị dù sau một ngày dốc kiệt sức cháy hết mình để chân thành yêu thương bảo vệ những những người vừa bị giam cầm mà họ có thể không hề, chưa từng quen biết. Tình yêu thương con người thực sự từ trái tim, hành động, tinh thần đoàn kết dân tộc và khát vọng tự do mãnh liệt chưa từng có của họ đã làm phía cảnh sát và nhà cầm quyền Hong Kong bất ngờ và chùn bước. Vâng ! Cuộc đấu tranh xúc động mạnh mẽ vì dân chủ tự do của họ dù tình cảnh đơn thương độc mã chẳng giống ai của vốn được cho là ‘Cá chậu – Chim lồng’ không hề giống như bất kỳ cuộc đấu tranh nào trên thế giới hàng trăm năm nay – đã làm thức tỉnh chúng ta và thổn thức hàng trăm triệu con tim trắc ẩn trên hành tinh trái đất này.

Họ nhận thức, thấu hiểu hơn ai hết thân phận, tương lai của họ và lan tỏa tinh thần quả cảm thượng võ của những hiệp sĩ xa xưa từng lưu danh trong sử sách: ‘đấu tranh này là trận cuối cùng’, ‘tự do hay là chết, ‘một vì tất cả’, ‘Dù một ai đó từ bỏ – chúng tôi luôn bên bạn’… và thực sự – khác với tất cả sự tiên đoán suy luận thông thường của thế giới – họ sẵn sàng chấp nhận mọi hiểm nguy, sự tự do, thương tật hay kể cả sự an toàn tính mạng của chính họ – vì một khát vọng thiêng liêng cao cả – vô hình – và không hề dành riêng cho họ.

Nguồn: Báo Tham Nhũng

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people, crowd and basketball court
Image may contain: 2 people, people standing
Image may contain: one or more people and text

Những trang cáo phó

Những trang cáo phó

September 29, 2019

Tưởng nhớ và tiếc thương. (Hình minh họa: Getty Images)

Mấy năm trước đây khi vào “comment” một bài viết của tác giả Bùi Bảo Trúc trên báo NV, có nhan đề là “Cáo Phó,” một độc giả đã viết như sau: “Mỗi sáng ngủ dậy thấy mình còn đọc được cáo phó người khác thì còn gì hạnh phúc cho bằng. Đó là ơn Trời, không phải ích kỷ đâu!”

Nghĩa là “đọc được cáo phó người khác,” nghe tin người khác chết mà mình cảm thấy vui? Có một điều gì đó không ổn! Có thật thế không? Phải chăng, theo ý kiến này, có thể cắt nghĩa hai điều, một là thấy người ta chết mà mình còn sống, hai là thấy người ta trẻ mà đã ra đi, mình lớn tuổi mà chưa chết!

Lấy điều đó làm hạnh phúc. Vậy thì ra có người cảm thấy có được niềm vui hạnh phúc khi nghe người khác chết, thì cứ tìm những trang cáo phó mỗi ngày mà đọc cho hạnh phúc đi!

Phần tôi, mỗi ngày, cầm tờ nhật báo lên, sau khi lướt qua các tin tức thế giới, nước Mỹ và những chuyện xẩy ra trong cộng đồng người Việt, tôi không bao giờ bỏ sót trang cáo phó, mà đọc cáo phó thì có gì vui?

Đọc cáo phó để luôn luôn nghĩ rằng: “Con người ai cũng phải chết, tôi là người, vậy tôi cũng phải chết! (mở ngoặc đơn: chỉ có trước hay sau thôi)!

Đọc cáo phó để xem những người chết có ai quen mình hay có liên hệ gì đến bạn bè, thân thích của mình không? Đọc cáo phó để đôi khi tò mò, tẩn mẩn vào xem tuổi thọ người chết là bao nhiêu, con cái đông ít thế nào?

Nếu làm một cuộc thống kê qua các cáo phó trên báo chí Việt Nam, chúng ta thấy một điều khó giải thích hay chỉ giải thích qua hiện tượng, mà chưa ai trong giới y khoa có được một kết luận, đó là tuổi tác tỷ lệ thuận với số con, nghĩa là tuổi thọ càng cao, tính đến ngày tạ thế, thì số con càng đông. Tôi tìm ra ít nhất có năm, bảy ông, bà cụ, qua đời khi đã quá tuổi đại thọ 95, có từ 10 đến 15 người con cả nam, lẫn nữ. Như vậy đương nhiên những người tuổi thọ chỉ dưới 50 có số con rất ít, có khi chỉ một, hai người khăn rơm, gậy trúc theo sau quan tài.

