Quyết định trên của Chính phủ Việt Nam được truyền thông trong nước loan vào ngày 31/3, nêu cụ thể việc tạm dừng các hoạt động qua lại biên giới đối với người tại các Cửa khẩu chính, phụ, đường mòn, lối mở tại khu vực biên giới của Việt Nam với Lào và Campuchia được áp dụng từ 0 giờ ngày 1 tháng 4 năm 2020.
Mỹ: FDA cho phép dùng thuốc sốt rét để điều trị khẩn cấp COVID-19

Mỹ: FDA cho phép dùng thuốc sốt rét để điều trị khẩn cấp COVID-19 – Trí Thức VN
Cơ quan Quản lý Dược và Thực phẩm Hoa Kỳ (FDA) chuẩn thuận việc sử dụng khẩn cấp hai loại thuốc chống sốt rét để điều trị COVID-19
Nghị sĩ Cotton: Chính phủ Trung Quốc ‘vẫn đang nói dối’ về virus Vũ Hán
Nghị sĩ Cotton: Chính phủ Trung Quốc ‘vẫn đang nói dối’ về virus Vũ Hán
Xuân Thành
- Thứ Ba, 31/03/2020 • 2.9k Lượt Xem
- Thượng nghị sĩ Cộng hòa Tom Cotton mới đây lại lên án chính phủ Trung Quốc tiếp tục nói dối về virus corona Vũ Hán. Trước đó, ông Cotton cáo buộc cách xử lý dịch bệnh sai ngay từ giai đoạn sớm của chế độ Bắc Kinh đã khiến nó trở thành đại dịch toàn cầu như hiện nay.
Ông Cotton chỉ ra rằng những gì diễn ra thực tế tại Trung Quốc là trái ngược hoàn toàn với thông điệp do các lãnh đạo của nhà nước độc đảng này đưa ra.
“Đảng Cộng sản Trung Quốc vẫn đang nói dối”, ông Cotton nói. Nghị sĩ bang Arkansas khẳng định từ tháng Một ông đã biết virus corona chủng mới này có thể trở thành đại dịch toàn cầu vì cách ứng phó của chính quyền Trung Quốc. Họ đã hạ thấp tính nghiêm trọng của dịch bệnh ngay từ sớm, bất chấp họ đã áp đặt lệnh phong tỏa lên hàng triệu người tại Vũ Hán. Ông Cotton cho biết bây giờ chế độ Trung Quốc tiếp tục đưa ra các tuyên bố làm sai lệch các sự kiện thực tế.
“Quý vị lại nhìn thấy [việc nói dối] lặp lại bây giờ. Chẳng hạn, Trung Quốc nói họ không có thêm ca nhiễm mới, không có thêm ca tử vong mới, nhưng họ vừa phải đóng cửa tất cả các rạp chiếu phim trên toàn quốc chỉ vài ngày sau khi mở lại chúng”, ông Cotton nói trên chương trình “Sunday Morning Futures” của kênh Fox News hôm 29/3. Nghị sĩ của Đảng Cộng hòa nói thêm rằng các nhà xác tại Vũ Hán cũng cho chúng ta biết một câu chuyện rất khác so với những gì các quan chức chính quyền Trung Quốc nói.
“Họ nói họ chỉ có 2.500 ca tử vong, nhưng chỉ một nhà xác đã đặt hàng hơn 5.000 bình đựng tro cốt. Bạn có thể nhìn vào những thực tế cơ bản này để biết rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc bây giờ vẫn đang nói dối như họ đã từng làm vậy hồi tháng Mười Hai và tháng Một, và đó là lý do tại sao những gì đáng lý chỉ là vấn đề địa phương của Vũ Hán, đã biến thành đại dịch toàn cầu mà riêng tại Mỹ bây giờ đã có hơn 2.000 người tử vong”, ông Cotton nói.
Hồi tháng Hai, ông Cotton đã nói về “phòng thí nghiệm an toàn sinh học P4 của Trung Quốc chuyên nghiên cứu về các bệnh truyền nhiễm ở người” đặt tại thành phố Vũ Hán. Ông Cotton nhận định vấn đề phòng thí nghiệm P4, cộng với Trung Quốc cấm CDC vào Vũ Hán và trục xuất các nhà báo của Wall Street Journal, New York Times và Washington Post là bằng chứng cho thấy Trung Quốc “đang cố che giấu một câu chuyện lớn nhất trên thế giới”.
>>Video: Thượng nghị sĩ Tom Cotton cảnh báo nước Mỹ về virus corona TQ
Ông Cotton nói rằng Trung Quốc từ sớm xác nhận virus corona chủng mới xuất hiện đầu tiên tại chợ hải sản Vũ Hán là câu chuyện không đúng, mặc dù có thể những người ở chợ hải sản đã góp phần truyền nhiễm loại virus này ra cộng đồng.
“Chúng ta vẫn không biết về những gì đã xảy ra tại phòng thí nghiệm sinh học P4, một siêu phòng thí nghiệm tại Vũ Hán, bởi vì Đảng Cộng sản Trung Quốc từ chối làm rõ sự thật”, ông Cotton nói.
Ông Cotton lưu ý rằng Trung Quốc đang nghiên cứu virus corona. Mặc dù chúng ta thừa nhận rằng “có lý do hợp pháp” để thực hiện nghiên cứu virus như nhằm bào chế vắc-xin hoặc thuốc đặc trị, nhưng “cho đến nay, chúng ta vẫn không biết nguồn gốc của loại virus corona chủng mới này”.
Ngoài việc chỉ trích Trung Quốc tiếp tục nói dối, Nghị sĩ Cotton cũng thảo luận về việc Hoa Kỳ đã phụ thuộc vào Trung Quốc như thế nào trong sản xuất kháng sinh và dược phẩm. Ông Cotton đang thúc đẩy quốc hội thông qua luật để giảm thiểu phụ thuộc vào nguồn cung dược phẩm Trung Quốc bằng cách khuyến khích sản xuất tại Mỹ và chính phủ liên bang mua sản phẩm dược trong nước.
Cuối cùng, ông Cotton nhấn mạnh Trung Quốc sẽ phải chịu trách nhiệm cho những hành động của mình “khi họ mất mọi thứ như khả năng sản xuất mà chúng ta đã thuê họ làm hoặc khi các chính phủ của các quốc gia dân chủ khác trên khắp thế giới đáp ứng nguyện vọng của người dân, [những người qua đại dịch] biết rằng Trung Quốc phải chịu trách nhiệm vì con virus này”.
