VÙNG CẤM

Đỗ Ngà

VÙNG CẤM

Đầu tháng 6 năm 2016, báo chí được lệnh đồng loạt đăng bài về một vị phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang mượn chiếc Lexus gắn biển xanh. Đánh hơi chuyện chẳng lành, người sử dụng xe biển xanh Trịnh Xuân Thanh cáo bệnh và chuồn sang Đức trốn. Cuối cùng kẻ chạy trốn cũng bị Nguyễn Phú Trọng sai Tô Lâm sang Berlin bắt cóc về trị tội. Với ông Trọng, Trịnh Xuân Thanh tép riu, ông ta dễ dàng đưa tay hớt lên và bóp nát.

Tháng 2 năm 2017, báo chí cũng được lệnh tố bí thư Đà nẵng – Nguyễn Xuân Anh đi xe Toyota Avalon biển xanh giả, vì biển xanh của chiếc xe này trùng với biển trắng của một chiếc Land Rover khác. Nguyễn Xuân Anh cũng trình giấy tờ gốc chứng minh biển số xanh là thật. Nhưng cho dù thật, thì cuối cùng cậu ta cũng bị cách chức thu hồi ghế giao cho Trương Quang Nghĩa. Rõ ràng với Nguyễn Phú Trọng, thì Nguyễn Xuân Anh cũng tép riu và ông ta chỉ dùng tay hất một cái nhẹ là cậu ta văng ra khỏi ghế.

Cũng trong năm 2016, báo chí đồng loạt tố Nguyễn Thanh Nghị dùng một chiếc xe sang Range Rover Evoque biển xanh. Báo chí lúc đó cho biết, họ đã tra cứu trên website của Cục Đăng kiểm Việt Nam thì không có biển xanh nào có số như chiếc Range Rover Evoque kia. Cũng bài đã đánh Trịnh Xuân Thanh đem áp dụng cho Nghị, nhưng bài đánh chết người kia giờ đây chỉ “gãi ngứa” ông cậu hai nhà Nguyễn Tấn Dũng mà thôi. Kết quả, trung ương chẳng kỷ luật được ai trong tỉnh ủy Kiên Giang. Như vậy rõ ràng, Nguyễn Thanh Nghị không phải là tép riu mà là cá mập. Xung quanh con cá mập trẻ này là vùng cấm không phải ai cũng dám đụng vào.

Không thể đầu hàng nên đầu tháng 4 năm 2018, Nguyễn Phú Trọng đưa thanh tra chính phủ vào Kiên Giang thanh tra những sai phạm đất đai của tỉnh này giai đoạn từ 01/01/2011 đến 31/12/2017. Kết quả thanh tra khui ra sai phạm đến 2.300 tỷ đồng nhưng thanh tra chính phủ né không xử lý, mà giao trách nhiệm xử lý ấy cho cậu hai Nguyễn Thanh Nghị. Trung ương về thanh tra địa phương, phát hiện địa phương sai phạm mà lại giao cho địa phương xử lý sai phạm đó. Đây rõ ràng là cách làm sai quy trình, thế nhưng Trung ương vẫn làm vậy, điều này chứng tỏ họ sợ Nguyễn Thanh Nghị. Vậy lại một lần nữa khẳng định lãnh địa Kiên Giang là vùng cấm đối với cỡ thanh tra chính phủ.

Ngày 21 tháng 9 năm 2018, Trần Đại Quang bị chết khi đang còn đương chức, và sau đó là trò thâu tóm quyền lực của Trọng. Với quyền lực to lớn trong tay, ngày 14 tháng 5 năm 2019 ông ta kéo quân đến Kiên Giang “thăm” cậu Nghị và tía Dũng thì bỗng dưng bị “đột quỵ” ở đây. Cũng may cho ông là Nguyễn Thiện Nhân đã huy động trực thăng bay xuống Kiên Giang chở ông ta về Chợ Rẫy kịp thời. Nhờ chuyến “giải cứu” ấy mà nay ông Trọng may mắn được đi đứng trở lại, mặc dù hiện nay ông ta chỉ đi như “lếch”, nhưng như thế vẫn còn hơn là phải nằm trong một khu lăng tẩm 6,4 ha như Trần Đại Quang.

Năm 2016, ông Phạm Trọng Đạt – Cục trưởng Cục Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ đã từng nói “Chống lại có khi chúng tôi chết trước!”, thì Nguyễn Thanh Nghị thuộc loại tham nhũng như thế. Việc thanh tra chính phủ về Kiên Giang 70 ngày lục lọi đủ thứ sổ sách và kết luận sai phạm nhưng không dám kỷ luật đã chứng tỏ điều đó. Trung ương thì ép thanh tra xuống Kiên Giang moi móc, thanh tra khi xuống Kiên Giang thì phải đi nhẹ nói khẽ vì họ biết đây là vùng cấm đối với họ. Vậy nên thanh tra chính phủ kết luận sai phạm nhẹ nhàng rồi rút êm. Đó là một minh chứng cho sức mạnh của cậu hai nhà Nguyễn Tấn Dũng. Việc ông Nguyễn Phú Trọng đột quỵ tại Kiên Giang lại càng làm cho giới thanh tra phải tái mặt cho dù nguyên nhân đột quỵ đó là gì.

Năm 2018, ông Nguyễn Phú Trọng cũng tuyên bố “Xử lý tham nhũng không vùng cấm, không ngoại lệ, bất kể người đó là ai”, và quả thật ông ta không xem vùng nào là vùng cấm thật. Và chính ông ta không xem nơi nào là vùng cấm nên mới xua quân đánh Nguyễn Thanh Nghị từ năm 2016 đến nay. Kết quả là vụ xe biển xanh bị nhận chìm xuồng, thanh tra thì tránh né không dám động chạm. Có lẽ vì chê đám bề tôi bất lực nên Nguyễn Phú Trọng mới “ngự giá thân chinh” xuống Kiên Giang. Và kết thì sao? Kết quả thì Nghị thì vẫn sừng sững còn ông Trọng thì xém chết.

Chống tham nhũng hiệu quả thì bắt buộc phải làm tốt 2 điều: thứ nhất phát hiện tham nhũng, thứ nhì trừng trị tham nhũng. Tại các nước dân chủ, tham nhũng có thể bị phát hiện bởi các đối tượng sau: thứ nhất là nhân dân; thứ nhì là báo chí độc lập; thứ ba là từ cơ quan thanh tra. Và khi tham nhũng bị phát hiện thì qua tố tụng vào cuộc xử lý theo luật pháp chứ không để cho đảng cầm quyền làm những trò mèo như “rút kinh nghiệp”, “kỷ luật” vv… như ĐCS đang làm.

Như ta biết trong một nhà nước dân chủ thì mọi cơ chế hoạt động đều đảm bảo tính minh bạch, thì khi đó, nhân dân và báo chí mới có thể dễ dàng kiểm tra giám sát quan chức chính quyền được. Mà đối với dân và báo chí độc lập thì cứ có tham nhũng là họ tố chứ họ không kiêng nể bất kỳ ai. Thêm vào đó là có tư pháp độc lập xử lý tham nhũng thì việc chống tham nhũng mới được gọi là “không có vùng cấm”.

