Nguyễn Mạnh Tường (1909-1997) là một luật sư, nhà giáo dục, nhà nghiên cứu văn học Việt Nam.

Lê Vi

Ông học giỏi, năm 1926 đỗ Tú tài triết học (16 tuổi) hạng ưu, được học bổng sang Pháp học Luật và Văn chương tại Trường đại học Tổng hợp Montpellier (1927). Năm 1929, ông đỗ Cử nhân văn chương, và năm sau đỗ Cử nhân Luật (1930).

Năm 23 tuổi (1932), ông đỗ liên tiếp hai bằng Tiến sĩ tại Pháp, được khen ngợi là một tài năng hiếm có.

Năm 1932 Ông về nước và mở văn phòng luật sư riêng.

Sau Cách mạng tháng Tám (1945), ông giúp đỡ Việt Minh, hiến 3 căn biệt thự cho chính quyền mới (số 1-2 Mai Xuân Thưởng), từ 1945 đến 1956 ông lên Việt Bắc, đi theo kháng chiến.

Tháng 10 năm 1956 ông viết bản tham luận về những sai lầm trong Cải cách ruộng đất, đề xuất xây dựng chế độ pháp trị chân chính, một chế độ dân chủ thực sự và trả lời phỏng vấn ông Nguyễn Hữu Đang.

Ông bị chính quyền trừng phạt nặng nề, đuổi việc, không có lương, cuộc sống khó khăn, bị công an giám sát cô lập suốt 30 năm sau đó.

Năm 1991 ông hoàn thành cuốn Hồi ký “Kẻ bị khai trừ”, viết về những trải nghiệm của ông từ năm 1945 đến 1989.

Ngày 13 tháng 6 năm 1997, Luật sư Nguyễn Mạnh Tường qua đời vì tuổi già tại nhà số 34 phố Tăng Bạt Hổ, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, thọ 88 tuổi.

Nguồn Lịch sử Việt Nam qua Ảnh

Image may contain: 1 person, closeup

Lấy lại niềm tin, tình yêu thương của dân: Có quá trễ?

Nguyễn Đình Ngọc
…Kiến trúc sư Trần Thanh Vân, một trí thức phản biện ở Hà Nội, cho rằng giờ mà kêu gọi lấy lại niềm tin và tình yêu thương của nhân dân chẳng khác nào mất bò mới lo làm chuồng:

“Mất lâu rồi, không có tình thương yêu nào không có tin tưởng nào hết. Thực sự mà nói thì ông biết là không có niềm tin, không còn được nhân dân tin, ông biết thế là tốt. Tôi không quan tâm đến đại hội đảng vì nói thật hội nghị gì cũng chỉ là hình thức, nội bộ họ đang đấu tranh với nhau. Tôi chẳng quan tâm đại hội đảng đâu, tôi không chửi họ và không theo họ thế thôi, kệ!”

Toàn bộ bài phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng vào khi bế mạc Hội Nghị Trung Ương 11 chứng tỏ ông không đủ sức thuyết phục, là nhận định của ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu –Ban Dân Vận Trung Ương Đảng:

“Bởi vì toàn nói chuyện chung chung thôi, khen Ban Chấp Hành Trung Ương là có nhiều ý kiến sắc sảo, nhưng ý kiến gì thì không rõ. Khen ba bốn cái văn phòng làm việc tử tế nhưng đề xuất được cái gì thì cũng không nói rõ, tới đây sẽ chuyển biến cái gì, tập trung vào việc gì cũng không nói rõ. Trong Huế tôi có câu “ném cát bụi tre”, nghe rào rào, ào ào như thế, tôi thấy chả có tin tưởng gì.”

