Nghi can phóng hỏa bị nhận dạng qua hình xăm – Hoa Kỳ
Nghi can phóng hỏa bị nhận dạng qua hình xăm – Hoa Kỳ – viendongdaily.com
Một số hình xăm trên ngực nghi can đã giúp nhà chức trách nhận dạng anh ta.
Để TQ xây chui nhà máy 20.000m2, Chánh văn phòng Sở Xây dựng Bắc Ninh: “Bờ biển mới sợ, chứ ở chỗ này sợ gì”
NEWSREADERR.COM
Để TQ xây chui nhà máy 20.000m2, Chánh văn phòng Sở Xây dựng Bắc Ninh: “Bờ biển mới sợ, chứ ở chỗ này sợ gì” – Thư viện cuộc sông
Về việc DN Trung Quốc xây “chui” nhà máy, Chánh văn phòng Sở Xây dựng Bắc Ninh nói: “Bờ biển mới sợ, chứ ở chỗ này sợ gì”. Như Báo phản ánh trong bài viết: “Bắc Ninh: Doanh nghiệp (DN) Trung Quốc xây xong nhà máy mới xin… giấy ph…
Chuyện kỳ thị
Chuyện kỳ thị
Từ Thức
Chuyện xẩy ra khi tôi còn trẻ, nghĩa là chuyện cổ tích
Chạy xe trên xa lộ Paris-Caen. Một chiếc xe từ đằng sau, vượt ẩu, khi mình đã chạy vận tốc tối đa. Rồi ngoằn ngoèo trước mặt. như rắn say rượu.
Bực mình, tôi cằn nhằn:
-Cái thằng đen này, chơi trò gì vậy ?
Hai đứa con gái ngồi đằng sau. Cô lớn, 12, 13 tuổi gì đó, phản kháng:
–Mais ça n’a rien à voir avec sa couleur de peau ! ( Chuyện đó không liên hệ gì tới mầu da của anh ta !)
Con nít sống ở ngoại quốc, khi cần nói cái gì nhanh, hơi phức tạp, đều dùng tiếng địa phương. Câu đối đáp tiếp theo bằng tiếng Pháp, cho lẹ
Bác tài hơi ngượng, chợt nhớ ở Âu Châu, con nít được dạy từ nhỏ kỳ thị chủng tộc là một điều cấm kỵ, thói xấu. Người ta nhìn nhận dễ dàng những tính xấu, trừ thói kỳ thị.
Thay vì nhận lỗi, nhưng một ông bố An Nam không thể xin lỗi, bèn chống chế:
-Đùa một chút, không được à?
-Có những chuyện không đùa được !
Ông bố thấm đòn, cô ái nữ thứ hai bồi thêm:
–Et c (ce n’est) même pas drôle. (và câu đùa cũng chẳng có gì vui )
Nhờ con cái dạy bảo, từ đó ông bố bớt kỳ thị, bớt ngạo nghễ, và bớt nguỵ biện đôi chút.
BẤT ĐỒNG VĂN HOÁ
Nhớ chuyện cũ, tôi nói với vài người bạn đồng hương: người ta có quyền phản đối chuyện cảnh sát đè cổ George Floyd tới chết, bởi vì ‘’lives matter’’, cũng như các bạn có quyền phản đối, đả kích những kẻ lợi dụng cơ hội để đập phá, ăn cướp.
Cả hai đều là những chuyện xấu.
Một bên làm mất thanh danh của cảnh sát, một bên làm mất thanh danh của những người biểu tình ôn hoà. Và đe doạ tính mạng, tài sản của người khác.
Ăn cướp là ăn cướp, không thể nhân danh cái gì để bào chữa cho hành động đốt phá, trộm cướp.
Nhưng coi chừng. Lên án bạo hành, bất lương là một chuyện, gọi người khác là mọi, là bọn đen, nhọ, khỉ, kèm theo đủ mọi tính từ tục tĩu, khinh miệt là chuyện khác.
Thứ nhất: không ai chịu trách nhiệm về chuyện mình sinh ra đen hay đỏ
Thứ hai: chúng ta hơn ai để khinh miệt? Người da đen ít nhất cũng đứng hàng đầu về nhạc, thể thao, và… chuyện tranh đấu cho quyền bình đẳng
Thứ ba: đó là kỳ thị chủng tộc, bị luật pháp nơi bạn đang sống nghiêm trị.