Thế còn ở Việt Nam thì sao? Tại Việt Nam, việc người dân phát hiện tham nhũng bị nhà nước làm lơ, và từ đó dân bị quan chức trả thù nên có thể nói, tham nhũng là vùng mà ĐCS cấm nhân dân đụng vào. Còn báo chí Việt Nam thì sao? Với 800 tờ báo nhưng chỉ có một tổng biên tập đúng nghĩa, đó là trưởng ban tuyên giáo Trung ương. Vậy nên báo chí Việt Nam không dám tự ý tố giác tham nhũng mà họ chỉ dám đưa những vụ tham nhũng lên mặt báo theo mệnh lệnh của chính quyền. Như vậy, ở Việt Nam, tham nhũng cũng là vùng cấm đối với báo chí.

Riêng tham nhũng ở Việt Nam chỉ được phát hiện bởi thanh tra nhà nước. Mà việc thanh tra này có chọn lọc chứ không thể thanh tra tùy tiện được. Nếu thanh tra tùy tiện và kết luận trung thực thì coi chừng… thanh tra chết trước (như lời ông Nguyễn Trọng Đạt đã nói). Vậy nên, một số đối tượng tham nhũng ở Việt Nam mà đủ mạnh cũng tự thiết lập vùng cấm cho mình. Như Nguyễn Thanh Nghị là một ví dụ.

Chính tham nhũng Việt Nam có quá nhiều vùng cấm như vậy, nên dẫn tới việc bộ máy nhà nước không có khả năng chống được tham nhũng như là kết quả tất yếu. Vậy nên việc chống tham nhũng mới trở thành công cụ thanh trừng phe nhóm. Và câu nói “không có vùng cấm” của ông Trọng chỉ là một câu nói dành riêng cho chính ông ta chứ không dành cho mọi đối tượng trong xã hội như ở các nước dân chủ. Mà nói cho cùng, chính bản thân ông Trọng với tột đỉnh quyền lực còn không xâm nhập được vào vùng cấm Kiên Giang thì có thể nói câu “chống tham nhũng không có vùng cấm” của ông trở nên vô nghĩa. Nó vô nghĩa ngay với người có quyền lực to nhất như ông chứ đừng nói với ai khác.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chong-tham-nhung/trinh-xuan-thanh-tu-chiec-lexus-bien-xanh-den-ngay-dau-thu-387583.html

https://cafef.vn/da-nang-bac-tin-bi-thu-xuan-anh-di-xe-sang-bien-gia-2017022211413017.chn

https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/quoc-hoi/bi-thu-nguyen-thanh-nghi-noi-viec-kien-giang-muon-xe-sang-bien-xanh-338509.html

https://laodong.vn/xa-hoi/thanh-tra-chinh-phu-thanh-tra-dat-dai-khoang-san-moi-truong-tai-kien-giang-599165.ldo

https://nld.com.vn/chinh-tri/tong-bi-thu-phong-chong-tham-nhung-la-cuoc-chien-dau-gian-kho-lau-dai-20180816151847959.htm

Image may contain: 3 people, suit

QUYỀN LỰC MỀM

Đỗ Ngà

QUYỀN LỰC MỀM

Quyền lực là gì? Quyền lực là khả năng ảnh hưởng đến hành vi của người khác để đạt được kết quả mà mình mong muốn. Mà để ảnh hưởng đến hành vi của người khác thì có thể thực hiện theo 4 cách như sau: thứ nhất là mang đến cho người ta quyền lợi; thứ nhì dùng tài năng làm cho người ta cảm phục; thứ ba là có đức hơn người làm người ta kính trọng; thứ tư dùng bạo lực làm người ta khiếp sợ. Quyền lực được xây dựng dựa trên tài, đức và quyền lợi thì người ta gọi đó là quyền lực mềm. Còn quyền lực dựa trên bạo lực, người ta gọi đó là quyền lực cứng.

Nhà nước dân chủ được xây dựng bằng quyền lực mềm nhiều hơn. Như ta biết, cách mà một ứng cử viên tổng thống xây dựng quyền lực cho mình là hứa hẹn mang lại cho người dân những quyền lợi nào đó. Việc xây dựng quyền lực bằng cách này nó dễ đạt được mà cũng dễ mất đi. Hứa hay thì đạt được quyền lực trước mắt nhưng làm dở thì đánh mất quyền lực rất nhanh. Làm hay thì đấy là người có tài, làm dở là kẻ bất tài. Như vậy việc giành và giữ quyền lực của một nguyên thủ quốc gia, nó hội tụ đủ 2 điều kiện, đó là nói hay và làm hay.

Ở đất nước dân chủ, mỗi tổng thống có sức mạnh mềm khác nhau. Có người được lịch sử ghi công, nhưng cũng có người bị lịch sử kể tội. Vậy thì quyền lực mềm trong chế độ dân chủ không có sự kế thừa, ai xây dựng được thì người đó hưởng.

Quyền lực mềm của tôn giáo được xây dựng dựa trên đức độ của các vị thánh. Đức độ đó được xây dựng thành giáo lý và các bậc tu sĩ có nhiệm vụ noi gương vị thánh để rao giảng lại những gì mà thánh nhân đã truyền dạy. Loại quyền lực này cực kỳ bền vững. Nếu không làm gì sai, thì các vị tu sĩ mặc nhiên có được những lòng tin tuyệt đối của giáo dân. Như vậy thứ quyền lực mềm này có sự thừa hưởng, tu sĩ thừa hưởng sức mạnh mềm của thánh nhân để lại. Hai con người sống đạo đức như nhau, một người là thường dân và người kia là tu sĩ, thì chắc chắn quyền lực mềm của vị tu sĩ sẽ vượt rất xa quyền lực mềm của thường dân. Đó là ví dụ mà ai cũng có thể nhìn thấy, sức mạnh mềm của một tôn giáo có tính thường hưởng.

Nhà nước độc tài nó xây dựng quyền lực dựa trên bạo lực. Sức mạnh của nó là sức mạnh cứng. Mao khẳng định rằng “Họng súng đẻ ra chính quyền”. Thực ra lời nói của Mao chỉ là cách truyền lại tư tưởng của Marx-Lenin đã vạch ra mà thôi. Chuyên chính nghĩa là dùng bạo lực để trấn áp, như vậy cụm từ “Nhà nước chuyên chính vô sản” nghĩa là nhà nước dùng thành phần vô sản làm công cụ trấn áp. Rõ ràng câu nói của mao và của Lenin không khác nhau về bản chất.

Từ “nòng súng” trong câu nói của Mao nó không phải chỉ mang ý nghĩa bắn giết, mà nó còn mang ý rộng hơn nhiều. Đã chuyên chính thì phải có sự đe dọa, phải có thủ đoạn xấu xa và nham hiểm. Việc các đồng chí CS đoạt lấy quyền lực trong nội bộ đảng, về bản chất là những cuộc sống mái với nhau để giành giật lấy ghế bằng mọi giá. Mục đích của bọn họ là ghế, nên bằng mọi thủ đoạn miễn sao lấy được ghế. Kẻ yếu biết thân biết phận chấp nhận rút thì yên thân, cứng đầu hơn là bị tống vô tù, còn ngoan cố thì có thể là bị giết. Và điều này nó cứ diễn diễn lại trước các kỳ đại hội phân chia quyền lực của đảng. Đấy là chất “chuyên chính” trong nội bộ ĐCS. Còn với dân, chất “chuyên chính” nó thể hiện ở sự lưu manh của chính quyền và sự tàn ác của công an.