Ông Nguyễn Khắc Mai phân tích tiếp:

“Ông Trọng nhiều lần nói rằng tình hình Việt Nam chưa bao giờ tốt đẹp như hiện nay. Ông tự hào về một số kết quả ví dụ tăng trưởng kinh tế, cơ sở hạ tầng và các thứ khác. Thế nhưng dân người ta đặt vấn đề là kết quả như thế, thành tựu như thế mà phải trả một giá rất đắt vì sự suy đồi của con người và xã hội, đặc biệt sự suy đồi thoái hóa của cơ quan hành pháp. Nói thế chỉ là lên dây cót cho anh em thôi chứ còn thực sự lòng dân người ta chán chê ra, người ta yêu cầu mười thì anh làm được vài ba, có khi còn lỗi âm, thử hỏi làm sao mà dân tin được.”…

Muốn biết rõ ý dân, lòng dân đối với đảng và Nhà Nước thì cứ mạnh dạn trưng cầu dân ý sẽ hai năm rõ mười, là ý kiến của nhà báo, blogger, cựu tù nhân nhân quyền Nguyễn Ngọc Già từ Sài Gòn:

“Từ Điều 86 cho đến Điều 93, cả trong 8 Điều này đều qui định về quyền hạn và trách nhiệm của một chủ tịch nước. Thiết nghĩ bổn phận là chủ tịch nước thì ông cứ thi hành theo đúng Hiến Pháp.

Ông Nguyễn Phú Trọng nói rằng cần lấy lại niềm tin, tình thương của nhân dân là nói cho đảng của ông ta. Suốt 70 năm qua cái gọi là niềm tin, tình yêu của dân dành cho đảng chỉ là sự nhồi sọ. Tôi xin phép mượn tựa đề một cuốn sách của nhà văn Vũ Thư Hiên, tức là người miền Bắc lúc bấy giờ và người miền Nam sau này đều sống trong cảnh” Đêm Giữa Ban Ngày”. Người dân Việt Nam đã bị lầm quá sâu và ông Nguyễn Phú Trọng tưởng rằng người dân hiện nay vẫn còn lầm lẫn như vài chục năm về trước nên ông ta bảo là lấy lại niềm tin. Thực chất người dân không còn tin đâu.

Nếu họ dám thực hiện trưng cầu ý dân, và Luật trưng cầu ý dân đã có hiệu lực rồi, nếu cho rằng người dân Việt Nam hiện nay còn tin tưởng còn thương yêu đảng cộng sản Việt Nam thì trưng cầu ý dân ngay đi.”…

Năm 2019 ngoài Hà Nội bà con xếp hàng chờ lấy nước

Huỳnh Thị Thu Hồng is feeling bad with Huỳnh Thu Hồng and Huỳnh Thị Hường.
Những năm của 1975 cửa hàng chất đốt bà con chờ mua dầu hỏa hình này ở ngoài Bắc 😒..Vụ xếp hàng chờ mua dầu hỏa , bột cưa, tại Tam Kỳ (Bột cưa của gổ đó bà con ạ )😞về nấu,  em có tham gia rồi nha 😏 2 chị em mình thức 3 giờ sáng xếp hàng mới mua được 2 tạ bột cưa, rả cả thân người khi phải chen chúc 😔

Năm 2019 ngoài Hà Nội bà con xếp hàng chờ lấy nước 😞😒Em chưa nhưng chắc cũng sắp rồi 😞

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing, crowd and outdoor

Tôi đã ra thăm gặp chồng tôi là Ký Giả Trương Minh Đức…

Nguyễn Kim Thanh is with Trần Bang and 13 others.
 Hôm nay ngày 16/10/2019 tôi đã ra thăm gặp chồng tôi là Ký Giả Trương Minh Đức ….tại trại giam Số 6 …Thanh Chương …Nghệ An .

Kỳ thăm chồng lần này ,đúng thật là ko may mắn với tôi, vì đã lỡ mua vé máy bay gần một tháng nay rồi , nên dù có mưa bão cũng phải đi ,trưa hôm qua ngày 15 ở Sài gòn đi thì nắng đẹp ,cũng ko biết ngoài miền Trung ..toàn Thành phố Vinh ..Nghệ An …mưa tầm tã kéo dài mấy ngày liền , đường ngập lụt có chỗ xe ngập hết bánh xe ,trận mưa ko ngớt , cứ vừa bớt trận mưa này ,thì lại đến trận mưa khác xối xả rất lớn ,đến nỗi cả đêm tôi lo lắng ko sao ngủ được vì nghĩ sáng mai mưa lớn ngập lụt thế này … liệu xe họ có chạy được ko ???