Thứ tư: thái độ, ngôn ngữ đó sẽ gây xung đột trong chính gia đình bạn.
Bởi vì trẻ em hay những người trẻ tuổi sinh ra, lớn lên ở nước ngoài, được dạy dỗ để gột rửa óc kỳ thị chủng tộc, đối với thế giới, và con cháu chúng ta, là cái xấu nhất trong những cái xấu.
Ở trường học, họ sống chung, bình đẳng, thân thiện với bạn bè đủ mọi mầu da. Họ sẽ ngỡ ngàng thấy cha mẹ có những ngôn ngữ như vậy, đối với chúng ta không có gì nghiêm trọng
Thái độ kỳ thị của bạn sẽ làm cho không khí gia đình căng thẳng hơn, cái hố giữa các thế hệ VN sâu hơn.
Đừng ngạc nhiên khi thấy con cháu không muốn trao đổi gì với chúng ta nữa. Không phải chỉ vì ngôn ngữ bất đồng. Tệ hơn: văn hoá bất đồng.
Cuối cùng, nạn nhân đầu tiên chính là bạn.
BÌNH AN?
Với những người làm báo Đảng trong nước, hồ hởi vì Mỹ có biểu tình bạo động, hỗn loạn, khác với xứ ‘’bình an’’ là VN, Tàu, Bắc Hàn, tôi nhắc lại câu của Churchill: chế độ dân chủ là chế độ tồi nhất, nếu không kể những chế độ khác. (Democracy is the worst form of government, exept for all the others )
Biểu tình hỗn loạn là một trong những yếu điểm của các nước dân chủ. Rất khó có giải pháp, bởi vì tại các nước dân chủ, người ta không thể dàn quân, bắn bỏ người biểu tình như tại những xứ độc tài. Nhưng biểu tình là một hình thức diễn tả tự do tư tưởng. Dân có quyền cho mọi người biết mình nghĩ gì.
Tôi sống ở Pháp, nơi không có ngày nào không có biểu tình, đôi khi vì những lý do vớ vẩn. Bực mình thiệt, nhưng giữa một nước biểu tình suốt ngày, và một xứ “bình an” “cấm tụ tập đông người” là một cái tội, mở miệng là đi tù, việc lựa chọn không khó khăn.
Tôi ghê sợ, vắt giò lên cổ, chạy thoát khỏi xứ bình an, dù là quê hương yêu dấu.
Paris, tháng 6/2020
T.T.
Nguồn: tuthuc-paris-blog.com
Họ đập kính rồi xông vào. Chủ người Việt bất lực nhìn tiệm nail bị ‘vơ sạch.’
Họ đập kính rồi xông vào. Chủ người Việt bất lực nhìn tiệm nail bị ‘vơ sạch.’
Chị Pauline Lê bàng hoàng nhìn những hình ảnh đang truyền trực tiếp về từ tiệm của chị. Bao nhiêu năm sinh sống và làm ăn ở đây chưa bao giờ chị chứng kiến cảnh tượng nào như vậy. ở
Đường Sài Gòn ngập tới yên xe, người dân ngã nhào trong nước ngập
Lo đóng tiền chống ngập nha.
Vừa ngập vừa bị mất tiền !!!
Thức dậy sớm 1 tiếng và đi ngủ muộn 1 tiếng có gì khác biệt?



Thức dậy sớm 1 tiếng và đi ngủ muộn 1 tiếng có gì khác biệt?
By Tạp Chí Hoa Kỳ – 4 June, 2020
Sức khỏe là thứ không chịu nổi uất ức, nếu bạn không coi trọng nó, nó sẽ khiến gia đình của bạn, cuộc sống của bạn, tiền của bạn, tinh thần của bạn đều phải chịu uất ức theo.
Thức đêm hại sức khỏe, tổn mạng!
Khi tôi để ý đến câu nói này, chính là lúc tôi bị chứng mất ngủ.
Cả tháng nay, tôi đều ở trong tình trạng ngủ không ngon giấc, mỗi ngày ít nhất phải trằn trọc 3 tiếng mới tiến vào giấc ngủ. Có khi, đôi mắt chỉ mới mệt mỏi nhắm lại thì trời đã sáng, tinh thần cũng vì thế mà uể oải, không muốn làm việc.