Xuân Thành (Theo Fox News)

Nghị sĩ Cotton: Chính phủ Trung Quốc ‘vẫn đang nói dối’ về virus Vũ Hán – Trí Thức VN
Thượng nghị sĩ Cộng hòa Tom Cotton mới đây lại lên án chính phủ Trung Quốc tiếp tục nói dối về virus corona Vũ Hán.
ĐẠI CÁCH LY…

ĐẠI CÁCH LY…
Chúng ta đang sống trong những giờ phút kỳ lạ của lịch sử nhân loại.
Con virus nhỏ đến vô hình xuất phát từ Vũ Hán đã làm tê liệt và đóng băng toàn thế giới. Tổn thương nhất lại là các quốc gia văn minh giàu mạnh nhất thế giới. Ban đầu là hai nước giàu mạnh nhất Châu Á: Hàn và Nhật. Tiếp theo đó là Châu Âu, rồi hiện nay đang bùng phát mãnh liệt tại siêu cường số một thế giới, điều mà cách đây vài chục ngày không ai có thể tưởng tượng ra nổi.
Con virus Tàu quái ác đó đã cưỡng bức loài người bước vào thời gian đại cách ly chưa biết đến khi nào mới chấm dứt. Người cách ly với người, gia đình này cách ly với gia đình khác, địa phương này cách ly với địa phương khác, quốc gia này đóng chặt cửa với quốc gia khác.
Nói về cách ly, tui quá quen. Nhiều khi buồn buồn, tui tự cách ly trong nhà đến gần cả tháng, không đi ra ngoài và cũng chẳng muốn gặp ai. Vài lúc đang tự cách ly như vậy, bỗng dưng nghe tiếng chim kêu bên ngoài, chợt tỉnh lại, bùng lên, mang máy thoát ra khỏi nhà, phóng xe vào rừng.
Rồi rất nhiều lúc bị an ninh cưỡng bức cách ly, nhốt luôn trong nhà lúc 3 ngày, lúc 5 ngày, lúc 10 ngày… và dài nhất là hôm cụ Kình bị sát hại, chúng giam tui trong nhà đến 12 ngày.
Hiện chưa có lệnh phong tỏa, nhưng với nhiều biện pháp hạn chế đưa ra, các thành phố lớn ở VN xem như đang cách ly.
Không biết mọi người dùng thời gian cách ly để làm gì, chứ tui thì khối việc, vui nhất là lấy chim ra chơi.
Tui có một ổ đĩa chứa có đến chục ngàn ảnh chim chụp khắp mọi nơi, chưa có thời gian làm hậu kỳ và sắp xếp lại, nay mỗi ngày mang ra làm vài file là vui rồi.
Bên cạnh đó, có một số lão bạn già hưu trí ghiền nhậu lập ra nhóm nhậu online, chiều chiều lên mạng hú nhau mang rượu ảo ra khoe rồi cụng ly qua nét cũng vui lắm.
Tóm lại giới hưu trí, giới trung lưu trở lên phải cách ly vài tháng trở lại thì cũng tạm ổn về vật chất lẫn tinh thần.
Tuy nhiên giới lao động nghèo thì sao? Không bán hàng rong, không bán vé số dạo, không chạy được xe ôm, không có việc làm vì hàng quán dịch vụ đều đóng cửa… thì họ sống ra sao?
Nhìn ra đường vắng hoe, vẫn thấy những người lao động nghèo tất bật đi lại, hoặc lang thang đây đó kiếm cơm mà nát cả lòng. Một tuần thì họ còn gắng gượng được chứ kéo dài vài tuần hay vài tháng thì làm sao?
Lẽ ra nhà nước phải ưu tiên cho phúc lợi xã hội, có quỹ dồi dào để nuôi người tàn tật, người mất sức lao động, người nghèo khó, và đặc biệt phải có quỹ ứng ra cấp tốc cho những người lao động nghèo trong trường hợp khẩn cấp như thế này.
Nghe nói Thành Hồ tuyên bố cứu trợ cho các lao động nghèo vài trăm ngàn mỗi người trong thời gian dịch bệnh cách ly, nhưng không hiểu họ chi như thế nào cho đúng người đúng địa chỉ và kịp thời.
Nhiều người viện cớ đất nước còn nghèo, dân phải tự lo, không nên so bì với các nước giàu có khác.
Nhưng tại sao đất nước cứ mãi nghèo dù đã qua 45 năm phát triển trong hòa bình? Mà làm sao cứ nghèo mãi được nhỉ khi hàng năm nhận trên 15 tỷ đô la kiều hối, nhận hàng tỉ đô la viện trợ ODA (23 tỉ trong 10 năm từ 2003 đến 2012 của ngân hàng thế giới và gần chục tỉ khác từ Nhật, Hàn và EU), hàng chục tỉ đô la đầu tư trực tiếp từ nước ngoài (FDI), chưa nói hàng chục tỉ đô la có được do bán than, bán dầu, bán tài nguyên và bán sức lao động của hàng chục triệu dân, với kim ngạch xuất khẩu mỗi năm trên 200 tỉ đô la.
Với tổng số tiền đó đổ vào VN mỗi năm thì đất nước phải giàu lên nhanh chóng chứ, tại sao cứ mãi nghèo để dân vẫn còn quá khổ, tại sao cứ mãi nghèo để bây giờ cần tiền trợ cấp cho dân lúc hiểm nghèo thì chẳng có gì.
Câu trả lời vì sao mãi nghèo nàn lạc hậu thì ai cũng biết, kể cả bộ phận đang cai trị đất nước, nhóm thiểu số cai trị này còn biết rõ hơn người dân.
Giữa tang thương đất nước như vậy lại nghe một ông ứng viên chức TBT đảng tuyên bố, “phát triển kinh tế tập thể, hợp tác xã là xu thế tất yếu” mà rợn hết cả người. Thấy phía trước là những quả đấm thép mới nhưng mục ruỗng, những dự án hàng chục ngàn tỷ đắp chiếu thành sắt vụn, những nhà máy xi măng lò đứng, những nhà máy đường công nghệ cũ, những đường sắt trên cao Cát Linh Hà Đông chưa biết bao giờ vận hành. Rồi thấy phía sau đó là những biệt phủ to lớn, những chiếc xe đắt tiền xa hoa, những cậu ấm cô chiêu du học ở trong các ngôi nhà triệu đô tận bên Anh, Mỹ, Úc…
Nguồn lực của đất nước và năng lượng của dân tộc bị tiêu hao quá mức tàn bạo.