Vì đường vào trại giam ,đường đá lởm chởm ổ gà bình thường khô ráo đã khó đi , mà giờ mưa lớn ngập lụt nữa , thì sao xe chạy được, bao nhiêu những trăn trở lo lắng , cứ suy nghĩ ko biết mai có thăm gặp chồng được ko ???
Mà đúng như vậy cả một tuyến xe đường dài như vậy , có ba người khách …cũng tội nghiệp cho các bác tài chủ xe …vì mưa gió ngập lụt vậy nên ko ai đi .
Đường ngập lụt vậy nên xe ko đến nơi đón rước lên xe được ,nên Khi tôi Bước ra khỏi phòng nghỉ ,phải sắn quần cao lên đến đầu gối , giày thì cho vào bọc sách theo ,rồi đi chân ko , bước thấp bước cao , ko thấy đường , để đi đến chỗ nên xe . Giỏ sách, ba lô thì ướt hết .

Khi vào đến trại giam là 8 g30 vào cổng làm thủ tục thăm nuôi , họ gọi cho cán bộ ra lấy sổ thăm ,chứng minh thư vào cho giám thị trại giam duyệt xét …mất hơn nửa tiếng ,thì họ ra gọi mình đi vào trại , đường vào tới chỗ phòng thăm gặp gần 1 cây số , mưa lớn xối xả ba lô đeo và Vali đựng đồ ướt đẫm nước ,còn người thì mặc áo mưa ,nhưng mưa lớn xong đi bộ gần cả một cây số ,nên cũng ướt gần hết , cán bộ họ chạy xe ra lấy sổ và chạy vào , họ chạy để theo dõi tôi ,một khúc thì lại đứng đó chờ mình gần tới , thì họ lại chạy tiếp , có vẻ nay ngày mình thăm trời mưa lớn ,họ cũng vất vả nên khó chịu , vào được đến nơi thì hai bàn chân đau buốt rớm máu vì đá nhỏ lởn chởm xong lại nước ngập , cán bộ nói sao chị đi chân không sao chịu nổi , vậy mà họ ko nỡ cho mình quá dang đi xe vào trong trại ….

Vào tới nơi phòng thăm gặp , vì nay trời mưa nên tôi đi chậm và lâu hơn ,nên họ đã cho anh Đức ra gần đến nơi , họ lại cho anh đứng lấp vào những gốc cây ,chờ tôi đến trước ,vợ thấy chồng ,chồng thấy vợ hai người mặc áo mưa lụp xụp bao nhiêu cảm xúc ùa về tôi đã khóc , lúc đó ko biết khóc vì cái gì … có phải vì mưa gió thế này mà vợ chồng cũng vẫn gặp được nhau phải ko ??, hay vì sao !!! ko biết …

Câu đầu anh nói trời mưa thế này anh rất xót xa , vì em hay đau bệnh ,vất vả đường xá xa xôi mưa gió ngập lụt mà em cũng phải đi , chắc là mua vé máy bay rồi , anh hiểu được cả như vậy , lúc đó là tôi đã phải mạnh mẽ lên ,rồi nói anh đừng lo , ra đây nhìn thấy anh như thế này ,thì em an tâm rồi có vất vả một chút ko sao? Nhìn thấy chồng là bao nhiêu mệt mỏi ướt lạnh quên đi rồi ….

Anh Đức nói đơt này sức khỏe anh ổn định hơn đợt trước một chút và tôi nhìn thấy chồng đỡ xanh và ko tái mét như đợt trước , vì nay anh đã ăn uống bình thường lại , anh nói giờ hàng ngày anh tập sáng tác nhạc ,học anh văn , thỉnh thoảng chơi đàn một lúc , rồi tập thể dục , còn thời gian thì đọc kinh cầu nguyện cho gia đình vợ con , và cầu cho quê hương đất nước có những đổi mới , để bận rộn bớt suy nghĩ thì đầu óc đỡ căng thẳng thì huyết áp tim mạch đỡ tăng cao , anh nói dù anh ở trong này , nhưng anh ko để phí thòi gian lúc nào , anh phải cố gắng làm bất cứ cái gì để giúp ích cho mình và cho xã hội , anh rất tin tưởng rồi chúng ta sẽ có một tương lai tươi sáng ….