Mà tất cả điều này, cũng chỉ vì thói quen thức khuya lúc trước mà ra. Rõ ràng chỉ ngủ muộn có 1 tiếng, vậy mà sau này lại mắc chứng mất ngủ.
Hôm nay ngủ muộn 1 tiếng, quen rồi tuần sau lại ngủ muộn tới 2 tiếng, mỗi lần đều có đủ “lý do chính đáng” như vì công việc, vì lo lắng, vì khó ngủ…
Nhưng cơ thể lại không biết nói dối, nó phản ánh chân thực qua các dấu hiệu như: rụng tóc, nổi mụn, chóng mặt, thiếu sức sống…
Chỉ khi mọi người “nếm trải” những phản ứng dữ dội từ cơ thể của chính mình, họ mới có thể hiểu ra chính cái sự không quan tâm của bản thân lúc trước, là nguồn gốc để dẫn đến thảm họa của hiện tại và tương lai.
Thỉnh thoảng, tôi nhìn thấy những hình ảnh trong các giai đoạn trưởng thành được cư dân mạng đăng tải mà lòng hoang mang.
Một cậu thanh niên 17 tuổi đẹp trai, chỉ mới 7 năm, biến đổi như phân tách thành 2 người khác nhau. Tóc hói một mảng, da trở nên kém sắc, dáng vẻ biến đổi thành một ông chú “bung bia”.
Cô vợ của cậu ấy trước đây cũng là một cô gái nhỏ xinh xắn, dễ thương, giờ lại biến thành một “bà dì” với khuôn mặt rổ đầy mệt mỏi.
Còn có rất nhiều người khác, đều lấy mình làm ví dụ và khuyên mọi người nên coi trọng sức khỏe thật sớm.
Sức khỏe là thứ không chịu nổi uất ức, nếu bạn không coi trọng nó, nó sẽ khiến gia đình của bạn, cuộc sống của bạn, tiền của bạn, tinh thần của bạn đều phải chịu uất ức theo.
Thế cho nên, hãy bình tĩnh, đường thành công ai đi mà không khó, chẳng thử thách nào là dễ vượt qua, nhưng hãy đi chậm mà chắc, dù lo lắng đến không ngủ được cũng chẳng có thêm chút lợi ích nào.
Ít thức khuya lại, đây không phải câu nói sáo rỗng để bạn nghe xong rồi quên!
Trên thực tế, ngay từ năm 1965, có người đã từng làm thí nghiệm về giấc ngủ rồi.
Một học sinh trung học 17 tuổi tên Randy Cardner được yêu cầu duy trì trạng thái tỉnh táo trong suốt 264 giờ đồng hồ, nghĩa là cậu ấy không được ngủ trong 11 ngày.
Chỉ đến ngày thứ hai, đôi mắt Randy đã không thể tập trung được, nó không còn linh động, nhìn mọi vật cũng không rõ ràng lắm.
Ngày thứ ba, cảm xúc của cậu ta biến đổi trở nên thất thường, đặc biệt là rất dễ nổi giận, cử động cơ thể cũng rất kỳ lạ, không phối hợp đồng bộ.
Khi kết thúc thí nghiệm, trí nhớ ngắn hạn của cậu ta cũng gặp vấn đề, cảm xúc thất thường, bị ảo giác và rất khó tập trung vào một việc. Nghiên cứu này đã khiến cuộc sống của Randy bị ảnh hưởng rất nhiều.
Cơ thể con người là một công cụ tinh vi. Người trưởng thành cần ngủ 7 – 8 tiếng mỗi ngày, còn thanh thiếu niên cần khoảng 10 giờ.
Ngáp và buồn ngủ có nghĩa là cơ thể bạn đang gửi tín hiệu cho biết rằng bạn cần nghỉ ngơi, và khi bạn thấy màn đêm bên ngoài cửa sổ kéo đến, các chất hóa học khiến bạn muốn ngủ trong cơ thể tăng dần.
Mọi thứ đều đang nhắc nhở bạn nên nghỉ ngơi cho tốt, chỉ là nhiều người lại lựa chọn mặc kệ nó.