Con đường đau khổ của dân tộc còn kéo dài…
HUYNH NGOC CHENH
HÃY XÔNG KHI BỊ CÚM CORONA
HÃY XÔNG KHI BỊ CÚM CORONA
Đây là bài chia sẻ của chị Nguyễn Hồng Phương (bên Đức, không có FB). Chị vừa bị nhiễm Vi-rút Corona, bộc phát và tự chữa khỏi sau 4 ngày sau đó. Đây là bài đọc để tham khảo, theo kinh nghiệm cá nhân của chị. Nếu các bạn thấy hay, hãy chia sẻ (SHARE) và áp dụng cho mình và người thân khi vướng phải bệnh. Còn không, các bạn có thể lướt qua. Cho đến thời điểm này, bệnh cúm lạ này vẫn chưa có thuốc chữa rõ ràng. Vì nó là bệnh cúm, nên chúng ta có thể trị theo cách dân gian là XÔNG. Đây là câu chuyện tự chữa khỏi của chị Phương.
Khi bộc phát:
⭐️Ngày thứ nhất: Chị ấy cảm thấy đau họng, ho khan (không đờm, không sổ mũi) và người rất mệt.
⭐Ngày thứ hai: Đầu chị rất đau như là búa bổ và hai mắt cũng đau. Toàn thân mệt lả, và cảm thấy khó thở như người thai nghén.👉 Thế là chị ấy súc miệng bằng nước muối ấm suốt ngày và kèm thêm ăn tỏi sống, uống nhiều nước trà xanh ấm và nước Cam (mọi người có thể uống nước Chanh) để tăng lượng vitamin C. Bên cạnh đó, chị ấy cũng dùng thuốc nhỏ mắt để làm dịu cơn đau mắt. Chiều hôm đó, chị ấy đã gọi đường dây nóng và có người đến khám, thử bệnh cho chị tại nhà. Họ cho chị biết là chị đã bị nhiễm vi-rút Corona dạng nhẹ. Họ cho chị ấy thuốc uống giảm sốt Paracetamol (như là Tylenol ở Hoa Kỳ) và kêu chị cách ly tại nhà và hàng ngày họ sẽ cho người đến kiểm tra.
👉 Chiều tối hôm đó, chị ấy đã mở máy sưởi cho nhiệt độ trong phòng rất cao, nệm nóng của chị ấy cũng chỉnh lên 40 độ C (tức là 104 độ F bên Hoa Kỳ). Chị bắt đầu cảm thấy mình bị sốt, đầu nhức kinh khủng, mắt thì đau như muốn lồi ra. (Phải chăng lúc này có thể vi-rút đang xâm nhập rất nhiều và chuẩn bị vô phổi?). Chị uống thuốc giảm sốt và cố gắng chống cự. Chị quỳ gối, cầu nguyện xin ơn Trên chữa lành cho chị. Sau đó, chị gọi điện thoại cho mẹ chị ở Việt Nam. Mẹ chị khuyên chị thử trị theo cách dân gian. Đó là XÔNG.
Chị nghe lời mẹ, cố gắng đứng dậy đi nấu thuốc xông, ra vườn sau cắt lá tắc bỏ vào và cho thêm vài giọt dầu xanh. Thật kỳ diệu mọi người ạ, sau khi xông, toàn thân chị toát ra mồ hôi, và cơn sốt tự nhiên cũng giảm dần.
⭐Ngày thứ 3: Chị ấy tiếp tục xông người, chị cảm thấy người nhẹ đi và không còn đau đầu nữa. Bác sĩ đến khám hôm đó đã ngạc nhiên vì sự bình phục nhanh chóng của chị ấy. Họ hỏi chị ấy ngoài uống thuốc của họ, chị có làm gì thêm không. Chị đã kể lại những điều chị ấy đã làm. Thế là họ nói họ sẽ chia sẻ lại cho bệnh nhân của họ.
⭐️ Đến ngày thứ 4 sau khi bộc phát, chị ấy hoàn toàn bình phục như người bình thường. Chị gọi điện thoại nói bác sĩ không cần cho người đến kiểm tra nữa.
Bài chia sẻ hơi dài, mọi người làm ơn chịu khó đọc vì mình thấy những bài thuốc dân gian của người Việt Nam mình rất hay và hiệu quả, trong khi Tây Y chưa biết đến. Khi bị bệnh, mọi người nhớ là XÔNG HÀNG NGÀY cho đến khi khỏi hẳn nhé. À, chị ấy cũng chia sẻ là khi xông, hơi nước xông nóng sẽ vào tất cả các lổ miệng, mắt, mũi, nhất là cổ họng và chị cảm thấy nhẹ người hơn.
⭐️⭐️ Qua bài chia sẻ này, những gì chị ấy bị chúng ta cảm thấy cũng không có gì gọi gì ghê gớm lắm. Chúng ta chỉ cần làm đúng cách thì sẽ tiêu diệt được nó. 💪
(Lưu ý: Mọi người có thể xông bằng lá chanh, vỏ cam, quýt, cây sả, vỏ bưởi, lá bưởi,…Có lá gì trong nhà dùng lá đó (đừng dùng lá độc hại là được) và nhớ khi nhấc nồi nước xông xuống, hãy cho thêm vào vài giọt dầu xanh, và mọi người nhớ hãy uống thật nhiều nước ấm, càng nhiều càng tốt, và dùng thuốc hạ sốt Tylenol, (đừng dùng Ibuprofen, Advil, Aleve) rồi hãy xông, tránh trường hợp bị mất nước nhé).
Đừng quên SHARE nhé. Thanks mọi người.
Nguồn: Chị Nguyễn Hồng Phương kể và do mình viết tóm tắt lại. Mong mọi người và gia đình bình an và hạnh phúc vượt qua Đại Dịch này. 🙏
From: Thầy Nguyễn Sỹ Bạch
Câu Chuyện Về Bức Ảnh Lịch Sử Sang Trang – Trần Trung Đạo
Câu Chuyện Về Bức Ảnh Lịch Sử Sang Trang – Trần Trung Đạo

Trước đó vài năm, ai cũng có thể hình dung ngày Chủ tịch Liên Sô từ chức phải là ngày trọng đại, thu hút hàng ngàn phóng viên báo chí, nhiếp ảnh khắp nơi trên thế giới và hàng tỉ người hội hộp đợi chờ.

“TÔI SỐNG ĐỂ KỂ LẠI!”

“TÔI SỐNG ĐỂ KỂ LẠI!”
Một người sống sót sau khi bị lây nhiễm coronavirus đã kể lại câu chuyện của mình trên báo chí và các kênh truyền hình Mỹ Fox News, CNN…
Ông Clay Bentley được chẩn đoán dương tính với triệu chứng khó thở. Sức khỏe ông xuống rất nhanh, phổi ông chứa đầy dịch.