Tinh thần anh ổn định ,rất mạnh mẽ ,kiên cường , anh nói anh đã đòi lên gặp Giám Thị Trại giam Thái Văn Thuỷ …nói về tại sao những lúc gia đình chúng tôi nói chuyện luôn bị cắt ngang , dừng cuộc nói chuyện ,cắt giảm giò thăm ,anh Đức đã đưa ra đòi hỏi và giải thích những bức xúc và đấu tranh những quyền lợi của anh em trong đó … ông GT hứa sẽ xem xét và giải quyết tốt hơn .hôm nay vợ chồng tôi được gặp 45 phút và lúc anh ra tôi và anh nắm được tay nhau một chút .để truyền hơi ấm cho nhau bớt lạnh .

Anh Đức nói Tất cả anh em trong này cũng khỏe ,anh Túc ..thầy giáo Quang Thực …cũng khỏe anh em luôn quan tâm yêu thương nhau và giúp đỡ lẫn nhau …
Anh hỏi thăm đến MS Tôn , tôi kể anh ở cùng nhóm Thúy Nga ..Vịnh Lưu và Oai ở Gia Trung Gia Lai , thế là cán bộ ko cho nhắc nữa họ gõ bàn nên ko nói thêm được về các anh em .

Còn nói Ngày mai là ngày 17/10/2019 là ngày xét xử phiên toà Sơ Thẩm em Nguyễn Năng Tĩnh . Xin Chúa cho em được bình an ,sự sáng suốt khôn ngoan . Biết rằng những việc em làm là đúng , em vô tội , nhưng xã hội này tất cả những người yêu nước hoàn toàn bị những bản án bất công và oan sai .

Tôi muốn chia sẽ cho anh chị em biết , …( có thể cũng có người sẽ nói tôi than thở dài dòng hay làm màu để mọi người thương hại hay gì ….) …nhưng vì tôi muốn nói chia sẻ cho mọi người biết ,dù mệt mỏi vất vả , nhưng chúng tôi luôn cố gắng và mạnh mẽ ,dù thế nào cũng ko ngại khó khăn , thì những người thân người chồng của chúng tôi mới kiên cường mạnh mẽ yên tâm trong chốn lao tù , và cả những người đang đấu tranh ngày đêm cho quê hương đất nước , cũng có thêm động lực là tất cả chúng ta đều ko sợ khó khăn vất vả ko chùn bước và sợ hãi trước nhà cầm quyền CS…

Chúng tôi muốn được sự quan tâm động viên của mọi người rất nhiều ..
Thì mới cảm thấy ko mệt mỏi và ấm áp để làm hậu phương cho chồng .

Tôi kể anh Đức nghe ở ngoài Quý Cha Quý Thầy cùng tất cả bạn bè anh chị em trong và ngoài nước gởi lời thăm hỏi anh và các anh em trong đó rất nhiều …

Anh Đức cũng gởi lời thăm hỏi đến Quý Cha Quý Thầy cùng tất cả anh chị em đã luôn yêu thương quan tâm Chia sẻ giúp đỡ anh cách này cách khác những khó khăn trong thời gian qua .

Xin Chúa và Mẹ Maria luôn gìn giữ che chở ban ơn cho chồng con và các anh chị em TNLT được khỏe mạnh bình an và tránh mọi sự dữ và gặp mọi sự lành .

Nguyễn Kim Thanh.

Image may contain: 3 people, including Nguyễn Kim Thanh, people sitting and indoor
Image may contain: Nguyễn Kim Thanh, standing and outdoor
Image may contain: Nguyễn Kim Thanh, standing
Image may contain: outdoor

VINH ƠI ! LU CHẠY LŨ ĐI

Image may contain: one or more people and outdoor

Lm Trần Chính Trực is with Trần Huy and Trần Chính Trực at Lm Jos Trần Chính Trực.

VINH ƠI ! LU CHẠY LŨ ĐI

Hôm nay 16/10/2019, tôi có việc đi Thành Phố Vinh, tỉnh Nghệ An. Đi được một lúc, ông bạn tôi gọi điện và gửi cho tôi tấm ảnh này và nói: CHA ĐƯA LU ĐI KHÔNG ? Cha mà vào đây thì phải đi thuyền. Tôi nói: trời mới mưa phải đưa lu chống lũ hả ? Lũ quan tham đó. Nói xong, tôi quay trở về xứ Đông Kiều.