Một thể chế chính trị xây dựng dựa trên bạo lực được lịch sử chứng minh là không bền. Bên tàu, Tần Thủy Hoàng có tài nhưng bạo ngược, kết quả triều đình sụp đổ nhanh chóng. Việt Nam có Lê Long Đĩnh nổi tiếng bạo ngược rồi triều Tiền Lê cũng kết thúc nhanh chóng. Bản chất của nhà nước xây dựng dựa trên bạo lực bao giờ tuổi thọ của nó cũng rất ngắn, điều đó Lenin biết rất rõV à ông ta đã cho xây dựng một bộ máy tuyên truyền khổng lồ để tô vẽ mình trở thành thánh nhân, và từ đó xây dựng quyền lực mềm cho chế độ theo mô nình tôn giáo. Và mô hình này sau đó được các chính quyền CS trên khắp thế giới sao chép lại y hệt.

Nhờ tô vẽ ác quỷ thành thánh nhân để tạo sức mạnh mềm giả tạo mà CS đã tồn tại ở Liên Xô đến 74 năm. Đó là một thành công của Lenin. Việt Nam cũng vậy, nếu không nhờ bài thuốc tạo thánh nhân giả mạo ấy, thì với bản cất tàn bạo, ĐCS Việt Nam đã sụp đổ từ lâu. Tại Việt Nam hiện nay vẫn tồn tại một lượng người rất lớn sùng bái lãnh tụ, họ có thể chấp nhận người ta công kích cái sai của đảng, nhưng họ sẽ điên cuồng chống lại ai dám công kích cái sai, cái ác của bác hồ của họ. Và ĐCS thừa biết, nếu sự sùng bái lãnh tụ không còn thì bộ máy công an phải tăng cường mức độ gian ác, điều này sẽ dễ dẫn tới ngày tàn của chế độ. Vì vậy xây dựng và bảo vệ hình ảnh lãnh tụ là vấn đề sống còn của chế độ. Họ sẵn sàng bóc lột, cướp bóc dân nghèo để xây dựng hình ảnh thánh nhân cho Hồ Chí Minh.

Theo dự toán ngân sách năm 2016 thì tổng giá trị chi phí chi cho Lăng Ba Đình là 318 tỷ đồng, và về sau chính quyền CS giấu không công bố ngân sách nữa. Chưa hết, tính đến năm 2015 trên cả nước có 101 tượng đài Hồ Chí Minh, có tượng đài lên đến hàng ngàn tỷ đồng. Năm 2017, Bình Định khánh thành tượng đài cha con họ Nguyễn-Hồ tại Quy nhơn trị giá 300 tỷ đồng. Và từ đó về sau trên khắp đất nước Việt Nam, tượng đài Hồ Chí Minh đua nhau mọc lên. Số tiền này nếu cộng lại là rất lớn, trong khi đó tầng lớp nghèo khổ của Việt Nam thì không có một đồng an sinh nào từ chính quyền. Điều này có nghĩa là CS đã tước bỏ quyền lợi người cùng khổ để dồn tiền xây dựng hình ảnh một ông thánh từ nền tảng quỷ dữ để cho dân sùng bái, và nhờ đó mà đám quan chức tham lam vô đạo ung dung hưởng lợi. Độc chiêu này đã ru ngủ dân tộc được 75 năm và vẫn tiếp tục.

Xây dựng quyền lực mềm cho thể chế bằng cách ngụy tạo ác quỷ thành thánh nhân là một hình thức xây lâu đài trên cát. Quyền lực mềm của tôn giáo có thể trụ vững mãi mãi với thời gian, nhưng quyền lực mềm của CS không thể mãi mãi được, bởi đơn giản thánh nhân của tôn giáo là hình ảnh chân thực còn thánh nhân CS chỉ là cái vỏ, nhân vẫn là ác quỷ. Mặt nạ dù dệt bằng chất liệu nào thì cũng đến hồi mục nát và chế độ CS sụp đổ. Tôi tin như vậy!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

http://www.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/noidungsolieungansachnhanuoc?categoryId=100003509&articleId=10056816

https://vnexpress.net/son-la-chi-1-400-ty-dong-xay-quang-truong-va-tuong-dai-ho-chi-minh-3258849.html

VN: Dư luận bức xúc việc các tỉnh chi tiền tỉ mua cặp da đại hội Đảng

Nguyễn Đức Nam

 Đọc bài này mới biết hòa cùng niềm vui chia nhau cặp giả da tiền triệu, ngoài Tỉnh ủy Quảng Bình còn có Tỉnh ủy Lâm Đồng, Thành ủy Phúc Yên (tỉnh Vĩnh Phúc), Công an tỉnh Thanh Hóa, Đảng ủy Khối cơ quan và doanh nghiệp tỉnh Cao Bằng, Huyện ủy Than Uyên (tỉnh Lai Châu), Huyện ủy Hoa Lư (tỉnh Ninh Bình), Huyện ủy Thường Tín (Hà Nội) và rất nhiều đơn vị khác.

Vui thật vì sau này các quan ra đường không cần trưng thẻ đỏ, cứ nhìn thấy ai có cặp da Búa Liềm là biết đồng bọn cùng hội cùng thuyền, hợp tác với nhau rất dễ. Đảng ta tài tình và sáng suốt thật.

—————————————

VN: Dư luận bức xúc việc các tỉnh chi tiền tỉ mua cặp da đại hội Đảng

Bùi Thư BBC News Tiếng Việt 27 tháng 8 2020

Trên Facebook cá nhân, Thinh Nguyen viết: “Ông Vũ Đại Thắng mới về làm Bí thư Tỉnh ủy Quảng Bình tháng trước. Dân tình, nhiều người làm báo, Facebooker hoan hỉ, kỳ vọng. Hôm nay tin ông ký chủ trương để UBND chi 2,2 tỉ đồng mua cặp, gọi là giả da, mỗi cái 3,7 triệu làm quà tặng đại biểu, đúng là dội gáo nước lạnh vô mặt… dân”. Người này viết tiếp: “400 cái cặp, mỗi cái 3,7 triệu, giả sử ông quyết hỗ trợ cho 400 gia đình bị ảnh hưởng vì Covid-19, tôi sẽ đặt hy vọng vào ông. Khoản tiền 3,7 triệu, mỗi nhà nghèo làm được nhiều thứ lắm”.

ảnh Các lãnh đạo Việt Nam họp Quốc hội ngày 20/5

Tỉnh ủy Quảng Bình vừa thông báo chi hơn 2,2 tỉ đồng mua cặp đựng tài liệu cho khách mời và đại biểu dự Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVII. Ngân sách chi cho hoạt động của đảng một lần nữa gây xôn xao dư luận.

Số tiền chi để “mua cặp đựng tài liệu” cho đại hội đảng các cấp trên toàn quốc có thể tốn hàng chục tỉ đồng ngân sách nhà nước bởi Quảng Bình không phải là tỉnh duy nhất thực hiện điều này.

Không chỉ chuyện “mua cặp”, hoạt động đại hội đảng các cấp cũng đang ngốn rất nhiều tiền từ ngân sách nhà nước và đang gây nên nhiều bức xúc.