“Nhưng mọi thứ thay đổi” – ông nói – “sau khi tôi kêu cầu Chúa và Ngài đã bước vào phòng bệnh, thở một luồng hơi vào phổi tôi”. Clay Bentley – một cảnh sát trưởng về hưu ở Georgia – chia sẻ câu chuyện về sự phục hồi kỳ diệu của mình sau trận chiến đầy cam go với coronavirus.
_______
Clay tin rằng ông bị nhiễm virus sau khi tham dự một buổi họp mặt tại Quảng trường Tự do ở Cartersville, Georgia, Mỹ. Mọi thứ diễn biến rất nhanh. Ông đến bệnh viện ngay sau đó vì “không thể thở nổi” – ông kể – “Nhưng các bác sĩ lại cho tôi xuất viện với lời kết luận: viêm phổi thông thường”.
Tuy nhiên, ông Clay phải nhanh chóng quay lại bệnh viện vài ngày sau khi tình trạng tệ hẳn. Bệnh viện lại làm xét nghiệm và xác nhận ông dương tính với coronavirus.
“Tôi nằm viện suốt 12 ngày. Vào khoảng ngày thứ 5 hoặc thứ 6 gì đó, các bác sĩ nói: Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã thử mọi cách” – Clay nhớ lại – “Chúng tôi đã thử tất cả các loại kháng sinh cho ông, thực hiện tất cả các xét nghiệm…” – một bác sĩ kết luận: “Tình trạng của ông khá tệ” – rồi họ tiếp tục lấy chất lỏng ra khỏi phổi Clay…
Clay bắt đầu tuyệt vọng, kêu cầu Chúa…
“Bỗng, tôi nghe tiếng Chúa rất rõ ràng: Con sẽ khỏe lại!”
“Tôi thực sự nghe tiếng Chúa nói với tôi như vậy” – ông tiếp – ‘Con sẽ khỏe! Con sẽ khỏe!’ – tôi vui mừng lặp lại! Lúc đó khoảng 3 giờ sáng.
“Dù vài phút trước đó tôi đã đến ngưỡng không thở được nữa, cảm giác như trên ngực mình có cả một người nằm lên, và hắn nặng đến nỗi như đang cướp lấy hơi thở nhọc nhằn cuối cùng của tôi” – Bentley nói.
“Rồi đột nhiên tôi cảm thấy điều này: một luồng không khí thổi vào phổi, và tôi biết chắc rằng Chúa ở đó với tôi, Ngài bắt đầu thổi không khí vào phổi tôi, tôi hít một hơi thật sâu…”
Sáng hôm sau khi bác sĩ đến khám cho ông. Họ bất ngờ, ngạc nhiên khi thấy hầu như không còn chất lỏng nào trong phổi ông nữa, và hỏi có phải ông đã cầu nguyện?
“Sáng hôm sau bác sĩ đến kiểm tra và nói: ‘Chuyện gì xảy ra vậy? Ông hầu như khỏi hẳn! Hôm qua tình trạng của ông chưa bao giờ tệ hơn, nhưng sáng nay không còn bất kỳ chất dịch nào trong phổi ông nữa!”.
“Bác sĩ tiếp: ‘Tôi chỉ muốn hỏi, liệu có phải ông đã cầu nguyện không?’ Và tôi đáp: ‘Vâng, thưa bác sĩ. Tôi đã cầu nguyện!”.
“Bác sĩ cười: ‘Tôi cũng từng chứng kiến thực tế khi mọi người cầu nguyện, năng lượng tích cực tỏa ra, khiến cơ thể bắt đầu tự chữa lành’. Nhưng tôi đáp: ‘Anh có thể tin bất cứ điều gì anh muốn, nhưng tôi chắc chắn với anh rằng: Chúa Giêsu đã đến phòng tôi đêm qua và chính Ngài đã chữa lành cho tôi!”.
Nguyên Phạm chuyển ngữ
(Nguồn: Breitart; Ảnh: Insider, KLTV, Daily Mail, Foxnews)
Hàng triệu chết oan tại Hồ Bắc trong dịch bệnh sẽ cướp đi hàng triệu mạng người khác trên thế giới
httpv://www.youtube.com/watch?v=rsgIDQ7ka0Q
Hàng triệu chết oan tại Hồ Bắc trong dịch bệnh sẽ cướp đi hàng triệu mạng người khác trên thế giới
Giữa các lo ngại về chiến tranh trả đũa trong vụ dịch bệnh toàn cầu, Đức Thánh Cha kêu gọi ngưng bắn
httpv://www.youtube.com/watch?v=vkOTbFx7RJo
Giữa các lo ngại về chiến tranh trả đũa trong vụ dịch bệnh toàn cầu, Đức Thánh Cha kêu gọi ngưng bắn
Tiếng ca, tiếng súng lên trời
Tiếng ca, tiếng súng lên trời
Lời bàn:
Bài viết hay quá. Không có tên tác giả để khen trực tiếp, mà phải khen thầm.
Người viết có lẽ hơn tuổi bọn này, đầy tràn kinh nghiệm và kỷ niêm SG xưa, và giọng văn mang tính
tự do thoải mái, bác học, viết như 1 nhu cầu tỏa mãn tư tưởng, không theo khuôn phép, ý tưởng của riêng ai, vì điều kiện cuộc sống. Viết hoàn toàn bằng tính nghệ sỉ đúng nghĩa, sản phẩm đặc trưng của MNVN, và chỉ trong môi trường đó mới tạo dựng, nuôi nấng …. ra được. Những mỹ phẩm này làm nên “
nghệ sĩ VNCH”
. Bố bảo mấy thầng bồi bút VC cỏ thể bắt chước, ca tụng, đánh bóng chân thành như thế?
pnU Minh
x x x x x x x x x x x x x x x x
Thế là , chỉ 50 tiếng đồng hồ , “tiếng- hát” đó , rồi “tiếng -súng” này , theo nhau , lần lượt lên trời !
“Tiếng- hát” là “Danh -Ca -chi -bảo” Thái Thanh, “tiếng -súng” là “Thiếu Tướng hùng anh” Lê minh Đảo . Danh Ca mất lúc 11h50 ngày17/3/2020 ở Orange County, thọ 86 tuổi . Thiếu Tướng ra đi trưa 13h45 hôm19/03/2020 ở Connecticut, thọ 87 tuổi .