Vì sao chính trị Mỹ tiến bộ nhất thế giới?

Vì sao chính trị Mỹ tiến bộ nhất thế giới?

Nguyễn Quang Duy

Chính sách liên tục thay đổi, nội bộ các đảng chính trị liên tục bất đồng, các đảng chính trị liên tục tranh cãi, luận tội, truất phế, là đặc tính nổi bật trong sinh hoạt chính trị tại Hoa Kỳ.

Vậy tại sao nhiều người vẫn tin tưởng vào thể chế tự do và xem nền dân chủ Mỹ như một mẫu mực chính trị tiến bộ nhất thế giới?

Chủ quyền thuộc về toàn dân

Nước Mỹ thành lập từ 13 thuộc địa Anh Quốc, nên ngay từ thời lập quốc người Mỹ đã lo ngại quyền lực chính trị bị tóm thâu vào tay 1 cá nhân, 1 nhóm chính trị gia, 1 tiểu bang lớn đông dân hay 1 đa số quá bán ủng hộ độc tài.

Vì thế Bản Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ nêu rõ mọi người phải được bình đẳng và có quyền được sống, được tự do và được hạnh phúc.

Các nhà lập quốc xây dựng một Hiến pháp với nguyên tắc chủ quyền thuộc về toàn dân, chính phủ chỉ được làm những điều người dân cho phép.

Người dân cho phép Tổng thống đại diện cho quốc gia, Thượng viện đại diện cho tiểu bang và Hạ Viện đại diện cho cử tri quận hạt.

Chính phủ trung ương với 3 nhánh có thẩm quyền và chức năng rõ rệt: Quốc Hội làm luật, Tư pháp giải thích luật và Hành Pháp thi hành luật. Mọi đạo luật phải được cả Thượng viện và Hạ Viện thông qua và đồng thời phải được Tổng thống ký ban hành.

Ba nhánh vừa độc lập với nhau, vừa kiểm soát và cân bằng quyền lực cho nhau. Vì thế ngay chính Tổng thống cũng bị luận tội và có thể bị truất phế.

Mỗi tiểu bang có cơ quan Lập pháp, Tư pháp và Hành pháp riêng để quản trị những vấn đề thuộc thẩm quyền và chức năng của tiểu bang.

Nói tóm lại thể chế chính trị Mỹ chặt chẽ đến độ không thể phát sinh độc tài, cũng như tối thiểu được nạn lạm dụng quyền lực và tham nhũng.

Toàn dân chính trị

Chức vụ Tổng thống và Phó Tổng thống do Cử tri đoàn từ các tiểu bang bầu lên.

Mỗi tiểu bang có số đại cử tri bằng với số dân biểu và nghị sĩ tiểu bang cộng lại. Việc bầu chọn các đại cử tri tuỳ thuộc mỗi tiểu bang, vì thế tại nhiều tiểu bang các đảng chính trị phải cạnh tranh từng lá phiếu.

Các đảng chính trị phải vận dụng chiến thuật và chiến lược tranh cử vừa sáng tạo vừa thích hợp nhất để thu hút cử tri đi bầu và bầu cho ứng cử viên đảng mình.

Người Mỹ ngay từ khi còn bé ở gia đình đã được khuyến khích tranh luận chính trị, khi lớn lên thường hiểu rõ quyền hạn và nghĩa vụ chính trị, nên thường rất tích cực tham gia tranh luận chính trị và thực hiện quyền chính trị.

Chính phủ hay Quốc hội không được phép lập ra cơ quan tuyên truyền cho đường lối chính sách.

Truyền thông báo chí tự do và tư nhân quảng bá bầu cử một cách rầm rộ tạo một bầu không khí tranh cử nhộn nhịp khác xa với thế giới.

Chính trị Mỹ có thể được xem là một nền chính trị được toàn dân tham gia rất đáng để người Việt chúng ta học hỏi.

Hai đảng cùng mục đích

Cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa bắt nguồn từ đảng Dân chủ Cộng hòa (Democratic Republican Party), được hai nhà lập quốc Mỹ James Madison và Thomas Jefferson thành lập năm 1791.