Trả lời BBC News Tiếng Việt hôm 27/8, tiến sĩ khoa học Nguyễn Quang A nêu ý kiến:

“Chuyện ngân sách chi cho đại hội đảng đáng lẽ đảng phải tự lo lấy. Nhưng vì độc đảng nên họ lấy tiền của dân để chi. Tất nhiên, ở những nơi khác, đa đảng thì không được quyền lấy một xu ngân sách của người dân. Các đảng ở những nước khác phải tự làm lấy, tự kêu gọi quyên góp. Còn đảng cộng sản Việt Nam thì lấy tiền túi của dân vì họ lý lẽ rằng họ có công”.

Ngân sách khổng lồ cho đảng

Hiện Việt Nam đang vào “mùa đại hội”, với hàng trăm đại hội các cấp lớn nhỏ để chuẩn bị cho Đại hội đảng toàn quốc lần thứ XIII sẽ diễn ra vào đầu năm tới.

Chỉ tính riêng “chi phí cặp đựng tài liệu”, đại hội các cấp đã tiêu tốn hàng tỉ, thậm chí hàng chục tỉ đồng nếu có một thống kê đầy đủ hơn trên phạm vi toàn quốc.

Trong bối cảnh dịch bệnh Covid-19, kinh tế đi xuống, thu ngân sách giảm trong khi ngân sách cần phải dồn cho chống dịch và cứu nguy cho kinh tế, việc tổ chức đại hội với nhiều khoản chi phí kiểu “cặp đựng tài liệu” bị phê phán là gây lãng phí.

Trả lời BBC News Tiếng Việt hôm 27/8, tiến sĩ khoa học Nguyễn Quang A nêu ý kiến:

“Chuyện ngân sách chi cho đại hội đảng đáng lẽ đảng phải tự lo lấy. Nhưng vì độc đảng nên họ lấy tiền của dân để chi. Tất nhiên, ở những nơi khác, đa đảng thì không được quyền lấy một xu ngân sách của người dân. Các đảng ở những nước khác phải tự làm lấy, tự kêu gọi quyên góp. Còn đảng cộng sản Việt Nam thì lấy tiền túi của dân vì họ lý lẽ rằng họ có công”.

Cặp da đựng tài liệu dành cho khách mời và đại biểu tham dự đại hội đảng với nhiều mức giá, mẫu mã khác nhau.

Các chi bộ, đảng bộ các cấp chính quyền; các cơ quan đoàn thể; các doanh nghiệp nhà nước; các doanh nghiệp tư nhân… ngốn một nguồn tiền khổng lồ cho hoạt động thường kỳ và cho các đại hội đảng. Các khoản tiền này chủ yếu từ ngân sách nhà nước; một phần từ ngân sách các đơn vị có thu và đảng phí do đảng viên đóng.

Việc sử dụng tiền thuế của dân nuôi bộ máy chính quyền cồng kềnh, lại thêm bộ máy đảng và các cơ quan đoàn thể từ lâu là một đề tài gây nhiều bức xúc trong xã hội Việt Nam.

TS Nguyễn Quang A nhận định:

“Về việc ngân sách chi tiêu cho đại hội đảng tất nhiên cần thay đổi. Nhưng để thay đổi được thì phải dẹp bỏ quyền lực của đảng cộng sản Việt Nam vì các đảng chính trị là các định chế rất quan trọng trong việc làm nên luật. Ở nhiều nước có quy định ngân sách nhà nước có chi hỗ trợ cho đảng hoạt động theo các quy định rạch ròi và hỗ trợ kinh phí để các đảng vận động tranh cử. Quan trọng, các đảng phái phải có báo cái tài chính như bất kể tổ chức nào”.

“Những điều này cần vạch ra cho người dân thấy những điều vô lý, như việc chi tiền tỉ mua cặp da cho khách mời và đại biểu dự đại hội đảng. Từ thời Liên Xô, độc đảng đều như thế cả, đều lấy tiền dân chi cho đại hội đảng, nên bảo đảng Việt Nam làm khác đi thì khó”, ông Nguyễn Quang A nói thêm.

Theo Quyết định 84-QĐ/TW do Ban chấp hành Trung ương Đảng ban hành năm 2003 vẫn còn hiệu lực, nguồn kinh phí chi cho đại hội đảng được quy định như sau: đại hội chi bộ và đảng bộ bộ phận trực thuộc các đảng bộ xã, phường, thị trấn, mức chi: 10.000 đồng/đại biểu dự đại hội. Đại hội đảng tổ chức cơ sở và các cấp trên cơ sở: việc xác định kinh phí cho tổ chức đại hội đảng tổ chức cơ sở và cấp trên cơ sở căn cứ vào quy định của Ban Bí thư Trung ương Đảng và hướng dẫn của Ban Tổ chức Trung ương về số ngày tổ chức đại hội, số đại biểu dự đại hội đảng các cấp và quy định cụ thể về chế độ chi đại hội của Ban Tài chính – Quản trị Trung ương và Bộ Tài chính.

Nhiều tỉnh chi tiền tỉ mua cặp

Dư luận đang xôn xao về việc văn phòng Tỉnh ủy Quảng Bình hôm 6/8 ký Quyết định phê duyệt dự toán và kế hoạch lựa chọn nhà thầu “mua sắm cặp đựng tài liệu khách mời” cho khoảng 200 người đến tham dự Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVII.

Theo bảng dự toán chi phí, 200 khách mời khi tham dự Đại hội, mỗi vị khách mời sẽ được tặng một cặp da đựng tài liệu có giá hơn 3,5 triệu đồng.

Tổng chi phí mua cặp đựng tài liệu cho khách mời là hơn 720 triệu đồng, bao gồm cả chi phí tư vấn lập hồ sơ và chi phí tư vấn thẩm định hồ sơ.

Hôm 21/8, văn phòng Tỉnh ủy Quảng Bình lại tiếp tục phê duyệt hồ sơ mời thầu gói mua sắm cặp đựng tài liệu cho khoảng 400 đại biểu đến tham dự đại hội.

Cụ thể, mỗi đại biểu sẽ được tặng một cặp da có giá gần 3,7 triệu đồng. Loại cặp này được thông báo là cặp cán bộ xách tay giả da màu đen hiệu LADODA được sản xuất trong nước; số lượng 400 cái; tương ứng với gần 1,5 tỉ đồng.

Như vậy, tổng số tiền bỏ ra để mua cặp giả da đựng tài liệu mà Quảng Bình chi cho khoảng 400 đại biểu và 200 khách mời là hơn 2,2 tỉ đồng, được lấy từ nguồn ngân sách tỉnh và trình UBND tỉnh xem xét, phê duyệt.

Việc Quảng Bình chi tiền tỉ mua cặp cho người tham dự đại hội đã thổi bùng lên bức xúc trong dư luận.

Nhiếp ảnh gia Na Sơn cũng bình luận về cặp da đại hội đảng

Trên Facebook cá nhân, Thinh Nguyen viết:

“Ông Vũ Đại Thắng mới về làm Bí thư Tỉnh ủy Quảng Bình tháng trước. Dân tình, nhiều người làm báo, Facebooker hoan hỉ, kỳ vọng. Hôm nay tin ông ký chủ trương để UBND chi 2,2 tỉ đồng mua cặp, gọi là giả da, mỗi cái 3,7 triệu làm quà tặng đại biểu, đúng là dội gáo nước lạnh vô mặt… dân”.