Nói đến tiếng hát Thái Thanh thì có lẻ không có gì để thêm ! Bởi tiếng hát đó là một phần thân thể chúng ta : những -người -yêu -nhạc- trưởng- thành -trước -75 . Nó là con tim , là trí nhớ , là lệ ứa , là tai nghiêng . Chúng ta nghe Thái Thanh cả khi cô không cất tiếng !
Đó là một chiều tối, đi làm về , vội vã thay đồ , chạy lên ngôi chùa gần nhà , cúng giao thừa , chợt vẳng bên tai « đầu mùa Xuân cùng em đi lễ « . Đó là một khuya mùa Hạ , ôm đàn rãi từng nốt nhạc vườn trăng , lại nghe thoang thoảng « đêm thơm như một giòng sữa « hay … « hay chỉ là giấc mơ thôi / nghe tình đang chết trong tôi « ..vv Lòng kéo lòng , những âm vang mời người , đưa tôi « lên xe / về miền quá khứ « !
Không phải ai cũng mê tiếng hát Thái Thanh . Có người bảo tiếng hát Thái Thanh là tiếng hát “đại chúng” . Tôi không nghĩ thế . Người thưởng ngoạn cô , đa số , có một trình độ “chừng mực” nào đó , và , phần đông là người di cư . Thập niên 70s , ở một số tỉnh miền Tây (mà tôi biết) , người nghe Thái Thanh không nhiều , mà là Phương Dung , Hoàng Oanh , Thanh Thúy , Khánh Ly , Lệ Thu , Nhật Trường , Duy Khánh , Chế Linh , Elvis Phương , Sĩ Phú vv . . Ít cả Kim Tước , Châu Hà , Duy Trác , Nhật Bằng , Anh Ngọc .vv Ở Sài Gòn , ” bạn–bè-chúng-tôi” , thỉnh thoảng “Thái Thanh” , còn đa phần là những tiếng hát cùng “thế hệ” (cuối 40s, 50s) hơn : những Thanh Lan , Khánh Ly , Lệ Thu , Julie , Thái Hiền , những Sĩ Phú , Duy Quang , Jo Marcel , Nhật Trường vv . Nghe nhạc “trẻ” và chơi ” nhạc trẻ” (nhạc ngoại quốc / nhạc ngoại quốc lời Việt) !
Nhưng không ” mê ” Thái Thanh không có nghĩa là không nghe cô hát , mà , không nghe thì thôi , nghe rồi thì nhớ mãi . Bài ca nào Thái Thanh hát, tuy không cầu chứng tại tòa , nhưng coi như nó thuộc về cô . Nó là của cô . Những tiếng hát thượng thặng khác ( Khánh Ly , Lệ Thu , Duy Trác , Sĩ Phú .. ) có ghé qua chơi , cũng không làm người ta quên cô . Từ “Về miền Trung” , “Đêm màu hồng”, “10 bài đạo ca” , “Đôi mắt người Sơn Tây” vv. những ca khúc “anh viết, em ca” ấy , cho đến ” Hòn vọng phu” (Lê Thương) , “Về đây nghe em” (Trần quang Lộc) , “Chiều nay không có em” (Nguyễn minh Khôi) , Tuổi 13 (Ngô Thụy Miên) … và , nhất là , “Dòng sông xanh” (lời Việt: Phạm Duy) . Tôi có nói quá không ? – Nếu có thì chắc cũng không ai trách . Bởi Thái Thanh là tiếng hát “đệ nhất” , là tiếng ca Minh chủ : có “bốc” cũng thêm thừa !
Trong những người mê Thái Thanh có 2 anh em bà -con : Mai Thảo và Hoàng hải Thủy . Chuyện ông Thảo và Thái Thanh thì ai cũng biết . Chuyện ông Thủy mê Thái Thanh thì , dầu ông bảo là “tôi chỉ mê tiếng hát thôi” , nhưng qua những bài thơ ông viết tặng cô thì ai cũng thấy là ông không chỉ mê tiếng hát .
Ông Thủy nhớ lại lần đầu ông gặp Thái Thanh là năm 1952 : năm ông 19 , cô 18 . Chàng thanh niên Hà Đông mày mò đi kiếm một chân phóng viên , vô tình gặp được nàng ca sĩ Hà Nội , trên chiếc xe điện … Chợ Lớn – Sài Gòn . Và ông thú nhận : quyển phóng sự “Yêu nhau bằng mồm” của ông ( 1970 ) chả có nghĩa lý gì so với những ca khúc Thái Thanh hát ” thời gian đã hai mươi năm trôi qua. Tôi thấy Nữ ca sĩ Thái Thanh, với tiếng hát không có dĩ vãng của nàng, đã làm cho đời tôi đẹp hơn, phong phú hơn là tôi với những truyện ngắn, truyện dài của tôi làm cho đời nàng thêm đẹp .. ” . Chưa hết , Hoàng … Dược Sư còn hạ bút tự phê : ” … Tôi quen mở máy nhạc khi ngồi viết, vừa viết vừa nghe nhạc. Nhưng khi tiếng hát Thái Thanh cất lên, tôi phải ngừng viết để nghe. Tôi vẫn nghĩ khi Thái Thanh hát mà tôi làm bất cứ việc gì là tôi có lỗi . “Mê Thái Thanh kiểu đó (thấy “có lỗi”) thì chắc chỉ có mình ông !
Tôi có một cô bạn hát hay lắm . Nghe cô hát “Đưa em tìm động hoa vàng” thì chỉ muốn từ quan ngay . Thường, bạn bè hát cho nhau nghe nhưng có hôm, trong một nhà hàng, cô được khán giả ái mộ mời lên sân khấu. Khi nghe cô giới thiệu “Thanh Ý xin hát ca khúc … ” thì tôi hơi nhạc nhiên. Hát xong, về bàn, tôi hỏi nhỏ cô :
– Ủa , đổi tên hồi nào sao không thấy xôi chè gì hết vậy ?
– Đâu có, mình lấy tên Thanh Ý khi trình diễn , lâu rồi .
– ? Thanh Ý là hát .. “y như thánh” ?
– Mais non, cái ông này ! Thanh Ý là ghép tên 2 tiếng hát thần tượng của mình:
TháiThanh – Ý Lan .
– Thế à . Vậy sao không lấy Thái .. Lan cho dễ nhớ hơn ?
– !!!!
Không chỉ hát hay , Thái Thanh còn là một nghệ sĩ có tư cách . Tháng 12 / 2002, trả lời một câu hỏi của đạo diễn Đỗ tiến Đức (và người bạn học cũ Nguyễn đắc Điều) :
” .. Hỏi: Việt cộng nó có đến mời chị hát không?