Cách đây không lâu, China Youth Daily đã từng mở một cuộc khảo sát về chủ đề: “Tại sao bạn lại thức khuya?”
Tổng cộng có 25.000 cư dân mạng tham gia, và trong số đó, có 56% người chọn thức khuya là vì “cày phim, chơi điện thoại” nên không muốn ngủ.
Chơi điện thoại trước khi đi ngủ đã trở thành trạng thái sống quen thuộc của những người trẻ 9X và 2K sau này.
Cũng có vài người khẳng định: “Có phải tôi không ngủ cả ngày lẫn đêm đâu, chỉ là mỗi ngày ngủ ít đi 2 -3 tiếng thôi mà, không sao cả!”
Kỷ yếu Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia Hoa Kỳ phát hiện:
“Nếu mỗi đêm ngủ không đủ 6 giờ trong vòng 1 tuần, cơ thể sẽ có 711 gen bị thay đổi chức năng.”
Trên thực tế, 2 tuần liền ngủ ít đi 2 tiếng mỗi ngày và liên tục không ngủ 48 tiếng sẽ tạo thành thiệt hại như nhau cả, hơn nữa chúng đều đòi hỏi thời gian phục hồi rất dài.
Nhiều người trẻ tuổi thường muốn thức khuya gầy dựng sự nghiệp, nhưng qua vài năm nữa, liệu rằng cơ thể bạn còn chống đỡ nổi nữa không?
Trước đây, có một chủ đề thế này: “Bạn làm thế nào để trở nên kỷ luật?”
Câu trả lời được nhiều lượt like nhất chính là: “Bước đầu tiên của kỷ luật, là dậy sớm!”
Các nhà tâm lý học của châu Âu đã phát hiện ra:
“Trong tiềm thức của những người dậy sớm, thời gian cả ngày sẽ dài hơn. Trái lại, trong tiềm thức của người dậy muộn, thời gian mỗi ngày lại ngắn đi nhiều.”
Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi Nhật Bản cũng đã sử dụng 440 nhân viên để làm đối tượng nghiên cứu thực hiện một cuộc điều tra với câu hỏi tự phán đoán về độ trầm cảm tinh thần khi “ngủ sớm, dậy sớm” và khi làm “cú đêm”.
Ngoài ra, các nhà nghiên cứu còn đo chỉ số cortisol trong nước bọt của các đối tượng nghiên cứu khi họ đi làm và khi về nhà.
Phân tích cuối cùng cho thấy những người ngủ sớm, dậy sớm có lượng cortisol thấp hơn, mức độ có thể mắc chứng trầm cảm cũng thấp hơn.
Nói cách khác, những người quen dậy sớm sẽ ít căng thẳng và có sức khỏe cao hơn những người quen thức khuya.
Thức dậy sớm không phải để làm thêm 1 giờ, mà là để có trạng thái tốt nhất bắt đầu 17 giờ tỉnh táo.
Đừng tự “qua mặt” cơ thể mình nữa, ngay từ bây giờ, hãy bỏ xuống mọi thiết bị điện tử mỗi đêm, học cách ngủ sớm tối nay và dậy sớm vào sáng hôm sau.
Thiên Tuyết
18 nhà lập pháp phương Tây thành lập Liên minh nghị viện chống Trung Quốc
18 nhà lập pháp phương Tây thành lập Liên minh nghị viện chống Trung Quốc
Một nhóm các nhà lập pháp phương Tây bao gồm Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ Marco Rubio và Robert Menendez, Nghị viện Châu Âu, ông Re Reardard Bütikofer và Iain Duncan Smith, một thành viên của Nghị viện và cựu lãnh đạo của Đảng Bảo thủ Anh… hôm nay 5/6 tuyên bố thành lập một liên minh Nghị viện nhằm đối đầu với sức mạnh chính trị ngày càng tăng của Trung Quốc trong bối cảnh quốc tế phản đối quyết định áp đặt luật an ninh quốc gia ở Hong Kong, cũng như chỉ trích về sự thiếu minh bạch của họ đối với đại dịch #covid19 và các vấn đề về sự bách hại người Duy Ngô Nhĩ
Nhà hoạt động Joey Siu, đại diện cho Hong Kong làm cố vấn cho Liên minh này
https://www.scmp.com/…/18-western-lawmakers-form-group-take…
VNTB – Trung Quốc, Thiên An Môn, Ngày 4-6-1989: Tắm Máu Nhân Dân

VNTB – Trung Quốc, Thiên An Môn, Ngày 4-6-1989: Tắm Máu Nhân Dân
Đặng Văn Khoa
(VNTB) – Thiên An Môn năm 1989, hàng triệu sinh viên Trung Quốc đã biểu tình bất bạo động, kiến nghị chống tham nhũng, mở rộng tự do ngôn luận, báo chí…
Đảng cộng sản Trung Quốc đã đưa lính, xe tăng xả súng, nghiền nát tất cả những ai đang biểu tình trên quảng trường Thiên An Môn. Hàng chục ngàn người thương vong. Đêm thanh trừng đẫm máu, man rợ bậc nhất trong lịch sử nhà nước và nhân dân. Đặng Tiểu Bình – người quyết định cuộc tắm máu Lục Tứ này, cũng là người đưa quân tổng lực tấn công ‘đồng chí’ Việt Nam năm 1979.