Vậy thì cũng làm đùa một cái tam đoạn luận: những ông bà cụ đại thọ thường có rất đông con, tôi không phải là người đông con, vậy tôi khó sống thọ. Nhưng nghĩ ra cũng đúng thôi! Thọ mà cô quạnh, không con cháu bên mình là một tuổi thọ buồn, thì sống làm gì cho lâu!

Sống đương nhiên là vui, chết hẳn là buồn, do vậy, chẳng có ai mong chết và thấy thân nhân bạn bè mình ra đi mà không buồn, dù cho có “được Chúa gọi về,” đi nữa, thì cũng phải “đau đớn báo tin cho thân bằng quyến thuộc, bằng hữu xa gần…”

Ở một vài nơi, nghĩ là cái chết buồn cho nên người ta cử hành đám tang rất vui, có bạn nhạc chơi ồn ào suốt đêm, có múa lửa hay vũ “sexy,” cho bà con lối xóm vui, mà người ra đi cũng “ngậm cười chín suối!”

Cáo phó là thông báo về tang lễ thường được treo trước cổng tang gia hoặc gửi đến từng người thân thích, do vậy trang cáo phó ngày nay vẫn thường có câu “cáo phó này thay thế thiệp tang.” Ngày nay thường tang gia nhờ báo chí đăng tải hay đọc trên đài phát thanh, để phổ biến tin buồn của gia đình rộng rãi hơn…

Quý độc giả đọc báo hàng ngày cũng nên ghé mắt qua trang cáo phó, kẻo nhiều khi vô tình, bạn bè qua đời mà không hay biết. Trên cáo phó thường có ghi rõ tên người chết, ngày sinh và mất, tuổi thọ và chương trình tang lễ, gồm thời gian, địa điểm làm lễ nhập quan, phát tang và di quan, giờ thăm viếng.

Ngày nay theo thói quen ở hải ngoại, ở cuối trang cáo phó, tang gia thường ghi thêm câu: “Xin miễn vòng hoa và phúng điếu.”

Chữ “phúng điếu” ở đây, theo thói quen của văn hóa Việt Nam là “đi tiền” hay “cúng tiền,” bà con thường có thiện ý là giúp đỡ tang gia phần nào trong việc chi phí cho tang lễ. Ngoài những thân nhân gần gũi trong gia đình, ngày nay không ai còn giữ cách phúng điếu này nữa, mà tang gia cũng không muốn phải chịu ơn, mắc nợ ai! Do đó, đôi khi tang gia gợi ý là nếu có, người viếng tang sẽ dành tiền để giúp đỡ cho các hội bác ái, như hội người cùi, người nghèo hay thương binh.

Về chuyện vòng hoa, có thể là đang ở trong vòng tranh cãi. Theo thời giá hiện nay, một vòng hoa tạm gọi là đẹp, tươm tất có giá không dưới $200, chỉ để trong phòng tang một hai ngày rồi vứt bỏ khi người chết được chôn cất hay đem vào phòng thiêu, quả là một chuyện phí phạm tiền bạc. Nhưng chúng ta thử tưởng tượng ra, một tang lễ mà không có những tràng hoa tang trông lạnh lẽo làm sao! Mặc dầu người đời vẫn có câu “không ai chê đám cưới, không ai cười đám ma,” nhưng theo thói quen, người ta vẫn đánh giá một đám tang lớn hay nhỏ qua số lượng của những vòng hoa viếng!

Nếu chúng ta có dịp dự một đám tang của người Mỹ bản xứ và đám tang của người Việt ly hương, chúng ta thấy số vòng hoa của người Việt phải nhiều gấp 5 lần.

Vậy thì, hiện nay, chúng ta chưa thể bỏ thói quen “phúng điếu,” bày tỏ lòng thương tiếc người đã khuất, bày tỏ tình thân của mình với tang gia, bằng một vòng hoa tang được. Lấy ví dụ giữa hai gia đình thông gia thân thiết đến với nhau, trong ngày buồn, lẽ nào đi viếng tay không, dù theo yêu cầu của tang gia là “xin miễn vòng hoa!” Coi sao được!

Quan niệm đạo lý Đông phương, “nghĩa tử là nghĩa tận,” chết là dứt nợ trần gian, nên đối với những người đã chết thì mọi điều oán giận, thù ghét đều nên bỏ qua, không hiểu vì sao có người còn dùng trang cáo phó để trách móc, chì chiết người chết.

Xin đọc một mẫu cáo phó này, những lời nguyền rủa thay cho thương tiếc: “Leslie qua đời vào 30/1/2017, dài hơn được kỳ vọng những 29 năm và dài hơn rất nhiều so với ông đáng được hưởng… Ông ra đi để lại hai đứa con được giải thoát – con trai Leslie Roy Charping và con gái Shiela Smith – cùng 6 đứa cháu và vô số nạn nhân khác bao gồm vợ, họ hàng, bạn bè, hàng xóm, bác sĩ, y tá và cả những người lạ ngẫu nhiên gặp gỡ. Sẽ không có đám tang nào được tổ chức và không lời cầu nguyện nào cho sự yên nghỉ vĩnh hằng, không lời tiếc thương đến gia đình người đã khuất… Leslie qua đời là minh chứng cho việc cái xấu xa cuối cùng rồi sẽ chết và hy vọng sẽ mở ra quãng thời gian an toàn, chữa lành vết thương cho tất cả.”