Thái Thanh: Có. Họ có mời vào đoàn hát này đoàn hát nọ nhưng tôi từ chối. Mà phải từ chối khéo chứ lôi thôi là nó đưa mình vào tù ngay. Tôi nói với họ rằng tôi chưa thể đi hát lúc này vì các con tôi chúng nó đã di tản nên tôi nhớ con lắm.
Nguyễn Đắc Điều: Vậy mà nó để yên cho chị?
Thái Thanh: Thì à… tôi không biết cái kiểu để yên và không để yên của người cộng sản như thế nào nhưng mà tôi chỉ biết tôi ở nhà của mẹ tôi ở tầng lầu trên cùng bỗng tự dưng không có nước máy lên nữa. Tôi đi hỏi thì họ trả lời là: “Nước yếu”. Tôi nói: “Tại sao thời không có cộng sản thì nước lại mạnh ?”. Nói thì nói chứ từ đó là tôi phải đi xách nước lên hai ba lầu rã cả cánh tay đấy. Lúc đó tôi cũng năm mươi tuổi rồi chứ trẻ gì đâu. Nói là xách dưới nhà nhưng thật ra là xách nước từ bên kia đường, rồi leo bao nhiêu là bậc thang nên đổ toẹt hết cả. Lúc bấy giờ tôi buồn lắm. Tôi tự an ủi mình rằng mình buồn khổ là vì mình không có nước. “
Cảu hỏi “Tại sao thời không có cộng sản thì nước lại mạnh? ” là một câu nghe đã cái lỗ tai , xứng đáng được ” mấy tràng pháo tay” !
Như người đàn ông rất là “ưu ái” cô, nhà văn Mai Thảo, Thái Thanh cũng có thái độ quyết liệt với cái gọi là văn nghệ CS :
” … Tôi hỏi: Xin trở lại chuyện cũ, chị nghĩ thế nào về nền âm nhạc của cộng sản?
Thái Thanh: Tôi không để ý đến âm nhạc, và ngay cả ca sĩ của họ là vì tôi không thích cộng sản nên tôi không thèm ngó tới cái âm nhạc của họ, không thích ca sĩ, không thích sách báo, bài viết, văn thơ của cộng sản. Như anh đã biết đấy, cái gì cũng viết về đảng về Bác, chưa đọc đã biết, chưa nghe đã biết, thì đọc thì nghe làm quái gì. “
Vâng, cô nói đúng lắm, thưa cô . Ngữ đó, đọc với nghe “làm quái gì” . Vùa bực mình , vừa phí thì giờ vô ích !
Trong câu chuyện với ông Đức, ông Điều, cô Thái Thanh cho biết: đời cô, cô yêu nhất là âm nhạc, sau đó là “cuộc sống tu hành” (chữ của cô) . Và cô thêm: ” .. Thành ra, khi tôi giác ngộ điều đó, tôi hay ngồi trước tượng Phật, và tôi cầu xin. Nhưng tôi không cầu xin cho riêng tôi đâu. Tôi không cầu xin cái gì cho tôi cả. Tôi cầu xin cho tất cả chúng sinh được mọi điều may mắn, được hưởng thanh bình, nhất là không có chiến tranh, không có cảnh chém giết nhau ” .
Ở hải ngoại , tôi chỉ một lần xem cô Thái hát . Đó là mùa thu năm 92, 93 gì đó , khi cô cùng hai bố con Phạm Duy, Duy Quang lưu diễn ở Tây Âu, ghé Pháp, hát trong một “nhà hàng” ở quận 13, Paris . Cô hát trước mấy bài (của các nhạc sĩ họ Phạm: Phạm Duy, Phạm đình Chương, Phạm trọng Cầu/ Em ra đi mùa thu), sau đó là qua nhạc yêu cầu, dĩ nhiên là có “Dòng sông xanh”
Với tôi hôm đó , cô Thái hát không được như xưa , điều không có gì đáng ngạc nhiên ở cái tiếng hát 60 ngoài này cộng thêm “10 năm hình khổ” với CS . Nhưng , vẫn còn đó cái mượt mà, thánh thót, vẫn ngần ấy luyến láy, vẫn ngần ấy cảm xúc và, cái đáng nói nhất, là cô để cả tâm hồn mình vào mỗi câu hát, mỗi chuỗi ngân. Phải yêu mến và trân trọng âm nhạc biết chừng nào mới làm được như thế. Vinh hạnh thay cho những người có sáng tác được Thái Thanh trình diễn !
Nhiều người đã xưng tụng Thái Thanh. Mai Thảo: tiếng hát vượt thời gian. Nguyễn đình Toàn: tiếng ca không tuổi. Hoàng hải Thủy: tiếng hát không có dĩ vãng. Khánh Ly: diva duy nhất. Thụy Khuê: tiếng hát lên trời … vv . Với tôi, Thái Thanh là “tiếng hát trời cho”.
Cho cô . Cho người . Cho đời .
……. ……………………
Trong khi cô bé 16 tròn trăng Băng Thanh “lên sân khấu” lần đầu bên cạnh các anh chị ở khu chiến Thanh Hóa thì, ở Sài Gòn, cậu Lê Minh Đảo, 17 tuổi, học sinh Petrus Ký, đang chuẩn bị thi lấy bằng tú tài bán phần .
Tay bút, tay đàn . Để kiếm thêm chi phí phụ gia đình, ông Đảo gia nhập ban nhạc Lê Thương ( ? ), anh thủ cây “banjo” , “guitare” giao cho ông Minh đờn (trung tướng Nguyễn văn Minh), người trở thành xếp anh, năm 1972 (Tư lệnh vùng 3). Em kế ông Đảo, ông Lê hằng Minh, cũng là một guitariste (classique) nổi tiếng (La Cumparsita) .
Đỗ tú tài toàn phần năm 1952, năm 1953, theo lệnh tổng động viên, ông Đảo tình nguyên vào Võ Bị Đà Lạt. Ra trường năm 54, khóa 10 Trần Bình Trọng của ông có 3 ông lên tướng (tư lệnh sư đoàn) : Chuẩn tướng Vũ văn Giai (gốc Dù) sư đoàn 3 ; Chuẩn tướng Trần văn Nhựt (gốc Thủy quân lục chiến) sư đoàn 2 và ông , Thiếu tướng Lê minh Đảo: sư đoàn 18 .