Dùng xe tăng, lính chiến bắn giết người dân, đảng cộng Sản Trung Quốc khẳng định một tuyên ngôn ngàn đời, đanh thép, bất di bất dịch: Đừng nghĩ đến chống Đảng.
Tự hỏi, một đảng cộng sản sẵn sàng thảm sát dân mình, thì đảng đó có từ bỏ thủ đoạn man dã nào với người dân nước khác?
Một đảng cộng sản bất nhân – đã, đang xâm lược nước ta, vẫn đã, đang là đảng 4 tốt, 16 chữ vàng với Việt Nam?
31 năm đã qua, suối máu đã được rửa sạch trên Thiên An Môn nhưng ngàn đời vẫn tanh nồng trên khuôn mặt, trong bản chất đảng cộng sản Trung Quốc, ngàn đời vẫn còn đó như một trang bi thương trong lịch sử nhân loại.
Hong Kong là nơi duy nhất thuộc Trung Quốc mà người dân được phép tổ chức các sự kiện kỷ niệm ngày Lục Tứ (4-6) – ngày diễn ra vụ Thảm sát Thiên An Môn. Nhưng Hong Kong cũng đã mất đi quyền tự chủ của mình, điều mà Bắc Kinh hứa hẹn sẽ duy trì cho thành phố trong vòng 50 năm, kể từ năm 1997 – khi Anh Quốc chuyển giao Hong Kong cho Trung Quốc. Viện cớ dịch bệnh corona, chính quyền Hong Kong đã ra lệnh cấm tổ chức sự kiện thắp nến tưởng niệm quy mô lớn tại Công viên Victoria, mà hàng năm thường thu hút hàng chục ngàn người tham dự.

Trên Twitter, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Pompeo chỉ trích chính quyền Hong Kong lần đầu tiên sau 30 năm không phê chuẩn tổ chức sự kiện ‘đêm thắp nến tưởng niệm ngày 4-6’ hàng năm. Ông nói: “Nếu có bất kỳ nghi ngờ gì về ý đồ của Bắc Kinh, thì đó chính là không cho người dân Hong Kong lên tiếng và lựa chọn, khiến họ giống như người Trung Quốc đại lục. Cái gọi là ‘hai chế độ’ đã hoàn toàn kết thúc”.
*Trong ảnh: Người tham gia lễ tưởng niệm Thiên An Môn tại công viên Victoria chiều tối 4-6-2020, Hong Kong, cố gắng giữ giãn cách xã hội – Ảnh: Reuters
THÔNG LUẬN – Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang

THONGLUAN-RDP.ORG
THÔNG LUẬN – Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang
Tập Cận Bình thừa kế một Trung Quốc tương tự như Liên Xô của Gorbachev cuối thập niên 1980. Gorbachev đã thất bại khi cố làm những thay đổi…
Dấu chấm hỏi dành cho người CSVN
Dấu chấm hỏi dành cho người CSVN
Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) – Lương Hữu Phước – người đàn ông ngoại ngũ tuần đã nhảy lầu tự tử vào chiều 29 tháng Năm năm 2020 vì cho rằng bị oan ức, sau khi tòa án tỉnh Bình Phước do bà Lê Hồng Hạnh làm chủ tọa phiên phúc thẩm – vào sáng 29 tháng Năm năm 2020 – tuyên án 3 năm tù giam về tội “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”. Mức án được giữ đúng như trong phiên sơ thẩm.