Tàn nhẫn đến thế là cùng!

Một câu chuyện khác, là ông Leroy Bill Black ở thị trấn Egg Harbor, New Jersey (Mỹ) qua đời ở tuổi 55 vì căn bệnh ung thư.

Ba ngày sau đó, có hai cáo phó về cái chết của ông, in cùng trên một trang báo của địa phương của hai người đàn bà, một là vợ, và một là nhân tình của ông. Cả hai đều dành quyền loan báo tin buồn của một ông Black, coi như ông có hai gia đình riêng biệt, cáo phó của nhân tình không nhắc đến tên vợ và các con của ông, cáo phó của vợ không biết đến tên nhân tình của ông!

Gần đây, có ai đó thù hận với một bà cụ vừa ra đi, đã đăng một bản cáo phó về bà, nhưng lại tố cáo bà đã lấy người em chồng và sinh ra những đứa con.

Truy sát nhau đến tận nhà quàn như thế, thì còn gì là tình là nghĩa nữa!

Và để cẩn thận, cho chắc ăn, bạn đã viết sẵn cho mình một cái cáo phó chưa?

Thôi thì mỗi ngày cũng nên giở tờ báo ra, lật những trang cuối và đọc đôi dòng cáo phó!

Còn vui hay buồn, có hạnh phúc hay không, thì còn tùy tâm sở của mỗi người.

Huy Phương.

Image may contain: 1 person

Mỹ đã phóng vệ tinh cung cấp Internet toàn cầu, mở ra kỷ nguyên tự do thông tin

Mỹ đã phóng vệ tinh cung cấp Internet toàn cầu, mở ra kỷ nguyên tự do thông tin

SpaceX phóng thành công tên lửa Falcon 9 mang 60 vệ tinh từ Cape Canaveral ở Florida tối thứ Năm, 23/5. Fox News, VOA cho hay.

Độc giả Đào Tuấn Sơn bày tỏ niềm thích thú: “Vậy thì các quốc gia độc tài không thể ngăn chặn, bưng bít thông tin được nữa rồi! Thích quá.”

Các vệ tinh – có mục đích đưa internet băng thông rộng đến các cộng đồng thiếu thốn, thiệt thòi – đã được đưa vào quỹ đạo quanh Trái đất ở tầng thấp một giờ sau đó, theo bản tin của Space News.

Đây là vụ phóng vệ tinh đầu tiên trong số nhiều vụ phóng trong chương trình của SpaceX nhằm tạo ra một đại mạng lưới phát sóng internet toàn cầu với công suất cho người sử dụng lên đến 1 terabit mỗi giây, vẫn theo Space News.

SpaceX có kế hoạch thực hiện từ 3 đến 7 vụ phóng trong năm nay với mục tiêu cuối cùng sẽ phóng tới 12.000 vệ tinh trong vài năm tới, theo Space News. Dân Mẽo chơi quá cao tay! Vậy là từ nay dẹp hết những đài truyền hình truyền thanh mị dân, dẹp luôn tất cả công-ty truyền thông giả dối.

Các nhà mạng Việt Nam như Viettel, Mobiphone đang lắp đặt các phần mềm tường lửa để chặn truy cập đối với các trang tin lề dân tới đây cũng không thể chặn được nữa. Người dùng sẽ bỏ Viettel, Mobiphone để dùng mạng toàn cầu, từ giá rất rẻ hoặc giá miễn phí. Ông Phạm Thành Công, một công dân khác nói rằng, đây là một tin sét đánh đối với các thể chế phát xít, ác ôn, côn đồ, lưu manh bởi tự đây, chúng sẽ hết đường bưng bít thông tin và tuyên truyền dối trá xạo sự.

Ông Trần Đình Khiết cho biết: “Trung Quốc tuần tới cũng phóng vệ tinh, cho mọi người xài 7G thoái mái.”

Từ Đăk Lăk, nhà giáo Đặng Đăng Phước bình luận: “Các nhà mạng Vinaphone, Mobiphone, Viettel ăn cám vì dân chỉ cần đầu tư cái Smarphone 2 triệu là gọi Messeger, Zalo miễn phí toàn cầu.”

Từ nay, Bộ Thông tin truyền thông Việt Nam hay các lực lượng tuyên giáo muốn kéo đám mây điện tử về thì phải lên vũ trụ.

Theo VNJU.