Mục đích là đối lập với đảng Liên bang (Federalist Party) thuộc giới tinh hoa và quý tộc giàu có, những người muốn đề cao sức mạnh của chính phủ liên bang.

Đảng Dân chủ Cộng hòa ủng hộ quyền của các tiểu bang, ưu tiên hỗ trợ cho nông dân và giới lao động thành thị.

Khi nắm được chính quyền, đảng Dân chủ Cộng hòa lại bị chia thành hai đảng Dân Chủ và đảng Whig. Đảng Whig đổi thành đảng Cộng hòa với chủ trương xóa bỏ chế độ nô lệ.

Năm 1860, Tổng thống Cộng Hòa đầu tiên Abraham Lincoln đắc cử và chiến thắng trong cuộc nội chiến Bắc Nam.

Tổng thống Lincoln tái lập hòa bình, thực hiện hòa giải và hòa hợp với mục đích tạo ra một chính quyền của dân, do dân và vì dân.

Từ đó cả hai đảng Cộng Hòa và đảng Dân chủ đều có chung mục đích là cạnh tranh để thành lập một chính quyền của dân, do dân và vì dân.

Lưỡng đảng tranh quyền

Nhờ có chung mục đích cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ chấp nhận tồn tại nhiều khuynh hướng khác nhau, dễ dàng chấp nhận thành viên thay đổi chính kiến và cả việc thay đổi đảng.

Cả hai đảng thật ra bao gồm hằng ngàn tổ chức chính trị, kinh doanh, tín ngưỡng, nghiệp đoàn, dân sự và phong trào xã hội lớn nhỏ cùng hằng chục triệu đảng viên cá nhân không tham gia tổ chức.

Cả hai đảng không có bất kỳ cơ quan nào kiểm tra lý lịch, hoạt động hay quan điểm chính trị của đảng viên.

Đảng viên không có bất kỳ tư lợi, nghĩa vụ hay bó buộc nào liên quan đến đảng mình tham dự, chỉ cần ghi danh là có quyền bầu đại diện đảng trong cuộc bầu cử sơ bộ.

Lãnh đạo đảng là những chính trị gia thắng cử như Tổng Thống, Thống Đốc, lãnh đạo đảng ở Thượng Viện và Hạ Viện liên bang và tiểu bang.

Ở cấp tiểu bang các Uỷ Ban của đảng sẽ chịu trách nhiệm gây quỹ, tổ chức tranh cử và bầu cử sơ bộ.

Các Ủy Ban không có quyền ngăn cản người ra tranh cử ngay cả khi người ấy bất đồng quan điểm với đa số trong đảng hay công khai chống lại các mục tiêu của đảng.

Ứng cử viên phải tự đưa ra chương trình hành động, tự xây dựng nhóm tham mưu và tự vận động các cử tri đảng viên trong các cuộc bầu cử sơ bộ.

Quyết định ai đại diện đảng ra tranh cử Tổng thống và Phó Tổng Thống chủ yếu thuộc về cử tri đoàn của các tiểu bang tham dự Đại hội đảng.

Tất cả chính trị gia đều phải qua cuộc bầu cử sơ bộ. Chính trị gia thắng cử sẽ được Ủy Ban vận động hỗ trợ tranh cử với các đảng khác.

Bằng cách công khai tranh luận chính sách các chính trị gia lôi cuốn các nhóm nhỏ và cá nhân gia nhập đảng, xây dựng sức mạnh chiến thắng đối phương.

Chương trình hành động hay Cương lĩnh chính trị của mỗi đảng được đại biểu các tiểu bang soạn thảo và thông qua trong Đại hội đảng tổ chức mỗi bốn năm, vì thế chính sách đảng luôn luôn thay đổi, thậm chí thay đổi cả chiến lược quốc gia.

Quyết định ai thắng cử Tổng thống và Phó Tổng thống lãnh đạo quốc gia sẽ thuộc về Cử tri đoàn.

Nhờ hệ thống tranh cử này Tổng thống được dân Mỹ chọn đều là những người thật sự tài giỏi và đều thích ứng với thời cuộc trong và ngoài nước Mỹ.

