KHÓ NGHÈO

KHÓ NGHÈO

Phật Thích Ca đã xác quyết trong bài thuyết pháp đầu tiên tại Bênarét bằng câu: Vạn sự vô thường, vạn sự khổ.  Nghĩa là mọi sự đổi thay không ngừng, nên mọi sự chỉ là khổ đau.  Sinh, bệnh, lão, tử.  Con người sinh ra để rồi ốm yếu, già lão và cuối cùng là chết chóc.  Rõ thật đời là bể khổ mà mỗi người là một cánh bèo trôi dạt trên đó.

 Năm trăm năm sau, Đức Kitô xuất hiện trên đất Palestin, đã tuyên bố trong bài giảng đầu tiên: Phúc cho ai có tâm hồn khó nghèo, vì Nước Trời là của họ.

 Một người bị mang tiếng là bi quan yếm thế, còn người kia thì lại bị coi là không tưởng, lạc quan thái quá.  Một bên coi đời là bể khổ, còn một bên lại nhìn thấy màu hồng trong cái thanh bạch trống trơn.  Người ta đã tốn khá nhiều giấy mực và thời giờ cũng như sức lực để nghiên cứu, suy tư và bàn cãi về hai bài giảng đầu tiên của Đức Phật và của Chúa Giêsu.  Đã có cả những luận án trình bày và so sánh về hai bài giảng đó.  Tuy nhiên, chẳng mấy ai hiểu được chính xác nội dung ý nghĩa của hai bài giảng có tính cách tiên tri ấy.  Vì thật ra, cả Đức Phật lẫn Chúa Giêsu, đều không chủ ý đề ra một lý thuyết về vấn đề hạnh phúc và đau khổ, mà chỉ chia sẻ cho anh em nhân loại của các Ngài chính kinh nghiệm sống của mình.

Kinh nghiệm của Đức Phật là kinh nghiệm của một người đã đạt tới chân nhu, vượt ra ngoài thế giới vô thường của những đam mê mù quáng, của sự phân chia đối kháng.  Còn kinh nghiệm của Chúa Giêsu là kinh nghiệm của một người thấy được sự tồn tại trong cái mất, và sự sống trong cái chết.  Đức Phật chỉ nói lên cái lý do, cái nguyên nhân làm cho người ta khổ, nhưng Ngài không bao giờ lên án cuộc đời, cho nó chỉ là bể khổ.  Chúa Giêsu cũng không bảo rằng muốn hạnh phúc thì phải là kẻ khố rách áo ôm.  Do đó, thánh Matthêu đã có lý khi thêm ba chữ “có tâm hồn” vào trong câu nói của Chúa, để xác định cho rõ cái nghèo nào mới thực sự đem lại hạnh phúc cho con người.  Trong cuộc đời, xưa cũng như nay, vào thời con người còn ăn lông ở lỗ cũng như trong thời ở khách sạn năm sao, vẫn luôn diễn ra những cảnh trái khoáy và ngược đời: nhiều người có đủ điều kiện để hạnh phúc mà thực tế lại đau khổ khôn lường.  Còn những kẻ xem ra bần cùng tăm tối, lại tràn trề hạnh phúc.

Thực ra, ai cũng biết rằng nghèo không đương nhiên là khổ, đã đành rằng nghèo và khổ thường đi đôi với nhau.  Trái lại, giàu có cũng không tất nhiên đem lại hạnh phúc.  Vấn đề hạnh phúc chủ yếu ở tại cái Tâm.  Bởi thế các bậc thánh nhân, bằng những ngôn ngữ khác nhau, nhưng hầu như đều nhất trí trong việc đề cao đời sống tâm linh.  Đó chính là lý do tại sao Chúa Giêsu đề cao tâm hồn nghèo khó, hiền hậu, dám chấp nhận đau khổ, yêu thích sự chính trực, thương xót anh em đồng loại, trong sạch và xây dựng hoà bình.

Thực vậy, những đức tính trên đây là những đức tính người nghèo của Thiên Chúa, theo truyền thống Kinh Thánh.  Người nghèo của Thiên Chúa không phải là người có đời sống vật chất khó khăn túng quẫn, mà là kẻ luôn tin tưởng phó thác nơi Chúa, biết sống cho Ngài và cho anh em đồng loại.  Lấy Chúa làm gia nghiệp và luôn sống trong tình liên đới với anh em.  Thực thi điều răn quan trọng nhất là mến Chúa và yêu người.

Nói theo tư tưởng Đông phương, thì hạnh phúc chủ yếu ở chỗ thực hiện được sự hoà điệu giữa lòng mình với lòng trời, giữa lòng mình với lòng người, nghĩa là sống cho hợp lòng người và lấy lòng trăm họ làm lòng mình.

Trong tám mối phúc thật, Chúa Giêsu cho thấy hạnh phúc của chúng ta tuỳ thuộc vào mối tương quan ba chiều giữa chúng ta với Thiên Chúa, và giữa chúng ta với anh em đồng loại.

Sưu tầm

*******************************************

Lạy Chúa, xin cho con luôn vui tươi.  Dù có phải lo âu và thống khổ, xin cho con đừng bao giờ khép lại với chính mình; nhưng biết nghĩ đến những người quanh con, những người – cũng như con – đang cần một người bạn.