Tôi đọc đâu đó, nghe kể lại, có người (?) trước đây (trước 75 ?) gọi tướng Đảo là tướng “văn phòng” do các chức vụ ông đảm nhiệm trong quá khứ: trong 10 năm, 62 à 72, thì đã 9 năm ông Đảo làm Tỉnh Trưởng: từ Long An, qua Chương Thiện, đến Định Tường . Nhưng, cái người “phát ngôn bừa bãi” đó là một người thiếu suy nghĩ (hay do ganh tỵ làm mờ … óc ?) . Bởi vì, ngay từ đệ nhất Cộng Hòa, chức vụ Tỉnh Trưởng còn kiêm nhiệm chức vụ Tiểu Khu Trưởng mà cấp bậc Trung Tá / Đại Tá, trực tiếp chỉ huy một quân số tương đương với 1, 2 trung đoàn (tùy theo diện tích Tỉnh) tuy trang bị không bằng các sư đoàn (3 trung đoàn) chủ lực. Có nghĩa là ông TỉnhTrưởng Lê Minh Đảo không chỉ có ngồi bureau ký giấy không thôi! Mà ông cũng cầm quân “xuống Đông, Đông tĩnh; lên Đòai, Đòai an)
Bằng chứng là trước khi ông Đảo về, sư đoàn 18, đứa em út trong 11 sư đoàn chủ lực VNCH, (thành lập năm 1965), chỉ được tuyên đương công trạng 1 lần (hành quân Cambodge) . Trong 3 năm 72 –74, sư đoàn được tuyên dương trước quân đội 3 lần, quân kỳ sư đoàn được gắn thêm 3 Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu và chiến sĩ sư đoàn được mang giây biểu chương màu Quân Công Bội Tinh. Riêng tướng Đảo được ân thưởng 48 huy chương, trong đó có Bảo Quốc Quân Chương Đẹ Ngũ , Đệ Tứ và Đệ Tam Đẳng Đẳng (” Chiến Sử QLVNCH, trang 195, Phạm Phong Dinh, theo cassette tướng Đảo gởi cho tác giả) .
Đấy, văn (phòng) tướng hay chiến-tướng ?
Không có danh từ nào khác hơn là “chiến thắng” của sư đoàn 18 ở Xuân Lộc, để nói về cuộc đọ sức giữa quân đoàn 4 Cộng Quân của tướng Hoàng Cầm (3 “sư” 6, 7, 341), tăng cường thêm “sư” 325 . Cộng Sản định chơi mửng cũ “lấy thịt đè ngườ” 4 đánh 1. Nhưng Bắc quân lầm ! Lần này không có “di tản” cũng chẳng “tái phối trí” nên tướng Đảo đã có thời giờ dàn quân, chuẩn bị đón “răng đen”. Thêm tinh thần chiến đấu của toàn thể quân nhân đều lên cao, quyết tâm rửa mặt cho quân lực VNCH.
Và cuộc rửa mặt, bằng .. máu địch quân, với sự hổ trợ của Lữ Đoàn 1 Dù và Không quân Biên Hòa, đã được hoàn tất . Sau 12 ngày tấn công không có … nổi , các “sư” trưởng : 6, 7, 341, 325 đã theo “sư” trụ trì mới : Trần văn Trà, thay “sư” cụ Cầm (Cầm ôm … cầm đi chỗ khác chơi) , đổi hướng tấn công, đánh Biên Hòa. Để bảo vệ Biên Hòa, tướng Toàn, tư lệnh quân đoàn 3, ra lệnh sư đoàn 18 và các đơn vị bạn lui quân về đấy .
Theo ước tính “khiêm nhường” của tướng Đảo, có khoảng 8000 bô đội “sinh Bắc tử Xuân (Lộc)” . Tội ác này là của ai, nếu không là của cái nhúm người đang ngồi trong Bắc Bộ Phủ ngoài kia, phì phèo thuốc ngoại, bốc hốt bia ôm, chỉ tay xua quân vào chỗ chết ?
Cần nói thêm là tuy nắm những chức vu quan trọng trong quân đội nhưng gia đình ông Đảo không có chuyện “một người làm quan cả họ .. lính kiểng” . Ông có 4 người em : 2 tử trận (Lê hằng Minh , Lê quang Thạch) , 2 phục vụ cho quân đội và Tổng liên đoàn lao công VNCH (Đại úy TQLC Lê hằng Nghi và Chánh văn phòng của ông Trần quốc Bửu: Lê nguyên Ánh)
Trung tá Lê Hằng Minh, cha đẻ tên gọi “Trâu Điên” của Tiểu Đoàn 2, tiểu đoàn ngoại hạng của Thủy Quân Lục Chiến, gồm những tiểu đoàn trưởng ngoại hạng : Lê Hằng Minh, Ngô văn Định, Nguyễn xuân Phúc (Robert Lửa) , Trần văn Hợp. Ông Minh tử trận năm 66 . Ông Định (đồng khóa 4 với tướng Trưởng) là con “voi già” của sư đoàn , lữ đoàn trường của nhiều lữ đoàn . Ông Phúc, người nổi tiếng nhất binh chủng, tử trận cuối tháng 3/75 và ông Hợp , chết trong trại tù CS năm 1977
Tuy không “vị quốc vong thân” như hai em nhưng không phải là tổ quốc không ghi ơn ông Đảo. Nội chuyện bảo vệ an ninh cho đồng bào dưới quyền trách nhiệm của mình trong 9 năm Tỉnh trưởng , cũng đã đủ rồi, nói chi đến chiến thắng Xuân Lộc do ông chỉ huy; một chiến thắng đã đánh tan cái nhận định “quân lực VNCH không chịu chiến đấu” do bọn ký giả thiên tả, bất lương rêu rao .
“Cổ lai chinh chiến Đảo nhân hồi” . Sau trên 17 năm tù tội, ông Đảo là một trong 4 vị tướng ra tù trễ nhất: 5/5/1992 . Tháng 4 / 1993, ông cùng gia đình sang Mỹ theo diện HO. Ở tuổi 60 (1933 –1993), nghe nói, ông làm lại cuộc đời bằng một chân quản lý … nhà hàng. Và ông vẫn tiếp tục tham gia công cuộc đấu tranh chống Cộng Sản nơi xứ người, au các hội đoàn, những cuộc diễn thuyết, hội thảo khắp thế giới. Ông là tấm gương sáng để những người khác noi theo .
Tin ông qua đời làm tôi nhớ đến hai câu thơ của Văn thiên Tường “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử / Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh” .
Vâng, ai mà không có lúc phải “lên đường”. Nhưng, để lại lòng son rọi sử xanh như tướng Đảo: hỏi có bao người ? Cô B.Phượng, ái nữ ông Tướng kể: “Hôm 18 tụi em vào thăm, biết mình sắp “đi”, ông nói: Ba chuẩn bị đi hành quân” . Với người lính già Lê minh Đảo: một ngày Quân Đội là một đời Quân Đội .