Nhưng như đã trình bày bên trên quyền lực của Tổng thống bị giới hạn rất nhiều, họ làm được gì thì còn tùy thuộc vào thế mạnh mà cử tri ban cho ở Thượng Viện và Hạ Viện.

Học được gì?

Xã hội Mỹ là xã hội tự do, đa văn hóa, đa nguyên, đa đảng chính nhờ nền tảng chủ quyền thuộc về toàn dân và cách sinh hoạt toàn dân chính trị người Mỹ không bị ràng buộc bởi ý thức hệ, không cực đoan chính trị, dễ đồng thuận, dễ thỏa hiệp và rất thực dụng.

Chính sách liên tục thay đổi, nội bộ các đảng chính trị liên tục bất đồng, các đảng chính trị liên tục tranh cãi, luận tội, truất phế, tất cả những xáo trộn chính trị đều đã được các nhà lập quốc Mỹ nghĩ tới khi xây dựng thể chế chính trị tự do, 250 năm về trước, và trở thành một giá trị dân chủ của nền chính trị Hoa Kỳ.

Mục đích chung của cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ là cạnh tranh để thành lập chính quyền của dân, do dân và vì dân.

160 năm đã qua mục đích này không hề thay đổi, nhờ vậy dân Mỹ ngày càng giàu hơn, nước Mỹ càng ngày càng mạnh lên.

Từ 13 thuộc địa bị phân hóa bởi chiến tranh Nam Bắc, Hoa Kỳ trở thành một cường quốc số 1 trên thế giới và giữ vững vị thế cho đến nay. Chính trị Mỹ được nhiều người xem là tiến bộ và dân chủ nhất thế giới.

Sau biến cố 30/4/1975, nước Mỹ trở thành quốc gia định cư của 3 triệu người Việt tự do.

Nhiều người Mỹ gốc Việt đã trở thành dân cử liên bang, tiểu bang và địa phương, nhiều tướng lãnh quân đội, nhiều công chức cao cấp và nhiều người thành đạt luôn hướng về bên kia Thái Bình Dương mong mỏi một ngày Việt Nam có tự do.

Rút tỉa những ưu điểm và kinh nghiệm của Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam tự do sớm vượt qua những khó khăn ban đầu xây dựng một thể chế chính trị lưỡng đảng tranh quyền tân tiến như Mỹ và nhiều quốc gia khác trên thế giới.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

16/10/2019

Phát hiện bản đồ của Trung Quốc không có Hoàng Sa, Trường Sa, đề nghị chia sẻ rộng rãi

Phát hiện bản đồ của Trung Quốc không có Hoàng Sa, Trường Sa, đề nghị chia sẻ rộng rãi

Tấm bản đồ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” do Trung Quốc xuất bản năm 1905 chỉ rõ lãnh thổ Trung Quốc dừng lại ở đảo Hải Nam. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.

Một thanh niên Việt Nam chia sẻ bản đồ cổ Trung Quốc không có Trường sa, Hoàng Sa trên mạng xã hội

Chử Đình Phúc từng ra thăm quần đảo Trường Sa.

Thạc sĩ Chử Đình Phúc, Viện Khoa học xã hội Việt Nam, một thanh niên sinh năm 1984 đang thực hiện việc chia sẻ hơn 10 tấm bản đồ cổ của Trung Quốc trên mạng xã hội, mà theo những tấm bản đồ này Hoàng Sa, Trường Sa không nằm trong lãnh thổ Trung Quốc.

Chử Đình Phúc từng là sinh viên ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, hiện đang công tác tại Viện khoa học xã hội Việt Nam. Công việc của anh có liên quan trực tiếp đến hoạt động thu thập thông tin, tài liệu về lịch sử Trung Quốc. Vì vậy, không phải ngẫu nhiên Thạc sĩ Chử Đình Phúc có trong tay những tấm bản đồ cổ của Trung Quốc, Nhật Bản có thể chứng minh được rằng Hoàng Sa, Trường Sa không thuộc về Trung Quốc.

Hiện nay, trên trang cá nhân của Chử Đình Phúc có hơn 10 tấm bản đồ với chú thích đầy đủ, thể hiện rõ phân vùng lãnh thổ Việt Nam – Trung Quốc, đặc biệt những tài liệu cổ này cho thấy Hoàng lãnh thổ Trung Quốc không bao gồm Hoàng Sa, Trường Sa.