Nếu như con nên yếu đuối, thì xin cho con biết yêu thương và sáng suốt hơn, thông cảm và nhân từ hơn.

Nếu bàn tay con run rẩy, thì xin giúp con luôn biết mở ra và cho đi.

Khi lâm tử, xin cho con biết đón nhận khổ đau và bệnh tật như một lời kinh.

Ước chi con sẽ chết trong khiêm hạ và tín thác, như một lời xin vâng cuối cùng.

Và con về nhà Chúa, để dự tiệc yêu thương muôn đời.  Amen!

From: Langthangchieutim

Phát hiện 2 hành khách Trung Quốc sốt cao, sân bay Nội Bài náo loạn

Hoa Kim Ngo and 3 others shared a link.

 

 

Đại diện Cảng vụ Hàng không miền Bắc thông tin với VietNamNet, khoảng 13h chiều nay, nhà chức trách sân bay Nội Bài phát hiện 2 hành khách Trung Quốc có biểu hiện sốt cao.
  • Le Dũng Vova: Náo loạn sân bay ?

    13 giờ chiều hôm nay 30/1.

    Máy soi nhiệt không có tác dụng trong bệnh phổi Vũ Hán:
    * Có thể nhiễm bệnh nhưng bên ngoài không có triệu chứng gì, bệnh nhân không sốt.
    * Trong thời gian ủ bệnh đã là tác nhân lây lan chứ không như SARS chỉ lây khi đã phát triệu chứng.
    * Nếu bệnh nhân tự uống thuốc hạ sốt để trốn tránh thì soi nhiệt vô ích.
    * Khi xuống ga mới phát hiện thì rất nhiều người trên máy bay và thậm chí tiếp viên cùng phi hành đoàn đã bị nhiễm rồi, máy bay cũng cần tẩy trùng vì gió tuần hoàn đã đem trộn virut khắp hệ thống thông gió !

    Thật tệ hại và vô cùng nguy hiểm

TRUNG QUỐC: DÂN SỢ CHÍNH QUYỀN HƠN SỢ DỊCH MỚI MẮC ĐẠI DỊCH…

TRUNG QUỐC: DÂN SỢ CHÍNH QUYỀN HƠN SỢ DỊCH MỚI MẮC ĐẠI DỊCH…

Tại Vũ Hán, trước khi dịch bùng phát, một vị bác sĩ nhắn tin (chứ không dám công khai) cho người bạn về nguy cơ lây nhiễm viêm phổi cấp. Một nhóm người đã chia sẻ thông tin này trên mạng xã hội để cảnh báo cho cộng đồng. Lập tức công an Vũ Hán “xử lý nghiêm” bằng phạt tội vị bác sĩ kia và nhóm người này vì “tung tin thất thiệt”.

Một chế độ mà một bác sĩ, nhà khoa học không được phép dự báo, công dân không được phép nghi ngờ, dù đó là dịch bệnh, chế độ đó là cái gì vậy, nếu không phải là cái lò sát sinh?

Chính vì bị đàn áp thông tin ngay từ đầu, cho nên dân Vũ Hán buộc phải im lặng, không được phép nghi ngờ, không dám thông tin cho nhau. Cùng với nỗi sợ hãi bị xử phạt, bị bỏ tù hơn sợ dịch, cán bộ và nhân dân Vũ Hán chủ quan đến mức không có biện pháp phòng tránh dịch, mà chỉ lo… phòng tránh chính quyền.

Một chính quyền làm cho dân sợ hơn sợ dịch, thì chính quyền ấy rõ ràng là nguy hiểm hơn dịch.

Ngay cả khi dịch đã bùng phát và lan rộng gây chết người hàng loạt, chính quyền Vũ Hán vẫn tiếp tục bưng bít thông tin, cho đến khi vỡ trận không thể cứu vãn mới thú nhận sự thật.

Bây giờ thì chính quyền Bắc Kinh mới thấy cái giá phải trả cho tội bưng bít thông tin, ngang tội nuôi virus diệt chủng. Đã có ít nhất 2 quan chức Trung Quốc bị mắc dịch Vũ Hán. Đã là dịch thì nó không chừa một ai nhưng quan chức vô học thì chỉ nghĩ “chắc nó trừ mình ra”.

Tòa án tối cao Trung Quốc đã có lệnh xóa bỏ án trừng phạt cho những người bị chính quyền Vũ Hán đang trừng phạt. Rõ là đến khi nhìn thấy quan tài mới sáng mắt ra. Theo tôi, không chỉ lệnh xóa án cho những người dân đưa tin về dịch mà còn trọng thưởng cho họ về trách nhiệm của công dân, đồng thời xử phạt tội nuôi dịch dẫn đến tội diệt chủng của chính quyền Vũ Hán.

Việt Nam thì sao? Có lẽ do chưa thấy quan tài mà chỉ thấy tiền nên chính quyền một số địa phương vẫn còn đe dọa, xử phạt công dân đưa tin về dịch. Đừng để dân sợ chính quyền hơn sợ dịch. Muốn phòng chống dịch hiệu quả, chính quyền phải cùng dân phát huy tinh thần cảnh giác cao độ với dịch, phòng chặn từ xa chứ không phải chờ thấy quan tài mới… sáng mắt như người Trung Quốc đã làm.

CHU MỘNG LONG

Image may contain: one or more people and people sitting