Người này viết tiếp: “400 cái cặp, mỗi cái 3,7 triệu, giả sử ông quyết hỗ trợ cho 400 gia đình bị ảnh hưởng vì Covid-19, tôi sẽ đặt hy vọng vào ông. Khoản tiền 3,7 triệu, mỗi nhà nghèo làm được nhiều thứ lắm”.

Nhà báo Lê Đức Dục cũng viết trên Facebook cá nhân: “Mình á, mình thay vì 2 tỉ mua cặp, mình chỉ tặng mỗi người một cái huy hiệu gì đó kỷ niệm, còn thì đem đi xây 20 căn nhà tình nghĩa cho hộ nghèo ghi cái biển ‘đại hội x tặng’, có khi bà con nhớ ơn cả đời”.

Trước Quảng Bình, nhiều tỉnh thành cũng tổ chức lựa chọn nhà thầu các gói thầu mua sắm cặp đựng tài liệu với chất liệu, mẫu mã và giá đa dạng.

Cụ thể, theo báo Đấu thầu, Tỉnh ủy Lâm Đồng duyệt gói thầu 1,18 tỉ đồng mua sắm cặp tài liệu phục vụ Đại hội Đảng bộ Tỉnh. Công ty cổ phần KARA Việt Nam đã trúng với giá 1,177 tỉ đồng. Mỗi chiếc cặp mà nhà thầu này cung cấp cho Tỉnh ủy Lâm Đồng có giá 2,35 triệu đồng/chiếc cặp hai quai và 2,7 triệu đồng/chiếc cặp một quai, chất liệu da thật.

Thành ủy Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc mua 406 chiếc cặp đựng tài liệu phục vụ Đại hội Đảng bộ TP. Phúc Yên. Công ty cổ phần Đầu tư phát triển bất động sản Phúc Anh trúng thầu với giá bằng giá gói thầu là 466,9 triệu đồng, mỗi chiếc cặp với chất liệu giả da có giá 1,15 triệu đồng. Văn phòng Tỉnh ủy Vĩnh Phúc chi 1,5 tỉ đồng mua 750 chiếc cặp, giá sau đấu thầu là 2 triệu đồng/chiếc.

Nhà báo Lê Đức Dục phản ánh việc mua cặp da trị giá hơn 3,5 triệu đồng/chiếc

Công an tỉnh Thanh Hóa, Đảng ủy Khối cơ quan và doanh nghiệp tỉnh Cao Bằng, Huyện ủy Than Uyên (tỉnh Lai Châu), Huyện ủy Hoa Lư (tỉnh Ninh Bình), Huyện ủy Thường Tín (Hà Nội) và rất nhiều đơn vị khác cũng lựa chọn mua loại cặp với giá trên 1 triệu đồng/chiếc, chủ yếu chất liệu giả da, da tổng hợp.

Không ít ý kiến cho rằng với loại cặp tại các đại hội này, người ta sẽ “vứt vào sọt rác lại mất công đi dọn”.

Nhà báo Đào Tuấn viết:

“Trend trên mạng giờ đang là cái cặp da này, nom rất xúc phạm thẩm mĩ. Giả sử mình mua cái cặp này giá 3,5 củ thế nào cũng bị vợ mắng là điên, ngu, đói rã họng, còn phải ngữa tay xin tiền giờ còn bày đặt mua một thứ… không biết để làm gì. Tất nhiên trừ phi mua bằng tiền người khác lại còn được hoa hồng mấy chục %. Giả sử mình xách cái cặp này về kiểu gì cũng lại bị mắng, vì chỉ tổ rác nhà. Mà rác thì chuẩn bị tính tiền theo cân rồi”.

https://www.bbc.com/vietnamese/world-53916695

CÂU CHUYỆN LẠ, NHƯNG Ở NỀN VĂN HOÁ TRƯỞNG THÀNH LÀ BÌNH THƯỜNG

Image may contain: 4 people, people standing, text that says '7 17 BIKI'

CÂU CHUYỆN LẠ,

NHƯNG Ở NỀN VĂN HOÁ TRƯỞNG THÀNH LÀ BÌNH THƯỜNG

———-

FB Lê Thăng Long :

Vận động viên chạy bộ Abel Mutai người Kenya chỉ còn cách vạch đích vài mét thôi, nhưng anh ta bị rối bởi các bảng chỉ dẫn và dừng lại vì nghĩ rằng anh ta đã hoàn thành cuộc đua. Vận động viên Ivan Fernandez người Tây Ban Nha chạy ngay phía sau anh ta, nhận thấy điều đó và đã hét lên để vận động viên Kenya chạy tiếp. Nhưng anh Mutai không biết tiếng Tây Ban Nha và đã không hiểu.

Nhận ra điều đó, anh Fernandez đã đẩy Mutai về đích chiến thắng. Một nhà báo đã phỏng vấn Ivan: “Tại sao anh lại làm thế?”. Ivan trả lời: “Tôi luôn ao ước một ngày nào đó chúng ta sẽ có 1 cộng đồng sinh sống mà chúng ta giúp đỡ nhau chiến thắng.” Nhà báo cứ tiếp tục hỏi: “Nhưng tại sao anh lại để anh ta chiến thắng?”. Ivan trả lời: “Tôi không có để anh ấy thắng, thực sự anh ta sẽ chiến thắng. Cuộc đua đã là của anh ấy rồi.”

Người phóng viên cứ khăng khăng: “Nhưng lẽ ra anh đã có thể thắng rồi!”. Ivan nhìn người phóng viên và trả lời: ” Vậy chiến thắng đó có ý nghĩa gì nữa? Còn gì là danh dự của chiếc huy chương? Mẹ của tôi sẽ nghĩ sao? Những giá trị này được truyền từ đời này sang đời khác. Chúng ta dạy con mình những giá trị gì? Và bạn muốn khích lệ người khác đạt được gì? Hầu hết chúng ta thường lợi dụng điểm yếu của người khác thay vì giúp đỡ họ khắc phục các điểm yếu đó.”

Trí Trần dịch

– FB Tin Chanh Nguyen –

HÀ NỘI: HÀNG NGÀN NGƯỜI CHEN LẤN XÔ ĐẨY ĐẾN NGẤT XỈU ĐỂ XIN VISA ĐI HÀN QUỐC

https://www.facebook.com/msmaitran/videos/1143244659192905

Thằng xe đạp giải phóng thằng xe hơi, chuyện nghịch đời xưa nay hiếm thấy. Cho nên giờ dân xứ thiên đường phải chen ngang xô đẩy để xin Visa đi cái xứ giẫy hoài không….chết.

—————————————————————–

CLIP:

HÀ NỘI: HÀNG NGÀN NGƯỜI CHEN LẤN XÔ ĐẨY ĐẾN NGẤT XỈU ĐỂ XIN VISA ĐI HÀN QUỐC

FREE HONG KONG!

FREE HONG KONG!

Soul Forever – Linh Hồn Bất Tử là một tác phẩm mới của nhà điêu khắc Ben Li tại Toronto.

Nghệ nhân làm ra tác phẩm này hy vọng tinh thần Tự Do của Hong Kong sẽ được “trường tồn mãi mãi”

Hình ảnh người phụ nữ đang giơ chiếc ô không da, dưới chân cô là một đứa trẻ đang che mặt lại.

Người phụ nữ ăn mặc giản dị với một chiếc mũ lưỡi trai và quần jean – các chi tiết được điêu khắc tinh xảo, cho thấy kỹ thuật vô cùng có tâm của vị nghệ nhân.