Xem “kho bản đồ” do Chử Đình Phúc chia sẻ trên trang cá nhân:

Bản đồ tỉnh Quảng Đông với cực Nam của nó là tỉnh Hải Nam (năm 1850)- trích trong sách “1850 Thanh nhị kinh thập bát tỉnh dưa địa đồ” (1850清二京十八省舆地图)

Bản đồ tỉnh Quảng Đông của nước Trung Quốc năm 1935 bao gồm cả đảo Hải Nam khi đó còn thuộc tỉnh này, không thấy cái gọi là Tây Sa, Nam Sa.

Bản đồ Trung Quốc có tên “Trung Hoa dân quốc toàn đồ” (中華民國全圖), vẽ trong khoảng thời gian 1911-1949, không có Hoàng Sa, Trường Sa.

Bản đồ do người Nhật vẽ năm 1911 có tên “Thanh quốc đại địa đồ Cánh mạng (Tân Hợi) động loạn địa điểm chú”, vẽ rất chi tiết, hình ảnh sắc nét và tất nhiên là không có Hoàng Sa, Trường Sa trong cương vực nước Trung Quốc.

Tấm bản đồ trong sách “Đại Thanh đế quốc toàn đồ, Tuyên Thống nguyên niên (1908)” (大清帝国全图 宣统元年).

Tỉnh Quảng Đông nước Trung Quốc với đảo Hải Nam năm 1908, trích “Đại Thanh đế quốc toàn đồ, Tuyên Thống nguyên niên” (大清帝国全图 宣统元年), Thương vụ ấn thư quán xuất bản năm 1908.

Bản đồ 2 tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây – nước Trung Quốc năm 1903 với đảo Hải Nam, trích “Đại Thanh đế quốc phân tỉnh tinh đồ” (大清帝國分省精圖).

“Đại Thanh đế quốc phân tỉnh tinh đồ” (大清帝國分省精圖) – Bản đồ vẽ nước Tàu năm 1903 do người Nhật Bản ấn hành.

Bản đồ nước Tàu có tên là “Chính trị khu vực đồ”, in tận năm 1936 không có Hoàng Sa, Trường Sa và đường lưỡi bò.

Bản đồ Trung Quốc năm 1911 bằng chữ Hán không có Hoàng Sa, Trường Sa.
Mạng xã hội tràn ngập hình ảnh tấm bản đồ Trung Quốc năm 1905, được xem như một bằng chứng thuyết phục rằng Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam.
Bức ảnh chụp bản đồ Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ (theo Thanh niên)

Tấm bản đồ do Tiến sĩ Mai Hồng lưu giữ trong nhiều năm qua và mới được đưa ra trước công chúng trong sự kiện ông tặng lại Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ cho Bảo tàng lịch sử quốc gia Việt Nam ngày 25/7. Thông tin về tấm bản đồ do chính Trung Quốc xuất bản không chỉ củng cố lý lẽ pháp lý cho Việt Nam trong cuộc đấu tranh khẳng định chủ quyền, lãnh thổ đất nước mà còn khiến dư luận Trung Quốc trở nên hỗn loạn .Nắm bắt tình hình thời sự, cư dân mạng Việt Nam hiện đang tích cực chia sẻ hình ảnh, thông tin về tấm bản đồ Trung Quốc không có Hoàng Sa, Trường Sa với khẩu hiệu “Vì chủ quyền đất nước, vì Trường Sa, Hoàng Sa, hãy chia sẻ”.

Huy Khánh

‘Nước sạch’ có mùi lạ: Vì sao im lặng?

“Sự im lặng đáng sợ không chỉ đến từ hàng chục lãnh đạo cấp thành phố, lãnh đạo của những doanh nghiệp nhà nước khi hàng nghìn hộ dân bị ảnh hưởng bởi tình trạng nước bất thường. Sự im lặng đang đến từ một nơi xa hơn, trong mối hồ nghi rằng nước bị nhiễm độc thật sự, còn Công ty Sông Đà thì âm thầm thuê người thu dọn và cấp nước như bình thường…”

#trithucVN