………………….
Cô Thái Thanh và Thiếu tướng Đảo không là ” mỹ nhân tự cổ như danh tướng / bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”, mà trái lại: ra đi ở tuổi 86 , 87 là khá thọ. Biết như thế nhưng buồn thì vẫn cứ. Bởi vì cô Thái và tướng Đảo là hiện thân của Việt Nam Cộng Hòa . Cái quê hương mến yêu ấy ngày càng thu hẹp lại , theo với những người “đi xa”.
Như 45 năm trước, cũng tháng 3 này, lãnh thổ Cộng Hòa chúng ta ngày càng thu ngắn lại
Tiếng-ca, tiếng – súng lên trời.
Kính dâng hương hồn cô Thái Thanh và Thiếu Tướng Lê minh Đảo
Tiếng ca, tiếng súng lên trời
Chim Thanh bặt tiếng giữa đời Đảo điên !
Tiếng nào cuối đáy con tim
Mang theo quá khứ bình yên trở về ?
Hết rồi tiếng hát say mê ,
Hết rồi tiếng súng , rừng che xác thù
Hai hàng nến thắp âm u
Mưa giăng Xuân Lộc , sương mù Sông Xanh !
Bên kia cửa Tử là Sinh
“Thôi thì thôi nhé ” , thôi đành vẫy tay !
Tàu xa , ga khóc nơi này
Cuối “con đường đó”, cờ bay đón người .
From: phó nhòm U-Minh, thợ vườn
HÃY CÙNG CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI MỸ & GIA ĐÌNH TỔNG THỐNG TRUMP.

HÃY CÙNG CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI MỸ & GIA ĐÌNH TỔNG THỐNG TRUMP.
___________________________________
Bài “VIRUS VŨ HÁN DO ĐÂU?” viết hôm 15/3/2020, nhưng nội dung câu chuyện đã có từ những ngày tết – lúc mà hầu hết người VN vẫn bán tín bán nghi về xuất xứ và động cơ của con virus Tàu! (mời đọc lại theo đường link đính kèm [1]).
Sau khi đọc bài ngay bên dưới dẫn từ trang của facebooker Phạm Đức Bảo, Nguyễn Ngọc Già tiếp tục đưa ra một số tình tiết để quý độc giả tham khảo:
1/ Ngày 14/5/2012, đài RFI cho biết [2] Đạt Lai Lạt Ma nói (trích) : “…có một vài phụ nữ Trung Quốc tìm cách sát hại ngài bằng thuốc độc. Theo đó, những người này giả làm phật tử đến gần ngài, để xin ban phước lành. Nhân vật được người dân Tây Tạng tôn vinh như một vị Phật sống và được cộng đồng thế giới kính trọng chỉ đích danh thủ phạm là chính quyền Cộng sản Trung Quốc.
Đức Đạt Lai Lạt Ma cho biết ngài được thông tin này từ Tây Tạng và tin này là sự thật : một số nữ điệp viên Trung Quốc sử dụng phương thức tẩm thuốc độc lên tóc và khăn choàng của họ để đầu độc người đặt bàn tay lên đầu họ…” (hết trích).
Đương nhiên, Tàu Cộng chối đây đẩy. Hầu như ai cũng biết, Tàu là “vua xài độc dược”.
2/ Hầu hết những ai nghiên cứu về văn hóa Tàu và đọc nhiều truyện cũng như coi phim kiếm hiệp Tàu đều biết những câu nói vô cùng phổ biến:
2.1 Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn
2.2 Sát nhân bất kiến huyết. Kiến huyết phi anh hùng.
2.3 Vô độc bất trượng phu
Và còn nhiều câu khác. Tất nhiên, cũng không mấy người còn lạ “Liêu Trai Chí Dị” với sự tàn ác độc địa của loài cáo, sói, quỷ các loại nhưng luôn đội lốt yểu điệu thục nữ và hiền lương nhân hậu.
3/ Tổng thống Trump, phó Tổng thống Pence, Ngoại Trưởng Pompeo v.v… đã có những diễn văn, phát ngôn không chấp nhận CNXH với lời lẽ dứt khoát, đanh thép. Đó là những điều cho Trung Cộng hiểu rõ sự sụp đổ của chúng chỉ là thời gian.
4/ Vụ tai tiếng về uống thuốc sốt rét mà Tổng thống Trump đang bị quá nhiều ác ý và ác tâm bủa vây [4] do CNN đưa tin rất đáng đặt nghi ngờ:
4.1 Hai vợ chồng mua uống. Chồng chết, vợ sống.
4.2 Không biết ông chồng chết có tiền sử bệnh gì không nữa.
4.3 Liều lượng uống cũng không biết luôn.
Thử hỏi, nếu bình tâm mà nghĩ:
4.1A. Việc đầu độc chồng (vợ) không hề hiếm trong đời sống. Lý do thì nhiều nhưng vì tiền cũng không phải là ít.
4.2B Uống mấy viên sốt rét mà đến nỗi chỉ nửa tiếng là chết. Thật khó tin! Hay là ông này chơi luôn cả vỉ???!!! Mà tại sao ổng chết mà vợ ổng sống???
4.3C Hãy liên hệ với sự ác ý đổ lên đầu của Tổng thống Trump vào ngay trong lúc “dầu sôi lửa bỏng” thử?!.
KẾT
Thưa quý vị, nhất là những ông (bà) nào hồ đồ và võ đoán cứ đổ dồn hết tội lỗi cho Tổng thống Trump, hãy bình tâm suy xét!
Tàu Cộng không hiểu văn hóa người Mỹ: Văn hóa người Mỹ rất thực tế, rất sòng phẳng, rất tình nghĩa.
Văn hóa Mỹ không có kiểu “quân tử trả thù 10 năm chưa muộn”
Văn hóa người Mỹ là TIÊU DIỆT CÁI ÁC để cho chính người dân Mỹ và cả thế giới được bình an!
Những ai thật sự yêu chuộng hòa bình và hạnh phúc, xin hãy cùng cầu nguyện cho người dân Hoa Kỳ nói chung cùng Tổng thống & phu nhân & các con cháu của Ngài được mạnh khỏe và vượt qua kiếp nạn!
_________________
Nguyễn NgọcGià
[1] https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=494020534820508&id=100026376973361
[2] http://www.rfi.fr/…/20120515-duc-dat-lai-lat-ma-to-giac-am-…
[3] https://edition.cnn.com/…/arizona-coronavirus-c…/index.html…