Thay vì dùng kiếm chém chết con Rồng bại trận trên mặt đất giống kiệt tác thời phục hưng, nữ anh hùng người Hong Kong đối mặt với con Rồng của Trung Cộng chỉ với một chiếc ô không da, để bảo vệ bản thân khỏi sự áp bức từ trên giáng xuống…

Chiếc ô đã trở thành biểu tượng cho sự phản kháng của người dân Hong Kong.

Đây là cách phòng vệ phổ biến nhất để bảo vệ mình khỏi hơi cay…

Bên cạnh đó, bức tượng cũng được lấy cảm hứng một phần từ loạt series tranh biếm họa nổi tiếng – “Quang Phục Hương Cảng, Thời Đại Cách Mạng” của họa sĩ Quách Cánh Hùng…

https://magnifissance.com/arts-culture/a-sculptors-fight-for-the-soul-of-hong-kong/

Quách Cánh Hùng – Guo Jingxiong https://en.wikipedia.org/wiki/Daxiong

Image may contain: one or more people

Khi bạn thay đổi chính mình, mọi thứ cũng sẽ thay đổi.

Image may contain: one or more people, plant and flower

 Có một cô gái bán hoa sau khi đã bán gần hết số hoa của của mình cũng là lúc cô phát hiện trời đã tối, cô liền quyết định về nhà sớm hơn dự định. Lúc này, cô phát hiện giỏ hoa của mình vẫn còn một bông hoa hồng chưa bán hết, cô liền đem tặng bông hoa hồng đó cho một người ăn xin bên đường rồi vui vẻ trở về nhà.

Người ăn xin chưa bao giờ nghĩ rằng lại có một việc tốt như vậy xảy đến đối với mình, lại có một cô gái xinh đẹp tặng cho mình hoa hồng, đúng là mặt trời mọc từ đằng Tây rồi, thế nên anh ta quyết định không ngồi ăn xin nữa mà trở về nhà.

Về đến nhà, anh ta tìm một cái lọ lấy nước và cắm bông hoa hồng vào đó, đặt lên trên bàn rồi tự mình ngồi ngắm nghía. Bất chợt anh ta thấy rằng, bông hoa đẹp như vậy sao lại cắm trong cái lọ bẩn thỉu được, thế nên anh ta mang lọ đi đánh rửa sạch sẽ và cho rằng thế mới xứng với bông hoa.

Làm xong tất cả anh ta lại vừa ngồi vừa ngắm nghía bông hoa, và anh ta lại thấy rằng lọ hoa đẹp đẽ như vậy sao lại để trên một cái bàn vừa bẩn vừa lộn xộn được, thế là anh ta lại bắt đầu lau dọn bàn sạch sẽ gọn gàng.

Làm xong anh ta lại ngồi ngắm nghía bông hoa, rồi anh ta lại phát hiện ra rằng, lọ hoa đẹp đẽ là thế, cái bàn gọn gàng sạch sẽ là thế, sao lại có thể để trong một căn phòng bụi bẩn bừa bãi được, thế là anh ta lại quyết định dọn dẹp căn phòng, sắp xếp lại đồ đạc gọn gàng.

Chả mấy chốc cả căn phòng nhờ có bông hoa hồng mà tươi sáng và ấm áp hơn hẳn, đang lúc đắm chìm trong cảm giác say mê, anh ta bất chợt thấy hình ảnh của mình qua tấm gương, đầu bù tóc rối, quần áo bẩn thỉu rách nát, thế là sau bao nhiêu năm, lần đầu tiên anh ta đi tắm gội thay quần áo, mặc dù quần áo có chút cũ nhưng sạch sẽ.

Sau khi chỉnh đốn lại mình xong, soi gương anh ta phát hiện ra rằng mình trông cũng không đến nỗi nào, tại sao lại đi làm ăn xin cơ chứ? Đây là lần đầu tiên anh ta tự hỏi mình như vậy từ lúc làm ăn xin đến giờ. Anh ta nhìn lại mình trong gương rồi nhìn lại căn phòng, nhìn lọ hoa và cuối cùng anh ta đi đến một quyết định quan trọng, đó là từ ngày mai anh ta sẽ không đi làm ăn xin nữa mà sẽ đi tìm việc làm khác.

Anh ta không sợ bẩn, không sợ vất vả nên rất nhanh, anh ta đã tìm được công việc cho mình. Và cũng có thể bông hoa hồng trong lòng anh ta đã cổ vũ khích lệ anh ta không ngừng cố gắng, nên mấy năm sau anh ta đã có sự nghiệp riêng cho mình.

Rồi nhiều năm sau anh ta tìm đến cô gái năm nào để tặng lại cho cô một phần tài sản của mình, không phải vì mục đích gì, đơn giản chỉ là cảm ơn cô đã tặng cho anh ta một bông hoa hồng khi anh ta đang là ăn xin. Đối với anh ta đó không đơn giản chỉ là bông hoa hồng mà đó là một niềm hy vọng vào cuộc sống.

Trong thực tế, mỗi người đều có những ưu điểm, chúng ta cần phải tin tưởng vào chính bản thân mình, bất kể hoàn cảnh thế nào cũng không nên từ bỏ chính mình. Đừng đắm chìm trong bờ vực của sự thất bại, chỉ cần bạn thực hiện một chút thay đổi nho nhỏ bạn sẽ thấy cuộc sống của bạn sẽ có sự khác biệt.

Thay đổi chính mình, đối mặt với mọi thứ bằng một thái độ tích cực, bạn sẽ tìm được bước đột phá vượt qua mọi khó khăn, tìm ra con đường nâng cao giá trị và phát triển bản thân một cách tốt nhất.

Khi bạn thay đổi chính mình, mọi thứ cũng sẽ thay đổi.

(st)

LẦM ĐƯỜNG

Dân Saigon Xưa

LẦM ĐƯỜNG

Các chiến sĩ “LẦM ĐƯỜNG” lạc lối, là lính bộ đội cộng sản phá hoại Phi trường Tân Sơn Nhứt năm 1968. Chôn tập thể có bảng ghi RÕ để đánh dấu.

TÌNH NGƯỜI coi trọng Nghĩa tử là nghĩa tận, Việt Nam Cộng Hòa VNCH gọi những lính bộ đội phá hoại này là “CÁC BẠN” trong câu :

“LINH THIÊNG XIN CÁC BẠN HÃY GIÚP CHO XỨ VIỆT NAM THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA MAU THÁI BÌNH”

Tính Nhân Bản trong hành xử trong câu nói cho thấy RÕ SỰ KHÁC BIỆT giữa cộng sản tàn ác phá hoại với một VNCH đầy tình người.

Nay báo Tuổi Trẻ “chơi dơ” kiểu Nhà Báo Nói Láo Ăn Tiền.

Tuổi Trẻ đăng bài ca ngợi những anh lính bộ đội phá hoại này, mà còn dùng photoshop Chùi, Bôi, Hóa Phép, Hô Biến cho hai chữ LẦM ĐƯỜNG trên hình bảng Nguyên Gốc bị mất đi.

Vì Tuổi Trẻ SỢ đọc giả các thế hệ sau thắc mắc và đi tìm sự thật?

Đây là MỘT PHẦN liên quan đến LỊCH SỬ VIỆT mà chúng ta CẦN giữ tính TRUNG THỰC khi viết lại.