Cho đến khi tin ông Phước nhảy lầu được lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội, dư luận mới ngỡ ngàng và bàng hoàng về số phận một người đàn ông, vốn chịu nhiều đau khổ trước đó, với một cuộc đời bất hạnh bị dòng đời xô dạt theo cái chết của người con gái…
Trôi từ Long An, ông Phước cùng 2 người chị dạt về Đồng Xoài, mua được mấy mẫu đất trong suối Bàu Năng, cuối cùng mảnh rẫy của ba chị em cũng bị thu hồi không một đồng đền bù!
Có lẽ Lương Hữu Phước đã chọn cho mình một cách ứng xử ẩn nhẫn nhất, cốt chỉ mong được sống một cuộc đời bình lặng, sau những dập vùi!
Lương Hữu Phước – một người đàn ông bình thường – không ai biết tới ngoài vài người bạn cũng bình thường nốt – lại trở thành đại diện cho nỗi oan ức của người Việt Nam – bằng cái chết bi thảm trong một vụ án thật… đơn giản (!)
Dấy lên trong suy nghĩ của người đời, lại là chi tiết “được tại ngoại” suốt 3 năm qua, để giấc sáng của phiên phúc thẩm nghe tuyên án, rồi giờ chiều cùng ngày, Lương Hữu Phước chọn ngay trụ sở tòa Bình Phước để nhảy lầu, không phải một nơi nào khác…
Có lẽ suốt 3 năm tại ngoại, sự việc người bạn chết cũng dần phai nhạt trong tâm trí Lương Hữu Phước – bởi vốn dĩ ngay cả luật sư cũng xác định, lỗi không phải của ông?
Có lẽ cũng vì thế, người ta có thể hiểu được tâm trạng của Lương Hữu Phước – một tâm trạng của người đinh ninh mình vô tội?
Có lẽ cũng vì thế, Lương Hữu Phước sốc nặng với lời tuyên án lạnh lùng từ bà thẩm phán Lê Hồng Hạnh?
Có lẽ cũng vì thế, trước khi nhảy lầu tự vẫn, ông Phước đã viết trên facebook cá nhân: “Nếu cái chết của tôi làm thức tỉnh nền tư pháp tỉnh Bình Phước thì cũng đáng lắm chớ!”?
Ba năm tù giam không phải là thời gian quá dài cho một cuộc đời, tại sao hành động nông nổi vậy?
Ba năm tù giam để đánh đổi cả một sinh mạng là điều dại dột?
Biết bao nhiêu người oan khiên gấp trăm lần, người ta vẫn không chọn cái chết, tại sao Lương Hữu Phước chọn?
Hồ Duy Hải – một thanh niên vô tội bị kết án tử hình vẫn thiết tha sống kia mà?
Tại sao Lương Hữu Phước không sống để đi đòi công lý?
Cái chết của Lương Hữu Phước “đáng” cho những ai và cho điều gì?
Người ta không kịp hỏi hay ông Phước chưa kịp nói trong tâm trạng tuyệt vọng tột độ vào lúc đó?
Bất giác, những câu nhạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bỗng vang lên:
Người nằm co như loài thú khi mùa đông về
Người nằm yên không kêu than buốt xương da mình
Từng tiếng người, nhiều tiếng người gọi hoài giữa đêm
Người nằm co như loài thú trong rừng sương mù
Người nằm yên không kêu than chết trên căn phần…
Dáng người đàn ông nằm chết cong queo như dấu chấm hỏi…
Quá nhiều dấu chấm hỏi từ cái chết của Lương Hữu Phước nhưng có lẽ người dân Việt Nam không cần câu trả lời từ “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”?
Và một dấu chấm hỏi cuối cùng, hỏi thay giùm Lương Hữu Phước:
Cái chết mang hình dấu chấm hỏi của người đàn ông bình thường, tội nghiệp đó, có bao giờ người Cộng Sản Việt Nam hồi đáp bằng lương tri và lương tâm làm người?
02.06.2020
Người Hong Kong tìm cách kỷ niệm ‘lần cuối’ cuộc thảm sát Thiên An Môn