KHÔNG AI có quyền bôi xóa cạo sửa LỊCH SỬ.

Cho dù hôm nay Tuổi Trẻ có đánh lận tráo trở bôi xóa thì BỔN PHẬN của mỗi người dân chúng ta NÊN vạch ra cho các THẾ HỆ MAI SAU được rõ.

Google sẽ ra tài liệu các ảnh GỐC và SỰ THẬT về những tấm ảnh này và quan trọng là Ý NGHĨA của các dòng chữ trên đó.

Các bạn trẻ hãy ĐẶT CÂU HỎI:

– TẠI SAO báo lại phải BÔI XÓA chữ gốc khi đăng lại ảnh?

– NẾU đảng, nhà nước là người ngay thì TẠI SAO phải CHE DẤU LẤP LIẾM tài liệu cũ?

– TẠI SAO tài liệu về sử ký KHÔNG được Công Khai Minh Bạch để Dân TỰ DO tham khảo tìm hiểu học hỏi và ĐÁNH GIÁ?

Thế hệ trẻ NÊN quan sát và TÌM HIỂU lý do TẠI SAO “Người ta” hay bóp méo sự thật. Đây là toàn bộ bằng chứng KHÔNG thể chối cãi.

VÌ SỢ đọc giả mọi tầng lớp TÌM RA SỰ THẬT và LY DO VÌ SAO các anh bộ đội phá hoại chết thảm nên “Họ” PHẢI lấp liếm bôi xóa CHE DẤU SỰ THẬT.

NẾU là CÔNG CHÍNH TẠI SAO lại phải bôi xóa che dấu?

Cho dù đám dư luận viên ngụy biện ngàn lời thì những tài liệu bằng chứng quý báu này chứng minh tất cả.

Để đọc giả và những thế hệ sau ở khắp nơi đọc thấy sẽ tự hiểu, ai hiểu rồi thì hiểu thêm.

Cám ơn HIGHTECH on World Wide Web. Cám ơn thời đại Internet.

Tìm hiểu thêm đi các bạn trẻ!

Ảnh bị báo Tuổi Trẻ Online bôi xóa chỉnh sửa khi đăng lại ngày 27/6/2017

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/phong-su-ky-su/20170627/phia-duong-bang-con-do-cac-anh-nam/1338912.html

Và đây là ẢNH GỐC DO ROGER P. FOX chụp các bạn có thể SO SÁNH với ghi chú của Tuổi Trẻ Online đăng BÓP MÉO SỰ THẬT.

Photograph by © Roger P. Fox

http://www.377sps.org/nva/index.html

Tác giả Tj Nguyen.

_________________

Bài của Tuổi Trẻ Online đăng:

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/phong-su-ky-su/20170627/phia-duong-bang-con-do-cac-anh-nam/1338912.html 

BỞI YÊU THƯƠNG

Chuyện thật cảm động, như một phép mầu…

BỞI YÊU THƯƠNG

Khi Karen biết mình mang thai đứa con thứ hai, như nhiều bà mẹ khác,

cô giúp đứa con trai 3 tuổi – Michael – làm quen với việc nó sẽ có em.

Họ siêu âm và biết đó là bé gái. Thế là đêm nào Michael cũng hát cho

em gái trong bụng mẹ nghe, nó xây dựng tình yêu với đứa em bé bỏng

trước cả khi gặp mặt em.

Mọi việc diễn ra tốt đẹp với Karen – một tín hữu sốt sắng của Hội

Thánh Panther Creek United, bang Tennessee, Mỹ – cho đến kỳ sanh nở.

Nhưng thật bất ngờ, một biến chứng xuất hiện khi Karen đang trên bàn

sinh. Các bác sĩ băn khoăn không biết có nên mổ bắt đứa trẻ ra để cứu

mẹ hay không.

Cuối cùng thì em gái của Michael cũng được chào đời bình thường; mẹ bé

bình an nhưng chính bé lại yếu ớt, nguy kịch.

Tiếng còi xe cấp cứu vang lên trong đêm, chở đứa bé đến chuyên khoa

hồi sức ở bệnh viện St. Mary, Knoxville, bang Tennessee.

Những ngày dài trôi qua. Sức khỏe em bé ngày càng tệ hơn. Các bác sĩ

buồn bã, hối tiếc: “Xin chuẩn bị cho điều xấu nhất có thể xảy ra”.

Vợ chồng Karen liên lạc với nghĩa trang trong vùng mua một phần đất

nhỏ, thay vì sửa sang lại căn phòng để đón bé về.

Michael vẫn cố xin cha mẹ cho cậu vào thăm em. “Con muốn hát cho em

nghe” – cậu nài nỉ.

Đã sang tuần thứ 2 bé nằm trong phòng săn sóc đặc biệt, và nhiều người

tự hỏi không biết bé có cầm cự nổi sang tuần thứ ba hay không.

Michael vẫn tiếp tục mè nheo chyện muốn hát cho em nghe, dù cậu không

được phép vào nơi đó.

Karen nghĩ hay mình cứ cho Michael vào thăm em lần cuối? Nếu thằng bé

không được gặp em lúc này, có thể lắm chẳng còn dịp nào nữa.

Karen lén dẫn nó vào phòng, nhưng cô y tá trưởng phát hiện, la lên:

“Đem đứa trẻ ra ngoài! Nó không được vào!”.

Karen vốn dịu dàng, ôn hòa, bỗng dưng trừng mắt, dứt khoát: “Nó sẽ

không rời khỏi đây cho đến khi nó được hát cho em nó nghe!”.

Karen dắt Michael lại bên nôi em. Cậu nhìn chằm chằm vào đứa em gái

nhỏ xíu, tội nghiệp và bắt đầu cất giọng run run. Tiếng hát ngây thơ

từ trái tim trong veo của cậu bé 3 tuổi: “Em là ánh mặt trời của anh,

chỉ em thôi! Em khiến anh hạnh phúc khi bầu trời quanh ta đang u

ám…”.

Em bé dường như có chút phản ứng, mạch đập của bé chậm và ngắt quãng

bỗng đều đặn hơn. “Hát tiếp đi Michael” – Karen bật khóc và bắt đầu

cầu nguyện: “Chúa ơi, xin thương xót đứa con gái bé bỏng này”.

Michael tiếp tục say sưa hát: “Chắc em không biết đâu, không biết là

anh thương em rất nhiều. Đừng lấy mất ánh mặt trời của anh đi, em

nhé….”.

Hơi thở bé bỗng gấp gáp, dồn dập hơn, rồi bất ngờ trở nên đều đặn,

nghe như tiếng grừ grừ của một chú mèo con.

“Hát tiếp đi con!” – Karen động viên.

“Có một đêm đang nằm ngủ, anh đã mơ thấy anh bế em trong tay…”.

Em bé nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ…

“Hát nữa đi Michael”.

Nước mắt chan hòa trên má cô y tá trưởng cau có khi nãy. Karen thấy

lòng mình ấm lại, một cảm giác bình an lan tỏa…

“Em là ánh mặt trời của anh, chỉ em thôi.. Đừng lấy mất ánh mặt trời

của anh đi, em nhé…”

Hôm sau, các bác sĩ cho biết đứa bé đã… khỏe hẳn và sẵn sàng xuất

viện. Về nhà thôi!

Tạp chí “Phụ Nữ Ngày Nay” gọi đây là “Phép lạ từ bài hát của đứa anh

trai”; các bác sĩ đơn giản gọi phép màu, riêng Karen nói đây là “Phép

lạ từ tình yêu Thiên Chúa!”.

Kinh Thánh chép: “Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự,

trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự. Tình yêu thương trường tồn bất

diệt” (1 Cô-rinh-tô 13:7-8).

From:: BS Hanh Van Phung

Vì sao Trung Quốc đột ngột bắt tháo dỡ hàng loạt ‘chảo vệ tinh’ hộ gia đình?

Vì sao Trung Quốc đột ngột bắt tháo dỡ hàng loạt ‘chảo vệ tinh’ hộ gia đình?

Ai không đồng ý cho tháo dỡ sẽ phải bị phạt 10 triệu đồng, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm trước pháp luật.

Một công nhân lưới điện ở Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang cũng tiết lộ, lãnh đạo chính phủ trong cuộc họp nội bộ đã nói rằng chảo vệ tinh phải được loại bỏ vì nó có thể thu được các chương trình truyền hình nước ngoài. “Bây giờ thế giới bên ngoài bất lợi cho ngôn luận của ĐCSTQ, chính phủ sợ rằng người dân sẽ nghe thấy sự thật”, anh cho biết.

Theo Secretchina

Phụng Minh biên dịch

LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU…

Image may contain: text

Loi Nguyenthang

LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU, ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI THÌ XUỐNG CẤP VÀ CỰC KỲ KHỐN NẠN NHƯ HIỆN NAY.

Nếu quân đội Bắc Việt của ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam không cố tình phá hoại hiệp định Giơnevơ, phân chia hai miền Nam, Bắc theo hai chế độ chính trị khác nhau, không tấn công xâm lược miền Nam Việt Nam của Việt Nam Cộng Hoà để theo đuổi lý tưởng của cộng sản quốc tế, làm tay sai cho Liên Xô và Trung cộng thực hiện âm mưu bành trướng chủ nghĩa cộng sản ra khắp vùng Đông Nam Á cũng như trên toàn thế giới và theo đuổi mô hình chủ nghĩa xã hội mà chỉ ở miền Bắc và xây dựng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc giống như Bắc Hàn mà không tấn công Nam Hàn thì bây giờ Việt Nam Cộng Hòa còn mạnh hơn cả Hàn Quốc, Trung Quốc về kinh tế, khoa học kĩ thuật, giáo dục và sự văn minh nói chung trong xã hội. Có lẽ giờ đây Việt Nam Cộng Hòa chỉ đứng sau Nhật Bản ở châu Á mà thôi.

Có lẽ giờ đây đất nước và nhân dân Việt Nam cũng không đến nỗi khổ sở, nhục nhã, nghèo hèn, đất nước, xã hội không tụt hậu, lạc hậu, đạo đức, văn hóa xã hội không khốn nạn, xuống cấp, tệ nạn tham ô tham nhũng, tàn phá đất nước, nạn sử dụng quyền lực để cướp đất đai tài sản của dân không hoành hành trên cả nước như hiện nay vì Việt Nam Cộng Hòa có thể đầu tư vào miền Bắc xã hội chủ nghĩa được cai trị bởi đảng Cộng sản mà Việt Nam sẽ không phải hạ mình nịnh bợ và nhờ vả Hàn Quốc và các nước tư bản để họ đầu tư vào Việt Nam hay để bọn Trung Quốc mang công nghệ lạc hậu cùng âm mưu tàn phá môi trường, đầu độc các thế hệ người Việt Nam như các dự án Fomosa, bô xít Tây Nguyên …như hiện nay.

Trong khi bố tôi, một trí thức được học và được đào tạo bởi người Pháp tại trường cao đẳng công chính Đông Dương tham gia cách mạng từ năm 1945, cả nhà chỉ có mỗi chiếc xe đạp Thống nhất do miền Bắc sản xuất, là tài sản có giá trị lớn nhất trong nhà do bố tôi được cung cấp vì là cán bộ trung cao cấp thì cô em ruột của bố tôi ở Sài Gòn đã có một căn Villa riêng, chạy xe hơi và trong nhà có đầy đủ các đồ gia dụng như tivi, tủ lạnh … không thiếu thứ gì.

Năm 1975 ông bố tôi là một trong những người vào Nam công tác đầu tiên, khi ra hà Nội mua theo được rất nhiều đồ gia dụng mà ngay cả những người đi các nước xã hội chủ nghĩa như Đức và Liên Xô cả chục năm trời cũng còn mơ ước và chưa thể mua được như xe Honda, tivi, tủ lạnh, quạt điện …

Ngày xưa người dân miền Bắc còn có câu nói bẩy năm đi Liên Xô không bằng ba năm đi Đức. Ba năm đi Đức không bằng một lúc đi Sài Gòn. Còn người dân trong Nam thì họ có câu “miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng” Ý nói là người dân miền Nam họ vui mừng nhận họ hàng sau ba mươi năm xa cách còn người miền Bắc đói khổ thì chủ yếu là chăm chú nhận hàng hóa, đồ dùng do những người họ hàng ở miền Nam cho. Vậy mà đảng cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc vẫn không thấy nhục và vẫn trơ tráo tuyên truyền rằng miền Bắc đã giải phóng miền Nam khỏi ách đô hộ, thống trị, bóc lột dã man tàn bạo của Đế quốc Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Đúng là quá khốn nạn và trơ tráo.

Mỹ bắt giữ nhà nghiên cứu TQ vì nghi chuyển giao phần mềm nhạy cảm

 

Một công dân Trung Quốc và là nhà nghiên cứu tại một trường đại học ở California đã bị bắt và buộc tội phá hủy ổ cứng máy tính trong một cuộc điều tra của FBI về việc anh ta có thể đã chuyển giao phần mềm nhạy cảm cho Trung Quốc, Bộ Tư pháp Mỹ cho biết ngày thứ Sáu.

Guan Lei, 29 tuổi, ở Alhambra bang California, một nhà nghiên cứu tại Đại học California, Los Angeles, bị bắt sau khi người ta nhìn thấy anh ta ném một ổ cứng bị hư hại vào một thùng rác bên ngoài căn hộ của anh ta vào tháng 7, Bộ cho biết trong một thông cáo.

“Guan đang bị điều tra về việc có thể đã chuyển giao phần mềm hoặc dữ liệu kĩ thuật nhạy cảm của Mỹ cho Đại học Khoa Kĩ Quốc phòng của Trung Quốc” và phủ nhận sai trái sự liên kết của anh ta với quân đội Trung Quốc trong đơn xin visa và trong các cuộc phỏng vấn với các đặc vụ liên bang, Bộ Tư pháp nói.

Thông cáo không cho biết cuộc điều tra bắt đầu khi nào.

Guan đã ra hầu tòa lần đầu tiên vào ngày thứ Sáu và một phiên tòa được ấn định vào ngày 17 tháng 9, thông cáo cho biết. Tội tiêu hủy chứng cứ có mức án tối đa là 20 năm tù liên bang.

Mỹ bắt giữ nhà nghiên cứu TQ vì nghi chuyển giao phần mềm nhạy cảm
VOATIENGVIET.COM
Mỹ bắt giữ nhà nghiên cứu TQ vì nghi chuyển giao phần mềm nhạy cảm